Điều cần làm trước chuyến nhập thất

Bản gõ chi tiết
Transcript

đúng không? Ngay bây giờ cảm xúc của em là cảm xúc khó chịu khi nghĩ thì chịu lắm. Vâng. Đúng không? Alo alo như thế nào? Được chưa? Alo al thế là đầu tiên là mình thờ nhận cảm xúc nữa. Rồi bắt đầu thì con đang người sáng nhất đêm nay huyền thoại của nhóm Vũ Thái nhá. Người đã làm đốt sáng nhiều cờ sáng nhất vì đốt nhiều cờ nhất cho nhóm đấy này đúng không? Nãy ra một cờ chia 19 người bây giờ là mấy chục cờ rồi. Đấy thì thì sau đấy thì con thấy là nó cứ nói lên là bây giờ phải đi xem nhận thức ở đâu sai xong đi sửa ở đấy ạ. Ừ sau đấy thì ngồi tối đấy tư với Vũ Khải Vũ Toàn tối hôm quaạ Tư xong về thì rượu không? Xin ngộ rượu không có chén. Ăn mực ăn mực uống trà hơi phí. Ăn mực là phải uống rượu. Kh chú Thái kìống rượu mà cứ bắt chè chè là Hải Lam ở đây chén phong thái thanh tịnh. Một chè một rượu. Một đàn bà một đàn bà. Em xin em xin hai Hay ba cái lăng nhă lăng nhăng nó lợi ta lợi ta lợi lợi lăng nhăng lại lợi à lợi là lợi là phiên bản sư phụ còn bản gốc là hạ à lấy hai miếng sư phụ lăng nhă cũng lợi phết bản trong suốt là lợi ta xem thêm cốc nữa đây kh uống trẻ uống rượu với cả đi chơi phụ nữ thì vui quá sao lại hại được đúng không toàn đúng thế chả có gì lợn hại kết bạn Phương chứ nhỉ? Bluetooth kết nối cho cái vấn đề là dương khí bao nhiêu? Đấy nên mới phải Bluetooth chứ không thì đã cắm sạc rồi. Ừ chứ không đây nhá chị Trang nào. Thôi các bạn để cho Vũ Thái trình bày nào. Đấy thì khi mà rượu ngon này à? Vâng ạ. Ngon lắm. Đúng là đã trời ơi uống một ngậm mà nó phê nên là cái gì các bạn cắt cây không uống lắp khá chắc cây n tối qua lúc thứ tư thì xong thì cái phần mọi thứ là chỉ là cảm giác đấy ạ mà không có thật đấy ạ. Ừ thì khi mà tư xong thì con thấy là ừ tức là có một cái gợn gợn ấy tức là mình cứ gợn ở cái đoạn là là là tách á thì hôm trước thì đúng là phá xong đúng là không không cơ sở tách được rồi nhưng mà Tại sao cứ gợn là tại sao phải có vật thì nó mới tách được? À phải tách được thì nó có vật được. Đấy thì à khi mà cái logic của mình nó nó nó chưa chắc ấy thì mình không xác quyết được. Nó nó không xác quyết với bản thân mình được ấy ạ là chắc chắn là không có vật gì rồi. Tại vì khi đã xác quyết là phải xác quyết là không có vật gì đã thì thì bây giờ mình thấy vật thì mới là cảm giác. Còn nếu mà không xác quyết xong thì nó vẫn cứ gợn gợn ở đấy à. Ừ. Đấy thì hôm qua tìm ra chỗ đấy xong rồi Cả hôm nay bọn con cứ đi tư chỗ đấy thôi à. Ừ. Thì cứ thắc mắc là tại sao cứ phải tách thì mới có vật nhỉ á. Ừ. Thì tự nhiên thì con thấy là kiểu hôm nay con thấy đầu óc của con nó cứ rối rắm kiểu gì ấy. Tức là không nghĩ được bình thường ấy. Thì lúc ấy Vũ Trang nói với một câu là nếu mà cứ kiểu rối rắm này phải xem lại động cơ. Thì nếu mà động cơ mà nó sai nó cứ ít thôi nhiều quá. Nửa kiểu kinh nghiệm ấy thì cứ sai động cơ là nó sẽ rối rắm kiểu kiểu đấy. Đấy thì lúc đấy thì con a mới xem lại xem mình Sợ cái gì ấy à? Con tên cái gì ấ nhở? Quên rồi. Sợ con này tên ừ đen. Đen một con trắng một con đen. Đọc tên cũng cũng đơn giản ghê. Đúng bộ chí tên thôi. Ừ. Trong đấy thì con thấy là có hai gái sợ nhất là sợ kiểu như là sợ bị thui kém mất dinh dự ấy ạ. Rồi sợ mất quyền lợi bị xuống nhóm thiền hai ấy ạ. Thì nhanh thế. Đang thiền không xuống thườ hai luôn. Vâng. Thì lúc Lúc đấy mình hỏi xem là mình thực sự mình cần cái gì, mình cần sự thật hay là mình cứ cứ cần phải đi theo một cái nhóm nào. Ví dụ như là đi nhóm nhóm này thì kiểu được độ nhiều ấy à nhiều quyền lợi các thứ tự nhiên mất bao nhiêu quyền lợi nhưng mà thì cuối cùng suy vô cùng thì bây giờ mình muốn có sự thật thì ở đâu có sự thật thì mình theo thì nhóm nào sư phụ chả dạy sự thật. Ừ mà học với đúng cái trình độ của mình thì con thấy nó vẫn sướng hơn cả nó mới chứ tự nhiên lại với làm quá gì thì con thấy ổn rồi không ổn rồi. Không có không ăn được hai nó cực quá nó to quá ít là để nguyên to xong nướng ấy ý là phải xé nhỏ xong nướng để con lửa cái nào nó dòng nhưng mà nó dai thiệt chắc là nó bỏ vào bát quay rồi phải cho vào cái nhĩa rộng này quay thì nó mới từng cái nó mới nướng được mới giòn được cắt này đảo cái sơ cái này qua trên bên kha là nó giòn ngay ứng lắm không thứ nhất là sá kỹ đúng rồi x kỹ xong rồi bỏ vào To quá rồi. Giòn rồi đấy. Giòn rồi. Ơ đây này. Lăn hai miếng không nổ. Sao tại sao có cái chị để nguyên vào cái bát con chị không được phải để ra đĩa này cho nó đều hết. Sư mẫu là sư mẫu em thấy hay để ra đĩa đều hết như này xong bắt đầu tức là phổ trúng hai miếng không dầu rồi. Nói đúng rồi đó. Để cái đĩa nó mới đều. Xin xin được lấy cái khăn lau đây. Với lại nó nguội là nó dòn luôn. Có cái khăn bị khăn giấy ở đấy đây. Để ch đi. Chò mà cho đi sang cái nhỏ thôi cho nó dễ cho bát nhỏ thôi em đang đi tìm cái khăn đây ơi có dùng khăn này lau được không? Tức là con thấy là có cái cái lợi là mình xem là mình cần sự thật hay cần cái gì ấy thì sau đấy thì nó kiểu nó tự nhiên nó trong sáng hơn đấy ạ. Ừ. Thấy nó sáng suốt hơn. Phải lau qua cái đĩa đấy chị ạ. Sau đấy thì con thấy cứ ngồi tư lại từ tức là con thấy trước mình vẫn cứ có kiểu bị câu của sư phụ là nó phải tách ra khỏi những thứ khác thì nó mới tồn tại được ấy. Ừ. Xong mình có tư duy là kiểu ép một cái đúng vào ấy. Thì có nhớ lại phá mô hình cái tôi ngày xưa là thế thì cơ sở cái tôi là gì thôi. Tại sao tin có tôi thôi. Thì mình cứ hỏi là tại sao mình tin là có hình ảnh thì thấy là ừ thì thì hình ảnh hiện ra thế này nên là có hình ảnh xong lại phá cái đấy. Thế nếu mà nói hiện ra là có thì chỉ một trường hợp sai thôi. À ừ như cái nước trên đường nhựa hoặc là trong giấc mơ đầy thứ nó hiện ra nhưng nó có đâu. Nên là đúng rồi. Hiện ra rất rõ ràng nhưng mà không nết có hình ảnh ở đấy. Ừ. Xong hỏi ừ đúng rồi nh. Mà đấy tức là thế cơ sở nào lại tin có hình ảnh xong nghĩ lúc thì có hình ảnh thì phải có những thứ khác nó. Ừ. Vậy thì cái hình ảnh nó phải nó phải phải khác những cái thứ khác. Vậy đầu tiên nó phải khác âm thanh như thế nào xong rồi mới tìm cơ sở. Xong rồi thì con thấy là cái đoạn phá cơ sở thì thì đoạn đấy thì rất tự tin nhưng là nhưng tại sao phải tách ra khỏi những thứ khác mới gọi là có vật ấy thì con cứ bị ỉ gợn gợn ở đấy thôi. Ấ tức là trước đây mình theo kiểu như là thôi sư phụ nói thế nên là kiểu cứ ép một cái đúng. vào còn hôm nay tự mình thấy ừ đúng rồi nếu mà nó có hình ảnh nó phải có những thứ khác hình ảnh vậy nó khác như thế nào cơ sở đâu thì con thấy từ đấy đi thì nó nó đúng thật ấy là không thể có hình ảnh được thật ừ thì lúc phá theo kiểu đấy thì mình thấy là ừ đúng là tự ti là không có vật nào rồi đấy nhưng mà khi mà về ngồi với mọi người ở đây đấy thì vừa mọi người mới nói ra thì đúng là từ hôm quáến giờ mình bị bụng bé bạn nó lôi đi sạch sạch ừ là vẫ là mình rất là Lúc đấy thì mặc định là có đúng sai rồi. Có đúng đúng và phải sai thế này thì là không phải biết rồi ấy. Thế là mình mới chạy sệch sệch đi. Mình trong một cái trạng thái là không ổn. Không ổn rồi đấy. Mà nó lôi từ hôm qua đến giờ luôn thì cũng khủng khiếp luôn đấy. Đúng rồi. Thôi cụng ly đi nhá. Đủ đi chưa? Này à cụng ly này thì không bị bé ba lôi đi đi vụ thái nhá. Chia nhau nhá. Hay là có Yey rượu xe đi không bị lôi đi nhá lôi đi bị lôi đi không bị bé ba lôi đi đủ cho online c luôn nhá không bị bé ba không bị bé ba nôi đi như vũ thá mà bị lùa lùa chạy như vịt mà nó lùa chạy từ hôm qua giờ ngồi tính kế xuống nhóm nhóm hai chờ từ đấy trở đi là bị lộ Rồi. Vâng. Tính kế số nhóm hai là bị lôi chắc rồi. Như thế là nhóm hai thật đấy. Đúng rồi. Những kiểu nhóm hai đấy. Cử nhóm hai đấy. Lôi nhanh không? Chư chết các thứ phụ thụ trúng kế một lần nó mới xả được đi nó lôi đi suốt đêm lôi cả ngày hôm nay chứ. Hôm qua giờ đời người ai cũng nhiều lần lôi đố anh em đây biết ai trả được trong một cờ. Vâng. Đây xúc rồi làm thế nào không bị lôi đi. Làm thế nào để không bây giờ chúc rồi làm thế nào để không bị lơi đi không con ra không trả lời nào các bác trả lời đi bây giờ được xúc rồi nhá mà làm thế nào hay là nghĩ là chỉ vụ thái bị chứ mình giỏi này chắc mình cũng bị hả ra con chỉ vũ thái bị hay con cũng bị sẽ bị sẽ bị chưa đang bị đấy vậy nên cũng thái độ sống thế nào thái độ sống thực hành thế nào để mà trong cuộc sống ngày không bị b lôi đi quá xa. Lôi thì đương nhiên rồi nhưng mà lôi quá xa thì thụ thái là quá xa rồi đấy. Quá xa một ngày không biết luôn xa quá nữa. Ủý sao không xà tôi sình sần một ngày hậu quả ngày hôm nay không được 100%. Hôm nay còn có 80%. Nó rối rắm khủng khiếp đấy ạ. Hôm nay bao nhiêu phần trăm nhá? Có ai đọc đọc không? Trên tại. Ăn tạ 85 96 chân thựt cợ là 92% rồi đấy. 92% còn cái gì cảm giác? Cảm giác là 80 với 70 ạ. Lên lên lên đâ khéo meo được rồi anh cái ạ. Meo meo cu à không phải cua nữa là gì? Hím hím có cu gọi là gì? Hm. Hỉm ơi hỉ ơi. Chuyện Đị lôi một ngày là chuyện quá dễ xảy ra với các con đúng đúng không? Nhưng mà các con phải thấy thế là thế là mình chưa đặt chưa đạt tu đến giờ này còn bị lôi sinh thực ngày đó. Thế chuyện gì nó sẽ lôi một ngày con này chuyện gì lôi một ngày trng đầ nào anh nói thử nào trước khi nói và phương án thì cứ nói xem nào. Con tự liệu chính con đấy. Chuyện gì sẽ lôi được con một ngày mỗi nó câu đi. Ai phải nói ai chẳng lôi được. Con là con cái là lôi một ngày luôn. Dễ làm sao tự nhiên con cái không sao lôi được. Đúng rồi. Con cái mà ví dụ bị ốm hay bị bệnh ấy ạ. Thì chắc lô cả tháng luôn ấy. Rồi. Ừ. Tệ Vân một là con nó bị làm sao đấy ví dụ cái có đợt sốt là nó sốt bảy bả ngày liền nó sốt cả ngày cả đêm luôn thì là dễ bị lôi nhất. Thứ hai là liên quan đến chuyện tiền bạc ạ. Ví dụ hôm nay Minh Hải nói với con cái vụ đấy là con cũng thấy là rõ ràng là không không phải không phải là trực tiếp là con nợ tiền nhưng mà con thấy rõ là cái cảm xúc nó dâng trào luôn ấy. Lôi cả ngày luôn. Không không lôi cả ngày nhưng mà ý là cái lúc đấy có thể là đủ đủ duyên nó tỉnh táo. Nếu mà đây là cái số đấy là chuyện tốt. Chuyện xấu thì nó lôi ngay. Cái số mà nó vượt hơn nữa ấy ạ. Đấy ví dụ thế ạ. Chuyện tốt thì chuyện đỡ không tốt thì không chuyện xấu hơn nữa là có chuyện. Tiếp đi. Con là chuyện vợ với cả con. Vợ. Vâng. Ví dụ như là con gái bị ốm xong rồi vợ cứ cũng lo cho con mãi mà. Thế xong rồi mình cũng thấy kiểu suy nghĩ về cái việc đấy. Lo cho vợ. Lo cho vợ đấy. Đầy đủ thấy lo cho vợ. Kinh không? Đúng người đàn ông. Ừ. Lốt cho vợ con chắc là tiền n tiền bạc. Ví dụ bây giờ mà cần một khoản gì gấp mà nhanh ấy là phải lo phải lo liên tục. F88 ý là tự nhiên lúc đấy cái Cái cái cái bị cuốn và suy nghĩ rất mạnh trụ làm gì để có tiền nên th rất là nhanh rất là nhanh con gọi một cú điện thoại cú điện thoại gì ạ Hải Nam hai viên Hải Nam thì bọn cú điện thoại viên Ngọc rồng ký gửi viên đấy hiểu không nhờ gậy như ý vân Ngọc Rồng rồi gậy như gậy không như ý thực ra là nếu mà để bị lôi ấy thực ra cái chuyện gì mà nó chỉ vượt mức lên một tí là là bị lôi ngay ấy mà ờ nhưng cái chuyện gì Mình phải tỉnh tượng ngay việc đấy để mình hiểu là nó dễ lôi thế nào mất tích hiểu không chứ không phải là khỏi khó lôi nó dễ lôi. Chuyện gì cũng lôi được hay dễ thật. Nào các bác tiếp. Con ốm mãi không khỏi ạ. Con ốm không khỏi này đang buồn có sự con thấy là cứ như gì mà quan trọng. Ví dụ như hiện giờ là có mấy việc một là con gái bây giờ nó có người yêu và nó có c**** choạc gì đấy bầu. Mình không kiểm soát được. Thế thì đấy là quá trầm trọng. Thế là quá trầm trọng trọng chưa? Vừa vừa thôi. Cái gì mà dễ lôi hoặc là dễ lôi. Ví dụ như là lo việc là bây giờ Nghe tin Tar có yêu rồi sợ không? Wow T ra không yêu lớp mấy rồi nhở? Lớp s rồi nó mới lớp lớp năm lớp sáu nhỉ? Có quế biết không? Lớp lớp nă thôi ạ. Lớp nă người yêu giờ đến tài sụ rồi đấy. Sợ bây giờ lo về tiền n mình không có tiền để tiêu để sống bởi vì là cửa lông bông lâu rồi. Ấ ừ hoặc là lo chuyện là ở nhà bố sát sinh mà khuyên khuyên rồi thì một thầ sau lại thấy đâu trong đấy. Thế là nó cái gì mình cảm thấy dễ. thôi ấy chứ còn những cái chuyện mà con có bầu thì nó lâu lắm khó vào trong nhà ngồi chưa nói chung là rất dễ bị lộ ừ đến ai rồi còn ví dụ như là mẹ mà bị ốm ấy, mẹ mà bị ốm không khỏe là lô được rồi là cũng vâng ý là vì mẹ ở xa mà nên là ốm là sẽ như thế hoặc là cá nhân cũng thôi cũng chả cần phải đến đoạn đấy. Nếu mà một ngày mà cảm thấy cảm xúc tiêu cực rất nhiều, kiểu cảm thấy vô nghĩa ấy, vô ích ấy H con h chứ hả? Vâng. Đùa đấy nó trêu đấy à trêu. Điều kiện có ích của nó cao nên nó mới dễ thấy cao. Cảnh giác cao thì mình không có vỗ nó làm cả ngày lên cho hỏi ra nó vỗ có mấy hôm conể trung bình mình là kiểu mình sống giật giờ quá b khi mà sống một ngày đi không sao nhưng mà ba ngày giật giờ ấy nhưng cái tôi nó gào lên ấy rồi rất tốt rất tốt không có việc để làm không việc là chắc nhìn mình người chống kểu gió này Không phải người kểu không phải người không còn không còn là cái thằng người nữa đường con chắc là kiệt bị tai nạn giữa đường khó quá khó quá thế dễ lôi hơn đấy thường bình thường thường là mình thấy mình dễ lôi à con thì làm thế làm gì có người yêu có bầu ờ cái đấy thì cũng khó kh là nhiều khi là về phát mà mình mắc ấy là cũng nghĩ từ sáng đến chiều ấy là cũng hay bị mà cũng dễ bị phát mà con hay bị là nắm bắt nên là cứ cái nào mà con thấy không thông ấy là lôi luôn là bị lôi lôi quấy lành mạnh quá cái cứ lôi thường thường thế thì lôi lành mạnh khác là ít để xông thì giống hệt vũ thái mà tức là cái vũ thái rất là dễ bị luôn ấy bị điển thấp đúng không vângịục mà cái đấy dễ mà dập liên tục mà lại các bạn thì vẫn cao mỗi mình bị chứ nếu mà ai khác bị thì nó bình thường chị Quế thì lại không bị thấp quế khác nhau chị ạ. Như là cụ dặn chứ 100 giống chị là hoàn cảnh không cho phép cảnh nó có xảy ra đâu. Nó dễ tìm thái bị lôi trình khác rồi. Ok Minh Hải ấy. M chủ động lôi đầu suy nghĩ đi để chuẩn xử lý. Con là những cái việc không biết chủ động nó mới khổ chỗ là mình cứ kiểu đầu mình cứ nghĩ nghĩ nghĩ đến cái đấy ấ mang trêu thôi cao kêu thôiên luôn thế chị chị quay cùng cả đêm luôn chứ pro tư lạ người ra con thì cứ như cái châu anh thế mà để châu anh nhiều lần thế rồi cứ làm như là không bị châu anh đẩy cho anh mỗ nó cảm thấy tụt hậu và thua kém nó đấy là tụt hậu thua kém mà nghĩ về Pháp kiểu kiểu trân trọng kiểu lôi kinh hội khủng mọi người hiểu con không hiểu Châu anh thường bị xuyên bị vậy th cảm luôn chứ sao nó lôi mà chìm lôi đạt cái cách đấy thì có mới hiểu chứ còn kia là chị bảo là tư mà không thông mà còn thì lôi là cái việc gì mà thấy quan trọng mà không không giải quyết được ai ấy ví dụ là tiền không giải quyết được hay điểm kém này không biết không giải quyết được ngay là nó cứ liên tục nó bảo phải làm này cái kia đi để giải quyết đi xong lại không được xong lại cứ thế là bị bị cuấn vào nó bị lôi đi luôn chuyện tiền là không giải quyết được ngay là phần nghĩ làm cách nào để kiếm tiền nhỉ lo loanh quanh loanh quanh một hồi là nó cứ thế nó lôi đi. Nó bảo làm cái này là cái kia đi nhưng mà làm cũng không được nó lại lôi tiếp pháp thế v quan trọng mà không có phương án giải quyết ngay là lôi đến lúc giải quyết được thì thôi có phương án thì thôi rất có lý rất hợp với con đúng đúng chung. Vâng. Đúng không? Đúng chung đấy. Có thể là con cái, có thể là tiền bạc, có thể là gia đình có gì đấy. Quan trọng quan trọng không có không phương án giải quyết ngay sự lôi cho chỉ lôi khi có phương án thì thôi hoặc là mãi mãi luôn. Nói cả nó không có cái khoảng trống khoảng cách của mình với cái câu chuyện đấy. Ví dụ là nằm vật ra hay là vừa rồi chẳng hạn thì thì tự nhiên nó có một cái khoảng cách nào nhỉ? Nó không bị cuốn vào thì nó còn cái kia thì là cứ lôi luôn. Rất tốt rất tốt. Con ạ. Con thì Trong Pháp cũng cũng nhiều cái có thể lôi được là vợ vợ cũng lôi được. Vợ thì thái độ rồi thì cứ tiêu cực thì là mình cũng tạm gọi là bị ảnh hưởng ấy. Vận th một phát là mình bị lôi theo. Vâng. Rồi thì tiền bạc tiền bạc cũng bế tắc cũng bao giờ mới về được bờ chẳng hạn. Thì là cũng nếu mà vào nó mà vào cơn là nó cũng xoay tự do tài chính à xoay tự do tài chính thì tự do tài chính khỏi tài chính đấy. Vâng khỏi tài chính thì đấy khi mà nghĩ về cái việc đấy là thấy bế tắc ngay nó không không có cửa thế nó cứ xoay vời như là địa ngục tự do khỏi tài chính. Cách duy nhất là tự do khỏi tài chính. Bây giờ thì có vẻ tự do khỏi tài chính rồi nhưng mà chưa thể tự do khỏi b thì đấy khi nào mà khi nào mà kiểu như có những cái suy nghĩ như là phải cái phải về bờ ấy thì là bắt đầu là bơi mệt nghỉ luôn. Vẫn đây đi. Con thấy con dễ bị lôi đấy. Tu hành thì đấy cũng từ lúc nãy là nghe không hiểu ra là cái tư mà không thông thì con là kiểu bị bị thấy là mọi người hiểu mà mình không hiểu ấy. Xong mọi người ngấm mà mình chả th thấy ngấm gì cả. Thấy cả đấy nó xong mình vẫn mọi người à mà mình thấy vẫn cứ thếm kiểu thế con trầm cảm luôn mà. Nhất là những cái c Cân cân trầm cảm cân hoang tưởng ho không ăn không ăn gì thịt đấy đâu mọi người ch trâu à cũng không ăn cái này phải hạn chế ăn thì trâu bò là hạn chế ăn đấy nói chung là sáng tạo dầu có mà sư phụ cư không phải bò bò đấy là lợ biến hình ừ em tưởng là trâu bây giờ nó đã biến hình dịch lợn là một cảm giác cảm giác là trâu bây giờ cảm giác là lợn ở nhờ nãy chị em bảo trâu anh Đấy nói chung là mấy cái cơn tiêu cực ấy ạ. Mấy cái cơn tự nhiên nó cứ sinh ra ấy, tự nhiên nó cứ ok tốt với những cái lúc mà bình thường mình lướt thích thắc mình lướt mất nửa ngày ấ tự nhiên đùng phát đấy cứ cứ lơ mơ lơ mơ lướt cứ lướt thôi thôi thế là nó lôi mình vào hết câu chuyện này câu chuyện kia ấ thế không bất tỉnh con thì à cũng là trong tu sẽ là tu kém tu sai trong đời thì chuyện gia đình kiểu đ xử tệ bạc với nhau hoặc là mình cảm giác mình cần phải giúp ai đấy giúp được hoặc không giúp được đều dễ bị lôi phải giúp đấy cũng lôi ý là giúp thấy giúp được thì là tôi giúp được ý kiểu cũng cuốn mà không giúp được cũng cuốn thì cảm thấy không vũ toàn đấy chả giúp toàn còn tiền nở nếu mà có cái biến cố gì thì chắc cũng cuốn ạ gia đình tiền tu giúp tiếp. Vâng. Con thì thấy cái cuốn cũng giống kiểu anh Thái tức là một cái kiểu các chỉ số điểm các thứ nó thấp liên tục ấy. Th dài cảm giác rất là sai mà không biết t kiểu không biết làm thế nào cho đúng ấy. Chí là nó sẽ dài cảm giác nó sẽ sai các thứ lo lắng sợ hãi. Đấy là một cái n cũng dễ. Thứ hai là cái phần liên quan đến làm ăn kinh doanh thì ví dụ như là doanh số nó thấp rất rất thấp trong thời gian nhiều ngày liên tiếp mà thì sẽ tạo cảm giác một là phải thấp quá thì một phải nghĩ lại phải là cảm giác làm gì đó để gọi là đóng luôn đóng thì cũng phải làm cái gì đấy hoặc là phải cải tiến nó cho nó tốt lên thì vẫn phải cảm giác phải làm gì đấy thì là khi doanh số thấp nhiều ngày đến tụ thì cũng cảm giác mình mình sẽ cuốn mình làm cái gì đấy thế khổ trọn đời gì nữa à vâng có hai cái đấy thấy gần đây hay hay đúng không vâng khổ trọn đời nữa phi không con thì con thấy cũng đúng như cái ý mà sư phụ nhắc với cả Minh Hải nãy ấ là những cái quan trọng mà thường là sẽ chui vào giải pháp, giải pháp, giải pháp chán chê xong bắt đầu mới nhớ ra ấ thì sẽ bị lôi đi mãi. Thứ quan trọng không có giải pháp ấy nó mới nó mới lôi nhiều chứ có giải pháp thì còn đỡ. Ừ. Cuộc đời này đâu phải cái gì có giải pháp đâu. Vâng. Kiểu nợ tiền trả được làm nào chả có cái cơ sở gì trả. Thấy nó bế tắc bế tắc đúng không? Đang thị trường đang đi xuống rồi hi về bơ đúng không nhỉ? Bế tắc còn gì nữa? Đồng kết quả mục tiêu xa hơn. Càng làm càng xa mục tiêu. Thì thì quan trọng của con nó cũng nhiều lắm. Chắc là nói chung thời gian này thì nó cũng khá là yên ổn, may mắn chứ còn bình thường thì con nghĩ cả con cái này cả tiền bạc này xong rồi gia đình công việc nên nói chung là cứ chui vào đâu là vẫn thấy là rất là dễ bị lôi ở đấy. Rồi cho bác online nói đi. Online có ai online không? Thì oanh Mính Ngần và du rè ạ. Minh Ngân ạ. Mính Ngân nó đi. Con là thứ nhất là tu hành khi mà du dẹ biết d kim cương du dà nam thánh nam gì thứ nhất là tu hành ạ khi mà cũng một cái chỉ số hoặc là một cái gì đấy mà mọi người thì tiến bộ mà mình thì cứ đứng yên hoặc đi lùi hoặc là chập trờn đi lên đi xuống cái đấy là lại bị xui ngay sai giờ sai rồi giờ thiếu rồi thế này thế kia. Thứ hai là thứ hai là công việc thì công việc có hai loại. Một loại giống như Minh Hải tức là không có giải pháp nhưng mà loại thứ hai là có giải pháp và có độ khoảng nhiều 10 việc phải làm. Thế là nghĩ đầu tiên làm việc này, sau đó làm việc hai xong rồi làm việc ba. Có 10 phát nhưng mà chưa xong chưa hoàn thành nó đúng không? Đúng rồi. Phải làm 10 cái bước trong tương lai. Bệnh thành tựu. Bệnh của thành tựu đấy. Là đi ra giải pháp xong rồi là chui vào giải pháp để tưởng tượng trong đầu từng bước như nào. Thành tựu là chưa xong là không bao giờ không bao giờ yên tâm cả. Nó phải xong rồi chứ giải pháp chưa đủ. Giải pháp mới chỉ là phương án thôi. Phải làm xong phải làm xong mà vừa làm xong việc này thì việc khác việc khác hiện ra ngay tại chỗ như đang quá trình làm đ hiện ra mới rồi. Đúng thế ạ. Ừ. Nào Thy O anh và rè nào con ạ? Chết đi. Tôi dữ đen lại chết đi thôi. Thế anh chết đi chư đi. Không ăn đâu ngoan. Chuyển sang trà rồi. Chuyển sang chế độ thanh tịnh nào. Đứa nào nó tiên b rè du hành đè đi. Du rè chào vào bưởi ạ. Dạ con thì chắc là đang làm việc mà có sự cố đột xất gì cái kêu họp đột xất thì chắc là dắt luôn. Không bị lôi đi cơ mà. Dạ bị lôi đi giống như đang đang ngồi bình thường thế này nhưng mà sẽ có được sức xảy ra rồi yêu cầu họp gấp công việc đúng không? Công việc nó phải làm này làm kia bình luận đúng không? Dạ hoặc là không có phương án hoặc là có phương án nhưng phải làm nhiều 10 10 bước. Dạ đúng rồi. Rồi không có phương án thì anh con thì cũng giống ngần cái đầu chỉ số mà nó cứ chập trờn nó lên xuống xuống nó cho thấy là mình không bị mình đang bị hổng ở chỗ nào đấy kiến đang bị hổng ở chỗ nào đấy là là lúc đấy là bị lôi. Cái lôi thứ hai là phòng y tế của trường mà gọi là con cũng dễ bị lôi. Ừ. À phòng y tế của trường học của hai đứa nhà con. Ừ. Cái thứ ba là bố hay mẹ con gọi điện là ở nhà ông bị làm sao đấy, bà bị làm sao đấy là dễ bị lồi. Những cái đấy nó rất là dễ xảy ra. Ừ. Đây đây là lô đơn vị ngày đấy. Không phải đâu tí đâu. Lôi đơn vị ngày đấy. Vâng ạ. Những cái đấy nó xảy ra thường x mắt. Ok. Lôi một ngày liền đấy. Lôi một ngày liền không pháp rồi. Ok. Lôi một ngày thì thường là dễ lôi phát sẽ nhiều hơn. Còn với những cái tình huống mà con phải xử lý khẩn cấp thì nó sẽ lôi đi một lúc nó khiến mình lo sợ. Ừ. Hoảng loạn với lúc ừ nhưng sau đấy thì phát nó cũng sẽ về nó dễ hơn tuy nhiên nếu mà động đến phát là là lấn bấn hơn cái đấy ngay giống thái ngay rồi quan trọng nhất quan trọng nhất mình không tỉnh ra được đời khổ tỉnh tỉnh không có chế độ không có chế độ bỏ qua Đấy Thái này Tam Bảo rồi bị lôi nữa. Tam bảo rồi đấy. Con bị lôi lôi chắc là đúng không phải đi tư lôi nó đúng không đi từ đi thế mới lôi được. Ch nó phải giả mạo thế mới lôi được. Các bạn đoán các bác đoán thử xem giải pháp là gì? Làm nào không? để không bị lôi quá lâu. Ừ. Đưa cho người yêu của tụi anh đấy. Mic đi bạn ơi. Đạn này con dùng mỗi cái mày bảo tao sao chứ bảo mày sai bất kỳ câu câu gì nó bảo. Ừ con thấy là không chui vào được nữa luôn ấy. Ừ thì hiện tại con đang dùng cái đấy. Rồi các bác cứ bắt rử đấy. ngày là quá đau rồi. Lôi gì lôi ngày lỗi hai ba tiếng thì còn chấtn được một ngày quá đau rồi tam bảo thì được lôi một ngày tam bảo thúc phát con cũng giống Hải Nam là cái phần mà từ hôm sư phụ dạy Hòa Bình là nếu mà nó nói rất là nhiều á sư phụ là mình để im cho nó nói luôn mình không không làm gì lúc đó luôn tức là ừ từ đã đi tìm phương án giải quyết ấy ạ. Ừ. Như là đó là tối rồi. Lúc đó là cảm giác như là như học quy cáp là tối rồi là cứ ngồi im ấ. Ừ. Thì con thấy là ví dụ trong những cái trường hợp như anh Thái hoặc là đợt vừa rồi có những đợt con không hiểu nhiều pháp lắm nhá. Sư phụ nói nhưng mà ví dụ như mình mình muốn hiểu hơn ấy nhưng mà mình bị mắt ấy ạ thì trong tối nó quần không nó không trượt luôn ấy. Tức là nó quần cả đêm luôn. Đúng rồi. Thì mình cứ để im cho nó quần nó quần giống như quần như bão vậy ạ. Nó cứ để cho nó xoay xoay xoay xoay xoay xoay xoay xoay xoay như bãoo xong rồi mình đừng có cố. Tức là lúc đó mình cũng không phải là không cố mà gọi là cứ nằm như thế thả ra á không không tìm cách để mà hiểu hơn ấy. Không cần tìm cách để hiểu pháp hơn mà cho nó tự chạy tự chạy tự chạy tự chạy. Thì đến một lúc thì nó mình nhận ra là tự nhiên trong cái lúc đó thì nhận ra mình là biết tự nhiên tự nhiên thấy rất là biết nó rất là rõ ràng lúc đó vậ thì cái cơn nó nó cứ xuất hiện thoải mái luôn trong cái tối hả tiếp n Mời bác Bích. Thế con thì những cái chuyện mà nó lôi đi như vậy thì nó tạo ra một cái hậu quả, một cảm giác, một cảm xúc rất là buồn ấy ạ. Thì à con không sờ gì hết. Ừ. Khóc này tí nữa đo nó sẽ cao lắm đấy. Bích khồn lắm hiểu không? Khóc thì tí nữa đo nó sẽ cao cho xem. Đấy còn phả cảnh giác bí đấy nhá. Rất là biết ơn. Cứ lúc như này là tí nữa sau đó gì sẽ ra rồi con để cho nó xảy ra ấy ạ. Vâng. thấy nó cái thấy nó toàn bộ là cảm giác chứ không phải là thật ấy. Và ngay chính lúc đó thì mình có cơ hội nhìn vào xem nó là cái gì. Ừ. Và bây giờ con thích dùng cái từ c sư phụ ngày xưa là ở lại với nó. Ừ. Chứ không trốn chạy như ngày xưa. Ngày xưa là lo sửa, lo tìm các phương án. Nhưng mà bây giờ sẵn sàng để cho nó xảy ra và ở lại với nó để xem nó là cái gì, xem cái vị của nó ấy. Ừ. Đấy. Thế ạ. Ai muốn nói nữa không? Ai muốn nói nó không ấn phải nói đâu con ạ. thích thì nói ở đây. Vâng. Con thì con tự thấy mình hay kiểu là có những cái mạnh về lý trí ấy nên là khi mà nhắc mà hiện ra là biết ấy là sau đấy là tự nhiên con không chống lại nữa. Tức là cứ kệ cho nó chảy ra thoải mái thôi. Thì xong rồi qua cơn rồi tính tiếp. Ý là hay thế. Rồi c bác nào nữa không? Nói đó. Con ạ. Con thì thấy mình quá dễ bị lôi mà cũng thử rất nhiều cách rồi. Nhưng mà có một cái mà thấy có vẻ hiệu quả nhất là có một cái mục tiêu xịn gọi là có một mục tiêu trong đời mình mục tiêu quan trọng nhất ấy thì giống con cứ nhờ cái hình ảnh mà sư phụ bảo là à đi Tây Tạng sư phụ bảo là cả đời con sống để làm gì ấ sống ra để để để không bị suy nghĩ lừa vượt qua cái lừa nói chung là không thể bị lừa nữa. Con chỉ nhớ thế thì gần đây con tự nhiên con nhớ lại cái đấy con rất là cảm hứng ấy thì ừ khi mà làm bị lôi đi thì khi mà nó nó chạm vào cái mục tiêu đấy vì mục tiêu đấy nó là quan trọng nhất cho nên là con thấy là khi ngẫm về nó thấy quan trọng nhất thì tự nhiên những cái cái khác như bảo ví dụ bảo là làm cái nào để kiếm tiền đi làm này như là nó đang lôi như thế hay là phải tập pháp đi hay là cái gì đi thì thì con nhớ là ờ không mình cần thấy sự thật là gì chứ không phải là ví dụ là bị hôm hôm trước con cũng bị 20 phút thôi là cảm xúc rất là mạnh xong confirm là hổng kiến rồi à sẽ bị này thế kia nó chung chung là cần phơm rất nhiều thứ cảm xúc rất mạnh thì con lúc đấy con thấy là ờ nhờ bây giờ mình cần tìm sự thật chứ không phải là ý là có một cái mục tiêu đấy ấy thế là mới để yên để xem nó như thế nào còn nếu mà không có cái mục tiêu đấy thì con cứ cứ gặp chuyện gì là con lao vào bị lôi đi để để sửa nó để làm gì với nó còn khi mà có một à tạo có một mục tiêu quan trọng nhất ấy thì nó nó sẽ không Không không không dễ dàng bị lừa như thế nữa. Rồi ok. Nguyên con thì khi mà có những cái lôi đi hoặc là cơn mà nó cứ cuộn cuộn đến ấy thì con hay có xu hướng đấy là không làm theo trước. Tức là bình thường nó cứ thôi thúc như thế nhưng mà thì không làm theo cũng không không tiêu diệt. Đấy tức là nếu mà cái với cái tinh thần gần nhất thì đấy là Cứ để để nó muốn làm gì làm đấy thì chứ nó bùng bùng bùng lên nhưng mà ở lại với nó và và và xem lúc lúc đấy thì cơ bản nếu mà thường thường lúc đấy thì sẽ có những cái kiến khác nó hoặc là những cái gì đấy nó về thì lúc đấy cái gì đến thì nó cứ tiếp tục thôi ạ. Tức là nhưng mà cơ bản là mấy cái tinh thần là không làm gì và không sửa nó thì con thấy là mặc dù lúc đấy thì cũng bão bùng lắm, cũng kinh khủng lắm nhưng mà ừ qua những cái cơn đấy ấ tức là qua nhiều lần rồi thì thấy là ờ cái cơn nó không phải là vấn đề mà nếu mà cứ cho nó vấn đề với cả bắt đầu đấu tranh với nó thì bắt đầu mãi mới không ra được. Còn nó cơn nó đến thì bây giờ biết là cơn nó đến rồi nó cũng đi thôi. Thì đơn giản là cứ để cho nó xảy ra ấy. Và lúc đấy thì thường sẽ hỏi xem là ví dụ như là mình là ai hay là nhìn vào nó để thấy bản chất của nó hay là gì đấy thì rất nhiều cách nhưng mà với cái với cái thái độ là không không sửa không tiêu diệt nó đấy. Rồi còn bác nào chưa nói không? Gần đây c con cũng có một vài cái cơn ấy thì con thấy là lúc mà khi mà có cơn thì ờ lúc đấy là rất là muốn làm cái gì đấy nhưng mà khi mà muốn làm cái đấy thì thì con thấy là ừ giống như kiểu là nếu mà bây giờ làm cái gì ấy thì nghĩa là mình đang nhận nhầm nhận nhầm mình là thân thân tâm này. Thế lúc đấy là con con cứ để cho cái cảm xúc ấy cảm xúc nó kinh khủng lắm nó cuốn đi nhưng mà nhưng mà cứ cứ không tức là theo kiểu là không không không định làm gì để xử lý cái cảm xúc đó. Đấy, còn bất kỳ cái gì nó hiện ra cũng cũng được ấy ạ. Đấy, sau đấy thì sau thấy thì nhớ lại là mình là ai đấy thì con mới thấy là nếu mà là biết thì chỉ đơn giản là xem thôi. Ừ. Còn còn không còn mình không thể làm gì được. Còn cái xảy ra là nó là lúc đấy con nhớ là gì nhỉ? Lúc đấy là cái xảy ra là là cái mà nó nó đã xảy ra rồi. Theo nghĩa là nó không nó không thực sự có vấn vấn đề gì ấy. Còn vấn đề là do là mình nhận nhầm mình là người làm và mình đang phải chịu cái kết quả này. Ấ thì con nhớ là cái lúc lúc lúc đấy là như vậy thì khi mà khi mà để yên không không làm gì và thấy là thực sự tức là giống kiểu nhắc ấy ạ. Nhắc là cái bản chất là nó không nó không hề có vấn đề. Còn có vấn đề là do nhận nhầm thôi. Đấy sau sau đấy từ từ thì những cái khác nó ùa ùa về sau ạ. Nhưng mà cái quan trọng nhất lúc đấy là không làm gì và xem là mình là ai đấy con thì thấy là khi mà chủ yếu là các cái cơn suy nghĩ nó cứ cuộn cuộn lên ấy thì là nhắc một câu là đây chỉ là cảm giác không phải là thật xong rồi mặc kệ cho nó chạy thì lúc đấy là nó ư tuy nhiên cái câu đấy xong thì suy nghĩ nó chạy thế nào tôi kệ nó nhưng mà nó nhắc mình về sự thật thì sau đấy dần dần thì lúc nào đấy nó sẽ quay về đúng cái kinh nghiệm là đúng là không có thật và là biết nhưng mà lúc nào nó quay về thì kệ nó nhưng mà mình nhắc cái đấy xong rồi mình thả ra mình không làm gì nữa mình không cố gắng nghĩ thêm cái gì còn lúc đấy là là kiểu như việc của mình đến đấy là kết thúc ấy. Nói xong là kết thúc. thì chỉ nhắc xong rồi dừng lại không làm gì nữa thôi ạ. Con thấy con có hai đoạn đoạn ngày trước ấy hay dùng cái câu là mình là ai mà phải gì đó. Thì khi mà đợt quen dùng cái đấy mình nó cũng thấy là về mặt hiệu quả trong việc là ờ bỏ qua tiêu cực nhưng mà nó lại nó vẫn mang tính là nhận thức chứ nó không giải quyết được cái phần cảm xúc. Thế con nhớ có một hôm gọi là ấn tượng là hôm ngồi ở cà phê hôm này có vũ trang có nói bày ra một cách là sau khi mà cái bé ba nói thì mình kệ không xử lý tức là cái cái thái độ là không cần phải xử lý xong thử từ cái quãng đấy con về con thử theo hướng đấy thì bắt đầu trong những cái lúc thiền ấy là suy nghĩ nó cứ nói này nói kia nhưng mà mình có có tinh thần là ở lại với cái anh như trong cuộc sống nó phải xử lý mà vấn đề trong cuộc sống nó phải xử lý chứ giống như Minh Ngân nói 10 việc phải làm thì phải làm hết cả 10 việc sao lại không xử lý được chứ Cuộc sống nó cứ trội đ con cứ phải xử lý gì đó chứ còn sống mà đúng không? Ông Thái này phải thí tư chứ chạy không lại ngồi không kệ đấy đúng không? Lý tư sẽ mọc ra cái a cái b cái c xử lý việc một th ra mọc ra việc hai việc ba cái dòng đấy có cưỡng đâu chẳng hay cưỡng kể sư phụ nếu mà không có chuyện ấy thì cũng phải làm 10 bước có 10 bước phải làm cả 10 đúng không Nếu công ty sự có chuyện gì đấy cần sụ ra tay thì mình làm đúng 10 bước phải làm dưới 10 bước được chín bước được và tôi làm bước một xong tôi nghỉ 30 phút để tập xong rồi tôi làm bước hai đấy vấn đề cuộc sống là như thế con đâu có cái sự tự do để mà để mà để mà ngồi lấy kệ rồi rồi xử lý n đâu mà con chẳng xử lý được chứ con phải xử lý hết việc này cho việc khác mà cái đấy mới nhiều chứ việc đấy nó mới nhiều cơn rất to thì không nhiều đâu nhưng mà cơn mà nó khỏi hết làm a sang B C nó lôi sạch mình đi ấy đầy nhiều khi là gọi điện thoại cho một ông xong gọi điện thoại ông ấy bảo gọi cho ông B gọi cho ông B cái cái kiểu đấy mới nhiều chứ cơn dọn nhà cơn dọn nhà dọn cái A xong thế phải dọn cái B thế dọn cái C quần sáng chiều tối đúng không đấy cái cơn đấy nó mới loại nhiều mà nó cuốn con nhiều lắm sạch sạch ấy con lên gặp bác sĩ bác sĩ có bảo chạy hết sau này xong đấy đấy đi tổ rồi bác sĩ cầm cái tờ giấy nó điều đi khóc cái bệnh viện rồiọ cái này to ra cái kia Thằng này con là ai nhá sáng sớm nhá là nó quần mình là mình theo nó táo xong lại cho ăn xong lại rồi cho bố cái cứ nó cứ đi tù tình đi tù tình đúng rồi đúng rồi đấy cái cơn nó mới nhiều đấy đấy là con thấy là bắt đầu một ngày của mình thế là một ngày của mình là trôi theo nó rồi chứ không phải là đúng rồi mà con rất bị động con phải làm hết từ 11 đến 10 cứ đúng theo như thế luôn nói chung đúng không đúng đúng ạ mà đây là con đối mặt nó hàng ngày con Đâu phải là cơn hàng ngày đâu phải là cứ thỉnh có chuyện to như là thế đâu. Ừ. Con cứ vào chuyện là bắt đầu cuốn rồi đúng không? Chỉ anh không phải đi làm thì mới không bị những cơn thế đâu. Mà không phải đi làm thì có như anh cho anh cơn chùi nhà không ở nhà cơn chùi nhà cơn TikTok đấy. Cơn lướt TikTok ấy. Lướt đi quay đi quay lại tiếng đồng hồ. Đúng rồi. Xem profile này, xem profile kia lúc sau. Đúng rồi. Đây ạ. Cứ lướt xong rồi vào xem xem xong còn đọc comment các quá trời. Thế ai thú vị lại lướt vô xem kiểu nó cứ lướt lướt Cứ cứ vậy đó. Kiểu đấy cứ mở cái điện thoại cho tuần cả ngày luôn. Làm một ngày trôi qua luôn. Ngày xưa là con không thể làm nổi đâu. Ngày nay là con bắt đầu làm được. Ngày nay là ngày bắt đầu bắt đầu sự giảm gi pháp rất là cao cấp đấy chứ ngày xưa là con con không thể làm được ấy. Con cứ vào bước một là phải sang bước hai lại phải sang bước ba. Bước sau đã ở bước 10 bé rồi. Trăm con thế thôi. Mình trăm nó phản ứng. Phản ứng mình phải chạy ra cái phản ứng. của nó chứ. Đúng rồi. Xe sát tới bước 10 à có không? X như những trận đấy. Còn những chuyện đấy còn kéo được con thì là những chuyện cảm xúc to chuyện mạnh đương nhiên là con bị kéo những cái chuyện bình thường như vậy mà còn con còn kị lội sành sệch lấy lấy đâu ra chuyện mà tự nhiên gặp chuyện to thì mình lại tập tập ngon đúng không? Đây có những bạn không đi làm như là Châu Anh chắc chắn có cơn kiểu kiểu Châu Anh. Anh đúng không? Đấy cơn chọn nhà sáng dậy thấy bẩn quá dọn xoẹt xẹt xẹt. A sang b sang c lúc sau thấy chưa à trong anh còn nhầm cho anh ngược lại đấy. Chiều tỉnh dậy xo xo sế tối rồi nói hơi nhầm ạ. Close mô tảo đúng không? Đúng ạ. Trước đây là không làm nổi đâu nhưng bây giờ là có thể làm được rồi. Nhưng mà điều kỳ lạ ấy là con giải quyết nó bằng thiền pro. Ừ. Con không thể tưởng tượng cách giải quyết đó chính là thiền này là thiền pro. Thiền pro. Ừ. Ô cái chuyện đời mà giống bằng tiền pro. Hôm nào đi đi nhỉ? Hòa Bình Hòa Bình nhá. Sẽ hôm nayô nay thứ mấy rồi? Hôm nay thứ năm rồi á. Dạy con một loại thiền pro hả? Còn loại thiền pro nữa. Ừ. Pro pro nghĩa là nó là cái hiện giờ cộng cộng cộng Pro Plus Pro Plus đúng rồi. Pro plus Prox Pro Max Pro Max đúng rồi. Pro max đã cách giải quyết nó kỳ quái là ở Thiền Pro chứ không phải là không phải đời thường có khó tin không khó tin thiền pro thì cái vấn đề trong đời đấy nó được giải quyết. Ờ thế kỳ rượu chứ kỳ rượu. Thì rượu này. Thì rượu này. Uống rượu đi. Thiên Peropoln quá. Có con bây giờ cứ phải thiền pro đi. Nhưng mà hôm đấy thiền pro plus kinh dị luôn. Dung Thiên Pro để cho vất đời. Không tưởng không không tưởng. Bất ngờ không nghĩ ra nổi đúng không? Cứ tưởng là sự nói phương tác đời nào không Dung Thiên Pro là biết. Ông nấu cái gì mà ông nấu giờ ấy. Cháo lòng lòng trà trà trà trà sữa. Trà sữa kiểu Trung Quốc ấy. Trà sữa thằng trả thảo mộc đúng không? Kiểu nấu thảo mộc đây. Xong rồi cho sữa trà sữa thả mộc ấy. Mình thích cái gì mình cho cái đấy vào nó xong mình cho sữa thì mình gọi là trà sữa. Trà sữa đi. Trà sữa thảy ra thì không biết nhưng mà mấy lần bị cảm xúc mạnh quá không ngủ được cả đêm. Thế là làm tiền pro chy không ngủ được. là người nào truyền đời sống 1000 phút biết thế chuyến này thành chuyến quan trọng rồi đấy thấy cái chuyến này quan trọng ai mà không đi thì hơi phí đấy không trước đây sụ bảo là thôi không đi rồi rồi cái đấy nhưng bây giờ lại thấy rồi nếu không đi hơi phíụ không tin kỹ năng nó nhảm Dung Thiên Pro c** mọi việc đời thêm tí nữa đi hảung thêm hở thêm tí nữa có gì cầm được cái thứ bảy lên được phi tí cũng được phi tí cũng được phi tí nhá để anh em mai tặng ngày mai nhá cho giải thoát đi bây giờ phim mà không có nhân hơi hơi kiểu hơi nhớ vợ xem xem mỹ nhân có lâu không nhân bây giờ phải lâu hơn m Gọi người phải 10:30 à ít là vừa là ít đấy. Tại vì lớp đấy đông ơ nhưng mà hôm nay là có mấy lần mẫu hỏi có ai đặt câu hỏi không thì đặt đi đấy để để cờ thấy có câu hỏi mà câu hỏi liên tục luôn lần này câu hỏi liên tục thế bây giờ nhờ sư mẫu đặt ví dụ còn 15 phút nữa là hết giờ mọi người hỏi nốt đi. Đang ngồi im đây này cái gì mà chị không nói gì đấy này trước khi mà sư phụ đến mọi người vẫn nghe ch plus mọi người muốn nghe cái gì tập cái gì bổ sung được hết nhưng mà mình phải nhận ra được cái phương pháp thanh chính của mình trong đời sống là gì và cái đó thôi để s mẫu làm việc của sư mẫu nhá còn cứ nghĩ cái này plus nhá plus bản dùng thử đã nhá bình xong bản dùng thử nhá Con cần một cái loại kinh nghiệm mạnh đến mức mà khi gặp những chuyện đấy nó tự nhớ về kinh nghiệm đấy. Tự à kinh nghiệm mạnh đến mức v nó mạnh đến mức là khi con gặp chuyện này kia tự con sẽ nhớ về cái kinh nghiệm k vì nó quá mạnh. Tất nhả phải hiểu đúng phải tất cả thứ khác nữa chứ không phải chỉ có thiền nhưng mà nhưng cái chính là con phải có kinh nghiệm có chiều đúng không kinh nghiệm đấy thì con sẽ đến lý thuyết mà. Đúng rồi. Hầu như các bạn thấy nãy giờ kể là vẫn ở mức độ rất lý thuyết. Tất nhiên có những người không phải lý thuyết đâu nhưng mà có những bạn rất thuyết. Thế thì con cần cái loại kinh nghiệm khi gặp chuyện bất kỳ chuyện gì cuốn ấy con tự nhớ lại kinh nghiệm đấy ra có thoát khỏi cái tập đấy nó gọi là plus. Thế nguyên tắc là gì? Bé ba nói mà con làm theo nó không thể thoát được. Vì nguyên tắc đồng như đấy không? Bước một xong bước hai, bước hai bước ba kể cả bước tu nhá. Kể cả Thái đấy thì cũng là bước một, bước hai, bước ba thôi mà. Vậy tôi phải kiến này, tôi phải gặp các bạn, tôi phải cà phê, tôi phải một lúc khỏe nó bảo không nó bảo còn một dãy số là 1 đến 10 không xong nó cứ làm theo từ 1 đến 10 không đúng chưa? Mà khi đã gặp chuyện rồi thì là thường là mình theo B3 ba mình có cái quái gì khác đâu. Mình có cái công cụ phương tiện là ngoài bé bã đâu. Kể cả nghĩ về pháp cũng là bé bã nốt. Thì suy cùng từ xưa nay con có một cái phao duyết là bé ba thế bây giờ con bị ai đó đạp phát xuống nước hoàn cảnh đạp xuống nước thì việc của mình đâu tiên là phải vờ đấy bé ba bây giờ con phải không nếu con không có pháo khác. Thì có phải là suốt đời con là cứ bấy ba là dùng không? Đúng rồi. Đấy ý sụ nói là có một cái phao khác khi gặp chuyện ấy thì mình thấy cái phao này xịn hơn tự bây giờ mình ai muốn ôm cái phao xịn nhất chẳng ai muốn gặp chuyện là cũng ôm cái phao xịn nhì cả thùng gỗ chuẩn chưa? Nên nếu con có phao xịn nhất rồi ấy thì hiệp chuyện bé ba không phải yêu số một con nữa. Yes. Mà vì thế con sẽ thoát vì con ôm cái phao xịn hơn. Cái phao b3 thực chất không phải là phao luôn. Nó đá gọi là phao là còn gọi là Quá tôn trọng nó. Ôm phát chìm ôm phát chìm luôn. Xong chìm nhanh chìm nhanh luôn. Kiểu gì cơ bản là có cái gì ôm cái đấy chứ không phải là có phao nào ôm phao đấy. Vì chả có gì khác lên tay thành ôm con gọi bé ba và nó bảo với con là tao là phao đây. Tao là phao đây. Và con chéo ôm thì phải ôm gì? Ôm cái phao mà gọi là phao trong kép đấy. Thực kép nó là khối đá. Con phải có một cái loại phao hơn cái b Thì chuyến này sẽ duyện luyện cho cái phao đấy vì cái ph đấy chỉ là kinh nghiệm thôi vì bé ba là suy nghĩ rồi mà suy nghĩ khác là chịu rồi. Nếu sụ dậy có một loại suy nghĩ mới thì có phải là vẫn bản chất vẫn là một bé khác không? Đúng rồi. Đúng không? Hòn đá khác thôi. Bây giờ phải có phao xịn gặp chuyện là hướng về cái phao đấy chứ không phải hướng với cái phao phao phao phao phao bá ba. Con con kể từ nãy giờ rất nhiều bạn hứng về một cái phao bá ba. Nhưng mà cũng thông cảm cái xương lên thì có cái phao gì khác. Thằng nào phải cần cầm một cái phao mà không có cái phác đánh phải gì. Đấy thì cái pha mà tôi vừa nói là cái phao mới này là nó nằm bằng trong kinh nghiệm theo chuyện con sẽ hướng về kinh nghiệm đấy ngay tức hướng về nó vì nó là cái phao cứu mà giống như gặp chuyện phát là con nghĩ về pháp đấy chính là cái phao đấy thì bây giờ con gặp chuyện hướng về cái kinh nghiệm cái phải xảy ra và phải đủ mạnh đúng chưa? Thế chuẩn bị cho kinh nghiệm đấy nhá. Nó dạy trước cũng tốt mà. Dạy trước thì con chuẩn bị tốt hơn cho cái kinh nghiệm sắp sẽ dạy con rồi. Hòa Bình Hòa Bình đúng không? Ngày mai con thiền pro dụ theo một phương án khác. Con thiền pro nhưng không được làm gì hết. Không làm gì hết. Chính tho là không được chủ ý làm gì hết. Bình thường thề pr con ấy chủ ý rất nhiều đúng không? Tác ý chủ ý tác ý rất nhiều. Tác ý đấy mình gọi tác ý là tác ý. Không tác ý làm gì? Ví dụ con phải nhìn vào nó để xem nó là biết hay không. Là tác ý. Tác ý. Tác ý. Con cần một cái loại kinh nghiệm không tác ý. Thế không? Không làm gì mà thôi nói xong nhưng mà t lại mai con làm một loại tiền pro không tác ý là bộ thế thôi. Ừ nghe từ từ đã cứ bình tĩnh đang giảm màí đã thích bí thích cầm đèn chạy trước người ta ham học hiểu chưa chị bí của em rất ham học bây giờ thiền pro mà không đặng ý vẫn vẫn là thiền pro không được làm với người khác cấm cấm lứt Facebook cấm chơi chiếc các lọ thì đến con thên pro nữa con Ngồi nhưng không tác ý gì hết không làm gì hết. Đấy mai làm một ca nếu nếu không thì làm lên nữa cũng phải làm một ca thế thì mai làm một ca thế xong rồi báo sự con chưa được ca thền mấy bao giờ đâu. À không tác ý gì hết không tác gì hết không tác hết. Nhưng nhưng cũng cấm làm những cái trò phân tán. Cấm làm trò là gây phân tán không không được đứt Facebook không được xem tiv bảo là thiền pro là không được làm. phân tán là bọn con đã không làm không phân tán nhưng không tác ý khác ngày xưa là không tác ý thêm nữa không tác tác ý là tập thế không tác ý không cố tình tập gì không cố cố tình tập không tác ý không cố tình làm gì nhá đúng kiểu im không tắc ý không cố định không tắc ý c thể v chiếu thì cho một ví dụ đi sẽ giải ý của thầy bình thường thền pro thì mọi thế con con thử hỏi này xem đúng công tác ý không là lúc đang thiền rồi tự nhiên là Con chưa làm bao giờ đâu trong đời con không tận cái gì hết vì ngày xưa tối thiểu tác ý tập mới lúc vào tối thiểu là tác ý tập lúc đầu hả lúc đầu vào thì phải có tác ý đấy chưa không vào phát là không tác ý luôn ngồi phát là không ra ý luôn ý là ngồi là cứ ngồi thôi đúng không ạ ngồi là ngồi thôi chứ không có giờ giấc không mục đích không gì cả không gì cả thôi không mục đích ạ không mục đích không tác ý nhắc mấy câu không nhắc gì bảo nhắc mấy nh tác ý mà nhắc là tác ý rồi nhắc là làm Hai hôm nay con lại thử kiểu đấy. Cứ cứ thứ cứ thứ khỏi hỏi đi. Ai có khỏi hỏi đi. Thế ví dụ như khi nó nhắc nhưng mà nhắc một cách thụ động thì là cũng là phạ ý không chứ khi nó không tự chủ động đấy là không chủ động thụ động hiện ra. Ví dụ nhắc gì tự nhiên ví dụ như là đang ngồi không làm gì hết tự nhiên nó mọi thứ hiện ra có rõ ràng không? Ờ thì đấy là con không chủ động. Con không chủ động con bị động thôi. Ừ không động thì thôi không tính không cố tình. Cố tình phải biết chứ. Ừ à cố tình tức là mình ví dụ như mình đang ngồi yên Cái này th mình nghĩ là phải làm cái gì đó con nó bật ra một cái suy nghĩ bay bay lượn k phải là thì làm gì không gọi rác ý được rồi à vâng tức là ví dụ như tác ý là mình cố tập một cái gì đấy vì mình không thấy sự thật thì mình phải tập ừ hay là mình cố tập cái gì đó đ tác ý là chắc rồi có nhiều loại tác ý lắm rất nhiều con thiên sẽ biết vâng cố tập là loại tác ý mạnh nhất đúng không dễ xảy ra nhất trong quá trình hình tập quá trình tập h biết cố tập cái gì đó thì là một cái tác ý quá rõ rồi mặn đấy cái là các con sẽ đối diện nhiều nhất Cụ là không tặng thế thơm. Con hỏi là lúc ví dụ đang thiền tự nhiên tự nhiên định làm gì? Ví dụ định mở điện thoại đi. Đang ngồi tự nhiên ờ ngồi điện thoại ra xem thế này thì à như con là ơ đang ngồi thiền tự nhiên lại đi xem điện thoại thì là con chỉ nhớ thầ thôi sao không xem. nữa nhưng mà lúc sau lại bụp cái xem điện thoại xong rồi bảo thôi chết rồi mình xem điện thoại rồi bảo không thền mà ý là cái đấy nó nó tự xảy ra chứ không phải là cố tình làm nhưng mà sau khi nó xảy ra thì không tác ý như không được có đối tượng vẫn vẫn không được có đối tượng không được có đối tượng không được có đối tượng đương nhiên rồi phiền pro đã cho con có một đối tượng không phân tán không phân tán con không được khôngắc ý nhưng không được có một đối tượng để con chuyển tập trung sang đấy à đúng rồiung sang đấy tác ý rồi được không tác ý nhưng không có tượng Giám chúc vâng không được xem điện thoại, không được xem sách, không được xem tivi, không được không được có một đối tượng tập trung vào. Vâng. Nhà thì con không làm thế nhưng mà có không làm thế thì nó bị rơi vào là không được. Không không được. Nguyên tắc là không được. Con để điện thoại ra chỗ khác. Để hết chỗ khác. Con để ra xa nếu con bị thế con để ra xa. Vâng. Thì con con đang hỏi là nếu mà tự nhiên xuất hiện cái muốn mở điện thoại đi mình bảo là không được mở điện thoại thì đấy có phải là tác ý là mình con phải tự biết thôi không? Con phả tự biết. Không mở thôi. Điện thoại là ừ đồ là đã. Hiểu không? Nhưng nhưng mà đang hỏi là thế cái cái việc mình cố tình mình bảo là đang thiền không được xem điện thoại xong rồi mình không xem thì ý được cái đấy có phải là tác ý không ấy. Nhưng một cái suy nghĩ bảo là ô bây giờ mình con đang ngồi tự bật ra suy nghĩ đấy thì sao tác ý? Con đang ngồi mà con tự bảo suy nghĩ là con tự bật ra một cái suy nghĩ đấy sao gọi tác ý? Tao có bắt phải làm không? Con đang nói bật ra suy nghĩ là phải mở điện thoại xem thì không gọi đắc ý. Xong rồi tiếp là là đang thiền không được xem điện thoại cái suy nghĩ thứ hai bạn nếu mà nó tự nhiên thì cũng chả đắc ý đấy. Vâng. Hi À không là không được có điểm tập trung nó tự bật ra hình như giống chị Trang không cố tình làm gì cả nhưng không được có điểm tập trung tự động ok chưa để cho nó rõ hơn nhá không có không không tập trung không tập trung vào biết luôn vâng không tập trung vào điểm tập trung mà không tập trung vào biết là không tác ý mà tại sao lại tập trung vào biết còn không được thực hành bất kỳ cái pháp gì trong đấy cả không tác ý mà không cố tình thực hành mục đích ch hết thực hành không cố tình không nghỉ ngơi nghỉ ngơi là một loại thực hành hành động khác ý rồi lại nghỉ ngơi chứ con nghỉ ngơi con thiên pro mà ngồi không làm nghỉ ngơi là một loại mục tiêu rõ ràng quá rõ ràng không nhưng mà y con không phải là mục tiêu thì đấy nếu con hiểu là mục tiêu không mục tiêu ý con không phải là mục tiêu là nghỉ ngơi nếu con cho rằng mục tiêu của tao là 3 phút nghỉ ngơi thì con đã có tác ý rõ ràng và quá rõ ràng là như con đang hiểu là mình ngồi không có mục đích gì hết đơn giản như là nhá mình không có setup không có bày sẵn cái chi để mà thiền hết chỉ ngồi tóm lại chỉ ngồi đặt đồng hồ và để ra chỗ khác hết Đ đ nó khác không tổ chung. Vâng không cố tình làm gì hết và không được tổ chung. Rồi ok thế hiểu rồi. Đ đang ngồi tự yên muốn xoay người xoay người thì đương nhiên tự nhiên nó phải xoay đúng không? Hiện giờ vứt điện thoại chước khác hẹn giờ là tác ý sao không? Hẹn giờ điện thoại chỗ khác vấn đề gì? Hẹn giờ chu vào phải thế chứ giờ thì làm không có sẵn cái chi trong thền hết. Giờ xong là ngồi xuống không tập phát không làm gì cả. Tức là bình thường là mình hỏi hai câu hoặc là hỏi mấy câu thì bây giờ mình chả làm gì cả. Mình chỉ ngồi mình vẫn cứ ngồi thiền pro không. Đúng rồi. Cố tình thầy biết thôi. Còn trong quá trình mà nó có bận ra thì đấy tự nhiên kinh nghiệm nó bị chủng động chứ không phải là bị chủ động cố tình hướng là nhu không mục tích ấu. Chạy đúng chạy kiểu gì nhưng mà không đứng lên khỏi chỗ đấy. Có những người tác cứng về con chạy ra đi bế con đi giật đồ biết lại bảo là chảy đi đâu thì chảy chết được không được làm không. Đấy đấy là hành động thôi. Còn nếu mà suy nghĩ nó chạy thì nó vẫn cứ chạy. Tức là thực ra là để đồng hồ xong rồi ngồi xuống xong kệ không mục tiêu, không tập trung. Không tập trung. Ờ thực ra là đoạn trước con cũng thiền kiểu thế là không tập cái gì hết. Như con gần đây gần đây thì là sư phụ dạy cái cái chỉ là cảm giác thôi ấy thì con mới tập theo cái là chỉ là cảm giác thôi. Nếu vô tình nhấc l đây chỉ là cảm giác không phải thật. Không có thật thì ok. Thì vẫn ok. Nhưng mình không cố tình tập cái pháp. Đấy lâu rồi nổi lên nhá. Bảo thì tụy nó thôi. Bảo thì kệ không phải con có tình tập. Còn lúc mình cố tình mình biết mà. Con không con không có tình tập thôi chứ còn nó nó xảy ra tình việc của nó. Nhưng vì nó con không cố tình nên nó không thể xảy ra quá lâu được. Đúng nó sẽ một hai nhịp chứ có cố tình đâu mà con cố tình nó xảy ra cả buổi luôn. Nếu con cố tình nó xảy ra cả buổi không cố tình thì một lúc chỉ một lúc mà vì đây là vô tình mà. Không mục đích không mục đích không mục đích gì không mục tiêu gì hết tập gì hết không cố tinh tập pháp gì hết không tập trung không có tập trung nào hếtung hết còn buồn ngủ quá ng mặt lên trời không vấn đề gì đây chuyện rất bình thường khi mình ngồi thiền đúng không buồn ngủ thì ngước mặt lên trờn ngủ thì khoanh chân ngồi thẳng lưng buồn ngủ thì dụi mắt thế tí nó nó đấy tự nhiên mà ừ Con không có linh tộc cái pháp gì thôi. Phản ứng không đấy gì đến phản ứng thì đương nhiên. Đấy xong rồi phải kể ví dụ nhá. Vâng thường ạ. Thế là con dệ sớm một ngày đấy. Lẽ ra lần đấy mới làm được cái trò đấy. Con làm trước một ngày được chưa? Làm trước cho biết lên đấy thiền cho sướng hả? Đúng rồi đấy. Tình cái cách ờ thì mai nếu thế thì phải có buổi ngày mai học là chú hoặc là hôm đấy tùy mai gặp ra lại buổi phim hoặc là hôm đấy xem phim xem phim. Xong thế nào chả giảm về phim đấy. Phải là sau khi buổi xem phim hay sau buổi giảng xem phim chưa? Sau buổi giả xem phim xong thì chắc chắn nó phải giảng quanh xem phim rồi. 3 đảm bảo hãy giảng và việc là không có thật rồi. Cảm giác 3D cảm giác chỉ là cảm giác đấy. Còn cái này là một cái cái kiểu kiểu thiền mới hơn nữa. Plus nữa. Plus nên là nên là sẽ phải sau. Nếu có phải sau rồi đấy. Hòa Bình được chưa? Hòa Bình đấy. Hòa Bình tập cho thì con các con thể làm nếu mà thích thì làm một buổi xong mai gặp lại tự như Nay con cũng tối tối ch tối thứ sáu góp lại đằng nào mai giảng cho 3:00 xem 3 gi xem 6 gi thì hoặc tối mai hoặc là sáng ngày kia sáng sáng thứ bảy sáng thứ bảy chứ hôm mai cứ tập đi cứ tập mai mà cắt này thì tập nhiều được mà đi mà đi hả thì đi có một tiếng hai tiếng thôi mà c đi trời ơi mới được có mới này phải thử chứ đúng th luôn đang hot phải thử luôn tác ý không tiêu không chu này mới sướng. Đúng rồi đấy. Bốn đi vệ sinh thì phải đi thôi chứ làm nào không tè lúc ấy à nó sẽ không lấy muốn đi vệ sinh đương nhiên rồi nhưng mà đi mất 2 3 phút nói chung đi vệ sinh là ngoại lệ rồi không tính ngồi đó đã thôi ngoàng Nhưng mà đúng là có xu hướng nó chạy về đó đi chứ. Ừ. Con thể làm 30 phút là một tiếng tùy con. Nếu mà phê thì một tiếng, còn nếu mà không phê thì 30 phút tối thiểu 30 phút. Còn nếu phê thì hẳn tiếng được chảy cấm một tiếng. Thế là sướng đúng ngồi chú luôn không ấy. Ừ. Ngồi không vấn đề nằm đây làằm một chỗ không tác ý. Không tác ý gì hết. Các con chưa từ không tác ý đâu. Kiểu gì con cũng tập cũng cũng cố tình tập cái pháp gì đấy. Đúng á. Tức là là thường là nó sẽ có một đoạn thải hay không nhá nó đoạn tự nhiên giật mình hỏi ô tập cái gì chứ không tập t ý nhìn vào kinh nghiệm hay là hay là mình hỏi không cấm không cấm cái việc tự nhiên tập thì không cấm tự nhiên tập đó thì nó làm sao cấm được cấm thì lại thành tác ý cấm cắm thả tay con như con ngồi thế xong rồi con thấy ui biết rõ ràng quá nhỉ thì đâu thì nó tự nó thế mà vâng hoặc là ôi trong này biết lờ mờ ấ nhỉ thì nó tự nó thế chứ đấy phải tác ý đâu. Vâng cái tự nhiên đấy thì không thể cấm được cấm lại thành tác ý ngay Anh bị là không có dạng cấm ấy có nghĩa là không cấm xuất hiện xong rồi mình lại một cái tự nhiên thì thôi. Vâng. Nhưng mà nó bảo biết sáng nhỉ xong mình ngồi nghĩ tiếp một cách tác ý thì là sai. Còn nói một câu thế thì thôi. L mờ thế nhở. Xong rồi tắc ý xoay xoay để thôi. Chốt là mai phải ai cũng phải làm cạ nhá. Vâng ạ. Có thể trình vào thứ bảy hoặc là tối mai nhưng mà mãi phải ai làm cạ. Được chưa? Vâng ạ. Tiết kệu đồ đuổi cho cho chuyến đi dệt chuyến đi nó sâu hơn. Có thêm thời gian giảng sâu hơn. Vâng có kinh nghiệm rồi với lại ngày đầu tiên mình tập sai nó sẽ thoải mái sau đó sẽ tập rồi ch sư phụ giảng nó cũng khác. Ừ đợt có cái để chỉnh đi đỡ tốt. Đấy thì thì các con sẽ cần một cái loại kinh nghiệm gì đấy không phải là đấy đấy không phải là xong đâu. Đấy chỉ là đoạn chuẩn bị thôi nhưng mà con cần cái chuẩn bị đấy. Chuẩn bị thế sau này con có cái kinh nghiệm trong lúc thiền. Vâng. Bất kỳ cái quá trình cái sự gọi là một cái gì cuộc đời nó cuốn con ấy mà lúc cần phao một phát ấy là con sẽ dùng cái phao xịn nhất. Rồi mà cái phao xịn nhất bây giờ ngày xưa của con thì là nó là nó là c đống suy nghĩ suy nghĩ. V là con sẽ chính cái trải nghiệm mà con sẽ được giới thiệu thì đơn giản ai chả lúc tìm cái phao chẳng muốn tìm phao xịn nhất vâng chẳng ai muốn tìm cái phao gọi là sị nhì không dùng nhì nó không muốn dùng rồi vâng con rơi xuống nước đúng không có khả năng chết đuố con này dùng phao xịn nhất chứ chú mời sụ trà sữa chưa chị em uống rồi phong th chưa kh Từ xưa thế này là con tin là phải làm gì đó thì mới giác ngộ, phải làm gì đó mới thoát ra được khỏi một tình huống xấu, phải làm gì đó thì mới tỉnh thức vân vân vân vân. Đấy các bọn đều tin như vậy từ lúc tu đến giờ và lúc đời đến giờ đời ra đời đến giờ lúc tu đến giờ thì con đều phải có một cái cái gọi là cái thói quen cố hữu là phải làm gì đó thì sẽ giác ngộ thì sẽ ngon thì sẽ chấm chấm chấm có đúng không? Khoảng cách của con về giác ngộ đúng là đúng là cái chỗ phải làm gì đó đấy luôn luôn phải làm gì đó khoảng cách giác ngộ lút l khoảng cách con không cần phải con không có giác ngộ tự nhiên tự có cả với cái tâm lý đấy thì không con có loại giác ngộ mà mà mà thực sự là giác ngộ tự cái giác ngộ con luôn là phải làm gì đó thì ra giác ngộ nên là con luôn không ở trong giác ngộ cả người làm người mình phải làm kể cả con c nghĩ là phải nhớ biết thì vẫn là phải nhớ biết hoặc là phải thế là biết thì vẫn là phải thế là biết Có nhà hào hức quá. Cái thói quen phải làm gì đó. Ngày xưa là tốt, bây giờ hạ. Ngày xưa mà không có đấy sao tu đến ngày hôm nay ngồi đây sư phụ. Còn phải là một tỷ thứ mới ngồi đủ sức ngồi đây ngày hôm nay. Nhưng mà đến bây giờ ấy dạn này rồi phải làm gì đó lại là một thứ gây hại đấy. Khiến cho con không thể nào bao giờ cảm nhận một cái giác hộ nó có sẵn ở góc độ trải nghiệm cả. Ở góc độ lý trước thì biết rồi. Chỉ là biết vân vân. Nhưng mà góc độ trải nghiệm nó chả bao giờ có cái cái ngộ mà ngồi không n là ngộ được. Con có lý thuyết đấy nhưng con không có. với trải nghiệm đấy con vì khoảng cách giữa con của con với trải nghiệm đấy là việc phải làm gì phải thế đây là biết đấy đúng không phải đi vào thực tạ phải phải phải ph phải phải đúng không thế con cần một cái trải nghiệm là tự thế này là ta ngộ trải nghiệm như lý thuyết lý thuyết thì ai chả xong hết rồi nữa các con chứng ngộ với lý hơn xong hết rồi nhưng mà cái con thiếu là một cái một cái chứng ngộ về sự ừ đây đây giộ đây này đây ngồi không đây này này hoặc là không phải không này đỡ nhưng mà điên đây này tức này ôi lo nổi đùng đùng đùng này hộ ôi chết nơi rồi này con thiếu cái trải nghiệm đấy là giác hộ thiếu cái trải nghiệm con chưa ai có trải nghiệm đâ vồi không là giác ngộ đã không có rồi nữa là đùng đùng đi lúc đùng đùng lúc điên lúc thái cuống cuồng lo cuống cuồng sướng nhở con không có không phải con không có lý thuyết mà con không có trải nghiệm ừ còn tất cả con đều có lý thuyết đấy rồi thì mới ngồi mới có chỉ số thiền nó cao thế các bạn Nhóm thiền một còn phải cố gắng để đến đoạn là tự tin lý thuyết. Các con biệt đo gần như trừ thái ra có phải gần như là xong hết rồi không? Số to hôm nay số full hết rồi gì nữa nhưng mà đây vẫn là lý thôi. Còn thiếu cái trải nghiệm là điên thế này mà cũng là giác ngộ. Dại này mà giác ngộ chứ không phải là nghĩ thế là giác ngộ. Nghi thế ngộ thì còn thờ dứ còn nghĩ phát là giác ngộ. Nhưng mà thế là phải nghĩ. Con đang rất là lo lắng, rất là sợ hãi xong con phải nghĩ rằng đây là biết, đây là giác ngộ thì con mới thoát. Vậy con vẫn khoảng cách con vẫn là một cái tác ý không? Tác ý đúng rồi. Thế làm sao mà gọi là đấy lại gọi là giác ngộ? Nếu mà phải nghĩ một cái mới là giác ngộ thì không phải giác ngộ. Phải nghĩ một cái thì mới là ngộ thì nghĩa là không bao giờ giác ngộ. Ừ. Thế còn không vượt qua cái suy nghĩ loại đấy thì không bao giờ có giác ngộ. Thì cùng lắm là giác ngộ về lý. Cần một cái gọi trải nghiệm cực kỳ mới chưa từng có là thế này chính là và thế này thì là cái bất kinh nghiệm gì chứ không phải thế này chỉ là ngồi thoải mái này đâu. Đúng không? Đau bỏ sư này cũng là giác ngộ. Lo lắng bỏ sư cuồn cuộn này là giác ngộ mà nhớ là góc độ trải nghiệm chứ không phải là nghĩ rằng nếu con nó cuồn cuộn x nghĩ rằng đây là thác ngộ thì nghĩa là con vẫn cách giác ngộ một cái gì? Suy nghĩ suy nghĩ là đây là thác ngộ. Nếu không có suy nghĩ đấy thì không phải nhưng mà cái l cuộn cuộn g nó vẫn chưa phải là ngộ. Một giây sau mới là ngộ là nó không phải ngộ. Đúng rồi. Cái một giây sau mới là ngộ thì cái không phải ngộ. Từ đầu về trải nghiệm. Về lý thì một giây sau đ ngộ thì chứng tỏ vẫn là lã ngộ. Về lý thì cái một giây sau mình nhớ rằng nó giác ngộ thì nó vẫn là giác ngộ nhưng về xả sự ấy đúng là về lý cứ có một chuyện một giây sau mới là giang ngộ thì cái việc đấy không là sự dộ vâng thì là một giây sau mới là dang ngộ nghĩa là các con luôn cách ra trong ngộ một giây trải nghiệm về trải nghiệm là con luôn cách trong ngộ một giây hoặc là rất nhiều giây đúng không có những người phải tập rất nhiều việc có những người tập một phát nhưng mà tóm lại là rất một giây còn rất nhiều giây vậy con luôn cách giác ngộ con chả bao giờ là giác ngộ hiểu không vì thế vì con không có trải nghiệm đấy là khi gặp chuyện đấy Không bao giờ con thấy chính chuyện đấy là ngộ được. Đúng rồi. Mà con phải không buồn th phải búng tay phải làm một cái việc nhỏ nhẹ. Nhắc ngườiắc nghĩa là con nghĩa là con không có giác ngộ. Phải làm gì đó để giác ngộ thì nghĩa là không có giác ngộ. Kể cả phải nhìn một phát cũng là cũng là phải phải nhìn một phát để ý xem. Đấy thì chuyến này mình sẽ chuyến này rất may là các con là đã phun rồi đấy. Trừ thái ra nhá. Thái thì không biết là phải giải quyết thế nào mà khi thái thập cái này cũng tự phun lên. Đúng rồi đấy. Có khi thái mắc y cái này luôn. Ừ để thêm có khi chính việc này giúp thái phụn lên để giờ cứ để chú đi xem cứ tư thêm lại tối tự quấy đục nước lên tối chứ nằm im là xong. Tự nhiên kết ngày sau đúng rồi lúc em đó em nói là mắt chi anh phải đi tư nằm im nó đi Th tư xong rồi đi tới đi rồi cũng kịp rồi nằm in ở nhà đi chứ có cái gì đâu mà phải đi t các con nhận thức rằng đây là lắc ngộ thì dễ nhưng mà con cảm nhận là đây là lắc ngộ thì không dễ con luôn cách một cái gì đó nên là gọi con là tăng tăng bảo thì con nửa bán bộ tăng bảo bán bộ tăng bảo chứ phải tăng bảo tăng mắ ừ bán bộ tăng bảo bảo một bước chân lên còn bước nữa tăng bảo một suy nghĩ con còn cách tăng tăng bảo bao xa Nửa bước chân, bước chân nửa bước lên bờ, nửa bước lên trên thầu chọn nửa bước này vui nhỉ. Nó thế là qu thần kỳ rồi. Mới học được ngắn tí thôi mà con đã lên gần phun hết rồi. Nó quá kỳ diệu rồi. Người ta phải tốn cả đời chứ chắc là đến chỗ đấy. Con làm nó trong một tháng nhưng vẫn chỉ là bán bộ. Bán bộ tăng bảo đau. Ấ bán bộ tăng bảo có phải tăng bảo không? Không cũng không phải nó tăng bảo được chứ. Sự thật một nửa thì đâu có phải sự thật. tận giờ bán bộ tăng bảo gần đến cái khoảng cách giữa con với giang gộ chính là một cái phải làm gì đó cái rất nhỏ rất nhẹ rất mảnh nhiều khi chỉ là phải nhìn thôi phải nhìn phải nhớ nhớ phải nhớ là nhiều nhưng phải nhìn cũng là một loại nhiều chứ đúng rồi ạ phải nhận ra chị phải nhận ra phải nhìn phải nhớ phải nhận ra nhớ nhìn phải nhớ phải nhận ra nhận ra là một bước à bán bộ đấy đúng rồi ạ à đúng rồi còn một bước này thế nghĩa là vẫn còn mấy phân mình là phải nhận ra đó cứ mình chưa thấy tự nó là phải nhận ra nó Tự tìm tự nó là như thế rồi không cần phải làm gì hết chưa có trải nghiệm đấy hiểu rồi nào ngồi không con thể nghĩ rằng là tự nó là giác ngộ không cần làm gì hết đấy là một bước tự nó là tự nĩ là vẫn phải nghĩ à thì con chỉ nghĩ phát một bước thôi là con chả bao giờ ở trong giác ngộ con luôn kch giác ngộ một cái gì đó một cái suy nghĩ một xác quyết một lời nhắc nhở một ánh nhìn một ánh nhìn khi ghé một ánh nhìn ánh nhìn đúng rồi đúng rồi đúng rồi nhìn xưa mình nhìn vào suy nghĩ giờ mình nhìn vào kinh nghiệm ấy mình sợ mình không nhìn thì nó không phải là biết đấy là con mới chỉ là l ngộ về lý thôi. Con có thể đi qua chỗ này. Con phải làm gì để giác ngộ? Con còn cái giác ngộ bao sao? Một sinh tằng tằng tằng tằng tằng tằng tằng tằng bật bật đi cái bài hôm nay ít nhất là con được giảng về lý đúng không? Bật là để bật không giảng về lý sự th để mai ngày kia hôm nay thấy nó đỏ đâu dừng mày đây gửi cho bệnh nhân đ nhá. quả số bặt lại để em bật lại thôi để lại chữ rồi bây giờ