Bổ sung tưởng suy vào pháp thiền plus nếu cần

9
Thiền 1
Ivory

Tóm tắt
AI Summary

### [Phần 1]: Sự nhảy vọt trong thực hành và sự chuyển hóa từ "Kỹ thuật" sang "Thái độ" Bối cảnh của bài giảng diễn ra trong một không gian cởi mở, nơi Sư phụ và các học trò cùng nhìn lại kết quả thực hành thiền. Điểm nhấn đầu tiên của buổi chia sẻ là sự thay đổi ngoạn mục về chỉ số cảm nhận (điểm số nhảy vọt) của các học trò, tiêu biểu là Tùng (từ 8 lên 53), Hạnh Nguyên (tăng khoảng 45%) và Minh Thành (từ 25 lên 56). Qua những con số này, Sư phụ dẫn dắt để làm rõ một nguyên lý cốt tử: **Động cơ và thái độ luôn quan trọng hơn kỹ thuật.** **1. Thái độ: Từ "Hoàn thành công việc" sang "Chiêm ngưỡng sâu diễn của sự thật"** Học trò Tùng đã chia sẻ một sự chuyển hóa tâm lý sâu sắc. Trước đây, việc thiền thường bị coi như một "nhiệm vụ", một "kỳ thi" hoặc một "công việc" cần hoàn thành, dẫn đến sự căng thẳng và áp lực về mặt kỹ thuật. Tuy nhiên, sau khi tiếp nhận chia sẻ về thái độ từ chị Hồng Phương, Tùng đã thay đổi hoàn toàn cách tiếp cận: * **Động cơ khám phá**: Thay vì ngồi xuống để "được" một cái gì đó, hành giả ngồi xuống với tâm thế muốn tìm hiểu "Sự thật là gì?". Khi mục tiêu là khám phá, tâm trí tự nhiên trở nên vừa **tỉ mỉ** (để không bỏ sót sự thật) vừa **thoải mái** (vì đang tận hưởng). * **Ẩn dụ "Sâu diễn của sự thật"**: Tùng ví việc bấm giờ bắt đầu thiền giống như tiếng chuông khai màn một buổi biểu diễn. Mọi thứ hiện ra trong tâm trí (suy nghĩ, cảm giác, âm thanh) không còn là chướng ngại, mà là những "tiết mục" lung linh, bất ngờ của sự thật đang tuôn chảy. * **Ý nghĩa tâm linh**: Khi coi thiền là một sâu diễn, hành giả không còn nỗ lực kiểm soát hay xua đuổi các hiện tượng. Thay vào đó, họ đứng ở vị trí của người xem phim (chiêm ngưỡng), khiến cho niềm vui và sự háo hức tự nhiên xuất hiện. Đây chính là trạng thái "biết hóa hiện thành hành" – nơi cái biết không tách rời khỏi những gì nó đang quan sát. **2. Phá vỡ cái tôi hành giả: "Không làm gì" và "Sự đúng đắn"** Hạnh Nguyên đóng góp thêm một góc nhìn về thái độ thông qua cuộc đối thoại với chị Quế. Câu hỏi thường trực của người mới bắt đầu luôn là: *"Vào thiền phải làm gì?"*. * **Cạm bẫy của cái tôi hành giả**: Sư phụ phân tích rằng ý niệm "phải làm gì" thường xuất phát từ một cái tôi đang cố gắng thực chứng. Ngay cả khái niệm "không làm gì" cũng dễ dàng bị cái tôi biến thành một loại kỹ thuật để "làm". * **Tập trung vào "Cái Đúng"**: Thay vì tập trung vào hành động của cái tôi, hành giả cần tập trung vào việc xác nhận sự thật: Mọi thứ đang diễn ra chính là biểu hiện của cái Biết. Khi xác định đúng bản chất của sự vật, hành giả không còn cần phải lao đi để "làm" hay "điều chỉnh" kinh nghiệm nữa. **3. Sự đối lập giữa hai trường phái: Kỹ thuật và Thái độ** Bài giảng ghi nhận một sự quan sát thú vị về xu hướng thực hành: * **Hội kỹ thuật**: Thường phổ biến ở nam giới, tập trung vào các bước, các quy trình và sự tinh chỉnh về phương pháp. * **Hội thái độ**: Tập trung vào tâm thế, động cơ và sự buông xả ngay từ đầu. Sư phụ khẳng định: **Thái độ và động cơ luôn là hàng đầu**. Kỹ thuật chỉ là phương tiện, nhưng chính thái độ đúng đắn mới tạo ra sự đột phá về điểm số và sự an lạc thực sự trong thiền định. ### [Phần 2]: Thuật ngữ "Tưởng Suy" - Chiếc cầu nối từ Hình tướng tới Cái Biết Một trong những điểm quan trọng nhất và mang tính đột phá về mặt kỹ thuật trong bài giảng này là việc Sư phụ đưa ra thuật ngữ mới: **"Tưởng suy cái bàn"** thay vì chỉ gọi là "Cái bàn". Đây là một bước đệm cực kỳ quan trọng cho những người gặp khó khăn khi thực hành nhìn nhận mọi thứ là "Biết biểu hiện thành". **1. Phân tích khái niệm "Tưởng Suy"** Sư phụ giải thích rằng thông thường, con người tin rằng có một thực tại khách quan (như cái bàn, cục đất) tồn tại độc lập bên ngoài tâm thức. Khi bảo "Cái bàn là Biết biểu hiện thành", người tập thường cảm thấy khó chấp nhận vì cái bàn quá "thật" và "cứng nhắc". * **Tưởng**: Là hình ảnh, màu sắc, hình dáng hiện lên trong tâm trí. * **Suy**: Là các suy luận, tên gọi, khái niệm mà tâm trí gán cho hình ảnh đó. => Khi chúng ta gọi là "Tưởng suy cái bàn", chúng ta đang trả cái bàn về đúng bản chất thật của nó trong kinh nghiệm: Nó chỉ là một tập hợp của hình ảnh và suy luận. **2. Công năng của bước đệm "Tưởng Suy"** Sư phụ dạy rằng không nên ép mình tin ngay lập tức mọi thứ là Biết. Thay vào đó, hãy Master (thành thục) bước trung gian này: * **Đối với các vật thể bình thường**: Gọi là "Tưởng suy cái bàn", "Tưởng suy cái ghế". Vì tưởng và suy rõ ràng nằm trong Biết, nên việc kết luận chúng là "Biết biểu hiện thành" trở nên vô cùng dễ dàng và thuyết phục về mặt logic. * **Đối với các vấn đề tiêu cực (Cái tôi bị tác động)**: Đây mới là nơi "Tưởng Suy" phát huy sức mạnh tối đa. Ví dụ: Khi con mình bị thương, cảm giác đau xót và sợ hãi rất mạnh. Bảo đó là "Biết biểu hiện thành" thì cực khó. Nhưng nếu nhìn thấy đó là "Tưởng suy về vết thương", "Tưởng suy về sự nguy hiểm", thì hành giả lập tức tách ra khỏi sự đồng nhất với nỗi sợ. Từ "Tưởng Suy", việc bẻ lái sang "Biết biểu hiện thành" trở nên khả thi. **3. Phá tan Thực tại khách quan** Minh Thành chia sẻ một kết luận sâu sắc sau khi áp dụng logic này: **Không có một thực tại khách quan nào đứng ngoài đống Tưởng Suy.** * **Ví dụ giấc mơ**: Giống như một con voi chui vào giấc mơ. Con voi đó không phải từ đâu đó "ngoài kia" chui vào, mà nó là con voi của giấc mơ, do giấc mơ biểu hiện thành. * **Ý nghĩa**: Khi nhận ra mọi thứ là Tưởng Suy, hành giả thấy rằng không có gì có thể tách rời khỏi cái Biết. Sự thay đổi thuật ngữ tuy nhỏ ("Cái bàn" thành "Tưởng suy cái bàn") nhưng lại là một "công nghệ siêu cấp" giúp điểm số thực hành nhảy vọt vì nó loại bỏ sự nghi ngờ ngầm định về một thế giới khách quan tách rời. ### [Phần 3]: Đối diện với Nỗi sợ và Sự trốn chạy của Cái tôi Phần này ghi lại diễn biến tâm lý thực tế của Minh Thành và Hồng Hạnh khi đối mặt với nỗi sợ ma trong bối cảnh thực tại tại phòng 621 và 622 (Ivory). Đây là minh họa sống động cho việc áp dụng pháp hành vào những tình huống kịch tính (drama). **1. Nỗi sợ và Động cơ ẩn giấu** Minh Thành tự nhận diện một điểm yếu: Bình thường luôn tự hào mình không sợ ma, nhưng khi đối diện với nỗi sợ thực sự, anh phát hiện ra mình có một "động cơ nhỏ" là muốn sự tự do *của cái tôi* khỏi nỗi sợ, chứ không phải sự tự do thực sự. * **Sự chạy trốn**: Trước đây, hành giả thường ép mình phải đối diện, không được chạy trốn (vì cho rằng chạy trốn là kém, là có tôi). * **Sự chuyển hóa**: Sư phụ chỉ ra rằng ngay cả "sự chạy trốn" cũng là Biết biểu hiện thành. Khi Minh Thành chấp nhận cả nỗi sợ lẫn ý muốn chạy trốn, anh nhận ra nhân vật này (cái tôi) đang vận hành theo dòng chảy, và không có một thực thể nào cần phải "ngại" hay "giữ hình ảnh". **2. Ví dụ về "Ma trong gương" của Hồng Hạnh** Hồng Hạnh kể về trải nghiệm ngồi trong phòng tối, nhìn vào kính và chỉ thấy phần đầu của mình hiện ra lờ mờ. Tâm trí lập tức thêu dệt nên hình ảnh ma quái. * **Cách áp dụng "Tưởng Suy"**: Thay vì hoảng sợ, cô nhìn thẳng vào kinh nghiệm và kết luận: "Đây chỉ là tưởng và suy". Tưởng về hình dáng lờ mờ, suy về khái niệm "ma". * **Kết quả**: Khi đã xác định đó là Tưởng Suy, thì nỗi sợ không còn chỗ đứng, vì Tưởng Suy chính là Biết biểu hiện thành. Sư phụ nhấn mạnh: Phải thật giỏi môn "đi qua bước đệm Tưởng Suy" này. Đối với những thứ "quá thật" hoặc đánh thẳng vào cái tôi (con cái, danh dự, nỗi sợ cái chết), hành giả cần dùng Tưởng Suy như một "vùng đệm" để bóc tách thực tại trước khi đưa nó về cái Biết. ### [Phần 4]: Đối thoại Hỏi - Đáp về Logic "Không có cơ sở" Trong phần này, Sư phụ đi sâu vào việc giải quyết những nghi ngờ tinh vi của tâm trí về bản chất của thực tại, thông qua các câu hỏi của Phương và các học trò. **1. Logic của Mỹ Nga về "Người đến sau"** Phương thuật lại logic của Mỹ Nga về việc phá bỏ cơ sở của sự phân tách: * **Kinh nghiệm trực tiếp**: Khi mở mắt ra, chúng ta thấy mọi thứ tự động phân tách (màu sắc, hình dạng, âm thanh). Kinh nghiệm này chưa hề kèm theo một lý do hay cơ sở nào. * **Người đến sau**: Tất cả những lý luận như "do mắt nhìn", "do ánh sáng", "do não bộ" đều là những giải thích xuất hiện *sau* khi kinh nghiệm đã xảy ra. * **Kết luận**: Một thứ đến sau không thể là cơ sở khách quan cho một thứ đã có trước. Vì vậy, sự phân tách mà chúng ta thấy hoàn toàn không có cơ sở khách quan. Nó chỉ là một cảm giác, một sự hiện hiện không thật. **2. Tầm quan trọng của nền tảng lý luận** Sư phụ cảnh báo rằng nếu không có nền móng vững chắc về việc phá bỏ cơ sở (qua các bài giảng trước hoặc qua logic Tưởng Suy), hành giả sẽ luôn bị "nghi ngờ ngầm định" tấn công. * **Sự nghi ngờ**: "Nhỡ đâu có cơ sở mà mình không thấy thì sao?". * **Giải pháp**: Việc thực hành "Thiền cảm giác" trong 7 ngày là để xây dựng một cái móng chắc chắn, khiến hành giả không chỉ "tin" mà là "thấy" sự không cơ sở một cách trực tiếp. Khi cái móng đã chắc, hành giả sẽ không còn bị lung lay bởi các cơ sở chủ quan mà tâm trí bịa ra. **3. Phân biệt giữa "Mặc định" và "Đời sống"** Vũ Ngoan hỏi về việc có nên mặc định trước khi thiền hay không. Sư phụ phân tích: * **Thiền**: Cho phép mặc định (như "mọi thứ là Biết") để tăng hiệu quả và giảm các cảm giác tiêu cực quá mức. * **Đời sống**: Đời sống không bao giờ cho chúng ta thời gian để mặc định. Những biến cố (tin nhắn xấu, tai nạn) tấn công thẳng và ngay lập tức. * **Lời khuyên**: Sư phụ không khuyến khích việc sống dựa vào mặc định. Mục tiêu cuối cùng là rèn luyện "võ công" (nhận thức) giỏi đến mức khi biến cố đến, hành giả có thể ứng phó ngay lập tức mà không cần chuẩn bị trước. Tu trong đời sống ("tu đời") cao cấp hơn "tu thiền" ở chỗ nó không có môi trường bảo vệ. **4. Sự tương tác sáng tạo với Cái Biết** Minh Thành chia sẻ cách anh "đối thoại" với cái Biết như một người bạn (gọi là "ông Biết"): * **Thử thách**: Anh thách "ông Biết" biểu diễn sự tách rời. Kết quả là cái Biết có thể biểu diễn sự tách rời giữa các đối tượng (màu này xa màu kia), nhưng không bao giờ biểu diễn được sự tách rời giữa đối tượng và chính nó (màu sắc và cái Biết). * **Sự hài hước trong thực hành**: Cách tiếp cận này biến buổi thiền thành một sự tương tác vui vẻ, đầy tính sáng tạo, xóa bỏ sự khô khan của các bài tập truyền thống. Sư phụ khen ngợi đây là sự thông minh và xuyên suốt thông điệp.

Bản gõ chi tiết
Transcript

19 nào bây giờ có ai nhảy vọt đọc nó thử lý do gì nào top 3 nhảy vọt nhé đọc nó 604 này từ từ đã từ đúng rồi rồi toán tính đi nào xem ai nhất nhì ba là ai nào ai tính hộ em em từ mấy lên mấy em từ mấy em từ 8 lên 53 em nhức ở đó em nhức ở đó em nhảy kinh nhất ở đâu không phải đến tùng Tùng nói trước đi. Lến tư cảm hứng hơn 60 thư phụ là trước cả cao tiền thì bọn có tất cả mọi người đây đều ngồi lại với nhau ở kiểu kiểu chốt lại xem là cái sự nhờ chị Phương chia sẻ lại những người 9x trở lên ấy. Để lại một lần nữa không kiểu chốt lại cái điểm mấu chốt là tại sao lại sự khác biệt ở đâu ấy so với các buổi c trước thì thì với con thì con cảm hứng nhất là cái nội dung của chị Hồng Phương chia sẻ về cái thái độ ấy là tại sao mình lại tỉ mỉ và vừa thoải mái vừa tỉ mỉ được ấy. Vì nếu mà mình thực sự mình với mất động cơ là khám phá sự thật là gì, muốn tìm hiểu sự thật là gì thì mình sẽ ngồi mình tận hưởng cái cái cái sự biểu diễn của cái sự thật này thì mình sẽ rất là rất là thoải mái và rất là rất là vui á. Thì và Và mình tự mình thoải mái tự nhiên mình sẽ mình sẽ tỉ mỉ và thoải mái tỉ mỉ nó sẽ tự xuất hiện và không cần cố gắng. Thì thì với con đem cái thái độ đấy vào trước khi con thực hành thì con cảm giác là các lần trước như là bấm giờ để để thiền như là một công việc để hoàn thành. Ấ còn đúng lần này con cảm giác cho là con cảm giác như vào thiền là bắt đầu cái sâu diễn của sự thật. Ấ con cảm giác bấm giờ là bắt đầu cái sâu diễn nó tuôn chảy và con ngồi ngắm toàn bộ cái sâu diễn đấy. Ừ. Hai thì con cảm thấy rất là nể không nể như kiểu là bấm giờ là bắt đầu sô diễn bắt đầu. Đấy. Thế là con cảm giác như là con cảm giác là cả cái kiểu cái buổi đấy cái cái gì hiện ra nó cũng rất là tuyệt vời, rất là rất là ừ rất là háo hức mong chờ. Con thì trong cái quá trình thiền thì nó vẫn bắn ra những câu là ô đây là biểu diễn của biết này, đây biểu diễn của biết này, đây là biết hóa hiện thà hành. Nhưng mà nó không phải là câu nhắc nữa mà là cảm giác như là đang chiêm Ngưỡng một cái sâu diễn nó quá nhiều thứ nó bất ngờ và lung linh và khiến mình phải kiểu phản kiểu phải thốt lên ý. Ôi nó nó cái này nó cái này này tuyệt vời quá. Sợ chưa sợ chưa? Chị đây là lần mà con thiền con thung sung sướng nhất từ trước đến giờ. Con nghĩ là cái điểm khác biệt nhất là đó chia là cái thái độ rồi. Thái độ thái độ chứ không phải là một cái kỹ thuật trong trong thiền. Đ các bác nghe rõ chưa? Phải kỹ thuật nhã các bác nhá. Các bác nam bên này là suốt ngày biàn kỹ thuật với nhau. Kỹ thuật kỹ thuật kỹ thuật ta là thái độ thái độ động cơ luôn luôn là hàng đầu trong mọi cách. Ừ. Hội hội kỹ thuật đúng không? Hội kỹ thuật kỹ thuật đổi thái đội thái độ cũng hay cũng lớn có hai trường phái hay đúng không? Đấy. Một phương hóa kỹ thuật một thái độ xem từ trường khóa nào thắng nhá. Cùng đ bắt đầu tuần nhá. Được rồi. Ok tốt. Có ai có ai ngoài ngoài đù có ai có cảm giác đấy không? Xem một cái dòng chảy xem cái sô diễn. Nếu mà không phải là sô diễn thì dòng chảy cũng được. Xem cái dòng chảy lấp lánh đẹp xong sô diễn nhiều chuyện có không cóắ đấy. Tổ độ từ cái đảng thái độ luôn rồi. Bắt trọng là tổ độ. Đúng rồi. Được tốt rồi. Hạnh nguyên đi. Hồi này khi tổ độ cũng nên Số to thế chắc tổ độ rồi đúng không? Đ này nó có nói hay như ngon được đâu. Số nó to mà nói chăn chết rồi. Đấy nên là khả năng của đại tội tổ độ chắc rồi. Rồi dạ con xin trình ạ. Ừ thì lúc mà Tư với các bạn thì con cũng học được là ờ khi mà có Mỹ Nga với lại chị Yến thì đang đi bộ thì có gặp chị Quế. Xong Rồi hai người hỏi chị Quế một số thông tin thì cũng chạy về trong buổi tư thì kể với tụi con. Thì à trong cái buổi tư trước khi thiền thì con học được tức là ờ các bạn hỏi chị Quế là giờ em vào thiền phải làm gì? Phải làm gì? Thì chị Quế bảo không phải làm gì là một cái thái độ của một cái tôi hành giả phải đi làm. Đ còn cái thực sự mình theo đuổi là phải xem cái đúng là gì chứ sự thật là gì. Thế thì con ồ đúng rồi. Thế thì ừ cái đúng là gì? Thì cái đúng là từ biết xuống thì chỉ là ờ xem cái màn biểu diễn của những đấy những người bạn cũ những cái Đấy cũng là biểu hiện thành của biết thôi là xác định cái đấy để mình không phải là một cái người hành giả ngồi xuống phải làm gì nữa cả. Còn cái phương thức thì sư phụ cũng có hướng dẫn cho con cộng tập theo ba bước của mấy bạn tiền hai. Ờ trước khi vào thì đúng là nó có tăng sự tự tiên thật vì cái chuyện đó nó xảy ra nó cũng là tưởng là suy là biết thôi chứ nó không có gì hết ngoài cái cái đấy để mà mà có thể thành một cái gì khác là biểu hiện thành của biết. Thì à đi vào thiền thì cũng xem nhưng mà rất nhiều thói quen kiểm soát cũ là vừa nhúc nhích vừa gì là ờ nó sẽ lao ra nó điều chỉnh ngay. Nhưng mà lúc đó thì con xem ừ thì thì coi những cái điều chỉnh này nó cũng là biết biểu hiện thành thôi. Đấy là trong quá trình tập thì có như thiệt cũng thấy là cái thái độ xem cái sự biểu diễn của biết nó như thế nào chứ không phải là lao đi để làm ấy ạ. Ừ. Khác biệt gì? X ba mấy phần trăm lên đấy là do nhờ thế bốn mấy phần trăm đúng không? 43 45%. Ờ thái độ hay trình độ? hay tổ độ hay gì đó. Ừ. Với con thì tổ độ tại vì khi mà cụng ly với cụng ly với sư phụ thì sư phụ bảo 100% xong con cũng tự tin luôn. Đúng là trường phái hạnh nguyên đúng không? Nguyên là một trường phái riêng. Ok. Đồng ý một trường phái riêng. Ok. Rồi thứ ba thứ ba đây. Một thần nữa đi. Hạnh. Đồng Hạnh với Minh Thành bằng nhau từng hạnh là từ 44 lên 75 Minh Thành là từ 25 lên 56 Minh Thành trước đây con a con thấy cái phiên thiền đợt trước cái đoạn từ 30 đến từ từ 10 lên lên 30 với lại từ thì mới lại từ 25 lên 56 nó có điểm khác biệt ấy thì là cái đoạn trước là cùng là kiến ấy. Kiến thì thực ra nó cũng thế thôi nhưng mà có cái đoạn sư phụ bảo là cái đoạn mà nói về cái tôi hành giả ấy thì nhìn tập nhá. Hạnh nguyên cái đoạn mà ba bước của nhóm thiền thiền hai thì nó vào dễ luôn. Con thấy là các con nên tất cả các con nên thử một lần nhá. Vâng. Công nghệ rất cao cấp rồi. Là siêu cấp rồi. Thử một lần đấy. Thử một lần thiên pro hoặc là con đưa cái công nghệ vào cái thiên plus tùy con. Con để cái đoạn trước khi thiền vào kiến nhưng mà ý đ kiểm tra kinh nghiệm luôn ấy. Thì kiểu đúng là kiểu con kể ba bước cho bạn đi cho bạn hình dung nó là ba bước gì. Con cũng không nhớ ba bước gì nhưng con đoán xúc sư phụ là ý là kiểu con chỉ đoán là cái đoán là Con chỉ con thấy là ấn tượng cái đoạn từ đống màu ấy. Con rất ấn tượng cái cái đoạn đống màu ấy. Xong rồi. Thế nhìn đống màu mới cảm giác thế thì tôi chắc chắn là suy luận thì không có thật. Thế tự nhanh quá ý là thấy mượt quá kiểu ừ nên nên có một cái bước là thấy rằng những cái mà mình cho là thật ấy nó chỉ là tưởng và suy thôi không có thật. Sau đó sau đó h làm gì làm. Đấy con bảo một cái cục đất một cái bàn là là biết biểu hiện thành thì khó chứ. Bảo tưởng suy. Các bạn dùng từ mà gọi là từ mới gọi là từ tưởng suy cái bàn. Mình không gọi là cái bàn nữa. Mình gọi là tưởng suy cái bàn. Ngày xưa mình hỏi là cái bàn cón ra rõ ràng trong biết không? Cái bàn tách khỏi biết được không? Thì nó thì nó khó. Bây giờ cái trong ba bước các bạn thấy có một cụm từ mới sáng tác sáng lai trương hay không? Mình không gọi là cái bàn nữa, mình gọi là tường suy cái bàn. Vì cái bàn có bao giờ có bao giờ cái bàn đâu. Chỉ là tưởng suy cái bàn thôi. Tưởng là hình ảnh đúng không? Suy là suy luận. Đấy thì mới gọi là tưởng suy cái bàn t thuật từ mấy toanh luôn. Thuật tưởng suy. Cái bàn có hiện ra rõ ràng trong biết không? Tưởng suy cái bàn có thể tách ra khỏi biết không? Tưởng suy làm sao mà tách ra khỏi làm sao mà không tưởng suy là biết thì rất là dễ đúng không? Nó dùng từ tường suy cái bàn đấy. Một sự thay đổi nhỏ thôi nhưng mà điểm số bạn nhảy vọt luôn đấy. Chứ ngày xưa mình hỏi cái bàn có rõ không? Cái bàn tách thì không nó có cái bàn thì còn dễ còn nhiều thứ nó không nó không dễ nhưng mà nếu mình học tập nhệ th tất cả giơ tưởng suy hết nên nó chắc chắn phải biết dễ dàng hâm thiết nhiều đấy. thì có thể dùng trong thiền hoặc dùng trước thiền cũng được, trước buổi thiền cũng được để con có một cái sắp quyết cần thiết hoặc dùng thẳng trong thiền cũng được. Những cái bình thường thì dễ nhá bảo víụ như bảo cái bàn là biết biểu hiện thành thì dễ nhưng mà những cái cái tôi đang mệt, tôi đang tức, những cái rất là đánh thẳng vào tôi ấy thì nó lại không dễ nữa đúng không nhỉ? Khi mà nó đánh vào tôi thật mạnh rồi thì bảo là nó là biết đển thành nó khó. Nhưng mình nhưng mình thấy nó là tưởng suy thì bảo biết thành rất dễ. Đấy thì bốn chốt là được đấy chứ còn hàng ngày bảo cái bàn là biết thử thành dễ quá dễ nhưng mà khi gặp những cái chuyện tiêu cực trong thiền hay là trong cuộc đời ấy đặc biệt là khi mà cái tôi bị tác động quá mạnh thì cái chuyện đấy bảo nó là tưởng suy bảo nó là là biết hình thành là khó thế thôi một cái các con nên tham khảo cách tập nó chỉ đơn giản thôi mình thấy cái đấy là tưởng suy là sao chứ mình không phải đi tìm tôi cho cái nghiệm không phải căng thẳng gì cả. Ví dụ con mình nó bị một vết thương trên trên người chảy máu dòng dọc. Lúc nãy mà con bảo cho mình bị hiện thành khó kinh khủng thôi. Nhưng mà con con mình là tưởng suy dễ dàng sau đó thì cứ bóc cầu sang là biểu hiện thành đúng không? Đấy ví dụ thế trong ví dụ là những cái có những thứ nó không dễ phải qua tường suy nó mới dễ. Đấy những thứ nào đánh th của tôi hoặc cái của tôi đúng không? Con là con của tôi mà đấy là có những cái đánh thẳng vào tôi đánh thẳng cái của tôi thì con nên con nên master cái mức tưởng suy đấy. Nếu không vào đời là con sẽ con sẽ bị độngấy. Mà khi mình tập không được mình sẽ lại đăng đâm ra căng thẳng, đâm ra sợ hãi. Còn con master con nắm vững nó thì lúc nào con tiện dùng. Hiểu vấn đề không nhỉ? Đấy. Rồi đ con gì đâu. Con cũng cái phần con cũng ấn tượng cái đoạn sau khi con nói tưởng suy thì tự dưng trong lòng con có một kết luận mà nó nó cũng khá tự dưng nó ào hóa ra ấy. Kiểu ô ảo hóa ra nó không có một cái thực tại khách quan nào khi đứng ngoài Tống Tưng suy ấy. Kiểu kiểu tự mình thấy đúng như kiểu là như kiểu bây giờ là kiểu mơ ấ thì nó không có thực tại khách quan ngoài ngoài cái giấc mơ đấy. Giống như kiểu có một con voi chui vào đây thì nó nó là con voi của giấc mơ biểu hiện thành chứ không phải là ở ngoài đâu đấy để chui vào ấy. Tự đứng đúng ấy tự thấy nó thuyết thuyết thu hục ấy. Cái đoạn đấy theo sụ là một tuần sắp tới với Thầy có nên tập một lần à một lần 30 phút cái thiền thiền gặp giá một ngày một lần cho chắc đã các bạn các bạn thiền hai cho cơ gầu như vậy chính là cái ba cái vừa xong đấy ba bước vừa xong đấy mẫu biết thì trên mạng có hết rồi các bạn sẽ gửi lên thôi b con không được nghe đâu vì con con đi xin thiền rồi như cái mẫu và ghi âm có hết nó tập đơn giản thôi nhưng mà con để con master nắm vững thôi tập tuần xong rồi thì thôi một ngày một phiên đấy một phiên này một phiên đấy hai phiên này thì có nhá. Chắc đấy. Cái chắc quan trọng mà. Cái đấy là nền móng quan trọng mà vì không những chuyện chuyện nhỏ con bảo là biết tự thành được chứ chuyện to là con là là chịu chết luôn đấy. Đấy xong lúc đấy bối rối không biết làm gì luôn. Còn qua tưởng suy thì chắc chắn là sẽ làm được nhá. Thì đoạn này con đấy đúng là đúng là cái nhờ cái đấy thì chưa chắc như các bạn nhưng mà ý nó tạm thời cứ gọi là tập như thế thì nó cũng thấy tự tin thật. Tức là vào thì thì rất là tự tin. Thì nhưng mà có một cái cái cũng xem là những cái gì mình từ chối ấy xem nó có cái gì thì con con xem con có cái từ chối thì con mang ra luôn ấy để xem kiểm tra luôn bằng kiến là xem nó là biểu hiện biết biểu thành thôi hay là một cái phương án nào khác ấy thì cũng liệt kê từng cái ra thôi. Xong rồi kiểm tra thì bằng kiến thì đúng là nó cũng dễ dàng nhất là nhờ vào cái kiến không có thật và tự động phân biệt ấy thì nó nó rất dễ đưa vào và thậm chí sư phụ nói về tưởng suy thì nó cũng càng dễ tức là cách nào nó cũng cũng khá là dễ. Ừ thì để cho cho mình vào thiền một tuần tới mình chưa cần thiền đời sống đâu. Thiền sóng nó không Dễ đâu. Nhóm này thiền số toàn 1 với 4% các thứ này thường gi cứ hai cái loại thiền đấy thôi. Một là thiền à một là thiền cảm giác theo ba bước của nhóm thiền hai. Hai là thiên này này. Thiên plus này nhá. Dạ. Thế có để cho cái nến móng vững chắc cần là phải rút ra đường. Xong lúc có đoạn là con con về nhà thì trước khi thiền ấy tự dưng con một mình ở phòng nhà phòng ấy thì lúc ấy tự đưng đangng tư phát ấy. Tự dưng lại toàn tiếng động xong kiểu nói Phòng biết sợ tự đựng sợ vãi linh hồn luôn. Phòng số bao nhiêu? Phòng bao nhiêu? Phòng 621 đấy. Tự đâ số vòng chưa? Còn ba à? Vẫn còn ba à. Vâng. Bình rồi. Ok. Bình thường thì không sợ. Tức là con con con bình thường thì không sợ ma nhưng mà tự dưng lúc đấy kiểu nó lại sợ vãi linh hồn luôn. Mà lúc đấy mình mới phát hiện ra một cái điểm yếu. Tức là một cái điểm yếu đúng là khi mà đúng là cái nỗi sợ nó nó nổi lên rất là mạnh ấy thì bình thường là mình nghĩ là mình tự hào là mình mình mình không sợ. Nhưng mà lúc đấy nó sợ rất hộ. Thì thì ngày xưa con tập thì đúng là nó có phát hiện một cái động cơ nhỏ là khi mình thực hành thực ra mình muốn một cái sự tự do khỏi nối sợ đấy. Nhưng mà tự do đấy là tự do của cái tôi khỏi nỗi sợ chứ không phải là tự do thực sự. Nhưng mà nó nó biết con biết là con có đoạn cho phép nỗi sợ xảy ra rồi nhưng mà con biết có một điểm yếu là không cho phép cái sự trốn chạy của cái tôi xảy ra. Tức là khi tôi sợ xảy ra nó buộc à tôi phải ở đây tập đ tôi không được chạy trốn. Tức là nó lại không cho phép cả cái sự chạy trốn xảy ra. Ngày xưa cho phép nỗi sợ xảy ra để tập rồi nhưng bây giờ lại không cho phép cái sự khi mà sợ quá thì không được chạy trốn hay là chạy kiểu kiểu đi đâu thì mình mới thấy đúng là mình mình ở trong đấy mình vẫn giữ một cái tôi mong muốn là một cái xịn kiểu kiểu tự do khỏ nỗi sợ ấy thì thì lúc nãy phát hiện động cơ đấy nó cũng khá là buồn cười thế là nhận ra rồi thì thoải mái luôn chạy trốn có sao đâu c cũng là thì mình thấy đúng là biết biểu thành mà chứ có phải là cái nhân vật này nó biểu hiện ra cái đấy đâu mà mà ngại thế phát hiện ra cái động cơ đấy thì thì ngồi m lúc cho nó sợ vãi linh hồn luôn thì nó sợ xong một lúc lỗ trốn chạy lên nhà mà mỗi lần xong nó cho kiểu đi tắm xong nhìn cứ nhìn ngói lung tung sợ sợ sợ mà tưở thì thì quá trình nó cũng xác quyết là ngay cả cái trốn chạy Ngay cả cuối giờ kể chuyện mai cho vui nhá. Cuối giờ ma học xong ai học không chơi xong ai học thì xong đề đúng là cái khi cảm giác mạnh lên thì cái nhân vật này nó chạy theo cái tầm chảy nó chạy chả làm việc gì cả. Thấy buồn cười. Ờ xong rồi đấy thì con con vào tập thiền thì đúng thái độ bắt trước cái chị ông Phương thôi. Tức là thấy một thái độ là rất là kiểu đúng là khám phá khám phá sự thật xem là như nào ấy. Tức là tức là rất là hứng thú ấy. Có một cái sự rất là thú vị và hứng thú để để vào xem nó như nào. Và thậm chí cũng không phải theo mẫu nữa. Ý là thử xem một lần mình cứ cứ thử một cách cứ cứ xem thế nào đã giật thế nào. Thế còn con tượng thì con vào thì thiền thì con hay hỏi bình thường thì lúc trước ấy cũng hay bị ép mình và hiểu ôi thôi mình cứ vào cảm nhận hay là hay là nó là biết bện thành đấy hay không nhá. nhắc thì thôi cứ cảm nhận đi nhưng mà tự bảo ơ tại sao lại phải ép mình thế nhỉ? Thế thử thử tự do một lần thế nào? Thế vào thì hỏi một câu ờ ơ thế cái này là biết biển thành cái cảm giác ấy lúc đấy biểu sắc biết là cảm giác rồi. Ví dụ như cái cảm giác này là biểu biết biểu hiện thành hay có phương án nào khác nhỉ? Thế là lúc trước bởi vì đã xác quyết là cái phần kiến không sao có phương án nào khác nhỉ? Nhưng mà ý là lúc mà nhìn kinh nghiệm mà chưa có. Thế con thử nhìn vào kinh nghiệm xem nó có phương án nào khác nhỉ không. Thì thì con thấy một cái rất là thú vị nhá là ở lúc mà khi mà cái này à Cái ví dụ âm thanh tách rời khỏi biết không thì đúng là không. Nó là tự động phân tách không cơ sở. Nhưng mà lúc hỏi cái ông biết ấy là bảo ơ thế ông bảo là cái này tách rời khổ biết thì ông biểu diễn cho tôi cái cái cảm giác tách rời của ông đi. Thì ông có thể biểu diễn đúng là ông ấy có thể biểu diễn cái cảm giác tách rời giữa màu sắc âm thanh nhưng đúng là ông ấy không thể nào biểu diễn được cái cảm giác tách rời giữa cái màu sắc và chính ông ấy nên là thế bảo ơ thế ông lừa tôi lúc nay ông ông bảo đúng là thú vị bảo ông lừa tôi bảo ông không biểu diễn được cảm giác đời mà ông lại bảo là ông với những thứ khác là tách ra ấy để ông làm một cái và và không không tách giờ thứ khác và màu sắc là hiện lên trên đàn ông ấy xong thì con rất buồn cười chỗ đấy rồi bảo ô hóa là ông lừa tôi rồi xong quả sau thì cái phát hiện là thế con con thấy là ví dụ như kiểu ơ thế con phương án nào khác nhì không nhỉ ví dụ biết biểu hiện ra màu sắc thì ơ hay phương án là ơ thế ông biểu hiện ông là cái nền đi và màu sắc là những cái hiện lên đấy thế vậy ông biểu hiện là ông ông là cái nền cho tôi xem nào xong còn ông những cái khác nó hiện lên trên thôi chứ ông không phải là cái đấy hóa hiện thành nữa thì thử biểu diễn đ thì đúng là ơ thì đúng là thấy nó nhìn vào kinh nghiệm thì đúng thật thì ông ấy không thể biểu diễn được cái đấy. Thế là mình sáng tạo nhha ông tôi các loại anh em ngoài không hiểu đâu đúng không? Xem sâu việc tương tác đây là cũng kiểu quá trình như tương tác giữa mình biết đấy rất là rất là vui sáng tạo sáng tạo sáng tạo thế rất vui. Thế bảo ơ thế không để chưa thế không không phải là ông chiếu ra màu sắc mà ông chính là chính là màu sắc rồi rồi thế là ôi iời làm nào con nói không hiểu đâu Tự thưng cái quá trình đấy nó sáng tạo chắc là mọi người không hiểu nhưng mà chính mình lại rất là vui cái đấy. Vâng. Xong rồi có lúc là ông bảo là tập đúng rồi đấy. Xong bảo quá khen kìa. Con lại nói xong rồi con xong rồi kiểm tra ra là xuyên thông điệp. Đúng rồi. Thảo nào đ xuyên thông điệp giấy đấy cái tài năng của người xưên thông điệp có con làm nổi đâu mà cười người ta. Xin lỗi đi. Người ta xin công điệp của cả ra. Tô giỏi như thế nể không cười người ta người có người cười ha ha hô hố đấy là cười to nhất đấy đấy rồi ai học anh à cười to nhất à đọc cười há ha to lùng nào không phải con aiương mấy lần đi ăn rồi xin lỗi đi nhá người ta là thầy thầy thầy cả làng Chuyện thông điệp ở đây có ai khả năng nói chuyện biết như ông với tôi không? Ở đây có ai đâu chỉ nhưng mà nhưng mà có thắc mắc là sao biết là nam thế thế là cao thủ nghĩ đ bà thế là cao thủ ông trị trọng hơn tôi với bà sợ lắm tôi với bà yêu mà sinh thì cái đoạn mà tôi tập đúng rồi ấy thì thấy đúng là ôi biết hóa hện thành biết biểu hiện thành rồi Nhưng đoạn bảo là thế ơ thế mình trả lời này này thế không phải tôi vẫn không không ông trả lời tôi trả lời cơ không phải ông đâu ông nhận gì kiểu kiểu phải có phương án khác không tôi trả lời cơ thế là thế bảo là ừ nhỉ thế mình trả lời thì ông thử biểu hiện cho tôi cái tiến cái tiến trình giống như tiến trình từ tôi xong bắn nào suy nghĩ ông biển huyện đấy ông bảo ông tôi bảo tử thế th cùng nhìn vào cái không có cái tiến trình đấy khi kinh nghiệm ấy thế bảo ừ buột cười nhỉ lâu nay vẫn là ông ấy tự nói ông ấy chứ khỏi mình Tí nữ là nó Minh Thành thôi. Thế là thế là tức là ý là cái quá trình ấy tự dưng nó nó làm cho cái quá trình là từ đận đấy về sau ấy nó là cái cái xem sâu diễn như V như Vết Tùng nói thì con con thấy là nó cũng khá là thú vị ấy và khám phá nhưng mà cũng cũng kiểu rất là thú vị thì nó không phải là trách nhiệm để đi thiền hay là trách nhiệm để tăng số nữa. Bởi vì trước cái hành giả nó cứ tập theo kiểu là để tăng số hoặc là ví dụ nó phải có cái điểm yếu nó phát hiện ra điểm yếu này hay điểm yếu kia chứ không cái này nó sâu diễn mà vào mà chơi chứ việc gì. Phảể cứ căng thế chơi mới hẳn ông biết cho nó máu chứ còn ngại gì mà cái ý là có một cái là giống như kiểu con ngại một cái là cái tính tôi chủ động ấy. Cái tính tôi chủ động trong cái cục thiền ấy thì con rất sợ cái cảm giác đấy. Ví dụ tôi chủ chết rồi. Cảm giác tôi chủ động này là có tôi rồi. Nhưng mà bởi vì ơ kiến thì có rồi nhưng mà ý vào thiền ấy kiểm tra cái cảm giác tôi chủ động nó là cái gì biết biểu thành hay là phương án nào khác ấy thì đúng là khi hỏi câu đấy xong thì đúng là nó nó rất là tự tin là chỉ có thể biết thành như bằng kinh nghiệm thôi chứ không thể nào khác được ấy. Thì thì con thấy quá trình nó nó dần dần như thế. thì nó cũng hơi buồn cười nhưng mà ok thôi. Nói xong không ai học được cái gì cả. Nói để cho học chả học được gì. Nào chuyển đi, chuyển đi. Ừ thành công. Hồng Hạnh. Hồng Hạnh chắc dễ nó đi riêng lắm. Hồng Hạnh Hồng Ngạnh nó thương nữ riêng mà. Ừ. Nó đi. Hôm từ Hôm qua đến giờ là hôm qua lần đầu tiên con đo được có 1% ừ xong sáng nay thì 13% xong rồi lại 3%. Thì lúc sau đấy thì tự nhiên về là tức là con nói là cái ca chiều nay nhá là nửa ca thiền đầu tiên tự nhiên con tự nhiên bảo ơ sao tại sao mình lại có cái thái độ là nó cứ như là biết cứ như là nó đang chạy trốn ở đâu ấy. Nó không phải ở đây kiểu như cứ dò dò từ 1%mă mấy phần trăm đấy nghe nó rất là buồn cười. Trong khi là biết là mọi thứ hiện ra là biết biểu hiện thành mà lồ lộ đây rồi sao lại thái độ như thế là như thế là sai không thể không không phải như thế được là tất cả tất cả những cái gì hiện ra đều là biết biểu hiện thành ạ thì ý là chiều nay cái ca chiều nay con sắp biết lại thế ừ thì chiều nay thì nghe các bạn chia sẻ thì làm rõ lại cái tinh thần là thoải mái và tỉ mỉ tức là thoải mái thì là không từ chối bất cứ kinh nghiệm gì để cho nó hiển lộ vì Ừ, biết hiện thành thì không cần phải phải sửa hay phải làm gì kinh nghiệm mà chính là cái kinh nghiệm đấy rồi ạ. Thì là không từ chối nhưng mà cũng không phải là phải tạo ra một cái một cái kinh nghiệm gì như là ý là thoải mái thì không phải là thả lỏng. Thả lỏng nếu mà trong đấy biểu hiện là thả lỏng thì thả lỏng chứ không phải là phải tạo ra một cái kinh nghiệm là thả lỏng ở đấy. Ừ. Thứ hai là tỉ mỉ thì ờ lúc mà bọn con đi con đi ăn với với Hồng Phương với Thanh Hải thì có nói đến đoạn này thì tức là giống như là đây là mình đang đi gặp một người bạn cũ nhưng mà ờ cái biểu hiện là muôn vàn cái khuôn mặt khác nhau thì nếu như mà mình không tỉ mỉ tức là nếu như mình đi vào phòng nhưng mình không nhìn thấy người ta thì không thể bảo là gọi là là là nhận ra cái người bạn cụ đấy được. Đấy là cái thái độ tỉ mỉ là tại sao lại thể tỉ mỉ? Và nhưng mà vì là có rất muôn muôn ngàn muôn vàn cái hình tướng khác nhau thì Đương nhiên đây là cái sự khám phá rồi chứ không phải là kiểu tỉ mỉ là một cái sự căng thẳng ở đây được đấy ạ. Thì là làm rõ hai cái thứ đấy. Thì bước vào thiền với với ba cái là không chạy trốn ở đây rồi. Sẵn ở đây rồi, không phải làm gì nữa cả. Hay là thoải mái và tỉ mỉ đấy ạ. Thì cứ để mọi thứ diễn ra thôi ạ. Thì thì đối với con thì con tự thấy là có những cái điểm yếu như rất là là bị thả trôi. Ví dụ hôm qua 1% là bị thả thả trôi luôn ấy ạ. Thế người xem phim. Ấy thì lúc mà có những cái đoạn thả trôi thì con thấy là cái thả trôi này cũng chính là người bạn cũ không phải không phải là cái gì khác đ thôi mà thấy được cái thả trôi thì mới vấn đề gì đâu. Dạ vâng. Thì là đế mình cũng không phải là mình phải lại chuyển sang thành là phải rất là căng mà thả trôi thì cũng là người bạn cũ thôi, không gì khác cả. Ừ. Không từ chối thì rất nhiều những cái con thấy khác những cái khác là những cái kinh nghiệm như kiểu đau mệt hay cái gì đấy là cứ để tự nhiên như vậy ạ. Không phải làm gì cả để để nhìn rõ cái khuôn khuôn mặt của người bạn cũ là thế nào thì có một cái đoạn nữa là trước lúc mà đi ăn ấy thì các bạn mọi người mới kể về ma ở trong phòng trong phòng con phòng 622 ấy ạ. Ừ thì thì là lúc đấy là thì các bạn ấy chưa về con ở trong phòng phòng khác phòng thầy cùng phòng không phòng phòng khác phòng khác à tổng tổng bao nhiêu tổng bao nhiêu em một em nhưng mà em một em nhưng mà rất là dram những ai phòng đấy ra ai phòng đấy kể đi kể chuyện vui đi được Giờ nhá. Mình phải xong à. Nhờ phát ra. Vâng. Vâng. Thì là nhanh đi nhanh đi cho nhanh. Xong lên nhá. Thì là con ở trong phòng thì là kiểu là ngồi ở ngồi cái ghế thì cái trước mặt con là cái kính thì là cái phần cái kính ấ là chỉ có mỗi cái đầu con hiện ra thôi. Mỗi phần cái đầu hiện ra thì tự nhiên nhìn thấy là Cứ như là ma đấy. Đấy là ma chú mình tức là mỗi mỗi thứ này chỉ là ma thôi. Ấ là cái kiểu cảm giác rất là sợ. Sợ rồi những cái suy nghĩ nó linh tinh rồi hình đáy thì là để ý thẳng vào đấy ý là xem đây là cái gì đây đây thực sự là cái gì ấy. Thì thì đúng là đầu tiên mà lúc mà lúc nãy sư phụ nói là cái tử mà suy thì lúc đấy mà con nhìn là con chỉ nhìn thẳng vào và đầu tiên kết luận là nó chỉ là tưởng và suy thôi. Không không phải gì khác cả. Đấy là tưởng và suy rất là nhiều nỗi sợ rồi nhìn nó lờ mờ. Cũng cứ bắn ra lung tung hết đây là ma hay là cái gì đấy đấy thì đầu tiên là thấy rõ là cái luận đấy là nó là tưởng và suy không gì khác thế sau đó mới mới là không đây là là hết biết để luyện thành không được rồi tốt đấyạ con các con nên giỏi môn đi qua bước đệ dạ thả lúc nào cũng dễ dàng thẳng với thượng thành đâu thật giỏi môn đấy mà dạ thì là như thế ạ đệm tưởng suy đấy vâng vẫ như vậy thôi ạ nào hết rồi nhá hết chưa rồi Hỏi phát đi xong xong chuyển sang truyện ma thôi kể chuyện không xong phép đã chuyện ma rồi đo đạc nó nhiều chọn thể lắm rồi không chia sẻ được hết chị hỏi con đi Qu gì không? Nên nhớ là còn 11 em đang đợi này. Đấy đang đợi đ quan tâm đấy. Tối qua là sáu đúng không? Xong rồi một tiếng sau về là đo thành 7 rồi. Sáng nay chưa nay 11 rồi mà các phòng khác là không phải chạy sang khóc sang đấy. Hết nhá. Thôi c tập thôi gì nữa con. Đừng đi rõ ràng rồi. G có nhóm hay chỗ là có nhóm chia sẻ nhau rất hay đúng không? Cố Vân ở xa không biết tham gia thế nào thôi. Hoặc là được không? Sơ Thảo cũng ở xa đúng không? Đấy hai bạn ở xa. Kinh nghiệm là mấy cái chia sẻ rất là lợi như có chia sẻ giúp ngắn giúp mình rất nhiều thời gian. Đúng rồi. Đồng ý không? Hai hôm nay chia sẻ lợi hại không? Đấy nên các con nên tìm cách nào để chia sẻ được với nhau. online được rồi nhá. Nay dừng dừng học pháp ở đây nhá. Thôi chỗ này thành công quá rồi nữa. Có ai hỏi gì nữa đâu đúng không? Hỏi đi. Đúng là Thái ngoan. Tên đấy là không cho phép người ta sống hư được. Quá ngoan mà. Tại vì chiều nay con cũng không có nghe được. kỹ cái buổi của thiền hai nhưng mà sư phụ đang nói là thử cái phần tưởng suy ấy mà ý là con đang thắc mắc là cái phần tưởng suy với phần cảm giác ấy lâu rồi mình cái cái cái logic mới của sư phụ phần cảm giác con thấy nó rất là mạnh ấy cái phần mà hiện ra nó đúng rồi nó đấy nó ý là cứ dùng cái đấy thôi dùng thoải mái luôn dùng thoải mái mạnh mẽ và vâng dùng mạnh và khi con thấy cái đấy nó mạnh với con hơn cái phần tưởng suy ấy ý là tất nhiên là nó cũng là như nhau thôi nhưng mà không nó là dựa trên nền nó phải xây dựng dựa trên cái nền kia vâng Trên nền tức là tử suy nhá. Nó phải dựa trên nền tưởng suy. Tức là trên nền tưởng suy thì sau cái phần không thấy nó dễ. Vâng. Nhưng chứ không làm sao con có thể khẳng định ngay là không cơ sở. Cái phân biệt này n một cái tự động ngay lập tức. Vâng. Bước thứ nhất đúng không? Bước thứ hai là có cơ sở không? Thì kinh nghiệm con là không cơ sở rồi. Nhưng mà nếu mà con không có cái cái nhận thức của kia ấy thì con sẽ nghi ngờ ngay. Không cơ sở tao không nhìn thấy thôi chứ có cơ sở thì sao? Chẳng qua là con được dẹp cái phần kia rồi nên con mới thấy không cơ sở là trực tiếp. Mình không thấy bày ra cơ sở gì. Vâng. Chứ thực ra là nếu con không có phần kia thì con nhờ cực kỳ luôn. Nhĩ có cơ sở ngầm n cái loại nhỡ có nhỡ có. Vâng. Thế con phải giải qua cái không cơ sở kia còn chắc chắn là đúng không cơ sở thật. Thì khi con nhìn thấy tự chia ra nhiều nhiều phần ấy thì con có một cái ví dụ trực quan về không cơ sở. Đấy hai cái cộng vào nhau mới đủ. Nên là khi con có một tuần thấy không cơ sở ấy thì tự nhiên về sau không sau tuần không c tập gì nữa thì con dùng cái cách mà vừa xong đơn giản đấy là Chia tách không cơ sở nghĩa là nó không có thật rồi mới được. Con phải làm vững cái móng đấy. Chứ con đừng nghĩ chúc khi mà chụ chưa dạy con là hồi mấy gặp sụ mà sụ bảo con là con con nhìn xem có cơ sở gì đâu đốt con tinụ được hồi mới gặp vị đã dạy con cách phá cơ sở bao giờ đâu nên hồi đấy mặc sụ dạy đúng như vừa xong thì đố mà con tin. Nếu vừa đến bảo sụ con nhìn này thế giới có cơ sở đâu xong sụ thể xong cơ sở bảo ơ thế nó đưa cơ sở cho con xem đâu đố con tin nổi. Khi nhìn vào thế giới nó chia sẵn sẵn rồi đúng không? Nó không trình bày trong một cơ sở nào hết. Nhưng điều đấy không tương đương về là nó không có cơ sở. Nó chỉ là bằng chứng của cơ sở thôi chứ nó không tương đương với cơ sở. Muốn tương đương thì con phải có thêm cái phần nhận thức lý luận vân vân để không cơ sở nữa mới có bị thục hoàn toàn. Hiểu hiểu ý dụ không? Đấy nhá. Không đơn giản như con nghĩ đâu. Vâng. Thực ra thì Sáng nay mà sư phụ đọc ba cái bước ấy thì cái bước thứ thứ hai mà sư phụ bảo là không có cơ sở ấy thì sư con cũng nhớ là sư phụ nói là cái đấy không phải là tự nhiên mình tin được như thế mà nó thứ nhất là mình đã tập ba cái bước mà hôm bữa đầu bữa đầu tiên mà sư phụ dạy ấy để mình đấy s tập một tuần cho nó chắc nữ vâng đảm bảo anh em hã có móng chắc chắn giống nhau nhá vâng ạ con hiểu rồi ạ nào còn bé ngoan số hai nào nữa không nàoạ là Thanh cũng tên là Vũ Ngoan à? Con hỏi là khi cái phần mà mình tập về phần cảm giác ấy ạ. Ừ thì là mình vẫn như lúc đầu là mình không có mặc định hay này kia gì hết và mình cảm giác gì ấ nhỉ? Thiền thiền phần đúng rồi. Con con càng mặc định thì nó càng ít trồi lên những cảm giác tiêu cực. Con muốn cảm giác thồi lên nhiều ấ thì bớt mặc định đi. Cuộc đời nó thế đấy. Cuộc tu nó thế đấy. Vâng. Mặc định trước tu nhiều thì cũng có lợi của nó như có cái hại là các tiêu cực nó không mò lên nữa. Còn mặc định bé còn là cái gì đó rồi thì những cái tiêu cực Ít lên. Cuộc đời này có có chuyện khi chuyện xảy đến có mặc định gì không? Vì thế mới nhiều chứ nếu mà con ngồi trong văn phòng con chuẩn bị trước khi học tất cả lại mặc định rồi ấy thì từ cường đên ít thôi. Nhưng bản chất của đời nó có giờ cho con mặc định đâu. Nó đang đứng đòn giáo thẳng và cuộc đời con mà cu điện thoại một cái tin nhắn. Có bao giờ con nhấc điện thoại lên mà con mặc định gì xong mới xem tin nhắn không? Không. Con xem ngay và tấn công thẳng luôn đúng không? Mặc định rất hợp với thiền nhưng mà cuộc đời nó không cho con m. định. Dạ. Thế nên sự không phải là cái trường phái thích mặc định đâu. Chẳng qua là để con thực hành thiền cho nó hiệu quả thì nó còn mặc định thôi. Chứ còn sự thích thích cuộc đời thích tu đời hơn là tu tu kiểu thiền đấy. Tu đời chẳng mặc định gì hết. Cứ thế mà sống thôi. Nó đến thì võ mình rất giỏi đúng không? Nên là dụ cũng không khuyến khích lắm đâu. Nhưng mà nhưng mà với chế độ nào thì phải học kiểu đấy. Ví dụ con chế độ thấp nhưng mà không mặc định thì chết. Nhưng mà sau này chị độ quáng cao lên dần con tự con thấy chẳng. Cứ thế mà tu thẳng thôi. Ok. Có lại không? Con hỏi cái thứ hai nữa là cái mà tụi con đang thiền plus ý ạ. Ừ. Là những khi mà tụi con còn chưa lên được 100 ấy ạ. Ừ. Thì có ý là có chỗ đấy mình còn thiếu gì không? Hay là cứ là đi nhiều cứ là làm nhiều làm nhiều thì tự nó sẽ cân bằng ch làm nhiều tinh chỉnh. Làm nhiều tinh chỉnh làm tinh chỉnh làm tinh chỉnh. Vâng. Các con đang được học theong một cách học là hiệu quả nhất trên đời là làm xong đo luôn xong lại ngồi với nhau tinh chỉnh học họ của nhau ấy cách nó siêu hiệu quả nó khiến cho một cái tiến trình 20 năm chỉ diễn trong một tháng đúng rồi ngày xưa không có đo thì đố mà đố mà biết đúng hay sai luôn không biết đúng hay sai luôn ngày xưa là khoảng vài tháng trình pháp thầy một lần xong thầy nói mấy câu xong về vài tháng nữa thì mất 20 năm mới có khi bằng con thầy một tháng con là có công nghệ đo nhưng con lại còn một nhóm bạn nữa cơ tinh chỉnh liên tục cho nhau giúp nhau liên tục đúng hội bên này thấy không ngày nào sẽ đi tư với cà phê mâm ấy các con không biết có không nhưng bên này thấy nhóng suốt ngày cà phê với nhá nó tình trị chỉnh theo ngày luôn ấy hoặc là hai ba ngày tinh chỉnh một lần đấy thì cộng hai cái vào nhau thì nó tuyệt vời luôn đúng con đấy hôm nay lên vèo vèo rồi vì là ngồi họp tinh chỉnh cho nhau đấy kể chuyện chia sẻ nh tinh chỉnh cho nhau đấy đúng không thì cái cách tu bây giờ nó quá nhanh rồi thế khi về con nên tìm cách là đo thì đương nhiên là đo rồi đúng không thì còn cái phần thứ hai là phần chia sẻ thôi mà nghe bảo các con cũng hay lôi cái bạn giỏi nhất ra đúng khôngi cao nhất ra bắt nó phải b đấy thế đấy vừa phát biểu xong lại bắt phát biểu lạ hết đấy thì cách bây giờ x nghĩ là cách gọi là tối ưu cho lịch sử rồi chả cách nào hơn nữa đúng không nếu ra một tháng mà thu nhanh thế tu hành hiệu quả nhất lịch sử à cộng công nghệ nó quá là thiện xả nó đỉnh cao của thiện xảo công nghệ t Điều hoa ừ nó mất điều hòa đ mở cửa mỗi nó vào mất điều hòa nào tiếp đi. Con hỏi được không? Không có ngan l ngoan linh linh ngoan linh bảo hiu linh bảo hiểu rồi ạ. Rồi đó sủa chưa? Rồi ngoan phương. Ừ con hỏi về cái logic mà ờ lúc nãy sư phụ bảo về bọn con làm kỹ thêm về cái cảm giác a ờ cảm giác và dựa trên cái tưởng suy ấy ạ. Thì thì tức là hôm nay bọn con tư với nhau thì có một cái đoạn Mỹ Nga chia sẻ từ cách cái bạn ý logic ấy thì nó cũng con thấy nó có liên quan đến cái này thì con nghe nó cũng cảm thấy là cũng hay hay hợp lý ấy. Thì con cũng kể lại xem sư phụ xem là nó có thứ nhất là nó đúng chưa hay là còn cái lỗ hổng gì thì à ờ Mỹ Nga cũng cũng a chia sẻ là vì với cái logic ý thì bạn ý tư bạn ý tư như thế này là à khi mà mình mở mắt một cái chẳng hạn ờ thì thấy kinh nghiệm là tự động đã tách rồi. Ừ. Tự động tách rồi và bằng kinh nghiệm thì thấy rõ ràng là ờ chưa kèm theo cơ sở gì cả. Ừ. À và tất cả những thứ đến cơ sở sau ấy ừ bịa vào ấy thì nó đều là người đến sau. Tức là nó là cái chủ quan và rất nhiều các cái khác nhau chủ quan nó bịa vào đằng sau chứ không có một cái cơ sở nào mà gọi là cơ sở khách quan đến trước cả. Ừ. Tức là khi mà kinh nghiệm trong kinh nghiệm tự động phân tách đấy nó không kèm theo bất cứ một cơ sở khách quan nào. Đúng rồi. Còn những cái biện sau đều là cơ sở chủ quan và nó không phải là cái người đến trước, nó là người đến sau thì không thể được coi là là cơ sở được. Như vậy thì đoạn ý kết luận được là vậy thì cái sự tự động phân tách đấy hoàn toàn nó không có cơ sở khách quan. Ừ. Vì vậy nó chỉ là cảm giác thôi. Ok. Nó chỉ là cảm giác thôi thì kết luận là nó không Nó không thể có thật được. Ừ thì con thấy cái đoạn tức là cái cái con cũng thấy mượt mượt đấy ạ. Ừ ok cũng ok. Cũng cũng nhanh nhanh. Ok. Nó bổ sung thêm cái phần là những cái cơ sở khác có bổ có bổ vào đi nữa thì bảo bổ sung vào sau để người đến sau nên nó không thể không thể nào bảo là tôi là cơ sở cho thằng đến trước được. Người đến sau được ý tưởng tốt đấy. Và không có cơ sở khách quan thì không thể nào kết luận là cái đấy là là mình không sợ những cái cơ sở sau nữa đúng không? Nếu con sợ là có những cơ sở đế sau. Đấy tức là mình có thể ngầm là nhỡ đâu có cơ sở gì đấy nhưng mà nó sẽ bác toàn bộ. Tất cả những cái cơ sở nó bịa vào luôn. Đúng rồi. Dựa vào cái gì bảo là cái hình trước ấy bảo là mắt nhìn thấy ừ. Ok. Rất tốt. Thấy chưa? Con thấy nhóm này thế nào? Khải sợ không? Nể chưa? Đấy. Rồi. Ok. Rất tốt. Cơ sở đến sau vậy thì nó không thể là cơ sở cho cái trước được đúng không? được rồi cũng rất tốt. Nào con bé ngoan nào nữa không? Hỏi tôi mai là không được không được không được hỏi nữa. Rồi đấy. Mai là chỉ nghe nhóm kia giảm giả nhóm kia xong về thôi. Mai th được nghe nhưng không được hỏi. Mục tiêu trước mắt là cả nhóm lên 100% về thiền à thiền plus. Đấy còn chiến trường thực sự sau đấy nó sẽ đối diện chiến trường thực sự là đời sống đấy. Đấy mới là trên thực sự nhưng mà nó có hết có kết quả là kết quả ngay để có vấn đề cứ đ vấn đề ngay trong đấy luôn. Cái này chỉ là mài trong môi trường tưởng chứ cái này là đang mài thôi. Đây mic đây. Ý là cho tụi con hỏi tụi con về thiền bài thiền cảm giác ạ. Thì là bài nào sư phụ? Tại vì Jy con thấy có ghi là ba bước trong thiền pro chân thực tại không? Thì cảm giác cũ mà con được học rồi mấy hôm nay 100% rồi đấy. Nhưng mà thư vụ update logic mới là vào bài chả có gì mới là vẫn thế mà chiều nay mới có đúng cái tưởng với suy là mới nghe lần đầu khi mà thì con con đổi cách gọi thôi con không dùng con chỉ đổi cách gọi thôi thay vì con hỏi là ví dụ như là cái bàn này biết hiện thành thì cái tưởng suy cái bàn này là biết hiện thành xưa cả chính xác hơn là thế này này chính xác hơn là với những thứ bình thường con dùng con như bây giờ con chả thay đổi gì hết với những thứ bình thường con dùng thành như bây giờ thay đổi thế với thứ mà con không thấy nó là rất khó thấy nó Đó là là là biết biểu hiện thành hoặc là con có cả cái động F thì con đi qua con đường là nó là tưởng suy và tưởng suy tương nhiên là biết thành dễ dàng đúng không? Trong viết rõ ràng và chính là biết còn ba cái kia chính là cái tập hôm trước đấy muốn tôn tô lại đúng 7 ngày cho nó chắc nữa cũng không đi xa lạ cả con cứ em hôm đầu ai cái hôm đầu ý hôm đầu ba cái mọi khiên cảm giác là cái hồi đầu ấy ba cứ tua cho chắc tua 7 ngày chắc nó không thể nào dặn đứ được nữa Rồi đấy vì không thì mới chỉ có hai ngày thôi nó sẽ quẩn dặn nứt. Vâng nhưng còn 7 ngày chắc chắn thì nó không dặn nứt trước là cái nào mái mẹ thiên cảm giác cái đấy bản chất nó là kết hợp cả kiến kiến cả thiền đấy nên nó sẽ chắc là kiến đấy 23 là 21 ba là cái vặt ba là từ ngoài đấy đúng rồi Cứ làm tuần tác lo suy nghĩ loong cái đang bên ngoài mà bổ sung một cái bức bức đây là cảm giác bốn bước Hả? Không thế đọc lên luôn sư phụ confirm luôn. Nếu ok là về gửi đấy là anh em mình thực hành cái hồn của mình đúng rồi. Thế con không tập 7 ngày thì con sẽ bị hậc. Đây là phải sa Tất cả các bài đầu tư là cảm giác hay là th bài đấy đấy. Đúng rồi. Nếu mà bí quá về mở lại nốt đọc đi bài chữa cho chị cho cả. Tắt bả giảm thì cảm giác tất cả đữ x 25 tháng 11 sao lại 25 cách đi lộ ngày hôm trước là ngày mấy cái 21 tháng 12 tháng 11 tháng 11 hết bài cái tên trên trên cùng là anh toàn để toàn kiểm tra lại ngày nhá phải sửa cho đúng ngày đấy không sau này là sẽ lộn xộn đấy sau này mà tập hợp thành một giáo pháp là sẽ bị lộn xộn Phải đúng này. Phải đảm bảo bài nào gửi lên phải đúng này. Bài gửi lên đúng này. Con có đánh số thứ tự ch không? Nhưng Vũ Toàn đang bị sai phải kiểm tra gì update à làm rõ thành đây là cảm giác hay là thư tắt. Hiền đây là cảm giác là rồi thì cảm giác nếu cả chỉ là tưởng và phân tích các tình huống định rồi chưa? Ok. Còn bạn ngoan nào nữa không? Dạ. Xin confirm là về nhà thì mỗi ngày sẽ đầu tiên là 1k tập đầu gì đầu gì đầu ý là có hai cái cần tập. Cái đầu tiên là chứ không phải là đầu ngày mỗi ngày đầu tiên là nói cái số một tóm lại là có hai loại thiền. Một loại là là thiền Cảm giác hay là thật chính là cái hôm trước tụi con đã tập là check các bước là nội dung suy nghĩ rồi tôi đang thế nào cảnh vật là gì và đây tất cả là gì chuẩn rồi cảm giác hay là thật còn lại là thiền plus thì mấy ca là tùy trong đó update là ngoài cái việc nhận ra đây là biết bị hiện thành thì có thể bổ sung thêm bước check là vật là tưởng suy nên nó chắc chắn là biết bị hiện thành ví dụ thay vì cái bàn là biết bị hiện thành thì có thể tập cái bàn là tưởng suy và tưởng suy chắc chắn là biết bị hiện thành và tập nhanh hồi nãy sư phụ có nói một câu là tưởng suy cái bàn là biết bị thành thì có thể bổ sung vào cái tập thù tùy con. Dạ thì tùy. Đấy thực là thực ra chỉ nên dùng với những thứ mình không thể nào dùng nói thẳng được thôi chứ còn nói chung thiền qua trung gian không phải là tốt. Dạ nhưng mà sẽ có những thứ con không thể nào làm khác được con phải làm thế giành nguyên cả Minh Thành đấy mà còn chỉ làm thế gian nhất định thôi rồi sau này còn thấy nó chả cần phải làm thế nữa vì thế nó là cái phương tiện bổ trợ chứ không có là cái bước thực hành dành cho những thứ mà quá thật. không sẽ sẽ có những thứ xuất hiện trên đời này sẽ có những thứ như thế nhất là trên đời sống sẽ có đầy thứ như thế rồi sóng sổ chưaạ xong nháạ