Bắt đầu luôn nhá. Cần quản cach hạnh anh lớp trưởng chị quản ca đi nhá. Anh lớp trưởng chị ra vườn hoa nhá. Gì cái bài quản ca đọc đọc đi có danh thì đọc luôn quản à. Rồi rồi luôn không. Ừ không nghe bằng ta. Đí bật đi hoa nó gì nhở? Nếu mà lạnh bật hoạt đi ấm đi đi. C hấm đ cho nó ấm nào. Lúc trưởng đâu rồi? Quảng ca rồi đọc đi. Alo alo alo. Bật lên bật chưa? Bật chưa? Đây đang bật. Alo alo. Alo alo alo alo alo anh ơi alo rồi được rồi dạ sợ nó sợ màu thái ngoan ui giời chị chị ngoan ở đâu cuối thôi thái ngoan đo gì trước nào đi bộ một thì phòng hai đi bộ thiệt ngồi nhá một một bộ đ hai một đi bộ hai đi ngồi đ à một hai bộ ok rồi ngồi ngồi bao nhiêu phút nhá trên 30 nhá ngồi Chiu chiu chiu chiu. Đoán thôi tí nữa đo cái số khác đoán. Thái ngoan 6 phút ngồi thế là kinh rồi. Cái lớp cái lớp này ấy cái lớp này lần đầu toàn là không phả mấy phút? 1 phút 6 phút là khủng lắm rồi. Yeah. Ngồi mà 6 phút là cậu thủ lắm rồi đấy. Lần sau bắt đầu từ người khác nữa nhá. Dạ. Áp lực quá. Bắt đầu từ người khác. Lần sau bắt đầu từ ai mà mình cảm thấy sốt nhất ấy thì tất cả đều vui. Chịu đò số này tất cả đều buồn đúng không? Buồn buồn buồn. Ngày xưa các con tầm mấy phút nhở? 1 phút nửa phút đúng không? 1 2 phút đây 6 phút phút là nhiều phút đầy là 0 phút thấy không? Con thấy sướng không? 6 phút là quá khủng rồi. Gì? Thái ngon chưa? Thì đi bộ ạ. Đi bộ. Rất tiếc đi bộ chỉ hơn nhỉnh hơn được 1 phút thôi. 7 phút. Nó ghê lắm rồi. Thế là kinh khủng rồi. Hay là có bầu số nó to. An ủi an ủi đúng không? Rồi tiếp đi. Hai pháp thảo thiền ừ ngồi ạ. Giá thả thiên ngồi đây này. Số này mới là trình độ thật này. Khi là hai người không tính 1,2 phút Pháp Thảo Thiền đi bộ. Đi bộ pháp thảo là được 3 phút. Ok rồi. Được hết chứ. Vũ Vân thì ngồi. Vũ Vân ngồi. Vân Vũ Vân. Con đang một người hai người đây. 7 phút. Ta ngất về kiểm tra ngay nhá. Bố đ hai sợ quá sợ quá sợ quá sợ quá. Vương thì đi bộ lớp này ghê quá chết rồi ngất rồi. 16 phút về nhá. Kiểm tra ngay nhá. Nghi lắm. Số to nghi bập bập bập bập bập bập bập. Ok tiếp đi Khánh Vân thì ngồi sợ quá các bác sợ không? Sợ 0 phút Khánh Vân truyền ngồi không phút. Tiếp. Đánh Vân Thiền đi bộ không phút nốt rồi. Tí nữa phải phải trình pháp nhá. Xem sai đâu nhá. Hồng hạnh thì ngồi. Hồng Hạnh 6 phút. Hồng Hạnh đâu rồi? Hồng Hành. Hồng Hạnh chắc không có hai người đâu nhỉ? Một người rồi. Hồng Hạnh Thiền đi bộ ạ. Heo sợ. Sợ quá các bác ạ. Sợ không? Sợ quá. Đi bộ 18 phút không tưởng. Các con chả là cái gì cả. Đây là năng khiếu này. Trường phổ thông năng khiếu này. Tiếp Vũ Thanh Thiền ngồi. Vũ Thanh Xợ hãi rồi. Sợ hãi quá rồi. 11 phút thật sự thần. thì đi bộ ngất rồi Thanh vậ xem lại 19 phút bập bập bập bập em hơi kinh dị kinh dị quá Hồng Linh thìa ngồi Hồng Linh ngồi Thiền ngồi 7 phút quá kinh. Hồng Linh Thiền đi bộ. Sợ hãi sợ hãi chứ thả nh thức phát thiền nó khác ngay đúng không? Hồng Linh đi bộ 15 phút ngồi sợ hải bên ma thìa ngồi Bê ma bê ma Ngân có điện thoại bêma 7 phút bêma thì đi bộ bêma bma được đi bộ được 14 phút. Sợ Hồng Phương Thiền đi bộ thiền ngồi chứ à Hồng Phương Thiền ngồi Thiền ngồi 6 phút Hồng Phương Thiền đi bộ đi bộ Hồng Phương 14 phút. Thanh Hải Thiền Ngồi Thanh Hải Vũ Thượng Sư Thiên Ngô 7 phút thân hãi thiền đi bộ vua thượng sư đi bộ 8 phút thượng sư có vẻ là thích đi bộ là ngắm dai ngắm gì rồi ngồi bảy mà đi bộ tám là khả năng ngắm dai ngắm giếc các thứ rồi tiếp theo là nguyên nguyên thiền nguyên nguyên nào nguyên nguyên để cuối cùng đi sư phụ ơi nguyên để cuối cùng nha cuối cùng hả dạ dạ thôi thôi cứ lo đác rồi dạ dạ nguyên thì ngồi ạ Nguyên Nguyên Thiền ngồi 14 phút. Nguyên Nguyên đi bộ ạ. Vẽ cảm giác ngày xưa rồi quay lại đúng không? Mình tu cả tháng và người ta tu một ngày. B khiếp sợ hải Nguyên Nguyên đi bộ 24 phút. Hội này há ốc miệng này thợ không? Không tược không? Minh Thành. Minh Thành thì ngồi. Thiền ngồi 6 phút Minh Thành Thiền đi bộ đi bộ 18 phút văng trường thì ngồi Thiền ngồi 0 phút. Vă trường thiền đi bộ trường này hợp với cả tứ chi phát triển đây này. Đấy đấy đấy người bắt bộ chi phát triển đi bộ là 21 phút. Tiếp ạ. Nhập dụ tăng động quá. Tăng động quá không ngồi được. Nhật Dũng. Nhật Dũng thiền ngồi Nhật Dũng ngồi 6 phút Nhật Dũng thiền đi bộ đi bộ 13 phút viết Tùng Thiền ngồi ngồi 6 phút viết tùng thiền đi bộ đi bộ 12 phút hãi yến thì ngồi cáp thiên ngồi 17 phút hả yến thiền đi bộ Trên đời có những người như văn trương là gì? Đ tứ chi phát triển đúng không? Còn đâu yến là đầu óc phất phát triển thì đi bộ 2 phút hợp với n hợp với n Tiếp sư phụ ạ. Chư đi. Hạnh Nguyên thì ngồi Hạnh Nguyên cuối à chưa cuối Nga cuối đứa nữa là hết rồi. Không còn ở trên mạng nữa. Hạnh Nguyên ngồi Hạnh Nguyên ngồi 0,2 phút. Hạ Nguyên đi bộ ạ. Nguyên đi bộ. Đúng rồi. Đấy chư phải. Tứ chi rồi. Thạnh Nguyên đi bộ 17 phút. Wow. Mỹ Nga thì ngồi. Mỹ Nga ngồi. Th không anh sướng gì nữa. Tứ chi phát triển. Ngồi 6 phút Mỹ Nga thiền đi bộ đi bộ 16 phút có sợ lớp này quá thân phong thì ngồi tiết kiệm một tháng dậy thù gì nữa đúng không thế này tiết kiệm tháng dậy rồi thanh phong thì ngồi ngọcương có không thấy không thề Thế thôi nhá. Thiên ngồi 6 phút thân phong thiền đi bộ đi bộ 11 phút thấy chưa? Bắc nh thì thôi bắp rồi. Trình đi bạn nào số thấp trình trước đi. Thền ngồi thấp nhất trình trước đi. Văn Trường và gì? Hảnh Vân đúng không? Hai người không phút. Con nữa là 0,3 0,2 nữa là ba người nhá. Các thảo được bốn người. Ok. Trình cái tập con này xem sai ở đâu màu là tự đoán sai ở đâu cũng được hoặc là cứ trình xong rồi xem sai ở đâu. Con đang chưa biết con sai ở đâu ạ. Vâng. Thì lúc đầu tiên khi mà bắt đầu thiền thì lúc đấy ra là con tin là tôi là người thực hành Tôi là người thực hành pháp. Tôi là người thực hành thì ừ lúc đấy là con ờ có mặc định mình là biết ờ mình là không gian nhận biết để đi kiểm chứng. Sau đấy thì con có viết ra là cái cảm xúc ấy nó là háo hức, hồi hộp và hơi lo lắng. Cái niềm tin gây khổ ấy là tôi sợ tôi tập sai. Ờ không không ra kinh nghiệm xong con buồn cười quá xong rồi nó cũng háo hức và có thể là dễ gây thất vọng. Cái kỳ vọng C nói đi. Này phòng này to mà không gần đấy đâu. Cuối cùng con tìm ra cái niềm tin cây khổ là tôi kỳ vọng tập tốt thì con thấy là nó có cái suy nghĩ là có cái nội dung là tôi kỳ vọng tập tốt nổi lên thì con không viết ra mà con giờ của những cái bài bài à bước một bước một bước hai mà con đã làm ờ bước một bước hai bước ba mà ừ sư mẫu dạy trong một lớp ấy Minh Tú mới dạy lại cho con với Hồng Nhung ừ Hồng Đạt với Hành Như thì con đang tập theo cách đấy sau đấy trong đấy nó có ba phần nó có bạc nó có bạc thôi tua đi tua nhanh đoạn đoạn con con sóc biết cái gì trước khi thiền ấy cái tài dòng không không hết rồi không thì sau một thì con sắp quyết không sau toàn bộ cái đấy con sắp cái gì trước khi sác quyết cái gì sau toàn bộ cái đấy con sá sau toàn bộ sau toàn bộ cái đấy thì con xác quyết mình là biết ạ ơi tiếp nào nữa sau đấy thì con bắt đầu vào thiền ạ như nào con thiền như nào khi con vào thiền thì con con con nằm con nằm con ngồi ở gế ngoài kia thì lúc đấy là con có hỏi cái câu là à mọi thứ có hiện ra rõ ràng trong biết hay không. Sau đấy thì là con để ý vào kinh nghiệm, để ý vào biết thì con thấy mọi thứ nó đế vào kinh nghiệm hay đấy vào biết? Con phát là để ý vào kinh nghiệm biết chưa? Hai cái khay khác nhau. Con đấy. Lúc đấy lúc đấy nếu mà về kinh nghiệm thì con là để ý vào cái nền tảng. Tuy nhiên thì con vẫn thấy là những cái thứ nó hiện lên xong nó lại biến mất đi. Thì nhưng mà cái cái nền tảng là cái gì? Xảo con đế vào kinh nghiệm đúng không? Vâng. Chứ không phải con đế vào niề tải. Con chứ có đế đền tảng đâu. Có câu nào đẳng giảng đế kinh nghiệm mà. Thế chắc con ghi sai đúng không ạ? Con ghi con đầu tiên nữa con con định nghĩa thế nào là cái nền tảng? Nếu con bảo con để nền tảng thì định nghĩa nền tảng là cái gì? Cái nền tảng thì không thể nào mà không thể nào mà cảm nhận được. Cho nên là ờ lúc đấy thì Ờ cứ cái gì chỉ có thể biết được nó qua những cái biểu hiện đấy là lý thuyết rồi tôi hỏi con là khi con bảo con để ý để ý vào cái gì? Con nói ba thứ rồi nhá. Con bảo để ý vào kinh nghiệm, để ý vào biết đến liền tảng. Thế sự khiên tập th để vào cái gì? Nếu mà con xin nói lại thì là lúc đấy con để ý vào cái kinh nghiệm mà nó như nào nhở? Con không biết tài. Đúng rồi. Đý vào cái kinh nghiệm bây giờ thôi. Thì lúc đấy là nó có những cái đầu tiên phải chốt nữa nhá. Mọi sự giảm cho Vân mọi người phải chốt nhếu vào cái kinh nghiệm đơn giản không? Được lý kinh nghiệm rất là dễ đi vào nền tảng bắt đầu khó thôi. Không không biết là nền tảng như thế nào luôn nhưng mà đế kinh nghiệm được không? Như vậy cái việc đầu tiên bất kể cái thiền nào thì thiền thì mình để vào kinh nghiệm nhá để thống nhất đấy đúng không? Tránh cái việc con bạn phải ba chữ liền thì không biết là các bạn phải hiểu cung thể lý vào đâu. Kinh nghiệm thì rất dễ ngay bây giờ ai có có ai không có kinh nghiệm không? Ai có một kinh nghiệm? Trẻ con có kinh nghiệm không? Có đúng không? Để cái kinh nghiệm ngay bây giờ con đấy. Đầu tiên đã chứ còn đừng đi tìm một cái nền tảng ở dưới cái kinh nghiệm chú đâu còn làm đấy đâu. Khi con nói để nền tảng rất khả năng là con sẽ tìm một cái nền tảng ở dưới kinh nghiệm. Số không nói như vậy. Số bảo con hãy để ý vào kinh nghiệm ngay bây giờ. Có pháp thảo văn trường với cả Hạnh Nguyên có khó khăn như này không? Có cái chính khác là có rõ ràng. chỗ này không có rõ ràng không? Để ý kinh nghiệm chứ không phải để ý cái nền tảng gì hết hay là vẫn cảm thấy lúc tập mình bị mơ hồ như này vì số thấp bị thường là mình bị sai ở đâu ấy rồi đấy. Sao không? Văn trường hạnh nguyên pháp thả có ai bị vướng chỗ này không? Như Vân là vướng rồi. Phát biểu như thế là biết là vướng rồi. Phát biểu ba câu khác nhau nó không rõ chứng tỏ là phải vướng rồi. Ừ. Con cũng thấy lúc thiền nằm là ừ đúng là như chỉ khi chị ấy nói sư phụ trả lời thì con cũng không không trả lời được câu đấy. Tức là con cũng thấy là ừ vướng vướng. Tức là rồi như là con chưa biết là lý vào đâu. Dạ. Pháp thảo sao? Ừ. Thế cổ là con để ý vào kinh nghiệm à rõ ràng không? Dạ con thấy con không vướng gì con ngồi phát để kinh nghiệm ai? Con thấy có kinh nghiệm ở trên cái thân thể này thì con nhìn thẳng vào đó và con thấy là ở đó khó biết. Không đang biết. Tại sao lại kim trên thân thể này? Con nói là kim nhận trên thể này là con nói về một phần kinh nghiệm thì kinh nghiệm thì nó không có trên thân thể nó là toàn bộ kinh nghiệm. Chứ còn nếu mà một kinh nghiệm trên thân thể thì là con đã tách cái kinh nghiệm ra thành một cục rồi. Tách ra cái cục kinh nghiệm khác nhá. Nhắc lại nhá. Để vật là sai chắc rồi nhá. Nhưng để ý vào một phần của kinh nghiệm cũng sai. Bạn trả là để vào kinh nghiệm trên thân thể không phải ý sư phụ. Kinh nghiệm tổng thể, kinh nghiệm toàn bộ. Lúc đấy có kinh nghiệm gì thì là đấy là kinh nghiệm toàn bộ. Chứ không phải con chọn một phần xong để ý v sáng sủi không nhỉ? Tất nhiên là không sao vì con mới bắt đầu tu ngày hôm nay thôi. Thiền ngày hôm nay thì sai là bình thường như để con để nói rõ hiểu thế. Con không để ý vào một phần của kinh nghiệm con không con đểý vào cái kinh nghiệm diện ra thì kệ to kinh nghiệm lúc đấy chứ con khoanh cái phần này kiệm thân thể xong con để phần kiệm thân thể. Thế mắt nó nhìn thì sao đúng không? Âm thành đang hiện ra thì sao? kinh nghiệm ngay bây giờ của mình, kinh nghiệm hiện tiền của mình, kinh nghiệm tổng thể của mình. Còn nếu ý một phần kinh nghiệm rất có thể là đấy không phải là kinh nghiệm nữa mới là vật. Có thể đối với con gọi con gọi kinh nghiệm thực chất con đấy một cái vật đấy rồi đúng không? Cái vì kinh nghiệm nó có rách được bao phần đâu mà con để ý vào cái phần kinh nghiệm. Như vậy khả năng cao là con ý một vật nào đó trong kinh nghiệm rồi chứ con không ý vào không để ý vào kinh nghiệm. Kinh nghiệm là cái rất là dễ dàng thấy ngay bây giờ đấy. Đấy đúng không? Mình đừng đừng có tách rau ra làm nhiều phần thì nó là kinh nghiệm thôi. Còn tách ra nhiều phần thì khả năng nó là gì? Là vật nó rồi. Cho sáng sủa chưa? Để ý vào kinh nghiệm ngay bây giờ có không phải ý một phần của kinh nghiệm không phải ý của Phật mà cái kinh nghiệm bây giờ này Văn Trương sao? Lúc mà sư phụ giảng cho chị Pháp Thảo thì con mới phát hiện ra là con cũng để ý vào vật mà con tưởng đây là kinh nghiệm. Tức là gì? Lúc đấy là cứ có cảm giác gì hay là cái sự hiện lên của gì là bắt đầu là tâm trí con nó chạy theo cái đấy ngồi ấy thì con đoán là con bị mắc ở đấy. Lúc sư phụ giảng thì con mới nhận ra và con thấy lúc mà đi bộ thì nó khác hẳn ạ. Đi bộ là có không không bị đúng rồi đi bộ thì nó không không bị một cái vật cụ thể ấy đúng không nên là mình ý vào cái kinh nghiệm tổng thể dễ còn lúc mình ngồi một chỗ là dễ bị vào một cục vật cụ thể cái tính tổng thể kinh nghiệm tổng thể nó yếu đúng không nguyên thì sao nguyên vấn đề không con thì con thấy rõ là con để ý vào vật tức là lúc mà ở trên giường là con nhì lưng xong duỗi ờ ờ xoay loris xong hết thì thì con nhìn phía trước nó có một cái cái kệ để tivi thì con hỏi là ờ cái đấy nó có hiện ra rõ ràng trong biết không? Thì lúc đó là nó có cái vật đấy xong rồi con nhìn ra bầu trời hay là các thứ nó cũng tương tự tức là không có để ý được vào kinh nghiệm tổng thể tức là hoàn toàn là vặt ở phía trước mặt tôi ấy ạ nên là con thấy là đấy với lại có một điểm khác nữa thói quen để bảo vật chính là thói quen mà nó gây chuyện cho cuộc đời các con nên vừa nói đấy để vật thì chỉ có sinh ra vấn đề thôi đúng không một vật thì thêm nhiều nguy hiểm đấy cái kinh nghiệm đâu khó đ nhờ sao lại phải cứ phải tách ra một nhiều phần th kinh nghiệm nó có khó để để thấy được cả kinh nghiệm đâu vấn đề con nó không phải là cái kinh nghiệm gì mà là cái nền tảng kinh nghiệm bản chất củaổ thiên ấy đúng không nó không phải là để ý và có kinh nghiệm gì mà là nó hiện rõ ràng trong biết không? Nghĩa là cái cái con có thấy cái nền tảng mà làm cho nó hiện ra hay không? Đúng chưa? Thực ra mà nói thì nếu con lấy bộ vật sau đấy câu hỏi xong con thấy cả cái nền tảng thì cũng đúng không sai đâu nhá. Nếu con đi một vật nhưng mà hỏi xong con thấy toàn bộ cái nền tảng đấy thì cũng không sao. Nhưng mà cái việc mà con không để ý được vào cái một cái kinh nghiệm thì là có vấn đề. Không để lý vào kinh nghiệm tổng thể được. lại có vấn đề đấy. Tại vì như vậy là con bị cuốn vật nữa rồi. Con thì con tưởng là đang để ý vào kinh nghiệm nhưng con đấy và vật nữa rồi. Còn nếu con đang để ý vào vật sau con hỏi là cái này ra xong biết không? Ngay sau đó con không để vật được nữa mà con thấy toàn bộ cái hiện cái nền tảng nó hiện ra rõ ràng ấy thì con vẫn ok. Không sao. Nhắc lại mọi người hiểu nhá. Nếu con bắt đầu một vật bằng một vật cũng được nhưng mà hỏi xong một phát con thấy gì? Một cái nền tảng mà trong đấy rất rõ ràng. một cái không gian của biết đúng không? Không giết thừ rất hay. Con thấy không gian của biết nâ rất rõ ràng trong không gian của biết. Con thấy cái đấy chứ con không còn chú yếu vật nữa thì rất vẫn ok để làm rõ chỗ này được chưa? Nếu con hỏi xong mà con không đấy vật nữa thì vẫn đang đang rất ok. Hỏi xong mà con thấy cả cái không gian đấy của biết đấy. Mọi thứ hiện ra trong không gian của biết đấy thì không sai gì hết. Được chưa? Đấy nó thế cho cho dễ hiểu đã đúng không? Nhưng nếu con khỏi xong mà con vẫn không thấy được cái không gian đấy, con vẫn không rời được khỏi chú ý khỏi vật đấy thì con sai rồi, sai chắc rồi nhá. Chứ nếu mà con con hỏi xong mà con thấy chỉ có không gian thôi, hiện ra rõ ràng là trong thấy con không còn để bị để một cái vật nào nữa thì rất ok, không vấn đề gì. Thì sao? Nếu nói đây rồi thì sao? Bốn bạn đây thế nào? Hỏi xong thấy cái gì? Con hỏi xong cũng thấy Phật ạ. Thì không được. Hỏi do phải thấy không gian mọi thứ hiện ra rõ ràng trong không gian của biết đấy thì mới được. Cái sự chú ý của con nó phải rời khỏi vật. Được chưa? Vân đi ra. Con đang thấy khó ở cái chỗ là nếu mà bảo con là ừ tập trung vào vật thì cũng không đúng đâu. Nhưng mà là bởi vì là con tách rất là rõ ra giữa cái phần là suy nghĩ bảo với cả những cái phần còn lại ấy ạ. Không s đang hỏi con là con thực hành thế nào chứ tách rất rõ với suy nghĩ bảo liên quan gì cái đó có phải bài thực hành con đâu bài thực hành con là để ý cho kinh nghiệm cơ mà chứ liên quan gì tách rất rõ hay không rõ thì cái suy nghĩ nó cũng hiện lên trong kinh nghiệm ạ không liên quan ch nó có chả liên quan gì cả sự hỏi con là Con có để ý được kinh nghiệm hay không? Nếu mà như thế thì chứ không phải là con tách giỏi hay tách kém. Nếu như thế thì là con đã chui vào suy nghĩ rất là nhiều trong cái quãng thời gian đấy. Đúng rồi. Khả năng là con ngồi nghĩ rồi, không phải ngồi tu ngồi thiền rồi. Ví dụ như là cái câu mà mọi thứ có hiện ra rõ ràng trong viết không ấy, nó đi lặp đi lặp lại trong đầu con rất là nhiều luôn ấy. Không quan trọng. Quan trọng là khi con hỏi xong con đấy con có để ý được vào thì nó lại tiếp tục nó hiện lên ạ. Hiện không sao con. được không chứ. Hay là con ngồi nghĩ tiếp. Con chỉ để cho nó tự nghĩ thôi chứ con cũng không quyết định cái việc nữa. Đ không quan trọng. Mình không ngồi thiền để nghĩ hay không nghĩ mình ngồi thiền để mình xem mình cảm nhận cái không gian cái nền tảng ấy biết nơi mọi thứ hiện rõ ràng bên trong thì đầu tiên là mình phải thấy được vào kinh nghiệm sau đó phải thấy được cái không gian của biết đúng không? Mọi thứ rõ ràng trong không gian của biết mình gọi trong biết hay không? Đấy con có thấy cái đấy không? Cái số thế này thì là con chưa biết là cái gì rồi. Con chưa biết là cái gì hả không ý là với cái số 0% nhưế này thì chứng tỏ là con cái ca tiền của con là không. Thế nhưng phải xem nó lỗi ở đâu chứ vấn đây không phải là mình mình sai rồi ai chả sai. Ai chả có một số sai nhất định đúng không? Phải xem được sai ở đâu thì mình mới tiến bộ thô chứ. Con cũng chưa biết nào. Thôi không sao con nghe các bạn khác đi nhá. Xem thế nào. Đã ai bắt đầu cảm thấy mình có vấn đề chưa? Ở đâu chưa? Cái đầu tiên là mình có cảm nhận được cái cái kinh nghiệm được không? Không. Đấy đơn giản thôi. Có nhìn kinh nghiệm được không? Đúng không? Vì buộc phải nhìn được kinh nghiệm ngay bây giờ chứ phải nhìn vào cái vật trong kinh nghiệm không phải mà nhìn vào kinh nghiệm phải nhìn vào cái mình không nhìn cái bàn. Con có phân biệt là nhìn vào cái bàn nh kinh nghiệm hay không? Muốn nhìn vào cái bàn thì con phải sự tập trung vào cái bàn. Đúng chưa? Mà muốn tập trung vào cái bàn con phải phân tách cái bàn khỏi tất cả những khác trên đời này. Có nhiều kinh nghiệm thì con không tập trung vào cái gì hết. Dấu hiệu đầu tiên của việc là nhìn vào kinh nghiệm đ không là có tập trung vào đâu không? Nếu tập trung và đâu đấy chắc chắn không nhìn được kinh nghiệm. Có nhìn một góc của kinh nghiệm và thấy là nhìn vào vật đúng không? Đúng không? Nên việc đầu tiên của con là không tập trung vào cái gì hết. Khi hỏi c đấy xong ấy thì đừng tập trung vào cái gì hết. Chỉ nhìn vào kinh nghiệm hiện tiền này mà thôi. Và hỏi rằng là mọi thứ hiện ra rõ nào trong biết không? Khi mà học xong mình thấy mọi thứ nào biết không? Có không thành công rồi. Nó đơn giản thôi. Còn nếu con bắt đầu phức tạp hơn bằng cách là đi vào lý luận. Đấy một số người sau đấy bắt đầu đi vào lý luận như Khánh Vân khả năng cao là sẽ lý luận thêm cái gì đó rồi nó ngong loúp xong là chẳng còn thấy cái cái rõ ràng trong biết là cái gì nữa rồi mà chỉ có một đống lý luận mơ hồ thôi. Các con không cần điều lý luận gì hết con thấy rõ ràng là con thành công rồi. Sau đấy suy nhảy vào nó bảo đi kệ nó đúng không? Nó bảo tao thích lượn lắm thì lượn đi. Kệ mày thôi. Con đồ thiền đâu phải là lý luận đâu. Lý luận là lúc ngoài thiền. Không ai cấm con là ra khỏi thiền luận thoải mái. Không ai cấm con là trước thiền luận thoải mái. Nhưng trong thiền ấy con không có nhiệm vụ phải lý luận gì cả. Con ngồi phân tích cái gì cả. Nếu con ngồi đấy phân tích cố tình phân tích con đang sai rồi. Còn một vài cái lý luận nó cứ nở lên xong nó biến mất thì kệ nó. Nhưng con ngồi đấy cố tình phân tích cho rằng là một phần của thiền là phải phân tích phải lý luận thì con đã bị lừa rồi. Chính vì cái lợi nhuận đấy mà con bị che mắt khỏi cái biết rất đơn giản, dễ dàng. Thế con hỏi c đấy xong con thấy điều đấy con thấy cái việc hiện ra rõ ràng của mọi thứ trong không gian của biết là con hoàn thành thường rồi đúng chưa hoàn thành rồi con không phải làm thêm gì nữa mà lúc sau con bếm mờ đi không rõ ràng xong biết nữa thì con lại làm lại quá trình đấy thế thôi khi cấp lặp lại lập lại thế thôi thế nó không cần phải lý luận gì cả không cần phải chứng minh không cần phải phủ nhận cái gì cả nh thế chứ không dễ đâu vì mờ đi thường mình mờ luôn chứ không không phải là ai nhớ như đi bộ mới dễ mới thế đi bộ Mờ xong rồi nhận xong rồi hỏi phát nhận ra ngay dễ. Chư một chỗ thì nhiều khi mờ mình chả nhớ để mà hỏi mình cứ mờ mờ mờ mờ. Có người thì ngủ luôn có người thì cứ mờ từ đến cuối và cứ tưởng mình đang thiền đúng không? Con tưởng thế đấy ạ. Mà con đi bộ con còn đau chân, đau đầu đau thận nữa ạ. Không thì con ngồi cũng được. Nếu không như người có những người rất giỏi ngồi như bác nhị nh rất giỏi ngồi. Ngồi bác ngồi 30 phút luôn thì cứ ngồi thôi. Thì có con nếu đi bộ mà khó khăn thì chẳng ai bắt con đi bộ nhá. Con thử ngồi đi. Ngồi cho ngồi xong thừ cho đúng đi. Hoặc là nếu đi bộ thì đi nhẹ nhàng trong phòng cũng được. Không như thế phải ra ngoài đi bộ cho nó mệt ra đúng không? Con thể đi nhẹ nhàng trong căn phòng mà con ngồi. Đấy. Đấy cũng là đấy gọi là đi bộ đấy. Đi bộ trong phòng là đi bộ mà. Khi con hiểu cái chỗ nói thì thiền nó rất là đơn giản. Có đúng việc đây thôi. Hỏi câu đấy xong rồi. Đang để ý vào vật gì đó thì kệ. Không để ý nữa mà để ý vào đâu. và kinh nghiệm được chưa? Hôm nãy dụ nọ nói như vậy nhưng mà con phải hiểu rằng có một cái phần đầu tiên là mình phải rời sự chú ý khỏi cái vật mà đang cuốn hút mình đấy. Con muốn nhìn được kinh nghiệm thì con phải rời khỏi chú ý khỏi vật là ngay từ đầu đấy. Một số bạn đã sai ngay từ đầu rồi đúng không? Vì muốn để vào kinh nghiệm thì phải rời khỏi chú con. Còn những người thì là rời xong mới hỏi. Có người hỏi xuống mới rời đều ok chứ không ai không bắt con phải rời xong mới hỏi hỏi. Hỏi xong rời rời cũng ok nhưng cuối cùng con phải rơi ra khỏi cái vật mà con đang chú ý. Ở đây có ai bị chú ý vật không? Nói đến đây con có nhận ra mình sai không? Khi hỏi xong con có rời chú ý ra khỏi vật được không? Nếu khọ rời được thì ok. Nhưng mà không rời được thì sao? Thì không ok đâu nhá. Văn Trường sao? Con lúc mà thiền ngồi á thì con cũng để ý vào con tưởng là để ý vào kinh nghiệm nhưng đối sư giảng tức là để ý vào một phần kinh nghiệm và lúc đấy con tập trung mạnh vào để ý phần cảm giác thì con để ý vào cái gọi là sự hiện tan của nó nhưng mà bị chạy theo xong là nhiều lúc lại phân tích à nó hiện tán rõ ràng này chắc là đúng rồi mà mình không biết sau đấy mê mê vào cũng ngủ xong tỉnh xong cứ lặp lại lặp lại như thế xong hết giờ thì con đoán là con bị mắc ở cái phần mà để ý vào một phần kinh nghiệm tức là vật ấy mà mình không tưởng là ở đây là mình không để ý vật nào nữa hỏi xong ấy Con có thể rời chú ý rồi hỏi hoặc là hỏi xong rời chú ý nhưng mà cuối cùng hỏi xong con không được để yêu vật nữa thì mới đúng. Khi con nói là con thấy mọi thứ rõ ràng trong không gian của biết thì con phải thấy con phải biết đấy chứ con bảo con chỉ thấy một vật trong đấy được đúng không nhỉ? Vấn đề ở đây nó không phải nằm ở chữ rõ ràng mà nằm ở chỗ gì? Hiện gi đầu tiên là mọi thứ chứ không phải là không phải là một thứ. Thứ hai là rõ ràng nó đương nhiên nhưng mà Quan trọng là ở trong tôi biết ấy chứ rõ ràng mà không trong biết thì vô nghĩa. Số con thầy là các con đã biết tập đúng rồi đấy. Những số bạn mà trên bạn 5 6 phút là kinh rồi đấy. Biết thế nào đúng rồi có thể vẫn sai nhá. Nhưng mà đã biết thế nào đúng rồi thì mới có số đấy. Còn vẫn cái sai nó vẫn đẹp vào nhưng mà thế là biết rồi. Còn những bạn mà dưới đấy thì nghĩa là ta biết thế nào đúng chưa? Rõ những bạn vừa bốn bạn vừa xong ấy là còn chưa biết thế nào đúng đâu. Tuy nhiên những Bạn được xong mà lại đi được đi bộ được bao nhiêu phút? Trừ bao nhiêu phút? Thả bao nhiêu phút? Đi bộ cơ mà. Của con đi bộ là được 21 ạ. 3 phút thì chưa được. Chưa biết cách tập rồi. Trường là 21 phút mà. Trường 21 phút. Ok. Hạnh Nguyên bao nhiêu? 17 phút. Biết cách tập rồi. Mười mấy phút là biết. Bi biết lắm rồi. Bên đi thực đấy. À Khánh Vân bao nhiêu? 0 phút thì chưa biết. Ừ. Cho con hỏi một như vậy. Đây có Pháp Tảo và Khánh Vân chắc chắn là chưa biết thật. Cho con hỏi một chút hôm nay cái lúc mà con thiền Đấy thì con ngồi ở cái chỗ bể kia thì nó có cái ánh đèn kia con cũng bị nhấc mắt ấy. Chắc là nó cũng ảnh hưởng con không ấy. Con xin hỏi sư phụ nếu mà cho con ngồi một chỗ nhưng mà ví dụ như là có trường hợp nào mà ví dụ ngồi khoanh chân ấy theo kiểu bán ra ấy thì nó có có khả năng hơn. Có ai cấm con ngồi kiểu gì đâu? Bác già kiếc già nằm nằm lần sau con sẽ thử ngồi bán già thì con cách nào được nằm nghiêng nằm ngửa Năm đừng ngủ là được. Ngủ đi thôi khỏi nói đúng không? Không ngủ. Thưa sư phụ là con nhận ra là như con bị mắt vô chữ rõ ràng của sư phụ á. Nghĩa là khi mà tập trung một cái vật gì đó thì con sẽ hỏi rằng là cái vật này nó có hiện lên rõ ràng trong biết không? Mấu chốt là trong biết chứ không phải là rõ ràng. Con bị nhầm chỗ đấy rồi. Tại vì nếu như mà để tập trung vô kinh nghiệm tổng thể thì con thấy cái vật đó nó không rõ ràng nữa. Sa có hỏi x là mọi thứ cho là một vật mọi thứ không phải một vật nên là con chả cần cái vật nào rõ ràng cả. Mọi thứ có rõ ràng không? Con trả lời ngay bây giờ xem nào. Ngayâ con trả lời xem nào. Mọi thứ rõ ràng không biết không? Câu hỏi rõ thế cơ mà. Không phải một vật nào đâu. Ngay bây giờ thì con thấy đúng là mọi thứ rõ ràng. Đúng rồi đấy. Nó các em sự muốn nói đấy. Mọi thứ như phải một vật. Mọi thứ hiện ra trong biết lúc nào rất rõ ràng. Kể cả lúc con đang lơ mơ lơ mơ thì cái lơ mơ rất rõ ràng. Trong biết ngay bây giờ thì càng rõ ràng đúng không? Con đừng quan tâm chữ rõ ràng. Nó luôn rõ ràng. Cái chữ rõ ràng chỉ là nhấn mạnh rằng là con phải không vào hiện tại thôi. Cái chữ rõ ràng là con phải quay vào hiện tại chứ con không thể nào mà ngồi tưởng tượng được. Cái giá trị rõ ràng ấy là con phải đến vào hiện tạ Dạ không so rõ ràng chỉ thế thôi chứ không phải là để con làm sắc nét nó. Con hiểu nhầm rõ ràng này sắc nét nữa rồi. Câu hỏi không phải sắc nét mà con đã nhầm chỗ ra sắc nét rồi đấy. Không cần sắc nét. Thế mắt con cận sắc nét được không? Thế chịu nhưng mắt con cận thì có rõ ràng không? Thì cái m có rõ ràng không? Rõ ràng. Con có cận mắt đi nữa nhá. Thì cái hình m vẫn rõ ràng xong biết nhưng mà nó không sắc nét xong biết. Nên câu hỏi nó phải sắc nét. Không gọi là có rõ ràng mà khi con cận mọi thứ mờ và nhòe đi nhưng cái nhòe rất rõ ràng ở trong biết mặc dù nó không sắc nét. Đồng ý chưa? Mọi hiểu vấn đề chưa? Như vậy th không hề cái sư rõ ràng không hề phải là chữ sắc nét nên là con có cận thì cái hình ảnh lm vẫn hiện ra rất rõ ràng. Đấy đấy là cái con phải lưu ý nhá. Chứ còn nếu hiểu thành sắc nét là sai rồi đấy. Thứ hai là mọi thứ chứ phải là một thứ. Khi con hỏi nói là mọi thứ mà có cứ để kinh nghiệm được chứ. Còn một thứ thì con ý và một phần chính là bởi vật nữa. Rồi được rồi. Thế ít nhất là nhìn thấy vấn đề đấy. Đúng chưa mọi người? Còn còn bị mờ chỗ này không? Chỗ này phải rất rõ hiểu đúng này. Có ai cảm thấy chỗ này hơi mờ không? Thì phải hỏi cho rõ thôi. Con rồi 5 6 phút là ngạc nhiên rồi đấy. Vì thế là biết cách tập rồi. Rồi nó không có tập thì không phải ra số nữa đâu. Đấy còn biết 100% đúng chưa? Chắc chắc là chưa rồi vì nếu đúng thì nó đã khác có nữa rồi. Ờ chỗ này con có một cái con cũng bị vướng đấy là tức là mọi thứ thì nó sẽ bao gồm tất cả các ấn tượng giác quan ấy ạ. Thì ý là nhưng mà giống như con cứ cảm thấy là kiểu như là khi mà mình để ý vào kinh nghiệm tổng thể ấy thì cảm giác như là kinh nghiệm tổng thể được mỗi cái hình ảnh Thôi. Còn ví dụ như là sẽ bị không để ý âm thanh hay là không để ý cảm s bạn có để ý âm thanh đâu. Thì con đang ấy hỏi cái kinh nghiệm tổng thể tại sao con lại cho rằng là phải có âm thanh mới là kinh nghiệm tổng thể thế nhưng lúc không âm thanh thì sao? Không có vị không mùi sao? Không ý là tại vì tại thời điểm đấy thì nó có vẫn có cả âm thanh có ai bảo con có ai bảo con là có? Con tin là có hay con thấy có thật? Tin là có con kinh nghiệm của con con phải biết là có hay không chứ. Hôm nọ Mai Phú kể là gì? Khi bị lên bị dương khí thấp ấy mắt mở mà còn gì thấy buồn nôn đấy. Còn không thấy nội hình cơ. Thế có gì đảm bảo là con cứ mở mắt và mở tai thì kinh nghiệm của con là có âm thanh đâu. Có gì đảm bảo không? Có gì đả bảo là cứ mở mắt mở tai thì có hình không? Có đảm bảo không? Khi đó cảm nhận cái gì lúc đấy thì đấy là kinh nghiệm con thế thôi. Con tin và con thành đấy là con bị lừa rồi. Vâng. Để con Con bị Mai Vũ mở mất và không thấy hình thế sao? Thấy buồn nột nên là con đừng nghĩ là kinh nghiệm nó phải có sáu đây. Bạn chính lúc nãy nói đây tại sao lại phải có sáu? Con nghĩ xem con lý do gì để cứ kinh nghiệm phải có sáu thứ đi cho một lý do đi. Sợ thiếu một cái sợ thiếu à thế con bị mắc cái chỗ đấy. Bởi vì là con chia dần đôi là con đã bị lừa rồi chứ nói gì là chia sáu. Con bảo là phải có hình ảnh âm thanh đã đã đôi ta bị lừa rồi đúng không? Đây chị vừa giảng đấy n mình không thể tìm ra nổi cơ sở là tại sao phải có sáu mà tại sao cũng phải là 7 hay là 4 có tìm ra được cơ sở không? Không thể. Vậy tại sao nó phải là sáu? Tại sao nó phải hai cũng được không phải là hai? Tại sao cứ mở mắt là phải thấy màu nhễu mở mắt chỉ thấy một nôn. An sao? Có thể hay không? Đây bằng chứng mai là rõ nhất nhá. Có mặc sử đọc cái group chat ấy bạn hỏi là có bạn nào hỏi Hải Như hỏi là mắt thì mở phải thấy màu chứ đúng không? Hải như đúng không? Con con trêu Bí Bịnh rất là dốt. Mắt mở là thấy hình chứ ai bảo thế. Cơ sở nào bạn bảo mắt mở thấy hình đúng không? Đấy dốt chưa? Dốt. Dốt đấy. Quá dốt. Mang tiếng là giỏi nhất. Nhóm một dốt. Không có thể nào nói là cứ mở. mắt thì phải thấy hình được. Cứ mở tai là phải nghe âm thanh được. Muốn thấy được bao nhiêu thứ thì phải làm một việc là gì? Suy luận. Tưởng tượng suy luận cũng được mà tưởng tượng cũng được. Đúng không? Nếu con không suy luận không tưởng tượng thì con có thấy được mấy thứ không? Con chỉ có một kinh nghiệm thôi, một sự sáng tỏ rõ ràng mà con không thể nói là có mấy thứ bên trong được. Vì con muốn có mấy thứ buộc phải tưởng tượng ra đúng không nhỉ? Hiểu không? Vậy thì con không thể nói là sư phụ ơi con tại sao con kinh nghiệm con lại không có âm thanh được vì chẳng ai bắt con phải có âm thanh trong kinh nghiệm thậm chẳng bắt con phải hình trong kinh nghiệm cả đây mai đấy toàn bộ kinh nghiệm của tôi là cảm giác buồn nộn thế thì có có âm thanh ảnh đâu nhưng mà rất tốt nhá cái bằng chứng đây cho thấy là gì mai thấy là gì là chẳng có lý do là phải có sáu thứ đúng rồi thậm chí lý do buộc phải có hình ảnh không đúng luôn nên là mai cái việc của mai đấy rất đúng lúc luôn thế là buộc phải từ tưởng tượng thì nó mới ra được hình ảnh. Nếu không thì chỉ tưởng tượng ra được cái gì thôi? Nôn thôi. Cái buồn nôn thôi. Thì điểm đấy thì chỉ mai chỉ tượng ra cái bồn nôn này thôi. Không kịp tưởng tượng ra hình ảnh nên trong kinh nghiệm chỉ có nỗ. Nế là cái chuyện của Mai thực ra rất thú vị, rất là giá trị cho con đấy. Không anh em lại cứ bảo bắt là phải sáu phần thiếu không yên tâm đúng không? Sợ thiếu vì con nghĩ rằng là trong thực tại là nó có thật sẵn ở đấy nhưng bản chất là nó không có thật không có sẵn mà đang gì nếu muốn có thì phải gì dạ giống sự nói đấy con quay phải một phát thì không phải là các bạn có sẵn đấy không phải là đống màu có sẵn đấy luôn đúng con quay phải mà muốn có đống màu ở đấy thì phải gì tượng ra phải tưởng tượng ra tưởng tượng ngay khi con quay đang phay phảúngõ hiểu vấn đề chưa đây là b minh chứng rõ luôn cái sáng nay sừ nó Con quay phải mà con muốn thấy mỹ nhân thì con phải tưởng tượng ra mỹ nhân chứ không phải là miên đang ở đấy xong quay sang con nhìn thì thấy không tưởng tượng thì không có bệnh nhân luôn con quay phải con muốn thấy một đống màu thì phải gì đống màu hôm đấy là dương khí thấp quá của Mai Vũ năng l tưởng tượng yếu hẳn đi. Dương khí thấp thì cái gì cũng thấp luôn à tí nữa sẽ đo dương khí con nhá đo chưa nhở trước khi không sẽ đo để xem có lên không. Thiền nhiều thiền thiền nó sẽ lên nhá. Tí đâu đâ? Nếu có vé thì đo nhá. Nhắc lại là dương khí yếu thì sao? Tưởng tượng gì? Yếu theo không tưởng tượng nổi ra hình luôn đúng không? Thậm chí là nếu con vào trung ấm có đoạn đen kịt luôn. Đấy trung ấm có đoạn đen kịt nhưng là không thấy cả sáu thứ không thấy luôn. Trung ấm ấy sẽ có đoạn đen kịt không thấy cả bất kể gì sóng thứ luôn. Nghĩa là không từ tượng nổi ra cái gì nữa luôn. G không chứ không phải là lúc nào có sáu đâu mà lúc đấy là không luôn đấy cho ví dụ nên là tại sao lại không có cái này kia phải nhớ là muốn có cái này cái kia thì phải gì phải gì tưởng tượng tưởng tượng như vậy hoàn toàn có thể không tâm thanh được không có trong căn phòng mọi người đều nói mà tôi không nghe âm thanh nào được không được vì sao tng muốn âm thanh thì phải tưởng tượng ra tượng ra bây giờ con vào một cảnh mà con không nghe thấy cái gì chưa mặc dù mọi người vẫn nói mà không nghe gì chưa có đầy Đy đầy lần các con không nhớ cái chìa khóa trên bàn còn ngay trước bàn không thấy. Vì sao không thấy ba chìa khóa muốn thấy thì phải mà lúc đấy thì lại gì thế thôi đã thử tìm đồ mà ngay trước mặt không thấy chưa tay nào đấy đây là bằng chứng thấy là muốn thấy thì phải chứ không nó sợ sợ trước mắt cái chìa quá ngay trước mắt trên bàn này con nghe chuyện binh ngân kể cái cái bài đếm rồi đúng không Ở ở Indonesia Bali đấy. Minh Ngân chữ thức thể ra nhóm nào nghe ấ nhỉ? Minh Ngân rồi nhóm này chưa kể à? Vô lý nhở kể nhó này rồi thôi kể lại một lần nữa cho các bạn đây. Hả? Không con thì còn vì con là sờ con sủi nhìn nó con là sờ luôn không thấy nữa. Sờ không thấy chứ nếu mà nếu mà nhìn không thấy chữ là kinh rồi. Đây là còn sờ không thấy luôn. Hôm đấy là đi cùng sư phụ Cụ đi Indonesia à hay là Bali. Bali à Bali ạ. Thì đợt đấy là đang phải dùng cái máy bấm đấy. Có ai lên Bali thô đấy nhở ra nà. Lâu lắm rồi. U đông này cơ à? Ờ nguyên băng này nghe hết rồi. Thôi thế kể những người còn lại còn lại đ tức là hôm đấy đợt đấy là sư phụ phải à phải yêu cầu là đếm hơi thở đúng không? Từ thế đấy cơ. Vâng ạ. Mốc muội chưa? Từ thụ thì phải đếm hơi thở thì là kè kè cái máy đấy. Lúc nào cũng không rời. Tức là cầm cầm nó luôn. Thế nhưng mà xong rồi là như Minh Thành có đúng không nhở? Minh Thành đi đằng sau chị đúng không? Em ch kêu chị đúng không nhỉ? Em có đi đúng không? Có. Thì hôm đấy con tìm mãi không ra được cái máy bấm đấy. Xong rồi trong cái túi lúc đấy là đang check in vào khách sạn thì con rúc hẳn cái túi đấy ra. Dốc ngược cái túi đấy ra. Không hề có một cái gì ở trong cái túi của con nữa cả. Thế xong cho tay vào khua khoắng. Khua khắng giúp cho tay khô khoắng rút ngược ra và không có cái máy bấm vào trong đấy. Nó thế đi. Thế xong rồi là chỉ đi va bay ba bước chân đi ra cái chỗ check in thì tự nhiên lại thấy là nó nằm gồ lên ở trong ngay trong cái ngăn ngoài cùng của cái túi. Tức là nó phồng hẳn lên sờ. Được và rõ ràng ràng Vinh Thành đi đằng sau con chị nhớ xong rồi em trêu chị đấy à một bạn con nhớ là Thành nhưng mà không nhớ là bạn Minh Ngân lại tưởng là ai mới trêu cho vào thế xong bạn bảo không hề em không làm gì hết và bạn rất là nghiêm túc thì đầu đến cuối là sờ không thấy nhìn không thấy dốc ngược dốc xuôi không thấy xong rồi tự nhiên là lù lù ở đấy sờ thấy nhìn thấy rõ ràng luôn đúng đợt sư phụ đang giảng về cái cái này hồi đấy giảng này rồi à không tức là sư phụ nó nhưng mà lúc đấy sư phụ mới kể lại một cái bài về chuyện là đấy thấy chưa có phải là nhìn thấy hay là sờ được là có đâu đúng đấy là đúng rồi. Tưởng tượng thôi. Không tưởng tượng ra được thì sao? Thì không có thế thôi. Đơn giản không? Đơn giản không? Thế thôi chị đơn giản th ngay cả sư phụ cũng hoàn toàn có thể hiện ra cảnh nhưới sư phụ. Tưởng tượng được thì được không thì sao? Không thôi. Đấy nên là không thể nói là trong kinh nghiệm phải có mấy thứ. Đấy là đấy là con bị lừa rồi. Trong kinh nghiệm có thể có bao nhiêu thứ tất cả. Từ không đến gì? Không đến vô tận đúng không? Yên tâm chưa? Yên tâm chưa? Quá yên tâm đúng không? Kinh nghiệm là cái con cảm nhận đấy thôi. Là cái gì không biết đâu. Quan trọng nó là cái gì đâu mà vì mình quan tâm là có rõ ràng ở trong biết không chứ không phải là có mấy thứ có sắc nét có gì không quan tâm đấy đâu. Cái thiền này ấ cái loại này nó không quan tâm nội dung kinh nghiệm. Có bị lừa rồi nhá. Nó không có nội dung kinh nghiệm. Nó có tâm là cái nội dung đấy là gì cũng được. Thì nó có hiện ra một Một là rõ ràng, hai là trong biết đâu. Mà rõ ràng thì đương nhiên đúng không? Hỏi hỏi cho chắc thôi chứ chắc chắn là rõ ràng. Hỏi quay lại thực tại chứ không phải là ngồi tưởng tượng. Vì mình quay vào thực tại mình thấy rõ ràng được. Câu chữ rõ ràng là con buộc phải quay về thực tại. Còn trong biết làm con mới để ý rằng à có một cái biết này biết mọi thứ này là nền tảng cho mọi thứ hiện ra này. Có đúng không? Hiểu giá trị của câu là rõ ràng trong biết không? Mọi thứ vi rõ ràng cho biết không? Còn không quan tâm nội dung kinh nghiệm là gì? Ừ. Nếu không thì người mù không thật được pháp à? Người điếc không thật được pháp à? Người khiếm tính, người tất cả bị các loại khiếm thứ tật không tập được pháp à. Ngý chưa? Nên là cái gì cũng được. Đối với Mai lúc đấy chỉ có bồn nôn thôi. Thì kinh nghiệm buồn nôn đấy có rõ nào cho biết không? Có ché đấy phải nghe âm thanh à thì mới yên tâm. À đang bị bốn nôn mà phải âm thanh yên tâm thì chết rồi đúng không nhở? Đúng rồi. Đấy Bí còn bắt phải th hình ảnh cơ đấy. Bí ác thế nữa. Người ta đang người ta đang buồn nôn âm -6 mà bắt ta phải thấy hình ảnh quá ác gì nữa bắt bịa thêm bắt phải bịa thêm lúc đấy đã mệt lắm rồi -6 bị được bồ nôn là siêu lắm rồi đấy còn bắt người ta bịa thêm hình ảnh âm thanh đúng chưa đấy là một ví dụ rất đúng lúc đến cực kỳ hợp với nhóm mình luôn một chuyện có thật để thế là muốn bao nhiêu thứ thì phải gì phải tưởng tượng phải tưởng tượng ra từ tưởng tượng từ cực kỳ hay không Cho thấy là nó không có sẵn ở đấy. Muốn có thì phải. Lúc đầu Minh Ngân là không tưởng tượng ra nổi cái gì? Cái máy đếm kém quá vấy. Chắc dư khí thấp hay sao một lúc sau hồi hồi hồi hồi hồi phát thì sao? Lại tưởng tượng được có cái gì đấy đơn giản không? Nhưng mà con nếu mà con hiểu là giống như giấc mơ dễ hiểu thôi. Trong mơ là con đi vào một căn phòng thì mọi thứ có sẵn lúc đấy không? Hay là phải mơ ra thì mới có sẵn mới có ở đấy mơ ra đúng rồi. Trong mơ nhá. con đi vào một căn phòng với cái người mà cái cái nhân vật trong mơ ấy thì nó tưởng là có phn sẵn ở đấy nhưng mà nếu không mơ ra thì có sẵn đấy không? Đã kịp mơ đâu nên có phải là cái cảnh căn phòng đấy là buộc phải mơ ra ngay lúc đấy không? Còn cái nhân vật đấy thì nó cứ bị bị lừa rằng là gì? Có sẵn đấy. Giấc mơ là dễ hiểu nhất. Tối nay con mơ đùng phát là có một cảnh hiện ra luôn. Vào phát đúng không? Thì con là trai gái ở trong một căn phòng cái phố rồi. Con tưởng là cảnh đấy có sẵn. Nhưng không biết rằng ngay lúc đấy ngay tại đấy thì sao? Đang được gì? Tưởng tượng là mơ chứ tưởng tượng. Đấy hiểu ví dụ này không? Ví dụ này là rất là dễ hiểu đấy. Rất là dây. Rất là dễ. Cái giấc mơ ấ thế rất là dễ. Lúc đấy mà không tưởng tượng ra cái gì thì biến mất cái đấy luôn đúng không? Thậm chí 5 phút trước tưởng tượng ra một thứ xong rồi 5 phút sau không tự ra nữa thì cũng gì mất đúng không? Ừ. Thế ngoan yên tâm chưa nhá? Nhắc lại là không cần kiểm tra xem nội dung kinh nghiệm nó là cái gì. Quan tâm gì? Quan tâm là nó có rõ ràng và có trong biết không? Câu hỏi đúng không? Để cho thấy là mọi thứ hiện ra rõ ràng trong biết không? Rõ ràng không phải không có nghĩa là gì? Sắc nét nhá. HD đấy. Đúng rồi. Người HD người SD đúng không? Có người buồn ngủ thì còn không biết mấy DD nữa đúng không? BD ờ hạnh nguyên là BD chẳng hạn. Đấy mỗi người một đề loại D khác nhau quan trọng. Thì ở đây có một cái lưu ý này là không để ý vào một vật cụ thể trong kinh nghiệm lấy vào toàn bộ kinh nghiệm đúng không? Con thể để ý và nghiệm trước khi hỏi hoặc sau khi hỏi đế ok. Không thiết là phải trước khi hỏi để vào toàn bộ kinh nghiệm mà con hỏi xong con đế toàn bộ kinh nghiệm cũng được. Đúng chưa? Đấy rồi à gì? Thảo vấn hiểu vấn đề chưa? Văn Trường hiểu vấn đề chưa? Có Vân là hơi chưa rõ đúng không? Vân là chưa rõ là mình xài ở đâu có chưa khá rõ đấy. Ngồi nghĩ hôm nay là con bị đau mắt nữa. Con nghĩ là vì là trên thân thể nó nó nhiều những cái ví dụ con đau mắt này hay buổi tối con đi thì ngoài cái đau ra thì con còn phải xem định hướng đường mà đường nó lại dốc ấy ạ. Nên là rất nhiều những cái thứ để mà con phải vật hóa nó không? Con ngồi trong phòng cũng không mà liên quan gì đi đâu? À hôm nay con đang ở ngoài ạ. Hôm nay con ở ngoài. Ở ngoài thì là con nhìn cái ánh đèn kia con cũng bị đau mắt mà con đi thì con cũng bị nên là con hôm sau con lần sau con sẽ thử ngồi ở trong phòng xem nó có cải thiện hơn không ạ. Rồi thôi mấy bạn số to trình bày tí nào xem gì xảy ra nào. Lại to thế được ai ngồi to đi. Ngồi to trước đi. Ngồi bao nhiêu? Bao nhiêu? Dạ 14 Yến ơi, chị mời đi. Tại sao ngồi lại tạo to thế? 17 17 sợ quá anh em đây. Nghe sợ không? Nó tập cả tháng mà ra số đấy. Mình một phát ra số đấy luôn. Ác quá. Con ác quá. Ác với các bạn quá. Con ác với các bạn nhóm này quá. Sì nhục quá. Người ta tập cả tháng mới ra được con số đấy. Con cũng không rõ là tại sao cương xung Lúc mà sư phụ đo thì con ngạc nhiên ấ vì con nghĩ là chắc là chỉ được một ít thôi. Nhưng mà tức là con cũng chỉ xoay logic xong thì tức là nói chung cũng tập theo các bước như sư phụ giảng thôi nhưng con cũng chả biết tại sao ra cái số đấy thôi ng người đi phát biểu con sau trừ cờ nhá. Hôm nay chưa trừ sa chả đóng góp gì cách mạng. Dạ con cũng mà con là chuyên phát của đấy. Lần trước sau đấy rồi hồi đừng có cái lần lần gì nhở lần gì cũng ra cũng Thế đúng không nhở? Lần này không phải lầ tiết đâu nhớ một lần lần nào đấy nhỉ? Có có chướng trước phát biểu xong chẳng hay một cái gì cả gọi là dấu nghề hết cỡ luôn đấy. Có bao nhiêu nghề giấu hết. Lần sau trừ một cờ nhá. Lần sau giấu nghề. Lần sau trừ một cờ đấy. Hôm nay là còn tha nhá. Lần sau lần lần thứ hai mắc tội rồi. Giấu hết nghề. Số to nhất xong dấu nghề. Eo nào dương viên nào. Dạ con tập là đầu tiên Thì con xoay logic xong thì xác quyết á mình là biết à à mình là cái đang biết và những cái kinh nghiệm này là xảy ra với cái đang biết xong thì con đi vào thì thì mới đầu con thì ngồi tất cả kinh nghiệm này xảy ra với cái đang biết rất quan trọng đúng khôngạ gọi là mình là cái đang biết là cách nói thôi đấy nhắc lại lần nữa nhá khi con nói mình là cái đang biết mà con lại nghĩ rằng mình là cái đang biết mình có thật ấy không nên mình biết nghĩa là tất cả kinh nghiệm nó xảy ra với cái đang biết thì mình gọi đúng không mình nói rằng là mình là cái đang biết Khi mình nói mình là cái biết ấy thì nó có hai giá trị. Một là xóa được cái việc mình là thân tâm. Thứ hai là cái mà mọi cái thứ mà biết biết mọi thứ đây này đúng không? Mọi kinh nghiệm xảy ra về cái thứ đấy. Thì cái mọi kinh nghiệm nó đang xảy ra với gì? Cái biết. Cái đang biết chứ không phải là có một cái tôi nào đấy cả. Đấy chứ không phải mình là cái đang biết. Nghĩa là mình đang ngồi đây và mình là cái đang biết. Không phải mình là cái đang biết là thứ nhất mình không phải thân tập này hay là mọi thứ nó xảy ra với cái đang biết trực tiếp. Ok, rất tốt. Đấy, thì cái gọi là xoay logic nhưng mà cũng phải cũng phải chắc chắn ra một cái sai là cũng có vấn đề đấy. Như Vân hôm nãy là sự nghe thì hơi có vấn đề đấy. Ngay cả xoay logic ấy của con ấy cũng rất nhiều vấn đề nhưng mà thôi không đi vào đấy. Ok, con phải tự xử lý thôi. Kết luận của nó không phải là tôi là cái đang biết mà là một mình cái tôi hôm nay vẫn có làm gì có thật là tôi quái nào. Thứ hai chỉ có cái năng biết là thứ là cái mà biết mọi thứ và mọi xảy ra cái biết đấy. Đúng không? Thế thôi. Đấy thì là gọi là mình mình gọi tắt là mình là cái đang biết. Sáng sủa chưa? Chỗ này không sáng sủa nhá. Đấy người ta nói yến thấy không? Cho nguyên một cờ riêng đấy cho một cờ nhá. Yến trừ một cờ luôn nhá. Thôi trừ luôn này. Người ta nói như thế anh em học được bao nhiêu chuyện còn mình giấu hết đúng không? Rồi tiếp đi tiếp đi. Dạ xong thì con cũng là sau khi mình xác quyết được như thế thì tự nhiên mình thấy trong trong cái cái trong cái kinh nghiệm này được thả lỏng. Ừ. Thì con thấy mọi thứ nó cũng cứ tự nhiên thôi. Thì ờ con cũng để ý vào kinh nghiệm xem thử là cái kinh nghiệm tổng thể này nó đang mình đang là cái gì nó nổi lên thì mình nhìn mình cảm nhận cái đấy thì có lúc thì nó cũng chập chen thôi sư phụ. Ý là nhiều lúc cảm nhận xong tự nhiên nó xẹt vào ơ cây hoa hồng kìa. Thì ý là cái gì? Ơ gì một cây hoa hồng chị ý là nó vận hóa ngay trong cái cái cái lúc mà mình đang cảm nhận đấy. Những cái suy nghĩ nó cứ hiện lên x kẻ x kẻ chập ch thì lúc đấy con cũng hỏi thì mình mình để ý vào là cái cái cái suy nghĩ đấy nó hiện ra ở đâu? Có rõ ràng trong biết hay không? Cái câu hỏi của sư phụ ấy ạ. Mọi thứ có hiện ra rõ ràng trong biết hay không? Thì thấy là đúng là nó hiện ra rất rõ ràng và luôn trong biết. Không thể nào không trong biết và tách biết được vì vì phải có cái nền biết thì mình mới biết. được cái mới mới biết được cái suy nghĩ đấy. Ừ thì à con cứ tập như thế thôi thì thấy con thấy cũng cũng nhẹ nhàng ấy ạ. Thì có cái gì là không biết không đang không biết đâu ạ. Ừ thì khi con hỏi cô đấy xong thì con thấy cái gì? Khi con hỏi câu đấy xong thì con thấy ý là vì lúc đầu mình đã xác quyết là mà mình không không có cái cái thân thể này, không có cái cái vật nào đang đi cảm nhận cái kinh nghiệm. Ừ. Và mình là cái đang biết và mọi thứ hiện ra với cái cái đang biết thì lúc đấy con chỉ thấy một cái kinh nghiệm tổng thể thôi và có một cái biết nền tảng ở đấy. Đúng rồi. Mọi th hiện ra rõ ràng trong biết thấy đúng cái sụ mô tả. Dạ. Con thấy cái gì? Còn thấy đúng cái câu mà dụ hỏi đấy. Thì ví dụ như có nhìn xuống thì thấy cái hình này thì vì mình đ đã xác quyết rồi nên mình thấy là cái này cũng chỉ là cái được biết thôi. Mà cái được biết thì cũng là hiện ra trong biết. Thì con cứ tập thế thôi ạ. Được rồi. Em học được gì không anh em? Đơn giản thôi mà đúng không? Yến mà cứ nói thế phải được một cờ không? Chứ nó hết như nguyên thôi mà. Đấy đúng chưa? Rồi sau nguyên nguyên là ai? Bạn nào cứ thiền ngồi trước thiền ngồi khó hơn nói trước đi. Sau nguyên là ai? Xong sang thiền đi sau 11 11 rồi nó đi. Đ ờ thì đầu tiên là con cũng xoay logic mình là ai trước à giống chị Uyên Nguyên và sau khi con thấy xong kết luận điều gì? Sau khi xoay logic xong ấy thì con sẽ kết luận là mình thứ nhất là con kết luận là mình không thể là thân thể này được không có thân thể nào để để để nó là mình được không có thân thể nào cả. Rồi do đấy là mình cũng không có ở chỗ nào trong cảnh hết được tốt đại ý rất tốt đúng không? CL thực ra có hai phần đấy nguyên nói thiếu phần vẫn được cờ đấy. Mình không ở trong cảnh có cảnh có dạ có có cái phần nhất là mình à dụ nh có hai câu mình có phải thân thể này không và mình gì không thảo nào phải mất 10 15 phút con phải trở xong hai câu đấy rồi thì mới xoay xong mình có phải thân thể này không và mình có tr người trong cạnh không thì cái luận tối thiểu phải là gì không phải thân thể này thứ hai là cũng chả có trong tí trong cảnh nào hết được rồi đấy một c nhá dễ không yên thấy dễ không Đấy chị nó chỉ nói đúng gọi là cái mình tập thôi đã được một cờ rồi. Thế đâ mà mình thì lại vẫn đang biết rất là rõ ràng thì mình chỉ có thể là đang biết thôi. Ừ thì tuy nhiên ngay lúc đấy thì con có hỏi thêm để sắc quyết rằng là nó chỉ cô biết không có gì khác ấy. Ừ thì con có hỏi thêm là thế thì ai đang đi kinh nghiệm? Ai đang đi cái kinh ai đang biết cái sự hiện ra này? Đúng rồi. Con rất quan trọng. Thì con hỏi ai cái gì đang biết sự hiện ra này? Thì chị có biết nó đang đi đang biết cái sự hiện ra thôi. Không có gì khác cả. Thì sau đấy thì con thấy là Sau khi mà xoay logic xong ấy mà mình cứ làm từ từng cái một ấy thì cảm giác vô thiền khá là tự tin ấy. Ừ. Có một sự tự tin kiểu yên không phải lo gì cả ấy. Vì chị có biết, chỉ có duy nhất biết thôi, không có gì khác. Sau đấy thì con sẽ bắt đầu hỏi, nhìn thẳng vào cái cái cái điểm tồn thể này và tự hỏi là mọi thứ có đang hiện ra rõ ràng ở trong biết hay không. Và khi hỏi xong thì mình sẽ cảm nhận là thấy là rõ ràng là chỉ có kinh nghiệm kinh nghiệm, kinh nghiệm thôi và nó hiện ra trực tiếp với biết và nó không thể tách. khỏi biết được thế thôi mà. Đơn giản không? Thì khi khi con ngồi ấy thì con thấy có một cái là suy nghĩ có nhiều suy nghĩ nó hiện lên. Mặc dù mình không để ý vào vật, con thì không bị mắc bộ vật nhưng mà suy nghĩ bị chui vào suy nghĩ thì ngay khi mà đang nghĩ thì tự nhiên con hỏi trực tiếp vào cái chỗ đấy là thế một cái đống suy nghĩ này nó là cái gì? Ngay lúc đấy thì tự nhiên thấy là ngay chỗ suy nghĩ nó hiện ra trực tiếp với biết luôn. Thấy suy nghĩ nó cứ hiện bắn bắn trực tiếp mới biết là tự nhiên hỏi cái câu đấy xong tự nhiên nó quay về cái tổng thể luôn ấy. Thì lúc mà nó bị chui vào suy nghĩ thì con thấy là ngay chỗ suy nghĩ khi mình chui thì mình hỏi câu đấy xong là mình thấy trước đấy là mình đang bị suy bị chui vào cái vật suy nghĩ rồi. Ừ. Đấy thì hỏi câu đấy xong là tự nhiên trở về kinh nghiệm tổng thể luôn. Được rồi. Câu gì là lúc đấy con hỏi là một đống suy nghĩ này nó là cái gì? Nhìn thẳng vào cái độ đống suy nghĩ nó thấy nó hiện tan trực tiếp vào trong biết. Nó hiện trực tiếp với biết ấy. Ừ. Rất tốt. Thì tự nhiên nó trở về một cách tự nhiên thôi. Được. Rất tốt. Rất theo con đúng suy nghĩ đó là cái gì? Dạ. Theo con cái đống suy nghĩ đấy nó là cái gì? Con thấy là một đống suy nghĩ là chỉ là tượng tượng thôi ạ. Ừ. Nó nó lúc mà thấy nó hiện ra trực tiếp với biết thì chỉ thấy chỗ đấy nó chỉ có biết thôi. Còn đống suy nghĩ nó là một cái tự tưởng tượng và nó cứ phất phơ liên tục như thế này nó không có thật ở đấy. Dạ vâng. Rất tốt. thực tại thì chỉ có một thứ là biết thôi. Đúng ý không? Thực mà giống trong giấc mơ ấy đúng không? Thì như thế có thể thật đâu mà gọi là có thật. Cái biết nhưng mà cái biết thì vẫn luôn ở đấy đúng không? Thực tại chỉ có thứ là biết thôi. Có một thứ là biết thôi. Đúng ý không? Nhưng mà thế những hiện ra không biết nó là cái gì nhỉ? Có rất tự nhiên vì thực tại thì chỉ có biết thôi. Thế đúng không biết nó đ là cái gì rồi thanh cho Lời rồi. Có ai trả lời thanh được một cờ rồi còn ai cũng trả lời câu này cho dụ không nhá. Thực sự thì có biết thôi. Vậy thì đống hình ra không biết n là ai trả lời giơ tay trả lời cái gì. Tại sao Hồng Linh? Thưa sư phụ là con có cũng hỏi câu đấy là thì con thấy là những cái đấy là suy luận tưởng tượng và con có liên hệ với cái quả cầu pha lê ấy. Tức là lúc đi bộ ấy thì nó cứ tự Ừ hiện ra không hiện ra lời bài hát thì lại hiện ra những cái hình ảnh trong quả cầu pha lê ấy thì con thấy là nó hiện ra rất rõ ràng trong quả cầu pha lê như thế nó không có thận và nó hiện ra rõ ràng như thế thì những cái thứ mà đang hiện ra trong cái kinh nghiệm này nó rất rõ ràng mà nó không có thật và nó là tưởng tượng ra và suy luận vào đấy là cái gì rồi ạ. Con bây chờ được một nửa thôi. Con nghĩ thêm tí nữa khi được một c một một cờ đấy con th được một nửa rồi. Nó là cái gì? Con bảo nó tưởng tượng cũng đúng nhưng mà nó là cái gì nữa? Nó là quả cầu pha lê thì nó cũng là biết này luôn. Ừ. Vì sao nó lại là biết luôn? Tại vì là nó hiện ra trong biết á. Nó hiện lên ở trong biết rất rõ ràng. Như thế rõ ràng chưa đủ mà cái gì mới làm cho thấy là nó thể chỉ là biết thôi. Tại vì nó lúc con thấy là nó hiện ra rõ ràng một thứ hiện ra trong biết thì chưa đủ để nói nó là biết. Phải thêm một cái nữa thì mới không biết gì cả. Chưa đủ rồi. Bạn khác đi. Ai chờ lấy ví dụ dụ đi. Tuệ ma. Tuệ tuệ ma. Bề ma. Bề ma. Tuệ ma. Tên mới đúng không? B ma b ma b ma b sư phụ con nó ra trong biết thì chưa đủ để cái lận nó là biết sư phụ nó như là cái hình trên gương ấy thì cái hình trên gương nó không thể tách rời mặt gương không bao giờ có thể tách rời được vậy như thế hiện ra này ngoài việc nó tưởng tượng ra thì nó chính là biết bởi vì bởi vì nó không thể không thể tách rời đúng rồiới không nhiều vấn đề chưa lúc con cũng thử hỏi con tách được khỏi biết không ờ sao không phát biểu rồi mỗi bạn n cơ nhá N c được chưa hoô nhờ? Đấy Thanh này, Hồng Liên và B đều nói đúng là một cách rất tự nhiên. Ấ là thế nếu chỉ có biết thôi thì cái này là cái gì đúng không nhỉ? Cái này là cái gì? Nếu chỉ có biết là cái gì? Cái gì mà lại không tch ra khỏi biết được? Đã bao giờ con thấy cái tưởng tượng đấy khỏi biết được chưa? Buổi sáng thì mình đồng ý tưởng tượng rồi nhưng mà đã bao giờ thấy cái tưởng tượng tách khỏi biết chưa? Còn đã tưởng tượng nổi một cái gì mà tách nó khỏi biết được chưa? Có tưởng tượng ra một con gà tưởng tượng chưa? Thì cái cứ tưởng tượng tách khỏi biết được không? Con ấy tưởng tượng một con gà lại tách khỏi biết đi. Cái tưởng tượng sao tách khỏi biết được? Con đang tưởng tượng thì ngay lúc đang tưởng tượng nó không thể nào tách khỏi biết được. Con chưa thấy khoảnh khắc nào một thứ mà lại trên đời mà lại tách ra được khỏi biết. Nên con chỉ kết luận được rằng gì? Nó vừa là tưởng tượng nhưng đồng thời nó là gì? Đi chính là biết chính là biết luôn đúng không? Vì thế nên là con dẫn con sang bước hai của thiền. Sáng nay sự nói là nếu mà số to thì dậy luôn còn nếu không thì mấy hôm nữa dậy đấy. Ai dạy phát thấy số này đáng dậy không? Phải dậy luôn nhá. Số này không dậy mới lạ đấy. Phải dậy luôn th tức thời không? Hồi này hồi này nó đang buồn nó được không? Bị chỉ tâm linh ấy. Hải Nam thư hướng Hải Nam đấy. Hải Nam là phải phát biểu là Thanh Hải thôi bao nhiêu? Số con bao nhiêu? B gì nữa 78 Hải Nam thấy sỉ nhục không ngay buổi đường nửa ngày đầu tiên trong khi Hải Nam số đư là bao nhiêu không phải mấy hay mấy d hôm đầu tiên con là mấy con nhớ là không nhổ đấy con sợ Hải Nam sợ sợ Thanh Hải chưa Thanh Hải thấy Thanh Hải đau lòng không đau lòng vượt qua sân tượng đau lòng không Thanh Hải nói mấy câu đây đơ mức cho Thanh Hải vượt qua thần tượng cũng là một điều đóng vui đang buồn thấy một số người là gì thầy ơ một số người lắm buồn đấy nó nói tâm trạng đấy tâm trạng cầm mic nó đâm trạng nào phát biểu tâm trạng của bạn đâ trạng tâm trạng là vẫn buồn sư phụ đấy thấy chưa buồn buồn là vì buồn con sáo buồn là vì con thấy các bạn tập số to mà không so sánh với thầy được thầy không thèm so sánh soánh Chị đâu mấy thầy đâu có không phải mấy thì chị sao mà thầy rồi thê ơi nhưng mà sự ơi con cũng muốn hỏi một chút ạ tức là cái lúc mà con đi bộ ấy thì đúng là con cũng bị chui vào suy nghĩ rất là nhiều à và con thấy là khi mà các bạn trình thì con thấy là trong lúc đi bộ thì mình có những lúc là kiểu như là nó nổi lên một cái nỗi sợ và tự dưng lúc đấy nó hỏi là ơ thế vì sao mình lại biết nhỉ và lại đi xoay lại một lần nữa được tức là cái Lúc đấy con lại bị đi xoay vì con thấy nếu con nỗi sợ câu hỏi phải là gì mới đúng? Đấy cái sợ này có hiện ra rõ ràng trong biết hay không? Nhớ chưa? Đấy nhá. Vâng. Sợ mà đi xoay là tôi thành giả quay lại rồi. Đúng rồi. Thì thì con nhận ra là à lúc đấy xoay là đã là quay lại một cái tôi đi xoay rồi. Đúng rồi. Nếu sợ thì hỏi là cái sợ này hiện ra cho biết. Sau đó để ý vào đâu? Thì lại ý để ý vào cái kinh nghiệm. Kinh nghiệm chứ không phải để ý vào đâu chứ phải để ý vào cái cái cái một vật hay một nỗi sợ. Đ đúng rồi. Hỏi xong thì nó kinh nghiệm. Chứ không phải đi vào nỗi sợ. Dạ. Trước khi hỏi lý nỗi sợ thoải mái. Được chưa? Dạ. Hỏi xong con phải rời khỏi sự chú ý khỏi nỗi sợ. Con để ý vào kinh nghiệm. Vâng. Chỗ này nhắc lại chỗ này chỗ rất mấu chốt nhá. Mà sáng nay chưa nói này. Con đang có một nỗi sợ con hỏi là nỗi sợ này có hên ra do trong biết không? Thì lúc trước khi con hỏi thì con để vào nỗi sợ là đương nhiên rồi đúng không? Nhưng hỏi xong thì sao? Lý vào kinh nghiệm chứ còn lý vào nỗi sợ nữa. Đây là một chỗ rất mấu chốt. Nếu con không nắm mấu chốt này con vẫn để tiếp vào cuộc nỗi sợ. Vâng. Thì con thấy là đúng là do mình mất rất nhiều thời gian kiểu quay quay như thế, xoay xoay như thế và vẫn quay lại một cái tôi đi xoay ấy. Đúng rồi. Lưu ý cái quan trọng nhất là mình có thể trong lúc thiền có thể có nỗi sợ, có thể có cơn đau. Khi hỏi câu hỏi là cái này có những thứ này mọi thứ ra trong biết không? Thì mình sau khi hỏi xong thì mình phải rời sự chú ý khỏi cái nỗi sợ đấy để để ý vào kinh nghiệm. Được chưa? Người co có ai thấy mờ chỗ này không? Chỗ này mà không làm được là sẽ bị nhầm đấy. Vết th chắc lưu ý khi đang thiệt vô tình sự chú ý vô tình có sự chú ý vô tình có một sự chú ý vào một vật cụ thể Đây ví dụ nỗi sợ thì sau khi hỏi ng kép nỗi sợ này có hiện ra rõ ràng trong biết không? Đúng không các em? Con cần rời sự chú ý khỏi nỗi sợ để và để ý vào kinh nghiệm. vào kinh nghiệm ngay bây giờ. Ngay bây giờ và thấy nỗi sợ hiện ra rõ ràng bên trong không gian nhận biết Chấm nếu con không rời sự chú ý khỏ nội sợ thì con không thể cảm nhận được không gian nhận biết. nơi nỗi sợ xảy ra. Nên dù trả lời là có thì cũng chỉ là kiến chứ không phải là thiền. Nào ai đọc lại đi. Alưu ý khi đang thiền vô tình có sự chú ý vào một vật cụ thể phẩy. Ví dụ nỗi sợ thì sau khi hỏi mặc kép nỗi sợ này có hiện ra rõ ràng trong biết không? Đóng ngặc kép, Con cần rời sự chú ý khỏi nỗi sợ và để ý vào kinh nghiệm ngay bây giờ và thấy nỗi sợ hiện ra rõ ràng bên trong không gian nhận biết. Chấm Nếu con không rời sự chú ý khỏi nỗi sợ thì con không thể cảm nhận được không gian nhận biết nơi nỗi sợ xảy ra. Nên dù trả lời là có thì cũng chỉ là kiến chứ không phải là thiền. Rồi được chưa? Nghĩa đây là rõ ràng rồi đấy đúng không? Đây là rõ ràng đấy. Bởi vì cái này là cái sáng nay cũng chưa dạy chưa nói rõ thì thêm cái này vẫn là sẽ đủ. Thế cái pháp thì nó đơn giản hay là khó khăn? Dễ chứ đúng không? Nhìn số con là biết rồi. Dễ gì hội này cứ há miệng hấp miệng nãy giờ dễ chứ tỏ các con kém các bạn giỏi thế thôi. Đâu nhờ người ta giỏi thế người ta xung to mình Nào m hỏi gì đâu? Sau sau sau gì nhỉ? Cái này nhỉ thành 11 rồi có ai trên 10 đâu không? Ok thế chuyển sang đi bộ đi. Đi bộ nhất là ai? Lại Nguyên Nguyên Th về đi về đi. Cứ về đi. Cứ về đi. Nhì là ai? Nhì làng văn trường. Ok. Đúng là từ Chi gì từ chi phát triển quá thì nữa đi bộ còn đấy gì nữa. Con lúc đi bộ thì cái phần xoay logic con xoay đơn giản hơn cái lúc mà ngồi ạ. Lúc ngồi thì con viết chi tiết lắm nhưng mà bây giờ con nhận ra th ra lúc ngồi viết chi tiết bởi vì sợ không tự tin. Mà lúc đi thì con có cảm giác tự tin hơn. Xoay xoay logic để để xem mình là ai á thì con cũng hỏi đầu tiên ấy mình có phải thân thể này không mình cũng kiểm tra đúng như bài thôi ạ. Xong mới hỏi mình có ở trong cảnh không, cảnh là gì thì thì kết luận là mình không phải thân thể và mình không ở trong cảnh. Thì con hỏi thêm thế liệu rằng có một cái tôi nào đang đi biết hay không? Thì thấy là ơ thấy cái tôi thì nó cũng chỉ là cái tưởng tượng thôi nên là không không thể có cái tôi được mà chỉ có cái biết thôi. Sau đấy con đi bộ thì thì không tức là con để ý vào cái kinh nghiệm tổng thể nó lúc thì có cảm giác lạnh, lúc thì thì thì lại mỏi chân. Nhưng mà con nhớ nhất là cái lúc cảm giác lạnh ấ thì có một lỗi sợ con định chạy về nhà lấy mũ nhưng mà bảo thôi cứ đi đã. Thế xong con mới hỏi nhớ ra là cái cái lạnh này cũng là ở trong kinh nghiệm thì mình hỏi luôn là dùng chính cái là ớt ấ cái lạnh này có hiện ra rõ ràng cho biết không ấy. Ừ. Xong con thả ra và cứ thế đi thì con thấy là thấy là ừ nó hiện ra rất rõ ràng trong biết và đồng thời ngoài cái lạnh ra thì nó nó hiện tổng thể cùng tất cả các thứ. Thì đúng như đoạn vừa rồi sụ giảng thì mới thấy là lúc đi bộ thì con mới rời được sự chú ý khỏi vật mà mình để ý được vào kinh nghiệm tổng thể. Còn lúc ngồi thì bị nhầm đạn kia. Thứ còn đấy là cách tập một cơ nhá. Rồi sao còn ai trên dưới kia dưới trường là ai thanh thế b qua ngoại ngoại đấy. Hình ngạnh Minh Thạch hay trình bày đây. Ừ đi bộ thì con cũng xoay lúc thích lúc đầu xong rồi là hỏi và để ý và hỏi mọi thứ có hiện ra rõ ràng trong biết không và để ý thôi ạ. Thì thì đúng là đi bộ thì kinh nghiệm nó nó cứ liên tục hiện tan rõ ràng nên là cũng không là ít bị để ý vào một cái một cái vật hay kinh nghiệm gì đấy ạ. Ừ. Ờ đi đi thì lúc đi thì à có có thể là để bị để ý ví dụ như đi gặp các bạn thì bị chú ý vào ấy thì một là không tự nhiên nó không chú ý nữa, hai là ờ khi những cái lạnh hay là những cái suy nghĩ thì con cũng hỏi thẳng là nó có hiện ra rõ ràng trong biết không. Thế sau đó thì lại để ý với kinh nghiệm thôi ạ. Ừ chuẩn mực thôi đúng không? Vâng, chỉ đơn giản thôi ạ. Thế thôi mà được một cờ đấy nhá. Một cờ đấy. Chỉ đứng chuẩn mực thôi. Minh Thành có gì khác không? Nếu khác thì trình bày không thôi. Còn Nó không biết có sư phụ đo đúng rồi. Ý là con có hai lần đo thì là tổng hai lần hay là cái trung bình là sư phụ đúng không? Ý là con có hai lần con đi á thì lấy 18 là sư phụ đo là một lần trung bình hay là cả hai lần? Không không rõ. Câu hỏi không rõ ràng thô đo lại thế mà đo lại đấy đo lại chư th có hai lần đi nên là câu hỏi không rõ ràng nên là sẽ đo sẽ không chị câu hỏi nó sai thì đáp án nó sẽ sai nên là phải đo lại nhá. Câu hỏi lọc lại đi. Khi bộ có 2k thì k đầu tiên thì có hai K1 thì được phút. K1 được 18 phút. Đ thử K2 xem đo K2 có hai 18 phút thế thì con con biết cái chỗ rồi bởi vì là chắc là có cái điểm này có thể chia sẻ được ấy là cái phần à Thực ra lúc đầu mà khi con ngồi thì đúng là cũng viết giống như em bán trường là mình cũng hơi sợ một tí. Thế là mình viết rất là đầy đủ. Mình ngồi mình phải tầm bảo là 10 phút nhưng lúc đấy mình thấy 10 phút không đủ thế mình viết tầm cũng phải gần nửa tiếng ấy. Ừ. Thế là viết hết tất cả. Nhưng mà ý là con con thấy hôm nay có một cái ý mà mà con sáng lên ở cái chỗ mà cái đoạn suy luận và tưởng tượng ấy thì con cũng viết ở trong cái cái phần mà mình có ở trong cảnh không thì con biết là những cái này nó là cái gì ấy. Thì ví dụ như ở những cái này thì con khẳng định ở đấy nó là ngày xưa con chỉ biết là ấn tượng màu sắc âm thanh và cảm giác suy nghĩ thôi ấy. Nhưng bây giờ thì nó tất cả đấy nó như là đều là tưởng tượng ấy. Nó không có sẵn ở đấy và không có bản chất ấy. Thì tựng mình mình thấy hôm nay được biết sao các bạn cao chưa? Hồi này biết sao cao chưa? Thì các bạn được dạy tưởng tượng ngay từ đầu các con nửa tháng một tháng sau mới được dậy nên là số nó khác. Ừ. Thế thế đây. Ờ tin buồn không? Lần sau cứ cứ thôi nhá. Lần sau cứ xin vào nhóm sau đi cho chắc cho yên tâm. Thì ngay cả cái đoạn mà phá thân thể thì con hỏi cũng hỏi là cái cái ghi á là thân thể này có thật hay chỉ tưởng tượng ấy thì đúng là khi mà viết ra thì đúng là nó đu ngày xưa cũng chỉ là gọi là kinh nghiệm ấn tượng màu sắc cái ân có sáu thứ thì không phải thân thể nhưng bây giờ là toàn bộ cái đấy nó cũng là tưởng tượng ấy thì thân thể hóa ra nó còn đoạn sau nó còn gọi là đ sau là suy luận ấy thì tự đưng lại càng thính không thật của cái thân thể bước một là biết đúng không đầu tiên là luôn biết đã lúc đấy chưa tưởng tượng gì biết đã bước hai là gì mới có tưởng tượng cn tượng giác quan nó sinh ra ở bước nào tưởng tượng ở bước tưởng tượng tưởng tượng xong bước ba mới là gì suy luận vậy thân thể nó làm bước nào ở bước suy luận rồi cái tôi làm bước nào suy luận suy luận rồi như vậy tôi thân thể toàn là ba hết nó còn chưa có nó tưởng tượng cơ biết thì không có cái gì hết rồi nhá tưởng tượng toàn chứng giả nhưng mà cái suy luận đấy nó mới tạo ra thân thể và tô nhìn vào đống màu thì mới ra thân thể và ra tôi chứ có phải tôi là mãi sau mới đến không anh là người đến sau nhưng mà ngày xưa đến sau một bước thôi. Còn ngày hôm nay thấy gì? Sau hai trận anh bước sau anh đến sau hai người khác eo thế làm sao mà câu chỗ cho anh được. Anh đến sau hai anh khác thì anh là thế nào? Anh mãi mãi là người đến sau luôn. Bài hát này phải tìm một người hát bài đấy nhá. Đòi là người đến trước. Thế anh lại đòi là người đến trước. Anh mãi mãi là người đến gì? Sau sau. Ở đây ai đã là người đến sau rồi chưa? Sau sau cổ sau mình thích một cô này. Xong cô yêu một người xong mình ngắm cảnh cô một người xong mình lại ngắm cảnh côi người khác mình là người đến sau sao ai trải qua chưa đây sư phụ là người trải qua này yêu đơn phương nó khổ lắm hiểu không mình luôn là người đến sau sau bao nhiêu lần sau luôn lần lượt thấy cô yêu một anh xong rồi cô thấy cô yêu anh khác mà mình vẫn mãi mãi là gì là người đến sau mới sau n lần đau không đừ thế mà lại bảo anh anh lại tự nhận là người đến trước đúng là bị lừa không thế tôi lúc nào tin nó sẵn đấy trước Nhưng mà không nó là người đến sau luôn. Cái gì mới thực sự là người đến trước? Biết biết. Anh bước một đó là gì? Anh mãi mãi là người đến trước là anh nào? Anh biết anh biết. Còn anh tôi thì mãi mãi là người sau. Người đến hôm nay còn là gì? Sau của người sau nữa. Người sau biết xong rồi mới suy luận sau đó mới à mới tưởng tượng xong mới gì? Đúng rồi. Rồi đấy mình thành tự thằng đấy đúng không? Vâng. Thế lúc mà khi mà viết kết luận mà xoay cái lối k mình là biết ấy thì tự tức mình thấy ừ mình đang biết nhưng thực ra mình đã viết ở đấy thì mình ú đúng rồi. Chỉ có cái đang biết và không có tôi. nó không có thân thể rồi. Thế tự ngay cả câu đầu tiên mình đã thấy là nó không có cái mình ở đấy thế chỉ có biết rồi. Xong câu thứ hai là ơ thân thể không biết quá không có thân thể như còn biết cái gì nữa. Xong câu thứ ba là ơ thế những con thứ còn lại nó cũng chỉ là suy luận tưởng tượng nó thì ngày xưa bảo nó có tính biết thì bây giờ nó còn là tưởng tượng suy luận thì nó còn biết cái gì nữa. Thậm chí còn chả có nó mà nói với đ biết ấy tựng là chỉ còn đúng cái biết thì mình gọi là mình là biết thì gọi là để gọi gọi là cho vui thôi chứ một cờ nhá. Một cờ phát hiện rất quan trọng cực nhanh đúng không? Ngày xưa phải phá thân không đi biết. Bây giờ gì Qua ba bức này thấy ngay là gì? Thân nó không thể có thân vì thân là suy luận làm sao đ biết được? Thân chưa từng biết. Ngày xưa phải là bài thơ dài tám khổ sụ ấy. Bây giờ một phát thấy ngay là gì? Thân là cái gì? Suy luận sau. Suy luận đến sau cái gì? Tưởng tượng. Tưởng tượng đến sau cái gì? Sau biết thuê gì con thấy mạnh quá ý là con đoạn thế con thấy đúng là mạnh. Nhưng mà lúc đúng là nó phân biệt giữa cái thiền đi bộ và cái thiền ngồi thì đúng là nó nó phân biệt ở chỗ là lúc mà ngồi thì đúng là nó chưa quen. thì nó cứ để để ý lưng tinh và nó chưa rời được cái sự chí ý vào một cái vật. Thực ra đúng là vẫn sử vật nhưng mà lúc lúc lúc đi bộ thì con thấy là à cái sự mà để ý lung tung nó còn nhiều hơn ý là không như các bạn là ví dụ các bạn đi thì các bạn sẽ không để ý mà lúc đang ngồi thì con thấy rất là tĩnh tại rất là bình an nhưng mà đi bộ nhá là hết nghĩ về gái này xong rồi nghĩ về công việc tức là nghĩ lung tung hết cả lên con tưởng chắc đo hôm nay kiểu thôi mong được 1 phút là may rồi ấy ý là lúc ấy con ngồi con nghĩ thôi kiểu con chán đến mức mà sao mẹ sao đi kiểu gì mà kêu nghĩ linh tinh này nhưng mà lúc đấy con sau con nghĩ Th con nghĩ lại không? Mình không không tập thế nữa. Mình mình thử lại đi, mình hỏi lại ấy. Thì con trong cái câu hỏi con thì con bảo là à lúc mà có suy nghĩ bắn lung tung ấy thì mình hỏi thì mình thấy là à mọi thứ bao gồm cả những cái suy nghĩ lung tung lung tăng này ấ thì nó hiện ra ở đâu? Thì tự dưng cái cái cái sự như kiểu chi phối của cái suy nghĩ này thì nó không không còn mạnh nữa, tức là quay lại hẳn kinh nghiệm luôn. Thì con thấy cái đoạn mà khi mà mọi thứ bao thì con bảo là à mặc bao gồm cái cái suy nghĩ linh tinh này. Xong ví dụ có lúc sợ chết rồi hay là mình chưa suy ra ở đâu tương đương với cả là có hiện ra trong biết không? Vâng. Đúng ý chưa? Hỏi câu kia cũng được nhưng mà bản chất là tương đương nhau à. Con hiện ra ở đâu? Ô chết nói đúng là nó cũng không điều khiển à con hiện ra rõ ràng trong biết không chứ không phải hiện ra đâu. Nói đúng không có điều khiển vãi chưởng. Tức là ý là mọi thứ bao gồm những suy nghĩ này xong rồi nó có đi khi đúng là nó cũng có sợ như hành giả như mà như chị chị chị Thanh Hải nói thì con cũng chỉ thừa nhận thôi. À mọi thứ bao gồm cả cái cái cái ảo ảnh cái tôi hành giả. Bởi vì mình lúc bước trước mình đã sắp quyết là cái hành giả nó là cái cái cái tưởng tượng c tậ à cái suy luận sau cái tưởng tượng biết rồi thì nó không có rồi thì nó chỉ ảo ảnh trong trong biết thôi. Thế mình thấy là à thế thì cái mọi thứ bao gồm cả cái ảo ảnh hành giả này nó có hiện ra rõ ràng trong biết không? Tức là cứ hỏi con mọi thứ cái gì nó hiện ra thì con hỏi cộng cái đấy mà con đang bị chú ý vào cái gì ấy thì con cộng vào trong cái cái câu của con thì tự dưng con thấy ơ nó dễ thật chứ nó không còn khó như ngày xưa là phải xoay cái gì đấy. Thế rồi xong khi hỏi xong thì đúng là cứ để ý và cái kinh nghiệm nó nó đúng là nó dễ thì c con thấy là nó nó dễ ở đấy chứ còn ngay cả ví dụ mình cũng sợ là ồ chết rồi mình nghĩ về cái này nghĩ kia chắc là không tập được đâu. Nhưng mà ngay cả cái nỗi sợ hiện ra đấy thì mình cũng mang nó vào con đường luôn. Tức là mình mọi thứ bao gồm cả cái nỗi sợ này thì nó hiện ra rõ ràng biết không? Thì cứ cứ hỏi liên tục như vậy thì mình không sợ cái việc bị chui vào suy nghĩ nhiều nữa. Anh cả hỏi là à mọi thứ bác ông cả đấy nỗi sợ rồi là cái sự ừ để ý linh tinh này. Nhưng mà có có con mấy bắt quả tang mấy lần là nó cũng cả cái là là mọi thứ là tưởng tượng luôn ấy. Thì là ví dụ như ở nhìn một bạn ấy thì con tưởng tượng ra là bạn đấy là bạn nào rồi nhưng hóa ra là không phải. Tức là con thấy ôi kiểu kiểu hóa ra tưởng tượng tức là nó là cái suy luận không phải là bạn đấy ở đấy. Thậm chí ví dụ có cái đoạn con đi vào từ tối ấ thậm chí nó còn tưởng tượng tự tương nó cứ b An tưởng tượng như kiểu giống như một con ma hay là thậm chí cái mộ cơ. Tức là con thấy là ồ hóa ra nó mà rất sợ nhưng mà ý là vào đối diện vào ơ thì thì vẫn hỏi câu lên mọi thứ và nỗi sợ bao có hiện ra rõ ràng trong biết không ấy. Nhưng mà mình thấy kinh nghiệm là nó ở cái phía phía của nó ấy thì đúng là nó là tưởng tượng thật bởi vì là đâu có cái mộ đấy đâu. Nhưng mà cũng hỏi giống câu của Thanh là mình cũng hỏi mình cũng kiểm tra chắc chắn thêm cái ai đang nhìn vào cái kinh nghiệm này nữa thì kiểm tra chắc lại thì nó có đôi khi nó hỏi thêm là à mọi thứ bao gồm cả cái cảm giác tôi đang nhìn này thì bởi vì nó không phải là hết cái cảm giác tôi đang nhìn. Tức là ngày xưa con cũng sợ là tập mình phải hết cái cảm giác về về về tôi đang nhìn tôi làm gì ấy. Nhưng mà tự thương khi mà hỏi câu đấy thì mình đã xác quyết là cái tôi đang nhìn nó là cái suy luận rồi thì mình không sợ cái cái cái suy nghĩ nữa. Mình hỏi là mọi thứ bao gồm cả cái ảo giác tôi đang nhìn này thì nó hiện ra rõ ràng trong biết hay không thì đúng là hỏi rất là tự tin ý là cái tự tin về cái việc mà thực hành với những cái cái vô minh bên trong ấy thì ngày xưa mình rất sợ thì mình phải xoay solic thậm chí xoay solic để để xóa sạch cái cái nỗi sợi đi. Nhưng bây giờ không cần phải xóa mà nó là trở thành cái cái người bạn để để soi sáng cái biết ấy thì tự ta thấy là rất là tự tin. Hay quá. Hay không như vậy là khi con đang thiền rồi thì có gì hiện lên thì hiện đừng có dùng xoay logic. Đấy là một thành hành giả sợ hãi đi xoay cho yên tâm thôi. Con dùng thẳng cái mà pháp thiền của con đấy đúng không? Nỗi sợ này cảm giác có tôi này. Dụ cảm giác có tôi đi rõ ràng trong biết không? Đúng chưa? Được chưa? Rồi tốt xong mình thành làạnh ai hạnh hơn cơ à. Qua Tứ chi quá. Tứ chi phát triển quá. Ok. Rất tốt. Ờ ờ cái đoạn mà ngồi á thì con cũng xoay lp bằng cách viết thì thời gian thì cũng hạn hẹp nên là con viết con cũng hơi căng. Ừ. Còn qua cái đoạn mà đi bộ thì con chỉ đọc to lên thôi chứ con không biết nữa. Tức là khi đọc to thì hả? Dạ. Thì làm th Tùng bước. Bước một là đầu tiên cũng làm bước một của sư mẫu kinh nghiệm này có vấn đề gì không? Sau đó sang bước hai thì con cũng đưa từng cái mô hình tại sao là mình tin mình là cái thân thể này thì đấy là đ xoay hay là đấy là đi bộ đây là thiền. Dạ xoay à đoạn nào xoay xoay có cần kể không? Dạ kể thiền đâu. Ờ thiền thì ờ tự nhiên bước bước ra đi cảm thấy nó rất là kiểu như là cảm giác là ủa lần đầu tiên trong đời hành giả mình thấy thiền nó dễ thiệt đấy. Không là ngày xưa con nghe chữ thiền là con gọi là sợ hãi. Trong là tim chịu không nổi thì tại vì lần này nó khác ở chỗ chọng hóa cao quá. 3,5 lần là bao nhiêu lần nhỉ? Dạ 3,6 lần thảo nào chữ thiền với các bạn nặng một thì con nặng lên gì nặng lên 3,6 3,6 cái đó là đời thôi. Đùa đùa đùa đùa đùa đùa tu với kinh hơ đùa cho vui. Tế đâ thì con con thấy khác một chỗ là cái lần này đi thiền thì con không cần phải chống lại một cái kinh nghiệm gì hết. Tức là có những cái hiện ra hiện ra thì bởi vì bài tập là chỉ cần xem nó có hiện ra trong biết hay không mà cái kinh nghiệm này lại không thể nào tách rời khỏi cái biết. Thế là kinh nghiệm hiện ra không cần chống lại gì hết, cứ hiện ra thoải mái, suy nghĩ, căng thẳng, lo toan cái gì công chỉ kiểm tra nó có hiện ra ở trong biết hay không. Thế thôi. Thế là thấy ô kiểm tra là đúng đúng có biết. Thế có biết thế là có biết thế thôi. Đơn giản kiếm một cờ đơn giản không? Thế thôi. Đấy. Một cờ được rồi. Ok. Đó là Chưa có ai hỏi gì không? Không sự nâng cấp bây giờ luôn này. Chưa rõ ràng thì hỏi chứ còn không là sẽ nâng cấp. Đấy hỏi đúng ví dụ con đang đi bộ xong thấy Mỹ Nga đi tới thì lúc đó tự nhiên có chữ Mỹ Nga thì con vô con k ơi Mỹ Nga này là suy luận và kể cả cái hình đấy cũng là cái ấn tượng thì có được không hay con phải hỏi là hiện ra trong biết không? Được cũng được vấn đề gì tức là lúc nó hơi dùng kiến chỗ đấy thì vẫn được cũng được vấn đề gì. Nếu kiến xong mà con thấy cái biết thì ok. Nếu kiến xong con không vẫn thấy mờ mịt thì phải hỏi. Mẫu chất là con có thấy hiện ra trong biết không? Con phải nắm mấu chốt đúng chưa? Thế con thấy Mỹ ngà tưởng tượng xong thấy ô thế rõ ràng quá biết quá tưởng tượng mà. Bản chất thấy một thứ nó tưởng tượng chính là thấy cái biết rõ ràng đúng không nhỉ? Vì cái thứ che biết đã bị biến thành tưởng tượng mất rồi. Cái thứ a thứ b thứ c che biết bây giờ chỉ là tưởng tượng trong biết thì có phải là biết rõ ràng không? Cuộc đời chỉ tựa chỉ tựa. Bây giờ con đổi chữ phim chữ tương này. Tượng cuộc đời chỉ tựa tương trong biết tưởng tượng đấy. Tương tượng cuộc đời chỉ tựa tương trong tương trong biết cảnh hiện rồi ta. Đấy cái bài hát đấy phải sửa lại một chút nhá Minh Trang nhá. Minh Trang phải tìm cách sửa thế nào sửa đi. Cuộc đời chỉ tự tương cho biết phiên bản nội bộ thôi. Bản lưu hoạch nội bộ nhá. Bảo bạn kim cương ai ấ nhởng. Hồng Anh nhá. Sửa xong cho nửa cơ. Ừ. Cuộc đời chỉ tựa tương cho biết. Vâng. Bản trị nhóm từng này người nghe thôi. Ra ngoài xã hội vẫn là phim chong biết. Th sữa thân tượng thì tướng tượng nghe nó không vấn cuộc đời chỉ sợ tượng biết tương trong biết tưởng được không được tưởng trong biết nhá tường là chuẩn nhất nhá cuộc đời chỉ tưởng cho biết tương là trong đầu có chai chị dầu đấy có thấy thầy con không sôi thịt không thế mà cứ thần tượng người ta Tô cuộc đời là tưởng tương trong biết. Cuộc đời là tưởng tượng trong biết. Cuộc đời chỉ biết. Cuộc đời chỉ tưởng tượng trong biết. Ok. Rồi. Cuộc đời chỉ tượng biết nhá. Bản lưu hình lệ bộ 20 bốn mấy người nhá. Cuộc đời chỉ tưởng tượng trong biết. Cuộc đời chỉ tưởng tượng trong biết. Ok rồi. Ngon rồi. May quá không là chai xì dầu hiện ra. Chẳng ai hiểu sự nói gì thấy chai xì dầu. Cuộc đời chỉ tưởng tượng trong biết nhá. Minh Trạng ông anh nhá. Cuộc đời chỉ đời chỉ tượng được cơ dành cho con nhá. Cuộc đời chỉ tưởng tương tưởng tượng trong viết. Cuộc đời chỉ tưởng tượng trong cuộc đời chỉ tưởng tượng trong viết. Ok. Sáng sửa chưa? Các con vượt trội lên cho các bạn vì con được dạy là tưởng tượng. Các bạn lúc đấy chưa được dạy tưởng tượng nên là các bạn vẫn thấy thật nó che kinh lắm. Khi thấy vẫn thứ thật nó che Cái biết cực mạnh luôn mới tưởng tượng cái 7 ngày thôi. Đấy các con công nghệ mới nhất rồi. Lấy số khác ngay. Được rồi. Bây giờ số sẽ nâng cấp một chút nhá. Chỉ thêm một chút thôi. Nó có thêm một câu hỏi nữa. Một chút thôi nhưng quan trọng hết đấy. Hỏi thêm một câu nữa nhá. Câu hỏi mới là cái này có tách được khỏi biết không? Nếu có cái cái gì đó thì hỏi cái này. Nếu không thì là mọi thứ nhá. Cái này cái s cái xẹc cái mọi thứ. Mọi thứ xẹc cái này đúng hơn. Mọi thứ xẹc cái này có gì có tách được hỏi biết không? Hỏi thêm một câu nữa. Sau khi hỏi câu kia và thấy rõ ràng là gì? Hiện ra cho biết rồi nhá thì mới hỏi chứ không phải hỏi câu liên tục với nhau đâu. Con hỏi câu một thấy rõ ràng mọi thứ hiện ra trong biết rồi. Hỏi thêm câu hai là cái này đúng không? Nếu mà con có một cái gì đó Hoặc là nếu mà không có cái nào hết thì mọi thứ thôi nhá. Ví dụ trong trường là nỗi sợ là nỗi sợ đấy. Nỗi sợ này đúng không? Có tách được khỏi biết không? Còn trong chả có thứ gì cả. Chỉ có một kinh nghiệm thì cái này có thì mọi thứ có tách được khỏi biết không? Được chưa? Hỏi xong thì mình làm gì? Ngồi nghĩ luôn là không. À không con phải nhìn kinh nghiệm. Vẫn thế thôi. Vẫn nhìn kinh nghiệm và thấy gì? Đố con rách nổi cái gì khỏi biết được. Đúng không? Con nhìn kg nghiệm thấy ngay là sao tách nổi cái gì khỏi biết. Đúng chưa? Sau khi hỏi xong nhìn vào kinh nghiệm và thấy rõ mọi thứ không thể tách rời khỏi biết và là một phía. Đấy quan trọng nữa là một ph Giống như hình ảnh trong quả cầu phê trong suốt không thể tách khỏi cầu ph trong suốt và là một với quả cầu ph trong suốt. Hình ảnh trong c không thể tách rời khỏi pha lê và là một với pha lê. và là pha lê luôn đi. Bỏ chữ m là một pha lê và la pha lê giống như hình ảnh trong quả cv trong suốt không thể tách rời với pha lê và là pha lê a đọc lại câu đây nào. Câu hỏi 2 đọc đi. Không học à con xin đọc ạ. Câu hỏi à câu hỏi nâng cấp ạ. Hỏi hai. Nâng cấp hỏi hai. Câu hỏi hai. Câu hỏi một và câu hỏi hai chứ không phải là nâng cấp câu một đâu nhá. Câu hỏi hai là thêm vào đấy. Câu hỏi hai. Câu hỏi hai là thêm vào thôi chứ phải là mình mình nâng câu lên. Câu hỏi hai là câu hỏi thêm vào. Sau khi hỏi câu kia mà thấy như thế rồi hỏi thêm câu hai. Đâ ạ. Câu hỏi hai thêm vào so với câu tiếp theo câu hỏi một mở hoặc là hỏi tiếp sau khi đã xong thực hành xong câu hỏi một hỏi sau khi đã thực hành xong câu hỏi một đúng không ạ? Đúng rồi. Ngạ câu hỏi hai. Hỏi tiếp sau khi thực h hành câu hỏi một sau khi đã thực hành xong sau khi đã thực hành câu hỏi một thành xong xong ừ nghĩa là phải thấy một cứ biết rõ ràng mọi thứ ra đấy rồi đã xong mới hỏi câu này câu hỏi hai hỏi tiếp sau khi đã thực hành câu hỏi một xong xong hỏi một hành xong hỏi một cái gì Chị đọc câu hỏi hai hỏi tiếp cái gì nhá. Đ em đọc câu hỏi hai. Mở ngoặc hỏi tiếp sau khi đã thực hành xong câu hỏi một đóng ngoặc. Mọi thứ đã mọi thứ xảy ra. À từ từ mọi thứ xược cái này rồi. Xc này có tách được khỏi biết không? Có tách khỏi biết được không? Có tách. khỏi biết được không? Ừ không có tách khỏi biết được không? Sử lại đi. Tách khỏi biết được không? Con đọc lại. Mọi thứ sạc cái này có tách khỏi biết được không? Ừ. Dấu chấm hỏi. Sau đó nhìn vào kinh nghiệm và thấy rõ mọi thứ không thể tách rời khỏi biết được và là một với biết. Giống như Hình giống như hình ảnh trong quả cầu pha lê trong suốt không thể tách rời với pha lê và là tch không thể tách không thể tách khỏi pha lê không thể tách khỏi pha lê quả tổ pha lê không sửa rồi th tách khỏi pha lê và khỏi với phê và là nấy chưa phải bảo là không là 1 rồi và là Con đọc lại ạ. Ừ. Mọi thứ xẹt cái này có tách khỏi biết được không? Dấu chấm hỏi. Sau đó nhìn vào kinh nghiệm và thấy rõ mọi thứ không thể tách rời khỏi biết được và là một với biết. Giống như bỏ chữ được đi. Bỏ chữ được đi. Không thể có thể khỏi biết và là một biết không cần chữ được đấy nữa. Sau đó nhìn vào kinh nghiệm. và thấy rõ mọi thứ không thể thách tách rời khỏi biết và là một với biết. Ừ. Chấm giống như hình ảnh trong quả cầu pha lê trong suốt không thể tách khỏi với pha lê và à không thể tách khỏi pha lê. Khỏi pha lê. Ừ. Và là một và là pha lê đúng không ạ? Phê luôn đúng không? Phê là Không thể chắc khỏi pha lê và là vừa phê vừa la sớ không pha lê phê vừa đấy con hỏi thêm câu này cái này đúng không nỗi sợ đúng không hoặc là mọi thứ nếu không có gì mọi thứ con con thấy cảnh thông này thôi con không có nỗi sợ không có gì cả thì mọi thứ có tách rời khỏi biết được không có tách khỏi biết được không tách rời chắc đi chữ rời vào chắc có chữ rời không có tách rời tách rời khỏi biết đ câu hỏi Câu hỏi câu hỏi có tách rơi khả biên không cho mạnh? Tách rơi tách rơi khỏi biện tách và rời thì quá mạnh rồi không thể luôn. Con nói câu đấy con nhìn được kinh nghiệm đúng không? Khi nhì con có thấy cái gì? Rõ một chữ không thử cách gì khỏi biết. Con th biết thôi đúng không? Có th tách khỏi có biết được không? Cách nào tách bây giờ? Không thể đúng không nhỉ? Và khi nó không thấy giờ biết thì nó Nó chính là gì? Đ biết thế thôi. Giống như là con nhìn vào màn hình tivi ý. Chàng trai cô gái có thể tách rời khỏi cái màn hình tivi được không? Và nó có làm một với mành tivi không? Nó giống như thế thôi. Ở đây ở đây con hỏi c đấy và con nhìn vào kinh nghiệm cảm nhận cái điều đấy thì con sẽ có một cái cảm nhận trọn vẹn về biết. Mọi thứ không những người hiện ra rõ ràng trong biết mà còn không thể rời khỏi biết. có đúng không? Hôm nay có một số bạn phát biểu rồi mặc dù chưa chụ chưa giảng nhưng mà mấy bạn nói rồi đấy. Đâu nó không không những là cái cái này cái tưởng tượng này nó hiện ra do trong biết mà nó còn gì nó không tách rời khỏi biết được. Lúc anh tách nổi đấy. Đ đ ai tách nổi và nó là một thì biết đúng không? Vì không thỏ tách rời được thì nó là một thôi. Giống hình ảnh trong bò l ph trong suốt thôi hình ảnh đấy. Nhưng mà khi đấy con kiểm tra thì nó sờ vào nó con sờ với pha lê hay sờ cái gì? Sờ pha lê hình trong gương thế thôi. Hình trong gương không trách rời với mặt gương và là mặt gương luôn. Con nhìn vào cái hình trong gương thì con đã nhìn vào đâu? Mặt gương. Hình trong gương là mặt gương có dễ hiểu không? Hiện trong biết là biết có dễ hiểu không? Thế hiểu hay khó hiểu không? Hiện trong biết là biết hình trong gương là thì khi con kiểm tra hai câu này thì con sẽ thấy con sẽ thấy một thứ mà sự gọi là chân thực tại. Thực tại thật sự đúng không? Thực Tức tại ảo là gì? Tức sáng nét mình có thị ảo là cái gì? Tôi tôi biết biết vật đúng không? Tôi vật có thật hết nhưng mà tôi biết vật bản chất là bước mấy? Trong ba bước là biết biết tưởng suy. Đúng bà biết mình gọi bà tắt là bà biết biết xong rồi tưởng tượng xong rồi. Thế thì tôi đang biết vật là bước mấy? Bước ba tận bước ba liền. Tận bước ba nghĩa là nó quá là muộn luôn đấy. Đến sau sau luôn. Tôi biết vật nhưng mà cả tôi và vật thì đều đều là mức mấy? là suy bén ở đâu nữa đúng không? Còn nếu tôi biết màu thì sao? Thì tôi là bước bức ba nhưng cái màu có thể là bước gì? Bức tưởng tượng là hai nhưng trong cả hai trường hợp nó đều tưởng tượng. Suy luận thì nó tưởng tượng mà đúng không? Cách gọi khác của tưởng tượng suy luận. Thế thì có phải là cái thế giới thực tại ảo là thực tại tôi biết vật không? Thế thực tại thực tại thật chân thực tại nó là cái gì? Biết Biết cái gì? Tưởng tượng ở trong gì? Cuộc đời chỉ tựa cuộc đời chỉ tưởng tương biết. Nói tương cho vui khả năng nam cho Khải Nam thô mà tập nhá. Xì dầu xì dầu. Cuộc đời chỉ tưởng tương trong biết. Nghĩa là cái thực tại thật là gì? Là cái biết nó biết cái tưởng tượng ở trong biết. Thực tại ảo là tôi biết vật. Thực tại Chân thực tại là biết biết tưởng tượng ở trong sư phụ ngồi đây thì sư phụ thấy cái gì? Thấy cái gì? Tưởng tượng trong gì? Con ngồi đây con thấy cái gì? Thấy gì? Cũng là sự của con cùng hồi căn phòng này. Sự thấy tưởng tượng trong biết. Con thấy gì? Con thấy sư phụ. Ơ con thấy sư phụ cũng chuẩn rồi đúng không? Đau không? Đau đau sư phụ thì từ biết con. Con thấy sư phụ nè. Nhưng mà sư phụ nghĩa là gì? Con thấy gì? Con không thấy tưởng tượng không biết nữa. Thấy gì? Con thấy cái vật chứ con thấy suy luận đâu. Con trong thế giới ảo của con thấy vật và con cho rằng người thấy là ai? Vì con thấy vật là thật thì con cho người thấy là thật luôn. Là trong thế con có phải thế gọi là tôi thấy vật không? Thế giới sụ là tưởng tượng trong biết không? Con nghĩ xem. đúng không? Thì ở bước hai ấy khi con thấy mọi thứ hiện ra trong biết và là biết ấy thì tự nó không còn là vật được nữa. Ở cái cách ở cái bước hai trong hai bước vừa sau ấy, bước một là có hiện ra trong biết không? Thì con th biết nhưng mà vật nói với con vẫn có thể là gì? Là thật. Như con hỏi câu này xong ấy vật tách rồi khỏi biết được không? Thì đương nhiên nó không tách rồi biết và nó là biết thì nó còn thật được nữa không? Không. Cái bước hai chính là bước dẫn đến việc là nó là không thật đấy. Cái bước hai nhá là dẫn đến việc gì? Thứ nhất là nó là biết và thứ hai nó không thật. Có phải là đúng là tưởng tượng trong biết không? Vậy ở bước hai xong thì con thấy đúng là tưởng tượng biết không? Vì nó là biết và nó không thật. Không thật và nó hiện ra rõ ràng đúng không? Thì nó là tưởng tượng ở gì? Ở trong biết. Cái bước hai vừa xong ấy nó dẫn con đến chân thực tại. Nếu chỉ bước một ấy thì nó chỉ chưa có chân thực tại. Nó có nửa chân thực tại thôi. Vì nó vẫn có thể cho rằng là vật gì? Có thật và có thật hiện ra rõ ràng trong biết. Nhưng bước hai con hỏi thêm một câu là nó có tách giờ biết được không? Con thấy gì? Không thấy giờ biết và là biết luôn. Thế nó còn thật được nữa không? Không. Con nhìn hình trong gương mà con nhận ra là nó là mặt gương thì nó còn thật được nữa không? Con nhìn cô gái chàng trai ở trên tivi, con nhận ra nó là mặt tivi thì có thể là chàng trai gái được không? Có bước hai dẫn con đến việc là thấy nó không thật không? Nó chỉ là cảnh trong biết, nó chỉ là tương trong biết đúng không? Bước hai con chỉ cần sắc quyết được rằng là nó không tách rời là khỏi biết và nó là biết. Chính là con thấy nó không thật rồi. Con không cần bảo là không thật, không thật, không thật, không cần nữa vì nó là biết rồi. Tự nó không thật. Con không bảo một câu không thật, con chỉ thấy nó là biết là đủ rồi. Tự nó trở thành gì? Không thật. Đấy. Thì đấy gọi là Tương trong biết đúng không? Nó không thật nó hiện ra trong biết thì gọi là tưởng tượng ở trong biết hợp lý không? Nó không thật mà nó khi là trong biết thì nó từ không biết. Đấy phải là một bước một cách để con thấy cái chân thực tại không đúng không? Nhắc lại là thự tại ảo là gì? Ảo thực tại là gì? Giả thực tại là gì? Tôi th vật chân thực tại là gì? Tưởng tượng trong biết. Ngắn gọn thế thôi. Bây là tôi thấy vật bây giờ là tưởng tượng trong biết. Cuộc đời chỉ Tưởng tương trong biết mặc dù chư biết từ tương là từ sai nhưng mà từ đấy nó hay hiểu không? Ấn tượng tâm thức hiện ra một chai xì dầu đấy cuộc đời chỉ tưởng tượng trong biết thôi chân thực tại khác gì thả thực tại mấy đâu cũng từng lấy cảnh nhưng hỏi trong hai câu thì sao Bước một thấy cái gì? Bước hai thấy cái gì? Ai trả lời nào? Ai trả lời thử xem hiểu vấn đề không nào? Hỏi xong thế gì? Hỏi trong đi nào. Ai số 3 năm sau viên là ai? 16 ng 16 Vũ Nga Mỹ Nga người yêu của vãi khủng. D vãi khủng nào thưa sư phụ là sau khi hỏi câu một xong thì con chỉ thấy có cái nền biết ở đấy thôi ạ. Vâng. Ờ đến câu hai đúng không ạ? Câu hai. Câu hai thì tất cả những thứ mà cố phân tách ra mình đang cố để xem có thể tách được ra không hay không. Tách ra được khỏi muốn n một vật đầu tiên nó phải gì? Phải tách được. Nhưng mà nó tách được gì đâu không tách được thì là nó chỉ là vì nó chỉ là sự tưởng tượng và suy luận thôi ạ nên không thể tách được đầu tiên nó là biết đã chứ biết là bước một chị không bước một con thấy không gian của biết ở đấy nhưng con chưa con chưa thấy rằng mọi thứ trong không gian đấy chính là biết vâng con mình thấy là mọi thứ rất rõ ràng ở trong biết thôi một bước một chỉ khẳng định là cái không gian rất rõ ràng nhưng mà mọi thứ hiện ra thì con chưa khẳng định được là nó là biết hay nó là cái gìạ bước hai con mới khẳng định được là gì nó là biết nó là biết vì nó không thể tách được khỏi biết không tách khỏi biết được thì nó là biết Đúng không? Mà nếu nó là biết thì tự nhiên nó không thể là bàn ghế nhà cử g cối được nữa. Vâng. Nó chỉ có thể là gì thôi? Nó chỉ có thể là biết thôi ạ. Tưởng tượng thôi. Là biết và vì thế nó chỉ là tưởng tượng thôi. Những cái mà bàn ghế nhà gế cố g tưởng tượng thôi. Tưởng tượng suy luận. Đúng chưa? Thêm mọi người nói nữ cho chắc đi. Sau sau của Nga chị Vâng có 16 rồi đấy. Vâng. Là Bây giờ không khi hỏi xong hai câu thì con thấy cái gì? À hỏi xong hai câu ấy ạ. Ờ hỏi xong từ câu một thấy cái gì? Ờ hỏi xong câu một thì là thấy cái biết ạ. Thấy cái không gian của biết. Vâng. Còn hỏi xong câu hai thì thấy những cái hiện ra ấy nó cũng là biết. Đúng rồi. Đơn giản không? Thế c con chỉ còn mỗi cái biết không? Đúng không nhỉ? Và cái là trải nghiệm chứ không phải là lý luận. Lý luận thì con nói từ bây giờ rồi. Nhưng con cần trải nghiệm cái đấy nếu không con chỉ là người thường thôi đúng không? Nếu không có chỉ có sổ đỏ thôi nó dễ hiểu hơn đấy đúng không? Trải nghiệm đấy xong thì gọi là có đất này mà xong này đo được số đất này đúng không? 6 phút này ừ mấy phút đấy? Đất đấy. Cái số phút của con là đất đấy. Tích đập đấy trong ngày tích được đất đấy. Thêm được 6 m² đấy. Kiểu kiểu đấy. Hôm nay tích thêm 6 m² rồi sư phụ ơi. Đấy đúng chưa? Mà con biết là tích cái này tăng cái gì không? Thì tăng được những gì không? tăng công đức, tăng dương khí, tăng rất nhiều thứ. Nó là nền tảng cho tất cả các loại các loại tên bộ của con đúng không? Ví dụ như là một cú nhảy mà con muốn nhảy tiếp nhá thì con phải có đủ công đức mới nhảy được. Trí tuệ không đủ nhá. Đây các bạn các bạn nhóm này mãi có nhảy ở đâu? Vì sao? Cái kho nó về gần xẹp về gần về không rồi không nhảy nổi nữa luôn. Bây giờ mình đang xây dựng lại kho công đức nên là cái công đức là nền tảng cho tất cả hạnh phúc tương đối của con. Vẫn vẫn vẫn hạnh phúc tuyệt đối không quan trọng không? Quan trọng đấy. Một cái đo rõ ngay là tăng gì? Tăng dương khí luôn sức khỏe trực tiếp luôn. Đấy ví dụ thế tí đo dương khí nhá. Đo không con chỉ tích thêm một số phút nhất định là dương khí tăng rồi. Đấy thì hỏi xong câu hai. Ấ hỏi xong c một thì con thấy không gian nhận biết. Hỏi xong hai thấy là cái gì trong đấy thì cũng là biết hết. Ngon chưa? Ngon chưa? Cái mà lâu nay chỉ có lý thuyết thì bây giờ nó biến thành gì? Trải nghiệm thành trải nghiệm. Cái trải nghiệm đủ nhiều ấy thành mặc định. Khi nào mặc định rồi thì thì ngon thật ngon xịn. Còn bây giờ đang đang tích đúng không? Nào m có hỏi chỗ này không? Nào cái này sáng mai thực hành không này bây giờ hỏi thêm một câu mà nhá. Cái này sáng mai thực hành xong lại đo này còn các con bây giờ có hỏi để làm rõ câu này thì hỏi thôi. Còn sau đấy nếu không thì sẽ chuyển sang đo dương khí với cả một số chỉ số đúng không? Con xin phép hỏi ừ hỏi đây. Con xin phép hỏi Google một tí là cái lúc nãy mà lúc mà sư giảng ấy bảo là thấy tất cả mọi thứ hiện ra trong biết ấy thì nó chỉ là cái và nó cũng chính là biết và nó là ảo không thật ấy ạ. Thì tự nhiên trong đầu con bắn ra logic là biết thì là cái thật. Bây giờ bảo một thứ hiện ra trong nó cũng là biết thì lại bảo là ảo tự nhiên con bị cấn lên cái đoạn mâu thuẫn chỗ đấy thì xin giả thêm ví dụ ví dụ cái màu nó có sẵn đấy. Tiêu không? Màu không ạ? Khi nó hiện ra trong biết xong nó biến mất hay là nó ở đấy mãi? Hiện biến mất ạ. Sao nó bảo thật được? Thật thì không thể mất được. Cái tưởng tượng nó hiện ra mất thì không thể nói thật được. Khi nó hiện ra trong biết giống hình trong gương ấy thì có thể nói hình trong gương là thật được không? Không. Cái biết là thật đồng ý. Nhưng cái hình trong gương thật được không? Hìnhương không. Làm sao có thể nói là hình trong gương vì hiện ra trong cái thật đấy. Nó cũng thật được. Hình trong cương hiện ra trong cái thật nhưng nó có thể là mặt có thể là thật được không? Không. Đúng rồi. Cái tưởng tượng trong biết dù nó có được hiện ra trong biết đi nữa thì biết là cái thật còn nó vẫn là cái ả. Cho dù hiện ra ngay trong biết. Dù chất liệu nó là biết thì nó vẫn là ả. Ta ngay lập tức. Đoạn đấy thì con thấy ok. Con bảo màu là thật hay hay là ảo? Con bảo màu là thật như con bị lừa rồi. Màu là cái tưởng tượng ra sao thật được. Dù nó tưởng túc nó tưởng tượng ra chất liệu nó là biết nhưng làm sao gọi là thật được. Cái biết là thật nhưng mà cái hiện ra trong biết thì không thật. Biết tưởng suy. Đúng không? Biết là thật thì không nghĩa rằng là cái tưởng hiện ra trong biết với chất liệu là biết thì nó lại là thật. Nó là cái thứ phải tưởng tượng mới có. Hiện ra xong rồi thì mất mất. Còn không cách thể nào nói là thật được. Mà cái thật thì nguyên tí lắc đầu tiên là nó không phải nó Có phải luôn luôn có thật luôn ở đấy đúng không? Nếu mất đi được thì không có thật nữa. Đây là chân thật chứ phải thật. À con phải nhầm thật với thật. Thật thường với thật chân thật. Cái thật viết hoa mà cái chân thật dú thường với chân thường ấy. Cái biết là cái chân chân thường chân thật. Những thứ khác ấy nó có thật và giả nhưng nó không thể nói chân thật được đúng không? Nó thật với cái gì và giả với cái gì thôi. Cái tưởng tượng ngay lúc hiện ra nó vẫn là giả vì phải tưởng tượng mới ra. Cái biết thì dù bất kỳ hoàn cảnh nào vẫn là thật vì nó vô điều kiện không phải tưởng tượng. Cái tưởng tượng lúc hiện ra ấy nó là tạm thời. Sao gọi là tạm thời? Nó mất đến. Còn cái biết thì có tạm thời không? Không không. Vậy thì cái biết luôn luôn là cái chân thật thật một cách vô điều kiện. Còn thứ trong biết ấy dù chứ liệu là biết đi nữa thì nó vẫn là thứ giả. Giả đầu tiên là vì nó không phải nó không có sẵn phải tưởng tượng mới ra. Cái giả rõ ràng quá gì nữa. Cái giả thứ hai là ngay hiện ra thì ở đấy có cái gì? Có nó không? Cái bàn hiện ra ở đấy có cái bàn không? Không. Màu đen khi hiện ra ở đấy có màu đen không? Không. Nó chỉ hiện ra nhưng mà khi con đến tìm ở đấy con chỉ thấy cái gì? Thì thế có biết ở đây. Thế có biết thôi. Vì thế không thể nói là cái màu đen là có thật. Nó hiện ra trong cái thật nhưng nó là cái giả. Nó có chất liệu là cái thật nhưng nó vẫn là cái giả. Có nó là cái giả bởi vì đấy hai lý do đấy. Không tưởng tượng thì không có. Ngay cả khi nó có đến đấy sờ vào thì cũng gì không có. Đâ nói hình này dễ hiểu nhất này. Ở đây thấy bao thấy ảo ảnh trên đường nhựa chưa? Nước trên đường nhựa chưa? Rồi đâ thấy chưa? Nào từng thấy nước trên đường nhựa. Nước trên đường nhựa thấy rồi đúng không? Thì co hỏi s hỏi coi là ngay khi nước ở trên đường nhựa hiện ra ấy thì nó có ở đấy không? Không có không. Con chạy lấy sờ có có ra nước không? Có ướt tay không hay nóng gian? Nóng gian đúng chưa? Con chạy đến gần thứ nhất không thấy nó nữa. Con nó sờ vào đấy thì nóng gian không thấy nước. Như vậy nước là thứ được tưởng tượng ra. Khi con lên trên một cái đường nhựa con thấy nước thì nước là hoàn toàn tưởng tượng. Dù nó hiện trên cái thật là cái nhựa là cái đường ấy, đường nhựa ấy. Nhưng nó vẫn là cái gì? Đường cườ giả giả hoàn toàn thôi. Giảm 100% hay là hay là có một cơ sở nào? Giả 100% nó không có cái gì đấy cả. Không có nước nào không có cái gì đấy cả. Thì cái cảnh hiện ra này cũng thế. Cảnh hiện ra này nó cũng giống giống như nước trên gì? Trên đường nhựa. Trên đường nhựa thôi. Nó là tương trong biết. Nó tưởng tượng ở trong biết giống hệt như là nước ở trên hiện ra thì tộ ra đúng không? Nhưng chạy đến sờ thì chả có cái gì cả. Chỉ có cái đường nhựa cái biết ở đấy thôi. Đúng chưa? Đấy thì để con hiểu đấy. Con có thể con có thể hiểu đúng ý dụ nếu con nghĩ về hình ảnh nước trên đường là thế nào là tưởng tượng trong biết giống như nước trên đường nhựa nhìn rất rõ đúng không nhưng mà chạy đến thì thực ra thực ra đấy chả có gì hết đúng chưa thì con của nó cái nước đây thật thật được nó là một cái tưởng tượng 100% ngoài ví dụ về hình trong Gương quả hình trong quả phê trong suốt ra thì con có một cái ví dụ khác nữa là nước trên đường nhựa để con hiểu cái tính tưởng tượng là thế này. Đúng chưa? Nếu mà nói về tính tưởng tượng thì nước chựa hay nhất luôn. Hình trong gương thì nói mạnh nhất là hình trong gương hoặc là hoặc là hình trong quả v trong suốt ấy thì là cái ví dụ rõ nhất để thấy là nó hiện ra trong biết và nó không tách khởi biết được. Nó chính là biết. Nhưng mà nếu muốn nó là tưởng tượng ấy thì phải dùng cái ẩn dụ hình ảnh về nước trên đường nhệm mới là chuẩn nhất. Hiện ra đến thật như thế luôn. Thật kinh khủng luôn. Đúng rồi. Nó còn nó còn cái đấy nó còn phản chế được cái xe đấy luôn. Nếu cái xe đi trên cái nước đấy con thấy nó hình bóng của xe in vào nước luôn. Kinh không thật lúc kinh khủng không? Con nhìn nó như một mặt nước phẳng nhá. Và một cái nếu một cái xe đi qua ấ con thấy cái bóng cây xe trong cái nước đấy. Trời ơi thật thế còn gì nữa. Hôm nào mọi người tìm cái video mà gửi cho nhau đi nhá. Trên mạng có video đấy hoặc ai đang tìm tìm hộ sụ cái gửi cho gửi nhóm nhóm thiệt một đi. Con thấy rằng là nếu mà nhìn mắ khác thường ấy thì còn không thể nào nói được là giả được. Nhưng mà thực ra chạy đấy thì sao? Không có chả có gì thì cái tưởng tượng cũng thế thôi. Cái từ b xung nó dạng con thế thôi. Nó chính như thế luôn đấy. Cái nước trên đường nhựa đâu có biết là tưởng tượng hay là suy luận nó ở mức tưởng tượng luôn. Còn nghĩ rằng nó là nước thì mới là suy luận. Đứa bé chưa gọi tên là nước nhưng mà thấy cảnh đấy vậy thì nó là tưởng tượng tưởng tượng đứa bé trẻ con nhìn vào bố không biết vào đ bố mình vì nó chưa có khả năng gì đứa bé quá đủ bé thì nhìn vào bố không biết đấy bố luôn vì nó chưa khả năng gì suy luận nhưng thấy màu đấy không có thì nó vẫn đang gì tưởng tượng vẫn đang ở chế độ tưởng tượng chưa có suy luận thôi thì nước trên đường nhượng cũng thế thôi khi con nhìn thấy ống nước đấy là đang gì tưởng tượng tưởng tượng còn con bảo đấy là nước thì nó là suy lận là tên nó là nước thì là suy lận Nhưng mà nhìn cái đống màu đấy lấp lánh lấp lánh trắng trắng ở đấy thì nó là tưởng tượng. Đúng chưa? Mọi thứ là tưởng tượng trong biết giống như là nước ở trên đường nhựa. Dễ hiểu không? Có sao hình ảnh nó có gần gũi không? Nước chỉ đường nhựa là cái rõ nhất gì nữa? Hiện ra rất rõ ràng nhưng mà chẳng có cái quái gì đấy cả. Hình ảnh trong mơ có một ví dụ rõ đúng không? Rất rõ nhưng có gì đấy đâu. Rõ mức là sờ được nước chên đường nhựa nó không sờ được nhá. Nhưng hình trong mơ nó kinh hơn là gì? Không sờ được còn chả có quá gì ở đây đúng không? Cái thực sự có duy nhất là gì? Nó gọi là chân thật. Đấy là cái biết này chân đúng không? Đây là chân thật. Không chỉ thật mà còn chân thật. Cái biết đấy. Có những thứ khác là phải là cái tưởng tượng lên trên trong th đấy. Vì thế nó không thật nó giả. Đặc điểm của giả là gì? Một là hiện ra mất luôn. Hai là tìm mãi không ra cái đấy. Nhìn thì có cái đấy nhưng mà đến kiểm tra ở đấy không thấy. Thế thì ngày xưa mình có cái môn là tìm vật trong kinh nghiệm là vì thế. Đấy thấy qua trẻ môn đấy không? Là cái môn để con thấy là tìm không thấy đấy. Đúng không? Rồi cứ hỏi cho rõ ra được. Nước trên sàn sàn đá toàn là toàn là tưởng tượng. Nào có nà hỏi thêm gì không? Hỏi làm rõ bước thự hành thôi. Để cho rõ thực hành đã để cho mình biết là sáng mai phải làm gì đã. Bước một có nhì sáng xúc. nhá. Đúng không? Bước hai có gì coi chưa rõ không? Tất cả thấy nó là biết cái bước hai thì không nhất thiết con phải làm trong thiền. Bước hai ấy bước cả bước một thế thôi. H là ngày mai con ngoài việc con thiền pro chính thức ra thì con hỏi hai cô đấy ngoài thiền để suy ngẫm xem. Thiền thì không suy ngẫm gì hết. Thiền chỉ nhìn thôi đúng không? Thiền thì hiền thôi nhưng mà thiền thiền thì chỉ nhìn xong rồi xem có đúng thế không thôi. Nhưng mà Trong ngoài thiền tùy con thể lúc con thiền lúc con ngẫm lúc con trao đổi với bạn cũng được thì buổi sáng mai sẽ dành thiền chiều đầu chiều trà mai mai mới học nhá sáng mai con thiền đi dành nhỉ thiền đây. Cái này nó sâu hơn cái kia nên là thành ăn nhiều hơn bây giờ thiền nó sẽ có là đi bộ này ngồi một chỗ đúng không? Có hai loại đấy. Đấy ngoài ra thì trong cuộc sống còn có thể ngoài thời gian đấy thôi có thể ngồi ngẫm thêm này trao đổi với nhau nhá. Được trao đổi với nhau. Yêu cầu dụ chỉ là 2k thôi là sáng mai còn trên 2k càng thằng tốt đúng không? Một mai chỉ 1k thiền 1k 1k đi và một ca ngồi thôi. Đấy còn tất nhiên là càng nhiều thì càng tốt cho con đâu đúng tích tập công đức tăng trưởng tăng trưởng dữ khí vân vân tùy con yêu cầu sự chuyển 2k để đo thôi nhớ được tốt n con có thể dành thời gian còn lại để suy ngẫm cũng được hoặc là ngồi bàn nếu ngồi với nhau thì ngồi bàn với những cái mà đây này hai thứ này Thôi chư không xong rồi nhá. Cứ thiền rồi biết nhá. Mai lầu chiều sẽ học nhá. Mấy giờ mai khả năng cao giống hôm nay nghĩa là sẽ học đầu chiều sau đó thiền một nhát xong lại tối lại đến đo đấy. 3 gi 3 gi nhá. Được chưa? Ok không? Để làm rõ hơn thì có thể hỏi các bạn này này. Các bạn này là được vụ làm rõ kỹ rồi. Nên là mai có thể hỏi thêm các bạn đấy đúng không? Nếu muốn gì nhóm lập nhóm mới nhóm thiên một chưa con mới gửi nhầm vài tóm tắt và cái nhóm kia nhầm nhó mới điền một Con chỉ cần biết là cách tập thôi. Mai tập thế nào bán tiếp mà đâu có vội đâu nhá. Ok. Thầy dừng đây nhá. Đó đạt không có chỉ số gì đo không các bác? Các bạn không dương khí là cuối cùng rồi. Nó vui thôi. Ok nhá. Chỉ số dễ dàng thấy nên biết. Dễ dàng thấy nên biết. Cái quan trọng là con phải không chỉ là nhìn thấy mà thấy dễ thấy cơ. Tại vì mục tiêu của con không phải là để khi nào thiền tôi mới thấy. Mục tiêu của con không ai ở đây là để để khi nào thiền tôi mới thấy được mà là gì? Lúc nào tôi cũng thấy đúng không? Khi nào lúc nào cũng thấy thì nó mới xong chứ. X hỏi Nguyên Nguyên trả lời xong Nguyên bảo đợ con thiền một lúc rồi trả lời thì cò nói gì nữa đúng không? Sáng nay đấy nếu bảo xin một lúc con trả lời đúng thì không phải rồi chỉ khi nào con khi nào con mới thấy con mới không quên được thôi. Đúng chưa? Vì thế là cái chỉ số dễ dàng là quan trọng như thế. Muốn khi nào cũng thấy thì sao? Nó phải dễ. Nó không dễ thì không phải khi nào cũng thấy được. Muốn dễ thì phải làm gì? Phải có kiến đầu tiên nữa chứ. Kiến đã kém rồi thì thì quốc cái gì? Quốc đá à? Đúng không? Quốc đá mất không thấy gì xong rồi. Quốc đá chắc rồi đúng không? Quốc đất chứ. Nên đầu tiên không phải là thiền, đầu tiên là kiến cho đúng đã. Đây bằng chứng là đang vào thiền đây. Dàn 0 với 1 đây này. Đấy đầu tiên kiến cho đúng. Sau đó gì chưa đủ mà phải cũng phải cầy quốc đấy đúng không? Cầy quốc mới giàu được đấy. Quốc đi học đấy. Đời con chỉ có là sắp tới sủ sụ nghi rằng một gian khá lâu tới là c quốc là chính đấy. Đúng chưa? Cho lúc không quên được nữa cơ mà. Cho đến lúc không quên được. Vậy số này phải đủ đủ to. Số dễ phải đủ to nhá. Thế bây giờ sẽ đo độ dễ cơ hội này thứ đo độ dễ thường bao nhiêu nhở? 5 thứ mấy 3 4 năm gì đấy nhá. Vậy đo độ dễ th bao nhiêu nhá phần trăm nhá. Số dễ dàng nhìn thấy dễ dàng nhìn thấy đề biết chính là cái chỗ con thiền đấy. Cái trên đấy con thiền chính là cái đấy nhá. Đâu không có sau đó dương khí cuối cùng dương khí còn thời gian đo cho vui còn không thì thôi. Dương khí đo kính vé hồi trúc trúc gì đó ăn gì chúc đi trước khi đo hay thôi. Nhóm này giỏi hơn chút nữa. Nhóm xịn rồi. Nhóm mình giỏi ấy. Cái nhóm rốt trúc chứ nhóm mình giỏi cần gì chúc đỡ về đây. cái lần trước thì quá trời đúng cái lúc mà đúc đời Anh nè cốm nè. Nãy là em gói không? Một gói là chia cho các bạn. Anh thấy đúng rồi. Ai ăn cái này thì sẽ tăng Tăng gì nhỉ? Tăng mạnh cái dễ dàng khi à dễ dàng nhìn thấy nền biết nhá. Ok không? Đấy rồi chia đi chia đi chia đi chia đi xong rồi ăn xong chia hội này chắc không ăn đâ nhở hộ đây lên tăng mạnh tăng mạnh. mạnh gì đấy gì độ dễ dàng độ dễ dàng thấy điền biết để ý và điền biết cái kia là để ý và đền biết để ý biết nhá tăng mạnh dễ dàng để đền biết lưu ý này lưu ý là cái dễ dàng này ấy nó không chỉ là để ý đâu mà là kể không có cái chữ để ý trong câu này ấy nó không đơn giản là để ý đâu mà là kể cả khi khó khăn vẫn để ý được cái độ dễ dàng này nó không phải áp dụng lúc mình đang gặp chuyện thuận lợi đâuễng thiền là nó thuận lợi nhưng mà Cái mà sự chỗ con ấy là kể cả những lúc bình thường khó khăn ấy vẫn để ý cho dễ. Đấy cái độ dễ dàng này là bao gồm những lúc mà khó khăn nữa. Bao gồm những lúc khó khăn rất khó khăn luôn. Khó khăn vẫn dễ dàng chứ lúc mà thuận lợi dễ nó làm gì chia đ chia đi. Cái này được chia hả chị? Chia hết để chia này của ai đi ưu tiên lấy trước. Đây để đủ ngon hơn trước không có gia vị ăn sợ lắm. Chia các bạn cái này chia đ hết đi chia hết đi cho các bạn. Úi giờiơ chư ổi mọi người đi. Ổi chưa mọi người đi. Ngon ơi. Hả? Chiều các bạn chưa các bạn? Mạnh cái biết Học đi. Alo ạ. Xin nhọc một pháp thảo. Cái này được đoán lấy bé nhá. Người đầu tiên cộng -5 người sau cộng -1. Pháp Thảo là 3 3% Vũ. Vâng ạ. 3% là ngang với các bạn nhóm nhóm kia nhá. Rồi số 2 là ai? Vũ vâng. T đi các bác cộng -1 đi. Đoán đi nó to cho vui đi các bác. Vũ Vân 12,5% sợ hải luôn. Khấn vâng cao nhất. Dựa vào số kia. Lần đầu lo cao nhất là mấy người mấy điểm lần đầu mấy 11 12 của ai? Sư mẫu sư mẫu lúc đầu đo là đầu giây thêm một tháng em đầu 23 23 à sư mẫu từ đầu đã 23 quên trừ s mỡ server khác đí hay là nam 11 anh 11 nhất 11 các con đã vượt cái người lần đầu nhất của lần đầu rồi tiếp đi khánh vân khánh vân các bác đoán đ chính xác quá hả kinh giải thánh Vân 0,5 hồng hận ô nhiều thế tốt thế hồng hận nào các bác 12 đi thôi cái này Hồng Hạnh 10,5 Vũ Thanh ai đoán nói to cho vui nhá. 11 Vũ Thanh 13 Hồng Linh đi Hồng Linh 9 B3 B B 11 Hồng Phương Công Phương 11 Thanh Hải Học trò của Hải Nam. Lần đầu Hải Nam 11 theo con học trò Hải Nam bao nhiêu? 12 sử dục Hải Nam thế à? Đang nào chả nhục rồi. Hả? Nam đâu rồi? Đ bao nhờ Thần Hải 10 điế. Bình thường mọi người đang bao nhiêu nhỉ? 12 11 Mọi người đây là số bình thường Thanh Hải 10,5 vẫn nhường thầy một chút kiểu có khả năng nhưng mà thôi nhường sớm mà nhường Nguyên Nguyên Nguyên Nguyên các bác ạ. Thôi Nguyên 20 đi 16 60 gì 20 20 70 gì đây 70 nguyên nguyên 15,5 Minh Thần Minh Thần Minh Thành 11 văng trừ Văn Trường 12 Nhật Dũng Nhất Dũng 10 viết Tùng 10 Viết tung sáu Hải Yến 10,5 10,5 có c Hạnh Nguyên Hạnh Nguyên nà các bác. Ta đi bộ cũng khỏe mà sao lại đón thấp thế? Đ tá nữ thế đi bộ tứ chi phát triển thôi mà có gì đâu ai 11 Mỹ Nga Mỹ Nga Khải đoán bao nhiêu đấy 11 à công ch Mỹ Nga 10,5 Thái Ngoan phải hiểu vợ phết chứ nhỉ? 10,5 có nào hai người tu nào các bác? Nguyên nguyên là 15,5 nhá các bạn. Hi ngoan 13,5 online có anh Thanh Phong đúng không anh? Thanh Phong có Thanh Phong ạ. Thanh Phong Phong giỏi lắm. Thanh Phong B hết rồi. 19 người Dạ. Ngọc Trương Ngọc Trương Ngọc Trương hồi nãy không thấy anh có con không Ngọc Trương có nhưng mà chiều nay bạn chiều nay chị là vào giờ đêm bên đấy chị ngủ thì không biết vẫn thự hành không phải thực anh với đâu bây giờ thì chị có đang on rồi nhưng mà hỏi anh có đâu hành xong đó không thôi Rồi coi ch con lại bao nhiêu? 15,5 ạ. Gì? Thái Thái Ngan 13,5 3 Vũ Thanh 13 4 Vũ Vân 12,5 5 5 á 11 mấy? 12 12 à Văn Trường 12 6 6 11 là đồng 11 là của Nguyên Phương Hồng Phương B B người rồi đủ 10 top 10 rồi như vậy top 10 là thấp nhất là 11 đúng không? 105 Mỹ Nga 10 B Nga 10,5 Hải 10,5 Học Hàn có 10,5 hả? Bốn người nữa là 11 rồi. Hết rồi. Chỉ tính 10 thôi. Tính top 10 thôi. Top 10 thì thấp nhất là 11. Sợ không? Sợ. Sợ. Quá sợ. D khí trong một ngày một ngày lo dương khí xem nào nhá xem thiên tí xem dương khí có lên nhá chương rồiư hành sơ sơ sơ sơ sơ sơ thì phải tự lo thự hành đã rồi mới đo cái này chứ không đo cái này không phải thực hành đã có nhắn lên nhắn có ca thiền nào không ca thiền gì đấy thì xong sẽ đo Chị nghe luôn l trước đo dương khí mà mình có đo không nhỉ? Trước không có số cũ không? Đây chuyến này ngày nào cũng sẽ đo dương khí nhá xem thế nào nhá. Đấy ngày nào cũng sẽ đo kiểm tra sức khỏe định kỳ từng ngày một để xem là thiền có giúp gì không nhá. C đêm thì Nào còn ga đây đọc dương khí đi. Hôm bữa chư mẫu thấy mọi thứ ra rõ ràng cho c xin danh sách dương khí cổ bao nhiêu lâu danh sách dương khí của mấy bạn có danh sách gì dương khí bao lâu không t du khí của tụi bay tụi bay tự giữ chứ t lấy có ai ghi đọc đề tên chị ma ghi đó chị đọc gửi cho em xì Ok lúc lái xe s hút của h học trương đoán đ các bác à không k không đoán ngày lo th đoán lái xe mà kinh đấy đừng có đùa lái xe nhá đừng coi thường người lái xe nhá 12 phút rưỡi lái xe 2 phút rưỡi bây giờ là lái xe Hôm qua sụ nói đây là thôi ngày mai thêm một ca nữa là k gọi là đời thường nhá. Một là đi bộ này, hai là ngồi này. Và ba là 30 phút đời thường không? Đời thường 30 phút được không quan trọng 30 phút. Đời thường thì bao phút được nhá. Con tự chọn khoản nào đời thường nhá. Ví dụ con lúc ăn cơm với các bạn này hay lúc đi nói chuyện ngẫm về thìa nói chuyện với nhau này. Mai con đ khoảng cho con chọn nhá. Đời thường thì sao đo theo số là phần trăm chứ không đo theo phút nữa. Rồi trong khoảng này con tiền thì là bao nhiêu phần trăm là con thấy được nên biết đúng không? Thấy được biết đấy nhá. Ngày mai sẽ thêm một ca là ca đời thường. Tối thiểu phải là 30 phút nhá. Trên không tính nhá. Làm con tự định nghĩa là đây con thiền đời thường đây này. Thì lúc nói chuyện bạn con vẫn để ý vào con vẫn hỏi hai câu này này. Đúng không? Đườ thường thoải mái lắm. Nó không có cái gì yêu cầu gì cả. Đúng không? Con hỏi có chuyện các bạn con hỏi hai câu này hay là con ăn cơm hỏi hai câu này đúng không? Được chưa? Thôi đời thường tối thử một tiếng nhá. H thấp quá. Vâng tối th một tiếng hồng hạnh con tự con tự phải ghi lại cái thời điểm thiền đ để lúc đo phải đọc cái thời điểm đấy trong nghe nhá. Rồi là từ mấy giờ đến mấy giờ? Hồng hạnh phụ. Thiền lời sống đấy. Thiền ngồi thiền đi bộ và thiền. Tầ tộc đấy mai sẽ có một tiếng thì đời sống tôi hiểu như Ngọc thì chỉ tính thiền đời sống thôi. Ngọc lái xem này ấy bản chất là thiền đời sống bản lực 12/30 nghĩa là tính ra là 40%. Kinh không? Quá kinh nữa. Hồi này nghe khét quá luôn. Khét không? Khét luôn. Xe là 1,5% hay là 0,15 xe máy Ngồi thiền đi bộ tối thửa 30 phút con là 2k càng tốt. Thiền và đi bộ tính theo k nếu con đi 2k thì là tính 2k nhá. Đời sống tối thiểu sóng bao nhiêu được? 2 tiếng cũng được. 4 tiếng cũng được. Con tự con tự ghi điểm bắt đầu bắt cu bắt cuối xong rồi đo thôi. Như vậy sắp tới thời gian tới có đời nó có ba thứ ba đại thiền đấy. Đi bộ này ngồi đúng không? Ngồi thì mình gọi là thiền pro. Ngồi là pro nhất. Mà ba là đời sống thêm anh đó. Nào bây giờ đến này giờ mới đ dương khí ạ. Nào dương khí nào nào. Khoản g nào. Nguyên nguyên 94 số cũ hả? Khỏe quá khỏe thế. Đó khỏe 100 tròn thân hãi. 100 tròn lúc này phải không? Con thấy không? Xố hổ không? Con đúng bao nhiêu? Ba mấy à bao nhiêu đu khôngối Hải Nam là bắt đầu với 6% à 6% 6% bò lên bao nhiêu rồi 50 bây giờ bò được 50 thôi. Thanh Hải Thanh Hải 103% sợ không? Sợ dư quá đây rồi dư quá. Thái ngoà 46 Thái Ngoan Thái ngoan 46 nhìn thấy dương là nhìn thấy quá hải ngan chỉ còn 36% thôi nhá bma 6 66 ui giời bma B ma chỉ có 56 rồi. Khánh vầng ba khánh vân 3% yếu yếu đúng rồi. Khánh Vân 6% ngon rồi. Vũ Thanh 98 Wow. Ngóm này. Thằng nào thiên ra giỏi đúng không? Thiên giỏi với số to đùng khỏe quá. Vũ Thanh 100 tròn Hải Yến 30 42% Hồng Phương 6 nào. Hồng Phương đông đời có lạnh mạnh không nào? Xem nào. Đấy số này là không thể thoát được đúng không? Lạnh mạnh không là bế đứt ngay. Hồng Phương là số bao nhiêu? 6 ạ. 16. Pháp thảo ngon rồi. Pháp thảo 100. Vẫn 100. Hồng hạnh 60 66 độ lành mạnh rồi. Bộ đè hơn hẳn các con rồi đấy nhá. Bên này nhá. Người ta lành mạnh thế sống thế này mới đáng sống chứ. Không mạnh 76%. Wow. Sợ chưa? Đ Mỹ Nga 4 hả? Có gì không? 16 Khải bơm là Khải về mo bây giờ. có bên Nga tự lên 16 rồi không cần bơm thổi gì đấy sướng không Nhật Dũng 60 khỏe quá Nhất Dũng 72% Hạnh Nguyên S lành mạnh không cái gì Hạnh Nguyên 6% 6 à 20 bằng Hải Nam à 20 ăn ngủ này có đúng giờ không? Ừ. Hạnh Nguyên lên mạnh phết này. 22 rồi. Wow. Hồng Linh 92 hả? Hồng Linh xem lại nhá. Xuống này. Sống đời có lành mạnh không đấy là xả nhiều hôm qua khuya là gà 82%ả Minh Thần 60 nhìn Minh Thành Minh Thành 60 à Minh Thành 62 Vũ Vân B hả? Sống đời kiểu gì đấy? Eo bơm khỏe quá này. Eo 54ốt. Viết tùng 94 hỏiên xem làm gì nhá. Ừ. Viết tùng 94 đây mà như lành mạnh này. Nóng thề m lành mạnh nhất bây giờ đúng không? Viết Tùng 100 rồi. 100 Tăng Trường 32. Văn Văn Trường Văn Trường 32 32 BN trường này kêu khèm quá đúng không? Kêu khèm không? Kèm khem không có Văn Trường 80 sợ cái đám này luôn 80 Hải Nam vật vã mãi lên được 6 được con 50 à Thanh Phong 92 ạ Thanh Phong 92 Nhưng mà 100 rồi 100 à 100 lành mạnh Ngọc Trương không có cụ nó cứ đo luôn được Ngọc Trương 100 luôn bên này là ngất lên ngất xuống nhờ con là kiểu cầu này house cũng là Đ tắm một cái cũng phải xí xoa ngọc lần trước ngọc số lần trước là 100 thế àâ vẫn 100 kinh quá sợ không trường là văn trường vă chia sẻ kinh nghiệm đấy bật bật 50 điểm thì quá kinh rồi tr ph như thế chia sẻ đây làm gì mà lên 50 nghĩ lại không còn mấy hôm ấy nhở bao nhiêu năm hôm à sáu hôm ạ Ờ mới có mấy hôm mà năm s đo từ hôm 15 đo 15 anh 32 lên 80 ra cũng không biết vì sao tăng đâu. Đẩy cái này đẩy chị để lại cái đẩy cái này vào trong để rơi đẩy đẩy rồi con còn tưởng con tụt bởi vì hôm nay vừa tắm muộn mấy hôm vừa rồi vừa thức đêm nên là con cũng không biết là vì sao tăng đâu ạ. Hay là thiền đo thử hôm qua nhá. Vâng. Còn về không? Còn còn ạ. Hôm qua Phan Trường Nay bao nhiêu nhỉ? Hôm nay là à hôm nay số của con ạ. Số của con hôm nay là 80 ạ. Đo tận đo đo 8:00 sáng này nhá. Chắc phải hôm qua con thức đêm chú ạ. Thế đo sáng này. Đúng rồi. Thế thì nó mới tụt qua đêm nhỉ. Sáng nay 8:00 văn trường. 10 41 đấy ghê không đo vươn nhá đi sớm 8:00 sáng nay nhá trường là 8 s bao nhiêu nhỉ 41 ạ mà bây giờ bao nhiêu cậu không biết vì sao trời ơi thế chắc là hợp với tay thân phát thiền đấy hợp với thiền đi phụ thiền đi đúng chưa hợp đi bố bă bao nhiêu bây giờ bao nhiêu nào các bác Đoán vui nào. Đoán không lấy cờ đâu. 8 gi 10 thấy không? Vũ Vân eo 8:00 sáng nay mới có 22 rồi. Sợ chưa? Sợ không còn gì nói nữa. Sợ không? Có người rất hợp thiền đấy. Có những người còn cơ địa ấy. Cửa điện đúng rồi. Cơm thiền đấy. Là thiền phát lên vọt đứa giảm chắc sinh hoạt đều giảm có sinh hoạt thôi. Hoặc là vong theo vong theo theo vong theo âm khí nặng nên là dương khí có bạn trong nhóm như là vong theo xong rồi nhưng mà hết rồi bây giờ tất cả hết sạch rồi. Thường anh Pháp mới mất hết được vong luôn. Có Hồng Anh này đúng không? Hồng Anh Minh Trang là bong theo đấy. Dương khí cứ tụt tụt tụt xong bảo Vũ Toan nữa xong rồi đo thế vô lý quá cứ tụt này. Vùng h là vong theo nhưng bạn nào tụt thì có thể đo được đo vong có vong theo hay không nhá. Đây đây cầm nay tụt dữ khí còn nữ tăng thôi khỏ nhưng mà cao quá hỏ con tụt 10 điểm ngoan nó thu bao nhiêu điểm 10 điểm ngan hiện giờ có có vong theo hoặc là ở nhà hoặc là có vong theo đến đây hoặc là có vong ở nhà không nhá. Ôi tự nhiên đ xong lại sợ Không có không có tiên hui không có nếu vậy là sống không lạnh mạnh đủ rồi không lạnh mạnh hoạtt ngồi ngoài trời lạnh lạnh đấy có thể đấy sinh hoạt đúng rồi lạnh là giảm mạnh phết đấy lạnh với gió gió đi hảồi được 8:00 sáng nay lấy bao nhiêu 36 8:00 sáng nay úi giời ơi như vậy là thiền cũng rất rất giá trị nhá nhá. Dạ. 8:00 sáng nay con chỉ có 26 thôi. Nghĩa là kể cả lạnh nó lạnh thì thiền nó vẫn làm tăng rất mạnh. À ai nhỉ? Linh nhá. Có ong theo hoặc ở nhà không nhá. Số to làm sao có theo được 30. Đúng rồi. Không số to theo gì? Bao nhiêu? 66 ạ. 66. Thôi cứ lo cho vui. T ma có vong theo ở nhà không? Không có vong theo là sứ bất thường xin đo sáng nay trước khi lên đây. À đúng rồi ạ. Thì à xem thế nào mấy bạn giảm nhá. Ok. 8:00 sáng nay quảố 8:00 sáng nay p chắ là song nay PA mới có 44 kinh chưa? Nào Hồng Linh có sáng nay không? Bây giờ bao nhiêu? Bây giờ làng nay 8:00 sáng nay. T giờ sang có 72 rồi. Ừ 72 thức xuyên đêm giảm cực mạnh. Thức xuyên đêm cực mạnh rồi. 5 sáng siêu giảm. Thôi tin vui là anh em tăng mạnh đúng không? Thiền tăng mạnh không? Tăng khoảng mấy phút nữa rồi đo không tốt hay đo luôn? Đo luôn đang có vé đo luôn nhá. Đo luôn có vé không tốt nhá. Mới được mấy hôm à? Chưa chưa chưa chưa. Cái đấy phải tích hợp tích hợp lần nữa cuối buổi cuối chuyến này sẽ đo chứ mấy hôm nay chưa đo được. Mới đo b trước mà đúng không? Đấy là sư phụ đo đấy là bạn nào mà lên 20 lần đầu đấy đo Các bạn sau lên là chưa được đ ba bốn bạn được đo. Những ai chưa đo bao giờ thì sẽ đo con đo từ cách đ hơn 1 năm không 1 năm tính chưa đo trong 1 tháng chưa đo ấy thôi sẽ đo những này nhá tôi sẽ đo cho con là lúc 8:00 sáng nay để để không tính chuyến ch học chuyến này nhá để cuối chuyến này đo nó chuẩn hơn lúc 8:00 sáng nay thì kho cũng đứt con bao nhiêu cả à quản ga đây các ơi tay các mẹ ơi Văn Trường ạ. Văn Trường số bao nhiêu chị nhá. Số từ nhiều thế cơ à. Đấy là từ hồi số đức chư chưa nhảy đúng không? Thế bây giờ chắc khác rồi. Úi giời ơi Văn Trường ơi. Văn Trường ơi là Văn Trường tứ chi hơi phát triển nên là dương khí nó các cái công đức nó cũng hơi phát hơi hơi kém phát triển. Con chỉ còn 1,2% thôi. lúc 8:00 sáng nay Thanh Hải hồi nào đo hồi nào 1 năm mà có tám th à bây giờ bao nhiêu nào các bác đoán đi đoán cho vui thôi 8:00 sáng nay chỉ có 0,1% Nh tay mọi người ơi. Bố vâng. Thế th khuyên những bạn mà số thấp ngày mai cầy nhiều vào nhá. Dạ. 30 phút tớ hiểu cứ cứ cầy bao nhiêu cầy nhá. Vũ Vân Vũ bao nhiêu? Chưa bao giờ trận đời trên đời luôn. Ừ 8:00 sáng nay. Eo Vũ Vân ơi. Sao thấp này được con xài thì Tốt nhiều mà suốt à đúng rồi đúng rồi tốn nhá quế tôi đ tốn tốn mấy chục phần trăm đấy Vũ Vân chỉ còn 0,4% thôi. 0,4 Minh Thần thì cao gì Minh Thần Minh Thành Thú nhá rồi không sao đằng nào bây giờ cũng thấp không có có danh sách ngày 10 tháng 10 10 các bạn đo Minh Thành 0,6% Hồng Linh nào số bao nhiêu cũ năm ngoái là 6 nên đọc cũ luôn nhá tên là c Hồng Linh mới là thấp này bị Hồng Linh là tụ lại nguy hiểm rồi. 0,002 rồi về cầy đi nhá. Cầy cầy đ Hồng Phương 23 Cách đây năm cái đợt mà 0,4% hòng hạn số cũ một năm chưa của con là 47 ạ. Hồng Hạnh 0,7% con số cũ là 5 tháng 6 năm 2025 khăn vâng tháng s mới gần đây à nhảy chưa nhá chưa nhảy àư Lúc nó nhảy nhập chưa đúng không? Nhập chưa hình luôn là 0,2%. Hải Yến. Hải Yến không có số cũ ạ. Nghĩa là 0,5%. Pháp thảo số cổ 16. Số cũ chứ mấy Thảo 0,7% Nhật Dũng không nhớ số cũ con là may quá chuyến này làm thằng nào cũng phải đo dấp gấp phải đi ngay nhớ không phải đi ngay luôn không đi là tèo không đi là nguy hiểm quá 94% nhưng mà không phải không mấy tuổ ra cái xuống còn đấy thế gì Dương khí hin thích hơn. Đúng rồi. Nhật Dũng không có số cũ không nhớ thôi. Không còn gì đỡ cho đấy. Nhật Dũng chỉ còn 0,6. Ngọc có có Ngọc Trương Ngọc Phóc có xin không tại vì anh Thanh Phong là đâu rồi? Ngọc chưa? À có Ngọc Trương còn xin đo một lần được vào nhánh lượt đấy là 22 ha. Nhóm kiến tánh hay nhất tánh đ mới vào nhóm kiến tánh là không quan trọng quan trọng đ bây giờ cũng lâu rồi. Dạ Ngọc Trương xin đo ạ. Ngọc Trương 0,4% thô. Thế là tại sao không trước cứ đo nhỉ? Cứ phải đi ngay đúng không? Sấm nhất là bao lâu nhưng không biết trước đo ra cái gìấ nhở. Không cần như sì một tuần. Nhì là một tuần đúng không? Xong đ phát là thứ sáu này đúng không? Sợ không? Hồng Linh mà không đi chuyện này thì chưa biết chuyện gì ra không đi được cơ. Thế à? Ấy người trước trước khi đi con bị cố đấy. Nghiệp tốt còn không đủ may là đủ suýt là không đủ để đi luôn. Ừ. À đúng rồi tại vì là trước khi con ờ sau khi cái hôm mà sư phụ bà đi thì tối con về con bây giờ là nhà con bà ngoại đi về quê rồi. Tức là con phải tự trông con ấy thì lúc ấy con chưa tính là sẽ tính toán như nào thì à chưa kịp đi gửi đâu hay như nào thì đêm hôm đầu tiên là nó sốt thì con lại sợ cúm a. Nếu mà cúm a thì chắc chắn là không đi được rồi. Thì hôm sau lại cũng lại sốt đêm. Tức là hai ừ thứ hai thứ ba đều sốt đêm thì nghĩ là sẽ không đi được ấy. Thế xong rồi cũng phải tập là bây giờ biết biểu diễn ra cảnh đi dòng chảy như nào thì thuận theo chứ nếu mà con biết làm được thì con phải biết trước là mình còn đi được hay không. Con không biết trước rồi chắc chắn là con không làm được rồi. Thì thôi con để xem dòng chảy như nào thì tùy thôi. Thì ngày hôm sau lại hết sốt. Thế là ngày hôm nay thì mà may mắn là chồng con cũng tự sắp xếp con cái bê lên bà nội các thứ thì con đi được không là không sẽ đo con là con tiêu bao nhiêu phần trăm người tốt để đi được chuyện này nhá. Vâng ạ. Đúng không? Để đi được đi chuyện sau đi bao nhiêu chuyện ti nó tốt lên ấy để có mặ để có mặt ở đây được nhá. Đ không có con đang 04 đ không nghĩa số này phải là số 02 002 trước chuyến đi được bao nhiêu nhá. Vâng ạ. Thôi không chính xác bằng là chư. bao nhi phần trăm vì trước có nhiều thêu lắm. Vâng. Con cần bao nhiêu tốt để con đã có tiêu tốt để đi được chế này nhá. Chính xác hơn nhiều đúng không? Vét hết s cuối cùng con mất 0,7% cho tôi để đi trên này. Hôm trước bác quyền bị ngã một cú suýt chết thì sự đo là mất 1% người tốt để để thoát chết. quyền thụ bố thụ đấy nghĩa là một cú suýt chết mà mất hẳn 1% còn mất 0,7% là cũng mất nhiều lắm đấy. Chỉ để chữ này mất 0,7% ghê không? Thôi thế đây chỉ có thiền thôi nhá. Đừng có chân gà chân gếc nữa nhá. Đúng không? Lên đây còn chân ga nữa. Thiền nhá. Tối nào cũng làm chân ga thì thôi rồi đúng không? Không chỉ tối hôm qua thôi á. Vừa qua không làm đâu em. Ừ. Tho con từ 3 lên sáu thì có được đo xem là có vong theo không ạ? Bao nhiêu? Từ 3 lên sáu ạ. À nó số thấp. Lên đ lên đ 36 số thấp thế những người mà những người khoảng dưới 30 thì nên có thể bỏ cơ bả vé đo thử nhá. Có vong theo không? Có vé nhiều ạ. Ánh Vân có vong theo bây giờ hoặc ở nhà không? May quá không có. Thế ăn ở thôi. Ăn uống thôi. Sinh hoạt thôi. Bao nhiêu phần trăm 4 Nga có vong theo không? Có con từ 6 lên 22 ạ. Hạnh Nguyên. Khuyên tưởng lo rồi chưa lo à thì có cái vòng tên thứ lo chắc sớm còn con khác theo anh không ạ? Anh Nguyên không có cái đội này là pen mà cầu có ai nữa không? Còn dưới 30 nữa không? Bao nhiêu? Vâng. Không có không có con ba năm mấy sáng nay vẫn là 22. Ừ dưới 30 là vẫn phải đo nên đo nhưng mà từ bế ủa đứ còn mấy cái đứa kia được không? Không đứ mấy đứa kia có đo không là lấy số cổ vậ cuối buổi m đo cuối sáng cuối ch đâu không mấy cái đứa mà đo ngày 18 tháng 10 là không đo lại đúng không? Không vu vân không có đúng là cái nhóm này mới gama ma nhiều nó có vong nhiều Nhóm kia là Minh Trang, Hồng Anh, Hải Nam, Vũ Toàn Hải Nam ba em điền hút cho hít cho hít mấy rồi còn mấy rồi nó lại không đang có bé đo lại không đ lại nhá hiện giờ đang có mấy vòng theo hoặc ở nhà Hải Nam Hết rồi không còn ai nữa đấyơ thnh pháp mới nó khác lắm. Vũ toàn nào hồi hộp này hồi hộp ông ngoại hay ông gì nhở? Ông nào ông đời trước Vũ Toàn đang có mấy vong theo ở nhà lại không rồi chư biết siêu hay không không theo nữa rồiả. Không anh kể tí cho cho vui đi. Xong hình dung cái cách cách ra cái gì nữa mà bức kể câu chuyện là đã giải vong thế nào đấy cho anh hình dung. Tức là cái lúc mà hôm mà sư phụ tại sao lại phải đo đúng không? Lý do câu chuyện thế nào? Vâng. Hôm mà sư phụ đo dương khí. Hôm đầu t****** phụ đo dương khí thì mọi người đoán là em phải cao lắm bởi vì là cả ngày làm nhiều việc ý. Kiểu mình cứ lăn xăng lăng xăng làm nhiều trò làm nhiều việc. nhưng mà nhiều năng lượng các thứ nhưng mà đo ra thì chỉ có 6% dương khí. Thế là thấy ghê quá nhưng mà cũng không biết là lý do gì thì lúc đó mới em mới xin sư phụ đo là thế cả 1 năm nay tức là trung bình cả một năm trời á thì dương khí của em là bao nhiêu thì vẫn là 6%. Tức là cả một năm trời mà 6%. Thế là cũng có vài bạn thấp thấp là lúc đó là Vũ Toàn là còn 20 nè. Hải Nam chỉ có s Minh Trang thì 21 hay 24 gì á. đó thì cái có một hôm khác thì cũng học thiền xong thì sư phụ cũng nói vui thôi là tức là thiền là có thể tăng nhân khí nữa đấy thì mới tụi em mới xin đo thì lúc đó vũ trang mới lỡ mồm vũ trang nói nói nhầm thôi là sư phụ đo cái gì mà âm khí cho cho à dương khí âm dương khíươ dương khí âm cái gì ấy nhở khí nhớ Ờ tóm lại là sau đó không nhớ nhưng mà để ý là có ra có tức là sụ nó có khả năng là nếu mà âm khí à dương khí mà thấp thì cũng có thể là có vong theo. Thế là nó sư phụ mới đo cho tụi em là mỗi người có bao nhiêu vong đang theo hoặc là ở nhà ở nhà mà theo mình hoặc là đang theo mình đi khắp nơi luôn ý. Đó thì ra có bốn nhân vật là đất là có vong theo. Thế là sau khi biết là có bong theo thì tụi em mới về để thắp hương rồi nói chuyện các kiểu là dùng cái công nghệ. Hồi ở Đà Nẵng á sư phụ chỉ cho Đ á là thắp hương rồi khuyên người ta là nên cầu nguyện chư Phật đưa lên siêu thoát lên các cõi cao hơn mà có cơ hội tu hành giác ngộ chứ còn làm vong như này vất vưỡng khổ lắm các thứ nói chuyện thế là cả hội nguyên một hội về thì nói chuyện với Phong rồi thế là ờ sau ngày nói chuyện đầu tiên thì bắt đầu xin sự đo ra là tình hình như nào thì vong ví dụ như vong nhà em á là ờ có chuyển tâm nhưng chưa muốn đi đó vong nhà Hải Nam thì có ba vong đúng không thì Một vong á thì đã chuyển tâm đã muốn đi nhưng chưa đi được. Một vong á thì chưa nghe tức là không làm cái gì biết đi bay đi đâu thì không biết nhưng mà chưa nghe. Còn một vong á thì nghe Hải Nam nói chuyện xong mê hơn nên muốn ở lại. Kếu vậy đang khổ sở Tiên Hi nói chuyện sớm không khuyên nhủ mình đúng không? Mê quá rồi nữa. Đó còn vong Nhà Vũ Toàn á thì là đời trước là ông của Vũ Toàn nhưng lúc đó chưa biết. Chị biết là nói chuyện xong thì hình như là Vong không có nghe hay gì đấy. Ấ ghét. Ghét hơn. Ghét hơn. Không có nghe. Ghét hơn. Ghét hơn. Sau đó mới đâu, mối quan hệ. Rồi gần nhất là gì? Thì ra là ông cháu thì chắc là thấy kiểu giống như mày là cháu ta mày đòi khuyên khuyên nhủ ấ thì Vũ Toàn thì nói chuyện kiểu lất cất thì mọi người biết rồi. Xong rồi vong nhà Minh Trang cũng vậy. Minh Trang để là cũng khuyên là đấy mình hồi hướng cho bạn Rồi hay gì đấy mình cầu nguyện cho bạn rồi đấy nhé. Này kia gì đó xong cái vong nó cũng ghét hơn không muốn đi đó. Thì cứ vậy là coi như là giống như kiểu cả tuần trời vậy đó. Cứ rảnh ra là tụi em lại thắp hương nói chuyện xong rồi lại xin sụ đo cái tình hình thế nào đó. Thì hài nhất là có cái văn mà hôm bữa mê Hải Nam hơn ấy thì có đợt không biết Hải Nam nói nhiều quá hay sao em không biết nhưng mà đại khái là ra một kết quả là giờ nó thù hơn nên nó cũng không muốn đi. Đang mê xong ờ đang mê không phải là thà thù mà cái vong vong đó thì tại vì vong đó lại là lại là ờ quan hệ đời trước là kẻ thù với Hải Nam nhưng mà có một vong á là yêu đơ phương Hải Nam thì vong đó là cái vong nghe lời á là đã đi rồi đó thì tức là sau một thời gian nói chuyện thì tức là sau một sau một thời gian nói chuyện thì chỉ có mình Hải Nam là thành công với một vong còn tất cả bọn em là tức là toàn bộ vẫn ở y nguyên cái tới một hôm Em a em a em cũng thấp mà đêm nào H anh khóc lóc nhá. Không phải nói bình thường đâu. Hồng Anh đêm nào cũng khóc lóc nói chuyện ấy. Đúng rồi. Rơi nước mắt thắp hương ấy. Tức là nói chuyện xong tự nhiên thấy tội nó quá xong rồi khóc quá trời luôn. Nhưng mà đi xin sư phụ đo thì toàn ra là có nghe có chuyển tâm hơn tí nhưng vẫn chưa muốn đi kiểu vậy. Trở lại nghe tâm sự không anh chứ đúng không? Không cái là sư phụ mới trêu là chắc là muốn chuyển tức là vong đó muốn chuyển tâm nên là cũng muốn ở cái nhà đó để à lúc đầu đo là chưa muốn đi vì lý do gì thì là vì lý do là sợ tái sinh. Tức là họ không biết, họ sợ quá, họ không biết là tái sinh xong sẽ thế nào. Nhưng mà đến hôm sau đo nữa thì là muốn chưa muốn đi bởi vì nghĩ là ở lại nhà em thì vẫn chuyển tâm được. Thỏi là chuyển tâm theo ai thì sư dụ đo ra theo Hồng Anh. Cái con thấy ô tới lúc đó con thấy sợ mãn quá rồi. Tức là mình nói miếng họ đâu nghe mình thì khóc lóc cả đêm. Mình mệt họ thì không nghe mà họ còn ở lại để nghe mình thì nghe cảm giác vô vọng quá. Mình một mà ngày nào em cũng giảm dương khí. Tức là thiền thì vẫn ok, sư phụ đo thiền thì vẫn ok nhưng ngày nào dương khí cũng giảm mà đã xấu rồi mà cứ còn xuống 5,1 xong rồi le. leo được lại 5,6 là lại tục 5,3. Tức là nó cứ dương khí nó cứ ngấp ngấp nghé cái mức năm với sáu vậy thôi. Cả cả tháng trời vậy luôn. Cái đến khi sư phụ giảng pháp mới, sư giảng pháp mới thì trong đó có cái phần mà tưởng tượng nè. Đó thì hôm nay sư phụ nói là tưởng tượng trong biết đúng không? Thì lúc đó sư sụ nói là tưởng tượng thanh tịnh thì tự nhiên lúc đó đo ra là vong đấy muốn ở lại đó để chuyển tâm. Cái em thấy nản quá tại vì em thấy em nói bao nhiêu lần rồi có được đâu mà giờ ở lại còn ở lại để theo Hồng Anh chuyển tâm thì cái con về bữa đó còn khóc còn nghĩ chứ giờ bạn ở lại theo mình mà mình còn mình Mình bạn theo ngày nào mình cũng tục dư khí này mình chết trước khi mình cũng mình chưa kịp chuyển tâm mình đã chết rồi đúng không? Đúng rồi. Chưa t chưa kịp chuyển tâm xong cho nó thì mình chết trước rồi mình cũng không giác ngộ được luôn. Nói chung là địa ngục cho cả hai đứa thế làm như thế làm cái gì thế là lứa sư phụ mới giảng pháp mới thì em mới quyết tâm là từ hôm đó là em mới nói chuyện với Châu Anh với Hạnh Nguyên là không có đốt nhang mới có gì nhìn hết không có nói chuyện gì hết tại vì phải tức là mình phải thấy là con vong đấy nó là tưởng tượng thanh tịnh chứ nó ờ đó con vong nó suy luận thôi nó là tưởng tượng thôi. Nó không thể nào mà là cái gì khác được để mà phải nhớ chuyện và năm con quỷ chưa? Chuyện này giống hết gì nữa? Nói tiếp đi. Ừ. Dạ thì hôm đó tức là con học về thì con chỉ xác quyết thế thôi. Xong rồi con chả nói chuyện chả gì nữa hết. Coi như là bỏ ra khỏi đầu luôn. Cũng chẳng nghĩ tới luôn. Cái đến hôm sau thực ra cũng không nghĩ tới nhưng mà vì hôm sau là lúc đó thấy Minh Trang xin đo Minh Trang xin đo xem tình hình Văn nhà Minh Trang sao. Rồi thì V nhà Minh Trang cũng chuyển tâm rồi, cũng hết ghét rồi chuyển qu chuyển tâm rồi nhưng mà cũng chưa có muốn đi thế là Con lúc đó mới xin sư phụ thử cho cái vong nhà mình sao thôi. Và con cái là chỉ nhìn sơ qua danh sách thì có năm phương án thì xin sư phụ đo thôi. Còn không có đọc lại coi phương án là gì thì sư phụ đo ra là bốn cái mình cũng không biết bốn là gì. Lúc đó mới mở ra mở điện thoại ra xem thì mới thấy là đã siêu thoát rồi ơi kiểu như là kinh khủng luôn. Nó như một cảm giác rất là tại vì bao nhiêu ngày đêm gọi là khóc lóc với nó các thứ rồi ấy. Cái tự nhiên đồng phát nhìn xuống là đã siêu thoát mới thấy hết hồn mới kể cho sư phụ nghe là là hôm qua con học pháp sư phụ vậy về rồi con chỉ xác quyết vậy thôi rồi con chẳng nghĩ tới nữa. Tức là Vẫn nghĩ tức là mặc dù mình thấy là nó tưởng tượng thanh tịnh nhưng mình vẫn nghĩ là chắc cũng phải thời gian hay gì đó tức không nghĩ là ngay ngày hôm sau sư phụ đo mà mà trong lòng mình cũng không có hề nghĩ là nó đã siêu thoát hay gì hết đâu mà tự nhiên sư phụ đo ra đáp án bốn nhìn xuống là đã siêu thoát hết hồn luôn kể sư phụ nghe thì sư phụ mới đo là à nhưng cái thời gian đó thì mọi người nhớ cái đợt vừa rồi là phóng sinh tự phát rất là nhiều không thì tụi em vẫn phóng sinh rồi rồi hồi hướng cho ông vong nó siêu thoát là có hạnh nguyên cũng hay phóng sinh hồi hướng xong rồi mới đêm hôm trước là nhà em có cái vụ mà dòi á mẹ em mẹ mẹ Khanh để để quên cái nồi cơm im lặng cả mấy tuần vậy á cái quá trời giòi luôn. Cái là tụi em cũng phải gỡ dòi ra xong rồi ngồi quy y hồi hướng cho nó thì cũng có quy y cho bạn Vong nữa. Thế là Hạnh Nguyên mới nhắn tin hỏi em mới kể Hạnh Nguyên là Vong siêu thoát rồi đó. Không ngờ luôn. Cái Hạnh Nguyên mới nói là thế thì xin sư phụ đo coi là bao nhiêu phần trăm đến từ tập pháp để giống như kiểu coi là bao nhiêu phần trăm đến từ phóng sinh hồi hướng quy y rồi đó. Cái sự đo ra là 100% đến từ tập pháp mới là vong siêu thoát. Đúng đêm trước đêm sau chỉ có đêm thôi nhá. Dạ. Cái là Minh Trang nghe vậy thì Minh Trang cũng về tập theo thì ngày hôm sau là văn Minh Trang cũng sư thoát. Wow. Thì Hải Nam Vũ Toàn thì chắc cũng vậy thôi. Tại vì lúc đó sư phụ kêu kể vào nhóm thì còn Hải Nam Vũ Toàn là chắc cũng tập nhưng mà hôm nay mới xin phủ đo. Vũ Toàn còn có tập gì không? Có con nghe thấy ông anh Trang quên nhóm âm thầm làm theo. Hài Nam có làm gì không? Con thấy đi đường lúc lúc Hồng Anh nói thì con không làm ngay mấy hôm sau con mới nhớ ra thì Thì lúc đi đường ấy đi đường mới cảm nhận ơ cái trạng thái lúc đấy thì nhớ đ cái lúc đấy cái ý tưởng về vong xuất hiện thì lúc đấy con con nhớ đang thiền mà thì mình cầu nguyện cho các vong để giải thoát vì mình nhìn vào kinh nghiệm ấy nó chỉ có giải thoát thôi thì con thấy con rất tới lúc đấy là ồ hóa ra các bạn vốn giải thoát vì vì chỉ có giải thoát thôi chả có gì khác cả thì khi mà nhìn vào kinh nghiệm nó chỉ có giải thoát thôi nên là đương nhiên người ta phải giải thoát đấy nhiều fan có sướng hay khổ Nhiều fan nữ vong nữa rồi thôi rồi hút một phát cúng còn 6% bây giờ bao nhiêu rồi 54 50 là kinh lắm 6 là kinh nhất mà đấy đoạn đầu gọn phập phù mà đúng không đoạn mà vong vẫn theo ấy đầu đoạn đầu nói tiếp đi tí cho anh em hình dung vong là theo là thế nào đấy cái đoạn đầu lên chậm lắm th mặc dù thiền có mà nhưng mà sáu này xong rồi 6 phẩy mấy xong 6 phẩy cứ nó cứ sá đến 10 nó phải cả một tuần đo mà thiền liên tục ấy. Ừ. Nh thấy không? Nói châ thiền không kéo lại nổi. không kéo nổi đúng không? Vũ Toàn cũng bị hút kinh lắm. Vũ Toàn lúc đầu lúc đầu là còn tưởng là do lý do sức khỏe thư phụ nhưng mà về điều chỉnh sức khỏe thì nó không nó không lên được. Như có cũng hai hướng là thiền thì sư phụ đo mỗi ngày á là hàng khí vẫn giảm bình thường nhưng riêng dương khí nó vẫn tục tức là tục là do vong luôn á. Tức là hàng khí vẫn giảm và bề mặt sức khỏe là vẫn ok dần lên theo thiền nhưng mà dư khí thì vẫn tục. Nhóm này là không ai có vong theo sớm không? Đúng là một một nhóm quá lành mạnh cả âm lẫn dương gì nữa âm thì không ai theo dương thì tăng khí tăng mạnh còn gì nữa các con là âm dương đều không lành mại hết nhất hải nam đúng không âm dương đều không làh mãi âm sư phụ bập bập bập bập bập bập anh anh nhóm này chả nhóm này ai lành mạnh hết ok chưa dây yeah nhó này là bọ con đ hỏi nhóm này là nhó nam tử thôi mình anh thôi mình anh thôi bên này là dương quá Thằng tử là kiểu vừa lòng vừa nghèo nữa. Thôi đi phé gì kỳ thôi mình thôi bập bập đi không? Hải Nam nói cứ sợ gì Hải Nam nói mà trầm trọng gấp đôi trầm trọng quá đấy. Trầm trọng gấp mấy đấy đấy đấy 92 92 gấp đôi rồi đấy. Bao nhiêu anh mấy Cẩn thận thừa không chị Quế đã nói là ngày xưa thôi rồi chị mái rồi đấu lại chị quế đấu lại tập hai tập tập môn này này thì năng lực man phét có tăng là chắc thế rất là tưởng tượng mà thế thật đ mà lo tưởng tượng thì mẹ tăng đúng không rồi thế vậy thì mai 3 giâ con về tập đi nhức là bạn nào mà chỉ số việc tốt thấp thì nên cầy luôn đi nhá tranh thủ cầy luôn đi. Cày từ đêm nay luôn. Cầy luôn nhá. Con hỏi hai câu đấy chứ là con thiền rồi mà đúng không? Nên là không có gì khó ban ngày đâu. Hỏi nhưng mà tên hỏi xong ý bảo biết trên hỏi cử hỏi khơi khơi không tính. Hỏi khơi khơi thì nói chuyện rồi. Còn đây là hỏi xong nhìn nó biết trong hộ số hàng ngày thiền đời sống nhá. Rồi tạm nghỉ đây nhá. Không nên thức khuya quá đâu. Thức khuya quá giảm dương khí.