Bí kíp thiền đời thường: Không nắm bắt
Bản gõ chi tiếtTranscript
Rồi em ơi đúng không? Sợ thế cắm được luôn
mà đúng là đáp ứng tự nhiên nhỉ mình đâu biết mà mình còn muốn ấy đâu tự dưng ai giấy lên là đo ấy mới biết đấy chứ
người đó là sư phụ á
s 46%
hiệu suất
nào các bác khác đây chọn một khoảng đó đây
chín bác ở trên online rồi
anh mới cho anh thử từ khoảng 3 gi
Hải Duy Nguyên Th Vũ Thái, Vũ Toàn Vũ Trang Tuệ Anh nhớ nữa. 3 gi đại nhá. 3:00 đến 6:00 chừ pro ạ.
Mính Tràng Trắng mình có một bản ngủ nữa em phải trừ cả ngủ nữa có trong cặp được ờ đây nữa. Thả chị là bao nhiêu nhá?
Chị là 46
trắng mình là 12 chim.
12 chim. Vâng ạ. Con giống chị thì bây giờ trừ thêm hủ nữa mới có đoạn ngủ
trâu. Vụ anh đúng bình trang thì mấy giờ?
3:00 6:00 trừ pro trừ
và ngủ
trừ pro ngủ là sao? Chưa hiểu prog luôn à?
Chừ pro và ngủ bọn con ngồi cùng nhau mà.
Thế lúc nãy mình trang cũng ch trừ pro à?
Con có đọc cấu trúc là trừ pro rồi.
Ừ ok.
Con là trừ pro và cụ. Ừ. Chú Anh cứ giả vờ dốt hiểu không? Khóc khiếc cho anh chị cho anh chị chủ quan 42 sim à
đoạn này bắt đầu
từ từ bắt đầu đây
thiên đời thương là thế nào đấy? Mời Vũ Trang mời mời
đắ À con cũng không nghĩ tới là con thấy là hư con chỉ cảm nhận rất là ấn tượng về bài sư phụ giả hôm qua sướng không nghe xong sướng không
thấy sướng kinh khủng khiếp đấy hiểu được rất là sướng chia sẻ cho các bạn niềm sung sướng đứ là con thấy là mình học mình có rất là nhiều cái mô hình đúng về sự thật ấy ạ nhưng mà trong con thấy nó rất là mâu thuẫn tại vì mình đi theo cái đúng thì cái đúng này nó sẽ mâu thuẫn cái đúng kia tức là mình không bao giờ mình thấy được cái đúng trong suy nghĩ được hết thì đó cái đợt con nhận ra là hoang mang Xong rồi chiều nay sư phụ giảng sẽ con giải thoát nó luôn tại vì con thấy rằng là
chiều nay đâu
đâu lậu con chiều nay con mới nghe
tức là con thấy cái phần mà
cảnh là thiền mà mà nghĩ cũng là thiền có nghĩa là sự thật nó là cái đang có đây chứ nó không phải là bất cứ một cái mô hình nào trong suy nghĩ hết thì con con giải thoát cái phần là suy nghĩ không bao giờ nó nói về được sự thật ấy.
Ừ thì cái mấu chốt là nghĩ cái gì thì nghĩ, mình học cái gì thì học nhưng mà đến cái việc là không nắm bắt ấy ạ thì con thấy là Câu nào của sư phụ cũng nhận thức không nắm bắt hết. Nhưng ngày xưa là vì mình có một cái tôi hành giả, mình muốn gấp các cái sư phụ giảng nó thành đúng nhưng mà làm gì có đúng tuyệt đối trong suy nghĩ cái tự nhiên con vỡ rồi chỗ đó xong con thấy ôi cái là đơn giản mình nói câu gì mà mình thấy ngay cái này là xong. Hoặc là mình thuyết phục luôn là đây cái đơn giản cái điều bình thường nhất này là chính là cái cái mà mình đi tìm bấy lâu nay á ạ. Nó không phải là kìm kiếm một kinh nghiệm đặc biệt nó cũng là cái đang là nhưng không phải gọi là cái đang là có nghĩa là cái gì nó đang xảy ra như thế này nó là đã là thiền á. Cảnh là thiền mà nghĩ cũng là thiền. Thì con thấy cái Cái đó nó lại nó đơn giản như thế thôi ạ. Thì con thấy nó sướng quá chứ không thì con thấy là quan trọng là chắc là đổi nhận thức á sư phụ ạ.
Ừ
nhận thức đúng tự nhiên con hết mắt luôn. Mấy hôm nay con cứ mắt mắt cũng có mắt mắt như lúc mà sư phụ giảng không có cái quá gì hết là mình cũng thấy rất là sướng. Nhưng mà bắt đầu à thêm con nắm mắt cái điểm vi tế là mình là ai. Con bị mắt vô là tức là mình thấy là mình là ai nhưng mà con nghĩ là mình là ai nó vẫn còn là một cái suy nghĩ. Suy nghĩ thì mình mình thấy là nó cũng không đúng. Nhưng mà mình không biết thế nào thật sự là đúng. Thế thì khi mà sư phụ nói thiền là con nói câu gì mà con con hiểu đúng và con không còn nắm bắt nữa thì con thấy đúng. Con thấy là nó tức là tự nhiên nó thông hết mấy cái cái hoàn tới cái thắc mắc của con trong lòng ấy ạ. Thì con thấy mô hình nào về sự thật nó cũng không đúng hết. Nhưng mà nhưng mà đấy khi sư phụ nói lúc là câu là con nhắc câu gì cũng được, nó hướng về sự thật nhưng mà giúp cho con không nắm bắt được thì tự nhiên con thấy là câu nào con cũng thấy nó trỏ về cái cái như thế hết. Thì mình không có mình không tìm cái trạng thái đặc biệt, cũng không tìm cái gì nữa hết á. Nó đơn giản như thế này thôi. Thì con lại nhắc cái câu là cảnh là thiền mà nghĩ cũng là thiền thì nó như thế này. Không có phân biệt giữa thiền đứng đây hay ngồi xuống cái gì hết ạ.
Đúng rồi.
Ừ.
Thiền đời sống muốn thiền được là mình phải xóa nhà giới giữa giữa thiền và không thiền. Con làm thế nào làm cái danh sới đấy vẫn còn thì con chưa thể gọi là thiền đời sống được đúng không? Phải xóa nhà danh giới giữa hai cái đấy. Hai đấy không danh Đời nữa thì thiền con sẽ rất liên tục. Tất nhiên lúc lời thiền thì con tập trung vào tập vào thiền nhưng không nghĩa là con đứng lên thì con lại không còn thiền. Thì đấy là do mà đấy là một nhận thức sai lầm đúng không? Nếu nhận thức rằng đứng lên đứng lên là không thiền nữa thì bản chất đã là nhận thức sai lầm rồi. Đây đây là câu chuyện của nhận thức. Nếu nhận thức đúng thì th lúc nào là thiền. Đấy tôi khẳng định. Những con ở đây luôn những con là nhận thức đúng lúc nào là còn tí nữa mình sẽ đi vào chi tiết đúng là thế nào nhá nhắc lại giả thức đúng thế nào là
bất chấp là cái trạng thái gì đấy các con thường định nghĩa là thiền là một cái trạng tại sao con lại đứng đây là mất thiền con cho thiền là một trạng thái nào đó khi con hấp con không sáng ai nữa thì con chọn là mất thiền Chính vì thế thiền con không liên tục được vì con định nghĩa chia làm thiền một trạng thái một trạng thái đã được định nghĩa trước. Tôi lọt vào trạng thái đấy thì tôi gọi là tôi đang thiền. Tôi không thấy trạng thái nữa thì tôi
không
mất thiền không thiền. Có phải là do con định nghĩa ra thiền là một trạng thái không?
Đúng chưa? Cái việc định nghĩa thiền là một trạng thái chấm chấm ấy thì đấy chính là sự nắm bắt rồi đấy. Con trước một trạng thái xong con cố đặt được cái đấy xong đặt được nó đúng không? Xong lúc sau con mất nó thì gọi hết thiền đúng không? Đúng không? Thì với cái định nghĩa đấy thì con phải là con cứ cướp bụp không?
Ra ra vào không?
Vâng. Đấy, đấy là sự nắm bắt là mình sẽ không đi từ thiền phải đi từ nhận thức trong đời sống ấy. Mình nhận thức cái gì là cái gì là mới là cái thậtấy. Th kinh nghiệm bây giờ đang làm bây giờ con ngay bây giờ đi ngồi đây thì có phải là cái thật hay không phải cái thật ngay bây giờ này ngồi đấy học bây giờ biết lúc nào nó là cái thật đúng không? Đúng không? Chẳng bao giờ nó không ngờ cái thật
nhưng mà con lại không tiếp xúc được với kỹ thật. Hay nói cách khác là con không nhìn thấy cái thật mà con lại tuy rằng con tiếp xúc với với cả cái cái thật nhưng mà con lại sống trong một thế giới của người rẻ. Có tôi, có mọi người, có công việc, có đủ thứ trên đời nó có giả không đúng không? Cái giả nó không giải thoát rồi. Nó là dàng buùa nhưng mà ngay khi đấy thì nó vẫn là cái thật. Được chưa? Vấn đề đây là con. Thế cái gì sẽ xảy ra làm cho cái thật bị nhìn thấy cái giả? Con thì lúc nào tôi giúp cái thật? Hay nói khác là khi nhận nào c thật đúng không? Cái gì đã biến cho cái thật bị nhìn thấy cái giả để giống sống trong cái giả
đúng không? Không cần phải ngồi ngồi không cần phải ngồi thiền không phải làm gì thì mới là cái thật. Cái thật nó luôn là cái thật chứ làm sao lại phải ngồi thiền mới là cái thật. Làm sao lại phải là là thiền đúng mới là cái thật. Như vậy thì con phải mặc định đầu tiên là cái mặc định là nhận thức là lúc nào cũng là cái thật rồi. Con sống trong giật full đúng chưa?
Khải nghiệm nào có sượt hết đúng không? Đúng chưa? Chứ không phải là mình định nghĩa là thế này thật này. Xong mình cố gắng vào chùa cái định nghĩa đấy. Làm thế nào ra định nghĩa đấy. Thì đấy chính là một loại nắm bắt đúng không? Thế nếu chẳng h con lúc nào nó thật thì tại sao lại sống thơ giả này? Chỉ số con chỉ có mười mấy phần trăm tới 65% đúng không? Cũng chưa phải là chưa phải là 100%. Nào bạn nói thử nào. Đời số nàyy của con là con tiếp xúc với thầ thờ giả. Mọi kinh nghiệm là thời giả.
Nhưng tại sao có lại sống thế giới giả này đúng không? Thế nào thế giới giả?
Tôi là vật đúng không? Bây giờ mình nghĩ đơn giản có tôi có vật có thật có tồn tại tôi thực sự là vật thật sự. Như hỏi thế sao? Tại sao lại lúc nào sẽ thật mà lại lúc nào cũng thành sống trong cái giả ai đ Mất
hiểu cái đấy thì con cũng thấy là con hiểu đường vào hiểu đường ra hiểu không? Hiểu đường vào tâm tối thì hiểu đường ra ra khỏi cái tâm tối đấy. Đấy lúc nào thì kinh nghiệm của con cũng là đang là đúng hay sai?
Không nhị đâu nhỉ? Không không xuống nghe nhỉ. Không nghĩ nghe là dễ lợi ngay tức đấy. Trực tiếp luôn đấy
chứ còn nghe ghi âm là hiệu quả giảm ngay một nửa th
trừ khi ốm mệt thì thôi mệt thì khỏi chứ nếu nếu mà đang thức ở nhà thì ngồi đ nghe không quả gấp đôi mấy nghe qua zung nó bập cõng cho nên qua dung mình phải xong là mình có thể làm được kia cũng bị chen ngao hoặc là bị nghe lại là nghe không tập trung được nhưng mà nhận được hết mẹ ơi. Mẹ có xuống tầng hai nghe pháp không? Có xuống tầng hai nghe pháp không? đúng không?
Nếu có thiếu đúng sự nói thì có thể con sẽ lên 100% chung 17% hoặc không nó phải số khá cao đấy.
Cụ đang hỏi để trả lời phải không ạ?
Ừ
con trả lời.
Ừ
từ từ vệ tí bác nhị
theo con thì đúng là trong nhận thức mình là có vấn đề rồi. Với cả là mình chưa tạo được một cái thói quen là nghiêng về cái phía mà mặc định là chỉ có một trạng thái thôi ấy ạ. Vì cái mặc định mình là thân thể này và có hai trạng thái nó rất là mạnh là khi mà không nhớ cái thì đương nhiên là tôi là thân thể này và tôi quên mất không thiền rồi. Không nhớ rồi. Thì nguyên cái đoạn đó là đúng là mình đã cho là không ở trong sự thật. Mình ở trong sự giả thật mình tin vào nội dung suy nghĩ và thấy như thế là thật luôn ấy ạ. Chứ không thấy được cái bản chất của suy nghĩ lúc đấy. Về sau khi lấy sau khi nhớ ra thì mới bắt đầu là kiến kiến kiến lại một lúc. lúc và kiến lại thì mình nhớ là à đúng rồi cái trạng thái này là sự thật đây. Thì lúc đấy đối với mình mới là thiền là ở trong sự thật. Thì đúng là hôm nay cả ngày nay con thế đúng đúng thế luôn mà nó nhanh lắm. Nghĩa là bình thường mình thư thả mình có thời gian mình thiền mình mình sắp xếp được cuộc sống ấ mình có một cái độ độ thả lỏng nhất định ấy ạ. Nhưng mà khi mà vào cuộc sống cái nó cuốn một dòng chảy là mình thấy là mình mặc định là cái người này xong rồi mình nhớ ra sự thật rồi mình thiền thì mới có sự thật. Thì con thấy là do cái nhận thức gọi là có hai trạng hái và tin vào cái suy nghĩ nó nội dung suy nghĩ bảo thế mà không thấy được bản chất của nó. Mặc dù là lúc nào cũng tiếp xúc với sự thật sờ sờ này không có trạng thái nào là không không tiếp xúc với cái đang là hết đấy. Kinh nghiệm của con ấy lúc nào nó đàn lả.
Có kệu nào khỏi đang làm không?
Không.
Chửi chó mắng mèo tức giận. điên cuồng
lo lắng buồn thối ruột có kinh nghiệm nào không là
nghĩ trong cái nhệm trên đời đã từng có cảnh niệm nào không là không
có nghĩ vô mình con ấy ô nhất của Đức Anh đây gần đây nhất con làm trải nghiệm gì
cầm cái cầm điện thoại xem long sort Trái tim rung bật bật đúng không? Đ vô nhất rồi đúng không? Cái trải nghiệm đấy nó có đang là không?
Rồi mỗi người nó một cái một cái vô nhất đi. Minh Trang
gần đây trải nghiệm vô nhất của con là gì? Lo việc tết ạ.
Lo gì?
Lo xem phải thăm hỏi đưa đón bố như thế nào.
Thăm hỏi bố nào lúc đấy lo đúng không?
Vâng.
Quên bé mất là sự thật là cái gì đúng không? Vâng.
Thì cái kích nhệm đấy nó có đang là không?
Đang là
nó có phải là đang là không?
Ừ đang là cũng đang là được chưa? Thì vậy thì cái kinh nghiệm đấy nó có gì có gì xấu xài ở đấy không?
Nó nó chỉ bị tin là xấu. Còn nó thì vẫn đang là
nó mà kiểu đang là giống như các cái đang về đúng không? Những phim màn hình tivi thì lúc nào chả là phim đúng không? Quế nào? Thải nghiệm tệ nhất gần đây là gì?
Con cứ bực bội mấy chuyện dọn dẹp linh tinh.
Bực bội chuyện dọn dẹp nghĩ lại xem nó có đang là nó rất là không. Nghĩ cũng chỉ đang là thôi.
Rất đang là chứ đúng không? Bức bộ càng đang là càng rõ. Đang là
rất rõ
đúng không?
Đúng rồi
rồi. Châu anh. Về nhà vô minh nhất đấy ạ. Vô minh nhất chắc là chửi em xong đánh em luôn. Ok.
Ng xong đang con điên
đang đi
cơ dồ máu đây. Đấy.
Đang điên có đang là không?
Đang điên đang là
đang điên thì vẫn đang là
đang điên thì vẫn đang là
đang dồ máu thì
vẫn đang là lúc đang đánh em vẫn đang là luôn.
Vẫn đang là đúng không? Bí nào bác bí
chị bí của em
nghe tin công, Trời ơi sợ vãi.
Hoàng loạn
hoáng thế. Sắp đi Mộc Châu rồi. Cái đường đấy cũng sợ phết. Sợ sợ ngỏ mà chưa giác ngộ. Eo ơi sợ. Lúc đấy cảm thấy rất là sợ ạ. Vừa thấy là
lên cơn sợ. Lên cơn sợ
trình kém vãi.
Lên cơn sợ thấy mình trình kém. Thế có đang là không?
Đang là
đang là
rất là rõ chứ.
Không hai ờ quên mất lại phải gọi anh em tên ít người gọi tên tên mới thôi. Con thì à
rồi
cứ trách mình cứ cứ muốn nắm bắt ấy. Xong rồi lại trách mình là tại sao lại nắm bắt này. Xong rồi lại muốn không nắm bắt nhưng mà nó cũng là lập cứ kiểu cứ cứ cố xong rồi trách mình ý kiểu là con muốn nhớ
đấy xong rồi lại thấy mình đang nắm bắt mình đang muốn làm cái gì đấy thì lại ngồi không phải lúc đấy không nhìn lại trách mình là
trách mình
sao lại lại đi bắt thế này bắt
thế nàyể ok rồi
rất tốt. Ngồi trách mình sao bắt thế này thì nó cũng gì ngay lúc đang trách thì sao
con thì trải nghiệm vừa vừa lúc chiều vừa nãy vừa nãy là đi a đi xe đi đi lái xe lái vào Đừng đường một chiều xong đi nhầm mà như người ta cứ tít tít xong rồi mình phải quay xoay sở các thứ để thoát cái đấy xong lúc ấy lo lắng sợ mất tiền các thứ sợ bị phạt các thứ nó khoảng khoảng đấy
chưa có bị phạt luô
thì chưa sợ phạt nguội. Lo phạt nguội là cảm giác lo tức lo bị phạt.
Ok lo bị phạt lúc lo đâ có đang là không?
Vâng đang đang lạ.
Rất đang là
rất là
rồi. Chỉ một nào. Con cái hôm con dọn nhà xong rồi đang dọn tự nhiên con nhớ ra con lại con lại bảo là cái này tức là những cái này nó có thật đâu mà cứ phải lo sắp xếp rồi phải dọn dẹp ý. Đấy tức là vừa vừa đang lúi húi làm xong rồi lại thấy là ô tự nhiên lại lại làm trong khi mọi thứ nó chả có thật xong lại kiểu như ý là trách trách trách mình ấy thì sao lại cứ vừa làm vừa thật kiểu như này?
Ừ thật không thật cứ làm thế này.
Vâng
trách mình thì có làm không? Có ạ. Cái lúc đấy vẫn đang là
lúc nào không đang là đúng chưa?
Vâng.
Vẫn nhị.
Cái khoảnh khắc mà vô minh nhất gần đây của
khoảnh khắc vô minh nhất gần đây á ạ là cái lúc mà sư phụ hỏi là nghe bài xong chưa đấy? Thì mới thấy là sao mình chậm chạp thế nhỉ? Nghe thì nghe nhưng mà nghe tức là nghe thì nghe kiểu như nghe nghe nghe ngốn bài ấy thì xong nhưng mà gọi là để hiểu thì chưa cái nghe phải ưu tiên nghe trực tiếp.
Dạ.
Mọi người phải ưu tiên nghe trực tiếp.
Vâng.
Hạn chế việc nghe ghi âm.
Vâng. Đúng rồi. Đúng là bất đắc dĩ thôi.
Đúng là như thế
chứ đây ông nhị không xuống nữa. Nghe sự đang giảng đây không xuống trực tiếp hiệu quả nhiều. Vì vì bây giờ hôm trước giảng không biết là Hồng Nghị có nghe được không? Là năm nay là thời đại của rốn tâm thức rồi.
Vâng
chứ phải thời đại của nghe hiểu.
Ừ
nghe hiểu là hạng hai rồi. Thôi cái thời nghe hiểu thằng hai rồi bây giờ là nghe dấu ấn nghe để đóng cái dấu ấn tâm thức nghe này
đấy thời nghe hiểu đã qua rồi đây là bằng chứng hồng nhị không không nghe mấy cái buổi đấy nên 7 80 có lên được đâu
đấy cho nên
hôm qua s vừa mới đo thứ bảy mới đo đấy
vâng không lên được bởi vì
vì là mình cần dấu ấn cơ cho mình cần nghe hiểu
cái thời nghe hiểu nó qua xứ rồi thời đại nghe hiểu ấy nó qua rồi
nghe hiểu là Cái thời rất tâm trí là còn đây là tâm thức đóng cái rồi nữa. Đấy nên là bây giờ mà không có dấu ấn gì thì nghe nó rất là nghe rất là yếu vô nghĩa.
Cả thấy nó phải đi kèm với ngẫm thế đấy.
Vâng
tư thếc thiền nhiều thứ lắm.
Tóm lại là thời đại mình mình phải hiểu là thời đạn của tâm rốn tâm thức.
Vâng.
Chứ lại nghe hiểu nữa. Nghe hiểu là một cái rất là nông cạn bên bên trên mặt.
Mà muốn d ấn tâm thức ấy thì phải nghe trực tiếp thì là tốt nhất.
Nghe trực tiếp trực tiếp hơn hơn nhiều
chứ còn nghe Nghe ghi âm lại
cũng được nhưng mà nói chung là sao so được
nó không thể bằng được ấy.
Thế thôi không bằng đâu.
Vâng.
Rết vừ ngay trực tiếp giống như ra rạp xem phim ấ tập trung vào một thứ rồi.
Rồi nó khản việc là mình ngồi trong căn phòng xong rồi phía trước là cái tivi bên bên phải bên trái là cháu nó khóc nó nói chuyện xong mình nghe
tập trung mình là không còn một thứ nữa.
Đúng rồi.
Xong rồi. Cái trò nữa là cái trò tưởng mình hiểu rồi.
Có một trò rất nguy hiểm là mình tưởng mình giỏi mình hiểu rồi. Giống nhân đấy xúc càng nghĩ mình hiểu rồi.
Mình không có dấu ấn tưởng mình hiểu rồi cực kỳ nguy hiểm luôn. Rốn thì không có
nhưng mà nghe thì phải hiểu mà có vẻ đúng đúng.
Vâng
thời thời thời sai rồi. Thời nó qua nữa rồi. Những người học kiểu đấy thì bây giờ chỉ có một đống kiến thức thôi chứ còn bây giờ là sờ gạii của dấu ấn. Sở dĩ con sắp tiến bộ sẽ tiến bộ là nhờ dấu ấn
chứ phải nhờ kiến thức nữa. Kiến thức số cả bắt đầu cảm thấy là cảm thấy là bắt đầu đu nó đến một cái giới hạn là nếu có tm chỉ là rất tinh thôi. Cần rất tinh thôi. Đấy thì lại nhưng lúc ấy thì lại thấy là là sao mình chậm chạp thế? Sao mà mãi mà vẫn chưa tức là v nghe chậm chạp ấy xong rồi lại đấy tức là cái mà ấy như cái tự trách mình ấy là sao mình chậm chạp thế nhỉ? Nghe mãi mà mà tức là nghe nó nó không được như sư phụ nói đấy là gọi là nghe hiểu ấy. Pháp đ nghe có dấu ấn.
Đấy thì là cứ vừa rồi là cứ kiểu như vừa làm vừa nghe ấy thì là thấy là nghe thì nghe hết nhưng mà
luôn gì
gọi là cái đọng lại ấy là cái gì ấ thì thì nó nó không được lắm.
Tất nhiên b đắc dĩ phải chịu nhưng mà nếu mà không tại sao mình không đúng không?
Vâng.
Đấy
thì là đúng là lúc ấy thì cũng cũng thấy rằng là chỉ có đang là thế này. Đang là
kể cả như thế nữa thì cũng chỉ đang là.
Vâng. Đúng chưa?
Vâng.
Kể cả lúc mình vô Minh Nhất đ nữa thì cũng là đang về. Ừ.
Nào Minh Ngân là khoảnh ngô nhất gần đây của bạn là gì?
Ngày hôm nay á.
Gần đây. Gần đây.
Mấy chị ơi
là nghe sư phụ. Ừ. Mà không hiểu là mình không hiểu ở đâu.
Ừ.
Đây cái đợt đấy con nghe ở trong Zoom ấy ạ. Cái đợt mà sư phụ bắt đầu giảng bài về phân biệt giữa cái lõi với cả cái phần biểu hiện. Thế xong con nghe Con cũng thấy hiểu đấy chứ cũng không phải là không hiểu đâu. Nhưng mà đến lúc mà đo ra thì rất là 2,5 2,8% hay cái gì đó. Xong x bảo là không được rồi. Cái này là đang kẹt ở đâu rồi nhưng mà lúc đấy con nghĩ mà con tư rồi các kiểu nhưng mà không nghĩ ra được. Thế xong rồi đấy. Đấy là lúc bố mình hết cỡ
hoang mang đúng không?
Vâng.
Ngay hoang mang đấy có đang là không? Đang là
đang là
vẫn đang là
vẫn đang là.
Con nhìn lại lịch sử cuộc đời con không có giây phút nào mà lại không phải đang lả.
Cái đời lúc chưa gặp sư phụ thì vẫn đang lẻ. Phải gặp sụ rồi mới đang lẻ.
Vâng. Thế với
lúc vô minh nhất đấy đúng không?
Đấy ở đấy đánh nhau cãi nhau chửi nhau khổ sở vậy
nhưng mà cái trải nghiệm nó không sai chả lúc nào chẳng nó không là
đúng không? Nhưng mà con có thấy con đang làm đâu lúc đấy con thấy con đang là
vâng
con thấy con gì con thấy cái gì
thấy đang buồn
con thấy con đang là ngu
con thấy con thấy đang là gì
đang là tôi đang là buồn
đang là điên đang là sợ
đang là lo
đang là lo
đang chắc đang là
hoang mang đang là trách đang là kém
đang là sợ
con không thấy đang làm con thấy đang là chấm chấm chấm
đấy nó chỉ khác nhau mỗi chỗ đấy thôi đấy
gặp thêm vào nhỏ
nó chỉ khác nhau mỗi thôi
đang là cái gì
mặc dù con đang là nhưng con lại thấy là không phải là đang là đang là viết hoa nữa
chỉ đang là không phải đang là ch
không phải chỉ đang là mà lại là gì
đang là ch
mà là đang là cái gì đấy con vừa kể số nghe đấy thứ đấy
đúng chưa Vâng.
Thế là con mặc dù vẫn là đang là nhưng mà con không thấy đang là được. Vì sao?
Đang là cái khác.
Vì con thấy đang là cái khác bé à.
Chính con vừa kể xong. Cái giây phút hô m nhất của con ấy thì cũng là vẫn là đang là nhưng mà với con ấy với cái nhận thức đấy ấ thì nó không phải đang là mà nó là đang là chấm chấm chấm.
Đúng chưa? Đúng không? Trong khi nó đang lả thì các bạn thấy nó đang là cái gì đó. Thế thì tất cả đau khổ vô minh nó có nằm ở đang là hay nằm ở đă la chấm chấm chấm vì sao?
Nằm ở cái chỗ chấm chấm hay nằm cái đang là
cái vô minh khổ sở ấy nó nằm ở cái chấm chấm chấm ấy
không nằm ở đang là mà nằm ở đang là gì đó con gể ng
hồ mình hải tự trách thì là đang cái khổ là tự trách chứ không nằm không nằm ở đang là ông này sợ bị phạt thì là nằm ở sợ bị phạt không đang là con nghĩ đúng rồi kể Có đúng là nó là chỉ là đang là thôi nhưng với con nó là đang là chấm chấm không?
Đúng
nghĩ đúng không?
Và khổ là vì do con tin rằng nó đang là chấm chấm chấm chấm. Đúng rồi.
Nhờ
chứ đang là sao khổ?
Con thấy đang là quên sự thật. Tốt thế nhở.
Đang là dốt khổ. Quên sự thật.
Đang là dốt
dốt. Ừ.
Đúng không?
Đang là quên.
Đang là quên. Nó đang là nhưng đối con nà đang là chấm chấm với cái phần đang là cái gì đó mới chết.
Ai muốn là gì chỗ chấm
đúng không?
Cộng thêm.
Ừ thì cộng thêm con chấm hết.
Vô lý chưa? Con bịa vào
đúng rồi. Biết thôi
cộng này là bịa vào chứ không có gì khác cả.
Đúng rồi.
Chứ không phải có
chứ không phải có mà cộng
đúng không? Biết cửa vào chưa?
Cửa vào thì biết cửa ra. Biết cửa vào đau khổ chưa?
Vâng biết rồi ạ.
Đang là thì chỉ đang là. Tại sao lại là? Cái gì đó khác?
Cửa vào đau khổ con là đang là
cái gì đấy khác. Cửa bao đau khổ nó đang là cái gì đấy?
Nghe đây là nghe kỹ này. Đang là mà lại nắm bắt thành một cái gì khác. Hôm nay con sẽ được giới thiệu một từ mới.
Thừ này nó nhiều rồi nhưng mà hôm nay nhấn mạnh lại thôi.
Đang là đang là
nhưng vậy nắm bắt nó thành cái gì khác?
Thành cái là chấm chấm đấy. Bây giờ dùng từ từ nắm bắt
đấy. Hôm nay dùng từ nắm bắt hiểu hơn từ nắm bắt chụ nó dùng nhiều rồi nhưng mà
con chưa thấy con chưa thấy cái vấn đề của nắm bắt nên là con cứ con cứ chấp nhận nắm bắt là ok.Ừ
đúng rồi đấy ạ. Là cuối cùng dẫn lên không nắm bắt thôi. Nhưng mà hôm nay cũng không thấy tại sao lại nó không nắm bắt.
Vấn đề là đang làm không vấn đề mà việc nắm bắt nó thành cái gì đấy mới là vấn đề. Bắt thành
ấy còn nắm bắt cái đang là này thành một cái gì đó xem đúng không?
Nó còn đang giận thì chỉ có đang là thôi nhưng bảo đây là là cái này là cái gì chính là nắm bắt đấy. Cái đang là ok nhưng bảo nó là cái gì chính là nắm bắt.
Nó bắt nghĩa là gì? Cái đang là gì không khơi khơ này thôi. Còn phần này là cái này, phần kia là cái kia. Nắm bắt không gian. Không gian không nắm được. Nắm bắt đây là đây là biện đấy nhá. Nắm bắt nghĩa là gì? Mình tưởng nó có đấy mới bắt chứ. Con phải bắt cái không có đấy đâu. Con phải tin là có tôi ở đấy tôi mới nắm bắt chứ.
Con phải tin là con đang ví dụ là một cái cái con đang con đang lo thì tin con lo đấy mới đ mới nắm bắt chứ. Có phải là khi con nắm bắt cái đang là thành một cái gì đó nĩa con phải tin rằng con tôi này con lo có đủ thứ mà con kể không nấyy giờ. M về lại nghe lại cái âm xem mình kể cái gì. Thì đấy chính là con nắm bắt. Quấy kể cái gì ấ nhở?
Bực bội.
À muốn bảo là đây bực bội. Thì không bội ở đấy bội.
Cái đang làm nó có bực bội sẵn không?
Không làm gì? Có
không có nhưng con bảo là con bực bội.
Có phải con nắm bắt cái đang là
con tin bực bội ở đấy con nắm bắt nó đây là bộc bội này. Cái phần này là bộ bội này. Cái đang là không có hội nhá. Bản chân phục hội nhá.
Nhưng con khoanh của em con nắm bắt phần này. Phần này bộ đây.
Hiểu gì? Nắm bắt không
một cái đang là không có một bộ gì hết mình còn tự con giống như là con kiểu tưởng tượng ô cục đấy. Úc bộ đây. U con rồng này các bạn này. Rồng này xung là thế con con tưởng dụ điên đúng không? Rồng này con rồng đâ này. Tưởng dụ điên rồi đúng không? Con rồng to này. Đây đây đây đây đây. Nó không có con rồng đấy. Nhưng con
nắm bắt nghĩa là gì? Là con cho rằng nó khó ở đấy
thì mới là con rồng chứ. Nắm bắt được chứ.
Muốn nắm bắt được thì phải có ở đấy.
Vâng.
Cái hành động nắm bắt đấy nó gây cái chuyện. Ví dụ nhá. Đây gọi đau răng rồi không
có.
Con khổ vì cơn đau răng hay con khổ vì nắm bắt cái đang là thành đau răng. Con khổ vị đau răng hay con khổ vì nắm bắt? Cái đang là thành đau răng?
Đang là
đang là thì chỉ đang là
chỉ đang là
chứ không thể là đau răng được.
Nhưng còn khoanh một cục bảo ấy c đau răng đâ này. C Đả
răng là một ví dụ nhá. Ví dụ thứ hai
thông thường hơn đi vợ con đang ngồi đây con nghĩ rất nhiều. Con khổ vì con đang nghĩ rất nhiều
hay con khổ bằng vì việc nắm bắt cái đang là thành ôi tôi nghĩ nhiều quá.
Tôi này suy nghĩ này nắm bắt cả hai thứ đây.
Cái đang là thì chỉ đang là quá có suy nghĩ. cói của tôi
nhưng con nắm bắt nó thành
tôi.
Phần này là tội phần này là suy nghĩ. Đế là nắm bắt. Cái nhất khổ con ấy không đến từ việc là đang là đang là mà đến từ việc là con nắm bắt nó thành tôi và vật. Cái hành động nắm bắt đấy là cái tác nhân cái chuyện nó sai hoàn toàn hoàn toàn là vô minh. Quế kể là quế ngồi buồn quế ngồi tức à hay ngồi gì
ngồi bực thì quế phải tin có bực
nhưng cái đang lạc của quấy đ đã đã bị nắm bắt thành bực con nghĩ lại xem con ngồi trách cái đang là con đang là chỉ đang là thôi là biết thành trách lại nắm bắt thành trách
thế mà tin trách đấy thì mới nói con ngồi trách chứ không muốn kể dụng là trách thế nào được
cách kể con th là con tin là đấy có trách chắc rồi.
Đấy là gọi là nắm mắt. Nắm bắt là gì? Cái không gian bao la của làng này không có gì hết. Tên cầm cục nắm một cục
nắm nắm cái không có thể nắm được nhá. Có nắm nhá.
Nắm vàở đây cục này cục cục này cục lo lắng này. Cục này là cục sợ này. Đấy đ cục này cục tôi lại nắm bắt chắc chắn rồi này. Hiểu trò nắm bắt khôngu.
Hiện ra thì nó sống không?
Không có gì hết. Tự nhiên con nắm cúc đế lên ấy. Đây là sợ, đây là giận, đây là mệt, đây là tôi. Một cái trống không không có gì hết. Sáng tỏ rõ ràng không có gì hết. Rất sống động bị nắm bắt thành tôi và vậy. Cứ như là con tôi vật ở đấy sẵn ấy.
Thực ra thì sao? Có tôi gặ đấy không?
Không.
Nhưng mà con nói con kể cách con nhìn cái kể của con mà xem.
Ừ. Con nghĩ tất cả nhớ lại lúc nãy sụ con nói sụ câu gì đi. Có đúng là cái đang là lúc đấy ấy nó đã bị nắm mắt thành tôi và Phật rồi.
Cực mạnh không?
Bích nào bí kể nào
con lấy con kể sụ cái gì
đây đây lúc đấy con lúc đấy con kể cho sư phụ là sau khi con biết chỉ số công đức còn 0,07 thì con rất là sợ. Con nghĩ là chết rồi phải tu tử tế thôi chứ không thì nghèo trước khi rắng ngộ mất.
Rồi nào bây giờ nĩ xem họ đang bắt cái gì?
Đấy con tin là có con là con là thân thể này này và có cái a có cái nối sợ có giác ngộ
có phải cái đang là con
rất đang là sống lộng rực rỡ bị
đang làm
bị gìang
bị nắm bắt
thành
thành tôi
phần này là tôi này
phần này là tôi phần này là sợ
phần này là sợ
phần này là giác ngộ
đúng rồi giác ngộ nào đó
giác ngộ nào đó đấy
bắt giác ngộ đấy luôn xong rồi không tu tử tế thì nghèo mất
rồi
rồi phần này là mộc châu
đúng rồi có mộc trâu có công đức
có công đức
cái đang là con biến thành là công đức là mộc Châu là vô minh
con nắm bằng trăm cú luôn.
Kinh
kinh nhờ.
Đang là thì chỉ đang là
ừ
sao lại là cái gì khác?
Ừ.
Nhớ câu trước không?
Nhớ ạ.
Câu này là câu con phải hỏi rất lâu, rất nhiều đấy. Trong tháng tới đấy. Tại sao lại là Mộc Châu lại là tôi ngồi đây tôi sợ? Tại sao vân vân?
Ừ.
C th vô lý à?
Vô lý.
Đang là thì chỉ đang là
ừ
sao lại là cái gì khác?
Ồ bài này nghe thế khác.
Tức là lại là tôi đang ngồi lo.
Ừ
có phải nắm bắt đang là thành 100 thứ không? Vâng.
Nào 02 nào. Nó bắt cái gì nào? Con dùng đúng cái câu chuyện kể sụ nãy để xem nó bắt cái gì.
Con cũng đo công đức có 0,009.
Ừ.
Xong con thấy mình sai thấyi sống mà cả ngày thấy có tôi thế này thì chắc là mất công đức rồi. Thì tôi
đấy thì thì nó nghĩ thế xong rồi làm sao để sống bây giờ nhớ được bây giờ mà lại xong rồi ngồi trách mình xong mình cứ sai thế này mình không nhớ thế này hoặc là mình cứ cứ bị nhầm đấy. Trách xong ra một đống cảm xúc tiêu cực ấy. Lúc đấy là con nắm bắt là ra tôi này. Xong
đấy là cái đang là bị nắm bắt thành gì?
Thành tôi này. Thành
đây là tôi. Chỗ này là tôi.
Nó chỉ đang lạ nhá.
Nhưng con nó thành chỗ này là tôi. Chỗ này là
là công đức.
Công đức. Chỗ này là
chỗ này là sai.
Chỗ này là sai.
Chỗ này là cảm giác tôi
chỗ này là tôi làm xong rồi làm lại có vật ở đấy nó ra. Chỗ này là cảm giác có tôi. Con con cũng bị lắm nắm bắt nốt.
Dạ.
Hiểu không?
Ừ.
Con bảo là con con tu sai rồi. Con có cảm giác có tôi rồi.
Ừ.
Đang là thì đang là sao? Đang là lại gọi là có cảm giác có tôi.
Con ngồi đây bảo phải có tôi nắm bắt rồi đấy. Thế đang l tại sao lại bảo là ở trong cái thằng l này có cảm giác có tôi con lừa tôi rồi đấy. T bị bị nó mất rồi đấy. Đ con. Thù kém lắm xạ lúc nào cảm giác của tôi không? Vấn đề không phải là cảm giác có tôi đấy mà con cho thằng có cảm giác của tôi mới là vấn đề
đúng rồi
không con không phải cho nó là vấn đề mà con không hiểu đâu không phải cho là vấn đề gì con cho nó có cái đấy
con cho nó có vấn đề mới là vấn đề
vâng
con cho là có cảm giác có tôi ấy
là vấn đề thì mới là vấn đề
không không b hiểu sai biết hiểu sai
cho là có cái cảm giác có tôi thì mới là vấn đề
vấn đề không nằm ở việc là con có cảm giác của tô
ừ đang làm mà sao lại là
vấn đề việc là con tin rằng là con có cảm giác có tôi đấy.
Mỗi thứ không có thật biến thành có thật.
Ừ ừ rồi đúng rồi.
Đấy là vấn đề.
Làm gì có cảm giác có tôi
làm gì cả tôi nào.
Đang là thôi.
Con chỉ đang là thôi. Con lấy đâu ra cảm giác có tôi?
Ừ.
Con tin rằng con có tôi thì đấy là vấn đề.
Hiểu tinh tế này không?
Rồi hiểu rồi. Khách trước.
Ô này nghe khác hẳn.
Đ vô minh lắm s ạ. Vô minh nào? Đưa ra xem.
Đưa tâm ta an cho đấy.
Đưa vô đây. Quay của vô minh vô minh
đưa tâm ta an cho nhớ ngày xưa một phát có mong giác ngộ nghìn luôn không
vâng
đưa tâm đ ta an cho đấy sụ này còn vô minh lắm đưa vô minh đây ta an cho này lo nhiều chuyện lắm đưa lo đấy xem đang là thì chỉ đang là tại sao lại có lo đấy
đây đạo sự đơn giản là mẫu chốt của cái cả cái than tới con
và thiền đời thường đấy
vâng
và chỉ đơn giản thế mà con đế giác ngộ đấy Giọng này còn vô minh lắm. Đưa vô minh lên sụ xem chết nhá.
Có vô minh nào
cái đang là chỉ đang là nó không thể có vô minh đấy được. Dễ thế
dễ nghe xong dễ vũ trang 65%
nó không có vui nữ đâu. Con tin rằng là con vô minh ấy đấy mới là vấn đề. Làm gì cùng đau. Ví dụ đau con đau nhưng hai người sẽ có hai cái trải nghiệm khác nhau.
Ừ.
Vì một bên nắm bắt không nắm bắt.
Đối với con đau phát thật luôn. Cứ đau phát là có đau luôn. Mình còn nắm bắt nó quen này. Quen mức là nướng thanh thế này xong tập pháp dướ đó để cho giải bớt cái đầu đi còn hết đọc để hết đâu. Đúng không? Có sợ đau nào nhỉ? Đang là sao lại đau? Sao lại có đau ở đây? Sụ nhìn vào cảm giác đau đấy và thấy rằng ở đâ chiều đang là cái đau quá nào đây chẳng cần thập pháp nào hết chẳng tập không làm quá gì hết
chứ không phải tập pháp đúng mà làm cái quá gì hết.
Sau đó nghe tiếp sau đó sụ bắt đầu Ui sự đau đau hơn đau lên mức cao hơn xong bắt đầu ôm ôm ôm bụng lăn lộn với con nếu con lăn lộn thì sao chết rồi
thôi lộn rồi tập thế nào lại lại lộn thế này
còn với sụ thì sao
thàng quái lộn
lộn nào ờ lộn nào nhỉ
đang là chỉ đang là
đang là chỉ đang là tại sao lăn lộn
thế chẳng phải làm gì đă lộn cả chẳng phải từ chối chẳng phải làm gì nó luôn phải tập cái pháp mày không phải từ chối không phải làm gì cả hiểu khác biệt chưa
khác rồi khác ở trong đấy Xong con không chỉ ăn con đồ con đầu rên lên đau quá ôi đau quá ôi đau quá đau quá
thôi chết rồi mình tập kiểu gì mà lại rơi vào được cái trạng thái này rồi không được đau không được là đa không có đau mà sợ đa
ừ mình tu kiểu gì mà đến giờ mình rên là như này như vậy sao cũng dên laên la nào
ơ dân la nào
đang là thì chỉ đang là
đúng rồi dân la nào
nhìn vào dân la mình thấy đang làì
đấy là đấy là cái
đấy là cái trạ kết quả bảo về không nắm bắt.
Còn nắm bắt là gì? Là mình tin rằng trong cái kinh nghiệm đang làm mình có một cái gì đóc
thì mình nắm bắt xem nó là cái gì.
À đây là đau này. Phần này là đau. Phần này là rên la.
Quái gì quái có là thôi chứ.
Tại sao là đau? Tại sao là rên la?
Đây là con bên ngoài nhìn dụ. Thế nhưng mà người bình thường con thấy xuống cũng
con thấy nhân vật này cái thân thể này nó cũng đau nó cũng rên la nhưng con nghĩ nó sụ lên rên la mà đau
con bắt là thế
con sụ. Không thấy dư la và đau này chứ đang là
chú chỉ thấy đang là
ờ
ui nhỉ đang là đ lại là
đang là ch tại sao đang là lại là dân là là đau để quay lại thề của con đi con kể câu chuyện đấy coi là con đã nắm bắt xong rồi không
rồi đúng
đúng không
đúng
như vậy vấn đề các con ấy là nằm nắm chứ không nằm ở trải nghiệm.
Ngày xưa thì sự dùng nó là không thể nào nó sai, chỉ có gì nhận thức sai. Nhưng bây giờ từ mới từ mới sát hơn từ nhận thức.
Vâng
từ nắm bắt
bắt đúng không? Thực hành
cho nên dùng nhận thức đúng không? Nhận thức là từ rất chung chung
nó không giúp con tiến bộ thực hành được đâu.
Vâng
mà hôm nay sự dùng từ nắm bắt để con để con còn nhận diện mà thực hành.
Ở đây ai cũng trải nghiệm một cái sả thằng ai đang là hết. Không hay không trải nghiệm đang
ở đây trong văn phòng này ấy đúng không?
Nhưng sướng hay không sướng, khổ hay không là do còn nắm bắt hay không.
Ví dụ sư phụ không nắm bắt nữa thì đang là chỉ có đang là chứ có gì đâu mà nắm bắt. Thì trong thế giới của sư phụ ấ không có cái vật, có cái tôi có cái gì cả. Vì thế nó không có đau khổ. Còn con là nếu tiếp tục giữ thói quen nắm bắt thì nó liên tục đau khổ. Đau khổ đe dọi. Đau khổ đe dọi. Đúng không? Nhưng vấn đề không phải là hai người có hai trải nghiệm đặc biệt khác nhau.
Đau thì cũng đau chứ sao đau không đau nhưng sự là đau và không nắm bắt.
Còn con là đau và nắm bắt. Ví dụ đau mà không nắm bắt nên đau nó không có thật với sư phụ còn là đau và nó bắt đến đau có thật với con hiểu cái cái sự khác biệt của con trụ chưa
và hiểu là cửa cửa vào đau khổ con là nằm đâu chưa
cứ đang lào kê này thì thì không vấn đề gì nhưng mà gì sao
nắm bắt
t nắm bắt ở đây phần này của là là tôi này là cơn đau toàn có thật hết lịch của con chân Hôm qua có ai nghe sự hỏi thiền nào không? Đấy kinh
đấy. Đoạn thiền nào ấy. Bây giờ mình ngồi thiền xong tí mình đứng dậy nhá. Không thiền nữa nhá. Đấy chết rồi đấy. Chết ngay từ chỗ đấy rồi đấy.
Thiền nào
lúc đấy phải thiền nào?
Thiền nào ngồi không phải thiền
chị đang là thế này lại thiền thiền
nào
bây giờ ngồi xuống thiền thì đứng không lại không thiền.
Câu cái câu hỏi đúng là thiền nào là k
đang là thì chỉ đang là đang là Hay là thiền
là có thiền
thôi phải thống nước và nói khác.
Ừ đúng rồi đấy. Thói quen tốt thì nó không thể khát không thấy khát thật sự.
Thế cái diễn tiến của cái có vẻ gọi là khát hiện ra nhưng không có khát nào.
Chểu đang là chứ khát nào.
Ngay lúc khác luôn.
Nhắc lại chỗ này mấu chốt này. Con thì lúc nào trải nghiệm đang là hết. Cái đang là đó là không có tí một cái vô minh đau khổ nào trong là hết. Đúng chưa? Nhưng nếu con sống trong một thế giới của đau khổ của mình thì không phải là do đang là nó có lỗi. Đang là không có lỗi
vì cả sụ cũng đau sụ cũng cũng khát.
Nếu thấy sự khổ giống con à? Không phải chứ sao lại có lỗi.
Đang là nó vô dội vì nó chỉ là đang là
Ừ.
Cái có lỗi là sự nắm bắt.
Ừ. Hiểu chưa?
Nắm bắt là gì? Là mình tin rằng tự nhiên mình tin rằng trong là nó có vật này vật kia, thứ này thứ kia. Xong rồi mình nắm bắt đây phần này là nhá. Phần này tôi phần kia là vật này có tương lai quá cứ có đủ thứ nắm một nắm nắm như thắ trong khi đang là chỉ là đang là thì nắm bắt là gì? Là mình tin rằng là đang là nó có rất nhiều nó không phải chỉ đang là nó có rất nhiều chứng khác. Đang là có vật của tôi đấy. Nói chung là có vật của tôi. Đấy và mình bắt đầu nắm này phần này là vật này phần kia là thôi này mình nắm rõ ràng ra đấy và ngày con làm vô số lần như thế con đối với con đang là không chỉ có là đang là nữa mà đang là cái thứ một bắt là tôi thiền là tôi thiền ví dụ thiền đứng dậy thì tôi xong thiền xong rồi còn bây giờ là thiền đời sống nhá
chết Đúng không? Đúng nắm mắt không?
Đúng rồi.
Đúng không?
Trong khi nếu con nhìn vào đấy con chỉ thấy con đang là thôi.
Con cho nhìn vào chỗ gọi là con đang thiền. Con nhìn giả sử bây giờ con đang thiền đi. Thế nhìn vào cái đăng thiền này sẽ có cái gì?
Thiền đâu? Thiền nào?
Con khoanh chân dứt dế không thiền nhưng mà con hỏi thiền nào đỗ ra thiền được đấy. Thế thên xong cứ đang làm thì có cái gì? Đang làm chẳng làm gì đà đấy. Thực tại chẳng có chẳng có sống không hoàn toàn luôn nên là con nắm bắt thì nó mới có và con tất cả đau khổ vô minh đến từ việc nắm bắt.
Ừ ừ
cho đây mình nói là kinh nghiệm không có vấn đề nhận thức về kinh nghiệm về vấn đề đúng không? Thì bây gi mình cũng thể hóa cái việc đấy.
Nhận thức nào? Nhận thức gì? Cái sự nắm bắt là vấn đề.
Trong phò này không thể có tôi và vật nhưng mà con nắm bắt đây là tật đây là tôi thì là vấn đề. Còn cứ để không thì sơi sơi thì có gì đâu. Nế là câu hô câu hôm trước kh thứ bảy rất quan trọng đang là chỉ đang là sao lại là cái gì khác là cái gì khác
thế sao là tôi đang thiền
nếu mà là tôi đang thiền chứ bảo là tôi và thiền là nắm bắt rồi đang là chị đang là tại sao là tôi đang thiền mà tôi thiền nắm bắt không
nhà làm bắt rồi
tại sao là x ơi con con ngồi con lo vì con lo nhiều chuyện lắm tại sao lại đang là đang là con sao lại lo sao đang là thành là con đang lo Đấy, hôm qua sự nói ý rất quan trọng là thiền là gì? Thiền không phải là mình định nghĩa trước một trạng thái xong mình cố gắng để mình đặt ra cái trạng thái đây. Thiền thì nó không nắm bắt. Thiện định không nắm bắt. Không bắt là một phát tự trở về đang là không cần phải tìm cái trạng thái đặc biệt nào hết. Định nghĩa thiền là phải tĩnh này là phải gì, không cần định nghĩa gì cả. Không cần định nghĩa trước luôn.
Ngồi đây không bắt nữa
thì con quay về đang làm với tự nhiên. Đ Tự nó là thiền hay nói cách khác là bất kỳ trải nghiệm nào con không nắm bắt
tự hành thiền luôn nếu không phải thiền con tức giận không nắm bắt
tự là thiền
chỉ là thiền con đang ôm bụng rên la đau đớn mà không nắm bắt
tự là thiền
thì tự thiền đấy thiền đời sống đấy hay nh
thiền sống chỉ thế rồi đấy không nắm bắt nữa thì tự thành thiền nhưng mà phải là hiểu đúng hiểu sai đúng mà không nắm bắt thành tự thành tiền
không nói bắt này đến từ việc hiểu đúng th này lại là nào làm nếu còn không nắm bắt thì đấy là tự thện nhưng mà minh hải không hai mà ngồi mình cản trược cái việc nắm bắt thì lại thành nắm bắt vô cùng nắm bắt mới
không thì con tin là có nắm bắt
nắm bắt nào
thì đúng là phải nắm bắt nào
chứ tôi ngồi đây canh để không nắm bắt
canh để không nắm bắt nghĩa làắm bắt nghĩa là mình đã nắm bắt ra một thứ gọi là nắm bắt bắt
mình ngồi canh không bắt n là mình đã đồng ý rằng trên trong cái đang làn này có một thứ gọi là B
n bass sai rồi mới phải nắm bắt nào
nên là vấn đề đây không phải mặc dù mình hiểu vấn đề nằm ở nắm bắt nhưng cách giải quyết vấn đề không nằm ở bở việc là canh không nắm bắt
mà này là phải hiểu đúng
để mua cực nhà bắt
hiểu đúng thì tự không nó bắt nữa
chứ không phải là trên đời có cái đ bắt sng khh đó đúng thôi đúng giống đưa tâm ra an cho đấy tâm còn bất an lắm thầy an cho con đưa tâm ra an cho một phát ngộ chứng ngộ luôn Con nắm bắt nhiều lắm giúp con nắm bắt nào
đâyở đây là gì? Đây là một cái nhận thức rất đúng và được và được mài đi mài lại ma sát liên tục với cuộc sống để mình ngày càng thấy nó đúng khi có thấy không có gì hết nắm mắt tự dụng xuống đấy ví dụ đấy con buồn quá vậ buồn nào Buồn thật không? Con mỏi lưng quá s ạ. Mọi người có mỏi lưng không?
Mở lưng quá chú ạ. Thì con phải sa tự hỏi chính con đấy. Mỏ lưng nào? Con nhìn vào chỗ gọi là mỏ lưng đấy. Con hỏi có mỏ lưng nào xong ấy con nhìn chỗ gọi là mỏ lưng đấy. Đây lý thuyết nhá. Đây không phải là tôi cũng lý thuyết giỏi là không mở lưng nào hết nhá. Thì ông giáo sư mất rồi. Khi con hỏi xong phải nhìn chỗ con cho là mỏi lương con thấy bé. Chỉ có thấy mỗi chỉ có đang là đấy thì mới gọi là thiên đấy. Mào lưng như thế mà lưng hỏi bảo lưng nào đi xong nhìn xuống bảo lưng xem xem th cái gì
thế đang là coi như chỗ mỏi lưng con hỏi mỏi lưng nào xong ấy khi con hỏi mỏ lưng nào xong bản chất là con đã không bị tin được mỏi lưng nữa rồi thì có nhìn chỗ lưng con thấy đang là
đúng Nhắc lại thôi. Về s giảng giảng lại chút nhá. Con phải nhận thức đầu tiên nhận thức này là tất cả đau khổ con không đến từ cái trải nghiệm gì hết. Không phải do thiền đúng thiền sai luôn. Không phải thiền đúng sai luôn. Không phải do tức tối bực dọc hay gì hết mà là do nắm bắt.
Đấy là cái gọn nhất. Còn phải nhớ ngày hôm nay.
Không có cái gì mình nắm bắt thành có cái này kia không phải là bị điên à bị sai à.
Đảo điên. đang là thì chỉ đang là tại sao đang là lại là tôi đang ngồi đây nhà trụ giảng
nó bắt chắc ra gì nữa và từ việc mà có tôi có vật thì tất cả đau khổ nảy sinh sau đấy hết
và ngược lại nếu mà không nắm bắt thì chắc chắn không có tôi vật thì làm gì đau khổ xuất hiện được bây giờ cửa vào cũng là cửa ra cửa vào là nắm bắt cửa ra chính là không nắm bắt nữa được chưa đồng ý chưa
thì không nắm bắt đến từ đâu
hiểu đúngi
không phải đến từ v Tôi canh không nắm bắt. Vì sao không nắm bắt không thể đến từ việc là canh không nắm bắt được?
Gọi là nắm bắt xong lại có cái bình đi canh cái nắm bắt.
Canh không nắm bắt nghĩa là tin rằng trên đời có cái nắm bắt có thật sẽ đang là đang là đang là chứ sẽ sao đã có cái nắm bắt có thật trong đấy
nên là canh nắm bắt canh thì không nắm bắt lại chính là một loại nắm bắt
như vậy không thể mặc dù hiểu vấn đề là do nắm bắt
Ừ
nhưng mà cách giải quyết không thể làm được việc không canh nắm bắt được.
Ừ. O hiểu chưa? Rồi hiểu chưa? Vậy cách giải quyết nó không đến từ các anh nắm bắt, không nắm bắt đến từ việc là hiểu đúng thì sẽ không nắm bắt nữa thì tự nhiên không bắt nữa. Thế thôi,
chỉ mỗi thế thôi. Con hiểu là không có cái gì hết thì đương nhiên là không nắm bắt.
Đúng chưa?
Ừ.
Đi nữa. Không có gì hết thì nắm bắt gì nữa? Khi con hiểu là có nắm bắt có mọi thứ trên đời thì có nắm bắt như vậy là để khách giải quyết ấy không nằm ở việc là mình canh để không nắm bắt nữa
hay là mình canh để mình rơi vào trạng thiền đặc biệt nào đó mọi người rất hay th mắc quả đấy mình sinh ra ngo mình bảo là bây tôi phải là thiền để ra mọi thái đặc biệt nắm bắt quá nhá đang là thì chỉ đang là tại sao lại có một trạng thái đặc biệt kể cả trạng thái là chỉ đangng là nhá mà con là con
tưởng tượng
mà con định nghĩa xong rồi mà con cố gắng đặt cái đấy
thì con đã nắm bắt bén rồi
đang là thì chỉ đang là tại sao một chạng thái đặc biệt
ừ Đúng chưa? Nên là còn không thể thứ nhất là không thể canh đang bắt được này.
Thế là không thể định nghĩ ra một trạng thái không nắm bắt để mà chui vào vì cả hai đều nắm bắt đúng không? Tại sao cả hai chỉ là nắm bắt?
Làm gì có.
Đúng rồi. Đang là thì chỉ là đang là chỉ đang là
tại sao lại có cái trạng thái là một cái trạng thái gọi là gì đặc biệt gì đấy đúng chưa?
Hiểu vấn đề không? Thế chị có mới thấy thế thì thiền nó là cái gì? Bây giờ sư dụ thiền nó là cái gì? A s bảo đúng rồi. Một cái trạng thái sống bất kỳ mà không nắm bắt thì tự nó là thiền. Bất kỳ một trải nghiệm bất kỳ nào đấy mà không nắm bắt thì đấy là thiệt
chứ không phải là có định nghĩa trước với một cái một cái trải nghiệm đúng xong rồi con cuống đạt được. Không cần con hay trải nghiệm một cuộc sống bình thường như cái đồng sữa luôn. Nhưng khi nào không nắm mắt thì sao?
Tự nó là thiệt. Đúng ý chưa?
Thì vấn đề nằm ở nắm bắt mà chưa nằm ở trải nghiệm đâu mà con phải ngăn chặn trải nghiệm rồi tạo trải nghiệm đặc biệt. Con bị lừa rồiắ
vấn đề nằm mắt hay không vô minh với cả dã ngộ thì ch nó khác mỗi chuyện nắm mắt hay không có lạnh
lạnh à có lạnh
đóng hết cửa lại. Đóng bước cửa lại. Có gì đâu xem mở cửa đóng mấy cửa lại cửa. Đóng lại cửa lại đ tại sao không mở toang làm gì? Con vừa lấy áo vừa nói không có lạnh th quái không?
Lạnh nà quá
lạnh bình thường
đấy. Đấy là đấy là cái tâm chí bình thường không nào hiểu nổi cái sự đơn giả đi lấy áo xong bảo lệnh lạnh nào vẫn lấy áo
lạnh nào vẫn đi lấy áo lập quá thì có đi lấy áo nào
đúng rồi đúng rồi
à nh
vấn đề đây chỉ là không nắm bắt
còn hiện tượng vẫn thế Vẫn co ro lạnh hiện tượng ấy vẫn thấy co ro lạnh vẫn thấy người đấy lấy áo có
vô minh rắng cổ khác được nắm bắt hay không một người lấy áo nhưng mà thấy toàn là đang là
ừ
mọi người lấy áo tin thật là tôi lấy áo thấy rồi hình tướng chả khác gì nhau con ngồi thiền mà nghĩ rằng mình đang ngồi thiền thì lại là là gì?
Nắm bắt.
Nắm bắt bắt tôi
mà ngồi thiền mà hiểu đúng cái chụ giảng ấy chẳng quá hết thì là không nắm bắt thế rồi còn hình tướng hơn nhau hình tướng giờ trải nghiệm hết nhé. Thế thiền đời sống là một dòng trả liên tục của không nắm bắt thiền nói chung với thiền đời sống đâu nhưng mà vì thiền đời sống thì mình đang mình nói nhiều về thiền đời sống hơn thì con vì để con hiểu là đấy không bí đúng không để làm gì đời sống nhiều lên
thế sống là cái gì
không phải định nghĩa một trạng thái đúng xong cố gắng đặt hay đấy
một dòng trở liên tục của không nắm bắt
không nắm bắt đây là phải đúng nhận thức đúng
mà không đắt không phải đến từ việc canh canh để không nắm bắt
nhận thức đúng thì tự không nắm bắ thì thế nó mới dễ.
Thế nó mới dễ như vũng trang 65% đấy chứ còn đúng không? Th mới dễ th chứ còn anh em mà ngồi đặt được cái này kia rồi định nghĩa ra một cái a xong ngăn chặn cái b thì bao giờ mà dễ. Còn đây là một cái dòng chảy liên tục không nắm bắt. Dòng chảy cứ chảy thôi. Con vẫn đi làm vẫn kiếm ăn kiếm sống con vẫn ăn uống đi lại. Nó chỉ phân biệt nằm ở chỗ gì? Nắm bắt
không nắm bắt thôi chứ nó không chả khác gì. Lạnh vẫn lạnh lên nhà lấy áo vẫn lên nhà lấy áo
đây chỗ ví dụ trường của nhị hồng nhị nhá lạnh thì vẫn thấy lạnh đúng không lấy áo vẫn thấy áo vậy thì nó khác không chị trả lời th xem nó khác thế nào giữa một cái người nắm bắt không nắm bắt là lạnh thì nó lạnh lấy áo
tức là lạnh thì vẫn lạnh và vẫn lên nhà lấy áo thì cái người nắm bắt ấy là cho rằng là rằng là tức là tự nhiên đã phân cái cái đang là này thành ra là có tôi có lạnh và tôi phải đi lấy áo đấy. Thế còn bình thường ấy thì là thấy lạnh. Thấy lạnh nhưng mà lạnh cũng là cũng là đang là thế này. Đấy thì và cái việc đi lấy áo thì cũng là giống như là đang là nó tiến nó nó diễn tiến thôi. Lúc ấy không tin là có lạnh và có có tôi có lạnh và
dùng từ tin nữa bây giờ dùng từ mới
và và có đi lấy áo
không dùng từ tin nữa. Dùng từ mới đi.
À không nắm bắt
không nắm bắt nữa.
Không nắm bắt lạnh và à tôi lạnh và đi lấy áo. Thì lúc nãy sư phụ nói nói xong á thì là con tập luôn cái đấy xong rồi rồi vẫn đi lấy áo
thì đúng là thấy là là là tức là nó là cái cái diễn tiến rất là bình thường ấy. Thế thế mà như lúc nãy sư phụ phân tích ra ấy là mọi cái nó nằm ở cái chỗ nắm bắt ấ là thấy lo cũng là cũng là ở cái chỗ nắm bắt. Thế rồi là trách mình đúng là cũng cũng nó cũng ở đấy thì mới thấy cái điều nó vô lý là tức là nó nó chỉ đang là thế này thôi ý mà tức là nó bất nhị đấy là chỉ một ấy mà lại đem tức là cô dùng cái tay ôm nó ra thế này này
ừ nó mất đấy.
Đấy nó không có cái gì cả mà lại mà lại vun vào một cái như thế xong bảo nó là bảo nó là cái là cái tôi này.
Đúng
xong lại bảo nó là cái cái cái đau hay là cái Cái cái lạnh này. Đấy, tức là cái ôm này này. Trời ơi, con thấy là ôm một cái không có cái gì cả.
Ừ. Nó bắt một cái không có gì hết. Thành một cái có gì đấy.
Đấy. Đấy.
Kì quái không?
Tức là vốc lên một cái, vơ lên một cái như thế này.
Vơ đấy. Từ vơ tự hay đấy. Nh
vơ lên một cái không có cái gì cả mà lại bảo nó là cái
đúng rồi.
Được không? Thật là rất đúng đấy.
Bảo nó là cái mình và bảo nó là cái lạnh hay cái đau
khi mà con đi lấy áo nhá. Nếu con nhiều kinh nghiệm ấy,
chế đang là Có đúng không?
Đúng rồi.
Ngồi đây có nhìn kinh nghiệm thì đang là không
đúng không? Con kể còn đi lấy áo nữa đi nữa thì bản chất nó chỉ là đang là diễn tiến thôi đúng không? Mặc dù suy bảo đây đây là tôi léo kệ nó cái th suy nghĩ đấy cũng chỉ là đang là bây giờ cái tiến trình léo con bản chất là một sự đang là diện tiện mà gọi tắt là đang là đúng không nhỉ? Như vậy hoàn toàn mình thể đi lấy áo trong là
chứ còn phải đi lấy áo trong nắm bắt. L áo trong nà
đúng không? Mình vớ tay lên thì nhìn vào xem đang lên nó là cái gì? Nó đang là cầm cái áo là cái gì?
Đang là
du sĩ bảo là đây là cái áo tôi đang lấy cái áo. Kệ nó
kệ nó.
Còn con nhìn vào trải nghiệm con xem
nó có bảo hay không bảo thế chỉ là đang làm thôi.
Nó bảo là đây lấy áo chả khác gì bảo không phải là đây không phải lấy áo giống nhau
chả khác gì nhau. Vì ở góc độ đang là chỉ đang là thôi.
Ừ.
Nên ở đây bất chấp suy nghĩ nói gì luôn chứ không phải là mình mình gọi ngăn chặn suy nghĩ.
Vâng.
Nó nói gì thì nói. Mình nhìn được kinh nghiệm thì chỉ đang là
nói không lừa được nữa.
Nói không lừa được bởi vì mình nhìn vào kinh nghiệm, mình nhìn vào trải nghiệm mình thấy đang là có quái gì đâu.
Thì có phải là cho nó thoải mái không? Nó bảo là tôi lên nhà lấy áo kệ nói.
Ừ.
Còn nó thì cũng chỉ đang là thôi. Chính câu tôi lên nhà lấy áo đang làm thôi. Mà
vâng
thế còn rất tự tin sống cuộc sống bình thường làm việc bình thường.
Cho nên là đúng là thấy nó dấu ấn thật đấy.
Thấy chưa?
Dấu ấn là cái là vơ một cái không có cái gì cả.
Thấy không? Chứ ngồi mà nghe cái âm ấy là sao thấy cảnh trụ đù bàn tay bắt này được để mà để mà gắn được
khác nhau giữa ghiêm và không ghi âm chưa?
Khác khác lắm lắm.
Con ngồi đây con thấy cả cái hôm trước còn cả phần chặt của thụ chặt chặt
đúng không?
Cho nên như hôm nay là giống ấn lắm ấy. Vỡ lên một cái vơ mà không có cái gì cả. Có cái
thế xong rồi mà lại tin mà lại đặt cho nó là cái này cái kia
nắm chả có gì. Nắm cái không chung chả có gì. Xong nắm nó thành
đây rồng đắm gì. Cả một quá trình lấy áo là một quá trình đang làn từ đế cuối.
Kể cả suy bảo gì cũng là đang là đốt đây. Con chấp con đang làm một cách liên tục.
Vâng.
Đấy. Đấy là không nắm bắt đấy. Như vậy thiền hóa chỉ là gì? Khắ là thiền rồi không nắm bắt tự nó về cái trạng thái đang lẻ. Con dùng một câu nhắc bất kỳ hôm trước ngũ trang nói con dùng câu gì cũng mễ là con về cái trạng thái không nói mắt đấy thì là câu giác thành công chứ đừng nghĩ là phải có một câu gì chuẩn mực lắm đâu. Ví dụ câu đang là chỉ đang là tại sao lại lại là cái gì khác? Câu rất hay đấy. Câu mới hay đấy.
Đúng nhở dẫn không là mắt luôn
thế thấy thế thấy mình đang đi bộ sao đang là lại sợ là đi bộ đấy áp dụng vào cuộc sống ấy khi mình tin đi bộ thì đang là chỉ đấy đang là tại sao lại là đi bộ thế mình thấy mình đau bụng đúng không đang là chỉ đang là sao lại là đau bụng mình nh giật nảy ra hóa là nắm bắt rồi khi mình tin nó là đau bụng phải nắm bắt rồi không con tin là đây là đau bụng thì có phải là con nắm bắt rồi không còn trong khi đang là chỉ là đang là thôi đấy Thế thì mỗi khi con tin nó là cái gì con nhớ câu sư phụ
đúng chưa?
Thế thôi
thế hành chỉ thế nhưng mà đây đ nhắc lại là phải nhiều kinh nghiệm
cái câu đang là chỉ đang là không phải là câu lý thuyết nhiều kinh nghiệm thì con mới thấy là đang là chỉ là đang là chỉ đang là chết
chứ lý thuyết thì đang là cái gì chả được nhưng mà đ kinh nghiệm đang là chỉ là đang là đấy thì giờ Một câu mà nó rất tính trải nghiệm. Cái môn này là môn môn trải nghiệm rất mạnh đấy chứ đừng nghĩ là môn này là môn lý thuyết đâu nhá.
Ví dụ nhá quay lại câu chuyện là mình đi bộ lên nhà lấy áo nhá. Mình muốn thấy là đang là chỉ là đang là không phải là đi bộ ấy thì nhìn vào đâu?
Nhìn kinh nghiệm mà
kinh nghiệm
chứ không phải là tôi nghĩ xong đầu thấy xong rồi thôi nhá.
Đúng rồi.
Như kinh nghiệm kinh nghiệm đi bộ của mình ấ mình xuống chân đi bộ cái thân thể đi bộ mình thấy cái gì?
Thấy mỗi cái đăng là suy nghĩ thì bảo là đi bộ kệ nó đúng không? Nhưng mà con nhìn vào kinh nghiệm thì như nó bảo vô Chữ
đúng rồi.
Cái đặc biệt đặc biệt mọi người sẽ thấy giá trị của nó khi mà con có thân thể mệt mỏi. Hôm nay kinh dị lắm. Ai mà mệt mỏi có thể thấy sức đánh tan mệt mỏi của nó luôn. Cái hình tướng mệt mỏi vẫn còn nhưng cái sức mạnh nặng của mệt mỏi biến mất chứ còn hình tướng mệt mỏi vẫn mỏi mệt vẫn mệt mỏi vẫn mỏi. Sức nặng của nó mất hạch sạch luôn đấy. Ai trải qua rồi sẽ hiểu mệt mỏi đau bệnh ngứa tất cả những thứ trên thân thể. Cái này đánh tan được hết nhưng mình không đánh tăng cái hình tướng của nó. Hình tướng không thể tan. Nó cứ theo diễn tiến tanế thế à. Những cái sức nặng của nó lên nhận thức lên tâm lý
vì nó đã không tồn tại với cái thức nữa rồi thì nó sẽ yếu đi nó khác hẳn. Đấy s có thể rất đau và vẫn rất vui vẻ phụ bình thường
không vui vẻ theo dõi đen nó rất bình thường rất ok.
Đấy thì đ Thì đây đến từ cái nhận thức đầu tiên là mọi vấn đề nó không nằm ở kinh nghiệm vì kinh nghiệm lúc nào chỉ là đang là
mề nằm ở đâu?
Nắm bắt
nắm bắt con nắm bắt kinh nghiệm thành cái gì đó đấy đang là thì chỉ đang là nhưng lại nắm mắt thành biến thành là cái gì đó
được chưa một cái cái tư tuấn con là nhớ ngày hôm nay đấy tại sao dùng dùng từ nắm bắt không dùng nhận thức nữa tại vì nó cụ thể cái việc nắm bắt là như thế nào à nhận thức là thế nào nắm bắt Tự nhiên đang không có gì nắm bắt ôm lấy cục này. Đấy là tôi cục này là là lo lạnh.
Cục này là lạnh trong khi chỉ có đang là thôi mà nhìn rõ ràng nhìn.
Ừ nhưng mà đây phải nhìn kinh nghiệm thấy rõ ràng chỉ đang là
rõ ràng.
Đây là cái thiền pro rất là quan trọng
nó thế này không phải là đường thuyền pro nữa mà thiền càng quan trọng hơn vì thiền pro lúc con nhìn rõ ràng nhất là hóa ra chỉ đang là đúng không? Không không phải lo việc này việc kia nữa. Chỉ nhìn nhất là đúng chỉ có đang là chả quá gì khác cả. thì vừa quan trọng không? Nhưng cái nhưng cái này lại cực kỳ giá trị nếu con đứng lên vì đời sống này làm sao mà con con ngồi con quan sát chỉ đang là được. Cái này cực kỳ hợp khi mà con đứng lên khỏi thiền con thấy rằng là ở nhà đang là chị đang là tại sao lại là cái này kia và một ngày sống còn liên tục là như vậy. Có liên tục là nhận ra sự thật và không nắm bắt. Đấy thiền đời hương đấy. Đúng chưa? Lưu ý ở đây là mình không ngăn chặn sự nắm bắt. Tại vì khi mình ngăn chận sự nắm bắt là mình đã tin rằng có cái gọi là
nắm bắt rồi. Mình đã nắm bắt bén rồi. Đ lý số một là không ngăn chặn sự đám bắt thiền không phải là ngăn chặn sự đám bắt thứ hai là thiền phải là định nghĩa sắt một trạng thái xong cố gắng đạt được định nghĩa sắt bất kỳ trạng thái gì
thì nó bắt rồi các con hay rơ vào cái phần phần hai ấy phần một cũng rơi phần hai là hay rơi nhất con định nghĩa trước là thiền phải này này mới đúng này. này xong làm nào làm khố giạc cái đấy như nó bắt ngay từ đầu rồi thiệt
đúng không
đúng không
không định nghĩa thì phải định nghĩa một cái trạng thái là
thiên là dòng thảy không nắm bắt thôi mà thì đứ chảy nó chảy thôi
không định nghĩ sức một trạng thá đấy là cái lưu ý số hai. Ý số ba quan trọng nhất là gì? Để đạt việc đấy thì quan trọng là hiểu đúng. Hiểu đúng rằng không có cái gì hết
thì tự nắm bắt nó rơi xuống chứ không phải là mình canh hay mình cố đạt. Đấy vì thế thiền bản chất chỉ là nhắc nhớ thôi. Không sự có nói đấy. Thiền bản chất khi con hiểu đúng rồi thì thiền chỉ là nhắc nhớ không đặc biệt cả. Con bảo vô nhỏ con nghĩ là ôi giờ không biết là ờ chuyến Đà Nẵng này mình đến có kịp giờ sân bay không hay là hay tặng đường thì chỉ nhắc nhớ câu nhắc nhớ đó. Thế chứ không có gì đặc biệt cả không như con tưởng là một đặc biệt thiền gì nhớ con nhắc lại ở giờ đang la chỉ đang là ch có gì hết tự nhiên thấy còn gì có Đà Nẵng với cái gì bay bay sạch luôn đang là tại sao lại lại là sắp đi Đà Nẵng có phải bay sạch khỏi câu chuyện không đứa anh cầm cái bảng bảng xanh đỏ đúng không ui hết tiền rồi hết tiền rồi nhắc đúng câu lỗ đang là chỉ đang là tại sao lại là hết tiền
đúng là kinh nghiệm thế đang là mà tại sao lại là hết tiền phát là bay sạch luôn
đấy thiên nó chỉ đơn giản thiên đời sống chỉ Thế thôi, vẫn bao gồm là hiểu đúng này, vẫn bao gồm nhìn được kinh nghiệm nhưng chỉ đơn giản như sự mô tả. Đặc biệt là nó không có cái tí điều chỉnh kinh nghiệm nào cả. Đặc biệt khi con hiểu đến cái sự chuyện nó nói thì vấn đề là không nắm không không nắm bắt chứ không phải điều chỉnh kinh nghiệm đâu. Thế cái thiệ này nó không đòi hỏi một cái cái tinh thần cố gắng điều chỉnh kinh nghiệm hết đúng không? Không phải ngồi choẩn chuẩn dáng rồi cười cho nó đúng cách cười đủ tươi. Ấy quát con thì quát phải quá nhẹ nhàng thôi đúng không? Quát quá thì gì không không điều chỉnh gì cả. Quát con nào cũng qua hệt như vậy. Bí bí gần đây rất hay quát con trong trong zoom quát hết đúng cái tông giọng đấy đúng không? Nhưng mà một bên là quát không nắm bắt.
Quát không nắm bắt nghĩa là quát và chỉ thấy đang là thôi
muốn quát con nắm bắt quát thấy con tôi thật là con đứa con ấy thật và quát là thật.
Đúng là hôm trước con áp dụng cái pháp đấy của vụ con mới quát như thế được đấy.
Ừ.
Tự dưng con thấy là bình thường con rất là rén ấy. Khi quát con mình rất là sợ là hối hận hay có con bị tổn thương ấy ạ.
Sao hôm đấy học không thỏa hiệp ơ làm quá rồi có con nào mà ấy tự dung cái quát thẳng cẳng. Cảm giác lúc đấy không có chút hối hận nào luôn ấy ạ. Còn lúc nào quát là cũng đi kèm theo là mình sẽ hối hận hay là sợ thìì. Mọi người bảo tưởng em quát khóc cái đ** gì mà khóc. đ** gì mà khóc đặt thế. Giống thế gì nữ.
Con quát à hay bí quát?
Con quát mà.
Đoạn đấy thằng xin nhà con ngủ. Rồi đang nằm ngất quan bên cạnh bảo ôi không phải em không phải em mọi người bình tĩnh đã đình hiểu lắm
thấy đơn giản không
định nghĩa thiên là không nắm bắt thì đơn giản không
đầy đủ là chỉ đang là không nắm bắt nhưng mà thôi đang là đương nhiên lúc nào đang là rồi chứ nế mà không nắm bắt bọ không coi đang là thì cũng vất đúng rồi
ừ trên đ chỉ đang là không có quái gì khác quái Thì lúc đó thiền chỉ là không nói mắt thôi. Còn nếu mà không hiểu đúng thì không nắm bắt cũng chả quyết được cái gì cả.
Hiểu đúng thì không nói bắt thì chính là quay phát về đang là luôn.
Tự tự động chứ không phải là mình cố tình làm gì để để về đang là hết. Không chỉ còn mỗi đang là có cái gì không đ bắt nữa phải đúng chỉ còn mỗi đang là không?
Đúng rồi. Đúng rồi.
Còn cái gì nữa bây giờ?
Trước đây là nó không con không thấy đang là
không phải vì đang là nó không ở đấy
bởi vì con cho rằng nó là cái gì khác.
Đây tôi đang ngồi có bài sao mà đang là nữa vì con cho là cái gì khác. Chứ không phải đang làm nó không ở đấy con không còn cho rằng đây là tôi ngồi có bài đây tự đang làm thôi nó hiện ra một một luôn gì nữa
đấy nên là thiền thiền đời sống th đơn giản kinh khủng luôn đấy
nghe bài này xong con sẽ thấy thền sống rất đơn giản thôi
con sống bình thường này xong đừng nắm bắt đúng không nắm bắt rồi thì nắm thì nhớ nếu nắm mắt rồi ấy
thì nhắc nhớ thôi
nhắc nhớ thì tự quay về cái rằng làng không nắm bắt thiền chỉ thế thôi
thế mà lại lên phật quả đấy sợ khôngợ
sợ Sợ không? Phát quả đấy. Th con ngồi đây không hãy tưởng tượng đi một ngày đấy con ngồi không này thôi con thấy chả có cái gì trên đời này hết chỉ đang là thôi ngay bây giờ đi chả có quá ch bây giờ chiều đang là đây thôi
thế là mơ chứ là cái gì
bự quá đây
thế giống mơ gì đấy à
đúng rồi kinh
chị đang làm chẳng có gì hết thì mơ quá mơ
mờ đây
thế nên là đấy anh em mà đang 0,007 đấy
tại sao lại 07 cái sao 7 không sao.
Tại vì môn này là môn rất điệp viên.
Wow.
Tại vì nhìn bên ngoài ấy 007
nhìn bên ngoài thì con
không ai biết là con đang thiền cả
vì con có điều chỉnh quá gì đâu. Có đúng được viên không?
Đúng được viên.
Nhìn con như một người cực kỳ vô minh luôn.
Đúng rồi.
Vì cái tinh thần của mỉnh gì đâu.
Không nắm bắt chứ còn có điều chỉnh gì đâu.
Có phải nhìn bên ngoài con cực kỳ tầm thường của mình không?
Có không? Bên trong con là Phật không bắt nữa mà.
Nhưng bên ngoài con thì đúng bản thân phần thứ ha cỡ bình thường
quá bình thường.
Thường bình thường
bình thường con chả có muốn làm cái đặc biệt nữa.
Bình thường giữ kẽ
đây là
bản chất là muốn đặc biệt làm loại nắm bắt nhá.
Muốn đặc biệt là loại nắm bắt có đúng không?
Đúng rồi.
Vì mình tin có đặc biệt thì mình muốn đặc biệt chứ.
Đúng rồi.
Hôm nay con chả muốn đặc biệt thì cứ thế mà sống thôi.
Đúng rồi.
Đây đúng là 007 không?
Ừ.
Hôm qua có ai về 007 không?
Cò đây
mấy bạn cơ nhiều bạn. đọc danh sách nhiều người lắm vì thản không
hài hước là lúc lúc đấy cũng không cũng đo đo thôi nhá về xong điềm đấy
điềm thành điệp viên hết rồi
điềm viên đúng rồi đấy
thự hành cái môn này của con cổ sụ con thành điểm viên ngay thì không ai trong luân hồi này biết rằng con là một cái bên trong con là một cái tâm của giãng ngộ biết cả
trong suốt
trong suốt đấy con bên ngoài con gì thì thồi rồi vì không nắm b mắt là sao ai nhìn thấy được cái sự không nắm bắt của con có ai thấy đâu bên ngoài con thì con như bình thường Phất động thật t không bỏ luôn
mắng chó chửi mèo đúng không làm đủ chuyện cho bình thường viên thật
được viên chưa
được viên
không có sửa được hình tố gì hết
không nắm bắt diễn tiến để
bản chất là chỉ đang là không nắm bắt nhưng mà thôi mình bỏ chỉ đăng là ra mọi người thấy nghe chỉ đng là lại muốn đặt được cái chỉ là
nên là nghe không nắm bắt là đúng
không nắm bắt là tự hoà
mà nếu hiểu đúng thì không nắm bắt tự Quay về chỉ xếng này
tự đang tự quay về tự động quay về
tự quay xếng này không cần phải phải cố đặt được cái chỉng này
mà không nắm bắt đến từ đâu
hiểu đúng đúng
đúng chứ không phải không phải đến từ gì
quáh
canh đừng nắm bắt nữa đừng bắt nữa không canh nắm bắt
nên rất là nhắc nhớ đấy nhắc nhớ thì hiểu đúng hiểu đúng quay về thì không nắm mắt nắm mắt thì quay về chỉ đang lẻ
đấy
nhắc nhắc nhớu đúng
t hiểu đúng đúng không hiểu đúng thì tự không nắm bắ Nó thì tự quay về tự làm chỉ là
đang làm mà chẳng là gì cả. Đấy
chỉ là đấy. Chỉ là quấy đấy.
Thế thì bài này cả bài hôm qua hai phải bài cộng với nhau thì con sẽ hiểu tiền hệ sống như này.
Tiền thề sống chỉ thế thôi. Tứ bài này là bài bài lõi hơn. Hôm qua bài giới thiệu và hôm qua cũng chỉ ra một số sai lầm có sai lầm nắm mắt chỉ là một loại sai lầm.
Các con sẽ bị sai lầm kiểu này này. Nắm mắt chỉ là
có nghĩa chỉ là phải này này xong nắm bắt bé cái đấy cố đặt cái đấy
loại làm sao nắm bắt mình là cái lõi còn mọi thứ là biểu hiện của mình
lại là một lệnh nhận thức mới một cái một cái khái niệm mới lúc nhận thức thì ok lúc tu mà cứ nghĩ là mình là cái lõi vân vân thế lại thành thành bắ
lúc khổ số mình thử chả cần nghĩ mình là quại
không nắm bắt nữa chứ đừng tôi là cái lõi đây là quả chiếu của tôi
lúc tư thì được
lúc tư thì ok rất ok nhưng mà cuộc sống lúc suốt ngày nghĩ thế thì nắm bắt quá mạnh nữa
còn chả quá chả còn Đúng không?
Lõi đâu? Đưa xem nào.
Đúng rồi.
Lõi nào?
Không thấy biểu hiện phát được đâu mà đúng không?
Thấy còn nữa
cái lõi nó không còn biểu hiện để không biểu hiện không trải nghiệm lại cứ đòi nắm bắt nó. Mình là cái lõi quá.
Lõi nào? Đấy chỉ là cái từ dụ bịa thôi.
Đúng rồi.
Bịa để giúp những người đáng tin rằng là mình bị ảnh hưởng bởi những xung quanh.
Ừ.
Hết thế thôi.
Giải thoát.
Giải thoát khỏi cái lõi.
Giải khỏi cái lõi. Giải thoát khỏi tất cả khác. đang làm thì có vấn đề gì là
nên là bệnh của con là bệnh nắm bắt cái sự thật,
nắm bắt cái lõi, nắm bắt cái chỉ là đấy là bệnh.
Ừ
thế là xung là thiền chỉ không nắm mắt thôi. Lúc có nhận thức thì ok nhá. Vì con không đi xa được nữa, không tiến bộ nữa
nhưng màú sục thộc sống ngày này, cuộc sống ngày là lúc thiệt làm cái gì nữa đúng không nhỉ? Tại sao lại mình là cái lõi làm gì? Cân quái gì
đúng không? Sao mình lại mình là cái chỉ là làm quái gì cũng chả cần luôn.
Ừ
cứ kh này thôi. C này là đangng là rồi Rồi cá
sa phải lòi thêm cái mình đấy
bất kì cái lòi gì kể cả kể cả lòi cái chỉ là cũng là một cái lòi chỉ lòi
chứ chỉ cái mình
không thầm lòi
đây là chỉ là chuẩn rồi chuẩn rồi chỉ là
chỉ là
cứ ngồi không này thì nó là chỉ lạ tự nhiên sao đây là chỉ lạ nắm bắt rồi
nó chỉ đấy là một câu nhắc
một câu nhắc sau đó thả ra thả luôn cả cái bắt sinh ra thì câu
con nhắc xong thì có gì nó cũng còn cái câu đấy lại con thả nó ra con đừng nắm bắt nó nữa thì rất ok con bảo là đang làm mà không làm gì hết rất ok nhưng mà con cho rằng cái này là cái Đ là chả gì hết lại không cây nữa
lại thành nắm bắt
kê một bước nữa là quan
ừ
một lúc là nắm bắt đúng cái câu đấy
đúng rồi thường là con sẽ nắm bắt đúng cái câu con nhắc của con ấy
đấy mình đi vào cửa mình sẽ
thì nắm chặt cửa đấy
cái cửa đấy
là sao ở trong nhà được đi vào cửa
chặt cánh cửa cửa đau
cửa nào cũng được câu nào cũng hay miễn là con sau thả ra được
rồi
vào nhà phải thả cửa đi vào cửa đứng ở cửa dính cửa luôn Thế thì không thì nói
trước đây ấ khi không đủ trình độ thì con phải nắm mắt rất nhiều thứ đến ngày hôm nay.
Vâng.
Nhưng ngày hôm nay là con đã vòng mùng đất mới rồi. 2026 bính ngọ nơi rồi. Chỉ mấy tiếng nữa thôi?
Đâu? 15 phút nữa. À
28 phút nữa. 28 phút nữa.
Chỉ 28 phút nữa thôi.
Nắm bắt đấy.
Thế con không cần phải sống trong giới phải nắm bắt nà. Con tự do mà sống
nhá. Nói thế đời sang luôn á. Ừ. Sang trang đấy. Sang trang
nghe bài này nó khác hẳn hàt rẻ cười này.
Đất trời sang trang ăn gì đó để sang trang đi. Ăn hà lạ lắ cười cười cười cười cho nó cười
cho nó cười.
Ai ăn cái này thì sang trang mới.
Yeah.
Chụp chụp chụp chụp chụp chụp chụp chụp.
Hôm nay là có ấn tượng cực kỳ thế này
thì sẽ bảo mà ngồi trước mặt sụ nó khác mà
kể cả ngồi trên mặt sụ mà với cái tinh thần lắng nghe nó mới khác.
Vâng.
Còn sao kiểu tôi biết rồi sự không có nghe được đâu.
Nhờ kinh nhờ.
Kiểu tôi biết hết rồi S chỉ nói có gì tí mới thôi
thì chả nghe được cái gì. Rồi sau cũng như vô minh như thường ngồi một cái trái tim rộng mở nghe trọn vẹn cái sự nói thì còn học được nhiều lắm năng lượng phải có cái sự kiện
mà nó đổi hết cả da gà đến tận rồi luôn ấy. Gái không? Tự tin chưa?
Tự tin lắm.
Khác khác
khác đâu? Phát biểu khác ở đâu đấy? Phát biểu khác ở đâu đấy?
Dạ
ai ăn cái này chị nh
hôm nay khác với cả
sang trang mới
hôm mùng tá giảng giảng bài gì nhở? Mùng tá8 giảng cái gì nhở?
Trang mới là trẻ ngon thế
cũng là cái bài gì đấy mùng tám ấy
đang làm mà chẳng mới
đang làm mà chẳng là cả sác quyết đang làm chẳng là không phải xác quyết cái gì ấ nhỉ
có chỉ số sắc quyết
mình đang làm mà chẳng là gì cả
hôm nay khác với gì hôm đấy hôm mùng tá
tức là hôm nay ấy là nó giống như là nó nó nó khắc vào vào vào vào khắc vào cái nhận thức ấy và tức là hôm nọ ấy nhá thì là đang là nhưng không là gì cả thì những cái lần thiền ấy hay là những ờ tức là cũng có áp dụng vào đời sống ấy thì cũng cũng nhìn lên nhưng mà tức là cũng cảm thấy nó cũng ừ đánh thức ấ nhận thức ấy để mà nhận thức lại cái vấn đề và và ngồi thiền nó nó thoải mái và thấy dễ không phải làm gì cả ấy. Thế nhưng mà hôm nay thì con cảm giác là kiểu như nó nó nó dấu ấn tức là nó nó đánh dấu vào cái nhận thức ấy ấy là tức là cái lúc ấy là chỉ có nhìn vào kinh nghiệm và thấy rằng là không thể nào mà lại phân cái cái cái bất nhị này cái một này này thành ra làm hai cục để gọi là tôi và cái lạnh.
Đúng rồi.
Đấy tức là cái lúc ấy là con thấy là nó đến rất là trực tiếp. Cái việc mà cái việc mấy cái lạnh nó giống như là nó đến để thực hành luôn ấy. Và là và con thực hành luôn cái lạnh đấy.
Lạnh nào đúng không?
Đấy.
Có một cái mụt này thôi chư tôi lạnh.
Vâng. Thì thấy rằng là đúng là hôm nay là thấy nó mà nó rất là trực quan ở cái chỗ là sư phụ đưa tay ra bắt đấy. Thì mình cũng cảm thấy là đúng là bắt trong hư không mà không có một cái gì cả. Thì nó càng thấy một cái thật là càng thấy một cái là nó chỉ có một cái đang là như này thôi. Không thể nào
khoanh hay bắt hay kiểu gì mà gọi là nắm bắt ý mà nó thành một cái gì được. Không thể như thế được. Thì hôm nay thấy là nó rõ thành cái dấu ấn là là là có thể là khó quên mà nó thành ra một cái à một cái kinh nghiệm rõ ràng ấy để mà đánh thức. mình trong thiền cuộc sống.
Đúng rồi.
Đo lại cho những chỉ số gì đấy số nó đang là đi nhỉ? Đo hết đi ạ.
Thì đo đo cái số kia chứ đã
đo chỉ số
sư phụ ơi. Lúc mình đang làm mà chẳng làm gì cả.
Sư phụ chúc là ai ăn cái này thì sang trang mới
sang trang mới không nắm bắt.
Không nắm bắt
sang trang mới không nắm bắt nha các bác. Tức là khi mà nhìn tí nữa xoay này sang trang mới không nắm bắt
thì rượu mình cũng sẽ rất là kỳ rượu
thế thôi năm mới trên không n bắt thôi
nhe bà này khác hẳn hẳn ra
không hẳn
biết vì sao mà mình thấy luôn luôn
đây này chỉ có cái ảnh bóc
bây giờ khác còn về còn khác nữa
vâng
thậm chí tí nữa tí nữa đi quay lại sẽ khác nữa
vâng
tí nữa con ra khỏi đây đúng không để sông nhà đâu con ra kia con thử xem thế nào đang là chứ không phải là cái này cái kia đâu ấy
ừ Tự nó khác tự nó quay về đang làm và sẽ khác. Cứ thử thì sẽ biết nhá.
Vâng ạ.
Áp dụng luôn nhá.
Thiền này xong luôn
mà lại không cần phải duy trì trạng thái nào hết.
Bình thường thiền là cứ duy trì khổ bó sừ đúng không?
Vừa khổ vừa sai.
Chì cái gì?
Đang là phải nhìn vào kinh nghiệm.
Đúng rồi. Nhẫn thế nghĩa là nhìn vào kinh nghiệm đấy. Còn bình thường
qu lại chỉ số của nhị đi.
Ngon nhở.
Khái niệm không mắc cái bệnh đấy là Su cứ nói phát con khái niệm luôn thành một cái là lúc mà Suồng ấy thì
thì nó đang mặc định là không thể có con rồng được.
Cho nên là cứ bảo có con rồng bảo liên tục thì nó vẫn không có, nó vẫn là đang làấy. Thì thì con coi lại là lúc mà xong sư phụ nói đến cái cảm giác của tôi ấ cái cảm xúc của con ấy con thấy ơ nhở không khó cho nên là kể cả nó cảm xúc nó ra thoải mái thì nó vẫn là đang là chứ.
Ừ
nó đấy thì trước đây con con lại phải nói chung là vẫn ở trong thế giới khái niệm nó khác với cả cái lần Đo chỉ số gì mới
lần này là
ừ chỉ số liên quan không nắm bắt đấy.
Ừ bắt đấy.
Đo đầu năm đi. Xong rồi đo hôm nay xong rồi hôm nào đo tiếp.
Chỉ số gì đó không nắm bắt
đang là thành
đang là thành gì khác
thành bắt đang là thành.
Ok chưa?
Gọi là không thấy đang là thôi
chứ còn thành đương nhiên nó bắt thành gì khác là chắc rồi.
Không nắm bắt đang là Thôi đang là không nó mắt chuẩn hơn.
Đang là
không đang lạc thì nó bị hiểu lầm là không nó mất cái cái cái cái gì đang lạc không
còn chỉ là đang lạc không bắt là nó bao gồm cả bắt
cả thiền cả kiến đấy luôn.
Yeah.
Chỉ số đang lạc không đang bắt.
Ok không?
Ok.
Ok ạ.
Ừ mỗi đầu số sắc thấp đấy.
Số bắt đầu mà.
Thế mới là chúc sơ sang trang mới không nắm bắtị.
Nay mới mới nghe bài đầu tiên
hôm nay. Đấy là bài full
thôi. Chỉ số khác số chỉ số kiến quan trọng hơn cái số này hơi bị thiên quá. Chỉ số
hiểu đúng
hiểu đúng
đang là không mắt thì được
nhá. Số trước đã. Ok không?
Ok.
Nào một c quản ca nào.
Ngân ạ. Ngon ngon nhưng mà bắc thì là đang là
đúng cái bài đang chả đấy. Hiểu
chư thiếu đúng chỗ này giảng thôi chứ cần phải làm gì cả chứ phải là thiền đúng
hiểu đúng cái bài không chịu giảng gọi là hiểu đúng không bắt
được chưaạ
ok không
nào minh ngon nào đoán lấy vé à bác bác giàu thế
đoán rồi ch
45 cao hết 35 4 Minh ngon 33
ui
trời ơi 35
ơ giờ số đâu được
cộng -5
cộng 5 40 mà
đ lên lại 40 em 35 cho em lại nhảy lên 40
rồi nào tiếp đế
không thể chạm
không thể chạm có đ số 1
35 Không thể chạm 21.
Chỉ là
chỉ là hiểu đúng gì?
Hiểu đúng
chỉ là không đang bắt đang là không bắt
45
45 đi
chỉ là 56
chợ giảng lại cao đúng rồi wow
là t tháng ạ.
À ok Còn nó bao nhiêu?
Hô ý.
Hô ý.
Các bác đoán đi. 33
21
chạ
chị em nhà vô ý không thể trả.
Xong
21
21 được một vé.
Tắt vé
02 Không
02 đúng 20 luôn 20 luôn
đúng rồi
vô tác
vô tác
đ 27
28 Ừ. Vô tác là đào của 02 luôn.
Dạ. Đúng. 21.
Chỉ một
ừ nãy giờ có vẻ
21 có vẻ đến
có vẻ lô con lô hôm nay rồi. Chỉ một chỉ một. 21,5 xin vé trên mạng
bất nhị trước đất nhị
bất nhị trên mạng ai xin đo mới đo nhá không đo không xin đâu không đo đâu nhá một vé đấy nhá 44 đất
3 bất nhi Nhẹ bất nhị 38
Ngọc biết Nhà gõ chương và đấy 56 về bao nhiêu?
Thế à?
Wow song tu phết đấy nhỉ. Vô tướng
thức anh
quay về con lô con lô
21
ô tướng ông con lô
ô tướng 21,5 Ừ
bốn vé thì lại có ăn con mạng có mấy bạn xin ạ như huyện
như huyện
đi có bác 38 đi bằng ai ấ
nhỉ
như 221 Cô trụ là ai? Anh
trụ liêu của trụ
à chị chị chị chị Minh bao nhiêu?
À 33
vô trụ không ha? Bao nhiêu?
21
22
chư đi tướng
à thật tướng là Dũng tường. đi nào
thật tướng 20
vô đắp
vô đắp này xong
đi
vô đắ
hơi bố Hai đi hôm nay là sướng
đắ có sướng thì cũng chỉ 38 thôi rồi
xong tu với cả bất nhị
thôi bốn vé được rồi đủ trang trải
thế đi
ngại
ngại sự
vô ngại 25
sợ chưa
Minh Trang sợ vô ngại chưa
bộ chưa
gì
mơ ra
thao chưa
mơ ra
đem cái này đi vứt kiểu gì nhỉ chị ơi chị em lấy cái túi của chị để bỏ cái rác này không
à quên
mỡ ra
vứt cái rác này của thôi tí mình quay lại ấy nhỉ có cần vứt không cho em xin bỏ cho Ừ anh
Mơza 40
M là ai? 38
thế bất động
n bất động
bất động ai nh thái thái
thôi động có người đi chơi trên nhà bây giờ đi ra hoa này tí nhá cho xe
đi xe vào hoa nhá cho con xe
anh ơi bỏ cái bỏ của anh vào đây đi ch hoa xong quay lại 20
cối này nó đi
hết nhá
còn còn đùa bốn vé hết chư nh
ơ còn mẫu
hết rồi
mẫu có nghe đâu mẫu nghe trên mạng chưa
có trên mạng không
nghe là một chuyện muốn đo chuyện khác
đấy là những người đã xin đấy ạ
thôi ok dừng dây nhá
nhìn đấy
ơ mọi dưới nhà em chợt đau chưa ạ
hết rồi hết rồi Đấy vừa rồi nhắn số rồi
nhà em bát lắm rồi
bây giờ sụ con ra hỏi nhà ngay nhá sụ không kịp đâu sụ phải lên lấy cái phong bì đã
tự khóa cửa nhá cửa nhá
ạ đâ