Đang là không có gì hết bất chấp trải nghiệm

Thiền 1

Tóm tắt
AI Summary

### [Phần 1]: Bối cảnh và Tinh túy của phương pháp "Thiền mới" – Tận cùng của sự thật Bài giảng diễn ra trong một bối cảnh đặc biệt khi Sư phụ giới thiệu một phương pháp thiền tập mới (thường được gọi là **"Thiền mới"**). Buổi chia sẻ này không chỉ là một hướng dẫn kỹ thuật mà còn là một cuộc khảo sát sâu về nhận thức của các học trò sau khi tiếp cận phương pháp này. Sư phụ bắt đầu bằng việc đặt câu hỏi cho những học trò có điểm số khảo sát tâm thức từ cao nhất đến thấp nhất để làm rõ giá trị thực sự của phương pháp. **1. Bản chất của "Thiền mới": Sự khẳng định tuyệt đối về tính Không** Sư phụ nhấn mạnh rằng điểm khác biệt lớn nhất và cốt lõi nhất của phương pháp thiền này chính là việc đưa hành giả đến **"tận cùng của sự thật"**. Thay vì quan sát để tìm kiếm một cái gì đó, hoặc quan sát để thấy các hiện tượng sinh diệt như trước, phương pháp này bắt đầu bằng một xác quyết mạnh mẽ: **"Đang là không có gì hết"**. * **Sự khác biệt về mặt tiếp cận:** Trong các phương pháp cũ, học trò thường mặc định là "có" một cái gì đó đang diễn ra (có cảm xúc, có tôi, có thế giới) rồi mới đặt câu hỏi để phá bỏ. Còn với "Thiền mới", hành giả phải xác quyết ngay từ đầu rằng bản chất thực tại là trống rỗng, không có vật, không có thực thể. * **Giá trị của sự xác quyết:** Khi đã khẳng định "không có gì hết", mọi trải nghiệm hiện ra sau đó đều được nhìn nhận dưới một lăng kính hoàn toàn khác. Nó mang lại một sự tự do tức thì vì không còn thực thể nào để bám chấp hay phải giải quyết. **2. Đối thoại và chuyển hóa của học trò Thanh Hải** Thanh Hải là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận về giá trị của "Thiền mới". Qua trải nghiệm của mình, Hải nhận thấy phương pháp này nhấn mạnh vào việc **không có gì hết một cách bất chấp**. * **Tự do trong những việc nhỏ nhặt:** Hải đưa ra ví dụ về việc gọi con dậy đi học mỗi sáng – một nhiệm vụ vốn dĩ gây mệt mỏi và áp lực trong thời gian dài. Khi áp dụng nhận thức mới, Hải tự hỏi: *"Tôi nào phải gọi con? Con nào phải dậy?"*. Khi nhận ra không có cái "tôi" thực thể và không có "đứa con" thực thể, hành động gọi con vẫn diễn ra nhưng tâm trí hoàn toàn tự do, không còn sự nặng nề của trách nhiệm hay mệt mỏi. * **Bất chấp cơn đau thân thể:** Hải chia sẻ về việc bị đau đầu âm ỉ trước buổi học. Thay vì mong cầu cơn đau biến mất, Hải nhận diện theo hướng: *"Tôi nào đau đầu?"*. Kết quả là cơn đau vẫn còn đó về mặt cảm giác, nhưng Hải cảm thấy "sướng" vì nhận ra bản chất của nó là không có gì. Cơn đau không còn là một chướng ngại vật xâm chiếm thực tại mà chỉ là một hiện tượng hiện ra trên nền trống rỗng. * **Sự bình đẳng trong điểm số:** Hải nhận ra sự vô nghĩa của các con số (điểm khảo sát 39 hay 42). Khi đã thấy không có gì hết, thì sự so sánh hơn kém giữa các cá nhân trở nên nực cười vì bản chất của "người 39 điểm" và "người 42 điểm" đều trống không như nhau. **3. Khái niệm "Kinh nghiệm sạch" (Clear Experience)** Sư phụ đưa ra một khái niệm vô cùng quan trọng và sâu sắc để định nghĩa mục tiêu của thiền tập: **Kinh nghiệm sạch**. Đây không phải là sự sạch sẽ đối lập với bẩn thỉu, mà là sự sạch bóng các thực thể (vật). * **Định nghĩa:** Kinh nghiệm sạch là kinh nghiệm mà trong đó **"Hiện ra chỉ là hiện ra, chứ không có gì đó hiện ra"**. * **Phân tích sâu:** * Thông thường, khi một âm thanh hiện ra, chúng ta lập tức tin rằng có "cái gì đó" (tiếng chim, tiếng xe) đang hiện ra. Đó là kinh nghiệm không sạch vì nó bị lẫn lộn với niềm tin vào vật. * Kinh nghiệm sạch là khi âm thanh, hình ảnh, cảm giác vẫn hiện ra rực rỡ, sống động nhưng hành giả không tin vào việc có bất kỳ một vật thực thể nào đứng sau hay nằm trong trải nghiệm đó. * Nó giống như một tấm gương sạch bóng, không có vật nào dính vào gương, dù hình ảnh trong gương có thể rất đa dạng. * **Cơ chế đạt được:** Trong khi thiền, các loại cảm xúc và suy nghĩ sẽ nổi lên (thô hoặc tế). Nếu chúng ta đồng ý với những gì suy nghĩ nói (tin là có tôi, có khổ, có người khác), kinh nghiệm sẽ trở nên "lổn nhổn" vật chất và không còn sạch. Ngược lại, nếu chúng ta giữ thái độ **bất chấp** – *"Mày cứ nói gì thì nói, chị mày không tin"* – thì kinh nghiệm sẽ duy trì được sự trong trơn, sạch bóng vật. **4. Ẩn dụ về "Kẻ lừa đảo Campuchia" và việc thấy sự bịa đặt** Để giải thích làm thế nào để không tin vào suy nghĩ, Sư phụ dùng ẩn dụ về một kẻ lừa đảo từ Campuchia gọi điện đến. * **Tình huống:** Kẻ lừa đảo gọi điện báo tin gia đình có chuyện khẩn cấp để lừa tiền. * **Ý nghĩa tâm linh:** * Nếu bạn tin đó là thật, bạn sẽ lo lắng và hành động theo nó (mất sự sạch). * Nếu bạn nhận ra ngay từ đầu: *"Đây là thằng lừa đảo, nó đang bịa chuyện"*, thì tự nhiên bạn sẽ không tin. Bạn không cần phải gồng mình để "không tin", mà sự không tin đến từ việc bạn đã thấu thị bản chất "bịa đặt" của cuộc gọi đó. * **Ứng dụng vào tâm thức:** Suy nghĩ luôn "gọi điện" đến và bảo rằng: *"Có cơn đau này thật đấy"*, *"Có nỗi buồn này thật đấy"*. Khi bạn nhìn thẳng vào trải nghiệm đang là và không tìm thấy bất kỳ sự chia tách hay thực thể nào, bạn nhận ra suy nghĩ đang "bịa đặt". Một khi đã thấy là bịa đặt, kinh nghiệm tự động trở nên sạch mà không cần nỗ lực. ### [Phần 2]: Thực hành "Bất chấp" và vai trò của việc Đi bộ trong tích lũy Kinh nghiệm sạch Tiếp nối phần lý thuyết về kinh nghiệm sạch, Sư phụ phân tích sâu hơn về thái độ "Bất chấp" – chìa khóa vàng của sự giải thoát – và cách thức tích lũy các dấu ấn tâm thức thông qua những hoạt động đời thường như đi bộ. **1. "Bất chấp" – Mấu chốt của sự giải thoát** Sư phụ khẳng định: Giải thoát được hay không, đạt được tính không hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào hai chữ **"Bất chấp"**. * **Cơ chế của suy nghĩ:** Suy nghĩ luôn nỗ lực kéo chúng ta xuống "bùn" bằng cách khẳng định có đối tượng A, có chủ thể B. Nó dùng logic rất chặt chẽ để thuyết phục chúng ta về sự tồn tại của thế giới vật chất và cái tôi. * **Sự bất chấp trong thực hành:** Bất chấp ở đây không phải là xua đuổi suy nghĩ, mà là duy trì một sự xác quyết không lay chuyển về bản chất "không có gì" của thực tại, ngay cả khi suy nghĩ và cảm giác đang hét lên điều ngược lại. * **Chuyển hóa từ "Xử lý" sang "Mặc định":** Học trò Hồng Anh chia sẻ một sự chuyển hóa quan trọng. Trước đây, khi thiền theo phương pháp cũ, Anh thường đợi suy nghĩ hiện lên rồi mới hỏi *"Nó là cái gì?"* để phá nó (cách này vẫn còn mang hơi hướng mặc định là "có" rồi mới phá, gây cảm giác căng thẳng). Với phương pháp mới, Hồng Anh học cách **mặc định ngay từ đầu** là thực tại trống không. Khi kinh nghiệm sạch đã có sẵn, mọi suy nghĩ hiện ra sau đó đều bị lộ diện là sự bịa đặt hoàn toàn. Sự bất chấp lúc này trở nên tự nhiên và đầy tự tin: *"Cho mày bịa thoải mái, tao không tin vì tao đã biết bản chất là sạch rồi"*. **2. Giá trị của việc Đi bộ (Thiền hành) trong không gian rộng** Sư phụ khuyến khích học trò tích lũy kinh nghiệm sạch không chỉ trong lúc ngồi tĩnh tại mà cả khi đi bộ, đặc biệt là trong không gian rộng và thoáng. * **Lợi thế của đi bộ:** Khi đi bộ, các hình ảnh và cảm giác lướt qua rất nhanh. Suy nghĩ không có đủ thời gian để bám trụ lâu vào một đối tượng nào đó nhằm xây dựng niềm tin rằng đối tượng đó là thật. Một ông già đi qua, một cái lá rơi – chúng hiện ra rồi biến mất ngay lập tức, giúp hành giả dễ dàng nhận thấy bản chất "chỉ là hiện ra" của chúng. * **Tích lũy dấu ấn (Impression):** Đi bộ trong không gian rộng giúp tâm thức làm quen với cảm giác rực rỡ nhưng không thực thể của thế giới. Đây là cơ hội tốt để thực hành nhận thức: *"Hiện ra chỉ là hiện ra, không có gì đó hiện ra"*. Sư phụ khuyên rằng nếu có cơ hội thì nên đi bộ vì lúc đó suy nghĩ không kịp "đọc lại" quá lâu để đánh lừa chúng ta. **3. Phá bỏ cái "Cầu nối" giữa A và B** Một điểm phân tích cực kỳ sâu sắc trong phần này là việc phá bỏ sự liên kết giữa các khái niệm. * **Nhận thức đúng:** Không chỉ phá bỏ niềm tin vào vật A (ví dụ: tôi) và vật B (ví dụ: mẹ tôi), mà phải phá bỏ cả **cái cầu nối giữa A và B**. Sư phụ lấy ví dụ về câu hát *"Không chỉ anh em mà còn tình đôi ta"*. * **Phân tích:** Nếu chúng ta chỉ phá A và B nhưng vẫn tin vào mối quan hệ, sự kết nối, hay khoảng không gian giữa chúng, thì tâm thức vẫn còn vướng vào sự thực thể hóa. Nhận thức đúng đắn là phải thấy rằng toàn bộ kinh nghiệm là một khối thống nhất, sống động, không thể chia tách (undivided), do đó cái "cầu nối" hay "khoảng giữa" cũng chỉ là một sự bịa đặt của tâm trí. **4. Khẳng định về thực tại: Mặc định sạch** Sư phụ định hướng học trò hướng tới một trạng thái **"Mặc định sạch"** thay vì cố gắng làm sạch. * **Ẩn dụ về rạp chiếu phim:** Khi bước vào rạp phim, bạn đã có sẵn mặc định là mình sắp xem phim (không phải thật). Vì vậy, suốt buổi xem, dù hình ảnh có ghê rợn hay cảm động đến đâu, bạn vẫn dễ dàng giữ được nhận thức đó. * **Ứng dụng:** Nếu trước khi bắt đầu bất kỳ hoạt động nào (thiền, làm việc, đi bộ), bạn đã mặc định: *"Thực tại đang là không có gì hết"*, thì việc thực hành sẽ trở nên dễ dàng. Nếu bạn bắt đầu bằng mặc định "có vật", bạn sẽ mất cả đời để đi phá từng vật một, biến việc tu tập thành một sự nỗ lực mệt mỏi thay vì là một sự mặc định thong dong. Kết thúc phần này, Sư phụ nhấn mạnh lại: Thế giới vốn đã đang là kinh nghiệm sạch, vốn đã đang là không có gì hết sẵn rồi. Việc của hành giả không phải là đi chứng minh điều đó, mà là **xếp lại nhận thức** cho đúng với bản chất thật của nó. *(Vẫn còn nội dung, chờ lệnh tiếp theo)* ### [Phần 3]: Chuyển hóa trạng thái "Buồn ngủ" thành "Buồn ngủ sạch" và sự "Mặc định sạch" trong thực hành Sau khi làm rõ về khái niệm kinh nghiệm sạch, Sư phụ tiếp tục đi sâu vào việc hướng dẫn học trò cách xử lý các chướng ngại cụ thể trong lúc thiền, đặc biệt là trạng thái buồn ngủ và sự nhầm lẫn trong cách tiếp cận nhận thức. **1. Đối thoại với Vũ Thanh: Từ "chống lại" đến "buồn ngủ sạch"** Vũ Thanh chia sẻ về tình trạng thiền trong trạng thái chập chờn, lúc tỉnh lúc thức. Thanh thường có xu hướng trách móc bản thân khi vừa tỉnh dậy sau một cơn buồn ngủ và cố gắng dùng kiến thức để phá bỏ "cái ngủ" đó. * **Lỗi thường gặp:** Sư phụ chỉ ra rằng Thanh mới chỉ phá được một nửa – đó là phá cái "người đang ngủ" (chủ thể), nhưng chưa phá được chính cái "cảm giác buồn ngủ" (đối tượng). Khi Thanh cố gắng tiêu diệt cơn buồn ngủ để trở nên tỉnh táo, thì cái sự "tỉnh táo" đó vẫn là một kinh nghiệm "bẩn" vì nó được xây dựng trên niềm tin rằng cơn buồn ngủ vừa rồi là có thật và nó vừa bị tiêu diệt. * **Giải pháp - "Buồn ngủ sạch":** Sư phụ đưa ra một chỉ dẫn mang tính cách mạng: **Không cần phải hết buồn ngủ, mà cần một cái "buồn ngủ sạch"**. * Buồn ngủ sạch là khi cơn buồn ngủ vẫn đang diễn ra, sự lơ mơ vẫn có đó, nhưng hành giả nhìn thẳng vào nó và thấy rằng: *"Không có cơn buồn ngủ nào thực thể ở đây cả, chỉ có kinh nghiệm đang là, sống động và không thể chia tách"*. * Khi không tin vào sự tồn tại của cơn buồn ngủ, hành giả không còn nhu cầu đánh nhau với nó. Cơn buồn ngủ lúc này chỉ là một "diễn viên" hiện ra trên nền trống rỗng. Thậm chí, nếu có lỡ ngủ thiếp đi và tỉnh dậy, thì sự "tỉnh dậy" đó cũng phải là "tỉnh dậy sạch" – tức là không tin rằng có một người vừa mới tỉnh dậy. **2. Đối thoại với Hồng Linh: Sự khác biệt giữa "Khảo sát" và "Mặc định"** Hồng Linh chia sẻ cách tập luyện bằng việc đặt câu hỏi liên tục: *"Có cái bàn không? Có cái xe không?"* để đi đến kết luận là "không có gì hết". Sư phụ đánh giá cách này rất tốt cho giai đoạn đầu nhưng cảnh báo về một cái bẫy tiềm ẩn. * **Bẫy của việc khảo sát:** Nếu chỉ dừng lại ở việc đi phá từng vật một, hành giả vẫn đang đứng trên một **mặc định cũ** là "thế giới có vật". Việc đi phá vật lúc này trở thành một sự nỗ lực, một công việc phải làm để đạt được sự trống rỗng. * **Hướng tới mặc định sạch:** Sư phụ nhắc lại ẩn dụ về rạp phim. Thay vì đi kiểm tra từng ghế, từng màn hình xem có thật không, hãy mặc định ngay từ đầu: **"Đang là không có gì hết"**. * Khi nhìn sang phải, thay vì thấy "đang là cái bàn" rồi mới hỏi "có bàn không?", hãy nhìn với tâm thế "đang là không có gì hết". * Nếu có cái gì đó (như suy nghĩ về cái bàn) nổi lên quá mạnh, lúc đó mới dùng khảo sát để phụ trợ. * Mục tiêu là để cái "Sạch" trở thành một sự mặc định tự nhiên, một thực tại hiển nhiên, chứ không phải là kết quả của một quá trình cố gắng suy luận. **3. Đối thoại với Khánh Vân: Vượt qua sự bối rối và bám chấp vào suy nghĩ "đúng"** Khánh Vân chia sẻ về sự trồi sụt trong điểm số khảo sát (từ 0% lên 5% rồi 25%) và sự nhầm lẫn giữa "ngừng suy nghĩ" với "thiền". * **Bẫy "ngừng suy nghĩ":** Vân từng hài lòng khi thấy suy nghĩ dừng lại, nhưng Sư phụ khẳng định: Ngừng suy nghĩ không có nghĩa là thiền. Giải thoát nằm ở chỗ **bất chấp suy nghĩ**, dù nó có hiện ra hay không. * **Ẩn dụ về "Quả cầu pha lê" và sự Trong suốt:** Vân có một dấu ấn sâu sắc khi nghe từ "Trong suốt" trong một bài hát. Cô cảm nhận thực tại giống như một quả cầu pha lê – mọi thứ hiện ra đều trong suốt, không thể là cái gì khác được. Tuy nhiên, Vân vẫn gặp khó khăn khi suy nghĩ "tư duy pháp" hiện ra trong lúc thiền. * **Đối xử bình đẳng với mọi suy nghĩ:** Sư phụ dạy rằng trong lúc thiền, không nên ưu tiên suy nghĩ "tư duy pháp" và cũng không nên kỳ thị suy nghĩ "ăn uống, làm việc". * Nếu ta ưu tiên suy nghĩ đúng, ta đang bám chấp. * Nếu ta kỳ thị suy nghĩ sai, ta đang phản kháng. * Cả hai đều làm mất đi tính "Sạch". Mọi suy nghĩ đều phải được nhìn nhận như nhau: *"Nó chỉ là cái hiện ra, và nó không có thực"*. ### [Phần 4]: Ẩn dụ "Con mèo và Cái hố" – Giải mã cơ chế của "Khổ thần kinh" Đây là phần nội dung bùng nổ nhất của bài giảng, khi Sư phụ sử dụng một ví dụ trực quan sinh động để lột trần sự vận hành sai lầm của tâm thức con người. **1. Phân tích video về Con mèo và Cái hố 3D** Sư phụ cho cả lớp xem một đoạn video ngắn về một con mèo đi vào căn phòng có vẽ một cái hố 3D trên sàn nhà (thực tế sàn nhà hoàn toàn bằng phẳng). * **Diễn biến tâm lý con mèo:** * Khi chưa nhìn xuống, con mèo đi lại rất thong dong (giống như con người khi chưa gặp biến cố). * Ngay khi nhìn xuống cái hình vẽ "cái hố", con mèo lập tức vùng vẫy, nhảy dựng lên, bám chặt vào tường hoặc tìm cách thoát thân một cách điên cuồng. Nó hành xử như thể nó đang sắp rơi xuống vực thẳm. * **Bài học từ con mèo:** * Đối với con mèo, **Hiện ra = Tồn tại**. Vì cái hố "hiện ra" trong mắt nó, nên nó tin chắc chắn là "có cái hố" thật (tồn tại). * Cảm giác sợ hãi và hành động vùng vẫy của nó là hoàn toàn thật, dựa trên một cái nền giả (cái hố vẽ). **2. Định nghĩa "Khổ thần kinh"** Sư phụ dùng thuật ngữ **"Khổ thần kinh"** để mô tả trạng thái của con mèo và cũng chính là trạng thái của đa số chúng ta trong cuộc sống. * **Cơ chế:** Chúng ta gặp một sự kiện (drama), sự kiện đó "hiện ra" (như cái hố vẽ). Do bị "đánh thuốc" từ bé, chúng ta mặc định rằng cái gì hiện ra là cái đó có thật. Từ niềm tin "có thật" đó, chúng ta bắt đầu đau khổ, lo âu, vùng vẫy để giải quyết vấn đề. * **Sự thật:** Cái hố (drama) không hề tồn tại về mặt thực thể, nó chỉ là sự hiện ra. Nhưng chúng ta lại đang "dãy dụa" như thể nó là một thực thể đang đe dọa mình. * **Ví dụ thực tế:** Một người chê bai mình trên mạng (hiện ra âm thanh/hình ảnh). Nếu mình tin lời chê đó là có thật và mình là người bị chê có thật, mình sẽ đau khổ. Đó chính là "Khổ thần kinh". **3. Khẩu quyết mới: "Bất chấp trải nghiệm"** Để đối trị với "Khổ thần kinh", Sư phụ đưa ra một cấp độ cao hơn của sự bất chấp: **"Đang là không có gì hết, bất chấp trải nghiệm"**. * **Tại sao lại là "Bất chấp trải nghiệm"?** * Con người thường là nô lệ của trải nghiệm. Trải nghiệm sướng thì thấy đời hồng, trải nghiệm khổ thì thấy đời xám. Chúng ta dùng trải nghiệm để định nghĩa đúng/sai, thành/bại. * Thực tế, trải nghiệm (bao gồm cả suy nghĩ thô, tế, cảm giác thân thể) cũng chỉ là sự hiện ra. * Khi ta thực sự chứng ngộ được rằng "không có gì hết bất chấp trải nghiệm", ta sẽ thấy đời chỉ là một giấc mơ. Trong mơ, dù có cái hố hiện ra và ta có cảm giác rơi xuống hố, thì thực sự vẫn chẳng có cái hố nào và chẳng có ai rơi cả. ### [Phần 5]: Khổ đau là một Ân điển và Lễ ăn mừng "Không có cái hố nào hết" Trong phần cuối của bài giảng, Sư phụ giải thích lý do vì sao những học trò đang gặp khó khăn, đau khổ lại là những người "may mắn". **1. Giá trị của Khổ đau trong tu tập** Khi khảo sát, Sư phụ thấy gần như cả lớp đều đang cảm thấy mình "khổ", ngoại trừ Hải Yến. Sư phụ khẳng định: **"Khổ là một ban phước, là ân điển lớn"**. * **Tại sao khổ lại tốt?** * **Động lực mạnh mẽ:** Người đang khổ (như con mèo đang vùng vẫy trong cái hố giả) sẽ có khao khát thoát ra mãnh liệt hơn người đang bình thản. * **Sự chênh lệch rõ ràng:** Khi bạn đang cực kỳ đau khổ mà áp dụng nhận thức "không có gì hết" và bỗng nhiên cảm thấy giải thoát, sự "chênh lệch" (vênh) giữa hai trạng thái đó sẽ tạo ra một dấu ấn tâm thức cực kỳ sâu đậm. Bạn sẽ thấy rõ giá trị của Pháp hơn bao giờ hết. * **Nguyên liệu để thực hành:** Những trải nghiệm khổ (như bị chồng phản bội, con cái trầm cảm, bệnh tật) là những "nguyên liệu" đủ mạnh để thử thách sự "Bất chấp" của bạn. Nếu bạn bất chấp được cái khổ to, bạn sẽ chứng ngộ rất nhanh. * **Trường hợp của Hải Yến:** Sư phụ đùa rằng Yến chưa khổ là vì Yến "chưa đến đoạn nhìn xuống hố" thôi. Nếu không có khổ đau làm đòn bẩy, việc tu tập dễ rơi vào trạng thái lý thuyết suông, thiếu sự thực chứng sâu sắc. **2. Đối thoại với Hồng Anh: Sự giải thoát từ nỗi đau về con cái** Hồng Anh kể lại câu chuyện về con gái Kavi. Khi thấy con đặt báo thức lúc nửa đêm, Anh đã bị những ký ức cũ và suy nghĩ về bệnh trầm cảm của con tấn công, dẫn đến sự đau khổ và tự trách mình là người mẹ tội lỗi. * **Sự chuyển hóa:** Sau khi được học về kinh nghiệm sạch, Anh nhìn lại: *"Không có tôi nào lỗi lầm, không có Kavi nào trầm cảm, chỉ có kinh nghiệm đang là không thể chia tách"*. Ngay khi Anh nhìn vào cái "hố" đau khổ đó và thấy nó trống rỗng, sự giải thoát ập đến tức thì. Anh cảm thấy hạnh phúc và muốn thiền nhiều hơn vì đã thấy được "sự chênh lệch" kỳ diệu giữa lúc tin vào hố và lúc thấy hố là giả. **3. Kết thúc: Lễ ăn mừng "Đời mình không có cái hố nào hết"** Sư phụ kết thúc bài giảng bằng một nghi thức đầy biểu tượng: Cắt bánh và cụng ly rượu vang để ăn mừng. * **Ý nghĩa của buổi tiệc:** Đây không phải là ăn mừng thành công đời thường, mà là ăn mừng một sự thật vĩ đại: **"Đời mình thực sự không có cái hố nào hết"**. * **Lời chúc:** Sư phụ yêu cầu các học trò cụng ly và nói với nhau: *"Chúc mừng bạn, đời bạn không có cái hố nào hết!"*. * **Thông điệp cuối cùng:** Tất cả những drama, những khó khăn mà chúng ta đang gặp phải chỉ là sự hiện ra trong một giấc mơ dài. Chúng ta đang vùng vẫy trong một cái hố không có thật. Khi nhận ra điều này, chúng ta có thể mỉm cười và thưởng thức "chiếc bánh" của thực tại một cách trọn vẹn. ****

Bản gõ chi tiết
Transcript

À thuyền mới rồi. Ừ. Đấy mọi người xem nào thấy thuyền mới nào? Có thấy giá trị của nó là cái gì không? Phát biểu nào? Mình chưa nói số hội mà phát biểu xem giá trị của thền mới là gì. Con cảm thấy nó là cái gì? Hay là vô giá trị? Chứ không nói gì. Chắc là chả có giá trị. Thiền mới sụ nó vô giá trị xụ ạ. Bằng chứ nó không phát biểu được thì chắc là vô giá. Chị anh Hải cao nhất à? Hải ơi ở đấy sao cao nhất thấp nhất hai người phát biểu nhá. Là ai thấp nhất một hôm là Khánh Vân năm ạ. Đấy Khánh Vân và Thanh Hải hai người phát biểu đấy. Hải. X mic lấy gì? Ờ cái này thì tối qua bạn à Hồng Anh cũng nhắn hỏi là thê chia sẻ đi xong con bảo nhưng mà chưa biết chia sẻ cái gì. Thế là nó bảo con là giống Hạnh Nguyên rồi. Thế xong con buồn cười ấy bảo là thì đúng là cái A nếu mà nói về cái sự khác biệt ý thì qua các cái buổi đi tư và đi học thì con cũng nhận thấy là và các qua các cái buổi mình thiền ấy thì đúng là cái khác biệt lớn nhất là con thấy kiểu như nó đến tận cùng của sự thật ấy ạ. Ừ. Tận cùng của sự thật là đúng là nó chỉ như này thôi. Chỉ đang là cái cái máy nhấn mạnh nhất là không có gì hết. Ừ. Cái nhấn mạnh lớn nhất là con thấy là đúng là không có gì hết. Thì có rất nhiều những cái nhỏ nhỏ khi mà thấy không có gì hết thì thấy rất là kiểu tự do ấy ạ. Ví dụ ví dụ như là ờ con là sáng nào cũng phải có một cái nhiệm vụ là gọi con dậy đi học. Ừ. Thì cảm thấy rất là mệt mỏi ấy. Thì đến lúc là con ngồi con mới bảo ơ thì hỏi luôn là thế tôi nào mà phải dạy gọi con dậy đi học và con nào? Thì là khi mà hỏi những câu đấy tự nhiên là ơ thì không có cái gì thì cái việc gọi con thì kệ nó thôi. Cứ vẫn diễn ra và lại đi gọi bình thường. Ừ thì những con thấy cái nhỏ nhỏ như thế thôi nó cũng thấy cho mình được tự do. ấy. Ừ. Chứ không thì sáng nào cũng phải bấm chuông dậy gọi gậy gọi gậy đi học một cái thời gian dài như thế. Ừ. Và rất là mệt mỏi. Hoặc là ví dụ như hôm nay đi học thì ví dụ trước khi đi học là đầu nó rất là đau và mệt ấy ạ. Thì xong con nào ơ thế thế tôi nào đau đầu nào thì không phải là cái đau đầu nó hết mà như sư phụ nói ấ nó vẫn nó vẫn cứ đau âm ỉ như thế nhưng mà cảm thấy ơ thì nó không có mà thì kệ nó thôi. Thì con thấy nói chung là con thấy cái giống như là cái này ý là sư phụ nhấn mạnh là có đất nhưng mà con thấy rõ rõ là nó không có gì thì con thấy nó sướng ở chỗ đấy. Kiểu như thế. Còn còn ví dụ nói về điểm thì con thấy là ơ còn về các bạn cũng xêm xêm nhau thôi. Ví dụ Hồng Anh 39 rồi con 42 thì bản chất khác gì nhau đâu. Mà bảo là đúng rồi bảo là khác cái gì khác cái gì sóc thanh hẳn không anh em? Đúng là con thấy công nó khác thật. Chỉ chỉ khác là con có nói với các bạn là bây giờ các bà bảo tôi nghĩ lý do thì đúng là tôi phải bịa lý do thật thì chỉ nhấn mạnh là có mấy buổi học tư về các chị nhóm không chị Quế và chị Thủy Anh ấy thì các chị cũng nói là vì bọn em phề kiến và cái phần kinh nghiệm sạch của bọn em nó chưa vững thì con thấy là như vậy thì tiếp tục nhiệm vụ của mình vẫn là phải tiếp tục khảo sát và chăm chỉ làm những cái đấy. Ví dụ như hôm bảo với Hồng Phương ấy là ơ bình thường mình khảo sát hết rồi mà khảo sát có mẹ hay không vân vân khảo sát thấy rất là tự tin rồi mà nhưng sau một hồi kiểu như là nó lại hồi lại ấy thì ví dụi khi gặp nhau tưởng là khảo sát một cái niềm tin mà nó rất là bình thường thôi nhưng mà kiểu cứ được nói đi nói lại ấy thì con cảm thấy là ơ nói đi nói lại nó rất là hay và tự nhiên nó cũng ngấm kiểu ngấm cái rất là nhỏ nhỏ thôi. Ờ đúng niềm tin của mình là như này nhưng thực ra mỗi lần khảo sát thì thấy tự tin hơn là nó không thể có được. Ừ thì thì đấy là cái lợi ích mà con cũng thấy là có cái buổi tư ấ cứ nghĩ là buổi tư khảo sát cái gì mà đơn giản thế. Hôm trước đã khảo sát mẹ rồi bây giờ lại khảo sát lại. Thì thì thì ý là đấy cảm giác con là như thế kiểu được nói lại ấ Giống như là tạo một cái dấu ấn nhỏ nhỏ như thế thôi. Vâng. Thì đấy là ấn tượng của con ạ. Dạ. Thế khái niệm kinh nghiệm sạch có được nghe chưa nhá? Giảng chưa như sư phụ chưa? Ờ các chị có nói qua thì hôm nay sư phụ giảng thêm giúp bọn con luôn ạ. Nhận thức đúng thì là chính là đi khảo sát đấy đúng không? Nhận thức phải đúng. Đúng thì ngay giờ cũng chưa đúng lắm đâu. Phải khảo sát thêm. Ví dụ hôm nay đấy có cái chuyện của bạn bạn Hải Như đấy. Mình phá A và B nhưng không phá khoảng giữa A và B là nó sẽ Đúng rồi. Thế nhận thức đúng là phải pháo cả A cả B và cái cầu giữa A và B. Không chỉ anh em mà còn gì tình đôi ta. Đấy đúng chưa? Thì đấy là nhận thức đúng. Thì cái đấy c từ từ đang trong quá trình đấy. Và trong quá trình đấy thì tư về học các chị rất tốt. Nhưng mà cái thứ hai mà không có không được. Con cần một cái thứ hai gọi là kinh nghiệm sạch. Sạch đây tiếng Anh là clear đấy. Nó trống trơn không có gì hết. Đúng theo nghĩa sự giảm không có gì hết. Sạch. Đấy là sạch của không phải là bẩn sạch đâu. Sạch không phải là bẩn với sạch mà là sạch chống trơn gọi là sạch. Clear sạch sáng không có gì cả. Đấy con cần cái đấy chính là thiên đấy. Khi thiền thì con sẽ có đủ các loại cảm xúc nổi càng giám nổi lên. Và khi con bất chấp được nó thì con sẽ kệm sạch. Bất chấp nó nói gì nói thì vẫn không có gì hết thì là sẽ có nghiệm sạch. Còn nếu con đồng ý những cái nó nói thì nó sẽ không sạch nữa. Nó sẽ lổn nhổn đúng không? Nó lộn nhường được vật này vật kia chứ nó không sạch sạch bóng quân thu đấy sạch bóng vật thì thiền chính lúc mà con tích tích lũy kinh nghiệm sạch khi con nó bản chất là luôn luôn sạch thế đang làn này thì có cái vật gì ở trong đâu mà không sạch sạch đây là sạch bóng không có vật sạch bóng vật đấy sạch là thế đấy sạch bầng sạch vật sạch bóng vật là sạch một cảm giác rất là clear là sạch không có cái vật viết gì đấy cảch sơn Tiêu sĩ nổi lên nó bảo ôi vật này vật kia đúng không? Nếu con đồng ý với nó, con tin vào nó thì là con sẽ không sạch nữa, con sẽ có vật. Nếu không thì cứ bảo đi mày cứ bảo đi chị mày không tin. Thế thôi thì nó sẽ có nghiệm sạch. Nhệm sạch đủ lâu thì con bắt đầu mới đồng ý rằng nhận thức của kinh nghiệm con nó mới chập vào nhau được. Con đồng ý cả hai cả nhận thức cả kinh nghiệm đồng đúng là chẳng có gì hết. Đấy thì các con cần thiền để mà thích nghĩ lũ. Kinh nghiệm sạch. Kinh nghiệm sạch nhiều khi nó không đến từ thiền đâu mà nhiều khi mình đi xong mình ngẫm xuống tự nhiên nó sạch chứ đừng nghĩ là cứ phải thiền mới sạch. Nhiều khi mình đang làm gì đó mình ngẫm chứ tự thấy chả có quái gì cả. Thế là nó sạch ở lúc mình đang ngẫm đấy luôn. Đấy thiền là lúc tốt nhất rồi. Nhưng mà ví dụ là không đừng đừng ỷ lại chỉ có thiền mà con chịu khó ngẫm. Đặc biệt là cuộc sống ấy. Nó có thể sạch trong một lúc đi bộ như thế một khoảng đi bộ từ nhà ra là phim. Còn ngắm trỏ nó tia đỗ sạch sao có cái khoái Chỉ có đang là thôi chẳng có gì cả. Đấy thì là kinh nghiệm sạch. Kinh nghiệm sạch là một cái kinh nghiệm mà mình không tin vào việc là có vật nữa đúng không? Nó còn trong lúc thiền có thể lúc đi bộ, có thể lúc tùy nhưng mà trong cái nghiệm đấy mình không tin có vật nữa. Lúc đấy hiện ra chỉ là hiện ra chứ không ra là có cái gì đó hiện ra nữa thì nó kểu như nó sạch. Hiện ra chỉ hiện ra không có gì hiện ra thì nó sạch. Hiện ra bằng với cả có gì đó hiện ra. thì là không sạch. Đấy mọi người hiểu định nghĩa đơn giản chưa? Viết đi được. Kinh nghiệm sạch là kinh nghiệm hiện ra chỉ là hiện ra. Chứ không có gì đó hiện ra chứ không có gì đó hiện ra. Cho dù gì bảo là có gì đó thì cũng không tin. Đấy, hiểu không nhỉ? Như vậy ngay này thì có thấy là thiên hay không thiền đều có thể đều có thể thể để có thấy kiểm sách nữa. Là cái mà còn phải tích lũy trong đoạn tới đủ nhiều. Bên cạnh cái hốn tâm thức thì phải các bạn Nhóm thiền hai rồi bây giờ cần dấu ấn về kiến con là bắt đầu phải có những cái trải nghiệm như này. Dấu ấn về thiền mình gọi là thiền thứ bản chất không phải là lúc nào cũng thiền lúc nào ngồi thiền con này có dấu ấn về trải nghiệm này cái này đi bộ trong một không gian rộng rất là lợi ví dụ cái này thì đi bộ không gian rộng là một lúc rất lợi để thấy được cái cảm giác có cảm giác như này một cái không gian rộng nói chung không phải đi bộ đâu có thể là ngồi cũng được nhưng không gian rộng đấy rộng thoáng là một cơ hội rất tốt để con để con để con tích lũy những cái trải nghiệm như này Đặc biệt đi bộ càng tốt. Đấy các con thể là đi bộ, đi bộ càng tốt vì đi bộ là lúc mà mình không thể nào nghĩ gì quá nhiều được, quá lâu được. Đấy bây giờ khi quay lại đi bộ đi đúng không? Đấy có thể giảm bước thiền một kì lúc đi bộ là con không thể không thể đọc lại quá lâu được. Để kịp tin nó thật thì phải nó phải đọc lại. Nhưng mà đi bộ mà nế con nếu mà có ai mà có cơ hội đi bộ thì nên đi bộ. hiện ra chỉ hiện ra thôi không có cái gì đó hiện ra dù suy nghĩ bảo là ví dụ bảo là ông già kìa như con đi bộ ấy ông già kia phát dụng ngay thế là còn không chưa kịp vật vã về một cái gì đấy thì nó tắm mất rồi đấy. Thế là việc của dạ này. Ngoài việc kiến thì bây giờ mình có thêm một cái việc mới đúng không? Là có những cái kinh nghiệm sạch. Nhận thức thì phải đúng đúng không? Đúng và sâu sắc. Kinh nghiệm sạch. Có thấy đi bộ lệ hại không? Có ai cảm thấy đi bộ lệ hại không? Giơ tay nào. Được rồi. Được rồi. Tốt rồi hả? Không. ở đây H anh nãy giờ nãy giờ sau Hồng Anh là Vân nhá nếu nếu anh không giới thiệu ai khác thì là Vân còn không anh giới thiệu ai đó thì lại phải cân nhắc đấy có thể người khác anh cứ ghét ai cứ đự thẳng người đấy nhá đấy nhìn mặt những người xung quanh ghét ai chỉ nói một câu ca ngợi là X sẽ gọi cái đấy thôi có bạn bằng điểm con đấy đúng rồi đấy đấy đến nào đến nào Hồng Phương ok rồi sao Hồng Anh sẽ là Hồng Phương nhá ơ nhờ Dạ. Tức là đêm tự tối hôm qua con đi bộ thì con cảm giác rất là rõ cái cái kinh nghiệm đang làm không có gì cả. Phụ nó là cái con cũng định hỏi sư phụ là hay là tức là có thiền đi bộ được không nhưng mà xong đó con lại cứ nhớ nhớ là lần trước sư phụ bảo giờ đi bộ thì dễ quá thì tập tập lúc ngồi im thì mới là luyện á cái là thôi con cũng chưa có Đện kể nhưng mà đúng là không bây giờ tích lũy thì thoải mái đi. Dạ tích lũy dấu ấn mà. Dạ thoải mái đi bộ đi tàu đi ngồi thiền tùy khọ. Dạ con tích lũy cái dâu ân đấy để con để con có kệm sạch. Dạ thếạ thì hôm qua con đi bộ thì con con cảm nhận cái lá. Còn thiền này so với ờ lúc trước á thì ờ con thấy là giống như kiểu là con hay hay nghĩ cái đoạn mà sư phụ nói b Bất chấp thu tế bảo gì ấ mẫu chốt của đoạn này là bất chấp. Dạ đoạn này có là bất chấp. Giải thoát được hay không là bất chấp. Giải thoát được hay không đất hay không là do bất chấp chứ suy nghĩ sẽ không nói là có a có b nhưng mà con bất chấp thì có giải thoát. Còn nếu con không bất chấp thì con một lúc sau kéo con xuống bùn ngay đúng không? ạ. Tức là ờ lúc đầu con thiền mới này nhưng mà con con vẫn cái đà của cái thiền cũ ví dụ là cái cái thiền cũ thì con vẫn mặc định là có xong rồi thấy cái có thì hỏi nó là cái gì hoặc là nó có hiện ra rõ ràng trong cái nghiệm đang là không vân vân thì nó vẫn là trên cái mặc định có nhưng mà cái thiền mới này thì buộc là phải xác quyết rất là rõ ràng trước khi vào thiền là không có gì hết thì ban đầu con vẫn không có phân biệt được đâu. Con cảm giác một ca thiền nó cũng nó cũng như thế. Và khi mà nói là bất chấp cái suy nghĩ thô tế bảo gì á thì cái lúc mà nói bất chấp đó thì thực ra con vẫn đang hiểu và tập theo cái kiểu là ờ tức là bất chấp là nó hiện ra gì cũng được thì hiện ra thì xem. Nhưng mà sau cái hôm mà học với chị Quế thì con a con thấy là không nó không phải kiểu đó nó phải là rõ ràng là một cái từ cái kinh nghiệm sạch đấy ạ. Từ một kinh nghiệm nó không có gì rồi thì sau đó rõ ràng là mình thấy đúng là chỉ có cái hiện ra một rực rỡ như thế này thôi. Nhưng mà khi không có gì như vậy nhưng cứ bảo là tôi đang nằm thiền rồi cái tivi kia rồi trời lạnh, cảm giác lạnh nóng, tức là toàn bộ cái đó nó là nó mới là bịa vào trên đấy. Thì lúc đó mình thấy là cái tức là mình đã kinh nghiệm trước cái cái rõ ràng mà không có gì cả rồi. Thì thì toàn bộ cái mà bảo vì tiếp theo nó tàn toàn bộ cái đó nó là nó là bịa đặt nên lúc đó mới bất chấp được là con con là con có cảm nhận khác về cái bất chấp. Còn trước đó con cũng cứ ngẫm ngẫm về bất chấp nhưng mà con cứ tập theo kiểu bất chấp theo kiểu là nó cứ hiện ra gì thì mình xử lý tế tới cái đấy thì nó cảm giác vẫn căng thẳng ấ ạ nhưng mà nếu từ kinh nghiệm đã kinh nghiệm sạch trước rồi xong rồi là mới thấy là buùi sau đó thì trên cái này là bảo gì tiếp là mình cảm nhận rõ ràng là hoàn toàn bịa đặt chứ không có thì mới thấy là cái cảm giác bất chấp là nó nói thoải mái nhưng mình lúc đó thật sự là không tin có nó ạ thì con cảm giác là cái thiền mới là cho con cái cái gọi là mình mình mình có thể làm tức là mình tự tin được hơn là có thể mặc định được lại á. Thì ngày xưa con nhớ có lần sư phụ bảo là con cần mặc định con còn con cần phải tới tới cái đoạn mà con mặc định được cái là hiện ra là đang là chứ không thể nào mà là cái gì khác ư cả. Mặc định ngay khi hiện ra là chỉ là đang là thôi nhưng mà đó con con cũng đáng đo cái cứ là băng khoăng cái đó mà con nghĩ là mặc định thì thì tập theo kiểu là hoặc là con tụng tức là hoặc là con tụng theo kiểu góc nhìn số ba được n chỉ đang là đang là thôi hoặc là tụng kiểu đó hoặc là Và cứ cái gì xảy ra thì thì fix nó, xử lý nó xem nó là cái gì. Nhưng mà cái thiền mới này cho con thấy đúng là hoàn toàn có thể nhìn nhìn thế giới bằng cách nhìn là mặc định hiện ra trống không. Rồi cái gì tới là nó chỉ là thô tế bảo thì bảo là bịa thoải mái, cái phần bịa thì bị thoải mái. Thì con con tự tin là có thể tức là mình mình có cái niềm tin là sẽ tới cái ngày mà mặc định được là như thế. Với lại cảm giác chữa lành là thiền cái lúc mà ngồi thiền thì rất là nhiều cái Ký ức á sư phụ ký ức đau khổ nó nó hiện ra hoặc là nói chung là nó nhiều thứ lắm và nó ờ trách mình thậm chí là trách về thiền trách về những cái việc khác trong cuộc sống vân vân nhưng mà nhìn nhiều kinh nghiệm và không thấy có bất kỳ cái gì ở đó không có tôi không có việc nhìn vào chỗ nó bảo là có Dạ có cảm xúc có khổ đau nhìn đấy xem nó có cái gì đúng ạ thấy cái gì chị thấy kinh nghiệm đang làm thấy nó đang làm nó không thể chê tách Dạ đúng không vì muốn có vật có gì nó phải có để chia tách xong là chả chí tách gì cả nó cái này thôi. Đúng ạ. Thế thì bảo đau khổ và chỉ có thể bịa thôi. Vâng. Như bịa sao lại tin? Nếu là bịa thì sao lại phải tin? Dạ. Khi con không tin thì ta có kinh nghiệm sạch. Con vẫn có cảm xúc, cảm giác nhưng mà khi con nhìn vào đấy con thấy là chỉ có đang là không chế thách được thì những cảm xúc của da đấy chắ là đang được bịa ra. Khi con thấy rằng được bịa ra con sẽ không tin. Thì ngay khi con vừa không tin phát là con nghiệm sạch này. Định như k nghiệm sạch là không tin. Đ hiểu sự nói không? Con đã có một kinh nghiệm bản chất là hố nó sạch đúng không? Kinh nghiệm long là lúc nào chả sạch xong rồi nó nổi lên một đống suy nghĩ cảm xúc thông thường là con tin ngay thế là mất sạch v con nhìn vào cái chỗ mà con tin là có suy ý cảm xúc đấy hoặc là có bất kỳ gì con cho là có sư phụ có các bạn có bất kỳ gì có nhìn đấy thấy cái gì đang là lần nào nhìn vào chỉ thấy đang là không thể chế tách đâu đúng không sống động rực rỡ nhưng không thể chế tách vì thế nên nó không thể nào có những thứ mà con đang tin được vì nó không thể chết tay đúng không? Hoặc là cách thứ hai là đăng là chỉ hiện ra saong lại có gì đó con hai logic ấy tùy dùng cái nào cũng được nhưng mà vấn đề là con nhìn vào con không thấy những thứ đấy thì có phải nó đang bịa không thì khi thấy là bịa có phải là tự không tin không cần bảo tao không tin mày mà mày đang bịa thì đương nhiên là không tin có tôi bảo tôi sẽ không tin sĩ này không phải thế mà có cái đề con thấy nó đang biệng thấy nó đang bịa nghĩa là không tin nó chứ không phải bảo là mày đang bịa mày đang bảo tao không tin mày tao không tin mày một thằng lừa đả Campuchia gọi cho con đến nó bảo là chị ơi anh ơi chị ơi đúng không gia đình anh có một chuyện rất quan trọng rất là khẩn cấp anh phải về ngay thì mình thấy nó bị một phát mình không tin nó ai chứ phải là nói thật xong mình không tin nó thật không tin cắng lắm mà là mạnh th nó bịa chính là không tin rồi đ không tương tự như vậy con thấy bảo ôi có cảm xúc cảm giác nhìn vào chả thấy những thứ đấy là bịa rồi lại bịa linh tinh rồi thì đấy là không tin Khi con vừa không tin một phát thì cảm giác sạch ngay. Thế là muốn không tin thì phải thấy được là nó bịa nó bịa chuyện muốn không tin ấy đúng không? Còn lâu ngày thì con đã không tin quen rồi thì không cần phải ngồi nghĩ cái gì cả. Nói phát là không tin luôn. Nó cứ nói thoải mái đi. Nhưng mà lúc lúc người con bây giờ phải thấy là nó bị phải nhìn ra cái cơ chế bị đặt của nó chứ không thể lào mà mày thật cho tao không tin được. Mày bịa thì đương nhiên là không tin. Th đi. Dạ thì nó mỗi lần như vậy mà nhìn nhìn nhìn thẳng vào không không có á thì thì con thấy là đúng là toàn bộ cái câu chuyện đó từ xưa đến nay nó không có không có nó không trắng trơn luôn á. Nó không có một cái bịa nó bịa cho con cảm quá khứ. Đúng dạ xong bị con một sự đau khổ ngay hiện tại luôn. Cả hai đều bịa con không những là không có quá khứ đấy mà con còn không có cái đó của hiện tại luôn. Cả hai đều chỉ là biệna. Ghê không? Đấy cái bị a dựa nói rằng là tao có một cơ sở vững chắc chính là cái bịa B. Vậy có cơ sở không? Tao khổ này vì quá khứ đấy. Nghe rất phức chắc đúng không? Có phải cái bị A bảo là tao có cơ sở dư tắc chính là cái bịa B không? Cả hai đều là bịa. Rồi quay lại lên đến Thị Hồng Anh xong đến Hồng Phương đi. Nói gì cũng được. Giá trị của thiền mới Nó nói cách thiền gõ được. Nói ch nói cách thiền gọn được. Còn đừng nghĩ lại à cò cái thiền mới thì nếu mà so với thiền cũ thì con sẽ thấy là có một cái mà ấn tượng là tức là nhìn sâu được vào kinh nghiệm ấy. Tức là con ấn tượng với cái việc là mình à ừ nếu mà ấn tượng thì khi mà tập thiền mới thì con ơ con thấy ấn tượng là con tập trung vào hai cái. Thứ nhất là ờ tức là nhìn nhìn thẳng vào cái kinh nghiệm đang là bất chấp, bất chấp suy nghĩ và thứ hai là cái chống trơn ấ cái cái clear mà sư phụ nói á thì ví dụ như cái thiền trước đây thì khi mà nhìn vào kinh nghiệm thì ừ khi mà nhìn vào kinh nghiệm ấy thì thấy hiện ra chỉ là hiện ra nhưng mà ở đâu đấy nếu mà so cái mới thì ở cái thiền cũ ấy cái hiện ra dự cảm giác như là hình như vẫn còn một cái gì đấy nó nó có tức là nó chưa chống hẳn ấy ạ. Có thể là nhìn vào hình ảnh âm thanh, màu sắc, mùi vị vân vân thì thấy nó không tách ra khỏi kinh nghiệm đang là nhưng mà ở đâu đấy vẫn còn một cái gì đấy nó cứ nó kiểu cứ nó mỏng mỏng mờ mờ gì đó nó tồn tại. Ấ thì khi mà sang cái thiền mới thì con thấy là tức là mình nhìn thẳng vào kinh nghiệm và như trước đây nếu như suy nghĩ hiện ra thì mình chỉ hỏi là cái nội dung suy nghĩ đấy có thật không? Ví dụ như là à mình đang tức một ai đấy thì suy nghĩ hiện lên là là mình tức một ai đấy chẳng hạn thì trước đây thì mình sẽ thấy là à mình sẽ hỏi là ví dụ ai nào hoặc là mình nào thế nhưng mà bây giờ nhìn thẳng vào đấy thì không những nội dung suy nghĩ nó không có mà ngay cái suy nghĩ đấy nó cũng không có và chỉ có cái kinh nghiệm đặc là thôi thì ở đấy là con thấy là nó nó giải phóng thêm được một nấc nữa ví dụ như làm trước đây tập với cả con cái chẳng hạn thì ờ nhìn vào và không không thấy con không thấy mình nhưng mà bây giờ ngay cả cái suy nghĩ là mình tức con này hay là cái cảm giác tức này nó cũng không có. Khi mà nhìn thẳng vào thì chỉ thấy một sự chống không và đang là thôi chứ nó không có cái gì tồn tại ở đấy cả. Không không có gì ở đấy cả. Đúng rồi. Đấy. Thì thì nó mang lại một cái cảm giác là tự do. Ừ. Tự do kể cả nó có hiện lên. Thì thì về cái con đang hiểu là cái mà bất chấp suy nghĩ ấy. Bất chấp suy nghĩ bởi vì bởi vì sao? Nó chỉ là cái hiện ra thôi và không có cái gì ở đấy cả. Nó sẽ bảo là có. Suy nghĩ nó sẽ bảo có. Nó vừa bảo hiện ra bảo là có. Đúng ạ. Bất chấp đây. Nghĩa là mình không không còn bị tin cái phần có nó bảo tức là nó vẫn hiện ra thì nhưng nó hiện ra là hiện ra thôi chứ nó không không cái ở đây. Nó bảo có bằng cách thô hoặc tế. Đúng ạ. Và nhiều khi bảo nó bảo thôi, nó bảo tế. Nhưng khi mình đã một khi mình đã xác quyết rằng không có gì hết rồi thì bất chấp thu tế. Một khi có xác quyết là không có cái gì hết rồi thì nó bảo gì? Kệ nó chứ. Bất chấp. Đấy. Dùng từ bất chấp là từ hay đấy. Bất chấp nó bảo gì vì có xong là có cái gì đấy đâu. Đúng chưa? Khi nhìn vào cái kinh nghiệm thì có đang là thôi xong rồi suy nghĩ bảo là có này có kia thì bất chấp nó tại vì con đã xác quyết rằng trước đây là đường quái thì có cái gì nó không lừa được con nữa nó cách khác giống như minh minh hay là hồng đạt vẫn bị lừa rằng có những thứ đấy thì bây giờ con do con đã xác quyết là không có quái gì hết rồi nên dù nó bảo là đang nghĩ đang nghĩ nhiều thế này này thì con không bị lừa là đang nghĩ nhiều nữa ha bảo t ghét thằng đấy lắm lắm đang có ghét con không lừa là có ghét ở đấy nữa thì lấy nó sẽ sạch còn nếu con tin là đang nghĩ nhiều thì là hết sạch nó thể hết cái sạch đi nó chỉ còn còn suy nghĩ nó dầu sạch đấy thì đoạn này là đoạn mà con cần phải tích lũy kinh nghiệm đấy thì con thấy khác là như thế còn cái mà con thấy bị mình hay bị mắc đấy là đúng là mình không đi đến tận cùng ấy ạ là nếu mà nếu mà nhìn vào kinh nghiệm xong nhiều khi chỉ dừng lại là không có tôi không có người nhưng mà cái cầu nối á đúng là nó vẫn vẫn bị ở lại đấy nếu mà mình không làm sạch hết đến tận cùng thì qua mấy tu buổi học với cả Thúy Anh với cả chị Quế thì ừ con ấy ấn tượng được một cái là đã gọi là thực hành ấy thì phải nhị phải đi đến tận cùng. Ừ. Và và kiến xong rồi thì phải kết hợp kinh nghiệm luôn lúc ý. Nhìn nhìn thẳng vào kinh nghiệm luôn lúc ý chứ không nếu không thì nó chỉ thành một cái kiểu kiểu kiến như kiểu một cái mớ suy nghĩ logic tức là chuyển sang góc ba thôi. Ừ. Chứ nó chưa về góc không được. Ừ. Đấy thì con nghĩ là kiến hết cỡ chỉ là góc ba. Vâng. Nhớ thế. Kiến kiến xích đến mấy nữa thì là góc ba. Đúng. Kể cái kiến cao nhất cũng là vô nghĩa. Đúng chưa bài hát đấy? Đúng rồi. Kiến cao nhất thì là góc ba nó là vô nghĩa đúng không? Muốn về góc không thì con phải ở trong cái kinh nghiệm đấy. Đúng chưa? Dạ vâng. Thế thôi ạ. Quay kể chụ thiền như nào? Một buổi thiền thì con như nào? Phương kể nào con ạ? Ừ thì đầu tiên là con trước khi thiền là con sẽ xác quyết trước là như sư phụ bảo đấy là ờ ờ chỉ có chỉ có cái đạn chỉ có đang là chứ không có gì hết. Ờ và hôm sau khi học trí kế thì con xác quyết thêm một cái nữa là ừ mình là ai, mình là ai và không ở trong cảnh. Ấ quay lại cái cái logic đợt trước ấy ạ. Tức là mình chỉ nhắc lại thế thôi. Bởi vì là đợt này lâu lâu không nhắc thì tự dưng mình mình nhìn vào kinh nghiệm nhưng mà nhiều khi là mình bị phá cái cái thế giới nhưng mình quên mất cái này. Cái góc một ấy ạ. Ừ. Thì con nhắc thêm nữa là mình là ai đấy. Mình không ở và không ở và xem xem là mình có ở trong cảnh không. Ừ. Và xác quyết là chỉ có đang là thôi, không có gì hết. Thế sau đấy thì ngồi xuống thiền. Ngồi xuống thiền thì cứ nhìn thẳng vào kinh nghiệm. Và khi cứ nhìn trong quá trình nhìn vào kinh nghiệm đấy thì sẽ có rất là nhiều thứ nó nó hiện ra mà nhất là suy nghĩ, nhất là suy nghĩ thì nó sẽ hiện ra theo bằng nhiều cách khác nhau mà con thì hay nó hiện ra theo kiểu là ừ đang nhìn vào kinh nghiệm như này xong hiện ra hình ảnh ấy như giống kiểu mơ ngày á. Thường xuyên sẽ xuất hiện kiểu dạng là hình ảnh như vậy. Và có những lúc mà mình sẽ như kiểu mình đang xem một cái phim ngắn ngắn ấ một cái hình ảnh ở đâu đấy nó hiện ra về công việc hoặc là về con hoặc là về một số cái người mà mình đang có mối quan tâm chẳng hạn thì nó sẽ hiện ra thành hình ảnh như vậy. Thì cái lúc ý là cứ hỏi con hay hỏi cái câu là à hay hỏi là mình nào ờ người nào hoặc là nếu như có cảm xúc hiện lên thì sẽ bảo ghét nào hoặc là tức nào, lo nào nó hay thường xuyên nổi lên là ví dụ lo lắng hoặc là sốt ruột thì sẽ hỏi thẳng là sốt ruột nào nó L nào thì khi hỏi xong một cái thì tự dưng nó lại trở về với kinh nghiệm. Ừ. Và lại nhìn thẳng vào kinh nghiệm thế thôi ạ. Đấu cách đấy. Trong bởi Hiền có bị buồn buồn ngủ hay là bị gì không? Thân thể đợt này thì không hiểu sao nó lại không buồn ngủ. Có ai đấy thiền mà thân thể buồn ngủ thì Khanh nói thử nào. Vũ Thanh đây. Thanh Thanh nổi tiếng là khỏe mà đúng không? Thấy ra họ đồ lại không ăn gì vẫn khỏe đấy. Nổi tiếng đấy. Dạ con thiền thì nó không phải ngủ sâu mà nó cứ ngủ kiểu chập trờn nữa á. Thì thật ra theo thói quen cụ ấy thì lúc đầu ngủ xong cũng mở mắt là cũng giật mình. Nghĩa là theo cái cụ ấy xong vẫn lúc đầu ấy cái cái một hai ngày đầu con thiền ý thì con con a con đầu tiên là con dùng ý kiến là ờ làm không có cái ngủ nào hết ấy. Chỉ có chỉ ờ không có cái ngủ nào cả. Ừ cũng không có cái lúc lúc nãy ý là con sẽ thường là vừa tình ngủ dậy là con trách trách mình liền ý. Ngay khi buông ngủ không tập được gì ạ? Không thì con đang kể cái cái lúc đầu cái ngày đầu tiên mà về thiền ấy ạ thì cái ban đầu ấy thì là con tự nhiên nó trách luôn là lúc đấy không nhớ mà chị bật ra luôn là tự nhiên trách luôn là tại sao mà lại ngủ như thế mất cái đoạn đấy rồi thế xong là ngay lúc đấy con nhìn thẳng vào thấy ơ làm gì có cái ngủ nào cái lúc nãy cũng không có cái lúc nãy tức là không có cái ngủ nào cả mà cũng không có cái lúc nãy Nhưng mà rồi sau đấy thì ờ ý là sau đó sau đó lại ngủ tiếp ấy. Lại ngủ lại tiếp thì con lại thấy là không sau đó lại bật lại tỉnh dậy thì lúc đấy là tự nhiên nhìn thẳng vào luôn nhưng mà lại quên phát là quên cái chỗ mà nhìn thẳng vào cái bây giờ á thì chỉ có cái đang là ngay bây giờ thôi không thể có cái ngủ nào được hết và cũng không thể có không thể có ai để tỉnh tỉnh dậy nữa. Ý là cái đầu tiên của con là chỉ tập phần ngủ thôi nhưng không tập cái người mà vừa tỉnh dậy. Còn sau đấy thì con tập được cả là phần mà cũng không không có cái sự tình vừa tỉnh dậy. Không có cái sự tỉnh dậy nữa mà luôn luôn chỉ kể cả ngay khi đang khi mà ngủ hay là ngay bây giờ thì luôn luôn chỉ có cái đang là thôi chỉ có cái đang là diễn tiến như thế thôi chứ không thể có cái ngủ nào cũng không thể có có sự tỉnh nào hết ấy. Vì con đang tập như thế thì nào thì bây giờ cho ví dụ đ buồn ngủ sao tập như nào khi buồn ngủ tập nào Khi buồn ngủ là con nhìn thẳng vào cái chỗ con tại vì khi buồn ngủ á thì con sẽ tin là có cái người ngồi đây để ngủ. Ngồi thiền và bị ngủ thì con nhìn thẳng vào cái chỗ mà con tin là có cái người đây đang ngồi ngủ ấy thì con chỉ thấy đúng là không thể có cái người nào ở đây nữa cả mà chỉ có kinh nghiệm đang làm thôi. Chỉ có cái đang là đang diễn tiến như thế thôi thì mới chỉ một nửa thôi. Con chỉ phá cái người thôi. Còn con chưa phá được cái buồn ngủ. Vâng. Th con bị thiếu cái phần cảm giác buồn ngủ chưa phá. Ừ con chưa phá chưa được. Như vậy là cái con nó không thể sạch được đúng không? Biến con buồn ngủ đây. Sao nó sạch con? Con không cần phải hết buồn ngủ mà con cần có một cái buồn ngủ sạch. Buồn ngủ những loại sạch còn buồn ngủ bóc bảo là không sạch. Không phải hết buồn ngủ nhá mà lại phải buồn ngủ sạch cơ. Đấy, buồn ngủ sạch. Đấy, bây giờ có tích ngũ kinh nghiệm sạch thì trong hợp này là kinh nghiệm buồn ngủ thì phải buồn ngủ sạch. Được chưa? Buồn ngủ sạch, tỉnh dậy sạch. Yêu bây giờ phải yêu sạch. Yêu như phải sạch. Đau không? Yêu. Yêu sạch. Buồn ngủ phải sạch. Tình dạy thì tỉnh dậy sạch. Đấy thì nghe con trình bày là chưa biết tập tập đúng không? Vâng. Tập thế thì chưa được, chưa đà. Có ai buồn ngủ tập sử tộc thủ khác không? Hồng Linh nào. Dạ thưa sư phụ thì con cũng thường xuyên thiền là con sẽ bị buồn ngủ hoặc là cảm giác trên thân thể nhiều ấy. Thì tức là mình thường là khi ngồi thiền thì xác quyết như ban đầu là xác quyết là chỉ có đang là không có gì hết, bất chấp thô tế luôn ấy là là bất sớp suy nghĩ thì khi mà cái buồn ngủ đến thì con tại vì đang thiền thì đang nhìn kinh nghiệm rồi thì nhìn vào cái nhìn luôn vào cái chỗ cảm giác buồn ngủ đấy ấy thì hỏi là có buồn ngủ nào? Buồn ngủ nào hoặc là có lúc thì hỏi là có buồn ngủ không? Ừ tức là có cái buồn ngủ không ấy gọi là buồn ngủ không ấy thì nhìn vào đấy thì con hay dùng câu hỏi là có không ấy thì nhìn vào đấy thì chỉ có cái đang là và thì đúng là nó chỉ có đang là không và tìm co lại xem có cái buồn ngủ không tức là tìm ra cái buồn ngủ thì không thể tìm ra cái cái gọi là buồn ngủ thì lúc đấy cứ cảm nhận cái trạng thái đang là như thế thôi. Thì lúc sau nó lại nói những cái khác về ờ những cái suy nghĩ hoặc là trên thân thể ngứa, con hay bị viêm ra thì nó ngứa thì nhìn vào đấy là nhìn luôn cái suy nghĩ là nó cứ bảo ngứa ngứa đấy ngứa đấy và cái cảm giác tế cái tế nó cũng dữ dội lên. Thì tức là ngồi quan sát hai cái đấy và không thấy cả Thô và Tế mà chỉ có đang là không có suy nghĩ lẫn không có cảm giác chỉ có cái đấy gọi là cái đang là nó cứ cứ diện tiền như thế thôi. Thì thực ra lúc đấy là ngồi thiền thì mới có cái để quan sát cái cơ chế kiểu cái vòng của nó xem nó là như nào thì nhiều lần như thế thì không tin nó nữa. Nó tự ra một cái tự nhiên là mỗi lần nó nói thì biết là m nhận ra nó luôn rồi. Khi nó nói suy nghĩ nó nói ra bằng cảm giác hoặc là bằng suy nghĩ thô ấy thì nhìn ra như thế. Ờ thì lúc đấy con thấy là nếu mà thiền như thế thì đi vào cuộc sống nó con ngoài những cái gì tin quá thì con mới khảo sát bằng logic. Tức là ừ bằng bằng những cái vì sao mình tin hay là như bằng logic ấy ạ. Còn nếu không là con sẽ nhìn luôn vào cái ví dụ đi đường thôi. Con sẽ nhìn luôn là vào những cái xe máy hay là những cái cái gì mà con bảo đang có người đi đằng trước chẳng hạn. Con nhìn vào đấy là không thể tìm ra cái người đấy mà chỉ có đang là thôi. Xong dần dần là nó thành một cái là cứ nhìn đâu cũng chỉ thấy đang là xong rồi xem là suy nghĩ là nó sẽ nói áp vào đấy là gì. Thì dần dận nó con thấy là cả thiền với trong cuộc sống nó nó quen nhìn không đang là không có gì hết. Vâng cái câu hoặc là hiện ra chỉ là bệ của con là nhìn đâu thì nó phải là đang là không có gì hết. Vâng ạ. Thì khi đấy thì những cái có gì hết thế nó là bịa. Vâng. ạ. Nếu con chỉ có đang làm mà không chứ không có gì hết ấy, con gì thiếu một nửa. Vâng ạ. Thì không để vì thế nên con không thể thấy ngay là mọi thứ là bịa được. Khi mà con nói đang là ấy, mặc định con sẽ là đang là có gì đó nên con không thể dùng câu là đang là thông thường được nữa. Vâng. Con phải dùng câu là nhìn đâu cũng thấy đang là không có gì hết. Vâng. Ng là con có cái mặc định khác. Mặc định cũ của con là đang là khi con dừng ở sẽ đang chấm vào đấy. Nế là con đang mở ngoặc, đang là có đủ thứ. Vì l Lâu hôm nay mình tin cố đủ thứ rồi nên khi mình dùng từ đang là ấy là mặc định của mình là gì? Cộng với một đống thứ bên trong nên là dùng từ như thế thì không đạt. Con phải dùng từ mới là đang là không có gì hết. Con nhìn sang phải con thấy đang là không có gì hết chứ không phải là con nhìn sang phải thấy đang là vâng. Xong con sẽ hỏi thêm ví dụ con nhìn vào đây là đang là chẳng hạn xong con sẽ vì xong con sẽ thấy cái suy nghĩ thổ bảo là quả dưa thì con sẽ hỏi quả dưa có quả thực sự có quả dưa nào không thì xong rồi tìm không thấy thì mới lại chốt là không có gì hết đang là không có gì hết. Thì trong cuộc sống con sẽ tập kiểu hỏi như thế á. Tức là nhìn thấy nó đang là xong sẽ thấy suy nghĩ thô nó bảo đây là cái bàn hay là bảo nó là cái gì thì con lại hỏi là thế thực sự có cái quả dưa hay cái bàn không? Xong đi tìm tìm không thấy thì mới xác quyết là à đúng là từ nãy nó chỉ có đang làm và không có cái mà suy nghĩ bảo đấy không có gì cả. Cũng được đấy là trong cuộc sống con tập như thế cũng được. Khi mà con chưa xác quyết được là đang là không gì hết tập như vậy. Vâng ạ. Thì dần dần nó mới dễ được ấy ạ. Thì nó không bị cảm giác đè lên cũng rất tốt. Lúc mà mình xác khuyết được đang là không gì hết thì mình Cứ phải đành phải khảo sát xem có gì không. Vâng. Đúng không? Nó không vấn đề gì. Có điều là sự đang nói rằng là nếu mà con không cẩn thận thì con luôn tập trong một cái một cái mặc định là đang là có vật thì cả đời con chỉ đi phá phá phá hỏi hỏi thôi chứ không đời con có cái sạch xuống trong nó. Đấy cẩn thận. Một dạn dạn nào đó đúng không các con? Mình tập như kiểu đây rất ok nhưng mình phải dùng cái cách tập đấy để mà đến một cái mà quyết định trong lòng mình ấy. là thực tại. Thực tại là đang là không có gì hết chứ thực tại không phải là đang là chỉ là đang là đấy thì khi nào con đến đấy tùy con. Nhưng mà khi mà con đến lực lước đấy rồi ấy thì con tập từ một cái mặc định khác đúng không? Ví dụ ngồi đây có nhìn ra phía phía sư phụ mặc định có là có sư phụ ngồi đây thì nó tập kiểu của Linh. Nhưng mà nếu mà ngày đó mặc định là không Không có gì hết. Ví dụ tuần nữa, ba tuần nữa đúng không? Ba tuần nữa con nhìn phí ở đang làm không có gì hết. Mặc định con thấy mà vì mặc định gì là con nghĩ thôi mà chứ có cái khó gì đâu. Giống già phim ấy. Mặc định con là xem phim hay hay là hay là thật? Xem phim phim xem phim chứ khó không? Khi ngồi xem phim mặc định đang xem phim thì khó hay dễ? Dễ không? Khó. Vì trước khi vào con đ gì? Là mình xem phim rồi. Nên là khi con ngồi xem phim con mặc định ra xem phim rất dễ. Bởi vì trước khi vào con mặc định là chuẩn bị vào giạp xem phim rồi. đúng không? Thì cũng thế thôi, trong cuộc sống cũng thế thôi. Nếu con mặc định rằng đang là không có gì hết, trước khi con làm gì đó thì cái bác định đấy nó sẽ dễ dàng tiếp tục. Còn nếu bệnh là đang làm và có gì hết ấy thì con sẽ suốt ngày phải phá phải làm đủ trò để nó về không có gì hết. Cái sạch biến thành một sự cố gắng chứ không phải sự mặc định. Không sai tí nào cả. Nếu con chưa làm được thì cách của Linh rất đúng khi mình chưa làm được điều đấy. Nhưng mà mình phải hướng đến việc là mặc định là sạch. Ngghĩa là mặc định là đang là không có gì hết chứ không phải chỉ là đang là bởi vì nếu con chỉ dùng lại đang là con sẽ mở ngoặc ngay là gì? Vì thói quen sống quen rồi, đánh thuốc quen rồi. Đấy đấy như là như linh rất đúng. Tuy nhiên nên hướng đến cái mà sụ nói là thế giới đã mặc đã đang đã là kinh nghiệm sạch đã đang là không có gì hết sẵn rồi. Nếu có gì hết thì đi khảo sát. Nếu có gì đó thì đi khảo sát. Nhưng khảo sát trên tinh thần là gì? Chắc chắn là có gì rồi. Nó linh tinh rồi chứ không phải trên tinh thần là ô mình xem có đúng không nhỉ? Hay nó có gì thì sao nhỉ? Đấy nó khác cái tinh thần đấy. Cái mặc định đấy thì truyền trền tư là xong rồi. Cái mặc định ấy thì nó chỉ là cách nghĩ thôi mà. Con tư đủ thì con nghĩ là ờ đúng là đang bản chất thế giới là đang là không có gì hết. Thế thôi chứ nó không phải là một cảm giác gì cả. Nó không phải là một cảm giác nó chỉ là một cái quá trình tư quá trình rất logic dẫy kết luận là đang là không có gì hết. Sau đó đi vào thế giới và bắt đầu hiện ra đủ thứ thì Cái ở đây vấn đề của mình không phải là đi chứng minh đi hay đi gì cả. Mình chỉ là xếp lại chứ không phải là mình phải chứng minh với chính mình là không có gì hết đâu. Đấy vì cái là mình làm lúc tư rồi. Lúc tư và lúc sắc quyết rồi. Nó là cả hai cái đều tập đều tốt và mình hướng đến cách tập gì? Mặc định là đang là không có gì hết. Hướ cách đấy từ từ dần dần mình hướng d chỗ đấy. Con như Linh nói rất đúng thôi. Ngay bây giờ con đang chư mặc định được thì con phải tập trên tổ linh đúng không? Buồn ngủ nổi lên tin ngay buồn ngủ rồi thì xem buồn ngủ nào. Con nhìn vào chỗ buồn ngủ xem bột ngủ nào. Con chẳng thấy bột ngủ nào đấy cả. Con thấy gì? Đang là không thể chế tạnh. Sống động rõ ràng. Đúng chưa? Cái buồn ngủ mà lúc nay con gọi là buồn ngủ đấy, nó không hề tồn tại. Nó chỉ biểu hiện thôi chứ nó không tồn tại. Có thể phân biệt được cái đấy. Có biểu hiện một ngủ không có nghĩa rằng là có một cơn buồn ngủ đấy. Vì con nhìn vào đấy con chỉ thấy đang là thôi, sống động rực rỡ thôi. Con mới thấy rằng là à bảo đng là buồn ngủ là bịa rồi. Có đúng không? Khi con thấy rằng bảo là buồn ngủ là bịa chính là cái hiệu nó sạch rồi. Bịa như là không tính không tí. là xanh đấy. Và vì thế con không cần phải đánh nhau một ngủ nữa. Con cứ để một ngủ nó chạy tiếp, diễn viên tiếp theo cách của nó. Có thể là con ngủ một lúc tỉnh dậy đúng không? Vẫn được chả sao cả vì co ngủ con là buồn ngủ sạch. Buồn ngủ mà không tin rằng có buồn ngủ đồ ngủ sạch. Hôm nay con thực hành thế nào? Con ngủ nhiều lắm rồi. suốt nhưng mà ngủ rất sạch kế đúng không không con chả ngủ một chút nào à vì sao cả bữa đã nhau ngủ ạ thế là tình nhưng mà tình tình gì tình gì không sạch bẩn bẩn hay bẩn sạch không sạch không sạch chung là bẩn không sạch không phải là bẩn tỉnh không sạch thôi không sạch thì tha buồn ngủ sạch còn hơn là tỉnh gì khôngấy thì hiểu thế là hiểu đúng tinh thần Vì thế thiền nó không khó. Thiền nó chỉ là xem liên tục thôi. Nó không đánh đấm cái gì cả. Đấy. Hiểu hiểu cách tập không? Rồi có ai hỏi h gì không? Tầm thấy giảng thế là đủ rồi. Hỏi thầy hỏi quanh quanh hỏi. À Vân Thánh Vân đúng không? Quên Thánh Vân đấy. Hồng Phương tố giác ngay. Ok. Có điều con lên rồi đúng không? 5% là hôm nọ chứ đầu% là hôm nào thì Hồng Hồng gì Khánh Vân với cả Hải Yến toàn là không. Thông thường ấy nhóm này là hai bạn là kiểu dị 0% đã. Ừ. Sau đó mới thể hiện không? Hôm đấy bất ngờ Hành Yến nó không bị không bị thấp ấ nhỉ. Thông thường là hai chí này là kiểu gì cũng phải zero đúng không? Ừ. Sư phụ nói thế thì con mới dám bày tỏ là là cái buổi học tuần trước xong thì là có về liên hoan nhà Vũ nhà Mỹ Nga thì con lại nói với cả Hồng với cả Hồng Anh là kiểu kiểu gì mà con trả thấp nhất lớp ấy. Kiểu mặc định như thế. Thế xong rồi là con thấy nó cợn Lợn gì rồi đến hôm chủ nhật về con thiền tối thiểu là 6k là để báo cáo. Tức là báo cáo thì nó sẽ ít hơn cái số tiền. Thế nhưng hôm đấy sư phụ không đo. Thì hôm đấy là con rất rằng xé giữa cái việc là con rất hay nắm bắt suy nghĩ. Cứ suy nghĩ lên là con tin là thật luôn vì con cũng là góc nhìn số ba nhiều mà. Thế xong Rồi à con thấy đã thấy có vấn đề rồi. Thế con đến hôm sau là con đã dừng dừng lại rồi để con thiền con con tư nhiều hơn và con thiền 2k báo cáo thôi. Thì nó có cái vấn đề là ờ lúc cái hôm đầu tiên là có vẻ là con cũng thả lỏng quá bởi vì hôm Đà Nẵng sư phụ nhắn nhắc con là con hay anti. Thế nếu mà không anti thì là sẽ thả lỏng. Tức là con không tìm được cái điểm trung bình ở giữa, điểm cân bằng ở giữa cái đấy. Với lại là Cái hôm mà ở Ibory à thì là hay là ở đâu thì con thì con tức là cảm giác mà thấy một vị của con là 0% thì con thấy là cái đang là chỉ là đang là nó không khác gì là cái một vị cả. Thế nên là đến lúc mà hôm hôm đấy thì là đầu tiên là một là con thấy là con con bị thả lỏng quá là một này con bị nhầm lẫn là ừ cứ xác quyết xong là xong chứ không phải là thiền mà thiền tức là tức là xác quyết xong có cái gì thì con lại dùng cả cái đấy là để chỉ con để xác quyết trong thiền thôi thì đâm ra là ừ nó cũng không con thấy nó đã là sai rồi. Cái thứ ba nữa là con cái hôm cái hôm mà con 5% ấy là con là con bị hiểu nhầm giữa cái là à xác quyết xong thì là thì là thiền nhưng trong cái thiền đấy thì con lại thấy là ngừng suy nghĩ là thiền. Tức là cái đoạn mà không có suy nghĩ là thiền. Ừ. Tức là con con thấy như thế là con rất hài lòng rồi ấy. Kiểu thì nên là đo ra nó là năm % bà con bà con nhận ra là đấy là cái sai của con rồi, không phải là ngừng suy nghĩ là thiền. Tức là tức là ví dụ mình đang nghĩ như thế này nhá. Nhưng mà nếu mà mình không nghĩ thì cũng không có nghĩa đấy là thiền được. Tức là suy nghĩ nó dừng lại ấ ạ. Đúng rồi. Đúng rồi. Không có nghĩa là thiền. Đấy thì là sau hai cái đấy thì là con là 5%. Thì những hôm sau thì con cũng không cố gắng thiền đâu. Bởi vì là cái buổi hôm trước thì sư phụ có nói là cái này phải ngẫm nhiều chứ nếu mà ngẫm mà không ra thì thiền cũng không hiệu quả đâu. Thế thì là con ngẫm nhiều thì trong cái thời gian ngẫm ấy thì trong cái thời gian ngẫm ấy thì có những lúc mà suy nghĩ nó đến nhiều quá ấy mà tự nhiên nó bật ra cái câu là mày đừng hỏng mà lừa được tao. Tức là suy nghĩ nó nhiều quá ấy ạ. Thì tự nhiên tự nhiên nó dừng lại. Tức là lúc đấy cũng nhận ra cái gì đấy rồi thì cái thì con nhớ lại thì con ghi lại là đấy mày đừng hồng mà lừa được tao. Với cái thứ hai nữa là tin vào góc nhìn thứ ba có mà ngu xuẩn Ừ. Thế tự nhiên là nó bật ra. Với cả là trong thời gian đấy thì là ừ tự nhiên con cũng không phải là người nghe nhiều bài hát trong suốt. Nhưng nhưng cái thời điểm đấy thì nó cứ ra những cái câu mà nó rất phù hợp với cái thời điểm đấy. Ví dụ như là có cái câu là à xin giúp con mọi nhầm lẫn tan mau vượt qua hết với bình an trong suốt. Và cái lúc con nghe thì cái từ trong suốt này con khóc con vật khóc luôn bởi vì con thấy đúng là mọi thứ nó là trong suốt. Ừ. Nó trong suốt nếu mà tạm gọi thì nó đúng là như cái quả cầu pha lê. Quả cầu thủy tinh ấ khấu phá lê ấ nó không thể nó là cái gì khác được. Thì từ cái lúc đấy ấ là bắt đầu là con bảo ô thế thì nếu mà đã như thế thì mọi thứ nó phải đúng là như thế này, nó phải là trong suốt như thế này cơ mà nó là dấu ấm rất là sâu sắc như thế thì bắt đầu lúc đấy con bắt đầu chuyển sang một cái nhận thức mới là thế thì cái mà đang là nó phải có sẵn ở đây rồi. Còn cái gì nổi lên thì nó sẽ phải là không thể nào có cái gì nổi lên được. Trước đấy thì con cũng trước cái đoạn trước đấy ấ sau khi hai cái ngày mà được 5% đấy thì là con cũng đã thấy là cũng xác quyết lại bằng kiế đến là cái đang là như thế này. Thế cái ngoài đang là không có rồi, còn cái trong là nó chắc chắn là nó phải là đang là rồi. Nhưng mà sau đấy thì là bây giờ chuyển hẳn sang một cái nhận thức mới là nó mọi thứ nó chỉ là trong suốt và nó chỉ là đang là như thế thôi. Ờ không có gì hết. Chắc chắn là như thế. Cái hết đấy nó cái hết đấy bởi vì nó sẽ chắc chắn là nó cũng là trong suốt như vậy. Tuy nhiên thì trong cái sư hỏi sư phụ hỏi về thiền ấy thì sau khi thiền thì con không thiền ngay được như các bạn đâu. Con sẽ phải kiến trước 15 phút, 30 phút, 45 phút. Sau đấy sau khi nó sạch thì con mới bắt đầu thiền. Nhưng cái khả năng của con thì con chỉ thiền tốt mà rất tốt. Cái khả năng khoe tốt. Rất tốt. Hôm hôm hôm qua con hôm qua con mới có thời gian tức là con con lại chuyển việc mà con chuyển việc nên là nó khó khăn lắm. Mọi bình thường thì bình thường 6 tháng vừa rồi con chỉ làm việc với ba người ba ba bạn con trai ở phòng con thôi. Còn cái tháng còn cái tuần này thì con chuyển việc nên con vừa bận mà con lại phải làm việc với hai 30 người. Con không có cái khả năng xã hội đấy nên là nó lại càng khổ với con thì con thấy nó là cũng là cái cái khổ thì mới thấy là mình sai lầm ở đâu ấy để mình quay lại ấy. Thì hôm qua thì bây giờ khổ quá tốt đến chiều đến tối hôm qua con càng khổ thì nó càng tốt các bạn sẽ quyết định là đi một bước cho xong việc đấy đúng không chứ mà nửa nửa khổ nửa sướng mình cứ thích ở lại ấy càng khổ càng đi một phát xong thấy là mơ nó xong đúng chưa đúng có khi đi ba tuần nữa để cho con tích hợp t cập thêm ít khổ nữa để hôm nấy sụ giảng Con muốn một phát cho xong nhưng không muốn đúng không? Chứ mà cứ nửa sớm nửa khổ mới cứ dùng rằng dồn dành thêm ba tuần để tích hợp tích tập khổ tí đúng không? Thì thì hôm trước sau cái hôm 5% thì con cũng lên được cứ coi như là thấp nhất của lớp thì cũng được 25 26% thì Ờ hôm qua không nói thân nhất là ai à hôm qua đến ba mấy 25 đến 37 25 đến 38 26 đến 38 như thế thì cái khả năng của con ấy con thấy là sau khi con xác quyết xong thì con cái việc mà mình mà thấy rõ đang là chỉ là đang là nó chỉ được một đoạn ngắn thôi còn sau đấy thì là con vẫn có cái thói quen là nắm bắt suy nghĩ và kiểu như là quay lại tư ở trong đấy thì chắc là chắc là cứ Tư th tư tốt mà tư tốt vấn đề đâu. Không ạ. Tức là trong thờ trong thiền thì từ trong thiền đừng có tư gì cả. Đấy trong thiền không tư nhưng con chỉ bị chỗn chỉ được một lúc nó sáng rõ thôi. Mục đích cũng không phải là để để được sáng rõ hết. Nhưng khi mà nói thì là con bắt đầu bối rối. Con thấy là trong mấy lần tiền vừa rồi là được một đoạn là con bắt đầu bối rối bối rối thì con trong thiền ấy ạ. Bối rối trong thiền thì con chưa ra được cái chỗ đấy. Trong thiền thì không nên tư nhưng mà nếu nó tự tư thì chịu biết làm thế nào thì con lại bị bối rối nên không thế tự tư mắ rồi thì mình chỉ xem xem là có có cái tư đấy không thôi. Tư nào? Con không nên cố tình tư nhưng mà nếu mà sử nó chạy theo cái suy nghĩ của tư ấy thì lúc đấy nó chỉ là suy nghĩ chạy qua chạy lại thôi. Tương đương suy nghĩ về ăn uống đi lại chứ không phải là tư là anti cái tư cái tư mình an nói không nên không cố tình tư thì không nên chứ còn nếu cái tư nó tự chạy ra chạy vào thì mình chỉ cần mình sẽ đối xử nó như các loại suy nghĩ khác thôi chứ không có thành anti tư lại con lại thành người anti không con không an tư mà là lúc đấy suy nghĩ nó chạy ra thì con đang không Tức là suy nghĩ linh tinh nó nó tự chạy ra chứ không phải là con suy nghĩ nào trong thiền thì nên được đối xử như nhau chứ đừng là ưu tiên suy nghĩ tư và không ưu tiên suy nghĩ không tư thể là thành thành không được đấy một loại từ chối đấy suy nghĩ nào trong thiền cũng đối xử nó như nhau hết ngoài thiền thì mình sẽ ưu tiên tư trong thiền là như nhau đúng không nếu mình thấy mình đang tư thì bảo từ nào đúng không nếu mình đang nghĩ về ăn uống ăn uống nào nghĩ về tình yêu tình yêu nào Đối xử với nhau trong thiền đối xử nên đối xử suy nghĩ với nhau. Đừng ưu tiên các loại suy nghĩ liên quan tư hoặc là đừng an ti sinh án tư. Cả hai đều sai đối xử như nhau. Nhưng mà ngoài thiền thì phải ưu tiên tư. Trong thiền có cần cái hiệu sạch đúng không? Thì bị ưu tiên suy nghĩ tư nghĩa là bản chất là nó không sạch rồi đấy. Mình ăn tin nó cũng không sạch đâu. Kệ thôi nó bằng các suy nghĩ ăn uống làm ăn đi lại thôi. Nếu nó tự xảy ra thì để cho tự xảy ra. Chỉ là không cố tình ngồi tư thôi chứ không phải là mình cái tư. Nhiều khi nó tình huống đến buộc phải tư mới mới hiểu được vấn đề buộc phải tư xảy ra trong thiền đối xử mọi suy nghĩ là như nhau cùng một cách đối xử không ưu tiên cái nào và không từ chối cái nào hết Sự giải thoát của con là nằm ở cái phần bất chấp suy nghĩ chứ không phải là phần là phải có suy nghĩ đẹp, suy nghĩ đúng hoặc là phải không có suy nghĩ mới tốt. Nó là bất chấp mà đúng không? Chứ nằm mà là phải toàn suy đúng về pháp đâu. hay là có nằm ở việc là không được suy nghĩ gì đâu. Giải thoát là bất chấp suy nghĩ đúng không? Vẫn phải đối xử với suy nghĩ như nhau trong thiên ấy. Bất chấp như nhau. Trong căn phòng này có bao nhiêu người? Khi sự hỏi như vậy tức xy nó bắn ra. Nhưng người có tương đương với Trong hòng bao nhiêu người không đúng không? Thế mình có nên ăn cái suy nghĩ là sao? Tại sao sự hỏi mình lại bắn ra suy nghĩ này nhỉ? Thật là sai trái không? Đấy sự hỏi cho bao giờ thì tự con sẽ bán ra một số ức lượng đúng không? Có ai bán ra số không? Bao nhiêu? Ai bán số gì đấy đúng không? Nhưng mà điều đấy có chứng minh là trong phòng bao nhiêu người không? Đúng chưa? Thế mình còn phải anti không? Nếu tự bắn ra thì thôi kệ nó bắn ra chứ. Tự bắn ra mà. Tại sao phải làm gì đó? Kệ đi đúng không? Vấn đề là vấn đề là có đếm ra bao nhiêu thì không có không bao nhiêu hết chứ vấn đề không phải là có đếm hay không. Hiểu khác nhau chưa? Vấn đề không phải là có đếm bao nhiêu người hay không vấn đề có đếm ra bao nhiêu thì cũng không ai hết. Thì đấy là mấu chốt. Còn đu phải hiểu đúng cái mấu chốt đấy thì mới hiểu là sạch. Ôi mình không đếm nữa cháu sạch. Có đếm rồi đâu hỏi phát có người đếm ngay. Có ai đếm ngay không? Đ tay nào. Đấy con ăn trò giỏi gì nữa thầy bảo đếm đếm ngay nên vấn đề đây không phải là có đếm hay không mà đây là đếm có ra bao nhiêu thì cũng không tin là có từng lấy được có đếm ra bao nhiêu nữa thì không có không có ai hết hiểu ví dụ chưa chứ mình ngồi ăn đi cái đếm là sai rồi đấy đếm ra bao nhiêu thì cũng không g sạch trong phòng này có 40 người sạch thế con chả thấy giả tin được là có 40 người thật sự nói thế thôi chứ Đấy, mọi hiểu hơn về về thiền chưa? Không phải là có đếm hay không mà là đếm có ra bao nhiêu nữa thì cũng không tin là có ai cả thì nó mới sạch. Con có thể ngồi lảm nhảm trong phòng 30, 50, 80 thàu hết. Có ai có ai thì là sạch. Con bảo là không được đếm nhá. Đếm là sai rồi thì bắt đầu không sạch đấy. Vì trong đời con sẽ có một thứ gì có thật. Chính cái suy nghĩ đếm nó có thật. Con phải ăn tin nó. Thế là mất sạch. gì nữa n nó có mình có nói cái buồn ngủ sạch là gì đấy vẫn buồn ngủ nhưng mà làm có gì có cái bồn ngủ nào thì sạch còn vẫn ngủ và chống lại bồn ngủ và hết bồn ngủ thì hết bồn ngủ thì vẫn gì không sạch vẫn có cái buồn ngủ vừa bị tiêu diệt xong hiểu sự khác biệt bây giờ với trước đây không cái thiền bây giờ nó khác rồi đấy đúng chưa thiền cái tính bất chấp suy nghĩ nó mạnh hơn rất nhiều rồi bất chấp suy nghĩ đây là đây là cách nói như bất chấp cả trải nghiệm luôn ấy ch bất chấp cả suy nghĩ lẫn thô và tế mà bản chất bản chất bất chấp cả trải nghiệm luôn nó không có gì hết bất chấp trải nghiệm nó đi quấy vào cũng được đang là không có gì hết bất chấp trải nghiệm ngày xưa mình nói bất chấp suy nghĩ đúng không thô và tế đúng không thì đây đây là một cách nói khác đang là không có gì hết bất chấp trải nghiệm Đấy thì đây có thể con thể con có thể đóng khung vào và làm ảnh ảnh nền được đấy. Ừ bất chấp trải nghiệm luôn. Mà nghiệm thì nó mạnh rất mạnh đang là không có thiết bất chấp trải nghiệm nó tương đương cất suy nghĩ không và thế đấy nhưng mà câu này nó đánh và tính trải nghiệm để cho dù có trải nghiệm không có. Đấy đang là không có gì hết. Bất chấp trải nghiệm thì con này dùng một trong hai câu để làm hình nền. hoặc là có cái loại điện thoại hình ngoài trong hai hình khác nhau để hai hình ấy cũng được đang là không có bất chấp trả cái người góc số ba nhiều ấy thì bắt chấp suy nghĩ nhưng mà cái ông mà góc góc số một nhiều ấy thì bắt chấp trải nghiệm cơ nó mới nó mới mạnh cái ông số một ông cũng không cần nghĩ đâu trền trải nghiệm thôi ông tin vào trải nghiệm mạnh hơn tin vào suy nghĩ đấy còn ông số ba thì tin suy nghĩ mạnh hơn trải nghiệm là có thể dùng một trong hai câu hoặc là một câu bên trong câu bên ngoài màn hình đấy tóm lại được đang là không có bất chấp trải nghiệm. Còn ông nào muốn thích hợp thì bất chấp suy nghĩ và trải nghiệm nhưng nghe nó yếu lắm hiểu không? Ai mà thích đầy đủ xấc sĩ vậy còn không dùng một trong hai được rồi. Sắp xí thô bá tế nếu mà dùng thô suy về giá suy thô bá tế chứ ch suy nghĩ không đủ còn không là dùng là bất chấp trải nghiệm học bất chấp nhận ra hiện trải nghiệm hiện ra trải nghiệm nó mới gặp con thật chứ hiện ra chưa con thấy thật nhưng mà trải nghiệm là thế chẳng đánh theo phân tế gì không đúng không toàn đang xí mà lại gì không có gì hết bất chấp đấy những người có đến những người nhũ toàn là góc số một nhiều rất là hợp những anh chị em nào mà số một nhiều ấy thì Thì thì nên dùng câu bất sải nghiệm ông anh em nào mà nghĩ số ba nhiều thì có thể có thể dùng câu chí vật thế nhưng mà trước sự đo rồi thì cái có những bạn mà ai cũng tưởng là số ba thì đo toàn là số hai thôi nghĩa là như hoàn cảnh tính rất là mãi các con ấy có thể người giúp số ba nhưng mà gặp hoàn cảnh đến toàn số hai nên là cái này nó chỉ tương đối thôi không có ai có cái tự tính là số 1 số hai số ba mãi cả đang là không có gì hết bất chấp. Đấy kinh nghiệm sạch đấy. Định nghĩa đình nghĩa kinh nghiệm sạch viết đi. Đấy là định nghĩa kinh nghiệm sạch định nghĩa kinh nghiệm sạch ở trên có một địa khác rồi đúng không? Đây địa khác đang là không có gì hết. Bất sấp ch kệm sạch con được kinh nghiệm sạch đúng không? Thì đây là nhệm sạch đấy. Đây đ kinh nghiệm sạch đang là không có thế có giúp định nghĩa về cái kinh nghiệm sạch đúng không mà con cần tích cập trong tới là gì đang là không có dếp trải nghiệm đấy lý do con nên làm hình nền điện thoại đấy có thể dùng một trong hai câu là thô và tế hoặc là trải nghiệm Nếu bạn nào giỏi làm Photoshop làm hình gửi lên cho group xong rồi wow đang là không có bất sức trải nghiệm xong rồi bất thấp trải nghiệm Con thử xem nếu mà nhận ra cái này thì có phải là thấy đề là mơ không? Nhận ra này thì đúng đề là mơ gì? Không có thế bất sải nghiệm thì mơ quá đấy. Các em cứ tập trung vào câu này. Bất chấp trả trải nghiệm thì nó cũng bao gồm cả suy nghĩ thô và tế mà. Th con dùng hai từ đấy như thương nhau. Người nào thuộc tuýp thì người nào mà chạm dùng thôi. Đấy vì hai câu nó tương đương nghiệm trải nghiệm cho sĩ thuật tế đang La không có gì hết, bất thức trải nghiệm toàn tủm tỉm nãy giờ cười gì đấy trải nghiệm gì trong đầu đấy nó không x hỏi con trải nghiệm gì cơ mà trải nghiệm gì mà con cười khúc khích nãy giờ b sấp trải nghiệm thì con nghĩ trả khi sư nói thế nghĩ trải nghiệm gì rồi ừ ok thế ừ thế mà cười không khích không khích hóa ra có người quá đơn giản đúng không tưởng ý tụt váy gì Bây giờ mới có đang là không bất sắp xảy nghiệm thế thôi. Cái này mở đường đến việc là đây là mơ. Nếu con thực sự chứng ngộ được cái này. Còn các con hiện giờ là phụ thuộc vào trải nghiệm quá mạnh. Còn bây giờ là lệ thuộc và trải nghiệm. Đúng hay sai là do trải nghiệm? thành hay bại trải nghiệm trải nghiệm là nô lệ của một cái trải nghiệm nhưng mà con phải đến trạng thái bất chấp trải nghiệm thì con mới có hạnh phúc có tự do bây gi người ta lên mạng người ta chê con chửi con phát khổ ngay ch lệ dục trải nghiệm quá đúng chưa con này con nếu con thực sự muốn giải thoát thì con phải bất giấp trải nghiệm Đúng trong mơ tối này con trong mơ tối này hả con có đúng là không có gì hết bất trong trải nghiệm không hay là cứ một trải nghiệm đến phát là con lại hóa ra là có bản chất luôn không có bất sức trải nghiệm đúng không nhỉ giống này con đúng là luôn luôn không có gì hết bất sức trải nghiệm không câu này áp dụng của mấy đúng ngay đúng chưa áp dụng của mấy đúng ngay trong mơ thì đúng là đang là không có hết sức trải nghiệm không thế đời chả nhẽ lại không phải trong đời đang là và có cái gì là do trải nghiệm các con là bị thế đang là ok nhưng mà có gì là do trải nghiệm trải nghiệm đấy các con đang sống thế đấy có đúng không các con là đang làm và có cái gì là do trải nghiệm đúng nhở có đúng có kiểu ra kinh nghiệm của con có đúng thế không có cái gì là do trải nghiệm Trong thực ra là gì? Không có bất chấp trải nghiệm thì con lại là có cái gì là do trải nghiệm. Trải nghiệm đúng chưa? Trải nghiệm tương đương với có tồn tại có do tồn tại do trải nghiệm mà đúng chưa? Đấy thì đây đây là quá trình các con đang phải thay đổi đấy. Các con bị đánh thuốc một phát đẻ ra chưa kịp để ra đã bị đánh thuốc là có cái gì là con trải nghiệm bé mà. Chẳng phải lỗi của con thuốc đánh thế thôi chứ có vẻ là con cố gắng học cái môn đấy đâu. Để ra bị đánh thuốc là có gì là do trải nghiệm. Đấy thì người phả nhận ra là không phải nhầm rồi. Không có gì hết bất chấp cánh cửa đến tự do đấy. Dù trải nghiệm gì thì cũng chẳng có gì hết. Đấy đúng không? Vì thế là đặc biệt đoạn này những cái trải nghiệm khổ nó sẽ rất giá trị. Trải nghiệm khổ thì con sẽ tập đến nơi đến trốn mà xem đúng không? Và nếu có tập được thì nó sẽ có trải nghiệm chứng ngộ ở ngay cái lúc mình khổ. Đấy chứ trải nghiệm sướng thì cái câu này nó không si nhê. Không có gì hết bất chấp trải nghiệm sướng thì cũng đúng nhưng nó không si nhê. Phải là không có gì hết bất chấp trải nghiệm khổ nó mới xin nhê. Đúng không? Có ai đang có ai đang cảm thấy cuộc sống mình Hiện giờ có nhiều th tương đối khổ ra anh không? Tương đối khổ. Ô nhiều thế cả gần như cả lớp à. Có ai không cảm thấy đây? Ô Hải Yến à chết không cảm thấy là là chết đấy. Thế chết đấy. Chết chết chết chết chết chết chết đấy. Bây giờ khổ là quá may luôn. Ai mà khổ là quá may. Đúng là được cho được ban đấy. Ban cho. Khổ là mình sẽ tập và có hiệu cảm thấy hiệu quả của nó ngay. Không khổ thì mình không thấy hiệu quả mấy cái môn này lắm đúng không? Dấu nó dấu nó sẽ không sâu bằng cái việc là người khổ. Người khổ dấu nó rất là sâu. Đấy về gặp chồng anh gặp khổ em đi. Anh làm khổ em đi. Anh có bí mật gì kể ra để em khổ đi. Úi giời ơi. Nói xong phát chắc khổ luôn. Chỉ có câu chuyện thôi. Ờ anh kể cho em. Câu chuyện xong em khổ đi. Đấy anh kể cho bí mật mà em kể xong em khổ đi. Kể ngay kể em đang cần khổ anh kể cho em một bí mật và để xong em khổ luôn đi. Đấy xôi rồi có ngay có ngay có ngay. Ai cũng có bí mật gây khổ người khác hết. Toàn hả? Hỏi đi đ muốn khổ. Ai cũng có mà ai cũng có bí mật cái khổ cho người người yêu của mình hết kiểu ông chồng nó tối nào cũng mơ yêu cũ. Ui giời ơi khổ không? Không chưa khổ à? Chưa khổ không được phết chứ hả? Thì không ví dụ ví dụ cái để con hình dung thôi. để có một có một hình dung về những cái chuyện có thể gây khổ thôi đúng không? Huế nói là tối nào m cụ hoạt khổ không bảo là nếu màụ bảo khi ích với anh em vẫn yếu cũ rồi chỉ khổ còn đang khóc luôn rồi đấy đấy đấy đấy đấy m hiểu thế nào là bị mật gây khổ chưa ai cũng có mật gây khổ không có không phải không ai không ai không có hết nào hiện Nếu mà chồng con nói thế còn thế nào? Giống Vũ Toàn ấy. Nếu mà ông nói giống Vũ Toàn và nói thì con thế nào? Tức là con thấy là nếu mà bảo khổ hẳn thì cũng không thấy khổ lắm sư phụ ạ. Ừ. Tức là nói chung là với con thì cái việc ở với Chồng hay không ở với chồng nó không quan trọng. Thế là phải cái người khác một nguồn khác đúng không? Nguồn khổ. Nếu mà con hư ạ. Nếu mà con hư con hư con thấy không? Qua chuyện yến thế là khổ được một may mắn không? Người ta cố mãi còn khổ được này. Đấy may mắn chưa? Khổ là một ban phước. Ban phước lớn luôn nhất là đoạn tu này mà khổ ấy. Đoạn tu này đoạn mà con con cần một cái nguyên liệu đủ mạnh để con thực sự muốn thấy là không có gì hết và cần một sự vênh là giữ việc thấy không gì hết nó khác với cả có hết là như này con cần hai thứ cần khổ thì hai lý do một con có một lý do rất mạnh muốn thoát ra cái thứ hai là con cần thấy sự vênh sự tranh lệch cực cực lớn giữa tập kh mà thấy không có gì hết bất chấp trải nghiệm với cả lúc thấy có gì hết thì nó tranh hẳn Còn cái đấy cái số tâm thức của con cần đấy. Mà hiểu tại sao giá trị khổ hiểu chưa? Làm đứa nữa khổ luôn đấy. Làm đứa nữa khổ luôn. Thế thì khổ thật ạ. Chị Yến đẻ thêm một em thấy khổ đấy. Khổ thật ạ. Thì chị Thái qua bảo là để con nhỏ đ không được đi học trực tiếp thấy khổ luôn rồi nhá. Con đừng nghĩ là phải to nhá. Ví dụ con bị ngứa trên người nó rất gương áy khó chịu không thoải mái. Nế là khổ lắm rồi đấy. Đừng nghĩ là phải khổ to. Xong con tập con tập một lúc đó thấy ô chả có vấn đề gì cả. Con chênh nhau hay chênh nhau đủ để con thấy giá trị rồi chứ đừng nghĩ là phải cái khổ rất kinh khủng. Thế những cái khổ nhỏ nhỏ đấy thì nhiều ạ. Chỉ là những cái kiểu như kiểu khổ nó rõ nó rõ nhỏ nhưng mà nó dãy đi rất lại. Vâng. Cái đấy thì có ạ. Cái đấy không nhỏ đâu nhưng mà kiểu con không nghĩ đấy là kiểu như là nó có hẳn một cái sự chênh giống như kiểu ví dụ cái gì đấy nó phải phải không cái đấy được mà cái cái ngứa trên ngừa ra tốt mà ngứa mước dây đi dứt lại tốt mà không cần khổ to đâu rồi có hỏi gì đâu hôm nay sự hết thế đủ đấy có ai hỏi gì không hỏi đâi Con xin chia sẻ trước một tí được không ạ? Được được. Con chia sẻ là cái đợt này thấy khác như thế nào ấy. Đợt trước thì con khảo sát và con tư thì con cũng thấy thuyết phục. Tức là về mặt logic rất thuyết phục nhưng mình cảm thấy nó cứ khô khô ấy. Nó cứ không thấm vào cảm giác cứ không thấm vào cái cảm nhận của con ấy. Thì lúc cái lúc thiên này thì con mới thấy nhận ra là à hồi trước mình tư nhưng mà mình cũng vẫn tập đến cái bước cuối cùng là phải kiểm tra xem có kinh nghiệm đang là hay không, nhìn kinh nghiệm đang lá hay không. Nhưng mà cái thời gian mình nhìn mà nó quá ngắn cho nên nó không gây dấu ấn tâm thức và mình vẫn còn quá ít. Là thứ nhất. Cái thứ hai nữa là Thì bây giờ con mới cảm nhận là à có cái cảm giác là mình nhìn vào kinh nghiệm nó và bất chấp suy nghĩ nó là như thế nào. Thì hôm thứ năm vừa rồi con có một cái dấu ấn tâm thức nó rất là mạnh là hôm đấy tự nhiên buổi đêm con thấy Cavi cứ đặt đặt đồng hồ báo thức ấy. Ừ. Tít tít tít không biết để làm gì. Xong con tắt đi lúc sau nó lại bật lên nó lại nó lại kêu lên. Thì tự nhiên lúc đấy có một cái ký ức nó ùa về ấ là hồi xưa con đã từng thấy hình như là Cavi buổi đêm nó thức dậy nó nói chuyện với người nước ngoài hay sao ấy. Nói chuyện nói chuyện tiếng Anh thế còn tưng tượng là nó nói chuyện với người nước ngoài rồi nó sẽ có một nhóm chat rồi nó sẽ có rất nhiều chuyện xảy ra với nó và cái đợt đấy thì nó trầm cảm nên là con không truy hỏi đến cùng cái chuyện đấy mà chỉ giúp đỡ nó dần dần ý. Sau sau đó thì hôm đấy con cùng lên là con hỏi xem là tại sao con lại đặt điện thoại chung chương nhiều như thế. Ừ xong rồi nó bảo con dậy để con thức học bài nhưng mà con lại không tin. Sau đó thì con con không cho cô dùng điện thoại nữa. Sau đó thì Kavi nó mới khóc. Nó khóc và lúc đấy tự cảm giác là con bắt đầu thấy ngày có một cái con Kavi rất thật là nó đang bị trầm cảm. Ừ. Và mình không giúp được thì cho con và mình là một người mẹ thật tội lỗi. Xong lại nhớ đến cả quá khứ mình cũng thật là sai trái và thấy rất là đau khổ. Ừ thì con rất là đau khổ. Thì lúc đấy con định là con ngồi con thiền luôn lúc đấy nhưng con không thiền được bởi vì là con rất là nhiều bão suy nghĩ xong con phải dừng lại con không thiền nữa. Con khảo sát từ từ xem là tôi nào, cavi nào, trầm cảm nào, cảm xúc buồn nào. Nhưng mà lúc đấy cũng mới chỉ dừng ở kiến thôi. Sau đó thì đi học lớp của quế ấy. Học lớp Quế về thì con mới thấy rất ấn tượng ở chỗ là Quế nói là mình phải có một cái mặc định là không có cái gì hết cả. từ đầu ngay từ đầu và hiện ra chỉ là hiện ra thôi chứ sao hiện ra lại bằng có là thứ nhất. Với thứ hai nữa là Quế nói một cái nữa là cái suy nghĩ hiện được ra thì thực ra làm gì có suy nghĩ đâu để mà kinh nghiệm thì con mới phát hiện ra rằng là à thực ra khi mà mình xác quyết là không có gì hết đang là chỉ đang làm thô không có gì hết bất chấp suy nghĩ tôi và tế bảo gì mình vẫn tin có một cái có suy nghĩ và mình phải thấy có suy nghĩ xuất hiện xong phải nhìn phải là làm gì đấy thì suy nghĩ nó mới từ thật về không thật thì sau đó con mới tư lại là mới thấy rõ ràng là chỉ có đang làm thôi, không có bất cứ cái gì hết. Không có tôi, không có vật, không có ngồi thiền, không có cả sắc thành thụ xuất phát sáu thứ. Và con chỉ kinh nghiệm lúc nào cũng chỉ một thôi, chỉ một cái kinh nghiệm đang là thôi chứ không có bao giờ con kinh nghiệm suy nghĩ cả. Ừ. Thế thì sau đó thì con bắt đầu mới ngồi thiền thiền lại luôn là lúc ấy con bắt đầu thiền được với cái tức là vừa tư sư với trường hợp vi xong con lại thiền được luôn. Lúc đấy là à đúng không có tôi nào hết, không có vi nào hết, không có trầm cảm nào hết, không có cái cảm xúc đau khổ nào hết mà chỉ có cái đang làng như này nó không thể chia tách được và nó nó sống động thì lúc đấy con mới cảm nhận được a cái sự giải thoát nó chênh vì trước đó con đau khổ như thế nào và bây giờ con giải thoát được như thế nào ngay lúc đấy thì thầy rất là có cảm hứng thì thì thầy thấy thấy rất là hạnh phúc có giống kiểu muốn thiền nhiều hơn muốn nhìn vào kinh nghiệm nhiều hơn ấy được nó đấy thì con thấy là cái lúc mà thiền thì thì sẽ có rất là nhiều cạm bẫy con con con có l ra một đống những cái lỗi mà hay gặp ấy thì vẫn còn một cái mà con thấy cấn cấn nhất là cái lúc mà con đã từ tư ví dụ cái hôm mà tư tốt nhất mà tư con thể đã tư sạch rồi và kiểm tra kinh nghiệm trước khi con ngồi thiền rồi thì cái cái khoảnh khắc thiền 30 phút thuyền con nó sẽ chia làm nhiều giai đoạn cái giai đoạn đầu là mình vẫn đang vừa mới kiến xong ấy và cũng ch kiểm tra kinh nghiệm rồi thì thấy rất là tự tin là không có bất cứ cái gì hết chỉ có đang là thôi và cứ nhìn vào đang là suy nghĩ bắn ra thì biết là không có suy nghĩ mà nhưng mà kệ nó thôi chỉ nhìn vào cái đang là sống động thôi thì vẫn nhìn vào kinh nghiệm và có thấy là không có gì hết mà chỉ có kinh nghiệm đang là giống động thôi. Thì xong sau đó thì nó sẽ đến một cái đoạn là rất nhiều suy nghĩ bắn ra và bắt đầu bị tin thật. Thì cái lúc mà suy nghĩ tin thật thì con ví dụ con bị chui vào cái suy nghĩ đấy rồi chẳng hạn như nói bảo là có màu hồng ấy thì con hỏi là màu hồng nào xong rồi nhìn vào cái hoặc là lúc đấy con bị ngứa chẳng hạn thì hỏi có ngứa nào ngứa ngứa nào thì con nhìn vào cái chỗ mà con cho là có ngứa đấy thì con thấy rằng là cái suy nghĩ ngứa ngứa ngứa nó cứ bắn lên xong cái cảm giác mà mình gọi là ngứa ngứa nó bắn lên là sẽ thấy rằng là cái suy nghĩ đấy nó cứ bắn lên và nó không tách rời được với cái cái cảm giác ngứa đấy. Cảm giác ngứa đấy nó cũng cùng lúc với cả cái cảm giác ở mông ê ê ở mông với cả có cả hình ảnh lúc đấy nữa thì thấy chỉ ở kinh nghiệm đam là không không thể tách giờ được thì cái kinh nghiệm đang là đấy nó cũng không tự bảo là có suy nghĩ hay tự bảo có cái ngứa gì hết thì con thấy là chỉ kịnh đă là thôi là một thứ hai nữa là mà không có cái kia không có ngứa vì kinh nghiệm này nó chẳng tự bảo có cái gì hết thì con thấy một là như thế và thứ hai là cái suy nghĩ nó cứ bắn ra bắn ra nó không liên quan gì đến nó không đại diện không liên quan đến bất cứ cái gì nó không nó không bảo được cái là có cái gì ấ thì mặc kệ nó được luôn. Thì đấy là lúc mà cái suy nghĩ mà nó nó bảo cái một cái mà mình thấy rằng là nó say lè l lè đi nhưng sau đó lại có một cái giai đoạn là cái suy mình cảm giác là mình đang ở trong cái cái đang làm không có gì hết rồi lúc nào cũng thế rồi thì con thấy nó lại có hai trường hợp xảy ra. Một trường hợp là ô bắt đầu nắm bắt kinh nghiệm là cho rằng là cái này à cảm giác này đúng và muốn giữ muốn duy trì nó. Thì khi con nhận ra thì thì cũng hỏi xem là thế Cái cảm giác giữ này có cảm giác giữ này không? Có cái gì cần giữ không? Có cái gì cần duy trì không? Là thứ nhất. Nhưng cái thứ hai nữa con vẫn thấy có một cái bị nhầm nhầm nữa giống như kiểu sẽ có lúc là con phân biệt là thế nào là ở trong kinh nghiệm thực sự hay là mình vẫn đang tin vào một cái suy nghĩ chứng kiến mà mình không biết ý. Tại vì vừa nãy sư phụ có nói là xem kinh nghiệm đang là thôi mà không tin. Thế thì cái không tin đấy là nó phải nhìn ở chỗ là mình mình nhìn vào kinh nghiệm. Và mình thấy không có cái gì hết thật chứ không phải là có một cái suy nghĩ xong rồi mình tin vào cái suy nghĩ đấy. Nhưng mà giống như con cảm giác là có những lúc con phân biệt rất rõ ràng là thế nào là tin suy nghĩ và thế nào là nhìn vào kinh nghiệm như có lúc đấy cảm giác như là nhất là cái lúc mà mình đang cảm thấy mình đúng đúng ấy thì khi mà suy nghĩ bắn ra à đây chỉ là đang làm thôi chứ không có gì hết. Là con cảm giác là mình bị tim vào suy nghĩ đấy rồi chứ không phải là con đang nhìn được kinh nghiệm nữa thì làm thế nào để phân biệt cái lúc mà mình đang cảm giác đúng đúng mà xong bị tim suy nghĩ mà không biết ấy ạ con. Con thấy có cái gì nghĩa là con đã tin và tin nó rồi. Con phải dùng cái có mà để mà để mà đi chứ còn không thể ngồi là cái gì có cái gì không nhỉ? Thế không là con thấy được con phải xem cái có ấy con tin có sự lúng túng thì bắt đầu có sự lúng túng. Cái mô tả con là có tin có sự lúng túng mà thì bắt đầu có sự lúng túng cứ lúng túng nào chứ con không thể ngồi đoán một cái không hiện ra. Con bắt đầu một cái hiện ra chứ mà lúc đấy đối với con tin có gì thì đấy là điểm bắt đầu của con. Giống như sợi chỉ để mình bắt đầu. để mình đi ý đúng không? Con nắm vào đầu sợ chỉ cái đầu đầu nào cái hiện ra mà con cho là có sự lúng túng của chính con đúng không? Thì con bắt đầu bằng cái mà con cho là có nhất lúc đấy là gì? Là sự lúng túng. Thế thôi. Ví dụ không biết đúng hay sai nhỉ? Thì có phải là một cái lúng túng không? Đúng không nhỉ? Một sự nghi ngờ không? Làm sự phân vân không? Thì bắt đầu phân vân đấy. Phân vân nào nghi ngờ nào đúng đúng nào chứ không cần phải đi đúng hay sai nhỉ? Xong rồi dừng ở đấy xong không biết làm gì. Tối thiểu là con có sự phân vân đúng không? Ôi nguyên thế này đúng. Sai nhở. Thế là thấy sự thật hay là vẫn đang suy nghĩ nhỉ? Có phải là con thấy tối thiểu là con phân vân luôn không? Nếu mà thường là phân vân là bây giờ kèm một con phân vân. Con thấy một hành giả, một người đang thân phân vân ở đấy thì đấy là cái chắc chắn là đối với con có. Còn đúng hay sai con biết đâu. Thế con đừng tìm một cái không biết mà bắt đầu một cái mình biết. Ấ ơ thế phân vân mình đã phân vân rồi. Thế phân vân nào của mình là thế thôi. Thì lúc đấy thì có lúc con con sẽ bị trôi đi con bị bỏ lỡnh. cách đấy có lúc con nhận ra thì con hỏi là đúng nào sai nào tôi nào đúng rồi nhìn kệ xong con nhìn vào kinh nghiệm đúng rồi như trường bảo con là không bất chấp được sĩ bảo rồi đấy suy bảo là đúng hay sai nhỉ mình không bất chấp được thấy không thế sai luôn định nghĩa nãy đây bất chấp gì đúng không? Con không bất chấp được nó bảo đúng hay sai nhỉ? Lại ra con phải tập cho đúng hay sai nhỉ? Thì con lại ngồi đấy mà phân phân tiếp. Như vậy là con không bất chấp được cái suy nghĩ đúng hay sai nhỉ? Rồi đúng không? Đang là không có gì bất chấp suy nghĩ vào trong trường hợp của con thì câu bất chấp nhỏ rất hay hơn là câu bất chấp trải nghiệm. Thế là hai câu đều hay mà câu này dùng một trong hai câu hoặc cả hai tùy đúng không? Trong nhiều con bất chấp suy nghĩ bảo nó bảo là đúng hay sai nhỉ? Chứ không bất chấp nó ngồi mình mình quay cuồng với cả đúng hay sai nhỉ? Chứ bảo mình không bất chấp được suy nghĩ đấy. đúng không? Nhưng muốn bất chấp được thì phải thấy nó đang nó đang linh tinh nó đang bịa ngự nói là mình mình gọi là không tin suy nghĩ thì không không cách nào là không tin suy nghĩ được. Cách duy nhất để không tin suy nghĩ là thấy nó biện đúng không nhỉ? Ví dụ bên nó biện là có đúng có sai trong có đúng có sai đúng không? Thế đúng nào sai nào? Có thiền đúng thiền sai nhưng mà thực tại có thiền đúng tiền sai không? Thế thì con lại tin có đúng sai thì bắt đầu vào đâu? Đúng sai chứ thực tại chỉ là đang là không có hết thì liệu có thiền không? Chứ còn chưa nói thiền đúng thiền sai mà thiền còn chả có. Thiền đúng thiền sai lại càng không có. Thế mà con lại đang tin là có thiền đúng thiền sai. Có phải là đấy là chỗ bắt đầu có tuyệt vời con không? Đúng chưa? Thiền đúng nào? Thiền sai nào, thiền nào luôn? Các con tất cả con đều nên có một câu tố hiểu được thiền nào? Thiền nào. Đúng không? Tôi nào tôi thiền nào đã không có gì hết thì sao lại có thiền đã không có gì hết sao lại có thiền đúng tiền sai đấy tối thiểu là con phải có cái câu lầm lọc đấy luôn thấy nó mới sạch chứ chứ đang là không hết nhưng mà có tôi đang thiền thì là nó sẽ không sạch rồi thế này càng thấy rõ là phải đợi ba tuần là đúng rồi anh em phải có hết trải nghiệm này đấy thì ba tuần nữa x nó gì đó mới Con sẽ khác và bây giờ tuần tới tuần nữa chắc là chưa đạt chưa kịp sao nệ ờ thế thời đại kỳ diệu thế gì đã các con là trải nghiệm kỳ diệu hơn năm nay rồi mà vẫn thấy thế giới đ khẳng kỳ rượu chả giống mơ những cái kỳ diệu này nó chỉ có trong mơ thôi cái sự đo đặc là một sự rất kỳ diệu rồi từ xưa nay chả có công nghệ đấy cho học trò thế mà con vẫn cho đây là thậ Được chưa? Biết bài mới thơ mới. Bài hát mới dụ chưa? Kể chưa? Hồ anh kể mọi người nghe chưa? Chưa. Hồ anh kể lên cho cái này không ghi âm vào đâu. Cái này bí mật không ghi âm được. Quay thoải mái như không ghi âm thôi. Thôi dừng đi. Không anh kể chuyện trong hoàn cảnh ra bài thơ nếu mà công nghệ vô thức là bài này con nghe bài này thì con sẽ có công nghệ là con sẽ có cái nhận thức vô thức là tin có góc nhìn 1 2 3 là thầng kinh còn công nghệ số hai là gì ấ nhỉ Hồng Anh hay là Minh Trang nhỉ? Đọc được ai đọc cũng được? Ai đọc được? Nghệ hai là nhận ra vở kịch vi diệu của biết khi mà mơ cứ như thật thì đấy con chưa sẵn sàng l hôm nay chưa giảng bộ đ lúc nào con sẵn sàng cho cả hai cái chỗ với nó như hôm nay có thể nói cái phần có thể thấy cái phần là tin là 1 2 3 là thần kinh rồi đấy không có xong mình lại tin là có thần kinh không xong có xong lại đau khổ vì nó có chiếu được một cái video s gửi cho có chiếu được video không cho xem video Chỉ 1 phút thôi. To lên bật tiếng. Đây con mèo nó đi vào cái phòng ta vẽ hình này trên kia. Ta vẽ hình này lên trên cái cái phòng bật đi play đi. Rồi chết Để thế thôi. Thế thôi chỉ không không. Thế thôi chỉ xem nào. Lần nữa nữa đấy. Xong rồi. Xong rồi thử đang đi bình thường. Ôi không ra rồi dừng đây nhá. Sao đ* muốn nói cái gì đây là thạng thái của ai? Với con mèo là hiện ra là bằng với tồn tại đây. có đúng không? Có có có phải với những cái con vật hay con người mà tưởng nó hiện ra là bao hồng tồn tại kinh khủng như nào không? Khủng đối với nó chở hiện ra thôi nhưng mà thực ra chuẩn hiện ra thôi nhưng đối với nó lại là gì? Tồn tại đấy các em phim này vừa thấy trước khi gặp con chiều nay trên TikTok à không phải trên TikTok nhầm trên th thread ừ ừ thế là hiện ra vòng tồn tại phát là Thế này luôn đang đi qua cái hố nhá chưa kịp nhìn chị chưa sao vừa nhìn xuống mất sao để gửi cho các bạn cái vi các bạn xem gử gử vào nhóm ờ đang là không có giết thì không sao hiện ra bằng vòng bằng dưới tồn tại phát thì sao kinh hoàng dậy dụa như là bị rơi hố trên nơi rồi mãi sau nó mới cảm thấy là không sao có phải hiện ra bằng tồn tại là như nào không đấy nếu có cái cuộc sống chạm th tồn tại thì sao? Kinh dãy dụ đ hiểu cổ thần kinh chưa? Khần kinh chưa? Đấy thế là khổ thần kinh có một con nó khôn nó khảo sát đấy xong nó không sao cả. Đấy là chịu khó khảo sát thì không sao đúng không? Trắng trí tuệ đúng không? Mấy con kia là hiện ra là mặc định tồn tại luôn không khảo sát gì cả. Ngay con đầu tiên ấy đứng trên đứng trên đấy một phát nhá. Là đang rất ngon đúng không? Chỉ nhìn xuống một cái thôi thì sao? dãy ruộng như bị dơ hố luôn đúng không? Đấy giống ai? Còn đang giống với con mèo này vì con mặc định là hiện ra bằng với có với có. Bây giờ hiểu khổ thân kinh chưa? Vậy con nghĩ về tất cả cái drama hoặc là con con đang trải qua hoặc là đã trải qua xem có đúng là giống này không. Có gì đâu chả có gì cả. Nhưng h đấy Con có khổ thân kinh không? Có. Bây giờ có khổ thân kinh không? Bây giờ có vẫn khổ. Mặc dù cái drama con nó chả có gì, nó chỉ hiện ra thôi. Ma con đang trải qua bây giờ bản chất nó chỉ hiện ra thôi mà con thì dậy rụa như là gì? Như là tồn tại đúng không? Con giống mèo không? Con dãy hết như nó tồn tại trong khi nó chỉ gì? Hiện ra mà không có gì hết. Đang là không có gì hết. Bất chấp sinh cái bảng. Con mèo là gì? Suy nhiên nó bảo cái hố chứ cái hố nó có đâu. Nhưng mà suy nó bảo là có cái hố phát thì sao? Đối với nó là gì? Thật luôn, tồn tại luôn. Rồi đúng chưa? Rất hợp với cả bất chấp suy ý bảo. Các con nên bất chấp suy ý bảo thì con không dận nh con này đúng không? Đây là mèo may là không bị bệnh tim bệnh tức đấy. Không là chết thật luônấy. Con mèo ấy. Con mèo có bệnh tim là nó chết luôn đấy. Đúng không? Đi thật là gì nữa à? Đấy thì cho anh em xem video này để anh em hiểu là khổ thần kinh là và mình đang thần kinh thế này. Cái bài hát này là tưởng m thức gì? Thần kinh nhớ ra thần kinh là thế này này. Các con ai cơ bản giống mèo hết quay thấy giống mèo mèo ra day được. Hơi giống giống không? Giống hệt hay là rất giống? Ai thấy giống hệt dày nào? Hệt. Giống hệt. Đúng rồi. Đang dãy. Qui bảo đang ông Vũ à gì Minh Hạ đang dãy đúng không? Đang dãy coi đang dãy đây nào. Đang dãy chuẩn rồi đang dãy. Yến là không có gì để dãy. Nghĩa là Yến là không dơ vào cái hố chứ phải là không không phải là không phải là sẽ không dẫy mà chẳng qua là anh em đi vào hố rồi. Còn Yến là chưa đi đoạn đi hố thôi. Yến giống con mèo đang đi trên đường mà nó chưa nhìn xuống ấy. Nhớ đấy không? Cảnh đầu tiên ấy rất là thường đúng không? Giẫm ngay trên hối, không nhìn xuống không sao. Nó vừa nhìn xuống vậy sao? Hiện ra bằng có thật dãy rộn như gì luôn đấy. Anh em thấy có muốn sống tiếp này không? Không. Thần kinh quá. Vấn đây là con các con ở đây không ai gặp chuyện gì hết. Vấn đề là không ai gặp chuyện gì hết. Muốn gặp chuyện thì phải có. Nếu không có thì sao lại có chuyện? Nó vẫn hiện ra. Mình không từ chối nhận ra. Giống như Con mèo nó vẫn không, nó vẫn ra cái hố mà mình không từ chố sự hiện ra nhưng có cái hố không? Hay khác hẳn nhau. Cái sự hiện ra đấy có bằng việc là có cái hố không? Không ạ. Con đánh đồng giữa hai thứ với nhau. Con con mèo và con người giống nhau. Chúng ta đánh đồng cái hố hiện ra nghĩa là có tồn tại. Đấy. Ở đây mình không phủ nhận tất cả chuyện đang xảy ra ở góc độ hiện ra. Đấy con đúng không? Khó khăn trong công việc, khó khăn trong mối quan hệ nó hiện ra như vậy. Thế nó không tồn tại đấy. Và con do bị đánh thuốc thì sao? Nó quen làm gì? Là tồn tại còn hành xử cứ như là nó tồn tại thật. Hỗ thật. Đừng giữ hỗ thật thì phải không vẫy chứ. Ôiết trời ơi. Đấy anh em thỉnh thoảng khi nào mà Bộ nhiều quá thì hình này cho vui hiểu không? Thế có gì đâu hiện ra chứ có gì đâu cho vui đúng không? Vấn đề của các con là con bị đánh đồng diện ra và tồn tại mất rồi. Con phải học cái loại giáo lý bây giờ ấy để con bắt đầu nhận ra rằng là bất chấp cái hố hiện ra thì vẫn không có cái hố nào hết. Đấy con mèo học đấy xong là xong gì nữa đúng không? Bất chấp cái hố hiện ra thì không có hỗ nào hết. Mình không phủ nhận cái sự hiện ra của cái hỗ nhưng mình không phủ nhận Cứ thế sao hiện ra là tồn tại cơ sở nào đấy? Cơ sở là cảm giác đúng rồi. Cơ sở con mèo là cảm giác tự nhiên cảm giác rơi xuống hố. Cảm giác rơi xuống hố. Cảm giác của nó rơi xuống hố đúng không? Cảm giác thật. Cơ sở tôi là cảm giác. Thấy chưa? Đúng. Vậy là cảm giác là ảo giác không? Cái này chứng minh đúng cái bài chiều nay sự giảng con mà thú vị là sự đấy. Trước khi dạy con mở th giờ chưa thấy cái này th cả. Th dùng thres là vì bọn Mỹ nó hay có tin chính trị trên th xem ở đấy như tiền đúng rất là kỳ quái đây hiện ra đấy có phải là đấy là một loại kỳ diệu chưa diệu đúng không mang đến một cách kỳ diệu cho con cả bao nhiêu năm sụ xem th chưa xem cái hình con vật nào luôn ấy thế mà tự nhiên hôm nay nó hiện ra xem chè ờ đúng rồi đấy bình nhân s hay bị hay hay mỉm mai nhân là toàn xem cháu mèo cười đúng không cái gì đó cái nó hếu được Đấy đấy anh em thỉnh thoảng nhớ là mình giống con mèo nhá. Thôi ăn cái này đi cho nó khỏi giống mèo nhá. Hay nói nào nhá. Ăn cái này thì sẽ thoát khỏi cảnh là đánh đồng hiện ra bằng tồn tại nhá. Đánh đồng hiện ra bằng tồn tại Khảnh mà con mèo nó vừa thể hiện xong đấy. Ừ. Hiện ra với tồn tại băng tồn tại. Băng tồn tại ai ăn cái này thì sẽ thoát khỏi cảnh đánh đồng. Ừ. Đó. Cắt bánh đi xin mọi người ăn. Ăn phát kiếp mèo nhá. Phát kiếp mèo được không? Yến là chưa đến đoạn thấy hố thôi. Đấy chắc cũng thấy rồi. Hả? Anh em nó đến cái hố rồi. Còn hiến sắp Đấy cái hố anh nào đang dẫy rồi đúng không? Anh đang dãy rồi con Yến là đang ch Yến miệng hố. Quan Trường dễ dụa với vợ rồi đúng không? Đấy tin vui là bạn đã tin buồng là bạn vứt cái hố rồi. Tin vui là gì? Không hố được à? Tin buồn tin vui mừ tin buồn không có hố. Tin vùi là chẳng có hố được. Ăn mừng đi nhá. Ăn mừng vì sao? Không hố nữ mà. Ăn mừng đi. Ăn mừng không hố đi. Khá mừng đúng không? Hóa ra là gì? B đang giãy rụa trong cái hố thế lui là gì? Mẹ chắ là đồng hố đúng không? Đang giãy không? Đang giãy mệnh tin vui quá đâu. Ăn bánh là thế tin vui đấy. Cụng ly cho tin vui nhá. Ai cụng ly này sẽ thấy là không có hố nào kết. Yeah. Hai cục đi sắp cụm này này sẽ thấy không có cái hố nào hết. Đấy có rồi. Có rồi. Đ có nh. này đợi xong này đấy xong không có cái hố nào hết được bù đấy vui. được cũng được đứng đ Đấy, sim này có gây rốn tố thức con không? Có tạo ra thức con không? Hại không cảnh con mèo đang đi chưa xong nhìn phát dãy luôn cảnh con mèo kia nó khảo sát không th gì đấy đủ thôi đủ thôi hiện ra bằng tồn tại phát là khổ ngáy hiện ra chỉ là hiện ra thì có vấn đề Đúng không nào? Xong chưa? Đủ chưa? Ai cũng đi này nhá. Sẽ cái gì nhỉ? Sẽ thấy là không có cái hố nào hết nhá. Thấy đời mình thấy đời mình không có hỗ nào hết cho nó mạnh nhá. Đời mình không có ô nào hết. Hỗ nào hết gì hết à. Đời mình không có hấu nào hết cùng nhau đi. Con chúc mừng nhau đi nhá. Đ ăn mừng mà ăn mừng là đời mình không có hố hết. Đời mình không có hết. Đời mình không hết nhá. Ok không? Đời mình không ăn mừng không bán ăn mừng không ăn mừng không ăn mừng nhá đời mình không có hôn hết mừng quá rồi cái này mà đóng Thật này đây là đóng mình thật luôn. 1 2 3ô vô 2 mình không có cái nào hết. Quay quay không? Quay quay clip không? 1 2 3 Đời mình không có cái hố nào hết. Cái này mới đá ăn mừng này đúng không? Chứ mấy cái thành công đời thường ăn mừng cái gì? Đúng rồi. Rượu ngon nhỉ? Ngon không? Rượu rất hợp với môn ăn mừng này. Mơ đấy. Mơ thì không hố được hết đấy. Thật làm sao lại không có hố được. Thật thì đầy hố. Đúng rồi. Thật thì làm sao thoát khởi hố được. Rơi là chìm sao thoát được. Ngay ở giữa cái hố mà không thấy hố nào hết là sướng nhất đúng không? Đấy là đấy việc mình sẽ làm trong năm nay thôi. Thế quất đấy 444 đấy. Năm nay năm nay không cần phải đợi sang năm sau. Ăn đi mọi người ăn ăn đi à. Có t ăn kia mọi người đi. Ô trong đấy đi Ăn mừng mà có gì ăn mừng có thời gian sẵn chưa mọi người nhiều lắm mấy khi ăn mừng chuyện này đâu đúng không kiến thấy khổ chưa không có hố để tập khổ chưa các bạn còn đang giãy rụa để tập mình thì không phải không có hỗ nào để tập cảng chất quá Hố to nó không bám được không ra được. Con mèo nó không thấy nó không ra được chứ khố bé nó không ra ngay đây. Hô bé bé tí nó thể ra ngay. Nó cảm thấy yên tâm. Cố phải đủ to thì nó cảm thấy nó không ra nổi vùng vẫy.