Cách khảo sát trải nghiệm được có phải là có không

Thiền 1

Tóm tắt
AI Summary

### [Phần 1]: Bối cảnh bài giảng và Hai trụ cột của sự "Ngẫm" **Bối cảnh Pháp duyên** Bài giảng diễn ra vào ngày 17/01/2026, thuộc chương trình tu học của nhóm **Thiền 1**. Đây là giai đoạn quan trọng khi Sư phụ bắt đầu dẫn dắt học trò đi sâu vào việc khảo sát bản chất của thực tại thông qua các trải nghiệm trực tiếp. Thay vì đưa ra những lý thuyết suông, Sư phụ yêu cầu học trò phải thực hiện một quá trình "ngẫm" (tư duy sâu và quán chiếu) dựa trên các luận điểm cốt yếu để tự mình thấu triệt sự thật. **Hai điểm ngẫm cốt tử** Sư phụ đưa ra hai vế quan trọng để học trò thực hành "ngẫm" trong đời sống hằng ngày: 1. **Mọi chuyện xảy ra trong cuộc đời đều chỉ là trải nghiệm**: Không có gì khác, không có gì hơn. Mọi sự kiện, con người, cảm xúc đều chỉ nằm gọn trong hai chữ "trải nghiệm". 2. **Mọi trải nghiệm đều là trải nghiệm giác ngộ**: Bất chấp hình tướng của trải nghiệm đó là gì (vui hay buồn, đau khổ hay hạnh phúc, thành công hay thất bại), bản chất của chúng đều mang tính chất của sự giác ngộ. **Phân tích độ khó và sự ưu tiên giữa hai vế** Trong cuộc đối thoại với học trò **Hạnh Nguyên**, Sư phụ đã làm rõ sự khác biệt về mức độ thực hành giữa hai vế này: * **Vế thứ hai (Trải nghiệm giác ngộ)**: Được đánh giá là **dễ hơn** về mặt bản chất thực hành. Học trò thường đã có những khoảnh khắc trải nghiệm thực tại 100% trong khi thiền, nơi mà kinh nghiệm đang hiện ra chính là sự giác ngộ. Đoạn này Sư phụ coi như học trò đã "dùng xong" hoặc đã nếm trải được phần nào. * **Vế thứ nhất (Chỉ là trải nghiệm)**: Đây mới là vế **khó nhất** và cần tập trung đầu tư công sức để "ngẫm". Bởi vì con người thường bị kẹt vào niềm tin rằng có một "vật" hoặc một "thực thể" thực sự tồn tại độc lập ngoài trải nghiệm. Sư phụ nhấn mạnh đây là nội dung trọng tâm mà nhóm Thiền 1 phải "ngâm mầm mầm" và khảo sát liên tục trong suốt một tháng tới. **Định nghĩa mới về "Trải nghiệm"** Để thống nhất cách hiểu và thực hành, Sư phụ đưa ra một định nghĩa mang tính kỹ thuật và tâm linh: * **Trải nghiệm = Kinh nghiệm đang là.** * **Trải nghiệm Giác ngộ = Kinh nghiệm đang là.** Cách định nghĩa này giúp xóa bỏ tính khái niệm của từ "hiện ra" (vốn dễ bị trừu tượng hóa) và đưa học trò về thẳng cái thực tại đang diễn ra ngay lúc này. "Trải nghiệm" chính là cái đang xảy ra, đang được biết đến, không tách rời khỏi cái biết. --- ### [Phần 2]: Khởi sự khảo sát – Định nghĩa về sự "Có" (Trường hợp Hạnh Nguyên) **Khái niệm "Khảo sát"** Sư phụ giới thiệu một thuật ngữ quan trọng: **Khảo sát**. Đây không phải là việc dùng logic để phá bỏ mọi thứ một cách mù quáng, mà là quá trình kiểm tra lại niềm tin của chính mình. Bước đầu tiên của khảo sát không phải là nhảy vào phủ định, mà là tìm hiểu xem: **"Đối với mình, thế nào gọi là CÓ?"** **Cuộc đối thoại khảo sát với Hạnh Nguyên** Sư phụ dẫn dắt Hạnh Nguyên đi từ những định nghĩa bản năng đến những định nghĩa sâu sắc hơn về sự tồn tại của một vật. 1. **Định nghĩa ban đầu của Hạnh Nguyên**: "Có" là khi mình nhìn thấy hoặc khi cái đó tác động được vào mình (ví dụ: Sư phụ mắng hoặc xô đẩy mình). 2. **Sư phụ phản biện (Dùng ví dụ Đám mây)**: Đám mây trên trời không tác động vật lý lên mình, mình cũng không chạm vào được, nhưng mình vẫn tin là có mây. Như vậy, tiêu chí "tác động vào mình" bị loại bỏ. 3. **Sư phụ phản biện (Dòng ví dụ Bố mẹ ở quê)**: Ngay lúc này Hạnh Nguyên không nhìn thấy bố mẹ, nhưng vẫn tin là có bố mẹ ở quê. Như vậy, tiêu chí "phải nhìn thấy" cũng bị loại bỏ. 4. **Sư phụ phản biện (Ví dụ Ông bà tổ tiên bảy đời)**: Hạnh Nguyên không biết tên, không thấy mặt, không có một trải nghiệm nào về ông bà bảy đời, nhưng vẫn tin là họ đã từng tồn tại. **Kết luận về niềm tin vào sự "Có"** Qua quá trình truy vấn, Sư phụ giúp Hạnh Nguyên rút ra một định nghĩa về sự "Có" mà hầu hết mọi người đều đang nắm giữ một cách vô thức: * **Sự Có = Tồn tại độc lập, tách rời khỏi trải nghiệm.** * Nghĩa là: Một thứ được gọi là "Có" khi nó **có sẵn** ở đó, bất kể mình có đang trải nghiệm (nhìn, nghe, nghĩ) về nó hay không. Nếu mình quay mặt đi, nó vẫn tồn tại; nếu mình ngủ say không mơ, nó vẫn tồn tại. **Sự phi lý trong niềm tin** Sư phụ chỉ ra kẽ hở lớn nhất trong tâm trí con người: Chúng ta tin vào một thứ **tồn tại độc lập với trải nghiệm**, nhưng tất cả những bằng chứng chúng ta dùng để chứng minh sự tồn tại đó **đều là trải nghiệm** (nghe người khác nói, nhớ lại hình ảnh cũ, suy luận trong đầu). Đây là điểm mấu chốt để bắt đầu quá trình phá vỡ vô minh. --- ### [Phần 3]: Ứng dụng khảo sát trên các đối tượng cụ thể (Sư phụ, Hồng Anh, Đồng Ánh Quỳnh) Sau khi thiết lập được định nghĩa "Có" là "tồn tại độc lập với trải nghiệm", Sư phụ yêu cầu Hạnh Nguyên áp dụng tiêu chí này để khảo sát những đối tượng đang gây ảnh hưởng lớn đến tâm lý của anh. **1. Khảo sát đối tượng "Hồng Anh"** * Hạnh Nguyên tin rằng có một "Hồng Anh" đang tồn tại. * Theo tiêu chí đã định nghĩa: Hồng Anh phải tồn tại bất chấp trải nghiệm của Hạnh Nguyên. Ngay cả khi Hạnh Nguyên quay mặt đi, đi ngủ, hay Hồng Anh đi yêu người khác, thì Hạnh Nguyên vẫn tin rằng thực thể "Hồng Anh" đó vẫn đang hiện hữu ở đâu đó trên đời. * **Sự thật khảo sát**: Niềm tin này hoàn toàn tách rời khỏi thực tế trải nghiệm tại thời điểm đó. Nó chỉ là một giả định của tâm trí. **2. Khảo sát đối tượng "Đồng Ánh Quỳnh" (Thần tượng trên TikTok)** * Hạnh Nguyên thừa nhận mình tin có Đồng Ánh Quỳnh trên đời dù chỉ thấy qua màn hình điện thoại. * Sư phụ đặt câu hỏi về độ mạnh của niềm tin: Tin vào Hồng Anh (người yêu) và Đồng Ánh Quỳnh (người trên mạng) cái nào mạnh hơn? * **Kết luận**: Hạnh Nguyên thấy cả hai đều "có thật" như nhau vì cả hai đều thỏa mãn định nghĩa: Có sẵn và tồn tại độc lập với trải nghiệm của mình. Sư phụ gọi vui Đồng Ánh Quỳnh là "máy xay công đức" của Hạnh Nguyên để chỉ ra sức mạnh của niềm tin vào cái "có thật" này khiến tâm trí bị tiêu hao năng lượng như thế nào. **3. Khảo sát bằng sự phản chiếu (Ví dụ về Phim ảnh - Chí Phèo & Thị Nở)** Sư phụ dùng ví dụ này để kiểm tra tính đúng đắn của định nghĩa về sự "Có": * Khi xem phim Chí Phèo, chúng ta thấy Chí Phèo và Thị Nở hiện rõ trên màn hình, thậm chí khóc sướt mướt theo họ. * Nhưng chúng ta không tin Chí Phèo "có thật" trên đời. * **Tại sao?** Vì Chí Phèo không thỏa mãn tiêu chí "tồn tại độc lập với trải nghiệm". Khi tắt màn hình, không ai tin Chí Phèo vẫn đang đứng ở đâu đó ngoài đời thực. Ngay cả khi đang xem, chúng ta cũng biết đó chỉ là những điểm ảnh, là dòng trải nghiệm hình ảnh chứ không có một "ông Chí Phèo" thực sự nằm ngoài cái màn hình đó. * **Bài học rút ra**: Một thứ chỉ hiện ra trong trải nghiệm mà không có thực thể độc lập bên ngoài thì chúng ta gọi là "không có thật". Sư phụ bắt đầu dẫn dắt: Vậy nếu Sư phụ, cái bàn, hay người thân cũng chỉ hiện ra trong trải nghiệm như Chí Phèo thì sao? --- ### [Phần 4]: Phân dã trải nghiệm – Đi tìm thực thể Sư phụ Đây là phần phân tích cực kỳ sâu sắc khi Sư phụ hướng dẫn **Thanh Hải** khảo sát trực tiếp sự hiện diện của Sư phụ ngay trong lúc đang diễn ra. **Bước 1: Chia tách các thành phần giác quan** Sư phụ hỏi: "Khi con đang trải nghiệm Sư phụ, con trải nghiệm cái gì?" * Thanh Hải liệt kê: Hình ảnh (thân thể Sư phụ), Âm thanh (tiếng Sư phụ nói), Suy nghĩ (về việc Sư phụ giảng Pháp). * **Kết luận**: Không có một cái gì gọi là "Sư phụ tổng thể" cả. Chỉ có những mảnh ghép rời rạc của giác quan. **Bước 2: Khảo sát tính tồn tại của "Hình ảnh"** Nếu không có Sư phụ, chỉ có hình ảnh, vậy hình ảnh có thật không? * Theo định nghĩa: Hình ảnh phải tồn tại độc lập với trải nghiệm. * **Phản biện**: Khi nhắm mắt lại hoặc quay đi, hình ảnh Sư phụ biến mất. Vậy hình ảnh không có sẵn. Niềm tin rằng "hình ảnh vẫn ở đó" thực chất chỉ dựa trên **hai cơ sở**: một là trải nghiệm đã từng thấy trong quá khứ, hai là trải nghiệm suy nghĩ về việc tí nữa quay lại sẽ thấy. Cả hai đều là **trải nghiệm**, không phải là bằng chứng cho sự tồn tại độc lập. **Bước 3: Sự hiện ra không thể chia tách (Hiện ra trống không)** Sư phụ đẩy Thanh Hải vào một cái nhìn sâu hơn: * Tại sao con lại gọi đó là "hình ảnh" hay "âm thanh"? Cái gì cho con cái cớ để tách hình ảnh ra khỏi âm thanh? * Thực tế, có một **trải nghiệm tổng thể** đang diễn ra. Việc dán nhãn đây là "hình ảnh", đây là "âm thanh" là do suy nghĩ nhảy vào. * Bản chất của cái đang diễn ra chỉ là **Sự Hiện Ra**. Và cái hiện ra này không thể chia tách. Nó hiện ra rõ ràng nhưng trống không (không chứa một vật thực thể nào bên trong). **Bước 4: Trở về với "Kinh nghiệm đang là"** Khi mọi định nghĩa (Sư phụ, hình ảnh, âm thanh, sự hiện ra) đều bị bác bỏ vì không tìm thấy thực thể độc lập, học trò rơi vào trạng thái "không biết gọi tên là gì". * Sư phụ chốt lại: Cái duy nhất con không thể phủ nhận là **Kinh nghiệm đang là**. * Con không thể đặt tên cho nó vì mọi cái tên (khái niệm) đều nằm **bên trong** nó. Nó ôm trọn suy nghĩ, như bầu trời ôm lấy bàn tay. Bàn tay không thể nắm được bầu trời, suy nghĩ không thể định nghĩa được "Kinh nghiệm đang là". --- *(Nội dung còn tiếp về các cách khảo sát chi tiết và sự xác quyết trạng thái chân như...)* ### [Phần 5]: Phá vỡ ảo tưởng về thời gian và sự tích lũy trải nghiệm **Sự nhầm lẫn về "Chuỗi trải nghiệm"** Sư phụ chỉ ra một hố ngăn lớn mà ngay cả những học trò trong nhóm Thiền Không cũng mắc phải: Tin rằng có nhiều trải nghiệm nối tiếp nhau. * **Sai lầm**: Tin rằng có "trải nghiệm 1", "trải nghiệm 2", "trải nghiệm lúc 1 tuổi", "trải nghiệm lúc 40 tuổi", hay "trải nghiệm giác ngộ hôm qua" và "trải nghiệm hôm nay". * **Bản chất**: Nếu con tin có nhiều trải nghiệm, con đã vô tình biến trải nghiệm thành một "vật" (đối tượng) tồn tại độc lập, tách rời khỏi thực tại đang là. **Khảo sát trải nghiệm quá khứ (Ví dụ 1 tuổi và 40 tuổi)** Sư phụ yêu cầu học trò kiểm tra: Ngay bây giờ, trải nghiệm lúc 1 tuổi ở đâu? * Nếu nó "có thật", nó phải thỏa mãn tiêu chí: Tồn tại độc lập với cái đang là này. Nhưng thực tế, con không thể tìm thấy bất kỳ kinh nghiệm nào về "lúc 1 tuổi" ngay lúc này. * **Kết luận**: Cái gọi là "trải nghiệm quá khứ" thực chất chỉ là một **niềm tin** hoặc một **suy nghĩ** đang hiện ra ngay trong cái đang là. Con chỉ có duy nhất "Kinh nghiệm đang là". Tất cả những con số 1, 2, 3... hay 100 trải nghiệm đều là sự gán ghép của khái niệm. **Khái niệm "102" (Có 1 mà không có 2)** Sư phụ sử dụng một cách nói dân gian nhưng đầy tính triết học để mô tả thực tại: * Thực tại này là "102". Không phải là "một linh hai" theo nghĩa số đếm, mà là: **Có 1 nhưng không bao giờ có cái thứ 2**. * Chỉ có cái "Đang là" duy nhất. Không có "Đang là lúc nãy" và "Đang là bây giờ". Nếu có "cái thứ hai", nghĩa là con đã nhảy vào thế giới của sự chia cắt và thời gian. * **02 (Không hai)**: Nghĩa là không có ngày mai, không có hôm qua, không có bất kỳ thời điểm nào khác ngoài cái Đang-là-duy-nhất này. --- ### [Phần 6]: Xác quyết "Xưa nay một trạng thái" – Bản chất của Chân Như **Định nghĩa Chân Như (Suchness)** Sư phụ dẫn dắt học trò đến một sự xác quyết chấn động: * **Chân**: Là cái thật duy nhất. * **Như**: Là chỉ như thế này thôi, không thể dùng thêm từ ngữ nào để mô tả hay định nghĩa hơn được nữa. * Quá trình khảo sát dẫn con người đến chỗ: Hóa ra trên đời này chẳng có "vật" gì cả, chỉ có duy nhất một thứ là **Kinh nghiệm đang là**. **Đồng nhất "Cái Đang Là" với "Phật" và "Giác Ngộ"** Sư phụ khẳng định: **Cái đang là chính là Phật**. * Tại sao? Vì cái đang là luôn đầy đủ ba phẩm tính của giác ngộ: **Trống không** (không có vật), **Sáng tỏ** (biết rõ ràng), và **Hiện ra**. * **Hỏi - Đáp với Nhật Dũng**: * Sư phụ: "Tại sao nói con đang là giác ngộ?" * Nhật Dũng: "Vì chỉ có một thứ duy nhất không có hai thứ, đó chính là cái đang làm và nó chính là giác ngộ thực sự." (Sư phụ tặng 1 cờ cho câu trả lời xuất sắc này). * **Sự thật về Tu hành**: Con không phải tu để *trở thành* giác ngộ trong tương lai. Con tu để nhận ra rằng cái "Kinh nghiệm đang là" – ngay cả khi nó đang mang hình tướng của việc ngồi thiền hay thậm chí là đang vô minh – bản chất của nó vẫn là giác ngộ. **Trạng thái "Xác quyết xưa nay một trạng thái"** Sư phụ đúc kết lại một câu tâm pháp để học trò thực hành trong một tháng: **"Xác quyết xưa nay một trạng thái: Trải nghiệm đang là trống không."** * **Trống không**: Nghĩa là không có một vật nào thực sự tồn tại ở đó. * Khi con xác quyết được điều này, con sẽ bước vào **Đại Định**. Đại định không phải là một trạng thái phải cố gắng mới có được, mà là cái định tự nhiên vì con nhận ra chẳng có gì khác ngoài cái đang là này, không có gì có thể phá vỡ hay nằm ngoài nó được. --- ### [Phần 7]: Hệ thống 6 Phương pháp Khảo sát Thực chứng (Cốt tủy của thực hành) Sư phụ dành phần lớn thời gian cuối buổi để hệ thống lại các "vũ khí" khảo sát giúp học trò phá tan niềm tin: *"Cái gì trải nghiệm được thì cái đó có thật"*. Đây là 6 con đường (logic và thực chứng) để thấy rằng: **Hiện ra không có nghĩa là Có.** **Cách 1: Sự mâu thuẫn trong niềm tin của các chủ thể (Ví dụ Tara và con Sư tử)** * **Nội dung**: Hai người cùng xem một bộ phim về con sư tử. Đứa trẻ (Tara) có thể sợ hãi vì tin có sư tử thật, người lớn thì không. * **Logic**: Nếu cái "Có" nằm ở phía trải nghiệm, thì cả hai phải cùng thấy có hoặc cùng thấy không. Nhưng thực tế người thấy có, người thấy không. * **Kết luận**: Cái "Có" hay "Không" không nằm ở trải nghiệm. Trải nghiệm chỉ là trải nghiệm, còn "Có" là do tâm trí tự bịa thêm vào. **Cách 2: So sánh với Giấc mơ** * **Nội dung**: Trong mơ, con cũng nhìn thấy Sư phụ, cũng nghe tiếng, cũng có cảm xúc (hiện ra y như thật). Nhưng khi tỉnh dậy, con khẳng định Sư phụ trong mơ là "không có". * **Logic**: Tại sao cùng là sự hiện ra (trải nghiệm được), mà trong mơ con bảo "không", còn bây giờ con bảo "có"? * **Kết luận**: Khả năng "trải nghiệm được" không phải là cơ sở bảo đảm cho sự tồn tại của một vật. **Cách 3: Sự vô lý của khái niệm "Có sẵn" (Vòng lặp logic)** * **Nội dung**: Con tin Sư phụ "có" vì Sư phụ có sẵn ở đó để con đến trải nghiệm. * **Logic**: Để chứng minh Sư phụ "có sẵn" (tồn tại ngoài trải nghiệm), con lại dùng các bằng chứng như: "Tôi thấy Sư phụ đi vào", "Tôi nghe chị Bích nói về Sư phụ". * **Kết luận**: Con dùng 100 thứ *trong trải nghiệm* để chứng minh cho một thứ *ngoài trải nghiệm*. Điều này cũng vô lý giống như việc nói: "Vì tôi có 100 cái ghế nên chắc chắn trên đời có cái bàn". **Cách 4: Cơ sở về sự Chia tách** * **Nội dung**: Một vật muốn "có" thì nó phải tách rời khỏi các vật khác. * **Logic**: Con có thể tách Sư phụ ra khỏi cái ghế, khỏi không khí, khỏi âm thanh đang vang lên không? * **Kết luận**: Không có ranh giới thực sự nào giữa "Sư phụ" và "thực tại xung quanh". Không tách được thì không thể gọi là một "vật" riêng biệt tồn tại. **Cách 5 & 5 Plus (Phương pháp của Bích - Phân dã giác quan)** * **Cách 5 (Phân dã thô)**: Chỗ gọi là "Sư phụ" thực chất chỉ là tập hợp của Hình ảnh + Âm thanh + Xúc chạm. Không có cái "Sư phụ" nào nằm ngoài những thành phần đó. (Cách này phá được vật thô). * **Cách 5 Plus (Phá vật tế)**: Đi sâu hơn, con thấy mình không trải nghiệm "hình ảnh" hay "âm thanh" mà chỉ đang có những **trải nghiệm sờ, trải nghiệm nhìn**. Những trải nghiệm này không thể tách rời khỏi "trải nghiệm chung". * **Kết luận**: Ngay cả những thứ nhỏ nhất như "màu sắc" hay "cảm giác" cũng không phải là vật, chúng chỉ là những dòng trải nghiệm không thể chia cắt. **Cách 6: Sự phụ thuộc vào Suy nghĩ (Mọi việc chỉ trong suy nghĩ)** * **Nội dung**: Nếu con không nghĩ gì cả, liệu có "Sư phụ" hiện hữu không? * **Logic**: Khi không nghĩ, chỉ có một sự hiện ra sáng tỏ, trống không, không có tên gọi. Chỉ khi suy nghĩ "Đây là Sư phụ" hiện lên, thì "Sư phụ" mới bắt đầu "có". * **Kết luận**: "Sư phụ" hay bất kỳ vật nào khác chỉ là một **trải nghiệm suy nghĩ**. Không nghĩ thì không có vật xảy ra. --- ### [Phần 8]: Báo cáo khảo sát và Pháp duyên về sự chuyển hóa (Trường hợp Thái Ngoan & Quế) **Sự hiệu quả của "Kiến vững"** Sư phụ chia sẻ một tin vui về **Thái Ngoan** (một học trò sắp sinh con) để khích lệ nhóm Thiền 1. Dù Thái Ngoan chỉ được học đúng một buổi với **Quế** (người được Sư phụ ủy quyền dạy thay vì Sư phụ bận), nhưng kết quả đạt được vô cùng ấn tượng. **Diễn biến chuyển hóa** * **Ngày thứ nhất (Trước khi đẻ)**: Học 1 buổi, thiền thử 10 phút. Chiều hôm đó đo được **12%** (Trong khi các thành viên khác của nhóm Thiền Không học trực tiếp Sư phụ nhiều buổi thường chỉ bắt đầu ở mức 4-6%). * **Ngày thứ hai**: Thái Ngoan đi đẻ. * **Ngày thứ tư (Sau khi đẻ)**: Tiếp tục tự thiền, đạt **16%**. * **Ngày thứ sáu (Chiều hôm qua)**: Đạt mức **30%** – một con số cực kỳ cao cho người mới bắt đầu. **Bài học rút ra** * **Khả năng dạy của Quế**: Sư phụ ghi nhận Quế dạy rất tốt, nắm bắt đúng tinh thần Pháp nên mới giúp học trò tiến bộ nhanh như vậy. * **Sức mạnh của nhận thức**: Thái Ngoan không cần hỏi han nhiều, chỉ cần "vững kiến" (hiểu đúng tinh thần khảo sát) là kết quả thiền tự động đi lên. * **Sự xác quyết**: Thái Ngoan có một sự xác quyết mạnh mẽ ("con em từ từ để mẹ đi học thiền rồi hãy ra"). Chính tâm thế này cộng với việc hiểu đúng bản chất "trải nghiệm đang là" đã giúp bạn ấy vượt qua những khó khăn của việc sinh nở để giữ được trạng thái thiền tập. --- ### [Phần 9]: Hướng dẫn thực hành cho Tuần tới **Trọng tâm: Tấn công vào điểm yếu nhất** Sư phụ yêu cầu học trò không cần tập trung vào những lý thuyết cao siêu về Chân Như hay Giác ngộ, mà dành **80% thời gian** để khảo sát một câu hỏi duy nhất: * **"Trải nghiệm được có phải là Có không?"** (Hay: Hiện ra có phải là tồn tại không?) **Kỹ thuật thực hành** * Dùng 6 cách khảo sát đã học để "cầy đi cầy lại" trên mọi đối tượng: Bố mẹ ở quê, con cái ở nhà, Sư phụ trước mặt, cái bàn trong phòng. * Mục tiêu là phải đạt được sự **A-ha!** (sự bừng tỉnh). Phải thấy được sự quê độ của chính mình khi bấy lâu nay tin vào những thứ không có cơ sở. * Nếu giải quyết xong việc "trải nghiệm được là không có", thì thế giới tự động về "Không". Lúc đó, trạng thái "Trống không sáng tỏ" sẽ tự hiện ra mà không cần cố gắng. **Lời dặn về Thiền** * Sư phụ cho phép học trò "trộn thoải mái": Có thể giữ cách thiền cũ hoặc trộn lẫn với tinh thần khảo sát mới. * Tuy nhiên, Sư phụ nhấn mạnh: Nếu kiến thức (kiến) chưa vững mà đã thiền thì sẽ rất chật vật. Vì vậy, tuần tới ưu tiên hàng đầu là **Khảo sát để vững kiến**. Khi nhận thức đã thay đổi thì thiền sẽ trở nên siêu dễ ("dễ hơn ăn bánh"). ****

Bản gõ chi tiết
Transcript

Đ học cái gì của anh được không? Đ học cái gì? Đọc đọc đọc đọc đọc nghe. Ờ sư phụ có cho ghi về hai cái điểm ngẫm ạ. Một là cuộc đời mình mọi chuyện xảy ra đều chỉ là trải nghiệm. Không có gì khác không có gì hết. Hai làầ mọi trải nghiệm đều là trải nghiệm giác ngộ bất chấp hình tướng như thế nào. Ok. Rồi ngấm thì ngấm không không thôi. Khơi rồi à biết cái viết cái ví dụ á ngẫm khơi khơi có phải làm gì không? Ừ ng thôi thế ai trình bày ngẫm khơi khơi đây nà có hai cái vế vế nào dễ hơn cái số một đi trước cái số một đi trước tiên huyết cái số hai là cái số Cái nào dễ hơn mà? Đ chỉ là trải nghiệm thôi, không có gì khác, không gì hết. Trải nghiệm nào cũng là trải nghiệm giác ngộ. Cái nào dễ hơn? Ngẫm mà b ngẫm sao phải có dễ hơn chứ. Nào bác nào nó đi bác. Mấy con tướng này à. bảo mang danh con tướng phải nói đi nguyên mà hôm nọ 100% mà 100% hôm qua hôm kia đấy tướng có đúng không nhở đấy con tướng mới nữa đấy tướng mới 100% đời sống luôn 100% đời sống luôn đấy là hên thôi chứ không phải có ai cũng được hên ai hên vậy đâu thì chẳng hã ai bảo là con tướng Tướng không phải tướng như là một cơ hội làm tướng rồi đúng không? Dạ. Hôm nay 100% nữa, mai 100% nữa phải là tướng không? Dạ. Thì mày ngẫm con đ ngắm gì đâ? Ờ cái này thì con ngẫm về cái câu một là con tập trung ngẫm về câu một. Tại vì khi mà xong câu một thì con tự thấy cái câu hai luôn nên hai dễ đúng không? Dạ bản chất là hai là dễ. Các con đã có một đoạn thiền là kinh nghiệm trải nghiệm trong thực tại ấy đúng không? Mình đã có một đoạn trải nghiệm thược tại 100% rồi đúng không? Chính là cái hai chính là cái hai đấy. Cái đoạn đấy chí là đoạn hai chứ là cái gì đúng không nhỉ? Là cái hai bản chất là dễ. Cái cái hai không phải là cái căng thẳng khó khăn gì cả. Cái một mới là cái tập trung đầu tư vào đấy. Tuy là bảo con ngẫm hai thứ nhưng bản chất cái hai là dùng xong rồi. Vâng. Bây giờ còn đây là cái một đấy. là chưa xong. Ngẫm chưa xong đấy. Ngay cả nhóm thiền một thiền không ngẫm chưa xong. Tối qua còn ngâm mầm mầm ngẫm lại ngẫm lại đúng không? Đây là cái cái là cái ngấm ngâm chung của hai nhóm đấy đều đang ngẫm thở. Đấy có vẫn có nhiều bạn hiểu lầm chưa đúng đâu. Nên mình phải mình xoay quanh cái chủ đề đấy trong vòng tháng tới nên từ giờ đến tết từ giờ đến đến đắng nhá. Ngẫm rất khỏe vào nhá. Con trình bày cách có gì ngoài trải nghiệm không thì Đầu tiên thì con phải con con vẫn nghĩ lại cái chữ trải nghiệm bởi vì là khi mà tập có thể con rơi vào trạng thái trải nghiệm là tôi đi trải nghiệm giống như nó lậm vào chữ cảm giác ngày xưa thì con ngẫm chữ trải nghiệm nên là phải chốt được là trải nghiệm nên là hiện ra trống không và nó chính là biết. Thì sau đó thì con làm rõ cái chữ trải nghiệm đó thì có gì ngoài trải nghiệm không? Thì thông thường cách tập con là sẽ nhìn vào kinh nghiệm trải nghiệm chính là hiện ra. Dạ còn hiện ra đúng không? Đúng không nhỉ? Trải nghiệm ra cách nói khác của hiện ra thôi. Nhưng mà Cái hiện ra thì là nó làm không làm cho người ta phải nhìn vào cái trải nghiệm bây giờ. Còn hiện ra nó vẫn mang tính khái niệm lắm. Còn trải nghiệm là cái mục phải nhìn vào trải nghiệm nó mang tính thực hành. Trải nghiệm cái hiện ra ấy đúng không? Đang hiện ra thì phải trải nghiệm. Trải nghiệm là đang hiện ra kinh nghiệm. Ờ thì con sẽ bình thường thì con nhìn vào kinh nghiệm thì thấy hiện ra trống không. trải nghiệm định nghĩa là kinh nghiệm đang là kinh nghiệm đang là ghi đi nhá định nghĩa trải nghiệm cho nó dễ cho nó thống nhất một tí định nghĩa định nghĩa trải nghiệm giải nghiệm bằng kinh nghiệm đang là định tránh hiệu đang ngộ Trải nghiệm gi ngộ bằng cái nghiệm đang là bằng kinh nghiệm năng là H Rồi đấy. Thậm nhất thế mình nói chuyện với nhau dễ con nói chuyện với nhau dễ nói chuyện về sư phụ cũng dễ đấy. Trải nghiệm là kệ bể giác ngộ cũng kệ. Vô đi. Ờ bình thường thì thực hành thì ờ con sẽ đầu tiên là nhìn vào kinh nghiệm thấy cái này nếu mà hiện ra trống không ờ rõ ràng thì ok là ờ không không có một vật nào hết. Thì cái kinh nghiệm này là cái đang biết thì con chốt là con là cái đang biết. Ờ còn nếu mà lúc đó nhìn vào mà không thấy kh tay ờ dạ không thấy hiện ra trống không ấy. Lúc đó là thấy vật thì con sẽ xoay luric ạ. Ờ đầu tiên thì thấy nếu mà thấy vật thì con sẽ nhìn là ừ nếu mà đây tôi đang ngồi nhìn thấy sư phụ ờ thì ừ con sẽ hỏi á thế tại sao lại lại là có ở đây chỉ có một cái trải nghiệm là trải nghiệm thân thể hạnh nguyên tại sao lại tin là có một cái gọi là thân thể hạnh nguyên thì có phải là ờ đang tin là khi mà có một cái thân thể hạnh nguyên nó đọc lập ngoài trải nghiệm tức là ờ tìm một cái ví dụ để xem cái niềm tin có đúng như thế không thì lúc đấy thì con sẽ nghĩ tới cái cảnh mà ờ nếu mà đi ngủ sâu mà không có mơ gì cả. Ví dụ ngủ 8 tiếng thì cũng phải có vài tiếng nó nó ngủ sâu không có mơ gì cả. Thì lúc đó không hề có một cái trải nghiệm thân thể hạnh nguyên nào hết. Không có trải nghiệm hình ảnh hay là âm thanh hay cảm giác trên thân thể hay gì hết. Nhưng mà vẫn tin là có cái thân thể tồn tại. Ờ vậy có nghĩa là trong cái niềm tin của con là có một cái thân thể nó tồn tại ở không có liên quan gì đến cái trải nghiệm hết. Thì lúc đấy phải có một cái cơ sở để mà cái thân thể nó tồn trại không liên quan tới trải nghiệm. Thì tìm thì con chỉ đưa ra được là tại vì lúc nào nhìn xuống cũng thấy, lúc nào mà muốn trải nghiệm cũng được. Ờ lúc nào muốn sờ vào thì nó sẽ có cảm giác. Thì những cái cơ sở đưa ra nó đều là trải nghiệm hết. Thì lúc đó thì là sẽ thấy được là cái việc mà tin rằng có một cái thân thể tồn tại là không có cơ sở nào cả và không có một cái thân thể. Ngay bây giờ nó chỉ có một cái sự trải nghiệm, một cái sự hiện ra trống không thôi. Không có gì hết. Đấy là trong trường hợp mà nếu con không không nhìn vào kinh nghiệm và không chốt được thì con sẽ xoay logic như thế. Và sau khi xoay như thế thì con lại nhìn vào kinh nghiệm và thấy là ờ ở đây chị có cái cái đây một sự trải nghiệm hiện ra trống không không có gì ở đây thực sự tồn tại và ở đây chỉ có biết thôi thì là con tập như thế ạ lấy một đ đối tượng khác đi. Đối tượng mà con hay tin là có thật đấy. Ồ thì sư phụ là con hay tin có thật ạ. Rồi. Dạ thì à sư phụ thì con cũng nhìn thẳng vào ở nhìn thẳng vào ngay bây giờ thì thấy ở trong cái sự hiện ra này không có bảo là có sư phụ. hay gì cả cũng không có một cái cái cái cơ sở nào chưa tắch. Nói chung nhìn vào đây con chỉ thấy sự hiện ra ờ chứ không không bảo có gì cả. Thì đấy là ờ con nghĩ là trong cái trường hợp mà tập mược còn trong những cái trường hợp mà cảm xúc rất mạnh chưa được. Tập th chưa được con đầu tiên là con phải tin là có sư phụ. Con phải tin có sư phụ đúng không? Thì con phải xem thế nào là có sư phụ chứ. Con điều phá nhưng phải phá cái gì chứ. hư con nhả báo phá luôn ấy. Con muốn cái này mình gọi là khảo sát có từ mới là khảo sát. Còn muốn khảo sát xem có sư phụ không khảo sát xem là có sư phụ không thì mình xem thế nào là có sư phụ đấy. Đừng nhảy vào phá vội mà để xem mình đã khảo sát có vụ không đúng không? Vậ có những người đây là rất là giỏi báo hiếu thì mình sẽ khảo sát bố mẹ ở quê không? Đúng không? Đấy có người rất nuôi con rất tốt thì gọi là có con không? Mình khảo sát xem có con không thì mình phải định nghĩa xem mình phải kiểm tra xem thế nào là gọi là Mình gọi là có con thế hay là có bố mẹ hay có sư phụ? Đấy bước đầu tiên nữa không phải là bước đầu tiên quá trình khảo sát ấy không phải nhảy vào phá phá phá hát mà khảo sát xem thế nào đối với mình thế nào là có. Với mình ấy thế nào là có không phải với không phải với sư phụ n là có với sư phụ định nghĩa có khác có thế với mình th là có thế là ví dụ mình gọn chọn một đối tượng khác đi đấy sư phụ đâu phải ám ảnh đến mức đấy đúng không cái thứ mà ám ảnh đấy con nhất Thấy sư phụ sư phụ ảnh nhất à. Ok nhất chính tôi ok có sư phụ không? Ok thế bây gi mình gọi là khảo sát có sư phụ không? Đầu tiên là thế nào là có sư phụ đấy với mình ấy. Thế nào có sư phụ đấy? Có phải khảo sát với chính mình xem thế nào có sư phụ? Thế nào? Thế nào đối con thế nào là có sư phụ? Thế nào? Tôi có ông sư phụ trên đời đúng không? Thế là có. Tức là có cái thân thể đáy và ghi nhá. Đây là đây là Mình đang đây là một bài mẫu thôi không là ai làm cũng được một cái bài mẫu về khảo sát có một cái gì đó trên đời không đúng không trong một tháng tới việc của chính mình là đi khảo sát đấy việc chính của con trong một tháng tới là khảo sát xem có này cái kia trên đời không tự mình thành là có tùng không khảo sát còn tùng thì khảo sát xem có gì không có người yêu không đấy thành đâu là đấy trong một tháng tới việc con là chủ là khảo sát vậy thì khảo sát lước đầu tiên là có một cái gì đó trên đời không thì mình phải xem xem là lúc đầu tiên là với mình thế nào là có trên đời xem là có ông sư phụ hay là có ông người yêu hay có có ông Tùng sao mời anh Nguyên nói thử nào thế nào là có sư phụ với con hay là có sư phụ không phải khảo sát chính con ừ với con có sư phụ là có một cái đấy một cái vật sư phụ là cái thân thể đấy và có thể tác động được tới con ví dụ như mắng con hoặc là động vào xô con nếu không lẫn động vào con được phát nào thì là không có trụ đờ cũng có không động vẫn có không mắng thì cũng có thế sao lại thình nó sai rồi khảo sát nó sai luôn rồi đấy vâng con khai ngay thì biết thế nào có rồi tại sao cứ phải làm gì được con thì mới là có dạ trên đời mình tin có là phải làm gì mình mới tin có à không thì nếu mà nhớ lại khoảnh khắc đầu tiên cô gặp sư phụ thì nhìn thấy là có rồi không nhớ lại khoảng con có thể nghĩ xem là đối với con thế là có không phải chỉ phụ đâu mà có những thứ khác nữa chung là có thì phải là cái gì chứ Nếu mà hoạt động vào mình được mới là có thì rất nhiều thứ mình sẽ không có đúng không? Ví dụ mình thấy bảo làm gì có mây trên đồ trời thì mày và động mình được đâu. Dạ nhưng mà con v tin có mây chứ mà đúng không? Như vậy nghĩa với có bị sai rồi. Vâng không thể nào động vào mình thì mới là có được. M trên trời con là có mà không c động vào mình. Đấy là ngay từ cái khảo sát đầu tiên con phải con phải tự hỏi chính mình xem thế nào là mình phải có nhỉ đúng không? Mình c hỏi là động vào mình mới là có. Nhưng không phải rõ ràng mây không độ mình gì là có. Vâng. Vậy thì không phải rồi. Chắc không phải độ của mình rồi. Đấy cách khảo sát là như vậy đấy. Đang đang ví dụ một quá trình khảo sát như vậy là khái niệm về có thế nào có mình nó không phải là động của mình đấy. Không phải là đánh mình mắng mình mà không động mình thì vẫn là có là bình thường đúng không nhỉ? Mây trên trời nó động mình vẫn có mà. Vậy thì có con là gì? Ờ con nhìn thấy là có. Thế nó thế thì đầy thứ con nhìn thấy không? Nhìn thấy không? Nhìn thấy con vẫn cho có. Bố mẹ qu. Không nhìn thấy bây giờ vẫn khó mà. Vâng. Thế thì định nghĩa con xem nào. Có đấy. Ngay bước này là bước rất quan trọng nhá. Bước này thậm chí là quan trọng nhất luôn ấy. Vì định nghĩa được rồi thì mình xá phá phá đúng chỗ nghe. Con bảo nhìn thấy là có nhưng mà rõ ràng đầy thứ không nhìn thấy có đâu. Mặc nhìn con không nhìn thấy mà vẫn con vẫn cho là có. Đúng chưa? Sau lưng con có các bạn. Rõ ràng con có nhìn thấy các bạn sau lưng đâu. Nhưng con tin là có chứ như vậy không phải là nhìn thấy rồi. Vậy thế nào là có thế? Nào hèm đấy muốn nói à nói đi theo anh à thích nói quá à giọng rất dài đấy muốn nói gì a con ra đấy thảo nào muốn trợ giúp chồng hạnh nguyền ở lên cạnh nhau nói chuyện lẩm bẩm và tai nhau đó ừ con con thấy con a có sư phụ là có một cái sư phụ sẵn và chờ con đến để trải nghiệm đúng rồi đấy Đây khá hơn rồi đấy đúng không? Thứ nhất là phải có sẵn đúng không? Và con có thể đến trải nghiệm nó được đúng không? Có sẵn và có thể trải nghiệm được thì là có đúng chưa? Thế một ví dụ như là một một vì sao cách đây 1 tỷ năm ánh sáng con chả trả nghiệm được nó có không đối với con nói như con vẫn chưa đúng nhá. Cho ví dụ đấy một cái vì sao anh tìm ánh sáng chẳng khi nào trải nghiệm được con chẳng có nhìn thấy bằng kính viễn vọng được luônấy. chưa nói là bay đến. Ừ. Thế nó có không? Con vẫn cho là có hay không có? Con vẫn cho là có. Vậy thì cái phần trải nghiệm có đúng không hay là sai? Vâng. Thì là không trải nghiệm được con vẫn tin là cái đó có. Vậy thì nghĩa con phải có không còn là trải nghiệm được nữa rồi. Chỉ đơn giản là gì thôi. Nó có sẵn một thứ có sẵn đấy mà không cần trải nghiệm hay có trả nghiệm đều gì có vẫn có sẵn ở đấy. Thấy chưa? Đấy con thấy đầu lọc dần không? Đây là quá trình khảo sát. Con bảo phải có sát đấy và chờ con đấy trải nghiệm. Nhưng con nhầm rồi. Rồi đầy thì trên đời con trả tranh trên đời các bạn chọn cho là có nhưng mà có đơn giản là nó tồn tại độc lập ở đấy nó không lệ thuộc vào trải nghiệm của con có trà nhiều được thì vẫn là có mà không trả được thì nó vẫn gì có thế nó mới kỳ quái chứ có một thứ tồn tại độc lập với trải nghiệm không bị ảnh hưởng gì về trải nghiệm đúng không nhỉ tách rời khỏi trải nghiệm tách rời khỏi trải nghiệm tồn tại độc lập tách rời khỏi trải nghiệm đúng có một thứ đấy bằng chứng là con có trải nghiệm được không thì Nó vẫn gì? Vẫn có, vẫn có đấy nhá. Đấy là ví dụ vì xong cách 1 tỷ năm ánh sáng kính viết vọng không nhìn thấy nổi mà vẫn gì tì tì ở mầm vì có chỉ đơn giản là tồn tại độc lập tách rời với trải nghiệm có sẵn đúng không? Có sẵn nghĩa là gì? Nghĩa là không có trải nghiệm thì nó vẫn có nó tồn tại độc lập tách rời và không cần trải nghiệm thì nó vẫn vẫn tồn tại đấy. Đấy mình khảo sát dần cái niềm tin của mình để có thì nói thôi quá trình này dụ nói những anh ấy thôi nhưng trong một tuần là bình thường quá trình dụ nói anh hạnh nguyên mất mấy ngày mất mất mấy phút ấy con phải tự làm mình cả tuần với cả tháng thì con mới hiểu à hôm nay mình tin có là thế đấy ừ khảo sát mà giờ tại sao mình tin có mẹ mình giả sử giả sử mẹ mình không ở đây đi không ở Hà Nội đi, không gặp được luôn đi, sao vẫn có mẹ như vậy phải có một thứ tồn tại độc lập tách rời với trải nghiệm và không cần trải nghiệm thì nó vẫn gì vẫn tồn tại. lại chứ mẹ ở quê mà mình tin có mẹ hay không có ạ. Thậm chí có con ấy có ai tin có ông bà tổ tiên không? Có không thể trải nghiệm nổi. Đúng ông bà bảy đời thì không cái ảnh không có luôn. Ba đời chả có. Đây ví dụ rõ nhất là ông bà bảy đời đi. Ai tì là có nhưng mà con không cách nào trải nghiệm cả luôn. Cái ảnh không có luôn để mà trải nghiệm. Đấy ví dụ phải có một cách cách gọi là cách Rõ ràng phải có nhá. Ông bà bảy đời. Ai tin có ông ông nội công cố bảy đời nhưng mà tên còn gì không biết luôn. Có biết thầy luôn cũng cố bảy đời mình không? Tên gì không biết. Mặt mũi thế nào không biết. Sống ở bao nhiêu năm sống bao nhiêu tuổi không biết. Thế mà vẫn tin là có. Vậy như con thấy không? Nó tồn tại độc lập tách rời không liên quan đến trải nghiệm. Không cần trải nghiệm nó vẫn có. Thấy chưa? Phải khác hẳn nãy con nói là phải nhìn thấy không? Không nãy còn nói tác động vào đời con, tác động vào con thân thể con được. Có phải ngay lúc đầu nếu mình không khảo sát thì là mình hoàn toàn có một cái nhầm lẫn với chính mình không? Cứ tưởng là phải động vào mình được, cứ phải là nhìn thấy được, không cần thế có con vô lý như thế luôn ấy. Ông bà bảy đời giờ ai chả có biết tên không? Thực sự biết tên ông bà gì không? Không ạ. Giờ tôi biết. Độc lập tách dày với trải nghiệm đúng không? Không cần trải nghiệm thì nó vẫn gì? Vẫn tồn tại thì gọi là có. Thế còn áp áp thử đấy và xem với ví dụ với cái bàn hay là với một cái gì khác đấy có đúng là cái đấy đúng với cả cái tất cả mọi thứ mình gọi là có không? Khảo sát mà khi mình ra kết luận thế nào? có với mình thì mình khảo sát xem ừ có đúng mình mọi thứ nó được thế không ví dụ cái bàn này có đúng cái tiêu chí th con không con tin có cái bàn không có có thế cái bàn nó c đá đáp ứng đúng là nó có là vì tiêu chí đấy không độc lập với trải nghiệm không độc lập trải nghiệm là gì không có không có trải nghiệm là vẫn ở đấy tách rời trải nghiệm không đúng rồi không cần trải nghiệm thì nó vẫn ở đấy không có trải nghiệm tí nào nó vẫn tồn tại không không cần tí nào hết đúng không con thể quay mặt đi và cả một tháng không đến cái phòng này thì con vẫn tin có cái bàn trong phòng nào Có không sảng gần 1 tháng có thể đi xuống cầu thang có tin nó ở đây đấy à hóa ra đây mình tin là có là gì đấy bây giờ áp dụng lại thử với người khác đi. Hạnh Nguyên có có một người nào đó mà rất là quan tâm nguyên rất quan tâm không áp dụng thử xem nào trừ mỗi đây do sư phụ ra nào chọn đại một đối tượng mà rất là quan tâm nào Hồng Anh đi ạ Hồng Anh ok rồi thế nào là thế con tin của ông ba anh đời không đã ủa có không công ty Chứ quay mặt đi qua của anh không có ạ. Thế vì sao? Thế nào nó có quay mặt đi vẫn có thì khi con không trải nghiệm không? Anh yêu người khác rồi thì có anh trên đời không? Vẫn có đau không? Đau đau rồi. Đi nào. Thì đầu tiên thì con sẽ khảo sát thế nào là con đang tin là có Hồng Anh trên đời. Ừ. Ừ. Có Hồng Anh trên đời là con tin là kể cả khi không không có trải nghiệm thì Hồng Anh vẫn có sẵn ở ở về phía Hồng Anh là có sẵn khi con không trải nghiệm được, không nghe, không nhìn, không gì hết thì vẫn có Hồng Anh. Tức là Hồng Anh là tồn tại, độc lập, tách rời khỏi trải nghiệm của con. Ừ. Con không có trải nghiệm cái gì hết. Nói chung một sau này con bị quên bị gì con không biết, nói chung liên hệ không gì thì Hồng Anh vẫn tồn tại. Thế ngay khi th Hồng Anh thì Hồng Anh có thỏa mãn các đường chí đấy không? Nếu nó có thì phải có cả thấy khi thấy không đúng không? Nếu mình đang có thứ có trên đời thì nó phải có kể cả khi mình thấy nó thì mình không thấy nó. Đúng. Vậy khi mình đang thấy nó thì nó có cái tỏa mán tiêu chí đấy không? Nghĩa là khi con thấy h anh có tin chỗ đấy không? Khi đang thấy Hồng Anh bây giờ này có tin đấy không? Vẫn tin Hồng Anh tồn tại. Con đang thấy một cái hình ảnh hiện ra hay tin một Hồng Anh đang có mặt ở đấy? Trong niềm tin con tin Hồng Anh đang có mặt ở đây. Đúng rồi. Cái không anh này nó bất chấp trải nghiệm của con có đúng không? Ờ đúng ạ. Quay mặt đi thì sao? Vẫn tin có học ngồi ở đấy. đâu đúng không nhỉ? Không liên lạc, không gọi điện thoại, không gì cả thì vẫn tin có hồng ăn. Đấy, con phải khảo sát cách thường đang hướng dẫn con cách khảo sát chứ đừng mặc định như thế. Vâng. Con khảo sát nhiều vật là một lúc con đủ số vật thì con mới hiểu rằng à hóa ra lâu nay mình tin thế đấy là có là như thế đấy. Đấy chứ đừng một hồng anh đúng không? Em gì đây? Em gì xinh tích ttok xinh xinh đấy. Thử luôn đi. Qu cái gì? Q à qu đồng ánh quỳ đồng ánh quỳ. Thử luôn. Thử test luôn nào. Xem Theo con đồng quỳ có trên đời không? Có không? Con có. Ok. Nào thử áp dụng xem nào. Trên TikTok thôi. Xe công đức đức bóng xe máy tiêu công đức của Hạnh Nguyên. Đồng Ánh Quỳnh là máy tiêu công đức Hạnh Nguyên. Máy xay công đức. Cứ xem tiêu công đức. Tiêu công đức tiêu đức. Máy xay công đức của anh Nguyên đấy. Đấy nào thử nói máy xay công đức tại không nào? Có không? Ờ bây giờ con đang tin là đồng bánh Quỳnh là có nè. Rồi. Ờ máy xay không nước là có. Dạ thì lúc nãy trước khi sư phụ nhắc tới tức là không có một cái suy nghĩ về đồng ánh Quỳnh xảy ra nè, không có gì trải nghiệm hết thì vẫn tin có đồng ánh Quỳnh tồn tại. Tức là con đã tin là Đồng Á Bánh Quỳnh là có sẵn và tồn tại độc lập khỏi cái trải nghiệm của con. Đúng rồi. Không nghĩ gì nữa. Không gọi điện thoại, không xem phim à? Không có gọi bao giờ đâu nhỉ? Không xem phim người ta thôi. Vâng. Không xem không thì nó vẫn gì? Nó vẫn tại đốt đó trên đời này. Đúng rồi. Đúng chưa? Ai về Đông Ánh Quỳnh Hồng Anh ai tồn tại mạnh hơn? Ờ công đều tin cả hai tồn tại ai hơn ai? Ừ ý là tồn tính tồn tại của ai mạnh hơn ai? Ý là về niềm tin và có thật thì con thấy như nhau. Đúng rồi. Như nhau vì định nghĩa tồn tại con chỉ là như thế thôi thì sao mạnh hơn được? Đúng không nhỉ? Hai người là bình đẳng. nhau về sự tồn tại đúng không? Đấy cái đều có tính có như đấy các con phải khảo sát như thế đủ lâu thì con mới hiểu là có là thế đấy. Đủ lâu đủ đối tượng khảo sát cái nghiêm túc bằng cách đặt những câu hỏi kiểu như vừa xong ấy. Ví dụ mình mình cứ cho có là phải nhìn thấy thì mình đặt câu hỏi là không nhìn thấy thì mình gọi là có không. Thế mình phải là khỏi ngược lại là thế một vật nó không thỏa án tiêu chí này thì mình còn có nữa không? Đấy thì nó mới gọi là nó mới đủ chứ khảo sát mà. Ví dụ như một vật nó chỉ hiện ra trong kinh nghiệm thôi. Quay phát biến mất luôn thì mình có tin hát được không? Một cách dễ hiểu nhất là chàng trai cô gái trong bộ phim trong đấy chàng trai ôm cô gái anh yêu em đúng không? Một mối tình lãng mạng cực đẹp thì hai người đấy có không? Thì sao không? Nó không không thỏ bán tiêu chì gì được con. Ờ đầu tiên là chàng trai cô ấy ôm nhau bộ phim Romeo Juliet đi có phim gì khác đi. Phim gì Việt Nam hơn đi gần đây nhất có phim gì mà yêu đương không cho nó cho nó mình có xem phim thì gần đây không nhỉ? Chị nở chị nở. Ok rồi thử có xem phim ch ôm thị nở trên màn hình rồi rất là thấm đốc nước mắt còn khóc sớt mướt. Thì theo đối với con có ch ở trên đời không? Nếu có thì sao và không thì sao? Thì vì sao? Trên đời này có chị nở không? Nó có không? Ờ con thấy không? Vì sao? Vì Chí Phèo Thị Nở chỉ là một cái cái nhân vật hư cấu thôi. Không con theo định nghĩa con này con đâ mà con đem đem đĩa đ áp dụng chứ. À à dạ con khảo sát nghĩa con nó đúng không? Mà xem phim chí phẹ con xem hình Chí Phèo ở rõ một trên màn hình màn hình ôm nhau khóc sứt mướt thì đối với con có thở trên đời không? Lúc đang xem ạ. Ừ đúng rồi. Lúc đang xem có được không? Có thật không? Cho định nghĩa của con ấy. Con phải nh định nghĩa của con ấy. Có thằng Chí Phèo. Chuyên giặt mặc, chuyên la làng, có thị nở nấu cháu anh rất là thơm không? Khi con nhìn thấy cảnh ngay thấy cảnh đấy luôn thì có không? Theo định nghĩa của con có không? Không có trải nghiệm thì nó vẫn tồn tại. Nào định nghĩa gọi là không trải nghiệm nó vẫn tồn tại thì có không? Nó tồn tại độc lập với trải nghiệm. Có nó sự có sự tồn tại bất chấp trải nghiệm độc lập với trải nghiệm Chí Phèo chẳng hạn có không? Lúc con đang xem phim là đang trải nghiệm Ngay khi con đang trải nghiệm thì có trí phào nào tồn tại độc lập với trải nghiệm không? Đấy nó dễ hiểu hơn. Ờ không ạ. Vì sao? Vì lúc nó con đang xem phim cái ở đó chỉ có cái màn hình thôi với lại mấy cái điểm ảnh không có cái chí phèo tồn tại sẵn. Nó không ngay khi đang xem phim xem phim ngay khi chước mặt luôn thì cũng không có xí ph nào tồn tại độc lập với trả. Thế nào tồn tại độc lập với trải nghiệm? Không trải nghiệm nữa thì nó vẫn là đấy thì gọi là độc lập trải nghiệm. Đấy trong định nghệ n có con của con có rồi đấy không trải nghiệm vẫn có đấy. Đấy thì con kiểm tra xem cái nhân vật chi phèo mình đang như thế này. Mình không trải nghiệm nữa thì nó có đấy không? Có thằng chip phèo đây không? Lúc lúc xem phim thôi. Nhưng không trải nghiệm nữa thì có chip phèo không? Không không ạ. Con về đây thì nếu nhắc tới chip ph Không có nhân vật Chí Phèo đó chỉ là phim thôi. Cái màn hình với hình thôi. Không có nhân vật chị có Chí Phèo đấy không? Đấy ông hay dành mặt đấy không? Có không? Không à trong lịch chắc hay không tồn tại độc lập với trải nghiệm tách tiề trải nghiệm nghĩa là không trải nghiệm thì vẫn có nó. Thì con hỏi đế ngay bây giờ đi có chi pho không? Biết ngay sao con tin bờ con tin có chiế đời không? Không ai chẳng ai tin. có chính phẻo cả nhưng mà nó không thỏa mãn được tiêu chí là không trải nghiệm nó thì vẫn ở đấy đúng không? Đúng chưa? Đầu tiên như thế đã thấy ngay là ông này không thể tồn tại, không được thỏa mãn cái tiêu chí có của mình rồi. Tại vì ngay bây giờ mình kiểm tra mình không thấy có, không trải nghiệm ông ý nữa thì chả th mình chả tin chả ai tin là nó có chí phẻo trên đời này hết. Đấy là một đúng không? Đấy là thấy ngay là như vậy là Cái định nghĩa này của mình có vẻ là đúng rồi. Tại vì sao? Vì những thứ mình cho là không có ấy cũng rất khớp định nghĩa. Những thứ có khớp định nghĩa và thứ không có khấp định nghĩa. Đấy là đấy gọi là khảo sát. Có là gì? Là có sự tồn tại, độc lập, tách rời trải nghiệm. Không trải nghiệm thì vẫn có, vẫn tồn tại. Mình up cái này vào trí pháo thấy sai. Chứng tỏ là gì? Đúng rồi. Cái cái này nó áp dụng được cả trường hợp là không có luôn đúng không? Thì câu hỏi tiếp theo ngay khi đang trải nghiệm có không? Ngay khi đang trải nghiệm chí pháo có chèo đâ khi xem phim ấy thì có ch pho không? Từ ch vào luôn kiểm tra xem ngay phim ch không ngay khi đang xem phim c Các con có tin có chí pho không? Không ạ. Không. Nhưng mà nếu mà thế thì tiêu chí n up cái này phải đúng. Thế up cái này mà lại thành có chi pho chứng tỏ là ch này bị sai. Đấy khảo sát thế mà. Tức là một chiều là không có trải nghiệm thì nó vẫn tồn tại. Một chiều là có trải nghiệm mà nó vẫn không tồn tại. Đúng rồi. Thì mới đúng. Nào bây giờ đang trải nghiệm chi hào trên trước mặt thì có cho. Th con phải này vào xem. Thế nào là có chi phảo. Tại ứng dụng vào là có một Chí Phèo tồn tại độc lập với trải nghiệm. Không cần trải nghiệm thì vẫn có Chí Phèo. Thì ngay khi con đang thấy cái hình bộ phim Chí Phèo đấy. Còn add từ chí này vào xem có Chí Phèo không. Thôi hành nguyên có phải rối rồi. Chuyển người khác đi. Cái này dễ mà nó không trả lời được là dối rồi. Ai trả lời dụ bằng cái cũng logic này thế nào xem ngay khi x có ch không nào. Nó đơn giản thôi mà. Cái này nó quá đơn giản luôn. Gì đ ai dùng đúng logic này xem kiểm tra xem khi xem phim có chọc không. Thanh Hải đi. Dạ. Con xin nói xem con có hiểu đúng không ạ? Thì ngay khi xem phim Có chí phèo không? Thì chắc chắn là không ạ. Không phải dùng tiêu chí này cơ. Kiểm tra chứ không phải là theo lý do con. Con nhìn cái này xem. Con dùng tiêu chí này xem. À dùng tiêu chí tức là nhá định nghĩa tồn tại một vật là cái vật đấy phải tồn tại mà không không cần có trải nghiệm thì vẫn có cái vật đấy độc lập trả độc lập và tách rời không bị ảnh hưởng. Không có trải nghiệm thì vẫn có chè phèo thì khi ngay khi đang xem phim thì có chí phèo không? Thì không ạ. Lý do tại vì là khi mà không trải nghiệm thì chắc chắn là không có trí phèo rồi. Nên ngay khi xem phim thì là mặc dù là tưởng là đang trải nghiệm nhưng mà lúc đấy cũng không có ạ. Vì sao chứ có vì sao thì định nếu mà theo cái định nghĩa thì nó không thỏa mãn được cái tiêu chí là không có trải nghiệm thì vẫn có trí phèo ạ. Ngay khi đang xem phim Vâng. Con có tin rằng là nếu mình không trải nghiệm nữa thì có vẫn có ông Chí Phèo không? Nếu không trải nghiệm nữa chắc chắn là không có ông Chí Phèo ạ. Đúng không? Vâng. Như vậy là ngay khi xem phim ấy chẳng ai tin rằng là nếu mình không trải nghiệm nữa thì không thì vẫn Chí Phèo đứng sơ thờ đấy. Đúng rồi đang ca nhát ở đấy trong cuộc đời này cả. Vâng. Đúng không? Vâng. Nhưng câu hỏi là tiếp theo là gì? Nhưng ngay khi mình đang trải nghiệm thì có ch pho không? Thì chắc chắn là cũng không luôn ạ. Thế con đang trải nghiệm cái gì? Con chỉ trải nghiệm nó gọi là trải nghiệm một cái dòng trải nghiệm thôi. Gọi trải nghiệm mà hình ảnh ấ là cảm giác âm thanh. Tức là cái hình ảnh Chí Phèo trong bộ phim đấy. Đúng rồi. Chứ không có Chí Phèo. Đu Chí Phèo. Cái này cái này là là một cái sâu sắc hơn. Không trải nghiệm thì không có là đương nhiên rồi. Nhưng bây giờ mình phải tiến một bước nữa là trải nghiệm không có. Thứ nhất là không thỏa mãn tiêu chí là không trải nghiệm thì vẫn có vẫn có chẳng ai tin là công t đấy chạy ra ngoài đời cũng sống cả đúng không nên không thể nghiệm phát nào không không có ngay nhưng mà ngay khi trải nghiệm nó nhìn thẳng vào màn hình ấy con phải thấy rằng không có cơ và con trả lời được vì sao thì đấy thì nó dong bước bước tiếp theo tôi đang nói này là con phải xem con phải khảo sát xem lúc đấy trải nghiệm cái gì con nhìn thẳng vào chí phèo nhưng con đã trải nghiệm cái gì có phải trải nghiệm chí phèo không Chẳng ai chẳng chí pho hết chứ cái gì đấy nhắc lại nhá. Đây là khảo sát nó không chỉ dừng vừa xong đâu. Dừng vừa xong chưa đủ khảo sát đâu. Vừa xong nó chỉ nói rằng không trải nghiệm thì không có thôi. Còn mình phải khảo sát tiếp là ngay trải nghiệm có không. Mình thấy là ngay trải nghiệm thứ nhất là nó cũng không thỏa mãn tiêu chí có của mình. Nhưng thứ hai là ngay khi trải nghiệm mình không trải nghiệm nó luôn không ai trải nghiệm chi pho cả. Trải nghiệm cái gì chị có thể nói là trải nghiệm một đống hình ảnh. Đúng rồi, một đống màu xong lại một đống màu thanh đ chứ không thể xí phệu cả. Vâng. Đúng chưa? Nghĩa là không trải nghiệm thì không có nó nhưng mà trải nghiệm cũng không có nó luôn. T vì khi con trải nghiệm ấ con không trải nghiệm nó. Đấy. Tại sao khi đang trải nghiệm không có nó không trải nghiệm nó thế thôi. Con nhìn mặt trăng trên nước sao bảo đấy là mặt trăng đúng không? Có nhìn cái máy bay trong hương sao bảo đấy máy bay có nhìn về phía sư phụ sau ở đấy là ông sư phụ nữa. Ngay khi đang trải nghiệm thì cũng không có sư phụ vì con không trải nghiệm chẳng ai trải nghiệm sư phụ. Nếu ngay khi giả sử con sống nhất là ngay khi trải nghiệm không có ấy con thấy ngay là ngay trải nghiệm không có không trải nghiệm không có sao có cái gì được ngay trải nghiệm thì có trải nghiệm sư phụ không không thế trả ngữ gì ai trả trả lời nào thải trả lời nào ngay bây giờ đấy chả trụ trả ngữ gì Thì cũng tương tự như thế con thấy chưa? Chưa. Chưa tương tự đâu. Nói lại đi. À tức là ngay khi sư phụ hỏi là ngay khi trải nghiệm sư phụ thì có trải nghiệm cái gì? Chỉ có trải nghiệm cái hình ảnh màu sắc ạ. Hình ảnh thân thể sư phụ này. Nói đi. Trải nghiệm hình ảnh thân thể sư phụ. Trải nghiệm âm thanh sư phụ đang nói. Ừ. Trải nghiệm một cái suy nghĩ ạ là sư phụ đang đang giảng pháp. Rồi như vậy là có sư phụ ngay chị trải nghiệm không? Dạ không ạ. Đúng không? Đấy là một cái kết luận rất đơn giản nhưng chưa đủ. Thế thì như vậy vẫn còn hình ảnh. Ok, không có sư vụ trên đời nhưng mà con lại có một sự mới trên đời là hình ảnh. Thì ngay khi đang trải nghiệm có hình ảnh không? Đấy con phải khảo sát tiếp. Khảo sát là ví dụ dụ đang mô tả cho con một quá trình khảo sát như thế nào và con phải làm một tháng hay là cứ đi khảo sát thôi. Thế nếu mà không có dư vụ mới có hình ảnh thì hình ảnh nó có không? Vì sao? Bây giờ không có đông hình ảnh à? Con thấy sờ sờ này sao lại không có? Thì cái này là hôm trước lớp con cũng học chị Quế ạ. Cứ cứ nói có điểm con đi. Vâng. Thì Ừ thì tức là bọn con đợt trước là bọn con cũng bị cái định nghĩa vật thô xong đến vật tế thì cái vật thô đầu tiên là con bọn con cũng nói với chị Quế là bọn con rất là đồng thừ bỏ chị Quế và sang bên đấy ngay con mà chị Quế có việc của chị Quế tức là bây giờ con nhìn vào cái đống ảnh này hình ảnh này Vâng có hình ảnh không không có thế vì sao thì ngay khi mà nói là trải nghiệm một cái hình ảnh thì cũng không có cái hình nào tồn tại độc lập với trải nghiệm được vì sao thì nếu nó là một vật thì nó phả nó nó phải tồn tại mà không liên quan gì đến trải nghiệm ấy ạ đúng rồi vâng nhưng mà mà nó lại cũng không thỏa mãn được tiêu chí đấy luôn. Vì sao? Thì con tin là vì niềm tin của con là ví dụ như bây giờ con nhìn thấy trải nghiệm hình ảnh sư phụ mà lúc không trải nghiệm hình ảnh sư phụ thì vẫn tin là có cái hình ảnh đấy. Ừ. Thì bản chất là niềm tin của con vẫn là tin có một cái hình ảnh có sẵn ở đấy rồi. Đúng rồi. Con phải hiểu sác là có hình ảnh sư vụ nào có sẵn lắ đấy không độc không liên quan đến trải nghiệm hay không? Dạ không trải nghiệm gì vẫn có hình ảnh ở đấy. có hay không? Không ạ. Thì các cơ sở chứng minh thì nó không thể nào mà chứng minh được là có một cái hình ảnh tồn tại cơ sở của việc có hay không không trải nghiệm mà vẫn có s hình ảnh sư vụ là gì thì lại nói là vì đã đã từng nhìn thấy rồi đã nhìn thấy một là đã từng nhìn thấy, hai là tí nữa tôi quay lại tôi vẫn thấy. Vâng. Thế cơ sở của việc là có một thứ ngoài trải nghiệm hình ảnh chung ngoài trải nghiệm là một trải nghiệm nhìn thấy và một niềm tin là tí nữa quay lại sẽ nhìn thấy. Đúng rồi. Chả đủ không thể đủ. cơ sở cho việc là có một thứ tồn tại ngoài trải nghiệm. Nếu tất cả cơ sở tôi toàn là trải nghiệm. Đấy phải đi ngược đoạn đấy. Đúng chưa? Rồi thế hỏi tiếp theo đấy là câu đấy là một đấy là câu một đấy đúng không? Thế nào là có? Vâng. Câu số ha là vậy thì khi con trải nghiệm hình ảnh sư phụ thì con đã trải nghiệm cái gì? Nhớ hai câu không? Câu một là thế nào? Tồn tại thì không tồn tại rồi. Nhưng câu hai nó mới làm rõ thôi. Ok. Nó không tồn tại thì lúc ta trải nghiệm sư vụ trả cái gì? Chờ thử nào ngay bây giờ đây khi con đang trải nghiệm lúc nãy sự là nói là khi con đang trải nghiệm sư phụ thì con trải nghiệm cái gì? Tách ra hình ảnh âm thanh suy nghĩ. Vâng. Bây giờ mình sang phần hình ảnh thì ngay khi con đang trả hình ảnh này thì con đang trải nghiệm cái gì? Có phải con chảnh hình ảnh sư vụ không? Có phải con chảnh hình ảnh không? Không ạ. Thế cái gì? Nếu mà nói thì chỉ có thể nói là trải nghiệm hoặc là một cái kinh nghiệm ừ ờ gọi là kinh nghiệm chống không kinh nghiệm tức là vẫn là hiện ra rõ ràng nhưng mà lại không có cái gì ở đấy đúng rồi con chả. nghiệm sự hiện ra ừ chứ không phải nói trải nghiệm hình ảnh được cớ gì con tách hình ảnh này ra khỏi âm thanh con đang trải nghiệm mà thấy con gọi nó trải nghiệm hình ảnh tại sao không gọi trải nghiệm chị âm thanh tại sao gọi là trải nghiệm hình ảnh c âm thanh mà con lại tách ra thành là đây là trải nghiệm hình ảnh đấy đây vẫn là khảo sát nhá đây vẫn là toàn là logic nhá con đã có một trải nghiệm tổng thể to đúng này tất cả đồng ý không lấy cớ gì để con bảo rằng cái phần này là ch hình ảnh phần kia chạy âm thanh Con tìm không phải tìm được cái cơ sở nào ạ. Nào con dụ cơ sở tách hình ảnh thanh ra khỏi nhau đi. Đấy cho cơ sở đi. Bây giờ mình đang khảo sát là có hình ảnh hay không. Lúc nãy mình khảo sát có xu hay không thì là không. Rồi bây mình khảo sát là có hình ảnh hay không thì có hai bước. Một là hình ảnh có từ độc lập với cả trải nghiệm không? Không bao giờ có hình ảnh nào được lập trải nghiệm hết. Mọi cơ sở đều là trải nghiệm. Trải nghiệm trải nghiệm. Bước thứ hai là ok. Vậy thì lúc tôi đã trải nghiệm hình ảnh ấy thì thực ra tôi trải nghiệm cái gì? Có nhanh quá không? Mình có hiểu ý chỗ đó không? Hơi nhanh đấy. Nào trả lời xem nào. Dạ. Bây giờ ngay bây giờ con chả hình ảnh thì thực ra trải nghiệm cái gì? Thì thực ra là con chỉ trải nghiệm là gọi là hiện ra rõ ràng ra chỉ có từ hiện ra thôi. Vâng. Hiện ra. Làm sao con tách hình ảnh ra khỏi thư khác để bảo chữ hình ảnh? Cái hiện ra này có bao giờ nó bảo là có hình ảnh đâu. Nó chưa hiện ra mà. Như vậy là con đang trải nghiệm sự hiện ra chứ con không trở hình ảnh. Mặc dù suy nghĩ nó lập tức nhảy. vào gắn ngay là đây là hình ảnh đâm thanh nhưng tất cả cái gán đấy nó không có gì không có cơ sở đ hết đấy rất quan trọng đấy không cơ sở đấy không cơ sở tách đấy nên con không thể nói rằng là con trải nghiệm hình ảnh được con chỉ nói trải nghiệm sự hiện ra không thể chế tách nếu mà mạnh mẽ hơn con trải nghiệm một sự hiện ra không thể chế thách Hiểu khảo sát chưa? Khảo sát bờ nó cũng phải đi không và có. Toàn không không là sau lơ mơ là gọi là mông lung hết. Tôi không khảo sát, tôi không tôi không trải nghiệm sư phụ nhưng tôi trải nghiệm hình ảnh không lại sai nốt tôi không nhận hình ảnh mà tôi trải nghiệm gì? Một hiện ra không thể chế tách. Đấy còn điền sự thật rồi đấy. Thế giác ngộ tu hành giác ngộ mà suốt ngày chỉ không thì chỉ là ông lý thuyết thôi. Nhà lý thuyết con không nhắc lại này. Con không trải nghiệm xu bao giờ hết con chỉ trải nghiệm hình ảnh. Con trải nghiệm hình ảnh. hết khảo sát thêm ấy con chỉ trải nghiệm một sự hiện ra không thể chia thy đúng chưa phải khảo sát thêm thế có sự hiện ra khỏi thách không có một cái gọi là có có hiện ra đây không? Mình đo tên là cái hiện ra nếu có một cái gọi là hiện ra thách nếu có thì nó phải độc lập với trải nghiệm không trải nghiệm gì thì vẫn có hiện ra thế này. Một phát thế linh tinh rồi thì có cái gì lại độc lập với trải nghiệm đúng không? Đúng chưa? Vậy thì bây gi hỏi câu hỏi tiếp theo là thế ngay khi con trải nghiệm cái giach này thì con trải nghiệm cái gì? Ngay khi con sảnh cái hiện ra không phải h tch thì con cái gì nào Hải trả lời nào thì ngay cả như sư phụ có nói ngay cả cái hiện ra không thể chê tách thì cũng không có cơ sở nào để chứng minh có nó tồn tại ở ngoài trải nghiệm được thì có thể nói tức là trải nghiệm nó chỉ là trải nghiệm thôi ấy ạ. Đúng rồi. Con không thể nói hơn được rồi. Thể nói cái gì lúc đấy con mới về đúng là bản chất là không thể nghĩ bàn không thể nói được. Con không biết có nói cái gì không biết trả lời dụ thế nào nữa. Con khỏi nói là có cái gì được vì làm gì có cái gì đúng không? Kinh nghiệm của con nó chỉ thế này thôi. Thế mình mới có định nghĩa về trải nghiệm là chỉ là gì? Đọc lại trải nghiệm. Đ trải nghiệm nữa đâu. Con chẳng có thể nói gì được. Con chỉ có kinh nghiệm đang làng này không thể gọi tên ra được không thể không thể nào cho một định nghĩa đúng đắn về nó được đúng không nhỉ? Nhưng con không thể phủ nhận là đấy. Có cái nhệ đang làm này làm sao phủ nhận được? Tại vì mọi sự đặt tên cho nó ấy là con đang nói về một chá một khái niệm chứ không nói về cái đấy. À hóa ra từ xưa tới nay đấy. B luận này hóa ra tất cả các thứ này từ xưa nay mình có chỉ là kin nhệ đang là thôi đúng không? Cái mà còn có được từ xưa đến nay chỉ là k đang là cái này khó hơn rồi đấy. Cái này cái cao cấp hơn cái buổi trước và đấy. Buổi trước mình đang dừng ở trải nghiệm. Vì thế nên con sẽ tin là có trải nghiệm một, trải nghiệm hai, trải nghiệm 100 1000 trải nghiệm quá khứ, trải nghiệm tương lai. Nhưng bây giờ con chỉ còn kệ đang là thôi. này phải nghe kỹ nhá, không thấy hiểu sai. Nếu con bảo có trải nghiệm thì con sẽ tin là có trải nghiệm một, trải nghiệm hai. Con có trải nghiệm giác ngộ một, giác bộ hai, giá 3 là con sẽ tin vào đấy. Đây là vấn đề nhóm thiền thiền không cả phải đây. Xong ra thì hãi tin là có trải nghiệm giác ngộ nhưng mà nghiệm từ đầu đến cuối từ 1 đến 100 nên là 100 cái trải nghiệm khác nhau ở trệm nào trệ giác ngộ? Có 100 trải nghiệm nhưng trải nghiệm nào thì giác ngộ nghĩa là con có trải nghiệm giác ngộ lúc 1 tuổi, hai tuổi Lúc 3 tuổi, lúc 4 tuổi, 5 tuổi đến lúc 40 tuổi. Có đúng không? Nghĩa là con vẫn tin là có cái trải nghiệm. Nghĩa là gì? Khi con ngồi đây thì vẫn có một cái gọi là trải nghiệm l tuổi ở đâu đó. Ai chả tin. Có tin không? Nhưng mà con nhìn thấy nó sái tiêu chí về có con rồi đấy. Nếu con tin là có trải nghiệm một tuổi thì nó phải thỏa mãn được cái tiêu chí. Tôi độc lập cái trải nghiệm ngay bây giờ này đang làm này. Nhưng mà con đây con ấy quay thấy trải nghiệm một tuổi đâu không? Như vậy cái trải nghiệm một tuổi nó cũng chỉ là một cái niềm tin một suy nghĩ bảo là có trả một tuổi. Con ngồi đây con không thể nào thệ một tuổi được sao? Sao c dám nói nó tồn tại? Con chưa ở đây chưa bao giờ kinh nghiệm v cái trải nghiệm một tuổi. Trải nghiệm hôm qua không có một tuổi là gì hôm qua con ngồi đây có tin là có trải nghiệm hôm qua có trả giác ngộ ngày hôm qua thì ngày hôm nay ngày mai không? Con chỉ có kinh nghiệm đang là bây giờ thôi. Đây này. Đây này. Trong kinh nghiệm đang là đấy nó có một niềm tin bảo rằng là lúc nãy tôi đã trải nghiệm giác ngộ hay là hôm qua tôi không trải nghiệm giác ngộ. Ngày mai ngày kia sẽ chắc ngộ hơn nữa rồi ngày cuối cùng đó tôi sẽ trả giác hộ hoàn toàn. Đúng chưa? Nên khi mình có đi khảo sát thế là không. Ngay cả cái đấy cũng là những đối tượng độc lập. Nếu mình tin vào đấy là mình đã mình đã biến trải nghiệm thành một đối tượng độc lập tồn tại trách cách rời khỏi cái đang là này. là thứ không bao giờ có nghĩa là ngay cả cái khái niệm trải nghiệm giác ngộ ấy hiểu sai cũng có thể hiểu sai như thường lập tức là đ trải nghiệm giác ngộ 1 trả giác ngộ 2ộ 3 chấm chấm độ nấy ý sư phụ cái thụ nó định nghĩa là kinh nghiệm đang là không thể nào có trả giống bộ 1 2 3n nữa không thể nào có trải nghiệm 1 2 3n Con chỉ có kinh nghiệm đang là thôi. Hôm trước có mấy bước đến chân như là vì gì? Cái chân như mà Dũng nói không phải là cũng trăm cái chân như khác nhau chạy theo thời gian đâu. Có chân như thế này thôi như này này. Đấy thì đấy mới là khảo sát xong. Đến đấy là khảo sát xong rồi vì không định nghĩa được nữa thì khảo sát xong. Còn định nghĩa vẫn định nghĩa được thì khóa chưa xong. Vẫn định nghĩa được vẫn cắt cắt nó thành một vật được hoanh thành một thứ được thì chưa xong. Đấy là cần một tháng thảo sát như thế. Cái này là giải quyết luôn cả quá khứ tương lai luôn. Con chỉ có kinh nghiệm đang là này thôi. Đấy. Cái đấy thì mới gọi là trả ngựa giác ngộ theo nghĩa sự viết hoa t viết hoa. Cái mà s gọi trải nghiệm giác ngộ là cái kim đang là không thể có 100 cái được không một cái luôn một cái cũng là một cách nói sai nó chỉ thế này thôi không biến thành một được luôn nhưng nó nói với nhau là một thì được để cho nó hiểu là không có nhiều thứ nói với nhau thì được nhưng mà con phải hiểu bản chất con không thể gọi nó là mấy được nó chỉ thế này thôi hết con g như là thế này chân như đấy như đấy Con gọi nó là 1 thì sẽ phải có 2 phải có 0. Nhưng câu này có 2 đâu. Câu này có 0 đâu. Ngày xưa gọi là có 1 không có 2. Đấy nếu mà 1 phải nó là 102. Nếu gọi là có nó là 1 phải nó là 102. Có 1 nhưng không giờ có 2. Nên mình gọi nó là có một cũng được không sai. Đấy nhưng mà hiểu rằng bản chất nó chỉ thế này thôi. Bảo là một chỉ là một cách khái niệm hóa về nó thôi. Bảo nó là một ấy. Cách khái niệm hóa về nó. không cần thiết nó chỉ thế này. Cái đang là nó cần là 1 hay 2 đâu. Cái đang làm là 1 hay 2. Có mấy cái đang làm? Có đang làm lúc nãy là bây giờ không? Nếu có tin là có hai đấy. Thế là nếu có tin có hai thế tại sao nếu 1 nếu 1,02? 1 ph 102 vì nếu có hai nghĩa là có đang là bây giờ đang là lúc nãy đang là ngày mai nó chỉ đang là không có 1 2 3 gì cả. 1 là 102. Nếu mà nó nói 1 phải nói 102. Có bao nhiêu kỳ đang là có 102. 02 nghĩa là không có ngày mai, không có bao giờ lúc nào chỉ có đang lài thôi thì gọi là 02. Cứ thoải mái đi mà con tháng khảo sát mà cứ bình tĩnh không gì phải căng hết. Con còn th mà học mà nói chuyện với nhau. X đang chỉ hướng dẫn con một quá trình khảo sát để con dẫn con đến cái trải nghiệm giác ngộ viết hoa thôi. Chắc hộ viết hoa là gì? là gì? Là hóa ra là dẫn dẫn đi dẫn lại, dẫn tái dẫn hồi cùng với một thứ cực kỳ đơn giản và gần gũi là gì? Ồ hóa ra cái đang là chính là Phật phải thờ sự đấy. Cái hiện ra chính là biết cái đang là hóa ra Phật nào nữa bây giờ ở đây ai tìm Phật tìm Phật nào tìm giác ngộ. Giác ngộ nào không có giác ngộ trong tương lai đâu. Sao nếu giác ngộ thì nếu gọi là giác ngộ thì chỉ có thể là cái này thôi. Đấy. Thế mới hiểu thế là trải nghiệm giác ngộ. Trải nghiệm giác ngộ là cái đang là này nó có bao gồm đầy đủ các thủ phẩm tính của giác ngộ chống không sáng tỏ hiện ra. Thì đấy gọi là trải nghiệm giác ngộ. Vì thế thấy rằng con luôn có trải nghiệm giác ngộ. Vì trải nghiệm giác ngộ chỉ là kinh nghiệm đang là màu đ là nào chẳng có ba tính chất của giác ngộ. Nên là ngay bây giờ con đã giác ngộ rồi. Con chỉ tin rằng mình chưa giác ngộ thôi. Đau. Con đang là giác ngộ luôn đấy. Con ấy thì lại tin rằng là mình lại không giác ngộ. Con đang là giác ngộ. Vì sao? Ai trả lời câu này nào. Tại sao nói con đang là giác ngộ? Nã trả lời cho một cờ. Con đang là giác ngộ. Một cường mà khng trề à Minh Thành. Ok thôi Nhật Dũng Minh Thành nói nhiều lắm rồi. Dũng dũng tại sao con này nó ờ thưa sư phụ là vì chỉ có một thứ duy nhất không có hai thứ đấy chính là cái đang làm mà nó chính là giang ngộ thực sự rồi. Giỏi quá một cờ. Đơn giản chưa? Có cái quái ngoài đang là đâu? cách nói thôi con là giác ngộ là gì? Chỉ có mỗi cái đang làm giác ngộ này thôi chứ gì đâu. Thì giác ngộ nó có trước khi con tu hành rồi đúng không? Đấy khảo sát lúc sau mình thấy ờ nhỉ chỉ có cái đang là thôi à? Cái đang là luôn giá ngộ à. Thế mình đang tu hành đó là cái gì? Nó là một kinh nghiệm đang là bản tính của nó là gì? Sáng khám tỏ hiện ra nên là mình đang tu hành nó cũng là gì? Giá ngộ rồi chứ không phải là tu hành để giác cộ. Cái mình đang tu hành ấ có cái hình tướng, có cái vẻ là vô minh nhưng bản chất lại là gì? Qua bạn nào đang câu dụ đấy đúng không? Con không phải tu để giác ngộ, con tu để nhận ra gì? Đây là giác ngộ. Thế cho quá trình khảo sát mình giật mình thấy rằng là tất cả những thứ lâu nay mình cho là có là do mình tin rằng nó tồn tại độc lập khách quan với trải nghiệm. Một tiếp này. Thứ hai là ngay khi mình đang kinh nghiệm nó thì mình chỉ kinh nghiệm được gì? được gì được hiện ra không chê tách và chết đấy nó không phải là một thứ một vật tồn tại độc lập với cái đang là này mà nó chỉ là cái đang là này thôi. Như vậy là khi con bất kỳ cái gì ấy thì thứ nhất là không hề có cái đó. Thứ hai là chỉ có cái đang là đấy cái luận quá trình khảo sát ấy nó sẽ ra cái đấy. Khi kinh nghiệm bất kỳ gì nhá thì không có cái đấy luôn. Thứ hai chỉ có cái đang là có là cách nói. Chứ không phải là có một cái vật là vật đang là mà chỉ có cái đ cái cái cái trải nghiệm đang lạ cũng được. Có kinh nghiệm đang lạ thôi. Có kinh nghiệm đang là thôi. Đấy kinh nghiệm đang là nó không ở trong suy nghĩ mà nó ôm lấy suy nghĩ bên trong đó. Vì thế kệ nó là ở ngoài suy nghĩ không là thên cho nó được. Vì sao nó ôm mội sinh bên trong rồi làm sao suy nghĩ bàn tay nắm bầu trời. Bàn tay nằm trong bầu trời nắm bầu trời không thế con không đặt tên gì nó được luôn. Không định nghĩa nó được luôn vì nó là thứ nằm ngoài suy nghĩ ôm lấy suy nghĩ. Cái kinh nhệ đang là này đồng ý không? Nó nằm trong suy nghĩ hay nằm ngoài suy nghĩ? Nó ôm chọn suy nghĩ hay suy nghĩ ôm chọn nó? chọn suy nghĩ. Nhưng mà con không cách nào đặt tên nó được. Bàn tay không cách nào mở rộng đến mấy nữa thì không đón bầu chờ. Nên là không thể đặt cho một cái tên nào được. Không thể cho một khái niệm nào được. Ngược lại là tên và khái niệm là hiện ra bên trong nó. Nhưng con không thể phủ nhận được là đây là cái nhện đang là đúng không? Con chó con mèo nó kinh nghiệm đang là hay là chỉ con người thôi. Thậm chí con sâu con kiến cũng gì. kinh nghiệm đang là đúng chưa? Đấy thì cái đấy nó gọi là nhà Phật là chân như đấy. Nh như đấy chân vì nó thật như là chỉ như thế này thôi. Chân là cái thật duy nhất còn khác là gì có thật đúng không? Còn như là vì chỉ như này thôi. Không thể dịch dùng thêm từ nào nghĩ mới nói được nữa. Thế với quá trình khảo sát này dẫn con đến chân như vì dẫn con đến à ô hóa ra trên đời chỉ có thc thức gì k đang là thôi thì đấy sự gọi là trải nghiệm giác ngộ. Đồng ý k đang lạ có thể ngộ khôngấy thì con phải khảo sát đến múc đấy luôn đấy nên cho con một tháng thì thế đấy nếu khảo sát như vậy được thì thiền nó sẽ rất là xịn còn không thì vấp áp kinh lắm các bạn các bạn nhóm thiền không là thiền là vấp tứa lưa luôn vì đã đã nhận thức không đúng thì thiền kiểu gì kiểu nó cũng không đúng giỏi như vũ trang cũng không đúng giỏi vũ trang là chật vật nhất trong nhóm luôn ấy giỏi quá mà đấy nên sụ quyết định là với thiền một sụ cứ cho khảo sát đã đến khi Nà số cảm thấy khảo sát ok thì mình sẽ bắt đầu thì nhưng mà như thế còn chịu khó khảo sát chị khó tự khảo sát tự khó nói họp nhóm khảo sát tại vì thế này cái việc đang thế đang khó mọi thứ này mà thấy nó không có gì ấy chỉ hiện ra chống không ấ không hề dễ tí nào đâu nó không khảo sát thì không thể nào đồng ý được đấy đâu. Đây đang nhiều thứ này mà tự nhiên bảo ôi quái có gì có cái đang là đấy chả có vật gì hết đang là nó chống khốc luôn đấy. Không dễ đâu. Dễ khó nhá. Một th đầy vật như này có bố mẹ ở quê có có con cái ở nhà có quá khứ đã từng trải qua có tương lai cho thương đến. Thế bông thầy mình bảo là chỉ có cái đang là chống không thôi. Nói cho lý chứ nói về sự nhá. Và khó thì không dễ đâu. Là con phải đi khảo sát chán chê rồi đúng không? Thế nhưng con khảo sát xong thì con vào thiền sẽ khác. Nên là vẫn cho là cứ phải chắc kiến đã rồi thiền. Nhóm kia là kiến thiền cùng một lúc còn nhóm này cứ kiến chắc đã. Đấy xong thiền trả vội yêu mà vội. Kiến thiền cùng lúc thì thôi rồi dập mặt. Ừ giỏi như vũ trang mà dập lên dập xuống vũ trang đúng khá giỏi không không nỗi nào đúng không? Dập lên dập xuống rồi. Khi nào s cảm thấy là là cái nhận thức kiến con khá vững tương đối vững thì bắt đầu cho thi mình không đ hỏi. kiến vững 100% được vì phải có trải nghiệm nhưng mình cầm cái cái nền kiến nhất định thế mà có độ khảo sát khảo sát đến mức độ như vừa xong ấy để cho vừa xong là một quá trình từ hạnh nguyên đến Thanh Hải đến giờ ấy là mình khảo sát từ việc là tin gì có đến việc là thế chẳng có gì có cả chỉ có cái đang là có đ trong kép đấy cái này là không phải là có trong nghĩa là nhận thức không có nghĩa là một khái niệm mà là một cái sự một cái trải nghiệm không nhận được chỉ có đang là chống không chỉ có một cái nếu mà dùng trải nghiệm hay chơ chữ chữ có gì đấy Chỉ có trải nghiệm đang là trong này thôi đúng không? Con chỉ luôn trải nghiệm đang là trong này thôi. Góc độ trải nghiệm thấy ngay này chứ có phát là về con lập tức con cho nó thành thành khái niệm ngay nhưng mà lúc nào cũng chỉ trải nghiệm đang là chống không. Đồng ý không? Ở gốc độ trải nghiệm đồng ý không? Hóa ra không phải có 1000 thứ mà chỉ trải nghiệm đang là chúng. Không phải là có bố mẹ ở quê, không phải con ở nhà không phải là có từng có quá khứ và từng và có tương lai mà chỉ trải nghiệm đang là trong không. Đấy thì nếu con khảo sát ấy con sẽ thấy đạn đấy gọi là trong bài thơ gọi là sắc quyết sơ nay một trạng thái đấy và hóa ra cái trạng thái từ xưa nay nó luôn luôn chỉ là một trạng thái thôi là đang là chống không trạng thái thực sự của con từ xưa đến nay là đang là nhưng mà mình để cho chắc mình phải chống không vào ch đang là đống vật đúng không nhỉ đang nào có tôi vật thì khắc quái thì gấy thướng không xác quyết xưa nay một trạng thái gì biết đang dạng giữa b giây nhưng mà thôi mình không dùng biết đỡ b dây nữa thì nghe nó vẫn lý thuyết lắm xin một trạng thái gì trải nghiệm đang là chống không hợp lý không xoay con về trải nghiệm trải nghiệm lúc nào cũng đang là đang là lúc nào cũng gì đấy xư n một trạng thái trải nghiệm đang là Đấy, đây là chủ đề từ của con từ từ giờ đến 1 tháng nữa. Trải nghiệm đang làm cho sắc quyết sơ đây. Một trạng thái trạng thái gì? Trải nghiệm đang làm chúng mà gọi nó là biết cũng được nhưng biết là làm cho mình khỏi phải mình lại bất nghĩ rồi chứ gọi là biết có gì sai đâu. Trải nghiệm đang là chố không thì có tương đương với biết đang dạng dỡ m phút giây không? Có có chả khác gì chẳng có cái từ này để khiến con ch nhìn vào trải nghiệm. Con thấy lúc nào đây đ đang là trống không đang là và không có vật đúng không? Bản thất là chống không là không có vật hay là không đang là không có vật từ nào nó nó hợp với con hơn trải nghiệm đang là không có vật không một vật hay là trải nghiệm đang là chống không? Chống không hay không một vật? Chống không dễ hơn đúng không? Sạch hơn đúng không? Được rồi. Cái trải nghiệm đang là chống không? Không một vật lại có vật. Không một vật. Đấy các con khá thong thả đấy nhá. Khá thong thả chịu khó. Mỗi tuần mỗi lần chỉ tư với nhau 7 ngày một tuần thôi. Thong thả thôi nhá. Xác quyết xư nay một trạng thái trải nghiệm đang là chống ngay giữa thế gian gì? Đại đợ đ khi con xác được như vậy thì con chỉ có đại định không có gì khác có một trạng thái đấy thì đại định là cái gì sướng không nếu con sác quyết được như vậy nhá là con thiền thì thấy ủ nh hóa chỉ thế thôi thì đấy là đại định đúng không thế cứ câu hỏi thế những cái hiện ra là cái gì giả sử con đã có cái xác quyết được đấy nhá lâu hóa ra chỉ có trải nghiệm là đúng không vậy thì cái hiện ra bây giờ đang là gì cái này Đương nhiên là một trạng thái thì nó không thể là cái gì khác ngoài gì ngồi trải nghiệm đang là chống không hay là mình gọi trải nghiệm giác ngộ đấy. Trải nghiệm giác ngộ là cách nói khác của trải nghiệm đang là chống không cái gia này nó cũng chỉ là trải nghiệm giác ngộ thôi. Chỉ đang là chống không thôi vì nó chỉ có một trạng thái làm sao lại có thứ khác. Đấy thì gọi là đại định tự nhiên thìẩn bày vì nó có gì khác đâu. Làm sao nó chạy ra khỏi cái đại ấy được. Làm sao Sau gì phá đại đị đại định được. Nếu mà nó hiện ra cái thì nó chính là đang là không thể phá được. Gọi là đại định. Đại định là cái định không cố gắng. Định có cố gắng thì không là đại định mà định mà không cố gắng là đại định. Đấy thì hôm nay giới thiệu con một cái chương trình để con để khảo sát chứ nó không không nó không không trong thực tế nó không nhanh như thế đâu. Làm phải làm nhiều lần thì mới nhanh như thế được. Nhiều lần nhiều vòng nhiều bạn nói chuyện với nhau nhiều nhiều lần sai sai sót được đấy. Nhưng cuối cùng nó vẫn v Thôi thì với những có con những người đầu tiên bắt đầu ấy thì các con phải tập trung vào việc là không phải là đạn đoạn đoạn trải nghiệm đoạt trống không đâu. Đấy đoạn dễ đoạn khó đoạn một ấy là có gì ngoài trải nghiệm không ấy mới là cái khó với các con. Mặc dù sự nói này là nói từ đến cuối nhưng mà cái vấn đề của tất cả các con ấy kể cả nhóm thiền một ấy thiền không ấy và đoạn đầu thôi chứ đoạn sau quả chả đang làm chống không dễ lắm nghe thì nó hoay hay ấy thôiứ nó không có vật phát là thành Số không dễ không? Mà nên là cái chính của con 80% thời gian con phải dồn được cái một là có cái gì ngoài trải nghiệm không? Có cái tồn tạ độc lập thực sự với trải nghiệm không? Hay là có cái gì thật trên đời không? Đấy 80% thời gian sức lực con phải dùng được chỗ đấy. Còn 20 rất dễ còn cái đ chống không thì không không có vật gì nữa thì có cái gì đây? Căn phòng này không vật gì hết thì có cái gì? Đang là trống không chứ còn nó dễ như ăn bánh gì nữa. Dễ hơn ăn bánh gì nữa. Nếu căn phòng ngay bây giờ con không có cần gì hết thì có phải nó tự nhiên là đang là chống không? Như cần phải logic gì nữa à? Nên là giảng con đầy đủ nhưng mà khi khảo sát cái phần chính con nó phải nằm ở cái phần mà có vật hay không? Có vật hay không? Có gì ngoài trải nghiệm nhưng mà ngoài đây phải hiểu đúng cơ. Đấy ngoài hiểu sai cũng chết. Ngoài đây nghĩa là độc lập với trải nghiệm chứ phải ngoài nghĩa là nằm bến ngoài. Đấy là trong ngoài mới là độc lập độc lập tách rồi đấy. Độc lập nhĩ độc lập tập lập khách quan không lệ thuộc vào trải nghiệm thì gọi là bên ngoài trải nghiệm nên là nói thế này thôi nhưng mà chủ yếu chứng con là quanh tư với nhau với chính mình quanh cái việc thế có gì ở ngoài trải nghiệm không thể hơn bố mẹ quê không đấy bố mẹ quê ai cũng bố mẹ đúng không bố mẹ quê không có con không con mình có không hay là chỉ có cái trải nghiệm này thôi có gì ngoài cái trải nghiệm này không có gì độc lập với trải nghiệm này không có gì mà không trải nghiệm nữa thì nó vẫn tồn tại không rõ ràng nhìn vào kinh nghiệm con chỉ có trải nghiệm thôi nhưng có gì không có gì độc lập với trải nghiệm có gì mà không cảnh nghiệm vẫn có cơ phải khảo sát. Có con ở nhà không? Ở đây có con ở nhà không? Cố mẹ ở quê không? Tôi làm xong cái khảo sát nào. Nói thử nào. Nói tiếp hạnh nguyên với mọi người thôi. Cần nghe một các bạn khác nào. Khảo sát thế nào. Để mình tạm quên phần đang là chống không vân vân đi. Phần đấy dễ nghe thì hay thôi nhưng mà sau này thế là phần dễ nên đừng đừng căng cái phần đấy mà tập trung là nó có vật gì không? Ở trong trải nghiệm này có trả vật gì không? Ở ngoài trải nghiệm có vật gì không? Đấy mới là phần khó. Phần đấy phần gọi là khó nhất. Đấy là đấy là mục tiêu của cả một tháng này. Đấy. Còn có phần đấy xong rồi thì phần đang là chống không là phần dễ như ăn bánh thôi. Phần đấy thì là phần làm sạch thô phần còn lại là phần làm sạch đấy. Làm sạch nốt những thứ kiểu như là quá khứ, tương lai vân vân làm sạch nốt vô minh giác ngộ làm sạch nốt. Còn đầu tiên vẫn là cái đừng nghĩ là dễ cái này hôm qua kiểm tra bạn thiền không là vẫn có bạn trả lời sai từ đầu đến cuối rồi. Tưởng là hiểu rồi không hiểu tí nào luôn. Thế nên con đừng cho là dễ mà con phải rất nghiêm túc kiểm tra xem là đúng cái tiếng trình hạ nguyên đang làm ấy. Mình tin là có thì có nghĩa là gì? Khảo sát mà. Đấy chính các bạn mà không không hiểu đúng là vì không đi khảo sát. Nghe mục nick người khác xong rồi cứ vào mình đấy. Không hiểu thực sự là mình tin cái gì. Hôm qua bạn bảo là bạn ấy chỉ tin là có suy nghĩ, không tin có vật. Đấy là một ví dụ không hiểu chính mình đấy. Không đi tìm hiểu thì hiểu xem mình tin cái gì. Mình cứ mình cứ đặt mặc định đấy. Xong rồi thôi sau là xong. Còn tin là không có hoặc tin là có thì là cơ sở là gì? Có tìm con Doraemon trên đời không? Không. Thế sao đây là không? Tại sao không tin nó có cher vì con cho rằng là không có cách nào để trải nghiệm Dora hết đúng không? Nói là đời đúng không? Đúng không? Vì con tin là không có cách nào tránh Remon hết. Như vậy như vậy cơ sở con có vẫn là trải nghiệm. Thế bằng chứng con thấy là có toàn tin có là nhờ trải nghiệm nhá. Con không tin Doraemon tại vì con tin là không nào trải nghiệm Remon hết đúng chưa? Con có tin bác trông xe bạn bảo có tồn tại không? Có có vì có cách trải nghiệm bác ý. Nhưng cơ sở của có con vẫn là trải nghiệm được là có không đúng không? Có đúng không? Cho thấy một cái một cái kiểm tra rất nhanh, rất khảo sát, rất đơn giản để con thấy là cái có con hoàn toàn dự trên trải nghiệm được. Nhưng mà cái buổi đầu tiên xụ phá là trải nghiệm được không phải là có. Nên là cái cái việc của con này là chủ yếu quanh xoay quanh việc là trải nghiệm được thì không nghĩa là có. Trải nghiệm thì là trải nghiệm thôi là có. Hiện ra thì là hiện ra thôi, hiện ra là có nhá. Thôi bây gi mình quên cái phần nói về chân như lúc nãy đi nhá. Đó phần dễ Con tưởng là phần khó như nó phần dễ. Cái khó con bây giờ là gì? Là tin rằng hiện ra là có. Việc của con 1 tháng tới là hiện ra là có phải là có không? Đấy nó thấy đơn giản chưa? Đỡ bị phức tạp nhá. Đơn giản hơn hẳn chưa? Hiện ra phải là có không? Đại vì con quá tin hiện ra là có. Con dùng cái hiện ra để làm cơ sở cho có. Nhưng một tháng tới vừa con là hiện ra có phải là có không nhá. Dễ hơn chưa? Đấy thế thôi cho anh em yên tâm. Và Ừ khảo sát nhá. Hiện ra phải là có không? Thế thôi hiểu khát bước đây thôi. Vì phần sau dễ lắm nghe thì bây giờ thì khó vì phần trước phần một khó quá nên cảm thấy phần hai nó cũng khó theo chứ phần một mà dễ thì phần hai siêu dễ. Khảo khát là hiện ra có phải là có không? Được chưa? Dễ chưa? Tại vì tất cả cơ sở con nói có hay không là do con trải nghiệm được không mà nên là trải nghiệm được thì phải là có không? Theo con tôi không có thật không? Tôi cũng không có thật không? Không. Nhưng nếu mà bay ra ở đây nói chuyện với con thì sao? Thật luôn. Vậy có phải có hoàn toàn là tự trải nghiệm được là có không đúng không nhở? Vậy thì mình phát cái đ sau đúng không? Nhưng trong mơ trải nghiệm được mới có gì đâu. Nên là cái trải nghiệm được là có là một cái size b nhưng con Phải phá con không phá thì con đồng ý với cái xe b đấy. Nhưng có phải là hoàn toàn cơ sở con toàn này thành được là có không? Đấy chú nói từ gốc độ rất thực hành nhá thì là như thế. Lý thuyết thì cái lúc nãy đấy rất là vòng vòng lúc nãy rất dài cái còn lâu nhưng mà cái mà gọi phá cần phá ngay và cần nó hiệu quả cực kỳ cao là chảnh được thì phải. Có không con tin là có bố bẹ ở quê vì con tin là trải nghiệ đặt đặt câu hỏi trước là trải nghiệm được thì có phải là có không thôi một tuần tới đã nhá không phải một tháng một tuần đi. Một tuần tới cứ mua việc đấy thôi nhá một tuần tới thấy vẫn chưa xong thì một tuần nữa được chưa để cho nó đơn giản hóa đi nhá cái con đường một tháng nghe rất là gập gềnh nhưng mà con đường một tuần thì nó phải nhanh gọn đúng không mà nó lại là lõi 80% khó khăn nằm chỗ đấy 2% cái dễ mà cái này có giải quyết xong thì 2% cực dễ chẳng nghĩ được còn không có thì có cái gì nữa đúng không nhỉ? Chẳng được còn không có còn có cái gì nữa đấy là chú nghĩ ra thế con khảo sát quanh việc là trải nghiệm được thì có có không có phải là có không khắp nơi khắp người mọi người xem mình quen đấy xem trải nghiện được có phải là có không cái mắc nhất con bây giờ là trải nghiệm được nghĩa là có còn xây dựng từ cái có đấy xây dựng mọi thứ Sở d con có ông ông nội bảy đời với con có bố mẹ bản chất vẫn là trải nghiệm được là có. Hiểu không nhỉ? Con xây dựng ông ông nội 7 đời 80 đời là vì có bố mẹ ngay một đời đây này. Đúng chưa? Nên là thay vì việc mình đi rất nhiều lý thuyết thì mình đi thẳng vào tranh kệ đả là có không? Nếu đã không cóố mẹ đương nhiên là không có gì. Không cần phải nói thêm nữa. Ông bà ở quê chả có ông bà 70 đời cũng có đúng chưa? nhá. Nhắc lại nhá. Con tin của ông bà ở quê hơn ông bà bảy đời. Vì đầu tiên là con tin của bố mẹ nên con giải quyết xong bố mẹ thôi thì chẳng có ông bà bảy đời nào nữa. Đúng chưa? Nên là nếu giải quyết xong là trải nghiệm được là có ấy thì thế giới tự về không? Đúng ý không? Vậy thì một tuần tới mình tập trung vào trải nghiệm có phải là có không? Nếu trải nghiệm được còn không có Thì làm gì có những cứ không trải nghiệm được v lại có được. Ông bà sao có ông bà bảy đời sao có được nếu trải nghiệm còn không có. Đấy thì để có độ thuận hơn về trải nghiệm ấy thì con đường sự nói lúc nãy là con đường lý thuyết logic con đường trải nghiệm như vừa xong. Đơn giản thế thôi. Đấy chả cái đu có không có thì thôi hỏi phả quan tâm đến quá khứ tương lai chả cái đu không có quá khứ tương lai gì nữa ông bà không biết gì nữa không biết. Nên là trải nghiệm được thì có không? Nếu ngay ngồi đây trước mặt mọ mọi người ngay ở đây mà còn không thấy có gì hết. Thế làm sao có bà với ở quê với cả ai ở đâu được? Trải nghiệm được còn không có thì không trải nghiệm được thì càng không có đúng không? Vì thế là cuối cùng là thế cái hiện ra này ra chống không vì thế đấy. Hiện ra này là chống không Tại vì chẳng nhứ con không có đấy nên sụ nghĩ góc độ thực hành thì thì nên như vậy ở góc độ lý thuyết thì có thể rất phức tạp rất nhiều thứ nhưng mà thực hành có mỗi thứ thầy mình chỉ khảo sát là tránh được thì có không đúng chưa hiện ra có tồn tại không đấy thì có không hiện ra có tồn tại không Nhưng mà để khảo sát được như vậy thì con vẫn phải khảo sát là có gì tồn tại ngoài trải nghiệm không? Độc lập với trải nghiệm không? Buộc phải khảo sát cái đấy. Muốn khảo sát là trải nghiệm được thì có hay không ấ thì phải khảo sát là có tồn tại độc lập hay trải nghiệm không? Đấy khi con thấy là không ta đồng độc ló trải nghiệm thì trải nghiệm được sẽ không có th hai đ với nhau trải nghiệm được thì có hay không thì phải đi với cả có gì t lập với trải nghiệm không Ví dụ đi thử một cái bây giờ luôn để cho mọi người hiểu ý thụ hơn. Ai bắt đầu ai xung phong thử phát rồi thử thôi. Thử dẫn dắt thử nào. Một con tướng khác nào. Hạnh Nguyên là con tướng con tướng nào khác nào? Phiên bản phức tạp thì xong rồi. Bản đơn giản lo gì? Bản phức tạp đã qua rồi. Nào rồi. Hồng anh ok anh được ai cũng được nói đùa con tướng chứ ai để con tướng đo phát lại con tướng mà đo phát hôm sau lại mất con tướng này mà. Nào bây giờ mình sẽ khảo sát xem là trải nghiệm được thì có hay không. Thì con phá phát biểu là con thế nào là trải nghiệm, thế nào là có với con ngay bây giờ. Ngay bây giờ cái gì sa? trải nghiệm được và có con ngay bây giờ sư phụ ạ lại sư phụ ok dân chạ bước kia nó ám ảnh quốc dân chứ ám ảnh quốc dân rồi nhân có ám ảnh 50% 51% là biết nào các con sẽ ảnh hơn giỏi như nhân có hành 51% các con phải hơn chắc nào bây giờ con đang trả sư phụ thì trải nghiệ vụ đúng không dạ thì có sự vụ tồn tại này không có thế là phải định nghĩa thế nó có hồn thoại đấy nó không thể d qua đ kia được đấy con không thể con mà con mà không khả nghiệm với chính con là thế nào là có ấy thì rất lơ mơ hiểu đoạn này chưa những bạn lơ mơ là những bạn không đi qua cái bước này những bạn nhóm tiền không lơ mơ là những bạn không đi qua cái bước là thế nào với mình là có tất cả bạn đấy lơ mơ hết hỏi lúc sau là đo điểm thấp và thứ hai là hỏi lúc là tán loạn hết là các con khi con khẳng định là có sư phụ thì con phải con phải khảo sát với chính con Đối với mình thế nào là có sư phụ giống có cái bàn thôi, không khác gì cả. Nhắc lại nhá, con buộc phải khảo giác qua bước này để con a hoa giá thế này là có là thế này này. Không là một khái niệm LM khái niệm M. Nào bây giờ thể khảo sát và chính con thế nào là có sự phụ. Trải nghiệm được có hay không đúng không? Thì mình đang đang tin là trải nghiệm được là có. Vậy thế nào là có? Mình đang tin là trải nghiệm được sư phụ, nghĩa là có sư phụ. Vậy thế nào là có sư phụ? Đây hồng anh bắt đâu? Đấy. Dạ có sư phụ. Tức là đây bây giờ con đang a à thay đời đừng đừng đừng logic bộ à đừng có pháp gì ngộ. Vâng. Mình cứ phải mình cứ phải lôi cái niềm tin mình tin nhất ra. Dạ. Đấy gọi là khảo sát. Dạ. Chứ đừng ép một cái niềm tin của chị Quế. Chị Quế chịu khảo sát mãi mới ra cái đấy đúng không nhỉ? Để qu đâu. Đấy là cái khảo sát của chị Quế không phải của mình đâu. Vâng. Vậy thì mình phải khảo sát chính mình chứ. Nào thế nào đối dụ Hồng Anh nào? Thì con đang con hiểu vấn đề không? Dạ. Thế nào khả th thế nào có dụ đối mình sự đối quế? Con tin là con đang trải nghiệm sư phụ à vì con đang thấy sư phụ và sư phụ vừa đi từ đâu đó về ờ dạy và dạy xong dụ sẽ về nhà. Ừ. Nghĩa là thế nào vậy thế nào là có sư phụ? Tức là có đi được thì là có sư vụ. Rồi đấy đi được đi về đi đến thì phải có vụ nào. Tức là có sư phụ đã có ư giống như kiểu là sư phụ đã đã ở đấy rồi đã đấy đi đi đã có sẵn ở đấy. Đúng rồi ạ. Và con có thể trải nghiệm. Con đến để trải nghiệm hoặc đến để con trải nghiệm. Vâng sư phụ đến đây thì con trải nghiệm được sư phụ ở đây. Rồi có một cái ông sư phụ có sẵn và chui vào kinh nghiệm của tôi. Vâng. Chui vào trải nghiệm của tôi. Vâng. Định nghĩa và có đúng không? Dạ là có một số có sẵn và chui vào trải nghiệm của tôi. Xong lát nữa sẽ chui ra và chui ra được khỏi khả năng của tôi. Dạ. Ok. Đấy hiểu khảo sát chưa? Thì khảo sát là như vậy. Này thô như thế thôi chứ chưa tinh ngay đâu. Sao tinh ngay được có một sư phụ có sán có thể chui vào chạy của tôi và có thể đi ra khỏi ch tôi được. Dạ. Đấy thì gọi là có sư phụ. Đúng chưa? Bây gi thế nào là không có chi phèo? Không có chí phèo tức là tức là không chụi có nhưng mà chí phèo không có thế nào không có sự chí phèo là ngay khi đang trải nghiệm Chí Phèo thì con thấy chỉ là hư cấu thôi không không có chí phèo không có chí phèo nào có sẵn dạ để đi vào trải nghiệm và đi ra trải nghiệm đi ra vâng đấy thì nó h kh khớp quá gì nữa hiểu không nhỉ nó khớp để vì sao có và không có nó rất khớp với nhau không có chi pho nghĩa là không có chi pho có sẵn đi vào trải nghiệm thì ra khỏi trải nghiệm sư phụ thì ông có sẵn ông đi vào trải nghiệm. Ông đi ra khỏi trải nghiệm được sao? Di chuyển độc lập không liên quan đến trải nghiệm. Ờ ông ấy ông có sự tồn tại độc lập không liên quan đến trải nghiệm. Còn ông Chí Phèo thì không có cái sự tồn tại độc lập đấy. Không có sẵn mà. Không có có sẵn nghĩa là gì? Không trải nghiệm vẫn có ở đấy thì gọi là có sẵn. Có ở đấy trước khi trải nghiệm đúng không? Và có ở đấy sau khi trải nghiệm. Có phải định thấy không? Thế nào là có sư phụ? Là có một ông sư phụ có ở đấy trước khi trải nghiệm. Có ở đấy trong khi trải nghiệm và có ở đấy sau khi trải nghiệm. Đúng rồi ạ. Thế là không có ông Chí Phèo là không có ở đấy khi trước khi trải nghiệm. Cũng không có đấy trong khi không có ở đấy khi trong trải nghiệm và trải nghiệm xong cũng không có. Con nhìn chí phèo ngay trước mặt đang đang nóng địch thị nở thì cũng không phải là chí phèo phim thôi, kịch thôi. Và cũng không có chí phèo nào tồn tại sau khi trải nghiệm. Như vậy là trước, trong và sau. Dạ. Nếu mà định nghĩa tồn tại Dạ. phải thẳng cả ba tiêu chí đấy đúng không? Vâng. Đấy thì nó gọi là khảo sát. Như vậy là một cái hoàn toàn khác lúc nãy của Hạnh Nguyên rồi. Đấy. Đây là liên quan đến việc là một cái sự tồn tại sẵn này đi vào trong trải nghiệm này, hiện ra trong trải nghiệm rồi đi ra khỏi trải nghiệm. Hiểu khảo sát là gì chưa? Thế nên khác hẳn quế khắc hạnh nguyên rồi nên con phải khảo sát kiểu này. Con đừng khảo sát theo kiểu một cái mẫu của ai đó. Này con hiểu là con tin cái gì chứ. Mọi hiểu khảo sát chưa? Nên là con phát biểu từ cái con tin nhất chứ không phải phát biểu từ một cái mẫu chuẩn của ai đó. Con tin nhất có s ví dụ đến được đây xong đi ra khỏi đây. Đấy anh có anh đấy đúng không? Nế mình tóm tắt lại là có thể tồn tại trước trải nghiệm đi vào trải nghiệm ra khỏi trải nghiệm đúng chưa? Vâng. Đấy thì đấy gọi là cái gọi là có sư phụ là như thế đúng không? Vâng. Thế với không anh là thấy là có sư phụ đúng chưa? Và cũng tương tự lại không có chi pho bâ thế thế bây giờ mình kiểm tra xem là thế có đúng không đúng không có ông sư phụ tồn tại trước trải nghiệm này xong đi vào trải nghiệm ra khỏi trải nghiệm không nếu có như thế thì là đúng có sự rồi thế có phụ đấy không mà vì nếu có thì vì sao nó không vì sao bây giờ cơ sở nào nó là có một sư phụ tồn tại trước khi trải nghiệm. Đấy mình đi tìm một đây là cách nhá. Có rất nhiều cách để khảo sát nhá. Đây chỉ cách thôi. Cơ sở nào đó là có một ông sư phụ tồn tại trước trải nghiệm. À lúc nãy sư phụ đi vào thì con sẽ từ t tôi nhìn thấy cảnh ông đi vào. Nhìn thấy cảnh sụ đi vào thế thì chỉ là gì? Cơ sở đây chỉ là gì? Hình ảnh trải trải nghiệm. Có một cái trải nghiệm chứ đâu phải là có một cái ngoài trải nghiệm. Câu hỏi là cơ sở nào là có cái tồn tại ngoài trải nghiệm? Mà cái đấy là tồn tại trong trải nghiệm chưa nói trong thật hay không nhất là tồn tại trong trải nghiệm chứ phải tr trong trong trải nghiệm có cơ sở nào đ tồn tại ngoài trải nghiệm không phải đưa ra đây nếu vì mình tin như vậy đúng không mình nó mình đưa chính mình ấy mình hỏi chính mình ấy mình tin là có một số sư vụ tuần này ngài trải nghiệm thế đưa đây trước khi trải nghiệm thì ông ở đấy rồi vậy đưa cơ sở đây cơ sở mà ngoài trải nghiệm thì không có ạ. Sao không có? Chỉ có không đầu hàng quá sớm không được à. Đời nó có thế đâu. Đời phải đưa ra đủ chứng minh xong rồi thua m th mới chịu khuất phục. Dạ ta phục khẩu phục chứ chứ gì nó không có. Công ty có suy nghĩ bảo là sư phụ mặc đồ thế này chắc vừa ở công ty về đi làm việc về. Ok. Con đưa ra một cái sảnh nghiệm suy nghĩ tiếp đi. À ờ thấy a sư phụ đi vào với lại chị Bích với Mai Vũ thì chắc là nếu lại hỏi Bí Bí Bích ơi, sư phụ vừa đi đâu về? Thì chị Bích nói gì đó. Ừ. Thế nghĩa là con có một gì? Trải nghiệm. Con có một trải nghiệm âm thanh hẫn. Con có 100 cái trải nghiệm và con đấy là cho đấy cơ sở để chứng minh rằng có một thứ tồn tại ngoài trải nghiệm. Đúng chưa? Dạ. Đấy các b thấy vung lý chưa? Nước có một trạng thái tồn tại ngoài trải nghiệm thì con phải đưa ra được cái trạng thái đấy. Nhưng con chỉ đưa được những thứ toàn là trải nghiệm thôi. Con không đưa được một cái trạng thái nào tồn tại ngoài trải nghiệm. Con đưa ra 100 trải nghiệm để con nói rằng có một thứ tồn tại ngoài trải nghiệm. Thấy vô lý không? Con đưa ra trong cái ghế bảo là trên đời có một cái bàn. Đấy tế tại sao trên đời có cái bàn vì tôi trong cái ghế thế mà cũng lý được. Con đưa 100 cái không phải là ngoài trải nghiệm ra để bảo là có một thứ ngoài trải nghiệm. Đấy thì đế bắt đầu thấy bắt đầu mình ch mình phải thấy là ờ nhỉ có thật từ đố đến cuối mình toàn có trải nghiệm thôi xong rồi suy luận rằng có một thứ ngoài trải nghiệm chứ mình chưa bao giờ có thứ ngoài trải nghiệm để mình để mình để mình kiểm tra mình xem nó là cái gì cả từ xưa đến nay từ bé đến lớn đúng không? Mình chưa bao giờ có một thứ gọi là ngoài trải nghiệm. để xem là thế nào là ngoài trải nghiệm mà mình chỉ có 100 thứ, 1000 thứ trong trải nghiệm hoặc là trải nghiệm. Xong mình suy ra rằng có một thứ bắt đầu thấy vô lý chưa? Đấy từ bé lớn tôi chưa thấy cái bàn nhưng mà tôi đã thấy 100 cái ghế suy ra trên đời có cái bàn đấy. Cả gửi con thế đấy. Tại sao anh lại yêu cô ý? Tôi tin là anh yêu cô ý. Vì sao? V anh yêu em đấy. Hết như thế luôn đấy. Đấy. Tại sao anh lại cô yêu cô khác? Bởi vì anh yêu em. Thế mà cô tin được đúng mà. Tại sao Hạnh Nguyên lại yêu Quỳnh gì nhở? Cái gì? Quên rồi. Đồng Án Quỳnh. Cái gì? Đồng án quyền. Vì Hạnh Nguyên yêu Hồng Anh 100 lần. Thế đấy. Nó thích của Hồng Anh đấy. Nó thích của con đấy. Tại sao có thứ ngoài trải nghiệm? Bởi vì có 100 trong trải nghiệm. Có phải tại sao Hạnh Nguyên Hồ Anánh Quỳnh? Bởi vì Hạnh Nguyên yêu anh 100 lần. Thế mà cô không tin? Con nghe thì hơi vô lý nhưng mà đúng hết con đáng tin người đấy. Tại sao lại có một thứ ở ngoài trải nghiệm? Vì có 100 thứ ở trong trải nghiệm nên có một thứ ngoài trải nghiệm. Tại sao Hạnh Nguyên yêu đồ anh Quỳnh? Vì Hạnh Nguyên nói lần 100 lần là yêu của Hạnh đấy. Đánh thuốc không? Thuốc phê không? Cô Nam hay ghét là nguy hiểm lắm. D này rất dễ chết. Đúng không nhỉ? Tại sao anh lại yêu cô ý? Vì anh yêu em 100 lần. Thế bao nhiêu cô ý? Xin anh yêu cô ý. Vì sao có thứ ở ngoài trải nghiệm? Bởi vì không châm thứ ở trong trải nghiệm. Vì sao có sự tồn tại ở ngoài trải nghiệm? Tại vì thấy Bí nói chuyện với Bí nghe lời của Bích nhìn thấy sư phụ vân vân toàn là trong trải nghiệm. Suy ra có một sự ngoài trải nghiệm. Đấy thì con phải a ha như thế. Con cần phải khảo khảo sát xuống a ha. Khảo sát a. Đấy phải quê quê không? Quê biết thấy quê không? Quê đấy. Tại sao Đức anh lại yêu di Nguyên? Vì Đức anh yêu 100 lần. Nó 100 lần đấy. Nó rích không? Không. Tại sao Đức anh yêu Duy Nguyên? Bởi vì Đức Anh nói yêu 100 lần suy đ anh Duy Nguyên. Nhưng nó sẽ tại sao anh yêu thích được thì anh cũng sẽ yêu được à thì đâu đúng rồi là suy ra là anh nguyên con đồng ý không tự nhiên yêu bít được thì thành yêu di nguyên được là có liên quan nhiều thế cơ mà đấy quáấy không yêu đ mà lại yêu trả lời được đổi thà châu anh cái là anh đến luôn á suy ra đ dì nguyên thế mà ông nó cũng đồng ý được vì con có 100 trải nghiệm về sư phụ nên có một chắc chắn là có sự ngoài trải nghiệm mà con vẫn sống như thế luôn cười gì cười chính mình chứ đến đây có mấy cái thuyết thục là gì không thể nào có sự không thể nào nói là sự ngoài trải nghiệm có sự ngoài trải nghiệm được tại vì từ xưa nay Mình toàn có cái toàn có cái cảnh nghiệm là trong trải nghiệm thôi. Đúng chưa? Như vậy là thể có được ông sư ở ngoài trải nghiệm chưa? Như vậy là không có ông sụ ở ngoài trải nghiệm. Thằng anh tin là có ông sụ ở ngoài trải nghiệm xong chui vào trải nghiệm xong ra khỏi trải nghiệm thì có phải là giải quyết được hai phần rồi đúng không? 2/3 rồi. Không có thể có một ông có trước ngoài trệm chui vào và ông ấy không thể chui ra được. Cùng nguyên tắc không ở ngoài trạng nghiệm thì không phải vào và ra nhưng vẫn còn sót lại là gì? Trong thôi rồi. Như vậy sự chỉ có trong trải nghiệm. Có thể lắm chứ. Nghĩa là ngay khi đã thấy vụ thì có sư phụ đúng không? Nào thế bây giờ nào bây giờ có khả sát tiếp không? Thôi đồng ý luôn. Khảo sát tiếp ạ. Thôi đồng ý luôn. Thấy gì? Sờ sờ mất thấy tai nghe thì còn khảo sát cái gì nữa. Đấy thì nó liên quan đến câu số hai của mẹ nãy đấy. Bây gi khi đang xải nghiệm sư phụ thì có sư phụ tồn tại thực sự không? Nào bâ giờ cho con chọn con l con lị đi nào. Đây đây là một câu hỏi mới đúng không? Câu hỏi nãy là không trải nghiệm thì không có chắc chắn rồi. Thế đang trải nghiệm thì có sư vụ không? Ở đây có hai hướng hướng dễ bây giờ cho một chọn một trong hai hướng hai lỗi rẽ nhá. Thôi tôi thừa nhận là không có sự chức và trong trải nghiệm trước và sau trải nghiệm nhưng có sự sờ sờ trong trải nghiệm này tôi đấy thấy này. Mắt thấy tai nghe này ông còn t ông còn quát tôi một chậm tôi còn khóc đây này. Sợ quá đúng không? Đấy, vậy là ông phải có trải nghiệm rồi. Còn ông tí nữa tôi quay đi ông mới mất. Nó cũng không giống niềm tin nhưng mà thôi cứ có đi đã chứ. Có đã có chứ làm sao không. Vâng, đương nhiên là có rồi. Không mới là sai. Vâng. Không mới là trái lòng mình đúng không? Đe dọa thế c mà dậy không? Nào ok có xong trải nghiệm đúng không? Thì thế thế nào là có trải nghiệm đấy lại phải con hiểu khảo sát chưa? Mình không được quyền nó có xong rồi mặc định thế là có là là thế nào mình không biết mày bảo là có trải nghiệm thì mày phải nói tao biết là thế nào là có chứ là thế với Hồng Anh thế nào là sự có trải nghiệm nào lúc nãy là mình đã đồng ý thế nào có ngoài trải nghiệm đấy không rồi vậy thế nào là sự có trải nghiệm cứ nông dân trước đi đừng đừng phức tạp cứ nông dân nông dân trước đã sư phụ có trong trải nghiệm tức là thì Sư phụ đang có rồi ạ. Thế định nghĩ có đi. Có là con thì đang nhìn thấy hình ảnh sư phụ à khó nó nhìn thấy gì đang nghe giọng sư phụ nhìn thấy nghe thấy nghĩ là có thể sờ vào được đúng không? Nếu cần sờ vào được như vậy là các bác quan nhìn nhìn thấy được nghe được sờ vào được thì gọi là có có đúng không? Đấy thế là con tìm ra con khảo sát ra là trải nghiệm được là có thôi không trải nghiệm được là không cũng được đúng không? Nhưng mà trải nghiệm được thì phải có chứ. Đúng đấy. Bây giờ đi tiếp nào. Đấy. Lúc nãy bây giờ mình đi tiếp nào? Con thử nghĩ xem mình đi tiếp nào. Khảo phát tiếp nào. Bây giờ con đang tin là trải nghiệm được sư phụ là có. Ừ. Thì à cơ sở nào trải nghiệm được là có? Được. Cơ sở nào là có? Vì trải nghiệm nó nó gì? Trải nghiệm nó nó chưa có bảo là đấy là có trải nghiệm chỉ luôn luôn chỉ là trải nghiệm trải nghiệm xong rồi bảo là gì có có bên trong cả giống ta xem phim sư tử ấy và con xem con sư tử ta là lúc 3 tuổi đi xem con sư tử và con xem sư tử khai được trải nghiệm nhưng người bảo có sư tử người bảo gì không có không sư tử như vậy chẳng hiểu nó tự nó nói gì đâu Cho ví dụ nhá, cả hai cùng xem phim con sư tử, con cả ra ngồi cùng phòng luôn lúc nó 3 tuổi ấy. Một người thì tin là có sư tử, một người không tin nó có tử. Vậy thì trải nghiệm nó có nói là có hay không? Không. Bằng chứng nó trải nghiệm nó cái hình ảnh nó chạy qua màn hình ấy nó không nói có hay không. Nếu có thì cả hai con này phải con sư tử hết. Nếu không thì hay không thấy xử hết. Nhưng trải nghiệm tự nó chẳng nói có và không. Đấy vẫn là khảo sát đấy nhá. Đ cho logic khảo sát. Nếu trải nghiệm tự nó có sư tử thì cả con Tara nhìn xem phim vào hình xem phim xin thế giới độ vật ấy có sư tử thì cái ai thấy có sư tử đúng không? Cái cùng xem màn hình đấy thì phải cùng thấy có sư tử chứ nhưng người thấy có người thấy không. Đấy là bằng chứng một bằng chứng thấy rõ ràng thế là gì? Trải nghiệm nó không nói rằng có hoặc không nhá. Thay vì mình nói là trải nghiệm chừa trải nghiệm không nói cóc không mình đưa cho mình một ví dụ để mình thấy luôn phải thức thứ hùng cùng nó trải nghiệm với nhau nhưng người có người không. Thế là bóng chứng là cái có phải không? Nó không nằm ở phía trải nghiệm đúng chưa? Cũng như là mình lúc nãy mình nhóm thuyền hai nh thiền nhóm nào ấ nhỉ là màu có hay không? Nếu màu ở phía trải nghiệm thì cả hai cùng phải thấy màu. Ừ đúng không? Thế người thì đen xanh đen, người vàng trắng người thì quang phổng màu một tí. Quang ong quang phổng màu tím. Vậy màu nó không làm phí trải nghiệm đâu. Đấy thì tương tự như đầu tiên là mình có không đấy. Trải nghiệm có nói có và không? Không chẳng nghiệm chì là trải nghiệm đơn thuần hiện ra chẳng nghiệm là gì đâu. Hiện ra hiện ra có nói có hay không hiện ra con bồ tát khi có nói là con đấy con bồ tát không không không thể nói là con bồ tát được nó có nói là con bồ tát không đâu. Đứa bé đi vào con bồ tát đúng không? Nhưng tương tự như vậy thôi. Trải nghiệm nó là trải nghiệm nó chưa nói có hay không. Con bảo là tại sao sự tồn tại? Vì con trải nghiệm phụ. Nhưng chẳng đ nói có hay không đâu. Thế thì sao? Hảo sát tiếp đi. Thì khi mà hỏi cơ sở nào trải nghiệm sư phụ thì nghĩa là có sư phụ. Trải nghiệm tự nó không nói là có sư phụ. Thế cơ sở nào lại bảo là cứ trải nghiệm phụ là có sư phụ? Ok. Rất tốt. Câu hỏi rất tốt. Trong cuộc sống nói chung trong quá trình khảo sát nói chung ấy thì việc tìm cơ sở rất quan trọng. đấy nên là con phải rất thuộc cái môn là ok sau khi mình đã xác định là một cái một cái logic của chính mình rồi thì phải ở cơ sở d logic đấy tiếp đi. Thì à hỏi như vậy xong thì con hay so sánh với lại là trong giấc mơ ấy ạ cũng hiện ra sư phụ nhưng mà nếu trải nghiệm nó có thì trong mơ tại sao ta trải nghiệm mà lại không có. Đúng rồi ạ. Thì phân biệt thế nào? Giữ cùng là trải nghiệm sư phụ nhưng lúc trong mơ là không có. Bây giờ lại bảo là có không phân bệ thì phân biệt thế nào được một cái tốt. Còn cách nào nữa không? Đấy một cách đúng không? Mình so sánh với một cái trải nghiệm trong mơ mình thấy là ờ nhỉ cũng là trải nghiệm mà trong mơ thì làm gì có sư phụ này tại sao bây giờ đây cũng là trải nghiệm đ có sư phụ thấy không có lý chưa chỉ là một một phương án khảo sát thôi một phương án để lý luận thôi còn phương án nào nữa đây bây giờ mình đang cái vướng nhất các con là trải nghiệm biết là có cái đoạn này quan trọng nhất trong quá trình một tuần tới con Nào một cái nữa đâ. Phương án nữa là nếu có thì khi không trải nghiệm nữa nó vẫn phải có. Đúng rồi. Đây là có là gì? Đấy cỏ câu hỏi quay lại nếu bỏ trả ngượ là có thì có này nghĩa là gì? Đừng đừng có hài lòng chả là có. Đừng nói đang bình thường mà. Đừng có hài lòng với câu là trải nghiệm là có thôi. Thế bạn bảo trả là có thì cái có đấy là cái gì? Nào bây gi hỏi chính mình đi. Con bảo là trải nghiệm xung là có xung vậy có được là cái gì? Khảo sát chính mình Nhắc lại với con là cái khảo sát này có nhất nhiều hướng đi nhá. Đừng có tin chỉ một hướng. Nãy giờ sư bụ nói là rất nhiều hướng đấy. Ví dụ tar con sư tử là gọ một ví dụ là chứng minh là khảo nghiệm nó không tự có luôn. Đấy là một hướng đi luôn đấy. Đồng ý không nhỉ? Chúng ta có Nó không nằm ở trải nghiệm mà có là suy nghĩ bịa vào đây hướng đi rõ ràng gì nữa đấy là một loại logic chứ không phải là có không phải là con chỉ có một đường đi ở chỗ này có rất nhiều ngã rẽ cái chỗ trải nghiệm là có này có rất nhiều ngã rẽ ngã rẽ đầu tiên sự ví dụ là tara ra và sư tử là thấy ngay là có hay không nó không nằm ở trái nghiệm nằm ở sự niềm tin địa bạc một một hướng rồi đủ một hướng rồi đấy nhá đấy là xong một hướng rồi đấy Đúng chưa? Còn những hướng nào nữa đấy. Giấc mơ là hai hướng. Giấc mơ cũng thế. Tại sao gọi là nó có bây giờ lại là có hai hướng nào có hướng nào nữa không? Nói tiếp mà. Ờ nói đi nói đi. Dạ. Ờ một hướng nữa đó là khi mình bảo là trải nghiệm sư phụ nghĩa là có sư phụ á. Tức là con đang tin là đang có sư phụ là một cái đối tượng độc lập. Rồi con đi trải nghiệm sư phụ. Tức là cái việc trải nghiệm Sư phụ là phải có sẵn sư phụ để mà đang trải nghiệm đây. Ấ ạ. Hướng thứ ba có nghĩa là phải có sẵn đấy. Hứng có là cái thứ có sẵn để trải nghiệm á quay lại vướng bước một với lúc nãy. Dạ có nghĩa là phải có sẵn để trải nghiệm. Nghĩa là không trải nghiệm phải có. Đúng rồi ạ. Thế quay về một đấy là hướng thứ ba. Nhưng làm gì trên đời có gì có sẵn rồi đâu. Ok. Thứ tư nào còn thôi anh thế đi anh hết mọi thứ đâu. Mình đã ba hướng rồi. Hướng thứ tư là gì? Nhiều lắm. Giảng nó bao năm nay nhiều thứ lắm. Đúng rồi. Có người phải tách khỏi thứ khác đ gọi là có. Ông sư phụ cái ghế là một làm sao mà gọi là có sư phụ. Sư phụ với cái bàn đây là một hộ một cục. Có là phải tách được khỏi thứ khác. Lại thấy chưa? Thấy nhiều có chưa? Ừ. Là khảo sát mà. Phải tách thứ khác n là co không tách nổi cái gì khỏ cái gì sao lại có. Ừ thấy ngay là một hướng đi ngon lành rồi. Dạ. Cơ sợ nào tách ung xư vộ khỏi ghế. Có âm thanh không có sách nên không thể gọi là có bốn hướng nhá. Nào nhanh các con về có chạy cả bốn thấy bốn hướng sáng sủa không bốn hưởng rất sáng không th tách được thì thới mới gọi là coi hướng này cực mạnh luôn đấy hướng không thể tách đúng không tách khỏi sự khỏi cái bàn của cái ghế khỏi âm thanh đang vang lên thì bọ lại có sư phụ muốn có đầu tiên phải tách được không có cơ sở tách ngày đã thàng ra chứng tỏ là đang ch Chứng tỏ là có là vớ vẩn rồi. Bốn cơ sở chưa? Còn ai thứ kế số năm không? Nói đi khảo sát. Đúng rồi. Mình khảo sát th khảo sát lấy câu hỏi của sư phụ Thanh Hải đấy. Thế ngay khi trải nghiệm sư phụ thầy cái gì thì mình trải nghiệm cái gì? Mình thấy ngày chẳng cái nào sư phụ hết. Cái thì là âm thanh, cái thì là hình ảnh, cái thì là xúc trạm. Có cái coi nó là sư hụ đâu? Sao lại có? Đây là một cái cơ sở rất phủ biến trong tiểu thừa, trong ngôi thủy Tại sao lại không có cái bàn? Ở cái bàn ở chỗ mình gọi là cái bàn ấy, chỉ có cột bàn, mặt bàn gỗ chảo quái gì cái bàn hết. Đây là cách rất căn bản của Thủy. Mặc Dụ không dạy con đấy thì chính dụ không thú đục lắm. Nhưng mà cách này con dùng thì cũng được. Trong trường hợp này thì là ngon. Trong trường hợp cái bàn thì không ngon mà trên người. Trong trường hợp sư phụ thì rất ngon. Ở dưới chỗ nó gọi là sư phụ ấy. Còn ch hình ảnh, âm thanh, xúc trạm chẳng có cái quái sư phụ cả. Sao nó có sư phụ? Ngon không? Thế đục không? Thế đục không? Cái bàn cũng thết đục nhưng mà cái này cực hết phục. Ở cái chỗ con gọi là sư phụ, con trải nghiệm cái gì? Con trải nghiệm hình ảnh, trải nghiệm âm thanh, trải nghiệm suy nghĩ. Có cái nào là cái sư phụ đâu. Con bảo trải nghiệm sư phụ một phát phân dã sự ra và mới mất luôn. Phân giã xong mất luôn. Xóa xóa có hiểu vâ này không? Dạ. Mà Có dễ không? Dễ. Mà có thuyết phục không? Thuyết phục. Thuyết phục. Con đang trải nghiệm âm thanh, hình ảnh suy nghĩ chứ con có nhiệm sư phụ đâu. Gọi là có sư phụ. Cái này một phát cực nhanh gì nữa? Năm phương án rồi. Nhanh chưa? Nhanh. Đấy khảo sát là thế. Đấy. Nào quay khiến kế thứ sáu không nà. Rồi Nguyên. Ờ nếu mà bạn nói trải nghiệm được là có thì lúc nào trải nghiệm được thì nó cũng phải đồng nghĩa là có. Nhưng mà khi mà bạn đêu kính thực tế ảo VR ấy thì bạn vẫn thấy xong suối, hồ mọi thứ nhưng mà nó không có. Nhưng nó sẽ gọi là sờ không sờ. Đâ. Thằng đấy nó sẽ phản biện thế con chưa giải quyết được vấn đề. Nếu mà có cái máy gì sờ tay nữa. Nếu sau này ta phân minh cái máy dạ con đeo vào tay con sờ được thì có luôn chắc thì con phải cách con sẽ thành công. Nếu công nghệ cho phép sắc là sẽ nhanh thôi. Còn một đeo một cái bao tay mà con sờ vào con cứ con xem thực ảo 6D luôn. Có cô gái đẹp toàn sờ phát má mềm mềm thì chắc chắn là có rồi. Ok. Chắc chắn là trong công nghệ tình thục có béo rồi. Mình chưa đi tìm hiểu chắc có rồi. Kiểu leo tay sờ được ấ chắc phải có rồi có người thật là gì cácch hành nguyên có thể đúng nếu mà nếu mà có cái găng tay để có thể nhìn được nghe được và sờ được thì đúng thôi. Vâ cách nguyên đợi khoảng chắc mấy năm nữa là có chưa các bác? Chuyên gia tình dục có không có chưa có rồi không ý à nào con đường nào thiết kế đi. Có mấy cách rồi nhỉ? Năm rồi ạ. 5 rồi nào. Anh còn 6 nào. Tránh con đã rồi có chưa? Không nhưng cái hồi hãy sờ luôn mà. Con thấy có cách là lúc trước sư phụ dạy ạ. Tức là mình nhìn thấy là một sự hiện ra đúng không ạ? Xong nó bảo là nhưng mà tôi sờ thấy thì là thật ấy. Sờ cũng là một sự hiện ra cũng là một trải nghiệm ấy. Xong gõ là một trải nghiệm. Thế cơ sở nào ông bảo là cứ gõ cơ sở đ đ cách cách của bí nó khác ở chỗ là mình dùng trải nghiệm chứ không phải dùng gọi là không gọi là xác trị phúc pháp nữa. Đúng rồi. Lúc đấy là mình phân dã sư phụ ra thành sắc xúc pháp hoặc là tự giác quan phân dã thì không có sư phụ nào đúng không nhỉ? Nhưng đây là bảo là thế bạn sờ có cái gì? Không phải mình không nói là mình có sub nữa, mình có trải nghiệm sờ. Đúng rồi. Cái cách khác nhá. Cái này còn trực tiếp hơn nữa thôi. Đúng rồi. Khi ông sờ thì ông có trải nghiệm. Khi ông nhìn ông có trải nghiệm nhìn. Khi ông nghe trải nghiệm nghe. Ông toàn là trải nghiệm chứ có sư phụ nào đâu. Rồi cái trải nghiệm đấy đâu phải là sư phụ đúng không trải nghiệm sờ đâu phải sư phụ không? Không. Trải nghiệm nghe phải sư phụ không? Cái nó nó là một cái phiên bản khác của việc là tách phân giã sụ thành 6 năm sáu thứ đúng không? Phiên bản khác nhưng mà phiên bản này nó đơn giản hơn là nó không gọi tên là sanh ngốc pháp nó chỉ nó sơ chỉ là trải nghiệm sơ nghĩ nghe là trả nghe nghe trải nghiệm nghĩ nó không thể làm cái nào cái nào là là sư phụ được cái này gọi là 5 phẩy hơn là 6 5 phẩ vâng 5 phẩy 5 phẩ n bạn chưa có phả Sáu nào sáu nào sáu là gì nào ai trả lời sáu trong một cờ lục lại cứu tại sao trải nghiệm sư phụ thì không có nghĩa là có sư phụ rồi vâng cái tuần vừa rồi con khảo sát thì con thấy là tất cả là suy nghĩ bảo ạ nói đi nói đừ lúc cái buổi đấy sư vụ bảo là à khảo sát cái ngoài nó cũng phải như cái trong thì là con trong bài này con cũng vì chữ khảo sát luôn. Lúc đấy đây là trong cái buổi này thì ví dụ như là khảo sát nhá là phải có trải phải có cái thứ nào nó khác trải nghiệm tức là đang phải nó ngoài trải nghiệm mà thì con có định nghĩa hai cái này. Nếu một thứ mà ngoài trải nghiệm thì nghĩa là nó không trong trải nghiệm chứ nếu không thì phải nói là nó là ở trong trải nghiệm rồi thì nó đấy. Thế nếu mà có một thứ nhá mà ngoài trải nghiệm tức là khác với trải nghiệm thì nghĩa là nó phải tách khỏi cái trải trải nghiệm độc lập với trải nghiệm. Có trải nghiệm thì vẫn có nó mà không có trải nghiệm thì vẫn có nó. Ừ. Thì con mới khảo sát là một bên là trải nghiệm, một bên là là thứ khác với cả cái trải nghiệm. Ừ. Thì cái cái lúc mà có trải nghiệm thì có cái thứ khác trải nghiệm, mà lúc không có trải nghiệm thì vẫn phải có cái thứ khác trải nghiệm. Đúng rồi. Và có trải nghiệm thì có thể là không có cái thứ chắc khác trải nghiệm đấy thì nó vẫn phải có một cái thứ trong suy nghĩ là cái thứ không có gì cả. Ừ. Đấy thì khi con khảo sát cái khảo sát một của con là thế thì có cái thứ nào khác trải nghiệm không? Con định nghĩa ra một loạt những thứ khác trải nghiệm là không hiện ra trong trải nghiệm thì bằng trải nghiệm suy nghĩ mà nếu mà nó là ở đâu đó ngoài trải nghiệm thì nó cũng bằng với trải nghiệm suy nghĩ. Thế thì à và được rồi được thôi được rồi. Tức là nó tức là con điệt này 4 phẩ 4 phẩ cách 4 phẩ của hồng anh lú n cách bốn đấy 4 phẩ mình nói là thách khỏi trải nghiệm nhưng mình chỉ có thể nghĩ rằng là cách trải nghiệm thôi chứ không mình không cần thấy cái gì cách khỏi trải nghiệm. Xong sau đấy thì là đấy là cái ngoài suy nghĩ. Thế thì con như vậy là ra khỏi là tách khỏi chả trải nghiệm ngoài trải nghiệm chỉ là một suy nghĩ cái mà gọi là không ở trong trải nghiệm ấy, tách hỏi trải nghiệm nó chỉ là một suy nghĩ thôi. Đấy là mình khẳng định mạnh hơn, mình không dừng ở việc là không có cái thứ đấy mà mình khẳng định là cái chỉ là muốn suy nghĩ thôi. Không có cái thứ đấy. Nhưng nó là một suy nghĩ thôi gọi là 4 phẩy. Xong sau đấy con tiếp theo thì con bảo thế nếu mà trải nghiệm suy nghĩ nhá. Thì trong trải nghiệm suy nghĩ thì ví dụ nói là thế tôi đã trải qua một cuộc đời bất hạnh đi thì nó cũng là cái một trả nghiệm suy nghĩ thì nó là mở ngoặc chấm chấm chấm chấm ở trong cái ngoặc đấy. Thì lúc mà con nói chuyện với Hồng Phương ấy thì bảo thế thì bây giờ ngoài thì không có thế bây giờ trong thì nó có không? Thì ví dụ nhá con nhìn luôn vào một cái lúc đấy con ngồi ở hồ thì con nhìn luôn là ví dụ cái hình ảnh đấy nhá thì nó cũng không nói là cái gì là cái hình ảnh đấy nó nổi lên cả bản thân nó tức là không thể nào nói nó là cái hình ảnh được luôn nhưng mà nó hiện ra rất là rõ ràng luôn. Thế thì nếu mà muốn có một cái mà gọi là cái hình ảnh nhá chưa nói là hình ảnh nó có cái gì cái gì như sau nhá thì bắt buộc là nó phải là một trải nghiệm suy nghĩ thì là con Con cứ quy hết về một cái trải nghiệm suy nghĩ thì con phá nốt cái vấn cái cái vật là trải nghiệm suy nghĩ. Thì cơ sở nào bảo có cái trải nghiệm suy nghĩ thì bắt buộc phải ẩn sau đấy mình phải tin là phải có một cái trải nghiệm suy nghĩ. Nói đấy là cái trải nghiệm suy nghĩ có nội dung đấy. Ok. Nhưng mà nó nó là một cái phẩy trong những cách lúc nãy. Dạ. Ví dụ như bảo là có sư phụ thì phải nghĩ. Đơn giản mà bảo sư phụ thì phải nghĩ không có không hoặc là cách sáu cũng được. Con bảo là phụ thể nghĩ không nghĩ có sụ không? Không. Đây cách sáu cũng được hoặc là cách sáu cũng được hoặc là phẩy choch sáu cũng được. Con muốn bảo sự sư phụ có trên đời phải nghĩ vì Con thử nghĩ xem nếu không nghĩ thì có sụ đời không? Con nhìn cũng nhìn cảnh này đi không nghĩ có sự không? Không nghĩ xem là có sụ được không? Con mà không đố có sự căn phòng này được nó giống như đoạn nãy là kinh nghiệm nó không chí tách được đấy. Mặc định nó là không chi tách mặc định nó là chỉ là trải nghiệm thôi. Nó không có sư phụ. Muốn có sư phụ phải nghĩ vào. Gọi là phẩy cũng được gọi là cách riêng cũng tốt đấy. Như vậy là có sư phụ chỉ là một cái suy nghĩ thôi chứ nó không thể nào có xụ được nhá. Nếu muốn có xụ thì phải nghĩ. Thế thì có có sụ sẵn không? Không. Đấy cách nó cách tóm tất là như thế. Cách sáu được cách ngoài riêng cách sáu cũng được. Muốn có một sư phụ thì phải nghĩ vì không có suy nghĩ thì có sư phụ đấy. Bằng đấy bằng chứng súng động vượt và gì làm gì có gì có sụng nào. Muốn có thì phải nghĩ đúng không? Thì là có gì đ và sư phụ nhấn mạnh hơn nữa là sư phụ chỉ là một cái trải nghiệm suy nghĩ thôi. Đấy cái mà mà lượng cổ vân ấy mạnh hơn nữa mặc dù rất thích những cách nó mạnh như vậy cách mạnh như vậy là con con không chỉ phủ định con còn khẳng định nó là cái gì thực hành mà nói là phải có phần khẳng định nếu không là con sẽ một lúc sau là mô à hỏi ra cái sư phụ bản chất chỉ là một trải nghiệm đấy chứ không có trong thực tạ không có trong kinh nghiệm đâu mà chỉ là một trải nghiệm x thôi bằng chứng là không nghĩ gì thì vụ mà nghĩ rồi thì không có nghĩ rồi chỉ có ch Được khách sáu chút n được thôi thô nữa nhá. Có cách bảy không vân một cờ nhá. Vân một cờ bảy cách sáu cách đã kinh lắm rồi đấy. Nhiều lắm đúng chưa? Có có hiến cách thì hiến thôi chứ còn bẩn sáu cách nữa kinh lắm rồi. Có anh có anh tóm giác lại 1 2 4 56 là gì không? Có ạ. Đá thử xem nào. Tóm tắt đi ạ. Hay lợi ai tóm tắt? Cóo tắt đi Hồng Anh tắt đi. Hồng Anh giao người trải nghiệm nào một sáu cách rồi đấy. Tha hồ về nhà mà bơi rồi đấy. À dạ rồi. Có sáu cách đạ đi đọc lại tất sự chuẩn xác hơn đọc lại. Ờ tức là bây giờ đi từ niềm tin là trong trải nghiệm nghĩa là có. Ờ trải nghiệm trải nghiệm là có. Dạ niềm tin gọi là trải nghiệm được mà có cố đế. là trải nghiệm được nghĩa là có. Vâng. Bây giờ mình có sáu cái kênh kênh kênh gách để phá con tìm kênh một đi. Dạ. Cách đầu tiên là cùng là trải nghiệm nhưng mà người bảo có người bảo không. Ví dụ ta ra là đơn giản đúng không? Dạ. Cùng một trải nghiệm ta ra thì thấy có sư tử, con thì không thấy có sư tử. Vậy thì cái có nó không nằm ở phía trải nghiệm. Trải nghiệm chìa trải nghiệm không thể nói có gì được. Xong nó đơn giản nó chỉ dễ dàng th đấy. Vì có không ph trải nghiệm thì trải nghiệm chưa là trải nghiệm thôi không phải có gì nữa. Xong chưa? Đơn giản nhẹ nhàng chưa? Cái này hợp với trẻ con. Ok rồi. Hai hai là cùng là trải nghiệm cùng là hiện ra nhưng mà trong mơ mình bảo không có. Bây giờ mình bảo có thì cơ s cùng là hiện ra. Tại sao trong mơ? Ở trong mơ cũng hiện ra mà không có. Tại sao bây giờ hiện ra thì là có? Cách này cũng rất trẻ con. Đơn giản không? Xong cách hai đấy. Cách ba đi. Dạ. Cách ba là trải nghiệm nghĩa là có. Tức là mình đang tin là có sẵn vật đấy cho mình trải nghiệm. Ừ. Thì nghĩa là ngay khi không trải nghiệm thì vẫn có. Ừ. Thì quay về cái khảo sát đầu tiên. Cái có này nghĩa là gì? Là phải là không trải nghiệm. Mặc dù mình gọi là có trong trải nghiệm nhưng thực chất mình đã ngầm tin rằng không trải nghiệm. Không trải nghiệm vẫn có thì nó mới gọi là có. Lại quay về cái cách quay về bước đầu tiên là không trải nghiệm mà vẫn có vớ vẩn vô lý hoặc là b quay với đầu tiên nhưng bản thân nó cách riêng. Bạn tin rằng trải nghiệm là có nhưng thực chất ngầm bên dưới bạn đã tin rằng không trải nghiệm là vẫn còn ở đấy vẫn còn. ở đấy nghĩa là bạn đã tin rằng có một thứ tồn tại ngoài trải nghiệm, không trải nghiệm gì mà vẫn có. Đúng chưa? Điều này rất vô lý bởi vì cơ sở để việc tồn tại ngoài trải nghiệm của bạn luôn luôn là trải nghiệm giống như bảo tôi nhìn thấy một trong cái bàn trong cái ghế nghĩa là trên đời có cái bàn đúng không? Hạnh Nguyên yêu Quỳnh Chi bởi vì Hạnh Nguyên yêu Hùng Anh 100 lần Đức Anh yêu Di Nguyên đúng không? Là vì Đức Anh 100 lần đấy cái này cực kỳ hay luôn đấy con nghĩ càng nghĩ càng thú vị. Ờ cách ba th rất thú vị đúng không? Hơi dài một tí rất thú vị các con nên đọc. đấy nhá. Bốn bốn là trong kinh trong kinh nghiệm này, trong trải nghiệm này thì bạn có tách được cái vật đấy ra khỏi những thứ muốn một vật tồn tại nó phải tách khỏi vật khác đầu tiên. Thế đã nhưng bạn không thể nào tách một vật gì khỏi vật gì được thì không cơ sở nào tách bốn. Đơn giản không? Rồi năm dạ năm là ngay trong trải nghiệm đó thì mình xem trải nghiệm được cái gì thì nó chỉ có trải nghiệm được ấn tượng giác quan phân ra cái thứ mình đi tin là trải nghiệm được ra thành ấn tượng giác quan và mình thấy ngay rằng là không thể có Cái vận cái thứ mình được trải nghiệm. Dạ đúng chưa? Mình có trả được sư phụ đâu. Trải nghiệm tượng giác quan abc. Thế nếu mình tin là có ứng tượng giác quan ví dụ tôi không chả tôi trả lời màu sắc thì mình phải thấy rằng là tượng giác quan này nó không thể tách khỏi thứ khác để tự nó làm riêng nó được. Nhưng mà cách này bản chất nó dựa trên cơ sở tách đấy. Nhưng mà ở góc độ một vật thô ấy thì rất hiệu quả. Vật tế thì cái này không hiệu quả nữa nhá. Vật tế thì con không phải tách màu sắc sắc thành những vật đỏ hơn nữa. Nhưng mà thôi thì cực kỳ quản dung sư phụ thì phá quá dễ đúng không? Phân giã phát ra bấn đất luôn tèo luôn đấy. Đấy nhưng mà cái này nó không phá vật tế. Khi đến vật tế con lại phải dùng cách sở khách sao sách được màu sắc ra hỏi 100 thứ sáu thứ khác. Được chưa? Cách này lưu ý nhỏ là nếu chỉ dừng ở là phân dã thì sẽ thắng được và thô vật tế mà mình đi vật tế mình cũng phải dùng cái phương pháp góc sở cách như này rồi cách thứ sáu à cách 5 phẩy trước ạ. Cách thứ 5 phẩy Cách 5 phẩy là khi trải nghiệm thì chỉ có trải nghiệm thôi. Trải nghiệm nhìn, trải nghiệm sờ. Ờ cách 5 phẩ này rất hợp với cả việc phá cả những trả tế. Tại sao là 5 phẩ gọi là 5,5 plus đúng rồi. 5,5 5+ cái 5+ của bí ấy nó phá được cả trả thực tế luôn. Có xúc xúc nào ông bảo là có sắc tinh sự xúc pháp không phân giã được nữa. Bỏ cái cục nhắc lại nhá. Cách bốn ấy nó rất hợp với những trải nghiệm những cái đối tượng thô cách bốn đúng không? Cách bốn hợp tượng khô không? Hợp không? Cực hợp vì phân giá xong thì mất đối tượng đấy luôn. Đấy là cách nhưng nó không hợp tế vì có phân giá được màu sắc thành cái gì khác nữa đâu. Nhưng mà với cách của bí ấy 5 plus ấ thì là rất hiệu quả. Vì sao? Nó sắc nào? Thanh nào hưng vị đạp xúc pháp nào? Tôi chỉ có trải nghiệm thôi. Tôi không có sắc. Tôi chỉ có trải nghiệm. Mất luôn cả sác thương pháp chỉ còn trải nghiệm đúng chưa? Trải nghiệm đấy thì không thể nào tách rời khỏi cái trải nghiệm chung này được để biến thành một trải nghiệm riêng. Tách trải nghiệm sờ khỏi trải nghiệm trung này đấy. Còn 5 Plus vì nó có kh sức mạnh là phá đến cả tế tế chứ nó không dừng phá thô như là cái cách cách năm. Hiểu không nhỉ? Cách năm nhắc lại cách cách năm là chỉ phán được đến là không có sư phụ mà có ấn tượng giác quan đúng không? Nhưng mà nó dừng ở đấy xong lại phải dùng cơ sở tách đúng không? Hơi phức tạp. Còn cách 5 Plus là gì? Nó chỉ là trải nghiệm sờ, nghe nhìn vân vân. Tất cả trải nghiệm đấy thì một cách tự nhiên không cách nào cách khỏi trải nghiệm chung trải nghiệm vì nó chỉ là trải nghiệm nên nó mạnh hơn đấy. Bạn nào mà mạnh 5 Plus thì cũng sẽ rất là rất hiệu quả đấy đúng không? thắng được cả những cái những cái cái cái đối tượng tế là sắc thành xúc pháp rồi đi. Dạ cách sáu là cũng trải nghiệm nhưng nếu mà không nghĩ vào đấy là vật gì thì sẽ không cách sáu cũng thế đúng không? Trải nghiệm mà không nghĩ thì chỉ là trải nghiệm thôi. Chỉ là cái hiện ra thế này thôi. Muốn có sư phụ thì phải nghĩ như vậy là không có sự sẵn ở đấy mà sư phụ chỉ là một trải nghiệm sĩ cái mà gọi mình gọi là sư phụ ấy. Đấy mạnh nữa thôi cực mạnh. Nếu hiểu rất là mạnh thực tại. Mọi việc chỉ trong suy nghĩ thôi đấy. Đấy chính là cái bài trong suy nghĩ thôi. Đấy mọi người nghĩ ký cái sáu này rất là mạnh nhá. Nếu không nghĩ thì có sư phụ không? Nếu không nghĩ thì chỉ có sự hiện ra rõ ràng sáng tỏ và trống không. Đồng ý chưa? Vì nó kịp chia thành bao nhiêu vật đâu. Đấy như vậy là sư phụ chỉ tồn tại khi bắt đầu suy nghĩ rằng có sư phụ. Đúng chưa? Nếu không nghĩ thì không có sự sư phụ mà phải nghĩ gì đó thì mới có sư phụ. Thì không những là không có sư phụ sẵn mà sư phụ lúc n tin ấy cũng chỉ là một trải nghiệm suy nghĩ mạnh thế luôn. Đấy nó dẫn đến việc là mọi việc chỉ trong suy nghĩ thôi. Thực tại biết luôn sáng người rồi. Đấy cái này cách cách sáu nhưng mà cách rất mạnh. Nếu mà con hiểu đúng hay là trong câu nói trong suốt là không xảy ra cả muốn xảy ra thì phải nghĩ phải nghĩ nghĩ trên đời chẳng gì xảy ra cả. Muốn xảy ra thì phải nghĩ. Cái này nó khó hơn bởi vì là con hơ hơi khó tin. Ô là không không nghĩ lại không có sư phụ. Đấy thì cái này nó là hỏi trình độ và cao hơn nhưng mà nó là một logic tốt được không? Được rồi. Đấy như vậy là con đã có sáu cách mà mạnh không mạnh không đủ để con khảo sát tuần không? Một tuần cứ xoay cái này thôi. Đừng đừng đi xa làm gì. Còn nã đi xa rồi giói nhưng mà trải nghiệm trải nghiệm thì có nghĩa là tồn tại không mới là mâu chốt vấn đề các con chứ còn trải nghiệm có phải là tránh giác ngộ không thì nó quá dễ đã không có vật thì đương nhiên nó thành trải nghiệm chống không sáng tỏ hiện giác tự nó là là biết luôn rồi gì đã vấn đề con là chỗ chống không ấy con không đồng ý là trải nghiệm là chống không con ngồi đây đồng ý thôi nhưng tí nữa ra khỏi cửa phát là mất luôn đồng ý đúng vấn đề nằm đấy không nên là phải tấn công ở cái chỗ mình có vấn đề nhất còn nếu nó đã trống không rồi đương nhiên nó là giác ngộ đương nhiên nó là biết Nó đương nhiên gì đây. Nếu con ngồi đây con thấy có một trải nghiệm nhận ra mà không có vật gì hết thì con có đương nhiên đây là giác ngộ không? Con chả cần phải chú bảo là giác ngộ rồi. Con tự thấy là có cái gì đây mà nghĩ th công phải phải động vào mình phải không có gì cả nữa sáng rực thế này đúng không? Đấy rồi m biết tuần tới làm gì chưa dễ chưa? Cầy đi cầy lại cầy tái cầy hồ. Thậm chí nghĩ cách 7 cách 8 cách 9 phải kể xúc ngay. nhá. Nếu tuần tới về đến đây mà lại có 789 tuyệt vời nhá. Ai có 78 người một cờ nhá. Người ai nghĩ ra cách mới chắc chắn là có đấy. Chắc chắn là có. Ví dụ vẫn còn thấy nhiều cách lắm đấy. Ai nghĩ được cách mới thậm chí là plus cũng được không nhất phải là một cách riêng mà cách rất plus giống như của B ấy. Trông gọi là thế thôi nhưng mà nó rất mạnh đúng không? Thì cũng được tính là một cách lấy một cờ nhá. Còn n một nhóm cùng nghĩ ra chia nhau nhá. Nhóm 10 người thì mỗi người phần 10 cờ thôi mà. Sáng rửa chưa? Rồi đấy. Có ai hỏi quanh từ này không là về đi ngủ đấy. Hai có thắc mắc khó khăn gì trong quá trình quá trình khảo sát cũng được. Một tháng khảo sát thoải mái. Tối thiểu một tháng còn lâu hơn cũng được. Vấn đề đâu rồi vẫ nó đi. Hôm này rồi con bị lăn tăn cái chỗ thiền. Sư phụ nói là bây giờ vẫn thiền như cũ. Thế là hôm thì con thiền tỉ mỉ thoải mái. Hôm thì con để ý đến cái bây giờ thực chất mà nói con phải thiền cổ mới đấy. Thực chất mà nói là con phải trền cổ mới. Nghĩa là con phải xem có đúng chỉ có trải nghiệm không có gì phải trải nghiệm. Đấy mới là cái kiền cân ngay bây giờ. Kiền thiền cần bây giờ là có cái gì ngoài trải nghiệm không? Sưng thất là thế. Nhưng mà kiến Con chưa vững lắm chung hướng trong thiền đấy thôi chứ còn bản chất là thiền đấy mới là cái con cần hay là chuyển luôn thằng thiền gọi là lai live la live lai thì cũng được có gì và trải nghiệm không lúc con mà nghe lúc con cũng có đi tư với đi nói chuyện với các bạn ấy thì con thấy là ví dụ hồng hạnh này thế thôi phức tập hóa gì cũng chưa muốn thôi chung kiến nữa nhá kiến cứ thiền dưới kia một tuần không sao đâu cùng lắm nó cùng đọ một tuần là cùng M lại tỉ mỉ thì không đo một tuần nữa thôi con kiến đi à việc là nó live ở giữa nó chả chả chả phải là cái cuối cùng chưa muốnâ thế là kiến toàn bộ đúng không ạu cái kiên này nó sang một cái khác nó chả giống cái k nữa nó bị chênh đấy sư phụ ạ ừ nó chả giống cái nào nữa thành ra là chả biết là là thôi một tuần không thiền nhá cho thoải mái đỡ phải nh thiên đỡ về chơ sôi tức là các bạn thiền ấ là các bạn thiền là các bạn là cho vào càng tốt. Các bạn cho vào luôn mà con thì lại cứ giữ cái cũ cho vào càng tốt. Cho vào cái này nó dẫn đến không cố gắng này. Cái này nó thực sự cố gắng. Cái này nó dẫn đến không cố gắng. Xịn không cố gắng. Đấy cái này là cái xịn đấy. Nó dẫn đến không gắng một cách xịn. Chỗ lại là cứ thiền như thích trộn nào trộm. Không quan tâm không quan tâm nhá. Thích trộn gì trộn. thì phải có chốt sht cái này dẫn đến việc là chẳng cần cố gì luôn trong thiền nếu con đã xác quyết được sơ nên một trạng thái nó kỳ diệu lắm rất rất kỳ diệu mới là con sẽ chưa thấy trên đời trải nghiệm với gọi là thế nào là có đất như thế đâu nhưng con phải xác quyết được thế nào là một sự này một trạng thái đấy nếu không có xác quyết đấy thiền con cực kỳ khó khăn nên là thôi nên là mình cứ một tuần đã nháâ thích thiền nào Thiền vẫn đo và thích trộn thế nào trộn được chưa? Thoải mái chưa? Cái này trộn vào là ngon đấy. Nhưng mà phải biết cái trộn cơ thôi cứ mò đi nhá. Này nghe tin vui này. Nghe tin vui thái ngoan chưa? Thái ngoan hôm trước sắp đẻ đúng không? S cho phép Quế dậy. Quế dậy nhá. Phải sự dậy nào Minh Trang thông báo tiến trình tiến bộ thầy cho anh em nghe chỉ buổi thôi. Chị Quế dậy một buổi Hôm trước khi hôm đẻ dạy đúng một buổi 12 thì 13 đẻ đúng không? Chỉ review v nó kể gì đi kể gì đi đừng kể nội dung kể dậy gì thôi tức là hôm lộ chỗ này nó thèm hôm mà sư phụ hôm thứ bảy sư phụ nói là dạy thiền ấy thì là con mới hỏi là hoa thế khi nào em sinh thì bác bảo là dự kiến khoảng thứ tư hoặc thứ năm thì bảo thế thôi sắp xếp sớm đi cho nó chắc thế là tối hôm chủ nhật là thế bọn con mẹ thứ hai thì tối chủ nhật là Thái Ngoan bảo em đau bụng nhưng mà em bảo con em là thôi cứ từ từ để mẹ đi học thiền một buổi rồi hãng ra. Ừ. Thế là con mới chỉ dạy thái quan đúng một buổi hôm sáng thứ hai và bạn chỉ thiền thử 10 phút sau đấy thì gỡ vướng mắc trong cái buổi đấy thôi. Sau đấy thì con nói là à về em thiền thử và xin sư phụ đo để xem là nó như thế nào. Thì sau cái buổi hôm đấy thì con chỉ chat với Thái Ngoan buổi tối hôm đấy và sáng hôm sau. Sau đấy là thôi không nói gì nữa là bạn ấy tự làm theo, tự đẻ con, tự thiền tự để con, tự các thứ luôn. không liên quan cô giáo nữa đó. À Minh Trang thông báo tiến bộ tiến độ rồi thấy không ngon. Vâng thì để so sánh thì con cũng nêu thực trạng của nhóm thiên không trước là lần đầu thiền không học sư phụ một buổi xong ấy ăn uống chúc mừng các thứ thì hôm sau kết quả là từ 4% trở lên trở xuống trở lên trở lên ạ. Trở lên bao nhiêu thì lên thì cũng có người cao hơn nhưng mà đại khái là sẽ loanh quanh 4 5% 6% ch 4 năm trở lên chẳng ai biết nó là cái gì cả. Tại vì con không nhớ là lên nhiêu cũng có hơn ấy nhưng mà tức là trung bình 4 lên 100 à hay 4 lên bao nhiêu có cả có cả ừ đấy đúng rồi bốn cao nhất là top 3 là 47 và 56 hai người 47 và một người 56 đấy là top 3 còn lại thì sẽ loanh quanh 456 và 12 cỡ cỡ đấy rồi 4 56 rất là nhiều thế thì đại khái là thấy cái môn này nó khó không phải là học học mà mà vỡ được ngay ý cơ bản là chưa vỡ Thế thế thì xong rồi chị Quế sau buổi đấy dạy xong thì thầy quan về thiền và buổi chiều xong là sáng sao đẻ luôn à hôm sau chiều hôm sau đẻ chiều sau đẻ đấy sáng học chiều tiề con ngoan lùi hẳn một ngày cho mẹ luyện thiền đã ngọc bích ngoan phết đấy chứ hiếu báo hiếu giỏi ngồi ngoan này khôn viết đấy là tên ngọ bí hay báo hiếu hiểu không ok Tiếp đi. Đấy thì như chị Quế kể là buổi sáng là học với cả thiền thử 10 phút thì đến chiều bạn ấy thiền lúc 4:00 chiều thì sư phụ đo ra kết quả là 12%. Đấy sợ không? Lần đầu 12 anh em khác nhóm thiền không lần đầu 456 mà nghe trực tiếp sư phụ này xong còn ăn uống anh em học sư phụ ho nhá độ các loại còn một phát chỉ học quế thôi cho vài ngày nhưng mà này là lên lần đầu tiên mà lên 12 là toàn cũng là những người trong nhóm toàn con tướng cả đúng không chư kiểu Hải Nam này nếc lên được 12 tốt rồi chứ không phải là rồi t đi t đi đấy thế sộ khen là năng khiếu phết nhỉ hôm đầu 12 đúng không hôm sau bao nhiêu hôm đầu tiên đấy ạ hôm đầu là thứ mấy thứ hai đấy ạ thứ hai luôn thứ hai là 12 luôn sáng học chiều thiền là 12 luôn ạ nên hôm sau thì bạn Thì đi kẻ thì không có thiền nhưng hôm sau nữa là thấy thiền luôn rồi. Thứ ba đẻ hay thứ hai đẻ ấ nhở? Thứ ba đẻ thì thứ tư thì thứ tư thiền tiếp. Vâng. Về không? Đúng rồi. Hôm nay thứ mấy? Hôm nay thứ bảy rồi. Thứ tư bao nhiêu? Thứ tư bao nhiêu? Thứ tư là lên 16% ạ. Đấy đang khiếu không? Vâng. Bao nhiêu? Nhóm kia chập chức mãi cứ lung quanh mãi. Sư phụ còn phải giải đáp gỡ cho liên tục nữa. Đây là bạn ý. Cứ tự thiền tiếp thôi. Tự thiền không hỏi cô giáo, không hỏi sư phụ. Theo đi. Thì đến thứ sáu thì con thấy có thêm tin theo là buổi chiều thứ sáu. Chiều hôm qua. Chiều hôm qua ạ. Vâng. Thì đã lên 30% rồi. Sợ chưa? Sợ không? Đấ mà là Quế dậy mà lại chỉ hỏi với một đúng hôm thôi. Dạy đúng một buổi không hỏi thật rồi. Nên là nhóm này là nhóm này là gấp nghé dậy rồi đấy. Dạy thiền đấy. Tôi cảm thấy vững kiến là sẽ dạy thiền luôn. Có thể là cuối tuần sau cũng lên khản đào này chắc cuối tuần sau mới một tuần mình khảo sát cái này vì cơ sở chính là cái này này. Cơ sở của thiền là cái cái vừa nãy giờ mình nói là cái trải nghiệm thì nó có không. Đấy sau đó cái thứ hai mới là trải nghiệm nào thì giác ngộ. Nhưng mà nhưng mà cái nên móng lại là trải nghiệm có có không? Trải nghiệm được nhưng có thật không? Đấy nó Anh em yên tâm nhá. Sợ không? Nhóm không thấy xiền không? Thấy sợ không? Đừng coi thường. Không sao? Sợ chưa? Ra thiền như thế không có thầy độ phát nào. Lên 30 rồi. Thầy không cho ăn gì đúng không? Không dậy cái gì tin vui số hai là quế dậy rất tốt. Tin một là hoan học rất giỏi nhưng thứ hai quế rất tốt. Một buổi như vậy chứng tỏ quế khá chứ. Đúng chưa? Đấy hai tin vui một lúc đấy không phải một tin đâu. Hô gái nhờ hai người rồi. Có ai hỏi hỏi han gì không? Không v. về một tuần khảo sát tuần nó thích đo thiền hay sao khỏi đo thiền luôn đo nha tùy các con nó không đ chả sao trộn thoải mái nếu con xác quyết được rằng là xưa nay chỉ một trạng thái là cái trải nghiệm giác ngộ thì phải cố gì nữa bây giờ cố phải cố cố bây giờ mình chả xác quyết được cái đ Nên cứ phải cố còn một trạng thái đấy thì con thông thiền con con ngáp dài ngáp ngắn con lắc qua lắc lại thì con vẫn con vẫn trải nghiệm một trạng thái khác với con tin một trạng thái cái trình độ trước đây con chỉ là tin một trạng thái thôi trước đây chưa có trải nghiệm một trạng thái đâu cái này nó dẫn đến trải nghiệm một trạng thái này đất mà trước đây chỉ có sổ đỏ thôi còn tin là có một trạng thái chếu biết thôi nhưng mà cái trải nghiệm một trạng thái nó khác hẳn với tin thế còn xác quyết trước đã xác quyết s một trạng thái trước sau đó mình bắt đầu bắt đầu đi trải nghiệm xem đúng không Đấy, ai muốn thiền giỏi thì đẻ đi gì đâu đúng không? Làm đứa con là thiền giỏi lên ngay. Thôi dùng đây nhá. Sáng sủ hộp tí nữa chia chia cho ăn đi. Ăn đi không thôi thôi. Thực lực đi. lên thực th