Điểm thấp thì phải làm gì
2
Thiền 1
Ivory
Tóm tắtAI Summary
### [Phần 1]: Đối diện với con số – Sự thật về "Ít" và "Sai" trong thực hành
**Bối cảnh bài giảng**
Bài giảng diễn ra vào ngày 21/12/2025 tại Ivory, trong khuôn khổ lớp Thiền 1. Đây là một buổi trình Pháp đặc biệt, nơi Sư phụ sử dụng công cụ đo lường các chỉ số tâm linh (điểm số) để kiểm tra chất lượng thực hành của học trò. Không gian buổi học mang tính chất khảo sát thực tế, đối thoại trực tiếp và bóc tách những ảo tưởng ngầm ẩn trong tâm trí người tu hành khi đối diện với kết quả thực hành của chính mình.
**1. Cú sốc từ những con số: Bản chất của sự thất bại trong thực hành**
Mở đầu buổi giảng, Sư phụ thực hiện khảo sát điểm số của nhóm học trò. Những con số hiện ra tạo nên một sự phân hóa rõ rệt: Phương Thúy chỉ đạt **6%**, trong khi các bạn khác như Hạnh Nguyên, Minh Hải đạt **60%**.
Sư phụ đưa ra một nhận định quan trọng về tư duy của người hành giả khi đối diện với kết quả thấp:
* **Sự nhầm lẫn giữa số lượng và chất lượng**: Khi Phương Thúy biện minh rằng mình đạt điểm thấp là do "tập ít", Sư phụ lập tức bẻ gãy luận điểm này. Ngài phân tích rằng 60% có thể gọi là ít (do thiếu sự chú tâm liên tục), nhưng **6% thì không thể là ít – đó là sai**.
* **Định nghĩa về cái "Sai"**: Theo Sư phụ, 6% hay gần như 0% là minh chứng cho việc hành giả đã thực hành sai hoàn toàn về phương pháp hoặc động cơ. Nếu hành giả không "giật mình" trước con số này mà lại tìm cách đổ lỗi cho các lý do khách quan (như thời gian hay hoàn cảnh), họ sẽ tự đóng cánh cửa tìm ra nguyên nhân thực sự để chuyển hóa.
**2. Phân tích tâm lý học trò: Căn bệnh "Giàu có" và sự bao biện**
Qua đối thoại với Phương Thúy, Sư phụ chỉ ra một trạng thái tâm lý phổ biến nhưng nguy hiểm trong đường tu, đó là **"Bệnh Giàu có"** (một thuật ngữ đặc thù trong giáo pháp của Ngài để chỉ cái tôi luôn tìm cách bảo vệ hình ảnh bản thân):
* **Cơ chế bảo vệ của cái tôi**: Thay vì nhìn thẳng vào sự thật là mình đã sai, cái tôi "Giàu có" sẽ tìm ra những lý do "tử tế", "chính đáng" để bao biện. Trong trường hợp này, lý do "tập ít" là một cách để Phương Thúy cảm thấy mình vẫn ổn, chỉ là chưa đầu tư thời gian, chứ không phải là mình kém cỏi hay đi sai đường.
* **Hệ quả của sự không tìm sai**: Sư phụ cảnh báo rằng nếu một người tập trước bạn bè cả tháng trời mà điểm số lại tụt lại phía sau, thì chắc chắn phải có một lỗi hệ thống trong tư duy. Nếu không tự mình "mò mẫm" đi tìm cái sai, mà chỉ đợi Sư phụ chỉ ra hoặc lấy lý do khách quan che đậy, thì hành giả sẽ tiếp tục lặp lại thất bại đó trong những lần sau.
**3. Khảo sát chi tiết đối thoại: Sự lạc lối trong dòng suy nghĩ của Phương Thúy**
Đoạn đối thoại giữa Sư phụ và Phương Thúy bộc lộ rõ sự lúng túng của một hành giả khi bị cái tôi chi phối:
* **Phương Thúy trình bày**: Cô cho rằng mình bị mất "sơ tâm" (tâm ban đầu), từ muốn thoát khổ chuyển sang những tư duy quá rộng lớn về việc không tin vào thân tâm này.
* **Sư phụ cắt ngang và định hướng**: Ngài yêu cầu cô tập trung vào **chi tiết cụ thể** của 2 ca thiền vừa qua thay vì nói những lý thuyết suông rộng lớn. Ngài nhấn mạnh: *"Nghĩ cả tháng không ra vì con cứ nghĩ chung chung"*.
* **Diễn biến tâm lý của học trò**: Thúy mô tả khi ngồi thiền, cô bắt đầu tưởng tượng ra cảnh điểm kém, lo lắng về việc Sư phụ sẽ công bố điểm số, cảm thấy tim đập thình thịch. Cô cố gắng thực hành với suy nghĩ *"Tôi đang ngồi thiền"*, hoặc *"Cảnh điểm kém chỉ là tưởng tượng"*. Tuy nhiên, dù cố gắng áp dụng các kỹ thuật, điểm số của cô vẫn không cải thiện.
**4. Điểm mấu chốt: "Cái tôi sợ sai" – Kẻ thù ngầm ẩn của hành giả**
Sư phụ đưa ra một đòn "đánh thẳng" vào gốc rễ vấn đề mà Thúy và nhiều học trò mắc phải. Đó không phải là lỗi kỹ thuật, mà là một thực thể tâm lý đang điều khiển buổi thiền: **Cái tôi sợ sai**.
* **Sự khác biệt giữa "Thực hành sai" và "Sợ sai"**: Phương Thúy cho rằng mình đang tập với đối tượng là "tôi thực hành sai". Sư phụ chỉnh lại: Cái kinh khủng nhất không phải là hành động sai, mà là cái cảm giác **"Tôi sợ sai"** đang chạy ngầm.
* **Sự tinh tế của ảo giác**: Đối với một người tu hành lâu năm hoặc có vị thế nhất định, nỗi sợ bị đánh giá là kém cỏi, sợ bị điểm thấp trước mặt mọi người là một áp lực cực lớn. Khi nỗi sợ này không được lôi ra ánh sáng, nó sẽ trở thành kẻ kiểm soát toàn bộ buổi thiền. Hành giả thực hành không phải để tìm sự thật, mà thực hành để **chứng minh mình đúng** hoặc để **thoát khỏi cảm giác bị coi là sai**. Chính động cơ này đã làm vẩn đục toàn bộ phẩm chất của sự nhận biết.
### [Phần 2]: Sức mạnh của Pháp "Cảm giác không có thật" trong việc hóa giải nỗi sợ
Sau khi bóc tách được gốc rễ là "Cái tôi sợ sai", Sư phụ chuyển sang phân tích tại sao pháp môn mà Ngài đang dạy (nhìn thấy mọi thứ chỉ là cảm giác, không có thật) lại có sức mạnh kinh khủng đối với nỗi sợ.
**1. Tại sao Pháp "Không có thật" lại mạnh hơn các pháp thông thường?**
Sư phụ đặt câu hỏi cho cả hai nhóm thiền về trải nghiệm thực tế. Ngài đúc kết những điểm ưu việt sau:
* **Không đè nén, không tiêu diệt**: Các pháp thông thường thường dạy hành giả phải chặt đứt nỗi sợ, đè nén nó xuống hoặc cố gắng biến mình thành người không sợ hãi. Điều này vô tình tạo ra thêm một "cái tôi đang nỗ lực diệt sợ", khiến căng thẳng chồng chất căng thẳng.
* **Cho phép nỗi sợ xảy ra**: Giá trị cốt lõi của pháp này là **"Cho phép"**. Vì hành giả đã hiểu rằng nỗi sợ, sự lo lắng hay thậm chí là cái tôi sợ sai chỉ là những **cảm giác (ấn tượng giác quan)** và **tưởng/suy (suy nghĩ)**, chúng không có thực thể đặc đặc, cố định.
* **Sự tự tin từ cái thấy tính không**: Sư phụ giải thích: *"Vì nó có là thật đâu nên con mới dám cho phép nó xảy ra"*. Khi ta cho phép nỗi sợ hiện diện mà không phản ứng, không xua đuổi, ta bắt đầu chứng nghiệm được sự tự do ngay trong lòng nỗi sợ.
**2. Sự kết hợp giữa Bước 1 và Bước 2 (Tiến trình giải thoát)**
Sư phụ phân tích kỹ thuật để vượt qua những cảm giác mạnh như sự nhục nhã hay lo âu:
* **Bước 1**: Nhận diện đối tượng gây sợ (Ví dụ: Sư phụ mắng, điểm thấp, bị mọi người coi thường). Thấy rõ đây chỉ là các hình ảnh, âm thanh, ý nghĩ hiện lên trong tâm.
* **Bước 2**: Nhìn vào chính cái "Tôi đang sợ" đó. Thấy cái tôi này cũng chỉ là một tổ hợp của cảm giác hồi hộp, tim đập, và các suy nghĩ lo âu.
* **Kết quả**: Khi cả đối tượng bị sợ và chủ thể đang sợ đều được thấy là "cảm giác không có thật", hành giả sẽ đạt tới trạng thái: *"Ngay khi đang sợ mà không sao thì là giải thoát"*. Giải thoát không phải là hết sợ, mà là không còn bị nỗi sợ khống chế và thấy nỗi sợ thật nực cười vì nó không có thật.
**3. Phân tích ví dụ: Sự hồi hộp của Minh Thành**
Sư phụ nhắc đến việc Minh Thành dám để cho sự hồi hộp xảy ra khi đo điểm.
* **Ý nghĩa tâm linh**: Thay vì cố giữ bình tĩnh để có điểm cao (một hình thức lừa dối bản thân), hành giả chấp nhận: *"Cho con hồi hộp thoải mái đi, vì hồi hộp chỉ là cảm giác thôi"*.
* **Sự mượt mà trong thực hành**: Khi thấy cái tôi sợ hãi chỉ là cảm giác, việc gọi nó là "Cái Biết" (Biết biểu hiện thành cảm giác hồi hộp) trở nên cực kỳ đơn giản và dễ dàng. Nếu coi cái tôi là thật, hành giả sẽ phải "ép" mình coi nó là Biết, và sự "ép" này chính là một dạng sai lầm khác của cái tôi.
---
*Nội dung tiếp theo sẽ tập trung sâu vào "Huyền thoại Vũ Thái" và sự chuyển hóa từ vùng tối của bệnh "Giàu có" sang sự thật của "Sức mạnh".*
### [Phần 2]: "Huyền thoại Vũ Thái" – Hành trình từ bế tắc tuyệt vọng đến sự thật giải thoát
Trong phần này, Sư phụ đưa ra một minh chứng sống động về sự chuyển hóa thông qua trường hợp của Vũ Thái. Đây là một bài học đắt giá về việc một hành giả dù có năng lực tư duy tốt vẫn có thể bị "kẹt" trong vùng tối của cái tôi nếu không nhìn ra được động cơ ngầm ẩn.
**1. Bối cảnh bế tắc của Vũ Thái: Khi "Tư duy" trở thành rào cản**
Vũ Thái vốn là một hành giả thuộc nhóm "Thiền Không" (nhóm có trình độ cao hơn), nhưng trong suốt hai tuần liên tục, chỉ số thực hành của anh luôn ở mức thấp nhất, thậm chí thấp hơn cả các bạn mới học ở nhóm "Thiền 1".
* **Sự bất lực của trí tuệ logic**: Thái đã nỗ lực "tư" (tư duy) rất nhiều. Mỗi ngày anh đều cố gắng tìm ra lỗi sai, và mỗi lần tìm ra một điều gì đó "sáng sủa", anh lại hy vọng điểm số sẽ tăng. Nhưng kết quả vẫn là những con số thấp kỷ lục.
* **Áp lực tâm lý nặng nề**: Đỉnh điểm của sự bế tắc là khi Thái thức đến 4 giờ sáng để xem xét lại mình nhưng không biết phải xem cái gì. Cảm giác lo sợ bao trùm mỗi khi Sư phụ chuẩn bị đo điểm. Thái thừa nhận có một sự "mặc định" ngầm trong tâm: *"Bất kể Sư phụ đo cái gì, mình chắc chắn sẽ sai"*.
* **Pháp duyên từ sự nhắc nhở**: Vũ Trang (một hành giả khác) đã đưa ra một lời cảnh báo sắc lạnh: *"Nếu hổng móng thì xuống Thiền 2 mà học lại"*. Câu nói này chạm tự ái nhưng lại là một cú hích cần thiết để Thái nhìn lại nền tảng của mình.
**2. Bước ngoặt: Nhận diện "Kẻ đang thực hành"**
Sự chuyển hóa của Vũ Thái không đến từ việc anh tìm ra một kỹ thuật thiền mới, mà đến từ việc nhìn thấu **động cơ** của mình thông qua Pháp thiền cảm giác:
* **Thực hành vì sợ sai, không phải vì sự thật**: Sư phụ chỉ ra rằng Thái đang thực hành trong trạng thái bị "thằng sợ sai" khống chế. Mọi nỗ lực thiền định của anh thực chất là để **"cố gắng đúng trở lại"**, để **"xịn trở lại"** nhằm sánh vai với anh em, chứ không phải để thấy sự thật.
* **Sức mạnh của việc "buông" nỗ lực đúng**: Lời khuyên của Vũ Trang lúc này trở nên giá trị: *"Đừng cố tập đúng làm gì cả, xem sự thật là cái gì thôi"*. Khi Thái bắt đầu khảo sát cái "Tôi đang sợ sai" một cách bình tĩnh, không kết luận trước, anh nhận ra rằng cái cảm giác sợ hãi đó cũng chỉ là một **cảm giác không có thật**.
* **Kết quả**: Ngay khi thấy "Tôi sợ sai" chỉ là cảm giác, Thái không còn bị nó khống chế. Điểm số của anh lập tức nhảy vọt từ mức thấp lên **100%**. Sư phụ gọi đây là "Huyền thoại" vì nó chứng minh rằng: Một khi gỡ bỏ được cái tôi sợ sai, hành giả sẽ lập tức hòa nhập vào bản tánh.
### [Phần 3]: Bóc tách căn bệnh "Giàu có" và sự tự lừa dối của cái tôi "Xịn"
Sư phụ mở rộng bài giảng bằng cách phân tích sự khác biệt giữa hai loại hình tâm lý hành giả: người mang phẩm chất **"Sức mạnh"** và người mắc bệnh **"Giàu có"**.
**1. Bản chất của bệnh "Giàu có": Sự bảo vệ hình ảnh thay vì tìm sự thật**
Bệnh "Giàu có" (một thuật ngữ đặc thù của Sư phụ) là trạng thái cái tôi luôn muốn duy trì một vẻ ngoài tử tế, giỏi giang và đúng đắn.
* **Cơ chế đổ lỗi**: Người bệnh "Giàu có" luôn có những lý do "chính đáng" cho thất bại của mình. Phương Thúy lấy lý do "tập ít" hoặc do hoàn cảnh gia đình (bố mẹ, Cavi). Sư phụ khẳng định: *"Giàu có luôn tìm một lý do tử tế để bao biện cho sự nhầm lẫn của mình"*.
* **Mục tiêu là "Xịn", không phải là "Thật"**: Người mang bệnh này vùng vẫy trong vòng lặp điểm thấp vì họ không đi tìm sự thật mình sai ở đâu, mà họ đi tìm cách để **"ổn trở lại"**, để **"xịn trở lại"**. Họ sợ cảm giác mình "kém phẩm chất".
* **Sự đối lập với phẩm chất "Sức mạnh"**: Người có phẩm chất Sức mạnh (như Yến) rất đơn giản: *"Sai thì sửa, quan trọng sự thật là gì"*. Họ không quan tâm đến việc giữ thể diện. Đối với họ, việc sai lầm hôm nay là tiền đề để đúng đắn ngày mai, nên tiến bộ rất nhanh.
**2. Hồ sơ điển hình: Câu chuyện về Hồng Nhung và quẻ "Ốc thanh danh"**
Sư phụ đưa ra ví dụ về Hồng Nhung để cảnh báo về sự nguy hiểm của bệnh "Giàu có" khi nó đi kèm với sự thông minh và vị thế:
* **Bi kịch của sự "Thanh danh"**: Hồng Nhung từng rút được quẻ "Ốc thanh danh" và tự hiểu là mình sẽ rất nổi tiếng. Chính cái tâm lý muốn giữ gìn "thanh danh" này đã ngăn cản cô tiến bộ.
* **Từ chối sự giúp đỡ vì xấu hổ**: Khi điểm số chỉ đạt 66%, dù Sư phụ đã cử người đến khuyên bảo và gợi ý gặp Nhân (một người hướng dẫn khác) để hỗ trợ, Hồng Nhung đã từ chối với lý do: *"Đó là lớp của những người chưa nhập tánh"*.
* **Phân tích của Sư phụ**: Đây là biểu hiện cực đoan của bệnh "Giàu có". Thà chịu điểm thấp còn hơn là phải thừa nhận mình cần sự giúp đỡ từ một người mà mình coi là "dưới tầm". Sợ xấu hổ, sợ "hỏng mình" đã khiến hành giả đóng sập mọi cơ hội học hỏi. Sư phụ kết luận: *"Vùng tối của Giàu có mịt mù không có đường ra vì hành giả tự lừa dối chính mình"*.
### [Phần 4]: Ẩn dụ về "Chuỗi thức ăn tâm lý" – Con ve sầu, Bọ ngựa và Chim sẻ béo
Để giúp Phương Thúy và các học trò hiểu rõ sai lầm trong cách tiếp cận việc thiền định, Sư phụ sử dụng một ẩn dụ sâu sắc về thế giới tự nhiên để mô tả các tầng lớp của cái tôi trong lúc thực hành.
**1. Giải mã ẩn dụ: "Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ béo đứng sau"**
Sư phụ phân tích trạng thái "canh chừng" của Phương Thúy khi cô nói rằng mình đang "chờ" để bắt lấy cái sai:
* **Con ve sầu**: Đại diện cho **Cái Sai** (các suy nghĩ lạc hướng, các ảo giác hiện lên trong thiền).
* **Con bọ ngựa**: Đại diện cho **Hành giả đang nỗ lực rình rập**. Đây là cái tôi đang cố gắng thực hành đúng, đang "rình" để bắt lỗi mình. Sư phụ nói: *"Khi con dình cái sai thì con đã là con bọ ngựa rồi"*.
* **Chim sẻ béo**: Đây là nhân vật nguy hiểm nhất, đại diện cho **Cái tôi sợ sai, cái tôi muốn xịn**. Nó đứng sau lưng con bọ ngựa, điều khiển toàn bộ quá trình "rình rập" đó.
**2. Sai lầm của việc "Rình rập" trong thiền định**
Sư phụ chỉ rõ rằng việc nuôi dưỡng một "thằng hành giả đi canh" (con bọ ngựa) là một hành động phá hỏng sự thuần khiết của thiền định:
* **Nỗ lực giả tạo**: Khi hành giả "chờ đợi" cái sai để bắt nó, họ đang tạo ra một sự căng thẳng ngầm. Thiền lúc này trở thành một cuộc đi săn hơn là một sự nhận biết tự nhiên.
* **Sự bỏ lỡ cơ hội**: Phương Thúy lo sợ mình sẽ "bỏ lỡ" những khoảnh khắc mình sai nếu không chú ý canh chừng. Sư phụ bẻ gãy nỗi sợ này: *"Bỏ lỡ thì thôi, có sao đâu. Cái gì đến tự nhiên thì bắt, không cần nỗ lực rình rập"*.
* **Lời khuyên thực hành**: Thay vì chuyển sang trạng thái "đợi" hoặc "canh", hãy cứ tập như cũ. Khi cái sai xuất hiện một cách tự nhiên, sự nhận biết sẽ tự khắc thấy nó. Đừng cố gắng làm một "con chim sẻ béo" đứng sau để kiểm soát chất lượng buổi thiền.
### [Phần 5]: Tổng kết về thái độ đúng đắn khi điểm thấp
Sư phụ kết thúc bài giảng bằng những lời chỉ dạy cương quyết nhưng đầy lòng bi mẫn, định hướng lại con đường cho những hành giả đang bị lạc lối trong những con số:
* **Đừng lý luận, hãy thực hành**: Sư phụ từ chối nghe thêm các lời giải thích, chứng minh từ Phương Thúy. Ngài nhấn mạnh rằng kết quả điểm số chính là bằng chứng trung thực nhất. Mọi sự chứng minh rằng mình "tử tế" hay "có lý" đều chỉ là thức ăn cho cái tôi "Giàu có".
* **Sự thật là liều thuốc duy nhất**: Đối với những người đang ở trong "vùng tối" như Hồng Nhung hay Phương Thúy, cách duy nhất để thoát ra là từ bỏ nhu cầu được "xịn", được "đúng" và thay bằng nhu cầu **tìm thấy sự thật**.
* **Pháp môn là công cụ, không phải trang sức**: Các chỉ số đo lường (20%, 60%, 100%) không phải để so sánh cao thấp, mà để hành giả biết mình đang ở đâu trên bản đồ sự thật. Khi điểm thấp, việc cần làm là quay lại nhìn vào cái tôi sợ sai, cái tôi giàu có đang vận hành đằng sau, thay vì cố gắng dùng kỹ thuật để "vọt" điểm lên một cách giả tạo.
****
Bản gõ chi tiếtTranscript
Mấy đâu nhiều bạn
13
13 người
ok rồi
thầ ch 10
như vậy là pháp hiệu quả ngay đúng không ngay lập tức đấy nhỉ
đọc top 3 h nào
ờ Phương Thúy là thấp nhất đúng không
Phương Thúy là 6 Hạnh Nguyên 60 Không Hải 60 hết ạ
rồi đấy trình đạ Sáng giờ thì con tập cái này cũng ít ạ. Con tập cái này ít mà chủ yếu con tập là có cảm giác. Cái này là cảm giác hay là thật ấy ạ?
Ít thì cũng không, 6%.
Vâng.
Đây là nó về chất lượng nó về số lượng
đúng không? 6% phải có gì sai không thể gọi là ít thì nó 6%. Phải sai lúc đấy nó mới 6%. Nhưng bạn 60% thì có thể nói ít đúng không? Không để ý 6% rất là sai rồi. 0% khác gì 0% gần như 0% gì nữa.
Con đang thấy là con tập khác ở nhà th ở nhà thì mình sẽ giống kiểu
mà chưa kể cảm giác con cũng thấp luôn. Nế có sai lấy chắc rồi. Nó cảm giác con mấy phần trăm 12% à
12% ạ.
N là con sai cả hai luôn chứ không phải là không phải là ít mà là sai. Mình phải giật mình khi mình sai ở đâu. Nhưng nếu mà nghĩ như con thì không bao giờ mình tìm mình sai ở đâu cả. Đúng chưa? Khi số mình thấp chắc chắn là sai chứ không phải là ít. Vậy phải mình phải tư duy xem mình sai, nghĩ xem mình sai ở đâu. Còn nếu không nghĩ thì trình bày hỏi chỉ xem sai có con nghĩ là do cái động cơ tập ạ sư phụ ạ.
Tức là muốn kiểm soát và muốn tập đúng
mà con là series thấp từ sự nay rồi. Lẽ ra con ở nhóm trên đúng không? Nhóm đã đi với hai người sư phụ là vào đây nó phải hợp nhật hòa nhập được nhưng con thường xuyên bị tách xong xuống dưới. Đây không phải vấn đề của hôm nay đâu. Con thường xuyên nhảy xuống dưới. Nhảy xuống dưới cái nhóm này này. Đấy thì con phải xem con sai ở đâu con mà con phải tự tìm con sai ở đâu. Đừng đợi nhôm này xong rồi sự hỏi còn trả lời ít sai phải thể hiện chính mình mình sai rồi thì mò đi tìm chứ còn không thì chả mình tìm cả mình trong một lý do là ít này đấy là giàu có đấy đấy là con bệnh giàu có các bạn con đấy sai rồi mà không đi tìm cho mình sai ở đâu chỉ lấy một lý do khách quan là ít cái bệnh đấy nó sẽ có tiếp tục những lần như này nữa con tập trước các bạn một tháng và bây giờ con thua tụt lại sau các bạn Phải sai chứ mà không tìm sai thì ngày hôm sau lại tiếp tục như vậy. Không tìm sai thì không đi học ai nữa. Không hỏi ai, không hỏi ai cả. Ngồi nhà cho yên tâm. Nếu động cơ câu sai thì động cơ gì?
Động cơ của con là tức là tôi mấy thực ra cả tháng này con cũng nghĩ về cái đấy và hôm qua hôm nay con nghĩ về cái đấy tức là hô khi hôm qua khi con đến đây thì tự nhiên có một cái a suy nghĩ của một cái ký ức xuất hiện là tháng trước mình đã đi tập và mình đã có động cơ sai và mình đã rất là căng và mình đã sai xong rồi mình thấy là ô đây tôi là và thấy suy nghĩ là tôi là hành giả và tôi đã tập sai ấy thì à con đang nghĩ rằng là tức là vào tháng vừa qua thì con nghĩ rất nhiều về cái động cơ của mình ấy. Con thấy cái đấy nó là cái mà cần phải làm rất là rõ và đấy là cái mấu chốt. Rõ rõ gì chứ.
Thì con thấy rằng là trong cái quá trình mà tu hành thì con đã bị mất cái sơ tâm rồi. Tôi lúc đầu thì mình đến với cái sơ tâm rất là trong sáng là tôi lúc đầu là tôi muốn thoát khổ là vẫn muốn tôi hết khổ hết khổ cho tôi. Sau đó có trí tuệ thì thấy rằng là không thể nào hết khổ được cho tôi được mà phải tự do khỏi cái niềm Tin là tôi là cái thân tâm này
thôi. Đấy là đấy là một cái rất quá rộng rồi. Bây giờ con th hỏi con là 2k vừa xong con xi xem xài ở đâu.
À thế ạ.
Chi tiết hơn đi chứ còn cứ chung chung thế làm sao mà tìm ra được.
Trong hai c
đấy bằng thứ nghĩ cả tháng nó có ra đâu.
Trong 2k vừa qua thì là con thấy rằng là cái lúc đầu mới mới tập ấy thì là con tập là lúc ngồi xuống thì là tập là có cái suy nghĩ là lát nữa thì điểm kém thì sao? Thì con tập là cái khi mà cái cảnh điểm kẹp mới xảy ra thì cái cảnh khi cảnh điểm xảy ra thì nó là cảm giác hay nó là thật thì khi cảnh điểm kém xảy ra nó có cái gì thì là tưởng tượng ra một cảnh điểm kém xảy ra tức là có một cái cảnh tôi ngồi trong căn phòng và có và sư phụ đao điểm ấy ạ thì lúc đấy có cái gì thì chỉ có cái hình ảnh có các màu sắc hiện lên có cái cảm giác
thôi tua tiếp tua đi lên cái đấy xĩ con đúng rồi tua tiếp
vâng thì chỉ có tưởng và có suy thôi ừ thì cái cái đấy nó chỉ là cảm giác không có thật sau đó thì lúc đấy con bắt đầu có một cái hiện lên là Tôi tôi ngồi thiền
đấy. Con nhầm chỗ đấy. Rồi
cái nặng nhất của con là tôi sợ sai, tôi sợ kém không nói ra được.
Có có không có
không. Đấy là cái nặng nhất. Nguyên tắc là cái nặng nhất. Phải trước con có một tháng suy mà không suy ra nổi. Cái đấy cái nặng hết của một người tu là tôi sợ sai. Nhất là người tu như con. số thấp tay te con phải lôi tôi sai thôi con là không lôi được thôi không phải tôi ngồi thiền tôi ngồi thiền có cảm xúc quái gì cái gây cho mình cảm xúc tôi cực là cái thật nhất đối với mình đúng chưa tôi ngồi thiền nó chả có cảm xúc gì cảm sao là thật bằng cái tôi sợ sai con vừa bước một con chính là sư phụ mắng con thì thường hành sai như là cảm xúc mạnh nhất con là sợ sai chứ mày đúng đu nhở bước một chính con lôi đấy ra
vâng Thế tại sao bước hai con lại là tôi ngồi thiền? Thế con sai chưa? Con đã sợ sai rồi. Con có bước một đấy nó bằng chứng sống của việc là con một thằng hành giải nó ngồi đây thự sợ sai thì phải là tôi sợ sai. Tất nhiên không trách con đâu vì không phải ai lôi được đâu. Vì nó là cái tinh tinh tế
không trách con tí nào cả. Chú chỉ nói rằng là con đã bị nhầm rồi.
Không sau đó thì con phát hiện ra con có lôi raạ.
Sau đó thì trình con trình cái mà con vấn đề nhất của con đi.
Tức là lúc đầu thì con định tập trung vào thiền. Sau đó con thấy là cảm thấy là có cảm xúc lo lắng xuất hiện. Xong con thấy là tôi lo lắng này, tôi cảm thấy là tim đập thình thịch này, xong rồi tôi sợ tôi tập sai thì con thấy có một đống cái đấy hiện lên. Đấy, thế thì con mới thấy rằng thế tôi tập sai nó là cái gì ở đây? Thì thì thấy rằng là tôi tập sai thì là tập sai nó chỉ là một cái suy thập sai thôi. Còn tôi thì là cái gì? Ở đây thì con nhìn vào tôi nhưng mà lúc đấy cái cái lúc đấy thì là con sẽ bị một cái đống là như này. Con nghĩ là cái vấn đề ở chỗ đấy tức là có rất nhiều nhiều thứ nó muốn trồi lên là mình muốn tập mọi thứ cùng một lúc
vẫn là sợ sai
thì vẫn là sợ sai xong phải tập tôi sợ sai ạ
tôi sợ sai
thì lúc ấy tôi lại con lại tập là tôi lo lắng trước sau đó con với đ mới biết tập tôi tự sợ sai
không con đã nói là tôi thực hành sai còn cái chụ nói là tôi sợ sai hai cái khác nhau con bị nhầm rồi con vẫn chưa hiểu đúng sự sư phụ khi sụ nói xong thì con lại nói là con tập với tôi thừa hành sai
còn đây là tôi sợ sai mới là cái kinh khủng nhất của con hành giả nào có một cái chạy ngầm là tôi sẽ sai đúng chưa? Phải mo nó lên chứ đừng có để nó như con s nói xong con vẫn nói là con tập tôi thực hành sai. Còn vấn đề con không phải tôi thực hành sai mà nó là tôi sợ sai. Tôi thừ hành sai là bước một rồi đấy là con nói rồi đấy. Thực hành sai ví dụ mắng trong lớp đấy là bước một. Nhưng cái kinh nhất của con là một cái thằng hành giả nó sợ sai thì con không lôi ra được.
Thì lúc đấy con tập cảm giác lo lắng tôi cảm thấy lo lắng. Sợ sợ tôi cảm thấy lo lắng.
Lo lắng trong cái gì?
Thì lúc ấy con lại nghĩ là tập hai thứ. Tập sai và tôi sợ. Con tập sai không vấn đề gì nó là phương một rồi. Còn cái vấn đề nhất là tôi là một thằng hành giả sợ sai.
Vấn đề chung của các con không phải chỉ vấn đề của Thúy đúng không? Mà con nãy giờ con không lỗi ra thì làm sao vượt qua được. Cái pháp này nó hay pháp không có thật này. Pháp cảm giác nó có hay ở chỗ là gì? Nó phá cho con một cái những cái ảo giác về một thằng hành giả thường. sai đấy. Hay nó một cách chung hơn là nó giải quyết các loại nỗi sợ khác nhau. Đúng chưa? Nói chung là nó giải quyết nỗi sợ. Đúng là tập xong nỗi sợ con nỗi sợ con giảm hẳn đi không? Nếu tập đúng nhá quải nỗi sợ đời sẽ đế cụng giảm không tại sao nó giải quyết được nó lại có cái sức mạnh kinh khủng như vậy. Giải quyết nỗi sợ là cái mà hôm nay kinh khủng nhất đấy các con. Phầm này mạnh nhất là nỗi sợ. Có đúng mạnh nhất là nỗi sợ không? Tại vì sao sức mạnh như vậy? Có ai có kinh nghiệm thì nói thử xem nào. Xong cả hai nhóm đây sự giảm chung cho cả hai nhóm đây. Không phải chỉ nhóm này không đâu. Cả hai nhóm có ai kinh nghiệm nói thử xem là tại sao pháp này nó lại gánh được nỗi sợ nó lại có sức mạnh với nỗi sợ kinh khủng như vậy. Hơn hẳn các pháp đấy biết biết chư. Ô không linh à. Ok không linh đấy.
Dạ từ sáng tới giờ thì con tập Cái thiền kia bình thường thôi vì không có gì sợ lắm. Nhưng lúc nãy con ngồi ở kia để con tập thì con phải thấy giá trị của mạnh nhất là lúc mà sư phụ hỏi lớp này có đo điểm không ý thì xong con bảo thôi thế là xong sư phụ không đo luôn lớp con. Thế là lúc ấy con ngồi con bắt đầu rất là sợ là sư phụ sẽ mắng và ảnh hưởng đến các bạn không được đo các thứ ấy ạ. Thế lúc con ngồi ở đấy thì đúng cũng là may mắn là lớp trước cũng là trình bày là sư phụ sợ sư phụ mắng như thế nào thì con tập luôn theo đúng trình tự mà sư phụ hướng dẫn các bạn như lúc nãy ạ. Thì con cảm giác là sợ sư phụ mắng là cái ư bước một là tập với việc là sư phụ mắng, bước hai là tập với nỗi sợ. Nỗi sợ ấy ạ là nỗi sợ tôi đang sợ. Đấy thì con tập cái đấy xong thì con thấy là nó không có thật nữa. Thì lúc ấy tức là vẫn có lo lắng nổi lên nhưng không sợ không phản ứng với cái lo lắng đấy và không quá sợ như mình tưởng ấy ạ. Thì lúc nãy con ngồi
con nói không rõ, còn đúng hướng thì nó không rõ. Ai có thể nói rõ tại sao nó lại sức mạnh với nối sợ mạnh thấy không? Nó không có thật.
Thành
con thấy trước hết là bởi vì ví dụ như là đúng cái tôi sợ sai. đi con hay ví dụ như đo điểm các bạn đi thì vừa sư vừa nói phát là ôi thôi mẹ đo nhục thế nhỉ tôi rất là sợ nhục sợ sai thế là nhưng mà ý là cái bởi vì mà cái đoạn đấy nó chỉ có cái cảm giác mà không không phải là thật ấy thế là nó được thoải mái xảy ra
mà nó càng được thoải mái xảy ra nó lại càng chứng minh là nó lại chỉ là cảm giác và không phải thật thế càng tự tin ấy thế đoạn đấy ui giời mà lại càng tức là lúc đấy bảo ôi tự tin sư vụ đo tiếp thìể cho nó nhục nó nảy ra nữa để nó nó được càng được chứa ngộ mạnh ấy đả đấy được làm cho mình rất tự tin luôn
giá trị của nó là cho phép cái s
cho phép xảy ra
vì nó có là thật đâu Còn các pháp khác là con hay bị cố gắng biến nó sợ thêm cái khác.
À con nói thêm có thật quá đâu mà cho tôi sợ sai đi thì sao? Chỉ có vấn đề gì đâu. Vì nó chỉ là cảm giác nó thật đâu nên con mới dám cho phép. Còn cái pháp khác thông thường ấy là chặt chặt sợ không được không được sợ không được không được chặt chặt chặt chặt lúc. Còn đây là ơ thế có thật được tôi sợ sai tôi sợ thoải mái có thật đâu mà không sợ vấn đề gì cho ngồi sợ đi hay ngồi lo hay ngồi gì đó đi càng xảy ra như thế càng tự tin. nữa nó quá gì đâu. Nó chỉ là tưởng suy thôi, chỉ là cảm giác thôi. Nó cái khác đúng không? Đấy vì thế nó rất là mạnh với nỗi sợ. Các pháp thông thường là đè nỗi sợ xuống, tiêu diệt nỗi sợ. Còn đây là ơ cho phép nỗi sợ. Ngay khi đang sợ mà không sao thì là giải thoát. Hay hết sợ thì là giải thoát.
Con nếu mà Thúy thực hành thành công Thúy cho phép hành giả sợ sai chứ 1 tháng nay ngồi đè thằng này giả sợ sai xuống. Đấy nếu không cẩn thận chị đi đè nó thôi. Vì lúc này mình đ ở đây có ai thích nỗi sợ đâu.
Nên là ai sẽ muốn đi đè nó. Nhưng mà khi mình hiểu nó có cái nó chỉ có cảm giác tôi sợ thôi. Nó cảm giác sợ thôi. Nhưng là có có cái gì đâu mình có sợ quá đâu. Xúc đo thoải mái đi cho con hồi hộp. Vì thế nó mới là cái pháp cái bước chuẩn bị rất tốt cho cái bước tiếp theo. Đ thấy nó là biết thì con cho phép nó. Con muốn thấy nó là biết thì phải cho phép nó xảy ra đã. Thế con không cho phép xảy ra là sao? thấy nó là biết nên nó là cái bước chuẩn bị bước bổ sung cực kỳ tốt cho cái việc là thấy nó là biết. Vì muốn thấy cái sợ là biết thì phải cho nó xảy ra. Cái pháp này là cho phép cái sợ xảy ra vì thực ra chỉ có cảm giác sợ thôi. Và thực ra là cái mình những cái mình sợ ấy nó chỉ là cảm giác thôi. Hai cái cộng vào nhau thì mới dám mình dám cho phép nỗi sợ xảy ra. Mình cho phép sợ x đó điểm sai xảy ra, nó điểm thấp xảy ra, xấu hổ xảy ra. Vì thứ nhất là tất cả cái mình sợ ấy x đo điểm vân vân toàn là gì
nó không có thật nó sẽ cảm giác là chính là việc sợ này cũng chả sao vì sao nó cũng chỉ là gì
cảm giác không thật cộng của hai cái đấy vào nhau hay chính xác là bước một bước hai của cái pháp thiền lúc nãy đấy cộng 1 và hai vào nhau thì con mới có thể cho phép sợ xảy ra nhưng với điều kiện lại phải tập đúng như thúy là bước một tập là sợ s vụ nó sai đo đo điểm sợ thấp bước hai là nhảy sang cái khác rồi xong cánh cnh kinh khủng nhất không tấp tay phu thái kể kinh nghiệm rồi thấy không Thương hiệu lên 100 của hôm qua đấy. Giống giống Thúy đấy. Để các bạn nghe đ Thái là giống Thúy đấy. Thái là gần đây là tiện nói luôn là bối cảnh là gần đây cũng Thái là liên tục thấp hơn so các bạn khác giống hệ Thúy nhở.
Vâng.
Thầm cảm không? Thầm cảm chắc không thầm cảm như chắc cũng tăng mấy ngày đúng không? Vợ vỗ vai bảo lỡ gì đấy vợ bỏ đây à.
Vâng.
Nhưng mà cũng không nghe theo
không kể kể cho nó hình dung cảnh hoàn cảnh bối cảnh đấy. Để chí thấy là trong lớp nào có một bạn như vậy.
Lớp nào có một bạn như vậy yên tâm đi. Lớp nào cũng sẽ bạn thấp nhất đúng không nhở?
Đây là sự thái đây. Kể cho anh em nhìn rõ mặt đấy.
Vâng. Thếc là
xuống dưới đ
lớp nào có bạn như vậy vấn đề mình tập thế nào chỗ đấy thôi. Đỡ đi
mọi người đồng ý không? Lớp đạo các bạn nhìn thấy không?
Và lớp này không may là may?
Rơi vào ai?
Theo Thái là không may là may?
May à?
Lớp này là may quá lại rơi vào đấy. Thể kể bối cảnh một chút để anh em mình Đây
à tức là khoảng à cỡ khoảng hai hai tuần gần đây á thì à
có nhìn thái sáng sổ này không
sư phụ đo
trông mặt có huyền thoại không
ai dè đây đây
là sư phụ đo chỉ số thì à thì các chỉ số là thường sẽ ra thấp nhất ạ thì ban đầu thì thực ra là cứ ra một cái chỉ số thấp nào đấy thì thường mình sẽ sẽ có một cái đội tư ấy ví dụ Vũ Khải Vũ Toàn Bản tư này thì tư thì
ch tù tù tù hôm nhá. Có hôm thì tư xong hôm sau lại lên cao. Sau đấy thì mình cứ tưởng mình tìm ra được cái vấn đề của mình rồi xong hôm sau nó lại xuống thấp xong lại hôm lên cao lại hôm xuống thấp. Nhưng mà khi thấp bây giờ là thường sẽ là thấp nhất. Thì thì sau đấy thì có một cái giai đoạn độ khoảng mấy ngày liên tục ấy. Tức là mình tư xong mình cảm giác mình tìm ra một cái thứ gì sáng sủa lắm rồi. Xong hôm đấy đo vẫn là thậ. nhất sau đấy tức là nó trải qua một cái giai đoạn như thế mà cảm giác rất là khổ sở ấy vì tư mình cảm giác rất là bất lực ấy vì
không thấp nhất thấp hơn cả các bạn nhóm thiệt một
đúng rồi đau ở chỗ đấy
thấp nhất thì đã không nói rồi nhưng mà còn thấp hơn cả cái nhóm giống thúy bây giờ đấy th hơn cả nhóm các bạn mình học trước thua các bạn th học sau giống hết luôn con thấy có có có bị stress không nếu con nó có stress không
có
thấp nhất nó tiền không nhưng lại còn thấp hơn cả nhóm trời Đấy cái hôm đấy là hôm mà nh ấy tức là
nhóm thuyền một thì lúc đấy là mọi người đo được 30% ấy. Lần đầu tiên là toàn bộ nhóm được à đâu được 30 phút ấy. Thì hôm đấy thì cả nhóm thiền không cũng được 30 phút. Mỗi mình mình là được 28 phút.
Thì sư phụ có nhắn là Vũ Thái phải xem lại thì tức là hôm đấy là hôm mà thức đến 4:00 sáng không ngủ đượcấ kiểu ngồi xem lại. Ấ xem lại như không biết xem lại cái gì đau ấ thì lúc đấy là cũng hoảng sợ rồi lúc ấy thì Vũ Trang cũng nói là kiểu gì nhỉ? À anh xem có bị hổng cái móng nào không? Nếu mà hổng cái móng nào thì mình kiểu đi tìm sự thật ấy thì chỗ nào mà hổng móng thì học lại đấy. Nếu mà thấy hồng thì cứ xuống nhóm thiệt hai mà học hai luôn chứ phải thi Thế hai thế mới ghê chứ.
Đúng là vũ trang không
sư phụ không cần nói gì là nói hộ rồi. Ghê không?
Đến sư phụ cũng sẽ không nói câu đấy mà Vũng Tràng nói lực
s chỉ nói là xem lại thôi. Vũng Trang bảo là xuống từ hai đi 8:00 sáng luôn. Xong rồi. Hôm đấy là cũng xem lại. Xem lại được một hôm thì sau đấy lại cũng lên. Lên xong hôm sau lại xuống lại xuống thấp nhất thì à tức là sau đấy thì kiểu cảm giác lúc đấy là cảm giác cho mình cảm giác bất lực lắm rồi ấy. Tại vì là cứ mỗi hôm mà xem lại đấy thì lại xem lại ra một cái ra một cái xong rồi sau đoã ra thấp. Thế thì bất lực quá chưa chưa biết làm gì ấy. Nhưng mà cái cảm giác lúc đấy là cảm giác cực kỳ sợ ấy là tức là sư phụ đo ra cái gì thì mình đảm bảo là mình sẽ sai rồi. Chưa biết sai cái gì nhá nhưng mà sẽ sẽ sai.
Đổi mặc định
tức là nó một cái cảm giác trong lòng thôi nhưng mà nó không không rõ ràng đâu. Nhưng mà tức là khi sư phụ đo một cái có cảm giác sợ thôi. Xong rồi thực ra cái này hôm qua mới phát hiện ra cái đấy ấy. Hôm qua là
hôm qua đấy cái này là phát hiện ra hôm qua nhờ cái pháp thiền
cảm giác đấy. Đấy thấy không? Là thằng tập bao nhiêu cái cao rồi nhưng mà lại giải quyết vấn đề ở cái thấp cho thấy cái cái móng nó rất là quan trọng cái cảm giác rất là quan trọng tập bao nhiêu cao ở Hà Nội có giải quyết cái gì đâu nhưng mà đến đây lại cảm giác nó lại giải quyết vấn đề nói đi tiếp đi.
Thế thì phải đến đây ngày hôm qua lúc mà sư phụ đo ca đầu tiên ra 35% ấy cái cái pháp thiền cảm giác ra 35% thì lúc đấy thì mình mới hỏi sư phụ là
thế xem qua sai ở đâu ấy. Thì lúc Trình thì có nói là tức là hôm nay con cảm giác là ca thiền này con hỏi rất nhiều kiểu cứ đi kiểm tra hết cái này cái kia xem có phải là là cảm giác không hay là hay là thật ấy. Ví dụ cây cây các thứ là kiểm tra hết. Thế một buổi một cái buổi kiểm tra rất nhiều thì sư phụ có nói là nếu mà hỏi nhiều như thế thì chắc chắn là đang sợ rồi. Thì lúc đấy thì mình cũng nói y yền như chị Thúy. Tức là con tập với lại với lại mình đang ngồi thiền này rồi này tập với lại Tập sai rồi. Tập sai là cái gì ấy, thiền là cái gì tập hết rồi. Thì sư phụ cũng chỉ ra đúng vấn đề, không phải vấn đề nó vấn đề nó nằm ở cái chỗ là là cái người đang sợ sai đấy. Thì đúng là khi mà nghe câu đấy tự nhiên cảm giác nó
ờ cảm giác nó cái gì rất sáng à. Ấy quá nhiều. Mình mình tập đủ thứ nhưng người đ sợ sai mình lại không lôi ra. Trong khi là tức là cả một cái giai đoạn thấp như thế dần dần nó hình thành một cái cảm giác là bây giờ mình làm gì cũng sai. Ấ dần dần thì nó thành một cái mặc định rồi nên là khi nó đã mặc định rồi thì mình không phát hiện được nó. Mình không phát hiện được nó. Thì lúc đấy thì kiểu mà có nói là sợ sai, kiểu sợ sai thì cũng là biết thôi. Đấy, thực ra trước đấy nhớ cái câu đấy nhưng mà cơ bản vì mình thấy nó thật quá mặc định xong xong rồi thấy sợ sai là biết. Thực ra cũng chả chả biết vấn đề gì đấy. Đấy thì hôm qua đầu tiên là phát hiện ra vấn đề đấy rồi ới lại số hai đó là sau khi về mình mình về mình ngồi thiền cảm giác này sau đấy thì Vũ Trang nhắc một câu cũng quan trọng là Bây giờ tập thì đừng cố tập đúng làm gì cả. Kiểu thiền đừng cố thiền đúng ấy mà xem sự thật nó là cái gì thôi. Thì bước vào cái ca đấy xong rồi mình cũng khảo sát xem là cái tôi đang sợ sai là cái gì ấy. Nhưng mà cảm giác khảo sát nó rất là bình tĩnh ấy. Bình tĩnh xem kiểu mình không có một cái kết luận trước nó là cảm giác rồi mà mình bình tĩnh xem xem nó là cái gì ấy. Xong cứ tứng cứ từ từ thôi. Từ từ tập đúng cái bước mà sư phụ nói thôi. Xong rồi đến đâu mà cảm giác ừ thư cuối cùng Khi mà khảo sát xong xem ừ đúng cái này nó cái cái cái mình đang sợ sai này hóa ra nó chỉ là cảm giác không thấy sứ thật kiểu cảm giác nó giải phóng hẳn một cái cái giai đoạnấy là hóa ra nó chỉ cảm giác cảm giác mình đang sợ sai thì có có mình sợ sai quái nào đâu ấy cứ để thoải mái thôi. Thế thì hôm qua là cảm giác là xong nó rất là giải thoát chỗ đấy. Thế thì hai gần đây Thái lên 100% rồi. Đúng chưa? Đây là mình không nhìn thấy cái thằng tôi sợ sai đấy. Xong và mình để nó khống chế đốn cuối cả buổi thiền luôn. Cứ tưởng mình đang thực hành vì sự thật nhưng không, mình thực hành là vì sợ sai. Cả nó phá hỏng cả buổi thiền luôn. Con thực hành cả buổi thiền vì sợ sai thì cò củng cố mằng tôi sợ sai. Nên là gì? Nó xem thư nó là cái gì thôi. Nếu mà tôi sợ ra chỉ là cảm giác sợ quá gì. Cái mình sợ nhất rồi còn không sợ. Đây là nhận diện được. Vấn đề của con là không nhận diện được. Đấy, nhận diện được thế tôi sợ sai. Cảm giác thô khi mình là cảm giác thì bảo nó là biết rất dễ. Khi tôi sợ sai không thật mà nó chỉ là cảm giác ấy thì có phải bảo nó là biết cực đơn giản không? Cái cảm giác đấy là biết dễ không?
Còn một thằng tôi thực sự đang ngồi đây bảo nó là biết có bảo thế nào nổi là cái này cái pháp cảm giác này nó là cái bổ trợ cực mạnh cho việc nó là biết đấy. Nhắ là nhất là khi chư khó phát khi khó đến phát là con ép là biết không ép nổi luôn nhưng mà thế nó là cảm giác chứ không có thật đã xong cái cảm giác là biết thì đơn giản mà nó rất mượt đúng không
đấy thế nếu con không nắm được cái pháp cảm giác này mà con chỉ tập cái cái gọi là ép nó là biếtấy thì đến múc nhất định con chỉ còn sự ép thôi con không còn thực sự chứng nghiệm của nó là biết nữa. Hai pháp này nó phải con phải vững chắc và hỗ trợ này dù nó không phải pháp chính nhưng phải là phảii phải phải chắc Phải chắc để khi có chuyện thì con lôi ra thực hành được. Tại vì con sẽ ảo giác là thực hành được thì nghĩa là thực hành được lúc thông thường ấy thì nghĩa là thực hành được lúc có chuyện. Nhưng đây Thúy là ví dụ này, Thái là ví dụ này. Có chuyện thư hành được đâu thì lúc mà có chuyện xong ép rằng nó là biết ép nổi đâu. Nên con đừng có nhẹ cái việc là thấy cái cảm giác thấy nó là cảm giác nó là một cái cái cái đảm bảo chắc chắn cho con rằng là ờ vì nó là cảm giác con không sợ nó nữa. Con cho phép nó xảy ra và xảy ra như là cảm giác chứ mà xảy ra như thật. Tống Minh Thành nói tự đo thôi hộp tiếp đi đấy. Thế mới đúng cho nó xảy ra. Xảy ra như cảm giác sợ gì. Khi đấy mình nói nó là biết rất là dễ. Bảo một cảm giác hồi hợp là biết dễ chứ thằng tôi đang ngồi đây
hồi hộp đúng không? Vô cùng khó. Mà nếu có làm được thì là do ép thành công thôi. Còn thằng cái tôi ngồi đây đang đang sợ hãi chỉ là một cảm giác thì cái cảm giác đấy là biết. đơn giản không? Cái đấy do sụ dạy các nhóm sau nhóm hai sụ dậy theo kiểu hoàn toàn dới lên ấy cứ từ từ đã xong vững vững đã lên tiếp chả sao cả có con vì chưa có cái phần đấy phải bổ sung vào sóng rửa hơn chưa t rõ vấn đề ra chưa
này
con thấy sáng sủa đơn hơn rồi ạ con hỏi thêm một tí ạ
khi nào mà con không từ chối thằng sợ sai nữa thì mới là ok Còn nếu con thấy tôi sợ sai vẫn là vấn đề thì nó chưa ok. Sợ sai là cảm giác sao phải sợ đấy. Ngày xưa họ đang sợ gì mà không sợ đấy.
Đấy
chứ phải nhận ra vấn đề xong thì từ này tôi phải dẹp thằng tôi hiệu sai đi. Thế là vẫn đang sợ thằng tôi hiệu sai. Người là vẫn cho rằng tôi sai là gì? Có thật có hạn phải không? Lôi nó ra ánh sáng là xong. Đấy như con muốn biết con muốn kiểm tra xem là con đã ok chưa là con kiểm tra xem là con Còn vấn đề với tôi sai hay không? Tại vì tôi sợ sai là đương nhiên trong quá trình tu hành không còn. Đương nhiên không đương nhiên
mà cáiấy thực ra nó chả có hại gì chỉ là hại khi nó đ sau lưng đâm sau lưng mình thôi chứ còn nó là cái sự bình thường nên kể cả những bạn khác không phải bạn thái mà có cái sự sai lôi ra thôi. Trước khi mình muốn thấy nó là biết thì phải thấy bản chất nó là gì? Cảm giác đã có tô gi thật đùng rồi. Còn cái cảm giác là biết thì quá ok rồi. Thế tôi sợ sai chỉ là một cảm giác. Cảm giác là ôi tôi sợ sai. Thế thôi. Cảm giác là có tôi sợ sai. Cái cảm giác đấy là cái biểu hiện của biết đ biết biểu hiện thành. Biết không biểu thành một cái tôi. Biết chỉ biến thành cái cảm giác thôi. Có đúng không? Như biết thành biết thành cảm giác là tôi ở đây này. Tôi sợ sai lắm. Biết biểu dữ thành cái cái cảm giác đấy chứ biết không có biến thành một cái thân người có hình tay chân có thật trên đời này không có ngày xưa mình có từ ấn tượng giác quan đấy đúng không cũng cách nói khác đấy biết biển dưỡ thành ấn tượng giác quan chứ không biến biểu thành cục cục gạch cục đất biết biểu d thành cái ấn tượng giác quan cục gạch hình ảnh đấy Thì bây giờ mình dùng từ tưởng suy đúng không? Từ cảm giác tưởng suy biết biểu diễn hành tưởng và suy. Đấy khi mà nói biết biểu diễn thành cảm giác là biết biểu diễn tưởng và suy đúng chưa? Biết anh tường suy đằng tường suy
rồi thì nó đâu.
Rồi lúc nãy thì con tập bây giờ con nghĩ là chắc là phải gọi hẳn tên nó là tức là con con thấy là tôi sợ sai nhưng mà sao tôi tập con tập với cái sai trước xong mà cập về tôi sợ. Nhưng lúc cái tập tôi sợ con lại không gọi là tôi sợ mà tôi lại con lại thấy là tôi lo lắng. thì con thấy có cảm xúc lo lắng nổi lên với cả cái cảm giác tin đập thình thịch mà đây là cái tôi chứ là cảm xúc.
Vâng. Thì thì tôi lo lắng ấy ạ. Tôi lo lắng là cái gì ở đây ạ? Tức là lúc đấy
vấn đây phải là tôi nhưng mà vấn đề không thể lo lắng.
Con thấy là lúc đấy là con tập tôi để xong con tập lo lắng tức là con sẽ bị như này này mà con nghĩ cuối cùng sau khi sư phụ nói xong thì có lẽ là vẫn là cái tôi sợ sai nó ở dưới kiểm soát cái tôi tập lo lắng. Tôi tôi tôi tôi lo lắng ch được.
Con phải tập cái đấy trước khi mà con tập cái tôi lo lắng. Tại con nghĩ là tôi sợ.
Tôi sợ cũng chính là cái tôi lo lắng nên con tập cái tôi lo lắng nhưng mà lúc đấy thì lại bị là có rất nhiều thứ xuất hiện thì con lại còn muốn tập cùng lúc ý
đấy
từ thì đấy chính là cái thì con nghĩ lúc đấy phải lôi
tập thật nhiều thứ giống thái đấy cống cái cây cũng phải là thấy ảo đấy thì ở dưới bắt đầu thằng tôi sợ sai nó khống chế thôi
thì xong lúc đấy vâng
tôi sợ tập sai tôi sợ tập sai như vậy thì phải thứ nhất phải có việc là phải có tôi, phải có tập sai và phải có sợ cả ba cái đều phải giải quyết hết tôi sợ tập sai thì phải giải quyết cả tôi cả sợ và cả tập xa thì mới xong không? Nhưng cái này là ba bước này đủ hết rồi. Chả cứ đủ rồi không đúng không? Vấn đề có lôi ra không thôi chứ cái này không phải là có cách tập không.
Được rồi. Tôi nghĩ là sau này lôi ra là sẽ ok thôi.
Vâng.
Nh
con Tức là con sẽ thấy rằng là ô lúc đấy có quá nhiều suy nghĩ ấy. Xong con lại bảo ô cái này thực ra mình sẽ thích viết hơn. Tại vì giống như kiểu nhiều suy nghĩ quá mà con thấy có rất nhiều thứ muốn tập ý. Con thấy là nếu mà được viết ra nó sẽ rất là rõ ràng ấy. Thì lúc ấy trong cái thiền con có cảm giác nó như thế luôn.
Tại vì vấn đề nó vấn đề quá khó quá thật thì biến thành tư chả sao
đúng nhờ. Lúc nãy sẽ nói đấy trong buổi thiền nó có cái gì rất là thật. Cảm giác gì cảm giác vẫn thật thì mình chuyển sang tư.
Ừ tính thiền nữa thôi.
Không tính được thiền thôi
không tính lược thiền thôi.
Thế sao lúc đấy lại bảo là không Nhưng mà phải thiền để chính sư phụ lúc đấy con bị là phải thiền để trình sư phụ thứ đâu mình cứ làm nốt sai thì thôi điểm thấp cũng được con cũng lại xong con lại nghĩ như thế
ngất luôn từ từ
vâng đấy tức là con
lẽ tư phải làm trước
tại vì là hôm nay rồi thiền nó kip chưa kịp làm ấy ạ
không sao
thì
tóng lại là phải nhìn ra vấn đề
vâng
đấy số thấp thì lên mấy hồi đâu như thái lại lại thành lại lại thành huyền thoại rồi đúng không nhở
sư phụ sư phụ con hỏi thêm cái này tí ạ
tức là con biết là con có Có bệnh tô
có chuyện này thành điện thoại có chuyện này này
nó vào ghi âm mọi người truyền truyền tai nhau chứ
khả năng là cái y âm này sẽ cho bạn thiền hai nghe thì trong thiền hạ thiền hạ cũng có cái bạn thấp kiểu đấy thì có phải là thai huyền thoại không
truyền truyền đời đời
mà lại lớp sau lại có một người như thế th phải thái không lớp nào cũng có
đấy
đúng rồi
sư phụ làm
sự bệnh điện thoại đấy mọi người thanh danh thanh danh từ Hả? Đọc lạ
ơ Hồng Nhung đấy. Đúng Hồng Nhung rút được quẻ đấy. 5 năm đấy. Gì?
Ngày xưa tu hành có đoạn rút được quẻ
ốc thanh danh ạ. Ốc thanh danh ạ.
Ờ có câu hỏi gì mà giúc này rời nhỉ?
Nói chung là một quẻ rất quan trọng thì là mọi người thanh danh thì nhung nghĩ là mình sẽ rất nổi tiếng đây.
Nhưng đến tận giờ rất nổi tiếng đúng không? Đấy thanh danh kiểu đấy thôi.
Thái huyền thoại rồi. Thái là thành công huyền thoại rồi đúng không? Rồi
thế sau lại nghe bài ghiêm này lại nhận ra là gì đấy là nhớ anh Thái?
Hành giả theo là sợ s. Đúng rồi.
Mà giả là chợ sự sai.
Bài nghiêm này sẽ tên là
sợ sai.
Không điểm thấp thì phải làm gì nhá? Khi điểm thấp
trên này nhá.
Thì phải làm gì?
Ừ
sư phụ là con biết là con có cái bệnh đúng sai á. Kh xong con cũng lúc trước là con sẽ kể
con đâ không phải đúng sai.
Sai rồi. Rồi sợ sai thì
đúng sai thì tiên bộ rất nhanh như bạn những bạn kể cả bạn Yến ấ bạn có sai một phát hôm sau bạn đúng hay cái đúng sai là lợi hại đúng sai là thế
đã sai thì sai bé nhưng mà đúng là đúng vọt đây%
còn sai dài thì không phải là bệnh đúng sai là bệnh tôi
thì
bệnh không thái là bệnh giấu có bệnh tôi kém giống không nhung bây giờ cũng thế thôi tôi kém bệnh là cho rằng tôi kém tin rằng có một cái tôi kém tồn tại trên đời một cái tôi kém tôi tôi kém phẩm chất tôi thua sút tôi không bằngấy cái là bệnh của giấu có chứ không phải bệnh của sức Sức mạnh sức mạnh vậy nhìn yến ấy. Ok hôm nay sai cũng được thì hôm sau tôi chỉnh lại đúng hay Yến là thường xuyên có cảnh là gì?
Không lên
không thế đấy mới là bệnh đấy là mấy là sức mạnh
động cơ nó đúng rồi nó chỉ nó sai thôi nó thấy nó sai cái là nó bị cục lại liên còn cơ của mình nó nó bị
con là một dấu hiệu của dầu có nhưng không nhận ra rất mạnh nhiều lần như vậy rồi đến ngày hôm nay vẫn còn đấy cái đấy khó hơn cái bệnh bị sức mạnh nhiều không dầu có mà không nhận ra vì dầu có rất khó nhận ra không có th mình bảo là tôi sức mạnh cơ đấy vừa nói xong
không ạ có cả cái kia con chương ch hết tức là buổi trước sư phụ đã
đâu có là nó luôn tìm một cái lý do chính đáng tử tế để báo bao biện cho cho hành động của mình cho cái nhầm lấn của mình giống sự họ nói là có số thấp bật ra ngay là v tập ít đấy là số có luôn đấy không phải sức mạnh sức mạnh phải nghĩ ngay mình sai ở đâu chứ nhỉ xem đúng hay sai như thế nào còn rồi có luôn cũng có lý do chính đáng cho những cái hành động sai lầm của mình giống như con lúc này lúc lấy cavi bố mẹ ra làm lý do là ví dụ đấy là con về đ nghĩ lại chưa con cứ cho rằng là vấn đề con là một c vi bố mẹ Con lấy con lấy con con là bố mẹ con ra làm lý do cho cái sai lầm của con. Đấy là bệnh của giố có. Con sức mạnh nó rất rõ ràng phải xem xem là thực sự là cái gì rất cơ sức mạnh rất muốn tìm sự thật. Đấy là cái hay của sức mạnh. Còn dầu có chỉ muốn bảo vệ mình là mình đúng thôi. Làm nào tôi tối đa mình đúng trở lại mình xịn trở lại mình xịn trở lại tuyệt vời trở lại chứ nó không phải là sự thật là cái gì. Nên vũ trang phảả nhắc thái như thế. Anh đừng cố tập đừng cố tập gì nhỉ?
Đúng
đúng. Bởi vì đấy anh phải là vấn đề của anh là đúng sai đâu.
Anh phải tìm sự thật sức mạnh đấy. Còn tôi có đó là đúng để mà tôi ổn trở lại, tôi xịn trở lại. Đấy là con mắc t ngày hôm nay luôn. Khi nào con nhận ra cái đấy thì con con sẽ khác còn nếu không thì con suốt ngày đổ trong một cái gì đó. Con bệnh dấu có rất nặng. Bệnh đổ lỗi. Dấu có đổ lỗi. Đổi cho bố mẹ đổ cavi làm ảnh hưởng đến tôi. Mà giàu có là khó khó nhất đấy vì không nhận ra nếu dầu có nhưng sức mạnh như thế sai thì sửa lại đúng vấn đề mấy hồi đâu rồi có thì đổ hết chỗ đến khi nào mà ông không còn chỗ này đổ nữa thì ông mới thừa nhận thường là trị nhiều năm Thái là may có vũ trang là vỗ vai đấy Chứ không là sẽ tập để đúng trở lại, để xịn trở lại sánh vai với các anh em trong nhóm tư của mình. Đấy, dù mình không nhận thệ nào điều đấy nhưng nó vẫn tâm lý như thế mình cùng tư bọn nó tại sao điểm mình thấp này không được rồi. Mình không xịn bọn nó rồi. Trong khi sự thật đây là gì mới là quan trọng đúng không? Sức mạnh là sự thật là gì? Rồi có là thế nào đúng trở lạiấy. Xịn trở lại và ch đúng đây là không phải đúng sai mà đúng xịn. Vì thế khi dầu có rơi vào một cái vòng điểm thấp nó sẽ rất là luẩn quẩn như thế tại vì nó trong cái vòng điểm thấp đấy nó không đi tìm sự thật nó tìm các cách vùng vẫy không nó để để nó được sự trở lại vì thế tôi nó luôn luôn ẩn ở trên dưới mà không nhận ra đấy nên cái sức mạnh hay chỗ là sự thật là nhân sự thật là đúng không đánh b tất cả thứ khác gì
các con nên học người sức mạnh đấy sự thật là gì hôm nay tôi dọc sai kn tất cả các bạn chả sao cả
mà sự thật là cái gì Chứ không phải là hôm nay tôi s các bạn ngày mai tôi làm nào để ngang vào các bạn bằng các bạn hơn là các bạn mà làm thế nào tôi thấy sự thật tôi sai như tôi không sự thật vậy thế sự cái gì bây giờ cứ thế thôi thì các cáp nó là hoàn cảnh tính không phải là do tự tính đâu nên là con hoàn toàn bật bật cái sáng đấy lên đúng không tìm chến này 100 chưa
đấy thì hôm qua bao nhiêu
đấy mà cái này lần đúng không này đầu tiên
nhiều lần rồi
không cái số đấy 88
100 thì Ừ lên 88
rồi không lên 88
thất lên thất là lên mấy
12
thế ông dầu có khi vào vùng tối luẩn quẩn lắm như nhung bây giờ có xa ra được đâu nhung vẫn là vấn đề dầu có thôi nhung còn không đến gặp nhân trong khi sự đo là gì ích lợi của nhân ấy cho những người có một số bạn rất cao trong đấy có hạnh nguyên là bao nhiêu
60 Hà anh bao nhiêu
86
và Nhung bao nhiêu
66
đo thế là Nhung biết số đấy Nhưng mà đo từ lâu rồi. Sau đấy thì cả Hạnh Nguyên cả anh đều đến học lớp của Nhân. Sau đó thì sau khi Dụ nghe tin Nhung mãi không gặp thì Sụ mới khuyên bảo các bạn là đi khuyên Nhung đi thì nhận được tin là Nhung bảo rằng là đấy là lớp của những người không phải những người nhập tánh mà đi học. Đấy trong khi đấy có cả Nhung có cả có Hạnh Nguyên có hai Nhung đấy. Và Nhung biết thừa cái số 66 của mình rồi. Có nghe bất thường không? Nếu một người tìm sự thật có hành sự như thế không? Thế phải tìm cái gì khác mà sự thật. Đúng chưa? Chứ còn khỏi sự thật thôi như thế nhá. Lật lợi 66 phải đ gặp nhân gặp cũng không gặp luôn. Gặp rêng cũng không gặp luôn đến học thì lớp đấy không phải lớp nhập tánh đâ không học. Trong khi bạn tôi là anh anh nguyên cũng đi học đấy. Trong một ví dụ tối giầu con cứ rời vòng tối tối như thế nào luôn đấy. Tối mịt không có được ra luôn gì nữa còn cử bạn đến khuyên mà còn không khuyên nữa. Thế hết cỡ gì nữa
cử hai bạn đến khuyên là đi học lớp nhân đi
đo 66% rồi sợ ấy. Sở hỏng của chị
chị nghĩ thôi. sợ hỏng chị rồi chị sẽ báo các từng tình trạng cho sư phụ biết
sợ xấu hổ
lại xấu hổ lại phẩm chất lại quay lại vấn đề tôi cái tôi thực hành kém
tôi kém
đấy ông thái cũng mấy tuần nay cũng thôi kém mà thôi vấn đề chỉ tôi kém này thì học chết ch học
vì thế sụ m không muốn cho cho nhung học cái lớp này vì thế vì với cái động cơ đấy học không ra gì được rồi lại học và và cố gắng sợ bằng các bạn chứ không muốn tìm sự thật đúng chưa nên Nên là khi mình rơi vào vùng tối của cái yêu gấu có rồi thì việc nhận ra là rất là quan trọng. Thái là có sư phụ và có ngũ trang đúng không? Hai sư phụ s một sụ hai đúng không? S một số hai chỉ vấn đề cho thì Thái mới thoát ra được chứ tự ông ấy mà ngồi không loay hoay mới Thái có phải làại thém kém thông minh không? Không.
Nhưng có ra được đâu. Tại vì cái vùng tối của dấu có tôi kém xuất hiện.
Tôi kém phẩm chất đấy. Không phải tôi kém các bạn đây. Tôi kém phẩm chất. Tôi sai rồi. Tôi kém phẩm chất rồi. Có những yến quý vị cái đấy không? Có vị cảm thấy tôi kém các bạn không?
Đúng rồi. Tôi sai cái đúng là cái gì chứ
thế tôi có đơn giản không? Số mạnh sướng không?
Nó quá đơn giản nó không phải
lòng vòng thì sai chứ đừng cứ đúng chứ. Ông Nhung hoàn toàn đi học lớp nhân từ lâu rồi. Hoàn toàn th gặp nhân từ rất lâu rồi. Cặp nhân ấy. Nhưng mà tận hù chót cuối cùng phút chót không lên được 20 điểm thì mới gì
ngày cuối cùng trước khi đi mới xin gặp
nhắn tin gặp và sấy không được đây không phải một thái độ của người tìm sự thật vẫn là người phô thôi sợ bị sợ bị rớt lại thôi nên sụ bảo nhân là không gặp nhắn tin là chị bận rồi nếu gặp sao không gặp dưới trước đi hồng nhung đi gặp hay lừa các bạn đi lừa thương mà có định sau nhận ra là hóa ra người đấy không nhu cầu
ừ các con dần dần phải quen dần với cái việc là con con phải hôn phải khôn lên hiểu hơn thì con người hơn nó bây giờ sự không biết là phải làm gì với nhung nữa rồi tại vì đấy đã cho người đi khuyên can rồi đúng không
cử hẳn người đi khuyên can có thể giải quyết được gì đâu Rồi hết rồi giờ có ai nói thêm gì không? Thúy cả chưa cảm thấy là Thúy nhận ra vấn đề đâu. Thúy vẫn muốn cải chính chứng minh cái gì đấy trước mặt không đáng. Cái đáng là xét mình sai ở đâu giống hạnh Yến ấy. Chứng minh cải chính ví dụ được quái gì được cái gì được hành giả đúng à hành giả tử tế à chả để làm gì nghe đến đây rồi là đủ rồi về tập xong lên nữa đúng không? Cứ việc mình lên điểm là thằng bằng chứng tốt nhất là mình đã thực hành là hồi tức là nên ngồi chứng minh lý luận ví dụ cầm cái suy a đấu suy búng không số có suy a con có b chứ cứ do sự sai đi con đúng thì nữa thì cũng có si b thôi mà con được cái gì đấy đâu đấy là bệnh không dấu có đấy dấu có nó không cần sự dận đâu. Nó cần tôi phải xịn không được kém phải xịn Và nó ẩn quẩn trong hai mươi mấy ngày hay là ba mấy ngày chỉ quanh cái đấy thôi. Dù nó được mệnh danh nó tự lừa nó là tôi đang sức mạnh đây tìm sự thật. Đây đấy kinh khủng kinh khủng thế luôn. Nó tự lừa luôn tao làm này vì tất cả vì sự thật nhưng mà nó không nhận là tao làm này vì tao sợ tao kém sao bị tụt lại đấy thì chưa có cái khả chưa có cái dấu hiệu đấy đâu. Vẫn đang ngồi chứng minh với chính mình với sư phụ một cái điều gì đấy thôi để làm gì không suy a làm suy b làm gì cái thực tế là mình thế nào là phải do mình thực hành chứ mà con bị từ lâu lẽ ra Là là là là đã phải đi chạy khắp nơi hỏi rồi chả đi hỏi ai cả con vị xố từ lâu rồi đợt đầu tiên đúng không khí tấp lẹt đẹt lẹt đẹt từ lâu rồi con đây không biết đâ nhóm hai không biết nhóm thi một không biết nhóm thiền không lẹ từ thừ thiền không rồi thậm chí con nghỉ ra đi đã thế con vẫn ngồi đây để chứng minh mình khẳng định mình thì ngồi quái quay lại nhưng mà không phải quay lại với một cái độ chứng minh khẳng định. Quay lại tìm sự thật thì quay tôi quay lại học để tôi xịn trở lại không được còn học để xem thật sự thật nó là cái gì thì được Thúy lại còn sức mạnh nữa nên là càng không thấy vấn đề. Vùng tối mà vùng tối của ông đập đào tường đấy. Tôi vừa rồi có sức mạnh thì tôi sức mạnh giấu có là gì? Là tôi cần tôi chuyn tôi đúng rồi. Sức mạnh là tôi đúng rồi. Xong xong rồi. Thế là chả còn nghe được ai nói gì. Dù nói giờ cũng chả nghe được.
Hai con số con nói tất cả đừng có ngại ký luận thêm cái gì nữa con về tập đi. Khi nào số lên nói chuyện với con được chưa? Con không lện với con để con đúng sai ở đâu nữa làm gì chứ. Khi nào số lên thì sụ sẽ nói chuyện không thôi nhá. Đúng không Hùng Nhung đấy. Hùng Nhung bây giờ cái số lên được 20 số mới dành không thì thôi khỏi bàn vì bàn có được cái gì không chả được cái gì cho Hùng Dung. Rồi còn 10 phút nữa đúng không? M 12 gi
đấy còn 6 phút nữa con hỏi quanh trình à. Ồ con thì không không ý là con sẽ con kể em sư phụ chỉ giùm con thì con nghĩ là ờ tức là sáng dậy soi mặc định xong thì ờ kiểu như là con chờ tới cái lúc mà nó nó bảo mình sai thì mình bảo không sai. Xong rồi mình hỏi là
chơ
dư cái canh đấy con đã phá thiền rồi.
Canh là thành một thành giả đi canh. Trình phát thấy sai luôn rồi
con chờ nghĩa là con là hành giả đ rình rình rình con nuôi thằng hành giải đi rình đấy chim sẻ béo gì con chim sâu con gì con
con nuôi chim sẻ béo rồi khi con dình cái sai thì cái thì con đã là con gì nhở con bọ ngựa bắt ve sầu rồi không biết là con thằng cái thằng tôi hành giả đang rình này thằng Tôi hành giả đang sợ sai đang cố đúng này. Nó đã nó đứng sau lưng thằng chim sẻ béo nên là rình thứ rình rồi đợi chắc chắn là sai chắc rồi. Đồng ý không?
Rình và đợi là con bọ ngựa. Sai là thằng con ve sầu. Nhưng thằng hành giả ấy
cố thực hành đúng sợ sai thì nó là con chim sẻ béo. Con đã nuôi thằng con con nuôi chim sẻ béo đấy rồi. Thôi khỏi trình nữa vì nó đuôi thế số 60 đ. Chính xác của gì đấy sai đâu?
Ch đi đ
vâng. Ý là thế thì ý là cái cái khi nào nó nói sai nó là một cái sự tự nhiên thì mình bắt.
Ừ.
Thế thôi.
Đơn giản là tên
sao đơn giản thế rồi mà đúng không? Anh không cần
nó đến thì không phải
tôi sẽ đến mà không cần nỗ lực.
Con tập như cũ.
Dạ.
Bây giờ bổ sung thêm phần nếu nó bảo sao Ai thì thôi chứ không phải là con con không tập như cũ nữa mà con chuyển sang đợi.
Trước đ tập thế nào tập như thế
xong rồi tự nhiên nó bảo sai. Chắc chắn sẽ bảo họ yên tập đi
không sai phát thì sai đời.
Số còn 250% không bảo vô lý quá
nó phải bảo nó phải bảo
sợ bị bỏ lỡ móc
may ra Minh Hải nó không bảo
sợ bị bỏ
Minh Hải con còn chấp còn tạm chấp nhận nổi. Không em con sợ bị bỏ lỡ mắt những cái lần nó nói con sai
thì đấy tất cả đ nó chỉ là vấn đề đây là một thằng hành giả nó sợ sai thôi con con sẻ béo đấy thôi
rình thôi sẻ bỏ lỡ b lỡ cơ hội của mình rồi
quay lại bài trang trọng lại bài trọng cơ hội
bỏ lỡ là không phải cơ hội của mình
đúng chưa
thôi bỏ lỡ thì thôi