Đã có một nhóm lụm được Bí kíp!

Bản gõ chi tiết
Transcript

là giác ngộ rồi. Thế sao nãy ở nhà rồi? Ngồi thiền để giác ngộ thì là ngồi thiền là một cái tôi và có mục đích là biến từ cái tôi đang vô minh thành cái tôi giã ngộ thì sai ngay từ lúc bắt đầu là sai từ cái vị thế mà ngồi thiền chính là giã ngộ. Nghĩa là hôm mà sụ cứ nói là ngồi xuống là trải nghiệm giác ngộ chứ không phải ngồi xuống để làm gì nữa. Ừ thì cái ngồi thiền lúc đấy đã là giác ngộ thực chất là gì? Là thực ra giống như sư phụ nói là trước khi tiền thì cứ tư đi xong rồi xác quyết là đây chính là trải nghiệm giác ngộ này chỉ có trải nghiệm giác ngộ thôi thì có khi xác quyết xong thì lúc đấy mình chính là trải nghiệm giác ngộ và chỉ có mỗi trải nghiệm giác ngộ thôi thì ngồi thì đến lúc đấy là chỉ có mỗi trải nghiệm giác ngộ nên ngồi thiền thì chính là trải nghiệm giang ngộ chính là giác ngộ rồi ngộ chính là giác ngộ đấy chính là hiện giác ngộ. Đúng chưa? Vâng. Thì à ví dụ như trước đây khi mà bọn con bắt đầu thiền và cảm thấy là làm thế nào để thiền cho đúng? Ừ thì tức là hiểu sai. Bởi vì sao lại có thiền cho đúng nữa? Trong khi đó là nếu mà đã là trải nghiệm giác ngộ, đã là giác ngộ thì làm gì có chuyện là thiền cho đúng mà thiền luôn luôn là đúng. Thì nếu mà hiểu đúng thì không hề căng thẳng gì hết. Thì đúng là khi mà cái Khi mà mình bắt đầu biết cách ấy thì nó rất là khác với cái giai đoạn trước đây là mình vật vã để tìm ra một cách thiền đúng. Ừ. Và thực ra tìm ra một cách thiền đúng đấy nó đã là một cái tôi vật vã này. Đồng thời nó đã không có sự tự tin là đây là cái gì rồi và nó cứ phải biến đổi kinh nghiệm này thành kinh nghiệm khác thì đúng là một sự căng thẳng và vật vã. Thì nhưng mà nếu hiểu đúng thì lại không hề căng thẳng gì cả. Và đúng là nó là một cuộc xem. Hiểu đúng đắn. Hiểu đúng đắn. Thiền không hề không hề căng thẳng. Tại vì thực ra xem phim thì có gì mà căng thẳng nhưng mà hiểu sai thì thiền căng thẳng mãi không thôi. Thì đúng là có những đã trải qua những ngày mà căng thẳng và vật vã để tìm mọi cách để làm. Hiểu sai thì thiền là một cái tôi đánh vật với thực tại để đạt được điều nó muốn. Thì rõ ràng là à nếu mình hiểu sai là mình là là tôi và mình muốn là ừ đi tìm kiếm một cái ví dụ tìm kiếm một cái thiền 100% thì rõ ràng là ừ nó phải đánh vật với cái thực tại này vì vì cái thực tại này nhìn thì có vẻ nó rất là gọi là hỗn độn rất là nhiều thứ thế là mình lại muốn là một cái mà hiểu sai là thiền thì phải mượt mà phải bình an nhìn thấ phải kiểu trải nghiệm giác ngộ thì nó phải xịn chẳng hạn thì đúng là đánh vật về thực tại để biến đổi cái thực tại này thành một cái gì đấy, một cái tiêu chuẩn gì đấy mà cái tôi nó muốn thì đúng là hiểu sai. Thì thiền là một cái tôi đánh vật với thực tại để đạt được điều nó muốn. Hiểu đúng thì thiền đơn giản là ngồi xuống để nhìn xem sự thật. Thế thôi. Tức cái đoạn này con thấy rất là sướng, rất là chạm đúng không? Vâng. Ô đơn giản chỉ là chỉ là ngồi xem thôi. Ngồi xuống xem sự thật thôi. Đúng thì thiền chỉ đơn giản là bây giờ Bình thường trong đời sống ấy thì mình sẽ phải đi lại, mình phải làm cái này kia thì phải tập trung nhiều thứ. Còn thiền chỉ đơn giản là mình có một cơ hội để tập trung thì mình ngồi xuống và mình được xem. Câu này quan trọng đấy. Thiền đúng chỉ đơn giản là ngồi xuống sẽ giờ thế thôi. Chỉ xem sự thật thôi. Hay không? Quá hay. Các bác sợ chưa? Sợ đây. Có một cái nữ vì sự thật luôn sẵn ở đây rồi nên xem sự thật. lúc nào cũng được. Vì mình nghĩ là ờ sự thật bây giờ mình phải làm thêm cái gì đó, phải vén cái gì đó lên, phải dọn dẹp cái gì đó thì là nó không phải là cái có sẵn mà như thế thì đúng là không thể là gọi là xem được rồi. Mà lúc nào muốn thì phải làm cái gì đấy thì mới thấy. Nhưng mà sự thật thì thực ra là khi mà mình xác quyết được là chỉ có mỗi trải nghiệm giác ngộ này thôi và mình chính là trải nghiệm giác ngộ thì nó luôn thế này chứ còn cái gì phải làm nữa. Nên là sự thật nó luôn luôn có sẵn ở đây. Thực ra là gọi là ngồi xuống như vậy đứng lên thì cũng như vậy. Nó có sẵn nghĩa là mình muốn xem chỉ cần là mình có một cái tác ý mong muốn nhìn là mình sẽ thấy lúc nào cũng được lúc nào cũng được lúc nào chở là chánh bác ngộ xem là được không thể nào có gì khác có bao giờ không phải chạy ngộ đâu mà không xem được đấy là khổ đắt không phải đắt không đúng rồi là không có phương án khác bài giờ bài giảng hay bài thơ ấy nhỉ chắc là bài giảng nó giống bài giảng không nghe giống bài giảng lắm ok thôi th thiền chỉ là làm quen với sự thật Mỗi phút giây ngắm sự thật chính là thiền. Thì là con rất là thích cái từ ngắm này. Ừ. Ngắm sự thật. Nghĩa là làm quen với sự thật là đúng là thực ra nó không phải là một cái gì đấy mà gọi là mới mẻ ở đâu đến mà thực ra đấy là nó là người bạn mà chẳng qua mình quen luôn. Thì mình làm quen lại. Lúc đây mình quen với việc là lao ra ngoài để làm cái này cái kia và mình không nhìn nó chứ nó vẫn ở đây. Thì cái việc làm quen với sự thật là nhìn nó và mình thấy ờ đúng rồi, nhận ra người quen và ngắm sự thật. Nghĩa thực ra là mỗi phút dây ngắm sự thật chính là thiền thì là tức là mình cứ nghĩ là phải ngồi phải làm rất nhiều thứ nhưng mà chỉ cần dừng lại và nhìn và nhìn cái chữ ngắm ấy là cảm thấy là nó rất là trân trọng và nó rất là đẹp nên là cảm thấy mũi phút dây ngắm sự thật chính là thiền ấy. Thì khi con nghe cái từ này là cái câu này con cảm thấy rất là cảm hứng và nó Mặc dù nó rất là đơn giản. Ừ. Nhưng mà đúng là cái sự thật này thì nó vô cùng là đẹp nên là mình phải dùng từ là ngắm sự thật và trân trọng nó từng cái phút giây ấy. Mỗi phút giây ngắm sự thật chính là thiền. Thì khi nhìn vào thực tại hiện tiền thấy cái biết chống không mà sống động, cả người nhìn lẫn cái được nhìn là một thì kinh nghiệm nào của con cũng chính là thiền. Thì khi mà nhìn vào cái thực tại thì mình là trải nghiệm giang ngộ và chỉ có một cái được nhìn cũng là trải nghiệm giang ngộ thì chỉ có một trải nghiệm giác ngộ thôi. Thế thì khi mà chỉ có một trải nghiệm giang ngộ thì tất cả các kinh nghiệm, tất cả những gì nổi lên trong cái trải nghiệm giác ngộ đấy thì thực ra nó không bao giờ tách khỏi cái trải nghiệm giác ngộ và nó chính là trải nghiệm giác ngộ. Thế cho nên là không có một cái kinh nghiệm nào mà lại khác thiền được nữa, khác sự thật được nữa. Khác thiền ở đây chính là khác sự thật thì không có một kinh nghiệm nào khác sự thật cả. Nó chỉ luôn luôn có một sự thật như thế này thôi. À đây này. Bài này là trích từ bài giảng hiểu chính xác về thiền làm quen với biết. Ngày 10 tháng 10 năm 2022. Úi giời mùng 10 tháng 10 đẹp thế. 10 22 22 dè nó đã có hết công nghệ trong ngày 10 tháng 10 rồi. Mà phải nói là đúng là cái công nghệ này bây giờ mới thấy là hồi trước hiểu về kiến còn bây giờ mới là thấy kinh nghiệm được về thiền. Ừ. Quá sợ sợ hải chưa? Đủ người chưa? Đủ người chưa? Xem nào. Đang có cái nhiều đấy. Thôi bắt đầu rồi đấy. Hôm nay có một số bạn là lên 100% hoặc là gần 100% rồi. Bích Quế này, Châu Anh này, đúng không? Vũ Trang, Tuội Anh. Đấy. Thành ra là mặc dụ khi Sụ nghe các bạn nói Sụ cảm thấy các bạn đã nắm được bí kí rồi. Đã có phải bắt được bí kíp rồ Đấy nên sẽ muốn các bạn chia sẻ thôi là quay quế hoặ quay quay hoặc là quay những bạn khác đấy bí rồi vân vân đấy nhá. Hôm nay không phải buổi giảng mà là buổi chia sẻ việc đã tóm được bí kíp đi câu cá bắt được cá lụm lụm bí lụm ừ lụm đực cái biệt chung không xuống đ Đấy ai thể cũng được. Ai trong nhóm đấy chia sẻ cũng được. Ch anh này chứ chị Trang đang nhắn là Big kể đi ờ đấy. Bí kể đi. Xong mấy chị em nối vô. Đúng rồi. Chị Bí là kể là cuốn nhất rồi. Ừ B kể đi em ra đấy sau chị Bí review lại mà chị Bí của em kể là cuốn nhất rồi. Đúng rồi chị Bí kể cuốn nhất rồi. Chị Bí của em mà kể thì chỉ có cuốn nhất. Qua phòng khác cho em bé ngủ đã. Chị bí của em mà lại hay là chị quề kể đoạn đầu đến trước khi mà chị qu đúng trước khi tại vì lúc em đến sau cùng nên là đáng em là em chỉ sau cùng chị cầm cho em cầm ô có thấy tuệ anh lên không có Tuệ Anh đấy à tại vì nó nhắn chị là không thấy link zoom đây đây tụi anh đây này ừ đây không biết tụi anh hay Hải Nam đây nữa chỉ nh Chắc thấy để tên cỏ may mắn tụ anh có may mắn thì chắc không biết là may không cỏ may mắn à có nhỉ là kiểu cái hình hình sticker của tợi vân à à tự ai à à buồn cười là hôm nay bọn con đi tư thì bình thường là phải 5:30 mới đi tư. Ừ. Thế không hiểu sao tự nhiên hôm nay mấy chị em như thế nào ấy mà từ lúc khoảng 200 ừ 2:30 bí nhắn tin lên là thế hôm nay có đi tư gì không khiến đã thấy có bà Trang thì đang ngồi ở Lam Mi còn bà T anh thì đã đang ngồi ở nhà của Bi rồi có nghĩa là ơi nhà nhà của Bi cũng là một cà phê ạ tức là đang ngồi tức là bình thường là bọn con phải 4 5 giờ bắt đầu mới ới nhau ừ nhưng mà không không hiểu sao là hôm nay tự nhiên kiểu như có nhu cầu thế nào ấy. Thế là đi từ rất sớm xong rồi là đến lúc mà con ra lúc là hơn à Thế xong bắt đầu bà Tuệ Anh lại còn bảo là đi ra đi đi có món này món này tại vì là đi thư lúc nào cũng có menu con hay con hay chêu Tuệ Anh là là hồi xưa thì chỉ có mỗi cái Big là luôn luôn nó có đồ ăn gì ở trong túi mà nó không phải có một món mà Bích phải có mấy món thế là bây giờ Tuệ Anh cũng y chang nghĩa là mỗi món Tuệ Anh sẽ nhét vào một ngăn nào đấy xong rồi anh nó cứ lôi ra lôi ra mãi không hết rồi thế là mọi người lúc 3:00 kém đã nhắn tin là hôm nay có túi đơ Doraemon mới chị ra đi. Thế là lúc mà con ra là khoảng hơn 3 giờ một tí thì là đã có Bích Đức Anh, Vũ Trang và Tuệ Anh đang ngồi sẵn ở đấy rồi. Ừ. Đang nói chuyện rồi. Thế là mấy chị em bắt đầu nói bảo hôm qua sư phụ nói cái phần đấy rõ ràng quá. Thôi bây giờ mình tư đi để mình làm rõ cái đoạn mà cái gì là chỉ có một trải nghiệm giác ngộ thế. Sau rồi bọn mình thiền đấy. Tức là bình thường là muộn thì mới đi tư. Xong rồi tư xong thì cùng lắm là một làm được một ca thôi. Thế hôm nay mọi người đi rất là sớm. Thế là bắt đầu tư đến đoạn là cái lúc đầu tiên mình xác quyết là cái gì ấy thì khi mà xác quyết là chỉ có một trải nghiệm giác ngộ và mình là trải nghiệm giác ngộ thì con mới kể là hôm hôm trước là con đã phát hiện ra là mình cần phải phải xác quyết là chỉ có một kiếm giác ngộ chứ không phải xác quyết là trải nghiệm nào cũng là trải nghiệm giác ngộ. Thì hôm trước con mới phát hiện ra là khi mình xác quyết là trải nghiệm nào cũng là trải nghiệm giác ngộ thì mình mới bị sót cái phần là có vật. Ừ. Vì sao? Vì là lại có đầy những cái khác ở ngoài trải nghiệm giác ngộ. Ừ. Ở ngoài trải nghiệm nghĩa là trải nghiệm nào thể ngộ? Nghĩa không nói gì về bên ngoài cả. Không nói về bên ngoài đúng không? Chỉ nói là trải nghiệm nào ngộ thôi. Ngĩa là phần hai phần hai đấy. Đấy những phần ẩn ấy không có sự hai phần đấy. Không không nói về những thằng bên ngoài. Có hai phần một là phải không ngoài đã sau đó thì mới đ ngộ đó thì đấy là cái thứ nhất là mình bị sót là có những thằng ở bên ngoài thì như vậy khi mình vào thiền với một niềm tin là có vật có thật ấy thì không bao giờ mình có thể nào mà bình tĩnh tâm xem tự tin để mình xem được vì mình luôn luôn phải làm cách là biến một thằng có thật thành một thằng không có thật hoặc mình luôn luôn phải kiểm tra xem là cái thằng này có phải trải nghiệm hay không nó có thật hay không như vậy thì mình luôn là thiền là kiểm tra con em nói chỗ này một tí Đấy, tức tức là lúc lúc đấy gọi con đang tư thì chị Quế chạy ra. Thế là con mới nhớ là hôm qua sư phụ có giảng một đoạn là thế nào là xem. Ừ. Thế nào là xem? Xem trong thuyền ấy. Ừ. Thì sư phụ có nói rõ là xem không phải là chạy một cái tiến trình logic. Ừ. Đó. Thế là lúc đấy thì chị Quế ở đó thế chị Quế với phân tích là cái chạy tiến trình logic là nó xuất phát từ cái gì. Ừ. À từ từ một cái nghi ngờ ấy. Đấy chị Quế nói chỗ đấy đi. Bởi vì từ cái chỗ đấy thì bọn con mới tư về cái tâm thái là là đây là trải nghiệm giác ngộ. Mình là trải nghiệm giác ngộ và chỉ có cái trải nghiệm giác ngộ thôi. Ừ. Và và cái cái tâm thế của cái mặt biển ấy xem là như nào. Tức là nếu mà bình thường nếu mà tâm thế của hành giả hay là một cái tôi thì sẽ có lúc xem và lúc không xem. Tức là mình hay là cái tâm thế đấy nên là lúc nào mình cũng sợ là nếu mà không xoay logic, không làm gì đó thì cứ như là nó thành cái gì khác ấy chứ không không có xác định tức là nhao nhao vào thiền nhưng mà lại không làm rõ tất cả những cái phần kia trước thiền kiểu như thế. Thế là từ cái đoạn phân tích xem như thế nào thì bắt đầu là chị Quế mới nói cái đoạn vừa rồi đấy. Chị chị Qu chị Quế nói tiếp rồi speaker Quế đấy thì là sư phụ có nói là xem thì không phải là chạy tiến trình mà xem chỉ là nhìn xem nó thế nào nhưng mà thực ra là mình biết rồi mình xem nó như thế nào thôi. Thì còn thấy tại sao mình phải chạy tiến trình đấy là vì mình không tự tin. Ừ mình sợ là nó có thật. Nên mình phải chạy tiến trình để để ra được một kết luận là nó không có thật, nó chỉ là trải nghiệm. Thì như vậy mình đã bắt đầu cái việc là mình không tự tin rồi. Và điều đấy chứng tỏ là lúc trước khi thiền mình không xác quyết. Thế thì xác quyết cái gì? Đó thì là mới nếu mà mình chỉ xác quyết là tất cả là trải nghiệm giác ngộ thì mình còn sót lại là cái thằng không có thật. Đấy là việc thứ nhất. Thế việc thứ hai là thế tại sao ở trong thiền mà mình cứ phải ừ đánh vật với việc làm cái việc này, làm cái việc kia. Ừ là khi thì là mới thì con mới thấy là con trước đây con có một cái nhầm lẫn là khi mình xác quyết rằng mọi trải nghiệm là trải nghiệm giác ngộ thì mình đã đồng thời mình đã tin rằng là có rất nhiều trải nghiệm khác nhau và các trải nghiệm đấy nó tách khỏi nhau ra. Ừ. Và nhưng mà tất cả các cái trải nghiệm đấy nó đều là trải nghiệm giang ngộ. Ch ví đi. Sho ví dụ cho rõ hơn. Ví dụ như bây giờ đang đang lúc bắt đầu ngồi xuống thiền nhá thì là con xác quyết là mọi trải nghiệm hiện ra đều là trải nghiệm giác ngộ hết. Nghĩa là suy nghĩ này, lúc đấy lo lắng này, hay ng chân ngược tay đều là trải nghiệm giác ngộ. Và ngay bây giờ thì khi mà mình đang ngồi như thế này thì cái cảm giác ngồi này là trải nghiệm giác ngộ. Vâng. Cái cảnh này là trải nghiệm giác ngộ. Cái suy nghĩ bây giờ mình xác quyết là trải nghiệm giác ngộ. Nghĩa là mình bảo là tất cả mọi thứ là trải nghiệm giác ngộ nhưng thực chất là mình tin rằng là có các trải nghiệm khác nhau. Thì con thấy là giống như cái hình ảnh của sư Vũ nói là nhìn Thế trên biển có rất nhiều sóng. Ừ. Nhưng mà không thấy cái biển, chỉ thấy rất nhiều sóng thôi. Và mình nói rằng cái sóng này chính là biển đấy. Ừ. Mình nhìn thấy rất nhiều sóng. Thế thì như vậy là khi mà mình chỉ nhìn thấy các cái trải nghiệm và mình xác quyết rằng nó là trải nghiệm giác ngộ ấy thì khi một cái trải nghiệm mới trong thiền nó sẽ nổi lên ừ. Và nó hoàn toàn khác với những cái trải nghiệm cũ. Ừ. Và vì là có trên đời có vô số những cái trải nghiệm như vậy. Mỗi cái trải nghiệm đấy bây giờ mình vẫn phải xem nó, mình phải kiểm tra nó, mình phải làm đến nói hết rồi chứ mình không thể nào tin rằng nó là trải nghiệm giác ngộ ngay được. Ông Vũ Trang đúng không? Vũ trang nổi tiếng đấy. Kiểm tra liên tục. Đúng rồi đó ạ. Cho đây hôm nay con có thấy cái điểm khác biệt đấy ạ. Nói đi nói gì đi. Vang nói đi nói đi. Ừ. Thế là hôm nay là bữa từ bữa hôm sư phụ nói trải nghiệm và trải nghiệm lớn là con bắt đầu đặt dấu chấm hỏi rất là nhiều về trải nghiệm lớn. Thế mình hỏi tại sao lúc nào mình cũng thấy trải nghiệm nhỏ vậy ạ. Ừ. Xong thì mà cứ thể thấy trải nghiệm nhỏ nhệm tí hoa hiệu tí hoa. đúng không? Đúng rồi ạ. Là con bắt đầu thấy là mình mình mình cái thực hành của mình nó có vấn đề nhưng mà không biết vấn đề gì hết. Và khi sư phụ nói con là check rất nhiều thì con mới biết là mình toàn là đi từ cửa trải nghiệm nhỏ đi vô nên lần nào cũng bất an hết. Cứ thấy cái gì xuất hiện là phải check chứ không là giống như mình thấy sóng là mình mình thấy nó khác điển quá ạ. Ừ pháp nó bất thương quá. Trình pháp gì mà check liên tục thôi. Tức là ừ con con con check thì con có thấy là ở Thế là do là mình thấy sóng nhiều quá mà mình sợ nó không là biển cho nên là mình check liên tục để để mình thấy nó là biển ấy ạ. Ừ thì thì từ cái việc mà con bị mất cái chỗ trải nghiệm nhỏ và khi sư phụ giới thiệu về trải nghiệm lớn là con bắt đầu nó có thấy khoảng cách trong thực hành của mình rồi thì à khi chị Quế bắt đầu ra nói chuyện á thì mấy hôm nay con mới để ý cái phần là à con rà lại thì con mới thấy là trải nghiệm lớn là cái kinh nghiệm đang là Ừ thì khi chị Quế ra bắt đầu nói chuyện đó là con con vẫn chưa có có có kịp n lại như con con khi chị Quế kể chuyện rằng là à khi mà mình vào trong đấy khi mình xác quyết á là mình là à trải nghiệm giác ngộ, mình là trải nghiệm giác ngộ thì ừ thì cái gì nổi lên nó cũng chính là trải nghiệm giác ngộ. Tức là vì vì thì con mới hỏi là con mới nói chuyện tại vì hôm qua con ngồi tự thì con cũng vỡ ra cái này. Tức là mình cũng thấy là à thì ra là cái trải nghiệm giác ngộ là cái kinh nghiệm đang là nè và cái gì nổi lên nó cũng không tách với nó thì chắc ch Nó là kinh nghiệm đang là này tức là bắt đầu mình đã mường tượng ra rồi nhưng mà mình không rút được cái vấn đề á sư phụ tức là xong rồi khi chị Quế bắt đầu chị Quế nói chuyện thì con mới chụp được cái ý là không tách được. Ừ. Mới thấy là chị Quế nói cái phần là không tách được. Thì thì với con là trước khi ngày hôm nay là con không phân biệt thế nào là kiến và thế nào là thiền. Cho nên khi mình vào thiền á là mình cứ đưa kiến vào lẫn lộn hết cả lên ra luôn ấy ạ. Ừ. Thế thì khi chị Quế nói với con mà là cá đâ bao nhiêu phần trăm phải 70 ạ. 70 cái gì ạ? Ca thiền đầu ca thiền cái trước cái đấy thì 70 đúng không? Dạ vâng. Vâng. Tức là sau khi chị Quế thì thực ra là mình cũng đang processing lại thôi ạ. Ừ. Thì khi mà chị Quế nói cái ý là không tách được thì con bắt đầu con bắt được cái ý là thế thì em hỏi chị là nếu chị xác quyết xong thì vô thiền thì bằng chứng nào? Tức là mình phải có một cái kinh nghiệm trực tiếp để chứng minh với mình, mình không thông qua suy nghĩ thì nó vẫn là lại giác ngộ. Nó vẫn là nó vẫn gọi là trải nghiệm giác ngộ. Chứ còn nếu không mà mình Mình mình mình lại tư tua về lại cái kiến ấy thì thì nó quá là vất vả đi. Nó không phải là bằng chứng. Thì em cần một cái bằng chứng thì có phải cái bằng chứng là không tách được không chị? Bằng chứng. Bằng chứng. Ừ. Dạ. Thì tụi con tụi con bắt đầu tư là phần là nếu mà đây là đang trải nghiệm giác ngộ thì cái gì hiện ra nó không tách với trải nghiệm thì chắc chắn nó là trải nghiệm. Nó là nọ nó bắt đầu tụi con đi vào ừ vào vào tư trước ấy ạ. Thì thì mình tư là bình thường mình sẽ thấy là ừ mình sẽ thấy là là ờ ừ chẳng hạn như là mình đang là trải nghiệm giác ngộ thì khi mà suy nghĩ nó nổi lên mình bình thường mình thấy là suy nghĩ nổi lên nhưng mà khi mà đây đã là trải nghiệm giác ngộ thì cái gì nó hiện ra trong trải nghiệm giác ngộ thì nó chính là trải nghiệm giác ngộ vì nó đâu tách được trải nghiệm giác ngộ đâu. Nó chắc chắn là trải nghiệm giác ngộ. Tức là tụi con xoáy cái ý tư vào cái đấy ạ. Ừ. Xoáy ý tư vào chỗ tại sao không tách được thì nó là trải nghiệm giác ngộ. Chứ không vì mình vẫn về mặt tư duy của mình thì là mình cứ thấy là nó tách rồi là nó khác thì nó là cái khác. Nhưng không khi không tách được thì đang ở trong trải nghiệm giác ngộ mà anh không tách được thì đương nhiên nó là trải nghiệm giác ngộ luôn. Là một cách tự nhiên nó khác ở cái mặc định đầu tiên là mnh đang ở trạng thái giác ngộ sẵn rồi. Ừ. Dạ. Xong một cái hiện ra chả tách được nó với cái giác ngộ này. Vâng ạ. Thì nó là giác ngộ. Nhưng mà vì các con không có đầu tiên đấy mà con có ngay là anh là một thằng hành giả. Đúng rồi. Anh đang đi phải kiểm tra xem mọi thứ có đúng là không nhỉ. Dạ. Dạ. Đúng không? Nên là con sao con có thể đúng không? Nên cái cái tư duy tách nó không thể giải vứt được cái gì cả. Vâng ạ. Thì thì lúc mà sư phụ nói cái buổi đầu tiên mà sư phụ gọi tụi con qua thiền á lúc đó là không hiểu ý sư phụ là cái gì. Mình vẫn về mình đi làm cái giác nghiệm nhỏ ạ. Cái mà sư phụ nói là các con có thấy đây là gì? Là trải nghiệm giác ngộ không? Ừ. Đầu tiên đó. Thế thì sư phụ hiện ra trong trải nghiệm giác ngộ thì sư phụ là sư phụ hay sư phụ là trải nghiệm? Ừ. Trả lời lý luận là sư phụ là trải nghiệm nhưng mà mình không cảm nhận được cái gì hết. trả lời như đúng rồi. Lý đúng rồi. Thì thì bắt đầu con con thấy cái ý quan trọng nhất là mình sẽ phải xác định lại là cái kinh nghiệm mình đang có này chính là trải nghiệm giác ngộ. Và mình tại sao mình là trải nghiệm giác ngộ? Vì bằng chứng rõ nhất là mình đang trải nghiệm hết. Tức là phải có bằng chứng. Đ ạ. Con thấy là trong thiền là bằng chứng là phải bằng chứng trực quang. Không được bằng chứng qua suy nghĩ. Thì con phân biệt được là thiền là bằng chứng trực quang là mình nhìn là thấy ngay chứ không có chuyện là mình phải vài bước rồi mình mới thấy. Thì có hai cái điểm mà Quế chị khi mà chị Quế nói thì thì tụi con cùng thống nhất là có vài cái bằng chứng trực quan đó là mình mình xác quyết trước rồi nhưng mà bằng chứng trực quan nhất là mình thấy biết rất là rõ ràng là kinh nghiệm rõ ràng nhưng mà cái cái mà mà mạnh nhất á là rõ ràng là không thể tách được là cái mình thấy rất dễ luôn. Ừ thì thì bắt đầu nó vỡ từ cái chỗ đó ạ. Tới mình thấy à thì là con thấy là nó khác hẳn với cách tập bình thường của mình. Bắt đầu con thấy là nó khác khác rồi đấy. Ừ. Ừ. Cách tiếp cận này là là khác thì khi đó là chưa vô thiền. Thế là chị bé đi về thì con thử thiền nhưng mà cái ca thiền đầu tiên của con vì tư nhiều quá không có cái gì hiện ra luôn á. Nó giống như là ngồi điếc điếc đơ đơ luôn á sư phụ. Ừ. Dạ. Đấy thì sau đó sau đó thì chị Quế có ý ý nói gì thêm cái đoạn này không chị Quế nhở? Ừ. Cái của con rõ nhất ngày hôm nay là mình phân biệt được là khi vào thiền thì mặc định là của mình là gì và thứ hai nữa là bằng chứng trực quan là gì. để chứng tỏ rằng cái đó nó không phải là một cái khác vậy ạ. Ừ. Đổi lên nó không thể là một cái khác. Rõ đi. Nó rõ hơn đi. Ví dụ như là quế quế nó rõ hơn đi. Cái đoạn bằng chứng trực quan ấy. Ừ. Thì rõ ràng là khi mình bắt đầu bước vào thiền bằng một xác quyết là mình có một cái nền tảng giống như mình trụ vững ở một cái vị thế nhưng mà mình không thể nào ôm cái xác quyết đấy từ đầu buổi đến cuối buổi. Mình chỉ dùng xác quyết để thiền thôi. Thì thiền đâu mục đích nó đâu phải là như thế. Là mình cố gắng ôm ghì lấy nó để ép. Ừ. Mà mục đích của thiền của mình là ngắm sự thật là để xem mà. Thì cái mà Vũ Trang đang nói là bằng chứng ấy chính là việc mà trong thiền mình thấy đúng như thế. Ừ. Mình thấy đúng là cái gì hiện lên ở trong cái trải nghiệm này nó không bao giờ tách được khỏi cái trải nghiệm này nên nó luôn luôn là trải nghiệm giác ngộ. Thế thì đấy chính là những cái mà bọn con như con thấy là nó giống như việc là mình đầu tiên mình có một cái móng sau đấy thì mình xây sẽ xây những cái viên gạch lên ấy thì chính cái việc mình trải nghiệm được chính điều đấy là cái mình xem ở trong thiền nó là xây những cái viên gạch rất là vững chắc ừ để mình thấy đúng là sự thật nó là như thế. Ừ thì cái mình ngắm được sự thật ở trong thiền ấy thì nó rất là là vững vàng đó. Thế còn thêm cái đoạn là là xác quyết mình là ai. Ừ thì khi mà nếu mình xác quyết là mình nếu mình không xác quyết thì đồng nghĩa với cái việc là mình là một cái tôi đi thiền. Ừ. Nhưng nếu mình xác quyết là mình chính là trải nghiệm giang ngộ ừ thì giống như là mình chính là biển và lúc đấy trải nghiệm giác ngộ thì chỉ có là ngắm thôi. Ừ. Chứ nó đâu có cần phải làm cái gì khác nữa. Thì có nói thêm cái phần ngắm là mình không phải ngắm luôn ấy ạ. Là tự ngắm luôn ấy. Ừ. Chị chị Quế nói tức là khi mà sác biết mình là trải nghiệm giác ngộ thì cái việc ngắm là việc đương nhiên á sư phụ ạ. Ừ. Ừ không phải là ngắm là mình cố ngắm. Ngày xưa mình ngắm thì mình cũng sẽ nếu mà từ hành giả đi vô là mình cố ngắm nhưng mà mình xác quyết mình là trải nghiệm giác ngộ rồi á thì cái việc ngắm là đương nhiên chứ không phải là việc phải làm phải cố là mới ngắm được ấy ạ. Thì con thấy cái chỗ xem với ngắm ấy là là là mấy chị em có tư cái phần đấy ạ. Ừ. Cố xem cố tìm vào kinh nghiệm khác có cái đoạn này mới đoạn này cũng hay nè. Đang tiếp cái đoạn xem và ngắm với sư phụ. Ừ thì bọn con mới bắt đầu là bọn con bảo thế bây giờ bắt đầu là thiền thế nào nhỉ? Nhí thì bọn con mới bảo thì rõ ràng là ban đầu mình sẽ phải xác quyết và tư trước đúng không? Đấy thì tiếp nối cái đoạn chị Quế kể là à nhưng mà không phải là mình dùng cái xác quyết đấy mình cứ ôm ghì nó trong suốt cả buổi thiền. Ừ đúng rồi. Thì vì khi tại vì là đó chỉ là một suy nghĩ thôi mà. Bởi vì là suy nghĩ thì có lúc mình sẽ nghĩ về ồ đây là trải nghiệm gi ngộ nhưng có lúc mình nghĩ về cái khác. Vậy thì phụ trang bảo à thế Thế từ từ thế thì xem xem là có lúc nào mình không ngắm được trải nghiệm giác ngộ hay không. Ừ. Thế là mọi đúng rồi nhá. Thì bây giờ lúc trước mình nghĩ là giống như là khi mà mình học biết ấy không bao giờ là không biết hết, nó chỉ là biết nội dung khác nhau thôi. Thì cái việc này cũng thế. À mình tin là có lúc thì biết biểu diễn cái cảnh là nhớ ra là đây là biểu đây là trải nghiệm giác ngộ nhưng có lúc thì biểu diễn là ở quê. Thế thì như mà bình thường ấy thì bọn mình đồng ý về lý thuyết với sư phụ là đồng mình đồng ý là à có các trải nghiệm khác nhau như vậy. Cụ thể là lúc quên và lúc nhớ. Thế nhưng mà tôi bây giờ tự dung mình dập mình là mình không muốn thỏa hiệp với cái việc là à mình đồng ý có hai trạng thái khác nhau như vậy nữa. Ừ. Tại vì là cái đúng là cái suy nghĩ ấ nó chỉ có giới hạn cho mình được là mình chỉ nghĩ được như vậy thôi ấy ạ. Nhưng mà hôm nay bọn con thấy một điều rất là khác biệt là đúng là ở trong kinh nghiệm ấy thực sự nhá là không bao giờ mình không thể kinh nghiệm được bằng kinh nghiệm luôn ấy ạ. Bởi vì sao? Bởi vì ngay khi mà một cái suy nghĩ là ôi nãy giờ mày đã quên không không không không nhớ đây là trải nghiệm giác ngộ ấy thì vì vì chỉ có một một trải nghiệm giác ngộ duy nhất thôi ấy ạ thì vì mình đã sẵn là là trải nghiệm giác ngộ rồi thế thì bất kỳ cái suy nghĩ nào nó hiện lên trong lúc đấy thì nó cũng không tách rời với kinh nghiệm này và nó chính là trải nghiệm giác ngộ và mình thấy là ngay lúc đấy nó hiện ra một nội dung như vậy ấy chứ không phải là thực sự có một cái trải nghiệm trước đó và một cái trải nghiệm bây giờ để mà để mà nối nó lại là một hay như thế nào ấy ạ. Ừ. Vì nó vốn là một rồi thì thế à đúng rồi không bao giờ thứ nhất vừa thấy là không có cái nội dung suy nghĩ nó bảo như thế và cũng không Không có cái suy nghĩ đấy luôn. Chỉ có duy nhất một trải nghiệm giác ngộ thôi ấy ạ. Thì mấy đứa mới gật gù như à đúng rồi. Bây giờ mình mới cảm nhận được thế nào là giống như là ngày xưa dụ anh nói là chỉ có khoảnh khắc vĩnh kiểu phi thời gian thôi ấy ạ. Hoặc là không có khoảnh khắc trước không có khoảnh khắc sau mà ch khoảnh khắc hiện tại vĩnh cửu phi thời gian. Vâng. Đấy hơi dài nhưng mà đấy nó nó nó chính là như thế. Nhưng mà dùng suy nghĩ thì mình không thể nào mà mình cảm nhận được hay mình hiểu được ấy ạ. Nhưng mà khi mà trực tiếp ở trong cái kinh nghiệm đấy thì mình mới thấy là à cái suy nghĩ mà bảo nãy giờ này mày quên này nó chính là một cái cái cái được bảo ra ngay lúc đấy và nó cũng chính là cái cái kinh nghiệm đang là này luôn thì làm gì là làm sao mà có cái trạng thái là mình quên được không hề luôn ấy ạ. Và ngay khi là thấy như thế thì là thấy sự thật luôn rồi. Thế thì lúc trong thuyền thì bọn con thấy là ui thế thì cực kỳ là là yên tâm và vững trãi luôn. Tại vì không không có một trạng thái nào khác để mà phải làm một gì đấy để nó thành trạng thái giác ngộ cả. Vì vì chỉ có một trạng thái duy nhất thôi thì cái đấy là thiền xong là cực kỳ tự tin luôn. Mà đồng thời thấy một cái tác dụng thêm nữa là cũng cùng như thế, cùng nguyên tắc như thế với các cái nội dung suy nghĩ khác. Ví dụ như ngồi ở đây thì nghĩ là à có con ở nhà mải nghĩ về con đi chẳng hạn có 300 con rồi có cái gì đấy nó khác ngoài cái này thì cũng thấy như thế luôn bởi vì nó xuất hiện ngay ở đây và nó là một với cái này thì tự dung cái sức mạnh nó tụt tụt hẳn xuống luôn ấy ạ. Cái cảm giác mà mình phải nghĩ lan về nó trời ơi con cảm thấy nó khác hẳn so với những ca thiền trước của con. Ừ tức là vì hôm qua sư phụ đã nói là đơn giản mình tin một cái gì đấy mình nghĩ về nhiều chứng tỏ là mình tin nó là là là có trong kinh nghiệm rồi còn gì nữa. Không phải là ngoài kinh nghiệm của mình. Ôi Thế thì đúng quá. Thế thì chứng tỏ khi mà mình ngồi thiền ấy mình cắt ngọn là mình cứ thấy mình nghĩ lan man thì mình cố cố cố làm cho những cái suy nghĩ đấy nó là nó là trải nghiệm giác ngộ hay như thế nào đấy ạ. Là thói quen có mùa hành giả ấy. Nhưng hôm nay tâm thế nó khác hẳn luôn. Ừ. Là chỉ có một trải nghiệm giác ngộ thôi thì tự dưng cái giống như là cái cái sự cái cái việc mà mình trú trong trong trong cái cái kinh nghiệm này nó cực mạnh luôn ấy ạ. Ừ. Thì nó thấy luôn cái bản chất của cái cái cái suy nghĩ mà nó bắn ra là khoảnh khắc trước khoảnh khắc sau, ở đâu đó ở đâu bây giờ. gì nó chỉ là cái trải nghiệm ngay bây giờ thôi, ở đây thôi, không có gì khác đâu. Nó nó nó toát lên luôn một cái cái cảm giác đúng là không thể có cái gì khác được. Ừ thì cảm thấy là sau khi mà ngồi về hôm nay thì tự dưng đứa nào cũng nói với nhau là ừ hôm nay nhá thực sự là không quan tâm đến điểm là như thế nào luôn như cảm giác là cực kỳ giải thoát và vui vẻ. Bởi vì sao? Mình thấy nó quá dễ đi, nó không phải làm cái chi hết mà bất kỳ một suy nghĩ nào xảy ra mình thấy nó cũng không tách rời bởi vì nó không tách rời với cái trải nghiệm giác ngộ này thì còn gì mà phải nghĩ. nữa ạ. Ừ thì thì mấy đứa thì đấy có chung cảm giác đúng là thấy hơi ấm thật và sau khi mà ngồi thiền xong ấy đứng dậy thì thấy vẫn thế luôn. Sợ chưa? Đi về tức là bây thấy mới thấy bác nhị giỏi chưa? Đấy đấy đấy con mới nhớ ngay từ ngày đầu luôn. Đúng rồi. Khi bác nhị chính cái đó con rất ấn tượng nhá. Con nghĩ là tại sao mà mỗi khi mình thiền ấy mình rất là phở phủ đứng dậy mình không thấy như bác bác nhị nói là nó kéo dài như thế. Nhưng đúng là hôm nay kiểu khi ngồi dậy đúng lúc khi đến đi về nhà thấy chả khác gì cả. Bởi vì nó cũng chính mình giống như là mình Đúng là mình là trải nghiệm giác ngộ và bất kỳ một cái suy nghĩ cái gì hiện ra trong trải nghiệm giác ngộ nếu không tách rời được luôn. Thế mình thấy tự tin vô đối luôn ấy ạ. Ừ. Trạng thái nó cứ kéo dài như thế thì tôi Dung thấy là ồ đúng rồi đây đây đây đây mới là cái chỗ mà gọi là gói vui gọi là thiền đời sống ấ nó mới gọi là mình mới cảm thấy thế nào là thiền đời sống chứ. Bắt được bí kí đúng không?Ây giờ bây giờ cho bí phát biểu đi. Nếu bắt được bí kíp thì bí kí sẽ mô tả như nào cho anh em khác. Các bạn ơi tớ bắt được bí kí thì cho mic mô tả trong mấy câu đây? Mô tả bí kíp trong mấy câu? Ừ trong mấy câu? Trong vài câu đi. Kip gì hai câu ừ con trăm rồi mà nên là có thể gọi là b kí rồi con với quế là hôm nay trăm rồi đúng không nào các bạn ơi bí kí là chấm chấm đấy thì là cái gì bí kíp là thì bọn con thấy là sự thật là phải xác quyết là đúng là là là mình là là là cái gì á mình chính là trải nghiệm giác ngộ và chỉ có một trải nghiệm giác ngộ này thôi không có gì khác ừ thì từ cái vị thế đấy mình nhìn ra rất là nhiều thứ tóm lại những sai lầm của mình ấy là nó những cái nhầm lẫn mà có vật có b bất kỳ cái gì từ cái thôi cho đến cái tế cho đến việc gì phải làm trong thuyền là do mình thấy còn nhiều thứ quá. Ừ. Và và mình còn nhiều thứ này còn mình tôi là một hành giả đến cho nên là cứ loay hoay kể cả quy thế giới về tất cả mọi thứ nhưng vẫn còn tôi đi làm cái gì đó với thế giới ạ thì không hết được. Ừ. Mà chỉ có một trải nghiệm trác ngộ duy nhất thôi ấy thì tự trong cái trải nghiệm đấy mình sẽ thấy đúng là chỉ có duy nhất thôi. Không có cái gì khác. Thế mọi người có rõ chưa? Giờ th đầu óc nó cứ rỗng rỗng nào chưa? Không xếp được câu từ ạ. Chị Quế, chị Quế nói đi. Nhớ cái đoạn cuối Quế Vũ Trang, Bích Hộ T anh đấy. Bốn đứa đấy. Anh thật sự thật sự x là đi từ cái góc cảm nhận con là người nghe là con con biết cái điểm con cảm nhận được điểm khác biệt của cái việc việc à việc thiền theo kiểu mới này á. Sư phụ. Ừ. Lúc mà Châu Anh tới ấy là cho anh cho anh tư nhưng mà sau đó thì là sau sau khi mà tư xong lằn mằng tùm lum hết. Nhưng mà tức là lúc đó cũng mặt cũng hơi căng căng thì Bít mới nói là Bít mới nói là em nhìn vào kinh nghiệm đi. Em có thấy cái gì, tách với cái gì không? À tách với cái gì không mà để gọi là có vật ấy sư phụ có để gọi là cái vật nó tách khỏi trải nghiệm của mình, tách khỏi kinh nghiệm của mình. Ừ. Em chỉ thấy có kinh nghiệm thôi, không thể nào mà thấy cái vật đó, cái gì tách khỏi kinh nghiệm của mình. Ừ. Đấy thì là mình khởi điểm bắt đầu của mình cũng sẽ là thấy một cái không có gì tách với kinh nghiệm hết để mình thấy là luôn luôn luôn luôn là kinh nghiệm kinh nghiệm giác ngộ này ạ. Cái Ừ. Cái trải nghiệm giác ngộ là không tách ra thấy rõ ràng nhất. Ừ thì thì thì bắt đầu là cho anh nó nó cho anh nó ố á lên đoạn đó đúng không? Ch em em vớ ra đấy. Đúng rồi á ạ. Tức là ki nhìn vào kinh nghiệm không thấy cái gì tắt cái gì vàu sợ nhìn vào kinh nghiệm thấy thế luôn mà hóa ra kinh nghiệm xưa nay thế mà mà kiểu thấy kinh ấy. Thấy thấy Trần Kinh phết. Lúc đấy là em thấy em nhìn vào chị Bích mà nhìn vào mà không không thấy chị Bích nữa. Em thấy là không phải là Biến mất chị bí mà thấy là là trải nghiệm giác ngộ chứ làm gì có bí nào làm gì có vật bí đâu cách phải trải nghiệm giác ngộ đâu phải cái trải nghiệm này đâu đấy thì con con thấy là cái cái cái bí mà bít hướng bít nói với châu anh rõ nhất là cái phần không tách đó đó ạ tức là và sau đó tất cả các gì cũng không tách hết không những gì tiếp theo không tách luôn thì nó mới chứng minh rằng bao Giờ chỉ có một trải nghiệm này. Khi mình kinh nghiệm thì mình chỉ thấy một cái kinh nghiệm này thôi. Vì cái tiếp theo nó cũng không tách luôn nữa. Cái cái suy nghĩ tiếp theo hay bất cứ cái gì hiện ra nó đều không tách khỏi cái trải nghiệm này á sư phụ. Ừ. Cái này thì cái cảm nhận của mình là không cần phải làm gì hết vì ừ vì khi nào mình cũng xem cái điều đó hết. Và và cái cái cái trải nghiệm này nó nó luôn luôn là như thế. Cho nên là mình không thấy có cái gì khác xuất hiện xuất hiện nữa. Ừ. Thì con thấy là cái điểm mấu chốt nằm ở cái phần là không tách. Mình không thấy cái thì tách khỏi kinh nghiệm. Ừ. Không phải không không bình thường mình tin có một vật vì mình nghĩ rằng là à nó tách khỏi cái kinh nghiệm này á ạ. Nhưng mình chỉ có kinh nghiệm mình không thể có cái vật đó được vì kinh nghiệm lúc nào cũng không chia tách hết. Cơ sở nào bảo có vật tách khỏi chả thì là là là con nhớ cái đoạn đó là bắt đầu cho anh cho anh vỡ ra. Con đồng ý rất đồng ý với logic đấy. Nó rất vỡ cái logic đấy. Thế là cảm giác đúng rồi ạ. Xong cảm giác là ví dụ lúc vào thiền ấy là cảm giác hôm nay là đầu tiên là từ cái mặc định là Nhờ cái đấy xong rồi mình rất rõ tức là rất rõ cái mặc định làm lại củng cố thêm cái mặc định là chỉ có trải nghiệm giác ngộ thôi không thấy có gì khác. Ừ. Thế là mình chắc chắn là trải nghiệm giác ngộ rồi nên là nó vào thiền cái cái đang định nói cái gì quên à cái cảm giác xem là mình rất tự tin ấy để cho mọi thứ nó nó cứ xảy ra theo cái cái kiểu của nó ấy và mình biết thừa. Ấ kiểu một cái kiểu là mình biết thừa mình biết chắc chắn là không có gì là ừ không phải không phải không có gì theo kiểu là lý mà là Mình biết chắc chắn là nó hiện ra và nó không tách được khỏi trải nghiệm giác ngộ nên nó chắc chắn là trải nghiệm giác ngộ rồi. Ừ. Kể cả sau nó xảy ra cái gì ý mà mình cũng không cần quan tâm luôn vì mình đã biết thừa mà nên là nó có một cái cảm giác rất là tự tin, rất là lạ và nó rất là nó thoải mái một cách rất là tự nhiên. Ừ. Nên là cái dòng kinh nghiệm mà cứ trôi chảy vậy thôi. Và và hiện ra thì chắc chắn nó không tách rời khỏi trải nghiệm và chắc chắn nó là trải nghiệm giác ngộ. Kiểu mình biết thừa là như thế. Tại tại điểm để điểm. Vậy thì nếu con được mô tả bí kiếp thì biết được thì với Con hôm nay là có đấy có bốn năm bạn đúng không? Mỗi bạn đi mô tả kiểu của mình đi. Đúng rồi. Anh em nghe được gì thì nghe. Thì hôm nay là con thấy là cái làm con tự tin nhất tức là không phải là từ đầu không biết là có cái phải xác quyết mình là ai nhưng mà tại sao mình cứ không trụ lại được ở với cái xác quyết đấy. Thì hóa ra là trong cái ca thiền ấy ừ vì cái cái đấy giống mình không có cái cách để mình cứ xây xây lên vì có mình có một cái sác kết ban đầu nhưng mà nó cứ kiểu nó tụt dần tụt dần hoặc là có một cái cơn gì ấy tự ti hay là một cái gì nó nổi lên là mình phải xử lý cái đấy luôn đấy. Mình không có cái cách gì để mình mình xây dần cái sự tự tin của mình trong ca thiền mà càng ngày càng tăng. Đấy thì hôm nay là con có là xác quyết mạnh là đương nhiên rồi. Bắt buộc rồi. Nhưng mà cái con thấy là bí kíp nhất ngày hôm nay con nắm được ấy là cái logic rất là đơn giản chị Bích chỉ cho con ấy. Ừ. Là Em nhìn thẳng vào trải nghiệm ấy, có cái gì tách được khỏi trải nghiệm không? Mà nếu không tách được thì cơ sở nào bảo nó là một vật tồn tại, độc lập với trải nghiệm? Nó không nó nếu ngay khi hiện ra mà nó không bao giờ tách khỏi trải nghiệm thì tức là ở đây chỉ có trải nghiệm thôi, không có cái vật đấy. Ừ, đơn giản thế thôi ạ. Và ngay khi nó xuất hiện mà còn không có thì ngay khi xuất hiện trong trải nghiệm mà còn không có cái vật đấy thì không xuất hiện trong trải nghiệm cơ sở nào bảo có thì chắc chắn là không có rồi. Ngay khi xuất hiện mà mình đã thấy nó không có. Thì thì không trải nghiệm thì không cần phải nói đến nữa. Đấy thì thì như thế thì thầy con mắc nhất cái đấy khi mà vào trong thiền với cả suy nghĩ suy nghĩ mà nó cứ nhiều đến một độ là con cảm thấy là ờ là không tự tin. Tức là con con không thấy được nó thành trải nghiệm, không thấy được nó là trải nghiệm. Tại vì cái tâm thế con sẽ nó sẽ bị kéo về hành giảng ấy. Kiểu ngay khi mà kiểu kiểu nó quá độ đi ấy. Đấy thì hôm nay thì con À với cả là không bao giờ tách và và cái sự thật hiển nhiên là nó là như thế. Vì lúc nào mình nhìn vào kinh nghiệm có bao giờ thấy tách đâu, có bao giờ thấy có cái gì tách khỏi trải nghiệm đâu. Tách tách rời độc lập với trải nghiệm nó không bao giờ có cái nhìn vào kinh nghiệm thì không bao giờ thấy có cái điều đấy. Ừ. Nên là mình rất chắc chắn. Chắc chắn là kinh nghiệm nó vốn như thế chứ không phải là vì mình tập mà ra hay là mình phải nhìn thì nó mới thế. À ý là hay là nếu không nhìn thì nó không thế. Đó mà nếu lúc nào mình nhìn cũng thấy là không bao giờ tách thì đương nhiên nó vốn là thế. Ừ chỉ có trải nghiệm thôi và không có không thể có cái vật gì khác trải nghiệm được. Khác trải nghiệm tách rời trải nghiệm được. Dạ thì từ đó nên là lúc con vào thiền thì nó có đấy và khi mình thiền thì nó rất là phù hợp. Tại vì mình vào thiền ấy thì mới thấy là khi mình nhìn vào sự thì không mình không thấy được theo kiểu là nó không có gì. Ừ mà mà nó luôn luôn xảy ra. Đúng là nó liên tục đổi mới không không thể mình nhận dạng một thứ là không có thì hôm thì lúc sau cái khác hiện lên mình lại thấy không có tiếp được vì nó là một cái mới hoàn toàn. Nó đổi mới liên tục và nó rất là rực rỡ ấy. Kinh nghiệm nó rất là rực rỡ nên là mình chỉ có thể là thấy mình chỉ có thể chắc chắn là ô rực rỡ đến mức nào thì rực rỡ nhưng nó không bao giờ tách khỏi trải nghiệm. Mình biết thừa đấy nên là nó không phải là cái gì khác trải nghiệm hết. Nó chắc chắn là trải nghiệm giác ngộ. Khi nó xảy ra nó chắc chắn là trải nghiệm giác ngộ. Rồi đấy thì đấy thì con cứ từ vị thế nó nó củng cố ấy và từ đấy thì nó củng cố thêm mà tại vì chỉ nó củng cố thêm là chỉ có trải nghiệm giác ngộ và không có gì khác. Ờ ờ nên là cái cái những cái mình xác quyết từ đầu ấy thì trong ca cả ca thiền nó cứ được vững vàng hơn vững vàng hơn. Kiểu khi mà mình nhìn thấy suy nghĩ mình thấy mình để nó cho nó bắn ra thoải mái và mình để cho những cái trong ca thiền con đợt lúc đầu ấy thì cũng có cái hơi chướng ngại kiểu như là ổn chưa nhỉ? Có ổn không nhỉ? Kiểu nó hơi m mới ấy. Ừ. Nhưng thì nhưng mình thấy là ừ từ cái tức là từ cái vị thế biển xem ấy mình không thấy là phải có vấn đề với cái chứng hạn. Mình thấy ngay khi nó hiện ra và nó không tách rời này, mình thấy ngay cái này chính nó luôn là trải nghiệm giác ngộ luôn. Ừ mà mình không cần phải quan tâm xem là có vào tập không hay có chỉnh sửa nó không hay là có có trấn an không hay là tức là không có cái suy nghĩ đấy hiện ra luôn. Đấy cứ nó cứ trôi chảy như thế. Ngay cả cái tự ti cũng là mình tự tin đượcấy. Nó confirm ạ. Thì vì sao tự ti làm tự tin? Thì thấy luôn cái tự ti hiện ra nhá. Thấy luôn cái tự ti lúc nó hiện ra và thấy luôn nó không tách khỏi trải nghiệm. Không không thể tách được khỏi trải nghiệm thì nó chính cái tự ti đấy lại chính là trải nghiệm giác ngộ luôn. Ừ thì có gì thì thì phải thì càng tự tin hơn chứ ạ. Tự ti nó không bình thường mình tự ti là vì mình mình sợ nó là vì mình là cái tôi hành giả ấy. Nó phá thiền của mình, nó phá kết quả của mình. mình nhưng mà bây giờ vị thế của mình khác và khi mà mình thấy những cái cái đó hiện ra mà mình lại thấy được ở ngay đó nó không phải là cái gì khác biển đâu. Nó chính là biển đấy. Nó hiện ra nó không tách rời cái cơn sóng đấy. Nó hung dữ đến mức nào, nó to như nào, nó gầm gừ như nào. Nhưng mà chính nó hiện ra nó không tách rời khỏi mặt biển. Nó chính là mặt biển luôn thì có gì đâu phải sợ. Ừ. Nó chính là mình đấy. Rồi. Ok. Có vẻ sáng sủa rồi đấy. Vâng ạ. Thì nó cứ như thế thôi. H không thì tôi ngủ nhá. Mọi người nghe được chưa? Nghe được bí kí chưa? Có ai hỏi câu hỏi về bí kíp không? Hôm nay có vẻ là xong là có bí kíp rồi đấy. Nghe sụ nghe là thấy đúng có bí kíp rồi đấy. Nhưng mà mọi người ai chưa rõ thì hỏi vài câu xong nếu mà hết thì ngủ thì mai thực hành tiếp. Có vẻ có bí kí rồi. Anh em anh em sáng dạ quá hiểu hết luôn. Chả cần hỏi câu nào. Bây tr quá sáng dạ. Thực ra là tối xạ quá chưa hiểu để chưa biết hỏi cái gì con nghĩ phải nghe lại thế thôi.Ừ thôi còn đấy các bạn còn đây mai có thể hỏi riêng các bạn được mà. Dạ. Thôi nghỉ nhá. Vâng nghỉ đi nhá. Vâng cảm ơn số. Cảm ơn các bạn. Ok. Biết có cái tin đấy thôi. Có tin lành. Còn đâu hỏi thêm bạn sao thơ nghỉ đi nghỉ đi tin lành đã đến có một nhóm người đã có bí gift đấy tin lành tôi anh chỉ nghe dưới đấy thôi còn b giip gì thì cứ hỏi hỏi dần sẽ ra nhá mà nếu không hỏi nếu không ra xem mấy câu hụ post trên đấy cũng đấy là cũng là bí kíp rồi đấy đấyâng mấy câu sự nói đấy cũng là bí kíp đấy là thôi tắt tắt tắt bác thể cho xin cái slide của ai sướng nhỉ không hiểu thì ai nó hiểu hộ hệ thống cho hệ thống hệ thống hộ mấu chốt luôn mấu chốt hóa hộ xong hình nhìn lại hình ảnh trực quan hóa mấu chốt hóa trực quan hóa chúc phụ con hỏi confirm lại luôn đi ạ thơ đấy chị trang ạ tức là con thấy là kể cả cái việc mà mình mình ngồi xuống em cái khi mà mình phát hiện ra cái không tách được này á ạ khỏi kinh nghiệm ấy thì cái đời thường mình cũng thấy nó rất là rõ ràng s đời thường nó cực dễ luôn vâng đừng quên thôi chứ nó dễ nó dễ chứ có không bạn quên thì nó nó không thấy thôi chứ phải là nó khó Thì con thấy là ví dụ như về kinh nghiệm của mình là cái bằng chứng rõ ràng tức là con thấy rõ ràng nhất của mình là kinh nghiệm và nó không thể tách bất cứ cái gì ra khỏi cái kinh nghiệm này và không tức là mình không thể kinh nghiệm cái tách được nên cái kinh nghiệm mà hiện tại của mình đây bao giờ cũng là cái kinh nghiệm của trải nghiệm giác ngộ ấy ạ. Ừ. Và và gọi là cái đang là ấy ạ. Tức là và cái gì nó hiện ra tiếp theo sau nó cũng không bao giờ tách được hết. Cho nên mình bao giờ mình cũng có kinh nghiệm cái một cái một cái này ạ. Kinh nghiệm cái này thôi. một nhện hương ý con hỏi lại confirm lại với sư phụ cái phần phần đó tức là phần đó khi con thấy thiền thì con thấy rất là rõ và khi ra đời mình cũng thấy luôn cái phần đấy nó dễ dàng vậ ừ và mình thấy cái việc việc việc việc việc việc việc việc việc cái này nó là cái cái trực quan để mình thấy nó dễ dàng để mình không không cần phải là là là suy luận đấy là con nói về thiền không cần phải suy luận mà là cũng bằng chứng chứng xác quyết cho mình thấy rõ là kinh nghiệm này không có vật ấy ạ ừ cứ đầu tiên cứ thiền tốt đã vâng thiền tốt thì mình sẽ có tự tinâ dạ như con Hôm nay kể là có tự tin rồi đấy. Tự tin thì đứng dậy mình không thấy khác nào đang ngồi nữa. Đ b biểu hiện tự tin. À vâng. Thế còn khi đã đứng dậy kh ngồi nữa thì vấn đề chỉ là nhắc một câu để nhớ thôi chứ vấn đề không phải là kiểm tra như như con liên kiểm tra từ liên tục nữa. Vâng đúng rồi. Con thấy nó khác khá nó khác cho nên bây giờ tự nhiên con hiểu cái ý của sư phụ nói. Tức là mình mình thấy là thấy luôn chứ không cần phải kiểm tra hay là không cần phải gì á ạ. Ừ. Dạ. Con phải biết thiền tốt thiền đúng thì con mới tự tin được. Vâng. Có tự tin rồi thì chả có lý do gì mà lại phải đi kiểm tra. Cứ xem thôi. Đấy. Nhưng không tự tin thì phải kiểm tra chứ biết làm thế nào không tin được trình độ mình chưa tự tin thì phải đi kiểm tra. Nhưng mà rõ ràng là kiểm tra là thiện là mình chưa chưa chưa có vị thế đúng rồi. Vâng. Thế đúng sao phải đi kiểm tra xem không kiểm tra gì hết. Đi kiểm tra cái thiền quộ mình hết rồi. Nó kiểm tra rồi mình thiền chính là đi kiểm tra rồi. Xem xem cái đ Đấy, thiền là mình xem thì nó hiện ra rõ ràng ràng mòng mọt như thế. Kinh nghiệm thiền của mình đã chính là cái kiểm tra tốt nhất rồi chứ không kiểm tra hơn nữa. Vâng. Kinh nghiệm thiền mình là cái lúc kiểm tra cực kỳ tốt. Ví dụ con được 100% cái là con có 30 phút liền thấy rõ cái điều mà con nó là đương nhiên thế rồi. Thì đứng dậy con tự nhiên tự tin. Nên bạn nào phát biểu là đứng dậy là như ngồi đấy. Đứng dậy như ngồi mà nhớ không nhị làm từ buổi buổi đầu tiên. kin dị tại vì đơn giản thôi mà cái cái kiểm tra tốt nhất không phải là không phải là kiểm tra từng thứ một ừ mà là con có một trải nghiệm đủ lâu b 30 phút chẳng hạn để con rất tự tin đấy là kiểm tra thành công rồi sau này chỉ còn nhắc chứ không phải kiểm tra nữa. Ừ vâng ạ. Như vậy là việc nên là sự chỉ tập trung có thiền thế mà không muốn đo gì khác thì thế đấy câu thiền đã thiền mạnh lên mạnh lên mạnh lên mạnh tự tin đến do việc mình đã có 30 phút thiền 60 phút thiền 90 phút thiền chứ phải đến việc là mình đã sống mình thỉnh thoảng mình kiểm tra cái này kia xong rồi tự tin à cái này khớp với cái lúc mà mà chị Bích nói với con ừ thế là hôm nay con chạy ra con kể các chị là em Tư sao nó cứ nó cứ lủng củng nó cứ loạn sinh ngậu lên thế chị bảo Tư xem như nào nói xem thì em con lại đi phá từ cái bên ngoài ấ ừ đấy kể đấy cho mọi người sẽ hiểu luônấy đúng và sai nó khác nhau đâu con kể cái sai ra mọi người mới hiểu là đúng sai khác nhau đâu sai là Ờ con cũng lẩn mò xem là ờ ý là từ cái thân thể này đi. Tại sao mình tin nó ở ngoài trải nghiệm? Ờ mình tin nó ở ngoài trải nghiệm cái kiểu gì? Thì là khi mà mình ngồi như này mình cái trải nghiệm không hiện ra cái thân thể nhưng mà mình vẫn tin là có cái thân thể đang ngồi đây đấy thì mình tin nó nằm nằm ngoài trải nghiệm. Nhưng mà con lại không đi phá à ý là con lại không nhìn trực tiếp vào cái trải nghiệm. Tức là lúc đấy mình không có kinh nghiệm thiền, mình không có cái sự tự tin của cái sự xác quyết là ngay cả khi nhìn đủ lù lù cái thân thể ấy thì cũng không tồn tại cái thân thể. nó hết mà mình lại đi phá là ờ chết rồi, mình đang tin có mẹ ở quê, có tất cả mọi thứ ở bên ngoài, có sư phụ ở bên này, có các chị đang ngồi tư ở quán cà phê thì bây giờ mình phải xem là đây chỉ trải nghiệm như này thì có bên ngoài hay không. Thì cơ sở nào bảo là có bên ngoài trải nghiệm. Xong con lại đi phá là từng cái là không có anh chị ở tụ quán cà phê ở kia. Tức là con đi check từng cái là không có cơ sở để không có từng cái đó, không có sư phụ, không có anh chị, không có mẹ, không có cái thân thể này ở ngoài trải nghiệm. Cái lúc mà không nó không không hiện ra trong trải nghiệm. Tức là ờ nói chung là cái logic của con nó cứ con cứ thấy nó không tự tin làm sao ấy mà. Đấy bằng chứng là con tư xong các kiểu xong cũng đi đến kết luận là chỉ có trải nghiệm không có gì khác và không có gì hết. Tại vì mình lại không có gì khác tức là không có ngoài trải nghiệm và không có gì hết là không có gì tồn tại ngoài trải nghiệm. Đấy nên nó không thể có khi hiện ra ở đây là nó chắc chắn là chỉ hiện ra trong trải nghiệm và chính là trải nghiệm đến từ trải nghiệm và chính là trải nghiệm thôi. Vị trải nghiệm thôi chứ nó không có cái có thật ở bên ngoài chui vào đây. Đấy. Nhưng mà hai ca thiền của con ấy chỉ có 50%. Ừ. Nó còn nó còn tụt hơn cả cái ca ca thiền của những ngày bình thường ý. Còn được chín mấy. Nay con tư cái kiểu đấy con đi phá từng cái đi check từng cái nhỏ xong lại còn check sai. Đấy tức là chưa kể là check check từng check từng thứ xong rồi lại còn check sai. Xong rồi nên là mình có cái kết luận đấy nhưng mình không không không tự tin được ý. Thì đến lúc mà ra thì chị Bí mới bảo là em tư các chị các anh chị đều bảo là em em tư ngược rồi. Sao lại đi phá từng cái bên ngoài. Tại sao em tin có một thứ là vì ngay khi mà nó đang hiện ra trong trải nghiệm ấy thì thì mình tin là có cái thứ đấy thì mình mới tin là khi không trải nghiệm nữa khi quay đi thì vẫn còn cái thứ đấy. Ngay khi đang trải nghiệm thì mình đã tin nó ở ngoài trải nghiệm. Vâng. Thế kỳ quái. Ngay khi trải nghiệm mình đã tin nó ở ngoài trải nghiệm. Nó có tồn tại ngoài trải nghiệm nên khi quay quen đi nó tồn tại độc lập với trải nghiệm của mình nên khi độc lập với trải nghiệm đấy nên khi nên khi không trải nghiệm độc lập đấy. Vâng. Đấy thì thì nó vẫn còn ở đấy. Nên là cái gốc ấy là ngay khi đang kinh nghiệm vàằng cái đang đang là này cái đang kinh nghiệm này này mình có tin là có cái vật nào ở ngoài trải nghiệm này không? Đấy thì thì phải xem từ từ cái đang là này xong chị chị kể đi có cái lần mà chị chị nhấn mạnh lại là có ba lần chị hỏi sư phụ về cái việc là tại sao không có mẹ ở quê ấy đấy. Ừ đúng rồi được cái vụ đ nổi tiếng Việt không mẹ quê đấy. Chị còn đấy không? Vâng thế này ạ. Đây đây đây. Bắt đầu là Châu Anh đến nói là Em tư như thế này này nhá. Có phải mình vào mình xem phim ấy thì mình thấy là ờ không hề có ông diễn viên, bà diễn viên nào chạy từ bên ngoài vào trong màn hình cả. Đó cho nên là mình chỉ có cái trải nghiệm này thôi mà không có trải nghiệm nào khác cái trải nghiệm này. Thế bọn con nghe thấy nó cứ thế nào ấy thì không không trải nghiệm nào khác ngoài cái trải nghiệm này nghĩa là thế nào? Thì Châu Anh cứ lặp lại là tại vì nhá ví dụ như mình đi xem phim đúng không? Là mình biết thừa là không có một ông nhân vật nào chạy từ ngoài vào trong cái màn hình hết nên là không có Cái gì ngoài cái màn hình thế? Con bảo là em có hiểu thế nào là ngoài trải nghiệm không? Ngoài màn hình không? Ngoài màn hình ở đây ấ thì nó có nghĩa là độc lập này, tách rời này khác với cái trải nghiệm của mình thì gọi là ngoài trải nghiệm. Cho nên là em phải xem xem là niềm tin của mình nó bắt đầu từ đâu. Em không em cứ nói cái trải nghiệm cái gì ấ các chị anh chị không hiểu nhưng bây giờ đơn giản hỏi em là em có tin có mẹ đang ở quê không? Bảo có. Em có tin. Em có tin có thằng xin có gì? Có có. Thế thì phải bắt đầu từ đấy. Thế thì nghĩa là khi mà em Em em em ngồi đây này em kể cả em thấy mẹ trước mặt thì em phải thấy là không có mẹ nào ngoài cái trải nghiệm này hết. Thì vì ngay khi mà đang kinh nghiệm tưởng là có như vậy không có thì đương nhiên lúc quay đi thì không có là đương nhiên rồi. Tại vì là mình mình ngày xưa con cứ hỏi sư phụ là vì vì ví dụ con đang ở với ví với với sư phụ nhá thì con hỏi ôi không có sư phụ sư không có bố mẹ con ở quê thật à. Ừ thì lúc đấy con mới chỉ đang hiểu là mấy năm liền. Đúng rồi. Lúc đấy thì con mới chỉ đang hiểu là vì mình không kinh nghiệm được nên không có. Còn bây giờ thì là có. Cái trải nghiệm trước mặt mình này có này thì giống y hệt Châu Anh đang cứ nói là ôi không có các ông diễn viên nào chạy từ bên ngoài vào trong màn hình cả. Nhưng rõ ràng lúc đấy mình sẽ tin là có cái khi mình nhìn màn hình thì có ông diễn viên và bà diễn viên ở trong cái màn hình đấy rồi đó. Thế thì m à đúng đúng đúng em nghĩ như thế. Thế thì con mới hỏi em là thế thì lúc đấy sư phụ nói hay nói với chị là này trước mặt đây còn không có nữa là không thấy. Thế con cứ thắc mắc là tại sao lúc nào con hỏi như thế sư phụ cũng trả lời như thế. Mà rõ ràng là ở trước mặt đây mình thấy mà trước mặt không có rõ ràng không. kinh nghiệm được thì đồng ý rồi. Giống như kiểu là trước mặt thì kinh nghiệm đây thì thấy còn quay mặt đi thì mình có bằng chứng nào đâu nên là không có là đúng. Nhưng trước mặt rõ ràng mình vẫn thấy. Nhưng tại sao Sụ cứ trả lời ngược lại là trước mặt đây còn không có nữa là quay đi nữa là ở quê quê ở đâu ra thì con cứ thắc mắc thì đến hôm nay thì con mới thấy là ùi ui nó kinh nó ghê quáợ. Đúng rồi. Bây giờ chị bá sau bao nhiêu năm nhá. Sau bao nhiêu năm rồi phải từ mới là phải chục năm rồi đấy. Vâng chị giải thích với con chị bảo a bây giờ mình hiểu tại sao sứ phụ cứ ch trả lời thế. Tại sao mà mình cứ hỏi là không có bố mẹ quê th là sao sụ không bảo ừ đi mà s bảo ngay trước mặt còn không có nữa là ở quê con nhìn thấy ngay trước mặt còn không có nữa là ở quê thì lúc nãy con chỉ mới hiểu là đúng rồi không kinh nghiệm được thì bằng chứng nào ông nói là có nhưng rõ ràng trước mặt thì ông kinh nghiệm được sao sụ cứ phủ nhận mà sụ không nói cái đồ kia nhưng mà trời ơi rõ ràng cái logic của sư phụ nó kinh khủng vô cùng là tức là khi mà đang tưởng là đang chải đang kinh nghiệm em lúc đấy là cho anh ngồi trước mặt con mới hỏi là em có đang kinh nghiệm em có nghĩ là mình đang kinh nghiệm cho biết không Thì em bảo là có nhưng mà em có thấy chị tách rời với cái kinh nghiệm của em không? Bảo không. Chị có độc lập với kinh nghiệm của em bảo không? Chị có phảải là cái gì khác với kinh nghiệm của em bảo không? Thế thì làm sao nói là có chị được? Vì không tách rời, không độc lập và không khác thì nghĩa là chị chính là trải nghiệm chứ chị không thể là bí được. Thế mà ơ đồng ý. Thế thì chứng tỏ là chị độc chị không không hề tách rời, không hề độc lập với kinh nghiệm của em đúng không? Và đúng rồi. Thế thì ngay trước mặt này đã không có rồi thì sau khi em quay mặt em đ có. Còn khi mà mình tin là có thật á thì nghĩa là gì? Chị Bí có sẵn ở đó, tôi chỉ đến tôi trải trải nghiệm thôi. Cho nên vì có sẵn ở đó không liên quan gì đến trải nghiệm của tôi nên là tôi quay lưng đi hay tôi quay trước mặt thì chị vẫn ở đó. Ồ, thế thì mình thấy à đúng rồi, thế mới gọi là ngoài trải nghiệm. Ngay kể cả khi kinh nghiệm thì cũng gọi là ngoài trải nghiệm là vì là như thế. Thế thì bọn con mới thấy là ồ hay quá. Lúc trước ấy vì sao mà S hôm qua Sụ nói với bọn con một câu này này. Ngày xưa ấ các con đồng ý với Sụ là biết rồi. Nhưng mà biết đồng nghĩa với là thật. Ừ. Sư phụ nói thế đúng không ạ? Cho nên là bây giờ là phải thấy là không không có cái gì cả. Không có có gì khác cả. Bây giờ mình mới hiểu vì sao lại là như thế. Thì c muốn confirm lại là lúc trước ấy thì mình không hiểu hiểu vì sao là mình tin một phần là có thật cả. Mình rất là mù mờ ấy ạ. Ừ. Cho nên khi mà sư phụ dùng cái logic tách ấy thì đồng ý là không tách được. Nhưng mà rõ ràng là có một cái để khoanh và đồng ý là vì không tách được nên không gọi nó là vật thì gọi nó là biết. Nhưng mà biết là có thuật là một thứ có thuật. Nhưng mà do khi sư phụ dạy là thế nào là khi là con tin có một vật trong kinh nghiệm. Ừ. Là cái logic mà không có gì ngoài kinh nghiệm đấy ạ. Ừ. à hóa ra mình tin một vật có thật là đúng. Đúng là như vậy đây. Mình cho dù mình có kinh nghiệm hay mình quay lưng đi nó vẫn tồn tại ở đấy độc lập với trải nghiệm của mình vì nó khác với trải nghiệm của mình, nó tách rời với trải nghiệm của mình nên là tôi có kinh nghiệm hay không thì chả liên quan gì cả. Ông vẫn đứng đấy. Thế thì ngay sau khi mà bây giờ khi mà bọn con dùng cái logic tch thì bọn con thấy khác hẳn. Ừ. Vì mình hiểu u vì mình hiểu nguyên nhân vì sao mình tin một thứ là không thật là có thật. Vậy thì nếu như chứng minh được trong kinh nghiệm nó không như vậy thì nghĩa là logic của mình sai rồi. Thì đúng kinh nghiệm là nó không thể tách được cái gì với cái gì hết. mà đã không tách được thì mà mình thấy trải nghiệm rất rõ ràng thì nó là cái chất của trải nghiệm chứ nó không thể là chất người, chất ngợm, chất gì linh tinh mà mình bịa vào được thì nó không khề khác với trải nghiệm của mình. Và khi quay mặt đi hay ở đấy thì nó đều không có t không có bở bên ngoài trải nghiệm ấy thì mình thấy ù trời ơi trời ơi thì đây đây đây mới là bây giờ mới là cái là sư phụ nói là biết mà với là biết và không có không không có gì ở trong đó này. Ừ còn vì sao chư sư vụ cứ bảo mình biết là thật mà mình đã thấy không có vật rồi mà sao lại cứ sụ cứ bảo biết là thật nhỉ? Hóa ra là như thế thì mình không hiểu. Vì sao mình tin thứ là thật đấy ạ? Thì cái logic sa của Su nó hoàn thiện luôn cái cái nhận thức của bọn con đến thời điểm này. Đấy thì Châu Anh mới vỡ ra là vỡ chỗ đó. Thì Xu anh mới thắc mắc là ôi sao mà nó đơn giản thế nhở. Xuân nhìn vào kinh nghiệm đúng thật là em không thấy tách này mà đương nhiên là chỉ có trải nghiệm thôi không thấy tách thì đương nhiên cái mình thấy là trải nghiệm chứ không thể là sư phụ hay là chị Bích hay là cái người gì đấy được. Thì thì đồng ý luôn vì thế là như thế là bọn con rất là sáng rõ. Thì cùng nhau là thôi bây giờ sáng rồi. Bây giờ anh chị em mình làm phát cựu thiền xem nó có khác gì không. Bởi vì mình thấy là cái cái cái Cái nhận thức của mình nó đã khác rồi, khác về cái phần mặc định và khác về cái phần mình hiểu thế nào là cái cái tách mà khoanh tách mà không thực sự là có một cái vật ở ngoài ngoài cái trải nghiệm của mình. Thế thì ngồi cứ thế là đã mặc định là biển rồi ạ. Cái con sóng nào lên cũng thấy nó ui trời nó không tách sướng thế chứ cứ ngồi thế thôi. Ngồi cho đến khi hết và đúng dậy đúng dậy vẫn thấy như thế thì mình thấy ồ bác nhị nói từ cái ngày bác ấy chỉ ngồi bác nó đứng dậy cứ thấy nó như thế mãi cho đến buổi tối sợ không nghe háo mù không phải tại sao Các con là tin là mọi thứ là biết nhưng đồng thời con tìm thấy là thật. Vâng. Đấy vì con không hiểu cái logic là không thể tách được. Mặc dù sự nói đến giờ từ đầu đến cuối vẫn là nói thế thôi. Con có một cái trải nghiệm con không thể tách cái gì khỏi trải nghiệm. Thế tại sao con lại thể có thể nói là có cái gì bây giờ? Con có một trải nghiệm sao con lại không phả tách cái gì khỏi trải nghiệm? Tại sao con thể nói là có một cái đc lập với trải nghiệm? Con đấy nó rất là phi lý. Đúng chứ đơn giản thôi. Logic của Đơn giản từ sáng đến lớn, từ bé đế lớn, từ sáng đến tối con có cái trải nghiệm. Trải nghiệm đúng rồi. Xong con lại không thách được cái gì khỏi trải nghiệm. Thách được gì khỏi trải nghiệm. Tại sao lại tin là có một thứ tôi lại độc lập với trải nghiệm? Nghĩa là không trải nghiệm thì vẫn ở đấy. Thế con thấy nó vô lý không? Vịa ra thứ bác. Khi con hiểu cái điều D nói thì con thấy là thực hành trong đời rất là dễ. Nếu quên lại nhớ lại logic của Dụ rất nhanh nhanh gọn. Ừ đúng. Nó quên thì lại l lại lúi gì thôi nhanh gọn thôi nhá lúc đơn giản là mình có cái trải nghiệm thôi từ bé đến lớn từ nhỏ đến lớn từ lúc đẻ ra đến giờ kiểm tra lại đứng qu lúc nào chỉ có trải nghiệm không đúng xong lại không thể tách cái gì khỏi trách nhiệm ấy được ví dụ nhìn thấy nhìn thấy cái bàn thì không phải tách cái bàn khỏi trách nhiệm đúng rồi đúng chưa đúng thế tại sao mình lại tin có cái bàn độc lập với trải nghiệm bây giờ vô lý quá buồn cười quá lý trước đây mình ngu thì mình chịu thôi nhưng bây giờ có người chỉ cho mình rồi sao mình quay lại làm gì ngượng quá mình thấy mình thấy ngượng tránh sao lại bảo B đấy. Logic của nó chỉ thế thôi. Con chỉ nói là có cái trải nghiệm chứ không phải nói là có cái bàn. Đúng rồi. Với logic đấy nhá. Thì con chỉ mặc định là trải nghiệm con là giác ngộ. Đúng rồi. Là thế giới thác ngộ ng tức. Ui chuẩn luôn đúng luôn. Với logic dướ xong nh phải con chỉ mặc định trả là giác ngộ thì có phải là thế giới biến thành giác ngộ luôn không? Còn nếu con mặc định vô minh thì giới mình vô minh luôn. Con bảo con mặc định chảy là mơ thì thành mơ luôn. Con bảo là chạy là cái gì thì biến thành cái đấy. Thế thì mình có mỗi cái thứ này thôi chả có thứ gì khác cả. Nếu có thứ khác thì con phải đưa chụ xem là con tách nó khỏi cái trải nghiệm thế nào chứ. Thế nào con nào tách chưa? Tách thử tách nào tách hình khỏi trải nghiệm đi. Con dùng tay chân dùng hết khả năng vật lý tâm lý vật lý của con để tách. Đấy nó chỉ đơn giản thôi. Đấy bí kí ngắn gọn đấy không thể tách vào ch đọc cái đoạn xù đọc cái đoạn xù chat đi xem nó có có cái gì không hay là chỉ quanh cái này thôi. Đọc đoạn sử dụng chat ạ. Đây ờ Ừ chị Minh Trang đọc đi. Đúng rồi đấy. Bạn sư phụ nhắn bảo bảo gửi lên đấy. Đấy đây ạ. Thiền sai là cố tạo ra cảm giác sóng là biển. Thiền đúng là làm quen với trạng thái sóng là biển. Thiền sai là bắt đầu thiền như một cái tôi. Thiền đúng là bắt đầu thiền như là biển. Vì vậy nên Xác quyết trước khi thiền rất quan trọng. Bản chất thiền là biển làm quen với chính mình chứ không phải là sóng nhận ra mình là biển. Mỗi khi nhìn thấy sóng, biển nhận thấy sóng này không tách khỏi mình được. Đây câu quan trọng nhất là câu này. Mỗi khi nhìn thấy sóng thì biển nhận thấy là sóng này không tách khỏi mình. Đấy. Mỗi khi con khi con nhìn thấy ví dụ nhìn thấy a ờ sư phụ đi nhận thấy là sư phụ này không tích. khỏi cái trải nghiệm hiện tại cái kinh nghiệm đang là đấy và vậy thừ hành tiền trong đời sống rất là dễ còn nhìn thấy cái gì thì con th con nhìn thấy cái gì con cũng cũng cũng bảo ơ nhỉ cái này có trách khỏi cái trách nhiệm đang lâu thế tại sao lại nói tin là có thế đấy tồn tại độc lập ở bên ngoài trải nghiệm vô lý quá nó chỉ có thể là trải nghiệm thôi đúng rồi hoặc chính xác là hơi quá chỉ có trải nghiệm thôi chỉ có ch nó đâ đâu. Đấy nh chuẩn nhất là thế gọi nó là gọi nó là trải nghiệm chứ nó là cách nói cách nói chưa phải là hay và cách nói là mỗi trả người thôi không có nó có cái gì độc lập với nó đâu. Cả hai cách nó đ ok hay một cách nói khẳng định nó phủ định ok đều giúp mình tiến độ nhưng vào thiền thì lại đấy không tách nó chính là trải nghiệm nó chỉ có thể là trải nghiệm ngộ thôi thôi đấy thiền thì là thế sóng thì biển nhìn vào một cơn sóng thấy ờ nhở cái này chắc là mình đâu là cái vị thế của con khi bắt đầu thiền rất là quan trọng. Con có vị thế nào thì con sẽ có đúng cái kết quả đấy. Vị hành giả thì cuối cùng cũng chỉ là một hành giả. Đứng lên sẽ hết đấy. Hành giải đứng lên sẽ mất. Ngồi xuống là Phật đứng lên là người thôi. Nhưng mà con thực sự hiểu thế nào là thế nào là nhìn ra từ vị thế của biển ấy. Như v cái con cần cái còn cần tư để thấy là Cần đầu tiên là cần tư để mình thấy rằng là mình luôn luôn là vị thế của biển. Ừ. Vị thế của một cái thành giả nó ảo giác không bao giờ có cái vị thế cả chứ là có hai vị thế là của hành của hành giả và của và của biển của biết để mà chọn. Sau đó thì mình lúc mình làm chong này kia phải đâu có phải mặc định là mình luôn là trạng thái của biển thì không có bởi vì là cái gân không phải đúng rồi nhưng nó có độ kinh nghiệm ấy về lý con hiểu hết rồi về sự là vì bất kỳ trải nghiệm nào con ấy cái khoảnh khắc đầu tiên của nó luôn luôn là trải nghiệm của biển ở đây Không ai bảo là tôi trải nghiệm vật trước xong trải nghiệm cái toàn thể sau ai cũng có trải nghiệm tổng thể ngay lập tức trước đúng không? Đúng đúng không? Sau đó thì tính nhưng mà như vậy là mặc định là phải chạm thái của biển trước có đúng không? Con bất kỳ khi nào con kiểm tra mà cái mà con có là một cái trải nghiệm trước đấy chứ không phải con có mỗi vật trước đúng không? Như vậy trạng thái mặc định của con trạng thái nguyên thủy của con lúc là một trải nghiệm chứ không bao giờ là một trạng thái có vật có cái gì. gì bên trong cả đúng không? Thái nguyên thủy con không? Mặc định mặc định tự tự nhiên thấy không? Hay là phải tu mới thấy? Tự nhiên tu thì mới có cái mặc cái trải nghiệm là là là có cái trải nghiệm trước rồi có vật sau hay là không tu thì nó cũng là trải nghiệm trước. Con ong con kiến thằng bé đẻ ra nó cũng là cái chỉ có trải nghiệm đã đúng không? Đúng rồi ạ. Thế thằng thái nguyên thủy của con. Ừ. Khi mình nói là thấy vật thì đúng là thấy chứ. Thấy vật thì phải thấy đã xong mới đến vật đúng không? Đúng là cái đầu tiên là trải nghiệm sau đấy bắt đầu là của thánh hay của phàm của sư phụ của con đều bắt đầu trải nghiệm hết. Vâng. Sau đó đúng không? Sau đó thì mới bảo là có vật. Cái bảo này khi đấy là do mình không tìm cơ sở của nó thôi thì mình bảo là có vật. Trước khi tìm c tại sao bảo có vật là tại tèo ngay. Thôi nay dừng đây đã nhá. Tôi không nói nhiều đâu. Con tự mà đi gặp các bạn từ không giảng hết mất hay. Đấy bây giờ tin vui có một nhóm đã biết bí kí đấy. X ấn chứng nhá. Ấn trứng là bí kí đấy. Con phải tự lộ ra vấn đề hoặc tự hiểu hoặc là đi hỏi nhóm đấy nhá. Hoặc là con tự con tự con nghe lời sụ giảm rồi con ra cái cô cũng tìm ra cái kí này thôi. nhá. Xong chưa? Ngon chưa? Nghĩ nghỉ nghỉ đi. Chụ đi nghỉ sớm đem có cho ăn không không ăn uống nữ nhẫn đi nay mới có nhóm cho báo tin cho mọi người thấy thôi mà chứ có gì đâu. Báo tin chưa có gì chí có dừa nghĩ nghĩ ghê tuyệt vời. Lượng bú kíp là ngon rồi. Quá mừng rồi. Tắt đi. Nhìn đ tiếng quá vui nữa. Hôm nay bề pháp tên gì ạ? Lụng đã có một nhóm lụng được chị tên trăng trợm trăng trợn đã có một nhóm.