Cân bằng giữa thoải mái đi và tỉ mỉ

8
Thiền 1
Ivory

Tóm tắt
AI Summary

### [Phần 1]: Bối cảnh bài giảng và Sự bứt phá kinh ngạc của các học trò Bài giảng diễn ra vào ngày 22.12.2025, tại không gian khóa thiền Ivory (Thiền 1). Đây là thời điểm các học trò vừa trải qua buổi thiền thứ hai và đang tiến hành đo đạc kết quả, chia sẻ trải nghiệm thực chứng. Bối cảnh lớp học tràn đầy năng lượng tích cực khi Sư phụ ghi nhận một sự tiến bộ vượt bậc so với các khóa trước. * **Sự nể phục tinh thần học tập**: Sư phụ bày tỏ sự hài lòng và nể phục tinh thần nghiêm túc của lớp. Thông thường, phải mất nhiều thời gian để học trò bắt nhịp, nhưng ở đây, ngay buổi thiền thứ hai, tỷ lệ "hiện diện trong cái Biết" (pro) đã lên tới 78%. * **Số liệu thực tế**: Các học trò báo cáo những con số ấn tượng. Có những bạn đạt mức 92%, 96% (Hồng Phương, Nguyên Nguyên, Thái Hư, Không Hải). Ngay cả những người có kết quả thấp nhất cũng đã vượt qua ngưỡng 6 phút "chân thực tại" trong tổng số 30 phút thiền. * **Vai trò của công nghệ và giáo pháp**: Sư phụ khẳng định kết quả này đến từ hai yếu tố: sự nâng cấp của "công nghệ" (phương pháp thiền mới giúp phá tính thật của kinh nghiệm nhanh hơn) và việc học trò không bị phân tâm bởi nhu cầu ăn uống hay các hoạt động bên lề, tập trung hoàn toàn vào việc nhận diện cái Biết. ### [Phần 2]: Phân tích cốt lõi của công thức "Thoải mái đi" cộng với "Tỉ mỉ" Đây là nội dung quan trọng nhất mà Sư phụ nhấn mạnh để giải thích tại sao có sự chênh lệch lớn về kết quả giữa các học trò. Sự thành công trong thiền không đến từ nỗ lực căng thẳng, mà đến từ sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa hai trạng thái dường như đối lập. * **Thoải mái đi (Comfortable Acceptance)**: * *Định nghĩa*: "Thoải mái đi" không có nghĩa là "thả lỏng" theo kiểu buông xuôi hay cố gắng làm cho tâm trở nên thư giãn. Sư phụ phân biệt rất rõ: **Thoải mái đi là "không từ chối bất kỳ một kinh nghiệm nào"**. * *Trạng thái*: Nếu sự căng thẳng hiện ra, hãy để sự căng thẳng đó được "thoải mái" hiện ra. Nếu sự lo lắng hiện ra, đừng cố xua đuổi nó. Sai lầm lớn nhất của hành giả là cố gắng "thả lỏng" để hết căng thẳng – đó chính là hành động từ chối thực tại. * *Ý nghĩa tâm linh*: Khi ta cho phép mọi kinh nghiệm tuôn chảy tự nhiên, ta xóa bỏ vị thế của một "người kiểm soát". Tâm ta mở rộng để đón nhận mọi thứ như nó đang là. * **Tỉ mỉ (Meticulousness)**: * *Định nghĩa*: Tỉ mỉ là khả năng **nhận ra ngay lập tức mọi dòng chảy kinh nghiệm đều là "Biết biểu hiện thành"**. * *Trạng thái*: Không bỏ sót các kinh nghiệm dù là vi tế nhất. Không phải là sự soi xét căng thẳng, mà là sự nhận diện rõ ràng. * *Hệ quả của việc thiếu cân bằng*: * Nếu chỉ *Tỉ mỉ mà không Thoải mái*: Cái tôi sẽ trở nên rất to, hành giả rơi vào trạng thái kiểm soát, rình rập kinh nghiệm, dẫn đến căng thẳng và chất lượng thiền thấp. * Nếu chỉ *Thoải mái mà không Tỉ mỉ*: Hành giả dễ rơi vào trạng thái "thả trôi", mờ mịt, không thực sự thấy được bản chất của thực tại, dẫn đến việc bị lạc vào nội dung của kinh nghiệm (mơ ngày, ngủ gật). ### [Phần 3]: Ẩn dụ về "Người bạn cũ" và Ý nghĩa của sự nhận diện Sư phụ sử dụng hình ảnh **"Người bạn cũ"** để hướng dẫn học trò cách ứng xử với các kinh nghiệm tiêu cực hoặc những suy nghĩ gây rối trong lúc thiền. * **Bản chất của ẩn dụ**: * Khi một người lạ xuất hiện, ta có thể cảnh giác, sợ hãi hoặc muốn đuổi đi. Nhưng khi nhận ra đó là một "người bạn cũ thân thương", thái độ của ta lập tức thay đổi thành sự chào đón và bình thản. * Trong thiền, "người bạn cũ" chính là cái **Biết**. Dù nó hiện ra dưới hình hài của cơn đau, sự lo lắng, hay một ý nghĩ tội lỗi, thì bản chất của nó vẫn là cái Biết. * **Phân tích hành vi "đánh đập bạn cũ"**: Học trò thường có thói quen "đánh đập" kinh nghiệm. Khi một cơn lo lắng nổi lên, hành giả lập tức dùng kiến thức (như câu chú "đây là Biết") để đè bẹp nó, che đậy nó đi. Sư phụ chỉ ra rằng: **"Mặc cho kinh nghiệm một cái áo kiến thức để dẹp nó đi chính là sự từ chối tinh vi"**. * **Cách thực hành đúng**: Ta không cần biến đổi "người bạn" đó thành một người tốt hơn (ví dụ: biến lo lắng thành bình an). Ta chỉ cần nhìn vào mặt nó và xác nhận: "À, đây là bạn cũ của mình (Biết biểu hiện thành)". Khi đã nhận ra nhau, ta để người bạn đó tự do đi lại hoặc biến mất mà không can thiệp. Việc của ta chỉ là ngồi đó và nhận diện, không manh động. ### [Phần 4]: Khảo sát đối thoại và Sự chuyển hóa của các học trò (Không Hải, Nguyên Nguyên, Thái Ngoan) Đoạn hội thoại này tường thuật lại quá trình các học trò đi từ sự hoang mang, thất bại đến lúc chạm được vào trạng thái "thiền Pro". * **Học trò Không Hải (Từ 31% lên 92%)**: * *Diễn biến tâm lý*: Không Hải chia sẻ rằng mấu chốt nằm ở việc ứng dụng đồng thời sự thoải mái và tỉ mỉ. Thay vì né tránh những kỷ niệm buồn hay sự sợ hãi, Không Hải đặt câu hỏi trực tiếp vào kinh nghiệm: "Việc lấy người này, việc sinh ra trong gia đình này là cái gì? Nó là Biết biểu hiện thành hay là cái gì?". * *Sự chuyển hóa*: Bằng cách nhìn thẳng vào mọi suy nghĩ bắn ra và kiểm chứng chúng, Không Hải nhận thấy mọi thứ đều là cái Biết. Sự sợ hãi biến mất vì "cái gì hiện ra cũng được, vì hiện ra thì nó là Biết". * **Học trò Nguyên Nguyên (Sự nhầm lẫn về "Thoải mái")**: * *Vấn đề*: Nguyên Nguyên nhận ra mình bị mắc kẹt vào khái niệm "cảm giác thoải mái". Cô cố gắng bước vào ca thiền với tâm thế thư giãn nhưng thực chất lại đang từ chối những kinh nghiệm vi tế như sự lo lắng. * *Bài học*: Sau khi nghe lại ghi âm của Sư phụ, cô hiểu rằng thoải mái là "không từ chối". Cô phát hiện mình đã "mặc áo kiến thức" cho kinh nghiệm để yên tâm thay vì nhìn thẳng vào bản chất của nó. Khi cô thay đổi sang thái độ "không cần nhắc, chỉ cần nhìn", sự liên tục của cái Biết tự động xuất hiện mà không cần nỗ lực. * **Học trò Thái Ngoan (Sự mất cân bằng giữa Thả lỏng và Tỉ mỉ)**: * *Thất bại*: Thái Ngoan tụt xuống 12% vì rơi vào trạng thái "thả trôi". Cô hiểu sai về sự thoải mái, dẫn đến việc để kinh nghiệm trôi đi mà không nhận diện được chúng là cái Biết. Cô rơi vào trạng thái "phê phê", mờ nhạt (lạc vào cảnh). * *Giải pháp*: Sư phụ nhắc nhở Thái Ngoan về việc phải xác quyết trước khi thiền: "Kể cả gương mặt ác quỷ hiện ra thì đó vẫn là bạn cũ". Sự xác quyết này giúp hành giả không phải "lục túi, kiểm tra chứng minh nhân dân" của kinh nghiệm trong lúc thiền, từ đó giữ được sự tỉ mỉ mà vẫn nhàn nhã. ### [Phần 5]: Ẩn dụ "Sóng tự vỗ trên biển" và "Xem phim ở rạp" Sư phụ đưa ra những hình ảnh sống động để mô tả trạng thái trạm thả (không làm gì thêm sau khi đã nhận diện). * **Sóng tự vỗ trên biển**: * *Ý nghĩa*: Cái Biết là đại dương, các kinh nghiệm là những con sóng. Sóng tự nổi lên, tự vỗ và tự tan biến. Đại dương không cần làm gì để sóng phải vỗ theo ý mình. * *Ứng dụng*: Nhận ra cái Biết rồi thì để mọi thứ tự xảy ra. Nếu ta cố can thiệp vào dòng kinh nghiệm, ta giống như người cố gắng nắn chỉnh từng con sóng trên mặt biển – một việc làm vô ích và mệt mỏi. * **Xem phim ở rạp (Phân tích của Hồng Phương)**: * *Sự thấu thị*: Hồng Phương đặt câu hỏi: "Tại sao xem phim 2 tiếng ta rất tỉ mỉ, không bỏ sót chi tiết nào mà không thấy căng thẳng, nhưng thiền 30 phút lại căng?". * *Nguyên nhân*: Vì khi xem phim, ta có sự **hứng thú khám phá**. Ta không định nghĩa trước kết quả bộ phim phải như thế nào. Còn khi thiền, ta thường mang theo một "hành giả" muốn đạt điểm cao, muốn đúng quy trình, dẫn đến sự kiểm soát. * *Chìa khóa*: Thiền với tâm thế "hứng thú xem cái gì sẽ xảy ra tiếp theo". Khi có sự hứng thú với sự thật, sự tỉ mỉ sẽ xuất hiện một cách tự nhiên mà không gây căng thẳng. Đây chính là điểm giao thoa hoàn hảo giữa thoải mái và tỉ mỉ. *(Vẫn còn nội dung tiếp theo về các bước thực hành của nhóm Thiền 2 và cách phá bỏ cái tôi "người làm thiền" một cách nhẹ nhàng)* ### [Phần 6]: Phân biệt rạch ròi giữa "Thoải mái đi" và "Thả lỏng" Trong quá trình hướng dẫn, Sư phụ đặc biệt lưu ý học trò về việc sử dụng ngôn từ, bởi ngôn từ sai lệch sẽ dẫn đến hành vi thực hành sai lạc. Nhiều học trò (như Hạnh Nguyên, Thái Ngoan) thường nhầm lẫn giữa "thoải mái đi" và "thả lỏng". * **Bản chất của "Thả lỏng"**: Sư phụ chỉ rõ rằng "thả lỏng" thực chất vẫn là một hình thức điều chỉnh kinh nghiệm. Khi hành giả thấy mình đang căng thẳng, họ nỗ lực dùng ý chí để "thả lỏng" ra với hy vọng đạt được trạng thái thư giãn. Hành động này chứa đựng sự từ chối đối với cái đang là (sự căng thẳng) và mong muốn thay đổi nó thành một trạng thái khác. Đây vẫn là dấu vết của "thằng hành giả" đang can thiệp vào dòng chảy tự nhiên. * **Bản chất của "Thoải mái đi"**: Đây là một thái độ chấp nhận tuyệt đối. Nếu kinh nghiệm hiện ra là sự căng thẳng, hãy để sự căng thẳng đó hiện ra một cách "thoải mái". Sư phụ nhấn mạnh: **"Căng thoải mái đi!"**. Nghĩa là, ta không tìm cách triệt tiêu cái căng, mà cho phép cái căng tồn tại mà không phán xét, không xua đuổi. * **Sự khác biệt về kết quả**: * "Thả lỏng" dẫn đến sự kiểm soát tinh vi và sự mệt mỏi do phải duy trì một trạng thái giả tạo. * "Thoải mái đi" dẫn đến sự buông xả thực sự vì không còn ai đứng ra để điều hành hay sửa chữa thực tại. ### [Phần 7]: Nghệ thuật "Đi trên dây" – Điểm cân bằng mong manh của hành giả Sư phụ mô tả trạng thái thiền đúng đắn giống như việc một nghệ sĩ đi trên dây, nơi chỉ cần nghiêng một chút về bên nào cũng đều dẫn đến thất bại. * **Ranh giới giữa Tỉ mỉ và Căng thẳng**: Tỉ mỉ là quan sát rõ ràng mọi thứ đi qua. Nhưng nếu hành giả mang tư duy "Tôi phải xem được tất cả 1000 người đi qua, bỏ lỡ một người là chết", thì ngay lập tức tâm sẽ rơi vào trạng thái kiểm soát, rình rập và căng thẳng tột độ. Đây chính là lỗi mà Hạnh Nguyên mắc phải (chỉ đạt 8% do quá căng). * **Ranh giới giữa Thoải mái và Thả trôi**: Ngược lại, nếu hành giả tự nhủ "Bỏ qua một vài người cũng không sao", thì tâm sẽ lập tức buông lơi, dẫn đến việc bỏ qua hàng loạt kinh nghiệm và rơi vào trạng thái mờ mịt, "phê phê", không còn sự tỉnh giác. * **Giải pháp thực hành**: Sư phụ dạy rằng không có một công thức chung hay một lý thuyết nào có thể thay thế cho sự tự trải nghiệm. Hành giả phải "cày cuốc", thực hành nhiều lần để tự cảm nhận cái "làn ranh mỏng manh" đó. Đó là trạng thái **"Cố gắng hết khả năng của mình nhưng không được lậm sang kiểm soát"**. Ta vẫn quan sát tỉ mỉ như một người xem phim đầy hứng thú, nhưng không áp đặt kết quả hay ép buộc kinh nghiệm phải diễn ra theo một kịch bản định sẵn. ### [Phần 8]: Kỹ thuật phá bỏ cái tôi "Người làm thiền" (Kinh nghiệm từ nhóm Thiền 2) Đối với những học trò đang bị kẹt vào sự căng thẳng (như Hạnh Nguyên), Sư phụ truyền dạy kỹ thuật 3 bước của nhóm Thiền 2, đặc biệt tập trung vào việc xử lý cái tôi "đang làm thiền". * **Vấn đề của việc "Tìm tôi trong kinh nghiệm"**: Trước đây, học trò thường mất nhiều công sức để tìm xem "cái tôi nằm ở đâu" để phá bỏ nó. Cách làm này đôi khi gây thêm sự căng thẳng không cần thiết. * **Bước 1: Nhận diện cái tôi là "Tưởng suy"**: * Sư phụ hướng dẫn: Thay vì đi tìm cái tôi, hãy nhìn thẳng vào cái mà mình đang gọi là "tôi đang làm thiền". * Khi nhìn sâu vào đó, ta chỉ thấy gì? Ta chỉ thấy những **hình ảnh (màu sắc)**, **cảm giác (xúc chạm)** và **suy nghĩ**. * Kết luận ngay lập tức: Cái gọi là "người làm thiền" thực chất chỉ là một sản phẩm của sự tưởng tượng (**Tưởng suy**), không hề có thực thể độc lập. * **Bước 2 & 3: Kết nối với cái Biết**: * Sau khi thấy "người làm thiền" chỉ là tưởng suy, ta nhận ra rằng mọi tưởng suy đều hiện ra trong Biết và không tách rời khỏi Biết. * Như vậy, cái "tôi làm thiền" mà ta đang sợ hãi hay đang cố gắng bảo vệ thực chất cũng chính là **Biết biểu hiện thành**. * Kỹ thuật này giúp hành giả "hết sợ" một cách nhanh chóng vì đã phá bỏ tính thật của cái tôi một cách thuyết phục mà không cần tốn sức. ### [Phần 9]: Hiện tượng "Hoang mang" – Bằng chứng của sự chuyển hóa Một đoạn hội thoại quan trọng diễn ra khi các học trò (Vũ Trang, Tuệ Anh, Bích, Quế) chia sẻ về trạng thái hoang mang trong ca thiền buổi sáng. Sư phụ đã phân tích sự "hoang mang" này dưới góc độ tâm linh sâu sắc. * **Nguyên nhân của sự Hoang mang**: Các học trò thử nghiệm việc **"không nhắc"** (không thầm gọi tên "Đây là Biết"). Ngay lập tức, cái tôi của người hành giả rơi vào trạng thái mất điểm tựa. Thói quen cũ của hành giả là phải "chụp" lấy một cái nhãn (label) để cảm thấy yên tâm. Khi bị tước bỏ công cụ "dán nhãn", họ đối diện với sự trống rỗng và hoang mang tột độ. * **Ý nghĩa của sự Hoang mang**: Sư phụ khẳng định sự hoang mang này là một tín hiệu tốt. * Thông thường, hành giả dùng câu nói "Đây là Biết" như một tấm khiên để che đậy kinh nghiệm thật. * Khi bỏ tấm khiên đó ra, họ mới thực sự chạm vào "kinh nghiệm trần trụi". * Sư phụ giải thích: **"Chính cái hoang mang đó là bằng chứng nói lên nó là Biết biểu hiện thành"**. Ta không cần một câu nói sau lưng để xác nhận nó là Biết, mà chính sự hiện diện của kinh nghiệm (dù là hoang mang) đã là minh chứng cho cái Biết rồi. * **Sự tự tin sau cơn hoang mang**: Khi hành giả dám đối diện và "để cho sự hoang mang nổ ra", họ đạt được một sự tự tin mới. Họ không còn sợ bất kỳ kinh nghiệm đặc biệt nào (đau đớn, lo âu, hoang mang) vì đã thực chứng được rằng tất cả đều là một bản chất. Đây chính là sự tự tin của một người đã thấy sự thật, không phải sự tự tin do có kiến thức giỏi. ### [Phần 10]: Kết luận và Định hướng cho các ca thiền tiếp theo Kết thúc buổi trao đổi, Sư phụ nhấn mạnh vào tinh thần thực hành bền bỉ và sự "hứng thú" đối với chân lý. * **Thiền là sự khám phá**: Sư phụ nhắc lại ý tưởng của Hồng Phương: Thiền là ngồi xuống để xem sự thật diễn ra như thế nào, giống như xem một bộ phim mà ta không biết trước kịch bản. Sự hứng thú này sẽ tự động mang lại sự tỉ mỉ mà không cần nỗ lực căng thẳng. * **Văn hóa "Vỗ vai"**: Sư phụ khen ngợi tinh thần học hỏi lẫn nhau của các học trò. Những người tiến bộ nhanh (như Vũ Trang, Viết Tùng) đã "vỗ vai" truyền đạt kinh nghiệm cho người khác, giúp cả nhóm cùng nhảy vọt về kết quả. * **Lời dặn cuối**: Sư phụ khuyên các học trò tiếp tục cày cuốc, thực hành 1-2 ca thiền nữa với tâm thế "thoải mái đi" và "tỉ mỉ", giữ vững xác quyết rằng mọi thứ hiện ra chắc chắn là "người bạn cũ" (Biết biểu hiện thành), không có phương án thứ hai. ****

Bản gõ chi tiết
Transcript

Vào lớp thì thấy căng ngan thực nhưng mà người ta tới bộ nhanh hơn nó con ta giỏi hơn rồi căng cái gì người ta giỏi thế thấy nể phục như phục mà nể phục nể phục mà nể phục tinh thần học tập rất là nghiêm đúng không buổi thiền thứ hai đã lên các bạn lên 78% rồi chân thực tại ấy buổi thiền số hai k số 2 đây nhá thứ hai mình làm l bao lâu mọi người lặng l ba k thứ hai đã có pro lớn 78% rồi chỉ ngay k thứ hai Vẫn đang on xem đâu 78% nhân 30 phút đi là bao nhiêu phút khoảng 24 24 rồi đấy 24 phút rồi bán được mình phải ba sau khi che bếp che buổi khoảng 24 đến 26 sau đấy là trình sợ chen buổi một là có 6 đến 8 Chị vẫ làm về Hà Nội rồi. Em có nào đã dừ lại buổi hai bao nhiêu phút nào? Từ lại đi mở lại lệ sử đi có sử không? Buổi cho hai bao nhiêu phút của chính mình đi. Có ai nhớ không? Có ghi không? Đi bộ lẫn ngồi không? Chỉ ngồi thôi. Chỉ xếp và ngồi thôi. Các bạn không có đi bộ luôn. Ngồi cao nhất lớp hôm đấy các bạn là không cho đi bộ luôn. Bắt đi bắt ngồi từ đầu luôn. Wow ngồi cao nhất lúc buổi chiều đấy là Hải Yến là 26 phút còn trung bình mọi người. là 6 phút với Khánh Vân thấp nhất là 6 phút trung bình mọi người khoảng 11 cho đến 17 18 các bạn ấy trung bình là khoảng 65% wow cá bệt có 78% 2 x 65 30 bao nhiêu 3 phút nào 65 x 30 là 21 195 phút đấy đấy chung mình các bạn buổi buổi số buổi số 2 thấp nhất là bao nhiêu thấp nhất thì có bước minh 10 10% là 2 phút m Mấy thôi 3 phút thấp nhi là con bạn Hạnh 37 phút 37 37 37% 37% nhờ sau đấy là tầm 50% trở lên 10 phút rồi nhất là hơn 10 phút rồi sau 50% trở lên hết nhanh các bạn có công nghệ là cho nó thành cho nó thành tử suy trước phá thật trước đã thế nó nhanh hơn nhiều đấy là cái nâng cấp của công nghệ đấy thế hay là các bạn không ăn uống gì nên là chắc chắn là đây là do công nghệ xịn rồi đúng không phải các con ăn uống rồi lên thì còn còn bảo là xu độ này kia thì Các bạn là không ăn uống gì thì đấy là chứng tỏ của vậy nó rất là xịn đúng không? Nó phá nó phá tính thật mà nên là bảo nó là hiện ra trong biết là biết dễ hơn hẳn không có nhu cầu ăn đồ mình là thật cái đó thật hoặc còn không có nhề ăn cái gì luôn có nhu cầu ăn cái gì ăn mặt với nhau nhưng mà lớp này là nhà đ để bao nhiêu không có mảy may chạ nào thôi quay lại nhóm mình nhóm mình đang b đang đến đoạn nào rồi đ mấy giờ ăn ấy nhỉ 7 gi đúng khôngạ có mấy giờ thì là mấy giờ sao để để biết đ dậy mà sớm tí thì ăn lẩu cũng được tại ăn mừng mà nó lâu rồi cũng không lâu thực ra đến giờ là sự rất hài lòng rồi đến giờ ấy với các con ấy là sự hài lòng rồi thậm chí không cần ca tối này chả sao hết là sự thật hả chưa hài lòng Được rồi. Thế thì rằng một lúc đọc mục tiêu cho mọi người đi đợt này ấ là 100% mục tiêu chỉ lên 100% thôi. Chặt từ hôm qua rồi đâu. Chạy dư đ sớm hài lòng đ con đã xong cái phần phần mà dụ kế hoạch dụ rồi. này lại ch nhưng mà hoa thơm trái gọt lại nằm ở phần này đấy. Thế mới đau chứ đ cái kia chỉ là vẫn là sổ đỏ thôi. Còn mới là kết thúc một trang sổ đỏ rực rỡ nhưng bây giờ vẫn là đất là s thì con chọn giờ đây mình ăn ăn xong tập tiếp về học tiếp được với các bạn ăn xong rồi sáng mai mới học bây giờ 6 gi rồi nên là không bây giờ không hội bây đo đạc tí cũng được nhá đò đạc xong rồi ăn uống xong rồi tối mới là chính nhá ai không phải 1k tôi 2k thế giờ Nào đọc đi nào. Tôi đọc tay mấy người hú lên mấy ca chứ không 2k nhưng mà đo ca muốn tắt riêng à mấy bạn muốn tắt 2k đâu đúng không? Không con chọn K ca con tưởng nhất đi hoặc là hay là số cao nhất trong 2k ạ. Khánh chị biết ca nào như đứa thần thôi cứ chọn một ca đi mình đi mọi người tùy con chọn cho mình 100k 1k mà con cho là cao nhất. Như là sư phụ chỉ đòng nhát thôi. Thái hư hủ là gì? Thứ hai chị 2k 2k pluso 92% Tuệ ma tuệ ma ng trước nữa chư? Ừ đập sau đi. Tuệ ma sợ chưa sao mà chị chị tôi về là đi để luôn. Biết gì vậy là thầy biết vậy mà 50% lần sau đừng đo thái hư đầu tiên được không anh em kỳ vọng 50%á 50% hồng hẳn minh 2k đấy là sao đọc chiến thuật nhá đọc không hiến thuật gì giống như đọc mỹ nhân trước xong rồi chẳng ai muốn đo tiếp 44% không gian Plus 14:30 đến 15 gi cần thời gian không nói giờ đâu 1k hay mấy k thôi gần nhất 1k nói không gian 25% Nhật Dũng Nhật Dũng 55% Pháp Thảo dạ trung 2k Pháp Thảo 30% không may 1k lúc 3 không mây 25% không hả dạ con trung bình 3k lần sau đừng đo không hải đầu tiên nhá 92% uiời đấy mấy kh mặt phải cạch ra khỏi danh sách nó cho cuối cùng Khánh vân v chưa thấy comment gì à rồi thôi bỏ qua bỏ qua không nhưng mà chị ấy xin cao nhất Phương Thúy mới 1k à Th mấy ca Phương Thúy 25% Khánh Vân Trung bình 4k Khánh Vân 4%. Nguyên Linh trung bình 2k. Nguyên Linh 20%. Trời không trung bình 2k trời. 55% Hải Yến 25% Vũ Thần có trung bình 3 sau ạ. Cách khỏi danh sách đọc đầu tiên nhá. 92% Mỹ nga kinh dị quá là Nga 25% Hồng Anh trung bình 2k Hồng Anh 30% viết Tùng 60% Hạnh Nguyên một ca gần nhất Hạnh Nguyên 8% Hồng Phương Đ số 2 Hồng Phương là phải cởi danh sách nhá. Ui giời Hùng Phương 96%. Ui giời ơi. Nguyên Nguyên Trời ơi. Nguyên Nguyên cũng nên không nên dùng cho vào sách đầu tiên nhá. Cuối cùng rồi đấy. Cuối cùng. Cuối cùng thì ok 96%. Trời ơi. Đấy biết ai cho cuối chưa? Số cá sạ sao? Hồng Phương Nguyên Nguyên ai nữa? Thái Hư gì nữa? Hồ hả Hồng Hải ờ sức mạnh khỏe đúng không? Cất sức mạnh cứ thế mà làm. 296 392 nào bốn bạn đấy có thể phát biểu hóa không? Đúng bạn nào rút được cái gì hay có thể chia sẻ với anh em. Năm người ạ. 29692 à những ngày trên 90 có thể rút được cái gì đó chia sẻ. Dạ. Nguyên Nguyên Hồng Phương này 96 không bắt buộc đâu đúng không? Dấu bài cũng được mà. Dạ. Đúng không? Mấy khi đua thì mình top có đợ cho anh rút được cái gì hay thì chia sẻ thôi. Ờ không hải. Không hải. Bao nhiêu? Con là 92. Lần trước bao nhiêu buổi thước bao nhiêu? Con là lúc sáng là 31 ạ. Rồi ok. Đấy thầy Hải Nam phải hô khiếp là Thì con tức là về cách làm ấy thì con với các bạn cũng tư và làm giống nhau. Tức là trước khi thiền thì vẫn xoay bình thường cái logic sư phụ mới giảng ấy ạ. Ừ. Sau đó thì xác quyết được là tất cả cái hiện ra chỉ là biết biểu hiện thành và cứ không có không có một cái phương án nào khác. Không có phương án nào khác. Thì con có đọc theo cái quyển sổ mà mà mấy cái câu sư phụ ghi chú hôm qua nữa. Ừ. Là cái gì mà mờ ấy à. Ừ. Tức là không từ chối cái gì mờ này, không từ chối cái gì căng ấy mà chỉ thấy nó là biết biểu hiện thành thì con có đọc trước những cái câu như thế xong thì khi vào thiền thì cứ bình thường làm như thế. Nhưng mà con nhớ hai cái ki mà sư phụ giảng sáng nay á ừ là tỉ mỉ cộng với a tức là gì nhỉ? Thoải mái cộng với tỉ mỉ thì làm sao mà để ứng dụng được cả thoải mái cộng với tỉ mỉ vào trong thiền ấ thì bọn con vâng vừa thoải mái như bạn nào mà đùng hai đấy sẽ lên cao số cao đấy bạn nào rơi một trong hai số thấp có gì nữa rơi vào tỉ mỉ mà không thoải mái được ấy thì cái tôi rất là to số chất lượng thấp ngay Rơi thoải mái không tìm mỉ có thấy được cái gì đâu mà mà số to thoải mái mà không tìm mỉ thì có sấy được thực sự đâu mà thấy được vài cái xong rồi tưởng là ngon thế ạ. Ừ thì thì sư phụ cũng nói rõ sáng nay là thoải mái là gì? Là không từ chối bất kỳ một cái kiệm nào. Cái gì hiện ra cũng ok hết cho nó thoải mái tuôn ấy ạ. Thì còn tỉ mỉ là tỉ mỉ là gì? Nhận ra ngay cái dòng chảy đấy nó là biết biểu hiện thành. Thì con làm đúng như thế thôi. Tức là cứ cho mọi thứ nó tuôn và mọi thứ từ quá khứ này. Tất cả những cái kỷ niệm mọi đng buồn gì nhớ rồi. Hôm qua bảo là anh nhỉ anh cứu độ tha nhân em đi là cái gì nhở? Anh gì đấy? Tận hiến vì tha nhân anh. Anh tận hiến bị tha nhân với em đi. Đấy rồi hiểu rồi. Nhớ rồi. Thì là con thấy là tất cả mọi cái chuyện nó cứ tự động nó tuôn ra và nhận ra nó là biết biểu huyền thành thì lúc đấy xong con cũng nổi lên một sợ chết rồi. Hình như là lại chui vào tất cả những cái câu chuyện rồi. Thì sao mà ơ chui vào thì cũng là biết biểu hiện thành thì con thấy tức là mấu chốt thì sư phụ nói hai cái ki sáng nay rồi và cứ thực hành đúng như thế á. Thì con thấy nó như con thì các bạn học cái gì? Tôi là thành lôi sự nói không như có cái kinh nghiệm chia sẻ anh em phải cảm nhận được chứ cảm nhận là ví dụ như tôi thấy đúng sự nói thì anh học được cái gì sách giáo khoa thế cần gì nghe sụ con nói nữa ví dụ là những cái hình ảnh những cái ảnh ngày xưa nó hiện ra ấy nghe ng ví dụ như những cái hình ảnh quá khứ ảnh gì ví dụ như là nhá con sẽ tự nhiên là ơ mình con tự nhiên lúc đấy nó bắn ra tất cả quá khứ mình sinh trong cái gia đình này này là cái gì này à nó sẽ hiện ra là con sẽ đặt câu hỏi là cái cái việc sinh ra trong gia đình này là là cái gì? Là biết biểu hiện thành hay là cái gì? Tức là nó tự động bắn ra cái câu hỏi đấy và nhìn đúng vào kinh nghiệm. Xong lại à vì sao mình lấy cái người này xong nó cũng con cũng hỏi là ơ thế cái việc mà lấy cái người này nó là biết biểu hiện thành hay là cái gì nhỉ? Tức là cái câu họ cứ mỗi một cái kinh nghiệm hiện ra thì con cứ đặt câu hỏi nó là biết bị huyện thành hay nó là cái gì nhỉ? Thì xong con lại nhìn vào kinh nghiệm. Mỗi một cái suy nghĩ bắn ra ấy có lúc là nhìn vào ví dụ nhìn vào cái cây thì con cũng hỏi là thế cảm giác mà nhìn vào cái cây này nó là biết biểu hiện thành hay nó là nó là cái gì nhỉ? Thì xong lại tức là nó cứ bắn ra như thế. Như vậy mỗi suy nghĩ bắn ra là con lại nhìn vào kinh nghiệm hỏi xem là cái suy nghĩ đấy là cái gì. Đúng ạ. Thì là cái suy nghĩ đấy chính là biết hiện thi. Vâng. Với lại có một cái ki nữa mà lúc sư phụ nói ấ tức là mình đi ngồi thiền để làm gì ấ là để mà kiểm chứng sự thật ý thì con chỉ nhớ mấy cái ki đấy thôi. Thế kiểm chứng sự thật là gì? Kiểm chứng những cái hiện ra này nó có phải là biết biểu hiện thành không? Ừ. Thì cứ cái gì hiện ra thì con hỏi nó có phải là biết biểu hiện thành không hoặc là nó là cái gì. Ừ. Thì thì xong lại nhìn vào kinh nghiệm. Thế Vâng. Và lúc đấy thì cũng không có sợ nữa bởi vì là ô cái gì nó hiện ra cũng được vì cứ hiện ra thì là nó là biên biểu hiện thành và hỏi luôn và thấy nó đúng là như thế. Ừ thế ạ. Con thấy như thế được rồi tiếp đi các bạn còn lại gọi nào muốn chia sẻ gì không đâ nguyên nguyên đương vương vương nói đi. Con thì 96 từ 3 lên 96 từ 3 đến 96 ờ đúng rồi. Sợ hãi tức là sáng nay sau khi mà con thiền xong đo thì ra 3% thì Trước khi mà sư phụ đo ấy thì con thấy Thiền Song rất là tự tin. À con thấy rất là tự tin. Thế thôi. Đến khi đo 3% thì lúc ý tự dưng cảm thấy nó rất là hoang mang. Có một cái gì đấy mà rõ ràng lúc trước tự tin mọi thứ đều là biểu hiện của biết mà. Thế sao bây giờ tự dương đo phần 3% nó lại hoang mang thế nhỉ? Thế thì sau đấy bọn con cũng tư sang bên chỗ Hồng Anh Tư cũng nhờ Viết Tùng chia sẻ thêm thì buổi sáng bạn ý đo là 42%. là cao nhất của nhóm con. Ừ thì bạn ý cũng chia sẻ là ờ bạn ý đi vào thiền và không ờ con ấn tượng ở cái là khi mà thiền ấy thì bạn ý thấy không cần phải làm gì cả. Tức là bạn có một cái trạng thái là không không cần phải làm gì thêm nữa. Thì à đấy là một cái ấn tượng này. Cái thứ hai nữa là à Minh Thành cũng chia sẻ và Nhật Dũng cũng chia sẻ. Tức là có mấy người chia sẻ nhưng con đại đại ý con nhớ là mà mình cần xả quyết trước đấy là ờ trước khi thiền ấy tức là tất cả mọi thứ tất cả mọi thứ hiện ra này nó là đều là cảm giác không có thật ờ và mọi thứ hiện ra đều là biết biểu hiện thành thì sau đấy con về con đọc lại cái nốt của Vũ Toàn tóm tắt mấy bài ghi âm trước ấy ạ thì con cũng có ghi ra sổ hai bước khi mà sư phụ giảng là có hai bước khi mà cái thiền plus ấy thì sẽ có hai bước bước đầu tiên là xác quyết là tất cả những ờ tức là tất cả chỉ là cảm giác chứ không có thật ấy. Ừ. Bằng cái logic mà ờ không không có cơ sở khách quan mọi thứ à cái gì nhỉ? Tưởng đều là à tự tự động hiện à tự động phân tự tự động phân tự động tách không có cơ sở khách quan và nó bằng với cả không có thật. Còn b Bước thứ hai là sẽ thấy mọi thứ hiện ra đều là biết biểu hiện thành. Thì con ghi lại hai cái bước đấy. Và sư phụ cũng ghi thêm cái lưu ý là trong quá trình thiền thì có thể có hai bước hoặc là một bước xem cái gì mà mình ừ đồng ý được luôn ấy thì mình có thể là biểu hiện là biết biểu hiện thành luôn. Thì con cũng nhớ cái đấy và sau đấy thì con đọc thêm cái lưu ý của Châu Anh gửi hôm qua ở trong Lotus về cái việc là mọi th mọi kinh nghiệm ưu tiên là cái gì. Tức là kinh nghiệm mờ mịt hay là à rối gen ưu tiên cái đấy hơn là cái việc mà cố gắng để biết rõ ràng. Đấy thì con ghi lại sổ mấy cái quan trọng đấy thì con đọc lại thôi. Sau đấy thì vào thiền thì thiền hai cái ca buổi chiều thì con thấy khác buổi sáng một cái là buổi sáng ấy thì con cũng về về cái lúc mới vào thiền ấy cũng thoải mái cũng để cho các kinh nghiệm các thứ hiện ra. Nhưng mà buổi sáng ấy thì khi mà hiện ra thì con thấy là giống như kiểu nếu mà nhớ lại thì sẽ giống như kiểu là một người xem hơn, tức là một người đang xem bộ phim và phim nó hay như thế nào đó, chiu chiu như nào đấy. Và sau đấy đứng lên rất là vui vẻ. Có vì thế rồi, có vị thế tôi đúng không? Đấy, con có cảm giác là như thế. Ờ có th có thể là hỏi được một vài lần nhưng mà như sư phụ nói lúc nãy ấ là có thể là mình bị lạc vào cái cảnh ấy và có vị thế của người xem. Còn buổi chiều hôm nay thì con cũng thả lỏng để mọi kinh nghiệm các thứ hiện lên không từ chối cái gì. thì hiện lên thì chỉ nhìn vào nó xem nó là cái gì thôi. Thì ờ ừ con thấy nó khác là có một cái sự liên tục rất là rõ ràng. Nó khác buổi sáng ở đấy. Buổi sáng thì con sẽ thấy là ừ nó sẽ không phải là cái sự rõ ràng đâu mà nó là một cái gì đấy nó hay hay nó hay và nó chiu chiu như đi xem phim ấy. Ừ. Bị lừa đấy. Bị lừa đấy. Nhưng mà cái buổi chiều thì nó có khác là cái ấn tượng đối với con sau khi thiền đấy là sự rõ ràng. Không cần biết nội dung ở trong là cái gì, cũng không nhớ rõ nó là cái gì đâu nhưng nó rất rõ ràng. Có một cái sự cái gì đấy liên tục rất rõ ràng à và không không có nhu cầu gì đấy sửa chữa cái gì cả ở trong đấy. Thì con đấy là cái thấy là hai cái điểm khác thì cái con đo thì nó cũng có khác nhau chênh lệch rất là rõ ràng như thế. Thì thì lúc nãy khi mà đến đây nghe ké bạn các bạn nhóm thiền hai ấy Ừ thì nó cũng có một cái đoạn sư phụ giảng về cái sự rõ ràng ấy. Ừ thì con thấy là hình như rất là đúng rồi. Là buổi sáng là hình như mình đang để ý vào nội dung nhiều hơn là để ý vào cái rõ ràng của nó. Như bị có một đoạn sư phụ giảng với nhóm thiền hai là hút vào à vào vật ấy. Ừ. Hay hay là để ý vào cái sự rõ ràng hiện ra ấy. Đấy. Con thấy khác nhau thế thôi. Ừ. Ok. Tiếp đi. Nguyên Nguyên đi. Dạ thưa sư phụ là ờ sau cái ca thiền hồi sáng á thì ờ tụi con có về tư lại với nhau để rút kinh nghiệm thì lúc mà mà ngồi tư với các bạn ấy thì tụi con có nhận ra một vài điểm là ví dụ như ờ tụi con bị mắt vô ca vô cái chữ là thoải mái đi thì tụi con bị mắc là thoải mái là cái cảm giác thoải mái. Ừ. Có nghĩa là Dạ. Nhưng mà sau khi mà nghe lại cái bài ghi âm của sư phụ á thì làm rõ ra là thoải mái nó là không từ chối một cái gì cả thì mới nhận ra là ồ trong ca thiền mình đã từ chối quá nhiều rồi. Thoải mái là khi xảy ra thì xảy ra đi không từ chối đâu. Thoải mái đi. Đấy gọi là cảm thấy thoải mái đi. Dạ chứ không phải là bước vào ca thiền với một tâm thế là anh làm gì em thì làm thoải mái đi. Còn em phải căng thẳng chứ đúng không? Đấy nhưng mà anh cứ làm gì làm đi. Anh muốn làm gì làm cũng được đấy. Thoải mái đi đấy. Dạ. Thì sau khi mà làm rõ ra được cái cái cái thoải mái đi bằng việc là không từ chối bất cứ một kinh nghiệm gì thì con nhìn lại là trong cái ca thiền mình đã từ chối những cái gì thì mới nhận thấy là mình đã từ chối rất nhiều. Trong đó có những cái rất là vi tế, rất là tinh vi như kiểu là vi Ví dụ như đoạn đầu thì mình vẫn cái gì mình vẫn vẫn như thế nhưng mà đến một đoạn khi mà con cư bị bị bẳng đi một đoạn ấy xong thì có một cái cảm giác là lo lắng hiện ra thì ngay lập tức là bỏ qua cái lo lắng đấy mà lại dùng kiến dùng cái cái cái câu là đây là biết biểu hiện thành để mà cover lên cái đấy thì con nhận ra là lúc đấy con con không nhìn vào cái cái cái kinh nghiệm thực tại là cái cái cơn lo lắng. Ừ. Mà khi nó vừa ngoi lên á thì con con dẹp nó đi từ chỗ nó bằng cách dùng bằng cách là mặc cho nó một cái áo kiến vào. Vâng. Thì con thấy là đó không không phải là trân trọng, không phải là là mình cho cái kinh nghiệm nó lên thoải mái lên để mà mình nhìn thẳng vào nó để thêm thật sự bản chất của nó là gì mà là mình mình chính xác là mình đi sửa kinh nghiệm. Ừ. Mà đấy thì một cách rất là vi vi tế đến độ là lấy kiến để mà mà tròn lên cho nó. Thì thì tụi con nhận ra cái đấy và rất là đánh đánh động ấy ạ. Xong thì lúc đấy thì tụi con mới mới tư thêm là à hóa ra trân trọng nó là như thế. Có nghĩa là cái gì nó hiện ra và mình chỉ nhìn nó là chính nó thôi chứ không phải là ừ mày hiện ra nhưng mà mày phải mặc một cái áo đẹp vào thì tao mới mới ok. Thì con thấy rất là là đánh thức ở cái điểm đấy để mà khi mà bước vào cái ca thiền chiều nay thì một cái cái cái nhận thức khác ấy ạ. Xong thì ừ xong thì chiều thì sau khi nhận ra như thế thì con mới cảm cảm giác là chắc là mình chưa chưa vững về những cái sư phụ giảng đâu. Nên là con ngồi đã nghe nghe đi nghe lại cái hai lần cái ghi âm hồi hồi trưa sư phụ giảng và con ghi xuống rất là những cái mà làm gì nhá trên này làm cái gì tì thoải mái. Ok. Dạ. Người bạn cũ người bạn nhận ra người bạn cũ bạn cũ thân thương không ha? Bạn cũ là phải đánh đập nó. Dạ. Đấy đúng không? Dạ. Bạn cũ là một tư rất thân thương đánh quen mình không nhận ra. Nhận ra làm sao anh quen? Đánh quen vì mình tưởng nó là xấu chứ đúng mặt bạn mình tên là biết là sao nó lại phải đánh. Dạ. Nó vừa ngo lên một phát là đánh đập nó te tua luôn. Không trân trọng gì cả. Không thân thương không thấy người quen người cũ gì cả. Bởi vì không nhận ra bạn cũ. Dạ. Vì thế mặc định là để cho nó hiện ra là mình xem nó thằng nào đó chứ. Chứ gì đẩy cho nó mà nhát đúng không? Ngã dúi ngã dụi xong mặt lem lem sao biết được không? Nên nó sẽ hiện ra đủ ấy đúng không là mình sẽ thấy mặt nó đúng là mặt thằng bạn cũ của mình rồi biết đấy. Thế thì còn gì nữa còn phải làm gì bây giờ? Dạ thế là nếu gặp một người trên đường mà nh bạn con thì con có nhều đánh nó nữa không? Nhưng nếu con vộ bằng đánh nó ngay thì nhân ra bạn mình bạn mình cũ được không? Tấm thâm tím rồi oánh nó thâm tím mặt mày rồi nhận thế nào bạn cú được nữa bây giờ nó xong thì khi mà mà làm rõ ra được cái cái cái tâm thế mới như thế thì con mới mới thấy là mới làm rõ thêm một cái nữa. Thế thì làm cách nào để mà mình nhìn rõ được nó? Nếu như mà ít là hồi sáng lúc mà thiền xong thì sau khi ư có những cái lần mà con a ờ khẳng định là đây là biểu hiện biết biểu hiện thành thì con vẫn cảm thấy cấn cấn theo kiểu là tại sao mình phải nói như thế. Mình có nói như thế để mình yên tâm không hay là nó vẫn có cảm giác như thế và con không biết là cách nào để mà mình nhìn nhìn thấy cái kinh nghiệm đấy đúng như nó là thì sau khi nghe cái ghi âm của sư phụ thì có một cái câu rất là là đánh thức con có nghĩa là sau khi đã xác quyết những gì hiện ra là biết bị hiện thành nên chỉ cần nhìn vào nó là thấy nó thì con tô con con thấy cái chữ nhìn vào nó rất là chạm đấy con nghĩa là mình chỉ cần nhìn thôi và nhìn và trước đó mình đã có một cái xác quyết là xác quyết trước thiền ấy ạ là những gì hiện ra là biết biểu hiện thành thì khi mà nó hiện ra thì mình chỉ cần nhìn thôi chứ mình không phải là nhắc hay là a không phải là đấy không phải khẳng định thêm, không phải nhắc hay là không phải ý là nó có không không cần phải bắt buộc phải như thế mới là nhìn thấy nữa. Ừ. Đó thì con làm rõ thêm phần đấy. Ờ con sắp quyết rằng tí nữa con đi bộ từ đây ra nhà ăn gặp đứa nào cũng là bạn mình hết. Bạn bạn cũ mình hết trước khi con đi chứ không có thói quen là đánh đập ngay. Th quen cũ là đánh đập nên là thôi trước khi đi xong đã. Thì có phải đ nhìn mặt nó là xong không? Chứ có phải làm cái gì đâu. đâ sự thật nhưng nếu có sác quyết là 50% là bạn 5% là thù ấy thì kháng đấy thì khả năng cao là con sẽ đánh đánh lung tung đúng không đúng không cái đầu tiên là cái rất quan trọng câu nó nói đấy là phải sắp quyết trước đã cái hiện ra cũng là bển thành không có khả năng thứ hai nĩa là nó không thể thằng khác được chỉ thằng bạn mình được thôi thế thì nhìn vào mặt nó phát thì chắc chắn là sẽ ra thằng bạn còn nếu mình tin là 50 thù 50 bạn ấy thì mình sẽ khổ sở mệt nhọc thế nào và đúng không? Nhìn vào cái hỗ suy nổi lên nhìn vào nó thì chắc chắn nó là cái hiển thành rồi chứ không phải là nhìn vào đấy xong rồi phải phân biệt xem là ờ nó đã biết thành hay nó lo lắng nhỉ. Còn nuôi còn phân biệt đấy thì thì cã đã trượt nó rồi nó có là hình thức nào đi nữa thì chắc chắn nó là thành không có phương án hai. Thế nhìn thấy nó chính là nhận ra nó chứ không phải là nhìn thấy nó xong phải nhắc một câu mới là nhận ra nó đấy. Cái cái đòi hỏi cái nhận cái kiến rất là tốt để mình hiểu là nhìn thấy nó nghĩa là nhận ra nó chứ phải nhìn thấy nó rồi phải nhắc một câu mới là nhận ra nó. Khi đấy câu nói là đây là bình thành chỉ là câu khẳng định thôi chứ không phải câu nhắc vì sợ sai. Kiểu à đây là bạn mình chứ không phải là mình mà không nói câu này thì là thành kẻ thù ngay. Đ dạ thì à thì đấy có là có những cái cái a điểm mà con ấn tượng rút kinh nghiệm ra từ cái buổi thiền trước xong thì con làm rõ trước khi cái ca thiền chiều nay thì bước vào thiền thì sau khi đã xác quyết xác quyết bằng logic các thứ để mà mình chắc chắn là những gì hiện ra chính là biết bị hiện thành thì đấy mình đi con đi vào ca thiền một cái một cái tâm thế như lúc nãy nó nói là không không từ chối gì cả giờ mình có cái gì muốn hiện lên tiêu cực cách mấy thì cứ hiện lên đi mình sẽ rất là đón nhận ấy để mình xem thử là nó là cái gì á. Ừ. Dạ. Kiểu sư phụ dùng từ là người quen á, con cũng chạm. Thì khi mà mình từ chối thì mình đã thấy là xa lạ rồi, xa lạ tiêu cực nên mình muốn đánh đập. Đấy. Thì thì có một cái rất là lạ, rất là là con cũng bất ngờ rồi là khi mà như thế thì tự nhiên vào thì thì cái có một cái sự liên tục nó rất là liên tục ấy ạ. Nhưng mà con không cố gắng cho cái sự liên tục đấy thì liên liên tục có nghĩa là khi mà thấy mọi thứ thứ hiện ra nhưng mà lúc nào thì cũng có cái hiện ra ấy thì lúc thì là hình ảnh trước mắt thì luôn hiện ra, lúc thì suy nghĩ, lúc thì cảm nhận luôn luôn hiện ra mà thì nó luôn luôn là biết bị hiện thành. Ừ thì con thấy có một sự liên tục như thế và không phải là cái liên tục này nó đến từ sự nỗ lực nghĩa là mình phải nhắc để cho nó thành liên tục mà là nó tự nhiên như thế thôi. Xong thì Như thế thôi ạ. Dạ. Thiền là được cái lý tưởng rồi đấy. Vì con phải làm th quá gì đâu. Nên con nhận ra bạn rồi ấy thì một lúc sau những người khác đi đến tự động nó sẽ đấy là bạn đúng không? Con không bị ngắt khỏi cái sự nhận ra. Đấy đấy là cái giá trị của thiền pro nó cái sự liên tục rất là dễ đúng không? Nhận ra một rồi thường tự động nhận ra cái tiếp theo không cần phải cố gì cả. Mọi người đồng ý không? Đấy trước mắt là thạo đấy. Khi nó thạo lên dần cảm giác hiện ra ch bạn để lúc đấy cảm giác chứ không phải là lý thuyết nữa bây giờ chư chưa đúng không bây giờ mà cân lo nở lên thì chắc chắn mặc định hiện ra chắc chắn là thù rồi nếu lo ấy bây giờ nếu lo ở lên hiện ra là gì vì con đã quen là mặ mặc định nó rồi nhưng mà do thiền pro đủ lâu thì dần có đ có m kính cái cảm nhận mới hiện ra ch là vã mà bình thường không cảm nhận được đâu bình thường nó không có thiền ấy mà chỉ lý thuyết ấy không có đâu thì cái đấy phải có đủ th đấy mà nếu đó là thiện ra là Bạn mặc định được rồi thì mình cần gì phải phải phải cố cái gì bây giờ. Cái cố là do đoạn cái đoạn chuyển tiếp giữa đoạn là nhận ra là thù hay bạn nhỉ. Đấy thì lúc đấy phải cố. Lúc là mình quên mất cái cái sự thật là nhận ra là bạn rồi thì lúc đấy lại phải có lại cố. Còn khi mình đang nhớ sự thật đấy thì chẳng cần cố gì cả. Và thiền nó sẽ liên tục giữa quên và nhớ quên nhớ. Thì quên nhớ nhiều thì số nó thấp. Quên nhớ quên nhiều thì số nó thấp nhớ nhiều số nó cao chứ không phải là càng buổi thiền mình cứ mình cứ phải chụp cái a bảo đấy là biết. biểu hiện trục B với biểu hiện đâu. Lần trục đầu tiên thì có thể nhưng lần tiếp theo tại sao phải thế nữa mình đã sự tự tin nó dâng lên rồi chạm rồi mà đúng không? Đấy thì nên con chỉ chống một số lần đủ thôi để con tự tin thôi. Sau đấy thì cái tiếp theo là mặc định tự nhiên con không phải nói một câu thêm nào nữa là nó là biểu biểu hiện thì nó vẫn là cái biểu hiện luyện thành. Đấy gọi là trạm thả đấy. Cái đấy sẽ gọi là trạm thả đấy. Được chưa? Có bạn nào muốn ngoan ờ con thì trưa nay cũng đau 1k thì là 12% ạ. Tức là còn giảm so với hôm qua thì sau là sáng nay là trước lúc thiền ca đấy ấy thì cũng nghe mọi người chia sẻ các thứ sau là bảo là ừ thì mình đã rõ ràng là tức là tất cả chỉ là biết biểu hiện thành rồi thì vào không cần nhắc nữa. Tức là vào phiên với xác quyết là không t cái ca tối qua ấy thì thì là liên tục là đây là biết biểu hiện thành. Còn ca buổi trưa thì bảo là thôi vào. Bây giờ đã xác quyết như thế rồi thì vào không nhắc nữa. Nhưng mà nói như thế thôi nhưng mà vào cái ca mà 12% ấy thì nó lại như sư phụ lúc nãy nói đấy là à thả lỏng với lại tỉ mỉ ấy thì cả hai thì mới đúng. Còn nếu mà chỉ một cái thì nó lại là ấy thì con lại là vào cái phần thả lỏng. Thả thả lỏng mà không có tỉ mỉ á. Tức là vào kiểu thả thả thả thả thả trôi ấy. Cái cái gì cũng là biết được Hiển thành mà cứ để kệ nó. Đấy. Nhưng mà ừ nhưng mà nó lại không phải tỉ mỉ để để kiểm tra từng cái ờ ý là để nhận ra là từng cái cái hiện ra đấy đều là đều là biết biểu hiện thành. Thế là cảm giác nó giống kiểu trao đổi với mấy bạn ơi mình cũng không nhắc mà. Tức là một số bạn bảo là không nhắc mà kết quả cũng cao. À sao mình bảo ừ mình cũng không nhắc mình cũng cảm thấy rất là thoải mái mà sao kết quả mình lại thấp. Đấy nhưng mà sao con cũng nhớ lại là mặc dù không nhắc nhưng mà cũng không nhắc đấy trong cái trạng thái là cứ cứ cứ để cho nó mình mà để nó tự tức là nó nó nó trôi đi ấy mà mình không có không có nhận ra đấy là biết biểu hiện thành ấy thì l lại thả lỏng quá à cứ hiểu sai cái ý về thả lỏng của sư phụ ấy ạ. Đấy. À và thứ hai nữa là nhưng mà trong cái quá trình đấy thì thi thoảng lại lại vẫn bảo là không nhắc nhưng mà lại đè cái khác. Tức là đè là hiện ra. Đây là hiện ra là biết biểu hiện thành rồi. Xong là yên tâm. Ừ. Để à yên tâm một lúc lại thấy giật mình thì lại lại nhắc cái câu đấy. Tức là cả một cái phiên là vừa vừa vừa vừa thả theo kiểu là thả nhầm ấy mà lại vừa giật mình lại nhắc ấy. Thế là thành ra cả cái buổi thiền này đi cảm giác nó không quá căng thẳng cũng không ấy nhưng mà kết quả thì nó là 12% thì con biết là nó sai cả hai phần đấy. Thì sau trưa thì nghe biết Tùng chia sẻ á sau khi sư phụ dạy giảng thêm cho chị Hồng Phương với lại nghe Viết Tùng chia sẻ thì có hai cái ý. mà con ấy thứ nhất là ờ cái việc mà mà cái việc mà t con nghe lại cái phần thả lỏng thả lỏng thì không phải là là việc là mình để cho mọi thứ nó nó nó kiểu tức là mình không có để ý gì nữa mà là thả lỏng đấy là mình không có kiểm soát cái kinh nghiệm ta để cái gì nó hiện nó hiện ra cũng được mình không có đè nén nó nhưng mà không có nghĩa là mình cứ để thả trôi nó mà mình vẫn mình mình vẫn ừ nhận ra từng cái kinh nghiệm nó hiện ra đấy là biết bị hiện thành. Đấy là cái thứ nhất thì cái việc mà nhắc hay không tức là vào cái việc việc việc việc việc việc việc việc mà nếu mà mình ừ ờ tức là nếu mà tự kiểu như là là nó nó nó hiện ra cái việc là à đây là biết điều thành thì không sao. Nhưng còn việc nhắc thì chắc chắn là là cái một cái tôi muốn kiểm soát kinh nghiệm ở đấy rồi. Thì à thì đấy là cái thứ nhất. Cái thứ hai nữa là Tùng cũng nói về cái việc là ờ trước khi tức là khi mà mình logic và mình chắc chắn là đây chỉ là biết biểu hiện thành rồi thì có những cái gì mà trong cái quá trình mình thiền ấy hoặc là quá trình mình trâu trong cuộc sống hàng ngày ấy mà mình hay hay đè nén nó ví dụ như những cái cảm xúc tiêu cực hoặc là trong phiên thiến hay có những cái cảm giác là không biết có phải là tôi lo lắng như tôi đang nhìn kinh nghiệm hay không hay là hay là hay là tôi có đang sợ sai hay không tức là con lôi hết tất cả những cái đấy ra để xác quyết nó cũng chỉ là nếu mà trong cái quá trình thiền ấy nó cũng chỉ là nó hiện ra ấy thì nó cũng là biết biểu hiện thành thôi. Trước thiền trước khi thiền nên ngồi tưởng tượng hết các khả năng. Vâng. Và mình chắc chắn với chính mình là đấy là bạn cũ mình chắc luôn rồi. Vâng. Kể có cái vẻ mặt ác quỷ nữa thì mới là bạn cũ. Đấy là cái quan trọng. Vâng. Đó. Thay vì sắp quyết là ai gặp ai cũng là bạn cũ ấy. Còn mạnh hơn nữa là kể cả cái mặt của thằng đấy là ác quỷ thì mới là bạn cũ. Mạnh hơn cả cái đoạn là ai cũng là bạn cũ. Vâng. Đúng chưa? Đó thì mình lôi những cái thứ mà có thể ác quỷ ra. Vâng ạ. Thì đấy thì trước khi vào thiền ngoài sau khi mà chốt cái logic chốt cái rất là chắc chắn là tất cả à hiện ra là biết biểu hiện thành và kể cả những cái thứ mà mình hay từ chối nó nhất à là những kể biết hết rất là những cái gì đấy thì đều là biết biểu hiện thành. Thì lúc đấy khi vào cái phiên bao nhiêu thứ con hay từ chố nhá con kể được bao nhiêu thứ? Ờ con kể là ví dụ như là trong cái quá trình thiền ấy thì thường hay có cái cảm giác ôi tôi chết rồi lại không biết có bị chủ quan không này. Rồi là à không biết là có phải có cảm giác có tôi hay không này. Rồi là Quên a nãy giờ quên mất không không kiểm tra này. Rồi là những cái suy nghĩ hoặc là những cái cảnh mơ ngày nó cứ kéo đi này. Ừ. Đấy thì nếu mà những cái đấy nó xảy ra ấy thì nó là cái gì thì nó cũng xác xác quyết mình kiểm xác quyết chắc chắn là bởi vì là mình cũng đã xoay rất là kỹ rồi thì nó có hiện ra những cái thứ đấy thì nó cũng là biết biểu hiện thành thôi. Ừ thì vào trong phiên này ví dụ như phiên phiên con chuẩn bị vào đấy mà nó hiện ra những cái đấy Thì thì thì mình thì mình cũng để cho nó tự nhiên nó hiện ra thôi và biết chắc chắn nó là biết biểu hiện thành rồi. Đấy thì sau đấy thì con vào cái ca đầu tiên thì ca đầu tiên đấy thì con cũng lần này thì nó sẽ ờ ờ thì con thấy là mình để cho mọi thứ nó tự nhiên hơn nhưng mà không phải là tự nhiên theo kiểu nó thả trôi mà mình vẫn vẫn vẫn như vẫn kiểu như là tức là nó cái kinh nghiệm nó cũng rõ ràng ấy. Tức là nó không phải là kiểu theo kiểu là à thả để kiểu phê phê phê phê cả có tạo một cái cảm giác gì đấy nó kiểu như cái phiên buổi sáng mà là nó rất là rõ ràng từng cái kinh nghiệm nó hiện lên và mình tức là cái t cái mình mình thấy trong cái kinh nghiệm nó cứ hiện lên như thế và mình tức là nó có cái sự chắc chắn đấy là biết biểu hiện thành ấy ạ cũng không cần phải nhắc nhưng mà cũng không không không đè nén cái kinh nghiệm đấy hay là như nào nữa kiểu nó cứ nhận ra ng bạn cũ là một mô tả rất là rất là gần với cả Cái thiền của con hoặc là nhận ra bạn cũ. Vâng. Vấn đề không phải là cái đấy nó là xấu mà không nhận ra là bạn cũ. Vâng. Lo rồi chán rồi bất kỳ cái gì ấy. Ôi tôi chết rồi, nhầm rồi đấy. Nó chẳng có xấu cả. Nhưng khi con không nhận ra là bạn cũ thì nó mới xin chuyện. Vâng. Thế việc vấn đề của mình chỉ nhận ra bạn cũ thôi chứ mình không có thể hơn gì cả. Phải ép cái thằng đấy thành một thằng mà đúng chuẩn mực của mình. Vâng. Đấy con hay có trò là đánh nó một trận hoặc là phải biến đổi nó để thành đúng chuẩn của mình không? Chỉ là nhận ra bạn cũ thôi. Đơn giản thôi. Vâng. Thiền thiền trong đoạn này con là nhận ra bạn cũ thứ có gì kinh khủng đâu. Vâng. Nhận cũ rồi thì để nó đi tiếp chứ mình làm gì bây giờ. Đúng. Mọi vấn đề đều làm việc mình không nhận ra đ bạn cũ. Đúng rồi. Đấy thế việc của mình là ngồi nhận ra bạn cũ rồi. Ngồi tức con ngồi đây ai đi qua con nhận ra bạn cũ thì thì là việc khó hay việc dễ? Ai đi qua phải bắt lại này rồi con phải à bảo nó theo khí tao này thì nó mới khó chứ. Còn nữ ai đi ông đi qua bài lại. Qu trình nh bạn bạn cũ thôi thì thường là việc dễ chứ. Vâng. Nó kiểu nó rất là tự nhiên đấy ạ. Rất tự nhiên đúng không? Vâng. Nhưng mà vì con xác quyết đoạn trước đấy rồi rất quan trọng. Đây mà con nghe các bạn trình đề là cái xác quyết đầu tiên là quan trọng nhất. Vậy nếu không có sẽ nghi ngờ đấy bạn cũ hay không. Đúng rồi. Con ra lục túi lục quần áo kiểm tra. Thế là con đã xy đổi kinh nghiệm đâu? Kiểm tra này nọ thì đúng không? Đấy. Vâng. Thì đấy là sau phiên thứ nhất. Thì sau phiên thứ nhất thì lại Vũ Thanh về có chia sẻ là trưa nay các bạn tư thì có trao đổi cái phần mà kiểu trưa nay ngồi ăn có nghe chị Vũ à có nghe Vũ Trang chia sẻ về việc là thiền pro cảm thấy căng hay cái gì đấy ấy. Đây hoang mang à hoang mang à. Tại vì từ trưa đây con không nghe các bạn từ hoang mang nhưng mà kết quả vẫn rất là cao đấy. Lại này sang tay kia rồi. Không đúng mà không phải sự nghe cũng đâu phải thế đâu chị. Chị nghe về đấy. Ơ em nghe th thôi ấn tượng thế đại ý là cận ý làm nhưng mà thả hoang thì lại đúng nếu mà thải mái ph lại đúng rồi đây thầy máy ph ý là cái đệ đây không phải không phải đều cao à không có đề ca à không hiểu đúng rồi thoải mái hoang mang lại là đúng vâng nhưng mà ý ý là cái hoang mang thì điểm cao thì nghe nó sai lè không ý là cái trạng thái hoang mang mang đấy nó thôi rồi thôi đoạn thầy xem quan trọng đúng không quan trọng quan thoải mái m đúng quan trọng là bọn con rút ra các bạn rút ra một cái đấy là như lúc nãy mà nguyên nguyên chia sẻ ấy tức là bọn con hay dùng cái tức là nếu mà đúng ra thoải mái tức là để cho kinh nghiệm nó cứ hiện ra kinh nghiệm gì hiện ra cũng được và nó cứ hiện ra hết cái chu trình của nó rồi nó lại hiện nó lại tan đấy chứ còn mình là chỉ nó bắt đầu hiện ra một cái là mình bắt đầu à đây là biết biểu hiện thành để để kiểu như khoác một cái áo vào cái vào cái kinh nghiệm đấy luôn để để để chốt luôn ở đấy thì về cơ bản nó vẫn là cái từ chối cái kinh nghiệm đấy giống như là một cái cảm xúc tiêu cực hiện ra hoặc là mơ ngày vừa hiện ra hoặc là buồn ngủ vừa hiện ra ấy thì sau đấy mình bảo à đây là biết biểu hiện thành thì nghe thì có vẻ là ờ tôi nhận ra đây là biết biểu hiện thành rồi nhưng mà bản chất nó không phải như thế mà nó cũng có một cái ẩn ý ở dưới là mình chốt mình mình ấy cái câu đấy để để cái cái kinh cái kinh nghiệm đấy nó mình vẫn cảm giác bị từ chối đấy ấy mình ấy mình ấy Đấy đây là để đó nó chắc chắn đấy là bếp biểu hiện thành chứ nó không chứ nó không phải là nó thực sự là mình để cho nó thoải mái cái kinh nghiệm đấy nó thoải mái nó nó hiện hết cái chu trình của nó rồi nó nghe hay là kinh nghiệm khác hiện lên đấy thì thì thế nên là giả sử có căng thẳng hay là có lo âu hay cái gì thì cũng được thì con thấy là ờ nó cũng giống cái cái phiên kia cái phiên trước mà con xác quyết thì đến sau đấy chia sẻ xong đấy thì đến sang phiên thứ hai thì con cũng cũng cũng tầm như thế. Và nói chung là con thấy là cứ kinh nghiệm gì lúc đấy ví dụ cảm giác tức ngực nó cứ hiện lên thì con cứ để cho nó tự hiện lên thôi. Nó nó hết cái chu trình của nó thì nó lại sang cái gì đầy khác nó hiện lên. Đấy chỉ có điều là mình không phải là mình mình để nó hiện một cách đầy đủ ừ hết cả cái quy trình của nó và mình kiểu như là và mình và kiểu không từ chối nhưng cũng không có nghĩa là mình mình mình kiểu để cho nó mờ nhạt đi ấy. Tức là ý là ý ý là nó rất là rõ ràng ấy ạ. Đấy thì con thấy là hôm nay chiều nay thì nó khác như thế. Con nói nhớ một câu không biết nhóm này đã dạy nhóm này chưa nhỉ? Nhận ra biết rồi để mọi thứ tự xảy ra như sóng từ vỗ trên biển. Th biết đi nhá. Ch này rồi mà quên mất dạy chỗ này đúng không? Nhận ra biết. Lâu rồi ạ. Lâu rồi lâu rồi. Nhưng mà sự nhớ ra trạm thả là thế đấy. Trạm thả là đúng không? Một cái định nghĩa khác về trạm thả. Trạm thả là nhận ra biết rồi để mọi thứ tự xảy ra như sóng tự vỗ trên biển. Đấy nó vì nó giống cái mô tả của ngoan dụ mới nhớ ra câu này. Nhận ra biết phải rồi để mọi thứ tự xảy ra. như sóng tự vỗ trên biển có giống giả của an giống cái này không? Đúng sư phụ ạ. Chính xác luôn ạ. Vâng. Ý đây là mình thoải mái thôi, mình không căng thẳng gì cả. Nhận ra rồi thì thôi. Vâng. Thì cũng chỉ ví dụ như trước thì mình nhận ra xong là cứ phải cố nhận nhận nhận tiếp nhưng bây giờ nhận ra rồi thì thả nó để cho nó tự nó nó hiện ra thôi ạ. Đấy. Tuy nhiên lưu ý là nếu mà để tự xé lâu quá thì lại thành gì? Thả trôi. Nên là phải tự biết lúc nào mà nhận lại thôi chứ câu này nó không nói đủ đâu. Nó chỉ nói là một cách định nghĩa thôi chứ. Tự xảy ra xong thế nhỉ? Tự xảy ra cái đấy tự xảy ra chứ xong rồi trôi lúc nào ý đây là nhận ra rồi thì tự nó tự xảy ra nhận xong đừng có làm thêm cái gì nữa đấy nhưng mà có thể một giây sau mình đã quên mất rồi thì lại phải nhận ra thôi chứ không có nghĩa là để tự ra bao nhiêu thì ba cái này con phải tự hành giảm phải tự biết thôi cân đối đấy nói chung con thấy cái này đúng là như kiểu đi trên giây mà mình rất là mình cũng tức nó không có mẫu số chung nào cả mà mình sẽ phải tự quan sát ấy. Đấy thì bởi vì đúng là nếu mà bảo là thả quá thì đúng là thả trôi nhưng mà nếu mà lại cố mà để canh thì nó lại là là nó lại bị căng. Thế thì là cũng sẽ nó phải tự quan sát và tự rút kinh nghiệm nhiều ạ. Về ý kiến thì con hiểu rằng tất cả là bạn cũ hết rồi đúng không? Nhưng về trải nghiệm của con thì không phải như vậy. Có một khoảnh rất lớn rồi. Trải nghiệm và đúng không? Con là trải nghiệm con là đầy kẻ thù. Mặc dù kiến thức tức là bạn hết là hết đồng ý không? Nhưng mà thực tế thì đầy kẻ thù luôn. Có không? Có. Thế nếu con không có cái loại rèn luyện bằng thiền này thì đến khi nào con mới thấy tất cả là bảo? Thực sự con sẽ thấy không bao giờ đúng không? Bằng chứng của việc là một một thứ gọi là kẻ thù là gì? Hiện ra có mất tiêu diệt. đổi thì đấy là sự kẻ thu thôi. Tiêu diệt nó, biến đổi nó thành một đứa khác nó là một loại tiêu diệt đấy. Đúng không? Né tránh nó cũng là tiêu diệt. Đánh đập nó cũng tiêu diệt, biến nó thành một đứa khác diệt. Trong khi lý thuyết là tất cả là bạn hết cơ mà đúng không? Thì cái loại thiền này nó sẽ nó sẽ làm cho con trải qua cái loại rèn luyện để con thực sự bằng trong kinh nghiệm con thấy rằng là đúng là bạn thật chứ phải bằng lý thuyết đó là bạn. Đúng chưa? Nếu mà con đấy là lý do con phải tỉ mỉ vì không thì con sẽ bỏ qua những cái đứa mà con con cho là thù thì thủ cũng được. Thế được không được nếu thù cũng được thì là không được rồi đúng không? Tất cả là bạn nhưng nếu một người hiện ra là thù cũng được. Thế thì thế là không tỉ mỉ con tức là bạn nhưng mà muốn đện ra đ tao thù đây. Còn đồng ý mày là thù xong rồi cho đi thế đấy đâu gọi là tìm hỉ đúng không? Nhưng mà ai hiện ra có thể Bóc cái mặt nó thành mặt bạn con. Mày phải đẳng đứng này đúng không? Mắt phải này mắt là bạn tao. Còn đ không phải là bạn tao thì không được đúng không? Đấy mày là mày là chuẩn chứ không phải là bạn tao. Như vậy con không thể nào nói rằng tất cả bạn nếu mà cứ hiện ra tôi phải chỉnh một chút. Nếu tôi mới chỉnh một chút thì bạn đúng là bạn tôi rồi. Câu đấy tương đương là gì? Tương đương với cái gì? Không phải là bạn không. Nếu tôi chỉnh một chút thì bạn là bạn của tôi. Bạn không phải xế. Bạn không phải bạn của tôi đúng không nhỉ? Nghe thì rất có phải chuẩn nhá. Đúng không? Bạn chỉ thẳng lưng một chút thôi. Bạn chỉ nghiêng mặt một chút thôi là bạn là bạn tôi chắc thì nghĩa là bạn không phải bạn tôi. Như vậy là nếu tôi phải chỉnh bạn một chút thì bạn thực ra mà thì bạn sẽ là bạn tôi. Thì cô đấy thực ra là gì? Là bạn chẳng phải bạn tôi đâu. Đấy thìế nế con nếu mà con con căng quá thì con con sẽ chỉnh một chút như thế. Con có lỏng quá thì bảo ơ thù cũng được không sao thù thôi vài nó thu bản là được rồi. Đấy thì c có đều không đạt đúng không? Căng là cái sự chỉnh một chút đấy và thường là khó nhận ra. Cái chỉnh một chút th khó nhận ra. Chỉnh mạnh thì ch dễ nhưng mà chỉnh một chút thôi. Đấy, chỉnh mạnh thì dễ ra hơn cũng không khó, không dễ ra đâu. Nhưng nó còn nhận ra hơn còn chỉnh một chút thì vì thế con cứ phải từ từ thôi. Từ từ phải tập nhiều lần thôi để mình dần dần mình đầu tiên mình nhận ra cái chỉnh mạnh trước đầu tiên đầu tiên đúng không? Như ví dụ những cái lo lắng, những cái căng thẳng mình chỉnh nó ngay thì nó chỉnh mạnh đúng không? Chỉnh mạnh thì mình phải nhận ra không lo lắng, căng thẳng là bạn cũ thì có gì đâu. Đấy, nhưng mà chỉnh một chút thì nó rất nhiều hình thái khác nhau. Kiểu như bây giờ mình mở mắt to mắt ra đấy thì sẽ thấy chuẩn hơn. Đấy, đấy một lệ trình chút đấy đúng không? Đấy. Ừ. Con cho rằng là phải chỉnh kinh nghiệm thì nó mới là bạn đúng không? Hoặc là phải nhìn rõ hơn thì mới là bạn. Đấy ví dụ như đấy. Phải nhìn thật rõ cái này là là biết biểu diễn thì mới là bạn. Còn nhìn nó không rõ lắm thì nó không là bạn. Đấy con sẽ có rất nhiều cái kiểu như thế mà cái thì nó nó ẩn sâu bên trong con và nó chỉ nó chỉ lồi ra nhớ con có nhiều trải nghiệm thôi. Còn ít trải nghiệm nó không lồi ra đâu. Không phải ca thiên não lộ ra đâu. Đấy. Thế là lại phải quay lại trạng thái cầy quốc thôi. Ừ. Cây quốc thôi. Cứ cây quốc mình nhắm được nguyên tắc xong mình cây quốc. Vâng. Thế chưa? Có bạn nặ không nhỉ? Mũ th. Mũ thanh. Mũ thanh. Ừ. Phong mang không? Chỗ này mu phong mang không? Đấy chịu trang hoang mang chị điểm cao vậy mình sẽ gì hoang mang cho điểm nó cao. Ờ không biết là con thật ra tụi con có năm người là thử nghiệm một cách mới. Ừ thì em con không biết là những người khác có dùng không nhưng mà Hồng Phương Hồng Anh Hạnh Nguyên Nguyên Nguyên với con thì đang thấy là năm người thì đang có ba người thành công Hạnh Nguyên sao lại xuống 8% thử cử gì đấyạ 3 à lên rồi lên rồi tuyệt vời tuyệt vời. Thấy là lên tốt thì con thấy là về kỹ kỹ thuật hoặc là cách làm ấy thì tại vì con cũng giống chị Nguyên Nguyên về cùng chỗ với lại con cũng chia sẻ với chị Thái Ngoan chị chị Thái Ngoan cũng nói rồi ờ con nói thêm về cái phần về phần không hiểu đúng hiểu đúng rồi thoải mái với mang là chuẩn rõ thì con nói thêm về cái phần thái độ ấy thì khi mà hai hai hai đợt trước là con đo được 30 với 32%. Ừ thì lúc đấy là con con bảo là thấy c ý là ba mấy thì cũng là mức an toàn so với mặt bằng chung mọi người ấy. Toàn rồi. Ok. Thì kiềng ba chân của một chân là an toàn rồi. Kiền ba chân một chân là vững rồi. Đ thế đi. Ok. Thì xong rồi con bảo là ờ ơ mình đi tìm sự thật. Bây giờ mình phải đi phải tìm phải làm sao để hỏi vì sao lại có 30% chứ không phải là hài lòng với cái việc đấy. Ừ. Ờ thì con cũng đi tự nghĩ tự nghĩ vì sao vì sao thì đầu tiên là cũng rất là may là được nghe mọi người chia sẻ thì cứ nghe ai cũng nghe hết mỗi người nghe thì mình sẽ lặt được một cái của mình sau đấy đặc biệt là cái phần chia sẻ của Tùng ấy ừ thì con không quan tâm đến cái Tùng nói lắm nhưng con quan tâm đến cái trạng thái thái độ của Tùng khi mà Tùng nói về cái ca thiền của Tùng thần thái đúng không? Thì con mới bảo là đúng rồi cái này là phải đúng phải có cái này thần thái này trước ít nhất là trước ca thiền mình phải có cái này mình đã có cái đó chưa thì lúc đấy con cũng hỏi Tùng lại mấy lần về cách làm xong rồi con ờ có một cả ấn tượng của Tùng mà con học được là ờ sư phụ cũng dày rồi là cứ hiện ra là nó chính là biết cứ chỉ cần hiện ra thôi thì nó là biết biểu hiện thành rồi thì với Tùng cứ hiện ra nó là chân thực tải rồi tại sao phải làm gì thêm nữa không cần làm thêm một bước gì nữa hết á nó là bạn bản chất nó là như thế luôn rồi nó vốn là như thế rồi mình không cần phải làm gì thêm tại sao phải hỏi phải nhắc phải này kia thì mới nó nó mới là là chân thực tạ thì con thấy là ừ đúng đúng là Như thế thì mình làm sâu hơn cái phần đấy của mình. Sau đấy thì khi mà mọi người ghi âm xong mọi người lên hết rồi thì còn lại năm đứa tụi con lại lại. Cái đoạn sau này thì là cái đoạn mà chạm chạm nhất vì nó lại khơi ra những cái mà góc góc góc sâu kín nở bên trong mình mình không hề biết. Mình bị lừa nhưng mình không biết. Nhưng đoạn này đoạn đấy thì nói buôn với nhau xong tư nhưng mà lại không. Đoạn đấy không ghi âm nhở. Đoạn thấy đoạn hay nhất luôn mà con nhặt được kể đấy. Đây không có. Có mùi rồi đấy. Cứ ngồi khơi ra xong thôi đúng không? Không cần phải ghi hết lại vì có mùi đấy rồi thì các bạn ngồi với nhau khơi hết vấn đề ra. Đây thì con cũng học được th Hồng Anh một cái là Hồng Anh bảo là cứ thử thôi, thử thử đi, thử cách này thứ kia không quan trọng điểm trác như nào. Cứ thử thôi, thử thử mới biết được. Thì là ca trước Hồng Anh cũng thử cái Hồng Anh thì cũng có 3% thôi nhưng mà ít nhất là dám thử là thành công rồi. Thế là xong cũng nói nhau, tìm ra vấn đề rồi xong rồi bảo nhau là ờ mình giờ Hừ một cách mới là đúng là phải là ừ phải là là nhìn lại người bạn cũ ấy ý là nhận nhìn nhận lại người bạn cũ thôi. Không thì bằng cái cái tinh thần đấy thì tự nhiên con vào thiền con thấy trước ca thì cũng cũng làm rất là sắc để mình tự tin rằng là cứ hiện ra thì chắc chắn nó là biểu hiện của biết rồi. Chắc chắn là biết hiện ra như thế rồi ấy. Không có gì khác được ấy. Có cái câu đúng là cái câu là không thể có cái không thể có phương án hai ấy. Ừ. Nó rất là đánh động mình là bởi vì khi mà mình trước đấy mình không có cái câu đấy ấ thì mình c l m l m ấy kiểu không không tự tin tuyệt đối còn đây là không thể có được thì không cái lờ mờ nào chỗ đấy hết thì thì cứ tự tin và thế trong khi trong cái lời con con con thiền ấy thì con lại không kể cả tự nhiên là không không còn phải nhắc hay này kia nữa là auto nó là như thế luôn ấy thì thêm đúng là thêm cái phần là auto là như thế để mình cho mà thứ hiện ra để thoải mái đi ạ cái phần thoải mái đi ý nhưng mà đúng là phải thêm cái phần là phải là tỉ mỉ đấy thì con cũng có điểm mạnh với cái phần đấy về thành tựu nhiều ấy ạ. Nó có điểm mạnh và nó không khi mà mà thật ra khi mà mình sẵn sàng thoải mái thì cái kia nó tự động đến cái tỉ mỉ ấy ạ là mình không cho không bỏ sót cái nào cả. Thì sau đấy thì con thấy là con cũng chưa biết là cách này có có ok không chỉ thấy là mình thấy thiền ok thì vô chia sẻ với chị ngoan thôi. Chị bảo chị ngoan, chị ngoan chị thử thêm một ca như thế nữa đi xem thế nào. Nhiều người thử để xem thế nào thì thấy khá là thành công so với Ừ. Đấy có dây đấy. Một giây đúng không? Giây như là Dây bây giờ mấy giờ? Mấy người rồi đấy đúng không? Dây vỗ vai đấy. Vỗ vai thôi. Nhóm nhóm không tiến bộ toàn là người vỗ vai thôi. Các bạn nhờ bạn tiến bộ lên là vỗ vai nó một câu xong rồi sau đo nhảy vọt điểm luôn. Đấy tiến bộ là tiến bộ nhề vỗ vai đấy. Văn hóa khởi đầu là vũ trang. Khởi đầu tiến bộ nhiều vỗ vai nó một câu nh câu rất là quan trọng thế thôi. Còn con thể là lấy một giây năm người đúng không? Ngồi bàn những cái lỗi chuyện chuyện xấu trong thiền của mình ra để mình chuẩn bị cho lần tiếp theo. Rồi có ai muốn hỏi gì không? Không đi ăn nhá. Nếu không là không về kịp đâu. Hỏi gì không? Hỏi quanh quanh thiền mình ấy. Th chắc là đâ chị báo chuẩn bị. nhận ra đạn cũ một là hình ảnh rất dễ rất dễ rất dễ làm nó đơn giản lại câu chuyện con hay phải làm a làm b cho kinh khủng thì nó mới đúng chỉ lệnh dạng cũ thôi mà nó cũng đơn giản mà con người đ ngồi đây có người đi qua con nhìn mặt thấy nó là bạn cũ thế thôi xong đi qua tiếp cũng chả có không phải làm cái gì cả con cái nhận dán cũ nó phải là không rất là rất là không manh động tí nào không xong người tiếp theo đi qua các bạn nhìn mặt là đúng bạn cũ lại đi qua nhưng nếu con được mặc định được là trước đấy tất cả bạn cũ còn nhanh nữa con không phải xăm soi không phải đúng không kiểm tra chứng minh nhân dân không phải gì cả nhận ra là xong nó chư đơn giản mọi chuyện xảy ra nhận ra đấy là biết biểu diễn thành là sao mà trong kinh nghiệm con lúc nào có một thứ đó xảy ra vậy thì cái vào dòng nhận ra rất là liên tục nếu con con hiểu từ tỉ mỉ thì nó không phải là mình mình ngồi mình soi thô cũng không soi gì cả thì là cái gì nhận ra nhận ra thì là cái đấy xem xem nó đúng là biết được biến thành không nhìn đóng cái thôi mà cái dòng kinh nghiệm của con thì nó là nó là liên tục mà nên có giây phút nào con không xem được đâu nên nó nhàn chứ đúng không đ khá nhàn và khá cái tỉ mỉ là cái dễ không phải cái khó nhưng mà phải nhắc con từ tỉ mỉ không con sẽ con sẽ có thái độ là bỏ qua con ôi tất cả là biết đi mà nhìn quái nữa thì sẽ bỏ qua rất nhiều thứ Đấy nhưng nếu mà không tỉ mỉ cái nào đi qua mình cũng xem đây đúng không? Đấy nhưng mà con chỉ quá một chút thôi là gì? Mình buộc phải xem tất cả mọi thứ đi qua chỉ quá một chút thôi tì mình chỉ lên một chút thôi thành căng ngay cái nào đi qua thì mình sẽ xem khác việc là mình phải xem được tất cả mọi thứ đi qua th ai mà đủ đủ đủ khả năng xem tất cả mọi thứ đi qua nhưng rất dễ lại rơi vào chỉ hơn một chút của tỉ mỉ là căng này nhá bờ mình phải xem tất cả d bỏ lỡ một cái là chết đấy thế thôi thế là một phát Căng đ tranh nhau một chút thôi đúng không? Đừng trên giây đấy. Vâng. Tỉ mỉ thì rất ok nhưng chỉ là phải không bỏ qua cái nào phát là chết như là 1000 người đi qua thì tôi phải xem được chính xác 10 người thì chết nhưng mà một người đ qua tôi bỏ qua một người cũng không sao đâu. Cũng chết nốt con thấy nó gọi là nó ly đâu. Nếu con có loại tư duy là tôi bỏ qua người cũng không sao lời thì gọi cũng chết. Nhưng mà có gì là buộc phải 1000 người thì cũng chết luôn. Có nó nó là nó nó đúng cái dây không? Đúng cái mỏng manh không? Nếu con có tư duy là phải một người căng ngay đúng không? Nhưng con tư duy là bỏ qua một người cũng không sao đâu. Thì con sẽ bỏ qua hai người, ba người, bốn người, một trong 100 người luôn. Thấy nó đúng là nó nó nó đúng là cái cái ln danh mỏng manh không? Giữa giữa giữa giữa đúng và sai nó chỉ mỏng manh thế thôi. Đế Con so phép con nghĩ rằng là một người không sao đâu thì con chắc chắn cho một người 100 người không sao đâu cho xem kiểu đi mua cao su đúng không chị hỏi bán hàng là chất lượng nào hả chị thỉnh thoảng cũng có khoảng nghìn khoảng nghìn người mua thì một lần cũng có một một vài lần thủng ui Không sao đâu. Thì đấy là gì? Xin chết hết. Nhưng mà vừa xí mình vào mình vừa nghĩ căng thẳng. Có thủng không nhỉ? Hôm nay có thủng không nhỉ? Thủng thì chết thì thành gì? Thì cũng chết luôn. Ấ chỉ lo thủng hay không thủng thôi mà đúng không? Như vậy mình phải cố cái tốt nhất mình phải cố cái khả năng tốt nhất của mình nhưng mình không không để lậm sang trái căng thẳng không cho kiểm soát mà vẫn phải cố cái tốt nhất của mình. Đấy đúng đ hỏi cân bằng chưa? Mình vẫn cố mình cái mình có thể làm tốt nhất nhưng mình không được lậm sang kiểm soát nó phải đúng theo theo cửa mình muốn đấy có thấy nó mong manh không nhưng mà cái chỉ có làm nhiều sẽ thấy thôi chứ còn bây giờ lý thuyết gì chẳng có lý thuyết nào cả nó chỉ thế thôi có hai việc thôi đừng có rơi vào cái một trong hai giống như trên giây thì c thấy cái ông ông thầy bảo là mày đừng có nghiêng sang trái quá mà mày cũng đừng có sáng nhưng mà hai con đấy có đủ để để ta đi ngon không toàn là do thực hành ông già chứ lý thuyết thì có thế thôi nhưng mà Hai cô đấy chẳng thể quyết được cái gì thực sự cho cái ông đấy cả. Ngoài với ông phải đi nhiều lần đúng không? Thế là vừa thoải mái vừa tỉ mỉ là thế đấy. Đừng căng quá nhưng mà cũng căng quá thì tỉ mỉ mà cố quá thì căng nhưng đừng lỏng quá không qua thế nào cũng được phát là là lỏng thìế có điểm những người xưa cao là vì mình chưa tìm được sự cân bằng đấy thì hôm nay có một số bốn năm bạn tìm được rồi nghĩa là cái hướng đi có rồi đấy thì cứ từ từ thôi. Hạnh nguyên chắc căng quá rồi t % căng quá rồi hay lỏng quá con tự nhận ra gì trừng phái nào con ấy là con thấy căn ý thức cái căn xong rồi xác định nói chuyện với mấy bạn năm bạn xong là lên là cho nó thoải mái cái gì ra cũng được thì con cũng nói luôn cứ căng thoải mái đi rồi bao nhiêu cái tiêu cực cứ nổ ra đi hay cái gì gì đấy xong rồi nhưng mà trong quá trình thiền ấy con cũng thấy là cái gì hiện ra con cũng cứ phải nhìn vào cái đấy á thì vẫn căng quá đấy là căng quá đấy thấy chưa đấy bạnấy Con biết con căn nhưng con vẫn chưa có cách để cân bằng ấy ạ. Thôi cứ làm nhiều lần lên thôi. Với lại con con xin hỏi một cái này nữa. Tức là cái này liên quan tới kiến trước khi thiền ấy thì khi mà mặc định mình là ai xong tập logic mới và thấy chỉ là cảm giác không có thật hiện ra trong biết không tách trời khỏ biết. Xong hết rồi. Ừ. Xong hết rồi thì con hỏi là ok thế giờ cái hiện ra nó có phải là biết hay không? Nếu mà con thấy cấn ví dụ tôi thấy vẫn tôi đang làm thiền thì con dùng cái thiền cảm giác để con phá con tìm tôi. ơi ngay bây giờ trong kinh nghiệm không thấy cái thiền như thế nào không thấy chốt lại xong hết một lượt không thấy có nhưng con không thấy con có một cái sự gọi là xác quyết thật rất tự tin con vẫn cảm thấy là bây giờ vào thiền mà gặp cái đứa nó làm kiểu như mình con con con học ba bước của các bạn đấy đi các bạn nhóm hai đi nó rất là nhẹ nhàng dạ ba bước của bạn nhóm hai ấy thiền pro thiên pro thiền pro của nhóm hai ấy cái hồi chiều này hồi chiều ờ trong đấy có cái bước một ấy là giải quyết vấn đề của con luôn dạ vậ con bảo tìm tôi cho kinh nghiệm là quá căng rồi ừ con nhìn vào cái phía cái gọi là tô dạ con nhì Thế hình ảnh đúng không? Cảm giác như vậy con kết luận được ngay rằng là cái tôi nó chỉ là tưởng suy thôi. Không có thật. Con không phải tìm tôi kinh nghiệm nào cả. Con nhìn được phía cái gọi là tôi ấy. Dạ. Thì con thấy là chỉ có màu ảnh hình ảnh mà cảm giác đúng không? Đúng rồi. Suy nghĩ thì con kết luận luôn là là tôi không có thật mà chỉ là tưởng suy. Sau đó thì cái tưởng suy này nó có hiện ra trong biết không? Dạ. Nó có tách khỏi biết được không? Con thấy ngay là chẳng tách khỏi biết được. Đấy thì như vậy là các bạn có ba bước đấy nhưng mà bước đấy là làm cho con rất tự tin rằng là thì cũng chỉ là tưởng suy vào nó là biết thôi mà gì đâu. Còn kia là con lo có cái tôi hay không xong đi tìm nó xem có không để yên tâm. Khác cái việc là con nhận ra là cái tôi cái tội con chắc chắn là cái tôi chỉ là tưởng suy và tưởng suy thì chắc chắn là biết. Nên là cái cái cái tôi mà con đang sợ ấy nó chắc chắn nó là biết biểu hiện diễn thành hiện thành. Đấy ba bước của các bạn ấy thực ra hơn các con rồi đấy. Vì có cái bước một hai bước sau nó giống thôi nhưng bước một nó rất là khác. Nó làm cho làm cho hết sợ. Dạ. Chứ có cái gì mà lúc n mình sợ thì nó là tưởng suy thôi mà. Dạ. Và cái tưởng suy cuối cùng nào nó cũng chỉ là biết bị thành thôi mà. Dạ. Đấy nên có thể tập cái bước một kiểu đấy chứ đừng tập bước một như con đang tập. Dạ. Con tin giờ thật thì con nhìn vào nó xem nó là cái gì thì con nhìn tối đa con chỉ thấy màu với cả gì thế thôi đúng không? Cảm giác thôi. Thì con kết luận ngay đấy được luôn là nó chỉ là tưởng suy thôi. Không có thật. Có phải nghe có nhẹ nhàng không? Mà rất dễ tự tin mà lại không có phải căng tìm cái gì trong kinh nghiệm gì gì cả. Đấy ví dụ con giờ nó cái lân xong thì con căng cái gì? Thì sau khi tập thấy xác quyết nhưng mà con c ui nhưng mà nó nhở nhở thì lúc đó con thấy là vào thiền con sẽ lại gặp lại cái thằng hành giả này kiểm soát kinh nghiệm thôi. Tức là con lúc đó con sẽ kiểm tra là đây tôi đang nằm thiền thì là con kiểm tra theo cái bài cảm giác nhưng mà kiểm tra theo kiểu nhẹ nhàng vừa xong thôi. Ừ. Dạ thì tôi là còn con kiểm tra rất căng thẳng. Dạ. Đấy con kiểm tra theo kiểu sự nói Ấy tôi làm thiền đúng không? Thì là cái gì? Thì nhìn thấy phía tôi làm thiền ấy thì đấy cái tiến trình chỗ đó đấy nó hần thế tưởng suy suy nghĩ kết luận luôn đấy là tưởng suy không? Ừ tôi chỉ là tôi làm thiền nhờ tưởng suy có thật mà tưởng suy cũng là biết mà tưởng suy là biết thì dễ quá tôi là biết mới khó chứ tưởng suy là biết thì nó đơn giản đúng không mà tường suy là biết vậy chắc chắn là tôi làm thiền cũng chỉ là biết hiện thành thôi dạ hợp lý thấy nhẹ nhẹ nhàng lắm nhẹ nhàng các bạn khác cũng đang bị các bạn nhóm thiên hai cũng sẽ bạn bị vì các bạn qu Ken cử thói vă cũ là tìm cho kinh nghiệm làm rất nhiều rất nhiều bước. Còn đây cái bước này nó rất là nhanh. Bước đệm rất là đệm rất là nhanh mà chứ không phải là đệm chậm. Đệm nhanh nhưng mà vẫn thuyết phục đúng không? Bất kể cái gì con cho là thật con cho là gây chuyện thì nó chỉ là tưởng suy bằng cách nhìn vào nó mà tưởng suy sát là biết. Thế là một phát là nó thành biết thành luôn. Nó vừa phá tính thật nó vừa khẳng định tính là biết. Ừ đi. Mai đ mình về lúc mấy giờ? Dạ 12:00 trưa ạ. Nó mừ ừ để con thử chia sẻ cái này cũng liên quan đến cái căng cái tỉ mỉ á. Ừ. Vì là hôm hôm qua sư phụ nói là ờ tập cái này thì thứ nhất là phải vừa tỉ mỉ nhưng mà lại à phải thả lỏng. Thoải mái thoải mái đi. Thoải mái đi. Con hiểu sa thả lỏng rồi nhá. Vâng. Thả lỏng từ sai đấy. Không dùng từ thoải lỏng. Thoải mái đi khắp với thả lỏng. Thì thì cái từ thoải mái đi rất nhiều người dùng thả lỏng không ch thoải mái đi khả thỏ. Thoải mái đi. Vâng. Không ý của con ở đây là con đang để ý về cái từ tỉ mỉ ấy. Vì là về nhà thì con tiện nói luôn là rất nhiều bạn dùng từ thả lỏng xung bảo thoải mái đi không khác với thả lỏng. Vâng. Thả lỏng lại con lại điều chỉnh kinh nghiệm rồi. Thả lỏng là nếu căng thì phải điều chỉnh lại thành thả lỏng à không thoải mái đi căng thoải mái đi mà thoải mái đi nếu căng th căng thoải mái đi con ngay thả lỏng tức con muốn điều chỉnh cái thân tâm con về chẳng thả lỏng là điều sự không bảo con. Vâng vâng con nhầm ạ. Tức là thoải mái đi ạ. Thì con cũng về con nghĩ là làm sao để cân bằng được vừa tỉ mỉ mà lại vừa thoải mái đi được. Ừ. Và lúc mà bọn con tư với nhau thì mọi người cũng hỏi nhau cái đấy. Thì lúc ý con cũng ấn tượng là Mỹ Nga bảo là tỉ mỉ là một cái thế mạnh của em. Không như con ấn tượng về cái đoạn đấy. Thế sau đấy con về con cũng nghĩ mãi là làm thế nào để cân bằng giữa cái tỉ mỉ với cái thoải mái nhỉ? Ấ thì à sau Đấy thì con mới phát hiện ra là tức là con tự thấy á là thế thì tại sao mình lại lại phải căng khi tỉ mỉ. Tức là nếu như không tỉ mỉ mà lại phải đi tỉ mỉ cộng thoải mái mà lại thấy khó thì có nghĩa là mình đang nghĩ là tỉ mỉ là phải căng. Đúng rồi. Tốt. Thế thì tại sao tỉ mỉ lại phải căng nhỉ? Tốt. Thì con thấy là à thế ở đấy mình chắc chắn mình có một cái mong muốn khác. Ừ. Ừ. Thì nó mới căng. Đúng. Chứ nếu không có mong muốn kỳ vọng ở đấy thì làm sao mà nó căng. Thế thì đi tìm tiếp là thế thì tại sao lại căng? Thì mới thấy là à thì thế thì ẩn ở dưới vẫn là một thằng hành giả muốn đang làm một cái gì đấy rất là đúng, đúng quy trình hoặc là thiền đúng hoặc một điểm số hoặc cái gì đấy của cái thằng hành giả ấy. Thế thì lúc ý con chỉ xoay lại là động cơ ấy thì giống như kiểu con nhớ sư phụ bảo là như xem phim ấy thì một bộ phim nó kéo dài khoảng 2 tiếng đi nhưng rõ ràng mình theo dõi rất là liên tục không gần như là không bỏ qua các tình tiết luôn. Đúng rồi. Mà mình đâu có thấy căng đâu. Đúng. Nhưng mà khi mình đi thiền mà tỉ bỉ mình lại thấy căng. Ừ. Thì ở đấy là mình thiếu một cái gì đấy nó hấp dẫn hoặc là mình hào hứng hoặc là một cái về sự thật rồi. Ừ. Thì lúc ấy con tư xong con thấy ờ thế nếu như bây giờ cái đi thiền để làm gì nhỉ? Đi thiền là để để nhận ra sự thật, nhận ra chân thực tại ấ thì thì chứ có phải là đi thiền để là mình cố để kiểm soát 30 phút ý để được đạt tối đa đâu. Đúng rồi. Cho nên là khi mà gỡ được cái đấy con thấy là cái tỉ mỉ và cái việc thoải mái làm việc rất bình thường. Ừ. Rất tốt. Rất tốt. Tức là đây là mình đi kiểm tra sự thật là gì mà thì chỉ đơn giản là cái bài hát ấy là đơn giản chị Thiền chỉ là ngồi xuống để xem sự thật thế thôi. Thế nào thôi thì là mình sẽ có một cái tâm thế là đi xem phim khi mà đi thiền ấy là cái gì hiện ra mình không biết nhá. Nhưng mà mình sẽ rất là đón chờ cái việc là là những thứ khác nó cứ hiện ra và tôi đón chờ nó và tôi xem. Tôi xem sau đấy nó hiện ra cảnh khác tôi lại xem. Xong hiện ra cảnh khác tôi lại xem thì con thấy là nó sẽ đỡ hẳn cái phần cái phần căng thẳng đi luôn. Mà nó vẫn được tỉ mỉ. Đấy là con áp dụng ở trong cái ca thiền chiều nay ấy. Ừ. thì con thấy là à hóa ra nó rất là rung hòa được cái phần tỉ mỉ và cái phần thoải mái đi đấy. Ừ. Chứ không phải là tâm thế là ngồi đây để tôi canh không bỏ sót một cái người bạn ừ người bạn cũ nào cả. Thì so với cái ca buổi sáng là con thì không bị rơi vào cái trạng thái khi mà đi thiền nó không nổi lên. Tức là không hiểu sao hai cái ca gần đây nó không nổi lên cái gì căng thẳng hay là hay là kiểu cảm xúc tiêu cực đâu ạ. Ừ. Nhưng mà nó lại rất là chiu. Tức là nó nó rất là bình thường ấy ạ. Thế xong rồi sư phụ thì cứ giảng là Không được đánh đập nó không được cái gì cả. Nhưng nhưng con thấy là không đánh đập. Con không hề đánh đập vì không thấy cái gì đánh đập cả. Nó cứ nó cứ chiu chiu. Nhưng mà sau đấy thì con phát hiện ra à hóa ra chiu thì nhiều khi mình nó rơi vào cái là không nhận ra người bạn ấy luôn. Ừ. Tức là mình bỏ qua bạn ý luôn. Bạn ý đi qua ngang mặt mình luôn và mình không nhận ra luôn. Thì như cái ca buổi sáng này ấy là mình xem dòng người bước đi thôi chứ còn mình chả nhìn ra bạn mình luôn. Thì thì có thể ở chỗ đấy là mình sẽ không chạm được. Ừ thì đấy con áp dụng hai cái đấy vào buổi chiều thì có thể là là đấy là cái Lý do mà nó vừa chạm được nhá, vừa tỉ mỉ và nó lại không bị căng. Chạm xong quá hay gì nữa à đúng không? Tuyệt vời. Tuyệt vời. Giỏi văn phết đấy chứ nhỉ? Chính trình rất là sáng rủ rõ ràng xem phim ở dạp bao giờ mình căng đâu đúng không? Ý bạn rất là hay đúng không? Tại sao bây giờ mình chỉ là căng? Mà hai tiếng không căng mà xem ở dạp là mình có cái hứng thú xem cái gì xảy ra chi tiết đúng không? Thậm chí là không bỏ sót gì thế nào rạp đúng không? Đấy. Mình hứng thú xem xảy ra. Còn đây là mình không nếu không cẩn thận con không hứng thú xem xảy ra. Con chỉ thiền đặt kết quả mà mà con định nghĩa trước con mất định hứng thú mà cần phải có đúng không? Còn định trước kết quả là phái này phả kia xong cố đặt cái đấy không được có thất vọng. Còn hứng thú xem gì xảy ra thì có phải là ngon không? Thì vừa tỉ mỉ nhá mà lại không căng. Hộ này thiền th hứng thú không ra đây nào. Đấy hộ này vô tình đã giống đã đã đã làm được cái điều phương đó. Có gì nữa hô này 100% Hết chưa nhỉ? Hết chưa nhỉ? 99% hết rồi đúng không? Đấy ch hết các bạn đã vô tình làm một điều Hồng Phương PH đã đã tìm ra đấy. Đúng rồi. Hứng thú hứng thú hứng thú khám phá. Đúng chưa? Đấy hứng thú bên trong nay bét nhất là bao nhiêu rồi? Bét nhất là ai? Minh Hải bao nhiêu? Bao nhiêu? 84 đấy. B 84 rồi đúng không? Mà chỉ học thứ con một ngày thôi. Ừ không học không con đâu. Các con một ngày cũng kinh quá th chính các con ấy sau một ngày cũng lên và véo thế nữa. Ngày mà lên ch mấy đấy là đây là thực ra là cái này khi mà mình đã tìm được cái chìa khóa rồi thì nó thành dễ thú thú đâu hứng thú. Có thú không? Thú có được. Lười như Châu Anh mà còn thú kìa. Châu Anh là lười hết cỡ rồi đúng không? Có lười không? Đời có lười không? Lười lắm. Nhưng mà thiền có có thú không? Thú. Vì thú nên là gì? Nền thú nên lần nào đo cũng là số. Số k rất là nhiều các anh chị cứ cứ 5 6k ngạc nhiên sao lại con này nó làm gì thế nàyấy vì nó có thú đấy các con khi hiểu như vậy con thấy là con được xem một cái dòng đúng không xem một cái dòng không biết xảy ra tiếp theo cả rất phong phú đúng không thú vị mà mình chưa biết sao thế theo là gì đúng không đang ngồi đây qua biết là mình ghi tiếp không không biết cái xảy ra ở bên ngoài ở bên trong thì giống phim thôi mình xem con phim mà mình biết chắc cái gì mà xem phim chắc chắn rất Sớm đấy. Thôi đi ăn nhá. Có đồ ăn chưa nhá? Đi ăn nhá. Ăn mược đi. Thế là quá kinh rồi. Các con là kiểu gì k chỉ tiêu thôi. Chưa có đồ ăn. À thế à? Thế ngồi nói chuyện tiếp. Thế nào có bí bích bích nhắn nhá. Như bức nhắn chưa có đồ ăn mọi người. Khi nào có bí nhắn. xem nào. Đ hết quá nhẹ chứ nạp l được hồng nhung làm tí công đức nữa lại tí công đức đúng không? Công đức hộ thất nào có bạn nào nói gì không nào? Bạn nào trong nhóm thiền thiền hạ thì m có gì nói nàoạ nhóm đâu lắ dạy nhóm này không có 7 phút nữa nói cái gì thực ra chẳng biết dạy cái gì nữa các con cứ thế mà làm thế Các con nếu mà muốn thử thì về thiền một c xong rồi tối cũng như là mấy giờ đ hẹn mấy giờ quay lại đâu thế là tốt nhất chứ bây giờ cũng chẳng biết nói gì nữa nhá cứ làm 1 2k tùy con con hẹn một cái giờ đi trước giờ đấy dạy các bạn này chứ bây giờ cũng chả nói thêm đ nói thế khá nhiều đấy gì đâ Đ gì nó đi. Đây là Thanh Vũ Phong ạ. Phong xin đo 2k trung bình 2k Hồng Linh Hồng Linh Hồng Linh cảnh ơi. Lã em nốt của Hồng Linh rồi đúng không? 19 chị khoảng 10 giờ nhá. Thoải mái. Căng làm gì? Không căng đâu. Con đặt con thàn thành chỉ tiêu tố qua rồi nên là 10:00 nhá. 10 thì Tùy 1 2k thì con có th 1k m vậy đây nhá hả xong 19 gi làm bài nào bài này ờ thì xong thì đẩy chắc nhanh đẩy lên luôn Xong rồiắ xong xong xong rồi xong rồi dừng đi nhá dừng đi để lên tóm tắt thử đi nhá b chiều này phải đợi tí nữa anh ạ vì nó là phải lấy bản chung nào sang kể chuyện hoàng mang sao lại hoàng mang lúc trình ăn cơm vẫn là thế đấy thôi chứ gì thôi trình lại cho em Nghe xong bản chuẩn bản gốc đi bơ mic cho bản gốc đi không nãy giờ xin bản gốc th mặt gốc nhưng mà đúng là chịu nhỉ sư phụ bảo là kể chuyện sáng nay đi đi có gì vui gặp đúng vụ tra nghiêm túc kể hết thiền gì tư cái gì ra thì lúc đó là chị kể với sư phụ là sáng nay tụi con tư về việc là về việc là là thế nào là biết biểu diễn thành Tự nhiên nói tới đây nữ quên hết. Nhưng mà ý là tức là chị với chị Qué với mọi người cùng tư lại cái sườn về mình mình hiểu chắc chắn như thế nào là về biết biểu diễn thành và nó không thể là có cái phương án thứ hai á. Đấy và thêm nữa là mình thấy là đúng là cái kinh nghiệm này là biết biểu diễn thành chứ không phải là cái biết trong khái niệm của mình suy nghĩ là biết. Nhưng mà khi nào mình tập á thì thói quen của hành giả là chưa kịp thấy cái gì hết thì mình sẽ nói phan ngay một câu là biết bịển thành không biết để làm cái gì để yên tâm. Tức là mình mình tư cái động cơ đó ra là để làm cái gì thì nói là để yên tâm. Nó xong rồi. Ừ để yên tâm. Phải hiểu. Vẫn hiểu nó là hiểu rồi đó. Hiểu hiểu vẫn hiểu. Đúng rồi. Đúng chưa? Thế là mình tư là tại sao mình phải nhắc nhiều như thế. Thế vì sự thật là mình sự thật tới Sự thật nó là biết bị dưỡng thành cái đây là sự thật rồi. Thế tại sao mình cứ phải nhắc vì thằng hành giả nó sợ nó nó mất một cái gì đấy. Đấy thế nên là cứ phải nhắc liên tục là một. Rồi thì bắt đầu mới thực hiện một phiên thiền là không nhắc tức là không có nhắc cái cái biết bị nhễn thành ấy thì nó trở nên hoang mang tột độ. Tức là đúng không? Đấy tức là nó thói quan hành giả nó sẽ nắm bắt. Trong khi nó từ chối cái kinh nghiệm tại vì nó nó quá hoang mang nên nó phải chụp một câu là đây là biết điều thành chụp để cho nó yên tâm. Mà mình mà không nhả cái câu đó ra thì là nó hoang mang tột độ luôn. Nhưng mà chính cái hôn mang hoa mang tộ độ mình nhìn vào mình thấy ơ vẫn là biết bị dưỡng thành. Tức là kinh nghiệm đó nó nó là bằng chứng để nó nói biết dưỡng thành chứ không phải là cái phải nói cái câu sau lưng là biết biểu diễn thành. Đấy thì là ừ nói chung là sáng nay chi tiết lắm. Kể cũng phân tích mấy bước lận nhưng mà để là hoang mang là lúc mà mình không nhắc gì á tức là khi đó là bắt đầu hoặ nó nổi lên là là bảo nhắc nhắc nhắc đúng không? Nhưng mà không nhắc gì hết. Thứ thứ thế thôi thì thì nó lên hoang mang tục độ. Thì sáng nay trùng hợp cái là mấy chị em đều bị hoang mang luôn từ chị Quế rồi cái gì nhỉ? Bích rồi vũ trang rồi Tuệ Anh đều hoang mang. Thế là mới thấy là nhưng mà rất là phê. Tức là trong thiền con hoang mang nhưng mà con ra đời con rất tự tin vì con thấy rằng là kiểu gì cũng là tức là mình ngày xưa mình từ chối cái niệm hoang mang đấy thì mình rất là sợ. Đ mình đập hả? đập nó nhìn nó đúng rồi mình đập nó thì nó tức là mình từ chối nó nhưng mà khi mình thấy hoang mang thì đúng là khi mà để nó nổ ra mình thấy rất là rõ ràng đúng là biết bị diễn thành tức là biết đấy nó là biết đấy thì thì sau ra đời mình thấy mình không có sợ từ chối. Tại vì khi kinh nghiệm càng mạnh á một lần mình thấy rồi á thì ra tự nhiên mình ra tự tin thôi vì mình không có muốn kinh nghiệm đặc biệt gì nữa. Kinh nghiệm như thế này nè đời sống như thế này bình thường như thế này là biết bị dưỡng thành đấy biết là biết đấy đấy ạ thì kể đang kể sư phụ tới đoạn đó Sư phụ bảo nghiêm túc quá. Sư phụ muốn nghe chuyện giải trí thì Nguyên Nguyên nghe được cái phần đấy. Ngày xưa mình có thiền cố sai đấy. Nhớ không? Đấy ngày xưa là thiền cố sai đấy. Hay làm buổi cố sai? Nếu em muốn làm buổi cố sai đ cũng thử test thử. Cố cố sai nhắc không nhắc gì hết. Ngồi nhưng mà cũng chưa biết nào đâu. Thôi Con không yêu cầu nhá. Thôi đi đã nhá.