Cơ chế Chỉ diễn tiến ra được suy nghĩ thô và tế không có gì khác
Bản gõ chi tiếtTranscript
chưa về
tâm sự à
sướng quá nên là vẫn ngồi gửi sướng được cái gì rồi
huyết tâm rồi tâm rồi mình
mấy giờ này
mày mấy giờ về con à 2 gi con bay 12:00 con đi
ừ tâm thằng nào ở đây tâm đúng không
tâm tư đấy tâm tư
không vì cái trò này hay quá càng ngày càng hay cuốn
đấy cả tất cả cái công cuố cái diễn tiến ấy
cuốn à
cuốn cuốn các loại bác vác các loại
tức là mỗi lần mà mà lơ mơ l mờ Cái gì xong được rõ ra mà cứ mỗi người một cái cảnh khác nhau thì đang ngồi điểm lại các cái các cái các cái diễn tiến khác nhau.
Cái diễn tiến diễn tiến
tức là con con kể lại là cái đợt mà con bị hoang ma á sư phụ đang kể cái đoạn là con xác định là mắt trắng hết rồi. Bây giờ là mắt sập rồi. Bây giờ con phải ngồi tự xem lại sự thật đối với mình là cái gì á ạ. Con phải lọ mọ từng bước luôn. Nên là mình tiếp cận từ cái kinh nghiệm mình đang có luôn là kinh nghiệm gì? Tức là mình thấy là ô khi nào cũng có cái kinh nghiệm đang là không bao giờ khi tách này hết. Tức là cũng phải lọ mọ đi từ cái mình có xong rồi mình theo cái logic là có gì không có gì có gì không có gì ấ ạ ví dụ có khi nghĩ tôi là thân thể này thì sự thật lúc đó có cái gì mình chỉ dựa vào kinh nghiệm lúc đó mình có cái gì thôi còn mình không còn cái kiểu logic như ngày xưa nắm mắt tôi là biết hay là đè lên bất cứ một suy nghĩ gì nữa ạ con cho nó bay con cho nó gọi là gì nè đi hết tất cả các hàng kiếm cũ luôn xong con phải lọ mọ con đi lại từ đầu để con thấy thực tế mình đang có cái gì thế là con đi từ vào cái kinh nghiệm đang là không chơ tách luôn luôn có như thế này Xong bắt đầu mình mới mình mới phân tích ra dần dần dần dần là không tách. Thế mà có suy nghĩ bảo tôi là như thế này thì lúc đó kinh nghiệm của mình là kinh nghiệm gì? Tức mình cứ chia một bên kinh nghiệm và một bên là suy nghĩ bảo. Một bên kinh nghiệm một bên suy nghĩ bảo. Vậ thì bắt đầu con mới hiểu lại, con mới mới xác quyết sao nhưng mà nó phải nước cũng ơ này nó trắng xóa rồi. Nó không cần trà đâu. Nó trắng rồi
không còn màu cho phát kiếp.
Thả lá ra
thả luôn ra cho mới thấy luôn cảnh cái lá nó kéo đấy
đấy
đến cái lá nó còn mê
hiếp đúng là cái a
như luyến quá
hấp dẫn của
tiên nữ
tiên nữ thì là xong là quay lại là đúng cái xung qua sư phụ dạy cái bài logic đó ạ
bài gì
cái bài bài ba bước
ba bước khảo sát bước khảo sát
một là không có gì hai là có gì Có gì và ba là cơ chế tạo giả nó sinh rain là gì
không có cái giả đúng không cóả
có cái thật thật là cái gì cơ chế sinh cái giả là gì
cơ chế cái giả là gì đều đầy đủ
dạ
cặn kẽ
thì là vô tình là trước đó là con dùng tới hai bước thôi nhưng mà bị hục mất bước là cơ chế sinh ra cái cảm giác thật
thì mình mình chỉ nói nhanh cái đoạn đó nhưng mà mình không có không có thấy được cái thô và tế nó tạo ra như thế nào á cho nên trong thiền của mình á thì mình cứ thấy bật có thật là bắt đầu mình Mình cảm thấy mình không biết làm sao xử lý cái đó được ấy ạ. Mình nhắc đi kinh nghiệm đang là những tiếng mình cũng bắt ăn.
Mình thấy ở đây là kinh nghiệm đ tại sao cứ vật nó sừ sừ nh xong. Cho nên là con sẽ thấy rất rõ đoạn mình xuyên thấu là mình không còn sợ gì hết. Nhưng mà khi mà không xuyên thấu rồi mình bước ra ngoài mình lại thấy là không đúng. Nhưng mà thế thì sự thật nó phải luôn có ở mọi nơi mọi lúc. Tại sao lúc này mình thấy không đúng? Thì cụ thể cái không đúng này là cái gì? Thì không tìm được lời giải của cái phần đó. Thì cái lúc mà sư phụ nói được cái lời giải của phần đó thì tự nhiên mình mình biết được cái lỗ hỏng nó lại luôn ấy ạ. Mình mình tự tin luôn kể cả mình thấy vật hay không thấy vật hay gì hết thì mình vẫn biết đó chắc chắn là kinh nghiệm đang là những tiến theo cái cơ chế về kiến là như thế. Còn lúc xuyên thấu thì thì mình yên tâm rồi nhưng mà đâu thể lúc nào mình cũng xyên thấu đâu ạ. Thì nó ra khỏi cái xuyên thấu nó là tự nhiên là mình thấy nó bình thường thì mình không cái kiến mình không đủ mạnh ấy à không giải thích đủ cái đó thì nó lại mất tự tin lại thôi. Mà con mất tự tin là con dễ thấy. Con mất tự tin là con thấy là bắt đầu là không đúng là hoan mang là bắt đầu mình mình thì mình có nhạy cảm r mình thấy là như thế thì chẳng phải lúc nào. Phả giữ một cái kinh nghiệm như thế đấy vẫn còn hơn lần nữ sẽ lấy lấy
có là hôm qua là cái bài mà hôm mà xuyên khấu á sư phụ hôm sư phụ nói bất chấp kinh nghiệm nói gì ấy để con bắt đầu con thấy cái cơ chế nó hình thành như thế nào thì
ừ
thì mình mình mình mình
mình rõ ràng hơn rất là nhiều ấy ạ.
Sau nó lừa mình biết cái cơ chế của nó rồi
mình xuyên qua nó
xuyên chứ không bóc ở đấy nữ
ch biết thức ly đấy.
Ừ
ừ
thì xong người con cũng mới bảo là hôm nào mà xin hội d phải là phân biệt cái bất chấp suy nghĩ thô nĩ tế vào gì ấy thì còn mới phát hiện ra là vẫn có những cái đoạn là cái suy nghĩ thô mình không bao giờ sợ thì mình chứng kiến rất là rõ là nó bảo thì nó là gì cái suy nghĩ tế
thì mình lại rất là lờ mờ cái cơ chế thằng suy nghĩ tế
ừ
thế là khi mà mình úp là đây là kinh nghiệm là thiết tiến vào
mình thấy rất là mượt mà nhưng mà chỉ có những cái suy nghĩ tế nó bình thường ấy thì mình làm như thế mình vẫn thấy kinh nghiệm rõ ràng nhưng mà khi thằng sinh y tế nó đủ mạnh ấy là lúc đấy làữ
là chắc là chết thôi.
Đứ cũng được xin cái
tại vì một thằng thô nó đánh một thằng tế thì thằng tế
nó khỏe như là mình thấy hết rồi nhưng thực ra là bóng tối mà.
À thế xong chiều đây bọn con lấy tư cái đoạn là tại sao mình muốn à sư phụ cứ bảo là cuối cùng là nhận ra nhận ra nhận ra.
Thế thì bây giờ mình hiểu là nhận ra là là thế nàoâ.
Thế thì mình bảo là à như vậy là mình tin là có. Khi mình tin là phải nhận ra ấy.
Ừ.
Thì nghĩa là mình tin là có một trạng thái là nhận ra và một trạng thái là không nhận ra.
Ừ.
Thế thì trạng thái không nhận ra thì là như thế nào? Thế là mới có ba ba ba kiểu. Kiểu đầu tiên là minh hoàn hoàn toàn
không biết gì về pháp về cái gì hết. Thì nhìn thì thấy vật
à thật có thật.
Thấy vật có thật.
Ừ.
Một kiểu thứ hai là nước thấy nửa thật nửa không? Như là vừa thấy là kinh nghiệm đặc bài diễn tiến vừa thấy Vừa tin
vừa tin là Phật giống như kiểu bá nhị.
Ừ. Đi vào phòng.
Đi vào phòng.
Ừ.
Với kiểu thứ ba là không thèm nhìn vào kinh nghiệm gì hết. Cứ bảo đây là kinh nghiệm đang là diện tiến.
Ừ.
Thế là bọn con phân tích một hồi cái kiểu thứ nhất ấy
thì mới thấy là
là không không có vật, không có không có cái nhìn là không có gì, chỉ có kinh nghiệm đài vị tiến thôi. Thì là như vậy thì nhưng vẫn thấy tin là ừ có thật. Thế thì Như vậy là cái đấy nó sẽ là có một một nhìn thấy hết vật cộng với một niềm tin
là cái này là thật. Thế là phái hết nhấy rồi.
Ừ.
Thế nhưng mà đến cái loại thứ hai nó mới là buồn cười. Loại thứ hai thì nghĩ là nhìn thấy kinh nghiệm đang là diện tiến
cộng với vật. Thế thì khi mà nói là nhìn thấy đang kinh nghiệm đang là diện tiến cộng với vật ấy thì thực ra là không nhìn thấy kinh nghiệm đang là diện tiến. Ừ.
Thực ra là chỉ nhìn thấy vật thôi.
Như vậy thì cái nhìn thấy thì cả cái thằng vô minh với cái thằng bên này đều nhữ nhau. Xong là nhìn thấy vật.
Ừ.
Nhưng một bên thì có một cái
niềm tin là vật còn một bên thì có một niềm tin lành. Điện tiếng đúng rồi
cộng với ngầm tin là vật
đang ngon
vì đang thấy vật mà
vẫn đang thấy vật
nên là chắc chắn là sẽ có cái tin có vật ở đấy
nhưng mà cả hai lúc
cả hai một lúc mà nhưng mà nó lại
một cái là ngầm một cái là rõ.
Đúng rồi.
Cái rõ và cái lư
cái rõ là cái thô đấy. Đây là cái là dễ tiếng mình thấy mình rất tin mà
cái gầm ở dưới là tại sao mày thấy vật
đây là tiến
tự tin. quáấy. Ừ. Thế còn cái thằng mà không th số ba không nhìn gì cả
thì bà cộng với niềm tin thì cũng thế vẫn đang nhìn thấy vật bình thường mà chứ có phải là ông nói thế là xong nữa.
Xong cộng với niềm tin này là kinh nghiệm là gì tiếng
thông cảm hai cái đấy cuối cùng chốt lại là
đấy chỉ có mỗi nó phân biệt đấy. Cái cái những cái buổi bán như thế là tăng phân biệt lên đấy.
Dạ.
Có đang cần phân biệt cắt hay cắt xong chưa cắt ấy thì có buổi bàn như vậy.
Để biết th mà chưa cắt.
Vâng.
Đúng chưa?
Chưa cắt. Nó vẫn tiến trình của nó như nào? Là dấu hiệu biểu hiện của nó như nào?
Chuyện gì đang xảy ra?
Hay đấy. Rất hay
thế là rất là vui ấy. Kiểu như là muốn cười nhờ đi tư cũng các dấu hiệu các chữ cắt xong xong năng lực nó sẽ lên. Mỗi xong thì tư thế năng lực cắt phân biệt sẽ lên.
Vâng. Phân biệt lên cắt sẽ lên.
Dạ. À xong mọi người chốt lại là hai cái hai cái dạng nhầm lẫn sau ấ chưa cắt xên sau thì về bản chất đấy là nó bằng hiệt nhau b hiệt nhau là vẫn tin có cục là gắn thêm cái nhãn là đấy là cái đúng rồi
mình phải rất rõ ràng thế nào cắt xong thế là cắt chưa xong
vâng
vâng
à xong vừa nãy mới nói tiếp đoạn là là Sư phụ nói là bây giờ rèn luyện cái năng lực các xuyên ấy thì là nó có hai điều. Một là về kiến ấy là mình không được nhầm chuyện là
nhận ra
là cắt rồi với chưa cắt khác nhau.
Ừ.
Và khiến
đấy và kiểu như không có những cái cắt rồi thì có cái trạng thái sau khi cắt nó khác cái trạng thái trước khi cắt
quá kiến là một đằng kia tiền được chưa?
Đấy ạ. sai thì không được nhưng mà chỉ dừng kiến không được thôi.
Dừng kiến thì
thế nhưng mà phải rèn lược cắt
vẫn phải rèn năng lượng lực cắt
bởi vì là đúng là bây giờ trong điều kiện thuận lợi thì có thể là cắt thành công
nhưng mà đi ra đời thì mới đến lúc mà gặp chuyện ấy mà năng lực cặp mà không sắc bén thì cứ suy nghĩ nó thắng
sức nặng người chứ còn về mặt tuyệt đối thì kể cả ra đời mình gặp chuyện thì vẫn là kinh nghiệm rất là diễn tiến Phim sướng hay phim khổ thì vẫn là phim phim
nhưng mà không nhận ra đây là phim
không nhận ra khổ nó khổ
đúng rồi là phim phim tưởng thật
ừ
nếu con không nhận ra được phim thì đây là thật đây thật thì khổ phim khổ là khổ thật
con nhận ra rồi thì phim xuống khổ mới đúng là phim thật
phim mới là phim
vẫn phải còn vẫn phải về mặt sự vẫn còn sự có sự có năng được nhận ra
mặc dù về lý thì có nhận ra không là phim Vì lý có nhận ra đây không có tiền hay không thì vẫn là những người th sự không nhận ra thì cũng đau khổ thế.
Cái động lực phát khổ là quan trọng thì bây giờ mình muốn nhận ra.
Đúng rồi.
Chứ còn nếu không giấy thì nghĩ lúc xong thấy chả nhận ra nghĩ là xong.
Đúng chưa?
Đúng rồi. Tưởng xong. Hồi xưa cái ông mà ngồi ngoài đường á sư phụ ông chắc ổng cũng phải hút thuốc luôn á.
Hút thuốc hả? Ổng cũng phải nhìn xử ông đường tầng
ông cũng phải nhìn
ông làm đường day ông đi bặt đường day nữ
thì kiểu nhìn cũng phải là xuyên thấu nhiều bằng kinh nghiệm thì nó mới sáng tỏ vậy sư
đúng rồi 3 năm xuyên thấu đấy 3 năm cắt xuyên thấu đấy
đúng rồi
cho 3 năm ngồi nghĩ thôi
ừ
3 năm người cắt sườn thấu
nhìn thằng có kinh nghiệm vậy mà
3 năm mà Ngày chỉ ngồi mấy tiếng trước cửa thôi. Ba ngày bây giờ mình dậy.
Ừ.
Ngày xưa ra ngủ sớm chắc ngày 3 tiếng rồi. Ăn xong uống thuốc ra ngồi c uống thương chết đấy.
Hốc thuốc nhiều quá. Thực ra là vẫn nhìn được mà.
Ừ. Chắc là vẫn nhìn chắc là cũng nhạt mà cứ đến giờ đi ra nhấc lên.
Th xưa mà sư dạy cái bức t nghĩ là ôi phải rất là tập trung phải thử các thứ dung phải ngồi thiền thứ gì mới được. Như với những cái đơn giản thì làm đường này cũng nhìn được mà. Tại là con phải vào thợ đời rồi.
Vâng.
Vâng.
Vừa nói xong rồi.
Nên vào đời luôn để mà củng cố kia.
Tích lũy
tích lũy cả việc cắt nữa.
Vừa vừa nói vừa nói
đấy. Vừa cái đấy xong
cắt 10 nháp được đắt ba nháp thì cũng vẫn là luyện cắt mà.
Đúng rồi. Là một là cắt ở trong đời thì vẫn luyện được 10.
Thứ hai nữa là hôm trước vụ giảng cái bài nhắc nhớ tại vì hôm sư phụ giảng nhiều quá cho nên là không không kịp không không nên mới điểm lại là bài nhất. Nhớ ấ nhớ suy nghĩ sống ví dụ bây giờ nghĩ đến da con chim ấ con chim b chưa
thì nó cũng là cái hiệu đang khi nó xảy ra
đấy thì là khi mình nghĩ đến cái gì đấy xong rồi là mình nhắc nhớ là cái cảnh đấy khi nó xảy ra cũng là kinh nghiệm th là tiến
chỉ cần nói thôi
chỉ cần nhắc thế thôi
không cần phải kinh nghiệm gì cả nhưng mà tự nó sẽ trỏ vễ kinh nghiệm
ừ
thì vào đời là là Như cần những thứ đây
thiên là phải cắt bằng lượ.
Còn đời thì cứ cứ đấy quay về thôi. Quay về quay về.
Nhưng mà do mình có thiền rồi nên cái nhắc nhớ ngày càng xịn hơn.
Vâng. Vâng ạ.
Điện hơn được là do cái thiền của con nó tốt nhắc nhớ mỗi lần nó sẽ xịn một chút quay trở lại quay trở lại cái xịn hơn.
Đúng rồi.
Đấy còn thiền con là kém thì nhắc nhớ nữ nó chả biết được mới đâu.
Dạ.
Về trước mắt nó phải thiền.
Đúng rồi. Giống như hôm qua X ngụ dậy ấy. Cái chỗ mà đây là kinh nghiệm đang là diên tiến ấy. Không phải cái gì khác bất chấp suy nghĩ bảo gì. Thế là lúc cuối chị chị chị Vu Trang ngồi đây xong chị Vu Trang rất là ấn tượng câu đấy. Thế là chúng ta bảo đây nhìn đây đây là cái cốc đúng không? Đây tức là mình sẽ tin đây là cái cốc
không đây là kinh nghiệm đang là diễn tiến
không phải cái gì khác bất chấp suy nghĩ bảo gì.
Thế là còn rất ấn tượng cái chỗ đấy tại vì là khi mà biết cắt xuyên rồi á thì cái câu đấy nó không phải là một suy nghĩ ý là nó không phải có tính là là nghĩ mà một phát là thấy kinh nghiệm ngay lập tức không thể nào nó cắt luôn ấy.
Thế là đúng rồi. Thế là kiểu về nhà sáng ra là còn thế nó dễ ý con cảm giác là cái câu đấy nó cực kỳ mạnh luôn có thắng khắn mà
đặt cái tên đấy là để cắt đấy
cái tên cắt
tất cả tên đặt bản chất là để cắt đang làm
tên nào cũng đ cắt thôi
đấy chỉ có tên là hiệu quả thôi chứ tên tên là để cắt
chỉ cần biết là cái đấy cắt
cái biết là cắt
cắt nội dung biết thân thậ sắc th
tự biết con thấy nó cũng có hiệu quả cắt nhiều cái
chỉ biết
biết có nguy hiểm nó chỉ nhấn nghi thôi biết
cái nguy hiểm nhất của nó
thì nó sống động nó lại sợ không ạ
đúng sống động hiện ra
thì mình muốn lọc cái s động để thấy mỗi sáng tỏ
ch không đúng rồi
thế là biết thì nó tự cái tên nó tự làm người ta chỉ tấm tr biết thôi
thế là nó thử chối
vì tập trung vào cái tính biết phải từ chối cái phần hiện ra không
có rồi
và không để ý phần không không đúng
đúng á
đấyến
trên đấy rất hay nhưng mà vì nó dễ xung hố trên đấy cho nó dễ nó phổ thông ai dùng được kiến
nhưng mà nó cắt vẫn có ba hơn cắt bé cắt b rồi
đúng chưa đấy nên là nó sẽ thực sự là chưa phải là chân thay nhất đâu Tùy giai đoạn
chứ còn dễ tên dễ nhất
dễ trao đổi dễ giản pháp dễ đủ loại dễ
ừ
tự chọn là chọn cái loại dễ nhất cho đại chúng
ừ
chứ tên của đại viên mãn đỗ tiêu hán rồi
quá kỹ thôi
đời luôn
bà đời
vào đây đại viên mãn chẳng ai thó đại thủ ấn không tiêu hóa được
ừ đại thủ ấn cao biết là gì
biết đấy lúc đẻ đa ca con có mỗi câu đấy để cứu đời đấy
biết ít nhất là con còn được phần ba tối thiểu phần ba
chỉ biết chỉ tập trung
tối thiểu phần ba còn hơn là con con mấy từ viên không có gì Ừ.
Đại viên mãn đại thủ ấn đúng là khá nghiệm không?
Ừ. Ừ.
Đúng không? Biết làm sao tối thiểu là có phần ba. Nếu có giỏi hơn thì có thể có phần sống không nhận biết chống không nữa. Có cái phần hiện ra đi xin độ. Bản chất là cắt và duy trì cắt đấy.
Vâng.
Gọi là gọi là gì? Nhận ra. Nhận ra đấy.
Nhận ra.
Nhận ra rồi tới tiếp nhận ra chứ không phải nhận ra không đâu. Không gian
nhận ra. Nhận ra nhận ra nhận ra nhận ra đúng.
Đấy. Nhưng mà Mà nếu con đây là giống vụ trang bị sai là gì? Nếu con cắt xong rồi con duy trì cắt đấy như một trạng thái
vâng
thì bản chất con đã ra khỏi cắt rồi.
À hiện ừ nó
cắt xong ra một cái trạng thái gọi là c không dồn nhá. Thế này này nhá.
Vâng.
Xong tao dư dù mày.
Ừ
thì con lại chui vào khánh điện.
Ừ.
Đấy nguy hiểm một một
như bây giờ mình có từ là tiến nó đỡ đấy. Tiến
xong thường là con con khắt ra trong sáng cỏ con tìm cái duy trì là tìm duy trì
duy trì một kinh nghiệm trước là duy trì một khái niệm. Ừ.
Thệ nó nó vô thường nó chạy xong di xì nổi.
Ừ
đúng rồi.
Ừ.
Đấy nên là cái cắt xong ra cái đặc biệt ấy rất nguy hiểm.
Đúng rồi.
Phải cắt xong và thấy rằng là không thể giữ được.
Vâng.
Thấy rằng nó bình thường thôi không giữ được thì mới là ngon.
Cắt xong ra trạng thái đặc biệt xong giữ nóóng thử nó mới sổ này. Không có cửa nào chưa đóng đâu. Hết này thích mở cửa lắm bây giờ. Thích thích mở cửa. Ừ mở cửa. Thắt xong vậy thả ra mà vẫn tiếp tục nhận ra. Đấy yêu cầu thế
cắt xong ra tiếp
nhưng mà lại không được giữ vào một trạng thá. Vâng. Đúng không?
Thế chỉ
sau quên thì cắt tiếp. Xong tự nhiên một cái nó sẽ quên quên cắt tiếp. Đấy là cái thề đ nhất
cắt xong này. Tiếp tục đẩn ra này quên cắt tiếp. Thường là cắt xong ram trái đặc biệt
của trang đấy thì giữ trái đấy.
Ừ.
Đấy thì nó chết
con kiểu là sợ chứ cũng không phải giữ sư phụ. Tự nhiên sợ sợ
sợ mắt thì nó giữ. Sợ mắt thì muốn giữ.
Dạ. Ừ. Ấy ý là sợ nó ra trạng thái đó thì mình tức là con bị cả hai luôn vừa. Tức là mình thấy mình thấy cả kiến của mình thì mình thấy là cái này nó không đúng rồi. Nhưng mà sao nó cứ ra biết cái trạng thái này á ạ. Tức là khi nó như thế thì thành ra là tự nhiên mình phải nhìn nhận lại cả hai á cả cái trạng thái nó thực sự nó là cái gì và cái trạng thái không phải cái trạng thái nó là cái gì thì con mới thấy bình thường lại được.
Vắt xong sau đó thì không giữ gì cả.
Dạ.
Nhưng mà phải tiếp tục nhớ rằng đây nó là thến đây
chứ nó không phải gì khác đâu.
Vâng.
Lúc nào đó mình sẽ quên quên rằng đây là cái giếng mà mình lại cho thành cái gì khác
phải cắt Xong thì chỉ có tiến không?
Vâng.
Đấy. Con tiếp tục nhớ rằng đây thì tiến chả phải là gì khác.
Thì là giữ được nửa tiếng thì thiền ngo quá ngon quá luôn
đúng không? Cắt xong con nhớ thế đây đây tiến đây
cứ diễn tiến
tí nữa gió nổi lên âm thanh vả đâu vang lên đúng không? Xí bay ra thì nó diễn tiến đây.
Ừ.
Nếu mà thế thì ngon quá rồi. Nếu cắt xong thì là quá ngon.
Vâng.
Vì con vẫn nhớ được rằng đây là thên tiến cho cắt xong. Nhưng thường chỉ mấy giây sau mấy phút sau thôi.
Có vật
thì lại con thấy không? Đây là cái vật gì? Vật gì?
Vâng.
Việc con bảo nó là vật bản thất là con đã quên. Để rồi
ừ là vậy
thành người thường rồi con thế giới có vật có đủ chuyện rồi
có phải là nhắp cắt trở lại cắt lại lại nhìn vào nhìn kinh nghiệm lại
lại nhìn kỹ lại bảo thế là nhìn kỹ lại x mà nhìn xuyên thấu đấy nhìn thấu đấy
cũng chả làm gì cả đặc biệt cả chả cắt cái gì cả
đúng rồi
nhìn đến khi nào thấy rằng ừ đúng là chỉ là đến thôi thì yên tâm thôi
ừ
lúc đấy lúc phải thải thả ra
đấy yên tâm thì thả ra
thả ra nhưng mà mình không giữ cái kia kinh nghiệm với lại nữa. Dùng đó kinh nghiệm gì nữa thì không thì nó chở t dễ tiến thôi mà giữ sao được
không cần giữ chả giữ được dễ tiến thôi mà
ừ
đấy thì cái chết là gì nếu mà con dùng cái tên không phải tiến ấy cái tên độ biết chẳng hạn là con sẽ có thói quen giữ nắm được rồi hoặc là con dùng chống không sáng tỏ chẳng hạn
đúng rồi
là con không thả chỗấy được
dạ
con hướng với cái đúng con và con tức là loại trừ sai
hướng với đúng thì sẽ tự loại trừ sa
thiền con là sẽ có số bỏ ngay
rất sợ loạn rất sợ dỗi rất sợ suy ti Nó sợ thôi.
Vâng.
Muốn giữ thì mới sợ chứ không muốn giữ thì sợ sợ. Nhưng vì con muốn giữ dấu hiệu con bắt đầu sợ. Còn sợ nghĩ tiếp. Sợ ai đi qua thì bây giờ mất hiền của mình.
Ừ.
Đấy. Tất cả dấu hiệu của mình giữ. Sợ bây giờ có điện thoại hay có gì đấy. Tất cả cái sợ đấy kể là con đang con nhận ra rồi thì con muốn giữ con sợ mất cái nhận ra đấy.
Ừ.
Đúng không?
Ừ.
Thì lúc tiêu thiền con 100% thì con mới con sẽ rất sợ mất đúng không? Con sẽ mất cái nhận ra. Đấy. Nhận ra rồi thì nó rất ngon.
Vâng.
Nhưng mà Con lại rất sợ lấp nhận ra đấy. Con rất sợ là có người đi vào này, điện thoại kêu này, nữa buồn ngủ thì sao? Vân vân nó đông thứ nó sẽ làm con sợ.
Ừ.
Đấy là con muốn giữ rồi.
Ừ.
Thì v còn phải thả ra.
Vâng.
Thì cái tư kiện thì nó hay ở chỗ là nó không làm phải giữ nó diễn tiến mà
nhớ lắm.
Nó diễn tiến chẳng có chẳng có gì để giữ. Diễn tiến mất rồi.
Cũng chả có gì đáng phải giữ vì nó cũng là chỉ là từ đang diễn tiến thôi.
Cái từ hay nhất có thể đấy.
Còn thông thường là mọi người cắt xong thì sẽ thấy một cái gì đó đặc biệt xong rồi giữ lại
nhín lạiấu. Sợ sợ cái này kia nó mất cái dạng này đấy.
Thế của con là tiếp tục nhận ra. Đấy nhận ra nhận ra nhận ra đấy tiếp tục nhận ra. Thế là con tiếp tục nhớ là đây là cái người dẫn tiếng. Ví dụ như là ví dụ con cắt xong rồi tự nhiên thấy ui lạnh thế nhỉ. Thì mình nhớ ra là nh lạnh chỉ lúc đó chuyển thấy thôi
bởi vì mình vẫn còn đang có trải nghiệm rất là dữ tiến nên mình không cần phải làm gì hơn nữa.
Vâng.
Một lúc sau thì bắt đầu mình không còn nhớ đấy thời gian phía nữa. Mình thấy là mình ngồi trong văn phòng dạy thật như người bình thường đấy thì đ lúc phải làm rất tiếc là phải nhìn vào nó xem một lần nữa xem nó là cái gì
nhìn lúc thấy đúng chỉ là diễn tiến thôi
ừ
không thể là cái gì khác không phải là cái gì khác thế nhận ra rồi đúng không thì giữ một lúc giữ vết tự nhiên đây không phải là cô giữ
nhận ra rồi thì thì thì cứ cứ nhận ra tiếp thôi ra rất tự nhiên mà
vâng
xong hôm sau thì lại quên mất đấy thiền cả b thiền nó cứ thế thôi quên con nhớ thì lại bình nó lại nhìn lại Nhìn lại lúc sau lại thấy rằng à bây giờ bị tiến thấy là tiến rồi thì chắc chắn là sẽ có sự duy trì đúng không? Tự nó à có đà
có đà
đấy.
Công tắc cái công tắc bị hỏng ấ có lỏng ấ thì nó bật lên thì nó phải sáng một lúc và cái chuông đánh cong cái âm thanh nó phải rung một lúc
chứ không thể cắt xong mất luôn được.
Đấy đã bao nhiêu từ hoàn cảnh thì trong đoạn con đà đấy con chẳng phải làm gì con chỉ tự nhớ thôi. Nhận ra nhận ra nhận ra xong rồi tự nhiên Lúc mà nó tự nhiên thấy lại như cũ rồi bác nó không tùy người tùy hoàn cảnh có hôm rất lâu có rất nhanh không có không có chuẩn chuẩn mực cho việc đ
tùy cái theo tế lúc đấy
không chuẩn mực nào cho cái việc là bao lâu nh
diễn tiến cảnh gì
nó diễn tiến mà chị
diễn tính tự nhễn tính ngồi cái đùng đây đúng rồi không nó nhao nhào
nó nhện nào đó thì tự nhiên con lại sẽ nhận ra là ở đây
lại bình thường lại lại tin có có vật có người và tin cách bình thường không Vâng.
Thì lại cắt
thế thì nếu mua giả buổi thiền như thế buổi thiền đúng là như thế.
Dạ.
Thiền sai hoặc là mình cắt không xong mình thử xong rồ xoa tay hoặc cắt xong rồi giữ cái trạng thái cắt xong đấy bằng mọi cách. Đây sợ hãi rất sợ cái này kia đến là phá thế nó sai ngay từ thái độ rồi
thì chỉ sẽ là sai đúng không? Nế mình giữ lại chứng tỏ mình không cho những cái sắp tới diễn ra cũng là diễn tiến thì phải giữ chứ. Nếu cái gì xảy ra tiến thì chả có lý do phải giữ. Vâng.
Đó nếu tất cả các con đồng ý là kinh nghiệm dễ tiến thì cái chuyện gì xảy ra ở đây cũng được. Ừ
đúng không? Đó lạnh đến thì mặc áo nói chung rất bình thường mệt thì ngáp mỏi đừng ngủ thì thì nghỉ thôi rất bình thường.
Nó nhận ra nếu không nhận ra thì nó không con không thấy dễ dàng nữa. Con phải lập kế hoạch trống thế này không được gì nhá. Không được gió không được lạnh
không được có gió không được lạnh. Rất nhiều thứ lập kế hoạch
có rất sợ nhì nữa. Đấy còn học rất mượt mà lạnh thì kéo cử lại thôi. Mấy thứ ngáp rất là mượt. Đúng không? Nhưng con hay có chuyện là con muốn giữ. Vấn đề con là muốn giữ thì kinh nghiệm là tiến cái từ đủ hay con thấy chả giữ được.
Dễ tiền sự gì?
Tự dễ tiền tự nhiên thế
này nó cũng bình thường thôi. Đang là chứ nó có gì đặc biệt không?
Đúng rồi.
Từ từ cực khai luôn đấy.
Nên khi con con cắt xong con nhận ra được ra tiếng thì con không có nhu cầu phải giữ đấy. Con chỉ tiếp tục trong cái nhận ra thôi.
Ừ.
Đấy tiếp tục sự nhận ra. Nghĩa là nhận ra. nói tiếp cái này con biết mà con thiền con biết mà
đến lúc đấy tự nhiên con hoàn toàn không nhận ra nữa còn quên
lại cắt
thi lại cát
thế thì tất cả những quá trình đấy nó xảy ra và con sẽ có sai lầm trong cái tiến trình ấy có những sai khác nhau
những cái buổi như thế này này đúng không còn buổi riêng với nhau này xong gạch đầu dòng à sai đây sai đây
càng nhận diện được cái sai tôi càng đúng
vâng
càng dễ đúng
đúng trở lại
được chưa
vâng
thế thì thứ nhận ra người bạn cũ cũng là như thế con ngồi đây Con thấy ngủ quá phải nhận rằng ngủ là nguyện cũ
ngận cũ đây nhên tiến
xong sau còn lại thấy loi tương lai thì lại nhận ra người cụ
cái lo đấy cũng là tiền
đấy thì đấy là cách tu cách thiền đấy cứ nhận ra đạn cũ thôi
mà nhận ra bằng cách gì
cắt nhìn
c nhìn
đúng cắt cắt cắt là nhìn thấu
nhìn thấu
nhìn thấu thôi thôi
cứ nhìn thấu thôi
cái sù mô tả là cái cái thiền rất là bình thường
vâng
nhưng mà nó lại rất đúng đạ Nhưng mà trên đường đấy có các cạn bẫy khác nhau.
Đúng rồi.
Đ không con phải người tìm ra cạn bẫy đấy. Nhưng mà người tìm ra là tin của tôi
đúng không? Rất nhiều cái loại tin một cách một cách một cách mặc định. Con mặc định có mà con con không cất. Mặc định có mà không cất thì nó sẽ ở đấy mãi.
Không không nhìn xương thấu đấy.
Có mà không có sự thấ thấu ấ thì nó đấy mãi. Mặc định có tội kiểm tra nhìn nó thấy. Mặc định có gì đấy đúng không? Mặc định có mệt thì phải nhìn cái mệt đấy đúng không? Ừ. Thì cả bồi thiên con chỉ là đấy rồi này có gì đó mình thấy thật nhìn thấu này nhìn thấu thì tiếp tục trong cái nhìn thấu đấy đế khi nào quên mất lại tin có thật thì lại nhìn thấu
ừ
chứ không vật lộn
đấy ở đây nó hiểu đấy là hiểu đúng là không vật lộn không vật cái gì cả
vâng
chị có nhìn thôi b giật vật cái gì
cái quá trình nó không từ chối gì hết nh nghe sự giả
thấy thật thì nhìn thấu chỉ có từ chối với cái thật thế thôi mình có từ chối cái việc là thấy thật không mình nhìn thấu khắc thì là mình từ Từ chối nó nhìn thấu à? Từ chối nó thật.
Ừ từ chối thật.
Không từ chối, chỉ nhìn thấu thôi.
Vâng.
Không từ chối để nhận ra mà chỉ là nhận ra. Nhận ra nhận ra.
Nhận ra thôi. Thế hoa trên
không em cũ là từ chối để nhận ra.
Không. Thế thì nó thật thì nhìn xem thật không.
Trên cái đối gì nh có câu là sửa chị
tốc cá chị.
Ừ.
Đấy không chửa sửa không chữa rồi đấy nhá. Không từ chối đấy.
Sửa chữa là biểu hiện là của kiểu từ chối rồi. Không sửa không chữ. Chỉ nhìn thấu thôi.
Sửa chữa thì nó nó nó rời làm gì cơ? Nhìn thấu nó là gì nữa.
Con nhìn thấu con không chống lại và nếu con nếu con nếu con chống lại thì con không chống lại chống lại.
Vâng.
Ừ.
Đấy kiến lợi hại
nếu con chống lại có kiến thì chống lại đấy là con chỉ nhìn thống
cả buổi con chỉ có nhìn thống. Nhìn thấu không sửa không chữa chỉ đấy.
Có dùng thầy làm khẩu hiệu để
ấn lý
khẩu hiệu thực hành đấy.
Không sửa không chữa thì
dung cầu vộc hôm nay đấy. Làm làm gì nó đâu có ngạt nó ra đâu.
Sở gì đâu không sở gì
con chỉ nhìn nó nhìn xuyên vào nó là thấy nó chỉ là hồu sanh.
Ừ
còn chả sửa không động tay động chân không xóa cái gì cả đúng không? Thế thì buổi thiền là gì? Không sửa sửa không chữ chị và cứ thế thôi. Đấy có có gì trong đấy quá trình đấy có gì hiện ra là con phân tán khởi thiền thì con nhìn cái đấy con thấy rằng nó chả có phân tán được.
Nó chả làm gì có gì làm con phân tán khởi thiện. Buồn ngủ hay nghĩ lung tung không thể nào ở tiên
ừ
vì chính cái đấy nó tự là tiến
làm sao nó phân tán
làm sao con con phân tán con khởi thiên
kể cả con tin vào nó nữa thì không phán ở thiên
vâng là
con tin vào nó thì thì cái tin đấy cũng là tiến những
thì chẳng có gì có thể đáng gì
đúng không
rồi con là nhìn thấu
và nhìn thấu là một cái rất là chấp nhận không hề từ chố
ừ
cắt xuyên tự cắt nó làm cho con hơi có tính cắt vứt đứt nó đi mất mất
nhìn tháu nhìn Thấu nó chắc cắt cái gì
vẫn là vẫn thế
chỉ nhìn thấu
nhìn thấu không
nó vẫn thế và nó nhìn thấu
đấy cắt xuyên là từ rất mạnh nhưng mà nó chỉ đúng một đoạn nhất định thôi đoạn này cho thể phải cắt xuyên quá
không chơi trò cắt giữa giữa trừng giữa trừng dí dí dí xong rừng ở đấy
cắt xuyên hay chúng ta còn phải cắt qua
qua cái lớp suy
ừ
không thấy
trong cái tâm cắt
đấy nhưng mà nếu mà hiểu sai th cũng có gì đứt có gì bị thủ bị thỏ
sửa
sửa
sửa
thì nó từ nhìn thấu là rất hợp
nhìn thấu
nó vẫn thế và truyền thấu
truyền thấu thế nó vẫn thế
nó vẫn thế chả làm gì nữa nên buổi con rất hòa bình buổi thiền con rất hòa bình
không phải là buổi chiến tranh buổi vũ trang hay buổi thái hòa bình
đưa đùa trang đi trang và sống hòa bình mày buồn cười cho trang phải đi vũ khí
mẹ hỏi một thoát thứ tên
vũ trang vũ điệu vũ điệu
thái vũ điệu trên có hòa bình thì Con con rất chỉ có nhìn thấu thôi.
Vâng.
Bản chất là đời thường thứ đ chỉ nhìn thấu thôi. Nhìn thấu thôi.
Con vẫ làm mọi thứ như con nhìn thấu. Chụ ngồi với con chú vẫn nhìn thấu.
Đấy chú vẫn ngồi với con nói chuyện này
mà chú vẫn nhìn thấu. Thế là ngon thôi chứ không phải từ chối gì cả. Thôi đừng nói chuyện đ nhìn thấu. Không cần.
Ừ nói chuyện nhưng mà nhìn thấu thì nói chuyện đấy nó là cái gì?
À
à nó chỉ là đang là diễn tiến thôi. Em nhìn thấu. Đấy chứ có quế có kể nói chuyện với Kiệt đấy.
Không nhìn.
Thực ra các con chỉ ý thức là đây là đang là gì rồi.
Ừ
tôi nói chuyện với sư phụ thì là không. nh thống
ừ
kinh nghiện tiến cứ diễn tiến cảnh này cảnh kia
ý thức là thấy luôn mà ch
là thấy luôn đôi khi chỉ thế thôi
đúng rồi ạ chứ không là mình lại cứ cứ tưởng mình phải làm tiền
nhìn thấu là nó nó chỉ đơn giản thôi không phải thng nó tưởng đâu ý thức ý thức sau là mình nhìn thấy
ý thức là nhìn luôn thấy luôn ấy
tại vì có phải sửa gì đâu mà mà
hoặc là con ý thức rằng tôi là chuyện vụ hoặc cái thức rằng đây là cái đang dự tiến
đấy
cái chú vị là con khiên thức rằng đây là tiến ấy thấy đúng thế luôn
dạ
đúng thế luôn
thấy đúng cảnh thế luôn đi
bất kỳ cái diễn kiến gì
ch cái cao của sư phụ là cái cau thằng thắn này Đấy bất chấp suy nghĩ bất chấp suy nghĩ báo gì
con chỉ đ thức đúng không nghiệm sai mà
ừ
chỉ thức sai ghi nhệm thôi nh sai sửa thức đúng thôi con nhận thức là tôi nói chuyện sư phụ thì con khổ chắc rồi
vâng nhận ra
con nhận thức rằng đây là kện ra tiếng còn thích trực tiếp
thay luôn
đúng rồi ạ
có khó gì
đúng không ch
phải đổi kinh nghiệm là diễn tiến
không
không có gì hết hoặc không có gì khác
bất chấp suy nghĩ
bất sĩ bảo chế
thì nó mới xuyên thay mấy lớp nữa
không có gì khác và bất chấp sĩ bảo phải hai cái đấy thì nó sẽ xuyên trong kinh nghiệm thêm một đoạn
không có gì khác thì nó mới cắt vào cái đoạn vào phí kinh nghiệm là có vật có tôi
đúng không
còn bất chấp suy bảo thì nó mới bỏ dẹp bỏ tất cả cái ch bảo ra khái niệm ra
bảo thoải mái bảo thoải mái
cái câu này đủ phải là kinh nghiệm là tiến không có gì khác khi mà nếu chị nói kinh nghiệm ấy
thì đấy là kinh nghiệm nó là diễn tiến chưa đủ phải là không có gì khác vậ chị bảo
còn nếu mà hoật thì là phải kinh nghiệm nó là diễn tiến không phải là có gì phải
mất tấp sĩ là như thế
à
khi nó nhận ra khi ý thức là như vậy
ừ
thì tự thành trải nghiệm rồi thì đ sống là đấy đấy thì sống là kỹ thức cái sự nhớ
nhắc nhớ đấy
nhớ như vậy nhớ là đây là cái nh là diễn tiến nhá không có gì khác thôi sĩ bảo nhá
và con nhìn vào cái nhện thì đúng như là đúng như câu đấy luôn
đúng rồi
đấy và nó không m dẫn tất cả các hoạt động xảy ra đừng bề trên đề mặt đây là cái màn hình thì liên quan gì thì mẫu dẫn thì bộ phim
gì phụ đề thuyết minh
con xem phim bảo đấy màn hình con Có thể nào mất bộ phim được tôi thấy màn hình không mất bộ phim mất bộ phim nó gì đấy
con thấy màn hình con thấy bộ phim hiểu sẽ tiến
l nó vẫn tiếng
nhưng mà con chỉ là lấy khi mà con có trải nghiệm đấy trong phiền thôi
dạ
thì câu đấy nó đủ dẫn con về trải nghiệm
cắt quen rồi
cắt quen rồi đúng không
con phải có thời gian con phải vội vàng
cắt phải quen sắc quen xong rồi thầng thắc cái là thấy cái trải nghiệm đấy
chứ người ngoài không không dạy cho họ nhắc cái xong có thấy gì đâu có thử thấy được là vì đã thiền thấy chứ không phải là một phát đâu
vì con chịu có thiền thì con sẽ có cái đoạn là khi con nhắc một lời nhắc lại thôi nhắc nhớ đấy
đây là cái đên tiến
không có gì khác cho chấp suy b con vừa nói xong thì trải nghiệm nó hiện ra
những cái trệu đấy không phải là tự nhiên hiện ra bằng cối đấy đâu
ừ
mà là con rất nhiều rất nhiều kinh nghiệm rồiừ
và con đã có rất nhiều kệ thiền rồi Vâng
thì nó mới có thể có chạy
vâng
thì một công thức đấy nó có đủ có đủ sức mạnh
vâng
thế thề không đủ trong đời sống vô nghĩa
nó rất ít rất là kém giá trị không có kinh nghiệm nhãn
thì công nhắc đấy thì có hy chỉ là cái nhãn cho yên tâm chưa chắc đã phải là cắt
chứ phải thấy
mà là nhãn dán nhãn cho yên tâm
x đó giống như thế
sao
cũng giống người đời người đời nhãn là thật làãn đây là dự kiến cho Cái năng lực cắt xuyên thấu à hai năng lực này cắt xuyên thấu và ở yên cho cắt xuyên thấu đây.
Ừ.
Hai rèn luyện
hai cái phải rèn luyện là cắt được và phải ở trong cái cắt đấy là chứa là tiếp tục tiếp tục nhận ra đấy
hay năng lực lượng nhận ra nhận khắt
và đang lực tiếp tục nhận ra.
Đây ch hôm nay mấy nay chỉ mạnh vào được cắt thôi.
Con được rất quan trọng là tiếp tục cắt xong làm gì?
Tiếp tục
phải tiếp tục như thế. Đúng rồi. Cái giác cắt theo
cái giác cắt nó dễ
cắt xong ở yên.
Cắt xong ở yên. Cắt ở yên. Đấy năng lực là cắt xong ở yên. Ở yên một lúc thì chị quên bé mắt lại phải cắt.
Ừ.
Cứ thế thôi. Cắt xong ở yên trong cái mấy nhận ra đấy.
Vâng.
Cắt xong mới nhận ra đấy. Hai kỹ năng còn tầm tập
đấy. Bây giến mạnh cắt cho nó cắt cho đúng đấy.
Cho nên có một kỹ năng kỹ năng kỹ năng là do thiền mà ra do trải nghiệm mà ra nhiều mà. Đ
yên. Đấy là cái mà cái gì hiện lên trong nó thì
cũng là nó. Cách nó chính là nó đấy. Đúng rồi. Ở yên nhận thức rằng là vẫn là nó mà
vẫn là nó.
Ở yên là một cái nhận thức rằng là vẫn là nó đấy. Không phải khác đâu.
Đấy ở yên là cái nhận thức là vẫn là nó
không có gì khác đâu.
Đấy không có gì khác đâu. Vẫn chấp sĩ bảo gì đấy?
Nó đấy các cầu ấy
thằng chú
thằng chú ấy
cắt xong thì mình thấy nó đúng không?
Thấy nó xong thì rất nhiều sĩ vào nó tịch.
Đúng rồi.
Thì con vẫn phải nhớ được rằng là vẫn là nó đấy. Không có gì khác bất chấp sĩ vào.
Bất chấp sĩ. Đấy thì là kỹ năng ở yên. Ở yên rộng sao vẫn dễ hơn kỹ năng cắt
cắt xuyên rồi thì mới ở yên được rồi
chứ cắt đã không xuyên thì ở yên cũng giởn luôn.
Ở yên cho biết suy nghĩ
đấy. Nên là cái luyện tập luyện kỹ năng cắt sau đó cái ở yên là cái gọi là cái trải nghiệm hay là con phải trải qua nhiều thiền nhiều một gia đình thiền đủ lâu ấy thì con mới
con mới à ở yên gì đó đơn giản. Cắt xong rồi thì tiếp tục nhận ra. Bản thân bạn cũ
tiếp tục đừng quên.
Ừ. Vỗ qu bạn xong mà tao là bạn mày đúng không? Thì nó chạy quay phải quay trái thì là nó chứ không phải quay phải thành thằng khác nữ được đúng không? Quay phải quay trái đem và đạo mới nữa đâu. Đấy trong lúc nào mình lại quên thì lại làm nhắc cắt cắt xong lại tiếp tục nhận ra.
Vâng
cắt xong đứng quên cách khác cắt xong đứng quên là tứ dụng ra là nhất chả phải quên có đà. Đúng không? Là hai năng lực cắt nó tiếp tục nhận ra. Cắt thì cắt xong chứ ra bản chất là thiếu là nó thôi. Không khó không khó. Khó ở chỗ là mình thường là giữ lại khó.
Ừ.
Tiếp tục nhận ra không khó nhưng mà kiểu cố tình giữ lại thì lại thành khó. Tự làm gói chính mình.
Mình phải giữ cái này mấy phút nhá. Thế là khó.
Đúng rồi.
Mình phải ngồi thế này toàn thấy nó nhá. Th khó
chứ còn cứ tiếp tục nhận ra ch Nào quên thì lại cắt thì lại dễ.
Vâng.
Nó là nó thuộc về nhận thức về tâm lý.
Ừ.
Thái độ. Có một thái độ đúng thì dễ. Thế ra rồi nhá. Thì cứ nhớ thôi. Đến khi nào quên thì lại căn lạ.
Ừ.
Không được 100% thì thôi.
Có bây là không mình giữ được cái này 100% chứ.
Mục đích càng có mục đích mục tiêu vào
càng
càng càng
giữ đi con ấy th đặc biệt càng chứ còn cắt xong nhớ bao nhiêu thì nhớ đúng không? Rồi khi nào quên mình lại cắt tiếp vì mình lại có cái cái kỹ năng là Ta biết thế nào quên rồi.
Ừ không sợ thế dễ dễ.
Thế nói này thêm cho phui bản chất vẫn cái nói từ nãy giờ thôi
đúng không? Buổi này tuổi này nó còn khác
th con trải nhện dần trải nghiệm dần đúng không?
Rèn thôi cái lập nó rồi ra
mới mượn được nhận thức lại
mấy ngày gần đây thế là vẫn đầy đủ đấy đó. Bây giờ mới con là trải nghiệm trải nghiệm thì sẽ có những cái câu chuyện mới kinh tế mới vấn đề mới tinh tế hơn ra
cảm giác rất đầy đủ rồi hôm nay nó lại vẫn rõ hơn đõ
đế rất là diễn tiền
sao bao giờ đóng cụng được một cái gọi là đủ
thế giờ có hay là sống trắng
nhệm khí
hạnh phúc trên con đường mà
đầy đủ mà đóng khung ý thì nó chỉ thế thôi
ừ
đây nó đầy đủ cái dòng chảy ấy hôm nay bọn mình đầy đủ liên tục và gi rồi ấy cho nên là bây giờ làm cái này đúng là hạnh phúc đừng thôi chứ có gì mà phải căng có gì phải hộ quá điên nên nghĩ thế
viên bạn
như giầu lãy nói đấy dầu rồi
giầu
dầu rồi
đấy chả anh em cả có tiền riêng là dầu
đúng chưa
tự cái dòng chảy nó là dầu
bây giả hiện cái sự giàu có của chính mình thôi
giầu rồi thì trải nghiệm giấu có chính mình
tiêu xài
chưa tiêu xài chính mình
trải nghiệm sự giàu có chính mình thôi
bản chất là giấu có chính mình thôi
vâng Thế giác ngộ rồi thì bản chất là chải ngựa sự giác ngộ chính mình.
Nhưng mà cái giác ngộ là viết hoa. Chạy sự giác ngộ chính
giác ngộ đại viên mãn
chạy sự đại viên mãn. Cái đại vãn chí
con là đại biên mãn rồi.
Con là đại chí thầ
đúng không?
Tại vì ai chả có tiền để tiêu từ ngày sang ngày khác giàu thế gì nữa
dòng chảy lo hết mà
đừng tin thằng suy nghĩ mất bất chấp sĩ bảo gì bảo mày nghèo lắm phải là
mày đang nợ đấy.
Giầu rồi không có phương án khác bất chấp sĩ bảo gì.
Đúng rồi bất chấp sĩ bảo Cầm tất chấp cả thô cả tế luôn.
Nhưng mà cái c bắt chấp suy nghĩ b nó xuyên thấu luôn. Xấu đúng
mà mình sao cong nó mạnh ghế nhỉ?
Câu gì vào câu bất chấp vậy á. Hôm nay
xuyên thấu nghĩa là khỏi suy nghĩ cắt xuyên nó m suy nghĩ mà
th bất chấp suy ý bảo chính là trực tiếp không?
Bất chấp thuế
bất chấp sĩ bảo chính là ra khỏi suy nghĩ gì nữa?
Đúng rồi.
Ờ tự nhiên cá nó tự xuyên lố hả sư phụ?
Câu đấy rất mạnh bởi vì là cắt xuyên thống là ra khỏi cắt khỏi đám người suy nghĩ. Đúng rồi. Ừ.
Thứ bất chấp suy bảo chư cắt khỏi đ suy nghĩ đâu.
Ừ.
Đâ
thì cái câu bất chấp sĩ bảo gì ấy là nó có sức mạnh cực mạnh tại vì nó chính là câu Khắc ra khỏi lắm chị.
Ừ.
Đúng không?
Bất chấp chứng bảo là gì nữa? Thất
thất hỏi
à hôm nay Bích có hỏi cái đoạn là khi mà sư dụ bảo là bỏ sĩ nĩ ra còn cái gì ấ
thì bò suy nghĩ ra đấy là bò suy nghĩ thô hay là bỏ vào suy nghĩ thô và suy nghĩ tế.
Bò suy nghĩ ra nữa là bỏ suy thô. Đầu tiên là bỏ sĩ thô thì cái bỏ sữ thô ra một phát một một phát ấy là mình thấy ngày sống lợn
ừ đúng rồi
không cần phải bỏ cái tế tế bỏ đâu ai bỏ cái tế đâu
ai bổ sức bỏ được tế bây giờ ai gạt được màu xanh màu đỏ màu vàng ra
ừ
thế bỏ thô là được rồi bỏ thô ra là đã còn cái sống động này rồi
ừ sinh thì đúng con nó hiểu là
còn đỗ đây bỏ tế
làm sao mà gặp được hết
tại vì tế là mình
nhá nó sẽ tiến ra cái gì con hiểu nó sẽ tiến ra cái gì
thô thổ tế chỉ có hai thứ diễn tiến thôi. Không có thấy đúng không? Cái thôi con còn có thể làm gì được nhận ra được.
Vâng
thế con có làm gì được đâu.
Vẫn được hoàn toàn đỗ gạt được
con không nhận ra được là gạt được
nó có tự hiện ra vậy mà không biết đúng không? Phân nó còn không hiện ra
cơ chế diễn tiến là gì tin cái gì
kiếm tiến là suy nghĩ tế và thô
suy nghĩ thô tế
giờ tử mà suy đấy
suy
và diễn tiến cái tế trước sau đó lại diễn tiến một cái thô
ừ
định nghĩa gán nhãn đủ thứ cho cái tế
tế chỉ là tưởng thôi cho sự ra sự hiện ra và sự tách biệt một cách tự động.
Vâng.
Bảo có
có cái này có cái kia
sự tách biệt
còn đâu suy nhiề đặt tên
bảo là nó tồn tại và đặt tên cho nó
câu chuyện về nó
đấy chỉ là đống thứ khóc gì thế thôi
con chưa tên là gì âm thanh hình ảnh nó không nói
thì tế nó không nói được thanh hình ảnh
là các thứ
vô số thức khác biệt
nó là các thứ vô số khác biệt
nào là khác sắc thanh xuất phát là khác nhau nhá
nhưng mà trong cái sắc nó là Chỉ rằng đây có ai thấy màu giống nhau đâu.
Ừ.
Đấy.
Cái sự đa dạng khác biệt
nó gọi là manifest
manifest
manifest ra vô số thứ khác biệt.
Nó biểu diễn ra một số giống sự khác biệt.
Ừ.
Diễn tiến nó diễn tiến ra khác biệt diễn.
Đấy xong ông tế với ông thô nhật cho nó vào đây là có tồn tại này. Độc lập này ở ngoài gì nào
và đây nó là cái này nó là cái kia thô.
Thu làm rất nhiều việc.
Nhưng mà thằng trẻ con sinh ra đã thấy khấp gì hết rồi. Ừ
chứ cần phải có thô thì đã thấy khác biệt đúng thứ khác biệt rồi.Ừ
thế thì không cần phải phải thô.
Thế tế là xong rồi.
Nhưng mà cho nó cái khác biệt nó là cái gì này khác như thế nào.
Ừ
chỉ là khác chứ nó khác thế nào không nói được luôn.
Ừ
con thô nói khác ngay.
Ừ
âm thanh là nghe bằng tai ngay nó tỷ thứ nó khẳng định sự khác biệt đấy.
Ừ
cái ông kia là mặc định là khác biệt hết không nói gì hết. Mặc định khác biệt
ông này là cho tất cả cơ sở chứng minh lý thuyết để cho nó khác biệt.
Thành biến khác biệt đ trở thành cứng đặc luôn
chứ không chỉ là cảm giác khác biệt.
Vâng. Thằng trẻ con chỉ có cảm giác khác biệt thôi. Nó nó đã kịp nghĩ gì đâu mà nó có cái cái cái cái
chứng minh biện luận gì cho khác biệt đấy. Nó chả có biện luận chứng minh cả. Nó chỉ là cảm giác khác biệt.
Ừ.
Đấy là đấy là tế
manifest ra một đống thứ khác biệt
khác biệt ra là cảm giác khác biệt.
Chỉ là giác không phải là thận của sụ dạy tế.
Sau đó thì ông ông thô nhảy vào
vậy thì là gì gọi là kinh khái kinh đang là diễn tiến là nó diễn tiến ra tế xong rồi diễn ra thô
diễn ra tưởng diễn ra suy. Ừ
chưa đặt ra cái gì khác cả không đời nào cả được tế
không đời nào cả được tế
mà cứ chưa gặt thế nào cả tế nào đố được
màu xanh ra rồi tặng màu xanh đỗ lời ăn tặ màu xanh đúng không nhỉ
gặt màu xanh ra khỏi cái thực hiện tiên chú đang nói đúng là âm thanh rồi đấy đang nói này thanh
gặt được nhưng mà cái cái tế à cái thô ấy là cái gạt được
vì thế là con mới dùng cái việc là không có suy nghĩ thấy cái gì mới gạt đến thô thôi.
Cái thô là cái bảo rằng là mọi thứ tách khỏi nhau.
Ừ.
Một cách thực sự.
Còn cái tế nó chỉ do con cảm giác thế thôi chứ nó không có cái bảo rằng là khác tách nào thực sự.
Ừ. Ừ.
Đúng rồi.
Đúng rồi.
Có nhì nó không nghĩ thì chỉ có cảm giác hiện ra thế này thôi
chứ có bảo vật gì tận độc lập đâu.
Ừ
vì muốn vật luận độc lập thì lại phải phải phải thô.
Con không nó chỉ là cảm giác khác nhau. Con nhìn
con có một cảm giác khác nhau.
Cảm giác rất nhiều thứ khác nhau hiện ra
rất tự nhiên.
Nhưng chỉ là cảm giác thôi.
Ừ. Ừ. Cảm giác
nó chưa đặc hóa thành vật.
Đúng rồi.
Đúng rồi. Nó chưa bị cứng đặc.
Chưa đọc đặc hóa thành các vật.
Vâng. Vâng.
Vì thế nên là nếu có gạt cái suy thô ra ấy không có vật.
Ừ. Ừ.
Là một khối không chế thách ta thô ra đấy.
G suy nghĩ ra thì có phải là một khối không thể chia thách không?
Đúng.
Mặc dù có cảm giác khác nhau nhưng không chết tách.
Không thể chia tách.
Còn muốn chết tách là thô
không đúng không?
Ông tế chỉ cho con một cảm giác khác nhau.
Còn có tách vật này vật kia đâu. Ông tế bả là âm thanh a tách. Thằng B đâu chỉ ra chỗ nào khác nhau chỗ nào khác nhau
nó chỉ có tích một cái cảm giác càng
muốn tách thì phải có cơ sở muốn cơ sở phải thô là
tế chứ thể khác
cảm giác khác có một cái cảm giác khác
chứ không phải là một niềm tin nó đã khác
có thô là niềm tin rồi
đúng không
chắc chắn là những khác nhau rồi
chắc chắn là khác nhau rồi đây tao chứng minh cái gì
đấy và nó sẽ chứng minh được nó được bằng chứng cơ sở
chứng minh cơ sở
đ sở cở khóa học vật lý toán học
hóa học
thấy không n diễn B nh
như vậy là cái diễn tiến là gì? Diễn tiến là thô và tế có gì đâu. Vâng
chứ có diễn diễn thí đặc biệt đâu.
Ừ
trong mơ đêm mơ đấy. Tế tưởng và suy
tiến tưởng và suy nghĩ là thô và tế
đấy cứ diễn thế nào dễ tiến tiến thế tiến ra suy thô và tế suy tế không suy thô tế tử và suy
ừ
có không cần phải làm gì nữa hết nó chỉ là diễn tiến ra hai cái đấy thôi
ừ C phải làm gì nó? Nó chỉ là hai cái suy nghĩ, hai khái niệm khái niệm tế, hai niệm thôi mà đúng chưa?
Đúng
nó rất giống dâng mơ diễn tiến được một dấng mơ.
Ừ
vì cả hai đ khái niệm có thật gì đâu.
Thế đây là kim định đang là diễn tiến đến ra cái gì? Rốc mơ
diễn tiến ra suy thô và suy y tế. Nhưng cả hai đều không có thật.
Mặc dù hiện rõ ràng
nên mình gọi là diễn tế một giấc mơ rất cũng rất là đáng. Rất là cái diễn tiến
diễn tiến đến bộ phim nó không được không thật
và diễn tiến suy tế và sự thô và cả hai đều không có thật đúng không
đều chỉ hiện ra thế thôi mà không có thật đấy đầy đủ thế
hiện ra thế thôi
và khi hiện ra thì nó chỉ là kinh nghiệm đang là diễn tiện chứ nó không phải là cái gì đấy khác với kinh nghiệm đang là diễn tiến Đúng không? Thế bả là khi nó tiếng không có gì khác vì nó vừa không có thật nó vừa chả khác những diễn tiếng giống màn hình tivi với là phim ấy hiểu chà chắc quá thì không có thật nhưng cái đống điểm ảnh đấy nó không điểm đống màu ngoặc màu sắc đấy nó cũng chả có gì khác với màn hình cả đấy con phải con phải hiểu rõ cái gọi là cái cơ chế của sự ra
thì sẽ rất tự tin
bỏ hết tiền là cái gì hết tiền là cái gì Đ
s tế tế
ví dụ cái đống màu trên trên màn hình điện thoại đúng rồi
tài khoản không đồng không hào không x không cặp cho mình có cảm giác
không không không không sau đó một suy nghĩ bảo ơi này đây là tiền này đây là hết tiềnếu
xong cảm giác thiếu thốn này thì đấy có phải là suy nghĩ tế
là màu này cảm giác thiếu thốn cũng là tế nhá nh
và suy nghĩ thôi là đây là tiền này đây là tôi này tôi hết tiền có mối quan hệ tôi là tiền là gì
mà tôi hết tiền
là tôi hết
là hết
tôi bắt nó
nó đi khởi tôi nó bỏ Đấy khi phân tích như vậy cũng thế là nó toàn diễn tiến ra suy nghĩ thôi và thế thôi
nó không diễn ra thật cả tiến ra cái gì thật cả đúng rồi
tiến ra cái thật thì mới sợ đáng sợ chỉ có thô và tế thế là
thật mới đáng sợ
hết tiền đáng sợ
cứ cho hết tiền vặt và đói gì thôi
vâng
cũng không đang sợ nốt vì đói nó cũng chỉ là s y tế thôi không tế
đói là thế
nhưng cũng không thật đúng nên là hết tiền vào đói cả
đói
cũng chả sợ hết tiền là không sợ hậu quả hết tiền là đói cũng không sợ
bởi vì nó chỉ là tiễn tiến tiền Nó là diễn ra thô và thế mà thô thế đều không thật.
Ừ hết sợ đúng không?
Con người vẫn đang sợ vì vẫn tin là cái diễn tiến khỏi thô và đấy đâu.
Thật
kinh nghiệm là diễn tiến thật những thứ thật đấy. Nhưng mà con con cẩn thận đấy.
Vâng.
Kinh nghiệm đang là diễn tiến những thứ thật chứ sợ bỏ sư chứ.
Ừ
còn diễn tiến ra những suy nghĩ thô thế nên sao bảo là con phải nhận được ra cái cơ chế diễn tiến.
Vâng
không chỉ dừng ở chỗ là không có gì và có gì.
Đúng
mà phải cơ chế nữa mới đủ.
Cơ chế. thì không biết tự tin được
tự tin
à họ ra diễn kiến những s th tế chứ không hết tiền gi đâu có đói bao giờ đâu không đói luôn cái khảo sát cơ hay không đói luôn thêm đoạn thô tế
tức là trước là sư phụ bảo là vậ chấp suy nghĩ thì mình chỉ nghĩ là thô
tế đấy
sau thô và tế thêm tế
chễn tiến tế
bỏ suy nghĩ ra à lần đầu là bỏ suy nghĩ ra thì chả đua cái đoạn đấy là đoạn thôi thả Đấy đơ chế cơ chế ch
cơ chế
đúng rồi cơ chế bây giờ thế thô tế
vì nó chỉ diễn ra thô chị thô thế không ghi thật nên chả có gì đáng sợ
ừ
không cần phải sửa cái gì cả
đúng chưa chính là
hồi đi ba vì sư phụ đã nói con luôn là chơ thực tại bất chấp tử suy bảo gì Thì đây là bất chấp bất chấp sĩ thô vật tế đúng rồi bảo gì qua l sư phụ là suy nghĩ bởi như cả thô và tế đấy suy nghĩ thô và
xin chưa
ôi xe phụ quá uống đi uống đi th uống đi thoải mái đi đâu anh em đây uống uống đi c
không c phụ
uống đi anh em khác uống đi được không
uống đi nhau uống được tế đấy
uống đi nhà có xuống nước Trà đâu riêng hai từ thứ
nhà này hơi bị dầu đấy.
Vâng ạ.
Mà tiêu mới sướng.
Tiêu mới sướng rồi.
Ví dụ cái đống trà trong tủ mà không uống chát chết.
Nó không cho mình cảm giác dầu
nhưng lấy rau uống thì phê lắm.
Sướng
thấy không? Sụ nhà sụ có gì là sụ hay biết tiêu xài
chn rồi. Tiêu xài
tiêu xài đống trà mà không tiêu dại dột có yêu mà không xài đúng là gì. Khác thì không yêu
đây. Chẳng ai yêu cả nhỉ? Nói xong nhìn quanh chả ai quay. ơi.
Tại anh chưa? À thế anh có yêu nó rồi rồi rồi.
Người yêu nào luôn đấy.
Có người yêu mà không xài thì khác gì không có người yêu.
Ừ thì đúng là có tiền ở trong tài khoản nhá. Không xài nhá khác cái chồng có tiền
nên là phải chịu khó nhắn tin. Em yêu anh anh yêu em nói lời yêu thương đi vì thế là được sai. Thế anh ấn Hải Nam mấy câu đi hoặc là Hải Nam phải nhỏ Hải Nam anh câu có phải khác gì không
có đồng ý không?
Có người mà không xài thì khác gì không sai. Và saài là giàu
trong nhà có không xài Vì chỉ có thể xài thôi chứ có làm cái gì đâu.
Không xài thì là không chứ
chỉ có thể xài
có thế nà chứ để trong người yêu mà không chạy nhắn với nhau là em yêu anh yêu em thì
không xài nó là suy nghĩ thô ấy
mà xài nó là thật sự y tế
suy nghĩ thì nó mới sướng
cái gì chị sướng
thì tiền trong ngân hàng mình không xài nó chỉ là suy nghĩ thôi
à thì đúng là xài là cả tế cả thô thì nó mới gọi là dưỡng được đúng
nó bắt đầu là có cảm giác sướng đ
nó phải có cả tế tại vì sướng nó là là
sướng là tế cảm giác sướng là rất đầy đủ cảm giác đến.
Còn mình nếu mình không xài nó chỉ có suy nghĩ thô suy nghĩ bình thường thôi là tôi có chừng này tiền nhưng không thành cảm giác là mình sướng tới này mình ăn thế kia
được không ăn được cái miếng này miếng kia à nếu cơ chế của nó đã là như thế
đấy uống đi anh em uống đi
là xài tiền thì mới là dầu có khải đã gửi cái gì rồi này
chắc là
bài tối nay luôn sợ không
luôn cho sớng
dt luôn cho anh em cái bài đọc luôn thật ba ôi hôm nay giúp con đi dậy về ra con cầm rất là nhiều đồ thế xong con mới nghĩ là bây giờ mà có ai mở cửa cho mình thì tốt hay là gọi thành tiền chúng mở cửa. Nhưng mà giờ này thì chả có ai ở dưới cả. Thế mà Suụ biết không?
Ừ.
Con đi về nhá
là cái cửa khóa mà lại Còn khép hờ nữa.
Mở sẵn.
Mở sẵn còn không móc cơ. Nghĩa là bình thường là nếu mà có ai đi thì sẽ là móc khóa vào nhưng không bấm nhá. Như không làm gì hết. Nghĩa là con không phải thò tay và không làm gì cả. Nữ là chỉ nhẹ nhàng là mở cửa ra và không thấy ai ở xung quanh hết.
Tin chưa?
Cuối cùng thì có hỏi lý do gì không?
Thì đúng là kinh nghiệm đang là diễn tiền. Con lại chưa kịp hỏi cứ lấy con đứng con nhìn chờ chờ xem là là có ai chuẩn bị đi vào không?
Ừ
thì không thấy ai hết như là không phải là có ai mà chỉ chạy ra ngoài một cái xong vào ngay.
Ừ
nhưng mà saong hôm nay chưa kịp hỏi mẹ là có phải quên cửa hay không nhìn thì không thấy có ai dễ của người lạ nên là không thấy có dấu hiệu gì cả.
Đấy diễn tiến đấy mà nó chỉ diễn tiến ra cái gì?
Ch th
chứ không có cửa không có mở không có gì cả.
Đấy con phải con phải làm con rất sắc nguyễn cò hết sợ
mới gọi là bồ tát không có chỗ được. như vâng
thì tâm không quái ngại
không được nói nó nói cách nói đầy đủ không có được và mất tâm không quá ngại
thì có sĩ được và mất thôi chứ có được cái gì đâu
vâng ạ
sắp cứ thấy không quá ngại
lạnh kinh
đúng là chuyện của hay nhưng mà cuối cùng chỉ có gì
chỉ có một cái diễn tiến mà diễn ra suy nghĩ thôiế tế
vương th
ch cái gì mà mà kinh
chuyện gì
nh mơ ấy
ừ Giấc mơ ấy. Hôm bữa mình học cái gì mà mình thích giấc mơ ấ nhỉ?
Không khi thấy suy nghĩ thô thế đấy là giấc mơ đấy.
Ừ. Vâng.
Khi thấy mình khi mình sóc trong lòng mình nó chỉ là suy nghĩ cái hiện gian này chỉ là suy thô và thế thôi.
Vâng.
Đây. Cái b hiện già này chỉ là suy nghĩ thô và thế thôi. Mơ
thì tự con sẽ có cảm giác là mơ
thì nó tự thấy không thật
nhá. Con thử nghĩ thôi.
Cái đ hiện ra này chỉ là suy nghĩ thô và thế.
Ừ.
Thế sao? Cảm thấy nào?
Tự nhiên thô thấy luôn.
Ừ.
Mơ luôn
chả có gì.
Thế là mơ chứ gì xảy l mơ. Mơ luôn chứ gì nữa suy nghĩ thô và tế thôi mà
đây này cái ra bây giờ đây này
nó ghê không tế
đấy
chỉ là sĩ thua và tế thôi ừ
ngay bây giờ đi
chỉ
đấy c đề mà mà thỉnh thoảng giúp đ nói câu nhắc câu
cái hiện ra bây giờ
ra
chỉ là suy nghĩ thôi vào thế chị Bài gì? Bài thơ sư phụ chỉ là thô tế vẽ v tròn ấy nhỉ.
Đấy
chẳng có được mất chẳng có con.
Chẳng có được mất chẳng có con chỉ là thô tế. Đấy đấy ví dụ đấy. Đấy vẽ vuông tròn.
Chỉ là thô tế vẽ
vẽ vuông trò xịnh thô thế vẽ ra vào tròng ra vuông.
Nhớ rõ cái gì?
Nhìn thẳng
mà không nói nghĩ à
không phải khác. Nói khắp
chỉ là thô thế vẽ vương tròn
biết cái bài
cái gì được bắt à cái gì hóa vàng son ấy
không quên được
bài về vợ chồng đúng không của chị? Đà nặng
chị Huệ
ờ đúng rồi đấy à chẳng có đường chẳng có con
chẳng có đường khuất chẳng có con
chỉ là thông thế Nguyễn Trời
không phải đây không có trong thơ của sư phụ trong
à hôm bữa mình học bài trải nghiệm
có trong YouTube
nó không tồn tại ngoài độc lập với trải nghiệm
ui từ hồi đấy đã làm thơ
cái này còn chuyện tiếp đấy đã làm
rõ biết không cần làm gì cả
rõ biết không cần làm
làm gì cả l Bỗng chợ
chỉ biết điều đấy thôi.
Con chỉ biết cái điều sự vừa đọc thôi
là một lề h son đây
chứ không cần làm gì.
Không phải anh ấ bỏ hỏ phẩn vội thì tôi phải đi níu kéo.
Chẳng có đường mất trở con chỉ là thô thế võ
chẳng có đường mất trờ chỉ là cái nghĩ vuông tròn này. Trong bài này là đang để là nghĩ vuông tròn này.
Rõ biết
rõ biết không cần phải làm gì cả.
Ừ nghĩ mọi người dễ hiểu hơn vì thô tế không biết là cái gì. Cái gì
nghĩ thô tế nghĩ trò
cái chữ nghĩ
nghĩ không nghĩ là Nghĩa là thô nghĩ thê tế
hĩ thô nghĩ tế
chứ còn nếu mà thô tế không chịu nghĩ thì ta không hiểu thô tế là quá gì phải là thô tế nghĩ
không cần làm gì cả
nên là con chỉ biết cái điều chuyện đó nói thôi quá phẳng xế giống
chỉ rõ biết cái điều đấy thôi
không cần làm gì cả
thì có phải là ngon luôn cần thì phải làm gì
giống cái bài cho tin manh động ghê gì
manh động ấy nh không cần làm gì nó sắn vàng xắn
con nghĩ đến tất cả những mối đe dọa sắp tới xảy đến mà th vàng x
đấy mọ đọa thì nó chỉ là Biết tế thôi.
Đây dọa gì đây? Dọa đi thì nó chuố tế đúng không?
Đúng rồi.
Thế con con làm cái gì
mà Hoàng Hoàng son luôn gì nữa.
Ừ.
Con hưởng một cuộc chơi gì đó một phát hết luôn vấn đề nhá.
Ừ không còn.
Ai ai cầm gửi lên group đi x vào bảo xả gửi bài này lên trang
tí nữa gửi kèm bài hát bài hỏi cái nói đoạn này này. Cái cơ chế này nè.
Nhưng là con hiểu cơ chế
lần lần mới này là nó có cái ý mới là ý cơ chế chế. Đúng rồi.
Cái sự tự tin không phải đến từ khẳng định phủ định mà còn phải cơ chế nữa. Rõ cơ chế nữa.
Đây chỉ là suy nghĩ thôi.
Thôi và thấy thôi không có
gọi là diễn tiến diễn tiến ra quá gì đâu không phải diễn đến tôi và vấn
vâng
suy nghĩ thô và suy nghĩ tế
sóc. Thế là con chả thấy còn gì đáng sợ trên đời
nghèo khó hết tiền rồi yêu đương
chỉ là thô tế nghĩ vô cho này
nó diễn tiến ra suy thô tế chứ phải nó diễn tiến ra nghèo đói không diễn ra yêu thương yêu đương nó diễn tiến ra
tiền bạc diễn ra suy thô s tế đấy
đấy đấy là hiểu cơ chế còn hiểu cơ chế thì nghĩ nó diễn tiến ra tiền yêu tình yêu đến tiền bạc
ừ
cũng đáng sợ phết đấy chứ sợ rất sợ diễn tiến ra thất tình sợ quá
sợ lắm sợ mất người yêu
nhưng mà diễn tiến ra sống khô tế thì cái này mất đi cả sự hại khao khác
ừ thô tế nó thô tế nó khác ngữ xem nó là cái gì
thô tế
cái cảm giác cơ
chỗ anh sao có chị bích
chị là một cái suy y tế có chị suy thô
đúng không
y tế
bồi hồi trong tim y tế
đạo dực kiểu gì đó
đúng chưa anh là khao khát có được hải nam ví dụ thôi nhá cái sự bồi hồi
xin lỗ chỉ là gì
thô tế
thô tế
th tế vô trời
ờ nó có diễn tín ra cảnh gì đâu có diễn tến ra cảm xúc cảm
nó không diễn ra cảnh luôn nó chỉ diễn ra thô tế
nói cái dễ hiểu là con xem màn hình tivi nó chỉ diễn ra Điểm ảnh điểm
ừ
c hình nó chỉ biểu diễn ra điểm ảnh chứ nó không biểu diễn ra chàng trai cô gái
ừ
trai cô gái là con bịa rồi đấy nhá
đúng rồi
mà hình như viên thực ra cũng chỉ biểu diễn điểm ảnh
ai hiểu toán hiểu toán học tin học
tin học lại hiểu ngay nó chả biểu diễn ra từ ngoài điểm ảnh
nó không hiểu dẫn tràng thái quá hết
vâng
cô c thái quá thô rồi đấy rồi đấy
vâng
đấy nó chỉ dẫn ra chấm chấm chấm chấm đổi màu nhấp nháy tiếp tục
nhấp nháy nhấp nháy sống động
thuế
chỉ là thuế nghĩ không cho biết rõ
chẳng cần làm gì cả
chẳng cần làm chỉ biết rõ rõ biết
rõ biết
rõ biết đây là đây là thô thế
cắt xuyên thấu
đúng rồi
câu này câu cắt xuyên thấu đấy rõ biết chứ cắt xuyên thấu
cắt xuyên thấu thì rõ biết chứ nếu không là chỉ là nghĩ rồi đấy đúng rồi rõ biết
thế thì khổ lắm vẫn sợ lắm
vẫn đang nghĩ là thật
n phải là rõ biết cơ
rõ biết
rõ biết là cắt xyên thấu rồi
chỉ biết rõ biết thôi
cắt x thấu xong rồi thì cũng cuộc đời làm cho
bao nhiêu cái đe dọa đổ đầu con nó là thô tế Minh Ngân ngày mai ba bay vào Sài Gòn nữa là cái gì?
Thế
thuốc thế
quay phá quái nà
chỉ là tến cứ vẽ ra hình máy bay hình hình gì đấy hình khách máy bay hình hình mảnh kinh nghiệm
hình sân bay hình mảnh đất tế nó có vẽ xong suy luôn đây là phân bay này là máy bay này đây là mảnh đất này
chứ bản thân cái tế nó chỉ nó chỉ vẽ ra từ cái màu thô
cái tế nó chẳng vẽ máy bay nó vẽ cái màu
chấm chấm chấm đấy chấm màu đấy
xong tô bay máy bay
ừ Mình nghĩ chả đi đâu rồi chỉ có thu tế vẽ vông tròn nghĩ vông tròn đúng chỉ th
thu tế
chả vào Sài Gòn chả ra Hà Nội chả vào Sài Gòn gọi là bất lẫm
Minh Vương
Bất Độ Minh Vương
đâyương xuất hiện
Bộ Minh Vương đấy
chứng tỏ là sắc
bất động
bất động rồi đấy
thôi thấy như vương tròn là bất động
bất động rồi
bất động luôn
đúng rồi đấy bất động rồi
đi qua đi lại là nghĩ
sẵn rồi
đi qua đ quay lại là gì?
Sao nghĩ gì nữ quay đi quay lại đâu à?
Ừ.
Quay đi Sài Gòn đi Hà Nội đi làm gì đâu.
Ừ ừ nghĩ gì lại là giả chỉ là thôi chỉ
chỉ là tiến ra cái thô thế thôi.
Thế rồi bắt đầu là tự nhiên thô tế
bắt đầu mới là tự nhiên
đúng không?
Ghê không được
dễ chưa?
Thế nó thấy nó ghê
nhá. Vào đây dùng đây nhá. X nhà con thích nói chuyện tiếp xài bài ghê thôi.
Bài này chỉ là cơ chế nhưng mà Mình chưa có chốt là nó chỉ ra chốt cái đoạn
chỉ ra được suy nghĩ cái câu nữa hay hơn câu là gì
câu chế suy nghĩ thô tế thôi đi lại
nhìn xuyên thấu ấy cái bài không không ở trên tôi đúng nhớ nhất ạ có câu đi vào
chỉ là suy thâu thế
cái bây giờ hiện ra bây giờ suy nghĩ thôi
cái hiện ra bây giờ chỉ là suy nghĩ thôi và gì
ờ chưa chốt là cái diễn tiến ra cái gì chỉ diễn tiến ra khô thôi
hôm qua sư phụ nói rồi nhưng mà hôm nay mình mới ch là nó chỉ ra suy nghĩ là chỉ diễn tiến ra chỉ diễn diễn ra
chỉ diễn tiến ra suy nghĩ thô và tế
thế mà mình cứ đi phân tích là sắc thinh vị xúc thác
yêu nhở
là lúc đấy đã là
thì mình chia là phát thanh hương vị xúc pháp đúng
đồng y tế rồi
cái hiện ra bây giờ chỉ diễn tiến ra thô và tế chỉ thô
chỉ diễn tiến ra thôi
à
chỉ diễn ra suy nghĩ thôi
chỉ tiến ra suy nghĩ thôi
bỏ toàn bộ đoạn đầu mình nghĩ những là thật ấy
chỉ diễn tiến quá diễn tiến ra pháp
còn đây là chỉ diễn viên các sứ thôi thế đấy khác được
nó không nổi sắc pháp luôn chỉ s thô thế giống trong gióc mơ ấy chỉ có nổ mơ đầu sắc thế
nó chỉ có suy nghĩ thô thế trong mơ
cái hiện ra này thì vẫn có phần hiện ra nhưng mà nó diễn tiến vợ tế bảo là có các thứ
không cái hiện ra thì chỉ là s thôi thế không phải có hiện ra cộng đi
không phải
vâng
cái mà con gọi là hiện ra ấy nó là cái gì Đúng là chế là ra cái gì khác đâu.
Chứ không phải gì cảnh xong rồi
không phải là trong hiện ra có thô tế mà nó chỉ diễn tiến ra được hai thứ là thô và tế thôi.
Chỉ diễn
chỉ diễn tiến ra được hai thứ.
Đấy là chỉ đấy. Chỉ diễn tiến ra
thế mà cần chỉ diễn tiến ra được
được. Đúng rồi.
Chỉ diễn tiến ra
con gọi là cái kinh nghiệm đang là diễn tiến thì diễn ra cái gì?
Câu trả là chỉ diễn ra được.
Suy nghĩ s thô và tế
có cha hỏi rõ hơn
tại vì hồi xưa là học biết từ suy n con hỏi dụ câu đấy ấy cái phần hiện ra là thuộc biết hay thuộc tưởng
hiện ra là thuộc hả
cái gì chẳng thuộc biết biết thì đương nhiên không thuộc biết
thì vâng đấy thì
nó là phần tưởng nhở thì nếu nếu mà bảo là
cái hiện ra là tưởng và suy
tưởng và suy
cả hai
cả hai đương nhiên sau tưởng suy đấy
cái hiện ra tưởng và suy tưởng là suy nghĩ thô à suy nghĩ tế tế
suy là suy nghĩ thô
còn tất cả hai đều là biết không thể có khái niệu thuộc biết hay thuộc thô vào tế
đúng rồi cá luôn luôn thuộc biết Biết không bao giờ không biết cả.
Đúng vâng.
Minh Trang đang nghĩ rằng là có một cái nền biết và những thứ lấm chấm bên trên
và thô và tế đấy bị lừa rồi.
Nó chỉ diễn tiến được khô và tế thôi.
Ra là bảo là như thế
nó chỉ diễn ra được thô và tế thôi
chứ không phải là diễn diễn ra được thô và tế vào một cái thứ gì đó khác thu và tế nữa.
Đúng rồi.
Cơ chế là diễn biểu diễn thì diễn ra cái gì?
Biểu diễn
nó biểu diễn ra thô và bá tế chứ nó không biểu diễn ra cái gì khác thô và vật tế được được.
Thế mọi việc chỉ trong suy nghĩ thôi
chứ không phải là diễn dân Ba thứ bốn thứ không nó dĩ thô và thế
ngày xưa X đã dạy cái ngày vòng kiến là cái đoạn là các thứ ấ nó chỉ là suy nghĩ hết thôi
chứ đâu có chỉ trong hình anh hay là âm thanh cái gì đâu chỉ là thôi
nhưng mà đúng là để sư dụ vậy dạy kiến hay xong
chưa kinh nghiệm không kinh nghiệm được nên là
nó chỉ có thể diễn tiến ra được suy nghĩ là thầy không làm sao mà thầy
ví dụ bảo không gian này là cái gì
sợ nhở
không gian ạ
thu vật suy nghĩ Cảm giác với cảm giác với cả một suy nghĩ rất là không dạ.
Cảm giác trống không chẳng cảm giác
thì có phải là thô thế không?
Chứ còn cái thứ ba là nữa.
Không phải không gian
còn thứ ba không?
Không không.
Đấy thế nó mới nó mới sạch chứ.
Ừ
chứ lại còn cái gì đó chờ chờ một cái gì đó ôm lấy thô vào thế sai rồi.
Nó chỉ giữ được thô và thế thôi.
Nếu mà hình tivi chỉ giữ điểm ảnh thôi. Không có trên hình tiv lại không phải điểm ảnh hết.
Ừ.
Có so với chỗ nào không phải điểm ảnh h. Ừ
đúng diễn tiến đúng rồi kệ đây là diễn tiến diễn tiến ra thôi.
Nó chỉ diễn tiến ra được đấy. Đây là chân chỉ
chỉ diễn ra được suy nghĩ thật.
Chỉ diễn ra được suy nghĩ thuật tế đúng không? Có chị rồi ạ. Chỉ hiện tiến ra được suy nghĩ thu và tế
chỉ
cho nên cái từ diễn tiến là mình đâu có nắm được một cái gì đâu đúng không ạ?
Thì nó thì đấy
thì tức là chỉ có gọi là diễn tiếng thô và tế tế thân đóng chưa?
Không không Ừ. Con có cảm giác trống không sáng tỏ ra chứ là gì?
À cảm giác cảm giác nó là suy nghĩ tế con có một suy nghĩ suy nghĩ là đây là đây là trạng thái
trong không sợ họ là thô
thế có chỉ của hai đấy không có gì được không?
Không
đấy thì có thể nói là nếu có hiểu cơ chế của nó
cơ chế gọi là kia nó là diễn tiến thì dễ tiến gì
tiến sĩ thô tế
nhưng mà suy thô và tến là cái gì
tế và tế thì chính là chính là có cái gì khác đâu.
Vì thế nên không thể nói là cái này thuộc biết kia thuộc về thô h tế được
cái gì cũng thuộc phải biết làm gì có gì không được biết
rồi
tại sao lại có hai cái khác nhau được hai cái là một
thì cái đ
chứ là sĩ thua đấy lại là một cái khác với cả cái biết bên dưới
cái đang là diễn tiến chính là cái biết
cái suy thông vào tế cũng là cái đang là dẫn tiến
cũng là cái biết chứ không phải là có một cái thuộc về cái cái thô vào đấy xong một cái thuộc phải biết Chỉ có đế thôi. Tặng tặng thô và tế để cho mình
ý là hiểu cơ
cái thô và tế nó đâu có tách ra khỏi cái đang là hay cái biết gì đâu. Nó chính là
tức là ý sư phụ nói đang là diễn tiến là ý là suy nghĩ thô và tế thôi chứ nó không phải là có một cái gì khác gọi là đang là nó biểu diễn ra thô và tế đúng không ạ? Nhưng mà
không cái đang là nó diễn tiến ra suy
thì nó chính là cái đang là những đây là đây là cái tế cái lực diễn tiến ra đây nó cũng chính là cái này là di tiến giống như là hình phim tivi theo mặt tivi
à đây đây đây
chứ không có cái gì gọi là cái khác hết.
Khác hết
ừ thì cái này đây nè
ngay tại bề mặt
chính là suy nghĩ thô và tế gọi là đang là những tiếng mà con đang trả lệ bây giờ chính cái này
là suy nghĩ thô và tế
thô và tế đúng rồi chính cái th tế này nó là kinh nghiệm là gì tế
chí thô tế này là biết
là biết đấy dạ
bây giờ mình gọi từ mới là từ này
mình từ diễn tiến để cho mình không khỏi nắm không nắm vào được nữa thôi
vâng
rồi rồi
biết thì lại nắm vào cái biết lại tưởng tượng cái biết xong rồi nắm vào cái biết đấy
vâng còn cái này là đi được
dễ chả hay nắm được cái gì nói xong là xong Ừ thì nó hay đấy nó xong là xong
chỉ là suy nghĩ thô tế
t trải nghiệm được
chỉ là x th
vì thế mới thoát
ôi giời
khi nói như vậy không thấy là đúng là chị mơ chứ gì
đúng rồiúng đây chỉ là chế thế thì đúng là mơ không
mơ đấy
có cái gì thật đâu
đúng chưa
đấy thì hiểu cơ chế chế là mơ còn nếu con xác quyết suy nghĩ là đây là mơ thì dòng suy mới đẹp thôi
vâng
vâng
không đủ không đủ để con nhận ra đây là mơ
vâng
vâng khác biệt giữa hiểu cơ chế và không hiểu cơ chế.
Còn đây là mơ con chả thấy mơ.
Con đè một cái suy thô vào con làm sao bảo thấy là mơ được. Còn con ch không cần bảo đấy là mơ con hiểu cơ chế là
đấy nhá. Cái đang là sẽ tiến ra suy nghĩ nháy thô vào tế nhá
thì tự nó thành mơ.
Ừ chỉ là suy nghĩ thôi
không ốp cái gì đây hết ốp thôi.
Thế hiểu hiểu giá trị hiểu cơ chế không?
Ông một chờ một vực với cả ông không hiểu không?
Có
mà hiểu cơ chế mới là hiểu sâu.
Vâng
đúng rồi.
Hiểu cơ chế mới là hiểu sâu. Còn ông cứ phủ định khẳng Hiểu không sâu lắm khi con vẹt
ừ
không đủ sâu
vì thế nó để rất nhiều mối nghi ngờ cho mình cho những người thực hành
vâ ạ
đúng không còn đ cực kỳ sâu hiểu cơ chế là thể cực sâu
ừ
đấy thì bây giời thường chỉ ngẫm những cái điều đấy thôi
vâng
chứ cần phải thiền quá thiền đợi cái thiền của mình nó ngon nó tự ngấm ra
dạ
còn bây giờ thường là mình phải ngấm ngẫm những cái điều từ những cái điều sự đang giả này
à
ví dụ ngày hôm nay là có thấy có biểu diễn là những cái gì khác không
hay chính xấy không ví dụ như Cái không gian chứa suy nghĩ không gian
thì cái không gian cảm giác giác thì nó chỉ là một suy nghĩ tế
còn đây là không gian thì là suy nghĩ thô thì túc này chỉ có suy nghĩ thô và tế thôi qu chứ chả cái không gian cả nó chỉ đ thô thế thôi
ừ
ngày xưa chị quá thấp nói thế con không đồng ý nữa
ngày xưa chị thử nói mấy l nói 5 7 năm
đúng rồi cái hời sửa xưa sư xưa
tôi đi Myanmar
có một hôm bí ở đầu phố đây Topping thơ và topping tế
trước cái đấy chú đã nói rồi cơ là lâu lắm rồi
lâu lắm rồi ạ
đấy nhưng mà nói được tin được nhưng con bây giờ là có trải nghiệm có nhận thức có trải nghiệm nhưng mà khi nào con tin được đấy tin rõ biết đấy
còn sợ khỏe thậm chí bị chặt Sài Gòn suy thử diễn đi chứ mình diễn tiến đi chứ mình được Sài Gòn đâu
đấy đấy gọi là không tham gia hành suy nghĩ hiểu đấy thấy là mình không bao giờ tham gia vào hai đấy cả Nó cứ diễn tiến cảnh đi Sài Gòn bà vòng chị thua thế chỉ diễn tiếng
con không đi Sài Gòn đâuì
chỉ có một cái diễn tiếng đây thôi con đi Sài Gòn bao giờ đâu có đi Sài Gònế
con không tham gia đ Sài Gòn không phải là vì con không muốn tham gia
mà có đi Sài Gòn quá đâu
đúng rồi
tại vì nó diễn tiếng nó suy nghĩ thôi và tế làm gì có mà có một
con chải lâu
con là cái đang là
đang là dễ tiến thôi
trải lúng là tiếng một cơ chế nó diễn tiến cực kỳ phức cao y cái màn hình xong rồi
thì mình mới khó nhở đấy quy về một Nó chỉ có mỗi thế thôi.
Ừ.
Nhờ và xét cái gì kiểm tra cái gì nó cũng chỉ cái đấy nó chỉ có hai thứ.
Nó có hai thứ đấy thôi.
Đấy bình như là Sài Gòn đây là hết tiền đúng không? Cuối năm không có tiền.
Thế cuối năm không có tiền gọi là cái gì mà cuối năm có tiền hoặc không có tiền đi. Trong hai khả năng đấy
cuối năm này có tiền đủ tiền trả nhân viên không nghỉ nữa đi
thì nó là cái gì?
Cảm giác lo lắng hình nghĩa nẵn đấy. Hình ảnh lương gì
cái không giả được tiền nữa là cái gì?
Không giả được tiền là Thô
rồi gì nữa cảnh suy nghĩ tế
cảnh đấy cảnh giả tiền nó là gì
cái cảnh này đ tế
thế cả hai đấy chỉ là gì
tế và thố
vậy thì
tế
cái việc mà cuối năm giả tiền hay không giả tiền nó chỉ là gì tế
tế
có gì phả đáng sợ đơn giản hơ h chạ chạ
con không tham gia được vào cảnh đấy luôn nó có đấy có cái chuyện đấy đâu mà tham gia có suy nghĩ tốt tế đi tham gia kiểu
không tham gia hành động suy nghĩ vì nó không có hành động và không có suy nghĩ không có những việc nó bảo thấy hơi chỉ có cái bă là tiến ra cái suy thua thế
còn chả tham gia gì
kinh nghiệm băng là gì cũng tiến ra suy th kiểu gì
thế nó là tôi có chiếu phim tham gia cái gì mà chiếu phim
nó cứ giống nữ màn hình chiếu phim phim này
ừ
xem tham gia cái gì
thế tại càng thấy mình cái màn hình
thế cái nàyểu này là hiểu cơ chế
à chế
còn nó khẳng định phủ định thì chưa đủ sau
cái mà s Một trong những cái màang đến thế giới là cơ chế
cơ chế
xưa này với ông thầy thì thì lo khẳng định khủng định và
vâng
có thể người xưa thấy là đủ
người nay người này phải hiểu con x người phức tạp quá rồiu nó
quá phức tạp
phức tạp của tôi
cơ chế cơ chế cơ chế đơn giản đâu có gì khó đâu diễn tiến
cơ chế được đơn giản
trời ơi
đúng không nhá là diễn tiến nó diễn tiến ra chiếu ra đấy
vâng
mình cuối cùng suy nghĩ thôi diễn thế thôi
chứ nó không diễn ra cảnh
toàn bộ
không diễn ra người không diễn ra ra việc diễn ra chuyện nó diễn tiến ra hai thứ lỗ
sợ nhỉ
xong bây giờ mới thấy là gì nó tự giải phóng nó hiện ra đi luôn
ừ
thì diễn tiến nó cũng chả có gì lưu vết lưu vết nào nữa con ngồi đây không lưu vết nào đâu sĩ thôi xong ta lượng để để thay cho mình y tế thế
có trả lưu hết không
trả lưu hết thì càng anh hôn hải nam hôm nay thì không Không phải hôn đang ngày mai không phải ông hả ngày mai đâu.
Nếu bây gi tuệ anh khôn hả năng hôm nay thì nó là cái gì
thô ngay bây giờ
cảnh đó thì là suy nghĩ tế đấy
tế và thô
ôi thích quá phê quá
mình đang vô hải nam tế
mình vô hải nam nè đúng không còn tế là gì
thô tế th
sợ thế không mua đ này nó lỡ rồi đấy ra xong thì sao nó còn nó còn giống hết từ ngày mai đâu nay
gặp nhau lại là thô tế mới toch
có khô viết gì hết chỉ có liên quan đến nhau
ngày mai gặp nhau thì hai cái thô tế mới liên quan gì liên quan
giống như phim ấy nhỉ
ừ
cảnh một 1 phút cảnh 15 phút chẳng liên quan vẫn hai người đ
tế làm sao cái trước liên quan sau nhở
tại vì cái
làm sao liên quan được nhở giải phóng đâu
diễ tiến xong diễn tiến thứ mới luôn mất luôn ngay lập tức luôn ấy ghê nh
đấy giải phóng cực mạnh
thế là đang
ngày mai cũng không phải nam nữa
bây giờ không có này
tí tí nữa chạy qua hôn cái xong ngày mai chả chuyện gì ngày mai là khả năng mới từ anh mới cả hai đứa mới
ui ừ thế sao mình phải nh
ngày mai anh mới hải nam mới
ui ừ cái giải thoát ấy
thế là tự chọn
đấy thì vấn đề của con phải rõ biết l hôm nay phải là hiểu
rõ biết hiểu thôi
con cứ rõ biết dần dần con thấy tự do sứ luân hồi này không phải chó của con được
luân hồi này là những suy thô và thế hồi làm gì con hái Không
muốn chói buộc thì nó phải là cái gì thật chứ đây
con hồi nào nữa chứ
những cái s thô và tết thôi khiếp thô và tết
biết ra cho biết tao biết sao cho đ con được
ừ
cái này chả chể nói chói được con nhá con là biết
thô thế thì là cái trong ai là biết a cái gì chói con được
ừ
có gì luân hồi đâu mà chói
có cái hoàn cảnh mà chói không có hoàn cảnh chói đâu
chứ thô thế hiện ra tan
đúng rồi
tan tại chỗ tan vừa hiện ra là tan luôn
vì nó cũng đ Phi thời gian
hiện ra chính là t hình thành khóa không?
Ừ
có hình thành được đâu
thì làm sao mà chói được có là luôn luôn tự do tự do vô điều kiện luôn thế
tự do không tí nữa sẽ có không để n phát nhá
tự do lắm
sang ngày sau gọc lại sao
không liên quan
chả liên quan lại là thô tế mới
ghê quá ghê
những cái thô tế mới nó lại bảo là có liên quan thô tới đúng rồi đấy cái thô tề xem xem là cái thề nó bảo gì
nó giết tiến ra một thô tế bảo rằng có liên quan Rồi rất liên quan đấy. Hôm qua mình chúng mình vừa ý đấy kiểu thế ví dụ
cho anh sướng cho anh sướng
cho anh sướng cho anh chị à hay trêu hay trêu.
Thế anh hỏi nam cho anh sướng cả ba thì chỉ là thế
không trải nghiệm được cái gì.
Ui giống h xem phim không?
Đúng đúng
mơ họ xem phim nó hết không?
Mơ họ
xem phim ngôn tính ấ mình hay thích chính nữ chính lấy nhau ấ nhậm hôn nhau
mơ tỉnh là không còn cái gì nữa. Rồi
đấy mơ hay chỗ có phim hết phim chả ngay mà bơ là cảnh đấy cảnh đấy là cảnh đấy hiện ra là t
cũng rất là giống phim rất giống phim
phim cũng thế là giữ lại hết lại phim không
hiện ra không có nghĩa là có gì
và nó hiện ra nó là suy nghĩ mà
nó là suy nghĩ thô và tế đấy
ra suy nghĩ thô và tế thôi mà
thế có cái gì đâu
chẳng tiến ra được gì ngoài suy nghĩ thôi tên mày đây tên mày
chỉ là chỉ diện thuyền
chỉ diễn ra được
ra được suy nghĩ thô và tí là những
chỉ tìm ra được suy nghĩ thô và tíến được suy nghĩ thô và t
bất là người luôn ấy
đấy chứ không phải đấy có gì khác
không có gì khác
không có gì khác thì cho chắc không có gì khác
không có gì khác xong lại vẫn chậ thôi thế bảo gì
thôiị trê mà
ừ đừng cho chắc
công nhận đang là để thêm một cái khô
quá mạnh n kìa sao mình cảm giác nó quá ghê ấy ừ Chỉ bài này bài mới quanh nó về cơ chế ch mới đấy không phải bài đặt tên là cơ chế chỉ diễn tiến cơ chế hai chấm
ừ
chỉ diễn tế ra được chữ không thế không có
cân thật
đi đêm có ngày lụ được vàng này
đúng là số đấy học diễn tiếng hay không
những tiếng hay ạ
thú vị không vị
chứ ông lại giảng cái bài này gì đâu nói chuyện nói chuyện chơi ra
nó chưa chơi gì sư phụ lại đi lên
sư phụ đi dạo ạ lúc đấy là sư phụ đi dạo ạ
sư phụ lại sư phụ đi dạo Nhưng mày không nhận mình biết cái này thực hành của mình nó sáng cho cả
thực hành của mình ấy chắc các bạn đi xuống từ suy nghĩ thô và tết thì
thế là tụ mới tắt số sáu nhìn xuống lại thấy dưới lại xuống đi xuống tắt tắt đến tận cho gửi cho các bạn nghe bài này được không
đương nhiên chứ bài mới thôi mà
đúng rồi tại vì nghe xong cái này mình thấy cái thực hành của mình nó được tháo tháo hết
thế bây giờ suy nghĩ thố hộ với tế thì nữa đang gọi là gì nhờ mình không phải là Làm gì đang là dưỡng tiếng suy nghĩ thổ tế hết
thích là kiểu cơ chế đi có gì đâu mà không không thấu.
Gì đâu mà không thấu.
Bình thường mình thật quá tôi thật quá.
Ôi thế là
tặng cái này cái kia
lại thấy là chỉ có tận thô và tế
cái này cũng tin
khảo sát này.
Khảo sát cái này sắc một
mộ luôn á.
Thử cả nhà đây nhá.
Hoàn thành rồi đấy.
Hoàn thành nhiệm vụ rồi.
B này là tinh thần này
chỉ có suy nghĩ thô và tết.
Ừ. là
cái này mới diễn tiến ra
đúng đứa không t răng nền từ trên
từ tầng 3 tầng hai tầng s
dụ sư phụ
răng tầng s tầng s con nào lên không
bị ai không răng đến cầu thang conò b
rồi tắt nha