Bí mật của tâm tuỷ Đại toàn thiện

Bản gõ chi tiết
Transcript

Đ chưa đ đi. Đ luôn đi mở cửa anh chưa lên đây. Tá học c 10 đọc theo đọc theo ca nhất của người đấy nhá. Tù em đọc cho đ K1 Ừ 78 K2 rồi có vẻ tạm tạm kếm K2 lại là hút hết được hết rồi nhưng mà thì nó mới những cái nhỏ nhỏ mới đi được coi K3 K3 lúc lúc em xin ghi cái số mắt sang bên tải đế nhìn nhá ừ Nhìn là loạn mắt quá. Số gì số mắt số 3397 34 sau khi xong để đen để đen ơ là đọc từ ngày 29 à hôm nay. Hôm nay hôm nay hôm nay thôi ạ. Hôm nay mà. Ừ. Có 10 bác thôi. Đấy xem nào. K480 n thử nhạc. K5 K5. 50 62 đúng rồi có 10 người luôn ok có 10 người 100 luôn dưới lên dưới lên dưới lên cao nhất nhưng mà lại từ dưới lên nghĩa là mình lấy cao nhất mỗi người xong rồi đọc dưới lên vâng 1 2 3 4 5 6 7 8 cao nhất của mỗi người là từ a à được rồi từ dưới đây là thấp nhất nhá thấp nhất thấp nhất Mỗi người 10 người thấp nhất nhưng mà với mỗi người chỉ lấy cái ca nhất người bảo sao chị sợ lâu nước để đây không cần em thế thì phải tính cả đến người 99 ừ tính đến 99 thì đến đủ 10 người 99 100 mà được thì đấy phải có cả hai người 99 99 nhưng mà lại 99 nhân là 97 đấy x 97 thế thì 11 Có hai chí 10 người. Ừ 1 2 3 4 5 6 đúng không? Còn chín người ở đây là 10 sẵn rồi hoặc là 9 hoặc là 11 chín thế 9 thì bảo hai người 99 top 9 top 9 hai người 99 rồi 99 này đều kì 100 khi con đọc ạ học đi. Vâng đầu tiên là bác Vũ Toàn 75 Vũ Toàn Kinh min là 75 hả? Kinh thế cơ. Vâng, min là 75 ạ. Hôm nay mọi người giỏi thế à? Mọi người giỏi. Ca cao nhất của pin là 75. Ok. Toàn 75 tiếp đây. Thủy phiêu 75. Thủy phiêu 75. Minh Hải 80. Minh Hải 80. Tuệ Vân 85. Tuệ Vân 85. Minh Ngân 90. Minh Ngân 90. Duy Nguyên 94. 91 này. Vũ Thái 91 đã. Vũ Thái 91. Xong mới Duy Nguyên 94. Duy Nguyên 94. Ừ. Xong rồi Chí Dũng 96. Ờ. Xong đến sơ máu 97 là người số 9 đấy. Từ từ dưới lên trình đi xong đúng chứ tự vừa xong ấy chắc đọc đọc đầu tiên live đọc luôn con đọc luôn đọc luôn đọc luôn đọc luôn live xong đọc thôi đúng không toàn chỉnh đất chị cái sư mẫu sư mẫu nằm tr livestream này quay chị gì được trời ơi ngon rồi Mic. Ok. Chương trình ạ. Mấy hôm nay thì con a cái trong cái thiền của con có cái là à cái gọi là tạm gọi là cái nội trình nó rõ ràng hơn. Ừ. Nên là không tư thì Khải có nói về hai cái bài quan trọng nhận à nhận thức đúng một kinh nghiệm sạch. Ừ. Và cái bài hai là cần và đủ thì đợi đợi đủ đồ chí dụ rồi đi là đúng không chị? Dụ sắm ra chắc. Mai mà em c không rõ ch của c to ra chắc là mai rồi và được nữa ta em thể gạt qua cái gallery uiời con có thấy chị Dũng trên đấy không không chưa có chị Dũng mới có chị Khuê Thủy Phiêu với Thủy Anh thô Minh Ngân Thy Anh Minh Ngân đã chờ xong sao ạ xư mỗi cần gì thì con chỉ cho Sự pin mà cái cũng không vô rồi khải sau này mở mở trong nhà hàng số hai thì vẫn đóng ngoài đi các bạn đi lên hoan đấy số hai b toàn đóng đóng qua năm tháng mở lạ năm số tháng có khách thì mới mở như là lấy khách thấy đóng đóng quanh năm suốt tháng à đóng quanh năm số tháng qua năm su tháng qua đóng mình không hiểu nghe đóng ch tháng vâng tức là trung bình nó đóng ạờ có rèn ngồi chung mình đóng cho nó mở nào xong mở tiếp Mời bác đoàn tiếp. Thế thì sau khi về nghe và tư quanh hai cái bài đấy thì con thấy là nếu mà trong thiền tức là mình tự nhiên mình có những cách nhìn nhận khác về cái phần thiền. Đấy là cụ thể là gì? Ví dụ như trong thiền mà có sự chối gì đấy. Ừ thì nếu đang phong phiên thì thực ra mình không cần phải xử lý gì cả bởi vì là chỉ nhìn vào kinh nghiệm thôi. Ừ. Và nếu mà nhìn nhận lại nó sau phiên thiền ấy thì mình có thấy nó một cơ hội để để à chỗ này là cái chỗ mà có thể cả về ý thức và cả về vô thức mà mình đã cho rằng nó có gì đó ngoài kinh nghiệm thì để rút kinh nghiệm sau phiên thiền ạ. Được tốt đấy. Ý chung quan trọng đấy. Thì tức là qua cái cách đấy thì con thấy quan trọng là mình trong thiền mình không xử lý gì hết. Dạ không xử lý gì cả. Thiên không phải là một buổi xử lý không phải một buổi đểiể xử lý a xử lý b chả xử lý gì hết. Nó đến thì nhìn thôi. Còn không nhìn thì thôi. Không nhìn hủ quê thì thôi. thôi chứ không xử ý mic chư thô sư phụ vừa tháo mic à có nghiệm đến thì nhìn mà kể cả không nhìn ấy thì cũng không thôi kiểu buồn ngủ m ngủ bé m rồi thì thôi chứ không xử lý gì cả kiểu buồn ngủ quá phải ngồi thẳng lưng lên cho đỡ buồn ngủ không chơi chỗ đấy luôn ý rất quan trọng đấy ý rất quan trọng không xử lý trong thiền con con chỉ nhìn vào cái dòng chảy của kinh nghiệm mà bản thất là là con nhìn vào cái cái kinh nghiệm đang là diễn tiến thôi chứ con không xử lý gì hết kể con con buồn ngủ đến mấy con không chống lại buồn ngủ thà ngủ còn hơn là chống lại đấy nghĩ thế mới đúng nó có ai lựa chọn không hoặc là mình làm gì đó để ngủ hoặc là mình ngủ thì con phải để cho nó ngủ chứ con không được chống lạ đ hũ trang à chắc là nhận ra vấn đề đúng không trang chưa full 100 là chứng tỏ là ấy rồi chứng tỏ là chưa phải nh nhìn bí kíp rồi Cái vừa xong cái chỗ nó là một bí kíp tối quan trọng của thiền luôn. Cổ thiền thiền loại này này không xử lý, không chống lại, không làm cái gì cả, chỉ nhìn cái dòng kinh nghiệm này thôi. Đến với một cực đoạn là gì? Là nếu buồn ngủ thì để bột ngủ đi xảy ra chứ không để ngủ xảy ra chứ không chỉnh để cho hết buồn ngủ rồi thiên tiếp. Đấ đấy là một mấu chốt đấy. Một gọi là một bí kíp đấy mà rất khó làm tại vì là bên các con chống lại mọi thứ một cách ý thức và vô thức. Thế là kể cả con a con kể cả con không chống lại cái ý thức nhá thì vô thức con sẽ chống lại không được như thế kiểu gì đấy nó không đúng chuẩn của con thế này sao 100% được nhã nhã rất nhiều cái như thế bên trong con nhưng mà con phải có một cái kỷ luật không thay đổi cái gì cả không thay đổi một kinh nghiệm nào hết không thay đổi một cái gì hết bất kỳ một kinh nghiệm gì thà ngủ thà lung tung tán loạn còn hơn là thay đổi xong rồi ngon lành đấy ví dụ như là thủy phiêu hôm qua trình là Thiền con rất mượt mượt chả không cần mượt không thể mượt luôn chính mượt không được 100% chính cái thiền mượt mới không được 100% cái không mượt mới là 100% được còn mượt lúc sau là ông nào mà mượt ấy thì ông sẽ điều chỉnh thành ra là không thể 100% được kiểu gì có cái điều chỉnh nhỏ nhỏ đấy nhỏ to những ai trên 100% ấy khả năng cao là giơ cái bẫy này không dám để kinh nghiệm xảy ra đúng như nó là và hôm nay sự giảm rõ hơn là phải cực đoan đến mức là tha ngủ gật Có hơn là điều chỉnh kinh nghiệm để để không ngủ để ngon trở lại không thèm ngon luôn không thèm 100% luôn đúng không cần sự thật hay cần 100% thật sự thật chứ 100% nhở để cho nó thả nào chú toàn được 100% kiến như thế rồi hôm nọ cũng toàn cao 100% đúng không vâng hôm qua hôm qua hôm nay được hai ca nữa nhỉ kia được ra được 2k rồi hôm nay hôm qua được một ca nữa hôm nay Đúng ch ngủ đấy. Nó kể thế nó qua cái chữ a đi cho anh em hình dung đi. Ông Vũ Toa lên 100% là cũng là hiện tượng đấy. Sọ linh tinh nhất lại thường 100% nó ra để sư phụ đầu tiên mà cái ca nà mình thấy nghiêm chỉnh là toàn rướ 100%. Đấy hôm nay còn có một ca đấy. Mình trạng vừa nói đây. C nghiêm ca nghiêm chỉnh thì 85% nhưng mà ca mà mình thấy lởm nhất thì lại 100%. Thấy buồn ngủ nghi nhất nghi nhấtên. Thú vị chưa? Con có một ca con thấy lẩm quá. Con không đo xin như là xin đo thôi cứ kể cứ thế đo nó đúng cái kiểu vừa nói là thấy tức là cả cái phần điều chỉnh hôm nay ba phiên tức là con cứ xin chỉnh từ đoạn trước ạ cái gì cái hôm đấy đi tự đi thiền là có cả ba anh em cùng thiền thì xong là rút kinh nghiệm ngay sau phiên thiền thì hôm ngồi ở chỗ cái quán cà phê rất đẹp thì cái phiên đầu con thấy mượt nhưng phiên thứ hai thì có một cô gái áo đỏ đi qua ừ thế là áo đỏ thế là nó lại thử thách ạ. Ừ. Ví dụ như là cùng lúc đấy là nó bắn ra phía hình ảnh này và phía cảm xúc này. C cả cảm hồi hộp này và có suy nghĩ là ôi thế này thì ra thiền mất thiền. Ừ thì lúc đấy thì vẫn trên tinh thần chỉ nhìn kinh nghiệm thôi. Thì thế nhưng mà ấn tượng với con của cái ca tức là hôm nay ca đấy là được 92. Ừ. Nhưng mà cái ấn tượng ở cái rút kinh nghiệm ấy, tức là khi rút kinh nghiệm thì chia sẻ cái phần vừa xong thì bởi vì ba anh em cùng ngồi đấy cho nên là cùng thấy hiện tượng đấy giống nhau. Con với Khải với Thái Vâng. Thì cái phần rút kinh nghiệm hôm đấy Khải có nói một cái ý mà đối với con thấy ồ rất ấn tượng là đang đang tư đang nói như này xong là Khải nói là nhưng mà phải còn một cái gọi là cái khát vọng 100. Ừ mình nếu mà mình có cái khát vọng 100 thì nó tạo ra hai cái vấn đề. Vấn đề thứ nhất là mình sẽ duy trì cái vấn đề ở cái đoạn mà mình cho là quên. Ừ. Ví dụ như trong thiền mà thấy một con đoạn là quên rồi này. Mà nếu như trên cái tinh thần phải tức là khao khát 100 ấy thì tự nhiên là nó sẽ cứ nhìn vào cái chỗ mà đã quên đấy. Ừ. Nếu như mà bỏ cái phát 100 đấy đi thì đơn giản chỉ nhìn cứ cho là kể cả nó đã thực sự xảy ra cái chuyện là mất bao nhiêu phút đấy đi. Nhưng mà nếu mà bỏ cái khát 100 đi thì đơn giản chỉ nhìn vào cái sự tức là mình quan tâm sự thật là gì ấy. Ừ thì chỉ nhìn sự thật thôi. Cứ cho là kể cả mất đi thì thì thì thì th thì thì có sao đâu. Thì ừ con thấy đúng rồi. Chỗ này là cái chỗ mà mình chưa hề có cái nhận thức. đoạn này cho nên là cái ngầm ngầm khác số cao nó cứ cứ chạy. Ừ. Thế xong con 2k đấy xong về thì thiền thêm một ca nữa với cái tinh thần mới đấy thì ca đấy thì nó cơ bản là cứ ngủ gà ngủ gần nhưng mà nó khác ở cái phần thái độ trước thiệt ấy. Và lúc đứng dậy thiền xong thì cảm thấy ơ nó bình thường. Cũng cảm giác là số này chắc không cao đâu. Nhưng mà bởi vì là trong phiên đấy thì mình chỉ gọi quan tâm đến nhìn về kinh nghiệm thôi. Đấy nên là khi mà sư vụ đo nó cũng là cái giống như được confirm về việc là à bao nhiêu xong c à 100 đấy. Đấy thì lúc mà bung ra nhất không cần không còn không còn kỳ vọng vào n kết quả thì lại con có cái thật. Kỳ vọng phát là có tâm nó sẽ tạo một cái ảo ngay. Con kỳ vọng phát mà cái tâm nó tâm nó có năng lực là tạo mọi tạo ra mọi loại gọi là là kinh nghiệm nhân tạo. trình lập trình kinh nghiệm lập trình rất giỏi nên là con có một kỳ vọng là nó sẽ tạo cái đấy cho con con ngồi tạo không phải không phải ngồi xem nữa yêu cầu củaụ chỉ là con ngồi xem cái dòng kinh nghiệm thôi nhưng mà con chỉ làm truyền một chút nhỏ thôi con chuyển sang tạo vì con khoát 100 thì con sẽ cho ra 100 phản án này này con tạo lập trình mà tạo tạo được ngay xong đứng lên rất tự tin đấy xong đo ra toàn là 95 với 80 thậm chí về 50 ngồi tạo thì sai rồi đây là ngồi nhìn ngồi nhìn vào cái dòng chảy trách nghiệm đấy và bất chấp dòng chảy có gì xảy ra cũng không chỉnh sửa gì hết là rất quan trọng không chỉnh sửa không chỉnh sửa gì hết thì tại sao muốn chỉnh sửa v con có một cái đích để đạt được đúng không muốn đạt được gì đó thì lại gì không phải là thiệt phải nhớ câu rất quan trọng muốn đạt được cái gì đó không phải là thiệt muốn đạt phát thì cái nhân tạo của tâm trí nó làm ngay nó giỏi lắm và nó sẽ làm cho con tự tin vì cái giác tạo luôn tại Đây là cái phú già vừa nói xong là cái mấu chốt ấy mình không chỉnh sửa cái kinh nghiệm gì hết. Mình chỉ nhìn vào dòng chảy thôi. Còn cái sự bổ sung là kể cả nếu mình phải lựa chọn giữa ngủ gật bây giờ hay là chỉnh sửa một tí để tỉnh ra rồi ngồi thì mình không được chọn cái phương án chỉnh sửa. Thả ngượt còn hơn. Đấy mình biết được ngượt 100% đâu nhưng mà cứ kệ thôi. Nhìn thôi và khi đấy thì tự tin thật sự mới đến. Không chỉnh sửa gì mà vẫn ngon thì mới tự tin mới đến chứ. Còn chỉnh sửa rồi ngon thì không có tự tin. Cái thực tại này mà phải chỉnh sửa mới ngon thì sao tự tin được nó là nó là chân giác ngộ, nó là đại giác ngộ. Nó không tự tin nổi nếu mà con phải chỉnh sửa nó mới ngon. Làm sao con dám bảo là nó là đại hoàn hảo? Nếu mà con phải sửa nó mới hoàn hảo đúng không? Chỉ khi nào không sửa gì vẫn hoàn hảo thì rại hoàn hảo. Còn sửa một nhỏ thì bảo xong rồi nó hoàn hảo thì nghĩa là nó không hoàn hảo. Tôi sử một tí thôi nó sẽ hoàn hảo. Nghĩa là gì? Sửa. Tức là nó hoàn hảo. Nó không hoàn hảo. Tôi sửa một tí thôi. Sử chỉ ngồi thẳng lưng lên thôi. Ừ. Không. Thế bạn đã nói cái dòng chảy của bạn không làm nào. Bạn phải thẳng lưng mới hàn nào. Mình hay bị đấy. Thì rất dễ bị. Càng người càng nghiêm túc càng dễ bị. Chính người như buông thả như bích thì lại hợp. Đấy vào dạm nó tứ lừa nó buông thả ấy thì lại được. Còn người nghiêm túc. Hai cái bộ là sức mạnh và thành tựu là rất nghiêm túc. Đấy ai mà không may giờ. ấy thì mất thời gian hơn nữa. Không mai trời cho cái tính thành tựu hoặc là hoặc sức mạnh ấ thì sẽ mất thời gian hơn. Tại vì bên bên trong nó còn vô thức. Bên trong nó còn vô thức chứ nó không chỉ là ý thức. Nghe này xong thì đồng ý. Đấy nhưng mà về nó có làm được không? Nó vô thức nữa. Nhưng đấy là một mấu chốt quan trọng. Mình không sửa bất kinh nghiệm gì hết. Chỉ nhìn dòng kinh nghiệm đấy thôi. Đấy, m số hai là mình không kỳ vọng 100%. Không kỳ vọng không mong đợi gì xảy ra hết. Mình ngồi đấy mình không mong đợi gì xảy ra hết thì là ok. Khi mình ngồi xuống thì mình không mong đợi bất kỳ gì xảy ra hết. Không ngợi thiền nó phải sáng rồi nhìn phải được từ đầu đến cuối. Không mong đợi gì hết thì thì bắt đầu mới đúng. Còn con chỉ mong đợi nhỏ thôi thì lập trình lập trình thành công ở đây nó tạo ra con một tự tin dở. Thiền con rất tối rất sáng đều ok hết. Đấy ngồi xuống phải với với tinh thần đấy. Không mong đợi gì hết. Mà tất cả những cái đấy sau này những cái màù nói sau này dùng hết vào thiền đời sống hết. Đấy nên là nếu con thiền nếu con chưa được thiền được đúng trong lúc thiền thiền thì thiền đời sống chắc chắn là không được. Đời sống mình còn mình còn còn kém hơn giúp rất nhiều. Thế là nên là s nhưng mà nhưng mà ngược lại nếu con vội vàng để lên được 100 ấ thì con sẽ sẽ không thể lên 100 được. Vấn đề nằm thế vội vãn được 100 được 100 99,9 thôi chứ không phải 100% cứ từ từ thôi. Đây có đây hôm nay có hai cái mấu chốt. Một là mình không sửa gì hết không sửa. Sửa kể cả sửa cho đúng cũng không sửa luôn. Thứ hai là khi ngồi xuống mình không mong đợi một cái điều gì xảy ra trong cái thiền đấy hết. Không mong đợi cái gì hết. Đội nhỏ như là mình sẽ thiền được một buổi ví dụ bình an. ăn hay là một buổi không ngủ vân vân không mong đợi cái gì hết. Ngồi xuống chỉ là ngồi xuống thôi bởi vì mình nhưng mà đấy là do mình hiểu cái gì diễn ra nó là cái gì đấy phải rất hiểu, phải rất hiểu, rất tin rất là rất là sắc quyết. Đâu toàn nói gì thêm không thì người tiếp theo. Hôm nay thì lại thành một công thức. Ừ. Lại công thức là mong đợi. Công thức có công thức là mong đợi. Nghĩ là công thức là gì? Mình mong đợi cái tiến trình xảy ra như công thức của mình chứ mà nói là không mong đợi cái gì xảy ra hết. Nhưng khi con công thức rồi ấy nên là con lại mong đợi cái cái tiến trình ngày hôm nay nó xảy ra đúng cái công thức của con. Mình sẽ làm được bước a bước bước c. Đấy con cc thật thì s nói rồi. Công thức nhìn vào trong kinh nghiệm hết. Công thức vừa nói là không sửa gì hết. Nhìn trong kinh nghiệm. Đấy là công thức chứ đừng đừng hơn công thức đấy nữa. Cái công Công thức có chăng ấy là công thức trước khi thiền là có công thức chứ thiền mà có công thức thì con lại lập trình hóa cái thiền đấy. Mà nhớ là tâm trí nó rất giỏi. Môn môn môn lập trình môn tạo ra thực tại thực tại nhân tạ. Đấy nên là con công thức để con để con có chuẩn bị trước khi thiền nó tốt nhưng con đừng công thức gì khi ngồi xuống. Ngồi xuống là cái gì hà cái quái thì sao thể được mà công thức du thứ nhất là nhìn dòng kinh nghiệm. Cứ nhìn dòng kinh nghiệm thôi mà không Mà nhìn được khác việc là nhìn vào khác là cứ nhìn được 100%. Nhìn vào là nhìn lúc nó lúc nó ngủ mé mất thì nhìn thứ gì nữa đúng không? Nhưng mà nếu cái công thức nhìn khiến cho mình thì nếu mình quên nhìn mình sẽ nhìn. Đấy thế thôi là được rồi. Công thức nhìn là ok rồi. Công thức là thả ra cái gì thả ra cũng được. Không chờ đợi cái điều gì hết. Không mong đợi điều gì hết. Không mục tiêu gì hết. Không sửa cái gì hết. Đấy công thức đấy. Toàn là không chứ không phải có đâu. Và nhìn kinh nghiệm và nhìn đọc kinh nghiệm. Thế con kể công thức đi. Bụ toàn kể công thức hôm nay là gì đấy? Công thức công thức hôm nay là tư kỹ trước thiền xong vào thiền. Trước thiền ok. Công thức thiền rất ok. Nhưng mà khi vào thiền thì cái hôm nay là nó kiểu có nhiều suy nghĩ gọi là suy nghĩ về pháp ấy. Ừ. Mà cái phần công thức của con hôm nay nó có một cái đoạn là bởi vì hôm trước nghe một cái đoạn các trị tư với nhau đấy là vô thức với cả ý thức. Ừ. Thế là lại đưa cái phần đấy vào trong thiền. A À chỗ này là ý thức này. À chỗ này là vô thức này. Thế là thế là thế là lúc đấy nó toàn là nó giống như là tư hơn là thiền. Bởi vì nó nó khác ở cái tinh thần của hôm trước. Ừ. Mình đưa muốn update một cái vào trong thiền để cho nóọ phát hiện phát hiện những cái đoạn mà ra khỏi thiền nhanh hơn. Nó có cái mong muốn đấy ạ. Cái gì vậy? Thì thì chắc là nhầm thì nó lại thành nhầm về cái nhận thức ngay từ đầu rồi là ô thế đó là có nhiều trạng thái khác nhau rồi. Tức là nó hoàn toàn mất đi cái mối sốt về Ừ về sắc đấy. Tức là đây là cái cá nhân thôi. Tức là toạn tự nhiên mình đưa cái cái nhu cầu phát hiện một buổi là gì không nhớ thành công thức đấy ạ. Mà vừa nãy sụ nói là cái cái lập trình ấy nó tạo ra cái sự tự tin ảo là đúng là đúng là ba cầm nay cảm thấy tự tin lắm bởi vì là ô mình phát hiện rất nhanh các trạng thái chuẩn quá. Rồi xịn quá đúng công thức hết rồi. Đ tốt hết đi. Được rồi. Th học dần đấy. Đang đang tiến bộ dần đấy. Đây dố hiệu đang tiến bộ nhận ra đấy. Phát biểu này là nhận ra rồi đấy. Hoặc có anh em nào nữa không? Tiếp theo đi. Mình trang đ tiếp theo đi. Thì phiêu thì sư phụ vừa mới nói cái mà không sửa gì hết ấy. Ừ. Con thấy là cái thực ra hôm qua với hôm nay thì con đều thấy rõ cái phần là mình mình mong kết quả. Ừ. Đấy phần đấy thì phần phần đấy thì khá là rõ. Còn phần không sửa gì hết thì con cũng mong kết quả không con chưa nhìn lại được rõ ràng xem nó như thế nào trong cái ca thiền ấy. Ý là cái phần không sửa. Vậy con thấy là mình cũng xem xem cái gì xảy ra nhưng mà đúng là con nghĩ là cái phần ừ vô thức ấy, thói quen ấy thì chắc là khi mà mong mong kết quả thì nó sẽ sẽ dẫn đến hành động sửa một cách tự tự ngyên mong kết quả là sẽ sửa thôi. Mong kết quả đương nhiên mình sẽ phải sửa cho kết quả đấy nên là không mong đợi gì rất quan trọng. Vâng, rất quan trọng luônấ đặc biệt là sau này khi thiền đời sống không sửa gì hết, không mong đợi gì hết, chỉ xem thôi. Vâng. Xem dòng. Vâng. Thì con thì cái phần đấy nghĩa là mình sẽ thì con sẽ nghĩ là sẽ tư ở trong phần tư ấ mình sẽ sẽ tư kỹ hơn cái phần mong kết quả hoặc là sửa kinh nghiệm hoặc là kinh nghiệm mà mình không muốn ấy đúng không ạ? Ừ thì mình sẽ lấy ra phần tư. Đúng rồi. Tư kỹ hơn. Kỹ hơn. Vâng. Ví dụ tại sao mình lại mình lại mình lại mong đợi đấy. Từ Rồi đấy. Vâng. Ok. Đâu tiếp đây. Mình chanc tiếp đi. Tiếp theo là 75 80 à hai bá 75 rồi. Bắt 80 lại Minh Hải à? Bác Minh Hải 02 B2 con nhìn mấy hôm nay nó thấy được cái quá trình mà mong đợi và sửa ví dụ là cứ kể cả cái lúc mà cái phiên thả ra một cái thì thì được chín mấy phần trăm ấy thì hôm sau nó lại lại có ngay một cái gọi là công thức là thả thì là sẽ sẽ nó nó vô thức chứ còn là nó không phải là là ý thức vì trước khi thiền ý thức mình đã chắc chắn là nó chỉ có một này thôi này nó không phải khai chọn Thái để mà mà phải không? Nhưng mà trong lúc thiền thì con phát hiện rất nhiều lần là là nó chỉnh sửa hoặc là tự nhiên nghĩ ra một cái một cái suy nghĩ chỉnh sửa bắn ra ấy là mình ngay lập tức là bảo ờ không chỉnh cơ mà không chỉnh mới là đúng. Thì thì đấy những cái phát hiện kiểu đấy thì con mới thấy là nó nó nó cứ cứ lặp đi lặp lại nh này nó cứ đúng lên xong rồi đúng thành một cái công thức xong rồi nó lại nó lại à phân biệt thành hai trạng thái. Đấy hai trạng thái xong lúc phát hiện ra phát hiện ra nó lại thả ra thì à đúng cái thả đấy lại biến thành à biến thành công thức như kiểu à cách này đúng rồi ấ cứ kiểu cách này đúng rồi ấy. Thế là nó cứ vòng vòng như thế. Thì mấy hôm nay con thấy là ờ cái việc mình phát hiện ra ấy thì trước đây con nghĩ là Kiểu mình à mình phải phát hiện ra mình như mình phải phát hiện ra như kiểu là ấy như là nếu mà mà mong đợi một cái là phải phát hiện ra xong rồi thả không mong nữa ý là biến nó thành một cái thành phải làm như thế. Ừ. Đấy. Xong rồi ví dụ là chỉ điểm kém xuống một cái thì biết là ờ mình vừa sai rồi. À thì trước đây là sẽ nghĩ tiếp là thế bây giờ thế nào là đúng thì cách đúng để sửa các thứ. Nhưng mà là mấy hôm nay thì con thấy là con nhớ cái câu màụ nói là muốn một cái gì đấy thì không phải là thiền ấy. Mấy hôm nay đều nhớ câu đấy để nói là kể cả muốn muốn theo cái muốn thả ấy, kể cả muốn thả nó cũng là có cái mong muốn đấy rồi đấy. Thì muốn đạt được cái gì đó thì không phải là thiền. Muốn đạt được cái gì đó không phải là thiền. Mà cái này câu này sụ nhắc rất nhiều lần cái này rồi mà Con thì cũng nói riêng con cũng nhiều lần thì cái này cứ lần nào mà thấy tự tin là lập trình gọi là gì nhở? Lập trình ra một cái kinh nghiệm đúng là y như rằng là là cái buổi đấy là là số thấp chẳng hạn. Còn cái buổi nào mà như kiểu mấy nói đùa anh em là cứ dỗi không làm gì ấy thì số lại cao. Kiểu bây giờ làm mãi không được dỗi buôngấy. Ngồi đại bấm tại giờ cho xong công thức là b làm gì đó để dỗi. Vâng. Thế thế là nhưng mà sau sau buổi hôm đấy thì lại tiếp tục như thế thì chứng tỏ à như nhưng mà nó phát hiện ra nó có có một cái mong muốn sâu thẳm bên trong. Ừ. Thế con cũng tư nhiều việc là thế thì mình muốn cái cái thiên được cái số 100 ấy hay là mình muốn là là thấy sự thật là gì? Thấy sự thật mà mà không được thì sao? Đấy thì mình sẽ ưu tiên cái gì? Có cuối cùng là đặt mục tiêu ở bên nào? Vì vì nếu mà không đạt được mục tiêu thì con không ưu tiên được. Ờ là là cái cái vòng luẩn quẩn cái vòng mà mà gọi là lập trình hay kiểm soát hay công thức ấy nó lại lập lại nếu mà mình không không biết là mình đang hướng đến cái gì. Ừ. Đấy thì như a hai hôm nay này con thấy là khi mà phát hiện ra được thấy được cái việc là là là xuất hiện mong muốn như thế thì nó rất là là gì nhở nó cái ca thiền hay là nó nhẹ nhàng hơn nhiều hay là khi mà nhận điểm ấy nó nó nó nhẹ nhàng hơn nhiều ngày ngày trước. Có nghĩa là nó không phải là ví dụ nó Cũng cũng muốn sửa cũng muốn ch ch đừng vội 100 còn mấy thiền có bao lâu được mà. Vâng. Ngày xưa nhớ cái kia chật vật mãi lên 100. Bây giờ tại sao cứ cứ phải cứ phải vội 100 làm gì mới được thiên tháng chưa nhỉ? Chưa chưa được cứ8 mới được mới được có ba tuần chứ gì đã đã đua 100 rồi. Chạy đua kinh quá chả có gì vội cả. Có hai ngày sao lại vội chứ hiểu không? Thế cả mình cần 100 bền vững hay là 100 lởm? Bền vững thỉnh thoảng có ca 100 do tôi cố tạo được cái Sao đấy đi chả được cái gì à vẫn không cởi lo sợ mà chả tạo ra cái gì cả là con cần trong bền vững thừ hạn chứ nhất là tại sao trăm vội vàng thế có thể vội đâuế chắc là chạy đua chứ trắng con mới thền được ba tuần 100 là gì đâu đu nhở các con cứ đều đều bây giờ xui ok mà hài lòng vấn gì đâu không vội chính con mới cứ đi vội để để đua đua tranh đua cái gì không biết nữa không thì à cái cái bài hôm trước ví dụ cái bài mà các góc nhìn ăn tiết cho ngon àết được 100 mới đấy lại bỏ thôi một c bình tĩnh cái bài góc nhìn thì con giúp con phát hiện ra là ví dụ nhá trá ví dụ 100 và tốt hơn này ý là nó nó sẽ sẽ có góc nhìn số ba là là thế này là tốt hơn ừ đấy và cái góc nhìn số một là tôi muốn tốt. Đấy thế là nó cứ lập đi lập lại nó mỗi lần mà mà muốn làm một cái gì đấy muốn muốn điều chỉnh ấy là là lại lập loại quá trình đấy là cứ ờ cái này tốt hơn này xong rồi mà nó chạm đúng vào hai cái xác quyết là về việc là cái này là giác ngộ hay chưa ấy và cái xác thứ hai là nó chỉ có một thôi chứ không không có hai. Đấy thì con thấy là nó cứ lập lại cái quá trình như thế thôi. Thì cái việc của mình là là gọi là gì nhở? Thấy nó thôi. Thấy nó thì thấy nó nhiều lần ấy thì tự động cảm giác tự động nó sẽ nhẹ đi. Nó không muốn làm cái cái cái việc đấy nữa. Có nghĩa là ngày xưa thì tưởng là phải là chỉnh để không làm nữa nhưng bây giờ thì con với một cái góc nhìn mới là cứ thấy nó nhiều lần ý là cứ thấy cái việc mà đi điều chỉnh kiểm soát nhiều lần ấy thì tự động vì nó sai mà tự động nó sẽ sẽ giảm bớt và nó không muốn nữa. Thì như ca hôm nay thì là ngủ quên chẳng hạn ấy. Đấy nhưng mà nó có cái bảo thôi chết rồi ngủ quên này thì thì không thấy gì mà lúc ngủ quên thì không không thấy gì thì làm sao bây giờ đấy những cái những cái suy nghĩ này nó phát ra chẳng hạn thì mới nhận ra là ờ thế thì mình đang phân biệt là là trạng thái nó ngủ hay không này nhận ra hay không này hoặc là phải làm gì tiếp trong khi là ngay cái trải nghiệm bây giờ này thì không quan tâm lại đi quan tâm cái kia làm gì ý quan tâm cái nội dung làm gì khi mà ý là nên quan tâm là nên nên trải nghiệm nhìn vào cái dòng chảy này này. Ừ thì là lúc đấy biết ưu tiên cái gì hơn. Còn nếu mà kể cả có chưa được thì mình vẫn ưu tiên chứ không phải là là chưa được thì lại lại là lúc đấy đang nghĩ về quá khứ là chưa được. Rồi trong khi ngay cái hiện tại bây giờ này thì mình nhìn hay làm bây giờ mình lại lại chạy vào quá khứ là chưa được thì làm sao để được. Thì là con thấy cái sự ưu tiên đấy nó sẽ nó sẽ giúp gọi là ưu tiên và trân trọng ấy nó sẽ giúp tự động nó sẽ điều chỉnh cái Nói chung là có nghĩ là nó tự điều chỉnh chỉ là phát hiện ra thôi. Không ưu tiên là quan trọng đấy. Rất quan trọng ưu tiên nhìn vào cái kinh nghiệm đang là bây giờ và nhận ra rằng nó là kinh nghiệm đang là diễn tiến. Bây giờ mình ưu tiên cái gì đấy thì con hỏi ưu tiên quan trọng luôn. Ưu tiên cực kỳ quan trọng trong mọi lúc luôn. Mình không có công thức nhưng mà phải có sự ưu tiên đấy chưa? Ưu tiên đủ rồi. Ưu tiên đủ chính là công thức rồi. Ưu tiên nhìn vào kinh nghiệm đang xảy ra. Ưu tiên nhận nó ra rằng nó nó tất cả mọi thứ đang hiện ra này. Đang xảy ra này là kinh nghiệm đang là diễn tiến. Đúng chưa? Tiếng ưu tiên quan trọng thôi bằng ưu tiên đấy mà các con giã ngộ đấy. Ưu tiên cái gì cái đấy thật bây mình ưu tiên nhà cửa gây cối vật chất ưu tiên tội thì nó thật thật thôi. Ý tiên ý tiên cái gì nó gấy thật màâng con còn khổ vì con còn tin là có tôi đúng không con tin là có một tội trong cái thế giới. Thế còn khổ thôi. Khi nó thoát được bây giờ con thấy rằng là cái thế giới này là kiện đang là diễn tiến và tôi cũng là kện đang là tiến chỉ muốn kện loạn tiến xảy ra thôi thì không thể có khổ được còn gì còn khổ nữa mà thoát. Còn chưa ưu tiên được cái đấy thì yên tâm đi đứa con còn khổ đấy. Yên tâm đ yên tâm là còn khổ được đảm báo khổ. Còn khi ý tiên ấy mà ăn sau thấy đúng là chỉ có thế thôi. Hiện ra phát là thấy thế ghế luôn đấy. Thì lẫn tự hết khổ thôi. Thì bây giờ mình phải làm được nó trong thiền đã. Mình phải làm đúng hết trong thiền. Sau đó thì cuộc sống nó sẽ mình sẽ biết cách làm cuộc sống. Thiền mình không cần 100% mà mình cần làm đúng. Đấy chứ phải mình thiền mình không cần 100% cần làm đúng. những cái thái độ thái độ đúng đúng không? Thấy sự thật là quan trọng là đúng đi tu tìm sự thật thì mình làm đúng là mình thấy sự thật cái sự mô tả là ưu tiên và thấy ưu tiên nhìn được kinh nghiệm đang là thấy rằng nó là kinh nghiệm đang là diễn tiến không có gì khác nữa thì đấy có phải thấy sự thật không đúng thì mình đi tu tìm sự thật vâng thì phải ưu tiên thấy sự thật chứ không cần phải có kiểm soát gì cả thấy s 80% cũng được nhớ ngủ 20% cũng được có gì đâu thấy 50 50 cũng được ngủ 50% thấy 50% còn hơn là không thấy chậ Thật thấy sự giả đúng không? Cứ cho ngủ 50% cá thiền đấy. Nhưng còn 50% lại thấy sự thật thì nó tuyệt vời hơn là còn 100% thức. Rất tự tin là mình đang đúng rồi. Nhưng mà con lại không thấy sự thật. Ưu tiên quan trọng không không bao giờ cái ưu tiên không bao giờ thừa cả. Trong kinh nghiệm khi con thiền có đó xảy ra con có nhận ra nó không? Có nhìn vào nó không đã. Nó nhìn không đã không nhìn. thì là ngồi nhìn chứ không phải ngồi không nhìn đâu. Thế là có nhận ra nó không? Còn nhìn rồi nh rồi thì không cần phải làm gì nữa đúng không? Không cần phải phân tích thêm nữa. Con ngồi có nhiều kinh nghiệm, con buồn ngủ, con chán trường, con gì đấy thì con nhìn nhìn tiếp. Thế thôi, buồn ngủ, chán nản, tiêu cực chạy đến cứ nhìn tiếp thôi. Mà nhận ra rằng a nó chỉ là khi nó là tiến diễn tiến thôi. Thế thôi cả cuộc thiền nó chỉ thế thôi. Cũng đơn giản công thức đơn giản mà cái phức tạp là cái thêm vào tự khóm mà có chính mình đấy. Chứ cái mô tả là cái công thức đơn giản đúng không? Còn con thêm rất nhiều cái là họ chí mình vào đấy. Vì thế con mới mới gặp chuyện. Tưởng tượng ngày nào đó mình nhìn cái gì thế giới nhìn đâu cũng chỉ ra cái nhện đang là diễn tiến. Thì giải thoát không phê không? Phê đấy. Thế thôi. Đây đất đấy. Có đất đấy. Đúng chưa? Chư thế thôi. Có gì kinh khủng hơn đâu. Thế nó có cái gì hơn cái bên này đâu. Nếu thế nó chỉ thế này thôi mà. Đúng không? Khác mỗi là ngày xưa mình không nhận ra nó là cái gì. Mình từ chối. Mình từ chối những thứ mình không thích đúng không? Còn bây giờ nhận ra gì rồi mình không có từ chối cái gì. đến từ việc là mình có nhận ra nó là cái gì không? Một chốt không phải nằm ở không từ chối, không chối là hệ quả. Không chố hệ quả chứ đừng cố không từ chối. Hệ quả mà các con cẩn thận lại có một công thức là không từ chối. Không từ chố là hệ quả của việc nhìn ra nó là cái gì nên là cái ưu tiên nhất của mình không phải là ưu tiên không từ chối. Mình nó là cái gì? Thế có mấy gọi nó là gì của tôi là cái gì cơ? Hai cái đấy không đi với nhau không không khách giờ đâu. Nó là gì của tôi là cái gì cơ? Nếu con tách ra là chỉ có nó là gì thôi mà. Mất tôi là gì ấy nó thì là con thành thành thành thành thằng hành giảng này nó nên là nó là cái gì? Tôi là cái gì? Cái quan trọng nhất đấy. Trong khi trong thiền rất nhiều cái nó đúng không? Nó thì nhiều khi là suy nghĩ, nhiều khi là anh âm thanh hình ảnh, nhiều khi là một cái gì đấy mà làm con chú ý thì nó là cái gì? Còn nó là gì? Rồi thì tôi là cái gì? Khi nào thấy nó và tôi đều chỉ là kinh nghiệm đang là diễn tiến. Không có gì khác. Đấy thì con đấy là gọi là con đất. Lúc đấy lúc có đất vậy chưa nói ngoài thiền trong thiền trong thiền lúc nào con thấy rằng là cái gì hiện ra thì đấy chính là cái hiện đang là diễn tiến mà tôi cũng là đang dẫn tiến thì nghĩ là chỉ có khi đên tiến thôi. Không có gì khác đứ còn có đất. Thế nhưng mà cái này hay ở chỗ là gì? Là cái kinh nhộn đang là diễn tiến ấy nó không phải là một khái niệm đấy. Nó hơn đứt khả cái co như là biết rồi à ờ rồi gì. Đấy chống không sáng tỏ gì đấy tỏa chiếu không kinh nhệ đ là dẫn tiến nó không phải là một khái niệm khi con con bảo con nhận ra nó là kinh nhệ đ là dẫn tiến thì cái nó là tiến nó không phải là một khái niệm nó là cái gì đây nó đây nó là cái này ví dụ như con điện thoại độ đâu nhỉ đây là cái gì đây là cái gì con nhìn là điện thoại cho con chọn điện thoại đấy nhưng con nhận ra nó ến nhưng mà khi nói là con nhận ra ấn tiến thì nó không phải là con nghĩ rằng nó nhận ra ấn tiến mà con đang nhìn vào đâu đúng rồi nó khác chỗ đấy đấy chứ ngày xưa nói nó là biết nhá khi mà con lại nghĩ vì con biết nó là một cái gì đấy nó không phải là cái hiện ra mà hiện ra sờ sờ đấy này trong mày thơ sự gọi là cái hiện ra chính là biết ấy khi mình nói nó là biết ấy thì không phải là mình nói về cái một cái biết chống không sáng tỏ tỏa chiếu hay là chống không sáng tỏ hiện ra mà mình nói về cái này đang diễn ra này. Nhưng những cái từ biết ấy nó không trực tiếp bằng cái từ kim đang là diễn tiến ở chỗ đấy. Khi con nói là cái này là biết không sai thế nào nhá. Nhưng mà con lại hình dung biết một cái gì đó con cho nó ba tính chất là gì đấy? Chống không sóng giỏ tỏ chiếu vân vân hay là nó là cái bao trùm tất cả mọi thứ này. Nhưng mà khi đấy con đã nghĩ ra một cái khái niệm biết. Như vậy là con không thành công trong việc nhìn ra nhận ra rồi. Thất bại nhận ra không nhận ra. Nhưng bây giờ khác bảo. Đó là kinh nghiệm đang hoàn diễn tiền. Thế con nhìn nhìn đây còn thấy cái gì? Con nhì kệ đang là mà cái cái biết ngày xưa dùng từ biết con phải tưởng tượng còn từ kệ đang là không phải tưởng tượng cái gì cả con thấy cách trực tiếp vì thế con không bị ở trong khái niệm nữa mà con ở ngoài khái niệm. Đấy nó khác chỗ đấy. Đấy khi con nói cái điện thoại là cái đang là cái kệ đạn tiến ấ nghĩa là nó chính là cái hiện ra này. Đây này. Cái mà k loại tiến là hiện ra này đấy nó mạnh nó thậm chí nó mạnh hơn cả từ cái hiện ra luôn thì chữ kinh nghiệm nó mạnh hơn từ cái hiện ra cái thận là cái hiện ra không mạnh bằng là đây cứ đấy đấy kểu đang là từ gần nhất có thể nghĩa được mạnh hơn từ biết này mạnh hơn cả từ hiện ra luôn vì ch sẽ kinh nghiệm mà kệ nó chẳng giả từ chối gì cả đ Đấy nên là cái mà sự no rằng con là cái vô cùng mấu chối. Vấn đề của mình là không phải là không từ chối, không phải là không này không kia mà mình phải thấy sự thật. Khi một thứ hiện ra mình thấy sự thật ở ngay chỗ đó hiện ra hãy nhận ra cái biết này ở ng trên bề mặt của mọi thứ hiện ra. Đấy nó tương đương câu đấy. Đấy thì k là những tiế nó tương đương với câu là hãy nhận ra cái biết này ở trên bề mặt của thiện. Nghĩa là gì? Cái đoạn tiền nó là cáiế này này nó không có phải nghĩ gì cả. Zero suy nghĩ luôn. Đấy nó phải zero suy nghĩ không? Con không phải tưởng tượng gì về cái gọi là kinh nghiệm nó là diễn tiến. Không phải tưởng tượng cái gì hết vì nó là cái đấy đấy này này. Mà cái này con phải tìm một khoảng không chống không sáng tỏ gì cả. Con không tìm một cái Biết theo tưởng tượng nào hết không không cần. Nó là cái trần chuồng ngay bây giờ. Đấy cái còn nhìn thấy bây giờ chính là cái nhà thân tiến. Đấy và cái nhận ra đấy nó mới là nó mới là lõi của cái thiền chứ lõi thiền không phải là không chống lại không đều khiê không đều không tìm không tìm cầu nữ đâu. Đấy là phụ nhưng cái lõi là cái vừ sự mô tả. Cái gì hiện ra cái đấy cũng chia là cái đồng hóa chụ nói. Đấy lõi của cái thiền là gì? Là mình nhận ra được rằng cái hiện ra cái bất kỳ hiện ra nó chính là cái là dẫn tiến mà không cần phải tưởng tượng về cái điều gì hết. Nó trực tiếp kinh khủng luôn. Và cái dấu hiệu của nó là con rất tự tin chứ con nghĩ là biết không tự tin đâu. Nó phải trực tiếp thì con bị tự tinấy. Nên là các con cần phải tư ngẫm ấy xem cái tiến là cái gì. Nghĩ phát là sai. Mình cho một cái tên thì được nhưng mà mình phải nghĩ về nó là sai rồi. Không phải nghĩ bên nó nữa. Bên nó đây này. Mình cho cái tên để gọi. Ok. Giống như hôm trước gọi cái một đấy. Hôm nọ s gọi cái một vì vì đọc cái tên thôi mà nên là cho cái tên này gọi rất ok. Nhưng mà con phải nghĩ về nó là không ok nữa. Con không cần nghĩ về nó nữa vì sao? Đúng rồi. Nó trực tiếp đây này. Cái cái điều trải nghiệm là nó này. Đấy và cái đấy nó chính là cắt xuyên thấu. Cái đang mô tả khi con có thể nhận ra được cái k đang là diễn tiến ngay bây giờ ở đây thì gọi là con đã cắt xuyên thấu thành công. Chứ không cắt cái gì cả. Không phải xuyên qua cái gì cả. Mặc dù nghe rất là hay nhưng chả phải xuyên cái gì cũng chả cắt cái gì. Xuyên mặc dù thuật ngữ truyền cắt xuyên thấu là từ thuật ngữ của Đại Gián Thiện nhưng mà thực ra con chả cắt phải cắt cái gì và chẳng xuyên cái gì vì nó ngay trên bề mặt. Vâng. Kia đang là diễn tiến là cái bề mặt chứ không phải là cái đường sau để mà cắt và xuyên qua nó là cái này đấy. Thì đấy cái giảm vừa xong nó mới là mấu chốt nó mới là lõi. Còn Không được này không được kia thì đương nhiên rồi. Vì con hay sai lầm quá nên mới nói không này không kia chứ lõi nó không phải là không này không kia. Không được tìm cầu, không được mong cầu, không được sử kinh nghiệm chứ không phải là lõi. Lõi là con nhìn thấy sự thật một cách trực tiếp bất khi bất kỳ cái gì khởi lên. Đấy con nhìn thấy cái sự thật ngay trên bề mặt của thứ hiện ra và sự thật cũng chỉ là bề mặt hiện ra này thôi. Trốn đi đâu đúng sự thật nó chỉ là cái bề mặt thôi. Nó không phải là cái ký không phải cái dưới bề mặt luôn. Chỉ tưởng tượng M cái dưới cái dưới luôn cái biết mà con hỏi hôm nay con bảo con bảo ấy là nếu con cẩn thận nó thành tưởng tượng ngay còn đây này đây này biết là cái này này đấy những người mà con con ấy không được tră% ấy vì nó có rất nhiều vấn đề nhưng trong đấy có một vấn đề là mình vẫn hiểu vẫn hiểu nhầm về cái đang là diễn tiến là một cái gì đó khác cái đang làm diễn tiến này khiến cho cái tên gọi là tiến ấy nó biến thành một khái niệm chứ nó không phải là cái sờ sời nữa Đấy con phải thành thạo đến mức là gì? Gọi là c** cũng được. Ờ ơ cái cái điện thoại là c** thì chữ c** đấy đánh thức con về cái là diễn tiến này. Đấy thành đạo sẽ đến mức đấy thì thôi còn không lại thuộc và sự gọn bằng từ gì nữa nhưng mà từ giờ đến lúc đấy thì con phải làm quen dần à hóa ra làm gì nó là cái gì đây? Nó là cái này. Hiểu lõi không? Rồi. Đấy là cái lõi. Và ngoài thiền ấy thì con phải ngồi khảo sát xem là kinh nghiệm làm diễn tiến nó là cái gì, mình đang thấy nó là cái gì đấy. Tại sao mình không thấy nó đơn giản mà mình phải thấy nó với nhiều điều kiện như vậy không phải khảo sát ví dụ mình nó phải thế này thế kia đấy. Đấy tại sao nó không đơn giản xong rồi khảo sát thêm nữa. Thế ngoài cái đoạn tiến có gì không? Tại vì con gọi nó là cái đoạn tiến nhưng con lại tin gì ngoài đoạn tiến ấy. Thế con bị thừa lừa như thừa. Con nhận ra điện thoại là cái đó là diễn tiến nhưng con tin có hãng Apple tạo ra cái điện thoại này bị lừa thì con vẫn bị lừa nghĩa là con vẫn có một cái gì đó nằm ngoài cái hiệu là diễn tiến thì đấy vẫn đấy là một vấn đề khác các con rất dễ rơi vào là kiến mình nó không đủ sâu cái này thì phải tư thôi cái này không phải ngồi thiền mà ra đâu. Cái này mình tin sẵn rồi nên là mình thiền cũng chả ra cái gì cả cái này phải tư xế sau cái kến này có cái gì không có gì ngoài nó không Đấy con phải từ đến khi nào mà chỉ có nó thôi không có gì khác thì mới là mới là mới là mới là có kiến đấy. Ôi chỉ gặ tiền thấy thế thôi chẳng có gì khác cả. Thế bố mẹ quê là cái gì đấy? Phải tư thế mà đúng không? Tại sao mình lại tin cô mẹ ở quê? Cái cách ngày bây giờ mình có một cách từ mới từ khảo sát là thế đấy. Tư là từ đúng rồi nhưng mà mình làm chi tiết hơn là trong đấy phả khảo sát. Thế tại sao mình lại tin một cái vật nào đó ngoài hiệu đang là diễn tiến? Tại sao mình tin có mẹ ở quê? Đấy ví dụ thế mình phải khảo sát nhân của chính mình. Tại sao mình lại tin thế nhỉ? Sao mình lại tin là có tiền trong t nhân trong tài khoản hơn hàng đấy con phải khảo sát từ đấy để con xem con tin là vì sao. Dân bóc bóc tách từng cái lớp niềm tin ra mình thấy là tất cả mọi thứ đều là rất là nhầm lẫn. Chỉ có cái chẫn tiến không có gì khác. thì các con sẽ bị mắc cái phần không có gì khác. Con vẫn cho rằng có cái gì khác. Cái đấy thì cũng mất cũng mất công tư đấy. Cái nhóm tư hiệu quả là giúp mình nhận ra cái điều đấy. Ờ toàn hình toàn tưởng tượng thôi chứ có cái gì. Đấy. Còn loại thứ hai con mắc là có cái gì trong tiến này không? Cỗ max ngoài cũng mắc trong mắ có nhà cửa gây cối vân vân đấy. Có bàn ghế bàn ghế vân vân. Đấy tất cả đều đều là mắc nên cái tư nó rất là quan trọng. Đây là cái nhóm nhóm thiền hai thiền một bây giờ sủ 64 đã vì thế mình phải khá sạch mình không thể đòi hỏi 100% sạch được vì mình không không có kinh nghiệm gì thì cũng không sạch được nhưng mình phải tương đối sạch để mình để mình tự tin là cái đoàn tiến nó là cái này này và không có gì khác nữa đâu. Đoạn này còn chính là đoạn sắc quyết trên một thứ đấy. Chỉ một thứ thôi không có gì khác nữa. Đoạn này có đoạn chấp trên một thứ mà. Chỉ thừ đấy thôi. Một mà nó chưa dùng từ cái một vì thế đấy. Chỉ một thứ thôi. Không có gì khác cả vì có gì đó khác thì là còn có vấn đề. Nghĩ rồi tin đoạn này không vội được đâu. Cái đoạn này thì cứ mình cứ bình tĩnh làm thôi. Quan trọng là phải đúng. Tìm cách tìm cách con đường đúng đấy chứ mình không vội được. Mình không thể vội trăm được mà mình tìm con đường đúng mình để mình đi cho đúng. Nên một lỗi căn bản là mình tin rằng có gì đó ngoài khi vệ đế tiến đấy. Lỗi lỗi căn bản số không là mình cho rằng là kinh nghiệm lán tiếng là cái một cái gì đó không phải là cái này phải nghĩ một cái gì đó. Đấy đây là lỗi của thiền. Còn lỗi của đấy là lỗi của thiền. Lỗi của kiến là mình cho rằng có cái gì đó khác. Lỗi gì? Mình cho rằng k loại tiến là một không phải là cái này mình vẫn cho rằng là kỹ đó loại tiến là phải có một cái có một cái gì đấy gọi nó nó khác cái này có một điểm gì đó khác giống như là biết thì nó phải chống không sáng tỏ tỏa chiếu. Vâng k là thì phải gì đó mà con mỗi người ở đây có một cái định nghĩa là phải gì đó trong khi nó chỉ là nó chỉ là trần trụi là cái con đ trải nghiệm vậy thôi bất kể con trải nghiệm cái gì trả buồn ngủ ấy thì buồn ngủ là cái diễn tiến đấy trải nghiệm rất khó chịu nghĩ lung tung thì cái nghĩ lung tung đấy là diễn tiến Sợ đồng hóa về thế đấy. Con không quen điều sự nói đâu. Con không quen là cứ nghĩ cứ nghĩ lung tung là cái nào dân tiến đâu. Con quen rằng là không nghĩ lung tung nữa thì là dân tiến. Đấy cái phản ứng đầu tiên mà khi mà buồn ngủ hay nghĩ lung tung là ngay lập tức con thấy phản ứng ngay là nghĩ ngay đến một thứ sáng suốt hay là gì đấy tắc giờ đi phải bỏ đấy. Đ thế đây cái phản ứng ngay. lại làm đấy. Cái phản ứng đúng nhất là phải nhìn lại vào cái lung tung đấy và thấy rằng nó là cái hạn tiến đấy. Vâng. Nó rất xịn không phải gì đâu. Ca này mất thì thôi chả sao cả bỏ đi thôi. Nhưng mà nó là đấy nó là tí hiệu dân tiến đấy. Phản ứng đầu tiên là phải nhìn vào nó để thấy rằng nó là đâ tiến thì phản ứng con lại từ chối nó. Hiểu vấn đề không? Hiểu ạ. Cái xù nó nó gọi là bí mật của Tâm tủy đại toàn thiện. Wow. Nó chỉ đơn giản có nói thôi. Đấy, nó là bí mật của tâm tủy. Ng là đã tâm tủy là kinh lắm rồi. Bí mật của tâm tủy là gì? Nghĩa là khi một thứ nổi lên mình không từ chối nó, mình nhìn vào nó và nhận ra rằng nó là kinh nhện nó là diễn tiến. Ngày xưa gọi là biết đúng không? Bây giờ từ biết nó bị bị khái niệm hóa quá nhiều rồi. Không dùng nữa. Bíết tâm thủy đại thiện là khi mà cái nổi lên thì không từ chối mà nhìn vào nó và nhận ra rằng nó là biết. Bây giờ mình gọi là cân tiến. Thế thôi. Biết tâm tỉ lỗi thế. Thế mà đủ để còn giang ngộ đấy. Bí mật của tâm tủy. Tâm tủy là lõi rồi nhá. Đúng không? Tâm tủy là là giọt của trái tim rồi đấy. Mà đây còn bí mật của tâm thủy. Bất kỳ cái nở đây còn không từ chối nó còn nhìn vào nó nhận ra rằng nó là cái đ là diễn tiền. Thế mỗi thế thôi nhận ra liên tục cơ chứ phải nhận ra. ra tiểu nhận ra xong rồi lại lại lại truy suy nghĩ không tính nhận ra xong là nhận cứ nhận ra tiếp thế thôi cứ nhận ra nhận ra nhận ra thôi thế thôi thế là tâm tủy đấy thế là còn đủ để giang hộ đấy đơn giản không bí mật của tâm tủy chẽ đơn giản khôngơn giả đơn giản không nhìn thẳng vào đó Thế thôi con làm được không chuyện khác nhau đơn giản con con có làm đơn giản được không thì lại chuyện khác nhauơ nhưng mà để con hiểu nó chỉ thế thôiúng để con đừng tìm cái phức tạp hơn nữa mình cứ thêm vào ý thì mới khó đấy mình cứ hay thêm vào thì mới khó thêm điều kiện cho nó chứ nó vô được điều kiện nó là vô điều kiện nhưng mà mình muốn không phải mình vì mình thấy nó là cái khác hay sao mình phải đi đánh tập đấy là vậy chứ còn lúc mình nhìn vào nó mình chưa mình chưa nhìn hoặc là chưa nhìn Mà nó hn lúc mình nhìn mình chơi ừ chưa ra nó là nhìn nó là đúng rồi nhìn nhìn nó đ con không nghĩ rằng đấy nó lại đơn giản như vậy đầu tiên con mắc phải đầu tiên con nghĩ rằng nghĩ lung tung là không phải đúng không tung là không phải gì đấy đúng thứ là không phải trong khi giấu lại là phải mới đúng nó lại mới đúng Nó nó chỉ thế chỉ đơn giản thôi. Nó kinh khủng đơn giản đấy. Nó này nó giảm kích kinh khủng luôn. Nó kinh nghiệm đang là diễn tiến gì nữa đơn giản thế gì nữa n là bất kỳ cái gì trải nghiệm thì cái đấy là kinh nghiệm là diễn tiến còn không phải nghĩ về nó nữa. Còn từ biết là dẫn dễ không phải nghĩ về nhá. Đúng không nhỉ? Khác. Đặc biệt đấy nó không phải nghĩ một phát nào cả. Con chỉ dùng cái chữ kia đạn tiến như một lời nhắc thôi chứ phải nói xong phải nghĩ thêm gì nữa. Con bảo đây là kinh luận nào diễn tiến v có một có một đống suy nghĩ lung tung may ra con bảo là đây là kệ đ tiến thì sau đó con không cần phải nghĩ thêm nữa là ơ thế kệ đ tiến là cái gì vì đây là rồi mà nó rồi còn đây là biết không phải nghĩ thêm biết được là cái gì nữa có thể một một bước rất nhỏ thôi là à biết là cái đang biết chẳng hạn hỏng rồi là vẫn phải nghĩ thêm Hiểu chưa? Con đây đ là cái mà con vừa nói, con phải nghĩ thêm nữa. Đấy. Thì đấy là cái phải rèn luyện trong thiền. Lúc đầu thì con vẫn phải nghĩ, lúc đầu con chưa quen mà. Đây là làm quen mà nên lúc đầu con chưa quen thì con vẫn phải nghĩ là đang làm như thế nó là cái gì xong nhận ra nó là cái này đúng không? Thế cứ làm trong thiền đi. Nhưng mà cái việc làm quen ấy nó sẽ dẫn đến việc là một ngày đấy con bảo ờ thế cần gì phải nói là cái gì. Đ Đấy mình đã nhận hết lần này lần khác mình thấy nó là cái này rồi thì cần gì phải bảo nó là cái gì nữa. Đấy thì lúc đấy con mới hiểu thế nào là là cái nó đơn giản mức là nó quá đơn giản đế mức không cần phải nghĩ. Hiểu lõi chưa? Cái giảng nó là tâm thủy đấy. Bí tâm thủy đấy. Coi nhắc lại được không? Nói gửi lại nào. Có nhắc lại bí mật tâm thủy là đại hoàn thiện là gì không? Con nhắc thử ạ. Mãi nói được cầm tâm tủy. Tức là bí mật tâm tủy. Bí mật của tâm t bí mật của tâm tủy là không chỉ là tâm tủy đâu. Bí mật tâm thủy. Vâng. Tức là bất kỳ cái gì mà hiện ra thì mình tức là Ngay chính cái đó ấy không phải là một cái khái niệm mà kinh nghiệm đang là diễn tiến nha mà ngay chính cái đó nó chính là cái kinh nghiệm đang là diễn tiến ạ. Sai rồi. Sai rồi. Không sai mà là chưa đủ rồi. Chưa đủ ạ. Không từ chối ạ. Vẫn chưa đủ kìa. Không từ chối. Vẫn chưa đủ. Nào ai nói tầm thủy đấy? Thủ đâu có dễ dễ dễ tiếp thu đâu. Rồi người thát đi. Dụ cho con nói đầu tiên là bí h tâm tủy. Tức là đầu tiên là không từ chối cái gì hết. Thứ hai là nhìn ngay cái lúc mà có bất kỳ cái gì hiện ra. thì nhìn vào đấy và thứ ba là khi nhìn vào đấy thì nhận ra thực trực tiếp bằng kinh nghiệm là cái đấy nó chính là cái kinh nghiệm đang là diễn tiến này chứ không phải là một cái gì khác. Đó đấy đấy đúng rồi đấy. Và cái nhận ra đấy nó cứ tiếp tục nhận ra như thế chứ không phải là một cái khái niệm hay là cái gì phải cố phải nghĩ thêm rồi chuẩn rồi đấy. Rồi khác nhắc lại đi. Là bí mật tâm tủy của lại Thiện. Úi giời thế nghe đến đây được nghe bí mật của tâm tủy. nói đi. Mình Ngân nói đi. Minh Ngân nào đứng vào cử tâm tủy nào. Trang thấy mình thiếu đâu chưa? À thiếu gì biết chưa? Ừ thiếu gì hai cái thiếu gìếu là đế lại con đ ch con con con con con con soi lại thôi để cho Minh Ng xong rồi xong xong rồi gian giú ạ. Bí mật của tâm tủy này là bất kỳ cái gì hiện ra ấy, khi mà có cái gì hiện ra ấy thì đầu tiên là không từ chối nó, không hề chống lại, không hề từ chối nó hay là phải nhìn vào nó, nhìn vào nó và nhận ra nhận ra là nó chính là cái kinh nghiệm đang là diễn tiến. Ừ. Ờ và cái sự nhận ra này là nhận ra liên tục chứ không phải là là phải nghĩ thêm cái điều gì vào đấy nữa cả. Không nghĩ th là cái khác và nhận ra là cái khác à và và dên dục là cái khác. Tức là nghĩ nghĩ là nghĩ liên tục chứ không phải là nhận ra xong rồi lại ngồi chui về suy nghĩ nghĩ tiếp để Thì mình duy trì cái nhận ra đấy bằng cách tiếp tục nhận ra. Đấy mới là bí mật của tâm thủy. Hỗ trang biết biết thiếu đâu chưa? Thiếu đâu? Từ từ nha mọi người. Bình tĩnh con thiếu thứ nhất là đầu tiên khi nó hiện ra mình mình không từ chối cái đã. Mình không từ chối ạ. Sau đó con thiếu luôn bước nhìn vào nó nhìn vào cái ừ cái mới vừa mới xảy ra rồi mới nhận ra đó là kinh nghiệm chính nó là kinh nghiệm đang là diễn tiến ạ. Và và hả nó nghe hơi sai luôn có chuyện hết và hết thì bà học tự ti quá tự ti quá ừ mỗi một cái từ chối à ch mấy mà bà cứ làm bà đu nghe nghe nói lại sáng tạo quá đấy chuyển sang số sáng tạo đấy ủa mới nãy m nãy chị nói gì nhỉ chị nói đúng rồi mà Nhưng mà chị bảo chị sai hết nên mọi người nói lại là chị không say hết. Thiếu cái gì so cả trình bày lúc nãy của con xong rồi nhận ra. Dạ trình bày nãy của con ạ. Thế nãy con là bị thiếu cái phần không từ chối và nhìn vào nó không từ chối chị bổ sung. Con thiếu cái quan trọng nhất là nhận ra. Con có không có nhận ra. Con chỉ có nhìn thô không nhận ra. À bình thường mình mình ấy thì mình sẽ nhận ra là kiểu như là mình sẽ thấy nó là cái khác nó không Nhìn chưa đủ mà phải nhận ra cơ. Nhìn mà không đủ con chỉ có nhìn thôi. Không nhận ra. Con thiếu hai thứ là một là không từ chối, hai là nhận ra. Thứ hai là nhận ra. Thứ ba chứ thứ ba thứ đấy. Cái thứ ba là mình duy trì cái nhận ra đấy. Vâng. Cái duy trì thì bàn sau X sẽ bàn sau. Dạy con bàn sau. Hôm nay hôm nay không dạy về duy trì tiếp diễn thôi. Duy trì là đừng có chưa suy nghĩ nữa. Chính xác là duy trì là gì? Đừng có nghĩ nữa. Ừ. Nó nghĩ xem nó là cái gì, nó là vân vân hay là mình tĩ mình phải làm gì nữa. Nhận ra xong rồi thì nó là giác ngộ rồi gì nữa. Nếu Kiểu mình mình thỏa hiệp quá mình lại mất luôn cái đấy cụ thể là gì nói thử nào nói ra đấy ý là trong thiền s bộ thì có những đoạn là nhìn vào cái cái mà cái hiện ra ấy thì hóa ra là cái cái ngày xưa mình đang từ chối nó cũng là cái cái kinh nghiệm đang là diễn tiến thôi. Nhưng ngay sau đó nếu mà con thấy là làm nào để duy trì được cái nhận ra này liên tục nhỉ. Thì đấy là câu hỏi tiếp theo ấy sư phụ. Thì vừa sư phụ nói là duy trì đấy. Con mới hỏi Cái duy trì này là mình tiếp tục nhận ra mình không chui vào suy không tham gia vào suy nghĩ nữa không tham gia vào suy nghĩ nữa. Suy nghĩ sẽ bảo này và kia kệ không tham gia nữa. Con nhận ra rồi là con đã có tất cả rồi. Con không phải đi nghĩ thêm không phải làm thêm cái gì nữa. Nhận ra đến khi nào nó đứt thì thôi đúng không ạ? Con không tham gia vào suy nghĩ nữa. Khi nhận ra khi đã tiến rồi con không tham gia vào suy nghĩ nữa. X nó bay ra thoải mái nhưng không tham gia vào nữa. Đây là duy trì đấy. Nó suy nó sẽ nghĩ tiếp ôi đây là nó rồi tuyệt vời chuẩn quá không tham gia và suy ô đây là cái gì nhỉ thế mình duy trì được bao lâu đúng không nhỉ mai phải làm gì ngày kia phải làm gì hôm qua tại sao mình lại làm thế hôm nay thiền đúng hay thiền sai đấy tất cả thì nó sẽ nó nói rất nhiều thế nhưng mà vì con tiếp tục nhận ra nên là con không tham gia hai cái đi với nhau đấy con tiếp tục nhận ra là cái đống mà nó sắp vừa nói xong ấy nó kinh nhện là diễn tiến tiếp tục nhận ra nên nó lại tiếp tục nhận ra không tham gia suy nghĩ là cách lý giải thôi vâng bản chất tiếp tục nhận ra tự động chuẩn hơn là là không ra đấy. Không su là cách nói nhưng mà cách nhưng mà đấy không phải cách nói cách nói cách nói chuẩn đâu. Cách nói chuẩn là tiếp tục nhận ra. Ví dụ nhá. Sau này xin nó bảo một đống thứ ch tiếp tục nhận ra cái đống thứ đấy là cái nào diễn tiến thì đấy chính là không tham gia chứ mình ngồi mình canh không tham gia thì lại ra cái khác nhá. Sau đấy nó sau đấy khi hiện ra rồi đúng không? Thì suy nghĩ hay là cái gì đó sẽ vẫn xảy ra tiếp. Tiếp nhận ra thôi. Đúng rồi. Không phải chỉ là suy nghĩ đâu nhá mà tất cả thứ khác ra tiếp. Do vẫn thổi nhạc vẫn kêu thì con tiếp tục nhận ra cái Đống đấy là khi mà dân tiền đấy. Thì có một số người là sau đấy tham gia suy nghĩ ngay tại sao mà dùng cái không tham gia suy nghĩ vì thế vì mọi người sau đấy b ôi đúng rồi chuẩn rồi nó đây rồi thì lúc đấy lão ra phải nhận ra là cái suy nghĩ đúng rồi chuẩn rồi đây rồi ấy là gìấy nhưng mà con thường con lại bị tham gia vào cái suy nghĩ đấy ui chuẩn rồi mình sướng quá gì nữa hóa luôn yên tâm rồi tâm thế đây là mình tiếp tục nhận ra bất kể cái gì ra tiếp theo thì mình tiếp tục nhận ra nếu không nói đầy đủ hơn là tiếp tục nhận ra và không vào và suy nghĩ đấy nó đầy đủ nhất là thế đủ cả hai vế sau khi nhận ra rồi thì làm gì? Tiếp tục nhận ra tiếp nhận ra và không ra do suy nghĩ chó chắc tại vì con cái lỗi con lại nằm chính ở phần tham gia suy nghĩ đúng rồi nó đây rồi mình phải gì nó thôi buông khả luôn hoặc là tại sao mình lại mình lại nghĩ nhiều thế này xong rồi mình vừa ra xong mình nghĩ nhiều thế này thì đấy là con tham gia còn không tham gia là gì nó vẫn chạy ra suy nghĩ đấy nhưng vẫn nhận ra rằng cái đống suy nghĩ này tiếng đúng rồi sai rồi gì bao lâu nhỉ tất cả cái suy ý bảo nhưng mà Thế hay cái cái lưu ý đó là không chỉ suy nghĩ đâu nhá mà tất cả thiết ra sau đấy động rồi điện ra chấp th ghi đoạn này ghi ghi nhá ghi chứ bí mật của tâm tủy đại thần thiện tâm thủy thệ Khi có bất thứ cái gì, khi có bất thứ thứ gì hiện ra, mở ngoặc suy nghĩ, hình ảnh, âm thanh, cảm xúc chớm chậm. Hãy nhận ra nó chính là kinh nghiệm đang là diễn tiến. Không có gì khác. Kinh viết hoa chữ k viết hoa. chố rồi xong nhận ra trước từ dưới ra và sau đó tiếp tục nhận ra mà không từ chối bất cứ kinh nghiệm nào và không tham gia vào suy nghĩ. chấm xuống dòng ví dụ khi con đang ngồi chưa đang ngồi có người mở cửa đi vào phòng phẩy việc đầu tiên và ưu tiên số 1 là nhận ra cái mà con gọi là người đó. Cái mà con gọi là người đó Mở ngoặc hình ảnh phải âm thanh phải suy nghĩ hiện tiền chấm chấm chấm Nói cách khác, là chính kinh nghiệm bây giờ chỉ là kinh nghiệm đang là diễn tiến. chứ không phải là cái gì khác mở ngoặc. Ví dụ không phải là người là một người không phải là gì một người Phải một người không phải là một người. Ví dụ không phải một người đi vào phòng. Không phải chị Quế. Cho quế được vào danh sách không phải chị Quế. Quế rất hay. Đừng làm mặt thích. mà là chị quái nó không phải chị quấy đâu. Đằng sau thấy là thấy cái việc đó là nhều tiếng. Đúng rồi. Bây giờ chị đi đâu không có bản gốc bản sao gì hết. Giờ chị Quế là dẫn thiền đi đâu dẫn thiền anh em luôn. Hiện là chị Quế thì nhớ sự thật. Chấm chấm nóng ngặc. Việc chấm việc nhận ra này buộc phải nhìn vào kinh nghiệm. chứ không thể chỉ nghĩ rằng à đây là kinh nghiệm đang là diễn tiến không có gì khác chấm nếu con đã nhìn và kinh nghiệm thì con sẽ không phải nghĩ thêm gì nữa vì việc nhận ra kinh nghiệm đang là diễn tiến là một kinh nghiệm trực tiếp không thông qua suy nghĩ. Ch sau khi đã nhận ra kinh nhận là diễn tiền thì suy nghĩ Và các ấn tượng giác con khác vẫn tiếp tục nổi lên, vẫn có thể tiếp tục nổi lên. Ví dụ M kép mình thiền như thế này là đúng rồi. Mình truyền như này là đúng hay chưa? Hỏi nhúng rồi đi. Là đúng hay chưa? Thế này là đúng hay chưa? Phải làm gì tiếp bây giờ? Chấm chậm. Nhưng con không chống lại, cũng không tham gia vào chúng. mà chỉ tiếp tục nhận ra mà chỉ tiếp tục nhìn vào kinh nghiệm và nhận ra. Chúng cũng là kinh nghiệm đang là diễn tiến. Chúng cũng chính là tế, không có gì khác. Đấy ai đọc lại sót đi. Mic trong cái đoạn ký kỳ kỹ à đọc chị đọc đi con đọc ạ. Nh đây đọc. thế nào đọc để cho người đ sửa cho mình thì tốt. Hai được đọc là may mình đọc th cả lớp sửa cho mình đúng không? Phải phảii được phải thấy được đọc là may mắn chứ cả lớp sử mình thì đã sướng thế. Bí mật của tâm tủy đại toàn thiện thế nào là thế nào là thế nào là bí mật thế nào là bí mật của tâm tủy đại toàn thiện. Ừ. Khi có bất cứ thứ gì hiện ra mở ngoặc suy nghĩ hình ảnh âm thanh cảm xúc chấm chấm chấm đóng ngoặc hãy nhận ra nó chính là kinh nghiệm đang là diễn tiến trúng th trúng trúng phải nó thôi nhá trúng chẩn hơn chúng nó hãy nhận ra chúng chính là bì thường nó đi một series chứ không đi một đứa đi tập đoàn một bè lũ trẻ thôi nó đi gọi là chúng nó là đội quân là kinh nghiệm đang là diễn tiến thì chữ K viết hoa ừ phẩy không có gì khác chấm đặt chân cái chữ kinh nghiệm là tiến không có gì khác vì mọi người hay bị thiếu không có gì khác không có gì khác là phải đi cả một cụ kinh nghiệm dường như lại có trong kinh nghiệm có này k không có gì khác hãy nhận ra chúng chính là kinh nghiệm đang là diễn tiến không có gì khác gạch Tân đoạn kinh nghiệm đang là diễn tiến không có gì khác chấm và sau đó có chấm rồi đấy ạ. Chấm rồi đấy ạ. Và sau đó tiếp tục nhận ra mà không từ chối bất cứ kinh nghiệm nào và không tham gia vào suy nghĩ. Ví dụ phố th phú không Chấm xuống dòng. Ví dụ hai chấm. Khi con đang ngồi phải có người mở cửa đi vào phòng. Có chị Quế. Có chị Quế à? Ừ. Có chị. Khi con đang ngồi phải có chị Quế mở cửa đi vào phòng. Phải việc đầu tiên và ưu tiên số một là nhận ra cái mà con gọi là người đó. Chị qu chị khế. Chị khuế đổi thành chị khuế. gần gũi chị qu. Việc đầu tiên và ưu tiên số một là nhận ra cái mà con gọi là chị Quế. Mở ngoặc hình ảnh phải âm thanh phải suy nghĩ hiện tiền ba chấm. Nói cách khác là chính kinh nghiệm bây giờ đóng ngoặc chỉ là kinh nghiệm đang là diễn tiến chữ K vẫn viết hoa đúng không? Ừ. Chứ không là cái gì khác. Ừ. Mở ngoặc ví dụ đây. Chân chữ chứ không là cái gì khác. Chứ không phải là ấy. Không phải là cái gì khác chị ạ. Bỏ bỏ cái chân chữ không phải là bỏ chữ trứ đi. Cái chân chữ không phải là cái gì khác. Chữ trứ vấn đề nhưng mà không gạch chân. Không gạch chân không phải là cái gì khác. Không phải là cái gì khác. Gạch chân. Ừ. Đây con là vẫn là cái gì khác. Ừ. Ngày xưa là vừa chị Quế vừa là biết. Thế chết rồi. Ừ. Các ngày xưa là bị hay bị bệnh đây. Đấy chị Quế là biết đúng rồi nhưng mà vừa là chị Quế vừa là biết. Còn đây yêu cầu phải là không phải là cái gì không còn là quế nữa luôn kinh nghiệm chỉ còn tiến thôi. Không còn quế nữa chứ đấy là trình độ cao hơn ngày xưa chỗ đấy. Thế sao phải dạy con cái đoạn không không không có vật không có thật không có gì hết nhá. Tại vì con vẫn cho rằng đây chị Quế và chị Quế là biết không phải ở đây chỉ có cái n là dễ tiến thôi. Không có chí quế nào hết thì mới đúng. Biết mở ngoặc Nghĩa là ở đó chỉ có kinh nghiệm đang là diễn tiến chứ không có trị quế nào hết. Đóng ngọc. Nghĩa là ở đó chỉ có kinh nghiện tiến chứ không có chị Quế nào hết. Đúng không? đọc lại đi. Vâng, con đọc lại một đoạn. Nói cách khác là chính kinh nghiệm bây giờ đóng ngoặc Ừ. Chỉ là kinh nghiệm đang là diễn tiến chữ ca biết hoa. Ừ. Chứ không phải là cái gì khác. Ừ. Gạch chân không phải là cái gì khác. Ừ. Mở ngoặc. Nghĩa là ở đó chỉ có kinh nghiệm đang là diễn tiến chứ không có trị quế nào hết. Rồi đấy. Chữ K vẫn viết hoa của kinh nghiệm đang là diễn tiến. Ừ. Đóng ngoặc. Thế thì bảo phần ví dụ không phải là một người đi vào phòng không phải chị Quế thì bỏ cái đoạn đấy. Ừ bỏ rồi. Vâng. Ừ. Đấy. Bỏ cái ngoặc cũ ạ. Chấm. Việc nhận ra này buộc phải nhìn vào kinh nghiệm chứ không thể chỉ nghĩ rằng à đây là kinh nghiệm đang là diễn tiến. Có cần ngóa kép không ạ? Có. Có kép. Vâng. chứ không thể chỉ nghĩ rằng mở ngoặc kép à đây là kinh nghiệm đang là diễn tiến không có gì khác đóng ngoặc kép chấm Nếu con đã nhìn vào kinh nghiệm thì con sẽ không phải nghĩ thêm gì nữa vì việc nhận ra kinh nghiệm đang là diễn tiến chữ ca vẫn viết hoa là một kinh nghiệm trực tiếp không thông qua suy nghĩ chấm sau khi đã nhận ra, sau khi nếu con đã nh kinh nghiệm vào nhận ra thì mới không phải nghĩ thêm gì nữa. À nếu con đã nhìn vào kinh nghiệm và nhận ra ừ xong câu à ấy dưới cái đọc xong rồi chấm nếu con đang nhìn vào nếu con đang nhìn như phải đã nhìn đấy. Con đã nhìn thấy nhỉ? Đã nhìn chưa? Đã nhìn đã nhìn đã nhận ra rồi mà. Nếu con đã nhìn vào kinh nghiệm và nhận ra ừ thì con sẽ không phải nghĩ thêm gì nữa. Ừ. Vì việc nhận ra kinh nghiệm đang là diễn tiến cavit hoa ừ là một kinh nghiệm trực tiếp không thông qua suy nghĩ. Rồi chấm Sau khi đã nhận ra kinh nghiệm đang là diễn tiến ca biết hoa thì suy nghĩ và các ấn tượng giác quan khác vẫn có thể tiếp tục nổi lên. Chấm ví dụ mở ngoặc két mình thiền như thế này là đúng hay chưa? Hỏi chấm phải làm gì tiếp bây giờ? Hỏi chấm ba chấm đóng ngoặc kép. Nhưng con không chống lại phẩy cũng không tham gia vào chúng mà chỉ tiếp tục nhìn vào kinh nghiệm và nhận ra Chúng cũng chính là kinh nghiệm đang là diễn tiến. Ừ. Ca viết hoa không có gì khác. Ừ. Tinh túy thêm nữa. Hãy ở trong nhận ra đó liên tục. mình để Mặt của tân tử hello ngon Đấy, tâm tủy chỉ đơn giản không? Bạn nào phát biểu mấy câu nào xem bí mật nhận thức của bạn về bí mật là như nào. Đ cho biết cảm nghĩ của bạn về bí mật đấy. Bạn phải nhận được bí mật rồi đấy. Cảm nghĩ bạn là gì? Sao lại cười? Bạn nào nói được? Bạn nào không nói được? Đấy là bí mật thôi chứ mình phải bí mật đâu. Bí mật của tâm thủy đấy. Bạn nhận là bí mật rồi bạn. Hiểu câu đi nữa. Nào bạn Bích nào. Sao lại cười nào? Bạn Duy Nguyên cười ạ. Bạn ấy xịt. Ờ thì con nói đi con là người phát hiện ra con nói đi do mãi đầu óc lại trống rỗng. Thì à con thấy là thì lúc đầu con nghe mọi người pháp ấy ạ thì con thấy sư phụ chỉ là là mình không từ chối gì cả này. Xong rồi mình làm cái này làm thế kia ấy ạ. Thì xong cuối cùng thì sư phụ nói ra cái này thì con thấy là đúng như những cái mà con con con nghĩ như thế mới đúng. Bởi vì là thực ra cái ngày đầu mà khi mà mình ngồi mình chật vật với Hiền ấy ạ. Ừ. Thực ra là mình quên biết mình là ai và mình không biết mình đi tìm cái gì. Ừ. Ờ vì là mình không biết mình là ai nên là mình sẽ tưởng tượng ra một cái gọi là giác ngộ không phải cái này. Thế là mình vừa tưởng tượng thế là mình là người hành giả và mình đi tìm một cái giác ngộ trong tưởng tượng ấy ạ. Ừ. Nhưng mà cái lần sư phụ nói con rất ấn tượng là phải biết mình là ai và cái mình đi tìm là cái gì chứ. Thì cái phần đấy là mình phải tư rất nhiều ạ. Tư và mình thông suốt rồi. Thì sau khi con thấy mà mình đã thông suốt rồi thì đúng như cái này sư phụ đọc luôn là ngồi xuống hay đứng dậy thì đã đã là cái đấy rồi. Ừ. Là cái đấy thì mình là cái đấy chứ không phải mình là cái thằng này. Nên là cái việc mà mình cái này nó làm gì hay là không làm gì không quan trọng nữa. Vì là đã là cái này rồi thì bất kỳ cái gì hiện ra bên trong nó cũng chính là nó và cũng không thể là cái gì khác được. Thì à và như thế là sau khi mà nhận ra thì nó tự động nó duy trì luôn. Ừ thì hôm thì thì con thấy là càng ngày nó càng cô đọng và nó thực ra nó rất đơn giản đấy ạ. Đúng là khi mà mình nhớ ra mình là ai và cái mình đang tìm là thực sự là cái gì. Cái này là đã đỉnh cao hay chưa thì tất cả mọi lời của sư phụ đây thì nó chị đơn giản đúng là như thế. Làm đúng như thế luôn chứ không phải thực thực hành phức tạp. Thực ra là khi là phức tạp là mình đã là một cái cái người này và mình đã tưởng tượng là một cái kinh nghiệm khác. Cái kinh nghiệm này hết thế rồi ạ. Hôm nay con thấy là càng càng càng thiền thì càng thấm những lời sư phụ nói. Ừ. Nó nó đúng từ chi tiết cho tới tổng quan. Đúng quá. Thì con được confirm. À đúng rồi. Con thấy nữa là càng thiền ấy càng để mọi thứ như nó là ấy thì càng được confirm. Và càng được confirm thì cái confirm cái phần vô thức của mình ấy. Sư phụ hôm trước thì sau khi nghe cái bài sư phụ giảng là hai lớp thì bọn con chị Quế có có đi tư và và chị kể cái chuyện của chị ấ và bọn con thống nhất lại là thành chỉ là hai khái niệm thôi là ý thức và vô thức thì mình biết là đúng rồi cái phần mình giác ngộ về lý là phần ý thức. Thế nên đó là lý do vì sao mà cứ mỗi khi ngồi thiền mà không thấy suy nghĩ nó bảo đây là trải nghiệm giác ngộ thì mình sợ. À thế là hóa ra là mình không cái phần vô thức của mình đấy mình gọi là hiểu ngộ đấy cho nó cho nó chuẩn nháọi về. Lý nghe nó nghe nó không đúng lắm đâu. Vâng chỉ có mỗi cái từ đấy thôi chị biết dùng từ nào hiểu ngộ. Đúng rồi. Mình hiểu và mình đấy là phần vội đấy là phần ý thức của mình ấy ạ. Cho nên đó là lý do vì sao mà sao lại tại sao lại có những ca mình thấy tự tin như nhau mà ca thấp cao. Hoặc là khi mình ngủ thì mình mất cái mặc định mình ngủ sâu ấy ạ và mình tỉnh dậy thì mình mất cái mặc định. Hóa ra là cái phần vô thức của mình là khi mà suy nghĩ nó không nói hoặc nó nói linh tinh hoặc nó là một cái gì đấy mà nó rất là là tệ so với tâm trí nó bảo ấy thì nó không đồng ý được. Thì thì cách cách duy nhất là gì? Nhìn đúng vào nó trực tiếp thì cái con cái kinh nghiệm tự confirm chính nó. nó chính là trải nghiệm giác ngộ rồi thì từ đó là cái phần vô thức của mình nó tự được bồi đáp luôn mà không cần phải nói thêm gì cả. Mà khi mình đã là trải nghiệm giác ngộ rồi thì ví dụ mình đang ngồi đây ban đầu thì thấy có suy nghĩ ừ đây là trải nghiệm giác ngộ đúng quá rồi xong lúc sau cái suy nghĩ đấy biến mất một suy nghĩ ừ hôm nay ăn gì nhỉ ngày mai làm gì con ở nhà làm gì nhở nó lại hiện ra sau đấy là một thứ khác hiện ra nữa nhiều thứ khác hiện ra nữa thế cuối cùng là ơ nãy giờ thấy vẫn cái kinh nghiệm đang làm diễn tiến này nó vẫn sờ sờ ở đây mà không thay đổi gì hết cứ diễn tiến như thế và ú thế thì thấy là mình mình chính là cái này luôn ấy và thế thì mình mới có cửa là hòn đá đập vào đầu và không cần phải dùng suy nghĩ nữa chứ. Thì mình mới thấy ừ đúng nhở, càng không từ chối thì càng tự tin. Mà càng tự tin thì càng để và càng để thì nó càng được confirm cái phần phần vô thức của mình ấy ạ. Đấy thì con thấy là càng ngày càng trong thiền cái sự tự do nó càng càng càng trở nên mạnh hơn. Vì mình biết đấy là phần vô thức mình từ chối thì nên mình càng muốn để cho nó xảy ra để mình được confirm theo đúng cái hiểu ngộ mà mình được học và đã xác quyết đấy ạ. Đấy thì con thấy nói chung là tuyệt vời. Ừ chị Con hiểu đi. Chị Quế đi. Ờ chị Quế à con mới nhớ là mỗi lần mà sư phụ gõ đến xong sư phụ lại dậy một cái rất là xịn, rất là hay. Nhưng mỗi lần sư phụ dậy xong là kiểu gì về xong tiêu hóa xong rồi anh em lại lắc lư là và lại kiểu lại phải bổ sung thêm cái gì cái gì ấy. Thì là mà cái hôm nay sư phụ nói thì đúng là tức là nó quá là đơn giản nhưng mà nó dựa trên đúng là một cái cốt tủy kinh khủng luôn ấy. Và đấy là cái mà tức là chỉ cần đồng ý được là cái kinh nghiệm này là kinh nghiệm đang là diễn tiến thì nhìn vào nó là nhận ra ngay. Tại vì nhận ra ngay lập tức ấy chứ không phải là đi qua một cái lớp gì hết. Thì cuối cùng cô tủy chỉ có đúng một cái chỗ như thế nhận ra ngay thì là xong. Và sau đấy thì cái đoạn mà sau đấy rất là ghê nữa là thế thì sau đấy rồi thì phải làm gì ấy. Thì Dụ nói là không phải làm gì hết, không cần phải làm gì hết nữa. Chứ không phải là phải làm cái gì để duy trì mà cứ nhìn và nhận ra. Nhưng nhận ra ở đây là không phải là có một bước, một khoảng cách mà nhận ra rằng là chính là cái này. Thế sau đấy nhận ra thì không phải làm thêm một cái gì cả. Thì dù cái gì nó có hiện lên đi chăng nữa thì chỉ cần nhìn thấy vẫn là nó. Thì con thấy đúng là cái này là bọn con cũng tư mấy hôm ấy. Xong rồi thấy đúng là khi mà thấy hết cái này hiện ra cái kia hiện ra mình không phải làm gì không cần phải nói một câu là đây là kinh nghiệm đang là diễn tiến hay một cái gì hết mà tự cái kinh nghiệm đấy nó đã confirm được đúng cái điều đấy rồi thì là tức là đúng là cái này nó quá là tinh túy và quá là rõ ràng và quá là dễ dàng luôn ấy nó hiện ra chứng tỏ nó kệu đó là diễn tiến chính nó luôn chứ không phải là cái gì đương nhiên là như thế con bệnh con là nghĩ về cái diễn tiến như một cái khái niệm trực tiếp rồi Nhưng mà không cái hiện gian này chưa kị lân tiến cái điện thoại này là lợi ấn tiến cái quấy đi vào phòng điện thoại ấn tiến đấy vì thế nó không phải nghĩ thêm nữa đấy là một điều quan trọng đấy cũng phải làm quen đấy không phải một phát được ngay đấy ngay đâu. Cái đấy phải có thời gian đấy phải thiền thời gian đủ lâu chứ không thì không dễ đâu. Nó phải làm quen tại vì con luôn nghĩ nó là một cái gì khác và con luôn nghĩ là cái tiến là phải một cái gì đó khác. khác cơ bệnh nghĩ phải là cái gì khác chứ thại đơn giản này không nó là cái đấy đấy đấy do dùng dùng k tiến nó mới hay hơn chữ biết vì thế đấy đúng rồi chữ biết là mình hay nghĩ mình nghĩ về cái biết chứ không mình không thấy nó trực tiếp vì nó là chị quế cơ mà nhưng bảo trị quế là kinh nghiệm dễ bảo chị quế biết thì khó nhá nhưng bảo chị quế là kinh nghiệm thì chuẩn quá thế đây là kinh nghiệm chị quế quá thì quấy phải kinh nghiệm thì là cái gì không Nhưng mà sau nó có một cái ẩn ý là không có gì khác. Cái này phải tư mới ra. Phải tư ngoài thiền. Đúng rồi. Vì con không thì con cứ tin một cáchọ vô thức vô điều kiện là có gì khác. Mặc dù con không thấy gì khác cả. Ai chẳng thấy kệ đang là tiền nhưng mà còn vô thức. Đấy nên là vẫn có một cái gì khác. Cái này nó là một công phu dày dày rất là dày dày công tu hành đấy nó không đơn giản đâu. Đến được ngày hôm nay thì mới có thể làm được như vậy. À đúng rồi ạ. Con thấy cái ý không gì khác rất là quan trọng. Nó là cái cơ sở để mình có thể là nhìn vào cái trải nghiệm này và cắt cắt mọi cái nhầm lẫn ấy ạ. Bởi vì nếu mà mình không thấy cái này là cái đỉnh cao nhất và duy nhất ấy thì lúc nào mình cũng đi tìm kiếm cái khác và mình hoặc là nếu mà mình không thấy nó là cái đỉnh cao nhất thì mình nghĩ là chả có gì khác đành phải chấp nhận ở lại trong cái này thôi thì cũng không được ấy. Tại vì là mình muốn là mình muốn cái giác ngộ nhưng mà giác ngộ mà cái này thì nó lại chính đỉnh cao đấy và chỉ có có duy nhất thôi chứ không thể là cái khác được ấy thì sau khi mà thông suốt cái đấy thì con mới thấy là vẫn là cùng một kinh nghiệm như thế nhưng mà mình không không không thực sự cảm thấy là phải có cái gì khác để mà đi tìm nữa. Và những cái gì khác nó bảo thì nó chính là trong cái này và nó chính là cái này rồi ấy ạ. Mà cái này là không phải là một cái kinh nghiệm tầm thường chết rẫm có thực sự là có vật có người gì đó mà chính là kinh nghiệm giác ngộ ấy thì mình cực kỳ hài lòng khi mà mình mình ở trong nó và mình chứng kiến chứng kiến mọi thứ nó xảy ra ấy ạ một cách tự tin thực sự hài lòng thực sự ấy. Cái này nữa là nó là tốt cốt bí mật của tinh của tâm tủy nhưng nhưng mà nó xây dựng trên rất nhiều thứ khác. Không phải ai nghe cái này cũng cũng ngộ được. Hầu như nghe sao không ngộ được thì nó xây dựng trên rất nhiều thứ từ cái ba thứ không được th Tụ nó dựa trên là không có thật đấy đúng không? Làm sao tự nhiên thấy chị Quế là kinh nghiệm là tiền mà chị Quế có thật nữa không có gì hết. Thế nó dựa trên không thật mà cái đấy là cả tu người ta tu cả đời không không có thật đấy không có công phu ấy không có chị quế nào hết thì mới chị quế là khi ra diễn tiến được kinh diễn tiến này thôi thành chị quế diễn tiến mất kinh nghiệm chị quế diễn ngày xưa mình thấy còn gì nữa mình thấy chị quế diễn tiến thì thì khác gì kinh nghiệm đ Đây ăn thấy ăn rồi không thấy đâu cả. Tin nhắn của Thủy không thấy nó tất đấy không thấy hay là hay là chắc không phải friend nó sẽ hiện ra phần kệ hiện ra phần mặc kệ rồi không không có mặt kệ không có luôn. mà một cái nữa trong a trong lại đoàn thiện không nói bao giờ hết là tôi là cái gì. Đấy là nếu mà nói cách khác là nếu vì không có đến rất nhiều người bị nghĩa là tất cả t phòng các tất cả các tài liệu đàn thiện không nào nói là tôi là cái gì đấy thế nên là cái cái người hành giản vẫn ở đấy dù có tâm tủy nhưng vẫn ở đấy đấy khác thì còn lại cái hình dạ thấy chưa đây là cái việc mà mình là ai mình là cái gì ấy nếu mà con th Thiếu cái đấy thì cái tâm thủy này là vô dụng. Thì con thấy là mình cũng là cái nào là tiến cơ. Thế tiến hết luôn chứ nếu nếu không thì là tất như là thiện nói không sai nhá. Không có gì khác đương nhiên không có tôi. Chẳng qua là không nhấn mạnh thôi. Khi đó là không có gì khác đương nhiên là đương nhiên không tôi rồi. Nhưng mà ngày xưa chắc người ngày xưa chấp ngã thấp tôi quá mạnh. Còn người hiện đại thì chấp ngã nó quá mạnh. Nếu không nói không có không nói tôi là cái gì ấ thì mặc định là không có gì khác thì vẫn có tôi đang ngồi xem. Đúng rồi. Cái không có gì khác. Đấy đấy là cái khác biệt của cái giáo lý th đoạn cũ và đoạn này. Đ Cái cũ bâ đến bây giờ nó không hiệu quả nữa tại vì có thành giả ngồi đấy thì tất cả các giáo lý mà còn hành giả ngồi đấy nó đều không có chứng được. Đúng rồi. Đúng chưa? Đấyị nhiễm nên là con mặc dù con biết cái cố tủy này nhưng con phải hiểu mấu chốt nữa. Một cái mấu chốt khác gọi là gọi là người bạn của cô tủy là tôi là cái gì? Con phải là cái đà diễn. Mọi thứ đ diễn thì con mới thấy chỉ còn cái đấy không có gì khác. Cái cái tôi nó bị ẩn vào trong không có. gì khác nhưng với người hiện với người hiện đại mà nói thế này ấ là không đủ không phải gạch ông phải là cái tôi nó là hiện lợ dẫn tiến nên mới không có gì khác đúng rồi cái đồ to nhất trong kinh nghiệm là cái đồ đấy một cái mấu gọi mấu chốt bên cạnh đấy bên lề đấy mà người mà cái người học lại hoàn thiện bây giờ không có chứng ngộ vì thếấy sao người bây giờ đạn thiện chứng ngộ hiếm hiếm lắm tại vì ngày xưa thiện chẳng nói gì về vô ngã cả về không có tôi về tôi là cái gì cảấy trong khi người bây giờ thì chấp ngã quá mạnh không nói mình là cái gì phát Mình ngồi đấy thờ hành pháp ngay có đúng không? Mình đang ngồi thường hành pháp ngay. Phải lưu ý quan trọng đi. Lưu ý quan trọng. Mặc dù giáo lý có tủy này không hề nhắc đến việc mình tôi là cái gì. Nhưng nếu con không tự nhắc mình thì con sẽ mặc định. Mình là hành giả đang thử hành phá. ở đó ngay. Và như vậy con không thể chứng nghiệm được. Thế nào là kinh nghiệm đang là diễn tiến, không có gì khác. chì vậy trước và trong quá trình thực hành. Con không được quên rằng mình cũng chính là kinh nghiệm đang là diễn. Và vì thế chỉ có kinh nghiệm đang là diễn tiến không có gì khác. Đây là lưu ý tối quan trọng. Mà nếu quên thì tâm tủy trên sẽ trở nên vô dụng phải không? Dù con có thực hành bao nhiêu đi nữa 3 qu xem trang hướng dẫn sử dụng. Đấy là cái khác biệt lớn nhất của các con với thành giả ngày xưa đấy. Ngày giả ngày xưa chỉ nghe thấy là giác ngộ thầy giả cái này nghe không th nghe cho vui chẳng ai giác ngộ được vì không có gì khác nhưng mà không có gì khác thì ok có tôi xem có tôi vẫn ngầm nghĩa là gì không có gì khác nhưng mà tôi vẫn có đấy tôi không phải cái gì khác đâu thế Kiểu mặc định có tôi rồi đấy. Là không có gì khác thì là không có gì khác chứ vẫn có tôi. À con nói một tí cái đoạn kinh nghiệm đang là diễn tiến ấy ạ. Ừ thì khi sư phụ dạy cái này thì con có khảo sát và tư ấy thì con thấy cái từ kinh nghiệm đang là diễn tiến này nó ôm được hết mọi thứ. Ừ. Đầu tiên là về kinh nghiệm thì thấy là khi nói kinh nghiệm đang là diễn tiến ấ thì tất cả những thứ gì mà liên quan đến tôi ví dụ như là hành động này, thân thể cảm xúc, cảm giác, suy nghĩ, tất cả mọi thứ thì trước đây nó là tội và nó là góc nhìn số một ấy thì khi nói kinh nghiệm đang là diễn tiến, tất cả những thứ đấy đều trở thành kinh nghiệm đang là diễn tiến và mất tôi ngay lập tức. Ừ. Và tất cả những cái liên quan đến người khác xóa ba góc nhìn đúng không? Cũng xóa vật cũng xóa. Thì đấy là xóa một cái tôi trực tiếp ở trong cảnh. Nhưng có một cái còn kinh hơn nữa ấy là khi mà kinh nghiệm đang là diễn tiến thì nó không có quá trình gì hết. Lúc nào cũng đang là Ừ. Thì khi mà không có quá trình ấy tại vì cứ có quá trình thì nó sẽ sinh ra có một cái tôi ở chạy trong quá trình Ừ. hoặc có cái tôi mà ngồi nhìn cái quá trình đấy. Ừ. Thế cho nên là nó mất cả cái tôi ngầm luôn. Thế là khi con thấy là khi nói kinh nghiệm đang là diễn tiến là tự động nó xóa xóa cái tôi cả cái tôi thô lẫn cái tôi vi tế là nó xóa sạch. Xong nó xóa cả vật. Đã không có vật ở đấy rồi nhưng không có tiến trình thì cũng không có vật luôn. Xóa chiều dọc chiều xóa hết đấy. Xóa sạch kệ chiều dài chiều rộng xa hết. Kinh nghiệm đang là tự diễn tiến phi thời gian. Đấy nếu mà đầy đủ đấy phi thời gian. Ờ nhưng mà nhiều người vẫn nghĩ đang lạt thì có quá khứ tương lai. Cái người bình thường ấy đang là nhưng người bình thường sẽ nghĩ quá khứ tương lai. Nên là nếu mà nói đầy đủ là kinh nghiệm đang là tự diễn tiến lại còn phi thời gian nữa. Đấy tuy rằng nó đang tiến nhưng mà con phải hiểu là nó kinh nghiệm đang là tự diễn tiến phi thời gian. Tự diễn tiến thì ngày hay bị có thời gian đúng không? Phi thời gian không dễ hiểu đâu. Thế thôi các con đi sao dụ mới hiểu chứ bảo diễn tiến là phi thời gian khó tin quá tự diễn tiến thì cho bạn được nhưng mà diễn tiến lại còn phi thời gian thì khó ch bạn lắm. Bản thân nó là một thứ ngoài suy nghĩ đây này nó là này này ngoài suy nghĩ này ông nào mà chưa kinh nghiệm ấy thì nghe cái này chỉ nổ não thôi. Đúng rồi. Cứ chui vào nắm mắt đấy. Các con đến giờ Dũng mới giới thiệu vì bây giờ con mới đủ trình độ để để một thứ mà kinh nghiệm đang là tự diễn tiến còn phi thời gian chịu người Người thường là chịu người thường nghe hiểu hiểu nhưng mà hiểu hiểu thôi có chứng ngộ đâu. Còn đây là kinh nghiệm đang là tự diễn tiến phi th sợ không từ này nó con nói đoạn này ạ. Ngày xưa Sụ cứ nói là biết đấy thời gian đấy chạy trong biết. Ừ chứ biết không chạy theo thời gian. Nhưng mà hồi đấy đúng là chỉ hiểu thôi mà mình vẫn thấy là mình biết từ khoảnh khắc này sang khoảnh khắc khác ấy ạ. Ừ. Thứ không thể nào mà hiểu được cái cái trạng thái thế nào là thời gian chạy trong biết ấy ạ. Nhưng mà sau khi mà kinh nghiệm cái này thì hiểu rõ thế nào là đang làm vững cửu phi thời gian rồi thời gian chạy trong biết hay là trong cái kinh nghiệm này thì nó đúng là kia thì hiểu thì không hiểu được luôn ấy. Hiểu đâu. Nói thì chấp nhận được thôi. Hiểu chỉ biết là dụ chắc là thái giác ngộ nó thế chứ mình chả hiểu được. Cứ thấy mình biết từ khoảnh khắc này sang khoảnh khác thì nghĩa là biết chạy theo thời gian còn gì. Kinh nghiệm đang là tự diễn tiến tự là mất tôi luôn đấy. Đang lạ vào phi thời gian thì tự mất quá trình luôn. Mất tôi mất tôi ch mất hết mất hết mất gốc rồi mất tôi mất vật mất quá trình mất nhân quả luôn ấy vâng sợ không đừng cái mà thế mà giác ngộ được đây là nó vẫn không ở ngoài suy nghĩ đúng rồi còn cứ tin tiến trình là trong suy nghĩ tin tôi tin vật là tin tiến trình làở trong suy nghĩ cái này là một thứ ngoài suy nghĩ đúng chưa hết cả ba góc nhìn ngoài cả ba góc nhìn HC là vì nó cái cái nhận thức nó chưa đủ sâu sắc nên là vẫn có gì đó ngoài kinh nghiệm thấy là ngầm rất là nhiều ngầm vì thế vẫn có một quá trình dài để mà làm quen để mà tư tiếp chứ còn đừng đừng chủ quan các con là bị rất nhiều người con là bị chủ quan ừ kiểu vô thức ý thức đúng rồi thì chắc vô thức thế nhưng vì không chịu tư không chịu đào ấy phát hiện rồi không chịu không chịu tự con không cần phải bạn tư nhá đúng rồi con phải có Nó coi là tự khảo sát. Đúng rồi. Tự ngẫm ch chứ không phải là ngày xưa là tư là ngồi nghĩ đâu nhá. Tư bây giờ nó là tự khảo sát. Nghĩa là gì? Tại sao không tin? Chứ không phải là làm gì có tôi nào là là xong. Không phải. Tại sao con tin có tôi? Đấy đấy là tự khảo sát. Tại sao mình tin là có tôi? Đấy là lý do mà nhóm bạn giờ có lợi hơn vì thế. Bạn nó hỏi thì mình sẽ trả lời câu đấy hơn. Còn nếu mình bạn nó không hỏi câu đấy thì mình phải tự trả lời mình. gọi là khảo sát. Con hiểu chữ khảo sát không? Có. Con phải xem khảo sát xem mình tin là vì sao chứ mà là đừng có cậ bạn mình nó tin vì sao kệ nó chứ. Đúng không? Ví dụ nhá. Vì sao mình tin có tôi? Mình tin là có vì mình tin là có cái thân thể này. Đúng chưa? Vì mình tin rằng có thân thể từ bé đến lớn và nó chạy về tương lai. Đấy mình phải tự hỏi chính mình ấy. Thế cái khảo sát bây giờ nó là một cái rất quan trọng để nó giải để nó giải quyết cái việc là có gì ngoài kinh nghiệm không. Chứ còn cái trò mà kiểu mình mình giỏi lắm rồi. Mình tin lắm rồi thì chả là nhớ gì cả. Đúng rồi. Vì ông có khảo sát đâu. Ông thấy ông tin thế thôi khảo sát đâu. Khảo sát mới lôi ra những cái nhầm lẫn vi tế của chính ông là b nhóm từ lợi lợi hại là từ mình thế đấy. Vì từ mình nó rất là dễ và chủ quan lối mọt đè đè chủ quan lối mòn xong mình tưởng mình ngon mình hưởng là bao nhiêu thứ mình đã lôi ở đâu nếu từ mình rất xuất sắc là phải biết hỏi Tiên hỏi sợ hỏi xéo phải tự phản biện được chính mình nữa thôi. Chị quế quế đấy là con con đừng co nhẹ cái việc là tự khảo sát. Chị Quế còn phải đi tư nữa là bây giờ là những cái thời của lối mòn là là là vứt rồi. Ai mà ai mà đi theo lối mòn là vứt vì đi lối mòn là không mình móc được đấy lên. Tại sao bạn lại tin có một cái ngoài kinh nghiệm làn tiến này thì mỗi người khác nhau và mỗi thứ nó khác nhau. Mình tin bố mày ở quê là do lý do khác mà mình tin. là v con mình ở đây là lý do khác. Đúng rồi. Mình tin mình có tiền cho tài khoản là lý do khác nữa. Đúng rồi. Và quá trình tự khảo sát nó mới làm sạch đấy. Hoặc có thể bù lại bằng thiền rất nhiều. Có cách thứ hai là bù kiểu bác nhị. Bù lại một việc là thiền rất nhiều. Thiền cực kỳ nhiều đi. Đấy hai cái cũng được. Hai là bù nhưng có thể bù thiền nhiều lên. Thiền 100% nhiều lên à phải 100%. Ờ đúng rồi. Thiền 100% thì tự thứ kia nó ấn tượng của thiền mà. Chán đấy. Ừ. Nó tự chạy. ra ngoài nó bảo vì ấn lượn thuyền nó tự chạy ra ngoài. Vâng, đúng rồi. Đấy, cách thứ hai nhưng mà ngày đấy là cách của người ngày xưa đấy. Người xưa đấy đâu ra cái ông thầy mà ngồi làm tất cả chuyện này cho họ. Vâng. Họ chỉ việc là thiền nhưng mà thiền 15 20 tiếng rồi cái trải nghiệm đấy tự nó xóa những cái việc có thật kia. Nhưng mà sụ dạy con đừng người hiện đại sụ không nghĩ là là người hiện đại làm gì đấy được. Nó ngày con thiền amatơ hai cữ không được đâu. Không đủ đâu. Hai cữ amatơ thì đủ gì? Các con vẫn amatơ. Thế hai khách là được nhưng mà tốt nhất là cả hai tại sao đây lại cứ phải nhiều thiền thế rồi hai vũ khí sắc bén sa tôi chỉ dùng mộtật hai cái đ xuất cực kỳ sắc bén gì nữa nhắn tắt tắt Gì? Ngạc quá. Ngủ ngạc quá. Tắt cái cái cái mùi hoặc là mở cửa ra cho đỡ rồi. Tốc rồi. Chắc phải mở mấy cửa mở cửa này. Mở lại đóng mở đây. Mở này. Ok. Mở này. Hôm nay con có bí mật của tâm tủy rồi đấy. Bí mật của tâm nó chỉ đơn giản thôi đấy. Ch rồi bắt biểu về tâm tỉ không nào. Nào mời tệ Oách nào. Och Oanh của Hải Lam. Đầu tiên là con thấy khi mà nghe sư hộ giảng về tâm tủy này này thì con thấy cái cái cái môn thiền này quá là kỳ diệu ấy. Ý là tại vì là những cái điều mà sư phụ nói ở trong cái tâm tủy này á là cái mà khi mà thiền đúng thì tự nhiên nó phát sinh ra những cái này này. Tức là ví dụ như là đợt trước thì khi nào cũng học học cái thiền gì thì cũng phải nghĩ là làm thế nào để mà ra đời sống hay là hay là mình luôn có một cái sự tranh giữa giữa thiền và đời ấy. Nhưng mà con thấy khi mà thiền thiền thiền nhiều cái này tự nhiên là ờ con thấy ấn tượng ở chỗ cái đoạn mà ngày xưa thì mình sẽ rất là ưu tiên phân tích ấy. Dù là suy nghĩ hay là cái gì đó hiện suy nghĩ hiện ra thì mình sẽ rất là ưu tiên phân tích hết là nội dung này đến nội dung khác là vào là mình sẽ phân tích ngay. Nhưng mà cái thiền này khi mà nhìn vào bản chất quá nhiều ấy thì tự nhiên là nó có một cái sự ưu tiên là khi khi hiện ra thì là nhìn vào bản chất trước. Ừ. Tức là tự động ấy. Con thấy là ờ đợt trước là lúc mà không hiểu cái thiền này mà khi mà chỉ hiểu về về trên lý thuyết thôi thì hiểu kỳ gì thì hiểu thì cũng thấy không làm được. Tức là t cứ đi vào phân tích thôi. Cứ cứ nghĩ thế nào ấy. Nó không nó không không ưu tiên là thấy bản chất. Nhưng mà đến lúc cái thiền này thì lúc mà mấy chị em ngồi với nhau thì thấy là tự nhiên nó thay đổi cho mình một cái thói quen. Tức là con thấy thay đổi cả cái thói quen đời sống nhá. Khi có một việc xảy ra thì thay vì là phân tích hay là mình sẽ sẽ làm gì với nó ấy thì tự nhiên là lại ưu tiên thấy trước. Thì hôm nay sư phụ giảng cái tâm tủy này thì con thấy là ô cái thiền này nó kỳ diệu thế tự nhiên nó đưa đến đấy mặc dù mình không biết là mình có cái bí mật mật đấy ấy. Ừ nhưng mà cái thiền đấy nó lại sinh ra cái đấy luôn ấy. Nó sinh ra cái đấy tự khám phá tâm thủy luôn. Đúng rồi. Tự khám phá đúng kiểu thế. Nó kiểu là đúng là theo kiểu không bình thường chắc không ai có thể chấp nhận là một cái điều theo kiểu là cốt tủy nhất tuyệt vời nhất mà thì nó lại là xuất hiện ở một cái hình dạng kiểu đơn giản như thế. Đấy. Thì lúc mà nghe cái này giống như là được khẳng định một cái sự thật rất là đơn giản ấy. Tại vì khi mà thiền cái này con nghe lại tất cả những cái như kiểu là bình thường hay nghe những bài hát ngày xưa của sư phụ ấy, lúc nào cũng khẳng định là cái giác ngộ ở đây rồi này, lúc nào cũng khẳng định là không phải tìm kiếm gì nữa này. Chính cái con tìm chính là cái này ấy. Tức là nghe bài nào cũng thấy nói về cái đấy rất nhiều nhưng mà không không cảm nhận được. Lúc nào cũng cảm nhận về cái sự là tìm kiếm mà nó không ở đây ấy. Thế nhưng mà Ừ. Cái thiền này lại cho một cái rất là tự nhiên. Tức là hôm trước lúc mà chị Quế nói về cái mà hôm trước tư ra về cái vô thức và ý thức ấy, con nghe cái đấy con thấy rất là sáng ra là bởi vì sao? Là là ờ ngày xưa con hay thắc mắc là tại sao khi mà nhận ra mình là ai rồi thì tại sao lúc nào cũng lại vẫn cứ sống như cái thằng này ấy. Ừ. Tức là không không bảo ơ thế thế thì bao giờ thì nó mới khác nhỉ? Tại sao cứ cứ sống như cái thằng này ấy. Cảm giác thế con này chứ hay là thằng này? Con này à con này gọi là thằng người gọi là thằng người góc nhìn số hai nhìn Hải Nam suốt vẫn là góc nhìn số anh này hơi nghiêng về số hai đấy thằng nàyì hay là số một Hải Nam tìm hiểu nháem em chiều cái đấy thế xong rồi thế là tự nhiên tự nhiên lúc mà tự nhiên một ngày sau khi mà mà thiền nhiều lên ý thiền là tự nhên tự nhiên con có cảm giác là ơ sao tự nhiên tự nhiên dạo này không không cần phải phải phải chuyển đổi gì cả mà tự nhiên nó có một cái gì đó mà nó kiểu nó tự tin rất là vô thức ấy mà theo kiểu tự nhận được từ cái thiền đó mặc dù là cái kiểu cái nhận thức của mình thì nó chưa chưa chưa chưa chưa đủ sâu sắc nhá nhưng mà cảm nhận được cái đấy thế thì tự thì mình mới hiểu được là à cái thiền đây này nó có một cái nó có một cái cái cái gọi là cái cái khả năng trí tuệ tự sinh thay đổi về phần phô thức rất là mạnh ấy, kiểu thế. Ừ nên con Con mới hiểu tại sao bác bác nhị rất tự tin. Tức là bác con không biết bác nhị bác tức là khi nào bác nhị nói nó cũng giống như là đinh đóng cột nó chỉ có một cái đấy thôi ấy. Kiểu nó cảm giác nó rất là tự tin ấy. Bất nhị đấy. Tự tin mà bọn con thì bọn con thì càng nghĩ càng phân tích lên lên xuống xuống lung tung hết cả lên ý. Nhưng mà tại sao mà vào thiền nghe cứ như kiểu là sắp sắp thả dây an toàn, sắp ngã xuống vực đến nơi thôi. Mấy chị em ngồi với nhau cảm giác như là chỉ có ngồi thiền thôi mà giống như kiểu mình vừa lặng lách, mình vừa làm cái gì đó. ấy kiểu kiểu như thế xong rồi thế là tức là hôm nay khi mà nghe sư phụ nói về cái tâm tủy này thì tự nhiên cảm thấy ồn hóa ra là giống như là đúc kết tất cả những cái giá trị về về cái thiền này mang lại và làm cho mình càng càng kiểu càng tự tin lên ấy. Đấy cảm giác của con nói thế chứ phải là phải làm việc ngoài thiền rất nhiều đấy. Đặc biệt là có gì khác ấy. Không có gì khác ấy. Cái m chốt của con là yếu con làm chỗ không có gì khác không có gì khác nên mình không thể nói là đây là kinh nghiệm đang làm nhưng mà mình cái nói được cái không có gì khác mới là cái quan trọng khác mình không tin nổi là ui nó chỉ như này thôi nó không có một cái gì khác ừ đúng cái này thôi mà thế mới giải phóng chứ còn có cái gì khác là mất giải phóng ngay có gì khác là phải quay về góc nhìn số ba ngay mà số ba thì đương nhiên sẽ có nhìn số một này có tôi có vật đấy nó mới dễ hiểu hơn đấy có vật thì mại muôn đời đâu Khổ đúng không Đức anh nói mấy câu đi. Gắt đầu ly lịa nói mấy câu đi. Người trong trải ừ người từng trải con chỉ thấy là nếu mà đứng ở cái góc nhìn số ba mà nhìn vào thì thì đúng như mà sư vừa nói thì nó cái gì nó cũng có thể gây khổ cho mình được. Từ con muỗi như mấy hôm kể con ruồi m thì tính thì nếu mà mình không a không xác quyết được là có không có gì khác ngoài cái kinh nghiệm đang làm diễn tiến này á thì thì con thấy là ngày xưa mình à dù nào nhỉ Đúng là chỉ có cái cái góc nhìn số 0 này nó mới có thể gọi là giải thoát được đấy ạ. Hiện tại cũng không đang chưa biết nói gì s động nó cái không có gì khác ấy. Chú đang nó không có gì khác tại sao không khác lại quan trọng thế? Còn gật đi lệ chỗ đấy mà. Hoặ là con có nhận ra để yếu các con là đúng là không có chỗ không có gì khác không? Có có đấy thì đưa anh nói đi. Thế gật không biết gật gì thấy gật không biết gật gì à thì thì thấy đúng quá đúng mình quá đúng quá. Vâng thì đúng là cái cái điểm yếu là cái trong hôm nay thì Sụ chỉ ra là có cái đ con thấy là ngày xưa mình cứ nghĩ là không có gì khác là mình chỉ bằng kinh nghiệm thôi nhưng mà thực ra là không có gì khác thì nó mỗi thứ nó lại có cái khác nhau. Nó không nó không giống nhau được. Nên nên mà cái khi mà mình mà không có cái sự gọi là tự khảo sát, tự tư để mà mình lôi nó ra thì rất dễ là mình giống như kiểu đợ ý là kiểu chủ quan cho rằng là không có gì khác là nó chỉ có một thứ là cái gì nó cũng giống nhau như thế. Và mình sẽ rất dễ bị bỏ qua. Thì đúng là khi mà ngày xưa thì khi mà đi khảo sát mới khảo sát qua ví dụ như là về con cái đấy thì mình con cái xong ví dụ như là mình cho rằng là cái sự tồn tại nó có nó nó khác với cả cái kiểu là ví dụ như là hoặc là tiền bạc của mình thì con thấy cái điểm vừa xong thì dụ nói thì con thấy vỡ ra cái điểm đấy và vào mỗi thứ thì nó lại nó lại đem cho mình ví dụ như là nếu mà mình mà không có gì đại ý là nó sẽ đem cho mình một cái loại đau khổ kiểu khác. Ừ. Nếu mà không có thực sự là mình có cái sự tự tư tự khảm sát các các thứ ấ thì con thấy đúng cái đoạn đấy dụ nói đúng quá thì con con gần đầu thế Đâ một một bạn nào nữa nghe Phong Tâm Thủy Vũ Trang thấy cái đoạn không có gì khác là con mắt nhiều nhất. Ừ tức là tức là con thấy là ví dụ như ừ giống như là mọi hôm mình thiền lên 100 xong mình rớt xuống ấy ạ xong mình thấy là khả năng rất cao là rớt về kiến rồi ạ. Ừ thì con thấy khi mà mình như thế thì mình tự nhiên mình thấy là mình rà lại mình thấy mình mắc mình mắc cái cái khác nó quá nhiều đi. Từ cái một của sư phụ nói dính vô một cái một cái là bắt đầu con đi tìm một cái khác ấy ạ. Thế mình sẽ nghĩ trong thiền sẽ có một cái một. Thế là thế thì con mới thấy là cái việc khảo sát ở bên ngoài cho những cái niềm tin từ cái mà mình cho là sự thật tuyệt đối là một có có một cái khác cái này á ạ. Rồi con tin là có một hình ảnh có một nơi trốn để để mình nhìn thấy ạ. Và mình đi thì nó vẫn còn đó hay là có một hình ảnh để ở đâu đó nó vẫn ở đây để mình nhìn và mình thấy chứ không phải là nó không có hề có gì hết mà nó hiện ra. Là con thấy là Khi mà đi khảo sát mình thấy mình mình mới thấy được là thực ra thì nếu mà thấy mình xác quyết được là nó không có gì khác nó mỗi kinh nghiệm thì cái việc thiền của mình nó rất là là chắc chắn ấy ạ. Nhưng mà nó cứ bụp lên hụp xuống là là do vô thức mình tin quá nhiều thứ khác và trong thiền mình tìm mình không ngầm tìm cái này thì mình tìm cái khác. Mình thấy cái này mình cũng từ chối ạ. Thì thì cái việc mà con tự nhiên thấy là đúng là cái cái sự ban phước mình không không thiền mình cứ bấp bên bấp bên là mình biết là mình tin quá nhiều thứ nó nó mình không thể vô thiền mà mình mình mình ngồi yên được. luôn ấy ạ. Thì thì con nhưng mà qua mỗi lần con khảo sát như thế thì con thấy là cái phần những cái phần mà mỗi lần mình gỡ cái phần khảo sát ra tự nhiên mình sướng hơn rất là nhiều ấy. Tức là cái mỗi lần cái gỡ được ví dụ như mình cảm thấy ờ mình ở đây nó không không hề có cái cái cái hình ảnh nào tồn tại để mình nhìn hết. Mình đi nó không bao giờ nó còn ở đó hết. Hay là cái tôi cũng vậy. Nó không có không có trong một phiên thiền trước đây và cũng không có một phiên thiền sau này. Nó không phải làm gì hết. Thì thì như con thấy nó khảo sát mà nó nó nó nó ấm hơn ấy ạ. Mà nó cũng hiểu hơn cái về kinh nghiệm là gì và không có gì khác là gì. Ừ thì khi vô thiền mình sẽ thấy kinh nghiệm là kinh nghiệm. Nó không có gì khác có nghĩa là gì? Là nó chỉ có mỗi kinh nghiệm đang là nó đơn giản. Khi nào con thấy con khảo sát và con con tự tin thì cái thiền của con con cảm thấy nó nó tức là mình mình mình cảm thấy là nó đúng. Tức là mình không phải làm gì hết. Nhưng mà mỗi lần mà mình cứ không cứ cứ c r trút rắc vì cái con thấy là con cái nắm bắt về sự thật của con rất là mạnh á sư phụ. Mình cứ nghe sư phụ nói là cái này là đúng là bắt đầu mình xin một cái khái niệm đúng và một cái tưởng tượng đúng về nó ạ. Thì là mình tin có cái khác cái đang là rất là mạnh luôn. Thì hôm tư với mọi người có thấy là mình tin từ cái niềm tin là có thật thì cũng là có một gì cái khác cái đang là này á. Rồi tin có một cái một sư phụ nói cái một cái là đi tìm cái một. Ừ. Mặc dù kinh nghiệm của mình là nhiều khi kinh nghiệm sạch mình thấy rất là rõ rồi nhưng mà mình lại cái một xong rồi cái bị nắm bắt rất là mạnh ấy thì con thấy nó nằm ở phía ngoài thiền nhiều hơn là vô trong thiền. thì mình bị dính vào khái niệm mình bị nắm bắt và định nghĩa quá mạnh ấy ạ. Vâng. Thì cái đó cùng khảo sát. Cái này phải luyện ngoài thiền. Vâng ạ. Thì không có gì khác ấy chứ đừng đợi vào thiền. Vâng. Và thiền nó không ăn thua nữa đâu. Con phải luyện ngoài thiền. Ừ. Ngồi đây con nhìn thấy cái gì? Thiền chứ không phải là nhìn thấy mọi người. Vâng. Đấy ví dụ thế luyện ngoài thiền đấy. Dạ. Luyện không thả hiểu nh không phải nhìn thấy mọi người là con nhìn nhìn thấy mỗi cái nguyện nào diễn tiến thôi. Ừ. Chả người nào cả mới đúng đấy. Chưa. Ừ. Còn cái mà bảo con đây là mọi người là suy nghĩ nó bảo vô vâng bỏ suy nghĩ ra mọi người không nó đơn giản thứ nhất mà con ngồi đ phứt suy nghĩ đi còn mọi người nữa không không thấy chưa nên cái cái duy nhất bảo là có mọi người là suy nghĩ cái lý do con còn con còn thấy mọi người là vì suy nó bảo thế đấy thì con phải con phải luyện chỗ lúc ngoài thiền như vừa xong ví dụ ví dụ à không mình đ không phải mình nhìn vào mọi người đâu mình đang nhìn được tiết mọi người là cái gì nó suy nó bảo bảo đây bao bảo đấy bao gồm là tế b thô đấy nó khoanh cục này ra nó bịa cái này nó rất nhiều việc nhưng mà chỉ chỉ là suy nghĩ bảo thôi nên là mọi có câu là mọi việc chỉ trong suy nghĩ thôi mới thế đấy đơn giản nhất là logic đơn giản nhất bỏ suy nghĩ ra là gì còn những thứ đấy còn gì mọi người làm gì còn gì nữa đúng không là su bảo ở góc độ thô và tế thôi thô là cái mà nó bảo đây là đây là đây là là đây là trang đây là thái này vân vân đấy là thô còn tế thì đây màu này đây là cục thịt này đây là âm thanh này đấy là tế nhưng mà mình sắc quyết là đ bảo đấy thôi còn cái mình nhìn vào là kinh nghiệ Tiến vẫn thế thôi hết chấm hết không có gì khác là chấm hết đấy chấm hết hết vào chúc hết đấy không còn gì khác thế khi ở đây không có gì hết rồi thì mới thấy ở không h ở chỗ khác được nữa ở đây mà vẫn còn vật thì đương nhiên chỗ khác phải có vật đấy không có vật rồi thì mới mình mới khảo sát tại sao mình tin chỗ khác đấy thế là con cái việc này quan trọng việc này cứ làm điềm lại ngày người ngày khác cái tư nó giá trị mà đây là một cái tư mới tư khảo sát Ngày xưa là tư kiểu như tôi có một cái quy trình cứ bắt trước gặp nhập lại cho đúng không? Bây giờ phải khảo sát xem mình đang nhầm mình đang nhị nghĩ mình đang mình đang bị nhầm ở đâu mình cơ. Mỗi người không có con thì đương nhiên là sẽ làm gì có chuyện nghĩ là con ở trong ở ngoài trên trong kinh nghiệm có con đâu đúng không? Những người có con phát lại cái quan trọng nhất của đời mình là đứa con mà lập tức là cái đấy lại rất rất nhiều lý do để nó là là có trong hòa kim nghiệm. Nên về khảo sát là quan trọng rồi. Thiếu nó là thiếu nó thì sẽ bị rất chậm. Rồi còn bác nào ch muốn nói nào chị nh? Khải Khải ok Khải ai trên mạng này chị điểm trên mạng được ai trên mạng nó cũng được Ngân à Minh Ngân đi. Ok Minh Ngân Minh Ngân chỉ điểm hôm nay con thấy rất là có hai cái mới đối với con đấy. Ừ. Thứ nhất là đoạn đầu mà khi vụ nói về vụ không từ chối á ừ thì con mới nhận ra là ở trong t cốt tủy, ở trong tâm tủy này cũng có cái phần đó và nó liên quan chặt chẽ đến không tâm tủy là số địa vào đấy. Đoạn tâm tủy đấy. Tâm tủy là sư phụ tâm tủy cái đoạn không từ chố đoạn của sư phụ đấy. Không không tâm tủy không có đấy đâu. Những cách là rất nhiều bản trong suốt đấy. Bản phiên bản trong suốt. Tâm tủy phiên bản trong suốt. Ừ thì trong bài hôm nay á bài hôm nay chứ tâm tủy không có phần không từ chối đâu nhá. Ok. Chỉ có bản đây. Nhưng các bạn s đọc cho con là rất nhiều bạn đã được trong suốt hóa rồi. Ok. Thế đây. Vâng. Tâm tủy của con là bản của sư phụ đấy ạ. Ừ. Thì có hai cái là phần không từ chối với lại không có gì khác. Ừ thì tâm tủy là không có cả không có gì khác vẫn không có từ chối. Tâm tủy gốc nó đơn giản hơn nữa cơ. Nhưng mà vì các con nghe thấy không thể làm nổi luôn. Không có cả hai cái đấy là tâm thủy gốc nó không có cả không có gì khác cũng không có cả phần không có từ chố. Thế th ngày xưa dùng tại toàn thiện chứng ngộ được phải nói người ngày xưa quá giỏi ấy. Nhìn là xong luôn. Nhìn xong luôn. nhận ra hết nhận ra là kinh nghiệm nhưng mà ít người nhưng mà ngày xưa chứ ngộ ít lắm chứ ngộ nghìn ít lắm được sự đó là phần không có gì khác cũng là s bịa vào đấy nhá không từ chối cũng là bịa vào nốt tâm tủy gốc chỉ có mỗi nhận ra th không có gì nữa luôn mỗi thế con là tâm t ờ con là bị tâm tỷ bị bị trong suốt hóa bé ơi kêu người ngày xưa d được chỉ đơn giản bằng nhận ra nhận ra nhận ra người xưa. Người xưa. Ok Ngân nói đi chỉ có nhận ra thôi mà nhận được. Nhưng mà bởi vì bọn con quá nhiều các cái thứ khác phải có cái đoạn này thì nó mới mới mới làm được ạ. Thì con thấy phần không có từ chối với lại cái không có gì khác rất là liên quan đến nhau. Một á là ừ con đã con thực hành theo kiểu như này này. Tức là cố không từ chối. Ừ. Tự nhiên biến không từ chối thành một cái cái cái a cái mục tiêu ấy. Ừ. Thành ra là nó đã không phải là là trong khi đó nó là hệ quả của việc nhìn nhìn nhìn vào kinh nghiệm và nhận ra nó là cái gì. Nó là cái kinh nghiệm đang làm này. Nhưng mà mỗ chốt là nhận ra chứ không phải là không từ chối. Đó thì ngược. Và tại sao lại như vậy? Tại sao lại như vậy? Là bởi vì là thực chất là mà nói là vẫn có cái gì khác. Ông thấy là chính cái bất kỳ cái hiện ra này đều là đều là kinh nghiệm. Ừ. Đang đang là diễn tiến thành ra là nó mới có cái này có cái kia có kinh nghiệm đúng, có kinh nghiệm sai, thậm chí có phiên bản là ờ phải và trong đấy nó có đầy đủ những thứ như là mục tiêu này, như là phải 100 thì mới là đúng này. Hay là như thế này là vẫn bị thiếu này, tất cả mọi thứ là không từ chốt. Hôm nay giải phóng con nhá, không phải cố 100 nhá. Được chưa? Thoải mái chưa? Mới tu được có ba tuần thì đ 100 thoải mái đi nhá. Không vội vàng ở đây nà. Kể cả là ngồi tư ạ, con cũng ngồi tư và cũng nghĩ là và cũng rất là rõ ràng trong lòng là không không có cái mục tiêu đâu. Nhưng mà trong vô thức ở trong bất kỳ rất nhiều thứ nó vẫn cứ hướng về một cái cái đó chạy đua chạy đua. Vâng. Và vì sao vì sao lại như vậy á? Là bởi vì là mình có cái là bởi vì có cái khái niệm về cái kinh nghiệm đang là diễn tiến này nó phải sau đó trong nó có những yếu tố đó tức là nó là cái gì khác cái này nó phải là cái gì khác cái này thì mình mới tìm nó và đi đi chạy theo nó và mới chống lại những cái thứ mà đang có. Thậm chí con thấy nó còn tinh tế ở cái điểm rằng là chống lại cái sự thấy từ chối xong rồi thấy là ồ từ chối này là sai rồi. Thế là từ chối, cái sự từ chối nó cứ rất nhanh như vậy và nó cứ hoạt động một cách âm thầm. Thậm chí là vừa xong là đang ngon lành ra một lúc sau như trong cái đoạn sư phụ đọc ấy là nó lại hiện ra là ô cái này đúng chưa nhỉ? Ồi hỏi như này là lại từ chối rồi. Cái gì chả được, cái gì mà chả thế. Thì thực chất là nó đã chạy vào trong một cái suy nghĩ về cái khái niệm là kinh nghiệm đang là như thế nào và không không âm thầm vẫn vẫn từ chối cái hiện tại và vì bận từ chối cái đấy ra thì không nhìn ra nữa. không nhìn vào nữa. Không nhìn vào và không nhận ra nữa. Thế trong khi đó bài hôm nay con thấy là nếu như cốt tủy của nó là nhận ra ấy để thế thôi. Thế thôi đã. Còn cái không từ chối đấy là hệ quả chứ không phải là cái cái như là cái việc phải làm hay là cái mục tiêu phải hướng đến. Đấy đấy là cái phần mà con thấy mới đấy. Rất là mới với con vì con không nhìn ra được điều này. Xong thậm chí là cả cái sức mạnh lẫn thành tựu các thứ thì càng làm cho cái việc là sửa với cả chống với lại từ chối nó càng càng càng càng càng nhiều. hơn. Đấy là một cái thứ hai ấy là ừ vẫn liên quan đến cái chuyện là không có gì khác thì tại sao mà có những lúc là thấy rất là rõ ràng, rất là sáng sủa và buồn ngủ này hay là suy nghĩ mông lung này nhưng mà nó cũng vẫn rất là bình thường bởi vì nhìn vào kinh nghiệm thì nhận thấy nhưng mà ngay sau đó một chặng thì tự nhiên lại lại ở cái phần mà chui vào suy nghĩ à gọi là gì nhở tham gia vào suy nghĩ thì sau khi nhận ra rồi lại lại tham gia một chặng sau lại tham gia. Vì sao lại tham gia là bởi vì vẫn thấy có cái gì đấy khác. Như kiểu là ngày xưa có kiểu là nhập mặt gương ấy xong rồi lại ra khỏi mặt gương thì như là có một cái việc phải làm và nhập vào nó xong rồi ra khỏi nó tức là lại nghĩ về nó không biết đúng chưa nhỉ? Hay là phải đặc biệt là hay là phải làm cái gì nữa đây nhỉ? Thế xong lại tiếp tục là ô không được hỏi như này là lại không được rồi. Thế là nó cứ chống lại trồng lên chống lại. Đấy thì hai cái đấy là hai cái con thấy rất là là mới con. Ok. Ừ. Đấy là cái Cái thứ hai là cái cái nhận ra thì con nghĩ rằng là chỉ khi nào mà thấy không có gì khác rồi ấy thì cái việc nhận ra nó trở nên vô cùng là đơn giản, dễ dàng. Còn tại sao nó khó là bởi vì là vẫn vẫn vẫn thấy có cái gì khác. Ừ. Thế là không dừng ở việc nhận ra được và chỉ vàn thấy là phải làm một cái gì đấy khác để để nhận ra. Trong khi đó có phải làm gì để nhận ra đâu. Bản chất là nhớ ra. Hiện ra bản chất là nhớ ra. Thấy và nhìn vào qu thì thấy quế nhớ ra không gì quế nào chỉ có thị tiến thôi. Thấy đúng không? Thấy đấy. Nhớ ra nhưng mà đây nhớ ra phải nhìn kinh nghiệm cơ chứ nhớ ra trong suy nghĩ vứt nên nó nhận ra vẫn là từ hay nhất thì thế nhận ra thì nó bao gồm cả nhìn kinh nghiệm nữa. Nhớ ra thì hay bị dừng ở suy nghĩ. Thì lần trước có cái bài mà sư phụ phân biệt giữa việc là nhìn vào phân biệt giữa nghĩ là đây là thể hiện giác ngộ hoặc là nghĩ là đây là kinh nghiệm với lại nhận ra bằng kinh nghiệm ấy nó phải phân biệt được muốn nhận ra thì phải có năng lực phân biệt phân biệt đây là nghĩ rằng đây là nghĩ rằng hiện giang ngộ hay là đang thấy gì ra ngộ đấy xưa dùng từ cắt xuyên qua gì đấy cắt xuyên qua đám mây của suy nghĩ để thấy được cái bằng kinh nghiệm nay nói là thấy rồi thì không phải nghĩ thêm nữa đấy nhưng mà vì nó rất đơn giản mới thế được vì đây này nói này thì mới được Hoặc là con tin đấy là quế hay con tin kinh nghiệm nó là diễn tiến tin đấy là quế thì phải nghĩ rất nhiều con nh tin nó tiến thôi chẽ phải nghĩ gì nữa là nên là cái cũng còn luyện lâu cho anh em cứ bình tĩnh đi nhá không có lý do gì phải 100% hôm nay 75 là kinh lắm rồi đúng không b là 75 thậm chí là 20 cũng chả sao chứ đ nói 75 đúng t làm gì nữa không biết thế nào đúng đúng Đúng chưa? Giác ra với cả con thấy có một cái thứ ba nữa là cái mình là ai á. Ừ. Hôm trước con cũng hỏi cái này với Quế và con cũng thấy là ừ nh nếu mà không có gì khác rồi thì chúng ta lại phải phải phải nhắc cái điều này làm gì. Nhưng mà thực ra đúng là như vậy. Nếu không ấy là luôn luôn âm thầm nghĩ mặc định là mình đang là người ở ngoài cái kinh nghiệm này và đang nhìn vào vào cái trải nghiệm này và đang xem nó. Hôm trước thông điệp ngài Van Cho cũng nhắc về cái chuyện này và con cũng thấy là ờ đúng rồi. Ờ bị quên bị bị ừ không không không lưu ý cái cái phần này rất là quan trọng. Có con thấy không có vật dễ thôi mà không khó không thấy vật nhưng mà không có tôi thì không bị quên mà tôi nó là nhiều loại góc nhiều nhiều tầng tinh tế chứ mày đâu phải chỉ là không có tôi con tin là con là người đang điều chỉnh kinh nghiệm đấy là một loại tình y của tôi đấy thì nó tinh tế hơn nhiều đúng rồi đang cố gắng được giác ngộ có tôi có tôi đúng rồi tôi mà liên quan đến cái diễn tiến ấy tức là Bây giờ làm cái này thì để đạt cái kia này hay là vì hôm qua như thế nên hôm nay như thế hoặc là đại khái là cái tôi mà nó chạy ở trong một cái diễn tiến luôn. Thành ra là có kê nguyên nhân, có kết quả, có mục tiêu và vì thế mới có chống lại, mới có điều chỉnh. Đấy là ba ba con thấy ba cái đấy là liên quan chặt chẽ với nhau. Chống lại không có gì khác. Và tôi là ai? Rồi còn bác nào nữa không? hỏi về cái chỉ số hỏi lên ý nghĩa ch đây ạ. Kiểu như là ngày xưa cái cái sơ vụ đo cái chỉ số gì mà chân trải nghiệm chân thực tại ấy thì cái đấy nói về cái độ tự tin ấy à. Ừ. Thế cái số này là số Ý nghĩa của nó là gì ạ? Chịu có cái chỉ số thôi còn nghĩa bịa vào nghĩa phải bịa vào số là phải nhớ nó chỉ số thôi mà nghĩa gì con bịa đi con bịa hay đúng hay thì con tin ok nó chỉ có mỗi k nào tiến thôi chỉ số gì mà bịa hết đúng không con bịa cái gì để con tiến bộ được con bịa thích ý tích ý nghĩa gì kiểu để mà rút kinh nghiệm ấy án gì đấy đã nói rồi mà chư thôi hôm chưa nói rồi cứ đấy đúng không không phải tí nó thọc đã việc đầu tiên ấy à rồi qu nói nào quên nói nào chưa tức là hôm trước bọn con mới nói đến chuyện là rút kinh nghiệm sau khi nhận điểm thì con mới bảo là về tương đối nếu mà không được 100% thì nghĩa là có một cái gì đó về nhận thức sai về kinh nghiệm nhưng mà đầu tiên ý là về mặt tuyệt đối là mình không được nhầm lẫn chuyện là đã có cái Chứ buổi thiền đấy xảy ra và đã có cái điểm số đấy là không thể nào có cái buổi thiền đấy được, chỉ có kinh nghiệm đang là diễn tiến ngay bây giờ thôi. Thế nếu mà nhận thức đúng về kinh nghiệm ấy, đầu tiên là phải nhận thức đúng về kinh nghiệm ngay bây giờ là kinh nghiệm ngay bây giờ là gì thì phải nhìn vào kinh nghiệm bây giờ và thấy đúng là kinh nghiệm đang là diễn tiến. Thì trong cái kinh nghiệm đang là diễn tiến đó thấy mình là cái kinh nghiệm đang là diễn tiến này và đây là kinh nghiệm đang là diễn tiến thì sau đấy nó diễn tiến cái gì thì nó diễn tiến. Và sau đấy nếu mà có một cái quá trình mà đi xem là nhưng mà phải nhìn đủ và thấy đúng cái đấy đã chứ không phải là tôi nhìn cho nó xong để tôi yên tâm đi làm việc khác. Thì khi nào thì phải nhìn đủ xong thì bắt đầu là lúc đấy có nhìn lại ấy thì đấy là một cái diễn tiến thôi chứ đấy không phải là mình đi tìm cái sai nữa. Thì sau đấy bắt đầu là có quyền là đi xem là thế đã có nhận thức sai ở đâu. Nhưng nếu ngay lúc đấy mà ông đã nhầm là đã có một phiên thiền xảy ra và mình đã sai ở đâu đấy ấ Thì lúc đấy đã mất luôn tất rồi. Có tìm ra cái gì cũng không được, cũng sai luôn. Đấy một quan điểm đấy. Anh thỏa mãn chưa? Để bịa tiếp cho quan điểm nào? Quan điểm nĩ là con tiến bộ nh quan điểm đấy là được mà. Nếu cảm thấy bịa thế là đúng rồi. Chuẩn rồi thì là lại là một loại tiến bộ rồi. Nhờ cái đấy mà tiến bộ. Bịa bịa thế là chuẩn ch đấy là chả là bịa đúng không? Hay nhờ là truy cập quá trình bịa của mấy chị em. Ừ thì đấy có ai bổ sung cá bịa nữa không? Chị chia sẻ cho vui con ạ. Con thư con thử bịa như này xem có đúng không nhá. Lúc trước là sư phụ đo cái độ tự tin về phần ý thức là trải nghiệm chân thực tại ấy ạ. Ừ thì là ý thức là ok mình ngồi mình phân tích một lúc mình à mình mình suy luận xong đấy là mình kiểm chứng một cách tương rất là một cách một mình có một số kinh nghiệm nhất định ra vào đấy mình đi kiểm chứng mình đi phân tích thì mình thấy à đúng rồi bất kỳ kinh nghiệm nào nó cũng cùng một bản chất. Vậy nó chính là là kinh nghiệm giác ngộ hoặc là đúng rồi lúc nào cũng trải nghiệm thực tại cho dù có nhớ hay là quên thì đấy là cái phần hiểu hiểu hiểu của mình tự tin ấy nó cái phần ý thức ấy. Còn còn theo con thì bây giờ là nó đánh vào cái phần vô thức tức là cái phần trải nghiệm trực tiếp ấy. Tại vì thực ra là bên trong mình ấy mình có nói là đây vô minh cũng là giác ngộ nhưng thực ra khi mà mình một có một cái kinh nghiệm vô minh chẳng hạn thì suy nghĩ thì bảo đây là trải nghiệm giác ngộ nhưng bên trong vô thức mình vẫn không đồng ý. Thì cái chỉ số này là nó có thể nó nói lên được cái việc là mình đã đồng ý về cái phần vô thức của mình đây là trải nghiệm giác ngộ hay chưa và mình có cảm nhận thấy đúng như là mình nghĩ hay không ấy kiểu như vậy ạ thì đang bị cũng cách vị tốt đấy thỏa mãn chưa nữa không ai để cho Thái nhìn ra tới anh cho Thái tham khảo Thái tham khảo anh ưng cách nào anh bảo nhá cách bịa nữa thật ra là sang cái thiền này con cũng thử test nhớ có buổi đầu ấy là em còn nhớ có cái đợt là chị ngồi ở các phi house xong chị bảo là kể cả đến phút 29 mà mình nhớ ra là ui làm gì có cái đống trải nghiệm trước mà chỉ có cái trải nghiệm gia ngộ này thôi mà không có gì khác thì là vẫn vẫn ok vẫn ngon là có cả tất cả cái quá trình trước nh đấy thì lúc tức là con cũng thử test các kiểu nhưng mà đấy nó nó giống cái kiểu ngày xưa là mình xác quyết về lý ấy tức là cả ca thiền mình gần như có thể là quên không nhìn chả hoặc là về về lý thuyết thì lúc nào mình cũng đang nhìn vào kinh nghiệm nhưng mà phần lớn là lúc đấy cũng có thể là đang chui vào suy nghĩ hay đang gì đấy nhưng mà chỉ cần là mình vẫn cứ tự tin là à bắt bất kỳ cái gì dù nhìn hay không nhìn, dù trải nghiệm hay không trải nghiệm thì nó vẫn là chân thực tại đấy. Tức là mình tự tin về một cái kiến đấy. Và và không quan tâm là trong cái ca thiền đấy mình có nhận ra, có tiếp xúc không, có bất chấp là có tiếp xúc hay không thì mình có một cái tự tin về cái kiến đấy thì nó vẫn được 100%. Nhưng mà cái thiền này con thử rồi, tức là thử rất là nhiều cách, thử là từ đầu đến cuối và mình vẫn xác quyết là như thế nhá. Vẫn rất là tự tin về mặt kiến ấy, mình tự tin là ô không có có cái giai đoạn trước nhá. Nhưng mà trong thìa đấy mình Có thể là bị mình có thể là ừ bị ngủ nhất là ngủ. Dễ nhất là dễ nhất con thấy là ngủ. Bất chấp là trong thiền mình mình xác quyết như nào hoặc là trước khi ngủ dậy tỉnh dậy đấy. Xong xác quyết là không hề có đoạn ngủ trước hay ý nghĩ là kiểu mình không phải là xác quyết theo kiểu mặt lý mà mình nhìn thẳng vào kinh nghiệm này mình thấy ô có mỗi cái kinh nghiệm đang là diện tiến này này. Làm gì có cái đống suy nghĩ bảo là mình vừa ngủ mất một đoạn hay gì đấy nhưng nhá miễn là con đã ngủ say tức là đã có đoạn không nhận ra ấy. đã có đoạn là ngủ thì mình vẫn đang vẫn có kinh nghiệm tiếp diễn nhưng mình không nhận ra được. Lúc đấy mình ngủ say rồi còn đâu mình không nhận ra nó là trải nghiệm giác ngộ hay là kinh nghiệm đang là nữa. Thì tỉnh dậy kể cả mình có nhìn thẳng vào kinh nghiệm mình rất tự tin là chỉ có cái này thì nó vẫn không 100%. Ừ thì nó vẫn bị miss mất mất là cái đoạn mình đã không nhận ra. Thì từ những cái mà test đó thì con thấy là hả? Xong có là về thêm thì chị Bí bảo là phần lớn là Có thể là mình còn mất ngoài cái lúc ngủ mình còn có thể mình mất ở cái lúc là lúc tỉnh dậy thì mình mất mặc định rồi thế mình phải mặc định lại thì mình mất cái đoạn đấy. Nhưng nếu như thế nó cũng chỉ có rất là ngắn thôi. Vì ví dụ nhá tỉnh dậy con vẫn xác quyết lại là ví dụ như là xem lại check lại góc nhìn ấy và đấy là nói chung là nó nó nó rất là ừ về cái lúc tỉnh ấy thì mình xác quyết về kinh nghiệm rất mạnh nhưng mà mình đã ngủ mất mít mất cái đoạn đấy thì đúng là đo ra thì nó thường là như thế. Ví dụ nhá con bị ngủ size ngắn thì nó cũng mất mất ít ngủ sai nhiều mất nhiều kiểu thế. thì thấy đúng là cái ví dụ chỉ số trước là bất chấp mình có tiếp xúc có nhận ra đây nó là chân thật tại hay không nhưng mình chỉ có một cái niềm tin là như thế tin vào một cái suy nghĩ là nó là như thế thì về mặt mình hiểu nó là như thế về lý thì mình vẫn được 100% nhưng ở cái giai đoạn này thì mình phải ờ nhận ra nhận ra bằng trải nghiệm ấy nhận ra nhớ ra bằng trải nghiệm nhá chứ không phải là nghĩ như thế nghĩ như thế không xong mà mình trải nghiệm như thế và nó là trải nghiệm liên tục một dòng trải liên tục từ đ đầu đến cuối ừ thì nó mới 100% chứ không phải là anh ngủ mất. Ừ ngủ vì vì con chỉ bị mất khi con ngủ thôi. Tức là khi ngủ là mình ngủ ngủ mà nó bị vào giấc ấ vào giấc say ấy là mình không có ờ là vô thức hoàn toàn rồi. Tức là là không có ý thức được nhận ra được bằng trải nghiệm nữa. Kể cả sau khi tỉnh dậy mình đã đã đã xác quyết đã nhìn vào kinh nghiệm xác quyết kinh nghiệm nhưng mà đo lần nào cũng vẫn mất như lần nào. Hả? Chốt chốt lại là à? Rồi chốt lại là nói chung là em hơi lan man thôi. Được rồi. Ý là ngày trước thì chỉ cần tự tin về mặt lý thuyết thôi. Không tiếp xúc và không nhận ra bằng trải nghiệm cũng vẫn ok. Chỉ vì mình tin mà mình bất chấp. Đấy thì 100% đấy là tự tin về lý. Lý thuyết. Hiểu thế đấy. Hiểu là thế. Còn bây giờ ấy là phải trải nghiệm. Thầy có nhận ra bằng trải nghiệm trực tiếp. Đấy trực tiếp. Vì bằng chứng là là mình ngủ mất thì mình Mất mình mất cái đấy luôn. Ngủ nhiều mất nhiều. Ngủ mất ít mất với cả không ngủ. Em em không ngủ lại không? Nhưng mà ý là không không phải ý là em đang test thôi. Chưa ý là cái đấy là để nhận ra là à cái này nó không thể là một cái niềm tin nữa, không thể là một cái nghĩ như thế. Anh anh ngủ xong anh không tiếp xúc, anh không nhận ra bằng trải nghiệm. Xong anh nghĩ nghĩ là à đoạn vừa rồi chỉ có trải nghiệm giác ngộ thôi mà đây mình sắp quyết ra đây là là vẫn được 100% mà mình sẽ mất đúng cái đoạn mình không không nhận ra bằng ch trải nghiệm mình không liên tục trải nghiệm không liên tục nhận ra ấy. Ý là khi mà em nói khi mà mình ngủ lơ mơ nhá mà mình vẫn ý em đang nói là ngủ say không còn tiếp xúc được và bằng trải nghiệm nữa. Còn ví dụ khi ngủ mà lơ mơ ấy mà mình vẫn ý thức nhá, mình vẫn biết hết tất cả trong cái lúc nhắm mắt đấy thì cái sự hiện ra nó như thế nào thì lúc đấy mình vẫn đang trải nghiệm nó bằng vẫn đang nhận ra bằng trải nghiệm. Đấy diễn tiến thôi. Đấy mình vẫn nhận ra nó là kinh nghiệm đang là diễn tiến nhưng cái đoạn mình ngủ say rồi tức là mình không Không không hên xui thôi nhưng mà thì đấy hoàn toàn là hên xui tại vì vào được vô thức thì anh còn nhớ được ít ít hay gì đấy thì không biết thì nhưng mà nó không thể không thể nói là anh đang nhận ra bằng trải nghiệm lúc mà anh ngủ sai được thì anh mất luôn đoạn đó thì tức là cái cái này là phải trải nghiệm phải nhận ra bằng trải nghiệm và và để 100% th là từ đầu đến cuối đấy là liên tục ấy liên tục trải nghiệm không về mặt tương đối thì anh phải phải thừa nhận ấy về mặt tuyệt đối thì mình không thể tin được không thể chấp nhận được là là có cái gì có cái dòng thời gian chạy ngoài ngài trải nghiệm ngài cái kinh nghiệm đang là nhưng mà nhưng về tương đối theo em về theo em hiểu cái chỉ số đấy sau những cái lần em test ấy thì về tương đối thì lần em bị ngủ em có ngủ để em test ngủ nhưng mà em vẫn xin đo ý em là thế chứ bình thường là mình ngủ là mình đã một hai lần mình đã biết là mình mất rồi mình sẽ vứt cái ca đấy đi nhưng em vẫn đo nhá tại vì những cái lúc mà đang tiếp xúc mình vẫn rất tự tin nó là l là làần mình đang tiếp xúc kinh nghiệm đang là gì tiến ấy thì mình vẫn xin đo thôi mà ừ đấy ngủ ít nhiều không nhận ra bằng trải nghiệm trong quá trình đấy thì nó sẽ không có giống như à nó không giống nó giống ngoài cái việc ngủ say nó giống cái việc là khi mà một thứ hiện ra mình đánh nhau với nó ấy mình từ chối nó ấy tức là cái đoạn mà mình từ chối đấy mình sẽ mất cái đoạn đấy tại vì mình đã không nhận ra cái cái kinh nghiệm ngay cái kinh nghiệm đấy là mình đã không nhớ ra nhận ra bằng trải nghiệm là nó là kinh nghiệm đang là diễn tiến thì mình mới đánh nhau mình mới từ chối mình mới đấy thì mình cũng sẽ mất cái đoạn như thế Ý em là nó đ nhận ra mà ch chỉ số là một cái báo hiệu là mình đang sai. Thế thôi dùng cái đơn giản nhất thế thôi. Nghĩ như làm gì nhỉ? Không được 100% là sai nhưng không nghĩ 100% là đúng. Ừ 100% cái câu hành giả nó dùng nó để làm chỉ b Sai rất là tuyệt vời. Đúng rồi. Để nên chỉ đúng không? Đúng rồi. Đúng rồi. Cứ hôm nào không 100% chắc nó phải sai điều đó rồi. Đúng rồi. Sai còn hôm nào 100% thì chắc gì đã khi may sao? Nhiều khi nhiều khi ăn may chắc gì đã đúng. Đúng rồi. Đúng rồi. Họ thì đấy nên là dùng cách đấy cách thông minh nhất nhá. Dưới 100% sai chắc tìm đâu tìm. Đúng chưa? Còn 100% thì có thể đúng có thể sai. Có thể may có thể may có phải đúng. Đúng rồi. Đấy thế có phải là luôn làm mình luôn tiến bộ không? Đúng rồi. Thế không bao giờ mình bị chủ quan mà nó luôn cảnh giác luôn tiến bộ lên. Đấy cách xên dịch tốt thế đấy. Vâng. Xa đâ đó càng dưới 100% xa càng chứng càng sai nhiều. Chả chứng khảo đúng. Đấy dùng nó để lên mà tiến bộ mà dùng nó một cái cách thực rộng để tiến bộ. Vâng. Đấy đừng dọ đ Đừng dùng nói một cách tuyệt đối vì tuyệt đối thì có cái gì đâu mà mà mà đo đo cái gì chứ cái hiện giờ tuyệt đối đo cái gì đúng không nhỉ? Nên đừng tuyệt đối hóa nó dùng tuyệt đối hóa nó là sai đấy mà mình phải dùng biết cách dùng nó đấy như vừa nói đấy dưới 100% cứ làm sai chắc rồi mà dưới càng nhiều chứng dò sai càng nhiều ừ còn 100% thì có thể là may có thể là giỏi là may đúng rồi may kiểm nghiệm thêm kiểm tra thêm sáng sủa không sáng sủa. Thế mình dùng thế nó to tiến bộ chứ mọi thứ trên đời đ mình mình phải nhìn nó như phương tiện không có cái gì tuyệt đối cả. Cái tuyệt đối thì là ngoài suy nghĩ còn tất cả thứ mà đã đã đo đếm vân vân nó chỉ có tương đối thôi. Thế mình mà tương đối thì mình chỉ dùng muốn phương tiện thôi. Cái như cách nói là cách một cách dùng phương tiện một cách đơn giản đúng không? Nó cứ đã vào rồi con này phát biểu gì đâu không nghỉ nghỉ đi nhá 1:30 rồi hôm nay sẽ l xung nghĩ là đủ lắm rồi đấy tiền sư phụ bảo có màn cắt bánh sinh nhật sư phụ ăn sinh nhật ăn bánh chứ cắt bánh sinh nhật sư phụ ý là mọi người ăn bánh ờ ăn bánh cho vui lấy bánh ra đấy bánh trong bác để bánh ở ngoài bác ơi cái máy của bác nó cứ hay là cái sạc này nó không vào ấy ăn bánh cho nó cho nó gì nhở cho nó thực phẩm thực phẩm thực phẩm Muốn ăn cái gì có việc uống ăn tí sự thì có trà rồi sự không có nhu cầu uống thêm nữa sả thôi. Ăn bánh đây nhá. Ăn bánh để tăng tính tăng tính thực phẩm của nhóm tăng cái tính gì thì lấy đây. Ô bài hôm nay này bài hôm nay là bí mật tâm tử lãnh hội được hết lĩnh ngộ đúng không? Lãnh hội à này sẽ thực hành được cái bí mật tâm tủy thực hành được tâm tủy nhá. thực hành thành công với thân thủ thành công một cách thành công trọn vẹn hành công hành thành công đấy. Bí mật tâm thủy bí mật tâm bớt đỡ lắm chết đi ngon quá ngon quá khổ thế bí mật tâm ra đường mà nó thiếu cái điều quan trọng thiếu cái bí mật tâm tí nóng không dám thá mở cửa thoải mái đấy mở cửa này chơi nóng đấy mở bớt nhỉ Mở cả cửa đấy. Mở hai cửa ra. Mở cửa kia ra. Mở thoải mái rồi. Thoải mái đi. Xanh của ừ màu ai ăn cái này tâm t tâm tủy là sư phụ bả máu của trái tim ấy. Bên trong giữa t là máu của trái tim. Còn nó bí mật máu của trái tim nhá. Tây này tim đấy. Bên ngoài là thành công thành tựu nhá. Hết cho con trí tuệ này ở tâm tủy là trí tuệ nhá. Tức là máu đây là chứng tỏ là tâm tủy đúng không? Thì bí mật là trí tuệ. Đấy trí tuệ là có tiện được chưa? Giàu có phương tiện. Tuyệt vời tuyệt vời. Lớp ngoài cùng là thành công đúng không? Đây là máu đúng không? Còn đây là đây là trí tuệ tâm tấy. Thực hành công ngon quá à. Tâm tời ơi. Bí mật tâm tủy đúng chưa? Thực hành công bí mật tâm tủy. Sao mình cắm nế cho sư phụ rồi sao bọn mình ước chứ đúng không? Không không đã sinh nhật lến thổi chứ gì. Bánh này là bánh nhân viên tặng còn 10 18 phút nữa rồi sang ạ. Thôi mai thổi không thổi này đâu. Thổi hai cái mệt. Thổi này mới cắt đi bánh này là bánh nhân viên mà. Bánh đẹp thế thằng nà. Bánh công việc h toàn thành tựu. Thành tựu nhưng đấy. Nhưng mà nó lại rất khớp nhá. Thực hành công bí mật của tâm tủy dậy hôm nay. Trời ơi nhẹ như lông hồng các bác ơi. Giống chị nhẹ nh nhẹ như lông hồng. Chụp đi chụp đi cho mọi người chị nhá. Chị lại đi. Bí mật tâm tủy là màu đỏ đúng không? Đúng rồi. Đây là tâm tủy. Bí mật là cái này thành công. Cái này thành công lớp ngoài cùng là thành công. Đây là tâm tủy máu trái tim rồi. Nhưng đây là bí mật. Bí mật. Bí mật nhưng mà thực hành thành công nhẹ như lông hồng. Nhẹ như lông h có cái lông hồng ở trên này. Nhẹ nhàng dễ dàng. Tuyệt vời chưa? lại giàu có nữa úi giời đầy đủ phương tiện rất là lạ nhá bình thường thật ra nếu hiểu bản chất đúng thì nó dễ lắm không khó đâu đúng rồi cái mô tả nó thấy quế thì đó là nó là cái nhệ đang là tiến chứ có cái gì đâu tiến chứ mình không cần phải nghĩ về cái nào diễn tiến vâng mình không nghĩ về mình không phải khái niệm ra một cái là tiếến nào nữa đúng rồi đơn giản chỉ là nhớ mà chứ không phải không phải chụp tưởng tượng ra một cái tiến tiến để xong bảo là quấy là cái đấy Vâng mà như nó quế thế thì nhớ quế nó tiến chứ đấy chứ làm gì đâu. Quế là cái gì đấy không ch phải là quế đâu. Ui chân dung đẹp hẳn này. Thực hành thì rất là đơn giản nhưng mà hiểu thì rất sâu sắc đúng không? Ừ nhưng hiểu sâu sắc rồi thực hành đơn giản. Ừ nên mình sẽ về hiểu sâu sắc làm hai cái gì cái thôi bảo một cái ờ thế à em đã nói một cái à thế đúng rồi. Chắc do em bị giố đoạn ngực tí thôi không sao. đang chụp bánh ý hiểu được một phần thôi. Cái phần còn lại là do thực hành. Thực hành tự hiểu à. Ờ đúng rồi. Giống bác nghĩ ấy nhở. Bác nhị thực hành sâu sắc ấy. Bác ăn lên xong rồi đo đi vui đi. Vâng ạ. Vâng ạ. Vâng ạ. Ui đẹp dân đi chị lên. Hay là mới biết nếu mà giả k mới thì ra chị sới. Tâm khủy. đi à cái gì nhờ lãnh được lãnh cái gì hiểu được cái gì tâm tủy lãnh lãnh lãnh sao chị cứ lãnh vậy lãnh hội chị số mới đây cho vui không sư phụ bảo là thực hành thành công mà chụt cái hình nào đẹp thế n đây đợ tí này nó nguyên cả một cái này luôn à bác nhắc đi sao em cao lên a nó có một cái que đúng rồi đấy cái đấy là phê tâm thủy trưng Trời ơi cắm cắm trụ luôn. Trông thì rất nhẹ như lông hồng nhưng mà nó cắm trụ luôn vào cái cái tâm ở giữa luôn vững cái gốc ấy. Chụp cả hai cái này. Cái cái màu đỏ này bánh. Ê yên tâm yên tâm tự trấn an mình thôi. Chụp được cái màu đỏ giữa kia được. Ừ nguyên nguyên một cái phần giữa nhở. Eo ơi đúng máu của trái tim chưa? Đầu tiên đây là trái tim. Xong hóa ra là đây là máu này tâm tủy ấy. Xong cắm cái trụ này vào đúng cái cái chính giữa này luôn. Mời đàn mình xẻ bánh đi ạ. Mời đoàn mình bánh này là cái gì không? Cái du băng hay là socola đấy. J băng băng thật đấy. Mình mình học cái chữ gì đấy các bạn biết chữ gì? Chúc mừng sinh nhật rồi chúc mừng sinh nhật sếp ạ. Sếp Thắng à? Ok. Chúc mừng sinh nhật sếp. Sếp sì sếp trời máu chảy ra từ tứa ra tứa ra đấy đúng hình máu trái tim nhỉ tứa ra thật là dã man dã man hả dã man không biết luôn biết tối nay giảng gì luôn tặng cái bánh đúng bài giảng tối nay luôn chứng tỏ là mà bây giờ con mới thừ hành được mới giả ngày xưa không thực hành nổi luôn đấy đúng không cái này mà Chỉ là lý thuyết th vô nghĩa thôi. Hai cái phải làm ngoài việc thiền là phải ra ngoài phải xác quyết là không có gì khác. Phải phải gọi là gì? Nó phải gọi là khảo sát. Đúng rồi đấy chứ đừng là chỉ tin thuyết phục khảo sát. Khảo sát thì phải từ mình mà ra. Từ cái niềm tin nhầm lẫn đang có mình ra. Vâng ạ. Mà n tốt nhất là nên có bạn chỉ cho mình thì mình hay bị lối mòn hay bị lừa chính mình. Ấ tưởng nó là xong rồi. Mình không thấy được lưng. của chính mình xong mình hay bị tưởng là thế là ok không thấy hết được thế là xong em xin đúng rồi đấy chứ mình vẫn nghi ngồi thì anh còn hỏi hoặc là được ơi cho con ăn cái này được không chơ cái vào cho chơ kìa đi cẩn thận nhá hôm nay c đã làm dây đồ lắm rồi đấy biết cái gì bồi nấy biết cái gì con nhá ăn đ Chia cho em đi con. Mời em đi. Hai đứa đi xuống ngủ sớ tại sao giờ về kia ngủ. Ăn bánh không chánh. Ăn bánh được. Ăn bánh được cho nó ăn. Ăn bánh đi ra đi. Ăn bánh cho vui không? Cho ăn t vui trẻ con mà cho nó sướng tí. Cho cái nào em nhá. Ê ai chụp ảnh anh Vũ Thái sao anh đang ảnh quế. Đơ xanh thật ra thì nó cũng giống ảnh anh Thái thôi. Không có gì đặc biệt đâu. Có nhiều ấy. Đừng luôn đ nhá. Nhờ nhìn cái máu đỏ chót đi. Ấ nhờ chưa bao giờ thấy cái bánh mà nó nó đúng là đúng là như lận tâm thủy thật ấ nhỉ. Đúng là luôn. Có phân thành tựu nữa chứ. Xanh thành như mà ý lập tức thường là người ta xếp dâu vào thôi đúng không? Xong sốt màu đỏ. Đúng rồi. Mà lại sốt đúng cái vòng tròn tốc thủy của cái vòng tròn màu dâu xong rồi cắm một cái trụ vào đấy. Kinh nghiệm là dự tiến ý. thì có người ta ngoài tùng cái nó xuất hiện đúng rồi nên là nó mới khớp với cả bài giảng sao nếu mà nó thực hành xuất hiện trước sao mà nó lại khớp được thế nếu mà nó có sẵn ấy kiểu gì mà nó khớp như thế nhờ vật thật ngoài mở ra là thấy mời em hay em mình ăn chung nhá đấy chia chia cụ dân phố ch Th à quên mà nhân viên sụ là tặng bốn cái bánh bốn cái bốn cái khác nhau mà bác nhị lại cho đúng cái này đúng cái tâm tủy này lại chia nhau đi b nhì có đoán trước này hôm nay giảng cái gì không lúc chọn đoán được không hay đoán ra được hay đoán ra được thực hành thành công bí mật của cốt tủy sư phụ Đậy bí mật tâm tủy bí mật tâm tậy đọc to nhưng mà nó sai đã nói sai đã lại còn nói to ăn chung nhau bị ít đĩa hai người cho chị ăn trước đi. Thực hành công cho người ta ăn tâm tủy vực hành thành công bí mật của tâm tủy trang cho đấy toàn cắt tiếp nữa Con nào chưa có này xong rồi đưa đĩa đưa đĩa là có thêm bánh đây dâu này xin mời bí mật của này bên này hai người chết nh thành công hiểu đúng lĩnh ngội được hành kể cả suy nghĩ nhận ra bằng các con là nhiều khi là nhận ra xong rồi lại chui lại vào tham gia vào suy nghĩ lại bệnh bệnh tham gia vào suy nghĩ nhận ra xong nhận ra tiếp thì lại tham gia vào suy nghĩ ngay rồi ôi thệt rồi đúng quá rồi nó đây rồi xong xong rồi tham gia luôn trong cái việc của con là phải nhận ra tiếp nhận ra rồi ch tiếp chứ phải nhận ra rồi là xong nhận ra rồi sẽ nhớ tiếp thế thôi Vâng đúng không? Nhận ra rồi thì lại nhận ra thì lại nhả tham gia ngay. À thôi trong khi nhận ra rồi nhận ra tiếp. Cứ thế thì ra tiếp thôi. Vâng. Càng lâu càng tốt. Ừ. Nào bắt nào. Ăn nữa em lấy nhá. Ừ. Vị m rõ nhở. Kiểu đúng kiểu mcha Nhật chứ không phải là kiểu cái siro ấy. Chị ơi. Chuyện tâm tùy nó phải được nhẹ. Bánh tâm tánh có bánh. C này đúng mủ bơ bơ hả chị? Đúng là suy ha. Bị bơ à m cha mà suy đấy. Trong thường đúng rồi. Nó là cái gì nó đặt tên thôi chứ nó có là nó có là cái gì đâu. Bơ đúng rồi á. Không nói mất ra là nãy giờ là toàn đấy. Có bơ đấy như là có bơ đấy. Em còn thấy đắng đắng. Bơ ừ em cũng thấy mắt cha đắng đắng càng rắng đấy. Đúng không nhờ? Chúng Tỏ là em giống chị. Chứng tỏ là quan trọng là đúng không? Cháu anh chưa biết là mê mê trai thế nào nhỉ? Mê gái thì biết thế nào rồi đấy. Ờ Châu Anh biết mê gái là thế nào rồi đấy. Biết nó mê gái là như thế nào rồi đấy thì không phả nó mê trai như thế nào. Mê bí là biết thế nào đấy. Trai bây giờ mại phải sấp sắp hơn chị Bí thì hơi khó thế nhở. Không, anh có xuất sắc hơn đâu. Biết đâu. Ai ai anh nào? Đứt anh. Đây là cựu cà rốt rồi. Đời này chắc không cà rốt nữa đâu. Sao chị Bích cũng cựu cà rốt tậ sáu đời chưa? Trải nghiệm đủ đi. Con khao khát đấy. Có mấy đời luôn đúng không? Chưa biết ạ. Chỉ đo là nhiều mối quan hệ l Lâu nhiều lần nhất thôi. Nó xong rồi đấy. Ai về thì về đi. Xong rồi đấy. Đo chỉ số gì cho đo thì đo ai về đi. Đo cho mạng được mà. Đo cái gì? Chưa biết chưa nghĩ ra chỉ số gì đấy cứ xuống đi. Các bác nghĩ đo gì chưa? Đó cũ cũng mới tùy con. thấy mọi kinh nghiệm là kinh nghiệm đang làm diễn tiến thấy nó không phải là trải nghiệm đổi từ trông trông có vẻ mới hả mình mới và rượu cũ hả cũng không biết rượu qu biết đâu với còn những người thấy kinh nghiệm là diễn tiến là kệ diễn tiến chứ không thấy nó là chả chúng ta ngồi sang để bỏ luôn bỏ luôn đây để mà vứt đi này Bạn tứ để bạn cháu xử lý cái đấy là cái cái bẩn đấy mẹ ạ. Bỏ luôn bánh luôn bỏ luôn vào đấy cho vào một chỗ nào có nghĩ ra cái gì không nào? Không thôi nhá nghĩ ra chỉ số ờ dùng cũ mới được thì con nghĩ cũ được mới được đánh lên ấc mơ hôm nay cũng có cái không có gì phát đấy đo cái đấy biết biết tiến lên chăm khảo sát hơn đo chăm khảo sát với thôi chứ còn không gì khác chữ tiến Sắc quyết à chỉ có một thứ và chỉ trải nghiệm một thứ à có cái chỉ số đấy. Đấy thế à 17 hôm mà mình đúng rồi đấy. Chỉ có một thứ chỉ trải nghiệm một thứ không có gì khác. Đúng rồi. Cái chỉ số đấy đã có cái đấy rồi. Có gì quyết chỉ có cái một không ngày 20 tháng ngon nốt chị bớt cho. Dạ cầ xin c rất hạnh rất hân hạnh được phục vụ quý khách. Nào quản ca nào cái bánh nàyả quan đi việc đi anh anh hay ghi ta có lưu không hôm đấy tháng chỉ số xác chỉ có cái không thể đúng rồi đ nào đ nào ngộ mới à mới được 10 ngày à ok 10 ngày xem nào nhá thế nào 10 bác Thỉnh độ xác quyết chỉ có cái một và chỉ trải nghiệm được cái một đấy con tu mới có hai mấy ngày môn này mà đúng không? Vâng thì 10 ngày sẽ hiểu thôi. New như thôi thái vãi thú đó chứ trang chải chải đòn này đói bé quá cộng tr- m đói à nhóm này nói à đói quá dạng 10 đói meo 16 15 số bao nhiêu ạ? Bao nhiêu? Cộng -5 đúng không? Cộng -1 bác ơi. À thế à? Cộng mũ bao nhiêu anh? Cũ bao nhiêu? 15 20 đi cho một chân trời mới. 17 19 phô tí chứ. Khô khô mai khô mai tí. Khô mai mai không sao mua xe. Giống giống thị trường vàng bạc đ phô mai. Ừ rất là khô mai. mua ba chỉ vàng mà hẹn 40 ngày sau à 50 ngày mới được lấy vàng này là 4 tháng sau mới được lấy bữa 36 tháng đặt tiền đặt hàng chứng tỏ giá còn lên nữa lại nghe biết ngay giá lên nữa anh em người ta còn bảo có lên nữa nhiều lắm nào ở mua bạc anh em có mua không quá biết có ai mà ai mà mua đợt một là lại nhất rồi nữa hết nhưng không 14% 14 Thế rồi yên tâm đi chưa giác ngộ không giàu đâu là số phải không phải nghĩ xác quyết chỉ có cái mất được mất khác trải nghiệm cái một không thể trải nghiệm 15 14 thế giang ngộ đời nào cô cho con sướng với dầu nếu con số ra ngộ trong đời này đời nào cô cho cô chả nhé lại gé cho gét lắm thì mới choấy ra th mực cười Vượt vượt khổ thì còn muốn vượt chứ còn vượt sướng thì tiếp đi nh nguyệt quế 20 ạ. Ôi giời ơi chị ơi chị 4 20 à 3 36 35 à 47 38 đi 40 40 mà càng nhiều quế trăm thiền 14 thật ra là Đó gọi là đoán mà không giọng chảy hiện bao nhiêu chị? 356 đi chị 35 à 36 nhưng mà cái môn này chỉ được thôi không mất môn này cứ làm thì nó lên thôi nh ừ làm thì lên thôi mà em là căn mất đặc biệt là chúng không có giục mình quá chỉ có chỉ có mình tự mình thôi bạn mình tự xát các bác mới ba tuần hai ba tuần như mà khao khát 100 ra bài biết đ Bạn để mà đua cho nó khí thế 43% chị không biết qu đúng không? Th ra 40 rồi xong con thấy chị Quế tự đoán chị 35 con số 38 vì mình nghĩ chị Quế thực tế thôi đừng nào cũng không trúng được 40 có trúng đâu được cái nước chị bao hơn hơn có biết 28 42 nh 54 54 đi 56 bí được bao nhiêu nhỉ? Bí 48 quá sợ hải chưa đừng coi thường Ngọc Bí chị Bích6 ok biết làm được rồi sợ với chưa mâm của em ở đây nhớ lại nến thắng đấy có ai lấy H mơ muối của ngộ không có ăn trộm nó muối của nhân không kìa muối gì hơ muối ở đây này mơ muối mơ muối á không ạ h sợ nhân v hỏi xong đấy quay lấy không đấy h con chưa biết không trong sạch xong cái con dao có lấy trộm của em không chị khôngấy thấy rồi đế gì À mảnh tí kiếp nào tê vân, Tuệ Vân bao nhiêu? 0,5 8ệ Vân vẫn 0,5 chứng tỏ là chưa lĩnh ngộ được bí kíp rồi. Chỉ có cứ bình tĩnh mà đây là chỉ có mà đây không phải thiền giỏi thiền kém đâu mà chỉ có chỉ có chỉ có là cái lõi của câu câu chuyện này là chỉ có tư là tư Đấy đúng rồi. Đây là câu chuyện của tư đấy. Tư đấy đi ra đấy. Số em vân không lên chứng tỏ là chưa lãnh ngội. Chưa lãnh hộ được cái bí kíp đúng chưa? Đấy thế số nhìn cho mình biết là mình còn đang chưa mình đang chưa ổ. Đấy sử dụng số thế đấy. Vâng. Rồi tiếp đi. Đức anh 7 15 xéo 16 được anh 14. Đây quay đổi đào anh anh không lấy trộm không lấy trộm đào không lấy trộm cái gì hết ch là anh có tội nhớ đâu nhớ thường là giữa 42 43 anh không nhớ bao nhiêu đâu làm sao anh nhớ được em nhớ anh không nhớ được tiếp đi Duy Nguyên 7 ạ đi xong rồi cái gì đấy ý là anh anh Vũ Thái Đổi đào qua giúp anh Duy Nguyên 16 không thích chơi ba không thích chơi ba từ chối chơi ba từ chối chơi baé Hải Nam 11 anh Hải Nam tất cả không là gì cả một mình muốn đi xa thì đi một mình Hải L của em muốn đi vui thì đi tập 19 nhanh thì đi một mình Hải Nam thì Bích giỏi chưa Hải Nam 16 mình đ mình 20 à 10 16 mình đón đúng không anh x2 nên cũng chưa bằng chị x kìa sư phụ kêu là thấy nam giỏi chư kìa đâu sư phụ hỏi hả sư phụ hỏi hải nam thấy chị không thế là nó h rồi đi khải ấn tượng ông thanh ông tuy đón khải đây kìa các bác chỉ trang đào với nguyên 17 đào của nguyên tên đào chơi rồi của Thái đào của Thái đào của anh ai rồi ai 14 đội ai 115 bạn đạo Hải Nam anh 20 nay là gái trên trai dưới đi trên bảo nay mọi người thích tư thế nào cái trên tư cái gì chứ tư thế gia đình tư thế chứ không phải tư cái gì 225 ui giời đấy cũng là mình cũng đoán đúng xu hướng nhưng mà mình đoán sai số liệu mình đoán đúng xu là tăng nhưng mà không biết tăng bao nhiêu 14 ạ. 14 Minh Trang 9,5 gì Minh Trang5 thật 5,9 17 5,9 5,9 18 18 21 Minh Trang 16 ngày Duy Nguyên D nguyên nào 30 là dùng được 29 đoàn Vũ Toán được luôn à xem Vũ Toàn Vũ Toàn là đào của đào của Vũ Toàn hay đào của Yên Tiếp đi Minh Hải 0,5 0,7 0,7 02 5 Minh Hải 5 5 đi cho nó phân khởi tên nhất rồi 4,5 5 1,5 20 5,5 đúng 0,6 7 toàn 6 Minh Hải là 5,5 thôi nhá Hải Nam nhá không phải 0,5 đâu nhá 4,5 à à ngon ngon ngon ta thời điểm nó 0,7 đang 0,5 ta khởi điểm 0,5 ác quá chơ ác rồi rồi rồi hiểu Lâm Hải Nam rồi ok sọt s sort rồi ok nào ch điổn thương nào xem đào của ai N chúng ta đào ai nào chộc về ai nhá 0,6 nào các bác đi. 5 7 8 7 7 đã khi sẵn một bé ở đây rồi. Ôi Vũ Toàn nắm phải chim luôn này. Ui 9,5 9,5 đào của Minh Trang rồi. Đúng rồi. Đi theo đi theo đều là nắm phải chim đi theo bước chân của bây giờ sẽ cá theo kiểu tiêu chuẩn là nắm phả. Chim thì hai người đấy là một cặp. Đúng rồi. C liên quan mỗi Minh Trang mà đến thời điểm hiện tại 9,5 lần liên quan với mỗi Minh Trang đúng suy ra là đào của Minh Trang đào của Minh Trang rồi mới nói lâu lâu qua lại mà tiếp đi. Tiếp đây. Vũ Trang 19. Ô số cũ bao nhiêu? 17 số cũ 17. Mọi người đ 28. Đ 28 em ghi sẵn một vé rồi đấy. Em tưởng điểm à em tưởng đâ 27 bạn bảo Vũ Trang 28,5 Châu A 9,9 Vũ Trang có gì mắc mà cứ lên xuống lúc 100 lúc dưới này ờ thì phải mắc được gì đó con thấy là con hay đi tìm bí kip thật ấy mà chị làm như kiểu là chị hôm nay 100 hôm sau xuống ngay đấy là xem phim cũng thấy là đang là diễn tiến mic m đang là diễn đây xong là ngồi thiền thả hết cỡ ra để tức là ngồi nằm thiền ấy ạ nằm thiền thì mình thấy ôi đúng rồi mình cảm nhận rất rõ ràng không gian nhận biết trong không gì tùm lum hết tức là tức là nằm im thì thấy được ấy xong là bị mắt vô là kinh nghiệm đặc biệt chị bảo nghe các chị kể lại chị kể chị cha mắc nhiều lắm cườ kiểu gì tự không tự chị kể nó kể cái gì con cũng chị nghe mọi người kể là chị ch Kể thế đấy đang thích drama địa ra cách để mắc cho nó hưng phấn thua cho nó hưng phấn cho nó bay ấ rồi tiếp đi cho anh 9,9 nào các bác vừa nãy chị trang là em chí chị ạ em chín chứ 9 chín tròn chín tròn á vâng trò sorry số 18 đấy đúng nhá cặp đôi đã lệch nhịp rồi Rồi em đán 16 anh rồi tam chia tay với thời gian. Đúng rồi. Minh Trang là đào của Vũ Toàn 9,5 đấy. Vũ Toàn là đào đà nhưng mà bên Trang đang là đào của D nguyên thế chưa ba răng răng ríu ríu mập mập rõ tại vì Duy Nguyên bán 16 trước mập gõ đ Số còn mập mờ gì nữa mập rõ mập mờ sư mẫu 8,5 nào đoán đi các bác hôn đây 18 mẹ nó là ngày mai đi phóng sinh mới cho tâm đây không 10 7 8 sư mẫu 13,5 ở trước ra sân hồng nhưng mà em ý là mọi người 18,5 gì? Thùy anh Th anh 18,5 ạ. Thy anh 18 28 28 chị đừng như thế kinh nghiệm đang làm em là em sẽ nháy mắt từ đầu đến nhà để Thy Oanh bao nhiêu nhỉ? 29 đúng giỏi thế Thôi cặp cặp thải vũ trang cặp nhị chưa đo đúng không? Chị 0,5 ạ. Nhìn nhì ạ. À chung 0,5 chí dụ 9,5 8 cả chi,5 nhất định không được liên quan đến số 9,5 của Minh Trang. Ủa dù sao cũng cặp hai người rồi cặp thêm người nữa có sao đâu em. Lúc này chị mới cặp bú toàn khám tả. Chí dụng rất tiếc suýt suýt suýt suýt su 9,2 đau thế ơi mình đúng suýt nữa 9,5 bất nhị 28 ơ 406 46 46 45 đi. Cái gì đấy cái gì tích người hâm mộ hơi quá khích. Kích quá khích quá khích nào thế nào nhỉ? Bất nị à bất nhị 28 không xin đoàn 46 chắc là xin đấy mà chắc chị mượn con đấy 45 mượn con cứ xin đ cho chị có mà em đọc hết danh sách mà bất nhị ơi bất nhị ơi 43ời ơi tạo đ 423 bằng quế bng quế à b chị quế Minh Ngân, bác nhị Minh Ngân, bao nhiêu đâ? 10 5 mấyh rồi. Minh Ngân. Mình lại Minh Ngân so đo 9,2 ô bằng chị Dũng này. Ừ sánh vai của đào của chị Dũng. Ai đấy người đấy tự cặp với nhau cặp hết cặp hai người phải tránh 9,5 ra sợ không? Không phải xét vào cặp đôi kia được. Châu anh thì cũng phải nhảy tránh ra châ anh phải tránh ra gì nữa so về. Con là tranh trai để cho D nguyên với chị Minh Trang nhá. Thủy phiêu 0,5 ạ. Thủy phiêu này đúng đá. Thủy phiêu 3,5 sao vé làm gì cả ngày hôm nay chưa đủ ngày hôm nay à đủ rồi hai ngày hôm qua hai vé hôm qua hai vé hôm nay một vé bây giờ đủ rồi ạ nhầm lên sáu hết chưa còn lại nữa không hết rồi à rồi nghỉ ngơi nhá Chiều mai còn đi học nghỉ sớm đi. Lễ hội sinh ngày mai là cái gì nhờ mọi người nhị chị lúc nãy chị nói là cái ngày là ngày gì chuy nhờ sư phụ rồi hả ngày hội gì ngày hội trong suốt à chúc sinh nhật rồi mọi người em chưa đẻ Chưa đ lành ra đời đấy này. Chưa ra đời. Hát trước hát chưa? Chưa. Chưa đẻ chị bốn tiếng nữa mới ra đời các bác ạ. N tiếng nữa hát trước đi trước. Rất tiếc làể phi thời gian đấy. Vâng. Kinh nghiệm đang là tự diễn tiến phi thời gian là rồi. Đ đúng rồi tự diễn tiến ra còn có 204 người 2008 người thôi hôm nay á. Ừ. Hin rụng bớt là tốt này. Xe 2016. 2016 một ao là còn 2015 thì thấy đ nó đang đang nghiệm là 2008 tụ này thay mấy người luôn sư phụ đo điểm nhận thức cho mẹ con con về con dậy mẹ hướng dẫn mẹ con được không ạ chưa đo à hồi xưa đo là năm gần khoảng là năm 40 năm 80 gì đó mẹ con ạ mất hay mất phiếu phiếu gì kiếm cái chảy luôn mẹ vũ trang năm 56 tăng rồi bây giờ sư cũ 565 là tăng rồi đấy. Chị tầm 540 ạ. Thế lên tí thứ đấy. Lên tí rồi. Số cho con xin cho mẹ đ bộ đấy. Mẹ hay lắm. Ừ đủ nh bộ có số cũ không? Cái này được nói với mẹ để mà hướng dẫn mẹ là đỉ. Dạ bay mẹ quên biết chỉ số của mình. Mẹ Hải Lam thức thả đấy. Mẹ Hải Lam là đào của mẹ Vũ Tre. Ui giời 5 65 giống nhau sợ không? Đào anh anh đ anh để em để máy đi anh lát anh đo xong khỏi đ để đ cứ để cho anh không đi vào đi để nhá. Để đọc cái gì kinh nghiệm đang là ý là mình biết mẹ mình là như thế tức là 5 65 là vùng là cũng đi tìm sự thật nè các bác. Ờ 40 là còn học là không có thật đấy. Phết từ năm 40 trở lên dân tộc kinh rồi đấy. Đủ rồi. Tức là mà mình dạy những cái này là hiểu hết rồi. Ừ. Sao năm cao đấy cao đấy. Xong đ nhóm đi bộ. Ừ. Ừ. Bây giờ năm cái nhóm đi bộ năm 40 rất nhiều. Vâng. Wow. Hàng chục người đấy. Thì rượu nhỏ. Ừ. 65 cao hơn cái mặt bằng của nhóm thấp nhất bộ rồi đấy. Sàn cao hơn sàn rồi đấy. Họ trò bác nhị đấy. Hai đây là hai họ trò bác nhị đấy. Học trò bác nhị thôi. Sợ không? Học trò bác nhị đấy. Sợ quá. Sợ luôn ấy. Nhị định bộ trưởng chồng xe điệp cái gì à đọc sụ top 10 đi. Top 10 đọc đi. Top 10 và số bao nhiêu? Đồng top 1 là chị chị có chị à nhầm một top 1 chị bí xong rồi đ hậu hoa hậu chị đọc đi. Hoa hậu là đọc bí 4 đọc đi đọc đi đọc đi không nghe con thể hiện sự hâm mộ đâu. Nhăn lắm hâm mộ là bí 48 ạ. Một là bí 48 hai là chị Quế và bác nghị bằng. nhau là 43 kinh gê b cái b kinh không ghê à ba là thủy anh 29 đấyy anh bao nhiêu 29 sợ Thúy Anh chưa sợ tị thứ ba là Thùy Anh luôn đấy 29 tiếp đi là thứ tư chứ hả thứ tư là b thứ tư thế là thứ tư thứ tư năm là vũ trang 28,5 úi giời ơi suýt soát ít thì cặp nhau suýt thì đào của nhau sáu là Cháu là Tuệ Anh Tuệ Anh bao nhiêu? 22,5 Sợ chưa Hải Nam lắm đấy. Đừng coi thường tuệ oanh bên trong là đánh Hải Nam đấy. Sáu là Hải Nam. Nam nằm dưới luôn 67 n dưới luôn. 67 bảy chưa hả? 1 2 Sáu tụi anh thì phải bảy là Hải Nam. Bảy là Hải Nam. Bảy là Hải Nam kèm ngay dưới luôn đấy. Tụi Anh rất muốn Hải Nam số sáu nên là mặc dù vừa nói sáu tuổi Anh xong lại nói sáu Hải Nam. Không vô thức không? 66 là muốn muốn sánh đôi ấy. Muốn sánh đôi đến mức là vừa nói sáu rồi anh sao? Ừ. Xong. Sò sáu Hải Nam đấy nó vô thức kinh khủng không? Vô thức luôn mà. Số tá là Châu Anh 18 Châu Anh rồi chín là Đồng 9 10 là Duy Nguyên 16 và Minh Trang 16 Minh Trang Đạo Duy Nguyên rồi top 10 ok rồi đấy thế là phải là mạnh nhàng chứ cho thận lên mạnh hơn lần trước nhở lên mạnh so với lần trước ấy nhỉ lên mạnh mạnh không mạnh mạnh lần trước là bao nhiêu anh em còn chung bình kh Kênh bao nhiêu? Một nửa trung bình là lên bao nhiêu nhỉ? Trung bình lên một nửa bao nhiêu nhỉ? Trung bình là lên cấp đôi. Trung bình lên cấp đôi. Khải bao nhiêu? Khải chư? Bao nhiêu? Gấp đôi Khải à? Ờ con từ 8 đến 14 em làm đúng gấp đôi luôn. Gần đúng gấp đôi rồi đấy. Vâng ạ. Cứ kiểu còn như chị Bí với cả chị chị Quế là hơn này hơn gấp đôi này. Bác nhị cũng thế nhở. Đóng gấp đôi chứ. A gì chỉ số này là gì? Xác quyết gì? Chị chỉ có 20. Xác quyết chỉ có cái một và chỉ trải nghiệm được cái một được khác. Đấy đúng tinh thần này rồi đấy. Đ anh bao nhiêu? Cái này mới ngồi thền. Ngon quá rồi. Đào thái đào của Thái à? Thế Khải đào của ai? Đào của Thái Thái luôn. Ui giời Thái hai quả đào đào không bổ chỉ có 5 40 thôi. 20/28 kia lạ hết rồi. Lên hết rồi. Bên là từ 5 60 trở lên 600 là có 10 người. H đưa gấp đôi mà. Số cũ của chị là 28. Gấp đôi phải cũ chị 28 à. Phải nói với bà Đ không tĩnh nhá. Xong tấn xong mình nói mẹ th nhóm đi bộ x đi học nghỉ lấy sức đi hai con nghỉ đi nghỉ đi nghỉ đi mẹ em chỉ nghe bác nghĩ không xin cái nến này được không ạ? Được cho lạc nó thích thổi nế được nến như sư phụ thế gi đúng mừng đúng Kinh không? Hôm nay cô tính luôn cái bánh chuẩn không? Chuẩn luôn ấy nhỉ. Chuẩn sợ. Hiểu ai làm chưa? Nào nghe nó được thích nhỉ? Thích ạ. Anh tàn chảy thích đi bảo ở đâu ở cùng chứ đi thì ba mẹ đi Từ gì có biết không? Biết tư không bảo thôi con tuổi ăn chơi lớn đi nhaể bài hôm nay đặt tên là gì hả chường tối bảo lă ngon thế à. Vâng ạ. Nói thế kinh thì là giường của con. Để đây con để cây tranh ở đây nè. Thế là nó nằm các chân nó nhìn xuống đây. Chúc ti ngủ ngon. Thôi bảo rồi ngày tiêu cũng chúc con ngủ ngon. Con ngủ đi cho mẹ nhờ cái nỗi hoài. Hát xong rồi thì con đang mở nhạc của sư phụ. Thế là bà bé nó lên phòng nó giới thiệu với bà nhạc sư phụ hát đấy. Sư phụ hát ấy bà bảo nói cái gì đấy? Sư phụ hát à? Sư phụ hát đấy ạ. Thì bài này là sư phụ còn sáng ta. Ô nhờ chỉ có mỗi bài đấy nó mới sư mới hai tuổi à? Chưa đến hai tuổi đúng không? Chưa đến hai tuổi bài một người đúng không? Bài lời ngyên lời nguyên đầu năm à. Đầu năm thì đúng rồi. Có vẻ x Em vâng sư phụ hát giọng nam nên là nó từ phụ hát hay sư phụ hát không con chỉ giới thiệu cho nó một lần là con mở nhạc của sư phụ lên các con bảo đây là đây là lời lời của sư phụ và và và được phổ nhạc hát đấy trong này có thư thì đấy nó là sư phụ hát đấy mở lại mở th làm vén tà màu không là cái gì ngon i nó ngon em thấy nó đang đóng đủ ngon khiếp bánh mà nó sang trọng nhở Chuẩn có chữ gì không cô? Không này hướng dẫn bảo quản và hướng dẫn sử dụng ạ. Nãy cô cầm cái kí về phải cầm theo hướng dẫn sử dụng ăn xong bánh với đâu hướng dẫn sử dụng ba trùng cây gì đấy trông giống như kiểu là họ có cây hoạt trà ở đâu à trồng cho chị nhân á vợ không bên nhà chồng mang cái này là được lấy biết gì thôi ma mang về đi khuya rồi nó lịch sự quáị trọng quá là đồ đâu chết đâu chết Ăn nữa đúng không? Hôm nay chở quay trở lại đứ s đoán nó đng cái gì ạ? Đng cái tờ giấy nhưng như ngoài tờ giấy ra trước lúc đấy chịu nó đựng thìa với cả với cả bế. Ừ quá sang trọng quá sang trọng. Nhưng mà mấy chị em mình vừa tám cái đấy xong bắt đầu ch quay sang thể hiện ngay chứ hội mà bài này tên là gì chư bố? Bài này tên là gì các bác? Bí mật của Tâm của tâm tủy đại toàn thiện. Sợ không? Đơn giản không? Đơn giản đơn giản thế nhưng mà tu cả đời đấy. Bây giờ một người mở cửa đi vào mà con thấy vẫn thấy người ta là quế thì con phẫ phải chứ chưa xong đúng không? Đấy thế thôi ta mở cửa đi vào ta thấy là quế chưa xong. Tiế đấy về nhà bí đức anh tập sau tập bí cứ đi ra vào chứ anh tập. vào xong anh mở cửa đấy là diễn tiết chưa là mỗi ngày em xuất hiện cho các bác sợ là nếu mà con đang ở trong kinh nhễn tiến ấy câu chuyện thì con sẽ thấy đễn tiến đúng rồi con thấy khi thấy đ là quế chứng là có đả ngoài rồi đúng vâng nhìn đúng không đây là giò chưa xong như thế đấy nếu quấy mở cửa vào vẫn là quế nhưng chưa xong tại vì nếu con thực sự đang ở trong đang lành tiến thì con sẽ thấy gì tiến đúng không Ngoài còn thấy quế chứ có đang ngoài sẵn này. Đúng rồi. Đ phát hiện dễ luôn đúng không? Vâng đúng rồi. Th nghĩ các bác em còn thức đo cho mười mấy bạn nữa. Ba mấy bạn à? 20 người thôi. Đâu là giải toán. Kinh nghiệm là giải tán. Giải toán. bắn luôn chị bắn lên ra