Đang là mà chẳng là gì cả

1

Bản gõ chi tiết
Transcript

Trận đầu tiên ấy. Câu đầu tiên ấy. Đầu tiên đầu tiênấ rồi sai hết rồi. Đầu tiên là sai hết rồi. Câu đấy chẳng giúp dậy gì cả. Câu đầu tiên lúc th câu đấy là đỡ phải tu. Câu đấy là để thoát khỏi tâm lý giờ còn tu nữa gì? Là đi là điên. Thực ra nếu con hiểu ba câu trên thì câu cuối nó mới hay. Nhưng mà chưa hiểu câu trên mà đã đòi câu cuối rồi thì nó thì là kiểu như là phản ứng rồi. Phản ứng giữ rồi chứ. Bảo bên này cắt đau tay quá đúng không? Cắt kiếc mệt quá tình lắm. Từ cắt nó nguy hiểm thế mà tứ cắt lúc đầu sự đã đã muốn không muốn dùng như thế nào có phải manh động rất manh động rất hành động rất mục tiêu rất hành động rất mục tiêu bác bị nhị không bị chắc không bị từ cắt ảnh hưởng vì chắc là bả quan tâm đến cắt đúng không? Nói là không cần dùng lực cắt không phải dùng lực bác bác siêu đấy bác biết là siêu Không, bác già rồi, bác cũng không muốn dùng lực nữa. Các con là trẻ trâu. Trẻ trâu là thích manh động cắt thật lực phải cắt đi rồi mới biết được. Nói mà thì đấy cắt thoải mái cho anh Nguyên chưa bạn để đi ăn thì ăn miếng đ vui. Nào câu khác đi. Ai chọn câu khác không? Câu đấy là sai b rồi. Câu ba thiền cạnh là thiền là thiền câu những ai chọn câu câu ba đây nà câu ba đã chọn lại chọn lại chọn lại chọn lại ba đang làm mà chẳng làm gì cả có cả chị Thùy anh còn thách giá hay nói chọn câu hai cảnh thi đ tí sự sự nói xong rồi ai chọn đúng một cờ nhá đấy hai cử viên sáng giá hai câu luôn đúng ừ hai câu đều sáng giá nhưng mà nhưng chỉ một câu là câu mạnh nhất thôi sự sẽ giảng các con sẽ tự tìm ra câu nào v hôm nay mình không nói về cắt nữa mình lại qu lại chủ đề là con là con nó bị mắc ở chỗ này nên là vấn đề con phải là cắt. Vấn đề con là ai? Con là người cắt đấy. Đúng rồi. Khi bảo con đi cắt ấy một sao sao thành người cắt l tức làm các con sau đi khoảng ba bốn ngày về là con thành gọi người cắt hết rồi đúng không?úng chứ ở đây con còn có tí tỉnh táo nhìn thấy sư phụ mà còn cảm thấy là thì mình chắc là giống sư phụ mình cũng là cái đang là gì đó đây được độ bởi trạng thái cho vụ ừ thí dụ đi là con thành người cắt trong trong nháy mắt trong một hôm thầy mấy hôm thôi bằng chứng là quế với cả bí con con sợ con sút chúng t hội đấy cũng thành người cắt rồi đây cháu có cái phát biểu đấy tại sao lại sụt xuống 95 97 97 thực ra con thấy là hôm mà sư phụ dậy điện tìm điều khiển gì không lấy là điều khiển loa điều khiển điều khiển tivi nó đi ra đi nó cầm nó để chu m Đừ hệ thường quanh chỗ nhân ngồi đấy nhưng mà nhưng mà nếu không tìm được thì thay vì ta bật lên thì ta đi giữ rồi nào cái luyện kị đ cắt ấy thì con mới thấy là thực ra lâu nay con thiền thì nó vẫn cái kiểu an toàn ừ thì nó vẫn có khả năng là dư bình thường thì nó ok nhưng mà khi gặp chuyện xảy ra ấy mà mình cái cái k kỹ năng mà quay về sự thật nó không tốt thì sẽ coi như là cái công ngồi thiền bao nhiêu nó cũng đổ sung đổ bể hết. Ừ. Nên là mấy hôm mới thử cái việc là cắt và hiểu cho đúng về cắt để là và làm cho đúng. Thì con thấy đúng là nếu mà sư phụ đo hôm thứ sáu thì chắc là còn thấp hơn đấy. Ừ. Vì cảm thấy nó căng rất là rõ ràng hơn là căng và cảm thấy rõ là đúng là có hành giả đi cắt. Ừ. Nhưng mà sau đấy thì ví dụ đến hôm nay là đang Con đã cảm thấy là là thì cát nó cũng đơn giản, đúng là bình thường cứ ngồi thế thì là đúng mình đã là kinh nghiệm đang là rồi ấy thì nó cũng như thế thôi. Nhưng mà đúng là là vì mấy hôm sư phụ cũng dậy nhiều nữa xong rồi bắt đầu tiêu hóa dần dần ấy. Ừ. Thì là nó mới lỏng dần ra. Còn con thấy cái rõ nhất đúng là đấy là hành giả đi làm một cái việc đấy ở trong thiền rất là giả. Các con bả cắt khỏe đi thì chắc chắn là có thể đấy. để cho luôn đấy. Hãy con khỏe lên thì chắc chắn là người cắt luôn. Thì con thấy rất rõ là ừ mấy hôm đầu ấy con thấy rất rõ khảnh già đi cắt. Ừ. Nào con số đam mê nào cho tụ anh mới mấy câu nào. Mới ai được 69 đâu ch con số đam mê. Vâng cắt rồi. Vâng. Con giờ cắt như cũ rồi xong rồi cứ đậm rậm tức là nó cứ con vẫn là người cắt xong rồi dụ đi thì nó cứ đậm lên cứ người cắt đ khỏe khỏe. lên tí tí tí tí đấy thôi đơn giản thôi người là thiền cũ con vẫn là người khác thôi. Ừ các thế ạ. Tại vì là không tại vì là tại vì về cảm quan ấy thì con chưa con chưa có một cái gì mà theo kiểu cảm giác nó nó rõ ràng hay là nó khác lạ gì ấy. Cái từ cắt nó có một nguy hiểm đấy là nó làm cho con tự hành động biến thành người hành động. Người làm người làm con thành người làm vì con con cho th cắt thì có con mặc định con là người làm không? Ừ. Mấy con cho thằng Thiên là cắt thì có phải mặc định có người làm không? Có. Con không nói trong đồ con bảo là không có tôi làm đâu nhưng mà con đã cho thiên là cắt thì auto người là đúng rồi. Ít hay nhiều thôi đúng chưa? Nhìn sâu hơn đấy. Hãy nhìn sâu. Nhìn xuyên thấu. Nhìn sâu thì nó vẫn là vẫn là cái người làm người cắt à người thấu. Người thấu đúng không? Hôm nay mình sẽ không bà chủ đề m hỏi con con là bây gi mình quay lại chủ đề thế con là Con là cái gì? Trước đây con lú là biết rồi đúng không? Nhưng mà cần con sâu sắc hơn. Thế biết là con là biết nghĩa là thế nào? Kinh nghiệm đang là sâu hơn nữa còn là thế còn là cái gì? Hiện giờ đang dừng ở cự là đúng không? Bây giờ hôm nay sẽ sâu hơn. Hôm nay chỉ nhận thức thôi, không có gì thiền gì đây hết. Nếu con là k là thì con là cái gì? Đây ngay bây giờ đấy. Căn phòng này đi. Nếu có là k là con là cái gì? Tất cả tất cả vẹt vẹt hết. Dạ. Trả lời. Thế có cảm nhận được đâu mà câu đấy không cảm nhận được đấy. Một câu nói vẹt không cảm nhận được thì không chơi thật đi thế lúc nào đúng giả số độ câu đấy là con không nhận được mà ngay cái cả hiểu con hiểu chưa đúng nên là lúc nay s cần giảng con không chỉ không hiểu nhận được nhá mà con còn hiểu chưa đúng cái câu đấy luôn ấy nên mới cần buổi giảng ngày hôm nay bí kip của nó trong bài đấy con cho đọc bí kíp xong rồi trả lời cho một tới một cờ bốn câu thơ này có bí kíp là con làm cái gì ai trả lời được thì được một cờ còn cái câu mà con tất cả ra là câu con vẹt rồi không cảm nhận được không tính Đấy câu bốn câu thơ đấy. Ai đọc c này xong nhận ra được câu trả lời thì giơ tay lấy một cờ. Mấu chốt của trong mấu chốt này hôm nay có hai mấu chốt là hai câu thơ đấy. Đấy nên là cố gắng tìm ra mấu chốt câu hỏi cô là ai? Ừ là ai hôm nay con mới rõ hơn mình là ai này chắc chắn luôn không? Nào đoán rồi dư ngón tay à dư một kính tay nào cho trên mạng tạ cũng được này quan trọng nên là cho trên mạng ai nói ai muốn nói trên mạng có thể nói được chẳng đến chẳng đi thì tự ai đọc lại bài thơ đọc lại thơ nhá chẳng đến chẳng đi chỉ tự Thiến cảnh là thiền, nghĩ cũng là thiền. Đang là mà chẳng là gì cả. Giờ còn tu nữa chắc là điên đấy. Thế con là câu trả lời lấy bài này câu câu trả lời đâ trả lời câu là rồi. Thế nó câu thứ ba câu Là câu gì? Đây ạ. Câu đang là mà chẳng là gì cả ạ. Giải nghĩa được một cờ đúng câu rồi đấy. Nhưng mà phải giải nghĩa lục sướng hay không là chuyện khác nhau. Đánh nghĩa hả r thô? Tất cả người cũng gõ điện thoại đi gõ điện thoại nếu được thì sẽ được vé. Không được cờ nhưng được vé. Có là câu ba không th cô hỏi sự là con là cái gì? Con là ai? Con là ai? Con hỏi thự là con là ai? Hỏi lại câu bá. Thế còn con viết câu trời vào đi. Vào trong điện thoại của con đi. Còn câu ba là câu ý thôi. Câu ba đấy. Đang là mà chẳng là gì cả là câu ba đó mẹ. Đấy đấy là ý con đâu con viết xem câu la trả lời thùng hết nhận thức khả năng nhận thức của mình thế hải nam xem cô thôi cũng được. Hải Nam xem câu lâ đâu đúng sao? Bây giờ lại T ớ con là người có cái đầu tê dại đấy. Đầu con tê dại đúng không? Thì con là người có đầu tê dại đấy. Viết vào dạ con là người có độ tại. Tại sao ạ? Đừng có tại sao nữa còn không chép câ đấy vào cũng được. Kiểu tê dại quá thì chỉ xét một câu thôi. Xong chưa các bác? Rồi bác Vũ Trang đọc lên nào. Lấy một cờ luôn nào. Úi giời ơi. Con thấy là đang là nhưng chẳng là gì cả thì à là cái đang là nhưng mà rồi suy nghĩ gì cũng được. Ấy ạ. Nếu mà đang là mà là cái gì đó thì mình hay rơi vào khái niệm và nắm bắt để theo đuổi thì tự nhiên nó có một cái mục tiêu nhưng không là gì cả thì tự nhiên mình giải phóng khỏi cái sự nắm bắt đó luôn. Là cái gì cũng được ạ. Rồi chưa đạt rồi chuyển đấy các bác khác đi. Ok. Ừ. À con đọc ạ. Con không phải là thân thể vì qua khảo sát thì không có thân thể. Con không phải người nghe nghĩ nói, cảm nhận vì đó là trải nghiệm không có cơ sở nói có con độc lập với trải nghiệm. Con không phải là bất cứ vật gì vì không có vật nào độc lập với trải nghiệm. Vậy con là ai? Trong kinh nghiệm đang là không có vật gì hết nhưng chỉ có trải nghiệm à chỉ nhưng chỉ có kinh nghiệm sống động. Rõ ràng không thể chia tách thì đó chính là con ạ. Hôm nãy có bảo con là tất cả xảy ra nghĩa là thế nào? Thì nó là cái kinh nghiệm sống động không chia tách này đấy. Ừ. Nghĩa là con là kinh nghiệm sống động không ch tách đúng không? Vâng. Đúng không? Đúng không? Thì con hiểu thế sai. Hiểu sai đấy không là gì. Con bảo con là con sai rồi. Không phải thì con la kinh nghiệm rồi. À con là kinh nghiệm. Không độ thách là con là cái kinh nghiệm bé ở đâu nữa vì thế là sai luôn đấy nhá. Đấy là sai rồi đấy. Con làm cái kinh nghiệm trong động sách này. Con làm tất cả xảy ra thì con biến thành một cái vật rồi. Vật gọi là tất cả dương xảy ra sai. Con là kện số không ch tách cũng sai. Nghĩa là con là cái kệ không chách rồi. Câu này là một cảnh tính tất cả các con luôn. Tất cả con đều nhận thức sai về mình. Khi nói con là cái gì, bất kể cái gì mà con mô tả sau đấy là sai hết. Thái trả lời sai những người khác đọc đọc đi xem sai đúng không nào. Đọc đi theo theo thứ tự đi. Duy Nguyên Duy Nguyên ý Thái đọc đi. Con thì nhìn vào kinh nghiệm đang là chỉ thấy kinh nghiệm đang là sống động vật này vật kia là suy nghĩ không hề có trong thực tại. Kinh nghiệm đang là không thể chứng minh có gì độc lập với kinh nghiệm đang là nên không có thứ gì hết. Chỉ có kinh nghiệm đang là Không có cái gì hết. Con chính là kinh nghiệm đang là đấy. Chết rồi. Xong nó một màn thì con chốt lại con là kinh nghiệm đang là chết chưa? Chết đúng ch chết sai. Đây là sai luôn đ nh đây là sai. Đây là sai. Nhận thức là sai luôn đấy. Cả ấy trong đây con là vậy. Thái sai nguyên sai. Con là kinh nghiệm đang là thôi. Sai luôn rồi. Mở bài mở bài đã sai rồi. Con là kinh nghiệm đang là sống động này. Thôi thôi thô. Con còn ý sau đọc đi là kinh nghiệm vượt khỏi khái niệm nên bảo con là gì cũng chỉ là khái niệm vẫn sai thì vẫn là kinh nghiệm đang là này con là cái đang là diễn tiến rồi rồi xong rồi sai luôn rồi con là cái tiến rồi con tí nữa sai nói tại sao nhưng mà chỉ xem đúng hay sai đã xem ai được cờ đã còn tại sao sai chụ đấy giả quấy đi con là kinh nghiệm đang là diễn tiến ừ thôi mà đó không phải là một thứ gì cả cũng không có gì trong đó nên con chẳng là gì cả. Không phải người tu, không phải người thiền cũng không trở thành cái gì hết. Khá hơn rồi đấy. Có tí phủ định phía sau à? Không không có mà. Thôi nhưng vẫn sai mà. Khá hơn thì vẫn sai. Nói chung là vẫn sai. Hơn vẫn sai. Vẫn chưa chánh v khủ đây. Vẫn chưa được. Vẫn chưa được. Vẫn bảo con cái là rồi sai rồi. Vẫn là sai. Thế đi. Sông có con. Ừ. Chỉ có cái đang là diễn tiến. bằng hiện ra cộng chống không vì nó chống không bằng không có gì cả nên nói con là gì cũng được nói con là cái hiện ra cũng thể để trỏ về hiện ra chống không sai rồi sai rồi sai con vẫn tin có hiện ra chúng không chắc luôn cái văn đấy chứng tỏ có tin hiện ra chúng không tiếp con là đây này đang xảy ra đang xảy ra không có gì hết chỉ sống động nhấp nháy liên tục như này thế là có số lượng nháy liên tục rồi nên con không là gì cả chỉ này thôi đấy con có số lượng nh liên tục nghe vận vật biết ngay trả lời sang lúc đầu chồng nhị đang lấy xem ai được một cờ mà chưa ra được con là tôi tí giảng cho tí giảng cho mọi người biết chỗ này là thực hành kiểu gì thực hành như với tôi là chắc vân đọc nhá ừ con là tôi hay là nhãn dán gì thì cũng chẳng là gì cả thương con chính là tự nhiên thế này chẳng là gì cả ngay bây giờ Con rồi là cái đang là xong mới là phủ định không có con bao giờ cả. Còn đây là người ta đầu tiên là mình chả là tôi chả là cái gì cả. Các con là tôi làm cái gì đó xong phủ định phủ định phú định vẫn mắc còn đâ ta không có gì luôn. Ta chả làm cái gì cả luôn có khác hẳn đâu. Thế 100 nó cũng nó không học lý thuyết gì mà siêu không phụ định học định không sao phải phủ định trước. Mẹ nói đã không? Nhưng mà con phải trung thực đã. Con đọc hết đã. Ừ đọc tí sẽ sai nữa này. Con chính là tự nhiên thế này ngay đây bây giờ mà không mô tả được. Trong sáng được vẫn được thì vẫn được ấy. Nếu mô tả thì nói là đại viên mãn là giác ngộ với những phẩm tính chống không sáng tỏ hiện ra. Không được dính rồi. Dạ dính rồi. Dính vào mô tả rồi đấy. Đấy tức là nếu mô tả thì như thế ờ nhưng mà thế là dính mô tả. Đấy thì con nói nếu nếu dùng không mô tả được thì nó chuẩn nhưng mà lại nếu mô tả thì thì là có độ dính nhất định. Vâng. Tức là cái trên thì nói là không tả được nhưng mà dưới dưới nêu nói là nếu mô tả thì là vứt rồi. Thì là như thế em thấy. Nhưng mà tại sao vậy? nhá. Ừ. Sự thật chỉ có một thứ con không có cơ sở nào, không có cơ hội nào để tách tách khỏi một thứ ấy thành một cái tôi hay một hành giả. Thế nhá. Nhắc lại mọi người là nhận thức phải là không, thiền phải là có mới đúng. Con lại bị lộ bị bị lộn thành thức có. Đấy, nói nhiều lần rồi mà anh em cũng không nhớ. Thiền phải là có, nhận thức phải là không. Thức không. Ừ. Nhận thức trả lời nãy gỗ hồng nhị là trả lời không rồi. Tức là bảo không là gì là được. Nhận thức là không là có. Thì mới đủ hai cộ nhau mới đủ thành công. Đấy con có con lậm lậm lậm lậm lậm lậm thần thiền nhiều quá lậm luôn đấy. Chuyển sang nhân mị nhân cứ đọc đi đọc đi cho nó hay chưa cho nó gì nhờ cho nó ờ hài cho vui con là trải nghiệm đang là này nhưng trải nghiệm đang là chỉ là trải nghiệm thôi không có gì khác nữa vì không có cơ sở nào ch là chứng minh có sự tồn tại độc lập thèo rồi rồi nào online được đọc không ạ được ch đọc thức đi đang ở đây trước đi. Vâng. À sự thật luôn kinh nghiệm được là đang biết, đang hiện ra không có gì hết, chỉ hiện ra và không có gì khác không thấy gì ngoài hiện ra. Vậy chỉ có sự hiện, sự đang hiện ra biết một vật hiện ra con. Vâng. Có có đang hiện ra đang biết mà có có thô có rồi. Con chính là sự hiện ra rồi. Có là đi rồi. Chuyển con là hiện ra rồi. Chuẩn rồi. Nghĩa là chuẩn chứ. Chuẩn sai rồi. Dạy mình là phải tự tin mình là ai? Ờ ti. Thế mới sau này mới khó nhệm hay phụ định không định cũng sai, phụ định hoàn toàn cũng sai. Thôi nghe tí giảng sẽ hiểu cho anh. Hiểu đúng là quan trọng chứ phải phủ định hay khẳng định. Ừ cái sai con thể hiện là con hiểu chưa? Chưa đúng chứ không phải là là nằm vào khẳng định phủ định. Con hiểu đúng thì con khẳng định cũng được. Đọc đi. Con là ai? Tại sao ạ? Ừ không có con bao giờ cả. Chưa từng có và sẽ không bao giờ có. Mình ngay bây giờ chỉ hiện ra một đi. Đùa đang đùa, đang đùa đ chỉ gì đã xem chỉ đã. Tìm ngay bây giờ chỉ hiện ra kinh nghiệm đang là sống động rõ ràng chẳng có gì hết ngoài kinh nghiệm này. Nếu chỉ có kinh nghiệm đang là không có gì hết và không có gì khác vậy con là ai? Con chỉ là một khái niệm do suy nghĩ thô và tế gực tại đang là chống không sống động này. Kh là khái niệm nhưng suy nghĩ thô và tế cũng chỉ hiện ra trong kinh nghiệm đang là này và chính là kinh nghiệm đang là này khó lại kệ đang là lại có thô tế rất nhiều có rất nhiều. Không có con chỉ là khái niệm đấy rất nhiều còn có nhiều thứ nên thực tại đang là trống không sống hết này khá con là khái niệm thấy chưa mà t con là khái niệm là con có rồi có cái gì đó rồi dù phủ định ban đầu nhưng con là khái niệm chính con dùng tứ con là khái niệm ý là đầu tiên là phủ định nhưng mà vẫn vẫn tự nhiên có cái con hỏi con lại hả thì con phủ định ban đầu rồi sai thì con còn con kh là khái niệm gì đó là sao con viết đấy đừng cố gắng cải nghe là không biết nữa tự nhiên nghe chị bí chị chị bí ơi chị bí chị bí của em lên Dạ con xin đọc ạ. Đấy sợ quá. Không có con chẳng là ai cả. Kinh nghiệm đang là không phải là một thứ không thể nắm bắt hay mô tả. Nên nếu nói mình là kinh nghiệm đang là diễn tiến và hiểu việc mình nhìn thấu hoặc nhận thức về sự thật là một hành động thì mình sẽ tin ngay mình là chủ thể và có đối tượng để nhận thức về. Nói chỉ có kinh nghiệm đang là diễn tiến hoặc mình là kinh nghiệm đang là diễn tiến chỉ là ngón tay chỉ mặt trăng thì ok chứ lại xem đó là mô tả chính xác về sự thật thì thật là lú lẫn. Chứ không khẳng định được cái gì à? Không nói được cái gì ở ngoài cái định toàn phủ định à đấy ạ. Sự thật sự thật là không phải là một thứ để nắm bắt hay là mô tả nên là nhận thức nhận thức thì chỉ về cái kinh nghiệm đấy chứ mình không có có con. Rồi ok. Ông nhị Quế là đều có vẻ ok hơn mọi người còn lại. Còn ai được không? Còn ai trên mạng nữa không? Hai bác chư nhau mỗi bác nửa cờ nhá. Ô chị Bí ủa con có được cờ không sư phụ? Big và nhị nhị. Big và nhị mỗi ng được à? Chị qu Quế quế chưa đạt chưa đạt chưa đạt được quế là cái thu tính khẳng định rất là mạnh còn bí hầu nhĩ là tính phụ định rất mạnh nó khác hẳn nhau nghe được nhau mà nào còn ai nữa không nhưng nửa cờ chưa đúng đâu nên vẫn cho nửa cờ thôi còn ai nữa không bạn thấy mọi người gửi rồi đọc đi đọc ào ở trong cứ đọc đọc nhanh đọc nhanh cho anh cho đọc đ anh mời hôm nay học bài lại bài căn bản nhưng mà Không chơi Zalo nữa. Mọi người đừng Zalo nữa. Đây đang gửi Bluetooth ạ. Bluetooth xóa cái nhóm đi. Xong gửi Zalo. Ai đọc được con nói gì luôn. Bất kỳ ai cũng ở hàng xóm để có thể kết nối cái wifi chụ đọc con nhà chắc gì luôn gặm mà thế kinh nó bị cùng mạng wifi chạy phần mềm phát biết ngay người trong mạng nói gì với nhau giờ non không từ xưa nó vẫn thế rồi chẳng qua không để ý thôi chứ từ xưa n vẫn thế rồi cứ đứng rồi nhóm chị chị chị nh tin thôi để là để trường hợp mà lúc nào mà nó bị Lỗi thì mình ngoẩn. Vâng. Con đọc ạ. Nhóm mình nó nhạy cảm lắm nên tốt nhất là bình thường không sao chứ nhĩ có gì nhạy cảm thì ai đọc nhóm mình nói gì luôn. Xóa không cứ để đấy cũng được để đấy cũng được. Để đấy cũng được. Đừng nhắn này nữa. Tổ thói quen là xong. Đổi thói quen đi anh kêu em sửa là quyền đi cặp là được gọi là thần từ mà nói chung có việc khác của con trên đời thế cái gì nhạy cảm đừng có dùng Zalo bây gi thỉnh thoảng căn bắt mấy anh mấy người bán dâm ấy. Thì sao? Vì có gì đâu ông mấy ông đọc Zalo mà. Ừ. Ông cài phần mềm bắt nội dung chat vào cái mạng biết ngay ai bắn dâm bán giếc chạy hết ra bắt rất dễ luôn. Ng bắt hàng loạt hàng loạt luôn. Hàng loạt mấy vụ rồi mà xong đấy thành bằng chứng chống lại con ở ở tòa này những cái con chat đấy. Nào chị Hải đọc đọc đi. Đ con đọc mấy rồi Thùy Anh ạ. Con là cái đang là thôi bọc qu Bí rồi. Minh Ngân con là ai? Con là Minh Ngân hỏi chấm là người mẹ, người vợ, người đi làm, người tu hành hỏi chấm. Khảo sát từng thứ thì con là cái gì cũng là khái niệm. Phải nghĩ mới có chứ không hề có nên không thể là cái gì được cả. Nhưng con lại luôn đang kinh nghiệm rõ ràng sống động không là gì cả. Nhưng con lại luôn luôn kinh nghiệm đang là sống động. Chỉ đang là chỉ luôn một trạng thái đang là không gì khác nên con chỉ là là nên nên con chỉ đang là không là gì cả. Ừ có vẻ nắm được tinh thần rồi đấy. Mặc dù là chưa đúng đâu nhưng mà có vẻ đúng tinh thần câu câu cái câu đấy rồi. Vâng. Cái câu kinh nhất là đang là không là gì hết mới ghê. Các con trả lời hầu như mọi người đều là cái gì đấy? Kể cả làm khái niệm cũng là nhá. Đang là đấy. Đang làm mà chẳng là gì cả nó mới ghê. Không phải là con là cái gì không con không phải là cái đang là dụ nói là con là cái đang là cách để diễn tả thôi. Mình chả biết cách nào khác. Nhưng mà con không là gì, kể cả con không phải là cái đang là luôn. Con chỉ đang là không phải là gì hết. Rốt mấy người gặ lại đi. Xong thấy cảm tại sao vân vân. Tiếp Vũ Toàn con là ai? Không có con trong cảnh con chỉ đang biết con đang là không đến không đi nhưng không là gì cả. Kinh thế giống bài thơ thế. Con đang là không đến không đi là gì cả. E cũng to sáng thác bài thơ mới à? Trờ đấy đúng rồi đấy. Trả lời đúng rồi đáp án thô đấy. Đây là bài thơ nhưng mà lấy thơ sư phụ không tính đây là bài thơ sư vụ thơ phải giọng vắt vũ toán chuyển rồi chí dũng á con không phải là một đối tượng khái niệm nào con không là gì cả vì không có gì có thật tồn tại ngoài chính con trống rỗng sáng tỏ và hiện ra rồi chống tỏ hiện ra rồi đi rồi sống hiện ra là có gì nữa con là cái đấy chứ là cái gì nữa. Vâng tiếp anh con là ai là thực tại chống không sáng tỏ hiện ra đi luôn chống tỏ hiện ra đi luôn tiếp không? Thủy phiêu chắc chắn là sẽ làm con rõ ra rất rõ mình là ai luôn đấy. Thủ phiêu con là cả đang là mà chẳng là gì vì chẳng có gì hết không có gì đến đi chỉ có cái đang là con là cái đang là thôi hỏng rồi sai từ đầu rồi vâng chị đang làm con là cái đang là ơ con đang làm mà chẳng là gì hết con là cái đang là thế là con là cái vật gì nữa đúng không sai nghe câu đấy rồi tạo hết thấy chưa bắt trước lời thụ còn sai Đây là vấn đề nhận thức trong lõi bên trong con chứ còn một cái đáp án đúng theo lời sư phụ. Ngày xưa m con nhớ cái hồi mà con nhảy lên được ấy. Logic gì không? Nhớ không? Đang là cái đang biết với có nhớ không? Có nhớ là cú nhảy là từ lỗi gì không? Đ biết với cái được biết phải không? Không không thân thể này biết mà mình đang biết đúng thì mình ch nhưng mà lại không không không có cái gì khác nữa nên mình chỉ có thể là cái đang biết thôi. Không mình không dạ cái đấy thì sau đấy sau đấy ra cái nhóm cái nhóm sau đi. Nhóm sau đi. Nhóm con hơi lông côm xong ấn nhóm sau đi. Nhóm sau là chuẩn hóa đấy. Chuẩn hóa đi. Chuyển hóa nhóm sau đi. Cái được biết và cái đang biết đạ có ai nhớ không? Có ai nhớ không? Logic gì họ nhảy không? Em biết giãn xong cái bài bài th thông đi biết ấy xong tự tin mình là biết là mọi người nhã hết. Không không tôi cần cái logic để để mà mình đang biết trên đời chỉ có duy nhất một thứ đi biết thôi. Còn loại tất cả đều là cái đức biết. Rồi cái đc biết không bao giờ thì biết đất theo mà mình đang rồi là cái đặc biệt cái đi biết rồi. Mình cái đi biết đúng. Đúng không? Sau đó Mục An nói gì có nhớ không? MC An kinh nghiệm có kinh nghiệm được được có đi đi biết không? Cái không kinh nghiệm được có được cái đi biết không? Không không vì nếu mà kinh nghiệm được thì nó là cái được biết. Đúng rồi. Đấy một chết lỗi. Vâng. Đấy là cái nhận thức lõi các con có thể bị quên mấy rồi. Không thể nhệm là cái đi biết. Nên nếu con cho rằng con làm gì đó kinh nghiệm được thì bị lừa rồi. Con là tất cả b thư nhận ra. Nghĩa là con là cái gì? Nhiệm được biết cái được biết rồi. Con là cái đang làm. Con cứ được biết nó rất rất lõi con bị quên lõi nhá. Con mở cổ mà xem những ai mà đi con được khẳng định có phải là con toàn nói một cái được biết không? Trừ những người phổ định từ đầu không được khẳng định cái gì hết. Còn lại những người đi không được khẳng định là tin rằng mình là cái được biết. Đây đọc tự đọc đi tự đọc đi. Ai ai đọc đọc thái đi. Thái khởi đọc đi. Cái câu nào chứng tỏ là con là tin là con là cái được biết. Nhưng chỉ có kinh nghiệm sống động rõ ràng không thể chia tách đó chính là con ạ. Đấy thấy chưa? Kinh nghiệm sàng chia tách thì nó phải là cái được biết không? Cái mô tả con nó nó sai hoàn toàn với cái chục dạy con. Dạy con từ hồi đấy là con không thể nào con không làm kinh nghiệm được con được vì con là cái biết. Kinh nhệm được phát thì mình sẽ được biết ngay. Đúng chưa? Có có ai thoát khỏi cái bẫy đây không? Hai người được với có vẻ nhị với có vẻ là không có bị giơ cái bẫy là cái gì đúng không? Vì con mô tả là cái gì phát con thành cái được biết chắc là sai rồi đúng không nhỉ? Thế giật n không giản như vậy. Nếu thấy thì theo phải nói là con tất cả mọi thương xảy ra. Nếu mà nếu chỉ con chỉ là cái được biết cái đi biết thì cần gì phải nói những thứ như là con là cái đang là con là tất cả thương xảy ra thế chẳng cần ai dạy cái nữa. Con là kệ đang là diễn tiễn đúng chưa? Nếu sao chỉ đơn giản như vậy chừng nửa cờ với thế. Mình chỉ được nửa thôi. Được một núc nửa thôi đúng không? Đấy nên là hôm nay sự giảng cái này con chưa ngay bao giờ đâu. Là con là hai phần. Con là hai phần. Con phải là một thứ. Con cứ nghe đi. Chưa cần phải phải vội nhá. Con là hai thứ. Nghĩa là thế nào? Con là hai thứ. Cái lõi của con ấy là thứ không biểu hiện. Lõi là cái cái đang biết cái đi biết ấy không biểu hiện gì cả nó không thể kinh nghiệm được luôn v kiện phát thì nó thành gì biết đúng hết cái bài kia thôi. Cái phần lõi cái phần con thực sự là ấy mình gọi phần lõi là phần không thay đổi. Lõi là phần không thay đổi là con là dùng từ cái thì biết cũng được hoặc là con là con là thứ mà không có hình tướng gì. Nó chỉ đi biết thôi, nó không hình tướng và nó không thể nhệm được thì nó không hình tướng. Nó là cái đi biết nó không thể kinh nghiệm được. Bởi vì sao? Không có hình tướng. Nó không hình tướng gì cái đi biết thì nó hình tướng gì? Con nghĩ xem cái đi bước hướng gì? Cái được biết nó hình tướng chứ. Cái được biết thì có thể nói là cái đang là hiệu đang là những tiếng vân vân. Nhưng cái phần đi biết ấy nó có hình tướng gì cả vũ trụ sụp đổ không hình tướng gì nữa thì cái đi biết có tồn tại không? Nhưng nó có tình hình tướng gì không? Mọi hình tướng tát mắt nó vẫn không tồn tại phần đấy phần lõi con là phần không bao giờ có biểu hiện bởi vì nó vô Nó không có biểu hiện, nó không hình tướng, không biểu hiện nó luôn luôn ở trạng thái là như thế thôi. Mà lâu này mình dùng từ cái đi biết đấy. Bởi vì cái biết là không còn dùng từ gì nói nữa vì nó chỉ là cái đi biết thôi chứ không thể mô tả bất kỳ câu gì về nó cả. Vụ cái đi biết chống không sáng tỏ giáng dỡ là chết rồi. Hiểu không? Cái đi biết nó có châu không sạng rỡ không? Cái đi biết nó là biết cái châu không s rạng rỡ. Đương nhiên nó không phải là cái chỗ không s rạng rỡ. Nó cứ đi biết nó có tính chất như thế thôi chứ không phải là không cái biết. Không có tính chất gì. Nó không có hình tướng tính chất. Không có hình tướng, không tính chất và không thể mô tả được. Đấy có phải nhớ cái tính cái cái cái câu này thư phụ. Không thể mô tả được. Vì mô tả phát là gì? Được biết được biết rồi. Không có hình tướng, không có tính chất, không mô tả được, không nắm bắt được. Đấy mới là lõi của con. Cái đấy thì cả vũ trụ sụp đổi nó vẫn tồn tại như thường. Đấy các con phải Chắc cái phần đấy đấy mới là con thật sự. Tại vì những phần khác nó thay đổi ấy như không thể là con thật sự. Thì nữa mình sẽ nói phần hai nhưng mà cái phần biểu hiện nhưng mà cái phần không biểu hiện mới là cái lỗi cái không thay đổi bao giờ hết. Nó mới là con thật sự nó mới làm cho con yên tâm là không dựng vào con được không ai phá hủy được con. Không ai không thể không những ai không động vào con mà không ai phá hủy được con. Không ai thay đổi được con luôn. Chứ nếu con có hình tướng con sẽ thay đổi. Nếu con có hình tướng thì con sẽ bị thay đổi. đồng ý không? Chỉ khi nào con không hình tướng, không ai chạm vào được, không dạm vào được vào được thì con mới không thay đổi gì và ông ấ cực kỳ yên tâm, tự tin về chính mình. Khi con ngay bây giờ ở đây ấy thì con là thứ mà biết những thứ này nhưng mà cái đấy không động vào được, không có di động vào cái được bây giờ suy nghĩ không động vào được, hình ảnh không động vào được, không dựng vào nó được cái đấy mà là con thực sự và như thế là con rất yên tâm, rất tự tin cần cái loại tự tin đấy để tu á. Con cần cái tự tin đấy để tu. Cái đấy nó không phải cắt xuyên thấu. Không phải làm gì cả. Nó là đang nó chính nó là giác ngộ rồi. Nó phải cắt xuyên thấu gì nữa. Còn thằng cái đi biết đi nó có giác ngộ không? Nó luôn biết th có giác ngộ không đúng không nhở? Giác ngộ không? Có cắt xuyên nó cắt cái gì không? Không không. Đấy con là cái đấy. Con là đấy vì con thấy con m rất tự tin. Con không thấy nó sợ gì trên đời này cả. Và cái được xụ mô tả bằng câu thơ mới là đang là mà chẳng là gì cả. Đấy các con bị bị lậm cái phần là một cái gì đó. Ngày xưa dùng từ cái thì biết cũng là từ hay đúng không? Cũng là từ rất hay nhưng mà hôm nay dùng từ khác. Từ này nó ch nó đi vào chi tiết hơn để đi vào chên phá vô minh ấy, phá cái nhầm của con ấy. Con là cái không phải là cái đang làm con là cái thứ mà đang làm mà chẳng làm gì cả ấy. Đấy khó khó phết đấy nhỉ. Không mô tả được là khó phết đấy. Con là cái gì? Con không phải là cái gì cả. Con không phải là cái đang là luôn. Không mô tả được không mô tả được. Chịu không mô tả thế nào? Nhưng mà con đang là chắc. Con khả nói con không đang là được chứ. Ngày xưa mình thường đang biết đấy. Đang là chứ đang biết đấy. Nhưng mà không thể là cái gì được. Con không là cái gì cả. Con chỉ đang biết. Con không là cái gì cả. Con chỉ đang làm. Và nếu mà nói tắt thì gọi là con là cái đang là nhưng mà cô đấy sẽ bị hiểu danh nghe. Hiểu sa anh ng anh cái nên con phải nhớ vì thế con phải nhớ cái phần là không hình tướng không biểu hiện không thể nắm bắt được đấy con nhớ phần đấy đấy là con thật sự cái đấy mới cái là cái không sinh không diệt không thể nào phá hủy được mới cái làm cho con một sự tự tin cực lớn luôn đấy mới là con theo hiện ra này là cái gì là cái biểu hiện của con có một năng lực là năng lực manifest Nó l biểu hiện ý chưa? Biểu hiện ra cả cái kinh khủng này đây. Đấy. Đấy. Bây giờ thích phần hai. Phần chương 1 đồng ý chưa? Phần một giôn bài thôi. Ch giảng cái đang biết là chính là cái đấy thôi mà không cái gì mới hết. Nó cái đang biết. Hôm nay gọi là gọi là đang là cái đang biết nó không có hình tướng gì nên không thể nói nó là cái gì được. Thế mới gọi là đang là chẳng là gì cả. Đấy thế nhưng này là cái gì là biểu hiện của con đúng không nhỉ? Giống như một người một người nằm mơ có khả năng biểu hiện giấc mơ đấy mà đ khả năng chêu phim đấy là biểu hiện của con được chưa không con phải là một cái thứ chỉ biết xong không xong rồi gọi là chất dẫm vào đấy mà nó có cái tiềm năng biểu hiện cực lớn bằng chứng ở đây đấy cả cái vũ trụ này hiện ra đúng chưa nhưng ngay đến đây sẽ có một số người nhầm rằng cái biểu hiện này khác với con đấy vì thế mới có cần một câu là con là cái này Nghe đây thì nếu mà chỉnh dừng đấy nhá chứ không giảng hơn nữa tất cả m người sẽ tin là con là cái không hình tướng nên con chữ đúngng thứ không phải là con đúng chưa con là một gì không hình tướng nhưng mà càng chiếu phát chiếu to một thứ rất khác con thế trên này có hai thứ là con và cái khác con lại rơi nhầm lẫn khác nhầm lẫn mình hình tướng lại nhầm lẫn nhưng nhầm lẫn có hai thứ là mình và cái cái khác mình ấy cực lớn luôn Thế mà có cái hiện ra này được chiếu ra cũng là con đúng không? Nhưng nó là con không phải theo nghĩa là cái phần không hình tướng. Nó không theo là con theo nghĩa là cái phần không hình tướng cũng là cái phần cũng tự nhiên lại biến thành có hình tướng. Nó là con theo nghĩa là gì? Là không thể nào tách trên đời ra hai thứ được. Không tách trên đời hai ra hai được và hai được. Nó chỉ là một mà thôi. Nó chỉ là cái một đấy. điểm hai nên là nó vừa là biểu hiện của con nhưng đồng thời nó cũng là con nhưng nó là phần thay đổi nó thể mất đi được. Ví dụ nó còn ngủ say là nó không chiếu gì hết luôn ngủ ngủ ngủ sâu ấy là ví dụ đấy nó mất luôn nếu con là cái trâu không sáng tỏ rực dỡ này lúc ngủ sâu nó không chứa ra đấy thì con bị mất à không cái phần thay đổi con nó thay đổi nhưng mà con thì không đổ đấy nếu mà màn hình tắt đen thì màn hình vẫn tồn tại đúng chưa Ngĩa là gì? Bây giờ mình tạm gọi để cho dễ hiểu là con có hai phần. Một phần không biểu hiện là cái phần vừa nói nãy đấy. Nó chỉ đang biết thôi. Nó không bao giờ biểu hiện ra cái gì cả. Một gi hai phần là một nhá. Hai phần là một cái cục không dở nhau được. Nhưng mà để phân t cho hiểu cho dễ. Con lõi của con là cái gì? Là phần không thay đổi, không biểu hiện. Được chưa? Không hình tướng, không nắm bắt được vân vân. Đ lõi đấy là con. Nhưng đồng thời con có một năng lực biểu hiện rất mạnh. Đúng chưa? Và cái phần là phần cũng là con nhưng phần thay đổi được biến đổi liên tục được chiếu ra mà biến đổi liên tục hiện rồi ta vân vân tất cả thứ đấy nó vẫn được chiếu ra đấy là phần biến đổi được phần gọi là phần biểu hiện hay các con hai phần là phần không biểu hiện và phần biểu hiện phần không biểu hiện mới thực sự là con vì sao không mất không thay đổi chứ còn khi đổi mất mất là là mất hết phần biểu hiện đúng không Con không biểu hiện à nên con có hai phần con phải hiểu như thế. Nhưng cái phần thực sự là con ấy phần lõi ấy nó chỉ là cái gì không thể hiện mà mình lúc n mình gọi là gì? Biết cái đang biết. Mình rất hay dùng từ cái đang biết đúng chưa? Và phần con biểu hiện ra mà mình vẫn thể gọi là gì? Cái được biết. Nhưng hai phần là một không tách giờ nhau được. Nhưng không có nghĩa rằng không có Nghĩ rằng là con là tất cả hiện ra theo nghĩa rằng mọi thứ hiện ra biến đổi thì con biến đổi theo. Mọi biến mất thì con biến mất theo. Đấy. Đấy là gọi là không mô tả được. Vì thế con là t hiện ra theo nghĩa là gì? Con có hai phần. Phần thứ nhất là phần không hình tướng, không biểu hiện. Phần thứ hai tất cả m hiện ra. Có hình tướng, có biểu hiện, có thể biến mất, có thể thay đổi, có thể phá hủy. Những cái phần mà không hình tướng chỉ đang biết ấy thì sao? nó không có hủy và nó có biểu hiện ra cả một thế giới nhưng ngay khi biểu hiện ra hai cái không tách giờ nhau được làm sao cách cái con tách cái đang biết cái được biết được nên nó vẫn là một đấy. Đây bắt đầu bắt đầu thấy hiểu khá âm chút chưa khi mình nói là mình sẽ cầm thực hiện ra một lúc sau mình nghĩ mình có hình tướng luôn chết. Câu đấy rất hay đúng không? Con là cái đang là vân vân nhưng mà dùng cái cách đấy, cách nghĩ đấy và sau con tin là con có hình tướng. Trong khi cái buổi phá cho đội đội đội thiền một là đã chẳng hình tướng rồi. Nhớ không? Không hình tướng không trải nghiệm nổi nhớ không? Con không trải nghiệm nổi sao có hình tướng trải nghiệm được? Nên khi mình nói là con là mọi thứ xảy ra rất đúng. Nhưng con phải hiểu là có hai tầng. Tầng lõi vẫn là tầng không trải nghiệm được vẫn chả hình tướng gì. Đấy là phần con thực sự. Phần vỏ là phần có hình tướng, trải nghiệm được, có thể phá hủy được. Đấy là phần con biểu hiện ra. Và nó là một với phần kia trong nghĩa là không tách giờ nhau được chứ không là một trong nghĩa là tao tao phá mại với thằng kia bịnh ảnh hưởng theo. Là một trong nghĩa không tách rờ nhau được hình trong gương vặt gương ấy chứ không phải là một theo nghĩa là tao phá mày phát thằng kia bị chết nên là dù dùng từ là một nhưng mà phải cẩn thận chữ là một không là biến thành con có hình tướng ngay con là cả cái đang biết l cái được biết Nhưng cái biết phá hủy thì con không mất, con là cả hai thứ đúng không? Nhưng cái đỉ con mất không? Vậy con thực sự chỉ là cái phần gì? Con hiểu logic nhỉ? Con là cả hai nhưng mà cái mất tan mất bị thay đổi. Con không thay đổi gì không mất thì con thực sự thực sự là con ấy chỉ là cái phần lõi là cái phần cái đi cái đang biết thôi. Hoặc là phần đang là thôi còn là cái gì phát thì tan. Cái tan là con Không có tan đâu đấy chỗ này chỗ rất tinh tế rồi giảng con hiểu rõ lắm hôm nay không nói về cắt mà họ con cần hiểu đây xong rồi tự nhiên hệ quả sẽ đến hiểu này chưa bây giờ con là cái gì đã nhấn thức được chưa mặc dù không mô tả được nhưng phải mô tả mới hiểu được con là cái gì biết con là cái đang biết con là con là con là cái sự Sự là, sự là cái từ không hiể nó là cái gì nhưng mà thô là sự là đúng không? Con là sự là con là con là sự biết. Thế sự biết nó có hai phần là cái đi biết không hình tướng đúng không? Dễ hiểu chưa? Không mô tả được, không chạm vào được, không động vào được, không làm cách nào can thiệp vào đó được, không thể phá hủy được. Rất yên tâm. Vô thủy vô trung, vân vân. Đấy là con. Phần thứ hai là cái phần năng lực biểu hiện của con. Nó biểu hiện ra cả một cái vũ trụ sống động rực rỡ này. Phần đấy cũng là con nhưng là theo người khác cũng là con nhá. Không phải là không phải là cách sửa con thì cách con là chết rồi nhá. Đúng không? Nên là theo nghĩa là theo nghĩa là không thể tách rời chứ không theo nghĩa là tao phá hủy mày tao hủy cái phần hình tướng này thì nó phá luôn cái phần còn lại. Đấy chỗ này là chỗ thực sự là ra khỏi suy nghĩ mà. Nhưng mà con cố mà hiểu được thường hành. Cố mà hiểu được thư. cho đúng. Hiểu không nhỉ? Con là cả cái biết cái được biết đúng chưa? Nên gọi chung là con là biết. Con biết bản chất biết nghĩa là cả cái đ biết cái được biết nhưng khi nó con lạ cả hai cái không có nghĩa rằng mất cái mất cái biểu hiện bị ảnh hưởng bị phá tan, bị thay đổi là con thay đổi theo. Không phải con thực sự là chỉ là cái phần không biểu hiện thôi. Ch bộ nói là là theo cái nghĩa là không cách giờ ấy thì hiểu ngay. Tôi bọn con cứ là cái cái không biểu hiện xong rồi cái này lại con lúc con thực sự lõi là cái không biểu hiện nhưng con có biểu hiện và cái biểu hiện đấy chính là con luôn theo nghĩa là không thách rổi con à đấy theo nghĩa là không thách rồi đấy chứ không phải theo nghĩa là nó bị cắt phát là con bị đau theo đâm phát nó đau là con bị thủng theo nó cái phần biểu hiện con biểu hiện ra ấy nó cũng là con trong nghĩa là không thách rời khỏi con rõ ràng chưa ạ con có hai phần là biểu hiện huyện không huyện là được cái phần không nhận thực sự là con và cái không thể nào ảnh hưởng bởi bất ng trên đời được mới tự tin chứ thế mà là luôn luôn giác ngộ chứ còn nếu con lại cho rằng là con có thể bị vấy bẩn được thì làm sao lại luôn giác ngộ làm sao gọi là giác ngộ vô điều kiện nếu có thể bị vô minh được thì không thể gọi là giác ngộ vô điều kiện một cái có thể vô minh được thì không thể gọi là cái giác ngộ vô điều kiện không phải giác vộ xụ hay giải nên thực sự coi là cái phần không có hình tướng không biểu hiện phần đấy không cách nào với vẩn nó được biểu hiện với chống không không biểu hiện với chống không là một đấy ừ là một không thể hiện không nắm mắt được luôn chống không không hiểu là một đấy chứ trống không nếu không hiểu nếu hiểu sai thì thành là cái chế được cái biết cái chống không là cái là cái không biểu hiện không thể nào nắm bắt được không có gì đấy cả đấy chức là có phải cái phần không biểu hiện ừ Cái lõi là phần chống không không biểu hiện không không đừng đừng dùng chống không nữa. Không biểu hiện hay hơn nhiều chứ không biểu hiện vì chống không nó dễ biến biểu hiện lắm. Không biểu hiện đúng rồi. Dùng từ chống không ấy là con bị lậm xong biểu hiện từ không bi mạnh nhất rồi. Không biểu hiện gì hết nó chả có cái biểu hiện gì không có trống không chống khiếc rồi. Chống không ấy là dễ bị hiểu là có biểu hiện trống không. Biểu hiện là chống không. Còn đây là đấy cô ấy hỏi rất đúng không? Con dùng từ đấy con bị lậm đấy. Con từ không thể hiện hay hơn nhiều từ chống không chống không ấ. là có biểu hiện nhưng không có vật. Còn không hiểu là còn chả có biểu hiện nữa được. Nó nói gì đến biểu hiện với vật. Đấy các con bị quên cái lõi đấy rồi. Cái bài quan trọng nhất là con là cái đi biết không hình tướng, không sinh diệt, không biểu hiện. Còn thế giới này là cái có biểu hiện, có hình tướng có thể động vào được, phải tàn phá ra được. Con là cái phần kia kìa. Đấy là lý do đểên các bạn lên 700. Con lên bằng cách nào? Tôi không nhớ. Các bạn lên 700 cách nào? 700 chỗ đấy. mình nhân 7 30 với lại sau đấy thì thế giới nó biểu hiện ra và cái hiện giờ này không tách rồi phải gọn nên mới gọi nó là một nhưng nó không là một theo nghĩa nghĩa nhĩa đen của chữ là một cái hình tướng thay đổi thì các bác thay đổi đúng rồi nó là một nhưng nó không đen theo kiểu con vẫn tâm trí nó tưởng tượng là một tâm trí nó tưởng tượng là một khác kiểu tâm trí rồi là một nghĩa là không thể rồi đấy nên là thậm chí sắp này sau này bỏ dùng từ là một đi tâm chí sau này dùng từ là không tách rời không chia không chia tách không thể tách rời nhá vâng ạ V con xóa từ là một trong đầu đi. Vâng. Bỏ từ là một đi đấy. Bây giờ gọi không thể thách rồi nhá. Từ nay mình hiểu hoặc là nếu lỡ nói là một thì phải hiểu là không thể thách giờ. Hiệp lại phân liệu nhá. Nếu lỡ nói là một thì hiểu không thể thách giờ. Thì một nên mình một bây giờ mình xác quyết một cái xương n xác quyết một nên là không không không là một khác với chỉ một chứ con nhầm à đâu có nó nói không bảo là không bảo là là một mình không phủ nhận cái chỉ một mình phủ nhận cái là một là một ừ chứ. Chỉ không phải chỉ một nhầm rồi. Ở đây có gì chỉ một đâu. Chỉ là đâu? Ở đây không nói chỉ một như nó nói là cái là một dễ hiểu lầm là một là hai là một dễ hiểu lầm là có hai cái và nó là một dãy dẫn đến chuyện là thằng này đập thằng này phát là vỡ. Vỡ là khai thằng không vỡ là một đây chỉ nghĩa là không phải sách thôi nên từ nay nếu sự dùng từ là một thì con hiểu không thể chia sách mà sụ sẽ dần dần sẽ xóa khỏi từ điển chữ là một mà sẽ dùng từ không thể chia sách vì nó chính xác hơn nó ch Thách cái hiện ra và cái đi biết là không thể chia thách. Bất nhị đấy. Chính là bất nhị. Không thể chia thách được nhưng mà không dùng là một nữa vì là một mọi người sẽ hiểu là gì? Cái này mất cái này kia mất cái này mất kia mất. Cái này bị l** bị ảnh hưởng là cái kia cái này vỡ kia vỡ thì làm sao con còn yên tâm vào giác ngộ nữa. Con tự tin vào cái giác ngộ vì sao? Vì con là cái điên không có hình tướng gì cả. Con không bị sao hết. Thế nó mới cái câu là đang làm mà chẳng là gì cả. Tại vì con mắc ở chỗ là cái gì đó. Các con mắc ở chỗ là ờ đang là vào là cái trong không s rạng rỡ và là cái đang là không con là cái đang là nhưng không hình tướng không biểu hiện nó gọi là không đang làm mà chẳng là gì cả đấy là một nhá con là cái đang là cái đang là bây giờ con nhận con con dùng từ này rất hay dễ thay hơn từ là cái đang biết con dùng từ cái đang là con nên chọn này nên chuyển sang con là cái đang lả nhưng mà thiểu thằng khác không nghĩa khác con là cái đang là nhưng mà cái đang là không hình tướng không biểu hiện Phải lăng là cái đống đống đống đống này đoạn này hơi hơi tinh tế nhá. Nhắc lại nhá khi sự bảo con là cái đang là X bảo là con là cái là nghĩa là con là cái đống hiện ra này. Con là cái đang là nhưng không là gì hết. Đấy nó đầy đủ đấy. Được chưa? Chấm nhẫn lại nhá. Con là cái đang biết đúng không? Thế con biết nó có là cái gì không? Không. Đúng không? Ở trong trường hợp này thì càng biết quá hay tại vì nó không là cái gì hết. Đúng chưa? Rồi cứ từ bình tĩnh. Cứ bình tĩnh cứ bình tĩnh. Mình thấy nghĩ được thôi. Ở góc độ là cái phần không biểu hiện ấy thì cái biết quá hay nhưng mà không cẩn thận loại trừ lực cái đặc là ra. Cái hiện ra này. Cái đang là cái trừ trung dung nhất bởi vì đang là ấy thì nó không loại trừ cái hần là cái đi biết nhưng không loại trừ cái hiện ra đang là mà. Nhưng con phải hiểu cho đúng nhá. Bảo con là cứ đ biết lập tức loại trừ tất cả đống này ra lập tức không phải là con nữa. Thực giấy con lập tức là là nhị chứ không phải là bất nhị. Đ vâng nhị nguyên ngay nhị nguyên là tâm trí ngay con bảo con là đang là ấy là con hết nhị nguyên bởi vì sao đang là nó bao gồm tất cả thực sự hiện ra này này nó không nó không từ chối đúng không nhỉ nó vừa có cái phần không biểu hiện đúng không và vừa có phần biểu hiện đúng chưa khi bảo con là đang là đúng không nhưng con phải nhớ là con là đang là nhưng con lại không phải là cái gì hết đấy là con mà lọc còn chắt được cái phần lõi ra không phải là cái biểu hiện không từ chối nhưng mà không từ chối nhưng không phải là cái hiện này vỡ đập phát là con vỡ à Bô đen phát là con Rin luôn. À các con sở dới sở dĩ không tự tin tại vì là mình nghĩ rằng là mình là cái hiện ra nên là cái điện ra đấy có thể bị ảnh hưởng, bị bôi đen, có thể bị đập vỡ, có thể bị chứng ngộ tăng giảm vân vân. Vì như thế nên con mới không có tự tin, con mới cố cắt để cái thằng hành giả đấy nó trở nên xịn hơn. Không, con thật sự là cái phần lõi của cái đang là này, cái đang là này mình chưa làm thôi cũng được. Phần lõi là cái không hình tướng, cái đi biết đúng không? Cái không hình tướng phần gọi là biểu hiện manifest ấy là toàn bộ thể hiện ra này. Thì cái phần manifest này không tách giờ phần kia nhưng không nghĩa là đập phần hỏng thì phần kia hỏng. Đấy thế mới gọi là khó nhận thức này đúng như thế. Không là gì cái nó giải thừ cái phần đấy luôn. Ừ không là gì hết thì làm sao đập vào đâu được. À làm sao làm gì được nó em bám vào những cái cái hình xuống này. Đúng rồi. Thế thì có phải là vì là lâu nay bọn con nhập nhèm giữa hai cái đấy nhập nhèm cho nên là phải rất là cố gắng để đi giải thích cái mà hiện ra nó là cái gì để mà biến nó thành một thứ ok ok để cho mình cũng cũng trở thành ok đúng không nên mình rất là phải tập trung vào là giải thích là cái hiện ra này nó là cái gì con rất muốn can thiệp vào hiện ra nắm bắt ra để làm gì đấy nó nắm bắt vào nó can thiệp vào nó tại vì con nghĩ nó là con đúng rồi đúng rồi đúng rồi nó ảnh hưởng đến nó là ảnh hưởng đến con rồi nó sáng lên nó đ tăng điểm thì nó con tăng điểm nó giảm điểm là con giảm điểm. Nó thắng lên nó tăng điểm nhưng con không tăng điểm không giảm điểm vì con là cái lõi con là không hình tướng làm sao nó chạy vào con được đấy con cần loại tự tin đấy. Nếu mà không sợ thự anh sai. Thự hành sai như là cái gì? Biểu hiện biểu hiện của con như nó có chạm vào con được không? Vấn đề nó biểu hiện chưa đủ nó phải không chạm vào con được thì con mới yên tâm được. Khi con ngồi đây con là cái phần không hình không tướng nhưng đồng thời kh hình tướng này không Thách rời con đấy nó kỳ diệu nó mới gọi là ngược đời con là phần không hình những tướng nhưng phần hình tướng lại không thách rời con đây số không dùng từ là một nữa người ta sẽ dùng từ hình tướng là một với con khó hiểu quá con là phần hình không hình tướng nhá không hình không tướng ý chưa không hình không tướng không biểu hiện okay chưa nhưng mà cái hình tướng này biểu hiện này lại không tách rời con nếu con hiểu được cái đấy thì là con hiểu được được cái lõi dụ trong nó không cứ nhập nhèm nhập nhèm lúc thì con là cái phần hình tướng lúc con là cả hai, lúc con là cái chính cái này luôn hiện ra luôn cứ nhập Nhẹm nhấp nhemm là chỉ cần là cái này nhưng mà con là nhưng còn không là cái gì cả. Đấy nhớ câu đấy là con là nhưng không là cái gì cả. Nó không là cái phần biểu hiện nó hết không là cái gì không kể không đừng cho mình là cái gì hết. Đừng là phần vì là gì khái niệm ngay đừng cho mình là cái gì hết nhưng mà nó nói chuyện với nhau thì nó lại không biểu hiện nó là phân không biểu hiện không biểu hiện không hình tướng và quan trọng là do khỏi suy nghĩ ở ngoài suy nghĩ không nắm bắt được cơ chứ không biểu hiện và nắm bắt được thì suốt ngày nghĩ về một cái gọi là không biểu hiện Còn không nghĩ về nó được luôn không bắt được mà không nghĩ nổi về nó luôn. Nó không biểu hiện không nghĩ nổi về nó luôn. Nghĩ về nó toàn những cái biểu hiện đúng rồi. Còn nghĩ về nó là cái không biểu hiện được thì nó lại là hiện ra. Đúng rồi. Nhưng mà là cái lõi nó là cái phòng nên là cái dễ hiểu ấy. Dễ hiểu nhất ấ là không để dễ hiểu con có hai phần dễ hiểu nhất. Một phần là không biểu hiện là con thực sự. Phần thứ hai là biểu hiện ra cái đấy. Không thách rời con. Nó không phải là con thực sự nhưng nó là không thách rời con. Để thế hiểu thế hợp lý chưa? Con là gì? Con có hai phần. Phần không thể hiện là con thật sự. Phần có biểu hiện thì nó không thách rời con. Nhưng nó không phải con thực sự đập nát nó chả sao. Nó có vỡ lên vỡ xuống vô minh giác ngộ bất kỳ cái gì chả nhường gì hết. Mình vừa đồng hóa chân thường vừa đồng hóa cái vô thường với nhau. Lúc mình là cái này lúc mình là cái kiaọ thấy làọ chật cho. Nhưng hôm nay nó quay về bài gốc thôi. Con là ai con thể câu ấy được. Khi mà nói con là ai ấy thì tuy rằng con nói con là hai phần nhưng con hiểu thực ra con chỉ là phần gì phần lõi thôi. Gọi là hai để cho đường từ số phần kia chứ còn thực còn thực sự thì chỉ là cái phần không thể hiện thôi. Đấy xung như bài thơ đấy nhỉ. Mình là ai mình ờ mình là biết ch mình là ai mà lại đấy. Mình là biết chứ làm sao mà mình lại bị bị mất trí nhớ được. Tại vì mất trí nhớ là phần biểu hiện. Còn mình là phần không biểu hiện làm sao nó bị ảnh hưởng tí nào c biểu hiện được nếu mình không sợ mình mất trí nhớ cái họ hòn đá đập vào đầu chính là cái phần này hòn đá đập vào đầu chỉ học phần biểu hiện thôi tối đa học phần biểu hiện tối đa thôi chứ nh học đâu người ta vẫn vẫn điên điên hung hung thôi xong vẫn biểu hiện vẫn biểu hiện tí nào biểu hiện như là cách khác thôi nhưng mà con rất tự tin vì vì con là cái lõi chết ra nữa con có thể con biểu hiện ra cảnh con con biểu hiện ra cảnh thằng người điên thế con hùng mạnh như vậy sao lại nh Tưởng được chính nhận thức rằng con không thể hiện con mới yên tâm là không gì độ con được con mới thấy không có số má không ảnh hưởng gì số má không có cắt xuyên không có xuyên xuyên không xuyên thì vẫn có hình thức hình tướng nhưng con không động vào con đượcể chỗ đấy nh đấy là biểu hiện của con nếu mà cắt xuyên hay cắt không xuyên đều là biểu hiện của con hết con rất hùng mạnh con biểu hiện ra cả cái cảnh cắt xuyên cắt không xuyên đúng không con biến tất cả ông sư phụ này cùng mạnh thêm gì nữa thì làm sao có bị ảnh hưởng bởi mấy cái cái thực hành pháp thực hành pháp được nhất đây chưa đây là lõi mấu chốt của buổi hôm nay quay còn thắc mắc thì hỏi đi nhưng cái này thực ra nhắc lại chỉ quay lại ngày xưa thôi nhá không có gì mới đâuấy ngày xưa còn là cái đang biết chứ là cái này chứ gì nhưng con nhập nhềm hiện ra nó là cái gì khi con là cái đang biết thì con nhận ra là cái gì thì con nhập là nó tách rời con hay không tách rời con nó là một với con hay nó chỉ là cái phần biểu hiện con thôi đấy nhập nhập nhèm nhèm nên là một con mới sợ rằng nó bị ảnh hưởng khi mình nó là một thì mình mình đồng ý luôn mình cho rằng con đồng hóa mình với nó thì nó bị sao con bị sao ngay đấy bệnh con là bệnh đồng hóa mới hiện ra nó chỉ thấy là không dùng chuẩn nhất không thấy rời con này thôi nhưng nó không phải là con thực sự vì nó thay đổi sao là con thực sự được đơn giản thôi mà nó thay đổi với mất chứ không thể là con thực sự được cái thật thì không thể mất được không thể đổi được nếu mất được đổi được thì cái đấy không phải cái thật Vậy nó chỉ là cái giả cái ảo thôi. Đấy, mình còn ảo ảnh đấy. Con này thống nhất chưa? Nếu có hỏi gì hỏi đi vì nó là mấu chốt để để thụ giảng tiếp đoạn sau. Hồng nhị là cái gì? Là cái gì? Cứ nói mô tả nhá. Mô tả bâ bây gi tương đối rồi. Tuyệt đối không nói nữa. Bây giương đối đi. Hồng nhị là cái a cái cái thực sự ấy thì là cái không hình tướng, không biểu hiện ừ không thể mô tả được. Ừ mà xưa nay mình vẫn dùng từ cái đi biễn à mà xưa nay đúng rồi. Xưa nay vẫn dùng đúng từ rất hay đấy. Nếu mà ở góc độ không hình tướng không mô tả được vân vân thì là cái không hình tướng không không biểu hiện ấy thì cái đi biết là từ rất hay. Nên thơ x vộ hay là nguyện chứng ngộ con là cái đi biết đấy. Diệt một lần khổ nạn thế gian đấy. Dụ rất nhiều từ cái đang biết cái đi biết. Tại vì từ đấy để mô tả cái phần không hình tướng là từ cực kỳ hay luôn ấy. Nó vẫn biết nhưng mà nó lại không có hình tướng. Cái này đang biết hay không? Nên các con từ này chỉ nên dùng từ đấy như một trong những cái từ để nhận thức về mình. Thế và đi biết cái đang biết trong hai từ đấy. Ok. Đi biết đang biết giống nhau mà nguyện chứng ngộ có là cái đang biết khi nhận ra mình là cái đang biết. Có bài thơ ấ nhỉ? Có bài hát đấy. Gì ấ nhở? Mọi thứ là tỏa chiếu chiếu từ mình cái biết chiếu ra. Ừ đúng rồi. Nhớu không ngoài thơ đấy không? Mọi thứ tỏa chiếu ở góc độ này là Chiếu ờ chiếu từ mình cái huyết chiếu ra chỉ mọi thứ là tỏa chiếu chiếu từ đâu chiếu từ cái huyết chiếu ra hay không đấy con là đang biết nhưng mà tả cái biết nó là như nào nó chả hình tướng gì cả nó chả có màu chả có chả có biểu hiện gì hết nhưng nó lại biết được thế giới chứ nó không có biết tính năng gì làm sao bảo nó tồn tạ nếu mà nó không có tính năng gì nữa thì chịu làm sao con con lại cho rằng cái đấy tồn tại được nó đi thế giới này đấy nó đi cái đang biết cái Đ biết. Đấy là Hồng Nhị thật sự. Đấy là nhận ra mình là ai mình là biết. Khi mình nói mình là biết ấy thì đầu tiên mình đặt phần chính là phần cái đang biết. Đấy. Ừ. Nhưng cái đ biết nó có khả năng gì? Nó có khả năng biểu hiện. Nó có biểu nó khả năng biểu hiện. Ừ. Mà tất cả những cái thứ mà nó biểu hiện ra ấy thì dù rằng những cái thứ có bị tác động thì cái cái thì thì cái thực sự lúc nãy ấ cái đi biết ấy là không bị ảnh hưởng gì cả. Đúng rồi. Thế mà vì sao không bị ảnh hưởng? Vì sao nó không bị ảnh hưởng? Thì cái thứ gọi là gọi là cái được biết, những cái vừa nói ấy không vì sao lại những thứ kia bị ảnh hưởng mà nó không bị ảnh hưởng? Vì sao những thứ kia bị ảnh hưởng mà nó không bị ảnh hưởng? Bởi vì à bởi vì à Bởi vì là nó nó chỉ biết mà. Tức tức là vì nó không hình không tướng. Ừ. Nó không hình không tướng không làm sao động nó được không hình không tướng mà không có biểu hiện gì. Đúng chưa? Chỉ vì nó biết không đủ đâu. Vì nó biết thì nó bị hưu đập mà. Thì cái gì tác động vào nó được? Đúng rồi. Vì nó không hình tướng mới không bị ảnh hưởng chứ là vì nó biết nó không ảnh hưởng. Nhầm rồi. Trả lời sai rồi. Vì nó chỉ biết. Đúng rồi. Nó biết. Mà nó có hình tướng nó hiển như thường. Cái mắt thì biết mà đập vào đâm vào phát là mù. Thế sao nó là là nó biết thì nó không bị ảnh hưởng. Nó không hiểu vì nó không hình tướng. Không hình tướng đơn giản thôi thì không cách nào hiểu nó được. Nó biết nhưng mà rất tự tin, rất an toàn với có động nó được đâu. Thế mất trí nhớ thì sao? Nếu mà nó chí nhớ thì nó bị sao? Nếu mất trí nhớ thì nó cũng không ảnh hưởng. Đúng rồi. Nó thì nó biết cái gì hả? Dạ. Nó biết cái gì? Cái mất trí nhớ ấy là là nó là Cái nó là cái biểu hiện. Đúng rồi. Đấy. Nó là cái được biết cái biểu hiện. Thế thì thế cái biết cái đi biết nó bất chí nhá bị hiểu không? Cái đi biết thì nó không thể là vì sao không thể hiểu mất trí nhớ? Bởi vì là nó không có biểu hiện, không có hình tướng gì thì sao gọi nó là cái mất trí nhớ được? Kệ không chạm nó được. Không chạm vào được. Không chạm vào được. Thế rồi thì làm sao lại gọi nó là cái mất chí nh? Xong mất được cái gì nếu mà nó không chạm vào được? Ừ. Ừ. Thế cái biểu hiện này là cái gì? Câu hỏi tiếp theo cái biểu hiện Ok. Mình là mình là cái phần lõi rồi đúng không? Mình là cái phần Phần đang biết, cái đang biết không biểu hiện. Thế thế giới nó là cái gì? Thế giới đang nhìn thấy nó là cái gì? Đấy, gọi số hai mình là ai? Gọi số một mình là ai? Thầy trả lời rồi đúng không? Rồi thế là cái thế giới này là cái gì? Cái thế giới này ấ là do cái do cái cái cái lõi cái mình ấy cái mình lõi ấ là không hình tướng không biểu hiện ấy. Nó biểu hiện ra không hình tướng biểu hiện nhưng lại đang biết. Chứ nếu mà chỉ có không có không biết ấy thì làm sao mình nó là nó là lõi. Nếu mà quên mất phần biết của nó nhá thì làm sao nó không tách rời với cái hiện ra. Nên con đừng quên phần biết là nó không biểu hiện không hình tướng nhưng mà đang biết à đang biết luôn luôn biết. Nếu con chỉ nhớ phần không biển hình tướng ấy thì cái hình tướng này tách rời với nó chắc rồi. Nếu nó chỉ là phần không hình tướng hình tướng tách rời với nó cái không hình tướng coi hình tướng à tức là không nhưng nó đang biết mấu chốt là vì chỗ nó đang biết rồi không tách rời cái đi được biết với cái đang biết được vì thế nên là cái hiện ra không thách rời với nó được hiểu vấn đề không rồi không hình tướng không không biểu hiện nhưng mà luôn luôn biết đúng rồi Cái từ cái đang biết lại rất là hợp với cái này không? Cái phần lõi này rất hợp với từ cái đang biết nhưng lại không hợp với cả cái thế giới này. Thế là cái đang làm hợp và nó biểu hiện ra cái thế giới. Đúng rồi. Nó hiện ra thế giới nhưng ngay khi đang biểu hiện thì cái hiện này không tách rời nó được. Ừ. Vì mình không thể trách rời cái được biết khỏi với cái gì? Với cái đi biết. Cái đi biết. Ừ. Được chưa? Ngay khi ngay khi tức là độ biểu hiện thì từ cái là hay hơn nhiều. Ừ. Hoặc kệ nó là diễn tiến hay hơn nhiều. Tại vì nó nó ôm được phần biểu hiện ở trong. Còn cái biết là nó tách luôn cái phần biểu hiện ra khỏi ra ngoài luôn. Để nói về phần lõi nhá. nhá. Thì cái từ cái đang biết thì là từ tuyệt vời nhất vì nó vừa nói là không hình tướng, đồng thời nó là tính biết. Được chưa? Nhưng mà để nói về phần cả phần biểu hiện ấy thì cái từ cái nó lại bị tách. Lại dùng từ đang là rất là hợp. Đang là đang là thì nhưng mà nếu mà đang là thì phải nhớ là đang là mà lại chẳng là gì cả cơ thì mới đủ. Nếu không lậm vào luôn đang là lậm vào đang là thế nào lậm thế nào lậm vào đang là tại sao bảo mình là cái đang là lại bị lậm. Nếu mà nói mình là cái là tức là tức là nói mình Mình là những cái thứ biểu hiện ở đây này. Đúng rồi đấy. Thế còn nói là là nó nó là cái đang là nhưng nó lại không là gì cả. Là là là nó là cái biểu hiện ở đây này. Nhưng thực ra nó lại không phải là cái đấy. Vừa là biểu hiện không là biểu hiện. Đấy nếu mà động vào những cái thứ biểu hiện này thì cũng không phải động vào cái thứ cái thứ đang là lõi này này. Viết hoa viết hoa. Hiểu rồi. Hiểu rồi. Đấy hiểu vấn đề chưa? Ở đây mình sau nay mình sẽ có một có một từ cũ là từ cái đi biết và cái đang biết là từ mô tả chính xác nhất là Cái lõi cái lõi là thứ không biểu hiện, không hình tướng nhưng lại đang biết. Đúng chưa? Hiểu lõi chưa? Đúng chưa? Rồi. Cái đang bên nó có một năng lực nữa là biểu hiện ngoài nó được biết ra biểu hiện ra cả cái vũ trụ đấy luôn đúng không? Cái biểu hiện ra đấy thì không thể tách khỏi cái biết được. Đm biết đúng chưa? Không tách khỏi được vì bâ giờ có thấy cái gì mà lại được biết mà lại tách khỏi biết được chưa? Đấy cái đối đơn giản thôi mà đúng không? Nên là nó không thách khỏi được. Nhưng nếu động vào cái cái cái cái đường biết cái đường biết đấy thì chẳng động được vào cái cái đi biết. Cái đi biết. Đấy phải hiểu như thế nó mới sâu sắc. Con đập phá tan cứ được biết biến nó thành từ vô minh hết cỡ thì cái đ biết chẳng vô minh như thế tí nào cả. Nó chẳng vỡ mảnh nào cả vì cái này chỉ là biểu hiện nó thôi mà có bị sao đâu. Biểu hiện nhưng lại không thách giờ nó được. Nên là cái là cái cực kỳ khó hiểu với mặt tâm trí thông thường ấy. Nó gọi là hỏi suy nghĩ vì thế không thờ được nhưng mà động vào lại chẳng bị sao hết. Kỳ diệu chỉ diệu không? Không thách được nhưng mà lại không phải là nhưng mà đúng là không phải là một không động vào chả sao không thách được nhau nhưng mà động vào chả sao hết đấy. Vô cùng kỳ diệu đúng không? Hiểu chưa? Và lúc xong đấy thì mình dùng từ đang là nó được ôm được cả hai từ đang là nó ôm được cả cái phần Phần không biểu hiện lẫn phần biểu hiện. Nhưng nhận thức mình là cái gì? Mình phải là đang là mà không là gì cả thì mới đúng. Đúng thực sự mình là cái đấy. Còn mình ôm hơi quá thì sao? Mình là đang là thật thì mình sẽ bị sao? Lại thành có phần biểu hiện thì nó cực kỳ bị ảnh hưởng, cực kỳ đáng sợ. Đụng vào phần biểu hiện động vào cái biểu hiện phát t động vào t đang chả là gì hết. Đấy câu thơ đấy quan trọng. Nên ai chọn được câu đấy là cho một vé nhá. Một vé ai chọn câu đấy? Đang làm mà. Ờ còn ai đ chọn câu sau thì có khi được hai vé. Để tí nữa xem thế nào nhá. Câu thiên. Ừ tí nữa sẽ bàn. Tí nữa bàn. Bây giờ ừ xong cái phần này đã để cho mọi người hỏi hết cho nó thoáng đầu óc ra. Xong ai tóm tắt thì sẽ rất hay. Khi mà hỏi hết thì thì AI nó càng hiểu ví dụ hơn sẽ tóm tắt cái cực kỳ hay luôn. Như vậy là cái này là hoàn toàn là nhận thức đúng không? Nhận thức. Ờ nhận thức đã. Thế cái phần mà đại viên mãn thì Nói về phần biểu hiện đúng không ạ? Đợi mẹ nó cả hai. Cả hai á đợ mẹ ôm hết. Thực ra con phải là nhận thức đúng là con phải là cả hai nhưng đúng với cả hai chứ con trừ 1/2 là sao? Cả hai. Vâng. Diện thức đúng là nhận thức đúng về cả lõi nó biểu hiện chứ không phải là con tôi chỉ biết phần lõi phần kia không nhận thức đúng gì nó hết. Thế là chết coi và nhận thức đúng về cả hai tôi chỉ nhận thức đúng phần không biểu hiện thôi. Còn tôi chả hiểu phần biểu hiện ra cả. Đấy thì đấy đâu đâu có phải là đấy là quá mù mờ gì nữa. Con cần nhận thức đúng cả. đang giảng bài này còn nhận đố d cả thôi xong quê nữa. Thế khi mà nói là đại viên mãn tức là không thiếu gì ấy ra cả hai đấy thì là cả hai cả hai ờ không thì đang sẽ làm rõ ngay khi đang biểu hiện thì không thiếu gì hết đấy tại vì mã là thế biểu hiện thì không thiếu gì hết tao không chỉ phần lõi mà tao là cái phần cảo lõi biểu hiện nhưng mà ngay khi biểu hiện ấy bọn mày bảo là thiếu bọ bọn mày ngu chả thiếu thết ngay khi biểu hiện thì phần biểu hiện không thiếu mà tao là phần lọ cũng không thiếu lõi không thiếu rồi nhá. Vâng. Lõi có gì có gì đâ mà thiếu nó là cái không bình tướng nhưng mà mọi người hãy tin là phần bện bị thiếu rồi. Đấy nói là đại viên vấn đề của mọi người là bị tin là phần bị thiếu có vấn đề nên mình cứ phải lo tu để để nó để hết thiếu rồi. Nhưng mà vấn đề không phải lo tu để hết thiếu mà nhận ra. Tu để nhận ra gì? Nó chả thiếu gì hết. Nó chả thiếu gì hết là xong. Ừ. Nghĩa là tu chỉ để giải quyết cái nhận thức ra là nó thiếu thôi. Cái đang lạ này nó có hai phần. Phần không biểu hiện và phần gì? biểu hiện phần biểu hiện thì không thể cách rời được khỏi phần không biểu hiện nhưng cái phần không biểu hiện này chẳng bị ảnh hưởng gì bởi phần biểu hiện hiểu vấn đề chưa được chưa và cả cục đấy cục đang là này gọi là đại viên mãn bởi vì ngay khi biểu hiện nó chả thiếu gì hết rồi đấy vì nếu mà mình nhận thức là cái phần lõi nó đại viên mãn còn phần biểu hiện là không đại viên mãn suốt ngày mình đời mình đi tìm cái phần phần lõi và mình sẽ gạt cái cái cái từ chối cái từ chối biểu hiện này biểu hiện rồi còn khi nhận thức là kể cả đã biểu hiện thì nó vẫn là đại biên mãn hết từ chỗ luôn. Vâng. Đấy nên là cuối cùng dòng như thế nào nó phải về cái tổng chung chứ không phải không thể chỉ phần riêng được. Không chỉ chỉ phần riêng. Ừ. Phần riêng là chia ra để cho người lên 700 thôi. Ừ. Chứ còn nếu mà giác ngộ thì không thể 700 được. Đấy phần riêng là chia ra thằng hiểu à thế nào là sự thật cái tuyệt đối cái không lay chuyển là gì. Đấy hiểu cái đấy được 700 nhưng cái tương đối không biết là gì hết chỉ dừng 700 thôi. Còn con cần hiểu cả tuyệt đối lẫn tương đối hiểu cả đối gìn tương đối hiểu thế nào đại viên mãn thực sự. Còn n không không hiểu đại viên mãn là gì đâu. Không thứ quấy vừa nói là chỉ có hiểu phần lõi nó là viên mãn thôi. Phần lõi thì cần viên mãn nữa. Nó có chả có gì đấy mà viên với không viên. Đúng chưa? Cái phần đại viên mãn là cái phần hiện ra ngay biểu hiện tồi tệ nhất nó vẫn là đại viên mãn. Thế nó mới kinh chứ còn mới hết từ chối chứ. Rồi có hiểu rồi thì chuyển sang hỏi tiếp đi. Cái thứ hai nữa là cái sóng và biển ấy ừ thì cái cái phần lõi thì có phải là phần biển? Và phần biểu hiện là phần sóng phần lõi là phần nước à phần lõi không thay đổi. Không bao giờ thay đổi. Ừ nếu mà thế mới đúng. Ở biểu hiện b ở ẩn dụ này nước mới là phần không có thay đổi. Đấy bởi vì khi mà người hiểu là biển ấ cũng được nhưng mà cái biển nó biến thành một vật có hình tướng. Vâng. Còn cái tính nước ấy dỗ muôn vàn cơn khổ ra. Cái không thay đổi là cái tính nước không. Cái mà cáiọ gọi là cái lõi là cái tính nước nó không đổi bao giờ hết. Đấy còn biển thì m hình dung biển có thể cạn. Biển thì bị bị vét mòn bị bị sụt nước luôn trung biển thì nó thay đổi. Đấy nên là có như là ẩn dụ không chính xác được. Vì thế ẩn dụ chỉ là dùng cho một mục đích nào đó thôi. Khi dùng biển và sóng sóng và biển mục đích khác sóng và nước mục đích khác. Đấy trong ví dụ này thì là phải là sóng và nước. Cái nước mới là cái không thay đổi. Mà tính nước thì nó chả có chả có hình tướng tính nước. sóng có hình tướng tính nước hình tướng gì đấy đây là hơn do suy nghĩ rồi nên là m đừng mong có tuyệt đối trong cái chuyện này nữa. Đừng mong nắm bắt tuyệt đối tại vì nó là ra khỏi suy nghĩ nên là mình chỉ hiểu đủ để để bắt đầu thiền để thực chứng được thôi. Hiểu sai không thể thiền được nhưng mà hiểu hết từ đống cuối không hiểu được. nên có cái phần ra khỏi suy nghĩ còn hiểu hết được phần trong suy nghĩ ra biểu hiện còn cố mà phân tích chứ phần ngoài suy nghĩ phân tích gì nên thà chấp nhận nó ngoài suy nghĩ còn hơn cố hiểu nó nhưng mà lại đồng thời chấp nhận là nó ngoài suy nghĩ nên là nó còn hơn cái mình hiểu đấy mình cố hiểu nó nhưng mà mình lại cứ lại là mình nó còn hơn cái mình hiểu nó còn vượt qua cái mình hiểu thì ok chứ mình mình đừng nghĩ nó chính là cái mình hiểu chết sau khi hiểu nó xong thì mình bảo là nó vượt qua cái mình hiểu. Đừng chứ còn sau khi nó xong bảo nó đúng là Tôi hiểu v chết nhưng mà sau khi hiểu xong là nó vượt qua tôi hiểu rất thành công thì là rất ngon không bám vào đấy hỏi qua nhờ đi. Chủ đề thú vị không em hỏi tí chỗ chỗ kỹ lại cái chỗ mà thoải mái đi hỏi càng hỏi càng tốt c kỹ rồi đang là mà chẳng là gì cả. Ừ cái chỗ cái đuôi đang là thì ok rồi nhá. Cái phần chẳng là gì cả tức là mình có hai phần lõi với lại phần cái phần lõi nó chả là cái gì h phần lõi? Câu đây cô nói phần lõi đấy. Câu này cô nói về con thật sự. Ừ con thật sự là đang là chẳng là gì cả. Thì thì đang phân tích lại nhé. Tức là đang là cái đang hiện ra này đúng không? Tất cả cái hiện ra lẫn cái không hiện ra thì mình đang hiểu nhá. Tất cả mọi thứ hiện ra này. Đang là cái kể hiện ra lẫn cái không hiện ra mà biết mọi thứ hiện ra đều chung là đang là ừ là cái chứ đang là không phải là chỉ hiện ra. Đúng rồi. Đang là cả hai phần. Cả hai phần. Thứ nhất là cái hiện ra. Thứ hai là cái đang biết hiện ra. Dạ. Thì nó cũng đang là đúng rồi. Thì đang là cả cái đang biết hiện ra. Ừ. Đang hiện ra. Nhưng con phải là đang là mà chẳng là gì cả thì con mới chỉ là cái phần đang biết thôi. Còn nếu không thì con chỉ quá một chút là con nhận cả cái phần lă là này thì nó chém một phát là con đau ngay. Tức là cái chẳng là gì cả. Đó là nó nói cho cái phần lõi nó phần lõi. Cái câu này câu lõi không không hình tướng không biểu hiện không không gì đấy là câu tương đương con là ai đấy? Câu đấy tại sao gọi dữ con đến đây vì có cái câu đấy có đấy câu tương đương con là ai? Con là ai? Thực dụ con đang làm mà chẳng là gì cả. Ừ là ngon. Vừa mình lúc đầu bọn con trả lời chưa cuối ấy là đang làại là đúng rồi. Con là đang là và là và nhóm nhữ và là cái đống mà con mô tả hôm đấy mà mình chỉ nói là mình tức là hồi nãy mình cũng nói là mình không làm gì cả nhưng chẳng là gì cả nó không hiểu như cái lõi kia mà chẳng là gì cả là vì không có cái thứ gì hết cho nên mình không thể làm những cái thứ thứ này chứ không hiểu là cái lõi cái lõi kia mình hiểu cái không là gì cả theo kiểu là mình mình không có phần lõi mà mình nó không không chẳng là gì cả là vì tất cả những cái thứ hiện ra nhưng mà nó không thật sự nó trống không cho nên không là gì cả là mình hiểu sai ừ đúng không đấy là mình hiểu theo ý kia cho nên mới làm rõ lại đang là thì bao gồm cả biểu hiện lẫn không biểu hiện nhưng con chỉ là cái phần không biểu hiện thôi. Đấy thì gọi là đang làm mà chẳng là gì cả. Đang là nhưng mà chẳng là gì cả. Tại vì cái lõi là lõi chẳng là gì cả. Lõi còn cái đang là mình cũng có cái biểu hiện mình cũng là cái biểu hiện như biểu hiện không có làm mình thay đổi được không có ảnh hưởng. Đây này mới hiểu cái sụ nó núng nhất này. Con là cả hai nhưng con thực sự chỉ là phần lõi thôi. Thế mới thú vị nhá. Không tách ra được. Con là cả hai nhưng con thực sự phần mới tự tin được ấy. Chỉ là phần không biểu hiện thôi. Được chưa? Vì nếu con nó không nói con không là cả hai con sẽ từ chối bên kia. Đúng rồi. Con vô minh hay tức. Đúng rồi. Nên con phải là cả hai. Con là cả hai. Nhưng con thực sự nhưng con thực sự là được. Nhưng màặc là phần lõi con sử là phần lõi. Phần lõi nhưng mà cái phần lõi của con ấy con là cả hai nhưng phần lõi của con thì chỉ là cái phân không biểu hiện thôi. Phần kia nó tàn nổ cái hỏng thoải mái đi thì con vẫn là con thôi. Như thực chất là con thực sự cũng chỉ là phần lõi đúng không? Đấy con là cả hai nhưng mà phần lõi là này và phần biểu hiện là nó dễ hiểu chưa? Con là cả hai nhưng phần lõi là cái không biểu hiện còn phần biểu hiện là những cái biểu hiện và hai cái không tách rừ nh khỏi nhau nhưng con thực sự thì chỉ là phần lõi đấy rồi đấy. Tí nữa ai cố cố mà mà mà tóm tắt ra luận đồ xong nhá. Con vẫn là phải vượt qua cái cái n nhưng mà cuối cùng dừng đấy thì cũng không đủ mà con còn hơn thế nữa không dừng được cái chỗ đấy dừng không thành khái niệm rồi. Th con là một cái thứ không là con là một thứ như khái niệm hóa mà xong không ch đúng chưa? Đây là mình cố hiểu cố khái niệm sau đó mình phải lại phải phá là mình vượt qua nhưng con thực sự còn vượt qua cả cái sự vừa nói nó đầy đủ như thế vì không là người bé khái niệm mất tắc lại còn vượt qua làm gì thì không biết được vượt qua rồi đâu nữa vượt qua rồi vượt qua đâu có được nữa đâu đấy nhưng mà ở góc độ trải nghiệm thì con là cái đang là rất hay là từ rất hay luôn quay lại trải nghiệm thì con là cái đăng là từ cái con là ôm cả hai không ôm cả cái năng biết và cái biểu hiện không nhưng con phải nhận thức rằng là gì tuy rằng xúc nói là con là cái la nhưng con thực sự đấy là gì biết là cái không biểu hiện nhưng vẫn đang biết đang biết thì nó có đồng không biểu hiện đang biết thì chưa đủ mạnh chưa biết là là cái gì chưa chưa khẳng định được là nó không biểu hiện phải không hiện thì mới chặng cực mạnh mới chặt hết tất cả các loại loại loại tưởng tượng về biểu hiện Con là cái đi biết con đang biết không biểu hiện hoặc là con cái không biểu hiện nhưng đang biết. Đấy con tắc là con là cái đang biết đấy. Hôm nay hơn con là ai chưa? Rõ hơn chưa? Hôm nay mới rõ mình là ai đúng không? Thực sự rõ thì bên trong con sự tự tin. Ngày xưa ngày xưa là con con tí là xưa hay nghĩ thì con thấy là sư phụ nói là con là cái đang biết ấy. Ừ. Thì trong thế giới của con là nó cứ thách tách đôi ra. là cái đ biết cái được biết và con chỉ nhận là một cái phần bên này thôi. Ừ. Là phần năng đi biết thôi. Đấy thì thì mình không thể nào mà gộp hai cái được ấy sụ. Xong đấy khi sư con hỏi sư phụ là khi sư phụ hỏi là vì sao sư phụ là cái đang biết. Sư phụ là bảo cái đang biết thì nó phải bao gồm cả cái thứ bên trong nó. Ừ. H dẫn quá. Đấy con nghĩ con nổ cái đầu luôn. Đấy nhưng mà rõ ràng là hồi đấy khi sư phụ nói là mình là cái đang biết thì con chỉ nhận là con là cái phần phần không biểu hiện thôi. Đấy. Đ những cái không biểu hiện nó lại không tách giờ cái phần biểu hiện thì con không nhận được phần đấy. Ý là là trong khi mình dùng cái đang biết thì mình cứ từ chối cái phần biểu hiện gì ạ. Đấy thì sau này khi học đến đây rồi thì sư vụ nó là kinh nghiệm đang là thì bắt đầu cái phần biểu hiện không được từ không không từ chối nữa. Đúng rồi. Không từ chối nữa nhưng nó lại bám nó lại bị khi mình nói là tôi là cái đang là mình là cái đang là thì mình lại dính mỗi một phần biểu hiện. Ừ. À lại đúng rồi. Vì mình đã tâm trí nó là hai cái là một rồi thì đương nhiên là một cái thay đổi nó phải thay đổi theo. Ờ chú điểm tự tinch hỏi sư phụ là Sao nó cứ cứ cứ thì sư phụ nói là mình là cái không thay đổi thì không thay đổi ở đâu mất rồi. Là mấy hôm tập con cũng thấy thế. Tức là khi sư phụ đổi xong mình thấy kinh nghiệm. Kinh nghiệm xong mình nói đi. Hồi xưa mình làm một thứ không thay đổi mà không bao giờ thay đổi mà sao bây giờ mình kinh nghiệm giờ mất hết thì mình đi đâu rồi? Tức là nhưng mà nhưng mà mình ok nhưng mình nhưng mà nhận thức của mình mình bị dính vào cái thay đổi như cái nhận thức của mình ấy không khi nhận thức của mình nhầm ấy thì cái kinh nghiệm của mình nó mình cũng không tự tin luôn ạ. Do cái nhận thức của của của con lúc mà đổi qua cái cái này thế bắt đầu mình bây giờ sẽ là con có hai phần đi là dễ hiểu nhất. Vâng. Phần không thay đổi bao giờ hết. Không hình tướng. Vâng. Không mô tả được nữa. Đấy không biểu hiện và thứ hai là phần biểu hiện. Vâng. Được chưa? Sáng sủa hơn chưa? Sáng sủa. Rồi. Phần biểu hiện thì nó có thể biến mất nhưng con không biến mất. Ừ. Đúng chưa? Nhưng phần biểu hiện thì không th con được. Ừ. Được chưa? Sáng sủa chưa? Sáng sủa. Nhưng cái này thì nó vậy nó còn hai phần thôi. Ok chưa? Gọi gọi chung là cái đang là tại vì nếu gọi là cái đang biết thì có thành một phần mất. Vâng. Nên sẽ đành phải gọi chung con là cái đang là nhưng con thực sự là cái đang là mà chẳng là gì chẳng là gì cả. Con thực sự phần lõi lõi của con ấy đúng không? Cái còn lõi của con có hai phần mà thì phần lõi là đang là chẳng là gì cả. Còn nó phần tổng phần tổng là đang là giống như chữ đại viên mãn nó là ôm hết cả hai đấy. Ừ thực sự gọi là mình gọi là con thì là phần lõi thì nó chỉ là cái phần phần bất động không bình nhướng thôi, không biểu hiện thôi. Ừ. Còn con bao gồm cả hai là cả cái không biểu hiện lẫn gì? Không biểu hiện và hai cái không thích. nhau thôi dáng mà hiểu thôi nhá. Cứ hỏi đáp đi hỏi đáp cho nó rõ hơn thôi. Đấy hỏi đáp rõ hơn nhưng cũng dáng hiểu th không hiểu được mà nên phải gọi dáng mà hiểu vì cái này nó ra khỏi suy nghĩ đâu nó còn hiểu. Con phải là hơn cái con hiểu mới đúng. Con sau khi hiểu xong ừ nhưng mình còn là hơn cái mình hiểu đấy. Một câu chốt mình còn vượt qua cái mình hiểu thì là mới đủ. Nhưng mà hiểu đủ là tự tin rồi đấy. Hiểu đủ là tự tin. Dấu hiệu của hiểu đủ là tự tin. Tự tin về lý thôi. Thôi chưa phải là sự nhưng mà tự tin con không thể ảnh hưởng được con không thể bị sao được. Không phải điểm sấp điểm cao. Không thể bị sao được vì con con thấp thì con đang biết điểm thấp nó cao biết điểm cao suyển đúng không? Con có bị suy chuyển gì đâu. Coi có cái gì chạm vào con ở đâu? Có cái bất kỳ cái gì trên đời chạm vào con ở đâu? Đ con đang đăng link này với cái tam thân con nói xem có hiểu đúng không ạ? Tức là giới dụ lại là tạ túc nào tam thân thì cái phần mà không biểu hiện chính là phần pháp thân còn hai phần còn lại là báo thân và hóa thân đấy nó dõ hiểu luôn con là tam thân nhưng mà cái phần lõi phần thực sự ấy chỉ là pháp thân thôi còn phần kia là báo thân hóa thân nhưng báo thân hóa thân thực chất nó là pháp thân vì nó không tách rời kh pháp thân được là như theo kiểu là không rời không rời chứ không phải là tao đổi thì mày đổi theo đấy Con là cả tam thân, pháp thân không có hình tướng, không có biểu hiện. Đấy, báo thân là phần luôn luôn biết rõ sáng tỏ rõ ràng. Hóa thân là cái đấm chấm đa này. Đấy, hai cái phần kia thì không thách rời phần phần không hình tướng. Nhưng nếu có thay đổi thì cũng chả ảnh hưởng gì cần phần không hình tướng hết. Đấy. Và con tự tin còn là cả ba thân, tam thân phận. Nhưng thực sự chỉ là pháp thân, lõi chỉ là pháp thân thôi. Và chứng của pháp thân là đủ bởi vì pháp thân thì hai kia là là một pháp thân mà. Thế là con nhận ra là con là pháp thân và hai kia không tách được pháp thân là đủ. Đó lại giác ngộ là con có ba thân một lúc bởi vì vì ba thân này vốn không tách rồi nhau. Tại sao có ba thân một lúc được? Vì con có tách tách ba cái nhau ở đâu? Nào ai hú hạ mọi người nào con con là ai? Lúc nãy trả lời thế rồi theo mô hình mới đi. Ai cho đúng cho một cờ Nãy x con ai trả lời rồi đúng không? Bây giờ ai trả lời một câu nào? Thằng này tự tin trả lời một câu con là rồi nhân nào con chỉ đang làm mà chị chưa đủ chưa đủ chưa đủ thiếu thôi. Câu đấy câu rút gặ gọn chứ còn câu phải chi tiết cần câu chi tiết Vũ Trang Vũ Trang à con là đúng rồi gồm có hai phần hai phần ok rồi cái phần mà không hình tướng không biểu hiện á mà luôn biết ấy là lõi nhưng cái phần lõi nó không phần lõi nó có nó gì nó không hình tướng không biểu hiện gì nhưng lại đang biết đang biết đấy phải nhớ phần lõi đấy là con thực sự đấy phần lõi của con vâng nữa nhưng mà nó như thế thì cái phần đó nó không thể tách rời khỏi cái biểu hiện của nó nhưng cái phần đấy nó lại có năng lực biểu hiện đúng rồi có năng lực biểu hiện ừ dạ chứ không phải là mình mình từ chối cái biểu hiện này để mình đi tìm một cái như thế ừ vâng nó biểu hiện và khi biểu hiện ra thì cái biểu hiện ra lại gì chính là là chính là chính là chết ủa không tích rồi chính là không đùng không hay lắm à ok từ mình sẽ nói là không thách rời rồi không nói chính là nữa và Th thế thế là không tách rời phần biểu hiện ra không tách rời với phần lõi. Vâng ạ. Nhưng nhưng khi nhưng phần biểu hiện có bị hỏng có bị phá vỡ đúng thì phần nó không sao cả. Lại lấy lõi có biến mất đi nữa thì không gì không bao giờ ảnh hưởng gì tới phần loại rồi thôi nhưng mà theo kiểu là không tách rồi thôi không tách rồi. Vâng không qua đảnh hưởng hay không à mình nói từ chính là thì mình cái tâm lý mình sẽ nghĩ là tính là ảnh hưởng ai là là là hóa có nghĩa là là mày đen tao đen theo. Vâng. Mày mờ tao mờ theo. Đấy. Thế mới chết. Không tách rời. Không tách rời không thể tách rời. Không thể tách rời. Phải chữ thể nữa. Không thể tách rời. Thầy có chữ thể đấy. Không không đủ đâu. Không tách rơi nh khi vẫn thể tách rơi à. Không thể tách rời. Vâng. À không thể tách rời. À mình hai phần. Mình có hai phần. Vai phần biểu hiện và phần không biểu hiện thấy cũng được. Vâng. Phần không biểu hiện thì nó có nó không biểu hiện nó không hình tướng. Nó không biểu hiện nhưng nó lại có gì? Khỏ năng biết. Khả năng biết và không hiện ra. Biểu hiện và hiện ra cái phần gì? biểu hiện phần biểu hiện nhưng phần biểu hiện thì không phần biểu hiện khi hiện ra thì lại không tách rờ được về phần tách rờ với lại phần lõi kỳ quái cũng là khó khỏi suy nghĩ chưa khỏi suy nghĩ bởi vì không thể nào con nói là cái cứ được biết lại tách rồi khỏi biết được vâng đấy lý do phải không từ chối nữa đúng không đấyế tuy nhiên nếu phần biểu hiện bị ảnh hưởng bị mất mát bị xuyên chuyển thì không thể chạm được vào cái phần lõi đấy đấy bắt đầu thấy Sư phụ cho hỏi là về mặt tâm trí á con thấy như thế này tức là nếu mà nhưng mà tâm trí con là chuẩn nhất nhanh nhanh gọn cực kỳ luôn đi qua đoạn vừa ra rằng là sao nhân nói nhân nói cũng đúng mà con nói không đúng hả nên là nhân nói cũng đúng mà con nói cũng đúng vâng ở góc độ chi tiết phải như thế nhưng mà khi nhận thức ấy nếu con hiểu xong rồi ấy thì con chỉ nói con là c là là xong ừ nó ôm tất cả thứ trong dụ nói từ nãy giờ luôn con là cái đang làm mà chẳng là gì cả chứ không lại tưởng lại có cái này sư phụ ạ con là cái đang làm mà chẳng là gì cả vâng chẳng là gì cả như mình đầu đâu nhá chẳng là có lục ấy Thì nhưng mà con thấy là cách sư phụ mô tả từ hai lớp nó là rất là dễ hiểu. Tại vì nếu mà đang làm mà mình không có cái nhận thức này á thì thì mình lại nhầm luôn cả hai luôn ấy ạ. Trong trong đạo bon ấy họ dùng hình ảnh là con có hai phần là một phần là chân thường một phần vô thường. Vâng. Đấy đạo rất là dễ hiểu. Dễ hiểu ạ. Con có hai phần con là hai phần. Con là phần chân thường phần vô thường. Phòng phô thường được chưa? Tâm trí chịu. Tâm trí thì chịu thôi. Hai phần đấy không thách khỏi nhau được mới đau chứ. Chính là cái này đau đầu biết của đau đu con là có hai phần là phần chân thường vâng là phần không biểu hiện và phần vô thường là phần có biểu hiện được chưa vâng nhưng con thực sự phần lõi con chỉ có phần gì thôi trường thường trường thôi còn phần hô thường kia đến đườ ừ thế con thấy hình trong gương mặt gương cũng dễ hiểu rồi đúng rồi đấy thì ờ đại toàn thiện họ dùng luôn hiểu hình cái mặt gương để cho hiểu cái khái niệm mà sự nó vâng cái mặt gương thì không bị ảnh hưởng gì bởi hình bên trong nhưng không tách hình bên trong khỏi mặt gương được vâng mà hình bên trong có bị ảnh hưởng mấy nữa thì cũng không ảnh hưởng Mặt gương. Ừ. Nên là cuối cùng đã thiện hình ảnh hình ảnh mà họ dùng nhiều nhất là mặt gương. Vâng ạ. Mặt gương hiệu giảng mụ dùng mặt gương nhiều mà. Vâng. Mặt gương là hiệu chủ giảng đúng không? Cái phần chân thường ấy là cần mặt gương. Phần vô thường là phần hiện hình trung gương. Ừ. Hai phần không tách nhiều được nhưng động vào cái phần hình chung thoải mái đúng không? Nó có lửa cháy rực rợng. Đấy thì cái phần mặt gương ấy chả bị sao chả nhường gì cả. Hình mặt gương là hình dễ hiểu nhất rồi đấy. Mặc dù dùng từ đầu Nếu nếu không lầm dậy con từ đầu ừ chỉ con hiểu dần hiểu dần nó cho nó chính xác dần dần thôi. Vâng. Mặt gương là hiện giờ là hình ảnh được coi là chuẩn nhất. Thực ra con thấy là nói chuyện với nhiều bạn ấy thì con thấy là hóa ra một số sư phụ đưa ra một ví dụ như mỗi người sẽ phiên dịch cái ví dụ đấy theo một kiểu khác nhau. Có người sẽ chạm vào mặt gương, có người sẽ chạm vào sóng với nước ấy. Ừ. Thì nó phiên dịch nó nó khác nhau hoàn toàn luôn ấy. Có phong suốt được đấy. Cũng rất là cũng cái rất hợp luôn. Có phă suốt đấy. đúng không nhỉ? Cũng có hai phần là phần hiện bên trong và cái phần quả cầu. Còn còn phần chân thường không bao giờ bị sao đâu. Nhưng mà nó không tách được cái phần kia không tách khỏi phần kia phần biểu hiện bên trong được. Và phần biểu hiện bên trong có bị sao quả cậu không bị sao hết nên quả cầu v trong suốt cũng là một hình cực kỳ chuẩn để mô tả cái cái trạng thái của nó. Có đúng không? Có tiếng còn hay hơn vì nó nó hình cầu ấ nó đồ bên trong nó có thật hơn đấy. Cung số là cái rất hợp đấy. Tức là nhưng cả hai thằng này có vấn đề chỗ này nó không thể nói được phần không hình tướng. Hai ví dụ đấy thì nó đều đều làm cho người ta tưởng là cái phần kia là có hình tướng. Phần có có một vận đó đúng rồi. Ờ còn cái màụ năng giảng là cái không hình tướng có khả khả năng biết mà lại không hình tướng. Hả? Gian đập trận đ dùng từ mới là không gian đậy biết. Đấy như vậy mắc vào từ không gian. Đúng rồi. Lại mắc vào không gian thôi nhưng mà không không bây giờ mình hiểu đúng thôi. thôi chứ còn không không ấy không hiểu là vượt khỏi cái đấy được. Vâng. Nói thế thôi như vượt khỏi đấy. Nó hiểu đúng ý thì không vì tâm trí không bắt được nên chắc chắn là không bao giểu được cả đâu. Vâng. Con đối dụ chỉ là mô hình thực dụng để con tiến vào thiền thôi để con tiến vào sự thật tốt chư dạng hiểu hết rồi cần gì tu cái gì nữa chính vì không hiểu phải tu chứ hiểu hết rồi thì dừng cứ hiểu là xong. Giáo sư tiến sĩ giác ngộ hết gì nữa đúng chưa? Phật có nói không? mô tả được bốn điều không thể làm được là mô tả sự giác ngộ đấy. Dạ. Con định hỏi cái phần là luôn biết. Tức là luôn biết là một cái phần mà mình luôn thấy là nó luôn biết là luôn ở đây. Nhưng mà nó không có nghĩa là luôn biết vì nó là phần không hình tướng và không biểu hiện đúng không sư phụ? Ừ. Còn cái nó luôn cái phần không hình tướng luôn khả năng biết. Vâng. Thế thôi. Nói điều đấy thôi. Dạ. Nó mà cái biết nó có hình tướng gì đâu. Cái biết nó có hình tướng gì. Đúng rồi. Thế bản thân nó có hình tướng. Ừ. Cái khả năng biết nó có hình tướng gì không? Không. Nên có đúng rất hợp với phần không hình tướng không? Đúng rồi. Không hình tướng và khả năng biết gì với nhau quá đẹp. luôn tại vì nó cũng nó có hình tướng cái khả năng biết mà. Vâng. Đấy thì mình thấy là nó luôn biết thì nó rất là dễ cái cái giống như tính nước của nó đúng không ạ? Để con muốn confirm lại cái hiểu đúng cái phần đó là luôn biết vì lúc nào lúc nào cũng luôn biết hết thì mình cảm thấy là cái phần loãi của mình nó không bao giờ thay đổi hết. Là phần tính nước á là tính luôn biết á thì có một cái để mà mình vì tâm trí nó luôn cần một cái gì đó để nó thấy rằng là ờ sẽ không bao giờ thay đổi hết và mình là có không thay đổi đó cái tính luôn biết con thấy nó rất là rõ ràng là cái từ cái biết là rất hợp. Dạ cái đang biết là rất hợp đấy. Cái đ Biết cái đi biết nó không nói hình tướng gì mà nó lại khẳng định khi biết. Vâng. Có hợp gì nữa. Ok rồi ạ. Sáng sợ hơn với chính mình chưa? Cứ hỏi đáp đ cho nó rõ hơn. Ừ. Hỏi đi. Hỏi đi. Con không chưa trước. À tức là trước sư phụ hỏi cái đoạn là cái hiện ra chính là biết và biết chính là cái hiện ra ấy. Thì xong mình mới nói là biết chính là cái hiện ra và không thể tìm được biết ở đâu khác nữa. Ừ đúng rồi. Thì thì đấy là phần biểu hiện vì là cái cái phần không biểu hiện thì đâu có biểu hiện gì để mà tìm thấy đúng đúng rồi cái ch biết nghĩa là gì là cái hiện giặt không thích thở biết đúng rồi nó hiện dạ không lên còn biết chính là cái hiện ra biết chính là hiện ra là cái biết này không lên được khỏi hiện ra và nó không thể thôi không thể gì nữa được cái biết ở đâu nào sang nữa hai câu đấy có nghĩa rằng là cái hiện ra câu trước là cái ra không thay khỏi biết được còn cái sau là biết không thay khỏi hiện ra được nhưng nó cái phần ảnh hưởng hay không là không hình từ tướng không? Đúng rồi. Nhưng nó thì không nói về không hình tướng. Ừ. Nên là mọi người tưởng là cái biết lại có hình tướng nên mình mình tưởng là cái kiểu cái đoạn mặt gương với lại quả cầu ấy làm cho mình bị ý. Cái hiện ra là biết thì mình lại nghĩ rằng là cái hiện ra thay đổi thì biết phải thay đổi thì đấy. Thế xếp không nhưng mà cái thấy cái việc tính biết của nó thì sẽ không bao giờ thì đúng rồi. Nếu mà mình cái tính biết thì không thay đổ. Tính biết thì không thay đổi. Đúng rồi. Nhưng mà bám vào cái từ là ấ đấy là lúc sau là tưởng hai cái là một trong kiểu hình tướng ấy thì là cái biết biến thành có hình tướng. là biết thì nó sẽ được nghĩa một cái biết xong nó có hình tướng cái biết không được có hình tướng hết nhưng khi mình dùng từ nó là cái hiện ra thì nó lại thành có hình tướng cái hình có cái hình tướng đúng rồi bây giờ mình dùng thứ không giờ là chuẩn nhất không tờ chứ không phải là mồ để nó mất nó mất luôn xư s nó là biết còn nội dung biết chính là biết đấy mình phải là bộ phá mình biết thành có hình tướng luôn ờ đấy khi dùng từ là một hoặc là từ là trên tr một là có thành có hình tướng rồi trong khi nó là cái không hình tướng Nhưng vì nó lại hiện ra. Thế nó lại có hiện ra. Thế là khi con đồng hóa phát có hình tướng. Ừ. Đấy. Có hình tướng thì con đ sợ ngay. Con sợ hãi là tất cả con sợ hãi ấy. Trên đời sợ vân vân là vì mình tưởng là mình có hình tướng xong mình đập bị đập qua đập lại mình tố thi mình giảm chất lượng. Nếu mình kể cả mình không phải thân thể này mà có hình tướng ấy thì mình cũng giảm t giảm chất lượng đi chứ. Mình có hình tướng mà nế mình có thể vô mình được. Vân vân b dầu được nghèo được được. Sướng được. Ừ. Có thể sướng được khổ được. Sáng xong bớt lắm bắt thì nó ờ rồi tí nữa xong phần sau còn sớng hơn nữa đây nó chỉ là nửa đấy. Cái này chưa liên quan đến cắt gì đúng không? Bã sáng hơn chưa? Chứ khôngắm bắt được. Con không hình không tướng còn sợ cái gì? Sợ tí sợ gì. Con cắt trượt hay không cắt trượt thì sợ quá hết thì đấy là biểu hiện con cắt trượt thoải mái. Cắt thoải mái. nói luôn thoi là đình thế nào con là không thể hiện con mới chết con mới thấy sau tôi ngu ngu n tôi mờ này điểm tôi thấp này quá nó bị lãm theo ấy đấy do hiện thức nó không rõ ràng đấy ý là mất yếu ấy không sao trên đường giờ 1000 còn phải đều chuyện đủ đủ chuyện trên con đường tới Phật quả vô song mỗi khó khăn là một lần Nhảy vót đấy. Đây là nhảy vọt gọn đấy. Đ 5 mấy là gì đó? 59 59 rồi. Họ đi Sài Gòn ăn đêm đi đêm đu chuyện mấy hôm nay. Ừ. Không biết là sẽ dùng cái đấy cho việc gì mà chỉ biết là lên chỉ biết là lên để chuẩn bị cho cái gì đó thôi chứ quá bất thường gì nữa. Từ xưa năm 9 đâu. Năm ngoái trung bình có 130 mà 4 sinh đắm con này đẹp. nhận thức sai bớt xong rồi lắp lại nhận thức đúng như lại đúng hơn đấy mỗi khó khăn là nhảy vọt yên tâm đây các con khó khăn chỉ nhảy bọt thôi mình không thể tắt được rồi nhá bây giờ cái chữ là sẽ cẩn thận chữ là ấy là thì không nghĩa là hai thứ là một động v nhau động này động hỏng cái kia bất nhị bất nhị là hay nhất nên là nên là cái cái cái nhà Phật dùng bất nhị rất nhiều Bất nhìn là 02 chứ không nó phải là không nó dùng từ là một. Vâng. Vì 0 thì rất đúng. Là một thì hiểu sai ngay. Là một phát sai luôn. Đau không? Không hai chứ cô nhưng mà làm một chết nhưng mà nhưng mà chỉ một thì ok. Chỉ một không phải là một chỉ một là chỉ một còn là một là khác chỉ một. Là một là hai đây. Đây là một cái là hai cái là một chỉ một là dữ nhất. Còn một l quay có hai chỉ có một thôi. Chỉ một thì chỉ một lại đúng. Ch đúng tại sao bên ngoài chỉ một thì nó không nói là có hai thứ gập hộp gộp. thành một thứ. Còn là một nghĩa là nó ngầm định rằng có hai thứ sau rồi nó là một thứ. Vâng. Đấy hẳn nhau. Nhưng chỉ một thứ thì phải hiểu thế nào? Về chỉ một chí là 02 tương đương khôngạ. Chỉ một tương đương 02. Ví dụ nếu có biểu hiện và không biểu hiện thì nó chỉ là một thôi. Chỉ một thứ thôi. Sự cái chỉ một đấy. Să thỏ hiện ra đấy thì nó là phần chống không sát thỏ. Nếu mà bảo là con nếu có hai thứ là hiện ra và không hiện ra. Nếu chỉ một thì con chỉ gọi là phần chỉ một. Con chỉ là phần không hiện phần số biểu hiện thôi. thôi chứ không thể con không thể là cái phần kia được. Nếu con sủa con hai phần nhưng mà không còn chỉ một thôi. Nó thực sự ừ gọi con cũng có hai phần nhưng mà nếu con chỉ một thôi thì con sẽ là cái đại viên mãn là cái mà hiểu cả hai phần xuống nói từ nãy giờ. Vâng. Vâng. Nãy giờ chú nói con có hai phần đúng không? Để để hiểu nhưng thực chất con chỉ một nghĩa là con sẽ là cái đại viên mãn là cái cả cái cả hai mà không thách giờ nó được. Chứ còn không thể nào là một trong hai đấy được hoặc là cả hai được. Còn là cả cái cục chung và cục chung đấy không tách ra được nhưng hiểu càng phải càng hiểu đúng phải chính xác. Đúng rồi. Vâng. Thế thì ta con là đại viên mãn đấy. Con nếu con chỉ một ch là gì? Con đại viên mãn nghĩa là gì? Con là con cả hai phần nhưng hai phần đấy không d được đâu để mà hai được đâu. Đừng nghĩ nó là hai thứ bất nhị ở chỗ đấy gì là bất nhị chứ nếu gọi là con là hai thứ thực sự ấy thì là con là chết rồi. Nên nó nên là phải bất nhị. Hiểu tương đối. Con là hai phần nhưng mà con bất nhị hoặ con chỉ một. Nhưng mà nhị hiểu nhưng mà hiểu thôi. Để hiểu một cách thô thiển thì chia con làm hai phần. Phần chân thường và phần vô thường. Hiểu cách thô thiển không chính xác nhưng mà rất hợp với cả để hiểu. Còn thực sự thì hai phần đấy không tách giờ nhau được. Chỉ là một thôi. Vì thế nên là mình gọi là chỉ một và mình gọi là bất nhị. Đều được. Hai phần đấy là 02. Hai phần đấy. Chỉ 1 0 là không thách nhau được. Chỉ một nghĩa là nó không thể nào chia đôi được đâu. Một đấy không phải hai đâu. Ừ chỉ một nghĩa là 02 nó sẽ dễ hiểu. Chỉ một là không hai. 02 là chỉ một cái chưa bao giờ có hai cả. Nên khi nó hiểu mình phải nói là nhưng mà còn thêm nữa còn vượt khỏi cái đấy nữa vì không là mình đã tưởng hai thật. Đúng rồi. Yên tâm nổ não chắc rồi. Tôi hỏi xĩ xong nó không hiểu được bảo không đúng đâu. Nổ não thì mới muốn ra khỏi suy nghĩ thì muốn giác ngộ không chỉ muốn dừng đấy xong rồi ok giáo sư diến sĩ thôi tưng nó bắt được rồi đấy chính vì nổ não có muốn giác ngộ không là mấy ông giáo sư sĩ rất là happy bây giờ ấy rất là happy viết sách kiếm kiếm tiền hạnh hạnh phúc và ông có muốn giác ngộ đâu vì ông có nổ não đâu ông chỉ ông tưởng ông hiểu rồi viết sách thôi mà nắm bắt được rồi con nổ não mới là ưu điểm của con mới chứng tỏ là con đi xa được nữa còn câu hết nổ não rồi các ông ấy tưởng là mình là hiểu hết rồi Con là ai? Con là gì? Nào nói tương đối nào. Người khác đi. Rũ trang xong rồi ch người khác đi. Rồi Hải Nam hỏi đến khi nào ai trả lời đúng thì mới dùng nhá. Chắc con là ai là con nói một cách thôi thỉa nhất là con có hai phần được rồi đấy. Một phần là phần không hình tướng không biểu hiện nhưng biết đang biết nhưng luôn biết. Luôn biết tốt. Phần một không hình tướng không biểu hiện. Tướng biểu hiện. Nhưng luôn biết nhưng luôn biết. Và đấy là phần gì? Đấy là đấy phần lõi. Phần con phần lõi. Ok. Phần lõi. Rồi và phần thứ hai là phần nó không nó không hình tướng không biểu hiện nhưng luôn biết nhưng lại có cái có cái năng lực biểu hiện. Năng lực biểu hiện. Ừ. Và biểu hiện là tất cả hình tướng này. Rồi biểu hiện cả thế giới muôn vàn hình tướng. Đúng rồi. Ok. Vậy là khi là nói là con là câu hỏi tiếp theo là thế phần hai liên quan gì? Phần một hai phần thì không tách rời nhau ạ. Phần hai không thể không thể tách rời không phần một được. Không thể tách rời phần một. Và nhưng nhưng nhưng không tách rời nhưng không có nghĩa là tác phận tác động vào cái phần biểu hiện thì cái phần lõi này nó lại thay đổi phải không nghĩ rằng mà phải khẳng định luôn không thách rời nhưng mà dù tác dụng bao nhiêu và phần biểu hiện hiện thi phần lõi chả vấn đề gì cả vì phần lõi chứ gì vì phần lõi là không hình tướng không hình tướng đấy tác động vào phần biểu hiện bao nhiêu thì phần lõi không thay đổi gì không ảnh hưởng gì hết không ảnh hưởng gì nó có hình tướng đâu vì phần lõi không có hình tướng đấy hình dung xong chưa con chưa vậy hiểu hiểu thế nào là con thực sự chưa Đấy con là đống v xong đấy. Và bây giờ mình dùng từ một từ rất là hay là gì? Con là cái đang là cái đang là được chưa? Nhưng mà con thực sự thì lại là cái đang là nhưng lại chẳng là gì không là gì cả. Để cho mình là mình đừng có tưởng là cái này con là cái là dừng đẹp rồi. Vâng. Nhưng mà con lại tưởng con lại đồng hóa bé mất là con là hình tướng. Ờ thì phải nói thêm là con thực sự ấy thì chỉ là cái phần không là gì cả thôi. Phần không hình tướng đấy thôi. Con là cái đang là nhưng mà con thực sự hay là lõi của con ấy lại là cái phần gì chẳng là gì cả nên đang là mà chẳng là gì cả đánh thẳng vào lõi đánh thẳng vào thầ thực sự con là ai đánh thằng phần lõi của con anh em sáng hơn chưa nào vợ của con bạn của Việt Nam nào anh ấy ừ có không ý con con thử nói thêm còn à thế nói đi không không khi sự mà khi mình nói là đoạn trước ấy con thấy là nói là mình là cái đang là ấy thì mình Mình vẫn còn nắm bắt mình là cái biểu hiện này này. Ừ. Nhưng bây giờ không làm gì cả. Phất thôi sao nó không nghĩ nổi đi. Đang làm mà chẳng làm gì cả. Mất chí vẫn không hiện đấy nó mới lộ ra chứ. Đang làm mà chẳng là cả thì mới lộ vẫn không thể hiện ra. Còn nếu mà cò đang là con toàn nhìn biểu hiện thôi. Nếu bảo con là đang lạ ấy thì con 99% con nhìn phần biểu hiện rồi. Xong thì con chẳng có nhìn phần không biểu hiện nữa. Đúng. Đấy nhưng con là cái đang là nhưng mà lại chẳng là gì cả. Rời cái phần con mới rời hết toàn bộ cái phần biểu hiện con mới trở về con thực sự con lõi mới dừ con lõi được. Con con thực sự thì dễ khó hiểu lắm. Con lõi con bây giờ phần con lõi đang là con nhưng mà đang là mà chẳng là gì cả thì là con lõi. Ừ. Được chưa? Nếu mà mình phân tích của hai phần ấy có phần lõi phần biểu hiện ấy thì đang là gồm cả hai phần vào nhau cộng vào nhau. Còn đang là mà chẳng là gì cả là phần con lõi. Mà vấn đề là tại sao bài thờ đã bước con? Bởi vì các con cần quan tâm phần đấy. Vì các con đã bị lộm sang phần là con là cái là Tho nghĩa là conể biểu hiện biểu hiện ảnh hưởng phát là con bị sao bị sao ngay nên cái câu đấy giơ đây mới đáp ứng con là gì đang là nhưng lại chẳng mà chẳng là là gì cả nào xong tự anh nào tự anh kim cương nào kim cương á con là ai con mô tả nhá ừ con là cái quái gì con có hai phần con có hai phần ok phần số một là cái phần mà không biểu hiện không biểu hiện à không thể mô tả được không hình tướng không hình tướng không thể mô tả được ok Nhưng nhưng lại có cái khả năng biết nhưng luôn luôn biết. Luôn luôn biết. Luôn luôn biết. Luôn luôn biết. Ok. Vâng. Và cái phần số hai là cái phần biểu hiện. Và cái phần đấy nó có năng lực biểu hiện. Có năng lực biểu hiện. Nó không chỉ luôn luôn biết nó có năng lực. À có năng lực biểu hiện. Lõi nó vừa luôn luôn biết vừa năng biểu hiện. Vâng. Đấy đúng rồi. À luôn luôn biết và có năng lực biểu hiện. Ừ. Còn cái cái cái phần số hai chính là cái cái cái biểu hiện đó. Phần biểu hiện. Cái phần biểu hiện gọi là phần lõi. Phần biểu hiện. Được chưa? Thấm nhất ngự với nhau. Vâng. Còn nói thì nó gì? Nó không hình tướng. Ừ. Nó không biểu hiện. Không biểu hiện. Không thể nắm bắt mô thả được nhưng nó lại có khả năng luôn luôn biết. Biết và có và nó có nắp lắc biểu hiện. Ừ. Tiềm năng biểu hiện đấy. Có tiềm năng biểu hiện. Biểu hiện. Rồi sau đó thì gì? Phần biểu hiện thì nó biểu hiện ra cái phần biểu hiện. Biểu hiện ra cái phần biểu hiện. Ừ. Phần biểu hiện là phần gì? Phần biểu hiện là phần mà có thể thay đổi được. Tất cả th hiện ra này. Nhận thư hiện ra đúng không? Có thể thay đổi được. Nhiều hình tướng có thể thay đổi được. Ừ. Có thể tan vỡ. Ừ. Có thể hủy hoại tan vỡ nhưng quan trọng nhưng mà phần biểu hiện có hủy hoại tan vỡ như thế nào ấy. Ừ. Hết cỡ như thế nào thì không bao giờ có thể tác động được vào cái phần mà không biểu hiện. Đấy. Đúng rồi. Không chạm vào được. Không bao giờ tác động vào được cái phần không biểch rời phải nó không rách rời trước. Không rách rời xong mới không vì không rách rời mới nhưng được chứ. Ừ. Ừ. Rồi cái phần đấy đầu tiên từ trước nó là không phải là không là không ảnh hưởng. Vâng. Thế đầu tiên của nó là không tách rời. Không tách rời được khỏi cái phần mà không biểu hiện phân lõi. Ừ. Phần lõi đúng không? Vâng. Giống như không thấy được hỏi cái được biết với cái đang biết rồi. Xong đó mới nhưng dù là tác động hết cỡ vào cái phần mà không biểu hiện có biện cái phần biểu hiện bị hủy hoại hay là tác động đến mức nào đi chăng nữa thì không bao giờ có thể tác động được vào không biểu hiện vào cái vận không biểu hiện. Đúng rồi. Giống như hình trong gương và hình trong gương và mặt gương. Mặt gương. Đúng chưa? Thực ra ngày xư thời ngày xưa ta không có bành tivi đấy. Ừ. Chứ bành tivi còn hay hơn mặt gương. B tivi nó năng biểu hiện nó cái mặt hương nó không có năng được biểu hiện nó là phản chiếu chứ không biểu hiện à đúng rồi đúng không nhở bên tivi th nó tinh được biểu hiện thực sự luôn mặt gương là là phản chiếu mặc dù h cũng là biểu hiện biểu hiện theo kiểu phản chiếu còn đ biểu hiện trực tiếp từ nó ra luôn cái mình tivi nó còn nó còn hay hơn cả mặt gương vì nó phản chiếu nó biểu hiện từ nó ra luôn nhưng mà cái hình đấy nó không ảnh hưởng đến nó cả ừ mà là cái hình đấy cũng là cũng là một với nó không thấy được ừ là một không theo nghĩa là không tách rời. Không tách rời được là một thơ không tách rời nhưng mà tất cả hình ảnh thay đổi nhưng mà màn hình tivi sao đâu. Đúng rồi. Đấy nên chỗ này là cũng là chỗ chỗ tinh tế tinh tế đấy. Vâng. Rồi còn muốn nói thêm gì không? Hỏi thêm gì không? Không nãy mọi người hỏi là con cũng đều làm rõ rồi. Ok rồi. Quề nói chưa? Ghi vòng đi. Khi nào anh em nói hết thì là cho chắc. Ok phần quan trọng. Thực ra cái này là cái phần làm rõ hơn của cái phần ngày hồi có nhập tánh. Đúng rồi. Làm rõ lên nữa. Rõ hơn để không mập mờ nữa. Được chưa? Rồi con ạ. Có thể mô tả với con là con có hai phần. Ừ. Phần thứ nhất là phần lõi. Ừ. Thì là không biểu hiện. Ừ. Không thể mô tả được. Ừ. Và không có tính chất gì hết. Không hình tướng. Không có hình tướng gì cả. Không có không không biểu hiện. Không có hình tướng là không thể mô tả nắm bắt được. Ừ. Đấy là phần không. Đấy là phần không. Thì cái phần không phần là gì? Phần không thì nó lại có năng lực biết. nó lại có tuy rằng không biểu hiện nhưng lại có đấy có năng lực biết thì lại lực biết và có năng lực biểu hiện được rồi. Ok chuẩn. Thế thì cái phần thứ hai ấy là phần biểu hiện là cái chính là thể hiện của cái năng lực biểu hiện của cái phần một đúng rồi. Là biểu hiện ra tất cả những thứ như thế này. Ừ thì cái phần biểu hiện đấy nó lại là có thể hủy hoại, có thể biến đổi, có thể tất cả mọi thứ. Ừ. Thế nhưng đầu tiên là có hình tướng này. Có hình tướng có thể bị hủy hoại. Có thể bị tác động. Thế nhưng mà cái phần biểu hiện thì lại không tách rời với phần lõi với phần không biểu hiện. Ừ. Tuy là không tách rời nhưng mà khi tác động vào phần biểu hiện thì lại không thể nào tác động được gì đến phần không biểu hiện. Ừ. Ok. Rồi đấy. Hình dung với con rõ ràng chưa? Rõ ràng. Nếu dùng một từ để nói thì con là gì? Nếu dùng một từ để nói thì nói là con là cái là rồi. Dùng một từ để nói về phần lõi của con thì dùng c gì? Nếu mà dùng một từ một câu để nói về cái phật lõi của con thì là đang là mà chẳng là gì cả. Ok, chuẩn rồi. Đó, Minh Hải đi. Vâng. Con là cái quái gì? Gọi là gì? Để mô tả thì con sẽ gồm hai phần. Ừ. Một là phần lõi. Đúng rồi. Để mô tả chứ còn không phải thật. Chỉ là mô tả thôi. Sao mô tả cái không thể mô tả được mô tả thế nào thì thôi để mô tả thì con hai phần. Nể sụ lắm thì con mô tả dụ nghe. Đấy, còn nể sụ lắm với dụ nghe. Đấy, thì là qua hai phần rồi. Một là phần l Ừ. Đ phần không có hình tướng, không có biểu hiện. Ừ. À không mô tả được. Ừ. Đấy. À nhưng mà nó có khả năng a luôn biết. Ừ. Và nó có khả năng biểu hiện ra. Rồi tuần chuẩn rồi. Một chuẩn rồi. Thì phần hai là phần mà biểu hiện ra tất cả những thế này thì nó không không tách rời khỏi nó có hình tướng đấy. Nó cho nó gặp thứ kia nó có hình tướng, có tính chất, có thể mô tả hình tướng nó có tinh chất mô tả thoải mái đúng không? Vâng. Nó có đến có đi. Có ừ có mọi thứ có mọi thứ và nó không không tách khỏi cái phần một được nhưng không thể tách thể không thể tách được ch tách không được mà không thể tách ừ không thể tách khỏi phân lõi được phân lõi ứ à nhưng mà nó không thể tách nhưng mà khi mà nó bị thay đổi nó thì nó lại không không thể à phần loại nó vẫn thế nó không ảnh hưởng tá chạm vào không ảnh hưởng gì vì phần nó không có biểu hiện cho nên nó không không thể tác động không bị ảnh hưởng gì hết chuẩn rồi đấy đó ngon đấy An em sáng sủa chưa? Rồi tuệ Vân đi đầu tên là chỉ một đi. Chỉ 1 02 chỉ 1. Ui giời ơi cái nhà này oách nhà chỉ 102. Cái nhà xịn thế nhà giàu có tôi chỉ 102 thôi. Ok nếu mà để tả hàng độc đấy hàng độc đấy. Hàng độc nếu mà để mô tả về con ạ thì con gồm có hai phần. Ừ. Phần một là phần đầy đủ là con thì không thể mô tả được. Đầy đủ thế đấy. Hoặc là con vượt qua mại mô tả chuẩn hơn. Con là vượt qua mô tả đấy cho nó con là vượt qua khẳng định. Con là vượt qua mô tả nhưng để sụ Để mô tả thì con mô tả nàyả thì được chưa? Chốt con vượt gọi mô tả nhá để cho nó không bị lừa cái mô tả nữa. Vâng ạ. Con là gì? Con vừa gọi mô tả sự đừng có hỏi. Con vượt qu mô tả hỏi sao được nhưng mà để sự đên con trả lời đấy nh nào con là gì? Trả lời đi. Ờ con không thể mô tả được. Không phải không tải. Con vượt qua con vượt qua khỏi khỏi mô tả. Vượt qua đấy nhá. Con vượt qua khỏi mả tạ nói gì? Nói vượt qua cái đấy luôn. Rồi con tiếp đi. Con vượt qua khỏi mọi mô tả nhưng mà để mô tạm thời mô tả để mô tả thôi không tạm thời được để mô tả. Thì con gồm có hai phần. Ừ. Một là phần lõi và hai là phần biểu hiện. Rồi về phần lõi thì là con không có hình tướng. Cái phần lõi ấy, cái phần lõi ấy thì là không có hình tướng, không có biểu hiện. Ừ. À không thể chạm vào được. Ờ chứ cần không thể chạm và chỉ là không hình tướng không chạm vào phần hai rồi. À không thể không hình tướng không thể mô tả được. Không biểu hiện mấu chốt là không biểu hiện. Không biểu hiện không biểu hiện vì không hình tướng. Mọi người sẽ hiểu sầm là biểu hiện mà không hình tướng. Ừ. Thế là mình không biểu hiện là mạnh nhất từ phải nhớ đầu tiên. Không biểu hiện. không biểu hiện sau đó thì không một hình tướng không có một giả được. Vâng được. Ừ. Phần lõi thì là ờ phần lõi có đặc điểm là không biểu hiện. Con ghi tí ai nó con nói đúng AI sẽ tóm tắt con không biểu hiện AI của Vũ Toàn ấy. Còn AI của ông Khải thì nó sẽ làm PDF đẹp. Ừ. Phần lõi là không biểu hiện, không có hình tướng, không mô tả được. Thôi thôi đọc sự viết rồi. Viết đọc thôi. Cái này phải khóc vào tâm. Đọc để khóc vào tâm. Viết để khóc vào tâm chứ còn không phải là để tóm giát để hiểu mà là khóc tâm. Còn là Rồi chấm xuống dượt qua khỏi mọi khái niệm và mô tả chấm Nhưng để mô t này thì có thể tạm thời mô tả như sau. Hai chống xuống dòng 1 chấm con gồm có hai phần Hai ch phần lõi và phần biểu hiện xung 2 phân lõi là phần không biểu hiện Phải không hình tướng phải không thể mô tả được. Nhưng lại luôn luôn biết và có năng lực mở ngoặc tiềm năng đóng ngoặc biểu hiện Năng lực mở ngoặc tiềm năng đóng ngoặc biểu hiện chấm xuống dòng 3. Phần biểu hiện được biểu hiện ra từ phần lõi. Phải. Không tách rời khỏi phân đỏ không thể tách rời khỏi phần lỗi. Phần mô à phần biểu hiện được biểu hiện ra từ phần lõi phải không thể rách rời khỏi phần lõi. chấm nhưng và chấm chự dừng dương vội tuy phần biểu hiện có thể bị tác động Đẩy bị thay đổi phải bị hủy diệt nhưng những thay đổi này không thể chạm vào phần lỗi. Đây không thể tác động vào vân loại vì phần lõi là phần không biểu hiện. Đấm xuống dầu giống như mặt gương và hình ảnh trong gương. Mặt gương vừa biểu hiện ra hình ảnh Rồi vừa không tách rời với hình ảnh nhưng cũng không bị ảnh hưởng. bởi hình ảnh trong hưởng ảnh hưởng gì không gì không ảnh hưởng gì h trong rồi có đùn dụ th hiểu chưa có cái phần phần biểu hiện ấy mà có thể ghi thêm cái phần mà nó hình tướng không không cần chữ biểu hiện nó tự nói hình tướng lúc nãy định nói nói với nhau nhưng mà biểu hiện nó tự ôm chế hình tướng bên trong biểu hiện mà đấy sáng sủi chưa đoạn này là phải ghi chưa xết cho số dòng để nói một câu ngắn gọn thì con gồm hai phần chân thường không biến đổ và vô thường luôn biến đổi. Chấm xuống dọng để nói một cách ngắn gọn hơn thì con là cái đang là hoặc con là đại viên mãn đấng xong rồi nói con là cái đang là để cho con không từ chối. phần biểu hiện nhưng có nguy cơ khiến con tưởng mình chỉ là phần biểu hiện mà quên mất phần không biểu hiện chấm. Vì vậy để hình dung chính xác hơn Về phần không biểu hiện, con có thể nói con là bỏ chữ con là con đang là mà chẳng là gì cả. Đ khi nói như vậy tâm trí sẽ thôi đắm bắt. và tìm hiểu và thôi tìm hiểu thế giới hình tướng để quay lại để quay về cảm nhận trạng thái thực sự của con đang là mà chẳng là gì cả. Hai chấm hai chấm đang là mà chẳng là gì. Chấm xuống sao? Hiểu rõ điều này, hiểu rõ mình là khiến con không còn sợ bị ảnh hưởng. bởi phần biểu hiện bởi vì dù kinh nghiệm có kinh khủng thế nào đi nữa. Có vô minh bao nhiêu đi nữa? Phẩy có vô minh bao nhiêu nữa? Thì cũng không thể chạm vào con con viết hoa mở ngoặc phần lõi không biểu hiện nóng ngoặc. Nhớ rằng chậm nhớ rằng mình là đang là không đang là mà chẳng là gì cả. Đủ nhiều trong cuộc sống. sẽ dẫn con đến sự tự tin. mà không cần cố gắng đạt được điều gì hết và cũng không sợ bị sao hết nào. Tạm dừng đây nào. Cần một bạn đọc đọc đọc đọc đọc đi. Đó chậm của con đọc ạ. Ừ. Con là ai? Hỏi chấm xuống dòng. Con vượt qua khỏi mọi khái niệm và mô tả chấm. Nhưng để mô tả thì có thể tạm thời mô tả như sau. Hai chấm xuống dòng. Một. Con gồm có hai phần. Hai chấm phần lõi và phần biểu hiện. Hai xuống dòng hai. Phần lõi là phần không biểu hiện phẩy không hình tướng phẩy không thể mô tả được. Chấm nhưng lại luôn luôn biết và có năng lực mở ngoặc tiềm năng đóng ngoặc biểu hiện chấm xuống dòng ba phần biểu hiện được biểu hiện ra từ phần lõi phẩy không thể tách rời khỏi phần lõi chậm thôi chấm tuy phần biểu hiện có thể bị tác động phẩy bị thay đổi phẩy bị hủy diệt nhưng những thay đổi này không thể chạm vào phần lõi phẩy không thể tác động vào Phần lõi tuy phần biểu hiện đọc lại câ này đi. Tuy phần biểu hiện có thể bị tác động. Vâng. Bảo chữ có thể đi. Tuy phần biểu hiện có thể có hình tướng thế cho dễ hiểu hơn dõ cho hiểu đúng hơn chứ nó chả bị sao cả. Vì nó có hình t thật đâu mà bị bị có thể có hình tướng. Con đọc tiếp dụ. Đọc chậm thôi. Vâng. Tuy phần biểu hiện có thể có hình tướng bị tác động. Ừ phẩy bị thay đổi, phẩy bị hủy diệt. Nhưng những thay đổi này không thể chạm vào phần lõi. Phẩy không thể tác động vào phần lõi vì phần lõi là phần không biểu hiện. Chấm xuống dòng giống như mặt gương và hình đọc lại câu biểu hiện đi. Tuy phần không trước trước đ Vâng ạ. Ba. Đấy là phần ý thứ ba ạ. Ba. Phần biểu hiện được biểu hiện ra từ phần lõi như ảo ảnh chắc không từng có phần biểu hiện theo nghĩa đen lại mắc cái mới nó chỉ là ảnh thôi. Chỉ biểu như không phải bệnh nhân thật. Em thích cái phần biểu hiện đây này thì là biểu hiện nó có hai phần biểu hiện tướng hình tướng. Ví dụ như suy nghĩ đâu có hiện thành tướng nhưng mà nó vẫn là có th hiện thướng suy nghĩ có hình tướng thì hình tướng. Suy nghĩ lại không hình tướng mà cười suy nghĩ lại có hình tướng ra nhưng mà đâu nó là gì đâu có thôi được mô tả được vân vân là có hình tướng rồi khái định hóa được thì thôi thôi bàn sau bàn sau không phải chủ đề này chỗ này liên quan hình tướng đâu chưa nói gì cả đọc đi đọc đấy dạ phần biểu hiện được biểu hiện ra từ phần lõi như ảo ảnh ừ phẩy không th thể tách rời khỏi phần lõi. Ừ chấm. Tuy phần biểu hiện có thể có hình và có nhữ phẩy mà và không thể lõi và không thể đọc đọc ảnh đó. Và và xâ con đọc lại ạ. Ừ. Phần biểu hiện được biểu hiện ra từ phần lõi như ảo ảnh. Ừ. Và không thể tách rời khỏi phần lõi. Ừ. Chấm. Tuy phần biểu hiện có thể có hình tượng bị tác động phẩy bị thay đổi phẩy bị hủy diệt có thể mang hình tướng chữ có thể mang hình tướng có thể điều chữ có nó đau đầu tuy phần biểu hiện có thể mang hình tướng bị tác động phẩy bị thay đổi phẩy bị hủy diệt nhưng những thay đổi này không thể chạm vào phần lõi phẩy không thể tác động vào phần lõi Vì phần lõi là phần không biểu hiện. Chấm xuống dòng giống như mặt gương và hình ảnh trong gương. Hai chấm mặt gương vừa biểu hiện ra hình ảnh phẩy vừa biểu hiện ra hình ảnh mở ngoặc nhưng không có thật. Đóng ngoặc nhưng không có thật. Ừ. Con đọc lại ạ. Ừ. Giống như mặt gương và hình ảnh trong gương. Hai chấm. Mặt gương vừa biểu hiện ra hình ảnh mở ngoặc nhưng không có thật đóng ngoặc. Phẩy vừa không tách rời với hình ảnh nhưng cũng không bị ảnh hưởng gì bởi hình ảnh trong gương. Chấm xuống dòng để nói gì? Bỏ dữ bởi đi. Khi hình ảnh trong gương thay đổi. Khi hình ảnh trong gương thay đổi. nhỉ? Con đọc lại ạ. Ừ. Giống như mặt gương và hình ảnh trong gương. Hai chấm mặt gương vừa biểu hiện ra hình ảnh mở ngoặc nhưng không có thật đóng ngoặc. Phẩy vừa không tách rời với hình ảnh nhưng cũng không bị ảnh hưởng gì khi hình ảnh trong gương thay đổi. Chấm để Nói một câu ngắn gọn xuống dòng. Để nói một câu ngắn gọn thì con gồm hai phần hai chấm chân để miêu tả một câu nữa sẽ nói cho miêu tả để mô tả thô thô nói để nói được không? Ok. Dạ để cho nó ngắn gọn. Để nói gắn gọn cho nó ngắn gọn. Dạ để nói một câu ngắn gọn thì con gồm hai phần ừ hai chấm. Chân thường không biến đổi. Ừ. Và vô thường luôn biến đổi rồi. Chấm xuống dòng. Ừ. Để nói một cách ngắn gọn hơn. Ừ. Thì con là cái đang là ừ hoặc con là đại viên mãn. Ừ. Chấm xuống dòng nói con là cái đang là để cho con không từ chối phần biểu hiện. Nhưng có nguy cơ khiến con tưởng mình chỉ là phần biểu hiện mà quên mất phần không biểu hiện. Ừ. Chấm. Vì vậy để hình dung chính xác hơn về phần không biểu hiện. Phẩy, con có thể nói hai chấm con đang là mà chẳng là gì cả. Chấm khi nói như vậy, tâm trí sẽ thôi nắm bắt và thôi tìm hiểu. Để hình dung chác hơn về phần không biểu hiện mở ngoặc phân lõi. Rồi phần là con thực sự không bao giờ thấy Mở ngoặc ạ. Mở ngoặc phần lõi gạch ngang phần là con thực sự không ở thay đổi đúng không? Dạ. Con đọc lại phần đấy ạ. Ừ. Vì vậy để hình dung chính xác hơn về phần không biểu hiện mở ngoặc, phần lõi, gạch ngang phần là con thực sự không bao giờ thay đổi đóng ngoặc phẩy. Con có thể nói hai chấm con đang là mà chẳng là gì cả. Chấm khi nói như vậy, tâm trí sẽ thôi nắm bắt và thôi tìm hiểu thế giới hình tướng để quay về cảm nhận trạng thái thực sự của con đang là chẳng là gì cả. Chấm Vâng. Rồi rử con hai chấm. Vâng. Vâng, hôm nay là con được học về trạng cái thực sự của chính mình. Vâng. Đấy, câu đang là gì cả. Nó không từ chối, nó không nó không kiểu nó không nó không nó không tách cái phần phần là ra khỏi khỏi con nhưng mà nó nói rõ là con là cái gì. Đúng chưa? Nên là hôm nay con đã nhớ một cái câu câu mới của sư phụ đang làm mà. Đấy, cái giá trị của câu này là gì? Là cái đoạn mà s vừa đọc con đấy. Tâm trí ấy. Con con nói một thời gian đi có thể đến mai con sẽ cảm nhận được giá trị của Đó là tâm trí nó bắt đầu nó nó nó không không phân tích nắm bắt cái giới mà nó quay về trạng cái thật thật là đang là mà chẳng thật là con đang là con cảm nhận được nhá. Cái đang là cảm nhận được không? Đang là cảm nhận được không? Đang là không thể mô tả được. Đang là thế nào? Tôi nhụ đô mô tả đang là thế nào đấy? Đang là chẳng thấy không mô tả được nhưng cảm nhận được nhưng làm một cái gì đó thì là mô tả được. Đây sang phần hai. Đ xong phần hai ch để dụ sang phần hai. Phần giá trị của cái câu này còn một đoạn nữa ạ. Đọc tiếp xuống dòng ạ. Hiểu rõ mình là ai khiến con không còn sợ bị ảnh hưởng bởi phần biểu hiện. Bởi vì dù kinh nghiệm có kinh khủng thế nào đi nữa, phẩy có vô minh bao nhiêu đi nữa thì cũng không thể chạm vào con. Con viết hoa mở ngoặc phần lõi không biểu hiện đóng ngoặc. Chấm Nhớ rằng mình đang là mà chẳng làm gì chẳng là gì cả đủ nhiều trong cuộc sống sẽ dẫn con đến sự tự tin mà không cần cố gắng đạt được điều gì hết và cũng không sợ bị sao hết. Chấm hết rồi. Ok. Mình là đang là mình đang là mà chẳng là gì cả. Mình đang là mà chẳng là gì cả. Con đang là mà chẳng là gì cả. Không có chữ là không nói giờ có xong có là đâu. Chị là con đang làm chẳng làm gì cả. Mình mình mình mình đang làm chẳng làm gì thế giọng hình như này lúc thử hành khác gì nhau đâu. Viết văn học thế thì thôi chứ thử hành quan trọng nhớ trạng hai đấy thôi. Sắc rủa chưa? Có chỗ nào có chỗ nào mờ chỗ này nữa không? Sáng sủa là quan trọng. Sáng sủa mới tự tin được. Không mờ là không tự tin. G thế mà con tự nói thì mình đang làm mà chẳng là gì cả. Thử nói tự nói chính mình cảm thấy gì nãy xong thế nào? Con là cái xu hướng thậm chí không lắp bắt. Đúng rồi. Bình thường hàng ngày mình quan tâm quá nhiều cái biểu hiện kể cả trống không sang giả chiếu cũng lại cố quan tâm biểu hiện chứ không phải là không phải là cái trạng thái Cái mà s cần con quan tâm là cái trạng thái con cắt về cái trạng thái đấy chứ không phải là con con ngồi phân tích và chứng minh với bất cứ cái trò gì là ý là khi mà đưa không ra là nó bị dính vào cái biểu hiện ấy dù về trạng thái nhưng cái phần mà bị dính nó vẫn chưa được giải trừ thì nó chưa về đấy là chưa về đây là nó vẫn dính còn cái này nếu con hiểu tự nó về con chả con chả cần phải phải đi cắt cái gì được con không phải cắt nữa tại vì con đang làm mà chẳng là gì cả cắt cái gì nữa nếu con cảm nhận nếu con quay về cảm nhận câu cuối cùng sụ ấy nó quay quay về cảm nhận Thì con đấy là cắt rồi đấy. Quay về cảm nhận cái trạng thái thực sự của con là đang làm mà chẳng là gì cả thì có phải rời tất cả cái là cái gì không? Tất cả vật chất, vật thể tất cả thứ mà con con có thể tưởng tượng được nó về trạng thái đang là con thì đây là một nhát cắt rất tự nhiên chỉ nhờ hiểu thôi. Không phải là tôi đã đi cắt mất luôn tôi cắt vì con cần cắt đâu. Con chỉ hiểu đúng và con về cảm nhận thôi mà chứ con không cắt con không cả nhìn thấu luôn. Hiểu thôi mà. Hiểu dất hiểu là chính là nhìn thấu. Rồi hiểu thì con quay về cảm nhận một cách tự nhiên. Nhưng nếu con bảo con đang là mà chẳng là gì cả thì có tự nhiên con rời khỏi cái thế giới là gì không? Là vật thể là câu chuyện là đủ chuyện không? Để về trạng thái đang là bình thường con không? Trạng thái đang là mới là trạng thái tự nhiên của con. Còn là cái gì là không tự nhiên. Là gì là phải cố gắng phải nghĩ mình mới là cái gì được chứ. Con phải nghĩ thương mới là cái gì được. Đây là phần hai đấy. Phần một xong chưa? Con muốn là cái gì đấy con phải nghĩ nhưng mà con không nghĩ thì mới là tự nhiên thì nó đang là đấy. Khi khi ngồi đây thì con đang là nhiều hơn hay con là thân thể nhiều hơn? Đang là nhiều hơn vì tự nhiên. Còn là thân thể thì gì? Nhĩ phải nhĩ. Bây giờ hơn hay là con là cả không gian là nhiều hơn? Đang là con đang là nhiều hơn hay con là tất cả hiện ra nhiều hơn? Thấy chưa? Đang là nó nhiều hơn nó có phải nghĩ gì đâu. Chứ còn làm mọi thứ hiện ra thì sao? Lại phải nghĩ. Nên phải là đang làm mà không là gì cả thì mới tự nhiên mới thực sự là con. Còn là không gian trần nhận biết thì cũng phải gì? Phải nghĩ phải làm đủ chuyện. Đang làm nghĩ chỉ sáng mai con sẽ ngấm ngày mai sẽ ngấm nói từ rất sướng giải thoát con hơn mọi chuyện mà đâ là không chả quá hết cả. Kia là có thể cắt cắt cắt thái thái thái chặt chặt đúng không nhỉ? Xong rụ đi tí là sụt sụt sụt. Còn cái môn này nó không phải làm con không phải làm. Con chỉ hiểu đúng cái dựng giảng nãy giờ thôi. Cái nào dễ hơn? Đang là dễ hơn hay là chặt thái cắt dễ hơn? Đấy. Đúng chưa? Về con nếu có ngẫm thì ngẫm chỉ phải ngẫm mình là cái gì thôi. Không cần phải thôi. Ngày mai không cắt gì nữa nhá. Ngày mai không cắt cái gì hết. Không chặt thái gì hết. Cứ ngồi không cứ con vẫn được vẫn phải thiền mà con vẫn phải ngẫm về cái câu này. Con phải làm thế nào để con ngẫm cái cái cái việc này. Nhưng con không ngồi cắt với chặt không có xuyên thấu, không cắt xuyên không gì cả. Con chỉ ngồi thiền vào. thấy là ờ đang làm mà chả gì cả thế thôi được chưa trong lúc mà thiền con ngẫm thoải mái luôn thì con ngẫm về cái đấy thì con không ngẫm nữa đâu cho con thoải mái vì dụ biết là gì con ngẫm một lúc thì con sẽ không ngẫm nữa tại vì nó chỉ có đang là ngẫm cái gì nữa nhưng lúc đầu cứ cho ngẫm đi để cho thoải mái ngày mai không không không thái gì nữa nhá không có cắt xuyên không có gì cả nhưng mà con làm được cái này chị nói chính là cắt xuyên rồi đấy nghĩa là coi hiểu rất đúng sự thật một sự tự tin là đúng là lễ sự như thế đấy. Hóa ra là con đang làm mà chẳng là gì chứ không phải con là vật này vật kia con thân thể này con là nam con là tuệ anh con là không gì cả chỉ đang là nhưng lại chẳng là gì cả không thấy bị kiểm trông tranh hết nhỉ ừ con nói xongấy có thấy có thấy thoải mái không conấy phải căng thẳng để để ép mình thấy không th thử kiểm tra xem có ai thấy căng căng Sợ tự nhiên tôi đang là Thái tôi bắt tôi phải là không già gì cả. Có căng không hay là tự nhiên con đang là mà không gì cả tự nhiên hơn là con là cái gì đó. Nghĩ xem thử cảm nhận xem chẳng là gì cả. Mà chẳng là gì cả. Cái nào thấy tự nhiên hơn đang làm mà chẳng là gì cả. Đấy thần chú mới lại nhớ chế thôi. Dính không dính nữa là xong. Thôi như cắt xuyên rồi đấy. Không nhầm rồi đang là nó ôm tất thế lại là dính nó không từ chối. Còn con là cố cắn cái phần ra con bị lừa rồi. Con bị lừa phát này bị con bị bất bị lừa rồi nhá. Con là đi bám lên con là có tính từ chối rồi đấy. Câu này nó không từ chối cái đang là nhưng mà lại không nhận mình là chỉ là cái phần biểu hiện còn được gọi là cắt phần đang là biểu hiện ra đấy. Mình không nên cắt biểu hiện ra. Đấy là một nhận thức rất nhị nguyên. Đấy. Mình vừa biểu mình thấy mình là biểu hiện nhưng mà mình thật sự là phần không biểu hiện. Mình không từ chối cái gì hết. Khi mà con nói con là đang là phát là con không từ chối gì luôn. Còn bất kỳ cái gì khác là con sẽ từ chối nhá. Khi nó con đang làm mà chẳng là gì cả. Con không có từ chối. Nghe con lấy con từ chối không? Con Chỉ rũ rũ bỏ sự nắm bắt thôi. Đúng rồi. Đúng rồi. Chứ con không có từ chối. Nhưng mà khi nói con không làm gì cả phát là con một phát con chém sạch ra để con hi vọng là cắt vào lõi. Cái cái cổ Win Trang mới là cắt. Cái câu của Minh Trang là câu là câu hành động cắt của con ngày xưa đấy. Cắt cái phần hiện ra để mà làm để quay về cái gì đó. Nhưng mà đây mình không cắt gì cả. Thấy mệt mình chẳng là gì cả. Cắt Đấy là từ chối và cắt. Con nói là con đang là thì con có cắt gì đâu. Con từ chối gì đâu. Con chỉ nhận thức rằng là con chẳng là gì cả nhưng không có sự từ chối. Còn con nói là con chẳng là gì cả. Câu chín câu đây câu cắt một phát xong bổ sung cái đang làm. Đấy thế vẫn là kiểu cắt nó vẫn là một loại nỗ lực có sự từ chối. Đây là cái sự không có từ chối rất nhẹ nhàng. Mình chỉ cảm nhận cái phần đang là không là gì cả chứ mình không từ chối phần đang là. mà có biểu hiện đang làm có hai phần đúng không? Đang là biểu hiện và đang là không là gì cả. Có đang cái chữ đang là nó bao gồm hai phần không? Đang là bao gồm bằng là đang là biểu hiện cộng đang là không là gì cả. Khi nó đang là có phải là thấy không? Đang là thì cái đầu tiên nó hiện ra cái biểu hiện đúng không? Và mình quên bé mất là còn cái phần gì đang là nhưng không là gì cả. Phần biết biểu hiện đấy không biểu hiện nhưng biết biểu hiện đấy mình quên mất. Nhưng mà giờ nó có hai phần. đang là hai phần giống như phân tích lúc nãy đấy. Đang là bao giờ có cái đang là biểu hiện và cái đang là không là gì cả. Cái phần đấy tồn tại cùng lúc đúng chưa? Khi nó con nói là con nào đang là nghĩa là con chấp nhận rằng mình là hai phần đấy đúng không? Nhưng mà con lại quên mất rằng là mình cái phần lõi nó là cái gì. Vậy thì con nhắc mình phần lõi. Phần lõi chính là phần gì? Không là gì cả. Đang là không là gì cả. Đấy. Đấy là nhắt cắt vẫn là cắt nhưng mà cắt rất nhẹ. Cắt này không có hành động cắt. Cái này chỉ là mình hiểu và mình cảm nhận thôi chứ phải hành động gạt gì đó ra. Còn cái chữ cắt thông thường ấy làm con phải gạt gì đó ra. Còn đây con chỉ là nh đây nhắc lại nó chỉ là cảm nhận nó không gặt. Khi con nó con đang làm mà chẳng làm gì cả. Con thử thử kiểm tra xem có phải là con chỉ là cảm nhận thôi đang là không hay là con phải gạt một cái gì đó ra rồi cảm nhận đang là gạt đúng rồi con không gạt con không từ chối. Không cắt mà làm thêm không làm gì thêm. Con chỉ cảm nhận thôi. Đang làm mà chẳng làm gì cả. Chỉ là một sự cảm nhận. nhận đúng không? Chứ không phải là một sự chối để cảm nhận. Không phải. Hôm trước có bài viết đấy là thói quen con là từ chối để nhận ra đấy. Nhớ không? Có nhớ bài cái bài bài trước không? Cái thói quen sai thói quen xấu là từ chối để nhận ra. Còn cái này chỉ nhận ra nó chả có từ chối gì cả. Đấy thì đây là đây là một cái cách rất cụ thể. Dùng trí tuệ để con thực hiện cái việc là chỉ nhận ra mà không còn từ chối. Còn các con tại sao điểm nó cứ xuống cứ cứ tìm cách từ cứ nhận thức phải từ chối. Ấy là đã có từ chối rồi, chưa cần nói là con hành động từ chối nhá. Con chỉ nhận thức từ chối là hành động con nó tự có phần từ chối trong đấy rồi chứ còn chả cần phải tôi sẽ cắt, tôi sẽ xuyên th gì cả. Nhận thức có từ chối thì hành động sẽ tự chối. Còn nhận thức không từ chối hành động tự không từ chối. Ở đây con chỉ cảm nhận thôi mà chứ không bảo con từ chối đúng không? Không phải bảo con rời cái gì cả. Nhưng mà tự nhiên con sẽ gì? Tự nhiên con rời khỏi nó bắt rồi. Con không bảo to không bắt nữa mà con tự nhiên con cảm vi con cảm nhận đang là không là gì cả ấy. Tự nhiên con rời cái gì khái niệm tắm mắt chứ định khái niệm hóa đấy hướng của mình đang là cắt cả khói khứ tương lai luôn cắt tất cả thứ không phải chỉ là có vật đâu nhá cắt cả khói hướng tương lai luôn đang là mà ừ con rượt luôn khả thế tương lai luôn khó kh tương lai con thấy là cái này nó cắt cái nỗ lực ấy ạ vì mình ví dụ không làm gì cả tự nhiên mình thấy là Mình không không nỗ lực theo cái suy nghĩ vì bình thường mình có xu hướng là mình sẽ nắm bắt rất là mạnh nhưng mà đang là mà không là gì cả thì tự nhiên mình sẽ cảm nhận cái cái đang là không không nỗ lực ấ cái cảm giác là vì bình thường mình hay nắm bắt mình chui vào suy nghĩ và mình nắm bắt mình là cái gì á ạ thì cái này nó trọn vẹn nó quay về cái này thôi. Thế cảm nhận của con là thế. Đúng rồi. Đúng rồi. Đấy anh em thử nói thầm thầm với nhau mấy câu xem mấy lần trong đầu mình xem chỉ câu đó đang làm mà chẳng là gì cả thôi. Xem có mình quay hướng đến cái đấy không. Con ngồi làm gì mà Thiền? Ngồi làm gì? Con ngồi đang là mai chẳng làm gì? Chẳng là gì đấy? Mai làm phiên thế nhá. Không cắt, không xuyên, không gì hết. Chỉ là đang làm chả gì cả thôi. Cứ nhắc đi mai đúng thế thôi. À hôm trước Dú bảo là cắt xong rồi thì không thầy muốn nghĩ gì không cần phải nghĩ gì ấy thì con thấy cái này đúng luôn đúng rồi cái này là một phương pháp phương pháp mình mình dùng cái chặ tiền để dẹp cái tiếp theo là không nghĩ gì nữa là cái khi mà sá check lại mình như chẳng có tiền để cái không ra nữa thế mà nhớ đúng nó tự nhiên đúng rồi tự nhiên là nó không dính không dính cái gì không dính được vào cái gì kia là mình cứ dùng một một cái kiền thiền 30 phút đi thì lúc đấy đúng là đúng là nó không dính và hoặc khái niệm nhưng mà vì mình vẫn tin là nó dính được ấy phụ vẫn là nghĩ là mình là cái gì đấy trong này này là rời thiền một cái là nó sẽ dính vào ngay đúng rồi không phải là phiên ngăn chặn cái cái môn đang làm chẳng là gì cả nó chẳng ngăn chặn cái gì cả một dấu hiệu thấy luôn là cũng chẳng ngăn chặn cái gì cả thì đang là chẳng là gì cả thì cứ đang là thôi còn cái bên trong thoải mái cần mình có ngăn chặn được đâu cái phần không biểu hiện sao sợ phải sợ phần biểu hiện có bị sao đâu có là cái phần không là gì cả là sao bị ảnh hưởng bởi cái là gì cả kia được đúng chưa đã không rất đã nhá. Vì con là cái phần không biểu hiện con sợ quần biểu hiện nên con chỉ ngồi đang làm chẳng là gì cả. Hiểu đúng vỡ thì giờ cho bú thoải mái luôn. Con thể vừa vừa cho bú vừa thiền được v. Con có làm cái đâu mà lo. Con đang làm mà chẳng là gì cả cơ mà. Cho vũ trang cho con bú thoải mái. khổ vì nắm bắt thầ mình định nghĩa sai hay nắm bắt mình là cái gì suốt ngày nắm bắt mình là cái gì cái này là cái gì cứ thế nắm thôi nắm liên tục có nắm bắt thì có đối tượng đấy mà có đối tượng thì tất cả đau khổ có đối tượng phát là có chuyện thì một vật là nhiều nguy hiểm đấy nắm bắt là có vật có vật phát là có chuyện ngay cái còn đây là cho nó thể ra thoải mái đấy nhưng con không phải là nó ừ và con không ảnh hưởng với nó không phải là chưa đủ mà con không ảnh hưởng với nó luôn mà con không cần quan tâm với nó luôn v con có là gì đâu con là gì với quan tâm chứ còn thằng người này mới quan tâm chứ còn phải thằng người này thì cứ nó để nó là gì nó đúng không? Như đại dương không ngại sóng nổi lên thiền thật sự không ngoại không loại trừ ảo tưởng kể cả ảo tưởng không sợ luôn con đang là mà chẳng là cái gì cả thì sợ gì cái đúng ảo tưởng đấy thì hôm nay tối thiểu con hiểu rõ hơn là chính con tối đa là con ngấm được câu sự đang giả đấy thì sau đấy thì Con sẽ hiểu cái câu cái câu tiếp theo cái câu mà bảo rất quan trọng đấy. Cảnh là thiền, nghĩ cũng là thiền. Đấy, nó không nhiều đến con nữa thì nó là thiền. Nó tự hành thiền luôn. Ừ. Hiện giờ nó chưa phải là thiền vì con đánh nhau với nó sao nó là thiền. Còn loại trừ cảnh A, loại trừ cảnh B, chống lại suy nghĩ C thì con mới không thấy nó là thiền. Con hiểu về lý thuyết nó là kinh nghiệm nó là diễn tiến vân vân đúng không nhỉ? Nhưng mà con lại không có cái hiểu đ thôi chứ con con có thái độ chống lại nó. Tại vì con nghĩ nó làm gì được con thì phải chống lại chứ. Khi con có tin rằng nó làm gì được con thì vô thức chống lại nó. Mình hiểu nó là kin nó là những tiến nhưng mình lại nhận nó là cái đấy là nó thay đổi phát mình con nhận là mình là cái gì đó trong kinh nghiệm tiến này thế kể cả con la cả nhệ tiến ấy mà theo kiểu nghĩa đen mà cũng n hiểu sai ấy thì cũng ảnh hưởng đ chứ đúng rồi vẫn ảnh hưởng con là bức tranh thì nó tô mực vào con mình phải bị đen đi chứ nó diễn tiến tôi là cả bức tranh nhưng mà thế thì sợ bỏ sừ nó tôi đen phát tôi đen theo đúng chưa con là cái phần đang làm mà chẳng là gì cả thì không sợ cái đống đấy nữa. Khi con không sợ đống đấy nữa thì tự không trống nó nữa. Đấy cho thoải mái đi. Thìúc đấy con sẽ con sẽ nhận ra câu tiếp theo bài trong bài thơ là cảnh là thiền mà nghĩ cũng là thiền. Cái đấy thì để mai kia bàn nhá. Tại vì khi con không chống lại nữa thì con mới hiểu được câu đấy. Còn không còn hiểu lý thuyết thôi. Sự là nói đúng thương là đúng rồi. Nhưng mà cảnh là thiền nghĩ cũng là thiền. Nó là bạn con nó là nó là cái xịn nó là cái nói chung là không có vấn đề gì cả nó ngon nó tách rời con ở đâu nào bây đối với không đến không đ không đi chỉ tự nhiên là nói về cái gì là đúng rồi cái lõi đấy cầu tiên là ý cái lõi rồi đang đến không đến không đi chỉ tự nhiên tự nhiên nó chỉ la đấy cái lõi Nó là không đến không đi, nó chỉ tự nhiên nó chỉ là đấy cái lõi thì không đến không đi chịu diễn. Đúng chưa? Phân tích bài thơ tí nhá. Đối với cái lõi đấy thì cảnh là gì? Đối với cái loại đấy thì cảnh là gì? Cảnh là không có thật. Suy nghĩ là gì? Không có thật. Vì thế nên là nó mới là người bạn hỗ trợ. Nó hiện ra chỉ để nói lên rằng là à đây năng lực của tôi. Tôi đây n của tôi là biểu hiện cảnh và suy nghĩ này thì nó không thật nó không gây chuyện chứ nếu nó gây chuyện cho tôi thì làm sao mà nó là bạn được có tương đương là cảnh là bạn suy nghĩ là bạn cái chữ thiền ấy trong trường này là bạn nhưng bạn thấy hỏi bạn là bạn gì nên chúng ta thiền cảnh là bạn đây nghĩa là nó chả gây chuyện gì cho tôi hết đúng không nhỉ nếu mà con đi con nghĩ nếu con nhìn từ cái lõi đang lạ ra ấy thì thế giới này có chuyện gì đâu nó Không không là chuyện mà nó còn hỗ trợ cho con biết là gì? Là con nó cho con biết con luôn đúng không? Giống như là đây là biểu hiện của con đấy. Đấy nó là thiền vì thiền vì nó là bạn giúp con thấy rõ là mình là đây nhá. Mình không phải chỉ là cái phần phần lõi đâu mà mình là gì? Tuốt. Thì cảnh hiện ra suy nghĩ hiện ra thì có mới biết con là tuốt chứ. Nhắc lại là con ấy là Phật đại viên mãn con là tất cả. Nên n nếu không có phần biểu hiện ấy thì con không biết còn ai đâu. Nếu con tưởng con không biểu hiện thì con biết còn ai không? Ừ. Con phải có phần biết và phần biểu hiện thì con mới thực sự biết rõ con là con nữa là con cả hai phần. Còn nếu cả đời con không biểu hiện bao giờ thì con chỉ biết là ơ thế mình con chỉ biết một nửa thôi. Đấy con biết cái phần còn lại nên là cảnh hiện ra sự xuất hiện ra ấy nó chả gây chuyện gì với con cả thiền luôn. Câu này khi nào vào thiền con sẽ hiểu. Khi nào ngồi thiền con sẽ khi nào ngồi thiền con nhớ bài thơ dụ. Thì ô ô ta suy nghĩ là thiền à ôi hỗ trợ mình nãy giờ đấy thì con bàn xong hôm nay không bàn vì con phải thiền mới hiểu không này câu thứ ba đang là đang là đánh thẳng vào trái tim nhá đúng không đánh thẳng vào trái tim có sự thật không cần cố một cái gì luôn hiểu câu này là tự tự sự thấy tự cảm nhận sự thật mà lại không cố gắng tâm trí tự buông luôn không là gì cả là tự buông nhưng vẫn đang là không từ chối. Đúng chưa? Đấy, câu cuối cùng thì nếu con nhận ra cái điều này rồi thì nếu con thực sự cảm nhận được con là đang làm mà chẳng là gì cả thì giờ ta hiểu rồi đấy. Giờ giờ còn tu gì nữa giờ thì nó hiểu thế thì còn tu cái gì nữa. Tu nữa có mà điên. Tu nữa là thành một thằng tôi đi đi đi cắt đi tìm giác ngộ à. Đi cắt này cắt kia à. Đấy là ngay ngày mai con sẽ được trải nghiệm trạng thái là là rơi còn tu nữa. Nếu con ngồi cảm nhận được cái đang làm mà chẳng là gì cả ấy thì con sẽ tự cảm nhận được mấy cái câu còn lại của sư phụ nấy. Câu đấy câu câu đấy câu lõi bạn. Bạn nào được vé là đúng rồi. Được vé nha. Đấy nghe được vé không? Có vé câu này cho cho hẳn một cờ đi nhá. Ít người đ cho một cờ. Một câu hay là một câu thôi một câu câu kia là hệ quả nên là nên là bàn xong k mấy phút nữa bài đang làm chẳng làm gì cả là câu được một cờ nhá. Ai cờ đây nào. Chọn câu đấy được một rồi. Ok. Thế con chọn câu hình là thiền cơ không? Mai con sẽ cảm nhận câu đấy. Mai con thấy câu đấy phê hơn câu kia. Khi nào con thiền lại thấy cái câu đấy phê hơn phê hơn câu ở câu kia luôn. Thôi sướng quá vì hóa ra lô nay suy nghĩ mầm chả đáng sợ nữa thì mai không thấy phê hơn đấy. Hôm nay chưa nói nhưng mà mai chưa nói được hôm nay được cờ mai không được. Mai thì không biết có lực cờ không. Hỏi lúc còn bên trang. hỏi từ mic thế là con thấy là ví dụ như mình nói đang là mình mình là đang là ừ ừ chẳng là gì cả thì cái xu hướng tâm trí nó không nắm bắt thì tự nhiên cảm nhận luôn cái đang là này thì là ok nhưng mà nếu mà phải nhấn mạnh và đang là Vâng chối không từ chối không từ chối cái gì hết vâng sau đó lại phải nói không là gì cả để không bị tưởng rằng mình là cái phần biểu hiện ừ rời không biểu hiện được không chống biểu hiện nhưng mà Ví dụ như của Minh Trang là lệm sâu hơn là tự nhiên đi cắt để thấy cái là không có gì. H mình không là gì cả thì cắt bén rồi à sau đó nhưng mình đang là mình từ chối phần là gì cả phần biểu hiện kia để nhận ra mình là cái phần lõi có nó bị cắt với phần biểu hiện à mình xem nó ngược là mình không là gì cả mình đang là ừ thì phải là con cắt bén phần không là gì cả phần là gì không để con thấy được phần lõi không nghe thì vậy dễ hơn nhưng bản chất là con đã cắt bé phần kia rồi từ chối rồi vâng mình không là gì cả mình đang là Vâng Thì quả là mình từ cho hết phần kh phần phần là gì đấy không biểu hiện không đúng nhận thức là mình hai phần cho nên là nếu mà làm như thế thì đâu có làm được đâu kinh nghiệm mà đâu có cắt được như thế đâu ạ thì có xu hướng cắt là sai rồi chỉ có một cái xu hướng từ chối là sai rồi không làm gì được mình khổ thế đây đi cắt mình không làm thì đang là nhưng mình cứ rồi trừ từ trừ từ trừ nó ra để cắt để xuyên biểu hiện nhưng mà tin là được bên mình cả không là gì cả. Cái này có phải mình là mình cứ phải loại cái phần mình không làm gì để cuối cùng mình chui vào về cái lõi mình là gì không cảm giác của cảm giác của con khi mà đảo thì nó lại không không phải là phủ nhận mà thật ra là cảm giác là khi mà đảo thì nó là thả trước ấy. Thế là thả khái niệm trước xong rồi sau đó đang là thì cảm nhận kinh nghiệm thôi ấy. Cảm giác của con là ừ thả khái niệm này xong rồi chỉ cảm nhận. Đấy còn nếu mà cảm giác của con nó thể hiện rằng là con đang muốn thả khái niệm. Vâng đúng. Cái này x không b Con thả khái niệm con nghe trong giảng bây giờ sụ bảo con khả khái niệm đâu sẽ sợ suy nghĩ số nó không hề nói là con thả khái niệm nhá con s nói là khái niệm tự rời cái suy nghĩ tự rời khỏi sự nắm bắt sự tự rất quan trọng vì chính vì chi thi chiếu sư tự đấy nên con mới làm con mới thành hành giả con dùng từ thả khái niệm là con hành giả chắc rồi con vừa từ chối thực tại con vừa là hành giả còn cái kia là tự tự nó khi con nói thế là con tự rời không phải làm gì cả cái n mắt tự rời ra Vâng. Con nói như con là con đã có hành động thả rồi đấy. Chính con phát biểu mà. Vâng. Vâng. Đúng rồi. Con thảế là chết rồi. Cái hướng kia nên là con thả mất rồi. Con biến thành một thằng hành giả ngồi thả. Tưởng là đúng nhưng là sai. Vẫn là một thình giả đi làm. Còn đây là nó tự rời luôn. Khi nhận thức rằng là không là gì cả, nó tự rời. Con chả phải làm hành động và con không có một tâm lý từ chối gì hết. Còn kia là con phải thả, nghĩa là bản chất là từ chối rồi. Chữ thả nó đã ngầm nói rằng con từ chối chứ con thả còn từ chối gì nữa nhá. Nhắc lại cái Minh Trang hỏi rất là tốt để con hiểu hiểu rõ hơn. Dạ. Cái này nó khác hẳn cái môn mà phải cố gắng vâng phải có một hành động thả và bên dưới sự thả là một sự từ chối. Đã có chữ thả là có chữ từ chối. Đúng không? Mình thả nó ra cái mình phải từ chối nó chứ. Như vậy nó duy trì một thằng hành giả đi thả. Một cái phải từ chối là cái mình thả ra. Một hành động thả khiến cái buổi chiều của con cực kỳ vất vả. Mà vất vả là vất vả sai hướng, vất vả để tạo ra một cái tôi. Đấy nên là nếu mà nó là thả rồi nhận ra là sai rồi. Đây không phải môn thả rồi nhận ra. Đấy cái mình trang đang hiểu là gì? Thả để nhận ra. Giống như cắt để nhận ra ấy. Giống như nhìn thấu để nhận ra ấy. Nó giống mấy hôm gần đây của con ấy. Lập tức có thằng hành giả đi cắt đi nhìn thấu. Lập tức có cái bị cắt ra khỏi cái bị từ chối đấy. Có cái phải bị phải bị nhên xân thấu. Cũng là một loại từ chối tinh vi hơn. Nhìn xuyên thấu nó cũng là loại từ chối tinh vi. Nhìn nó sao phải xuyên thấu nó. Xuyên thấu nó là mình từ chối về mặt nó rồi. Như vậy đây đây không phải là cái môn thả ra để thấy sự thật hay là từ chối để thấy sự thật mà không phải là môn một cái tôi một cái thằng hành giả nó ngồi nó làm gì đó thấy sự thật. Cái môn này nó không thể nói việc hành động gì thấy sự thật cả. Cho con hiểu rằng là trạng thái thật sự của con là đang là chẳng là gì hết. Hiểu đấy thôi. Hiểu thế thì tâm khi hiểu đấy thì tâm trí nó tự rời khỏi những thứ nó đang nó đang bám vào nó đang là vật này tôi này quá khứ tương lai này vì nó cũng chẳng là gì cả và thứ hai là tự nhiên xử lý nó chuyển vào cái đang là tự nhiên tự như thế đang là chẳng gì cả th lý vào đâu đang là trong chỗ nào để mà lý nữa còn nó khi con không là gì cả mà còn mỗi cái đang là thì có bắt có bắt con để ý vào đang là đâu chẳng ai bắt con từ chối và để ý vào cái gì hết mà automatic tự còn làm cái việc đấy một cách tứ tự nhiên vì thế nó không tạo ra hành giả và không tạo ra cái mà phải bị từ chố và không tạo ra hành động có gọi là cắt hay là thiền hay gì đấy. Nó chỉ rang là thôi. Không minh cha hỏi càng rõ hơn. Để con để con hiểu cái này nó khác với cái cái khác về cái con đang tập là như nào đúng không? Con không thả, con không từ chối, con chỉ nhận thức. Kinh nghiệm nó vẫn thế nhưng con nhận thức lại. Nhưng cái thú vị nhận thức này là gì? Nó tự rời sự bám chấp, bám tự sự tự sự sự sự nắm bắt và nó tự quay về cái đang làm một cách tự nhiên. Đấy, đấy là cái giá trị của cái hiện thức đúng. Sau đấy rồi mình thấy là ở th suy nghĩ thoải mái nó là thiền rồi vì nó là bạn đấy. Nó là thiền tự nó là thiền hình ảnh hiện ra là thiền đ không còn vấn đề với nó nữa. Càng không vấn đề hơn sau khi con rời sự chú ý khỏi thế giới này và cái tự nhiên nhá. Tứ không phải cố tình nhá. Và một cách tự nhiên để vào cái đang là thì mọi thiện ra nó không gây chuyện nữa. Vì thế nó tự Tự thành thiền đấy. Tự hỗ trợ con thiệt con không từ cho nó nữa. Thế thôi. Đấy. Còn câu đầu là không đến không đi thì tự nhiên là để khẳng định là thực ra con là cái gì. Đấy. Có về đủ là con là thứ không đến không đi chỉ tự nhiên. Nhưng mà thơ thì không thể viết dài thế được. Khẳng định con là cái gì đấy? Con lõi là cái gì? Con lõi là cái gì? Bản chất là con là hai thứ. Một lúc Nhưng mà cái cái thứ kia nó không thật đâu. Cái thứ biểu hiện nó có thật đâu. Như nó không có luôn. Nó chỉ biểu hiện như nó có đâu. Nó biểu hiện như không có. Con thực sự chỉ là cái phần mà không biểu hiện mà lại đang biết và vân vân thôi. Mà bằng chứng là phần kia mất thì con có sao đâu. Bằng chứng đơn giơ giản nhất mà. Nếu còn hai phần nhưng một cái phần mất đi mất lại chả con chả sao thì thực chất con chỉ là cái phần còn lại thôi. Logic mà nói đúng không? Nhưng mà vì con có xu hướng từ chối quá thế giới nhị ngy lập tức nhị nguyên ngay hiểu lầm về thế giới ngay. Sử hơn chưa? Đấy thực ra khích hỏi những câu như bên Trang để nó rõ và cái này khác ngày xưa thế nào đúng không? Câu Minh Trang thấy rõ ngay là khác ngày xưa thế nào gì nữa? Ngày xưa là hôm nay của con đấy. Ừ. Hình hôm nay đấy. Hình hay hôm nay đấy. Mày ngày xưa là mấy hôm nay đấy. Mấy hôm sự đi đấy. Mình không thi. đâu thứ bảy s đâu ch bây giờ bản chất ch là 100% bây giờ phải cắt đúng bản chất cuối cùng cái trụ bá nói về bản chất ấy th chính là cắt nhưng mà mình không dùng cái phương pháp cắt của một cái tôi đi cắt cắt hùng hục đấy chứ bản chất nó vẫn là v cắt thôi vẫn chỉ là cái nhát cắt thôi cái n bắt đấy ạ cắt như đây là nó tự động rời khỏi còn kia là một cái tôi cắt đấy khác nhauở đây thôi nhưng mà nó về thì về cùng một chỗ giú nghệu không dùng không dùng từ mạnh mẽ mang tính tôi nữa cắt xưa đốt cắt này eo ơi chơi nhưng mà đây là đây là lịch sử nhá đấy lịch sử là thế đấy từ cắt là từ ngồi lại hoàn thiện từ lịch sử cắt là khái niệm hoàn thiện đấy từ cắt đấy cắt xuyên thấu lao đúc ngay tôi bá bây giờ những cái từ đấy không phải hợp với thời thế kỷ 21 nữa rồi đã manh động sẵn rồi ờ manh động có tôi sẵn bảo bảo ông đi cắt thì Nghe rồi tới rồi tới công chuyện các nhóm sau rất sướng không phải nghe từ cắt nữa đấy nhóm thiền một là nó không phải nghe từ cắt nữa sướng không có khái niệm gì cắt trên đời cắt cái gì cả đau các con chịu chịu phải chịu cái khái niệm đấy chứ các bạn đã thoát khỏi đúng rồi chắc là dành cho ông cả cả ngày ngồi thiền ngày làm xong anh nhể và cắt nữa thì cái hình giả đi làm cắt sảy ra đi lại Mất mạch luôn. Xin nổi thái thấu à. Nhờ cái gì một bàn thua nhở? Bây giờ là không Thái. Không Thái không Thái Chỉ B Thái thôi. Không Thái thôi. Hỏi bạn trên mạng ngồi đây có hiểu vấn đề hỏi hỏi m bạn trên mạng xem có hiểu không. Ai ai ai cho hình Minh Ngân Chi Dũng hiện ra nào. Thì anh thì chắc sẽ không Không vấn đề đâu, sợ gần hơn. À Minh Ngân Chí có biết có hiểu cái cái giảng như nào không? Nói thử mấy câu nào. Em xin mic hay là ngủ rồi? Hai bạn ngủ rồi. Xem có xong online không? Quẹt qua nào. Vẫn thấy online. Ờ không thấy không có Minh Ngân à? Có Ngân Định kìa. Ngân Đinh kìa. Đâ hình như cái nick này là nick auto. Alo. Rồi rè rè nó lên. Hôm nay con hiểu thế nào? Nói nghe nào. Là hôm nay khác không quạ? Nào cái thực hành mới là khác hình trước đây này. Khác thì là chiều nay gọi từ với chi đây từ đúng hai cái hôm nay sư phụ giảng luôn. Thì nào là đầu tiên hỏi là cắt là như thế nào là được là cái thải độ hành hành giả đi cắt và đi kiểm tra xem thử. như thế nào phải làm á về cái thứ hai là phải làm thứ cắt phải làm đúng không? Rồi vậy th kể cả nhìn thấu bản chất phải làm nhá nhìn thấu mà. Dạ thì cơ bản thì nghe từ cắt thì cơ bản thì có dù là nói nhìn thấu hay gì nhưng mà dếu giống như phù nói là auto phải đi làm á auto thành người làm mỏi tay là chú chú đi bắng tay nó buông ra cái là xuống ai th mấy ngày nay con cũng cũng cảm giác là cũng càng càng ngày mình càng sai cái này càng ngày cảm giác nó cảm thấy nó sai xa nó kiểu như nó kiểu như như nó đi lạc hay sao á. Đấy mấy ngày này con cảm giác thế mà con không hiểu thế nào là tắc nó nó đúng thì thì chiều này dễ bí cũng trả lời thì cái đó là về mặt rồi mình nhận thức lại cái à cái kinh nghiệm sạch à câu thứ hai cũng không thắc mặc tiếp là chỉ vị là khi nói kinh nghiệm này là mình nói cái gì đấy cái kinh nghiệm này thì đấy thì là kiểu như à kiểu nó mình là cái kinh nghiệm này á thì con cũng m lờ mờ cái chỗ đó thì tự nhiên là thấy mình phải đi đồng hóa với cái cái đống mờ mờ cái đống đang là diễn tiến hay gì đấy có thể nó không thấy khỏi khải niệm nhưng mà nó lúc đó lúc đó sẽ cái hai ngày trước sẽ là đó là một cái hiện ra trải nghiệm trống rộng sáng tỏ tỏ chiếu đấy giữ không kịp sướng nhở các nhóm sau sướng nhỉ nh hôm này đúng là phá băng đấy nhóm sau là hưởng luôn một cái dòng nước thẳng lên đích luôn không có đồng đồ băng nh con B đồ bong và băng đấy. Bây giố lại là con sẽ thườnh nào mai thư ánh nào Dũng? Dạ chốt lại thì là coi lại là cái lõi là à nhắc cái câu nhị ngủ rồi ông nhị nhá. Bạn này đến đây là xong rồi đấy. Mình đang làm mà không phải là cái gì cả thì quay lại cái thẳng thái đang biết nhưng mà nó lại có thêm cái phần là là nó không nắm mắt hái niêm của cái phần mắm tại vì mình là quay lại với cái lõi của mình là mình chỉ đ biết cái cái à cái đó thôi và mình không làm gì cả thì mình quá hiểu rằng là cái biểu hiện là của mình và nó không thể ảnh hưởng trước mình cũng phải là mình thì khi cái đó thay đổi thì cái lõi thì không thể thay đổi được. Ừ thì không thấy rồi. Ok chuyển Minh Ngân đấy. Vâng xin nó sao còn đây. Vâng à không con đây con đây. À con phải phải chui ra phòng ngoài vì em bé đang ngủ ạ. Cụ nghe được không ạ? Không nghe thấy đâu. Ờ nói phải nói hơi nhỏ. Ngày mai ngày mai chắc con lại ra Hà Nội. Lại ra Hà Nội cũng được. Tuần này có vẻ là sẽ căng đây nhá. Tuần này sụ thẳng con này các con sẽ thay đổi nhiều căng này thay đổi thay đổi mạnh. Tuần này thay đổi mạnh đấy. Th đổi mạnh đây. Thế mai con ra con nói sau nhá. Nhưng mà rất là th mạnh đấy. Ok thôi thôi nói sau được từ này ra nói sau nhá. Vâng vâng có ch thủ phiêu. Thủy phiêu cũng hay ít ít đi tư các bạn nói đi. Thủy phiêu là không có thói quen là tư các bạn nói đúng ấy. Đừng tư chứ tư với như Hiền Phương Thúy được thì được cái gì phải tư với những người biết cái là đúng ấy thì người ta mới giúp mình được. Còn tư với Hiền Phương Thúy thì mình giúp người ta chứ người ta không giúp được mình. Không đáng kể. Có thể nhưng không đáng kể. Nhưng đoạn này là đoạn mà con cần tập trung pháp tu mới thì phải tư bạn trong nhóm này chứ. Suốt ngày tư bạn không cho nhóm này xong lại hiu là thnh pháp tốt cái phạm nhóm này quá hài hước đấy. Đ phi đi xem có hiểu vấn đề không nào. Ừ dạ con hiểu vấn đề bây giờ phong này rất là tinh tế nếu con không tư vậ trong nhóm con chắc chắn là tụt lại đảm bảo luôn. Dạ con từ với Hiền với Thúy làm sao mà lại những người nhóm dưới con một nhóm sao con lại tiến lực phía trước được lùi phía sau là chắc. Kể cả tư với nhị cũng thế thôi. Nhị thì cũng nắm kém về đi. Lý thuyết nhau là kém ngại nhị chỉ là niềm tin đơn giản chắc chắn và sự thật thôi chứ đi mà tư với nhị đúng không nghe nhị nói chỉ được khẳng mấy câu khẳng định nhưng mà chuẩn không xịn không xịn đấy chắc chắn gì nên là con thể bổ sung những bạn khác đi thì con cũng con có ạ ừ có trong nhóm thì con thấy buổi hôm nay nó rõ ràng ở chỗ là ừ Vố con thì nó rõ ràng ở chỗ là cái tôi thì nó có hai phần nói là cái phần cái tôi rồiời ạ. Con tôi nó chả có tồn tại hai cần. Vâng ạ. Con là hai phần. Chết chết chết. Đùa chắc nó nhầm thôi. Vâng ạ. Thì nó rõ là cái phần lõi con có hai phần. Vâng. Con có hai phần với tôi. Dạ con có hai phần. và phần lõi thì ok rồi. Dạ thì phần lõi nó là cái phần mà không không biểu hiện ờ và nó lại có nó luôn biết và nó lại có năng lực biểu hiện ra những cái khác. Đấy và những cái thứ mà được biểu hiện ra ấy thì nó liên tục thay đổi nhưng mà nó lại không có chạy gì đến cái ý mới nạo ảnh nó không thật nó thay đổi nhưng nó là ảnh chứ phải là nó phải là cái thật thay đổi đấy. Lúc nãy xù là đọc có cái ý đấy. Đấy mà các con gần gần đây là cứ phải đi mà đi mà phá tư là vì thế đấy. Vì nếu mà biểu diễn là kỹ thật thì cũng chết đấy. Đây là mình học giới thiệu ăn tập trung hãn nhều quá hiện ra không ừ ra thì mà nó không có gì nó chỉ hiện ra thôi chứ nó không có thật. Nó chỉ là ảo ảnh thôi. Ảo ảnh chính là hiện ra không có thật đấy. Ảo ảnh là hiện ra không có thật. Vâng. Rồi tiếp đi. Vâng. Thì khi mà thấy như thế thì Thì con đấy con là cái đang làm mà chẳng là gì cả. Thì con cũng vừa mới đọc nhẩm cái câu đấy thì con thấy là cái trạng thái hiện nay con đang cảm nhận thôi. Ừ. Nói chung là thì nó cảm thấy là nó đang là không là gì cả thì nó nó không có nó không có phải bám vào cái gì cả và nó cũng không ngại cái gì cả. Ừ. Chả bám vào gì cả. Không không bám vào những cái hiện ra trước mắt chả bám vào những cái hiện ra không trước mắt. Vâng. Nó có lại quá đâu mà nó bám vào th đấy. Đây rồi. Thế nào nữa? Có cảm thấy cứ nói mô tả gì cứ nói đi. Vâng. Thì con lấy cái cảm giác của con thấy đang là nó không bán vào và không ngại cái gì thôi. Đấy mai làm vài ca nhá. Dạ không cắt cùng gì nữa. Mai không có cắt cùng gì nữa nhá. Vâng. Mai chỉ có đang làm mà chẳng gì gả thôi. Ngồi nửa tiếng như thế hỏi phải lo cắt đúng cắt sai nhá. Cắt xuyên chưa chưa xuyên này. Không phải lo luôn gì nữa. Con chỉ đang là không là gì cả thôi. Cắt tiếp chưa? Dạ. Có th giải thoát tí nào? Th tí giải thoát nào. Ít là giải thoát theo kiểu hành giả đỡ phải làm không? Vâng. Thầy cũng thấy là đấy không có gì để bán hoặc lại gì. Chưa cắt xuyên chưa? Tiếp cắt tiếp thế nào đúng không? Vâng. Thì cái gì hiện ra thì kệ nó thôi. Không không có bán và cũng không có ngại gì hết. Tuần tuần vừa trong xong là con được trải nghiệm thế nào là cách dạy đại toàn thiện truyền thống. May mà sư phụ chỉ thư có sư phụ đấy nhưng mà ngày xưa con thời xưa con học phụ sẽ đừng nghe dậy thế nếu ngày xưa con theo sư phụ cũng là sư phụ nhá mà thời xưa con sẽ đọc đúng cái kiểu vừa xong đấy là cắt xuyên thấu đấy chúng thống mà còn đời này sư phụ là cải sinh ra để cải biên giáo pháp nên là hoàn thượng địa cái mới luôn nên là không còn phải lo chuyện đấy nữa chứ đời trước là con phải đấy cắt cắt cắt Không phải nó cắt nữa sướng chưa? Riêng là giải phóng chưa? Riêng khuế phần đấy là giải thoát chưa? Chúc anh khóc suốt này vì nó được giải thoát nó không phải cắt nữa đúng không? Sướng quá nay sự bắt con phải làm bao nhiêu chuyện con khổ quá bây giờ con được con khóc vì con được sự con đã giải thoát khỏi sức ép của sư phụ. Ngon chưa? Đấy với trình tình này khả năng mai sẽ học buổi đấy. À mai không mai x đi tiệc công ty chắc về muộn. Mai mấy giờ? Chắc là không không không quá không quá muộn đâu. 9:00 9:00 8 9:00 thôi nhá. Mai quay lại đây nhá. Ok không hay thôi? Hay là sợ quá rồi? Mai mới đã sướng chứ không phải không phải đi cắt cùng gì cả chỉ ngồi lang chong là gì cả thôi. Không bị ảnh hưởng khôngố là Ngày xưa là khi con nhảy lên 700 các bạn nhảy lên 700 ấy là nói rõ là cái phần không biểu hiện là phần gì nhưng mà lại không nói được cái phần còn lại là cái gì. Sau đó thì nhập nhèm giữa hai các con nhập giữa hai cái. Đấy nên hôm nay nó rõ cái nhập nhèm ra không nhập nhèm nữa đúng không? Một là hai cái đấy nó không không nó không là một nó không tách nhau nhưng lúc lại không là một vì đau chứ. Ngày trước con bị nhập nhằng là tin nó là một là một theo kiểu bị ảnh hưởng ấy. Ừ. Đấy thì Con tin là một con nói là nếu mà là một mà theo kiểu không lời thôi thì hiểu là một nhưng không lời chứ không phải là một theo kiểu hình trong gương mặt hương đấy là một nhưng không lách rời chứ còn hình trong hương nó có cháy nổ mạch hương bị bị nóng chảy theo đâu kiểu không tách rồi chí nó rối bờ có biến mất mặt gương có biến mất nó không thách rời chứ không phải nó lại một theo kiểu là ảnh hưởng đến nhau hôm nay chốt một cái là cái hình trong gương cái cái Cái hiện ra nó không hiểu tí nào, nó không động chạm vào được luôn. Mải may luôn với cả phần lõi. Được chưa? Link này được chưa? Yên tâm AI sẽ làm rất rõ. Xong mà xem hôm nay nói khá rõ mà. Ai sẽ làm rõ. PDF là rõ chắc luôn. Nào cảm tường trong trước khi về nào. Mỗi bạn bạn nào có cảm tường có câu nào. cảm thấy gì là hàng khác trong người không chỉ phải gấy thôi đúng con cảm thấy may quá sụ về sớm nên là con đỡ thêm mấy ngày cứa cứa rồi được hôm nay còn không định sang ấy chứ quấy còn không định cũng không vốt luôn chứ không dạy thêm một cái gì lại cắt tiếp quá quấy là quá sợ quá sợ tưởng là xung nghĩ là quá giỏi không cần nó là quá sợ không dám hữu là con cảm thấy là rất là nhiều ấy thì là bắt đầu hôm nay mới là một cái buổi tối mà ở nhà xong rồi cứ chậm chậm ấ bây giờ anh em xé hết cả cái nhạm mình chưa nh một ngày tiêu hóa rất chậm nào không xé luôn xé luôn cái đoạn từ đoạn cắt không cắt gì hết xé từ không cắt đi xé cái đ cắt đi đó bỏ bỏ l bây giờ không có tư cắt nữa trong nhóm mình trong nhóm mình sẽ không còn từ điển không còn từ cắt nữa sổ sổ chưa trong nhóm mình ấy trong nhóm nhóm thiền 1 2 là sẽ Còn từ xóa rủ từ cắt luôn yên tâm chưa? Từ hôm nào có chữ cắt động xóa từ có chữ cắt được bây giờ chỉ là thôi từ mới từ là chỉ là thôi không cắt chỉ là thôi ai ăn này đi ăn gì đây ăn này sẽ chuyển sang là không thấm đẫm tinh thần là không cất chỉ là nghe giống thơ may không thấm đẫn tinh thần là và thực hành được theo theo cách là không cắt chỉ là bà may rồi quần áo đu được làm đấy ăn đi ăn đi. Ai ăn cái này xong thì thấm lẫm tinh thần là không cắt là xóa hết nháp không không cắt đi nhá. Được chưa? Không cắt chỉ là là được ngày hôm nay là đấy là gì cả không cắt chỉ là thôi h nghe nói đi trong ch đi chậm anh đấy. Thôi các con cũng được một lãi một đống đoạn phân biệt ch cắt không cắt đấy. Lãi to đấy phân biệt được các bạn là bắt đầu lại phải sau đây lại thật vật tự đấy mới thế tại vì không có khái liệu cắt không cắt nữa đúng sai là như nào à con là không đúng sai giỏi hơn người các bạn nhiều rồi không phải đấy hai cái này ai chụp ai ăn cái này thì sẽ bây gi nếu bảo con chỉ là thì chỉ là con chính xác hơn nhưng bạn không được không thể qua đoạn đấy sao các bạn cũng sẽ là chỉ là nhưng mà chỉ là bạn sẽ không chính xác bằng con chỉ là cũng là cũng là chỉ là thôi ta biết thì chỉ là xong rồi thêm nhắm bắt mình là cái gì là đi luôn rồi Các bạn sẽ là không sẽ bắt đầu chật vật từ chữ chỉ là mình biết là sai rồi. Tinh thận không cắt chỉ là gọi là xóa như thường là lợi thô đấy. Xóa nhưng mà cái quý thôi xóa chỉ xóa cái cái không quý thôi. Quý rưi hết nhá. Đúng rồi. Ừ thôi đúng rồi. Thấm thần không chỉ thấm thần thế thôi nó không xóa xước hết nhá. Vâng. Vẫn có lợi mà thấ thần không cắt chỉ ra rồi và thực hành. được như vậy và thường hành được như vậy chúc vậy cái này sẽ thông đậm tinh thần không cắt chỉ là và thực hành được như vậy cái này manh động manh động thực hành động tinh thần chỉ là hành được như vậy rồi d nguyên d nguyên thì hôm hôm bữa bọn con sau khi mà thực hành ý là là về cắt ấy ạ xong bắt đầu mới tư thì tư xong thì chốt lại là ý là cái hành về bản chất này là hành động về nhận thức ấy thì hành động cắt nó không phải là vấn đề. Ừ. Nó chỉ là khi ví dụ khi cắt là nó chỉ có một trạng thái thôi. Kể cả cắt hay không cắt nó chỉ là cái biểu hiện như thế thôi. Ấ thì với cái nhận thức như thế thì thì bảo là cắt thoải mái cắt hùng hục được và vào trong thiền rồi các kiểu thì đại loại là không loại trừ việc cắt. Và thậm chí là có những cái ca thiền là là Nếu mà cần cắt mà cắt mạnh mẽ luôn đấy. Thế thì con thấy thì với nhận thức thế nhưng mà kiểu như cái hành vi ấy với cái hành kiểu như giống ngày trước là đã cắt cái không có hai bờ nhưng mà vẫn còn cái còn cái cầu. Ừ thì tự dưng là nó nó sẽ sinh ra một cái người hoặc là cái mục tiêu để mà mà mà thiết lập để thành hoàn thành ấy. Thì nhận thức thế nhá. Nhưng mà khi mà vào hành vi Thì thì nói theo kiểu là là là cắt như thế thì tự dưng vẫn cảm thấy là có sự căng thẳng, mệt mỏi ấy hoặc là như nào nhỉ? Nó thế thì thế đúng rồi. Nhưng mà lại nhận thức lại thì là bất chấp. Lại nhận thức lại kể cả những cái căng thẳng như thế thì nó vẫn vẫn chỉ là cái kinh nghiệm đang là Đúng rồi. Thế thì cũng rất là giá trị đây giá trị đâ không không xóa gì cả đâu. Giá trị không xóa gì hết. Đây giá trị đây giá trị đ Đúng rồi. Nó chỉ cái cần xóa là một thằng tôi đi cắt. Đúng rồi đấy. Thế thôi. Xỡ chưa ăn à? Thì à thì bản chất khi con cảm nhận c đang làm bản chất chính là con cắt chứ gì nữa. Đúng rồi. Bản chất giống nhau tên gọi hơn tên có điều cái từ kia nó nhưng mà kiểu như cái cái phương pháp cũ ấy. Cái kia nó nó cần một cái tôi đi qua cái cái quá trình đấy nó nhiều quá. Ừ. Tức là vẫn đến được điểm đấy nhưng mà kiểu như nó nó khó khăn hơn ấy. Ờ. Đấy đúng rồi. Dễ cạm bẫy hơn. Ừ. Đấy và khó khăn hơn. là cảm thấy như còn hôm nay là được update lên nó nó dễ dàng mà nó không cần phải dùng cái một cái cái đấy nữa cái gì đúng rồi là khi mình làm cái gì mình vô nói rồi đúng rồi thì nó không nó nó nó ấn xuống là cái phần vô thức của mình là là một người hành người thực hành đấy cứ nghe cái từ đấy em thấy nó kích động lên không tự động ý hả tự động lên cái việc làm đấy. Ừ thì môn này tối nay có thể nằm ngủ nhắm mắt lại và tập luôn không nhất hết phải phải đợi mai thiền. Vâng. Con nằm trên giường nhắm mắt lại và thực hành đúng cái khúc đấy. Đúng cái câu sự đó. Ừ con thấy con sẽ cảm nhận được ngay tối nay luôn. Ừ. Thêm một câu nào là mình làm cái gì? Đang là mà chẳng là gì cả. Đọc đúng cô đấy thôi. Nằm nhắm mắt và cảm nhận cái cái đang làm chẳng là gì cả. Đấy cái môn này nhắm mắt lại cảm nhận còn dễ hơn cả cả mở mắt đấy. Lúc đầu cứ gặm nhất cảm nhận được đang làm chẳng h đi cả còn hàng thiên phải mất nào có đo giết cho vui không hay là về luôn rồi chui không đấy các bác nghĩ chỉ số đi hay đo lại số cũ hoặc là đo lại chỉ số d tùy phân biệt thôi phân biệt gì nữa nữa mới mới trên đi bản chất cái này vẫn cần năng lượng phân biệt tại vì con thế là con chỉ là nếu con không biết phân biệt thì con lại có làm cái gì không biết cái năng lực này vẫn cần thiết đấy nhá cái năng lực đangĩa là khi nó là đang làm chẳng gì cả bản chất là nhắc cắt thành công vâng vẫn lại phân biệt rồi đấy ừ cứ một lầm nhầm là lý thuyết là đang làm chẳng là gì cả thì các quái gì là không cắt thă chuối đi phân biệt không nghĩa là cái năng lực đấy nó không hề thay đổi đâu nó không hề không hề nó vẫn rất giá trị phải mỗi lông mà nó không mỗi tí nào thậm chí nó rất giá trị chứ rất giá trị nó không chỉ mỗi mà nó rất trị. Vâng. Vì con bảo là con đang làm chẳng là gì cả. Thì con làm nào con xác quyết được con đang làm chẳng gì cả. Con đang ngồi nghĩ là mình đang làm chẳng gì cả hay là con đang làm chẳng là gì cả. Thế là vẫn cuối cùng vẫn là cái năng lực đấy thôi. Các con đường thôi. Các con đường vừa đán điểm vừa ăn chuối thì đấy tùy họ nghĩ cái số mới cho nó giống bài hôm nay. Con tự nghĩ đi không nghĩ đâu nhá. Tiện B này rồi rồi đang là chẳng là việc cảm ạ. Nhà nhất rồi đấy. Chỉ là là nhà nhất rồi. Là là nhà chứ làm mới khổ chứ. Không phải là cái gì đâu. Làm nó đâ mà làm mới khổ chứ là không khổ đâu. Làm cái gì? Làm cái gì? Là làm cho là cái kinh nghiệm là cái là khổ đúng rồi lại làm cái gì đấy là làm nên là lúc đầu tư bộ nói sau đó đơn đọc luận đấy tự như là thôi mà phải là cái gì đâu nè đoạn đầu mày trả lời với sư phụ thụ bảo không đạt ấy nhưng mà là con lại nói theo ý thiền là nó là khí mình không có nắm mắt gì cả hết á không phải khá nghiệm và không cho cái gì hết không có mục tiêu theo cái tâm lý nó mất là Nó nó đang là b đố này nhá. Bây giờ mọi người tưởng tượng là mọi người đang thiền đi nhá. Tạm tưởng tượng lên thiền thiền thiền luôn đi dẫn thiền nhá. Dẫn thiền 5 phút nhá. Đừ nhanh nhá. Ok thả lỏng thôi nhá. Em đ thả lỏng. Ok thả lỏng chưa? Nào lòng mắt mở ra. nhắc đi, đang làm mà chẳng là gì cả. Mình là cái gì mà mình là ai? Mình là cái gì? Cái gì? Hơn đấy. Mình là cái gì? Xong đọc câu đang là mà chẳng là gì. Khi mình nhận thức là mình đang làm mà chẳng là gì cả. Thì thì tự nhiên không nắm bắt những thứ đang hiện ra và những thứ trong suy nghĩ nữa. Chẳng là gì, chẳng là gì cả thì không có tương lai quá khứ, không có việc này việc kia, không có đi lại, không có nói năng, không có nợ nần, không có gì cả. Hãy cảm nhận đang là vẫn đang là nhưng chẳng là gì cả. Hãy cảm nhận sự đang là của con. Hãy cảm nhận sự đang là này. Đấy cái đ này này. Nhưng cái đang là này nó không phải là cái đang là của một cái người, một cái thân thể hay của một cái đồ vật đang là mà chẳng là gì cả. Nó đang là không phải đang là của vật mà chỉ là đang là một trạng thái ngay ở đây. Ngay bây giờ không bất Di bất dịch không được hiểu về bất kỳ gì. Hãy cảm nhận trạng thái bất di bất dịch chỉ đang là không di chuyển, không bị ảnh hưởng đến bất vị gì. Con thể liếc mắt sang phải sang trái để con hiểu rằng nó thế nào là vất tất dịch. Bất tình nghĩa là mọi thứ hiện ra bên trong nó bình thường, còn nó thì không sao cả. Chứ không phải dịch là mắt con phải nhìn thẳng ở phía trước. Không phải không bị ảnh hưởng, không bị le chuyển cũng như vậy. Con phải hơi lắc nhẹ người con có thể nhìn xuống dưới nhìn xống bên trên. Nhưng cái đang là đấy nó không ảnh hưởng không bị ảnh hưởng. Cái đang là này không ảnh hưởng bởi những thứ hiện ra bên bên trong vẫn đang là bất chấp trải nghiệm. Hãy thả lỏng đứng cắng thẳng vì nó luôn ở đây không phải đi tìm nó không phải từ bỏ một cái hiện ra để tìm một cái đang là không hiện ra đừng tập như vậy. Hãy thả lỏng và cảm nhận cái sự đang là này đây thôi. Đơn giản thôi. Hãy thả lỏng và cảm nhận cái sự đang là và nhắc mình đang là mà chẳng là gì cả. Đấy chỉ một lời nhắc thôi. Đừng dùng câu đấy để đi tìm một cái gì. Đấy chỉ là lời nhắc về nhận thức. Đừng có để buông cái gì ra tìm một cái gì khác. Không con lại thả lỏng và cảm nhận cái đang là sau đó nhắc một nhận thức. Đấy là đang là chẳng là gì. Chỉ có vậy thôi. Đấy thả lỏng cảm nhận sự đang là một ai làm ai cầm được cái bước một giờ tay nào thả lỏng cả dữ l ai thấy bước một này dễ giơ hai tay rồi sau đó nhắc một câu đang là mà chẳng là gì cả lưu ý là câu lân nhắc này không phải là để bỏ cái gì tìm cái gì chỉ là một l nhắc và nhận thức nó đơn giản thế thôi nhưng một cái Tự nhiên nếu c sử nhắc nhận thức đấy mà con hiểu đúng tự nhiên tâm trí nó rời bỏ những thứ nó đang nắm bất kể là thứ gì. Có người thì nắm tương lai quá khứ, có người thì nắm công việc, có người thì nắm những cái hiện ra trước mặt. Nhưng cái câu đang làm mà chẳng là gì cả và nhận thức ấy nó khiến cho sự từ bỏ không nắm nắm bắt tự xảy ra và chỉ còn cảm nhận đang là mà thôi. Đáng lại một lần nữa rất quan trọng là mình không đọc câu đấy ra để làm cái gì hết. đọc ra để cắt, không đọc ra để tìm trạng thái, không đặt ra để đọc ra để rũ bỏ, không đọc ra để từ bỏ sự nắm bắt, không cần luôn. Vì khi hiểu đúng ấy thì sự tự bỏ, tự trở về nó sẽ tự xảy ra. Nên con chỉ cần thả lỏng này, cảm nhận sự đang là sau đó đọc một lời nhạc mà thôi. Đang là mà chẳng là gì cả. Những ai khi sự lạc cồi lên cảm thấy có một sự bỏ nắm bắt vừa đây. Vụ đang nắm bắt rồi không nắm nữa đấy. Những ai chưa gặp thấy đấy rồi được rồi nhưng mọi người cưa đúng không? Hãy tiếp tục ngồi như vậy. Cảm nhận vào sự đang là và thỉnh thoảng nhắc Đọc một câu, đọc một câu đấy. Đang là mà chẳng là gì cả. Khi đó hình tướng vẫn hiện ra bình thường, suy nghĩ vẫn hiện ra bình thường nhưng cái cảm nhận đang là không mất. Nếu lúc nào nó mất thì con chỉ cần cảm nhận lại, cảm nhận sự đang là và đọc lại lời nhá. Đang là mà chẳng là gì cả. Ở đây không hề có sự từ chối nào hết. Không từ chối cái hiện ra. để đặt được một cái gọi là đang là không từ chối suy nghĩ để đặt được một cái gọi là đang là không. Nhắc lại nó chỉ có hai bước thôi. Một là cảm nhận sự đang là hai là đọc một lời nhắc và nhận thức đang là mà chẳng là gì cả. Chỉ có hai thứ đấy thôi. Khi con ngồi như vậy thì có thể những suy nghĩ sẽ xuất hiện. Ví dụ bảo mai phải làm gì mấy giờ phải đi về. Trời lạnh này không biết có giữ được ấm tối nay không. Khi su xuất hiện con đừng từ chối, đừng nhìn nó như một kẻ địch. Vì mày mà tao ảnh hưởng đến thiền, ngược lại con nhận thức rằng nó chính là thiền. Rồi để nó làm gì thì hiện ra chính là đang là nó lại còn không có thật nữa nên nó không thể ảnh hưởng gì đến đang là bởi vì nó đang diễn tiến ra. Bởi vì con đang thiền và đang diễn tiến nên nó chính là thiền. Nó chính là sự diễn tiến của thiền nên nó đầy đủ vì con đang thiền song suy nghĩ diễn tiến thô nên nó đầy đủ nó là diễn tiến của thiền. Còn nó tắt và nó là thiền bởi vì nó là diễn tiến của thiền nên chả lý do để chống đối nó cả. Suy nghĩ là diễn đế của thiền. Thế nhưng những thầy thứ con đang nhìn thấy là cái gì? là diễ tiến của thiền. Con đang thiền khi con đang thiền thì suy nghĩ được diễn tiến ra. Có đúng suy nghĩ là thiền không? Có. Khi con đang thiền mọi thứ hình ảnh nó diễn tiến ra. Âm thanh hình ảnh cảnh vật đã diễn ra. Có phải cảnh vật cũng là thiền không? Vì thế nên không còn trên đời không còn cái gì phá thiền được nữa. Trước đây con có thiền và suy nghĩ hai thứ khác nhau nên suy nghĩ con thể phá được thiền. Còn suy nghĩ là cái được diễn tiến ra từ thiền và nó là thiền luôn nên nó không thể phá được thiền được. Vì vậy nên khi suy nghĩ hiện ra khi con năng thiền hiện ra hãy nhận thức rằng nó là thiền. Suy nghĩ là thiền. Nó là diễn tiến của thiền nên nó là thiền. Khi hình ảnh hiện ra, âm thanh hiện ra nó là diễn tiến của thiền nên nó là thiền. Không còn bất cứ một sự tách rời nữa suy nghĩ và thiền. không có một sự chống đối giữa suy nghĩ và thiền. Suy nghĩ không làm hại thiền được nữa vì nó là thiền. Đấy. Thì khi mà con trong khi thiền nếu con nếu xuất hiện suy nghĩ hãy nhận thức rằng hãy nhận ra rằng nó là thiền. Nhận ra chỉ là nhận thức thôi chứ không phải là là làm hành động gì đặc biệt để nhìn xuyên thấu gì cả. Chỉ nhận thức rằng nó là thiền vì nó là diễn tiến của thiên. Thế hình ảnh hiện ra trước mặt thì nó là diễn tiến của thiền. Con đang thiền mà con nó đang thiền nên mọi thứ hiện ra trong thiền là diến của thiền. Xong không còn cái gì chống lại thiền được nữa. Vì đơn giản là con đang thiền. Những ai cảm thấy là suy nghĩ và hình ảnh hiện ra là diễn tiến của thiền ra đây. Đây những ai vẫn cảm thấy rằng nó gì đó phá thiền ra đây ảnh hưởng không tốt đến thiền. Đây đây này. Được rồi. Mình sẽ ngồi thêm 5 phút nữa nhá. Trong 5 phút đấy thì một là con cảm nhận cái sự đang là Hai là thỉnh thoảng cảm khi cảm thấy cần thì nhắc một câu đúng không? Đang làm mà chẳng là gì cả. Nhắc nếu cần chứ không phải là nhắc như con vệ đấy. Nhắc khi thế cần. Thứ ba là suy nghĩ và cảnh vật hiện ra. Cái nhận thức là diễn tiến của thiền. Vì thế nó chính là thiền. Thế rồi đấy. Nó có ba cái đầu dòng thứ ba th đấy. Cái thứ chính của quan trọng nhất là cảm nhận. Cảm nhận cái sự đang là này nó đầy đủ là kinh nghiệm đang là diễn tiến đấy. Nhưng mà mình hôm nay mình sẽ nói ngắn gọn ngắn gọn sẽ có hiệu quả hơn. Cảm nhận cái đang lẻ sự đang lẻ. Thứ hai là nhận thức. Nhắc một câu nhể nhận thức. là đang là mà chẳng là gì cả. Nhắc điều này có hiệu quả thì tự sự nắm bắt của suy nghĩ vào vạn vật tự nhiên rời rồi. Con không phải cố tình rời cái gì cả. Thứ ba là khi suy nghĩ xuất hiện nhận thức rằng suy nghĩ Đấy là diễn tiến của thiền với con năng thiền nên suy nghĩ chính là thiền. Khi hình ảnh âm thanh xuất hiện nó là diễn tiến của thiền. Đây nó chính là thiền cũng nhận thức như vậy thôi chứ không có từ chối hay là làm gì nữa hết. Chỉ nhận thức thôi. Giống như lúc nãy thôi. Giống như cái câu là Giang Thiền mà đang làm mà chẳng là gì cả. Chỉ là sự nhận thức. Nó không có sự chối gạt cái này đặt được cái kia. Mà con ngồi rất là bình thản, rất là tự tin. Con không ngồi đặt được cái gì cả. Con chỉ đang là mà thôi. Giống như trước đây mình có một hiện diện không mục đích ấy. Thì đây là hiện diện không mục đích. Con chẳng đạt được cái gì. Con chỉ đang la thôi. Con ngồi đạt được cái gì không? Con chẳng đạt được cái gì cả. Con chỉ la đấy. Nhưng mà Con là thì con là cái gì? À con là nhưng con không là cái gì cả. Đấy con chỉ đang là chứ con không là cái gì cả. Con không là một người ngồi thiền không phải là một người đang trên đường giác ngộ. Con không phải là sống không sáu thả chiếu. Không phải là cái gì cả. Con chỉ đang lên. Mọi chúc của suy nghĩ và khái niệm sẽ tự dụng xuống nếu mà con dừng lại là đang là mà không là gì cả. Khi đó suất hiện không sao hết, nó không gây được chuyện gì vì nó chính là diễn tiến của thìa. Con không cần phải quan sát, suy nghĩ, theo dõi hay gạt bỏ. coi như nhận thức rằng suy nghĩ là thền rồi để nó đi đâu thì đi là diễn tiến của thiền ấy nó chỉ có gây hại à chỉ có gây lợi không gây hại chỉ đem lại ít thôi không đem lại hại thì có tiền hết nên nó nói gì nó làm gì kệ nó còn không cần phải làm gì nó cũng không phải từ chối nữa nhận thức với nó xong là xong tôi để nó tiếp tục xảy ra cái hình ảnh đến, âm thanh đến, cảm giác thân thể đến, suy nghĩ xúc chạm vân vân đến. Hãy nhận thức như vậy. Cảnh là thiền, nghĩ cũng là thiền. Con là ai? Con thực sự là cái không đến không đi tự nhiên. Những thứ hiện ra là gì? Cảnh là thiền, nghĩ cũng là thiền. Đấy là nhận thức của con. Mình là gì? Thế giới là gì đấy? Mình là không đến, không đi. Ch chỉ tự nhiên. Mình chính là cái làm mà chẳng là gì cả. Cái cảnh là cái gì? Mỗi hiện ra là gì? Cảnh là thiền. Nghĩ cũng là Thế khi đó con nhận thức rằng con đang là mà chẳng là gì cả. Và tiếp tục như vậy. Con không đang tu, con không gì cả, con chỉ đang là tiền đang xảy ra chứ. Không phải là con đang thiền, con đang là con không thiền. Còn thiền là cái cảnh đang xảy ra. Thì có câu là cảnh là thiền, nghĩ cũng là thiền. Nhưng con không thiền, con đang là con là cái gì? Chả là cái gì cả. Con chỉ đang là con đang làm gì? Con chẳng là làm gì cả. Con chỉ đang là cảnh đang hiện ra là gì? Là thiền. Nhưng không phải con là người thiền. Thiền sẽ trong con chứ không phải là con là người đang thiền. Con chỉ đang là suy nghĩ là gì? Suy nghĩ cũng là thiên. Vì sao? Vì đó là cảnh thiền đang diễn ra trong diễn tiến thiền nó ra. Con không cần phải làm gì nó nữa tại vì suy nghĩ hỗ trợ thiền tối đa vì nó là diễn tiến của thiền. Nó không gây chuyện cho thiền rồi. Con thể tự do, con thể thoải mái, con thể thả lỏng. Cái đang là này nó không từ chối cái gì hết, nó chỉ là thôi. Nếu bất chợt có sĩ nổi lên thì đó là thiền là diễn tiến của thiền. Không có gì phải giải quyết, không có thể từ chối. Hình ảnh âm thanh đang xuất hiện chính là thiền, không có gì phải từ chối. Con đang là và thiền đang xảy ra một cách tự nhiên bên trong con. Con chỉ đang là con không là cái gì hết. Thiền đang xảy ra tự nhiên bên trong dưới hình tướng của cảnh và suy nghĩ. Còn con chỉ đang là mà không là gì hết. Bây giờ nếu con có lắc phải, lắc trái quay đầu thì con vẫn đang lả. Con gãi chân, gãi tay đang là. Và cái gãi chân gãi tay đấy chính là thiền. Thiền tiếp tục xảy ra bên trong con mà không thể bị ngắt quãng. Bởi vì lấy cái gì ngắt quãng nếu cái gì xảy ra cũng là thiền. Các con có thể co chân duỗi chân bẻ tay để thấy thiền vẫn đang xảy ra. Thậm chí nếu con tự tin hơn con thể nghĩ một chuyện bình thường để thấy thiền vẫn đang xảy ra. Cố tình cố tình gợi lên suy nghĩ. Đừng nghĩ chuyện quá rama khiến con chưa chắc con đã vượt qua nhưng mà phải nghĩ chuyện rất bình thường để thấy là thiên vẫn đang xảy ra. Gọi là nghĩ chỉ là gợi lên ý nghĩ thôi. Con không nhảy vào quý trình suy nghĩ gợi lênng thứ mà nó thường dễ rất khởi đế để con thấy rằng là nó có gì là thiền thôi. Quan trọng nhất là con chỉ đang là mà không là gì cả. Đây là quan trọng nhất. Còn việc suy nghĩ là thiền, cảnh là thiền là một nhận thức giúp cho con thả cho suy nghĩ và thiền thoải và suy nghĩ và cảnh thoải mái hiện ra mà không có sự nắm bắt, theo đuổi hoặc là từ chối. Và khi đó thì con càng dễ dàng cảm nhận con chỉ đang là và con không hề có một sự chống lại nào hết. Thuyền vẫn đang xảy ra tự động mà không cần con phải cố thiền nữa vì khi xảy ra chẳng là thiện. Và thứ hai con là đang là mà chẳng là gì cả chứ. Con không phải là người thiền, chả có người thiền nào cả. Thiền đang sẽ tự động mà không cần cố gắng. Và con là đang là mà chẳng là gì cả. Nhấc chân, nhấc tay, nháy mắt. Thì đó là thiền đang xảy ra tự động. Cái nhấc chân của con là thiền. Cái nháy mắt con là thiền. Cái suy nghĩ của con bất kể suy nghĩ gì mấy giờ rồi nhỉ? Vân vân là thiền. Thiền sẽ tự động mà không có người thiền và không có sự cố gắng thiền. Con chỉ đang là mà không là gì cả. Hiền tự động xảy ra bất kể còn làm gì, bất kể cái thân tâm này làm gì, vẫn là thiện. Kể cả tí nữa khi sụ bảo dừng kết thúc thì Cảnh là thiền, nghĩ cũng vẫn là thiền. Bất cứ cái xảy ra chính là thiền. Nó là diễn tiến tự nhiên của thiền. Không có ai cố gắng, không có người thiền nhưng cũng không thể thoát khỏi thiền. Con chỉ đang là và không là gì cả. Thiền vẫn xảy ra mà con không hề thiền. Con chỉ đang là mà không là gì cả. Bây giờ X sẽ đứng lên và đôi nhà vệ sinh đi tề. Tất cả cảnh mà con sẽ nhìn thấy, nghe thấy là thiền tự động xảy ra. Con chỉ đang là không là gì cả. H Ai thấy thiền đang xảy ra. Vẫn đang xảy ra. Tự động ra đây. Thấy thiền hết xảy ra rồi. Dừng nhá. Dừng dừng dừng dừng nào. Những ai thấy tiền vẫn đang sử dụng xảy ra rồi. Thấy dừng sợ dừng phát tiên hết thiền luôn. Mất luôn thiền đâ đây. Đây rất tốt có rồi đấy. Nếu con tiếp tục nghe là thiền đời sống rồi đấy là con đứng lên và con vẫn thiền đời sống vẫn thiền bình thường. Dy đúng không? Tuyệt vời d ăn mừng chả có gì ăn mừng cả. Đau thật đấy. Ăn mừng đi. Ăn tí đi. Ăn gì đó ăn mừng đi. Xong rồi nói chuyện nào. Có thế khác khắc không? Với cả buổi thiền tắt trước đây không? Thì đấy nói đi ăn gì đâ? Ăn gì đã? Ăn gì? Ăn mừng có mừng không? Ăn mừng mừng hay là không mừng? Quế còn bầu không đến nữa mà sợ quá sư phụ dạy cái gì còn không tiêu hóa nổi chết tiêu hóa hết môn này mới giúp con tiêu hóa đống kia cá Huế đúng rồi con chạy tới vì có câu cuối của sư phụ sợ quá câu gì sai hết tròn chọn sai hết rồi ai lại chọn được câu đấy mà không chọn hội này hay là hội nào nhiều không ý là cái câu nó rất là cảm hứng bởi vì Kiểu gì cho vụ pháp mà thấy là không phải tu nữa chứ sao nghĩ tu nữa ạ. Bên trong đó không muốn tu nữa rồi. Nó là câu mấy hôm thế mà cái này là mình câu nữ đất nhưng là mấy hôm thì mình hành giả câu đấy mới hiểu là làm hành giả tiêu là điên. Đúng rồi. Vì sư phụ hôm bữa có cái phần là phân tích vô minh với giác ngộ ấy cái cầu nói là tôi tu. Thì mình thấy tư cái đó thì mình thấy là tự thấy cô tu rất là chỉ là một con nhãn giáo trong cái đang là này thôi chứ nó không hiểu không có tôi tu thực sự nào b hiểu ăn trong đại định là gì chưa đại ăn mà thiền tự động xảy ra thì ăn trong đại định đấy con ăn mà con thấy thiền nó tự xảy ra không phải con thiền nhá vì tiếng nhài con là thiền miếng bánh giòn ran là thiền suy trong đầu là thiền thì có phải là cái thiền mà không cố gắng không đấy là đại định đấyên hiểu chưa hiểu trong đại định là gì chưa Đ v có làm gì chả là thiền lại định rồi thiên là chả cố gì hết thậm chí còn nghĩ gì cũng là thiền luôn bánh này ngon quá nhỉ ôi phải để dành cho tuệ anh đúng không phải để dành sau sau này gặp tệ anh phải cất mấy miếng đấy là tất cả suy nghĩ nó có quái khởn mấy sao nào thì khát phát biểu khát các buổi truyền trước à càng về sau thì con càng thấy là đúng là nó là một cái tiến trình mà tự động xảy ra ấy ạ. Tôi cái cảm giác là tự nó như thế chứ không đúng là không con không phải làm gì hết. Muốn biết tại sao nó tự không? Dạ. Sao biết tại sao nó tự không? Biết tại sao xem nó tự không. Ừ. Sao trước đây không tự, bây giờ nó tự biết không? Ừ. Con con thử nói cứ nói đi. Tức là lúc trước không tự là bởi vì vẫn vẫn còn cái người làm ở đấy. Đúng rồi. Con là hành giả ngồi cắt xoẹt xoẹt xoét xoẹt sao tự được. Thì khi nào dừng cắt thì khi nào không th hành giả đấy nó mới tự chứ. Có người làm sao mà tự? Tự nghĩa là phải tự chứ sao lại có người làm. Con còn thằng người làm thì không phả nó tự à? Con còn thằng người thiền không phải thiền nó tự à? Hôm nay là con thấy rằng là Nó có một cái trạng thái là không phải con đi thiền mà vẫn thiền xảy ra thì mới gọi là tự. Còn trước đây là có một thằng hành giả ngồi cắt, ngồi gọt, ngồi thái, ngồi nhìn thấu thì nó không phải tự không phải tự được. Rồi con này nói gì không con ạ? Con mới thấy là kiểu lâu nay mình bị nhầm cái mình là ai á là mình cứ phải là một cái gì đấy. Thế cho nên là của con là mình là cái hình tướng đấy. Trong cái bản chất thì lại là gì? Là không có biểu hiện, không có hình tướng. Thì lại cố gắng làm cái biểu hiện xong khó khăn cổ sở quá. Đúng. Thế tự nhiên hôm nay nó tháo cái đấy ra á thì là tự nhiên thấy thì mình là cái không hành tướng và tất cả mọi thứ dù biểu hiện gì thì cũng là năng lực biểu hiện của mình ấy. Ừ. Thì Thì như vậy là cái cái thiền thì nó đúng là vốn là thiền nó không thể nào mà khác được tại phải đi tìm mình phải biến thành cái gì đấy ấy thì nó mới khó. Sau hồi này con chả thay đổi gì cả. Con vẫn là cái biểu hiện đấy đúng không? Vẫn luôn biết vẫn đang biểu hiện buổi trền xong con có cải tiến được cái tôi thế nào đâu. Cái cái cái đấy đâu không đổi được gì không thay đổi gì cả. Không phải là muốn thay đổi gì cải tiến đ cái đ không biểu hiện cải tiến kh là sau buổi thiền con vẫn rất ngon mà con chả thấy mình Thì không không phải đi cải tiến gì cả á. Con sống đúng sự thật mình là thôi. Con không có kh không có cái cảm giác là tôi đã kể tiến được cái gì cho tôi cả. Có đúng không? Con nhả sống cái mình thực sự là là mình là thôi chứ con không cải tiến được gì cho tôi hết. Con kiểu thiên kia là có cải tiến cho tôi đấy. Đúng rồi. Đúng chưa? Con chỉ là thậm chí là đứng lên con vẫn thiền tiếp. Khi con hiểu đúng về thiền rồi thì nó tự động xảy ra. Như Thế cái nào là cái thiền? Làm gì cái thiền? Có đứng lên với thiền tiếp không? Có không nhớ người yêu có cả thiền không? Nhớ yêu cũng là thiền không bảo ôi mình nhớ yêu rồi mình quên mất sự thật rồi. Thôi đấy. Thế nào? Cái bài này có cứu được con không? Có. Cứu không? Cứu cứu hẳn không? Hẳn đúng không? Thế mà vốt không đến để cứu không đến. Ok. Chụp mọi người một người mắm nhiều quá hết hết chưa hết phải nay nó phải tới còn không là đấy để mấy hôm nữa số bé tí c để c chim. Sai thật luôn ấy. B con thấy là cái phần mà con con cảm thấy là nó rõ ràng nhất hôm nay của con là cái phần phần con lõi thực sự là cái gì? Lõi đấy thì là mình thấy khi là tức là lõi đó là cái đang làm mà không là gì hết á thì thiền nó là tự nhiên là đúng rồi á ạ. Là tức là những cái thứ nhất là con thấy là hôm nay là mình không từ chối cái gì hết nè. Mọi hôm là phải cắt hay là phải gì là tự nhiên hay me á ạ. Nhưng mà Hôm nay nó nó không phải làm gì hết. Tức là mình thấy nó ư gọi là đâu có nỗ lực gì đâu ạ. Phải chả có nỗ lực gì hết. Đúng rồi. Nhưng mà sự thật nó vẫn là sự thật sờ sờ như thế. Thì con thấy như thế không phải là một cái kinh nghiệm đặc biệt hay cái gì ghê gớm á. Còn mình cắt cứ cắt là phải có dấu hiệu. Mọi hôm mọi hôm sợ thiền. À con mới phát hiện ra trước từ Từ hôm mà con sợ thiền là cái lúc mà con thấy là không nhận ra phần lõi nữa là con bắt đầu sợ. Tại vì là theo theo cái cách mới mình chưa có kết nối lại được cái nào là cái không đổi và cái nào là đổi ạ. Mình chỉ có kinh nghiệm đang là diễn tiến thôi. Thì mình chạy vào cái phần đấy xong là bắt đầu mình mất cái cái phần nhận thức cũ của mình á, nhận thức lõi mình bị mất á là bắt đầu từ đó cô bắt đầu con sợ. Khi mà cái phần xác quyết về lý mình không sợ nhá. Tại vì mình vẫn biết mình là biết nhế nhìn dòng biết nghĩa là mình biết mình thực sự là cái gì và dù mọi cái trải nghiệm gì xảy ra cũng không bao giờ thay đổi được mình hết. Nhưng mà bắt đầu khi mà mình mình mình chuyển qua bắt đầu mình mình cứ tập trung vào bên cái cái đang là diễn tiếng ấy ạ. Tức là mình cứ thấy cái biểu hiện ấy xong rồi mình cũng không nắm bắt bằng suy nghĩ không hiểu thêm được nữa hết. Thế là tự nhiên nó cứ nó cứ sợ chạy ngầm ở trong lòng á vì mỗi cái phiên thiền nó đều là hành giả nó làm. Ừ. Hành giả và vì mình không còn chỗ nào nắm nữa hết. Mình không còn cái chỗ chắc chắn nữa. Tự nhiên mình quay về cái thằng hành giả này một cách vô thức luôn á. Ừ. Ừ. Rồi con thấy cái phần đó là phần mà về nhận thức là nó thay đổi đời tu lại đó. Rồi tốt sáng láng tự kỳ chưaại sáng lác cái gì rực rỡ gì ấ nhở quên rồi rực rỡ ung dung sáng lá dự kỳ rồi đấy có thấy sáng lá dự kỳ không xong buổi này thấy sáng dự kỳ chưa anh thử mấy câu nào sáng lá dệ kỳ nào so việc lấy được người chồng như ý với cả cái bài pháp này cái nào hơn pháp này được cả được tắt chứ d ta phải từ chối đúng không từ chối trông như ngồi bên cạnh rồi không phải quế đâu nhá Hôm nay con thấy cũng ấn tượng nhất là cái phần là cái lõi á. Thực ra là con thấy là hồi xưa Sụ nói với cái phần này rồi chứ không phải là không nói. Con thấy là trước đấy thì rất rõ về cái phần là nói về ngày sư phụ phụ nói rõ về cái phần là không kinh nghiệm được rồi vân vân ấy đều nói hết. Nhưng mà khi thiên tự động thời gian đấy. Khi mà sư phụ nói thì con cũng không tự nhiên con bảo ừ tự nhiên con có một cái suy nghĩ là ơ không biết là từ lúc nào mình đã bị lậm sang cái việc là mình làm cái gì đó nhỉ? Thì con mới thấy là hình như là bắt đầu từ cái lúc mà lúc đấy chị Quế nhắc thì con thấy là nhớ cái đoạn đó. Hồi xưa lúc mà nội dung của biết chính là biết nhưng mà biết không phải là cái đấy ấy. Ừ. Đấy thì sau đó đoạn đấy là ok rồi nhá. Đoạn sau là thành là tất cả là tất cả đúng không nhở? Cả hai chiều ờ là cả hai chiều. Thế là đặc biệt là bắt đầu từ lúc thiền này này bọn con bắt đầu đi đi khẳng định cái có ấy. Thế là con mới phát ừ nhở hóa ra là mình bị bắt đầu từ từ lúc đấy rồi bắt đầu đi cái thiền ấy khẳng định cái có nhiều thì tự nhiên là hình như trong lòng mình nó cứ định hình là mình là một cái gì đó nên là chữ tược đúng không? Nên mới có xu hướng là phải làm sạch làm sạch cái biểu hiện ấy để ra cái mà mình bảo mình lá ấy. Ý là kiểu thế. Ừ. Thếên tại sao lại là tại tại ừ thế là tại sao có mong muốn là bảo đốt là đi đốt nhiệt tình mà bảo cắt là đi cắt nhiệt tình. Ừ rất h rất là hăm hở đúng không? Đấy rất là hăm hở. Thế hôm nay thu hụ nhắc lại một lần nữa nhưng mà thực ra con thấy là rất là hoàn hảo về về cái quãng mà bọn con đi cắt vào làm đống thứ đấy nhá. Quá hoàn hảo luôn. Yên tâm đi. Con chỉ lợi bị hại tí nào về quá trình này hết. Vâng. Tại vì chính vì cái đấy nên hôm nay sư phụ nói cái này nó mới nó mới giống như là nó nó nó mới thông hết cả ra này. Chưa chư chưa bảo cái này từ đầu cũng chưa chắc là bọn con đã không vướng vào những cái kia nhá. Ừ. Thì khi mà nói vậy thì hôm nay ờ lúc mà cái đang làm mà chẳng là cái gì cả ấy ừ thì mình cảm thấy là một là nó một nó có một cái sự không cần phải nắm bắt một cách rất là tự nhiên. Ừ. Thứ hai mới cảm nhận sự rõ ràng về việc là nó không có sự phân biệt. Ranh giới giữa thiền và bình thường ấy. Đúng rồi. Đấy. Bây giờ vẫn có thể thấy thiền được. Ừ. Đó chứ còn bình thường là sẽ là là cố gắng đấy. Nó giống như là trong hoàn cảnh thuận lợi thì mình thấy không chênh nhiều. Cảm giác bây giờ vẫn thiền đ không? Ừ. Thảy ra chẳng là thiền. Ừ. Con bài thơ ngày xưa đấy. Cái gì xảy ra cũng là thiền nhớ không nhỉ? Vâng. Có có có cái bài tức là nó là một cái sự tự nhiên tự động ấy. Cảm nhận được cái đấy. Tự nhiên tự động không gián đoạn á. Kiểu thế. Sáng không? Diệu kỳ không? Đúng. Rượu kỳ gì nữa? Nhìn lắm. May là sự đi hai ngày đấy. Chin s ở Hà Nội ấy thì có sự độ con cứ số cao cao chả có gì để nói chuyện cả. Con vẫn bê tắc và con vẫn thấy vẫn cảm giác là ok. Ơ hôm trước bọn con còn chưa ui nhiều quá mấy bài gần ra kiểu nhiều quá là ví dụ đấy là con tưởng là tiêu tiếc thì ok. Vâng. Nhân nói sự đấy các bạn phải đời tiêu đã nhưng mà tiêu sai hướng thì không ok đâu. Vâng. Tiêu hóa ấy. Tiêu hóa sai hướng sẽ ok đâu. Vâng. Tiêu hóa phải đúng hướng chứ. Đúng là kiểu bọn con bảo là ui mấy bài gần đây toàn là những bài mà bọn con cảm giác là nó rất là khủng bố ấy. Ừ. Hã. Ừ. Đúng không? Rất là tức là cảm giác là nó nó siêu nặng luôn. Tức là dậy thì dậy như thế nhưng về để mà mình đỡ cái chỗ đấy thì mình cảm thấy là toàn những kiến thức rất là siêu nặng ấy. Mà con cảm giác thế thế là đấy chung m con là không bị dạy cửa cũ nữa. Kiểu cũ đấy. Đấy là cho một nếm giải một ít kiểu cũ như nào đấy. Coi cảm thấy gì là lạ không? Khác trong người nào. Hôm nay có một cái khác nhất là một cái cảm giác mà tự tin và vững trãi trước đây là cái phần mà bị mắc nhất của con hôm nay khác nhất là cái phần mà là có một ấy là cái trước đây con hiểu là là con là hai phần nhưng mà hai phần nó là một thì cái phần thay đổi ấy nó khiến là thấy mình cứ bị bị thay đổi bị ảnh hưởng ấy. Ừ. Mà mà bị thay đổi bị ảnh hưởng thì nó nó phát sinh ra cái nghi ngờ là nó không thể tự tin được. Thế bây giờ cứ cứ bị thay đổi này thì sao ấy ạ? C bản chất con chỉ là một thôi là phần lõi thôi. L kia là ảnh mà có thật đâu mà gọi là phần biểu hiện như thật. Thế bài con chỉ là phần lõi thôi. Vâng. Nhưng mà hoặc là cả hai đều không từ chối biểu hiện để để cho giá trị trong thu tập ấy trong trong thực hành ấ là không từ chối chứ bản chất là cái phần đấy có thật đâu mà lấy có hai phần. Bản chỉ là phần một thôi, phần lõi thôi. Con đang là không là gì cả bởi vì có cái gì được để mà là đấy. Đấy nó dễ hiểu. Con đang làm mà không là gì hết bởi vì có cái là có gì khác để mà là đâu. Cái toàn là ảo ảnh thôi mà. Trước đây thì bị nhầm là là nghĩ mình là là cả cái cái cái thay đổi này xong rồi thấy nó thay đổi thế là mới đấy nó mới không thể tự tin được khi mà bị bị thay đổi bị ảnh hưởng như thế. Xong rồi đi chém đi làm các thứ thì thấy ờ không phải như thế. Nhưng mà vừa mới dừng lại Cái lại thấy cái sự thay đổi. Hôm nãy là có một cái ví dụ con phải trả nợ vẫn trả nợ đúng không? Đấy nhận thức lại trả nợ là cái gì và con là cái gì. Đấy nhận thức lại đi nào. Chả nợ là gì và con là gì? Thì con là cái đầu tiên là một phần con là cái cái cái lõi là không không có biểu hiện gì cả không thay đổi gì yên tâm là đấy luôn. Rồi trả nợ là gì? Đấy sao trả là cái biểu hiện biểu hiện của con ra biểu hận của con và không gì. Tuy nó không thách rời nhưng mà nó con lại gì và nó nhưng lại không không thật không ảnh hưởng đến con không ảnh hưởng đến con đấy được chuẩn rồi đấy thì như thế thì nó mới tự tin được chứ còn nó còn bị ảnh hưởng thì là nó không thể tự tin được với việc đấy đấy bạn nào đang chơi chơi future vân vân ấy nhận thức lại về mình là future vâng đấy qua chơi future hết rồi xong hết rồi đi hết đi hết rồi ok tuyệt vời tự do khỏi đại chứng rồi tuyệt vời thế có cái gì để để để nhận thức không có gì nhận thức nữa không nông trạ Ok. Nông trại nào Minh Trang nào đấy tiện Minh Trang luôn. Minh Trang là gì? Nông trại là gì? Nông trại là gì? Thì Minh Trang là gì? Nông chạy là gì? Trang là con là gì đấy? Con là gì? Con là gì? Lông chạy là gì? Nông chạy là faràm. Tưởng cũng không biết à? Tốt thế cũng không biết nông chạy là farm. Dốt thế nào. Con a con thật sự thì là không có biểu hiện, không có hình tướng gì cả. Con thể tự tin nói con là đang làm mà không là gì cả. Chẳng là gì cả. Đấy con là gì? Con là đang làm mà không là gì cả. Thế lông trại là gì? Nông trại là ừ là cái biểu hiện của con nhưng mà nó là ảo ảnh thôi. Nó không ảnh hưởng gì đến con cả. Không bao giờ chạm được đến con. Không thách rời con nhưng lại không ảnh hưởng đến con. Đấy không bao giờ ảnh hưởng được đến con. Ảo ảnh không thách rời con. Không ảnh hưởng đến con. Ảnh rời không ảnh hưởng. Vâng. là biểu hiện tự nhiên thế ngồi đây nghĩ lung tung về nông trại thì là gì nó là cái gì thì cũng là các biểu hiện tự nhiên không có thật và tách khỏi con và không chạm được và con không ảnh hưởng gì đến con không mạnh hơn đấy ngồi đây con nghĩ lung tung đến nông trại thì nghĩ lung tung đấy là cái gì nghĩ lung tung đấy là cái gì ờ ờ là một chữ thôi là gì là thiền đúng rồiền mạnh như thế chứ nó không từ chối nữa luôn Ngư tung là thiền từ chối nữa không? Không thấy mình là mình Ngung Tùng là cái gì đó mới từ chối nhưng giờ thiền không từ chối đâu. Ừ hiểu vấn đề không? Nghĩ lung tung là đang làm diễn tiến vẫn từ chối. Nghĩ là thiền không từ chối. Đấy cái giá trị của chữ thiền đấy. Đấy đấy nên là sau sau buổi này con thể dùng luôn cái câu mà cảnh là thiền nghĩ cũng là thiền được rồi đấy. Nghĩ tung là thiền chứ là cái gì? Thế thì nó diễn tiến của thiền. biểu hiện tự nhiên biểu hiện tự nhiên của thiền và biểu hiện của và nó nó vẫn đầy đủ các tính chất là không có thật và không tách rời và không ảnh hưởng cả cái vũ trụ này dẫn tiến của thiền đấy là biểu hiện đấy chính là diễn biến thiền biểu hiện gì biểu diễn là biến thiền hết nhưng mà biểu hiện chỉ có hai thứ là cảnh và suy nghĩ thôi nên chú b Cảnh là thiền nghĩ cũng là thiền vì hết cả biểu hiện luôn cảnh thế thì tuyệt đẹp luôn con thì là đang là mà không là gì hết biểu hiện là thiền thế nó còn khác gì Phật đâu Phật đang thiền không con là Phật đang thiền chò gì nữa Phật đang thiền con là Phật rồi nhưng mà vấn đề ngày xưa con là Phật nhưng cái này lại không phải là thiền con ngồi xuống là Phật nhưng mà cái này nó lại làọ lại là thật chứ không phải là thiền và con là Phật và những thứ này là thiền Đây con làm gì đấy? Đây con là Phật và cái là thiền. Con là con chỉ là thôi. Thiền diễn tiến trong con liên tục không bao giờ dừng cả. Có ai khác nữa không? Thêm một một người đi. Rất khác đi. Hơ khác thì thôi. Rất khác trước đây thì nói không rồi. Rất khác sáng nay. Chiều nay đấy. Không trước đây đâu. Nói đi. Cảm rất khác cái buổi chiều nay. Tuần nãy lã cái khác à kệ phát thiền mới vừa dẫn tiền xong nó phải khác chứ. Con thấy khác nhất đấy là phần à nếu mà về mặt cảm giác ấy là phần à phần tự nhiên tức là nó tự nó cứ tự này nó cứ tự tức là tự thiền này đ chứ nó cảm giác nó không có sự ngắt quãng ấy. Thì trước là khác biệt nhất của lần trước là cứ trước là cứ phải nhắc phải cố gắng thì mới thành thành thiền, mới nhận ra rồi các kiểu. Nhưng bây giờ thì cảm giác nó nó chỉ nó không phải làm ấy. Ừ. Nó không phải làm mà nó đã nó cứ như thế. Con thấy điểm một điều khác nhất. Nhận thức đúng là tự thiền đấy. Hay nói đấy. Nhận thức đúng tự thiện nhớ không? Bây giờ bắt đầu hơi cảm thấy cái sự nói không thúc nó tự thiền chữ thiền là không hay không là do nhận thức. Còn mọi thứ vẫn thế thôi. Kinh nghiệm nó vẫn thế thôi. Nó chẳng khác gì đâu. Ừ nhưng nó là nhận thức. Nhận thức là thiền thì con không từ chối và nó sẽ con sẽ có cái cái cái trải nghiệm không từ chối. Còn nhận thức là thật đi là từ chối ngay. Thế cái rất hợp khi con khi con thiền khi thiền con nhắc mọi thứ là thiền ấy thì khi con đứng dậy con thấy mọi thứ là thiền và khi đấy thì ngày nào chuyện gì xảy ra cũng là thiền hết. Bây giờ con chưa cảm nhận được Tại vì con thiền một một lúc chưa đủ chứ mai thiền vài cữ thế lúc nào thiền hết chắc chắn ngày mai là có thể cảm nhận điều đấy mẫu nói kìa nào sư mẫu nào hác là tự tin ấy rất là tự tin tự tin vô đối. Tự nhiên tự tin hơn chứ không phải là kiểu như mấy bữa là phải làm sao để nặng ra cho nó cho nó phải nặng ra bây giờ tự nhiên cái câu mà đang là mà chẳng là gì cả mạnh vĩ sợ luôn. Bây giờ có chui suy nghĩ cũng là đang là cũng chẳng là gì cả. Có tự nhiên cái có vấn đề gì đâu. Nên mình thấy mà mình chưa suy nghĩ giờ là gì? Là thiền. Chua nó thiền chưa thiền. Thấy là thấy cái phần đang là chẳng là gì nữa là đúng là đang là thật chứ không phải là biến đổi cái đang là thành cái đang là khác. Không phải ngồi để mà phân tích để mà nó nó nó để cho nó nó thành ra cái cái cái cái kiểu kia. Cái kiểu mà cắt cắt sâu sâu Kiểu kiểu như thế phải cắt cho phải xuyên thấu phải gì đấy kiểu kia tự nhiên nó cứ cái cảm giác của mình là nó cứ không biết như thế này là ok chưa có m ca thiền là một kiểu khác nhau kiểu thế và tự tin lúc nào cũng là thiền rồi mai mọi người ngồi vài ca là dạy thầy ngay đứng dận khỏi thiền thì vẫn thế vẫn thiền là tự hiểu thế nào cái vị mà thiền không cần phải lý luận nhiều đâu Lý luận nhiều mà không kinh nghiệm thì nó chỉ lý luận thôi. Ngày mai cứ thiền mấy bữa xong đứng lại xem nó khác không. Nếu không khác chứ tọ nà là thiên được chưa? Đơn giản thôi. Nhiều mà mình mỗi lần kệ mình thiền thiền kiếm đ ngày xưa là nghìn thiền rồi nghỉ thiền rồi nghỉ đúng không? Nó chỉ có nhận thức thôi. Thôi nghỉ nhá. Đo gì? Nhờ đo gì nhỉ? Quên đo gì nào? Có thích đo gì nào? Chỉ số gì mới cũ nào? Hôm nay có ý gì không? Để đo cái nếu mới thì phải có cái ý gì mới. Hôm nay có gì mới không? Mà Mình và Minh Ngân thấy Minh có cớ để ra cái số cao thì không có cớ tự nhiên khao khác trong lòng ra cái biến nó cạnh đi ra đấy. Ok chuẩn bị 2,8 nhà số bao nhiêu? 2,8 28 hôm nay cô chắc chắn làm có gì có động có gì có điềm rồi. Đây nhà đất đấy. Đ qu nhà đất kì đất đấy nên mày biết đâu là hôm nay mới là nhà đất này hôm nay công nhận là đất nay xịn hơn đất hôm trước không đất đất đất trước cắt mãi mới ra đất xịn hơn xị nọ cắt mãi mới ra không đất thì vẫn là đất đấy thôi nhưng nọ khắc mãi mới ra đất phì nhiêu có thể trồng cay được không một cái thôi nhưng cái nào phải cắt mãi mới ra tự nhiên có đất kia là phải hô hô cái nào là của đất đất kia ê em nói nất trồng cây của em có một bón là đang phải làmơi dùng nhưng mà phải cách nhưng mà công nhận con mà thấy cái gì mà con học nỗ lực là con ngủ mơ con bị đuổi lắm khi nào khi nào con học thiền mà con cực ví dụ như mà con học rất là ngắm pháp thì mơ trong mơ con sẽ nhận ra giấc mơ nhá nhưng mà mấy hộp này học thiền hộp có tị đuổi bị dưới đuổi bị đuổi người ta đổi áp lực á bị áp lực bị dưới người ta đuổi người ta cứ phải con cứ phải chạy con bắt cái th ừ tiếp tiếp tiếp không bị bắt nữa cơ còn ai không em em còn em ấy ạ. Ok nhá. Các bác về làm này đi. Xong rồi nếu mai về sớm thì em sẽ gọi các bác sang nhá. Còn nếu mà về muộn thì thôi. Ngày kia sư phả đi đâu ạ? Tiệc công ty nhưng mà xem lại tiệc từ 4 giờ thì chắc là chắc là không về muộn đâu. Công ty anh 4:00 tới 10:00 là chuyện bình thường. Dạ. Đừng lên công ty nó dài lắm chương trình nó dài kinh khủng luôn á. đi cùng luôn đấy dài hôm trước hôm qua dài ra bài thơ này chứ hôm qua choi là diễn ra từ 5:00 tiền đến 12:00 đêm thấy chưa thấy chưa đấy t nữa đấy xong rồi nhưng mà xung phả làm gì đâu xong ngồi ra ngồi ngồi quán không ra bài thơ nữa chắc là ngồi quán con đang ngồi nhà thiền thâu khóc thảm thiết đang thiền đang thảm quay thơ hôm qua chỉ bắn ba câu đầu thôi lúc đấy bắn đầu tiên bài thôi Có câu cuối là hôm nay mới ra này. Câu cuối lúc trên đường sân bay từ Hà Nội từ Nội 3 về về thế này thì nó mới ra câu cuối chứ còn ba công kia bắn từ chiều qua rồi mà kinh nhất bắn kinh nhất này là cái câu mà nghĩ cũng là thiền nên là chú không hề nghĩ tí nào luôn không chú đã bảo giả cái giá pháp bao giờ đâu mà tự nhiên bắn trong đấy luôn không phải d ngồi tính gập kế hoạch để bắn cho con một cái câu phù hợp nhá không phải đâu với cả b thơ đấy nó sụ ngồi viết ra thì khi sết ra nghĩ cũng là thường th quái mình còn chẳng đánh giảm cho các ai cái câu này cả như tự biết ra đấy đáp ứng họ ra để đáp ứng con sợ nghĩ của hướng chị không hiểu đáp ứng là gì không chú không kế hoạch đáp ứng cho con cái gì cả mà tự biết thơ không hề có trong đầu hắn không hề có sẵn giáo pháp là cái gì nghĩ là thiền cảnh là thiền mà tự cái câu nó ra viết ra tay biết ra luôn hiểu đáp ứng là gì không chỉ là công cụ để của giáo hội nó sử dụng thôi thần thân thể này công cụ giác hộ thôi X kế hoạch đáp ứng và S cũng không nghĩ cái giáo pháp mà vừa nói từ nãy giờ nhưng mà vì các con cần giáo pháp đấy ngày đấy thằng nó bắn các bài thơ đấy và thơ đấy thì x sẽ giả cho con đấy b giờ thấy đ nó tự nhiên không cố gắng là thế đấy chứ thấy b này nó khổ quá mình ngồi những bài thơ về giải quyết không có tí nào luôn zero mà tự nhiên dành lúc 5:00 chiều tự nhiên có cảm ứng làm thơ tự nhiên viết ra những câu mà chính mình không có kế hoạch gì cả Viết xong rồi như là trong bọn nó cần cái này đâu chứ không phải là mình sáng tăng một thứ cho bọn nó không có đâu. Đúng không? Tự nhiên không cố gắng là gì không kiểu đấy. Đấy ok nhá. Hẹn gặp lại các bạn vào ngày mai. Làm ca làm vài ca gọi là gì nhỉ? Đang làm mà xúc miệng vài ca ch