Cùng Một vị là như nào?

Bản gõ chi tiết
Transcript

Có lóc bong à lắ rồi ngon rồi đấy. Còn thêm một bác nữa. Có bác vụ toàn ở trên zoom rồi. Nói cho mình chỗ toàn nghệ cũng được. Thì hôm trước con cái đoạn mà cái khái niệm là ừ thế nào là vật là có vật có thật ấy thì tức là về con cũng tư cái đoạn là tại vì thu có câu là làm thế nào mà cái sự trải nghiệm này nó lại chứng minh được là có vật ấy thì con về con mới tư là thực ra là khi mình nói một vật có thật ở một vật có thật ấy thì có đúng theo cái định nghĩa đấy là nó phải tồn tại độc lập ở bên ngoài kinh nghiệm thì nghĩa là thế nào nghĩa là khi mà thường mắc là chỗ này luôn đấy mắc là trong kinh nghiệm ấy À thế là con tư đạ đầu tiên là ngoài kinh nghiệm thì ngoài kinh nghiệm có nghĩa là gì? Nghĩa là khi kinh nghiệm thì có và khi không kinh nghiệm thì cũng phải có nó. Ừ. Đúng. Thế thì bây giờ mình bỏ qua đoạn khi kinh nghiệm thì có hay không? Nhưng mà đầu tiên nó phải đáp ứng được cả hai tiêu chí đấy. Thế thì khi không kinh nghiệm thì nó không thể chứng minh được là nó tồn tại. Nhưng mà nếu nếu không chứng minh được thì có nghĩa là không có. Rồi bây giờ đầu tiên là nếu mà xét cái tiêu chí đấy thì đã khi không niệm thì chịu nên là cái mà tại vì một cái trải nghiệm thì cùng lắm là nó chỉ trả lời được câu được câu hỏi là khi đang kinh nghiệm thôi nên là riêng cái trải nghiệm nó nó một nửa một nửa sự thật thì không phải là sự thật rồi. Thế là nếu mà hiểu theo cách đấy ấy là cũng không thể nào mà có vật ngoài kinh nghiệm được. Thì cái trải nghiệm nó không thể chứng minh được là có vật. Cái thứ hai nữa là ừ cũng là cái vật thậ ngoài kinh nghiệm nhá. Nhưng khi mà mình hỏi là giả sử là có vật đi thì bây giờ cái vật này và cái trải nghiệm này nó là hai cái hiện tượng độc lập. Bây giờ lấy cái gì để bảo là thế quan hệ giữa hai thứ đấy là gì? Thì rõ ràng là cái quan hệ giữa cái trải nghiệm với cái vật ấy là chẳng có một cái quan hệ nào cả. Cái quan hệ duy nhất có thể nói được là vì có vật nên là có trải nghiệm thì chỉ là một cái mặc định không có cơ sở thôi. Thế như vậy là cuối cùng thì cái trải nghiệm thì là trải nghiệm và không thể nào mà để chứng minh được là có vật ở bên ngoài trải nghiệm. Thế thứ hai nữa là sau đấy thế thì khi mà sư phụ nói là không có vật ở trong kinh nghiệm ấy thì mình phải hiểu đúng là thế nào là có vật ở trong kinh nghiệm. Tức là vì con thấy là đoạn đấy nếu mà l m ấy là mình không rõ là như thế nào là có thì mình lại càng không rõ thế nào là không. Thì con mới thấy là thực ra là có vật ở trong kinh nghiệm ấy thì vẫn đúng theo cái mà mình định nghĩa là phải cái vật nó phải độc lập với kinh nghiệm. Nghĩa là như thế nào? Nghĩa là khi mà bỏ kinh nghiệm ra thì vẫn còn cái vật đấy. Thì con thấy có một cái ví dụ là ví dụ như là à cái bàn và kinh nghiệm thì giống như nước. Mình nói là trong nước có cái bàn thì là thế nào? Nghĩa là khi mình rút hết nước đi vẫn còn cái bàn ở lại thì là có cái bàn ở trong nước. Nếu mà mình rút hết nước đi mà không có cái bàn thì chứng tỏ là không có cái bàn ở trong nước. Thì một vật nếu mà nó nếu có có thực sự có cái vật đấy ở trong kinh nghiệm thì bỏ hết kinh nghiệm đi ra rồi vẫn còn cái vật đấy. Nhưng mà bỏ cái vật ra rồi, bỏ hết kinh nghiệm ra rồi thì không còn gì nữa. Thì không thể chứng minh được có cái vật đấy. Giống như là trăng sao ở trên mặt nước. Mình bảo là nếu mà có trăng sao thật thì khi bỏ hết nước đi rồi vẫn còn lại cục trăng sao ở đấy. Nhưng mà rõ ràng trăng sao ở trên mặt nước nó là nước nên bỏ hết nước đi mất hết kinh nghiệm là không còn trăng sao nữa. Thì là không có trang sao ở trong kinh nghiệm, không có trang sao ở trên nước. Thì thì tự nhiên thấy rõ ràng là như nào là có vật ở trong kinh nghiệm và càng thấy là không thể nào có vật ở trong kinh nghiệm được. Tiếp theo nữa là thế thì có cái trải nghiệm hay không ấy thì có cái trải nghiệm thì lại là không có kinh nghiệm thì vẫn tức là nó phải độc lập với trải nghiệm thì tự nó ấy giống như kiểu rút nước đi rồi thì làm sao chứng minh được là có nước tồn tại như vậy thì là nó và nó không thể có cái trạng thái là như nào là một trạng thái có với một thấy không ấy nên là đúng là hiện ra thì chỉ là hiện ra thôi, không thể nào có cả sự hiện ra được. Thế thì tự nhiên thấy như thế thì toàn bộ là không thể có gì hết thì không có gì trong, không có gì ngoài và cũng không có cả cái sự hiện ra nữa. Thế thì thấy đúng là như thế thì mặc định phải là không có. Và nếu mà muốn có thì nó phải chứng minh chứ không phải là là có cái gì đấy xong phải chứng minh là không có. Mà ở đây là vốn là không có và mặc định là không có. Bây giờ muốn có cái gì thì phải chứng minh là có. Thế nhưng bây giờ chứng minh là có thì làm thế nào để chứng minh được bây giờ có cái gì để chứng minh đâu. Nên thực ra là đúng là kinh nghiệm luôn luôn là không có. Về kiến cũng là không có. Thế là nó rất là khớp nhau. Không thì hôm nay khi mà con ngồi thiền mà nhìn nhìn ra đường ấy xong rồi là thấy các cái xe nó đi lại ấ mình mới nhìn thấy là vì trước đây là mình sẽ tin là có một cái xe có sẵn ở bên ngoài rồi sau đấy thì nó hiện ra trong kinh nghiệm. Nghĩa là khi nó chạy vào ấy là nó hiện ra ở trong kinh nghiệm và có một cái xe chạy ở trong kinh nghiệm đấy. Xong khi nó khuất nó biến mất khỏi kinh nghiệm thì mình vẫn tin là vẫn có cái xe đấy nó tồn tại, nó vẫn chạy tiếp ở một cái đường tồn tại. Đấy thì đúng là đấy là cái kinh nghiệm, đấy là cái vô minh. Nhưng bây giờ mình nhìn lại mới thấy là không có cái xe nào sẵn cả, chỉ có một cái trải nghiệm và khi cái trải nghiệm đấy nó hết là không có gì nữa hoặc là hoàn toàn không có cái xe chứ không phải là có một cái xe nó có sẵn xong rồi nó hiện ra ở trong kinh nghiệm, nó mất đi trong kinh nghiệm nhưng nó vẫn còn tồn tại trong thực tại thì không có. Thì tự nhiên nhìn mọi thứ mới thấy là đúng là nó giống hệt như là giâ mơ. Và làm sao bây giờ mình không thể nào khi ngồi nhìn vào kinh nghiệm như thế này thì thì nó cũng chả có cái gì khác biệt giữ việc là thế đây là đây là nhìn vào màn hình xem một cái cảnh hay đây là một giấc mơ hay đây là thật đúng rồi hoàn toàn không khác nhau một tí nào cả hiểu được bản chất thì thấy ơ thế khác gì đâu khác gì mơ thất khác gì nhau đấy là hoàn toàn không khác ấy thế là hôm nay chiều nay thì bọn con đi tư thì kiểu đúng là kiểu sau cái hôm chủ nhật xong Tự nhiên mấy chị em có vụ trang có bí tuệ anh với Đức Anh tự nhiên kiểu thấy sướng quá vì đúng là mặc định sự thật là nó như này nó là không có gì hết nên bây giờ bảo là nói là có mới là ngượng thì nhưng mà lấy dung mình mới xem là thế mình bảo có là thế nào ví dụ như mình bảo là có cái cây thế tại sao lại bảo là có cái cây đây tôi nhìn thấy nó đây thế nhưng mà đây là đâu thấy cái gì? Ừ không chả có đây nào cả. Không bao giờ thấy. Không thấy cái cái cây nào hết. Không sờ được vào cái cây này hết. Không sờ được cái gì hết. Không thấy được cái gì cả. Thế tức là nó rất là sạch sẽ. Thì đúng là bảo là nó không thể không có gì khác ấc mơ cả và nó cũng không có ranh giới giữa cái Cái ngủ với cái thức, cái mơ hay là cái thực vì nó chỉ không có gì thực. Thế xong rồi cũng bảo là nhưng mà đây không phải là một cái người đang mơ nhận ra đây là giấc mơ. Ừ. Mà đây đây chỉ là cái giấc mơ nó nó nhận ra nó chiếu cái cành đấy thôi chứ chẳng có cái người nào ở trong mơ nhận ra đây là mơ hết. Thì kiểu như là nó rất là sướng ấy. Tức là bọn con bảo là ừ Nó đúng là nó đổi sang một cảnh giới khác bắt đầu có đất đấy. Và cảm giác là như Sư nói là như thế nào bảo là nó không thể đi lùi lại được ấy vì là nó đã bước sang một cái cảnh giới khác rồi mà bây giờ bảo thật mới là ngượng này, mới là xấu hổ này vì nó không thể lùi lại được thành có nữa. Thì hôm nãy tư thì tức là từ hôm trước là thủy rất là sướng rồi. Nhưng mà khi mà ngồi với nhau và confirm lại ấy thì càng cảm thấy là nó rất là sung sướng. Hội lợi hại có hội lời tư với nhau lợi hại không? Rất là lợi hại luôn ấy. Mới sâu được. Vâng. Với cả nhiều khi nó là mới khẳng định một cách mạnh mẽ. Đấy tức là đúng là khẳng định và có những đoạn mình nói ra nhưng mà xong các bạn cũng thấy như thế. Ừ. Rồi và nói rõ mọi người tại vì mỗi người sẽ bắt được một cái ý ấy. Ừ. Thì nói xong tự nhiên thấy nó sâu sắc ngân hàn. Bảo tại sao mình cứ tin là thật ấy. Ví dụ mình nhìn ngồi đây nhá. Rõ ràng là mình nhìn vào cái mặt này của cái tường xong mình quay đi xong rồi mình thấy mặt khác xong mình tin là có cái mặt kia tồn tại thế mình khớp lại thành một căn phòng rất nhiều thứ là mình tin là nó tồn tại ngoài kinh nghiệm ấy. Xong ví dụ ngồi đây thì bảo là bố mẹ đang tồn tại mà con thấy đúng là ngồi á chỉ có một cái kinh nghiệm nhìn khi mà con ngồi vào big chưa đến ấy là tự nhiên có một niềm tin là à có bí rõ ràng bí tồn tại ngoài kinh nghiệm luôn mà rất là hợp lý. Lúc đấy phải làm như nào? Thì lúc đấy nhìn vào kinh nghiệm thì thấy là chỉ có hiện ra này thôi. Hiện gian này nó đâu có bảo là có cái gì đâu. Nên thấy ngay là chỉ có một cái trải nghiệm như thế này thôi. Không hề có bí nào cả. Khi mà không bí không hiện ra thì saong cuối cùng thực ra là hỏi là thế thì có cái gì hiện ra? Ở lúc này thì Big không hiện ra nhưng mà kể cả khi mà Big nó đã xuất hiện trước mặt thì big có hiện ra đâu. Nên không bao giờ nó hiện ra cả. Và cái trải nghiệm này ấy nó không thể nào mà nói lên được rằng là có bí. Thế không có một cái trải nghiệm nào nói lên là có gì hết. Các trải nghiệm nó luôn là không có gì. Ừ thì là nó không bao giờ không thể nào có cái gì hết được. Xong cái khải nghiệm là tôi đang ngồi này tôi nghĩ này tôi cảm thấy lạnh các thứ thì cái trải nghiệm thì nó thoải mái hơn nhưng cái trải nghiệm không bao giờ nó có thể nói lên được là có gì hết. Thế là nó rất là sướng. Có team nhóm tim có tư có ai à có bình thường thì có con vũ trang tuệ anh với lại Bích Hồi. Hôm nay có Đức Anh nữa. À xong bọn con mới nói là bây giờ mới thực sự là thấy là gọi là thấm thía cái mà sư phụ gọi là tự tin vào tự giải phóng. Bởi vì chính cái kinh nghiệm này này khi nó hiện ra này thì bản thân nó chính là giải phóng rồi. Bản thân nó là không phải làm gì trên nó nữa vì chính nó là như thế rồi mà. Nó rất là rõ ràng như thế. Thì như thế đ như này đúng thực sự. là tự giải phóng. Vốn đã là hiện ra chống không. Vốn hiện ra nó đã là chống không. Nó vốn đã là giải phóng rồi. Ừ. Được rồi. Tư đấy. Có hình tư đúng không? Vâng. Nhưng mà cuối tư hơi bị hơi bị gì nhở? Hơi bị bác học đấy. Có tư nông dân hơn không? Có ai tư nông dân không? Nói cho chú nghe nà. Trên mạng được trên mạng tư quế hơi phức tạp. Tại vì con cứ cảm thấy gì đấy? Cái đoạn mà ở trong kinh nghiệm ấy. Ừ. Là hôm trước con vẫn cảm thấy là mình hiểu hiểu cái đấy nhưng mà vẫn thấy lờ mờ đoạn như thế nào là có một thứ trong kinh nghiệm. Ừ. Nghĩa là khi chưa mình mình biết là nó không thể có cái gì ở trong kinh nghiệm. Alo ơi gì bây giờ con mới học xong bây giờ cho con làm bài 30 phút xong mang 30 phút được không? Được được không? Được rồi. Nhưng mà con vẫn thấy lờ mờ cái đoạn là như nào là có một thứ ở trong kinh nghiệm. Ấ thế là đến khi mà con thấy rõ ràng hiểu thế nào là có là một thứ ở trong kinh nghiệm thì mới thấy hoàn toàn là chắc chắn là đúng là không thể có cái gì ở trong kinh nghiệm được và không có kiểu gì có thể có cái gì ở trong kinh nghiệm hay là ngoài kinh nghiệm. Thì đối với con là như kiểu như hôm qua ấ xong rồi con mới cảm thấy là nó triệt để. Tốt nó tốt này. Rất tốt. Trệt đề nó rất tốt phải cả triệt để mình không có điểm mờ. Nếu có điểm mờ mình phải đi tìm. Chỉ hỏi có cách có cách nông dân hơn không nhưng phải đi để mình không thể nó lm m là không ở ngoài nhưng ở trong được. Mờ rồi đúng không? Vâng. Tại vì mình không biết là ở trong là thế nào ấy là mình sẽ chỉ áp một lý thuyết là vì không có gì nên không có gì ở trong. Không nhị có có tư cái gì không? Cái đấy chỉ có thấy rằng là là mình đang đang trải nghiệm. Đang trải nghiệm thì có cái gì ở trong cái trải nghiệm được? Đang trải nghiệm mà lại sao lại có cái gì độc lập tồn tại ngoài ngoài trải nghiệm? Mình cứ nhìn rõ mồn một thấy như thế. Nhìn kinh nghiệm là thấy rõ mồn một như thế đó. Chỉ vậy thôi còn không không lý giải được. Thấy rõ là đang trải nghiệm nhá. Thì làm sao có cái độc lập ngoài cái trải nghiệm, cái mình đang trải nghiệm không thể có một cái cơ sở nào bảo như thế mà cũng không thể tìm ra một cái gìấ một một cái nào nó như thế cả. Tại sao lại không có gì ở ngoài trải nghiệm? Không có gì ở ngoài trải nghiệm thì nó cũng nó nó cũng tương tự là là là trải nghiệm nhá. Trải nghiệm thì thì có khi mình còn cứ gọi là có cái trải nghiệm đi. Thì đang trải nghiệm như thế này tức là tức là cái trải nghiệm nó đang diễn ra ấy cứ gọi là có cái trải nghiệm nó đang diễn ra đi thì không thể nào mà lại có một cái một cái cái cái bằng chứng nào để mà nói lên rằng là rằng là có một cái một cái gì nó tồn tại ở ngoài cái trải nghiệm ấy. Tồn tại độc lập ở ngoài cái trải nghiệm. Đơn giản thôi. Sao tại sao không có trong trải nghiệm? Không trong trải nghiệm thì cũng tương tự như vậy. Nguyên tắc đấy. Cách củaị nông dân hết cỡ cùng nguyên tắc. Nó cùng nguyên tắc trải nghiệm có đang trải nghiệm xem là có gì trong hoặc không thể nào ấy. Không thể nào cứ nhìn mà xem không thể nào thấy được. Nguyên tắc nó nông dân đang trải nghiệm thế này thì cơ sở nào đúng không? Để nói là có một cái bên trong hoặc bên trải nghiệm. Ừ. Cái trải nghiệm nó chỉ đang là trải nghiệm. Tại sao lại bảo là có một cái bên trong hoặc bên ngoài? Đấy. Đấy. Logic. Chỉ thế thôi. Còn của quế là là những người mà sâu sắc thì sẽ nghĩ như củ quế đá thấu đáo cho thấu đáo. Nhưng bản chất ấ nó chỉ có nông dân thì ta đủ đấy. Muốn nông dân giác ngộ thì phải như nhị là người ta đủ rồi. Thế đang trải nghiệm này thì ông lấy cái cái cơ sở nào mà có cái bên trong và bên ngoài chỉ có trải nghiệm này thôi. Đơn giản không? Bạn tới cái này cái hiện nó kinh khủng như thế luôn đấy. Ông đang trải nghiệm này thì ông lấy cơ sở di thì ông bảo có cái bên trong bên ngoài trải nghiệm. Không thể nào cùng một logic chứ không phải hai logic khác nhau. Không thể nào tìm thấy được ấy. Ừ. Còn thấu đáo như quấy thì định nghĩa rõ thế nào là bên ngoài, hay là bên trong. Sau phân tích thì thấy là không có bên ngoài bên trong. Đ là định nghĩa ra đúng không? Tốt. Nhưng mà cái đấy cũng hay không? Rất tốt là khác. Rất hay rất tốt rất tốt nó sẵn chuẩn vậy. Nhưng mà sau này khi dùng ấy chỉ dùng như đủ như là đủ nó mới tin nó dùng như kia thôi. Nhưng mà lúc nghĩ lúc nghĩ thì nghĩ như quế. Đúng rồi. Nó nghĩ vậy. Nó sâu sắc ấy. Mình mình mình đồng ý hoàn toàn rồi. Còn lúc dùng thì dùng như nhị ấ nó mới làm cho mình yên tâm để mà mặc định. Đấy cái nghĩ của Quế để làm cho mình yên tâm mặc định. Nghĩ như Quế nhưng dùng như nhị. Ai ai ai ai mở cửa giúp chị thôi để em mở không mọi người lại gọi máy em bảo đừng gọi máy em nhá. Mà nó tắt không nó tắc mỗi ch có một cái trải nghiệm này thôi ông sẽ bảo là có cái bên ngoài cái bên trong. Đấy mạnh không? Lúc sử dụng ấ chỉ thế sau khi Đấu đáo rồi. Ấ đúng rồi. Thế đủ diệt hết tất cả nhầm lẫn luôn. Th ra lúc xong là chỉ nói là có hiện ra này sao? Bảo có cái gì ngoài hiện ra bảo cái gì trong này hiện ra. Trong hiện ra ngoài hiện ra và cũng sao lại bảo là có cái hiện ra chỉ đến đây thôi. Thế sao lại bảo có có hiện ra chị biết tại sao không tại sao lại không có hiện ra không? Không có cái hiện ra thì là cái lúc cũng chỉ là tức là chỉ tức là chỉ hiện ra chứ có cái gì để mà tìm được cái gì ở ngoài cái hiện ra mà đã nói là hiện ra nhá. Nếu nói nếu nóiếu nói nói nông nông dân ấy thì đã gọi là hiện ra thì còn cái gì có thật được nào? Tại sao lại nói là không không ở trong hòng ngoại không có cái trong này đúng rồi. Nhưng mà cũng không có cả cái hiện ra luôn. Vì sao? Vì sao lại không có cả cái hiện ra? Không có cả cái hiện ra. Th ra là là là là cái này nó nó kinh nghiệm rất rõ. Khi mà nhìn vào thì mình thấy nó nó không thể nào có một cái gì cả. Nó chỉ có như thế này thôi. Ừ. Đấy. Còn nếu về lý luận thì bảo đã là đã là hiện ra thì làm sao lại nói là là có cái gì thật để mà hiện ra được? Không. Có cái hiện ra ta gọi là định nghĩa là có cái hiện ra. Có cái hiện ra. Tôi định nghĩa đây là cái hiện ra. Đấy. Tôi bảo thế đây là cái hiện ra. Đấy. Hiện ra thì phải có gì chứ? Có. Không có gì phải có cái hiện ra chứ. Tại sao lại nói thế cũng không đúng? Nó là có cái hiện ra không đúng. Ừ. Thế sao nó hiện ra dạ không đúng? Cái đơn giản nhất là cái hiện ra mà còn nói thế còn không đúng được. Thế thì cái thế thì thế thì cái cái hiện ra nó là cái gì? Cum logic thôi. Hiện gia là cái gì? Cơ sở nói là là có cái hiện ra. Sở đấy. Đúng rồi. Không thế tọ lược cái ra là cái này là cái này này cơ sở đó đang hiện ra nên tôi nó có cái hiện ra vì đang hiện vì nó đang hiện ra nếu mà nói cái này này thì chỉ có thế này thôi. Ừ thì tôi nói sao lại gọi là cái hiện ra được nó chỉ có thế này thôi thì phải có cái gì hiện ra chứ hiện ra phải có một cái gì đó chứ gọi nó cái hiện ra không thể nào có tìm được cái gì đó nhất là trong kinh nghiệm trong kinh nghiệm mà mà khi mà đã thấy là là là chỉ có cái à tức là chỉ có cái cái trải nghiệm này thôi thì không còn thấy cái gì được không tìm được cái gì ở trong cái trải niệm nhệm này ấ có cái hiện ra hay không thái ớ đây đây có cái hiện ra hay không là con cũng phá cái này á. Tức là cuối cùng mình không tin còn vật gì nữa nhưng mà mình vẫn còn một cái cái kinh nghiệm tổng thể này. Ấ ừ thì lúc đấy con hỏi ừ nhưng mà hiện ra nhá nhưng mà không phủ nhận cơ sở lại bảo là có. Thì giống như giấc mơ ấy là nó chỉ hiện ra đấy thôi. Nhưng mà không có cái không có một cái gì hết luôn ấy. Không có một cái kinh nghiệm tổng thể nào hết. Thì cái này cũng y hệt 100% như thế. Hiện ra cái này nhưng mà chả cơ sở nào bảo nó có cả. Tức là không cơ sở gì luôn ấy thì hiện ra phải có một cái gì đó chứ không thì giống giấc mơ ấy ạ. Hiện ra nhưng mà chả cơ sở gì cả không có gì hết luôn. Thì con thấy là hiện ra phải có gì đó là sai đúng rồi chỉ hiện ra thế làm sao cơ sở nào bảo là có ấy ạ. Cái đấy là cái xu hướng nắm bắt của tâm trí nó không chuộn nổi cái đấy đẻ ra thế thôi mà. Đấy nên là mọi người thường là mắc ở chỗ có cái hiện ra. Ừ. Sau khi cuối cùng để yên tâm mà nói xong yên tâm hẳn. Nhưng mà chính là không không biết là nói thế là chết. Hôm qua lúc ấy con với Khởi cũng ngồi tư chỗ này á. Ừ. Tức là rất dễ nhầm là có một cái cục kinh nghiệm tổng thể nó có sẵn. Đúng rồi. Và tin là đúng là không thể nói nó là cái gì được nhưng mà vẫn cảm giác có một cái kinh nghiệm tổng thể có sẵn ở đấy để để mà kinh nghiệm. Thì con thấy là là đúng là như nhìn như một giấc mở ấy. hiện ra nhưng mà chả cơ sở nào nó là hiện ra cả. Đấy, trong giấc mơ thì cũng hiện ra y hệt như thế. Một cái kinh nghiệm tổng thể nhưng mà chả có quái gì hết, không có một tí gì hết luôn ấy. Thì cái này cũng thế, không có một cơ sở nào luôn ấy. Thì chỉ hiện ra thế thôi nhưng mà bảo thêm là có thì không thể bảo được vì không cơ sở. Có là sự nắm bắt. Hiện ra cộng với cả nắm bắt thì là vươn hồi. Hiện ra không nắm bắt là thì là giải thoát là giác ngộ. Đấy. Con thể viết câu đấy vào đấy. Mặc dù không giảng nhưng mà câu đấy đang nhớ đấy. Hiện ra cộng nắm bắt thì vào luân hội. Hiện ra không nắm bắt thì bằng giải thoát. Bác này trên bạn muốn nói gì à? Mời bác nào đang bật mic thì tắt mic nhá. Như vậy là bảo là có hiện ra có thể nắm bắt không? Em tắt được đấy chưa? Đấy đo hồi chắc rồi. Bác nào trình nghiệm thiền thiền cho em nghe nào. N con là 100% thiền trình em nghề nà mỗi cho anh chưa à ở đây thì có con bên plus bác nhị kìa bác nhị chị ơi sao ấ nhỉ online có online có đấy online có bác Minh Hải Minh Hải Hải Nam Hôm nay là con thiền thì à thì cái ca cái ca ca đầu ấy thì cũng cũng chưa thấy gì lắm như hai ca sau là buổi chiều ấy thì à thì cứ gặp cái gì tức là cứ gặp cái gì là hỏi là hỏi luôn hỏi là ví dụ như là ừ nhìn vào tượng Phật nhá nhìn tượng ấy thì hỏi là là bức tượng này có có tồn tại ở ngoài kinh nghiệm không hoặc là là nhìn ra cây cối hay là nhìn vào cái thân thể hay là nhìn vào cái lúc có suy nghĩ hay là có cảm giác đấy thì quanh quẩn thì cứ đặt câu hỏi như vậy. Và khi mà hỏi xong thì hỏi xong thì chỉ nhìn thôi. Nhưng mà hỏi xong ấy thì nó có một cái là tức là tức là tức là thấy rằng là là là nó chỉ có Tức là không thể không tức là không thấy nó có cái gì tồn tại bên ngoài cái kinh nghiệm cái kinh nghiệm kinh nghiệm đang là này này. Ừ. Đấy tức là rất nhiều lúc như thấy là ô nó chỉ thế này thôi. Nó chỉ thế này thôi nhỉ? Nó không thể là thế nào nữa ấy. Thế thì là là tức là mọi khi ấ thì trong thiền ấy nhá là còn à đôi lúc ấy là có khúc mắc gì. Thầy có lại dừng lại để hỏi lại để tìm ấy. Nhưng mà hôm nay ấ thì là là không dừng. Không dừng nghĩa là nó nó vừa giống như là cái việc mình tận dụng cái thời gian thiền ấy mà nó vừa là nó có một cái sự gì đấy nó lôi cuốn đấy nhá. Đấy nó lôi cuốn tự nhiên nó làm cho cái sự gọi là nó hào hứng và nó liên tục ấy. Hứng hả? Hào hứng và liên tục. Sướng không? Sướng. Vì sao? Vì xương con sáo. Nó cứ hào hứng và liên tục bởi vì mình thấy nó chỉ thế này thôi. Đơn giản không? Có một cái cảm giác nhá. Phê không? Có cảm giác thế. Mới bảo nó sướng mà nó lôi cuốn ý. Ừ. Cảm giác gì cảm giác tức là thấy nó chỉ thế này thôi. Nó còn cái gì nữa nhỉ? Nó còn cái gì nữa để mà để mà đi tìm ấy? Đấy nó lạ đến thế nhỉ? Nó đấy nó đấy. Nó lạ thế còn gì đấy tim nữa đấy. Hay không? Đấy nó lạ thế mà thấy mà mà tức là rất là hào hứng và cứ thế là ngồi liên tục một tiếng. Lúc đầu là chỉ định nửa tiếng thôi nhưng mà chuông đồng hồ xong mình kéo tràn luôn. Đấy thì thầy thấy là hôm nay nó có cái khác không? Một cái thế một cái khác gì so với hôm qua khác gì so với buổi sáng tức là nó khác hẳn mà. Tức là mình nhìn nhìn kinh nghiệm ấy, nhìn kinh nghiệm thấy là là thứ nhất là thấy nó một ca thiền nó nó nó trôi chảy nó suôn xỏe mà nó rất hào hứng như thế. Mà lúc nào mình mình cảm thấy là mình thấy không còn đi cần đi tìm cái gì nữa. Nó chỉ thế này thôi. Không thể đi tìm cái gì được nữa. Đấy còn cái ca lúc sáng ấy thì nó vẫn còn Có tại vì lúc lúc sáng là cũng có cũng có cái là là kiểu nó nó còn lờ mờ ấy thì thì lại ngồi ngồi lắng lại một cái. Thế còn lúc chiều thì tự nhiên là thấy là nó đấy nó tức là cứ cứ thấy được nó thế cứ thấy được liên tục như vậy ấ và nó rất là hào hứng ấy. Ừ. Đấy thì nó khác như thế. Tuyệt vời. Nào bác khác đi. Phê không? Phê không? Rồi hôm qua thì con được sư bảo là có bây giờ m chốt tập trung vào không có gì tồn tại ngoài kinh ngoài hiện ra. Ừ tồn tại ngoài trải nghiệm. Thì tối qua thì chị Minh Trang giúp con hiểu đúng cái câu đấy. Tối qua trước khi đi về chụ thấy bọn này Sai sai th bảo là tập trung một thứ thôi đừng nghĩ nhiều quá một thứ gì không không tồn tại bên ngoài trải nghiệm à chung là không tồn tại ngoài bên ngoài trải nghiệm nông dân thôi không tồn tại bên ngoài trải nghiệm ở bên ngoài trải nghiệm tức là không có gì hết đấy thì Thì về hiểu đúng lại thì thì đây ban đầu con hỏi thế bên ngoài mà cứ b cứ cứ cái từ bên ngoài ấy ví dụ không có gì tồn tại độc lập với trải nghiệm thì con ok cả ngoài cả trong thì nếu mà bảo có một thứ thì là thứ đấy cộng trải nghiệm thì tức là nó đã tồn tại độc lập với trải nghiệm rồi thì không có gì tồn tại độc lập với trải nghiệm thì con thấy rất ok nhưng cứ không có gì tồn tại ngoài bên ngoài trải nghiệm ngoài trải nghiệm là con lại con lại phải tư thêm một đoạn bên trong giống giống chị Quế là sẽ vẫn phải hỏi thêm thế nếu không có bên ngoài thì nó vào bên trong kiểu gì nó có bên trong cái kiểu gì Đấy nó tồn tại kiểu gì ấy. Đấy xong rồi nhưng mà đấy thì thì khi mà hiểu đúng thì thấy bên ngoài hay là với thì cũng ok. Tồn tại được lập bên ngoài trải nghiệm hay là với trải nghiệm ok thì khi mà hiểu đúng thì thấy sạch luôn. Thấy là rất là đơn giản ấy là chỉ hiện ra không có gì tồn tại ngoài hiện ra. Thì đại loại là hiện ra chỉ hiện ra và không có thứ gì hết. mà hiện ra thì nó cũng không bảo nó là cái đây này. Cái này là như này là ngoài nó ngoài suy nghĩ ạ. Bảo có bảo không thì nó cũng rất là hiện ra rực rỡ không bảo không. Hôm sư phụ bảo con ấy là nhưng mà bảo có thì cũng không cơ sở nào bảo có cả. Chỉ hiện ra chứ có nó có bảo là có cái hiện ra đâu. Chỉ hiện ra thôi mà. Đấy nên là hiện ra là chống không hiện ra vốn đã là chống không thì nó không có gì hết. Thì Thì tức là bên trong mình thấy tự tin với cái đấy rồi thì xà thì trưa nay vợ con mới ngồi thiền với nhau. Trước đấy thì chị Trang cũng viết viết xong cũng cùng con nói vài cái kiểu trải nghiệm những cái mà ví dụ cái tôi ấy nó nói về quá khứ, về về câu chuyện của nó. Tức là khi mà suy nghĩ bắn ra rất nhiều ấy, kiểu ngồi nói chuyện với nhau xong nó bắn ra thôi. Những cái quá khứ của tôi, mọi thứ cứ liên quan đến tôi thì mình thấy là ồ không hề có cái chuyện chuyện đấy không hề có cái chuyện đấy có trải nghiệm luôn không hề có những cái thứ không hề có tôi, không hề có quá khứ của tôi, những cái tôi phải chịu ngoài bên ngoài cái hiện ra này, bên ngoài hiện ra thì con thế nào là bên ngoài trải nghiệm? À thế nào bên ngoài trải nghiệm? Thì hôm qua ờ con hiểu là con mới hỏi với chị Trang là thế ngay bây giờ em đang ví dụ em nhìn thẳng thấy cái bàn đi thì nếu như bảo là Cái bàn không tồn tại bên ngoài trải nghiệm thì biết đâu nó vẫn tồn tại bên trong lúc mà em đang trải nghiệm. Vẫn tồn tại trong trải nghiệm thì Chang mới bảo là không. Ngay khi mà em nhìn thấy cái bàn mà em tin là cái bàn có thật ấy thì nó vẫn là bên ngoài trải nghiệm. Thì nó là trải nghiệm cộng cái bàn. Thì nếu mà tin nhìn thấy cái nhìn cái bàn xuất hiện trước mặt mà tin là đang thấy cái bàn ấy thì lúc đấy là cái bàn vẫn đang nằm ngoài trải nghiệm. Thì thì đấy tin có một thứ thì là đã là có thứ đó cộng trải nghiệm rồi. Đấy, chỗ này là chỗ rất là mấu chốt đấy. Vâng. Rất là dễ bị hiểu sai ấy. Vâng. Thế nào là tồn tại? Thế nào là tồn tại ở bên ngoài trải nghiệm? Đấy, khi mình tin là mình thấy cái bàn. Vâng. Thì cái bạn đấy khi mình tin như vậy thì mình đang tin cái bạn đấy bên ngoài trải nghiệm bên trong trải nghiệm. Bên ngoài. Đấy, mọi người hay bị nghĩ là có cái bàn cộng trải nghiệm mà mọi người sẽ nghĩ là lúc đấy là thấy cái bàn ở trong trải nghiệm chứ không phải. Nếu tôi tin thấy cái bàn. Ừ. Nghĩa là tôi đã tin có một cái bàn ở ngoài trải nghiệm rồi. Ừ. Đấy, chỗ này chỗ tinh tế dễ bị nhầm đấy. Mặc dù cũng chưa giảng nên là mọi người sẽ bị sẽ bị mắc đâ này. Đúng không? Vâng. Nên chỉ trải nghiệm thôi. Chỉ hiện ra tôi thấy các bạn trước mặt thì tôi đang tìm tin nó trong thế hệ trải nghiệm cho bên ngoài trải nghiệm. Khi tôi nói tôi đang kinh ngượng cái bàn đúng không? Ừ. Tôi đang kinh nghiệm cái bàn ấy. Trong trường này tôi nhìn cái bàn hoặc là đôi khi tôi sờ cái bàn. Đấy, tôi đang sờ vào cái bàn. Thì tôi tin cái bạn đấy đang ở trong trải nghiệm hay ngoài trải nghiệm? Ngoài trải nghiệm tôi đấy. Cái đấy là auto là ngoài trải nghiệm. Tôi và cái bàn nằm ngoài trải nghiệm đại loại giống tôi và cái bàn nằm ngoài hiện ra ấy. Tồn tại độc lập với hiện ra ấy. Khi tôi tin là tôi đang thấy cái bàn thì cái bàn đấy thực ra đang được tin là ở ngoài trải nghiệm. Tự đã tồn tại ngoài trải nghiệm rồi. là chỗ tinh tế mọi người phải đi tư chỗ không giảng đâu nhá chỉ nói đến thế thôi mọi người phải tự đi mà tìm nhóm từ với nhau khi mình nói là tôi đang thấy cái bàn ừ ng nói chung cuộc sống mình toàn thấy tin thấy này kia ấy đúng rồi thì thực ra mình đang tin cái bàn ở ngoài trải nghiệm ngoài trả nghĩa đúng rồi mọi người phải đi xem tìm hiểu xem tại sao lại như thế Chứ không phải là mình đang tin là cái bạn ở trong trải nghiệm đâu nhá. Đang tìn tại tin có cái bạn ở ngoài trải nghiệm. Đấy thì cái đoạn đấy là một con vỡ ra ở đấy. Mình thấy là hóa ra là lâu nay mình tin là ừ mặc dù là không bao giờ kinh nghiệm được cái tôi ý. Ừ ừ hay là ừ đấy ví dụ như những cái mà rất tin như thân thể này là mình đang tưởng là nó ở trong trải nghiệm nhưng không nếu mình tin có thân thể thì là cái thân thể là mình đang tin là cái thân thể đấy tồn tại độc lập ngoài trải nghiệm rồi. Nó tồn tại ngoài trải nghiệm rồi. Có nó ở ngoài trải nghiệm. Ừ thì tương tự với tất cả mọi thứ khác. Ờ đấy tí nữa lúc nãy sư phụ còn nói thêm đã suy nghĩ thì cái lúc mà con thiền thì lúc đấy là bọn con chỉ là tư với nhau về việc là cứ hỏi là thế nếu Hồng Anh hỏi là nếu mà có một thứ ngoài trải nghiệm à biết đâu còn có một thứ có một thứ nhưng mà nó ngoài trải nghiệm thì đấy thì sẽ hỏi tiếp là thế nó nếu ngoài trải nghiệm thì nó tồn tại ở đâu? Nó tồn tại thế nào thì cơ sở gì lúc đấy bọn con cứ nó cứ bắn ra cái suy nghĩ gì thấy ngay cái suy chính cái sự hiện ra đ chính cái suy nghĩ cũng là hiện ra chứ không có cả cái cơ sở đấy luôn ấy. Cứ bắn ra cơ sở gì thì chỉ là sự hiện ra. Chỉ chỉ là hiện ra ấy ạ. Đấy là không không có không có cái đấy không. Ừ thế là thấy tức là nó có một cái sự ừ tự nhiên nó cái kinh nghiệm nó có một cái sự rỗng rang ấy. Nó nó đúng là không không chỉ có thể nói là nó giống mơ mà nhận ra là mơ ấy thì nó không nó có một cái sự rỗng rang ở đấy với cả một cái sự gọi là gì nhỉ? Kiểu nó bớt một cái bớt bên trong mình bớt cái có một cái sự tự tin tự tin là hiện ra hiện ra vốn không có gì hết. Ừ. Đấy thì con ngồi thiền thì ca đầu là trước khi Hồng Anh đến thì hai chị em chỉ nói với nhau là không có gì tồn tại ngoài thôi. Vẫn là cái đêm qua tư xong nói qua qua xong rồi nghĩ về hiện tượng sự kiện cuộc đời rồi con ngồi thiền vào thiền thì con thấy là ờ ca thiền đầu thì con không ngủ ca thiền đầu thì con tỉnh táo. Nhưng mà cũng có rất là nhiều ví dụ con vẫn ngồi uống cà phê vẫn có những cái sự phân tán nhất định bình thường nó là phân tán nhưng hôm nay cảm thấy nó ví dụ ngay khi cái sự phân tán đấy bình thường nó có một cái cảm giác là ừ hành giả nổi lên phải tư cái gì đấy phải nghĩ cái gì đấy hoặc là phải xác quyết lại một cái gì đấy nhưng hôm nay thì nó con thấy là là một cái ca thiền nó rất là trôi chảy trong một cái sự để ý và cái hiện ra. Tại vì bây giờ với mình là cái hiện ra hiện ra ấy hiện không phải cái hiện ra mà là con chỉ mô tả được thế bằng từ ngữ thôi. Nhưng mà ờ kinh nghiệm ấy là chính hiện ra ấy là nó đã khẳng định là không có gì hết rồi. Khẳng định hiện ra là không có cái đó rồi. Vì chỉ hiện ra vì bọn con đã tư là không có gì tồn tại độc lập ngoài hiện ra mà. nên chỉ hiện ra là không có gì hết rồi. Đấy thì hôm nay thiền pro con không có nói về biết mà con thấy là khi mà mình tự tin là hiện ra là không có gì hiện ra chống không vốn chống không ấy thì với con là nó tự nhiên là biết không cần phải nghĩ thêm cái đoạn đó là nó là như thế nên là ừ nó không phải là một ca thiền mà kiểu chỉ trôi chảy nhưng mà nó có một cái độ ờ thoải mái ấ không biết diện tả sao nó là cái độ thoải mái từ cảm giác là thấy rõ là không có không có tôi thiền, không có người đang ngồi thiền, không có cái sự thiền, tức là nó cứ hiện ra một cách trong sáng vậy thôi. Thì ừ và như thế thì mình cái sự tự tin nó cũng không phải là nếu mà mà là tự tin là tự tin vào cái sự hiện ra trong sáng mà trống không ấy mà không có gì hết đấy. Ừ thì cứ thế thôi ạ. Xong rồi mà cũng không có cái hành động là phải phải phải suy nghĩ xem là có nên làm cái này hay không, có kia hay không hay là ờ có cần phải làm thêm một việc gì hay không. Đấy tức là chỉ có có một cái cảm giác đúng tức là có một cái sự triệt để từ đầu nên là có cái ca thiền nó nó như thế nó đúng như kiểu bác nhị nói là nó sẽ có cái sự hào hứng. Thì hôm nay con thấy nó có sự chiu chiu thả lỏng. Không phải thả lỏng kiểu từ một cái ngày trước là hành giả nó cố thả lỏng để nó không phải làm gì nhưng bây giờ là thả lỏng là làm gì cũng được. Không không phải là làm quá lên vì pro vẫn phải ngồi yên nhưng mà kiểu như là con ví dụ tự nhiên mà hoàn cảnh đến ấy nói một câu cũng được hay là suy nghĩ bắn loạn xạ cũng được. Đấy khi cái sự thả lỏng đấy từ đấy là vì mình biết là nó là hiện ra hiện ra hiện ra ấy nó không vì mình vẫn để ý vào cái sự hiện ra mà không có gì đấy. Đấy còn câu là con còn ngủ cơ nhưng mà khi mà tức là con không thấy cái sự khác nhau giữa với con là ví dụ mở mắt mà nó hiện ra không có gì hết thì nhắm mắt cũng thế mà lên đ nó không có sự khác nhau giữa cái việc là tỉnh và ngủ mà nó nó giống nhau về bản chất ấy là nó đều là hiện ra và không có gì thì nó tương đương nhau. Ừ nó chôi chảy thôi. Ví dụ muốn nhắm mắt thì nhắm mắt đấy, muốn mở mắt thì mở mắt chứ không có là bình thường khi buồn ngủ là phải cố tỉnh lại cố tỉnh hoặc là cố thoát ra hay là nhắm mắt thì cũng phải cố là thầ thoải mái với cái cơn buồn ngủ để không để nó không bị chìm vào giấc ngủ. Cố cân bằng không không thấy có trạng thái đấy ạ. Mà vì mình chị mình cứ để ý vào cái sự hiện ra thôi. Để ý và hiện ra và từ đầu là sắp quyết hiện ra không có gì hết thôi. Bây mọi người đ này nó định nghĩa chân thương tại là gì ử dì nĩ thử xem bây giờ nghĩ thử xem thường tại là gì định nghĩa thử nào vũ trang này Nghĩ thử xem chân thực tại là gì? Trân thực tại cái này đấy ạ. Nghĩa thử đó là cái gì? Là trong kinh nghiệm mọi người ấ tại là gì? Trong kinh nghiệm bây giờ con nói kinh nghiệm thiền của con trong kinh nghiệm của con ấy ạ. Ừ thì con thấy là khi mà mình học là mình mình đã thấy là không thể có cái gì tồn tại ngoài cái hiện ra này thì cái hiện ra dung thưởng thức trên thực tại. Đúng không? Vâng. Thế chạy là cái gì? Thì ừ ai nói được bác nói không nhị cướp mic được cho cướp đây. Bác bác nói c nghĩ tiếp thấy nó đơn giản thế là nó hiện ra mà chống không. Rồi ok bị sần rũ sang đi con thì con thấy là bây giờ kinh nghiệm này nó đã đảm bảo tất cả các tính chất đó rồi ấy ạ. Và cái mình gọi là mình mình hưởng không phải là mình hưởng nữa mà tự nhiên là hưởng luôn ấy ạ. Thì hưởng cho người tải là lúc nào cũng hưởng giống như sư phụ nói ấy không phải là à thì à thì về gọi là định nghĩa lại cái chân thực thế nào là thực lại là thế là cái này đây ạ là luôn luôn hưởng chân thực tại là như thế này ạ ung dung mà luôn luôn rồi các bác nào khác không là bổ sung gì không Con thấy là chân thực tại là hiện ra không gì hết ấy. Sát đi. Con thấy trên thực tại là bất cứ cái gì hiện ra tại vì nó cũng chỉ có một cái đấy thôi và nó luôn luôn chống không hiện ra. Rồi bác khác đi mọi bác nó một câu đi. Ông dung thử cho thực tại cho. tại là cái gì? Thì chân thực tại là mọi thứ hiện ra này. Nói câu đúng kinh nghiệm mình ấy thì tức là con thấy là đúng là mọi thứ hiện ra thế này thì không cần phải nói thêm gì về nó. Ng là khi mình thấy là trước đây mình băn khoăn là nó có thật hay không có thật xong mình phải bảo vào đấy là không có gì đâu ấy. Nhưng mà từ kinh nghiệm ra là hiện ra này nó thì nó đã là chân thực tại rồi. Không phải làm thêm cái gì. đi vào đấy nữa thì nó là luôn luôn là chân thực tại. Đấy gọi người khác đi. Với con là sự trong thực tại là thực tại là thực tại này mà được mô tả là hiện ra rõ ràng không gì hết ấy. Rồi hát đi. Trong lực tại là cứ hiện ra này thôi. Ừ. Khác còn chưa còn ai nữa không? Hết chưa? Trên mạng trên mạng trên mạng đấy. Có bác nào nói không? Mấy bác 100% nói trước đi. Hải Nam Hải Nam. Minh Hải Vân Hải Nam. Trên mạng giờ này 100% chỉ có Minh Hải ạ. Minh Hải không thấy đại. nói anh ấy đang nghĩ là cái hiện ra người khác đi. Còn em có nói không? Hết rồi. Có vẻ hết rồi đấy ạ. Nếu nó hiện ra mọi người sẽ bị thiếu cái phần trồng không đấy. Tại vì mọi người chưa lấy trình độ mặc định hiện ra là không mà mặc định hiện ra là có. Tất cả con đều chưa có trình độ là hiện ra nghĩa là không. Nên là nếu con dùng từ hiện ra con chỉ được ngồi trước mặt dụ nói được thôi. Một thời gian nữa là con sẽ một chuyện gì đó xảy ra con sẽ có ngay. Nếu mà nó hiện ra không thì đúng nhưng mà nó sai với trình độ không? Đúng với thực tệ. Thực tế nhưng sai trình độ các con vẫn ở đoạn là hiện ra là có. Nên bạn nào dược hiện ra là hơi chủ quan chủ quan về trình độ của chính mình. Hôm như là đúng nhất đấy. Hiện ra chống không các con giờ vẫn phải dùng từ chống không bởi vì các con hiện ra là có mất rồi đấy. Thì chống không nó mới cân bằng cái việc thói quen cũ còn lại. Có thể ngày đó mình sẽ dung từ hiện ra như không dùng từ nào cũng được. Nhưng mà bây giờ thì phải nhắc mình rất mạnh về chống không. Hiện ra nhưng không có gì hết đấy. Chống không là không có gì hết. Đấy. Giờ Thái nói cũng được đấy. Thái nói cũng đúng. Hiện ra nhưng không có gì hết. Chỗ anh nói đúng đấy. Nó phải con đừng quên phần này các con bây giờ quên phần đâ sẽ bị sẽ chỉ vài phút nữa là sẽ sẽ bị lường có nhị có chỗ anh có thái là nó đúng chân thực tại bây giờ dạn này nên định nghĩa là nên nhận thức nó là hiện ra vào chống không nói tắt hiện ra chống không hiện ra nhưng không có gì hết đấy hoặc là hiện ra không có gì hết cũng được cũng rất mạnh gì đấy hiện ra như không có gì hết ạ Nếu mà nó tắt ra đúng không? Nếu cân được cho thói quen là hiện ra và có gì đó hiện ra mà không có gì hết hiện ra trong đấy chân thực tại ngày xưa mình nói chân thực tại là biết đúng không? Nhưng cái từ biết nó có cái dở là nó không khẳng định là không có gì và cộng với cái mặc định của con là có gì nên con bản chất của nó là thực tại con là biết cộng với có gì đấy. Biết cộng có thật các con bị gọi là bị dùng từ biết nó cũng dở đấy. Khi dùng từ biết thì đối với Con trình độ con là biết cộng có thật nên cái chỉ số mà nhìn một phát thấy biết ngay rất là thấp. Thế vì con nhìn phát có thật ngay chứ có biết ngay đâu. Các con v nhìn phát có thật ngay xong có thật nghĩ đâu là biết. Phải đi qua hai bước là sau thấy ngay. Đúng chỗ con đây được không? Nhìn một phát thì thật ngay. Thấy thật ngay xong thì bảo nó là biết. Thế là con không thể nào nhìn phát là biết luôn được. Nên chỉ số con rất thấp. Có bạn bao nhiêu phần trăm nhỉ? Cao nhất bao nhiêu phần trăm. Con nhị 3 ph đấy. Cao nhất. Hồng nhị có 3% 3 ph mấy 3,5 vì con đã bị cái bước là thật bé mất rồi. Thật xong mà nó là biết thì nó thì nó vẫn là thật chứ vậy nó không phải là biết nó vẫn là thật thật xong nó là biết bản chất nó vẫn là thật nhưng còn không nhìn ra cái đấy thôiấy. Nế là cái từ đúng nhất là là gọi là thân thực tại bây giờ là gì? Hiện ra chống không. Hiện ra mà không có gì hết. Mới cảnh tình các con yêu con. Hiện ra trong không hiện ra không có gì hết. Đấy con này nhớ đấy. Thế chụ ví dụ thế này sẽ hiểu nhất này. Cứ ngồi đây có một cái suy nghĩ thiền nó một suy nghĩ nổi lên nó bảo một cái gì đó h chiều nay phải mình phải đi đón con là chiều hôm nay mình phải gửi thư cho gửi thư cho đối tác nó sẽ bảo suy như thế đúng không? Thế khi con nói là khi con nhớ rằng là đây là hiện ra chống không thì nó sẽ có hiệu quả khác với khi con nhớ rằng đây là hiện ra ở chỗ nào ai trả lời được con hôm nay con Thiện cũng gặp cái tình huống này chụ nói đi. À hôm nay thì là ờ lúc lúc tự nhiên làm thiền thì sáng nay lại nằm ngủ dậy xong con làm thiền luôn thì nó xuất hiện suy nghĩ. Mọi khi thì là nói chung là h hôm hôm qua trước có một cái ấn tượng mà lúc mà Hải Nam bảo là khi mà thấy cái tôi là thân thể mà nó nó nó không tồn tại ấy thì là cái cảm giác giải sát rất mạnh ấy. Thì con cũng ấn tượng ở cái chỗ đấy. Khi mà à tôi nghĩ hay tôi chịu cảm xúc ấy thì Vì à vì cái ấn con hiểu với ấn tượng đấy lúc con thiền ấy thì là nó xuất hiện cái như kiểu là cái tôi đang nghĩ nhưng mà nó lại à nó lại chạy ngầm. Trước giờ con không nhìn thấy tôi đang nghĩ chỉ kiểu là chỉ thấy kiểu suy nghĩ chuyện này chuyện kia các thứ thôi. Nhưng mà sáng nay thì à tự nhiên thấy xuất hiện một cái a cái a cái suy nghĩ xong rồi thấy cái cái tôi đang nghĩ mà nó không nó không hề tồn tại. Nó chỉ cái có trong trải nghiệm nó hiện ra là tôi đang nghĩ và nghĩ chuyện a thôi chứ nó không hề tồn tại một cái tôi một cái đang nghĩ này cái gì cả. Thì à con thấy sự khác biệt giữa là những lần trước ấy thì chỉ phát hiện ra ví dụ phát hiện ra cái suy nghĩ và cái câu chuyện nội dung suy nghĩ. không tồn tại thôi. Nhưng mà lần này là nó cảm cái tôi đang nghĩ mà ít khi gần như là không bao giờ cái cái cái suy nghĩ tôi đang nghĩ nó xuất hiện ý để mà phát hiện ra nhưng mà nó cứ ngầm ngầm chạy. Thì hôm nay tự nhiên thấy là ở ờ ờ tự nhiên là có một cái khái niệm tôi đang nghĩ nó xuất hiện thế thôi. Nó không hề tồn tại tôi đâu cả đang nghĩ cả câu chuyện gì cả. Thì thì nó nó rất là khác đúng. Thì lúc sau thì tôi có cảm xúc gì là hay hay là tôi lo lắng hay tôi sợ? Ờ nó cũng giống hệt thế. Nó là nó là ừ đấy. Hôm nay thì con có một cái khác rất rõ. Thế có nghĩa là cái việc à ờ mình đang nghĩ ấy là là rất ít trước đây là rất ít khi nhìn thấy nó chỉ thấy là cái suy nghĩ luôn thôi và sẽ hay là cảm xúc luôn xong rồi sẽ phản ứng theo mất rồi. Nhưng mà hôm nay tự nhiên thấy tôi đã nghĩ xong rồi thấy nó cũng hiện ra như hiện ra thế thôi. Rồi ok hiểu rồi hiểu rồi. Là là ý là nó khác ở chỗ đấy ạ. Khác ở cái tôi nghĩ là thì khi mà thấy nó là nó nó như kiểu nó nó nó cảm giác nó giải thoát luôn ấy. Có nghĩa là bây giờ mà cứ tiếp tục thấy là thấy mình đang nghĩ mình đang gì mình đang xảy ra cái gì cũng được. Không nó nó không thể chứng minh được là nó có tôi hay là có thế giới là có cái gì tồn tại được cả. Nó chỉ là cái trải nghiệm nó hiện ra thế thôi. Ừ. Đấy thì thì nói đến như nãy sư phụ nói là cái mặc định ấy cái cái tôi đang nghĩ nó là cái mặc định mà nếu không kiểm tra thì nó cứ mặc định thế. Còn lần này là thấy nó thì thì như kiểu là thì thì phá cái mặc định đấy. Có nghĩa là suy nghĩ xuất hiện một cái là nghĩ tôi đang nghĩ luôn mà nó nó nó như là một cái mặc định ngầm như thế. Thế thì thì giống kiểu là nếu mà nói là à chỉ có hiện ra thôi. Thực tại chỉ có hiện ra thôi. Thì thì nếu mà thấy nghĩ thế, nếu mà nhận thức thế thì cái mặc định ngầm tôi đã nghĩ ấy nó không được phát hiện rồi. Tốt tốt rất tốt. Còn lần này là nó được phát hiện xong thì thì nếu con chỉ nói mình mới hả nói đúng luôn nhá. Là đúng luôn đáp án dụ muốn nói thôi. Nếu nói chuyện ra á thì ngầm là có nó không bị phát hiện vì hiện ra thì con mặc định là có. Mẹ m rồi. Các con mặc định là có rồi. Là con sẽ không phệ nổi nhưững cái ngầm đấy. Con không nào thấy được cái ngầm đấy đâu. Nếu hiện ra thì lập tức những thứ những thứ mà ngầm là có ấy nó vẫn là có. Nhưng khi nó hiện ra trống không ấy con m thấy là ôi đầy những thứ con mặc định ngầm là có nó không có. Đấy nếu con bảo là hiện ra bản chất con đang nói là hiện ra và có nên là những thứ lúc này con ngầm như là có suy nghĩ này, có tôi này nó không phát hiện được đâu. Nó cứ chạy ngầm bên dưới nhưng khi nó hiện ra chống không con thấy một độ vênh giữa việc là cái nhận thức con lại ra chống không với cảm nhận của con là hiện ra mà lại có tôi đang nghĩ. nó mới con nó mới lộn tất cả thứ đấy ra để con mới thấy rằng là có thứ đấy ờ quái có thứ này ngoài ra chỉ có hiện ra thôi đấy chện ra chống không mới đủ sức làm cho con đánh đánh đánh bại ký mặc định con n mìnhh hải nói phát là đúng luôn các con bị chủ quan thế ai nói thế là chủ quan vì thế vì mình cứ nghĩ là hiện ra nghĩa là không đúng rồi không phải với mình hiện ra là có nên khi mình nói hiện ra phát là mình lập tức là có nên tất cả thì minh bả đang là có này bao giờ tôi này người nghĩ này cái suy nghĩ đang chạy quay trở lại này nó tự có luôn và con không thấy bất thường không thấy có gì đặc biệt đấy nhưng khi nó là sống không một phát là thấy nó trở nên bất thường ngay nếu bảo nó có bất thường ngay nhưng hay chỗ đó khi bất thường con nhìn lại phát thì nó hiện ra chống không chứng tỏ nó không có thứ đấy chứng tỏ cái suy nghĩ thực ra nó chỉ là gì thôi hiện ra nó chỉ là hiện ra thôi không có suy nghĩ nào hết nó sẽ biến cái suy nghĩ trành một vị mới hiện ra con mới có thể thế nào gọi trải nghiệm là một vị nếu con nói nhắc lại nếu nó hiện ra mà không nói là sống không thì Mặc định với con là hiện ra và có. Vì thế con ấy không nhận thức được những không nhận ra được những thứ chạy ngầm như là tôi như là suy nghĩ đang chạy bên dưới. Và con tưởng đền đúng mặc dù nó đang sai nhưng khi nó hiện ra trống không thì những cái suy nghĩ bay bay ra nó vẫn bay ra có sự vênh biệt vân vênh giữa nhận thức và cái cảm nhận là có này đấy có hiểu không nhỉ? Hiểu. Còn nó nhận ra trống không thì có nhận thức là trống không nhưng cảm nhận là có vênh không? Vênh thì buộc phải nhìn lại vào cái suy nghĩ đấy. thấy rằng ừ nó chỉ là hiện ra thôi, không có cái suy nghĩ nào hết. Đấy, đấy đấy là giá trị của việc là mình mình nói thế ra chố không cho ngày nào đối với mình mặc định là có thì mình vẫn phải dùng cái từ không để nó có sức có sức mạnh là giúp mình nhận ra thứ mình nó tin là có. Thả làm hả 100% nó giúp mình nhận làm sao là có mà thô đấy mình chỉ nhìn lại thôi là nó thì không hay mà nhưng mình không bao giờ nhìn thì nó mặc định nó là gì? là có ví dụ suy nghĩ bay ra thế này nếu con không bao giờ nhìn ấy thì nó lại là gì là có nhưng con chỉ nhìn một phát thôi có nhề kinh nghiệm một phát thôi nhìn nhìn kinh nghiệm ấy ơi nhỉ hiện ra có nó có bảo có suy nghĩ đâu đúng không nhỉ như vậy là cái suy nghĩ này bản chất chỉ hiện ra thôi chứ nó không phải là suy nghĩ đấy rất quan trọng đấy khi con nó hiện ra trống không nhá thì suy nghĩ nó không còn là suy nghĩ nữa. Mạnh không mạnh đấy con nào đang nghĩ nó bảo ôi đây là chống không thì câu đấy nó tự biến cái suy nghĩ trước đây mình tưởng nó là suy nghĩ hóa ra nó chỉ gọi là hiện ra thôi nó không phải là suy nghĩ không đấy không có suy nghĩ nào luôn đúng không mạnh không mạnh đấy không hề sĩ nào không nói luôn nó chỉ là hiện ra thôi thế nói suy nghĩ là con thấy con thấy còn thấy dễ mà nói đau phát là thấy con thấy là nếu con không nói là trồng không là con bị lường đau là cái tính có cực mạnh hơn là t cả suy nghĩ luôn nhưng khi nó là hiện ra chống không ấy Con thấy ừi quá long quá có đau nào đây đ nó chợt hiện ra thôi. Cái đau nó từ một cái sứ có thật nó trở thành sự hiện ra là thứ đúng bản chất của nó đấy. Và đặc biệt là khi con nói đau là hiện ra thì nó cùng một vị với cái nền là cái hiện ra này. Khi con nói suy nghĩ là hiện ra suy nghĩ lập tức thành một vị với cái nền hiện ra này. Như thiền có thể thấy được đấy. Còn nếu không đút luôn hai vị. Nếu con không nói ra trong không thì nó thành hiện như có và có thì nó luôn hai vị suy nghĩ luôn một cái lồi lồi trên nền đúng không? Hoặc chạy trong nền chứ nó không là nền được nó đúng không? Đúng rồi. Nếu con không nói ra chố không ấy thì suy nghĩ nó sẽ là một thứ hoặc là chạy trong nền hoặc lồi bên trong nền nhưng nó không bao giờ thể là chính cái nền được. Nhưng khi nó hiện chống không ấy thì lóng quá sẽ có suy nghĩ. Không có suy nghĩ mà vẫn cái có vẫn có sự hiện ra của cái gọi là mình gọi là suy nghĩ thì có phải suy nghĩ chí hiện ra không? Và con cảm thấy được một vị không? Thế tu mãi mà không một vị thì tu làm gì? Đúng không? Tu mãi mà đời mình luôn luôn có một vị là là là sự thật và và khổ đau. Sự thật và cộng với cả suy nghĩ. Thế con thế con vẫn là người thường nhá. Bây giờ con ra đường mà con con ra cầm cầu đi. Tối nay ra cầm cầu n ở đi. Con thấy lạnh như một người bình thường lạnh bởi vì nó một vị đâu. Cái vị cái lạnh con cũng một vị với cả với cả cái hiện ra đâu. Nên tối nay con ra chắc chắn các con với chị nhó con là lạnh nhưng mà bình thường lại thế tu có khác gì đâu tại sao lại con lại lạnh như người bình thường lạnh vì cái lạnh nó vô hiện ra phát đối với con là gì? Là có là có ngay tại chỗ luôn. Ngay tại chỗ sau đó con sẽ chống lạnh vì con nó có mà nó sẽ trống. Con sẽ có một cái tiếp theo trống Tức luôn có lạnh có tôi phải trống rồi. Tối nay mọi người bị ra cầu gầm cầu ở có thấy lạnh và chống lạnh không? Chống là tâm lý ấ lạnh về mặt lý à chẳng chống lạnh nhưng mà tâm lý có chống lạnh không? Chống ai tại vì mình vẫn nhấn thức là có. Nó vẫn là một thứ mà nó không đơn thuần là hiện ra. Nếu nhận thức đúng là gì? Không có lạnh nào hết. Lạnh chính là hiện ra. Đấy nhận thức đúng đấy. lạnh và hiện ra là cùng một vị. Đấy, đúng là thế. Có đúng không? Suy nghĩ và cái hiện ra là cùng một vị. Đấy, không phải là vì có suy nghĩ và có hiện ra trong hai thứ là cùng là một mà là không có cái sĩ quái nào hết. Gì hết chỉ có hiện ra này thôi. Chỉ hiện ra thôi. Đấy. Thì nó thù vị không? Mù vị. Đấy. Đấy là sự khác biệt đấy. Đế là con lưu ý con chưa chủ quan được đâu. Bây giờ chủ quan là sẽ là sẽ thành tưởng là độ năng ổn nhưng mà không ổn đâu. Bây giờ có thể nhấn mạnh vào chống không vì nó chính là ỉu hiểu nhất của con bây giờ. Các con đểu nhất bây giờ khi con đồng huy mộ thức là biết rồi đúng không? Chỉ số rất cao. Nhưng cái biết con lại là biết gì? Biết mà nó vẫn ngầm có cái gì đó. Có thật nó có cái gì đó mà nếu đã có một cái gì đó thì nó dần dần thành có thật hết. Các con là biết và có hiểu không nhỉ? Và vì có lúc sau có thật đấy nên là con phải chuyển sang là hiện ra và không vì nó ra và không nên không có một cơ sở nào cho thật được nữa nó cắt cái thật từ gốc và con phải làm đủ lâu đấy con phải làm cho khi nào mà một cái cơn đa một chứng hiện ra ấy con không còn thấy nó là một cái gì tách rời khỏi hiện ra nữa thì thôi con phải làm khi một vị thì thôi con Phải thực hành một vị đấy. Hiện giờ là vì con làm con tự coi là có, lập tức tách khỏi hiện ra nên con luôn có hai thứ. Tối thiểu là hai thứ chứ nó là 1 tỷ thứ về sau khi có hai thứ. Có hai vị nên chưa chủ quan được đâu. Bây giờ chưa chủ quan được. Bây giờ phải nhắc tấn mạnh sống không để đền bù cho cái yếu của chính các con. Yếu đây là gì? Là mặc định là có. Khi mình nói chống không thì cái cảm giác của mình vẫn là có. Hai cái va vào nhau mình mới nhìn lại xem nó thực sự là cái gì. Mình thấy mới mình thấy à thực ra nó là trống nó là vì nhận ra hiện ra trống không mà nên không có cái suy nghĩ hay không có cái mà con tưởng là có mà chỉ có hiện ra thôi. Cái lúc tức biến thành một vị hiện ra ngay. Con c tập đến khi nào nào mà cái sự và con tập là gì? Con tập bằng cách là luôn luôn nhìn thấy cái chống không hiện ra đấy trong cuộc đời có đấy. Thực tại là gì? Thân thực tại là gì? Hiện ra chống không đúng không? Thực hành là gì? Là mình không để mất cái thấy đấy. Mình liên tục thấy như vậy từ sáng đến tối kể cả nhắm mắt lại. Chỉ nhắm mắt lại đi. Nhậ th trong công được thế mà đúng không? Con phải giữ cái cái cái con phải không để mất cái không phải mất cái Cái cái thấy gọi là cái kiến đấy. Cái thấy mà đây phải kiến là cái thấy đấy. Không phả mất cái thấy rằng là đây là ra chúng không thực hành là như vậy. Từ sáng đến đến ngày này sang ngày khác. Cái hay ở chỗ là gì? Là khi con nhìn cái ra trong số không nhiều ấy con mới thấy rằng là tất cả những thứ kia toàn là tưởng tượng, toàn là vớp vật. Nên con tự dần rằng không muốn để ý sang những cái thứ nó tự nhiên. không còn cố tinh không tự nhiên không để ý sang thứ gọi là gọi là là mình tưởng là lúc này tưởng là có nữa vì trung không nó rõ dần nó rõ dần lên nó còn rõ hơn cái có luôn khi con đang là hai vị thì cái suy nghĩ nó mạnh hơn là cái hiện ra nhưng khi con một vị thì cái hiện ra mạnh hơn suy nghĩ con thấy chỉ có hiện ra chống không suy nghĩ thì nghiếc gì quá thì có đâu đã không có lý nó làm gì đúng chưa hiện giờ con đế suy nghĩ quá nhiều bởi vì nó định là có Khi mình nhìn bầu trời mấy ai nhìn là xem là mấy ai nhìn xem theo dõi từng lắm 11 nó bay này mình thấy cả bầu trời đấy. Nên là bây giờ cái từ mà c nhớ ấy trong dạn này nó còn quan trọng là từ biết luôn. Tại vì biết thì nó nó có đâu có nói được sự sống không đâu. Đúng không? Tự biết ấy. Nếu con dùng từ biết mà con không dùng từ chống không thì con vẫn con vẫn mặc định là có mà rồi. Nên trong giai đoạn này của thực hành ấy là cái từ chống không ấy là mấu chốt như nếu có chỉ dùng từ chống không con phủ hệ hiện ra ngay đúng không? Nếu có chỉ dùng từ sống không lại sai lại phủ nhận cái hiện ra đúng không? Phủ mà đã phủ nhận là sai chắc rồi. Ngồi ngồi cứ chống lại kinh nghiệm thì chết rồi. Nên cái từ đoạn này đạp đẹp nhất là từ ra chống không? Chân thậ tại bây giờ là gì? Hiện tro ừ nó luôn luôn là biết nhưng mà biết là biết viết hoa nó bao gồm là chống không hiện ra và rõ ràng đúng không? Đấy thì trong đoạn này mình dùng từ hiện ra chống không là từ đẹp nhất đúng chưa? Và cái mà sự muốn nhấn mạnh là con không được rời mắt khỏi nó đừng rời mắt khỏi thân đồ không đấy nó là chân thựng tại rồi đừng có bỏ nó nữa đấy là đấy là đất của con rồi nó không chỉ là sổ đỏ con nữa rồi mà nó đất của con rồi Cứ khi nào cảm nhận được cái đấy là con đang có đất đấy. Này thiền rất là quan trọng này. Này thiền rất quan trọng vì con cần cảm nhận cái đấy. Thiền này thiền cả trong ngoài đời sống đấy. Con cần cảm nhận con cầm cảm nhận cái hiện ra chống không nó đất của con đấy. Từ sáng tối làm gì làm. Hãy nhìn vào cái chố không hãy nhìn vào đây là nhìn nó luôn ra trố không mà. Nên mình nhắc Mình nhắc thôi, nhắc nhắc mạnh mẽ luôn. Đừng đừng ngại đừng ngại cố gắng nhắc mạnh mẽ rằng đây là ra chống không đúng không? Còn nếu con không thích nhắc con hỏi có gì không? Có hai cách đấy bao giờ có thu hoành hai cách khẳng định thì nhắc thẳng là đây ra trúng không? Còn hỏi thì đây có cái gì không? Hiện già này có cái gì không? Hiện giống ừ hiện ra có gì không? Ok hiện ra biết rồi. Nhưng có gì không? Hiện gi Đặc biệt là với suy nghĩ là cái con cho làm thật nhất. Cái mà con nên ừ con nên nên kiểm tra đúng không? Cái hiện ra này có tôi không và có suy nghĩ không? Tôi đang nghĩ không? Tôi nghĩ mà tôi không có nghĩ không hoặc là mạnh nhất là có cái gì không thì mạnh luôn phá hết. Hỏi có cái gì đấy? Có gì không? Thôi rồi tôi suy nghĩ đặt đi sạch. Có gì không? Vâng. Đừng chủ quan, đừng cho rằng là mình đã chốt rồi, chưa chốt đâu, mình còn xa mới chốt. Cái này bằng chốt bằng trải nghiệm chứ không phải chốt bằng lý thuyết. Cái này phải chốt bằng trải nghiệm. Trải nghiệm đến khi nào mà cái con con ngồi không đây này, mắt con mở không ra này và con thấy thì ra trống không là mặc định chứ không phải là có cái gì đó là mặc định. Đấy. Thế thì suy nghĩ nó nổi lên phát thấy nghe giờ suy nghĩ là một vị với cả hiện ra nó không phải quan tâm gì cả. Nó cho nó nghiĩ thoải mái luôn. Đấy thì đấy mới gọi là chỗ con vì nó là nó là hiện ra chứ nó có thật đâu đâu mà lại phải ngăn chặn nó lại phải làm bất kỳ cái gì với nó hiểu không? Bởi vì nó chỉ là hiện ra cái suy nghĩ nó không phải là suy nghĩ luôn con này vào đi. Vậy rất quan trọng con cần đến một sác quyết giả con cần đi đến một sác quyết Suy nghĩ không phải là suy nghĩ phải không có suy nghĩ bao giờ hết phẩy chỉ có sự hiện ra M. và không bao giờ rời mất. Rơi mắt. khỏi kinh nghiệm hiện ra chống không này. S Hiểu không? Hiểu vấn đề không? Rồi. Được khỏi không? Con cố tình luôn. Thực hành về thực hành cố tình không rời mắt luôn. Đây là có hai thứ. Một là phải thứ hai là không bao giờ dòng về thiền được con không bao giờ rồi mất về thiền về thiền phải ờ về thi đấy câu sau là về thực hành về thực hành cũng được về thực hành cũng được về thực hành cho mạnh thực hành con không rời mạnh Rồi xong anh em nghe đây. Ai phát biểu gì đâu. Đây đọc lại được. Đọc lại đi. Vâng ạ. Con cần đi đến một xác quyết rằng suy nghĩ không phải là suy nghĩ phẩy không có suy nghĩ bao giờ hết. Phẩy chỉ có sự hiện ra chấm về thực hành phẩy. Con không bao giờ rời mắt khỏi kinh nghiệm hiện ra chống không này. Chống không hiện tiền này. Chống không hiện tiền này. Tiền ngay bây giờ đấy. Vâng. Con đọc lại. Về thực hành, con không bao giờ rời mắt khỏi kinh nghiệm hiện ra chống không hiện tiền này. Chấm hết cho lấy khi nào với thê này? Cho lấy khi nào? Bất cứ thứ gì hiện ra. cũng được cảm nhận là cùng một vị với sự hiện ra chống không mà con đang kinh nghiệm với sự hiện ra chống không là con đang kí S Chớ suốt thời điểm đó. Ừ. Mọi thứ hiện ra. vẫn có khả năng gây hại. Khả năng ừ vì vẫn bị mặc định là có thật. nên con không thể chủ quan. Rồi đọc lại sót đi. Đọc lại từ đấu không ạ? Đọc từ đoạn sư đọc không? Đoạn chưa soát đạn chưa soát. Về thực hành con không bao giờ rời mắt khỏi kinh nghiệm hiện ra chống không hiện tiền này. Cho đến khi nào bất cứ thứ gì hiện ra cũng được cảm nhận là cùng một vị với sự hiện ra chống không mà con đang kinh nghiệm. Chấm Trước thời điểm đó mọi thứ hiện ra vẫn có khả năng gây hại. Vì vẫn bị mặc định là có thật nên con không thể chủ quan. Ừ. Chấm hết chậm đi bá nhị con đọc chậm nhá. Về thực hành phẩy con không bao giờ rời mắt khỏi kinh nghiệm hiện ra chống không hiện tiền này cho đến khi nào con không nên bao giờ. Con con nên không bao giờ. Con nên không bao giờ. Con nên không bao giờ. Thế chuyện nên vào về thực hành con nên không bao giờ rời mắt khỏi kinh nghiệm hiện ra chống không, hiện tiền này. Cho đến khi nào bất cứ thứ gì hiện ra cũng được cảm nhận là cùng một vị. Với sự hiện ra trống không mà con đang kinh nghiệm. chấm trước thời điểm đó phẩy mọi thứ hiện ra vẫn có khả năng gây hại vì vẫn bị mặc định là có thật nên con không thể chủ quan chấm sáng sửa chưa cho con hỏi ch ừ Tức là về mặt xác quyết này thì mình xác quyết là chống không là không có gì hết. Ừ. Về thực hành thì là mình liên tục nhìn vào kinh nghiệm nghĩa là phải nói là mình càng nhiều càng tốt và không được chủ quan gì hết. Nghĩa là nhìn vào kinh nghiệm. Thì khi vào nhìn nhìn vào kinh nghiệm thì bình thường mình sẽ nhắc là hiện ra chống không. Ừ. Thì sau đấy thì sẽ có lúc mà cái kinh nghiệm của mình cảm giác là bị vênh. Ừ. Là có thì lúc đấy mình có thể hỏi là nhìn vào cái có ấy đúng không? Nhìn vào chính vào cái có hỏi là cái này có ở ngoài kinh nghiệm hay không đúng không ạ? Cũng được. Hay là mình hỏi là có gì không? Gì? Ở đây có cái gì không? Mạnh nhất là có gì không? Có gì không? Ở đây có gì không? Ở đây có gì không? Hoặc là hiện ra có mà có gì không? Nhưng ở đây được ở đây chỉ hiện ra rồi. Hiện không? Đúng rồi. Hiện ra mà có gì không? Hiện ra có gì không? Thì mình sẽ thấy luôn là hiện ra nhưng chẳng có gì cả. Ừ. Đấy là sau đấy xong thì Thì mình cứ như thế thôi, cứ nhìn xong rồi câu hỏi câu hỏi cái này có thể nghiệm hay không cũng được hai cô rất hay mà cô rất hay luôn đấy. Cô rất mạnh luôn đấy. Hai cái hiện ra mà có gì ngoài kinh nghiệm không? Cái này có ngoài kinh nghiệm không? Đúng rồi. Con ví dụ con mắc cái nào ấy là cái này có ngệm không? Có ở ngoài không? Con hay hỏi là nếu mà con đã mắc là tôi ấ là con hỏi là có cái tôi ở ngoài kinh nghiệm không? Mắc vào cái đau là con hỏi là cái đau này Có tồn tại ngoài hiện ra không? Có ở ngoài cái hiện ra không? Có tồn tại ở ngoài cái trải nghiệu không? Tồn tại ngoài hiện ra không? Có tồn tại ngoài trải nghiệm không? Có cái là sư phụ nói là không có ở ngoài trải nghiệm không? Cần th tồn tại có ở ngoài trải nghiệm không? Có ở ngo có ở ngoài có ở ngoài trải nghiệm không? Vâng. Có tồn tại là ở ngoài đấy. Hồi nãy là sư phụ nói là chứ có tương đương tồn tại rồi. Cái này có ở ngoài trải nghiệm không? Câu cực mạnh luôn đấy. Với trình nhỗ con bây giờ câu đấy là câu rất mạnh luôn cực kỳ quan trọng. Hồi nãy là sư phụ nói là khi mà mình á mình kêu là có có khi mình đang kinh nghiệm mình kêu có cái vật đó thì thực ra là thư phụ nói là cái có đó là có ở ngoài kinh nghiệm nhưng thực sự theo tụi em thấy rằng là mình đang tin nó có trong kinh nghiệm và nó có ngoài kinh nghiệm luôn. Tức là khi mình tin nó có ở trong kinh nghiệm tức là mình đã khẳng định nó có ở ngoài kinh nghiệm. Đúng rồi. Đấy cho nên là thực ra hai cái là một thôi phá cái này là phá cái kia luôn. Không có cái ngoài thì không thể nào có cái trong được. Khi mình nói là có nghĩa là mình đã tin là nó có ở ngoài trải nghiệm rồi. Đó có ở ngoài trải nghiệm mình khi mình có khi mà mình đang trải nghiệm mình kia có trong kinh nghiệm thì tức là mình đã tin nó có ở ngoài trải nghiệm thì đúng là thế. Cứ hỏi thẳng như vậy cái này có ngoài trải nghiệm không? Cứ hỏi thẳng nó ví dụ nhìn sư phụ sư phụ có ngoài trải nghiệm không? Nó cực mạnh luôn đó. Mất luôn sư phụ luôn. Nó như thế thôi chứ còn sư phụ có ở đây không thì tự nhiên là nó không cả hai cái giá trị của nó riêng. Đừng coi thường đừng coi nhẹ cái khác cái kia không có mỗi cái giá trị riêng mình phải biết câu nào ích lợi với mình chứ mỗi câu sẽ có giá trị riêng các con quá trình trị thực hành thấy giá trị riêng của nó. Còn với con bây giờ là cái này có ở ngoài chạy không là rất giá trị. Bởi vì mình mắc đ nhất khi mình mắc quá. Rồi. Ừ. Còn khi mà không mắc chỉ hỏi một câu là cái này có ở ngoài hiện ra hiện ra có hiện ra có gì không là xong. Cái câu nào có chuyện riêng của nó. Mình phải biết đủ các số câu để mình thực hành cho đúng. Thi lúc cũng đúng chứ đừng bảo câu này không nên dùng. Không biết cơ sở nào bảo có cái này trong kinh nghiệm. Cái này các con phải tự sáng tạo ra. Đừng hỏi đợi sư phụ mà con phải tự tìm câu mạnh với con nhất đúng không? Câu sức mạnh con nhất. với các con bây giờ là cái tin nó có ở ngoài kinh nghiệm rất là mạnh thì câu là có ngoài kinh nghiệm không cực kỳ hiệu quả đúng không? Nhưng mà cái câu là có gì không nó quét sạch tất cả các thứ hiệu quả của riêng nó có gì không ấy nó quét sạch cực sạch luôn là mất hết sạch vất sạch luôn đấy câu rất quan trọng có gì không hiện ra thế này có cái gì không nói tắt là có cái gì không hiện ra mình không phủ nhận Rồi nên mình nó thỏi rất có cái gì không thể nguyên chữ hiện ra cũng có giá trị của nó đấy không thể h mỗi cô bạn tham khảo đúng không con vẫn thích hiện ra có gì không hiện ra có cái gì không có cái ba chấm thế ở ngoài chả hiện ra cả hai câu được không có cái gì không thì nó không chỉ cắt suy nghĩ nó cắt tất còn kia là mình cắt một cái thứ mình rất tin cái câu kia ấy nó có ngoài trệ không ấy là một câu cắt cái mình rất tin đúng không nhìn s bảo có s không mất luôn sư phụ Nhưng mà có cái gì không là quắt sạch không còn cái gì nữa luôn. Ch nhỡ không có sư phụ nhưng có sư mẫu chẳng hạn đúng không? Còn đây là một phát đi hết. Thế hai câu quan trọng chưa? Quan trọng. Làm xong lại bỏ dùng câu không thấy câu kia được. Và còn những câu khác nữa t con. Nhưng hai câu này là rất mạnh. Một câu là quét cái mình đáng rất tin. Một câu là quét sạch không còn cho cái gì tồn tại đúng không? Còn mà khi con giỏi đến rồi thì con chỉ nhắc là đây là hiện ra trông không thôi con còn hỏi nữa vì con đã con đã quá quen với cả trạng thái rồi con nhắc là quay về trạng thái đấy ra chố không là một trạng thái chứ không phải là một lý luận một trạng thái mà khi con quen nó rồi con cần một cái từ để con quay về nó thì t ra trong là từ rất là rất là hợp không là từ đủ phát là quay về trạng thái luôn nhắc là trạng thái này nhá ghi thêm được là thôi nói rồi ghi sao cũng được Cái trạng thái này nó bất chấp suy nghĩ đấy. Nó cho phép suy chạy thoải mái luôn. Khi xác định là quá có suy nghĩ rồi. Suy nghĩ chỉ là hiện ra. Đấy. Khi con đã đến đoạn đấy rồi ấ thì con không có vấn đề việc cho suy chạy không chạy. Nữ thoải mái đi. Đấy. Đau thương, khóc lóc, suy ngẫm. Nhưng mà con phải đến đoạn đấy rồi đã cơ. là con phải chắc chắn rằng con không bị mắt con không bị rời khỏi cái hiện ra trống không chắc chắn đấy thì con cho nó thoải mái mà mắt mình không rời khỏi ra đúng không đấy thực ra có cái đấy đâu mà lại ngăn chặn nó có suy nghĩ đâu mà phải ngăn chặn phải xử lý đấy khi mắt con không rời khỏi Không không thì con con có thể cho phép suy nghĩ thoải mái mà mình vẫn không rời khỏi ra số không. Thế mấu chốt đây là không rời khỏi ra số không. Thế phải hỏi là cách nói thôi chứ làm sao mà con phải gọi là càng ở trong đấy càng nhiều càng tốt. Nếu mà nói ch nói về mặt hành giả ấy càng tốt nó nhưng mà nó như dụ nó rất mạnh nó khiến con cảm thấy là phải như thế. Ăn được bao nhiêu thì càng tốt chứ con làm sao mà con lại không giờ con lại ô cực kỳ trân trọng ứ liên tục nhưng mà càng ngày càng không khó nữa. Đặc biệt là khi nó sống không ấy nó càng không khó. Có gì khác đâu. Những cái khác chỉ là hiện ra thôi. Không đáng để mà nhìn vào. Nó không đáng để ngăn cản sự nhìn vào. sự nó không làm tán của con được chính nó chỉ ra thôi mà có gì đâu chính cái mấu chốt công qua là suy nghĩ không phải là suy nghĩ rất là quan trọng con phải về ngẫm câu đấy nhờ câu đấy mà con mới có thể có đoạn sau tiếp theo chứ còn suy nghĩ là suy nghĩ là rồi con sẽ là chưa suy nghĩ hết mà suy nghĩ không phải là suy nghĩ mới là quan trọng không phải suy nghĩ không phải là suy nghĩ không có suy nghĩ nào hết cực mạnh như thế luôn thái là giao suy chứ không phải là suy nghĩ. Tại vì nếu mà nói suy nghĩ là suy nghĩ thì bản chất mình đã đồng ý là có cái suy nghĩ rồi á trong khi là chỉ có hiện ra thôi chứ không cơ sở nào bảo nó là suy nghĩ ạ. Có cái suy nghĩ tồn tại độc lập với cái hiện ra đấy ạ. Kiểu cùng logic nông dân thế ừ hiện ra nó có bao giờ nó nó có cái suy nghĩ đâu. Ông bảo là có suy nghĩ là ông đã bị ông bị khái niệm hóa rồi đấy. Bị lừa đấy. Nó là con tin là có suy nghĩ là con nó đã bị lừa rồi đúng không? Ở đây đã trong thiền trải nghiệm được thế nào là suy nghĩ một cùng một vị mới hiện ra chưa? Đấy nó cùng một vị nó chỉ hiện ra thôi mà cùng một vị cục một vị không phải có hai thứ trong cục một vị mà chẳng quá s hết không có hiện ra thôi. Vì thế nó chỉ một vị thôi. Viết qu đi nói suy nghĩ cùng một vị. với sự hiện ra không phải là vì có hai thứ và cùng mang một mà có nghĩa là không có sinh chỉ có hiện thôi. Vì thế chỉ có một vị chỉ có một vị phải là vị hiện ra chống không. Không thể có phương án nào khác. Rồi xong chưa? Đọc lại soát đi. Đ nói suy nghĩ là cùng một vị với sự hiện ra không phải là có hai thứ và cùng mang một vị phẩy. Mà có nghĩa là không có suy nghĩ chỉ có sự hiện ra chấm. Vì vậy chỉ có một vị phẩy là vị hiện ra chống không phẩy không thể có phương án nào khác chấm. Không phải nhở em là không phải là lại nào nó suy nghĩ cùng một vị với sự hiện ra không phải vì có hai thứ hay là có hai Hai thứ không phải là hai thứ không phải là vì có hai thứ không phải là vì không phải là vì là có hai thứ không phải là vì là vì có hai thứ không phải là vì có hai thứ và cùng mang một và cùng mang một vị mà có nghĩa là mà có nghĩa là không có suy nghĩ cái đ không phải là gì dạ không phải là gì đâ không phải là có hai thứ chứ thêm chữ vì ở đấy không phải là không phải là không phải là không phải là đấy bỏ chữ vì đi đọc là h sai sai ừ là vì cũng vừa đấy mà cả hai đều hay mà Đấy mà nói cái câu đấy không phải vì thế cũng được vô tì cũng được nhưng mà nó thừa không không thừa đâu. Nó có giá trị riêng suy nghĩ cùng một vị với cái hiện ra không phải là có hai thứ không phải là thôi. Thế như vì cho cho mạnh mà vì vì mới đủ mạnh không có là thiếu thiếu sức mạnh rồi nói suy nghĩ của một vị về cái hiện ra không phải là vì có hai thứ và cùng mang một vị mà có nghĩa là không có suy nghĩ chỉ có sự hiện ra vì thế chỉ có một vị phải là vị hiện ra 3.0 phải không phải có phương án nào khác mặt lại nữa thầ nói đóng chậm thôi thái đọc chậm chậm gì anh thái mà nói suy nghĩ là cùng một vị với sự hiện ra có chữ là nói suy nghĩ suy nghĩ cùng một vị với cái hiện ra sự sự hiện ra cái hiện ra sự hiện ra nói suy nghĩ nãy sư phụ đọc cái từ đầu Anh đã nghe là sự sự nghe cái con đúng thế con gặp nhanh đi. Nói suy nghĩ cùng một vị với sự hiện ra không phải là vì có hai thứ và cùng mang một vị phẩy mà có nghĩa là không có suy nghĩ chỉ có sự hiện ra chấm. Vì vậy chỉ có một vị phẩy là vị hiện ra chống không. Phẩy không thể có phương án nào khác. Chấm như nhau nghe là vị thế thế hả? Ừ thế vậy nhau màĩa nhau nhau. Sáng tỏ chưa các bác? Sáng tỏ rồi đã biết cách thực hành. có gì đ nói suy nghĩ cùng một vị với sự ra không phải là vì có hai thứ cùng mang một và cùng mang một vị và cùng một vị chỉ phương án thôi chứ có nhiều thứ cô khi c nh thì hơi ảo thì lại phải đi so sánh đúng không? Nhớ nó chênh ra cái lại nhố chị thấy là phải suy cực đỉnh suy từ tất tất tất cả mọi thứ trên đời đều thành một một vị như này mới là không thể nào có cái khả năng khác không có bị hết vị được đớ phải vân vân là phải vị vị và đương nhiên là nó có một vị thôi một thứ thôi khi thấy là không có sinh nghi chứ không phải là có sinh xong nó lại có cái viễn ra không có điều đầu tiên là con phải đến cái sắc quyết sắc quyết là chỉ có hiện ra chứ không có gì hết cái là cái mà trước mùng 30 tháng 12 là chưa có thậm chí trước mà mùng mấy tháng 1 là chưa có luôn đúng không? 1 tháng 1 xu mới giảng mà mới giảng cho Hải Thanh Hải đấy trả lời sai đấy không hết nó phải ra cái sắc quyện thế sau đấy mới đến đế đoạn như vậy thì suy nghĩ nó là cái gì có suy nghĩ luôn làm gì có suy nghĩ nào nó chỉ là có sự hiện ra thôi đấy đấy là cái sóc viết thứ ha vì cái quấy giày con nhiều nhất và gây chuyện nhất là suy nghĩ nên là mình nhấn mạnh tập trung và suy nghĩ sau đó Khi thiền đấy khi thiền thì mình là liên tục nhìn vào cái kinh nghiệm chống không hiện ra chống không và khi mình thấy có một cái gì đó khác hiện ra chống không ấy chắc chắn sẽ có thì mình lại phải nhìn vào cái đấy để mình hỏi một câu hỏi mà mình thấy rằng ờ quái thì có cái đấy một trong hai câu hỏi đấy hoặc là một trong n câu hỏi cái này có ngoài sự ở này cóở ngoài kinh nghiệm khôngâ câu rất mạnh bây giờ đấy có ngoài trải nghiệm không ngoài kinh nghiệm không Con này có mạnh nhất như sư phụ sụ con ngài trệ không phát là mất sụ luôn gì đấy luôn đúng không nhở vì cái con tin không phải là có một cái cái con gọi là có nghĩa là bản chất là có ở ngoài trải nghiệm đúng rồi luôn tin cái gọi là có một cái gì đó nghĩa là có ngoài trải nghiệm có nghĩa là tôi đọc lập với trải nghiệm rồi là con gọi là có nghĩa là có ngài trải nghiệm khi con phá cái có ngài trải nghiệm phát là nó tự nhiên Tự con cảm thấy nhẹ luôn. Đúng rồi. May sư phụ đúng không? Giải thoát phải sư phụ ở khá m phải tất cả thứ gì mà con muốn giải thoát đúng không? Đấy. Phê chưa? Phê rồi. Ông Vũ Khải nay trốn à? Mọi khi là gọi phát là xuất hiện ngay. Mọi khi mà bảo sang phát là kiểu gì người đầu tiên đến các cự đầu tiên gọi là phản xạ là Vũ Khải. Gọi là từ không cho sang là sang mà còn nhà gần mà. À thế à? Vâng. Ờ ơ chị nhắn là ai thích sang thì sang mà có mỗi hai Bác thả tin và bác vũ trang có chị anh thả tin bình thường là nhạy lắm khải nhạy nhất à có Vũ Khải nó có hỏi những câu hỏi hay hay của Vũ Khải là nó xuất hiện đấy Kiều Di hỏi một câu gì rất là thú vị đúng không đúng rồi ạ đấy hôm nay hơi thiếu Vũ Khải đấy cảm giác chống vắng chiều nay đấy hỏi Vũ Hải giờ có hỏi gì sư phụ online được hỏi đi hỏi online hỏi online sư phụ hỏi online không Vũ Hải con a Mic mic mic thôi chưa chưa hỏi chưa hỏi chưa hỏi thôi hiện tại chưa chưa biết hỏi gì ạ thực hành thêm thằng không gọi thành đấy không gọi thành theo học nhau à gọi à tự ấy khải toàn tự đến chứ còn gọi cái từ cuối ghi âm mà vừa nãy thì có ghi âm không có ghi âm à chị vừa nãy vừa nãy thì có hôm nay không có ghi âm đâu ăn ăn uống linh tinh quá nên là ấy lắm ấy sâu được như vậy ấy hôm nay nghe ngắn thôi chứ bọn con tư mấy tiếng toàn vừa tư vừa tám chuyện kia xong rồi làm cái slide Vị tư tá nhiều lắm bỏ đoạn tá đi. Hôm trước anh em có cái đoạn đấy vì tư hết rồi xong chỉ nói lại đúng không? Khi mới có bao nhiêu phút đấy còn lại là nói linh tinh pháp là cứ tổng kết dễ thì lần sau tư cứ có tác tắt không nhị nhìn bác quyền hỏi câu gì? Nhìn thấy bác quyền hỏi câu gì? Bác quyền khô tồn tại ngoài chảy ở ngoài chảy Hỏi ngắn họn hơn đi. Có bác quyền ở ngoài trải nghiệm này không? Có trải nghiệm không? Ở ngoài trải nghiệm này không? Ở ngoài gọn ngắn gọn bác một phát là bác quyền biến mất rồi gì nữa giống như xem phim ấy. Có có có như là có gì nhở? Có tốc độ không ở ngoài màn hình đấy không? Bộ phim đấy không? Thấy ngay là không rồi thấy phim đúng không? Có tộn không ngoài màn hình này không? ngoài không nhìn nó không có niệm thôi làấy các con xụ dạy nhanh đấy nhóm nhóm thiền một x dạy từ từ thiền một ấy x dạy câu vào xong xong lại cho một tuần để ngấm các con là tên lửa rồi nên là quen tên lửa rồi đâu một tên lửa nó lúc nào anh còn nói là sư phụ sẽ hiện từ từ chứ tụ nói thêm đúng rồi nó đầ nào sư phụ cũng bảo thế mà con to học mấy tháng còn thuyền một chỉ học một hai mấy ngày giấy công nghệ nhanh nhất cho các bạn ý à ngược lại ấy cái này các bạn lửa vâng bắt tên lửa các con tên lửa con mới là gì tụi con bắt đầu đi lấy thế à tụi con cứ lật không đến bước xịt không đến bước xịt đâu xịt này là đỉnh đi từ từ ấy đi đủ các bạn ấy là cái nào nhanh nhất thì xài mình sẽ có đi dò rẫm rồi đi cả đại lộ lắ vào đường vào đường còn kia là tận dụng t thành quải luôn con là vào giờ vào giờ đi trước thế mới 220 từ 97 mới trở lên cho à 950 trở lên sau tức là mình mình một quạt thử hết thì câu nào mà hiệu quả thế sư phụ sẽ dạy sẽ cảm thấy phù hợp nhất nhưng mà chú kinh là cái đoạn mà mình lại hưởng ngược lại cái mà nhân quả thật nhân quả là có thật O gió gặt bão đúng không? Sai to anh chuyên văn mà dốt tưởng chỉ có nhệ nhân mới thế ai chên chuyên văn mà cũng dốt thế là cùng có là reo ít mà gặp được nhiều hơn ấ dốt hết cỡ ăn khết vàng gặt bão là quá quá rút ăn vừa nhận bây giờ quan trọng nhất là có gì ở ngoài kinh nghiệm không ấyì ngoài kinh nghiệm không đúng quan trọng nhất là cứ nói xong rồi lấy câu kia là có cái gì đây không có gì ở ngoài trải nghiệm không đấy coi c vẫn làm kia trước vạn nhất là cái đấy suốt ngày suốt tháng ở cô đấy tại vì thực ra là mình thấy là không có không phải tự nhiên trong cái kinh nghiệm là mình đúng rồi là không có vẫn đính còn mà tự nhiên hoàn k mình có thấy nếu ngay khi nhìn thấy mà mình tin có nó thì mình vẫn đang tin nó có ngoài đúng đúng ngoài trải nghiệm chính mình tin mình tin nó rồi nhưng mình mới hỏi là có ngoài hiện không để mình quay về mình thấy nó không có trong này không trong này nó cũng không có trước mắt là cô ấy thôi thứ bảy này sụ giảng cô đấy cho nhóm kia đấy chả có cái đấy luôn tuyệt vời còn xưa giảng công nghệ hết có cái đấy được luôn còn nhóm này là nó ăn ăn khỏe rồi quen rồi Anh khỏi mình có được thành ai có thiền thiền một vị cả trong này hôm nay hôm nay thiền cũng cao lý do gọi sang là vì thiền nó cao nếu thiền thấp thì cũng chưa gọi sang đâu. Hôm nay mấy khi cao thế này đâ nhỉ? Cao vọt lên gì đấy. Vâng. Đột biến đột biến không? Hôm nay có đột biến không? Đột biến ạ. Mấy hôm trước ít 100% lắm lơ thơ à. Đời sống chưa nào được 17%. Vâng. Hôm nay c phủ sáng còn lại là 99. Mọi hôm là có khả nhóm mình có lạ đấy. Ngày trước lúc sư phụ mới ra cái tiêu chí là đây chỉ là cảm giác phải thật ấy thì nhóm mình đã pha đảo 100% phun gần như full nhóm từ full từ thiền pro cho đến thiền đời sống cái chỉ số này nhá. 100% gần như full cả nhóm liên tục rồi. Một đợt rồi đấy. Xong tên một đợt tự nhiên ở đây đợt tổng quát. Ừ. Xong tự một đợt bắt đầu là đi hòa bình. Ừ. Bắt đầu thiền bắt đầu đi vào chi tiết. chi tiết là đến tận bây giờ là mới chi tiết là đoạn ở trên Hòa Bình đã 100 xong hết rồi. Đúng rồi. Đoạn đấy 100 xong hết sư phụ không xong quay về thiền lại nó lại thiền lại giống kiểu các bạn thiền thiền hai thì bắt đầu là từ đấy kia chân không lý tưởng không 100 đúng rồi trên đấy là trên không lý tưởng thôi không nhưng trước cái đoạn đấy trước lấy là tổng quát trước đấy là mình chỉ nói tổng quát thôi đúng rồi thì thì cái chỉ số này nó đã rồi tiếp không không nói cái cảm giác thôi Bọn mình trươ anh bảo nhóm mình rất buồn cười và thiền cảm giác đã phá đảo rồi nh đi lên có một đời phá đảo mà liên tục mấy tuần đều 100% cả hai luôn cả đời sống lẫn pro thế xong tự nhiên đi lên hoa mình tiền cảm giác theo kiểu mới là phải tỉ mỉ ba bước từng thứ từng thứ thì lại không được 100% từ đó đến tận bây giờ luôn sau đấy thì lại ở trên hòa bình lại được 100% xong đến về Hà Nội thì lại không được 100% nữa đấy cái tiến trình của cái chỉ của cái môn đây chỉ là cảm giác thật là thế đây mới hôm qua thôi là chỉ có mỗi bác nhị bát bát nhị là được 100% còn lại cứ 8 mấy đến chín mấy thôi còn lại là giải từ 80 đến 99 ph mấy đấy mơ nó làm gì có logic đúng rồi thật thì mới có logic mình lại chuyên minh chuyên minh lại thôi tiến trình thôi ừ thật mí quá đúng chưa anh anh xin đo như thế này có được không em chẳng nhớ thiền m chai khi là đo thiền plus ngày hôm nay được thêm trong ngày hôm nay không nhớ không nhớ gì hết à em không em giống như bị mất cái nhớ luôn á em không nhớ là thiền sau khi ngủ dậy nhá hay là thiền trước khi ăn hay là thiền sau khi ăn không nhớ luôn chị lại chị mỗi ngày em về m em về mớ bọn con vẫn phải mở không tại vì nhiều khi á là em thường bọn con sẽ mở đồng hồ bấm mở đồng hồ ra được kết lúc kết thúc ấy giờ xong chụ 4 giờ nốt lại là được gạch gạch giờ thôi kết thúc lúc 19:30 thì viết 19 Cặp tên để chị có hôm là tự nhiên em không nhớ lần tối qua em có thiền hay không chứ không không thể giớ chị chị xin đo chị nhớt là ngày nào cũng thiền nhưng mà không thể nào nhớ thôi không đo đâu cho chừa cái thói không ghi nhục màn hình lại cái giờ bắt đầu giờ kết thúc hoặc là nốt lại trong cái nốt ấy là nốt bắt đầu 19 30 hoặc bắt đầu 10 30 tại vì làại con thích chụp tại vì không cần phải mở cái gì hết luôn bấm hai cái nốt này là nó được luôn thế còn như này xong bấm nút ừ bấm xong chụp màn hình lại đúng không mở ra xem chụ màn hình mấy chỗ nốt thì vẫn phải mở vẫn phải thêm mấy đâu rồi em vẫn em phải thêm tại vì lúc lúc thêm ngay cái lúc đấy thì cái lúc mà sim đo ấy chỉ cần có nguyên cái dòng đấy quăng vô thôi tiện đúng rồi đợt trước là cái tiền sống rồi thì em cứ chỉ cần đế lúc đấy đi copy ra vâng c sau chỉ cần thêm dấu phẩy mà bắt đầu lúc 19 30 phẩ 21 20 phẩy không gì đấy lúc này lúc này này chụp lại à chụp lại màn hình thì tôi bác cũng phải đi lại nhưng mà quá kiểu thế mà bác bắt đầu luôn một c tiếp theo bác không muốn phải mở ra thao tác ạ thì trong màn hình bác bắt đầu luôn cái tiếp theo để làm hoặc là kết thúc ấy em thấy chị hay ghi kết thúc ấy kết thúc vào đây đấy đây gì đấy chỉ là cái mic trước là lớp thì trong file ghi là kiểu đó là kết quả là không cần sửa kinh nghiệm vẫn thấy đây là biểu hết biển hiện thành ấy ừ thì thì tức đấy là kiểu đợt trước là kiểu thêm một lớ kiểu cụ cũ ấy thì theo hiểu bây giờ là kiểu sẽ dùng cái vừa dụ giờ giảng để trong plus luôn đúng không ạ? Thì con trong này chư tức là cái thực cái thực hành trong lớ thì thì mình có thể tùy con tuy con tùy con bởi vì bản chất là hiện ra chống không chính là biết rồi đấy. Vâng thì con nếu làm được thế toàn tốt ra chống không là một từ khác theo từ biết đúng không? Vì hiện ra nghĩa là biết hiện ra ng biết rồi nhưng mà cái từ biết nó không nhấn mạnh sống không Nên nó để cho ngầm cho cái có lẹn lỏi vào. Còn từ ra chấn không rất là sạch. Chém một phát là mất luôn cái cái cái có đúng không? Khi con thấy ra trong không phả thấy có thể thấy là biết không? Chính là gì? Số không là biết luôn rồi đấy. Đúng không? Thế là nếu con thấy ra trống không thì con chính là con đang thấy biết. Đúng chưa? Thế thì con tùy con nếu mà con dùng không có thấy đơn giản quá đây là biết rồi. Thế chi là cách đ của con luôn. Còn nếu không làm được như vậy thì con làm cách khác. Thì cũng chưa nói gì cả về cách thực hành đâu để các con tự cảm nhận chứ đâu phải ai cũng cảm nhận thế đâu. Trong khi bản chất là thế đấy. Bản chất là hiện trong số không là biết chứ không thể nói khác được. Nên khi con thực hành là đây là hệ thống không thì chính con thể biết rồi. Đúng không nhỉ? Đúng. Từ x. Biết nó không phải là một từ, nó không phải là một khái niệm đâu. Biết nó là cái trạng á tuyệt đối nên con bị mắc vào ngôn từ không phải tốt đâu. Biết nó là một cái trái tuyệt đối hay gọi chân thực tại cũng được. Nó đỡ mắc vào cái từ đấy chứ không phải nó không thì đơn giản là biết đâu. Biết chân thực sự tại đấy. Sự thật tuyệt đối đấy. Đúng gọi là biết cho nó gần gũi đấy. Chứ nó chàm gì có tên đúng không? À giảm dụ giả th một rõ ràng đấy. Nhưng vì cái từ tên nó rất là thuận tiện đúng không? Nó gần gũi thuận tiện sự dùng thô nên mà gọi bây giống không sáng tỏ là chống không ra chống không quá tốt luôn. Hay là người xư mình gọi tưởng thế thôi. Nó nói hiện ra số không đấy. Sao có ai phát biểu không? Thôi về đi ngủ nhá. Không tao đang nhớ thời gian để thề thời gian. Thế chị không không để chuông à hả? Không để chuông à? Cái chuông của chị á ch Chị hãy quên đôi để ý chung mà đến dừng phát tức là buổi tối là chị hãy nghe đúng không? Xong là nghe một đoạn là dừng phát á là chị để chế độ dừng phát cái là đến hôm sau mà khi mà thiền á dừng phát lúc nào cũng thấy tiếng chung chị cũng đâu biết đâu hiểu không nhỉ? Tức là chị bấm bóng nhá nhưng mà chị quên mất là chị đang để chế độ dừng phát cáiứ là ngày nào nó cũng quay kiểu như thế là ngày nào nó cũng qua hết 30 phút xong có thể là nó chạy tới đâu đâu đó nữa rồi ấ xong á tức là tới tới giờ tức là khi mà thân thể chị nó tự quán với cái điện thoại thì thấy là đã là đã hết từ bao lâu lâu rồi á. Hiểu không nhỉ? Vì cái ủa lâu thế mà sao sao kiểu kiểu như thế là tôi thường xuyên là đặt dòng đúng không? Đúng rồi, thường xuyên là đặt xong nhưng mà nó thay vì nó dừng á thì nó phải báo reo lên đúng không? Nó reo chung lên thì khi mà đủ giờ thì nó dừng phát. Nó ở chế độ dừng phát nhưng vẫn còn cái giờ ở đấy mà không chị đọc bao nhiêu giờ đúng không? Thì đến giờ đấy nó sẽ dừng phát như trên thế dừng phát thì nó không có không có không có tiếng gì hết. Không có tiếng không quan trọng nghĩ ra chị vẫn có thể xác định được là cứ cho vào cái ca đấy chị kết thúc vào cái giờ chị đọc. Ừ nhưng mà vì mình kê là 30 phút thì nó lần không biết là bao nhiêu phút nó phải là 30 phút nữa thì chị bắt đầu và kết thúc bao nhiêu phút chị bao ơi hoặc là nốt lại rồi nốt nói chung là lười thì có lại lý do là cứ duyên nó cứ đẩy kiểu kểu kỹ như thế hôm nay nè đây cho ngồi nhớ vậ m nhớ lại là gọi là không kiểm đủ nhưng cũng sẽ kiểm tương đối là bao nhiêu lần có thể là được 0 30 phút rồi nó nhiều hơn theo mình cũng đo được cái đoạn b 30 phút đấy là đến giờ đấy đúng không? Xong rồi ta nhớ lại ch hai cái đồng hồ hai cái điện thoại muốn là cứ dặn bà nào bà nhớ cho sức mạnh bà nhớ hai đứa nào dặn rất nhiều lần rồi cho sử dụng lớp ta bảo sao vào lò mới mua Nhưng mà đấy là bà toàn tránh té trong khi đó cái điều quan trọng nhất là cho cô nó được dùng hay không đau nhà em với ca trước ăn cơm mới đi thì phải kì lớp ca trước khi ăn cơm khi gọi cho anh ấy vào. Mẹ gửi gửi thế bà ghi lại cái ghi lại bà nhớ quên bà đi bớt thế nh 99,94 nó nhm cho cái số nó bảo bà ghi lại đi không có bà thầy quên hay quên cháu lại phải zin quên thì lá lại thì x đ mẹ Quên số được. Mọi người thử ngồi ngồi đây xem có nhìn thấy hiện ra trống không trong lúc đang đang nói chuyện không. Bả mọi người ngồi đây thử xem là có hiện ra chúng không cho lúc này nói chuyện không chứ mọi người bật không nói chuyện nói chuyện đầu tiên là chống không xong rồi đúng rồi xong rồi nói chuyện đúng đúng có lý thì nó chứ còn tự nhiên không dễ đâu chắc chắn bắ Vội gì đâu em muốn cười thôi. Tự nhiên buồn cười. Thực ra là sư nói là mọi người ngồi đây xem thấy ra chống không trong lúc đang nói chuyện con nói chuyện ra đến đoạn ch nói là xem có thấy chống không và bắt đầu xem thôi đến đợ là bảo là đang nói chuyện thì phải xem luyện cho nó chắc chắn. chết đang nói chuyện sinh không có gì hết không có gì. Sao quyết là không có gì hết là quan trọng gì hết. Không xong rồi đấy. Xong xong rồi nghỉ nữa nhá. Bảo ba đứng đấy để mẹ xuống cùng đây. Để mẹ xuống cùng người yêu tới rước đấy. Trời ơi tiền úi giời ơi. Trời ơi anh chàng có em anh nó không có em anh bắt em. Có đúng rồi ba là sẽ đi tìm trong nơi đi sống tầm ở đây. Có hôm 2 giần hai thế là ba đi tìm ba sang hỏi là mẹ ở đâu là em bảo ba không nhị ở đây vẫn nằm đấy để con đi tìm mẹ nhị là phải thấy quyền là không nhất rồi mạnh rõ nhất rồi đúng không yêu Vậy cứ đưa đế nào đi đàn kia không? Có con đi thắc luôn mà em về đúng ngày giờ mùng hai em ở mùng mùng ba khi mà mùng ba chắc cũng mùng ba còn m bay vô chỉ mùng 3 đúng không? Mùng 3 ba đấy mùng 3 đấy là chị về nhà chị phải về nhà chị chứ không phải về cái tụ tập liền á tết mà X về nhà s uống mùng hai mọi người cho thấy mùng để cho nó nó thoải mái nhưng mà đi thì phải thì đó sáng mùng ba bay là đẹp nhất tế chị chị hay về mùng hai là sinh nhật từ mùng hai thì cả nhà mới đông đủ mẹ có mẹ hay về mùng hai vui á mùng ha thực ra đi mùng 3 là hết mất tiêu rồi nếu mà đi về mùng 3 là coi như hết tết luôn rồi còn đâu tết nữa rồi Thời gian tết là duy nhất là đêm 30 và ngày mùng bị mẹ không đúng không? Nó là cái mùi tết nhất còn không có hai ngày nó chẳng thấy là tết thết chẳng th thưa chỉ cần bữa trưa là xong là thấy xong hết rồi test là vui nhất á là gì cái đoạn trước test sắm sắm sửa sửa hay người ta dọn dọn nấu nướng gì đó người test đó hơi vất vả nhưng mà nó có bị tết rồi Qua xong rồi rồi rồi rồi cô giá thưa qua là coi như là hết tết à không có nhu cầu gì tết chúng đấy không tết gì nữa giờ này mà ngày trước ngày trước đi học đại học là em đã không có nhu cầu tết rồi không biết năm đại học em trả về nhà hồi nhỏ mình thích tết lắm chứ vì tết là được ly x bên nghêu rất tơ mà tết là mới có người tiền hồi nhỏ mới tết thôi hả hồi nhỏ mới thích tết chứ lớn chả được l xì nữa chả thích tết nữa kiểm chá Giống ta ra đấy. Nhỏ cứ đeo cái túi nhỏ nhỏ xinh xinh ở ngực ở ở bụng này đấy. Ai đi xì nhé. Chô kiểu như mẹ mẹ mẹ khó ít còn lại vẫn có tiền để đi chơi đi ăn yêu vặt sướng thích sướng thích tết chạy khắp nơi đến nhiều nhà bố mẹ các bạn chơi nhất có thể. Xì l xì á. Trời ơi những năm rồi tới ngày thường. Ăn chơi ừ ngày nào mình sẽ là tết nhóm mình ăn chơi ăn chơi phun mọi ngày nhưng mà thế tết nó cũng bình bình tọ là lâu lâu mới thức đem thức hôm này ăn tết đúng không còn mình thì hoặc là đừng đi chơi khắp nơi họ phải đi làm cũng chẳng có ngày gọi là không phải là ngày nghỉ người đi làm mình là nghĩ qua năm suốt tháng tới quanh năm suốt tháng Sáng sủa chưa? Đấy. Bây giờ kiểm tra đi. Có thể vừa nhìn thấy số không già trống không mà vừa nói chuyện được không? Có có nó không có mâu thuẫn gì. Ai ai nói thử nà? Ai ai có cảm nhận nói thử nào. Chị Quế cho anh nà đi thì con thử à con thử bắt đầu là Ví dụ lúc đấy là chưa chưa chưa có nói chuyện mọi người ấy thì hỏi là con đang ngồi quay như này mà hỏi có mọi người ở ngoài kinh nghiệm không? Ừ thì thấy còn ở ngoài trải nghiệm không ấy thì nhìn trải nghiệm thôi tức là ừ thấy không thể có mọi người được ý thế xong rồi cái đoạn mà sư phụ bảo là xong bắt đầu con qué cái đạn con mới buồn cười tức là tự nhiên buồn cười quay ra nói chuyện thì con xem là có hiện ra có tôi đang nói chuyện với mọi người không ấy ngay lúc đấy thấy chỉ hiện ra mà đâu có kể cả nó vẫn cứ hiện ra hiện ra thì nó lại hiện ra chứ không không Không phải là có tôi đang nói chuyện mọi người bao giờ cả. Đấy khi mà nói chuyện ấy cứ hỏi cái đấy hoặc là khi thấy rồi thì không cần hỏi nữa. Cứ cứ cứ xem thôi. Xem nhìn màới hiện ra trúng không ấy ạ. Không có cái đấy hiện ra mà không có cái đấy. Hiện ra mà không có gì hết. Con thấy nó không mâu thuẫn gì luôn. Vẫn nói chuyện vẫn cảm nhận được hiện ra mà không có gì. Không thế à. Ơ chị thì con thấy ở đây là cái phần mà ý thức mình mình hỏi cái câu đấy ạ. Thì khi nào rõ ràng là mình chỉ có hiện ra chứ làm gì có cái ví như câu hỏi là có căn phòng ngoài cái kinh nghiệm này không thì con thấy là mình thấy rõ là có cái hiện ra này chứ làm gì mà có căn phòng nào ngoài kinh nghiệm này á ạ. Ừ thì cái chính cái kinh nghiệm này tự nhiên là thành trống không á sư phụ. Tức nó không phải là tìm một kinh nghiệm khác nhưng mà đây là một cái nhận thức về kinh nghiệm là không có vật gì á ạ. Thì Thì có cái đoạn đoạn sư mẫu nói chuyện gì đó tự nhiên con có hơi khựn lại là không nói. Nhưng mà tự nhiên mình thấy ơ không phải không phải là khận lại mới thấy trống không ấy ạ. Thì lúc đó thì con hỏi đây là ừ ừ tức là chỉ có trải nghiệm là tôi đang nói chuyện với mọi người chứ không hề có việc là tôi đang nói chuyện với mọi người. Thì thì lại quay lại cái kinh nghiệm trống không nãy ạ. Con con thấy như thế ạ. Thì ở đây con thấy là là Đấy thì bình thường hàng ngày con cũng tập như vậy á sư phụ nứ là mình thực ra mình không phải đổi kinh nghiệm gì hết nhưng mà đây là mình nhận thức về kinh nghiệm là cái kinh nghiệm này chính là hề là không có một cái vật gì ở trong ấy ạ. Ừn thức lại thôi. Nhận thức lại thôi. Đấy lại chứ không phải là mình ngày xưa thì mình nghĩ trống không là một cái mình phải kinh nghiệm một cái gì nó rất là trống không ấy ạ. Thì nó mới mới cảm thấy là đổi kinh nghiệm và nó sợ. Và khi mà tập với suy nghĩ thì cũng thế. Chính cái câu đó mình mới thấy hiểu rõ thế nào là không có suy nghĩ ạ. Ừ. Đâu có cái suy nghĩ nào để kinh nghiệm nhưng mà hiện ra rất là rõ ràng. Không có cái suy nghĩ nào ngoài cái kinh kinh nghiệm này hết để mà kinh nghiệm ấy ạ. Khi con ngồi căn phòng này á, con chỉ cần hỏi một câu ví dụ như là hiện ra mà có gì không? Dạ không có gì không? Vì mục tiêu của con là không có gì hết. Vâng. Đúng không? Thế khi không có gì hết ấy thì con chỉ ngồi cảm nhận cái hiện ra thôi. Con cảm nhận hiện ra này. C thấy quá dễ gì đấy. Vâng. Mà khi con cảm nhận ra thì cái gì hiện ra nó sẽ tự thành cái vị hiện ra. Ừ. Con không thể bảo là nó là hai vị ba vị nữa. Vì nó khi con cảm hiện ra ấy thì cái hiện ra nó tự thành cữ vị hiện ra. Đấy, ví dụ con nói chuyện bình thường này nhưng mà con cảm nhận cái vị của âm thanh này là hiện ra. Dạ. Con suy nghĩ bình thường này nhưng con cảm nhận cái vị của suy nghĩ là hiện ra. Đấy, n là con nhìn nhìn xụ này. Nhìn xụ cảm nhận giống người các con đúng không? Lạnh cũng thấy có vẻ lạnh thôi. Nóng thấy có vẻ nóng ăn ngon khen ăn dở cũng chê. Con nhìn con không thể hình dung là thế bên nội tạng nó như nào vì bên ngoài như thế. Nhưng mà tất cả những cái đấy đối với sự là đối với dụ là những trải nghiệm mà chỉ có một vị hiện ra thôi. Đấy mình cảm nhận cái nóng như là hiện ra chứ mình không cảm nhận cái nóng như là một cái nóng ở trong sự hiện ra. Dạ khác nhau đấy. Đấy con có một suy nghĩ thì con cảm nhận suy nghĩ như là chị hiện ra chứ phải trong hiện ra có một cái suy nghĩ tự nhiên lại bảo có một cái suy nghĩ. Thấy xấu hổ vì khi bảo là có một cái suy nghĩ con thông thường là trong hiện ra có cái suy nghĩ Đúng không? Bây giờ cái suy nghĩ của con không bao gi có cái vị của hiện ra cả. Con sụ là cảm nhận sự hiện ra mà khi suy nghĩ nó xuất hiện ấy thì cũng hiện ra thôi. Ừ. Chứ không phải gì khác đâu. Khi suy nghĩ xuất hiện thì nó không phải suy nghĩ. Đấy nó luyện ra giống hôm trước bạn Thanh Hải bạn hỏi đấy. Có cảm giác không? Khi cảm giác xuất hiện nó không phải là nó không phải cảm giác nó là hiện ra. Nó là hiện ra. Nó là một vị biết hiện ra. À tức là mình thấy là không có gì hết tự động mình sẽ thấy cái vị hiện ra hết. Đúng không sư phụ? Tức là mình trực tiếp kinh nghiệm chứ mình không cần thiết phải tức là không phải là mình phải nhắc nhiều hoặc lý luận nhiều ấy ạ. Tức là con thấy là mình bắt mình khởi đầu bằng một một cái gì đó để mình mình thấy là rõ ràng trong cái niệm này không có một cái gì hết ấy. Thì cái gì cũng là một vị hiện ra hết ạ. Ừ. Ừ. Đúng rồi. Thật ra khi thiền ngồi mình sẽ làm như thế không? Ví dụ ngồi ngay bây giờ này chẳng cần thiền thúc gì hết. Dạ. Nó hiện ra thì vị nó hiện ra. Hay vị nó là suy nh thế hay vị nó là âm thanh. Ừ. Đấy hỏi một câu nó hiện ra thì nó là cái gì? Nó có hiện ra không? Nó có cái đấy không? Nếu không có đấy thì tự nó thành thành nó tự lên vị nó hiện ra. Ừ phải có cái đấy thì mới có vị riêng. Còn nếu không là chỉ có hiện ra thôi thì cái suy nghĩ nó tự nó hiện ra. Cái suy nghĩ được nhận thức là hiện ra chứ không thức vào suy nghĩ nữa. Đấy có đúng hay không? Đúng không? Có nhận thức suy nghĩ như thế nào? Đó là hiện dài hay đó là suy nghĩ có suy nghĩ nào để mà nhận thức là suy nghĩ nên nó buộc đương nhiên nó phải là hiện ra đúng chưa? Có nhận thức suy nghĩ là hiện ra hay có nhận thức là suy nghĩ nhận thức là không có suy nghĩ nào hết. thì khi xuất hiện phát nó chính là hiện ra đồng cuối vẫn hiện ra không có gì mà thực dỗ hiện ra đấy câu đấy đấy đọc đi. cụ thể dư luôn không chí phong làm gì chị là chị cho đấu mắt ra là lấy muốn đốt đúng rồi thì cứ tính từ lúc ngủ dậy đến lúc sẽ nhớ tại của ngày hôm nay đời sống ngày hôm nay đời sống ngày hôm nay sau từng ngày chị có xóa có xóa ảnh màn hình không chị không vào m vành chị để ra mà ăn mua xong là đài là ăn đành ăn kia chưa chịu xem vào xem kỹ xem nó là cái gì hai xong cái là mua 50 Thế mới được có 3 ngày kia 49 k chắc đồng bộ nhiều cái nên hoặc là con em em sao lưu hai máy thì nó thế thôi bớt sao lưu cho một máy thôi máy mình dùng chính sao lưu máy kia không giao lưu nữa thế máy kia lưu mà bấm gì không lưu nữa chả biết nhờ vũ thái đây thiên đời sống của nhân ngày hôm nay trừ lúc ngủ và lúc thiên pro chín chưa d từ hôm đi hòa bình về con thấy bị đề mấy lần thế chị chị đây đây đây đây chị này micro này Chị đo cửa có đo đo xem thật cửa thật hay đè không hay là quên đây thôi không mờ hai lần nhưng mà tại vì là mơ xong nó tập được pháp ấy nên là tại để nó đ rất là sướng hôm qua hôm kia con vừa mơ là là đúng là đi nhóm mình đi đâu ở một cái cái nhà giống như ở Hòa Bình ấy. Thế xong con với Hồng Anh là ở chung một phòng. Thế là đến lúc mà tắt đèn đi ngủ thì là có vong mà không phải là một con đâu mà có hai con. Một con kiểu chó mèo gì đấy mà với lại một con người. Ừ. Chó mẹ có vong bình thường. Thế là thế là nó đè và khi đấy là con mỗi lần mơ thấy là con mơ là con niệm omôan trong mơ đè mày rồi đè trong mơ rồi. Đè trong mơ mơ thấy bị vong đè. Mơ thấy bị đè. Ok. Quá khao khát đấy. Ngài đây không có phải có mơ. Thế là là con mới mơ là con niệm Omani Pem Hung lần nào con cũng niệm nhưng mà như kiểu mình bị dụng răng hơn mình niệm cái Miệng mình nó không nói được một cái câu mà tròn vành rõ chữ ấy. Mơ kiểu kiểu thế. Thế là xong rồi tự nhiên đang thế thì con mới vùng cái tay ra xong con mới đập cho nó một cái. Thế xong rồi cho mơ. Thế là quá con con đấy không? Nó giống y như là lúc mà con mèo nó đùa mình xong nó xông vào nó cắn tay mình. Thế là mình rút ra mình đập nó để cho nó cho nó sợ ấy. Thế xong tự nhiên l đập nó xong thì là cái Con người đấy bắt đầu nó lao vào nó bóp cổ. Thế là tự nhiên là tự nhiên con đang là niệm PV Hung mà không niệm được rõ chữ chứ. Xong rồi tự nhiên mạc trong đấy vẫn thấy có cả sợ nữa. Ừ. Xong tự nhiên con bảo là tôi đùa đấy. Tôi chúc bạn bình an hạnh phúc. Ừ. Thế là xong đấy tỉnh dậy thì là vẫn vẫn cảm thấy là có cả nỗi sợ ở đấy. Nhưng mà lúc đấy tự nhiên lúc đấy con thấy là con đang nói mà con không biết nói trong mơ này nói thật ấy là không có gì ở Đấy không có gì hết. Con cái môn này là con không còn từ chối nỗi sợ luôn vì nỗi sợ nó là nó là hiện ra thì con mới thấy là có cả sợ ở đấy nhưng mà mình không từ chối thì lúc đấy con mới hiểu là đúng là không cần phải từ chối cái gì vì không có cái gì hết. Đúng rồi. Vì nỗi sợ là hiện ra chứ phải nỗi sợ. Đấy bạn cũng được không cần chối nỗi sợ vì nỗi sợ là hiện ra chứ không phải nỗi sợ. Tương tự với đau đúng không? Mệt, lo, hồi hộp, tính toán căng thẳng. Không cần từ chối nỗi sợ. Bảy vì nỗi sợ là hiện ra chứ không phải nỗi sợ. Chấm tương tự với đau thì nó sợ nhỉ ngang chứ không phải nỗi sợ. Tương tự với đau mệt lo hồi hộp toán chấm chân chăm thỏng sẽ nhì chối trạng thái cảm xúc ngon chưa? Hôm nay bác tư cũng có cái đoạn à thế mới hiểu cái hiểu cái bài hơi ơi hiểu hơn cái bài bầu trời nhận biết sư phụ giảng ấy là cái đoạn mà ờ con rất ấn tượng cái đoạn mà ờ ngay cả cảm giác có tôi và niềm tin có tôi cũng không cần phải bị tiêu diệt đấy chúng được để yên chúng là trong lòng không có bất kỳ nhu cầu gì phải thay đổi chúng để có một kinh nghiệm thiền tốt hơn ừ bởi vì dưới bất cứ hình tướng nào chúng cũng là trạng thái tuyệt đối đang tự mình biểu hiện đấy ạ ừ không cần chối à ngay cả cảm giác có tôi và niềm tin có tôi cũng không cần phải bị tiêu diệt chúng được để yên như chúng là trong lòng không có bất kỳ nhu cầu nào phải thay đổi chúng để có một kinh nghiệm thiền tốt hơn vì dưới bất kỳ hình tướng nào thì nó cũng là trạng thái tuyệt đối tự mình biểu hiện thì ý là đoạn giải thì thấy thế nhưng mà đạ lại là ngay cả cái mà mình hay từ chối nhất là cảm giác của tôi và niềm tin của tôi thì tại sao không phải bị tiêu diệt vì làm gì có cái đấy đúng rồi tiêu diệt là mình còn tin là có cái nó ngày xưa mình nói là vì ngày xưa mình nói vì nó là biết đúng không vâng thì mình sẽ quên mất cái phần là vì không có nó đúng rồi nó cũng cũng đúng nhá cả hai đều đúng nhưng mà nhưng mà quên mất cái phần là không có nó là biết như không có nó cơ đáng ra biết Kiểu là biết không có nó. Ờ chứ không phải là biết có nó chứ không phải là là còn nó rồi nó là biết. Đúng rồi. Biểu hiện nhưng mà đấy vì không có nó nên là mới không phải tiêu diệt. Vì tiêu diệt tức là đang còng tin không có nó. Ừ. Để yên chúng là ta lại nhớ đấy. Cái sông là sông, núi là núi đấy. Tại vì làm gì có sông với núi. Ừ. Chỉ là hiện ra ấy. Hiện ra. Hiện ra mà hiện ra nó hiện ra biểu hiện như thế thì có vấn đề gì đâu. Nó chỉ là hiện ra như thế thôi chứ không không phải là có một cảm giác có tôi thật hay niềm tin có tôi thật để mà phải đi tiêu diệt. Nên mới được để yên như nó là ấy, để yên như chúng là ấy. Vì vì ngay khi để yên thì chính cái biểu chính cái hiện ra hiện ra như thế ư chính cái cảm giác của tôi chính là hiện ra ấy thì nó đã là trạng thái tuyệt đối lúc đấy rồi. Ừ. Chứ không phải làm tan biến cái gì trong thực tại này đi để thấy là không có vì từ đầu đã không có để thấy là tuyệt đối. để nó xảy ra và trải nghiệm nó như là hiện ra. Vâng. Chứ không phải như là nó. Vâng. Đây con ngồi này con nghĩ thoải mái nhưng trải nghiệm nghĩ hiện ra. Mắt con không rời hiện ra chống không? Ngồi đây mắt con không rời hiện ra trong không. Vì thế cái gì hiện ra cũng chỉ có vị hiện ra thôi chứ không không có vị nó chưa? Thô nghỉ đi các bác. Xong rồi đấy. Trải nghiệm thế thế làm gì nhận ra là chỉ nhận ra thôi. Trả lại như nó là không có âm mư gì chúc không được nếu thích trường phái thực Th thực phẩm thì có thể ăn đi được. Đây có nhiều đồ ăn ạ. Kẹo nhãn ba la ba la đây có bim bim trang bảo là bim được nhãn thì không có nhãn gì cả. Đây này bánh này có nhãn này chị này. Long nhãn đây. Bánh nhãn là vì nó giống cái hạt nhãn ấy. M bánh nhãn đi xong Trang bảo là bánh nhãn gì mà không có nhãn gì cả. Không ăn bánh đ ở chỗ quê gọi là bánh nhãn là cái nhãn nhá. Thế là bọn con đấy bảo thì đã nói rồi bánh nhãn là gọi chỉ là cái nhãn thôi. Có lý gì đảo mấy đứa ai ăn cái này thì thì bă này thì sao các bác thi gì nào bài hôm nay đấy hiện ra chúng không đấy liên tục sư phụ bảo mấu chốt là không này thì không rời mắt không rời mắt khỏi hiện ra trúng không tuyệt vời tay đi đây à M rời mắt không rời mắc và kinh nghiệm th rồi cái này hay là ph là cho phép còn trải nghiệm mọi thứ luôn ừ dạ đấy miễn là con không th mắt hả ch không trải nghiệm mọi thứ luôn miễn là chị nói vì hiện ra ừ thì con sẽ mọi thứ và con thấy ôi hóa ra chị có h nay mình lừa rồi hoặc ra là bị lừa mình mình lừa bảo là có chỉ có một vị là dạ số không này thôi. Đấy nó là con không nó cho phép con trải nghiệm cả thế giới này luôn. Wow hiểu không? Con trả phun thế giới này luôn phun thế giới chém rồi đúng không? Cái này sẽ không rời mắt khỏi kinh nghiệm khởi hiện ra không bỏ kinh nghiệm đi chứ không Cái này kinh nghiệm loại kinh nghiệm cứ nhìn lên đây thấy không mà cần gọi là kinh nghiệm đâu không rời mắt khỏi v vâng nó bị lậm cái kia sửa không rời mắt khỏi không cái ảnh này được gửi lên đúng lúc không giờ không không có chị c nghỉ đúng không ạ không không có chữ kinh nghiệm kinh nghiệm là sáng tác của riêng của châu ai có câu của châu ai lúc nãy có đạo sư phụ đọc là kinh nghiệm hiện ra không hiện tiền mà không nói rõ ràng là không rời mắt phải ra chống không chỉ có mỗi hiện ra chống không hiện tiền thôi còn này thì thì Thí là bạn con cứ nốt cái đoạn đọc con nốt con gạch chân cái đấy là ạ. Không rời mắt khỏi hiện ra chúng không không rời mắt khỏi hiện ra chúng không đề không thể rời mắt khỏi ra th cái hay của chỗ nhắc lại là hay của nó là con vẫn được trải nghiệm mọi thứ được trải nghiệm và con mới nhận ra ôi hóa ra nó cái vị của nó chố không đúng rồi chứ nó không phải là vị suy nghĩ vân vân lô nay mình bị lừa rồi rồi nó chỉ lợi chố không thôi con ca không sợ ví dụ con nhậ ở đấy Ai cũng sợ đau đúng không? Đúng rồi. Chẳng qua vì con chưa trải nghiệm là đau lồng không cả. Thế thôi chứ nếu con đã từng một lần trải nghiệm lồng không có đem này ăn ngon lắm à. Ừ vợ cho vợ cho ăn ăn nữa không sống cho ăn được mời Không rời mắt phải hiện ra chố không không rời mắt đúng không? Và mình thấy rằng là hóa cái hiện ra không này là cái hiện ra này lâu nay nó chỉ là hiện ra cái suy nghĩ chẳng hạn hay cái đau chẳng hạn này giờ phải đau đấy ôi cái đau từ xưa giờ nó chỉ là đau nó chỉ là chỉ hiện ra nó chỉ là hiện ra thôi mình sợ nó vì mình nhầm nó là là đau chứ nó chưa bao giờ là đau cả giống như cái ảnh mà hình ảnh tivi ấy chỉ là điểm ảnh thôi chưa bao giờ là khẩu súng còn để mà sợ bị hiểu nhầm về mọi Hiểu lầm ra hiểu lầm rằng nó là khẩu súng là có hay là như ta hiểu lầm con sư tử chứ nó chỉ là hiện ra thôi. Đấy cái mình trải nó đúng giá trị gốc của nó là hiện ra nó chả có gì khác mà hiện ra xong gán vào đây là có vật có suy nghĩ có đáng sợ nhưng vị nó hiện ra đấy con có thể vừa nói chuyện này con vừa con vừa nghe sự con vừa hiểu con vừa thấy là cái hiểu ch hiện ra đấy các con làm được Đấy hoa chỉ là hiện ra thôi. Trời ơi hôm nay bị lừa khổ quá. Lầm lầm xong từ chối không dừng mắt thì mới càng thấy nhiều thứ chính là càng thấy nhiều thứ thấy là càng thấy là chỉ có hiện ra Thôi chưa có gì chỉ là hiện ra thôi. Không có không có cứ tìm tin là có. Vâng. Vị của nó là vị hiện ra không nó hỏi vị mặn phải vị ngọt. Dạ mọi người không nữa. Không không khỏi khói khẩu mọi người. Không ăn nữa không phải bị khoái khẩu không phải dụ vẫn rất vân biệt đúng không? Trông ấy rất phân biệt vị này vị kia bên ngoài không thể hiểu bên trong như thế nào được vì mình nói mình thích vị này mình thích vị kia việc vẫn thích không thích cũng đâu có Đống thực tại ảo ấy biết thừa là không có gì đâ đúng không? Con phải có cái cái kiểu biết thừa không có gì đấy. Nếu biết thừa không có gì thì sống thoải mái luôn. Làm gì chơi gì vui vẻ thế nào cũng được. Thưởng thức bữa tiệc trong mơ vui mà. Đấy là con con là vẫn là người lớn là người trẻ vì là chưa có cái biết thừa là không có gì. Còn dụ gọi là người già vì biết thừa không có gì. Có làm dầu cho nữa thì biết thừa là không có gì đấy con viết có bạn cũng được con k thừa biết thừa là không có gì thôi dùng nào dùng chưa biết mà đấy thừa là không có gì biết thừa là không có gì chơi đùa thoải mái nhưng mà biết thừa là không có gì thế Chơi thoải mái thích chị bích thoải mái ăn thoải mái biết thừa thích chị bích thoải mái nhưng biết thừa là không có gì thế vấn đề cái biết thừa này nó rất khác là các cái biết ấy thì đúng là biết chỉ là biết thế thôi nhưng mà chưa xác quyết nên là chưa phải là biết biết thừa sắc quyết đấy nó sắc quyết lắm tự tin nhở thừa đấy chơi thoải mái đ Hải Nam đây mà Hải Nam lại hú hú đấy Hải Nam á thấy đang bật mic này Hải Nam hôm nay làm gì mà lại bị mất mấy không? Mười mấy phần trăm cho cái đấy anh em đang đồn là đi chơi với tụi anh rồi đâu hôm nay con ở nhà mà toàn con đi trên viện về cả ngày đi đâu hôm nay lên viện ở chỗ tận sang bên tận Đông Anh à thế à tư gặp Tuệ anh ui giời thế vừa có nhóm học vừa mới lên mới nghe được câu thoải mái của sư phụ là vừa vào vừa mới vào đúng không vừa vào được 1 phút. Thế không nghe được cái quan trọng rồi không sao Yem à nó nghe hết rồi đấy. Tụi anh nghe hết rồi. Đúng không? Đắc lắm. Hải không nghe thì đã có tụi anh nghe hộ rồi. Mai gặp tụi anh hỏi tụi anh nói mấy câu đâi tuổi anh. Đúng rồi quên mất tuổi anh nói mấy câu Tuệ Anh nói chị à nói vẻ lại cũng được. Nói với sư phụ cũng được tí tí con thích nói về sụ cũng được. Nói vẻ lại cũng được không nói với sư phụ không nói gì hải nam. Tập tâm đốc gì? Tập tâm đắc gì? Chia sẻ đi vừa nãy. A con vào là đến đoạn mọi người đang ghi ấ con thấy ấn tượng cái đoạn mà vị hiện ra chống không ấy ừ tức là hôm nay hôm nay tư nhiều cái hay lắm nhưng mà một trong những cái đấy là kiểu mấy chị em đang ngồi với nhau về cái việc là à trước đây mình mặc định có thì nó như thế nào mà mặc định không thì như thế nào ấy. Ừ thì nhìn lại thì vì đúng là à ơ sao ờ đúng là bảnh mắt ra thì mặc định là có nên là nên là cho rất nhiều lý do để có mà không nhìn thấy cái sự vô lý đấy. À xong khi mặc định là không thì mấy chị em ngồi với nhau bảo là nhìn kiểu gì thì kiểu tức là cái kinh nghiệm này nó không thể có cái gì được luôn ấy. Theo kiểu nghĩa đên mic nên nó hơi bé hả? Alo. Thế xong thì thì cái chỗ mà lúc sư phụ giảng về cái mà không có suy nghĩ ấy thì bình thường khi mà bọn con tư với nhau thì cũng rất là rõ ràng về cái phần đấy. Nhưng mà hôm nay khi Sụ nói về cái phần là nó là vị hiện ra ấy, con thấy rất là chạm cái chỗ vị hiện ra đấy. Ừ. Tức là ờ hôm mà sư phụ bảo là à thấy suy nghĩ là cùng một vị với với cái cái hiện ra này này thì bọn câu tư thì bọn con cũng rất rõ ràng về cái phần là không phải là có cái suy nghĩ xong nó cùng với cái vị hiện gian này mà rõ ràng là cái trải nghiệm thì chỉ có trải nghiệm thôi nên là không có cái suy nghĩ độc lập đấy. Nhưng mà khi nói là cái vị hiện ra thì mình thấy là ừ đúng rồi nhỉ. Tức là con rất con thấy là vì lúc chiều ấy lúc mà khi mà ừ đúng rồi. Nếu mà cái mặc định là không khi mà mặc định là không luôn ấy thì rất rõ cái cái cái vị hiện ra này luôn ấy. Tức là lúc lúc chiều đang nói với cái đoạn mà rất là ấn tượng cái lúc mà trước khi đi ngủ ấy. Ừ. Tức là bình thường mình thì cứ đi ngủ với thức dậy như một người bình thường. Thế xong từ hồi sư phụ dạy các cái này xong khi mà đi ngủ thì mình không có mặc định như thế nữa mà lúc sư phụ nói về cái mà đây là tưởng tượng ấy à đây là tưởng ấy, đây là tưởng thì bây giờ khi học cái trải nghiệm này thì lại càng thấy là ngay cái trước khi đi ngủ mình không còn không còn kiểu mặc định là ôi đi ngủ hay như nào nữa thì đúng là theo kiểu là nó không nó không có cái cái không có cái gọi là cái gì nhở chị Quế ơiem quên mất cái từ đấy rồiới có ranh giới giữ ngủ và ừ ừ ừ ý là không cảm nhận được cái sự ranh giới mà đúng là nó cái hiện ra luôn ấy. Tức là kể cả đi ngủ hay là hay là thức dậy nó không còn là cái vị của đi ngủ và thức dậy nữa. Nó là cái vị hiện ra ấy. Không biết lúc sư cũng nói về cái vị hiện ra con thấy tất cả mọi cái trải nghiệm đấy đúng là vị hiện ra luôn mà không cần phải phải phải logic hay là phân tích gì cả. Thì vừa nãy nghe còn mấy cái mà câu tập đấy thì hôm nay lúc chiều thì bình thường đấy con hay tập là theo kiểu là cơ ví dụ đang mình ví dụ mình đang tin là có cái gì đó thì hay hỏi là cơ sở nào để có cái đó ở ngoài k kinh nghiệm này ấy. Ừ. Còn còn hôm nay sư phụ cho thêm một cái câu nữa là lúc mà ngay khi mà không phải là mình đang tập trung và tin một cái gì cả ấy thì nhắc luôn là là là có cái cái có cái gì không ấy. Thế con nghe cái chỗ mà bảo là hiện ra thế này thì có cái gì không ấy. Ừ. Đấy con thấy là ừ nếu mà đúng là lúc mà khi mà mặc định là hiện ra hỏi hiện ra có thể không thì đúng là thấy sự hiện ra luôn. Thì tất cả những cái gì mà nó hiện lên sau đấy đúng là nó là vị hiện ra đấy trong trong cảm nhận ấy. Đúng là nó là bị hiện ra luôn ấy chứ. Xong rồi chỉ khi nào mà thấy mà tin cái gì đó thì lại hỏi là cái đấy có con thì hay gọi là kiểu cơ sở nào để bảo là cái đấy ngoài ở ngoài kinh nghiệm ấy. Ừ. Tại vì lúc đấy thì khi hỏi cơ sở thì tự nhiên nhìn vào thì cũng chỉ có hiện ra chống không này thôi. Ừ. Thế là tự nhiên nó cứ nó cứ chắc chắn dần lên ý. Nó kiểu thế. Vâng. Thì hôm nay con ấn tượng nhất cái chỗ cái vị hiện ra đấy nghe kiểu nó rất là rất là chạm cái chỗ vị hiện ra. cho vị hiện ra Hải Nam có một vị thôi. Dạ. Đúng rồi đấy. Thế mới cưới được chứ chứ không ai dám cưới lầy như thế đúng không? Vâng. Gái nó mê như thế. Vâng rồi đấy. Đấy ai đám cưới nhưng mà nếu một bịn ra thì trời tất. Vâng. Đấy. Mượt không? Mượt không? Mượt từ hôm đi rồi. Tòng Xong con thấy Tư cái này rất là hay. Lúc mà mấy chị em tư với nhau và cảm thấy đúng là đúng là lãnh địa của giấc mơ. Tức là nó không thể quay đầu được lại á. Tức là ngày xưa thì tin nhiều thứ xong phải làm mọi thứ để thấy là cái đấy nó không thật. Còn bây giờ đã nghiêng về nửa còn lại rồi nên là thấy bảo có nó rất vô lý. Tức là ví dụ như là phát hiện một cái là là sẽ thấy là là giống như là quay đầu luôn ấy. Ừ. Theo kiểu là bảo là thì thấy mặc định là có nó mới là vô lý á. Tức là cảm thấy là đúng là sư phụ cứ hay chúc là tiến không lùi rồi là bước vào lãnh địa giấc mơ thì con thấy là đã bước vào lãnh địa giấc mơ thì nó không thể không thể ngược được ấy. Nó không thể ngược lại được nữa ấy. Đúng rồi đấy. Chuẩn sướng không? Sướng không? Thấy sướng không? Sướng sướng sướng ạ. Sướng nhất là gì? Nam thì hiện ra chá hiện ra đúng không? Đúng ạ. Đấy mượt đâu các bác? Quá mượt. Hải Nam phủ câu đi. Hải Nam nghe đâ ph câu đi. Con đây à? Ừ. Mấy câu đi. Mấy câu nghe đây rồi. Phả mấy câu đi. À có một câu vừa nãy con mấy hôm nay con đang nhắc là là cái hóa ra cũng không có cả suy nghĩ ấy. Ừ. Nhưng mà vừa vừa thấy tụi anh nói là nó là cái vì hiện ra ấy thì mình thấy rằng là hóa ra cái câu không nó không phải là suy nghĩ lần trước ấy. Mình vẫn đang có vẻ hơi từ chối phần hiện ra. Ừ. Cái phần hiện ra của suy nghĩ. Bộ hiện ra của những thứ không phải suy nghĩ thì mình ok nhá. Nhưng mà khi cái Khi mình cứ nhắc từ không có suy nghĩ thì mình suy nghĩ còn từ chối nhất chứ mới từ chối âm thành hình ảnh. Đúng rồi. Thì cái phần là nhắc về là không có suy nghĩ thì con lại có một cái phần rất ngầm nhỏ nhỏ đấy là từ chối cái phần hiện ra của suy nghĩ. Ừ thì nhưng mà vừa nãy thấy t anh nói là hóa ra là vị hiện ra phắt là mình úi giời ơi. Thấy không? Ngon rồi. Anh xịn không? Cùng là dùng từ cùng là là nhắc vào cái phần là không có suy nghĩ nhưng mà Mà sư nhấn vào hiện ra một cái thì nó không từ chối phần hiện ra. Ừ. Nó mình nó là không có suy nghĩ thì mình lại từ chố phần hiện ra. Suy nghĩ có chỉ có vị dự hiện ra thôi. Vâng. Thế bà đấy là cách nói không có suy nghĩ đấy. Đúng rồi. Thế chưa viễn ra thì làm sao gọi là suy nghĩ? Một thứ mà có vi hiện ra xong gọi nó là suy nghĩ được. Vâng. Trong cái sự hiện ra này thì có một cái thứ đấy có bị hiện ra thì nó hiện ra chứ. Đúng rồi. Ý là cái từ không kia thì mình đang quan mình vẫn mình vẫn đang tập trung vào vào vào vào vào vào vào vào vào lý khổ. Ừ. Nhưng mà Cái hiện ra này nó nó trải nghiệm đây này. Nó không cần phải nghĩ thêm là không có suy nghĩ. Ừ. Nó đang nó là đangng kinh nghiệm trực tiếp chuẩn luôn. Thì con thấy là mấy hôm nay con nhắc nhiều thì là trong thực hành con nhắc là kiểu như trong ngày mình cứ cứ nhận ra đây là mơ thế rất là là là là cứ ố á. Chú. Ừ. Con nằm ở giữa bệnh viện giữa đêm xong cả một cái hành lang nó trống không. Mà mình thấy là cái cái người cái cảnh cái trải nghiệm mình đang nằm ở giữa bệnh viện xa lạ thế này. Nó là một giấc mơ thế nó rất là ô ái thôi ạ. Ừ. Nó rất là nó rất là giải thoát vì nó không có cái gì bên dưới này cả. Nằm giữ bệnh viện xa lạ giấc mơ thì bây giờ thì đã ô á rồi. Bây giờ nếu cưới cho anh thì cảm giác nào? Chắc chắn là u á rồi. Không khác. Chắc chắn là tưởng tượng ngon đấy. Đấy có thấy cả hai sẵn sàng không? Không ai không ai có một vẻ từ chối nào luôn. Thế rồi còn không kinh không? Đ tưởng tượng là từ chối gì đấy. Ngon đấy. Rồi xảy ra nhanh nó đấy. Ờ khi mà khi Khi khi cảm nhận được cái phần này thấy là ngày xưa sư phụ bảo đi cới chị nhân cứ nhắc tưởng tượng nó đúng là đúng là tưởng tượng hết đúng là tưởng tượng hết không thể nào khác được nữa tưởng tượng chắc luôn thì con mấy hôm con bố con chuyển viện sang cái viện nhiệt đới trung ương ở bên ở bên Đông Anh để để chữa tăng men gan thì sau đấy mới truyền thuốc được thì con Sang có cái nhận thức là từ hôm nhận thức chỉ có trải nghiệm thôi ừ thế nó khác nó khác một trời vực kinh dị thật Gi là con đi vào phòng hay giờ ngồi chăm hay là có những cái cảnh mệt nhọc trên thân thể mà nó nó nó giải thoát kinh kinh ấy. Từ hôm nào? Dạ. Sáng nay đêm hôm qua con mới sang, tối qua con mới sang. Đấy giải thoát rồi đấy. Thì thì cứ nhắc là làm gì có cái gì ở đây đâu. Ý là toàn nhắc bằng lý trí thôi nhưng mà nó nó nó cảm nhận được là không có gì đây cả. Hiểu có đất là gì chưa? Bắt đầu hiểu có đất là gì chưa? Có hiểu hiểu à. Đo thử tí nhỉ? Đo lệnh h lệnh mơ là gì? Để hạt tí nh lại thôi. Hay là đợ đợ tuần nữa đo. Đ lại đi ạ. Mình đo cây đâu rồi? Nữa thì vẫn đo được cái đây hai ngày rồi. Mới có hai ngày thôi à? Hai hôm thì thôi từ từ đã. Hai hôm bây giờ thời gian ờ nhờ đúng rồi. Hôm bây giờ nó là cái gì rồi? Cái gì? Có thời gian bên ngoài trải nghiệm đâu? Nhanh lắm. Châu anh thì nhanh lắm. Châu anh thì nghĩ ra lý do nh châu anh là chuẩn luôn luôn chuẩn. Nh đúng không? Rất nhanh gì rồi đưa đưa đây đọc tí đi đọc ai đọc đi. Ai quản ca đây mẫu mày có như mẫu có số hả? Đấy cầm này để cái mic mẫu đây không cần. Cầm mic quên mất quên. Đợi tí đã tiêu diệt con yêu quái. Ừ con yêu quái lắm yêu quái quá. Chúng sinh trong game. Ừ còn nế giờ chơi game cả đời khác gì nhau đâu. Cùng một vị hiện ra nó khác vì ngày xưa cho nó có nhiều vị. Đây là game đây là đời vân vân nó vị hiện ra rồi. Game là game tất cho vị game tấ mơ là hiện ra hiện ra Không có gì mà đó tiêu diệt của yêu quái rất nhiều yêu quái cứu độ chúng sinh trong game cứu độ sinh cả trong game lẫn ngoài game chúng sinh là bình đẳng đúng không đúng không tất cả sinh bình đẳng vậy chú sinh trong game ngoài game là bình đẳng nhá là cứu độ trung đi trong game ngang qua ch độ trung lên ngoài game đấy chung anh ấn trứng luôn ờ vẫn ấn trứng gì nữa không có gì mà gực gỡ hiện ga châu anh cái gì lãnh địa à cái gì đất nào Nước vào lẫn bị nước mơ 6 phẩ 6% 6,6ời ơ có được đoán không ạ? Đoán thì đoán 0,1 à 0,5 đoán 0,1 thì ok. 0,1 6 phẩ Minh Trang các bác nào 6,6 6,6 Cặp đôi 6,6%. Một vé, một vé của em. Một vẽ của em cặp đôi này là cả lớp kiếm vé vé kia là dùng cho hôm qua nhở. Thái sao vé này kia thì kia ở trên hôm qua nhiều mấy hôm nay chỉ dùng hôm nay thôi. M trang là từ mấy lần đấy? S lên ấy. Có phải s anh thái 6 s này có nhiều số thiên thần lắm nên Hôm nay lúc 19:19 sư phụ đo ra có hai bé 100% thì đo ra bé số 1 và số 9. Ờ thấy 6,6% chi 12,5 13 phẩ 2 13,3 ngũ trang 13,5 sợ chưa? Đừng coi thường. Trời số thiên thần có bị hiện ra quế người ta nguyệt quế 10 19,9,6 Wow sợ chưa? Đừng không ai có 16 quý bao nhiêu rồi? 19,6 lúc nãy xong chữ bao nhiêu? 18 quấy đi nhanh nhỉ? Quấy chị bước nhanh như ngựa đi như tốc độ ngữa ấy. Ờ kinh thế. Lúc đó đầu lần đo th bao nhiêu? 16 đầu tiên 166. Ok. Lần sau đầu tiên chị đã 16 rồi. Xe mẫu mỗi bước chứ cứ x2 x3 trung bình th cộng k giữ x2 x. Nhảy một bước thì chị sẽ nhảy hai bước. Và em nhảy 0,6 bước chị sẽ nhảy 1,0 1,6 lên số bao nhiêu? 16 x3 đấy. 18,5 nhân 16,6 chị cưới là vẫn là một bước nhưng mà bước chị nữ toí là x là kiểu như là em không xa trên cái bước cũ của chị mà em x tại vì x là x là x so với cái mức của bọn em. Mức của chị nó to gấp mấy đúng rồi em. X đấy online xin ạ. Có ai đí với lại mẹ hạ bí chị bí của e bí của em bí của em bao nhiêu? 15 số cũ bao nhiêu? Số cũ 15 đấy em đoán đi. 6 thần bí cũng là 15 à. 15 với Thủy Anh đều 15 chị Bí 15,6 15,6 thằng quá bí của em6 tự nhì tớ phải 10,5 nhưng mà cậu là đoán 6 là vẫn trúng,56 nếu mà chị phải trên mạng Xin đoạn chưa? Đọc đi. Ai đọc đi. Toàn xin đo số cũ là 6,5 nào các bác 76 lắ 7,6 76 76 7,8 sợ chưa? Đừng sợ. Cõi thường Vũ Toàn Duy Nguyên xin đo số cũ là 96 đoạn này không ra khỏi đấy ở ra khỏi phòng bao nhiêu số c bất nhậu ạ? 9 9 9,6,7 D Tuệ ăn xin đo ạ. Số cũ là bảy rồi ạ. 86 8,6 8 phẩ8 hơi coi thường tuệ oanh của Hải Nam đấy. 8,8 có thường không? 9,6 đừng coi thường. Tuệ Oanh người yêu của Hải Nam cũng là nhiều th 6,6 thủy phiêu 6,5 Hải. Minh Hải xin đo số cũ là 4 ạ. 5,5 6,6 5,6 này còn để đây phải thứ đi thôi. Minh Hải số có bao nhiêu nhỉ? Chượt rồi. Chượt rồi. Nghe đi thi cái gì đấy? Thì đấy trượt con lô à đố làm con lô mà trượt đau. Đức 5,6 5,5,6 số cũ bao nhiêu? Số cũ 4,5 à Đức Hoành 5,5 Bắt có kiếm được cờ không vé kì năm v làm ăn ác thế hãi chư anh kiếm năm vé thôi cây nó xóa rồi bây giờ là đến thù anh thùy anh xóa khải tại sao lại xóa anh xin đo số cũ là hỏi khải đi vì sao lại xóa đấy chắc là không đi số cũ sư phụ số cũ này là khải nó không đi số cũ à con thêm số cũ á chắn thêm số cũ Thụy Oanh bao nhiêu số cũ? 15 à 166 15,6 Thùy Oanh 15,5 đúng rồi vẫn đúng6 không chị Bích 15,6 chị thấy anh 15,5 ui giời em Nhớ chính xác thế em đúng là đo số cũ là quan tâm em của chị nào chị bí có vị gì 9,6,6 đ thấy là số bao nhiêu số là 8 ạ. Ui 9,6 thận này wow,6 luôn. Hôm nay có cái đoạn ấy nếu con có dóng từ cực nổi lên ấy nhìn xem nó Vị gì? Dạ. Thấy được nó vị hiện ra ngon luôn. Ngon luôn. Đúng chưa? Chịu khó nhìn xem nó vị gì thôi. Một khi thấy được vị của nó rồi thì tự nó là ngon. Ngon tại trận luôn. Vũ khải. Vũ khải xin đo số cú 5,5ũ khải Toàn bao nhiêu? Mấy lũ toàn 7,8 kinh thế cả nhảy một bước Khải căng rồi đấy. Số cũ bao nhiêu? Khải bao nhiêu? 5,5 à 1,3 6,6,3 6,6 sợ chưa? Con này 6,5 lại trước khi dụ là 6, 6 được thành ph hả được mà có tính được bé không con đoán trước khi cụ nói là được xin đ rú đè chư xin có đồ bất nhị kìa xem bất nhị n bất nhị mới là Ai bất nhi ạ. Bất nhi số cũ bao nhiêu? 7,5 7,5 Kinh này đón giỏi thế. 97 quá sợ hãi các bác. Hôm nay là buổi hiến vé cho các bác đây à. Ít vé hơn mọi ngày 76 mình còn để cho kinh doanh được không ạ? Xin được là 8,5 9,6 9,6 Nó xích cái gì? Trang trang đáp án đấy gọi là cosplay ak cua bao nhiêu? 85 Minh Ngân 9,5 sợ hãi. Ngân à tệ Vân lo chưa chị chị Vân chú ch có đo không xin luôn ngày mai. Ừ thôi đo luôn nhá bác nào cho vé thì cho nhá. Vân 4 5 à 5,2 hôm nay là anh chị xong tô luôn mà hư nhở 5,2 thật này. E sợ hai bác này qu 5,2 có vẻ sau bôm nọ hai người bắt đầu gần gũi nhau hơn rồi đấy. Sư phụ đo 5,2 cùng lúc cả hai người à không đo Minh Hải nãy rồi đo hai lần nhưng mà đau rồi à đau xong Minh Hải lúc nãy rồi mà chưa rất minh hả ừ rất cần Minh Hải đâu 60% ám ảnh đấy kinh dị không hơn cả nhân ám ảnh sư phụ dúng số cũ bao nhiêu dúng số cũ 2,5 ạ 3,6 Chúng này dùng sao ấ nhỉ? Con này 5 không nghe 4 ph 5,2 đúng không? 2 tỷ thôi. Nghĩ các bác c Mai ngủ sớm, mai còn dậy sớm quên là việc quan trọng cuộc đời. Bài này tên gì? Bài này tên là cùng một vị là thế nào?