Dẫn thiền Đang là mà chẳng là gì cả

Bản gõ chi tiết
Transcript

N b đố này nhá. Bây giờ mọi người tưởng tượng là mọi người đang đang thiền đi nhá. Tạm tưởng tượng đi. Thiền thiền thiền luôn đi. Dẫn thiền nhá. Dẫn thiền 5 phút nhá. Đừng nhanh nhá. Ok thả lỏng thôi nhá. Em đ thả lỏng. Ok thả lỏng chưa? Nào lòng mắt mở ra. Nhắc đi. Đang làm mà chẳng là gì cả. Mình là cái gì? Mình là ai? Mình là cái gì? Cái gì? Hơn đấy mình là cái gì? Xong đọc câu đang là mà chẳng là gì. Khi mình nhận thức là mình đang làm chẳng là gì cả thì tự nhiên không nắm bắt th thứ đang hiện ra và những thứ trong suy nghĩ nữa vì mình chả là gì chẳng là gì cả thì không có tương lai quá khứ không có việc này việc kia không có đi lại không có nói năng không có nợ nần không có gì cả hãy cảm nhận đang là vẫn đang là nhưng chẳng là gì cả hãy cảm nhận sự đang làm của con hãy cảm nhận đang là này đấy và cái đ này nhưng cái đang là này nó không phải là cái đang là của một cái người một cái thân thể hay của đồ vật đang là mà chẳng là gì đang là không phải đang là cổ vật nó chỉ là đang là một trạng thái ngay ở đây ngay bây giờ không bất di bất tịch không thể hiểu về bất kỳ gì Đấy, cảm nhận trạng thái bất di bất dịch chỉ đang là không di chuyển, không bị ảnh hưởng đến bất kỳ cái gì. Con thể liếc mắt sang phải sang trái để con hiểu rằng nó thế nào là vất dân dịch. Vấn đề dịch nữa là mọi thứ hiện ra bên trong nó bình thường, còn nó thì không sao cả chứ không phải dịch là mắt còn phải nhịn thẳng ở phía trước không phải không bị ảnh hưởng, không bị la chuyển cũng như vậy. Con phải hơi lắc nhẹ người con có thể nhìn xuống dưới nhìn xuống bên trên. Nhưng cái đang là đấy nó không ảnh hưởng không bị ảnh hưởng. Cái đang là này không bị ảnh hưởng bởi những thứ hiện ra bên bên trong. Vẫn đang là bất chấp trải nghiệm. Hãy thả lỏng đứng cắng thẳng vì nó luôn ở đây không phải đi tìm nó không phải từ bỏ một cái hiện ra để tìm một cái đang là không hiện ra đừng tập như vậy. Hãy thả lỏng và cảm nhận cái sự đang là đây thôi. Đơn giản thôi. Hãy thả lỏng và cảm nhận cái sự đang là nhắc mình đang làm mà chẳng là gì cả. Đấy chỉ một lời nhắc thôi. Đừng dùng câu đấy để đi tìm một cái gì. Đấy chỉ lời nhắc về nhận thức. Đừng có thể buông cái gì ra tìm một cái gì khác. Không con này thả lỏng và cảm nhận cái đang là sau đó nhắc một nhận thức đấy. Đang là mà chẳng là gì. Nó chỉ có vậy thôi. Đấy. Thả lỏng cảm nhận sự đang là một. Ai làm ai cầm được cái bước một giờ tay nào? Thả lỏng cảm giữ l ai thấy bước một này dễ rơi hai tay rồi sau đó nhắc một câu đang là mà chẳng là gì cả. Lưu ý là câu lân nhắc này không phải là để bỏ cái gì tìm cái gì chỉ là một l nhắc và nhận thức nó đơn giản thế thôi. Nhưng một cách tự nhiên nếu có sử nhắc nhận thức đấy mà con hiểu đúng tự nhiên tâm trí nó rơi rời bỏ những thứ đang nắm bất kể là thứ gì. Có người thì nắm tương lai quá khứ, có người thì nắm công việc, có người thì nắm những cái hiện ra trước mặt. Nhưng cái câu đang làm mà chẳng là gì cả và nhận thức ấy nó khiến cho sự từ bỏ không nắm nắm bắt tự xảy ra và chỉ còn cảm nhận đang là mà thôi. Lại một lần nữa rất quan trọng là mình không đọc câu đấy ra để làm cái gì hết. Đọc ra để cắt, không đọc ra để tìm trạng thái. Không đặt ra để đọc ra để rũ bỏ, không đọc ra để từ bỏ sự nắm bắt, không cần luôn. Vì khi hiểu đúng ấy thì sự tự bỏ, tự trở về nó sẽ tự xảy ra. Nên con chỉ cần à thả lỏng này cảm nhận sự đang là sau đó đọc một lời nhạc mà thôi. Đang là mà chẳng là gì cả. Những ai khi sự đặc cồi lên cảm thấy có một sự bỏ nắm bắt vừa đây bộ đang nắm bắt rồi không nắm nữa đấy những ai chưa cảm thấy đấy rồi được rồi nhưng mọi người còn lưi đúng không hãy tiếp tục ngồi như vậy cảm nhận vào sự đang là và thỉnh thoảng nhắc một câu, đọc một câu đấy. đang làm mà chẳng là gì cả. Khi đó hình tướng vẫn hiện ra bình thường, suy nghĩ vẫn hiện ra bình thường nhưng cái cảm nhận đang là không mất. Nếu lúc nào nó mất thì con ch Dần cảm nhận lại, cảm nhận sự đang là và đọc lại lời nhá. Đang là mà chẳng là gì cả. Ở đây không hề có sự từ chối nào hết. Nó không từ chối cái hiện ra để đạt được một cái gọi là đang là Họ không từ chối suy nghĩ để đặt được một cái gọi là đang là không. Nhắc lại nó chỉ có hai bước thôi. Một là cảm nhận sự đang là. Hai là đọc một lời nhắc với nhận thức đang là mà chẳng là gì cả. Chỉ có hai thứ đấy thôi. Khi con ngồi như vậy thì có thể những suy nghĩ sẽ xuất hiện. Ví dụ bảo mai phải làm gì mấy giờ phải đi về. Trời lạnh này không biết có giữ được ấm tối nay không. Khi suy xuất hiện con đừng từ chối, đừng nhìn nó như một kẻ địch. Vì mày mà tao ảnh hưởng đến thiền, ngược lại con nhận thức rằng nó chính là thiện rồi để nó làm gì thể. Đ hiện ra chính là đang là nó lã còn không có thật nữa nên nó không thể ảnh hưởng gì đến đang là bởi vì nó đang diễn tiến ra. Vì con đang thiền và đang diễn tiến nên nó chính là thiền. Nó chính là sự diễn tiến của thiền nhưng nó đầy đủ vì con đang thiền song suy nghĩ diễn tiến thôi nên nó đầy đủ nó là diễn tiến của thiên và nó tắt và nó là thiền bởi vì nó là diễn tiến của thiền nên chả lý do chống đối nữa cả. Suy nghĩ là dễ dến của thiền. Thế nhưng thứ con đang nhìn thấy là cái gì? Là diễn của thiện. Con đang thiền. Khi con đang thiền thì suy được diễn tiến ra. Có đúng suy là thiền không? Có. Khi con đang thiền mọi thứ hình ảnh nó diễn tiến ra. Âm thanh hình ảnh cảnh vật sẽ diễn ra. Có phải cảnh vật cũng là thiền không? Vì thế nên không còn trên đời không còn cái gì phá thiền được nữa. Trước đây con có thiền và suy nghĩ hai thứ khác nhau. Nên suy nghĩ thì có thể phá được thiền. Còn suy nghĩ là cái được diễn tiến ra từ thiền và nó là thiền luôn nên nó không thể phá được thiền nữa. Vì vậy nên khi suy nghĩ hiện ra, khi con năng thiền hiện ra hãy nhận thức rằng nó là thiền. Suy nghĩ là thiền. Nó là diễn tiến của thiền nên nó là thiền. Khi hình ảnh hiện ra, âm thanh hiện ra nó là diễn tiến của thiền nên nó là thiền. Không còn bất cứ một sự tách rời giữa suy nghĩ và thiền. Không còn một sự chống đối giữa suy nghĩ và thiền. Suy nghĩ không làm hại thiền được nữa lo thiền đấy. Thì khi mà con trong kỳ thiền nếu con nếu xuất hiện suy nghĩ hãy nhận thức rằng hãy nhận ra rằng nó là thiền nhận ra chỉ là nhận thức thôi chứ không phải là là làm hành động gì đặc biệt để nhìn xuyên thấu gì cả thì nhận thức rằng nó là thiền vì nó là diễn tiến của thiên đế hình ảnh hiện ra trước mặt thì nó là diễn tiến của thiên con đang thiền mà con đang thiền Mọi thiện ra trong thiền là tiến của thiền xong không còn cái gì chống lại thiền được nữa vì đơn giản là con đang thiền Những ai cảm thấy là suy nghĩ và hình ảnh hiện ra là diễn tiến của thiền ra đây đây. Những ai vẫn cảm thấy rằng nó gì đó phá thiền ra đây ảnh hưởng không tốt đến thiền. Đây này được rồi. Mình sẽ ngồi thêm 5 phút nữa nhá. Trong 5 phút đấy thì một là con cảm nhận cái sự đang lẻ, hai là th Thỉnh thoảng cảm khi cảm thấy cần thì nhắc một câu đúng không? Đang làm mà chẳng là gì cả. Nhắc nếu cần chứ không phải là nhắc nhẹ. Đấy, nhắc khi thế cần. Thứ ba là suy nghĩ và cảnh vật hiện ra. Cái nhận thức là diễn tiến của thiền. Vì thế nó chính là thiền. Thế thôi. Đấy. Đ nó có ba cái đ một dòng thứ ba thấy. Cái thứ chính của quan trọng nhất là cảm nhận cảm nhận cái sự đang là này nó đầy đủ là kinh nghiệm đang là diễn tiến đấy. Nhưng mà mình hôm nay mình sẽ nói ngắn gọn thôi. Ngắn gọn sẽ có hiệu quả hơn. Cảm nhận cái đang là sự đang là. Thứ hai là nhận thức. Nhắc một câu nhỉ? Nhận thức là đang là chẳng là gì cả. Khi nhắc điều này có hiệu quả thì tự sự nắm bắt và suy nghĩ vào vạn vật tự nhiên rời rồi. Còn không phải cố tình rời cái gì cả. Thứ ba là khi suy xuất hiện thức rằng suy nghĩ đấy là diễn tiến của thiền với con năng thiền nên suy nghĩ chính là thiền. Khi hình ảnh âm thanh xuất hiện, nó là diễn tiến của thìa. Đây nó chính là thìa cũng nhận thức như vậy thôi chứ không có từ chối hay là làm gì nó hết. Chỉ nhận thức thôi. Giống như lúc nãy thôi. Giống như cái câu là Giang Thiền mà đang làm mà chẳng là gì cả. Chỉ là một sự nhận thức. Không có sự chối gạt cái này đặt được cái kia. Mà con ngồi rất là bình thản, rất là tự tin không ngồi để đặt được cái gì con chỉ đang là mà thôi. Giống như trước đây mình có một hiện diện không khục đích ấy. Thì đây là hiện diện khung mục đích. Con chẳng đạt được cái gì, con chỉ đang la thôi. Con ngồi đạt được cái gì không? Con chẳng đạt được cái gì cả. Con chỉ là thôi. Nhưng mà con là thì con là cái gì? À con là nhưng con không lạc cái gì cả. Đấy, con chỉ đang là chứ con không là cái gì cả. Con không là một người ngồi thiền, không phải là một người đang trên đường giác ngộ. Con không phải là sống không sá thả chiếu, không phải là cái gì cả. Con chỉ đăng lên mọi bám chúc của suy nghĩ và khái niệm sẽ tự dụng xuống nếu mà con dừng lại là đang là mà không là gì cả. Khi đó suy nghĩ xuất hiện không sao hết, nó không gây được chuyện gì vì nó chính là diễn tiến của con không cần phải quan sát suy nghĩ, theo dõi hay gạt bỏ. Coi như nhận thức rằng suy nghĩ là thiện. Rồi để nó đi đâu thì đi. Diễn tiến của thiền ấy nó chỉ có gây hại à chỉ có gây lợi không gây hại thì đem lại ích thôi không đem lại hại thì có tiền hết. Nên nó nói gì nó làm gì kệ nó. Còn không cần phải làm gì nó cũng không cần phải từ chối nó nhận thức về nó xong là xong. Tôi để nó tiếp tục xảy ra. Cái hình ảnh đến âm thanh đến cảm giác thân thể đến, suy nghĩ xúc chạm vân vân đến. Hãy nhận thức như vậy. Cảnh là thiền, nghĩ cũng là thiền. Con là ai? Con thực sự là cái không đến không đi chỉ tự nhiên. Những thứ hiện ra là gì? Cảnh là thiền. nghĩ cũng là thế. Đấy là nhận thức của cô. Mình là gì? Thế giới là gì đấy? Mình là không đến không đi chỉ tự nhiên chỉ tự nhiên mình chính là cái đang làm mà chẳng là gì cả. Cái cảnh là cái gì? Mỗi hiện ra là gì? Cảnh là thiền. Nghĩ cũng là thiền. Khi đó con nhận thức rằng con đang là mà chẳng là gì cả. Nó tiếp tục như vậy. Con không đang tu, con không gì cả, con chỉ đang làn đang xảy ra chứ không phải là con đang thiền, con đang là con không thiền. Còn thiền là cái cảnh đang xảy ra. Thì có câu là cảnh là thiền, nghĩ cũng là thiền. Nhưng con không thiền, con đang là con là cái gì? Chả là cái gì cả. Con chỉ đang là Con đang làm gì? Con chẳng làm gì cả. Con chỉ đang là Cảnh đang hiện ra là gì? Là thiền. Nhưng không phải con là người thiền. Thiền sẽ trong con chứ không phải là con là người đang thiền. Con chỉ đang là suy nghĩ là gì? Suy nghĩ cũng là thiên. Vì sao? Vì đó là cảnh thiên. Thiền đang diễn ra trong diễn tiến thiền đang ra trong con không cần phải làm gì nó nữa. Tại vì suy nghĩ hỗ trợ thiền tối đa vì nó là diễn tiến của thiền nó không gây chuyện cho thiền. Con thể tự do, con thể thoải mái, con thể thả lỏng. đang là này nó không từ chối cái gì hết, nó chỉ là thôi. Nếu bất chợt có sĩ nổi lên thì đó là thiền và diễn tiến của tiền không có gì phải giải quyết không có gì từ chối. Hình ảnh âm thanh đang xuất hiện chính là thiền, không có gì phải từ chối. Con đang là và thiền đang xảy ra một cách tự nhiên bên trong con. Con chỉ đang là con không là cái gì hết. Thiền đang xảy ra tự nhiên bên trong dưới hình tướng của cảnh và suy nghĩ. Còn con chỉ đang là mà không là gì hết. Bây giờ nếu con có lắc phải, lắc trái quay đầu thì con vẫn đang lả. Con gãi chân gãi tay đang là và cái gãi chân gãi tay đấy chính là thiền. Thiền tiếp tục xảy ra bên trong con mà không thể bị ngắt quãng. Bởi vì lấy cái gì ngắt quãng nếu cái gì xảy ra cũng là thiền. Đấy các con phải co chân duỗi chân bẻ tay để thấy thiền vẫn đang xảy ra. Thậm chí nếu con tự tin hơn con có thể nghĩ một chuyện bình thường để thấy thiền vẫn đang xảy ra. Cố tình cố tình gợi lên suy nghĩ. Đừng nghĩ chuyện quá rama khiến con chưa chắc còn đã vượt qua nhưng mà phả nghĩ chuyện rất bình thường để thấy là Thiên vẫn đang xảy ra. Gọi là nghĩ chỉ là gợi lên ý nghĩ thôi. Con không nhảy vào quý trình suy nghĩ gợi lên những thứ mà nó thường dễ rất đế để con thấy rằng là nó cũng chỉ là thiền thôi. Quan trọng nhất là con chỉ đang là mà không là gì cả. Đây là quan trọng nhất. Còn việc suy nghĩ là thiền, cảnh là thiền là một nhận thức. giúp cho con thả cho suy nghĩ và thiền thoải và suy nghĩ và cảnh thoải mái hiện ra mà không có sự nắm bắt, theo đuổi hoặc là từ chối. Và khi đó thì con càng dễ dàng cảm nhận con chỉ đang là và con không hề có một sự chống lại nào hết. Thiền vẫn đang xảy ra tự động mà không cần con phải cố thiền nữa. Vì khi xảy ra chẳng là thiền. Và thứ hai, con là đang là chẳng là gì cả, chứ con không phải là người thiện. Chả có người thiền nào cả. Thiền đang sẽ tự động mà không cần cố gắng. Và con là đang là mà chẳng là gì cả. Nhấc chân nhấc tay nháy mắt thì đó là thiền đang xảy ra tự động. Cái nhấc chân của con là thiền. Cái nháy mắt con là thiền. Cái suy nghĩ của con bất kể suy nghĩ gì mấy giờ rồi nhỉ? Vân vân là thiền. Thiền sẽ tự động mà không có người thiền và không có sự cố gắng thiền. Con chỉ đang là mà không là gì cả. Hiền tự động xảy ra bất Bất kể còn làm gì, bất kể cái thân tâm này làm gì vẫn là thiện. Kể cả tí nữa khi sụ bảo rừng kết thúc thì cảnh là thiền. nghĩ cũng vẫn là thiền. Bất cứ cái xảy ra chính là thiền. Nó là diễn tiến tự nhiên của thiền. Không có ai cố gắng, không có người thiền nhưng cũng không thể thoát khỏi thiền. Con chỉ đang là và không là gì cả. Thiền vẫn xảy ra mà con không hề thiền. Con chỉ đang là mà không là gì cả. Bây giờ X sẽ đứng lên và đi nhà vệ sinh đi tề. Tất cả cảnh mà con sẽ nhìn thấy, nghe thấy là thiền tự động xảy ra. Con chỉ đang là không là gì cả. H Thấy thiền đang xảy ra. Vẫn đang xảy ra. Tự động ra đây. Thấy thiền hết xảy ra rồi. Dừng nhá. Dừng dừng dừng dừng nào. Nhưng mà thấy tiền vẫn đang sử dụng xảy ra thấy dừng sọ dừng phát hết thiền luôn. Mất luôn thiền ra đây. Rất tốt rồi đấy. Nếu con tiếp tục như này là thiền đời sống rồi đấy là con đứng lên và con vẫn thiền đời sống vẫn thiền bình thường. Y không tuyệt vời an mừng