Đang thấy gì và đang tin gì
2
Bản gõ chi tiếtTranscript
Chim phần chim
chim phần chim.
Ôi hôm nay thứ hai ngày 2 tháng
tí nữa sắp đến 22 nhá. Ngày 02 tháng 02 ch
chim phần chim
chim phần chim s Chim phần chim nguyên chất
chim phần chim
chim phần chim
chim phần chim tươi
chim phần chim
thế đũ trang
đang được phân biệt tăng
chim phận chim nãy đầu tụ
bốn người đẩy chị nhân
chim phần chim
mình chưa thấy cái số khác không Chỉ một số
tiếp tiếp
quế ạ.
Chim phần chim
chim phần chim
chim chim năng lực
chim v chim
chim vần chim
chị
chế đi
toàn ạ. Toàn
nào Minh sang đoán bao nhiêu chi
chim phận chi là hả
th anh nói như vậy nào Trẻ anh đ chim
chim phần chim
chị đo xem còn ai không ai
chim phần chimỗi lần chim phần chim sướng 100% sước
chim phần chim
trước nhà ta mắt thành
cả nhà thành công
đường đi nước
đường đi nước bước đấy là bắt đường đi nước bước
mà kia nó chặt chẽ
chim phận chi là đúng rồi đấy.
Đây các bác nó
chim phần chim lúc nào chưa cắt ngay đúng rồi cái trong này chưa quần
là sao mà nhắc mà có liên quan gì đâu thôi nhưng mà không
minh Hải 99,6%
bất nhị
không thiền
nghe yêm chưa
chưa nghe yêm hả về thì các bạn đang thấy nó rất là rõ
lúc xuống thì các bạn lên
thôi ngồi hng hất tí nữa thôi sao ngồi hất ngồi đĩa
đúng không sợ nghe gì em thấy là nó có bắn ra đây là gì
chim phần chim cái nắm bắt bắn
chí dụ đúng rồi không thấy
hai bác kia
im để em đo
hai người gần ngồi gần nhau thì thầm thì được không lên ngồi thì thầm được nhưng mà nói to thế không đo được
ch Đây nghe xong rồi lấy này sao gì xin ngồi ngồi đây hống hớt còn gì
hả
hớt gì cũng được
hóng hớt thì thôi
thích hóng ớt không thích lên nhà nghe nghe bà hôm nay tùy cho
phần chim
96 phần chim anh
thì anh
96 rồi đấy vừa đo rồi đấy Bởi á thế thôi đưa anh nhá đi bưởi khác có
chim phần chim
hết chưa
đấy trình đi
trình có gì khác ai nói được có gì khác mọi khi không
ai đầu cũng được thích ai nói hai đứa hay buôn nhau đây nói đi
hai đứa bu nói
tranh nhau nói cắt lợi thụ
nói trước chị nói chị kia
chị nói trước cho
con thấy hôm nay nó rất là chắc chắn rồi ạ.
Học bài học
tức là mình bắt đầu bằng một cái nó rất là chắc chắn rồi á sư phụ.
Ừ.
Tức là con thấy là cái về cái kiến là mình là mình mình thấy là tức là kinh nghiệm bao giờ mình có là kinh nghiệm à à cái gì nhỉ? Đang là kinh nghiệm đang là diễn tiến không bao giờ mình kiệm nghiệm được vật hết ấy. Tức là cái khởi đầu của mình là rất là chắc chắn rồi. Mình thấy cái thật là cái gì luôn rồi.
Thì dù thì thêm cái câu của sư phụ nói là bất chấp suy nghĩ bảo gì và bất chấp cảm giác gì luôn.
Ừ
thì mình không không sợ luôn ấy ạ. Vì vì khi nào mình bất chấp suy nghĩ chính là bất thất y tế bất thấp cảm giác đấy. Cảm giác vâng chấp cảm giác.
Và thêm một cái nữa là bình thường mình sẽ dính vô cái câu nhắc đó nhưng bây giờ không dính nữa tại vì là sư phụ bày cách test là mình vào kinh nghiệm chứ đâu phải mình dính vào cái suy nghĩ đó đâu. Rớ cái suy nghĩ nó vẫn còn thấy y nguyên ấy ạ.
Thì con thấy là ừ là
là sao không hiểu lại n
tức là mình hay bình thường ví dụ mình nắm vào khái niệm đây là kinh nghiệm tức là mình sẽ tin vào cái suy nghĩ nó đại diện cho cái kinh nghiệm của mình đấy ạ.
Ờ đây là di tiến gì
đúng rồi. Nhìn nắm bắt sự thật ấy thì mình không có công cụ mình cũng không qu không để ý chỗ đó là test như thế nào hay là như thế nào chết rồi đấy đó con á.
Vâng chết là dính chỗ đó.
Ừ
thì con thấy là nó
tưởng nó thiền đúng đang ngồi nắm k đang ngồi tin cái kinh nghiệm đấy vào suy nghĩ đấy.
Vâng.
Sao đây?
Dạ. Đó thì con thấy là nó nó nó khác như thế.
Bình thường mình sẽ hay chết vô cái đoạn một là mình sẽ chống lại suy nghĩ.
Ừ.
Vì là mình thấy suy nghĩ bắn ra là mình không biết cư xử với nó như thế nào hết á.
Nà nhân này nhìn nh anh nghèo này tất tần tất rách rách. Lần trước là rách rồi này lại đi dẫn rách khác
nhà siêu nghèo luôn á.
Cho đi.
Dạ. Đó. Xong rồi hạ hoặc là mình dính luôn vào cái câu nhắc.
Ừ
thì hôm nay con thấy là không bị cái đấy ạ.
Rồi
cho anh kì
thấy nói đi. Chị
bình thường thì con thiền khá là bản năng mặc dù là trước thì cũng cũng xác quyết ấy nhưng mà vì giữa những cái lỗi ấy là thế nào cắt chưa xong ấy nó chưa được rõ ràng đấy thì hôm nay sư phụ nói rõ là cắt chưa xong là một là mình còn thấy vật thật này hoặc là mình tin mình bám vào cái khái niệm hoặc là bám vào cái khái niệm đây là đây là g trải nghiệm xã hội à đây là kinh nghiệm đ là diễn tiến ấy xong rồi hoặc là mình mình đang mình thấy là trải kinh nghiệm đang là dễ tiến nhưng mà vẫn thấy là vật có vẫn thấy có vật đồng thời. Đấy rất là rõ ràng những cái đấy nên là Đầu tiên là biết sai là gì? Xong rồi được cái xác quyết rất là rõ từ kiến đi từ cái kiến đơn giản nhất từ cái chỗ chị Mỹ Ngân ấy. Thế là con nghe đấy xong về đến đây tức là nó rất là thuyết phục không một kẽ hở. Rồi xong thấy rõ ràng ờ từ xưa đến nay mình chỉ mình chỉ kinh nghiệm được tức là chỉ có và chỉ kinh nghiệm được cái kinh nghiệm đang là diễn tiến này thôi chứ không bao giờ kinh nghiệm được bất kỳ cái gì khác hết. Không có một cái thứ gì khác hết. Đấy. Ờ và nếu khác thì nó suy nghĩ nghĩ bảo thôi. Mà suy nghĩ thì cũng chính là kinh nghiệm đang là gì? Dễ tiến luôn. Đấy, sinh ra trong kinh nghiệm đờ diện tiến chính là kinh nghiệm đà diện tiến. Thế thôi, tức là nó sạch sành xanh hết. Tức là cái kiến làm cho mình có một cái sự chắc chắn, cái nhận thức rất là sạch. Thì lúc mà vào thiền thì con thấy là ừ ừ tức là không có là thế nào mới đúng nữa. Không có cái cảm giác là mình phải làm thế nào mới là đúng nữa. Mà là ừ thấy con mới thì sao con nói với chị biết ờ hóa ra là khi mà mình xác kết xác quyết bằng kinh nghiệm Rồi này. Và cái kinh nghiệm này nó đang là diễn tiến ấy. Cái kinh nghiệm này nó tự thế ấ thì mình không còn có bị là ví dụ mình xác quyết bằng khái niệm ấy thì nó sẽ có xu hướng là vì mình chỉ xác quyết bằng cái khái niệm thôi nên mình cứ phải bám lại ở bám trụ ở cái khái niệm đấy. Nó cứ phải confirm liên tục ấy để yên tâm ấy. Vì nếu mà nó bảo một cái suy nghĩ bảo là một cái khác nó mạnh quá thì là mình thấy bất an ngay. Mình thấy thấy hoang mang ấy. Xong rồi mình lại phải bảo lại mình lại phải xoay lại trước ở trong cái ca thiền nó rất là là phải nhắc rất nhiều để để cho anh yên tâm. Nhưng mà đây mình sác mình mình xác quyết bằng cái trải nghiệm mình thấy cái kinh nghiệm này này cái mình thấy này cái kinh trải nghiệm này chính là kinh nghiệm đang là diễn tiến không có gì khác thì con thấy là bất chấp kể cả có những cái suy nghĩ cũng nắm bắt nhá nó cũng sinh ra chứ không phải là chỉ mỗi cái suy nghĩ là đây là vật hay là hoa hay cây hay là gì hay là suy nghĩ thôi mà nó sẽ là những suy nghĩ nắm bắt về Pháp luôn ấy nó bắn thẳng ra nhưng mình cũng vẫn thấy là cũng không có vấn đề gì luôn tức là không có nhu cầu sửa hay là là thấy có vấn đề gì với cả những cái suy nghĩ đấy hay là cái có những cái cảm giác căng hay là những cái Nói chung là nó là bất chấp suy nghĩ hay cảm giác thì hóa ra là không phải là là gạt cái đấy đi hay là sửa nó hoặc là mình dùng mình dùng một cái khác mà mình dùng một cái suy nghĩ mình cho là đúng để tự tin để yên tâm lại mà là mình để cho nó xảy ra thoải mái luôn và mình vẫn thấy vẫn thấy đấy đây nó chính là kinh nghiệm đang là diễn tiến luôn
đấy.
Ừ được rồi. Có ai nói gì khác m khi không nào? Có gì khác ngân
hôm nay con thấy khác nhất ấy là là cái bất chấp suy nghĩ. Ừ. Con khác hẳn đấy. Bởi vì là trước cái hôm nay khi mà nghe sư phụ giảng thì con nghĩ là con nghĩ là con vẫn nghĩ như thế. Tức là suy nghĩ xảy gì xảy ra cũng được và không không coi như là mặc kệ suy nghĩ. Nhưng mà hôm nay thiền thì con mới thấy rằng là về ý thức thì con vẫn biết là suy nghĩ nói gì cũng được và đừng chống lại suy nghĩ và đừng chống lại cái sự chống lại suy nghĩ. Nhưng mà đâu đó ấy nó vẫn giống như là có một cái cảm giác là mày nói linh tinh ấy, mày trẻ con mày nói linh tinh ấy. Nhưng mà bất kể cái tức là ở đâu đó vẫn có cảm giác đó. Thế nhưng hôm nay thì ồ chưa bao giờ con thấy là nó tức là thực sự là không chấp mà cũng không phải bất chấp mà cũng không phải là hoặc nói là nói sao cũng được, chấp cũng được mà bất chấp cũng được, không cần phải thêm cái đoạn là mày trẻ con mày nói linh tinh luôn. Đó là cái khác rõ nhất. Bởi vì ờ nghĩa là ngày xưa nó vẫn có một cái sức nặng mặc dù mình biết rằng là nó không biết về ý thức là không có nghĩa gì đâu nhưng mà tức là nó không không mặc kệ nó đi nhưng mà vẫn đâu đó làm cái việc làm mày nói linh tinh ấy. Nghĩa là cái nội dung của nó vẫn có một cái sức mạnh gì. Thì đấy là ở phần mà những cái chuyện xa hoặc là không ở đây. Thế còn ngày hôm nay một cái khác nữa là cảm giác ấy, cảm giác thân thể hôm nay là buồn ngủ siêu của buồn ngủ luôn. Và con chưa bao giờ con thấy buồn ngủ thoải mái như hôm nay luôn á. Thì không ư không biết là do buồn ngủ thoải mái thật vì buồn ngủ thật hay như thế nào. Nhưng tóm lại là cảm giác là không không ngại không ngại cái buồn ngủ đấy để cho cái buồn ngủ đấy thực sự xảy ra theo kiểu là để cho nó xảy ra. Trước bao giờ con để cho nó xảy ra như vậy mà trước đây con không con nghĩ là con đã để nó xảy ra rồi nhưng mà nó vẫn kiểu là mình vẫn đang thấy buồn ngủ đây này và như thế này là không được ấy. Đó. Đó. Thế thì cái bốn cái chữ là bất chấp suy nghĩ cảm giác ấy suy nghĩ hoặc là bất chấp cảm giác bất chấp gọi là thôi tế nào nhưng mà bất chấp suy nghĩ bất chấp cảm giác là cảm giác như là mở một cái khóa ra trong trong trong thực hành ấy thì thực sự là à
vòng
thấy cái kinh nghiệm đang là diễn tiến này nó lúc nào cũng thế. Khác khác.
Ừ. Còn trước kia thì kể cả là lúc mà có cố gắng nhận ra này, cố gắng nhìn vào này, cố gắng thấy á
thì nó cũng vẫn kinh nghiệm đang là diễn tiếp. Vẫn kiểu như suy nghĩ cảm giác mà nó linh tinh không không được á.
Ừ.
Ừ. Đấy con thấy khác nhất là bất chấp suy nghĩ, bất chấp cảm giác độ ăn cái hở đấy. Đ suy nghĩ
đúng rồi. Mặc dù ý thức thì vẫn biết rằng là đừng có anti nó không có ý nghĩa gì đâu. Nhưng mà tức là thực ra đã nhặt nó ra và bảo là nó có ý nghĩa rồi xong nó mới bảo là mày không có ý nghĩa gì đâu. Mày nói linh tinh
như này. Bật cái đèn kia cho sáng này. Đèn
đèn tủ kia
đấy. Ok.
Thế là ngay khi bảo nó linh mày nói linh tinh ấ thực ra là đã nhặt nó ra để bảo nó là nói linh tinh xong rồi lại phải phụ. nhận cái sự nói của nó thành là linh tinh ấy.
Ừ.
Kiểu như vậy. Trong khi là thực sự nếu nó linh tinh thì chẳng phải gọi nó ra mà chẳng phải bảo gì hết. Tức là thực sự ừ
sao cũng được. Còn bảo nó là mày nói linh tinh rồi thì thực ra là cũng mày cũng quan trọng phết đấy.
Cảnh đác phết đấy.
Ờ nhưng mà mày nói linh tinh thôi.
Ừ.
Đấy cảm giác của con là có cái cái bất chấp đấy.
Ừ.
Khác
khác. Cái khác đầu tiên là một cái xác quyết rất là mạnh
là không thể kinh nghiệm được cái gì trên đời ngoài cái việc đấy ngoài cái này ngoài kinh nghiệm tiến này đấy nó đỡ đỡ còn rất nhiều thứ đấy
có mỗi cái đấy để kinh nghiệm thôi mà có từ bé đến giờ từ xưa nay có kinh nghiệm cái gì khác
đâu thì nó đỡ cho cái việc là các suy nghĩ nó nói linh tinh
sạch
đúng không thì trước đây là con không có cái sắc quyết đấy hoặc là học sắc chuyện nó yếu
thì suy nghĩ nói phát là cái độ tin và suy nghĩ còn rất là cao
còn bây giờ có thể không tin nó được thì sau đó mới có Có cái đoạn bất chấp
hoặc là chấp làm từ rất hay đấy. Chấp
chấp cho nó để thoải mái.
Chấp suy nghĩ
chấp nói
bất chấp và chấp đều là hai từ hai đều dùng được đấy.
Chấp cho mày nói thoải mái thì nó không có loại sác quyết mạnh là như thế thì ai dám chấp
không chấp đổi
đúng chưa? Như vậy kiến là quan trọng đúng không?
Vâng.
Thứ hai là cái thái độ với suy nghĩ là một cái thay đổi mới
đúng thái độ với là trước đây là mình có một cái gì đó anti nó còn bây giờ mình chả có anti chấp được th Đúng không? Hoặc là trong việc của Minh Ngân không chỉ là suy nghĩ nó là buồn ngủ đấy chấp luôn
đúng không? Cảm giác đấy cảm giác buồn ngủ chính là suy nghĩ tế còn suy nghĩ trong đầu nói này nói kia là suy nghĩ thô
thì con lại chấp được cả hai. Mình chấp được cả hai thì con mới thấy được sự thật.
Còn cứ đánh nhau vân vân thì cái đấy đánh nhau thứ đấy thì thật là chắc à. Nếu không thậ sao phải đánh nhau
mà cái gì đó thật nghĩa là nó không phải là tiến rồi. Nghĩa là con đã bị rơi khỏi sự thật nên chỉ có khi con chấp thôi để nó như bình thường ấy thì con mới tiếp tục ở trong giờ thôi được đồng ý đây là hai cái mới mà có ý là mới đâu có gì mới thôi có gì khác buổi trướ của con có thể không phải là mới với các bạn nhưng mà với con vũ toàn à thủ phiêu tốc và đây
con thấy với con thì hôm nay con thấy nó là một cái quy trình mà nó cực kỳ là ngắn gọn và rõ ràng và lại mạnh mẽ ấy ạ thì nó bắt đầu từ cả cái câu nhắc lúc đầu ấy là ờ bảo là bảo là cái đối tượng gì ấy thì là lạc đi
hạt thông ạ.
Hạt thông xin mạt thông
vâng
ít thôi
hạt thông thì không phải sụ khoái đâu ít thôi mà hạt thông thì mối ăn nó không bị khôi đầu đâu ạ.
Ừ đấy.
Vâng
thì bảo nó là cái gì nó là suy nghĩ thì tức là một cái quy trình là bảo ví dụ như bảo là có hoa chẳng hạn con ngồi lên nhìn bông hoa xong bảo là có bông hoa á thì là suy nghĩ đấy và bất chấp suy nghĩ bảo bông hoa thì cũng chỉ thấy cái kinh nghiệm đang là diễn tiến. Thế thì nó khác với cả trước đây ví dụ trước đây thấy hoa chẳng hạn thì bảo chỉ là suy nghĩ thôi. Đấy thì cái cái con th thấy là đúng là ở bên dưới cái thái độ chỉ là suy nghĩ thôi ấ là muốn từ chối suy nghĩ rồi đấy. Còn bây giờ thì thấy là bảo nó là bông hoa thì là một suy nghĩ thì không hề từ chối gì hết mà là một sự khẳng định rõ ràng mà nó ơ nó nó nó ngắn nhưng mà nó rất là rõ ràng ấy ạ. Đây. Thế xong rồi là bất chấp suy nghĩ bảo gì đi nữa thì cũng là chỉ thấy cái kinh nghiệm đang là diễn tiến. Đấy thì với con thì nó cả hai cái đấy nó kết hợp lại thì nó rất là chặt và nó nó rõ ạ. Và nó không từ chối. Đấy. Bên dưới nó là một cái cái sự không từ chối, một sự rất là thoải mái thì thì nó dễ. Con thấy là nhắc một cái là nó ngay lập tức là nó quay về với cả bản chất luôn.
Ừ.
Vâng. Thế con có thêm cái câu trước nữa.
Mình xác mình xác quyết ngay từ đầu là nó không có kinh nghiệm cái gì khác.
Vì thế những thứ khác tự là chỉ là suy nghĩ nó bảo thôi chả có thật.
Một cách tự nhiên.
Vâng.
Tự nhiên.
Rồi thư anh ch
ờ Ờ con thấy hôm nay cái khác nhất của con đấy là đĩa là hôm nay con có một phiên rất là rất là nói sao nhở rất là hoang mang ấy. Thế nhưng mà nó rất buồn cười là cái cái cảm nhận cảm giác về không có cái gì khác thì nó sẽ rất là rõ ràng. Ví dụ các cái phiên trước mà nếu mà có 100 thì con thấy nó một cái thực tại không có tôi, không có vật rất rõ. Nhưng thỉnh thoảng ví dụ hôm nay có những đoạn là con thấy có ờ mình thấy không có tôi không có vật nhưng có cái cái suy nghĩ nó nhảy lên. Ờ có hai thứ. Thứ nhất là có cái suy nghĩ thì ờ khi mà nhìn thẳng vào cái suy nghĩ đấy thì thấy đúng không có cái gì khác. Cái suy nghĩ nó nó quay trở về giống như con chim ấy nó quay trở về cái thuyền thuyền rất nhanh mà thấy không việc gì phải làm gì với nó cả. Nhưng cái thứ hai con thấy nó rõ ràng hơn nhất là hôm nay con cũng giống ngân rất là buồn ngủ rất là mệt và đầu óc nó cứ nặng trịch ra thì cái ca 56% buổi chiều nay của con là con đã bỏ qua rất là nhiều những cái cảm giác thân thể những cái kiểu như là ờ một cái ngứa một cái là mình cứ gãi và mình mặc định mình không hề không hề thấy đấy là cái cái kinh nghiệm đang là diễn tiến. Thế thế hôm nay buổi tối con ngồi thì con mới thử xem những cái cảm giác xảy ra trên thân thể cái đau chỗ này, cái đau chỗ kia và nhìn thẳng vào đấy thì thấy ờ đúng rồi toàn bộ những cái gì hiện ra trên thân này này nó rất là nhỏ thôi. Những cái cảm giác rất là nhỏ thôi. Nhưng mà chiều nay con bỏ qua rất là nhiều những cái cảm giác như thế. Thế nên là buổi tối nay thấy là khi những cái cảm giác nó nổi lên trên thân ấy, nhìn thẳng vào nó thấy nó đúng là cái dòng chảy kinh nghiệm đang là diễn tiến này này. Nó không có cái gì khác cả.
Và thấy việc đồng hóa nó xảy ra rất là rõ ràng ấy là đúng không có cái gì khác. Con thấy hôm nay với con cái không có gì khác là nó rất là rõ luôn. Nó không phải là cái gì khác, không phải là ngứa, không phải là đau, nó không phải là cái gì khác nó chỉ là cái là dễ tiến thôi. Rất quan trọng đấy.
Còn mà yếu chỗ này là thực hành sẽ kém ngay. Mà mạnh chỗ này thực hành rất dễ ngay.
Thôi cốt. Tiếp lên một mũ đoạn lên
con hay hôm nay ấy cái đoạn mà Tức là ngoài cái phần hôm nay thấy là có hai có thể dùng cả hai cái logic mà việc không tách nó rất trực tiếp đối với những cái mà không không ở trong kinh nghiệm ví dụ như bố mẹ ở quê thì việc là không là cái cái gọi là cái khác ấy thì là logic đấy con thấy rất thuyết phục rồi. Nhưng cái đoạn trực tiếp này thì ở hôm nay thấy là ở dùng cái logic tch nó nó rất trực tiếp.
Ừ.
Cái phần thứ hai nữa là cái đoạn mà x bảo là cái tức là ngoài cái phủ định ra thì cái sự khẳng định về việc là đi qua cái bước là nó là suy nghĩ bảo ấy.
Ừ.
Con thấy rõ cái đoạn là ờ thế nếu mà bỏ suy nghĩ sang một bên thì cũng chả có gì cả. Ốp cái suy nghĩ vào thì nó có như vậy thì nó là cái sự ốp của suy nghĩ thôi.
Ừ.
Thì từ cái đấy trong phiên có những cái đoạn mà thấy các bạn các thứ thì ờ hóa ra nó chỉ là cái đoạn đặt cái cái sự áp luật ở suy nghĩa này thôi thì nó không cần phải xử lý cái việc. Tức là lúc trước theo kiểu là mình bảo là đây là kinh nghiệm kênh là tiến thôi nhưng nó vẫn có một cái khoảng nào đấy theo kiểu là suy nghĩ nó nó căn thiệp vào và nó khiến mình phân vân ấy. Thế nhưng mà hôm nay cũng đã mà đi qua cái bước là nó chỉ là suy bảo thì đố con là nó rất mạnh.
Ừ. Có phải rất tự tin rằng là không có gì khác đâu. Nó có khác là suy nó bảo thế thôi chứ cũng chẳng có gì khác đâu. Các bạn ở đây không phải là do các bạn ở đây mà là do suy bảo các bạn ở đây thôi.
Còn bỏ cái suy ý ra thì chỉ có cái đang là sao lại có các bạn ở đây nữa. Phải rất tự tin được cái đấy. Mọi người chỉ trong suy nghĩ thôi là vì thế đấy. Phải rất tự tin.
Con nghe bài thơ nhưng mà tự tin của con trước là tự tin. đi đúng không?
Nếu tự tin thì con sống cuộc đời này rất tự tin chả sợ quái. Có cái quái mà sợ đúng chưa? Không sợ quái thì có cái quái gì sợ chứ chỉ có cái đế thôi.
Còn như kia là cái lớp suxi nó phủ lên nhưng nó có phủ được đâu.
Khi nó phủ lên thì nó cũng là cái là diễn tiến nốt chả phủ được nổi luôn.
Chính nó chính nó chỉ có một thứ
nên là sợ sống. Sống cái gì? Chẳng có gì cần sửa. Sống tự tại
chẳng còn gì cần sửa. Đấy.
Sữa vô thường.
Thân thường mà lại tận hưởng.
Cái mà người ta gọi vô thường đối với con là chân thường. Là diễn tiến
người ta gọi là sinh diệt được mất đối với con là diễn tiến.
Hoặc là yêu không yêu đối với con là gì?
Là tiến. Có phải là cái vô thường mà thế giới gọi thì đối với con là chân thường không?
Chân thường.
Thế là giữa vô thường mà tận hưởng chân thường. Đấy
nó là vô thường với cái thế giới này thôi. Còn đối với con là chân thường.
Nó là một thứ thôi. Sau đấy nó lại bảo vô thường. Hai thứ ba thứ hiện sinh rồi mất gọi làấy đâ gọi giữ vô thường mà
khi nào chứ một thứ thôi thì chỉ có chân thường thôi không có vô thường nữa còn khi nào có nhiều thứ thì có vô thường được mất là vô thường đúng không yêu ghét là vô thường nhưng mà cái đấy là những tướng chân thường rồi còn ai bổ sung gì không thấy khác mọi khi không Dạ. Vâng.
Khác nếu khác thì khác ở đâu?
Con thấy là con vướng nhất là trong mừng nhờ sự kiện nắng ăn mừng này có gì
bánh trái ăn mừng không? À có bánh cato đấy.
Bánh chi sư vụ sinh nhật sư vụ đấy. Mang đây
à? Cứ mang bánh gato xuống bánh chỗ dựa rồi
chị. Chị quấy ngồi tạm lên không thì
bí lên lấy đúng không? Cho em có trà kia
bánh ngọt bón trà có trà kia lấy trà đây trong hoa đây
cái trà lúc nãy
cái trà lúc nãy trong hộp ấy đang hộp này
cuối đây lấy c mic đi cho nó chắc để con xem là cái trà ở đâu
emang kéo trà t
đây
con thấy Tôi thấy khác cả phần cả phần kiến cả phần thiền X ạ.
Cái phần kiến cái khác nhất là lúc mà sư phụ nói về việc là sau khi mà mình đã xem có cái gì không ấy, ví dụ như là có vật không và có tôi là thân thể không ấy. Nhưng mà có một cái ý của sư phụ là ừ thế thì khi mà không có những thế này nhưng mà mình vẫn thấy mọi thứ nó rất rõ ràng là vì làm sao ấy. Đấy cái chỗ đấy là con thấy là con hoàn toàn thiếu. Tức là về mặt về mặt kiến thì có thể nói là ờ không có vật không có tôi mà chỉ có cái kinh nghiệm
đang là diễn tiến này nhưng mà nó không có một cái logic chặt chẽ
như vì sao vẫn thấy sư phụ
đấy
cái chỗ đấy nó nó khuyết hẳn luôn vì khuyết hẳn như thế cho nên là khi tại sao con con cứ thắc mắc là khi mà kiến thì con đã xác quyết lắm rồi nhưng mà khi vào thiền ấy thì con con lại bắt đầu nảy sinh những nghi ngờ xong lại không không thể không không thể thấy thực sự là kinh nghiệm đã là diễn tiến được thì cái cái lỗ hổng đấy cái lỗ hổng về việc là à nếu mà không
bật đến đi lại trong đây bật đến đi lên cho
không không không có cái gì cả Thì tại sao đấy vấn đề là tại sao mình lại thấy mọi thứ nó rõ ràng đến như thế này đấy thì hóa ra là nó chỉ là suy nghĩ bảo thôi nhưng suy nghĩ bảo đấy thì tức là cái cái đấy với con nó là một cái điểm chốt rồi còn sau đấy thì nó rất là là dễ tại vì là suy nghĩ nó cũng chính là kinh nghiệm nó là diễn tiến chứ nó không phải là một cái gì khác đấy thì từ cái xác quyết đấy khi mà vào thiền thì nó có cái độ tự tin là dù cái gì hiện ra thì vốn dĩ là nó không có cái gì khác mà nó chỉ là suy nghĩ bạn bảo nó chính là kinh nghiệm đang là tiến chứ nó không thể là cái gì khác được nữa ạ. Đấy thì dù là trong thiền cho con thấy là cũng buồn ngủ này và cái mắc mắc tiếp theo là cái phần cảm giác ấy ạ. Ví dụ cảm giác buồn ngủ, cảm giác thật, cảm giác mọi thứ nhưng nó vẫn chỉ là suy nghĩ bảo thôi. Nó không thể là cái gì khác. Nó chính là kinh nghiệm ra là diễn tiến.
Ừ.
Thì đấy là hai phần mà với con là rất là khác luôn.
Ừ. Quan trọng đấy.
Cái thái cái thái độ với suy nghĩ ấ là hóa ra là trước nay là kiểu gì cũng sẽ có một cái nhịp nào đấy với suy nghĩ ví dụ như là từ chối hoặc là phân bua hoặc là điều chỉnh. Còn cái này là không phải từ chối gì hết giống như là mình ghi nhận cái sự hiện ra nhưng mà không không bị tin là có cái gì ở đấy thật ấy ạ. Đấy con là thế ạ. Con cũng không nghĩ là một được được 100 thôi. Lúc mà sư phụ bảo đo đấy thì mới biết thì nghĩa là cái hướng đấy là hướng đúng.
Ừ.
Để biết là có cái lỗ lỗ hổng đấy đã được lấp vào. Thì bây giờ là cái phần thực hành để củng cố ạ.
Ok, rất tốt. Thế đâ còn đây.
Hôm nay khác gì? Có khác gì?
Có một cái khác nhất là cái đoạn mà hỏi là ơ thế tại sao mình xác quyết rồi mà lại vẫn thấy có thật thế này ấy ạ?
Ừ.
Thì là nó đạn là trước lúc trước khi thiền là có suy nghĩ bảo ấy thì là trước giờ còn chưa làm cái đấy bao giờ. Hôm nay làm thì nó có một cái hộ thái độ gọi là khác rất lớn là với việc là trước đây thấy là kiểu là bị tất cả sai lầm là do suy nghĩ thế là con muốn tiêu tiêu diệt cái suy nghĩ đấy,
muốn né tránh nó hoặc là muốn tiêu diệt nó hoặc là tối thiểu là là phải nhặng. Ý là trong thiền là khi khi mà thấy suy nghĩ bảo thật là ý là phải nhắc ý là nó phải xử lý nó hay hoặc tiêu diệt nó thì hôm nay là là việc bất chấp nó thì là cái sự khác biệt lớn nhất. À À thì à lúc vào trong thiền ấy thì thấy là khi mà xác quyết lúc đầu kiểu là rất là chắc chắn rồi ấy thì trong thiền nó nó xảy ra cái gì bất kể cái gì ví dụ là đau người hay là các thứ thì thì nó chị thấy nó là cái À cái kinh nghiệm đang là như vậy thôi chứ không có cái gọi là gì nhỉ? Nó thôi không không có cái tôi đau người hay các thứ gì cả. Nó chỉ thấy suy nghĩ bảo thế thôi.
Đấy nhưng mà đến lúc cuối giờ
thì tự nhiên là kiểu các bạn xong trước ấy. Thế là đang đang con đang ngồi thì tự nhiên bụp phát thấy các bạn nói ồ đào đủ các thứ. Xong rồi à nó gọi là lúc đấy là gọi là suy nghĩ hỗn loạn.
Ừ.
Đấy thì thì bất Chợt đúng cái thời điểm đấy, đúng cái thời điểm đấy con có phản ứng là là chống lại cái sự hỗn loạn để tại vì nó kiểu cả cái đoạn trước đang thiền cơ bản là nó cứ bắn ra vài cái xong rồi nó thấy là suy nghĩ bảo nó chả vấn đề gì luôn.
Tự nhiên chống lại chỉ là nhưng mà lúc mà hỗn loạn ấy thì tự nhiên phát hiện cái sự sống lại đấy. X con xong rồi chuông kêu luôn con phải ngồi thêm một lúc là ờ thế tại sao bây giờ mình lại có vấn đề với cả suy nghĩ hỗn loạn này.
Ừ.
Đấy vì tin là là là như kiểu tôi bị ảnh hưởng này hay gì đấy. Thôi thế thì cứ nhìn lại thôi thì thấy nó ơ nó là cái đang là diễn tiến này thôi chứ còn nó
nó không hề có cái cái kia và nó sự diễn tiến sự hiện ra rõ ràng thế này thôi. Thì có một cái đấy là ừ ừ hôm nay là cái giải quyết lớn nhất là cái việc là muốn a chống lại suy nghĩ
đấy nhưng mà cái cuối là để cho thấy là ờ nó cần phải tập chứ còn đến lúc chống lại một cái nhưng bây giờ là hỗn loạn thì sao ấy đó loạn ồn ào
vẫn như trong
vẫn như trong thiền th
việc ngập đầu
ngập đầu ngập đầu thì cũng là kinh nghiệm đang là diễn tiến chẳng khác lúc
chẳng khác bởi vì đều là gì
đều là biết
sống không mà dạng dỡ nhìn thế gian
nhìn s
hóa ra tất cả sứ luôn Mình tưởng nó chỉ là tiến thôi à. Đấy là sẽ đấy chả bật cười đấy. Hóa
hóa thế đúng là trò trẻ con. Hóa ra tất cả thứ này chú này mình cứ tưởng là là thật là đau khổ là yêu đương thù hận chỉ là chỉ là cái đấy thôi là thấy đúng trẻ đúng là đúng là lông nh bị lừa như đứa trẻ con thật
nay bị lừa thế thôi bị cái chó ảo nó lừa quật quá quật lại các con đau đớn khổ sở là bị nhìn vào thời gian Không nhìn thấy cái nhìn vào cái nhệ đó dẫn tiến nhưng mà lại không thấy kệ dẫn tiến lại thấy cái gì thấy cái suy nó bảo tin nó bảo tin nó bảo có cái năng lực bất chấp nó bảo chấp nó bảo
chấp nó bảo thôi còn bác nào khác nữa không Con thì hôm nay thấy khác là tức là hôm nay sụ trước dạy chỉ có cách cách tư rất là giành mạch trước khi thiền
thì từ những cái logic để tức là sạch vật này vật cả cả thạch vật thứ hai là sau đó là sạch cả cả tôi logic để để làm rõ là tôi và cái cụ thể là thân thể này và tôi thì thấy là vừa sạch cả cả chủ thể đối tượng ấy rất là logic rất rõ ràng phần đấy và khảo giác rất kỹ phần đấy Thứ hai là sau khi xong thế thì ơ thế thì không không thể có cái gì vào được. Thế thì những cái có là cái gì ấy có thì thứ hôm nay nói thì có là sinh ngữ bảo ấy thì hôm nãy từ đoạn đấy thấy ồ n giải quyết được cái bài bài toán kiểu như nó trước trước của nay là vẫn có gì đó mình vẫn vẫn có cái sự thúc mắc với những cái sự hiện ra gọi là tằng gọi vật luột nhổn trong trong cái này thế là là cái gì ấy thì cái đấy là cái sao khi ờ nó chỉ là cái suy suy nghĩ bảo thôi mà suy nghĩ ấy chính là nó không không nó chính là kinh nghiệm đang là Tiến thì tức là bản chất là cái nó sẽ sạch là chỉ còn cái nó sẽ thấy là ồ cái vật tạm gọi vật luồn nhổn này nó không không còn cái sự kiểu phải từ chối vì chính nó là cái viện đ diễn tiến ấy nó không phải một cái gì khác thế là chỉ có khi nó đàn là diễn tiến thôi thì thấy cái mạch logic đấy thì con thấy đi mạch cái đấy thì thấy rất là
logic
logic và nó rất tự tin ấy là chỉ có có hiện là loại tiến
cái mà nó loại mình cứ tưởng là cái khác ấy không phải suy nghĩ nói gì nói thì nó vẫn là cái ng đại đượng tiến chứ không không thể là một cái gì khác được ấ không phải suy nghĩ bảo gì đ là cái đấy và dù nói gì nói là kiện tiến thì mạch logic đấy thấy là đối con nó rất là chắc chắn và nó rất là khiến mình tự tin là chỉ có loại tiến bất kể suy nghĩ bảo cái gì và cái chính suy nghĩ cũng là cái đoạn nhận tiến luôn thì em thấy có cái đấy thì khi thấy vào vào thiền thì em thấy là nó có một cái em thấy khác là cảm giác chu ở này thì cảm giác nó vẫn nó nó không rõ r cái cái cái cái đoạn mà mình vẫn vẫn cho là cái cái đoạn là cái này vừa là vật vừa là cái đ là diễn tiến ấy mình vẫn có cái gì đó Chứ nhiều khi vẫn đồng ý với cái đấy nên là nhưng sau buổi nay thấy là ồ cái cái con người khác nhất là để mình nhận ra ô cái đoạn nào mình đang cho là cái này vừa là vật vừa cái dự tiến đấy thì mình xem gọi là tạm gọi là mình mình xem lại thôi chứ không không thì trước đây con tự thường thấy hay để cho những cái kiểu như là vừa là vật vừa buồn ngủ vừa là cái gì đấy vừa là cái chuyện cái tiến ấy thì đúng là nó sẽ
sau ở đây thấy khác hết cái đoạn đấy cái đoạn là không thể nào có cái gì khác gọi là vừa là cái này vừa là cái ti được mà chỉ thôi thôi vâng Không thể là cái gì khác.
Không thể khác được ấy thì con thấy đấy rất khác.
Không thể là cái gì khác.
Vâng.
Còn bình thường là con vẫn cho phép nó là cái gì khác.
Vâng.
Nế con lẫn lộn hết.
Con vẫn cho phép nó là cái gì khác nhưng nó không thể là cái gì khác.
Đúng chưa?
Là cái con tượng chết cái đấy n.
Rồi có bác nào đã chọn nào cũng còn khắt bánh ở đâu.
Có ai khác nữa không?
Hi anh Hải Lam
ý con cử vừa nảy ra cái ý tưởng thôi. Ý là khi sư phụ nói là bất chấp suy nghĩ ấy thì thì trong thiền thì thì con thấy thiền con thực hành như thế thì có một cái kiến cái gì là kinh nghiệm đang tiến vào bất chấp thôi. Thì từ cái nhận thức đấy làm cho mình liên tục nhìn vào kinh nghiệm ấy rồi.
Ừ
thì à con vừa thấy là ô thế này nếu mà mất chấp suy nghĩ trong đời thì lúc nào mình đang là cái nhà d tiến nhở
con thực hành được phong thiền là con sẽ làm trong đời ý là cảm thấy nó dễ dàng thế nhở sao nó thế này nhở
dễ dễ
không khó đâu
trừ những chuyện liên quan đến yêu đương tiền bạc nó đánh mạnh vào
cái đấy tính sao nhưng mà
ý là nhưng mà chị chuyện đề đời thông thông thường thường kiểu cứ ngồi không ấy thì dễ lắm
ý là ý là đoàn trước khi ch nói con bảo là thế này đưa vào trong đời vẫn cảm thấy khó
rất đúng đấy cái này con sau ngày này con mới áp dụng vào đời được
sau này mới con có hi vọng áp dụng và đời được v Không có bài này con chẳng muốn đo đời con xệch choạc
bài này là con thể vào đời mà không xệch choạc được
đúng rồi
thiền làm dễ thế này thì đời dễ này là thanh là đời mình rất là dễ làm
vậy là có đất chứ
có đất được chứ không sao có đất được
n không và đời không dễ sao có đất
ngày tôi chỉ có 30 phút thiền có đất thôi
thế đâu gọi là có đất
được chưa Đấy đúng đấy là cái này vào đời dễ thò thực sự hành được đúng như thiền như nói ngày hôm nay thì thấy là đem đúng cái này vào đời chả gì khóc
thách thức nó vẫn đến đấy những cái chỗ mà mình mình mìnhị mình quá tin là thật gặp Tuệ Anh thì bắt đầu th tự nhiên thấy sao xuyến xong rồi thấy cái sao xuyên đấy không phải là đến nữa đấy chứ còn gặp một cô khác thì không có sao xuyên đấy chỉ thấy cô đấy thôi thì dễ thôi
nhưng mà con hy nhầm là cảm xúc ấy cái mà gây chuyện nhất là chính cái cảm xúc sao xuyến thì nó không phải Đúng rồi. Thế
nếu phải luyện nếu phải luyện thôi. Quá rõ ràng rồi.
Lúc đấy là mình không thỏa hiệp. Lúc đấy không phải chấp đấy là không thỏa hiệp. Lúc đấy lúc không cần lúc cái lúc mà cái cảm xúc ấy hay là đau hay là ngứa ấ lúc cần nhất là không thỏa hiệp nên nó không thể đau vào ngứa được. Đấy là không thỏa hiệp.
Còn là đồng ý ừ đâ tiến và nó là đau đấy. Con không nói câu là bạn nó là đau nhưng mà con đồng ý với là nó đau đau Đồng ý nó là nó là nhớ nhung nó bất kỳ gì mà con yêu đương gì tùy con đấy. Hải Nam nhớ tụi anh thì không được thỏa hiệp đau thế đau không giờ ngồi anh không được thỏa hiệp nữa sợ không
thế mới đau.
Mặc dù cảm giác nhớ hiện ra nhưng lại không thể nó không thể có nhớ nào cả. Nó chỉ có thể là gì?
Đấy đau đấy.
Thách thức Khải Nam làm ở đấy nên thể đi đâ lại
thấy đức anh đấy đay đi đay lại đấy
không thể đay yến được không thể là gì cả nó chỉ thể thôi
vì con lâu nay con vẫn thỏa hiệp thế là con mới nó mới khó khăn
là thái độ là rất là không thể thỏa hiệp được
bất kể nó là cái gì
con hay có kiểu suy nghĩ là ừ cái này khó này cả hiệp thôi cái này không nhận ra cả hiệp
với kiểu suy nghĩ đấy chả có cái kết quả quái gì cả mình thấy khó qu thỏa hiệp đ Được được biết rồi
mà cái này chỉ là kiến thôi chứ có gì đâu.
Đúng rồi
nhá. Nó chỉ là kiến thôi.
Kinh nghiệm con vẫn như cũ, con vẫn đau như cũ, con vẫn nhớ tụi anh như cũ
chứ con có phải có ai bắt con là không được đau không được nhớ tụi anh đâu. Gì đâu
nhưng mà kiến con nó phải khác kiến con phải không thỏa hiệp. Vậy đồng ý không?
Đồng ý.
Thế nó đâu có khó đâu. Nhưng mà sai thì mới khó. Hiểu không đúng mới khó. Không đúng thì mới bị nhập nhành chứ.
Hiểu không đúng thì mới thỏa hiệp.
Thì đây chỉ thay đổi nhận thức thôi. Kinh nghiệm không giờ có vấn đề đúng không? Vậy thì con cái cần thay đổi cái nhận thức về kinh nghiệm chứ không phải là mình
mình giải quyết cái đau cái ngứa cái nhớ hay cái gì đó.
Còn thiền là nơi con luyện cái đấy một cách rất pro rất là bài bản rất chuẩn chỉ.
Nế có làm được trong thiền thì chắc chắn sẽ làm trong đờ.
Đúng chưa?
Đúng.
Thôi ăn mừng đi nhá.
Rồi à. Đánh này sẽ thiền thiền được ừ theo đúng cái tinh thần mà Sụ vừa dậy. Thiền đúng nhá.
Và áp dụng vào đời
nhá. Đấy chia đi ch
và làm được trong đời
áp dụng vào đây được. Anh lại à bánh nhớ của Ron ấ
ăn vào nhớ.
Ai ăn cái này sẽ thiền được đúng một cái
phương pháp thiền mới dậy à
ừ đúng theo tinh thần sụ mới dậy
đúng theo tinh thần tinh thần sức cụ này
và áp dụng được vào đờ ờ và áp dụng được vào đờ
áp dụng đy là
minh nhân phải rai không phải đủ duyên đấy
duyên rất quan trọng là b nhân phải ra xong lại
phải ngồi gắm dai bờ hồ thiền nó lại thấp
miếng bé cái này cái cái nhiều bơ sữa lắm miếng bé
ch nướng mỏng k Cái này tính
chờ tí tí rồi đấy bác ạ. Tự làm nhá. Tự làm nhá.
Các con phải biết sai. Gặp sự là biết đúng nhưng mà con phải trải nghiệm để biết sai. Hôm qua vừa nói đấy, để thành công thì phải học sư phụ để biết đúng. Vâng
và phải tự vật lộn để biết sai.
Hai cái cộng với nhau mới đủ. Một trong hai cái không đủ đâu.
Quần qua quần
buộc phải thế luôn. Đấy
không cách nào khác luôn.
Con không thể biết là đúng. Con phải trải nghiệm để biết là sai.
Hai cộng với nhau thì mới gọi là là đủ.
Phải biết cả đúng và biết cả sai. Ngày xưa có trong chuyện đây là chuyện Tam Quốc có ông gọi là mã tốc đấy. Tốc
ở gần Khổng Minh rất lâu nên là biết luôn biết là đúng.
Thế là mới xin ra đánh một trận quan trọng
thì trận đấy là ông ấy sai và ông ấy là toàn quân bị thua luôn
về sau bị xử tử luôn. Ng là ông gần khủng binh thì biết là cái gì là đúng nhưng mà không có trải nghiệm cá nhân đâu hết không biết gì là sai.
Nế khi ông nhận một cái trách nhiệm trọng trách lớn thì chết luôn.
Đấy Khổng Minh cũng không hiểu được cái điều này. Khổng Minh cũng không phải là giỏi về môn dùng người đâu. Dạ
nế là không hiểu rằng là thằng này nó có biết sai đâu mà cho nó cầm cầm quân phải cho một thằng biết cả đúng cả sai cầm quân mới đúng rồi
thì lại chỉ cho thằng biết đúng cầm quân
nói rất hay luôn nhưng mà cầm quân phát thua luôn
chuyển thế biết đúng thôi thì chỉ bày tập ở
thầy giáo làm thầy giáo được
à
làm kiểu như là giáo sư tiến sĩ nó
nế là sụ s con đúng nhưng mà sụ phải phải cho con một cơ hội để sai
cho con nhiều cơ hội để sai thì con có tiến bộ được.
Vâng
mà sai thấy là biết ơn ấy. Mình sai đúng là lúc
còn nếu không cho hộ sai thì con sẽ không con sẽ giống mã tốc rồi
gặp chuyện là chết.
Này nóng nóng toàn đúng không?
Kinh không? Sợ chưa? Anh cảm giác nó rõ ràng không việc một cách gọi là không thể sai được nhưng mà rõ ràng đó đấy
rõ và dễ chư vờ rõ dễ bắng năng nữa xưa xài bắng năng úi giời ôi thì gọi là xanh hay màu b
hai màu mà một màu xanh và màu bè
cô cho được
không chị thích màu nào trong hai màu đấy đều đượcại màu
lấy màu xanh à tìm xem Không biết
màu xanh thì đi với màu nâu này hợp này chị ạ.
Nhà nhiều màu nâu đ
ồ hai màu này đều đẹp này.
Hai màu đều đẹp. Chị thích màu nào lấy màu đấy.
Hôm nay mùng 2 tháng nó phải oách bài học phải xịn đúng không?
Ba màu thì lấy cái màu xanh
hả? Xanh nào.
Wow.
Wow. lại luôn
sợ chưa 22
hôm nay đang mang khán hôm trước
hôm nọ xư phụ là mang hai cái xuống đúng không mang xuống nhỉ
chị ơi hình như là
bí à mang một cái xuống hay mang cái kia mang cái này
mặt trước mặt sau à
đúng rồi
bí là người nam đúng không
đấy tính hết rồi
con lấy chọn tự con chỉ nghĩ là đẹp màu be với màu xanh đều đẹp nhưng mà cái này nhỏ
màu xanh chị thích màu nào
xanh
để cái này cho hai bác
nhưng mà phải xem trước
này đọc đọc câu tiếng Anh đi. Mình đọc tiếng Anh đi Minh Ngân
đọc câu tiếng Anh đằng sau đằng sau đằng sau
đằng phế sụ đấy đọc tiếng Anh đi.
Đằng sau kìa kìa.
Hãy nấu lại hãy nướng cái mơ ngày của bạn lên
đấy.
Sợ chưa?
Nướng mơ ngày lên sợ không?
Sợ chưa?
Chụp chụp cá gử lên mạng các bạn xem. Bánh bánh lại nói như thế này được đâu. Kiểu nhét chữ v ngồi. Hôm nay là bà này là nướng ngày nữa.
Ok. Nướng mà cái hộp này là nhân đó đ bỏ ra nhá. Mẹ lại lấy bỏ
sợ chưa?
Đ xem có ngày nào là lần sau kia lắ
hục bánh thục bánh cò có chữ
có số 22 cái này. Chú anh và làm prom mới đúng. Định gọi là trong hồ đâu.
Có ngày nào đứng sau cái bánh 22 và nướng cái mơ ngày của bạn lên nào.
Có nhá. Sợ chưa?
Hôm nọ là có 9 ngày hôm nay không biết là người nào
Minh Tào sách xem nào.
Sợ quá. Bánh 22 chẳng liên quan gì bánh 22
cái bánh liên quan số 22 thế không có kỳ quái không?
Bánh xệt số 31 tháng 1 liên quan gì? Số 22 in số 22
xong lại còn nướng mơ ngày số 22 được
thô. Xong ngày nào? Đi vào đấy chả
ngày nào ra đây hơi lộ liễu đấy. Hơi căn lộ lộ đấy.
Đúng không?
Đúng. Ngày nhật chưa vẫn chưa về
hay là 9 ngày chưa về?
Chắc vẫn ở đầy
9 ngày vẫn chưa về. Cho sáu ngày trước đi. 6 ngày th
các ngày về đi đâu? Về đâu nữa? Bây giờ nữa mà đi chúng ta không còn nơi nào khác để mà đi nữa
còn trà nhá. Bác nào trà
đi mới về đây sẵn sàng hỗ trợ con. Sợ không?
Đúng ngày mùng 0 tháng ngày thứ hai.
Hôm nay mới là chuẩn chuẩn 02 này. Nay là chuẩn hóa cái 02 của con bất dị đấy
chứ không bài này là con không chuẩn là con là tập thư hành mỗi người một một lẽ đi ngang đi dọc này
vì nay hôm nay nó mới là các cái mấu chốt chính. Chuẩn 02 thứ hai ngày mùng tháng
thì là cái số của con là
là số 32.
Ừ.
Thế còn cái quầy ấy mà nó rất là quầy thì là quầy số 11.
Như bình thường là mỗi quầy thì sẽ có một bàn thôi. Nhưng mà riêng riêng cái quầy 11 và riêng lần này là lần đầu tiên mà quầy 11 nhưng lại có hai người làm.
Ừ.
Lại vẫn có hai có hai người làm. Thế là thành 11 và
2 nh 11 là 22.
2 x 11 là 22 luôn.
Sợ không? 2 + 11 là 13. Sợ chưa?
Xong 13 thì cũng 22.
Sợ không?
Eo. Kinh chưa có đ
luôn
vị nào đứng sau chiếc bánh ngày hôm nayả có nhiều vị
mấy vị đã nhá chắc nhá hôm trước
mấy vị nào saong
một vị
vị một vị thôiị
vị đến một vị sách một vị đấy
chỉ có một th
0 đến 5 s là khác Ngài số bố
số b là ngài Văn Thù
W đây ngài đây rồi đây rồi không
ở đây thù hợp với
còn đây nào khác được mà đi nữa
văn thù là trí tuệ bất nhị đấy
sinh nhở saong ngày chưa về ngày đây chứ ngày đi đâu
sao mà có thể đi đâu được
kỳ
không chung được đời đi đến đây là kỳ rộng lắm rồi
hồng trà gạo chưa bây giờ có cảm giác là có thể áp dụng và đời được chưa
rồi đời thì mới gọi là có đất.
Vâng.
Tham gia vào cái bánh 22 ạ.
Đạo diễn bánh nàyể
bánh cách một cách vô lý thôi ha. Chả liên qua h gì.
Như vậy thì bọn con mới chú ý
xong rồi lại nướng cái nước mơ ngày đi lên tự hai đấy. Xong mừng
sợ chưa các bác?
Đứng lên để ăn mừng để làm gì nữa? Ăn
nướng lên để ăn ấy. Nuốt ấy. Nuốt vào được m. Nướt được đấy.
Kinh dị kinh dị kinh dị.
Nuốt
khác. Có bác nào phát biểu không? Hôm nay khác gì c hôm không?
Con nói luôn ạ.
Con thấy là tức là hôm nay cái đoạn bắt đầu ấy là phải nói là nó bắt đầu bằng một cái xác quyết cực kỳ là mạnh mẽ. Mà đến cái đoạn là là thế kinh nghiệm đang là diễn tiến này thì có phải là một khái niệm không ấy.
Ừ
thì đoạn đấy là đúng là kiểm tra xong là chắc chắn không bao giờ bị rơi vào việc là xác quyết trên khái niệm nữa.
Và sau đấy thì là dù là có gì xảy ra đi chăng nữa thì vẫn là kinh nghiệm đang là diễn tiến bất chấp uống nước uống nước nước kia
đây. Cốc
tức là bất chấp suy nghĩ bảo
nhưng mà cái bất chấp ở đây ấ thì là
tức là con thấy nó đoạn trước ấ thì là con bị hơi bị mờ cái đoạn là là cái bất chấp này thì trước đây là mình không rõ là khi mà suy nghĩ mà suy nghĩ thô ấy
ừ
thì là mình chứng kiến được là nó hiện lên và nó chính là kinh nghiệm đang là nhưng mà những cái suy nghĩ tế
là ví dụ như là bảo những cái mà bảo đây là vật hoặc là những cái cảm giác các thứ ấy là mình không chứng kiến được.
Ừ.
Thế nhưng mà với một cái bắt đầu rất là sạch này thì mình thấy rõ ràng là bất chấp dù là có cái gì xảy ra rồi có hiện ra gì hiện ra đi chăng nữa thì vẫn là kinh nghiệm này vẫn là kinh nghiệm đang là diễn tiến và chỉ có một thôi không thể có gì khác nữa.
Thì đúng là con thấy cái mà bắt đầu nó mạnh mẽ như vậy thì đến lúc vào thiền là dù có gì vì thực ra vào thiền là con rất hay là nó lại repeat lại lời sư phụ các thứ lung tung hết ở trong thiền xong rồi buồn ngủ xong có cả đau đầu có tức là có đủ mọi thứ thôi. quốc tế nó xảy ra thì là hôm nay là thấy nó cực kỳ mạnh mẽ. Xong con thấy đúng giống như Hải Nam ấy là ô thế thì ở trong đời nó cũng chỉ thế thôi mà.
Ví dụ mình đi đâu chẳng qua là bảo là có vật hay bảo cái này cái kia có thật ấ thì chỉ có mỗi suy nghĩ nó nói chứ còn không thì làm gì có gì đâu mà bây giờ bất chấp đương nhiên chả có gì cả đúng không? Chỉ còn sống được rực dỡ này thôi đào đến tiến này thôi.
Thế bằng chứng rõ ràng việc là chỉ có suy nghĩ nó bảo
đấy
có cái quái rồi
mà bây giờ là Nó bảo thôi nó bảo tế rồi thì
nhưng kinh nhất là nó bảo cả tế
không có gì hết chấp hết luôn.
Nó bảo cả thôi thì đã thì đã đỡ như nó bảo cả tế nữa làm cho con bị lừa con cực mạnh rồi
đấy.
Nhưng bảo tế mình không sợ nữa là chắc chắn là
khi sắp quyết mạnh mẽ thì không sợ nữa. Ơ có
ấm ấm nóng
ấm ấm thôi.
Ấm này
thì con thấy là đúng là hôm nay thì nó sạch sẽ.
Ừ thế xác quyết trước khi thiên nó quan trọng lắm đấy. Không có cái đấy thiền loay hoay lắm. Bây giờ con thậm chí có thể nghe cái bài để làm dẫn thiền đầu ấy
hoặc là con tự gạch đầu dòng hoặc là con nghe bài dẫn thiền bạn bài sự nói chuyện với Ngân ấy chấn thiệc trình đi vào cái chỗ thiếu là nhưng mà cái tế vậ là qua sư phụ thành ra cứ tế nó nổi lên cái sợ cứ tế nó nổi lên nó không kịp đóng hóa cái đó sợ cho nên là mình mình là bất an là thế đó
đúng rồi
vì cái tế mình bị hù vào cái tế Đúng rồi. Xong rồi mà thấy suy nghĩ nóắm bắt phát nữ hay là lời sư phụ nó quất tự động repit repit thôi. Nó lại kiểu hù đấy mày mày nó bất à nhiều thế nhiều sợ lắm nhậy cho yên tâm nó các thứ các thứ. Ấ
do cái bát nó ngắn ấy. Cái bát nó ngắn trông
rồi còn bác nào nữa không? Bác nào hay nói Tuệ anh không nói phát nào vô lý nhỉ? Mải nhớ tệ gì Tuệ Nam à? Phải nhớ Hải Nam à?
Mày nhớ Hải Nam hay sao
con câu nào Lý Hải Lam còn nói rồi đấy. Con thấy hôm nay con ấn tượng hai cái.
Ừ.
Ừ.
Một là Hải Nam và hai Ok. Là cái gì?
Đầu tiên là tức là thực ra thì con thấy là chưa bao giờ có một buổi mà sư sư phụ giống như là chỉ tận tay cho bọn con xác quyết từng tí một ấy. Tức là bình thường bọn con sẽ nghe một cái bài sư sư phụ giảng xong về thực ra là mỗi đứa một kiểu xong bọn con cũng tự tư ra mỗi đứa một kiểu nhưng cũng không có thực ra cũng không phải là một cái bài bản gì ấy. Xong rồi rèn luyện khả năng cho cá nhân của con ấy.
Vâng. Thế nhưng mà khi mà ví dụ như là giống như là ví dụ như là tự nhiên sau mỗi phiên thiền thì được confirm lại xong rồi tự tin lên nhưng mà nó không có một cái hệ thống mà nghe kiểu cảm giác rất là chắc chắn rõ ràng và nếu ai tự tin thì sẽ tự tin hơn.
Cháu này không có tí sườn nào luôn này.
Có mà nó mát luôn được bất ch Các bạn đây là sườn chữ là cháo.
Dạ dạ dạ dạ.
Con đi giúp
đến bất chá lừa lừa sư mà em ăn
lừa nó chỉ là kiểu thịt.
May là mình đã hiểu bản chất cuộc đời đấy.
May hiểu bản chất của cuộc đời rồi không sợ.
May hiểu bản chất của cuộc đời rồi. Biết nó thực sự là cái gì rồi. Không
sốc nữ không
sốc. Chứ không
không là gắn cái mác là bí lừa mình đau ngay.
Vâng.
Đúng không?
Chị đắn cái mác là lừa sư phụ con đau chứ.
May quá không có gì khác.
Rồi một Hải Nam hay là gì?
À t vên lúc con thấy sư phụ nói cái chỗ con cảm thấy là nó rất là rõ ràng về cuộc sống. Cái lúc là sư phụ nói rõ là về việc là thấy cái gì và tin cái gì ấy. Tức là lúc rất là rõ ràng về việc là luôn thấy cái gì thì tại sao lại là luôn thấy kinh nghiệm đang là diễn tiến không thể thấy một cái gì khác. Ừ.
Và phân biệt giữa việc là thấy cái gì và tin cái gì.
Ví dụ tin có sư phụ và các bạn thì đấy là đang tin vào một cái nội dung suy nghĩ
nhưng mà đấy chỉ là một cái nội dung suy nghĩ thôi và cái suy nghĩ đó thì chính là cái kinh nghiệm đang là diễn tiến này rồi.
Thì tự nhiên con thấy nói cái chỗ đấy là tự nhiên không có cảm giác cảm giác là không có sự phân biệt giữa thiền và đời rồi đấy.
Tại vì tức là đấy tức là nó có một cái cảm giác là rất là rõ ràng. Ôi hóa ra là cuộc sống của mình là chỉ giải thích bằng việc như thế thôi. Đấy là luôn thấy kinh nghiệm đang là diễn tiến nhưng mà lại tin vào cái nội dung suy nghĩ ấy
thì tự nhiên là tin nó quay về một cái bài toán cảm giác là nó đơn giản, dễ hiểu và có đường hướng ấy. Đây con nghe chỗ đấy là con cảm thấy rất là là là tự tin và rõ ràng. Đấy. Với phần số hai nữa là về cái phần mà bình thường ấy thì bọn con thiền xong rồi cũng bất chấp suy nghĩ rồi không tham gia suy nghĩ này nọ. Nhưng hôm nay là được cái lúc mà Bích hỏi về cái chỗ mà tế ấ thì con thấy được làm rõ vào cái phần đấy. Ừ.
Là ngay cả những vì có một lần con nhớ là lúc mà sư mẫu bảo là đau ấy sao mà kinh nghiệm giác ngộ gì mà nó lại như thế này, nó đau rồi nó các thứ này nọ. Thế là hôm đấy sư phụ có nói một câu là bất chấp bất chấp đau luôn, bất chấp đau các thứ này nọ nhưng thực ra mình chỉ nghe thế thôi chứ thực ra mình mình chưa hiểu ấy. Nhưng mà hôm nay
bất chấp hồi đ không có trí tuệ. Hồi đấy mà bất chấp thì là chưa có trí tuệ.
Vâng.
Nhưng đến mức này hôm nay trí tuệ chưa sắc.
Vâng ạ. Thì lúc đấy là
nghe lỏm thôi nhưng mà ý là là là chưa chưa hiểu là như nào ấy. Còn hôm nay là rất rõ về việc là a
lúc đấy mà có bất chấp thì vẫn là từ chối
chứ không phải là bất chấp như ngày hôm nay.
Vâng. Bất chấp
hóa ra là đấy nó chỉ là một cái suy nghĩ tế thôi.
Ừ
tức là nó chỉ là cái suy nghĩ tế thôi. Tức là bà mà bình thường thì thực tế là sợ nhất là cảm giác đau mà.
Ừ.
Sợ nhất là cảm giác đau. Và thực ra cái lung lay nhất nó không phải là cái phần thô nhá. Phần thô thực ra là khi mà bọn con thiền nhiều ấy tự nhiên là cái phần thô nó không nó không có gì hết nữa. Nó nó rất là dễ dàng ấy.
Nhưng cái phần tế là là sẽ dễ rơi vào cái việc là vừa thấy cái đang là diễn tiến và vừa tin có một cái gọi là cái ngủ hay cái đau ấy
là dễ như thế.
Thì hôm nay làm cái phần đấy nó lại rất là rõ ràng giống như là mình biết luôn cái chỗ nào là sai. Vừa biết cái đúng mà vừa biết cái sai ngay ở cái chỗ đấy.
Sướng không?
Thế là lại càng tự tin.
Bộ sức mạnh sướng không? Sướng.
Bộ đạ sướng khổ là mình nhầm lẫn rồi. Giờ rõ ràng thì nó sướng bộ nào còn sướng sướng
không phải nói chứ tự nhiên cũng thấy là
ý là trước sư phụ dạy về cái trải nghiệm xong sư phụ dạy qua cái phần à kinh nghiệm đang là diễn tiến ạ. Tự nhiên mình bị hụt mắt một hơi mình không kết nối được với lại những cái mình học ấy ạ.
Xong tự nhiên mình cứ thấy mình cũng không biết đúng hay sai. Mình cứ làm theo bản năng có lúc thì trúng thì trật nhưng mà tự nhiên hôm nay là nó có một cái hệ thống mình đã học hết và mình biết tức là mình hiểu là cái những cái gì mình phá và không có thật là nó nó được bài bản lại ạ. Như thấy nó rõ ràng và nó kết nối lại liên kết
nó liên kết lại đúng rồi.
Ừ
còn cái đó là mình cứ phá theo kiểu
rồi. Giờ cho tụ anh nó nói dở đi.
Có hai mà có hai thứ mà. Hai cá rồi.
Hai rồi hả? Một Hải Nam hai làấy à?
Thật rồi. Hai rồi rồi.
Tưởng đùa thật à. Ô
đâu hai rồi không.
Một là Hải Nam và hai là làm rõ ra là đâu là kinh nghiệm thật và đâu là nghĩ là như thế.
Cái số một là thấy cái gì và tin cái gì
đấy không tin gì đấy.
Cái số hai là liên quan đến cái phần xuyên y tế cảm giác v các thứ xong mối nói vui.
Ok chờ đẩy
ok rồi. Bí đi. Bí bí nó đúng không?
Vâng. Nhưng mà hay ý giống ít hết tới anh
nó lại đưa cho anh em ấn tượng được không? Vâng. Bí mà còn phải nói nghĩa là kinh lắm đây. Đấy ch đ
thì khi bà con
sa nay đo lại cái chỉ số kia khác đấy nhỉ.
Vâng
khác lắm. Thì
năng lực phân biệt đấy.
Năng lực phân biệt là khác luôn đúng không?
Mới tối qua hôm nay tối nay đ lại thôi
có chứ.
Ok rồi.
Thì con thấy là sư sụ rất hay nhắc về cái việc là mình đang nắm bắt một sự thật mà mình lại cứ tưởng kinh nghiệm sự thật thì con nghĩ là mình phải rất là cẩn thận cái phần đó. Bởi vì cái cái cảm giác nắm bắt và nó nó đã vốn ốp lên cái kinh nghiệm này rồi nên rất là khó để mà phân biệt ấy. Chuyên ốp thằng suy nghĩ là thằng chuyên ốp
chuyên ốp đấy mà nói như tụi anh
ch có diễn tiến khó ốp đấy
đúng
mấy cái từ khác là ốp cực dễ luôn
vâng mà hầu như là sư phụ đưa ra cái từ nào xịn xịn phát là nó ốp được nó thấy ngay như thế
ừ
thì mình mới thấy là cái này rất là khó để mà phải cảnh giác ấy với con là phải cảnh giác thì con thấy là bình thường thì mình cũng vì mình hiểu là ừ suy nghĩ nó không ảnh hưởng gì thì trong c những pha phiên thiền thì mình cũng có nhỏ lẻ đâu đó mình cũng nhận ra nhưng bên trong mình vẫn nghi ngờ lỡ đâu mình đang ở trong đấy mà mình không biết thì có phải ai cũng thấy được cái bóng lưng của mình nữa thế thì hôm nay cho cái cho cái này thì con thấy là nó phân biệt rất rõ luôn. Một khái niệm hiện ra nó có rớt đi thì vẫn là cái này mà nó có gắn được vào đâu đâu. Thế thì mới thấy là ù rất là rõ ràng để mà biết được là có đang ở trong giữ chặt một cái khái niệm về sự thật hay không hay là đang ở trong sự thật. Với lại là cái phần phần tế ấy ạ. Phần tế là cái phần đúng. Bây giờ mới hiểu vì sao là mình vừa thấy đau vừa thấy kinh nghiệm đang là diễn tiến hoặc là đau đau diễn ra trong kinh nghiệm đang là diễn tiến. Nói thì thô ra như thế nhưng rõ ràng là mình tin rất là ngầm ngầm cái đấy ạ. Thì sau khi mà biết nên nó chính là suy nghĩ tế thì trời ơi không còn gì phải nói nữa. Tức là giống như nó đã lộ ra rồi. Mình không biết thì thôi chứ nó lộ ra rồi thì không thể nhầm được nữa. Thì cái này ngoài nếu mà phân biệt ra thì có khác gì thô với tế đâu ạ. Thế mà mình biết rõ nó là cái gì rồi thì có phải là quá là là tự tin và bất chấp. Bất chấp này chỉ có không nhớ thôi chưa còn nhớ ra là phân biệt được.
Thế nó có nhiều mức lắm đau là một loại tế màu lế này.
Đấy thì nãy cũng vừa nói đấy ạ.
Âm thanh cũng là tế. Tế
lắm. Đấy
nhưng mà b chấp tất
đấy. Vâng
mày thôi thế thì mày cũng chỉ là dị bảo. luôn
chuẩn luôn đó
đúng không?
Thì từ sư phụ nói cái đau thế thì con cũng suy ra là tại sao mà ngày xưa ấy mình cứ bảo là suy nghĩ không nói nhưng mà vẫn thấy cái màu này khác màu kia
đấy làế
ờ đó thì t đúng rồi thì cái đau nó khác gì ngày xưa mình cứ thắc mắc là ừ biết rồi suy nghĩ nó không bảo đấy là màu nhưng rõ ràng nó cái này khác cái này mà mình không giải quyết được cái đó nhưng mà bây giờ thấy là ủ nó là tế mà đấy đấy là cái phần mà mình ngầm bảo ngầm tí
trong giấc mơ ấy rõ ra con thấy một cảm xỏ thảm cỏ xanh gì
đúng rồi
nhưng đấy là suy nghĩ tế chứ
suy nghĩ tế đúng rồi
là cái màu xanh đấy cũng là suy nghĩ tế luôn nhưng mà là cái suy đây là hàm giỏ cỏ đâu
mà cái màu xanh đấy cũng là sinh y tế luôn.
Đúng rồi.
Nó trong mơ ấy nó dễ hiểu nhất. Đau này mệt là tế nhưng mà xanh đỏ tím vàng tế nốt.
Ừ.
Đấy
đấy thì nó gọi là cả toàn bộ thế giới này
thế mà thô với tế
thô với tế thì nó rõ ràng vô cùng luôn.
Bất chấp sĩ bảo gì là bất chấp cả sữ y tố thô lẫn tế.
Đúng rồi.
Đó cái chuyên môn là thế đấy.
Dạ
còn mình nói cách gọi là dễ nói thì là suy vào cảm giác. Vâng.
Thì xanh vì màu miếc là cảm giác nốt mà. Em gọi chung là suy nghĩ về cảm giác.
Vâng. Thì tại vì phát hiện ra cái phần mà à hôm nay trong phiên thiền ấy ạ, tự dưng hôm nay sư phụ vừa mới giảng một cái pháp rất là mạnh ấy mà cái sư phụ dấn nhấn rất là mạnh là nó dù cho nó có bảo gì thì nó vẫn chính là kinh nghiệm đang là diễn tiến mà không phải cái gì khác. Thế tự dưng khi thiền ấy câu nó cứ tự chạy trong đầu thế tự dưng nó thấy ô hay là mình đang nhìn vào cái suy nghĩ này mà mình không kinh nghiệm trực tiếp thì ngay vì vì ngay lập tức vì thấy nó là ô mình phân biệt rất là rõ mình nhìn vào kinh nghiệm trực tiếp này Thấy nó rụng ngay, thấy nó tan hiện ra u thấy rõ ràng quá thì ui không thể nhầm lẫn được nữa. Con bảo ui sao mà nó rõ thế nhờ. Cái này vào trong đời là ngon chứ bây giờ chỉ có nhớ thôi chứ còn không nhớ thì không nói làm gì nhưng nhớ một phát là mình có cách mình phân biệt được ngày không khó nhầm lắm. Con thấy là như thế á
thì nó lại nhá.
Dạ
th lại xem năng lực phân biệt thế nào nhá.
Ừ
trước đây là con vẫn không phân biệt được. Ví dụ như là đấyụ nói đấy vừa là cái hiện giến vừa là bụt ngủ
là dấu hiệu không phân biệt được rồi
đúng không?
Lẫn lẫn
lẫn lẫn đúng lẫn đấy. dẫn
thì chỉ số sao cao được không phân b được hai đấy chứ làm sao mà
vừa là cái này mà vừa cho phép nó là sắc
vừa cho phép nó là một ngủ vừa cho vở nó tiến được hai mắt rồi đ
nó là phân biệt kém năng lượng phân biệt kém
rất nhắc thì bám luôn một khái niệm
đúng chưa
bao giờ con nhìn vào cái tiền nhớ đấy
đúng rồi
nhưng mà con thường là tin lại tin vào suy nghĩ
đấy kỳ quái đấy nhìn thận tiến nhưng lại tin và suy nghĩ Tin chứ mới có một thế giới tôi có có người có vật có tình yêu, có nỗi buồn vân vân đúng không? Nhưng mà sự thật lại quá quá đơn giản là chỉ có là diễn thôi. Chỉ thế thôi
chả có gì khác nữa. Cái bàn không phải là cái bàn cái bàn chỉ là gì?
Kinh lên tiế
cho dù thôi dễ nó có bảo là cái bàn
cho dù thấy màu nâu, thấy màu nâu khác với màu màu đỏ màu vàng sờ.
Đấy là tế đấy.
Đúng rồi.
Cho dù sờ thế cứng. Cho suy bảo đây là cái bàn mình đã mua nó mấy năm nay rồi.
Tất cả đấy là thô và tế bất sắp tất
nó cũng chỉ là cái tiếng thôi.
Đấy khi mà con có một cái nhận thức sâu sắc sắp quyết ở đây
thì nó bắt đầu không bắt đầu không lừa con được nữa.
Không lừa được nữa thì mới m cắt xuyên được.
Được chưa?
Vâng ạ.
Nào có ai sẵn sàng đo thử? Đo thử không?
Đo ạ. Đo chứ nay anh em phấn khởi hết ra quân phấn khởi
nào.
Cộng -1 nhá các bác nhá.
Yeah. Bé
làm ván nào.
Làm ván đỏ đen nào. Xổ số nào đen
xem có lô nào không nào.
Hai cái tràn này giống nhau khác nhau
giống nhau
cho lại trà nóng. Trà này nguội uống chá lắm sướng ngội.
Nào bác quản ga đi bác. Bác đo năng lực phân biệt em đóng đấy là
năng lực phân biệt giữa đang thêm nước thêm nước nóng đây. Ngộ
Duy Nguyên 39,5 này chắc. Sáng giờ chắc không ra bao nhiêu đâu. Cứ đoán đi nhá.
Dễ gì phát mạnh quá mà.
Trời quang mây tạ
đi các bác.
Duy Nguyên bao nhiêu? Ấn bao nhiêu? Cõi thường d nguyên quá.
45
bao nhiêu?
45
ăn nhâm nhâm 39 ạ. 55 55
64
Wow.
Sợ chưa? Đừng có
Duy Nguyên Duy Ngyên nhá.
Này rất là khó xài
anh em coi thường Nguyên quá.
Minh Hải 9,5
nắm phải chim
Minh Hải các bác nào đi.
25 phải lên đấy.
25
30
30 thì cho nó máu này 22 đi
27. Minh Hải 13
ch đi
giời ơi 70
76
65
70 72 anh tự anh đoán mấy để có
60 thấp thì 72 là đúng rồi anh cứ đoán anh thấp thì
70
2 5 6 8
sợ chưa chánh kiên ấ
có đúng không 16
kênh toàn đánh giá đúng bạn mình đấy đá đúng rồi nhưng sửa nhu anh em
ui giời con hả con nó nhiều
con nguyên à
con 368 sử thành 72 gốc điều học khả
điểm vùng miền
điểm vùng miền
Thái 16 ạ
Vũ Thái bao nhiêu
30
anh thấy trong người khác nhiều không
khác lắm à
35
32
này dễ rồi bắt đầu dễ rồi Vỗ vãi thú
39
ơi.
Sợ hả?
35 vẫn đang làm con coi thường đấy. Vũ Khải 26 ạ.
Nào vãi khủng đi các bác. Đoán đi.
26
26 à. 49
46
56
5
49 49 gặp 50
52 48
Hải thấy trong người nào em cứ cười cười chứ gì long thể nào
vãi khủng 46
đúng không
49 chị mất ba điểm vùng miền
Đức 26
chồng nè
chồng thấy người nào
siêu tự tín gì 52
bao nhiêu
46 à
n chưa được vía nào
46 Được một
bí đ bao nhiêu?
52 ạ.
Hơi vùng miền hơi nhiều 44
vùng đặc biệt của nó
vùng ngoại lệ ngọc 58
764
80
80
ngọc b
77 bao nhiêu bao nhiêu
đu thế khó để nhậ 10 thì
Ngọc Bích 72
cao như thế mà chẳng ai thất vọng đau thật ôiời.
Chẳng ai mưng cho bạn cả
thế thằng anh mưng cho bạn lên 72 mưng ra ai ôiời
đi quế bán đi các bác.
Em bao nhiêu bất nhở?
59 ạ.
À quên
72 logic nữ chị quân logic đấy. 74
quế dân logic mà
Nguyệt Quế 72,5
từ đ 74
73 thì đoán 72
thì à đúng trúng đây 0,5
nào Minh X giờ bao nhiêu Minh? Bao nhiêu?
26
nào
30
nghe mình trang đoán xem có được khao khát không.
26
26 cho giống
đúng là Minh Trang có chi kỷ cũng toàn rồi.
K
31
ch kỉ chưa?
Sao đúng không?
Đoán 30 ông lại bảo là trừ điểm hảo khảo trừ số 27. Đấy là ai cảm đấy chứ. Vẫn bảo
đấy nghe chị bảo
tin suy nghĩ chết rất kinh nghiệm
nào
hả nó bao nhiêu nhở?
68 à
nào em đoán đ anh đi. 69
đhiêu
tư thấy yêu thích à
68 à 69 nhanh. bảo chả đập chích
tu anh 69 thật đây này ăn luôn 69
không phải nghĩ
bao nhiêu bao nhiêu
con 68
ai bảo không nghe suy nghĩ bảo
69 ăn luôn nào toàn đ
bao nhiêu đấy
385
ừ ăn có làm gì đâu
385
385 Nào bố toàn đây
58
56
xem ai ch kỷ nhá
theo bú toàn
theo bú toàn ok
59 đi
ai nh
bác sao không sao bác s
bác chưa nghe cứ đo được
bác cứ đo đi được đo cứ đo ch nghe mọi người trên pháp đi cũng vô bác sụ nó nói thêm đo
xong mai bác nghe lại bác xin non nữa bác được gì 48
ai nói nhiều 58
hảo cảm quá toàn hảo cảm quá
hảo cảm
vùng miền quá nhưng mà thế là hài lòng rồi minh trang cần được khao khát mà nh hài lòng rồi
đúng rồi quan trọng gì đúng sai
ờ quan trọng đúng sai đâu quan trọng là kháo khát đấy
quan trọng là thỏa mãn bảo thôi
quan trọng là thỏa mãn
cái gì
vũ trang
vũ trang đây nè
nào vũ trang nào các bác
72 phép thợ bao nhiêu đây
72
72 là số của ai số của quế à
số quế
69 68
68 Mày lại thích 69 à?
Đấy lại bây giờ lại nói
theo đuổi 69
69
anh em đúng là quá coi thường vũ trang
80
Vũ Trang
82
đừng coi thường thôi đúng nước
vâng thôi ra
tháng bao nhiêu 72 Vũ trang kinh thủy phiêu
sợ vũ trang chưa
bích đế quế sợ vũ trang chưa
sợ nào giờ con sợ mà cái đoạn mất trí nhớ thì bọn con mới phải hồi xư cấp cứu rồi chứ
hả
trừ mấy hôm phỏng loạn
ừ phỏng loạn mấy hôm ai d anh em hội đúng cấp cứu đ tìm ra cái sai mà tìm ra cái sai
cười nó đi cười nó đ
đây biết sai mà
sư phụ lúc con biết đúng nhưng mà con phải biết tự biết sai bằng cách tự trải nghiệm
tại vì vua trang ấy là sau khi tư rất nhiều là bọn con mới thấy là Trang là nó luôn luôn hiểu thêm một cái gì đấy của sư phụ. Nghĩa là nó nghe được thêm nhưng mà nó không tiêu hóa xong. Thế nên là nó cứ hoang mang chứ không phải là vũ trang là kiểu là nó hoang mang vì là nó nghe được ít đâu. Không hiểu thật đâu mà. Vì là nó nghe được rồi nhưng mà nó chưa tiêu hóa xong nên là nó bị thế thôi.
Ừ. Sợ chưa
anh em? Anh em sợ chưa?
Vấn đề chị chưa xử lý được.
Sợ chưa?
Tỷ lệ hấp thụ cao nhưng mà tiêu hóa kém
đấy. Đúng rồi. Đúng rồi. Tiêu hóa là tự lên thôi đúng không?
Đấy giống châu anh hấp thụ tám mấy mà tư hóa có ba đấy.
Tiêu hóa có vấn đề
nhưng mà từ hóa lên phát là tiền nó vọt lên
và cái sức bật nó khẳng người khác luôn
đúng rồi
vì hấp thụ nhiều rồi chẳng qua ti hóa kém thôi
đây đây đây đây là bài
tức là nó hiểu cái vấn đề sư phụ nói rồi
nó nghe được rồi nhưng mà nó chưa
kết nối
chưa l
chưa xử lý sao nhe nó chưa làm điều hành
vận cho con bú xử lý hơi chậm thôi Thôi chậm hơi chậm.
Ok. Tiếp đi.
Thủy phiêu 15 ạ.
328
Thủy Phi 35.
Sợ chưa?
T đi
Vân 11 ạ.
Trong người thế nào chị?
Khác đấy. từ
19
Tuệ Vân 22
sao lại sợ vợ chồng
đúng rồi người ta người ta gọi là đúng đâu hai đúng đâu
nên phải sợ là đúng rồi nhìn người ta
nhìn người ta mới sợi sợ anh
ch anh 80 nào anh em đi
mình chào Bao nhiêu cho mình ch
em c chả trúng ai em chó
trâu oanh 50
quay đúng à cho ăn giỏi thế thấy chưa sợ không
má sói đấy chuyên đó chên chơi má sói đấy
trực giác
ừ
bất nhị chỉ cần
bất nhị
bất nhị vẫn 51ư nghe
không sao nghe khác nghe
Minh Ngân 26 ạ
nào đây này
từ miền Nam màu ra đây chỉ để nghe cái bài này thôi. Đấy 56
bao nhiêu các bác đoán đi.
56 bé 50 cô giáo
bác nhỉ ơi mà y như là nhóm này hay gọi
cứ nghe như bác nhị ơi
ở trong khoa trong khoa qua cô giáo trong khoa
giờ đoán minh ngân bao nhiêu các bác
56
50
Minh Ngân Minh Ngân phê khải hiệu vừa đâu 56
56
Ừ
đúng không?
Kinh chính xác luôn. Sợ không?
Sợ th Anh 43
bao nhiêu?
Thùy Anh
Thùy Oanh các bạn đoán đây. Thùy Oanh đi.
Thùy Oanh
43
69
68 đang yêu
69
đang yêu chắc là 69 à.
Ừ 69ả có cơ sở nào đây cứ đành. cơ sở quen thuộc
cơ sở quen thuộc tang yêu thì 69
bí su đúng bí suit đúng
như Hải Nam ấy 68
suýt suýt 66 luôn
năm song song thôi Dũng 20
Chí Dũng
Chí Dụng số bao nhiêu
20 ạ
đ 38
chí dụ bảo cầu theo Số 20
chí dụng 26
lại
sư mẫu ạ 23 lại
sứ 23 kìa các bác đoán đi
mẫu là kết nối được là sẽ rất là mạnh
80 máu
sư mẫu
sư mẫu được giữ mặn đ
64 một bước chưa
thấy chưa cái gì nó đúng
đọc đọc top 10 lại nào đọc lại top 10 nào
số một là vũ trang
82 ạ số hai là chị Quế 725
số ba là
Trang sợ không
72 số bốn là tuệ Anh 69 sợ không?
69 quá sợ
quá sợ
mấy người đang nh quên quản thứ
số năm là Hải Nam 68
úi giời trai gái kinh không
hai người đúng
số sáu là Thy anh chặt vào nhau xịu
số sáu là ai
Thùy Anh 66 ạ
Thùy Anh 66 luôn ok
số 7 là 7 đâu
Minh Ngân
56 mẫu với cả Duy Nguyên Sư Mẫu 64 đúng rồi số 7 là mẫu 6 64 số 8 là Duy Nguyên 64 số 9 là Minh Ngân hàng số 7 bằng nhau
đâu ạ?
6
56 ạ.
Sà Bí ủ số 10 là Châu anh
bao nhiêu?
50 ạ. 50
sợ chưa?
50
bây giờ top 10 đã là 50 rồi
mà mới mấy ngày
hôm qua top 10 mới có Bao nhiêu nhỉ? Hai mấy à
không mới phải một ngày đâu. Mới chưa một ngày. Ấy sư phụ độ
sinh nhật sư phụ
trong một ngày hôm bất nhị nữ
thế bất nhị chưa đọc đấy chưa? Chưa nghe đấy. Bất nhị nghe rồi sẽ khác đấy.
Đúng rồi.
Sắp đến đoạn ăn thua nhau là đời sống rồi đấy. Sắp đấy rồi đấy.
Không ăn thua nhau ở phòng lát
tuần này là ăn thua. nhau ở sòng láp tôm sau là đời giống cục đua là không bao giờ dứt
mãi mãi tinh thần khởi nghiệp
đấy bạn nào mà tự tin rồi thì cứ đem vào đời mà sống thôi
được không chưa đo tuần này đâu nhưng mà tuần sau sẽ đo đời sống trước mắt con cứ thử đi nhá
chả gì không
cùng cùng công thức mà
ăn được là ăn Mùng 2 tháng 2 vẫn kỳ diệu nhỉ. Tưởng thấy tháng 1 hết rồi.
Hết kỳ rượu. Ai tháng hai vẫn gì?
Tháng 02
tháng B nhị. Bân nhị
hai vẫn kỳ diệu. Chơi tết thôi nhá. Vẫn chơi tết
đấy. Nế là tiền tết thôi. Trời ơi
có nhiều lì lắm.
Đang vui.
Ừ đang vui
lì xì một khoảng mấy lần mấy ngần nghìn lần. Thứ tư với thiền thì quá quá phải có đủ sức để nhận nữa chứ.
Hôm nay mình sang phả đến sớm để tìm cái nhẫn đấy. Tìm cả buổi tìm thấy chị
ừ
có thấy không chị? Sao mà thấy được
thấy mà đau chứ
ngài đã quyết tâm lấy rồi. Ngài
bí này còn dán ra quyết tâm lấy ngài quyết tâm lấy
đổ vẫy cho sư phụ. Một ý nhiều lời sọc xuống hết từng dưới lên xem nào. Thấp nhất là 10 người thấp nhất mình 20 người đúng không?
19 à chín người thấp đấy. Chín người thấp đấy.
Em thấy cứ danh sách đăng ký 20 mà chị nhân không đăng ký.
À à rồi thế. Mọi người xem nhất đi. Từ dưới lên ch
Minh Hải 13
Ừ.
Tuệ Vân 22 Chí Dũng 26 Vũ Toàn 31 thủy phiêu 35 Vụ Thái 39 Đức Anh 44 Bất nhị 51
51 là hơn 5
Ừ dốt toán thế 46 đang yêu
à đang yêu. Ok
thông cảm thông cảm thông cảm thông cảm
ừ ok được rồi không cho mấy đứa đang yêu làm việc cho nó
có cái này cứ tầm nhiều ca lên thôi
con quan trọng là hiểu đúng cái tinh thần
thế nào là bất chấp suy nghĩ thế nào là đang làm rất suy nghĩ đúng không mình hiểu đúng thì sẽ đau cuộc lời mình sẽ áp dụng được người số chưa cao nghĩa là người chưa phân biệt một cách rõ ràng là thế nào là kinh nhệ đang làm thế nào suy nghĩ bả ví dụ như là cái nếu lúc nãy mệt là một cái suy nghĩ bảo chứ không phải là hàng l
đúng chưa
nhưng mà còn Nước tinh tế hơn màu chẳng hạn màu là chuy ý bảo
cho kị là kị là nó chả có màu
nó chỉ thế này thôi sau đó suy nghĩ tế mới nhảy vào bảo đây là xanh đỏ tím vàng nuôi á trắng và sĩ thôi bảo là mới bảo là đây là màu này đây là màu kia này đây là độ tế cái phần tế là phần không dễ đâu nên con phải cắt cắt xuyên cắt xuyên cả tế chỉ cắt xuyên thô thôi được chưa đấy mệt mỏi đau đớn trên tế đấy Mình phân biệt được mình sẽ cắt được hiểu nữ là vua của mảnh đất sống không chưa? Vua mảnh đất nhưng mà nó lại gì đau thế
có gì thì lại phải gì đợi gì
nghĩa đen luô
suy bảo mới có gì được đất
nghĩa đen rồi đấy
nghĩa đ
mình muốn có gì thì phải lợi suy nó bả còn khi không bảo phát là gì
có luôn nước
mà kể cả suy nghĩ bảo xong thì nó vẫn gì
bản chất vẫn chống không thể thay đổi được bản chất của nó
tin vào suy nghĩ thì mới không chống không nhưng không tin suy nghĩ thì nó lại vẫn chống không tin
đúng chưa
ý tụy anh rất tốt đấy tuy đang yêu nhưng mà phát biểu rất tốt. Phân biệt là nhìn thấy cái gì và mình
tin là cái gì đấy ý rất quan trọng
phân biệt được và dự nhìn thấy cái gì và tin vào cái gì
phân biệt được phát thì là sẽ cắt được không phân bên được thì là cứ tưởng là mình đang tìm được cái Nhìn thấy
ừ
không phải đâu. Mình tin vào cái suy nghĩ chỉ có thể nhìn thấy gì là
tiến thôi.
Nhưng mà tin vào cái gì thì đủ chuyện đúng không? Đấy x đen vàng trắng là ví dụ về tin về tế đấy.
Ừ
đúng không? Con tin là xanh đen, người tin là vàng trắng. Bằng đấy là bằng chứng là suy y tế
mâu c nó còn nó còn đạo tạo được đúng không? Tế nó gọi một cái ví dụ khác là trong lước mơ đấy nó tạo đủ chuyện nó tạo cảm thảm. cỏ xanh mướt được chứng tỏ tế là đến mức độ nào
suy nghĩ tế thì đến mức thảm cỏ xanh mướt nó tạo cực c đau đứng cực điểm luôn trong mơ
đau chân đau tay đau cực đau luôn có không
có
đấy nó tạo ra mọi mọi chuyện mà con có thể trải nghiệm tạo cảm xúc tích cực tiêu cực đau đớn kinh khủng cũng có mà vui vẻ lắm rất có
bất chấp đau đớn kinh khủng
nhưế con bất chấp
dù gì là gì thì nó chỉ là kinh nghiệm
đến thôi chứ không thể là cái gì khác
không thể là cái gì khác nó không thể là xanh đỏ tím vang không thể là yêu đương thù hận nó không thể là
đau đớn hạnh phúc đúng chưa
đấy cái đấy nó mài sắc cái đấy cũng phải tư đấy để mái sắc nó
mái sắc nó mái sắc nó thì nhìn cuộc sống nhìn cái là bén lắm
ra suy nghĩ làm nhảm chứ cứ làm nhảm thô còn nếu con không mài sắc thì nó nói lúc xong con con quên béo mất cũng rất cần mài sắc tư này tự tư này nhớ trong cuộc sống này cái mài nó không còn chỉ là tư đâu mà trong cuộc sống mình nhớ ấy thì nó nó chính là mai đấy. Được chưa? Kỳ rượu nhờ vũ trang mới buổi sáng bao nhiêu
mới 1 gi sáng 51 tối đã
82
sư mẫu lên bốn mấy
nhân hai mấy từ hai mấy đến 6
s mẫu từ 23 lên 23
quá kinh dị
41 điểm nhỉ 31
đúng
hồng nhị nể vũ trang chưa
trông đừng coi thường
đ nào nể mà
chẳng qua là nó cứ nói dối bời là là
nó chẳng qua nó cứ nói dối bời
tức là cứ nghe thấy nó nói hoang mang rồi nó cứ thấy nó rối lên tự nhiên mình nghĩ ơ tại sao những cái vấn đề ấy mà vũ trang nó lại hoang mang nhỉ nó lại rối bời nhỉ
kém thế không Thực ra mình cũng thấy lạ như thế nhưng mà đúng là là là nó có những cái lúc như thế
thì đến lúc mà nó nhận ra ấy thì nó khác sâu lắm.
Đúng rồi.
Nó khác sâu lắm cho nên là có thể là nó nó nhảy lên.
Ngày xưa người ta có câu là đại nghi là đại ngộ đấy. Chính vũ trang là đoạn này xong đại nghi là đại ngộ đấy.
Nghi nhiều thì lúc ngộ thì ngộ nhiều.
Nghi nhiều thì sẽ ngộ nhiều. Vũ trang là đại hoang mang chứ là đại nghi đấy. Đại nghi đại ngộ đấy. Đúng chưa? Ơ người ta đi rồi
mang lên phòng sự rồi
đấy trăng trống ngày có ngày nào bổ sung vào đấy không?
Ừ
giữ ng lên phòng
ngày xưa cái đấy là ở giữa
trước cái đấy ở giữa. Em bị sắ b cho mất rồi cho cho vũ tâm gọi trong đám rồi
ngày xưa không lấy b động màu vàng đâu nhỉ cho bên nào cho xô hả
cho bên nào ấ nhỉ ở Nhật đấy
con để vị bên
nhỏ à nhỏ bé này Xanh bé bé mang qua đây để mình con
ờ mang qua đây nhá để cho ngài ngự đây gì động minh hương
mượn cho mượn béâ bảo vương bên màu
được nhiều màu này
đúng không đây cần điểm nhỏ nhỏ rất hợp chỗ này
có bị cao quá không
không cao quá đ
khiếp Như ngày Nhật qua mà đang còn có đấy không? Để sư tự xin gia trì xong rồiấ được sư chấn luôn luôn trang thì bảo là thấy là
sợ lắm. Minh Trang Minh Ngân là ta nghĩ xấu
rồi ba người này Chấn
ừ ba người này luôn bạn luôn
nào thế về ngày mai các bác sẽ tập thế nào
cái này có thể tập phong đời ngay được từ từ tối nay trở đi rồi
chứ đơn giản là mình nhìn thấy được cái gì mình tin cái gì đâ cái tụi anh nói nãy đấy phân biệt rõ ràng mình nhìn thấy cái gì mà mình tin được gì cái gì
mình luôn thấy cái đó diễn tiến
đúng không còn tin thì tùy có người trình độ cao thì không tin suy nghĩ có người thông thường nhìn thấy người đã đ tiến nhưng lại tin vào
vào suy nghĩ thế nên mà có một cái thế giới này đấy trong cuộc trong ngày ấy các con nên là tối thiểu là gặp cái chủ của nó
mình đang thấy cái gì và mình đang tin cái gì làm thế nhiều lần tự dần dần mình không tin nh
ừ
mình đã biết là mình tin vào cái giả rối tự nhiên không muốn tin nữa rồi
đấy ngày xưa con vì con không biết là mình tin vào cái giả dối biết Con mới tin chứ con con càng mỗi l con hỏi như thế xong con thấy rõ là mình toàn tin cái giả rồi
tự bên trong mình lại không muốn tin nữa mà cách cây sấy tự động
đúng chưa
nhất là những hoàn cảnh xấu thì cái câu này nó càng có sức mạnh nếu con phân biệt được vì hoàn cảnh bình thường thì con cái tin nó cũng không gây chuyện
nhưng hoàn cảnh xấu cái tin nó gây chuyện ngay ôi mất tiền cháy tài khoản ui giời ơi tết này lấy gì mà sống đủ chuyện đã cái lúc đấy thì cái tin Cái gì nó rất là gây chuyện.
Nế con tập cái này trong cuộc sống thì đến lúc mà cọp chuyện ấy tự cái cơ chế bên trong con không có tin.
Thấy cái gì mình tin gì hỏi đúng rồi thôi.
Cái người đang yêu có phát biểu cô hay không?
Tìm được tinh túy luôn luôn ấy.
Trước mắt chưa rõ thiền hàng ngày con nên con cho thiền lời sống con.
Vâng.
Con chưa cần thiền lời sống mà con chịu khó hỏi câu đấy hộ.
Mình đang thấy cái gì? Mình đang tin cái gì? Cái này Thế thì cái đó là tiến toàn tin vào cái linh tinh tự không tin nữa. Cảm giác tin vào cái gì
sau đấy lúc hỏi thầy quen thì lúc còn gặp chuyện tự nhiên cái cái chuyện này nó không còn sức mạnh nữa
hoặc tối thiểu nó yếu điểu
tại vì nó có đúng đâu mà
phải như thế đâu yếu đi luôn đấy
đúng không nhất là ở đây những ai mà hay có hay hay có cảm xúc ấy thì cái rất là hợp
hay bị trầm cảm hay bị cảm xúc tấn công hay gặp chuyện nói chung ít gặp chuyện như là Hải Nam thì có thể đỡ nhưng mà những người mà mình Ngân hay gặp chuyện này công việc nó tự sinh ra chuyện Đấy
mình đang thấy cái gì và mình đang tin cái gì. Đúng rồi đấy không cứ hỏi đi
người hay gặp chuyện
đúng không? Xong lần nào thấy mình tận tin cái vỡ vẩn tận tin sai lầm ai muốn tiếp tục ngu tiếp nữa?
Đúng là nhiều lần chẳng ngu đấy từ bên trong nó không muốn tin vào s khổ ấy
chứ không phải sướng đâu.
Đúng không? Bích đang ngồi tính chuyện đẻ con đúng không?
Vâng.
Hỏi thế mình đã thấy cái gì? Tin cái gì?
Thấy cái gì
thế? Tự tư không muốn ngu nữa.
Ờ sao lại nguế sao lại tìm được cái đẻ con vớ vẩn?
Đúng rồi.
Đúng. Đúng không? Đây là câu hỏi để thoát ra khỏi ảo giác đấy.
Vâng. Thấy cái gì?
Thấy cái gì tin gì.
Đúng rồi. Cái mình tin chả phải
thế hay lắm thế tụi anh xuất sắc không?
Cả ba chụ dài thế mà trích xuất được một câu đỉnh luôn.
Đấy
thấy đang yêu lợi hại không?
Hệ điều hành xị s bên ngoài thì lại đáng yêu thật đấy. Cưới mẹ đi cho rồi. Đan đang à đàng đang ấ ch Phải không? Đấy lúc này lắm rồi đấy. Nãy giờ lúc này lắm rồi đấy.
Suy nghĩ là chạy bao nhiêu mâm rồi về nhà chế nào rồi.
Đấy cái vụ hôm trước của Minh Ngân mà có pháp này là có thể ngồi ông dung đùi ra nữa.
Thấy cái gì có sử dụng vào không mình có một cái và mình tin một cái khác chứ
kinh nghiệm rõ ràng là
hôm nay Minh Ngân ra lợi hại không
anh em phải chịu khó dục Minh Ngân nhá phải lâu chưa ra dục
lâu lâu chưa ra dục ngay đúng không biện công tác là công tác hàng tuần nghiệp đi phát công nghiệp Sài Gòn
như này s vào chấp nhoáng lắm thứ sáu vào chủ nhật à thứ bảy cho ra luôn ngoài
không còn duyên lưu luyến ở Sài Gòn nữa ra đây hết rồi nhóm chả có ai vào nhà hết thiền
thứ sáu vào thứ bảy cho chiều nhật tiếp khách chiều nhật ra đấy trình dụng cho đơn giản này
tầm này luôn đúng không ạ
ừ Tô nhật ăn chơi luôn. Tối chủ nhật ấ ăn chơi gì đó cũng lên. Phụ
bánh ra từ giờ nào ạ?
4 giụ bay rồi. 4 gi bay rồi.
Để xem một tuần anh em tu hành thế nào, tu nghiệp thế nào đúng không?
Chắc chắn lên rồi ạ.
Đúng rồi.
Thấy cái gì mà tin cái gì không ạ?
Đúng rồi.
Bây giờ trong đời chưa thấy đã.
Trong đời cứ thế đã. Chưa cần thiền thiếc gì hết. Cứ thấy cái gì
cứ nhớ tụi anh nhá. Em nhá. Thấy cái gì cái gì tụi anh nói đấy.
Chích ra đấy.
Nhắc câu đấy phát t anh luôn. Sau này hết một lời vợ dạng bảo cái tiền là
cũng được cái cũng được
cái đấy cũng hay
cái cũng rất tốt rất tốt là lúc mà suy nghĩ đang lan man
rất tốt cái đấy rất tốt
cáiấy rất tốt. Đồng hóa đấy
cuối cùng là không phải đồng hóa hết
nhưng mà cái này là cái trong một tuần gọi là gợi ý để mình suy ngẫm ý thì sao là anh đã góp ý một câu rồi thì mình một câu xong nó chọn vẽ thế xung ý kiếu một ý
thấy cái gì nó tin gì nó nửa ngẫm nửa nửa thiền
nhưng mà nó rõ ràng rõ ràng
nhưng nó rõ ràng thôi
nó cũng rõ ràng luôn
nó là mọi thứ rõ ràng thôi
nhìn khác với không là mình cứ cứ tin nó trong cũng tin có vật trong đó luôn
vừa tin hai cái cùng lúc mình tin cái gì nó nét hơn Đấy làm cho mình biết là mình đang sai.
Đúng rồi.
Và khi biết sai chẳng ai muốn tiếp tục.
Đúng
cái tâm lý tự nhiên
xà lơ mà mình đã cũng thế mới là không không có nhớ cầu
Toàn tối nay về mệt quá mệt quá. Là tập gì
thấy cái gì tin cái gì nhở?
Đấy
toàn đang đang ích hu thấy mệt quá mệt
thì chứ chuyền thiền gì cả. Chuyền hỏi mình thấy cái gì cái gì đâu thấy cái gì thấy cái gì? Đấy đau thích rồi.
Thấy thì thấy kinh nghiệm đang làm trên tiến này nhưng mà tin thì tin là có.
Tin là có xốc cha không? Tin là có mệt
đấy. Là anh cườ tệ cảnh đấy rồi
đấy chư thế thôi chưa cần tiền thì vội thế là đã kinh lắm rồi. Ta thấy mình bị lừa bị sai rồi.
Được chưa?
Nào Vũ Khải thôi. Vũ Khải đi Hải tối nay là hôm nào vợ vừa ăn cơm vừa lãi hiến
vừa phô đề. Rất nhiều phụ đệ thì tập nào
lúc này là lúc đấy hỏi mình thấy gì mình tin cái gì ấy
thì thấy thì chỉ có thấy
quản giáo
cũng được cho Hải Nam sợ nhiều lấy vợ
quản giáo còn tin là vợ mìnhấy
mày cứ nghĩ thế đi
càng có động lực để hỏi rồi đúng rồi nhanh Mình thấy kinh nghiệm nó lại diễn tiến ấy.
Còn tin lúc đấy sẽ tin chắc lung tung lắm. Tin có mình có vợ cóụ đề
có phụ đề
có
nước mắt cơm theo nước mắt thì có nước mắt.
Nước mắt.
Cơm này sao mặn thế nhỉ?
Bị mặn
mặn bị mặn.
Vâng.
Nó bị lm rồi. Tin tin bị mặn nhờ.
Vâng. Mặn
thấy là thấy
tin đúng không? Thấy là cái phần đúng là tin cái vú nó là tin cái vật vật tế vật đấy. Đấy phần đấy đúng là đang chưa tức là sẽ thấy nó khảo sát cái phần đấy chứ đầ thầy không không khảo sát phần đấy
cuộc đời nó nhiều thứ tế bác
mà chính cái tế mới làm cái thô nó có cơ sở
cái thô là trên cái tế
đúng rồi
đúng nhở
đúng đấy tưởng
thô là xên tế
nên là hay bị lừa là lừa với tế
đúng rồi đấy
nào nguyên nào cũng là cơm chan gì không biết nữa
bây giờ cơm chan gì rồi bên nay cơm chan gì
con thì lúc đấy cơm chan thìỉ còn đang là thôi chứ còn không có chan gì nữ Không lúc đ thấy nó tin c mà trong
thấy thì đang là chứ tin là gì
thì
lúc đấy chỉ còn đang là thôi không có tin gì cả
không dám không thể tin được người khác
con thấy mấy cái rồi một là nếu mà sang ở cái khía cạnh bên kia là nó sẽ kiểu như là không phải nhưng mà kiểu mình nó sang cái thế giới của suy nghĩ ấy
thì nó đấy là suy nghĩ ở ở khía cạnh của mình thôi chứ ở thực tại có gì đâu cho Cho nên là ở thế là cái hệ thống tạo gọi là cái hệ thống phản ứng và hệ thống suy nghĩ
ừ.
Nó nó chạy là nó như những cơn lũ ấy.
Ừ.
Đấy. Thế thì lúc đấy con thấy là chỉ có kiểu như là đúng là chỉ có thấy cái gì thôi.
Ừ.
Chứ còn tin thì trong hệ thống tin nó lởm khởm lắm.
Tin gì là nó tự động theo nhân quả là theo diễn tiến được. Khách nào cũng được.
Tin là cứ thế nhân quả nó cứ diễn cứ tin đấy.
Vâng.
Giống như con đẻ ra con chó thì c** tự thành ngon đấy.
Ừ.
Tự tin là c** ngon quá.
Đúng. c** là cơm. Tin cái gì là nghiệp lực nó tin. Mình chỉ là không bị rơi vào cái dòng đấy thôi
chứ nó cứ thế thôi.
Ừ.
Nó vẫn nó vẫn hiện rain ra
thì con thấy th thấy thêm cái phần
phim nào cũng chiếu đây là con thấy màn hình hay không th
ờ
chứ phim mình không tránh được.
Ừ không ai biết chuyện gì xảy ra với cái bộ phim.
Vâng.
Như hôm nãy sư phụ giảng về cái phần tế con thấy nó như lúc nãy nó tức là nhá. Thông thường mình cũng cũng biết là có những cái phần tế thô và tế rồi. Ví dụ nói là kể kể cả những cái cái cái gọi là vi tế như là những cái màu này này.
Ừ.
Ờ thế đúng rồi. Nó nó sạch đến mức như vậy luôn ấy chứ nó cái tất cả cái này nó chỉ là suy nghĩ bảo thôi chứ nó không có. Nó chỉ có là cái sự liên tục nói là như vậy thôi chứ còn trong thực tại nó chỉ có kinh nghiệm đang là thôi. Kinh nghiệm đang là diễn tiến này thôi chứ còn làm gì có những cái đấy đâu.
Thì thì ừ tức là cái độ tương phản nó
nó rõ ràng như thế là mình có thể là
phân biệt được đấy. Ừ. Mà thấy cũng cũng cũng gọi là cũng thấy cũng chấn động cái khoảng là cái những cái tế nó rất là là gọi là kinh khủng như thế mà tạo cả cái thế giới như này luôn.
Ừ. Thế hồ
mà nó tự động thì đấy
hấp chất nó
bí là hay tế cái gì? Tế của bí là thường là cái gì?
Tế của con là đau này rồi là mỏi
thương bố thương mẹ chứ nh bích tế của bí phả lồ m
thương con chứ nhỉ.
Thật thật. Không không.
Đấy tế của con là thật đấy. Con
tính thật đau sốt ruột màu nữa. Ờ cái màu này con thấy rõ lắm. Nhưng mà tự thấy cái đau xong suy ra mấy cái kia được.
Cảm xúc con hãy tin vào cảm xúc.
Vâng. Thật sốt ruột
cái cảm xúc nó mới làm cho thật mạnh. Sốt ruột là cảm xúc đấy.
Thì mới biến th chuyện thật mạnh. Chứ tin là mấy cái mấy cái sắc thụ này không có vấn đề lắm đâu.
Vâng.
Thi vào cảm xúc bắt đầu đâu có vấn đề thật mới mạnh lên.
Cảm xúc cảm giác đấy.
Đấy mới sinh chuyện bắt đầu sinh chuyện. Cái dập nhiều nhất là mấy cái đấy chứ không phải mấy cái mồ mà mồ đâu.
Mồ mình hiểu đ thôi nhưng mà mình tin nhất là tin vào cảm giác cảm xúc của mình.
Suốt ruột này, buồn bã này, đấy. Xấu hổ tự ti đúng thế luôn. Lo lo
lo ná tin vào cảm xúc lo. Người mà người mà hay đau thân thì là ngứa đúng không? Đau, mệt, mỏi. Hải Nam chắc là
mệt. Toàn là tin là sướng
hay là mệt?
Thả mệt hay sướng? Hay mệt hay sướng? Con là hay là mệt hay tin nó sướng?
Mệt chứ?
Mệt.
Mệt.
Nhưng mà nếu mà con thấy là nếu mà mình khi mệt mình cũng lấy cặp sướng luôn.
Ừ.
Cặp cùng một lúc cộ
tránh mệt tìm sướng. cái là bắt đầu thế giới bắt đầu nó đã đảo lộn phết rồi đấy. Ừ. Thôi mỗi người nói xem mình hay tìm được cái gì đi. Cái tế gì đi. Mọi người nói một câu đi. Để mình con nói đầu tiên thì đau mỏi với mệt ấy.
Đau mỏi mệt.
Đúng rồi. Khi đấy là bắt đầu lúc đấy thì vẫn tập phát thôi nhưng mà kiểu như là bắt đầu nó khó hơn bình thường ấy. Th
kích hoạt một tiến trình phản ứng đấy chưa đó dừng đấy đâu. Kích hoạt này.
Đúng rồi.
Đấy khi con tin vào cái đấy nó kích hoạt một cái tiến trình phản ứng sau cái đấy mà cái đấy nó là làm cho thật dần thật dần lên.
Đúng rồi.
Cái cảm giác mệt đấy xong mới biết đ Mà không thế này sao ngày mai lại phải dạy đi làm nên làm thế nào giờ kiểu đ kiểu đấy xong nó cứ chạy mãi
kích hoạt đấy bắt đầu từ cái góc đấy nó kích hoạt bắt đầu cái tế nó kích hoạt một tiếng trình phản ứng kéo con đi xa muôn trùng rồi rồi tiếp đi khải đy hay là b toàn bố toan đy
hồi hộp
hồi hộp thế tối nay vợ cho mình tư thế nào cái hồi hộp kích hoạt phát là ví dụ cứ phiên thiên nào mà có sự hồi hộp xuất hiện là nó y rằng nó bị kéo đi tuột tuột luôn
đấy hồi hộp nhá tin vào sự hồi hộp có hồi hộp ok tiếp đi
con là hay có Kiểu tin cái gọi cảm giác nóng ruột.
Nóng ruột.
Nóng ruột. Thôi thúc rất mạnh.
Nóng ruột.
Vâng.
Th là có nóng ruột phát thì làm gì? Tốm nay về vợ cho ăn món gì đây? Bao nhiêu chằm? Bao nhiêu bát nước đây? Bát nước mắm đây. Nước nước mắt đây.
Mẹ thấy là thấy cái gì đâ? Nhà thư thấy cái gì? Em tin cái gì?
Tin là có sốt ru.
Vâng.
Thế từ đấy tự kích hoạt. Đấy cái trò kích hoạt như thế.
Vâng.
Khi khi nếu mà khi số nử lên mà con nhận ra rằng đấy là kinh nghiệm đang là diễn tiến. Thì cái quá trình tích hoạt nó kích hoạt cũng không sao hết vì nó vẫn là k dẫn tiếng. Nhưng mà khi số dụ đổi lên mà con cho nó là thật thì kinh hoạt thật hết.
Thật thật thật thật thật thật thật. Hiểu không nhỉ? Đấy là lý do mà con không hỏi cái câu mà con không nhìn vào vào thực tế thì con bị lừa.
Có người thì là kích thôi. Mỗi người khác nhau đi. Đức anh đi.
Con cũng là hồi hộp với hối hận.
Hối hận.
Hối hận đ hợ thật.
Vâng. Nó kích hoạt.
Vâng.
Trời ơi sao mình lại thế giá mà
giá kiểu kiểu kiểu đấy nó sẽ kích hoạt lên cái thứ về sau mình cho cho rằng
mà không khích thì có đỡ hối hận không?
Không cái đấy không hối hận
thế anh bảo chưa mẹưng
anh đúng không
anh đúng không nguyên sư ta người ok cái gì nào
con là hồi hộp mới áy náy
áy náy Có hiện á
chưa
anh nàyấy kích hoạt cái gì
nên nói thêm kích hoạt cái gì để cho mọi người nhận ra vấn đề của mình luôn nói xong cho mình luôn kích hoạt gì
đầu tiên như
toàn kích hoạt lo lắng này đúng không
kích hoạt
Hải Nam kích hoạt mai phải đi làm này khải kích hoạt cái gì nói chưa
con kích hoạt là phải làm gì đấy xử lý ngay
xử lý ngay đúng không anh kích hoạt được gì
thôi kiểu nó cứ nó nó khiến cho mình à kiểu cứ trách mình về những cái hành động mà mình
chuỗi trách cứ đúng không ra được không ra được
ok ơi.
Con là kiểu như làm cái gì bù đắp
phải làm gì bù đắp anh
kích hoạt chến trình bù đắp
càng bù ta lại càng trách
thế đúng rồi thế đau k
kích hoạt người ta hoạt là mình kích hoạt
rồi ok rồi đ
con là kiểu cứ lo lắng xem là phải làm gì ấy
rồi kích hoạt cái gì kích hoạ
lo lắng k lo lắng
lo lắng nhưng mà lo lắng kích hoạt luôn là xem mình mình làm gì bây giờ ấy là
giải quyết xử lý đúng không
xử lý ví dụ con thấy trong ca thiền suốt ngày tính xem là hôm nào nào để mà kiểu khách này chốt như nào này
rồi trong cúng đúng đúng rồi đúng rồi lo lắng thế là kích hoạt mà
khi mình tin lo thật thì nó tự kích hoạt thế kia
đúng rồi bị thế
đúng rồi xong ví dụ như là ví dụ hôm nay là thứ hai thứ ba thứ tư dạy ai này
thì mình phải làm cái gì bây giờ làm giáo án như thế nào này kiểu nó cứ thế nó chạy đoạn sau thô
nếu lo lắng mà tin là thật thì cái quá trình kinh hoạt sẽ xuất hiện
ừ
và thật hết
đúng rồi
nhưng nếu cái lo lắng được nhìn thấy nó chỉ là cái diễn tiến thôi ấy thì kích hoạt hay không chả sợ nữ không hoặc là kinh hoạt luôn. Kinh hoạt thì cũng chỉ là cái dễ tiến thôi. Hiểu hiểu khác nh khác nhau không?
Thế con cần phải đủ tỉnh táo trong đời thường ấy để thấy rằng cái lo lắng ấy nó không có thật nó chỉ là kinh là diễn tiến thôi. Nó không là cái gì khác nó phải lo lắng.
Nếu còn tỉnh táo đến lúc đấy thì nó kích hoạt hay không thì không vấn đề nữa.
Nếu không đủ tỉnh táo thì nó sẽ kích hoạt và kạt thật hết.
Đúng rồi.
Đúng không? Chúng ta đồng ý không?
Dạ.
Mỗi người là có một cái kích hoạt riêng. Rồi xong mình Hải đi. thì à khá là tự ti ấy. Thấy lúc nào cũng thấy kinh hoạt cái thấy sai sai và cái bất an ấy. Bất
kiểu kiểu nghi ngờ ấy ạ.
Nghi ngờ bất an và thấy sai sai. Tin cái đấy là
dạ.
Kinh hoạt cái gì?
Kinh hoạt là ờ nghi ngờ lo lắng này.
Chuỗi phản ứng. Ấ
chuỗi phản ứng
là ví dụ là hoạt cái sự lo lắng ấy.
Ừ.
Và bất an.
Có nghĩa là cứ xảy ra một cái chuyện gì đấy một cái là là bất an luôn. Nếu mà không không nhìn lại, không kiểm tra lại là ngay lập tức là cái bất an. Vì vì nó như là sư vụ nó cộng lại ấy. Ví dụ cái tế nó đang là là như kiểu là bất an nhá. Thì thì cái cái gọi tạm gọi là cái thô nghĩ đến một phát như nãy con nói là ờ cái lúc mà tạm gọi là lúc tự tin đi thì cái suy nghĩ nhiễu loạn hay các thứ nó đâu sao đâu. Nhưng mà lúc mà đang tin là mình kiểu là mình sai sai mình bất an rồi mà cộng thêm cái cái nhiều suy nghĩ nhiều loại một cái thì là lại tin tiếp vào cái đấy nữa.
Chim vào bất
chim vào lại
vẫn lắng rồi vậ
con thường tin vào cái tế gì?
Con khai tin vào cái phần lo lắng về trách nhiệm của mình.
Lo lắng trách nhiệm.
Ừ. Thế nên là nó dẫn đến cái chỗi phản ứng là phải làm phải Phải làm hết cái này đến cái kia
làm hết a sang B đúng không?
Đúng rồi. Không không dừng được. Tức là chỉ cần kết quả thư dân làm vào lửa chứ càng làm càng thật. Càng thật thì càng có vấn đề. Hôm trước và giảm cũng thái đấy. Lao giải quyết thì chính xả càng chứng tỏ là nó có vấn đề.
Càng có này thì càng có vấn đề. Thiếu thân lao vào lửa đấy. Tưởng lao vào là tốt lao vào rốt cháy luôn
thì không cắt được từ gốc mà.
Rồi tiếp đi nhân.
Con thì có hai cái con nghĩ liên quan đến nhau. Một là sốt ruột là lao và giải quyết vấn. đề đấy thì tức là lúc đấy là kích hoạt cái chuỗi là ra một đống các bước bây giờ phải làm thừ này vào. Làm làm làm làm.
Cái thứ hai là lo lắng. Thì lo lắng là lo lắng đúng hay sai, nên hay không nên, làm hay không làm, có hay không. Thiền thì đúng không nhỉ? Sai này đúng hay sai? Đi làm thì bây giờ nên gặp hay không gặp nên bận như này mà đi vờ đi về đi thiền thì sao nhỉ? Đấy. Thế thì một cái là kích hoạt là đã có một cái quy trình rồi, bây giờ chỉ có chạy đi mà làm thôi. Còn một cái là phân vân xem là zero hoặc khợ một có hay không, làm hay là không làm, nên hay là không nên thì nó đều là cùng kích hoạt cái việc là đi giải quyết vấn đề.
Ừ.
Đi xử lý một cái tức là có cái cái tình hình này không ổn và phải đi xử lý nó hoặc là chưa có phương án thì nghĩ xem là có hay là không có. Còn nếu đã có phương án rồi là lao pằm pằm pằm đi giải quyết 100 cái bước đấy.
Sớm không? Đợi một đời
ôi
đời hiệu trưởng hạnh phúc không?
Hạnh phúc ạ. Không. Tức là nó quay cuồng trong đấy không ra được. Cuống cuồng
không bao giờ hết. Tức là chuyện nhỏ xíu
cái loại đấy thì chuyện gì đến không phải là chuyện công ty gì là chuyện gia đình
chuyện gì chả đến để dành chuyện được chứ đâu phải là cứ làm hiệu trưởng mới bị đâu không làm hiệu trưởng không bị à
đúng vâng
lại bị thôi ở chỗ khác đúng không
rồi minh cha
con thấy con cũng hay bị sốt ruột vân vân đấy ạ là làm một cái gì đấy hay không làm
ví dụ như là các cái chuyện của gia đình nó cứ rối lên ấy ạ. Nó cũng chả có gì nhiều. Nhưng mà ý là mỗi lần nghĩ lại thấy rối xong nó lại bắn ra các phương án ấy.
Ừ.
Thì thật ra là bắt đầu từ một cái cảm xúc khó chịu ban đầu kiểu ừ không hài lòng về cái chuyện đấy xảy ra thôi là nó sẽ thật hóa từ cảm xúc đấy thật hóa tất cả những người liên quan, sự kiện và các phương án
khó chịu không hài lòng
các hậu quả. Vâng.
Ok. Tốt nào. Vũ trang.
Ừ. Con là con hay bất an. Ân tứ tinh bất an mới lo sợ.
Bất lo sợ. là khi nó kích hoạt lên là bắt đầu mình sẽ tìm rất nhiều giải pháp mà không giải pháp nào đủ luôn.
Ừ.
Xong rồi xin nó hoang mang đó. Con thấy đợt vừa rồi sư phụ nói cái từ mà mình tin thật xong nó bị kích hoạt xong rồi nó nó cái hệ thống phòng vệ nó bật lên á sư phụ con thấy đúng là như mất trí luôn ấy.
Cái cảm giác nó rất là ghê á. Thì mình mới thấy là khởi nguồn từ một cái việc là mình tin cái bất an với lại cái lo sợ nó có thật. Ấ
ừ
thế là mình tìm mọi cách khác để mình mình mình làm cho nó hết bất an đi. Nhưng mà Mình đã có rồi ạ. Thành ra là nó không bao giờ đủ hết. Không bao giờ đủ hết cái bất an đó hết.
Tí là thật rồi sao mà chống được.
Hết được
không hết được luôn. Tìm cách để hết
rồi. Tế đây. Bác nhị đi. Bác nhị trong mỹ nhân đi.
Bác nhị là đau
đau
cảm giác đau
ừ. Nó nó kích hoạt cái gọi là tìm cái phương án giải quyết ấy.
Ừ. Uống thuốc hay đi massage hay là kiểu gì đấy. Đấy. Rồi thế đi.
Em cũng đau quá mệt.
Kích hoạt cái gì?
Kích hoạt nỗi sợ thấy mọi thứ là thật.
Ừ. Nhân còn mùi nữa cơ.
Mùi
kạt kinh phết.
Đau mệt mùi.
Đau mệt mùi. Kích hoạt có tính trình phản ứng
đâau mệt mùi âm thanh. Nói chung là ấn nhảy cả mà về tất cả các ấn tượng giác quan cho nên là cái nòng mạnh nhất kích hoạt tiền. Dễ kích hoạt,
dễ kích hoạt
nhạy cảm thì còn dễ kích hoạt đúng không? Thà như sư phụ chả nhạy cảm thì lại chả kích hoạt được
hả?
Ủa có lòng mà ví dụ như mà không phải ốm mà gì kìa không nữ được mũi sướng dễ sợ luôn á.
Vì u biết cảm cảm giác vì sao mà sư phụ thấy thoải mái như thế đâu thấy mụ gì đâu. Tự nhiên trơ luôn á. Bình thường mình mình thấy bă hoa h yêu đâu có gì đâu vấn đề gì đâu. Hạnh phúc của sư đến từ chơ người ngồi đ mình mình thấy rất là sướng vì mình ai cũng nói gì ơ đừng nghỉ ngơi y tế của mình
không không có một cái thứ có thật ở ngoài nó
ngày xưa chị vẫn cứ kiểu mình thấy tự ti là mắt mình nhìn thấy kém thụ tai mình nghe không kém mũi kém cái gì
may mắn may mắn kém sau là càng ngày miễn lặp chị nhân xong rồi người thấy đúng
may mắn thế
không ngờ
ủa nhạy cảm quá ghê lắm em ơi
thành ra là thành giáp thân ấy chấp thân bắt đầu nó tin thật mọi thứ
cái rồi lại lại nghi ngờ nghi ngờ nghi ngờ kiểu là ôi chết rồi
lại lại lại lại tin có thật tại sao ký như thế này rồi sao bạn cứ tin như thế cái nó lộn cái đãi của sự cho nên cho nên
cho nên là nó không nhạy bén nhưng mà nó cũng có cái hay
quá lợi quá lợi
tại vì có những cái kiểuấy
kiểu nó nó cứ lờ đờ thôi nó không cuống ấy kiểu kiểu th Thế đấy có những cái lúc mình thấy thế
đúng rồi
nhị bén vô cái khổ thật khôngố chưa hiểu gì
sao sao bình tĩnh thì chưa
rất bình tĩnh thì không hiểu gì chưa kịp hiểu.
Chưa hiểu
chưa hiểu nhưng mà từ từ hiểu thì thì nó
cái từ từ hiểu ấy là nó đã nó đã làm dần dần dần dần
ừ ngon đấy.
Kiểu nó nó nó đã nó đã hạn chế cái sự cống rồi.
Đấy người ta bảo là điếc không sợ súng ấy mà.
Nhưng mà cái lúc chứ th Biết tiếng gì?
Nhưng mà này nh nhưng mà không phải hoàn toàn là như thế đâu. Nó nó có một cái phần như thế nhưng không phải hoàn toàn như thế. Nhưng mà đến lúc mà hiểu ra ấy thì thì đấy nó đã có một cái nó giống như nó nó nó hạn chế bớt ấy.
Đúng rồi. Bớt ph bớt ph bớt kinh hoạt chỗ phản ứng.
Đấy cho nên là nó cho nên là đúng là là nhạy bén nó cũng có cái khổ của nó thật. Tối đưn tối
sư phụ hạnh phúc này chẳng qua do chơ rồi đúng không? gì hết chơ hạnh phúc hạnh phúc là do chơ
nếu như thế thì dù hạnh phúc là do bị chơ nhả cảm được
phần một phần
mình đã từng được từng được mà mình không không không nhảy mùi ấy
không nhảy mùi là đúng là cảm giác nghỉ ngơi thựt luôn thấy ui đâu có gì đâu sướng quá tậm thượng sướng quá đâu có vấn đề gì đâu lại nói cái mùi nhá là ba cứ bảo là bà cái mũi bà khổ à bà anh quá cho nên nó khổ
thế lại mồi qu Có gì
rồi phiêu nào
con ạ?
Con thì là sốt ruột ạ.
Sốt ruột.
Sốt ruột thì nó kích hoạt, lo lắng và phản ứng.
Bắt đầu nó tưởng tượng ra các hậu quả và các phương án để làm. Rồi mà nhưng mà sợ nhất là đối diện với cảm xúc khó chịu.
Ừ.
Tại vì những cái cảnh đấy mà xảy ra mà không có cảm xúc khó chịu con không thấy vấn đề. Nhưng mà khó chịu nhất là bị tra tấn về cảm xúc. À áy náy này, rồi lo rồi ngại rồi là nể rồi Hương rồi phân vân là những cái cảm xúc mà nó tra tấn mình ấy. Đấy, ngồi mà sốt ruột phát là bắt đầu tưởng tượng ra các cảnh bị hoang tưởng ấy. Các cụ đo độ hoang tưởng của con đấy.
Đấy, chỉ có lo lắng với sốt ruột thôi mà nó ra như thế. Mắt nhắm lại bảo em chẳng thấy gì bác sĩ ạ.
Em mở mắt ra hộ anh. Em mở mắt thấy chưa? Em thấy rồi. Chắm mắt thấy được làm anh hết hồn để xong bắt gì đi c kia cứ bả. Nhìn thấy gì không thấy gì nữa cả.
Thú vị nhá.
Xong kéo được hành một chỗ bảo là em cho các chỉ số cũng không đến nỗi mà chắc là do lo quá đang tưởng tượng đấy.
Rồi khi
con thì cái tế mạnh nhất là bị
cũng thấy bất an, hoang mang sợi ấy ạ.
Ừ.
Đấy. Xong rồi nó sẽ kích hoạt. Mình phải đi tìm giải pháp, mình phải làm gì đó để thay đổi cái kinh nghiệm đấy.
Ừ. Đấy là cái phần mạnh nhất của con nào.
Oanh nào nói cho Hải Nam nghe nào.
Con thì có lo lắng sốt ruột và phân vân.
Sốt ruột phân vân.
Ví dụ như là khi mà lo lắng sốt ruột ấy thì tự nhiên là sẽ kích hoạt cảm thấy là lo lắng thêm này.
Ừ. Sau đó là có các phương án và cảm giác cần phải ra quyết định ngay.
Tức là cần phải nắm ngay đúng không?
Vâng.
Ờ kết quả hậu quả Rồi các thứ đấy, những cái mà mình sợ bắt đầu là nó sẽ kích hoạt lên về hiệu quả nó sẽ như thế nào.
Ờ và phân vân. Ví dụ như là con không thích phân vân
nên là đối với mình phân vân nó cũng rất là là tế là thật đấy.
Khi mà phân vân tự nhiên nó cũng phải kích hoạt, phải đưa đưa ra phương án lựa chọn ấy.
Mình bắt mình phải chọn.
Vâng. Phải chọn đấy.
Ghét phân vân mà bắt phải chọn.
Vâng.
Bắt phải manh động đấy.
Đấy. Đấy. Còn hay gặp
ừ
vượt quáấy.
Con thì là hay cái đau cái mệt ấy. Tức là đau mệt là lập tức là nó sẽ kích hoạt là phải đi nghỉ thôi.
Đấy mới trí tuệ thấy không? Cơ bản thì là có được đi nghỉ đâu. Thế cho nên là nó sẽ không phải nói một lần mà nó sẽ nói nó sẽ nói nhiều lần. Không không được đi nghỉ thì nó sẽ bảo là ô thế thì
thích và tiếp cái gì đó đúng không?
Mai thì thế thì sẽ mai dậy mấy giờ xong làm cái gì xong mai lại phải làm cái kia cái này kia rồi. Ấ thế là nó cứ nói đi nói lại vì cái đau mệt nó là cái mà nó liên tục thấy là nó sẽ kích hoạt cái chuyện chuỗi. Nó chạy suốt ch
con thì là cảm xúc thường thấy là mà kích hoạt chỗi phản ứng chắc là bất an
bất an
bất an cứ thấy chớm chớm một cái gì ở đây bất an tức là đ không
bất an phát là con sẽ tìm auto là bật chế độ tìm mọi phương án để yên tâm giọng em to lắm nó oang tự nhiên
tự nhiên mất h Không,
nó không đi được, nó đi bé quá
không đến em thôi.
Ờ đấy thì nói chung là khi bất an thì con sẽ bắt đầu bật chế độ phản ứng để để ừ để ổn lại ấy.
Ừ.
Hoặc là nén tránh hoặc là ờ lập tức nghĩ những cái suy nghĩ lạc quan hoặc là kiểu kiểu như thế.
Tiêu bao nhiêu phần trăm đấy đúng không? Cục đức vào đấy.
Đúng rồi. Đúng rồi. Để để để để để ổn ngay lại ấ tại vì con sợ nhất cảm giác nó không ổn y cảm giác bất an chưa biết nó là cái gì chưa định hình nó là câu chuyện gì vấn đề gì nhưng mà chớ bất an là phải ổn đã kiểu thế và nhưng mà đấy là cảm xúc xúc nó là auto. Còn còn lại là có những cảm xúc mà con rất sợ là con sẽ rơi vào cảm xúc đấy. Ví dụ như cảm xúc con cho nó rất xấu ấ xấu xa ấy, kiểu ví dụ như ghen tỵ đấy hoặc là mình kiểu như thế nói chung là nó là thuộc những cái nhóm cảm xúc mà khi mình mình cho nó là xấu tính thì mình sẽ rất là sợ. Và mình sẽ kích hoạt cái cái cái phản ứng là mình đè hoặc là mình đè nén ý đè nó lại hoặc là mình phủ lên. Nói chung là thế để mình lấp liếm nó đi kiểu thế.
Đấy BP mới bảo là gì?
Thật hạnh phúc.
Thật hạnh phúc khi mọi thứ quay cuồng không quay cung tu
càng nhiều thứ hiện ra thì càng hạnh phúc. Bởi vì quan trọng nhất bởi vì sao?
Tự do với sự lên xuống của
cảm xúc nó có nó có là cái gì ngoài cái
thông điệp đấy lắm.
Ngoài Tiến đâu mà lại phải lo.
Ừ.
Con lo với cảm xúc bởi vì con cho rằng nó là một cái khác.
Ừ.
Chứ còn nếu mà nó chính là tiến thì con chả lo.
Đúng chưa? Là thậm chí là càng nhiều cảm xúc càng vui.
Ừ.
Đúng b đấy. Càng như thế gia sức hạnh phúc
thì bản chất bản chất là hạnh phúc là trò vui của biết. Cái biết mà không chống không nó chán lắm. Phải phải có thô có tế mới vui chứ
đúng không? Thứ không phải làảm cảm xúc là trò trò vui của trò thể thao vui vẻ của biết không? Chưa
gì chị? Chứ không phả trống không là trống không là trắng sơn
để tao vui vẻ hả
mới biết thì rất vui
đúng rồi c biết c biết
khi chúng sinh đau khổ trong địa ngục thì đại lạc của ta dâng lên cỗ
đoạn này con phải đoạn này đạn rất thú vị đấy
vâng
con chuyển sang một cái thế giới mà nó không giống ngày xưa nữa con thường hành tiếp tục như tụi anh vừa nói ạ đấy thì đấy thấy cái gì và tin cái gì
đúng rồi
đủ lâu thì những cái niềm tin nó dừ Nó bật gốc bật gốc bật gốc.
Ừ.
Mà sẽ ngay là những cái con vừa mô tả xong nó sẽ bớt đi. Cái chính con vừa mô tả.
Ừ.
Có thể nó bớt không bớt ngay từ cái cảm xúc nhưng bớt trong quá trình luôn.
Gặp lại biết mà nó khác nó
rất khác. Nó không đến mức như bây giờ tin gì. Đúng rồi.
Con thấy là những cái lúc mà sự rối loạn đấy lên là con thấy là mọi thứ không thể nào không thật được ấ. Thế là kiểu nó nó cảm giác như là mình có nhìn sờ sờ vào kinh nghiệm mình cũng thấy là mọi thứ là thật.
Đấy phải thiền trong đời mới đấy. Thiền trong thiền và thiền trong đời. Vâng. Hôm nay là sướng chưa? Sướng rồi.
Ngày mùng tháng tuyệt vời không? Cho
nghỉ nhá.
Quá tuyệt vời luôn.
Ôi giời ơi. Ôi giời ơi. Ôi giời ơi.
Thấy gì mà mình tin gì cái câu này th
thấy tụi anh xịn không hả?
Cửa đấy xịn quá.
Xị
đấy.
Có cửa để tỉnh táo ấy. Tỉnh táo lại
cơn bất an rối loạn thì nó kinh đang nhớ t anh.
Bỏ luôn cái Đế đế
cái đấy
cứ đưa đây chị hết cốc vào đây các bạn nha. Thích chơi yêu
bài hôm nay đọc là gì thấy gì là tin gì
ừ bài này bài này không phải
hai bài nhá Có bài bài trước và bài sau.
Vâng.
Bài trước là liên quan đến thiền bài trước thì
bài này cũng được là thấy gì và tin gì?
Bài trước là
đang thấy gì và đang gì
đang thấy gì và
đang gì
đang tin gì
có chữ đang
ui chị biết để quên cái này ở đây rồi
chị hay dùng
đang thấy gì và đang tin gì đã thấy gì đ gì đây Nhìn nó c
các bác. Con này dương khí có vẻ cao đúng không?
Dương khí con này cao
lâu chưa đo khí chắc cao
nhưng mà đừng bọc cái này bây giờ nhu cầu đo được bên ngoài nó như thế nào nó kín
thiền nhiều chắc là cao thôi. Thiền nhiều thì chắc cao quá. Thôi gọn thôi các bác gọi đi
bài
có bài gửi nhau hả
con nào hải mang Hải Nam mang nấu dự nhá
bác nào yê ấy
bác treo
thấy thì không thấy
có treo nó không có chuyển lên tầng vậy quá
con tin là bận ấy mà bận chứ thực ra thế
tin là bận với bạn
đúng không ạ
không tin là bận không bận
lúc nào cũng là đang ngồi đang đứng đ Kể cả lúc chưa học pháp này cũng thấy là cùng một tư thế nhưng mà nghĩ là bận tự nhiên thành bận. Cùng một tư thế là cứ nhá bận quá nhờ bây giờ về phải làm cái kia thế là bận nhưng mà cỗi là đang đứng lên bận là bận
đấy ai nói là không nói nhưng mà tin bận đấy n bạn tin đấy
tin bận
tin bận
xong đ nào mình chả đi làm ngồi chả nói gì đó chả nghĩ gì đó
tin thiếu thời gian
mà tin bậng thời gian
tin thời gian tin thời gian
tin thời gian mặc dù không lâu thời gian Lớp mình nhở.
Bây giờ con bóc từng lớp một này có rất nhiều lớp tin của đấy. Nhiều lắm. Vâng. Chuyện gì?
Lớp tin lớp tin
bây giờ tin mình bận thấy đời bận tin mình bận này nó mới
tin không bận chả thấy lời bận gì không tin bận đấy.
Đúng rồi.
Bận tin là em tin
đấy là rất nhiều lớp còn rất nhiều lớp rồi đấy. Nhiều
trồng chất từ bé đến giờ lúc vào lúc nào không biết luôn từ nó sẽ độ thôi
đúng không? Có cườ từ lớp 1
toàn những cái toàn những cái team chả có thấy tin bận đâu thấy đâ
đúng không? Đúng rồi.
Bận ở giữa
rồi. Bây giờ tuyệt vời. Bài này có vẻ là ngon đấy nhỉ. Ăn da có vẻ chuẩn đấy. Đúng rồi.
Đúng không?
Bách trong tay nhá. Lúc lúc không nhân ra phải
đấy là tin tin ra là tin tỉnh đấy. Nhân đi đâu
đang thấy gì và đang gì quả chữ a
mở ngoặc anh đúng không ạ?
Riêng bản của Hải Nam có bản khác bình thường
nhện pha nào?
Em em có Ba bước hơn nhỉ? Ừ. Bước gì làm gì có cái màu bằng bằng nữa mà
nào bác nào nhận bài số hai cho
à. Nhận bài số một nào.
Số một đây. Số một đây. Xin số hai
nào mở ra bài số cho anh
số hai cho em luôn. Số từ
khả khả có lấy luôn
nhưng mà em bắn nó có phải tươi đúng không?
Bác có thật không? Trang lấy không cho em bài x
chị có thế chị đang đợi xin bà xin bà xin bà làm gì
xin bà
mọi người làm gì
mọi người chật để ăn cơm một cái loại thơm kia mới thơm thôi
ôi cái bông này nở rồi này
ơ héo rồi ạ xịt nước lên thôi
xịt ngày nào thôi chả xịt
này cây này không có điểm nữ thoải mái đi
bác sĩ thoải mái đi
âm thực thần đi lại qua đây tự dứt tin là nó
ủa bài hai là khúc nào
bài một chị có rồi
sau khi