Bí kíp thiền đời sống 100%
Bản gõ chi tiếtTranscript
Biết nói gì đâu
đấy. X còn hi vọng sư mẫu thự hành nào chia sẻ với các bác đi. Các bạn đây
thực hành đi đâu
cứ nói thế em sợ mẫu
thì em thấy đau bắng đau nhưng mà không có khổ khổ thầy là được. Chính mắng đau nhưng mà không khổ cho thêm chút đi
mẫu giỏi quá các bạn có chí độ s mẫu đâu
khác là cứ thân thẳng thôi dữ lò Đấy th chạy qua đấy mẫu giản chạy qua thôi thôi thôi thôi thôi thôi thôi chạy giảng gì đâu chạy chạy
thấy qua đi x gì chả nói gì được nhắn đức giờ th để con gọi luôn nhá
ừ
nhắn
chả nói gì đâu
gọi đ quan nghe sõ rẻ
thôi thôi em vũ thái vũ khải không giảng gì đâu có tổ nghiệm hắn đang ngủ cường gọi cho qua còn đâu phải rũ giảng được át Yên tâm đi sư mộ quá trình cao rồi 850 là đủ sức giảm pháp rồi đúng không
hôm nọ thừa giảm nó sự nó ngon đấy ngon luôn nhá 850 là đủ sức gì nhở trước vừa giảm đấy 850 là là tác bộ về lý rồi mà nên đủ sức giảm phát rồi Nãy anh biết về rằng mà em lên đây không?
Có
vì sao
đọc tin nhắn
có tin nhắn gì đâu
qu xem phim đấy. Trong đ xem phim đấy.
Không hề nó đau quá mà giật dạy không ngủ được nữa.
Thế à?
Đang ngủ mẫn đau quá mà nhớ trông quá
không thể nào mà mà ngủ được nữa.
Thế sao ph hết đau rồi à?
Đau nó vẫn đau h nãy giờ mà hết đau đâu. Thế sao lại ngồi vui vẻ? Thấy không thấy lần nhỏ gì
ừ cũng cần
vừa vui vẻ lắm vừa đ không
vâng
trong buồn vui vẻ công nhân này nó gì
nó đau nó cứ đau không
có tưởng x mỗa không đau đỡ mệt hơn chi buồn cười lắm đau sợ xuống xuống ba giờ mà chị k thôi mọi người vô nhà đi ngồi nói chuyện với nhau đi rồi 3 tuổi vì xuống chị nằm thêm tí nữa kìa nằm đúng 3:30 đúng 3 gi5 là là nó tự bật chạy luôn giống như là cái kiểu gì á c tỷ là xình luôn á
biết bị biết bị Hả? Tức là thân thể nó tự dậy á.
Ừ.
Bây giờ s B đã đáp ứng bảy mấy phần trăm rồi mà
nó tự dậy luôn. Nó tự dậy. Xong nó đi xuống ghê
đi xuống mà á mệt đấy. Bắt đầu nói là nói xong mà ngưng là chị phải thở đây này. Rất là mệt đó. Xong tự nhiên cái lúc lúc cái nói cái là tự nhiên hết mệt cái xong lại mệt lại. Nói cái hết mệt cái xong mệt lại.
Ừ. Buồn cười lắm. Đau mà đến nỗi mà nó nhiều khi là nó không thở ra hơi được á.
Cảm giác mệt đấy. Xong rồi cũng xong buổi giãng
là chiều nay s mẫ dạy học đấy ạ.
Chả biết nói chì nữa. Nói về à mọi người cũng hỏi hỏi hỏi xong rồi à tự nhiên kị kỳ đáp ứng á tự nhiên nói cái điều chi chẳng liên quan gì tới ai hết trơn á.
Tự nhiên nó bắn bắn ra nó nói mà xong cái mấy người cái đúng là đáp ứng thiệt vì đang bị mắt chỗ đó.
Ừ.
Dạ.
Ừ.
Dạ.
Cái m tổ nói cái tự nhiên là nói đây nè. Nhỉ
con thấy sợ sỗ chưa?
Sợ. Đừng trong mặt bác thỉnh long nhá.
Đừng chí là đừng trong mặt đáng yêu mà lại không thấy là xung qu đang sợ
đớ tí là thế đấy thôi như sợ lắm đấy.
Kiểu giống lượt sư phụ
kiểu giống với em thấy là về đau á thì giống như kiểu là Cái tinh thần mình nó mạnh mẽ hơn hẳn so với lúc trước á.
Ừ.
Lúc trước mà đau là tinh thần nó yếu lắm. Nó rất nó cực kỳ yếuắ.
Nhưng bây giờ mình đau nhưng mà tinh thần mình vẫn rất là mạnh mẽ. Kiểu thế
hả?
Hiểu
ví dụ như mà ví dụ như mà hồi xưa đau là cùng thiết cái gì hết trơn á. Nó mệt mỏi và nó chỉ biết tui thôi. Chỉ lo vô cái thân này thôi. Kiểu như thế
thì bây giờ nó cũng đau nhưng mà không phải lo kiểu lo cho cái thân giống như là cứ xui th dòng chảy nó chảy đâu thì nó chảy. Ừ.
Chứ không phải là là là lính nghĩ là phải chăm lo cho cái thân này hay gì gì kiểu kiểu như thế.
Còn tinh thần thì đó không có khổ
nó không có khổ tinh thần như ngày xưa á.
Chết rồi. Khổ quá sao mà cứ đau mãi như thế này sao không hết đau đi
không không không có bị lãi nhã như ngày xưa. Kiểu như thế
kiểu thế nà.
Kinh kinh đấy. Ngày xưa chỉ nhân chỉ lo thân thôi đúng không? Đau là chỉ lo thân thôi. Chỉ lo thân thôi. Còn bây giờ ví dụ như đau đúng theo sòng chảy luôn. Cần làm thì nó vẫn làm.
Ừ.
Không không làm thì nó vẫn nghỉ ngơi. Thế kiểu kiểu kiểu như thế con m
nói chung mình thấy có khác so với cái đau ngày xưa. Làm tí phát đi. Phát thì thực hành pháp gì khi đau đi.
Hử?
Giảm tí thực hành pháp gì?
Thực hành pháp khi đau thì đó thì bây giờ bây giờ mình đang tập một trạng thái đúng không? Thì đau đau quá đau quá. Cái là nhớ lại một trạng thái nhưng mà làm gì có cái trạng thái đau đâu.
Nhìn vô kinh nghiệm hay là biết thôi.
Thấy rõ là cái đau nó là bị đặt
hiểu thế.
Cảm giác đau thì vẫn thấy cảm giác đau nhưng không thấy cái đau nó là là có cái đau thực sự ở đó.
Kiểu như thế. đau thì vẫn đau nhưng mà không giống như kiểu mà giống như kiểu mà đau nhưng mà thấy như kiểu là mơ thôi á.
Ừ.
Chứ nó không có gây hại được ấy.
Ừ.
Cảm giác là như thế. Chiều em dạng pháp nằm thèo thào tho thoà đó em thấy cảnh nó giống bơ kiểu như thế.
Thế
kiểu là chỉ miếng cảm giác nó rất khác kiểu là nó Cái chứ ô nhìn xin mẫu th mệt quá tao đâu mệt đâu ta đâu phải thân thế này đâu rất là mệt nhá nhưng mà lại không thấy không thấy mình là người mệt ấy không thấy không thấy có cái tô mệt nữa đó
kểu chị biết thôi kiểu kiểu chính xác là chị biết á biết thế thôi mà chị cũng nói đó ai hỏi chị hỏi chứ không đủ sức nói đâu tức là để mà tự động lúc đầu xuống là tự động là không có nói gì hết giống như kiểu thân thể nó cũng cũng bị mệt quá kìa
đáp ứng trước cái tháp ứng cho thân thể này nó thở thở thở thở Xong mọi người hỏi hỏi hỏi thôi có một lúc sau cái không ai hỏi nữa không ai hỏi tự nói chuyện với nhau để không ta năm đấy thôi đấy cái nằm một lúc tự nhiên bắt đầu nói
đó
sợ hãi
gì đó cứ tự nhiên hắn nói bắt x Sợ chưa
long lanh long lanh
sợ chứ mẫu chưa n
nói gì đấy phát cho này học được chéo đấy
ừ đấy giờ nữa
rồi xong là kết quả đây là con đường con đường
thì thì đó em tập như thế thôi em nhìn qua kinh nghiệm thì em thấy thế thôi kệ thế trận thể
ờ thì thế đúng rồi là đang biết đang biết thì chị biết thế thôi
chỉ biết thôi và thật ra là mình khổ là vì khổ mà cái suy nghĩ đó cứ lãi nhãi lã nhải em kìa
ừ
chưa đâu thấy cái gì lã nhải đâu.
Tức là mình chỉ biết thôi á.
Ừ.
Ngày xưa nó lãi nhãi nhiều và mình thật ra là mình mình khổ vì đau không đó là mình khổ vì cái lã nhãi của hắn nữa.
Ừ.
Nhưng mà giờ chẳng thấy nó lã nhã gì hết.
Đ bậ
kiểu như thế hả?
Kiểu nó
nó không lả nhã gì hết. Chứng
minh Hải Hải Nam với lại Đức Anh đang ở ngộ xang rồi
tưởng không sang đủ.
Đúng là qua 11 đúng là qua không rồi không
không bộ rồi. Sang anh
tưởng không sang mà cuối cùng
nguyên bộ full bộ luôn.
Hôm nay sư báo giảng chứ tôi không giảm đâu.
Ơ tự nhiên th mày qu được thế nhêu nhêu mệt ngang
trêu mà cũng tưởng thật nghe sêu quen rồi quen
thế xong là em thấy là ví dụ như em nhìn à kinh niệm biết bị đang đau đó kinh nghiệm nhìn thẳng nhìn nhìn thẳng kinh nghiệm đây nè.
Vâng
thế mà lúc sau cái nó nó em đó Em thưa kị em a không biết nó như thế nào nhá. Tự nhiên nó thiếp đi ngủ lúc nào không biết đâu nhưng mà ngủ vẫn rất là rõ ràng nhá.
Ừ
hiểu thế. Vui nhất là hồi lúc 3:00 đến 3:25 là chị k chị nghĩ thêm kìa. Ai ngờ ta nhắm mắt thật ra ta giảng không mơ cũng một cái lớp trong mới là như thế.
Wow cười v sợ luôn á.
Thụ xả
h tức là trong từ 3:00 đến 3:25 nếu mà em mệt đúng không? Em nhắm mắt lại một cái là trong giấc mơ là em cũng đang giản pháp luôn.
Có một lớp học nấy cũng lớp học ở tầng một rồi đang giảng chỗ hắn cái gì xong đúng 3:25 cái mở mắt ra cái đi xuống
chứ thật sự là không phải là không hắn là buồn cười lắm kiểu thế
sợ kin
kinh không sợ xấu con chưa mọi người tầm
giờ thì mình ai có mơ thì sư phụ bảo mơ có lúc mơ giảng pháp Thử loại mơ các nhớ
được các loại mơ thì cũng có mơ giảm pháp mơ mà bảo mơ giảm pháp con mới nhớ đ
tao mơ giảng pháp suốt ngày á
ừ k cả ngày giảng chứ gặp sư phụ nhan đ mơ giảng pháp rồi
ờ
sợ phải không
đúng rồi hồi trước khi gặp sư phụ là gì chết pháp là gì
chư biết pháp là gì mà đã thấy mơ mình giảng pháp hộ chúng rồi
ừ
chết pháp là gì mà mơ giảng phạm
ừ đó là ký ức ngày xưa á
anh nhỉ trong vô thức trong tàng thức
đời trước đấy
ừ
chư pháp gì mà đã mưa giả pháp có biết thái độ kinh dị thế nào chưa em
kinh dị kinh dị thế Sư phụ đã mạng pháp
thấy là giảng giảng cái gì đấy chứ không biết là biết là giảng pháp nhưng mà không biết cái nội dung là gì hết.
Còn sau này mình mơ thì rõ rõ luôn là mình đang giảng về cho tụi nó luôn. Thấy
hồi trước mơ là nó cứ mờ nhạt mờ nhạc
thấy không cần phát ừ nhà phát hội chú ngồi mà ngồi thấy mỗi g
có kinh rồi không biết gì mà giả phá đâ
này chưa
nghiệp lực quá mạnh nhiều Đời
ừ đấy sung là ôm luôn đấy. Mình vực quá mạnh đấy. Mê quá đấy.
Là mơ ôm luôn. Quá mê người người cũ đấy. Người xưa đấy. Lúc tỉnh sẽ chố đầy anh như là lúc em mơ em hôn hí các loại lắm nhưng mà tỉnh nó không chịu nổi m nhớ là anh là đẩy ra
sức mạnh mà sức mạnh mà anh nó nó rất là chi tiết và rất là sức mạnh. Ok thỏa mãn sở thích của anh. Em cứ tưởng tượng thoải mái đi.
Ôm chặt lấy, ghì chặt lấy. Xong rồi tỉnh dậy cũng cho phép đấy xảy ra. Thế thôi đành nhớ thành sửa nốt gật trí nhớ luôn.
Ok.
Thành đẩy ra. Em nghĩ lại hãy nhớ lại xem đúng không? Anh nói đúng không?
Anh nói gì cũng đúng hết trơn.
Ch đồng ý không?
Đồng ý.
9% là thế.
Thì cũng không phải 100% Tiếp mình chờ thế
nãy gọi chị chi vậ
hả?
Gọi chị gọi đồ. Xin sư phụ cho mình những người sang luôn này. Chờ luôn.
Ờ sư Vân Hải qua là có người có sư phụ có vẫn có có đề tài để dạy liền
vì Minh Hải Đức Anh thì vẫn chưa đủ 100% anh ạ.
Đáp ứng
thế đáp ứng hai mà ch phải đáp ứng đáp ứng nhấn đáp ứng chứ.
Ơ mạnh
nhân 70% bao nhiêu phần trăm nhỉ? Mà mô
không nhân được đủ trình độ để 7 850 ra
chứng ngộ về lý rồi nên đủ trình độ dạy của nó rồi
dạy cái chứng ngộ mình thôi mà có gì đâu. Phần sự anh nói cho gì nó đi
tự nhiên bắt em nó. Không
bắt đâu ý là ý là không cần bắt tị tự bắn ra
nói thế thôi hai tuổi mẫu
các bác có làm gì đâu đây chạy đây đây đang
từ bên ngốc bác lạnh
mọi người có nghe bài tố Qua sư phụ giãn đ có em có
ừ
đấy nào tư nào nói đi có gì chia đi sẻ các bạn đấy sẻ hết rồi tư cái gì hay nói giờ ấy bảo hành tư gì
à con ngồi từ chiều cơ nguyên biết anh ngồi từ chiều khi mà nghiên vừa về bị điều về
về cứu độ chúng sinh trả lời di nguyên là về cứu độ chúng sinh nh Ở nhà hôm nay thấy sáng sáng nên là cứu ngay chứ cứ lang thang anh em lại thịch
giãn này là sao
ý là tâm trạng tâm trạng thì anh có vẻ là
thay đổi
thay sáng sáng phải về
đúng rồi nó thay nó sáng sáng chứ mình đi cho nó
phải tiếp xúc ngayúc
tiếp xúc ngay
chứ không lại ngồi với anh em đến tối khuya về thì lại
thì lại tối
tối rồi
thì lại ngàn cân treo sợ tóc
thối lại mất
đấy hay chạy chỗ nào nói được mic cho biết
có vẽ có vẻ vậy anh nói Chờ lấy mic đã sô định giảng đấy chứ
nhở số định giảng chứ
chia sẻ con sang giảng ấy
gì là đúng hoàn cảnh quá đi gọi con sang giảng chỉ nghe thôi. sĩ sân dưỡng nhi quá to thế
từ ngày 15 tháng 12 chồng bác to vợ là phạm đấy nhá
ôi gi thế ạ
tin chính phủ
dị
giờ này có nhiều tiền phạt lắm chị
bây giờ đàn ông trong gia đình mà bỏ bê không chăm bãm nuôi nấng ví dụ như là con cái mới sinh là cũng bị phạt đến 10 20 triệu luôn
xem phạt đi
ý là chồng phụ v nhà nuôi vợ cả con mới đẻ sơ sinh xong thì cũng bị phạt 10 20 triệu
thì nhờ đây anh Thái
à vợ vợ cầm hết tiền của chồng ấy đi làm kiểu thoi túng để dựa dẫm ấy thì cũng bị phạt 20 30 triệu
chồng hết to mặt vợ thì cũng bị phạt 5 triệu 10 triệu
30 triệu cũng được
nhưng mà chỉ cầm hết Vợ hết to mặt chồng sao thượng
máy ghi âm sẽ bán trạiị cầm
chắ chị chị sờ này nói trước đ
cầm thủng công th anh cầm máy nói
hôm nay bọn con tôi về cái cái bài hôm qua b
nói đi nói đi qua chấn động không
con thì thấy đúng thế mà Ý là thực sự là con khi sơ vụ đo ấy với cá nhân thôi. Hôm nay chiều hôm nay thì cũng tư về chủ đề đấy nhưng mà ví dụ trước đi thì con thấy là số bộ đo như này nhá. 100 rồi với lại 30 phút rồi. Nhưng mà sao sao mình đời sống nó thế này à? Sao nó lại thế này thờ? À
mặc dùc mặc Mặc dục kiến nó chỉ thế này thôi ấy nhưng mình bảo là bây giờ mình hỏi là đốt xác được chưa thì chưa đốt được ch tay được
ý là với lại đầy mình đo như thế nhưng mà hàng ngày mình buồn phải một một cơn buồn rất là vô vơ ấy.
Một cơi buồn nhẹ thôi chứ chả phải là cái to tát.
Nhưng mà cứ hỏi đốt sát được chưa? Chả đốt được chưa? Thì con cảm thấy là ô những cái vấn gì cũng không bồ bơ là gì
ý là những cái cơ cơn chán nổi lên ấy mà mình đã chìm vào đấy còn đâu nữa.
Mặc dù cái số sắc quyết của mình là 100 với ba 50 nhưng mà sao giải thoát gì mà nó lại kém như này nhở.
Mình có mỗi cái cái nhận thức là đây là giải thoát thôi chứ còn cái thực tế của mình là vẫn bị chìm vào cái cơn ấy. Ngộ về ngộ về lý thôi.
Vâng. Thì con thấy là sa nhưng mà cái sự giải thoát mình chỉ chưa cảm nhận được ấy. Nó có tự do hơn một xíu, nó có tự tin hơn một xíu, nó có thả lòng hơn một xíu. Nhưng nhưng mà nói là giải thoát thì nó vẫn không phải.
Ừ.
Hoàn toàn chư.
Đúng rồi. Thì rõ ràng là mình bị một cơn lười nó vẫn tấn công, mình vẫn bị quật bởi cơn lười ấy thôi.
Ừ.
Mặc dù mà là 100 chiều đó vẫn thế nhưng mà vào một cơn lười đấy cơn chán buổi sáng lên mà cái pháp ví dụ cái pháp a cái pháp ba bước của sư phụ ấy.
Ừ.
Con về lúc đầu mấy hôm đầu tập test thì ok thế nhưng hôm sau cảm sao tập cái nàyy giờ nó thành cái gì thế này sao cảm giác nó hơi áp lực hơi căng.
Ừ
thì thấy bắt đầu vướng vướng rồi thì ngày nó đã khổ ngay chỗ đấy rồi. Thì sau đấy lại con lại quay lại những cái pháp cũ hơn.
Ừ
thì thì sau một vài lượt đi chọn ch ra một cái là mình thấy dễ nhất với mình thì mình dùng cái đấy trước chứ mình chưa quan tâm đến cái ba bước của sư phụ nó. Thì hôm nay chiều nay con mới Duy Nguyên Mi Đức Anh mới ngồi ở bên bên ngộ thì cũng tư việc là vì sao nó lại là ý thức thì giác ngộ bằng nhận thức ấy.
Ừ
chứ không phải là bằng kinh nghiệm. Thì mỗi người mới nói ra ra một quan điểm thì mới phân tích ra thì thì con con tự con cảm thấy là ô nếu mà mình bây giờ mình bảo mình đốt mình được chưa nhưng ngài thích Quảng Đức chưa thì bảo chưa. của mình nó không biết máy mà
thế em bảo là ơ như mình mình bảo đốt được chưa chưa
biết để để thấy cái sự dốc về lý là đ chỉ mới chỉ được về lý thôi chứ chưa được về sự ấy thì anh em ấy con cũng ngồi nói tư với nhau thế bả hóa ra là mình mình có một nhận thức là giác ngộ nhưng trong kinh nghiệm sống hàng ngày của mình nó nó không phải kinh nghiệm giác ngộ
ừ
mà lẫn là vẫn là kinh nghiệm của tôi nhìn ra thế giới
ừ
chứ không phải là kinh nghiệm của biết liên tục sáng tỏ tỏ
thì nó vẫn là là cái thế giới của tôi có nhị nguyên của có tôi thế giới và thế giới động vào tôi như thường ấy.
Ừ.
Thì có mỗi cái tự tin rằng cái đấy cũng chính là biết thôi chứ không phải là cái cái kinh nghiệm sáng tỏ đấy.
Chứ phải kinh nghiệm sáng tỏ.
Đúng rồi.
Cái trạng thái trạng thái
mình bảo cái vô minh đấy là biết nhưng mà trong thế giới của mình vẫn có vô minh. Ấ
thì giống như hôm nay bảo cái đoạn gì ấ nhở cái đoạn hoảng loạn đấy
nhớ không? Mình bảo là hoảng loạn cũng là biết. Nhưng rõ ràng trong thế giới của mình có hoảng loạn và không hoảng loạn chứ nó không nhẹ như không. Tại vì lúc con cũng lơ Đôi ví dụ là có lần em nhớ là em đang mơ nhưng em biết đấy là mơ.
Ừ
thì cái trải nghiệm của em nó hoàn toàn khác chứ nó không phải trải nghiệm kiểu này. Nó không phải là có cái khổ xong rồi bảo cái khổ đấy là giác ngộ.
Ừ
mà nó khả khổ quá gì là nó chỉ có mơ thôi chứ nó không có khổ.
Ừ tự do
thì cái cảm giác đấy cho mình cái đấy mới là cái khác chứ. Rõ ràng khi trong giấc mơ mình biết đấy là mơ thì mình làm đủ trò đúng là kinh dị thật.
Kinh dị.
Với lại cái trải nghiệm lúc đấy của mình là đúng là mọi thứ là mơ. Thế giới nó chỉ là chỉ là giấc mơ thôi chứ nó không phải là cái cái bảo là thôi mình buồn thế này cũng là giác ngộ không à. Thì có vài ví dụ như bọn con hỏi ra thế bây giờ đốt được chưa? Không đốt được
thì bằng những ví dụ ví dụ chặt được chưa? Không đương nhiên là không chặt được rồi. Xem
phim thấy có phải
thì thì cũng có một cái ví dụ như ngày xưa là bọn con đã học về nhân quả vô thường đã rất từ lâu rồi.
Mình xác quyết mình không đổi được cái niềm tin nữa nữa.
Nếu mà đo cái số đấy nhân quả vô thường đương nhiên rất tự tin rất 100%.
Ừ.
Nhưng rõ ràng từ sáng đến tối mình không trải nghiệm vô thường.
Mình không trải nghiệm vô thường ấy. Vì nếu mà bản chất hỏi lại nếu trải nghiệm về vô thường thì bản chất là mình đang chẳng nhiệm giác ngộ ở đâu nữa về phóng
nên cái số tự tin về nhận thức về vô thường đúng là không thể đảo được nữa
nó chưa đo này nó xây dựng đo
mình chỉ về lý tử giải phóng ấy được lên bao nhiêu rồi
đó chưa
chưa
khi tự giải phóng nam thì vô thường đấy
thì bọn con
đúng rồi cũng nói về chuyện đấy thì ra xác quyết được à là hóa ra là nó chỉ ở trong cái cái cái tự tin thôi chứ nó không ở trong kinh nghiệm sống thì có một nói thêm một cái đoạn liên quan đến chuyện thiền ấy Thì thì cái thiền pro nó giúp mình đều gì?
Thì thực ra là nếu mà thiền ít ấ thì thì bản chất là thì cũng có con cũng đào dần ra thôi chứ. Có nghĩa là với con đi chẳng hạn khi mà mình ngồi nhiều quá đi
ừ
ngồi ít thì bản chất là kiểu như là cái tôi hành giả nó vẫn chịu được trong cái khoảng ngồi ít đấy.
Ví dụ 30 phút hoặc một tiếng thì mình cảm thấy là đầu
mình vẫn thấy thoải mái được.
Nhưng đến ca thứ ba một tiếng hoặc là hơn đến khoảng ca thứ tư đi
bắt đầu cái sự gào gào thét của cái tôi thành giả ấy hoặc là cái tôi đời bắt đầu nó mới nổi giận. Ví dụ như là ô sao chán thế nhở? Ngồi sao mệt mỏi thế nhở? Chán thế nhở.
Ừ.
Hoặc là sao rõ ràng cái đoạn trước mình nói là cái suy nghĩ là cái nó không thể ngăn được giác ngộ với lại không che mờ được nhá. Không phân tán được.
Phân tán được.
Nhưng mà đến ca thiền thứ ba con cảm thấy sao bây giờ mình nghĩ nhiều thế nhỉ?
Ừ.
Thế lúc đấy mình lại thấy là cái kiến của mình nó ngược lại. Cái cái cách nghĩ của mình trong thiền nó ngược lại lúc cái kiến của mình lúc xác quyết ấy.
Ừ.
Mình thấy là ơ mình rõ ràng mình xác quyết là suy nghĩ không phân tán được với không che mờ được. Nhưng sao khi giờ mình lại nghĩ kiểu này là sao ca thứ ba mình nghĩ nhiều thế?
Thì mình đang từ chối cái đấy luôn. Thì con mới thấy là trong trong cái cái thiền mà nó chỉ cần quá thời gian nó thêm thời gian một tí là cái tôi hành giả với cái tôi đời bản chất là nó cũng vùng vẫy.
Ví dụ cái tôi đời là kiểu chán này ngồi không lâu nó rất là chán thì lên đến ca thứ ba nó mới nói cơ. Còn ca thứ nhất ca thứ hai thì nó cảm như vẫn là trong cái cái cái trình độ của tôi ấy,
cái target của tôi thôi.
Thì thì chỗ đấy nên là bọn con cũng thử xem là tiền thời gian nó kéo dài chứ nó không phải 30 phút xong nó ngắt.
Thử lên một tiếng xem thế nào. Đấy thì thì bọn con chiều nay cũng nói loanh quanh những chuyện đấy thôi ạ.
Đấy có quá đi tiếp đúng không?
Vâng
phải đi chứ còn thế này thì giải ca đầu tiên là kiểu cảm giác là nó vẫn chịu được ấ cái tôi nó vẫn chịu nó nó chịu nằm yên để cho mà mọi thứ nó nó xảy ra và nó nó nghĩ nó khiến cho mình nghĩ là mình đang mình tiếp tiếp xúc sự thật. Nhưng mà chỉ cần ngồi đến K thứ ba hoặc K thứ tư bắt đầu nó nổi lên rồi. Sáng ngồi rồi 3k rồi nó ngồi lắm thế. cái tiếng nói bên trong nó nó nhiều hơn cứ ngồi nhiều thế còn nhiều việc khác phải làm mà cứ ngồi bà bà nó bắt đầu nó mới nó gào thét nhiều hơn nữa chứ mà ví dụ ngồi 1k xong ví dụ như 1k 2k xong nghỉ thì tự nhiên là có một cảm giác là như anh anh nguyên anh chia sẻ là kiểu cảm giác mình được xả hơi bớt đi gánh nặng kiểu kiểu đấy mình bảo quá sao lại tự nhiên lại lại thiền lại bớt đi gánh nặng được tự nhiên thiền xong lại bớt đi thiền xong bớt đi Xong tết rồi. Tại sao tự tại sao lại có cái trạng thái là lúc bây giờ là thiền trong 3k bây giờ mình lại bớt đi cái mình nhẹ đi chứng tỏ là nó phải có gì khác ở đấy.
Ừ
thì mới phát hiện ra là à hóa ra là trường K1 là có thể là nó cái thằng tôi hành giả tôi đời nó vẫn đang nó đang chịu được ở đoạn đấy
nó không nổi lên thôi nhưng mà chỉ cần ngồi đến K thứ ba tiếp tục ngồi ngồi flank ấy
thì bắt đầu là bắt đầu bắt đầu nó gào thét nhiều hơn bắt đầu lúc nó mới nổi lên để nó cho mình nó nó bộc lộ những cái bên trong ra để cho cho thấy là nó không nó không dễ dễ dễ như thế bắt đầu nó g Nào lên bà ba nó nói là sao ngồi nhiều thế? Ngồi sáng đời rồi làm việc này việc khác là sao chán thế? Phải làm việc khác đi. Nó nói rất là nhiều ấy thì nó nó trái ngược lại với cả cái phần mà cái về về cái kiến của mình đã học là bất cứ cái suy nghĩ nào hiện ra nó không thể là nó che mờ hay phân tán được. Nhưng mà rõ ràng lúc đấy vào cái ca thứ ba thứ thứ ba thứ tư mình chỉ thấy là sao suy nghĩ hiểu thế? Nó rất là rất là phán xét chống chống lại. Ấ
ừ
thì đao tư thì chiều nay mới thử thử đến đoạn đấy thấy là có cả Chắc là phải đi thêm vào đoạn đấy
đó
chứ mà ngồi nó chỉ 1k 30 nó thấy nó cũng ghê đừng nói là thấy ghê đúng sức mạnh bộ sức mạnh em ngày xưa á hồ mới nghĩ làm á ép mình này thì ngày này 8 tiếng đồng hồ
thì ngày xưa bạn sư phụ ép thì mẹ cũng làm được nhưng mà nó nhưng mà nó không phải là nó là ép thôi cái bàn sau cái đấy là bàn chủ đề dành cho những người đã 100% rồi bàn chủ đề chia 100% đ Dạ.
Đấy thì một thế ăn nữa sẽ còn nói rất nhiều
nhá.
Vâng.
Để ra binh Hải đi.
Úi giời ơi. Rồi anh đưa anh vào th
ảnh vừa to nay con sẽ đến nói luôn cái chuyện gần là trước anh hỏi sao thiền mấy tiếng mấy ca con bảo là nó ngược lại là thiền nó lại bị gan hơn là lúc đời đời đang nhiều cảm xúc tiêu cực quá.
Lúc rồi ngược lại à
thì tại vì lúc thiền là cảm giác nó có có cái chỗ khác ở chỗ là kiểu đời đời là kiểu cứ cứ lúc nào cũng đang làm cái gì đấy ấ còn thiền là là cái chế độ mặc định của nó là không làm
cho nên là cái việc gọi là trân trọng v ưu tiên nhìn nhìn là kinh nghiệm ấy nó mạnh hơn rất nhiều so với cả cái suy nghĩ cảm xúc cho nên là lúc thiền thì thì những cái cảm xúc đấy nó thấy nó là tưởng tượng luôn và nó ừ Và nó tan nó tan cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Lúc đầu thìú lúc sau cũng thấy nó tan kiểu là nó không còn nữa luôn ấy.
Còn đời thì chỉ nghĩ thế thôi. Chỉ đời thì chỉ ví dụ nghĩ là cái này là tưởng tượng, cái này suy luận thôi chứ không phải là trong lúc thiền là nhìn thấy thế
thì có cái sự khác nhau ở đấy. Thứ nhất là việc trải nghiệm là nó lợi hơn. Thứ hai là là cái có hai bằng chứng mà giúp con tự nhiên gần đây muốn thiền nhiều hơn. Một cái là hôm ví dụ của bác nhị chẳng hạn chứ bác nhị là cứ thiền ở trong lúc mà thiền pro ấy là là tự như kiểu là lúc thiền vừa đồ cái mặc định rất là mạnh và khi mà nhìn đấy thì tự thấy được trí tuệ tự thấy sự thật nó tự phát sinh trong lúc đấy. Ờ thì con rất cảm hứng cái điều đấy. Thứ hai là lúc mà con Tư với Duy Nguyên là buổi tối hôm mà sư phụ dạy à một trạng thái ấy.
Ừ.
Là hai đứa ngồi ở đường tư mãi kiểu là nghĩ đủ các thứ logic để để chắc chắn thì lúc đấy nó chỉ hơi tự tin thôi. Là đến lúc đang đi mấy bước thì Duy Nguyên bảo là bây giờ nhìn vào kinh nghiệm xong rồi xem có phải một trạng thái không. Thì con thấy là ờ cái này khác hẳn cái logic của lúc mà nhìn về kinh nghiệm khác hẳn. Về logic là đơn giản chỉ là tại sao nó lại một trạng thái vì đang thấy mỗi một trạng Thái này thôi chứ nó không phải là lý luận rất nhiều. Nó không phải lý luận là cái kia nó chỉ là suy luận, nó chỉ là nội dung thôi. Nội dung thay đổi nhưng cái trạng thái nhệ quyết không thay đổi. Nó là lúc suy luận thì nói rất nhiều nhưng mà lúc kinh nghiệm thì tại sao một trạng thái vì đây đang kinh nghiệm thì trong một trạng thái này thôi chứ nó là và nó rất tự tin về cái đấy thì con mới thấy sự khác biệt giữa là là mình nhìn thấy tạ gọi mình nhìn thấy và mình nghĩ là hai cái khác nhau. Thế thì Thì đúng là lúc thiệt pro thì nó nhìn thấy rất nhiều như thế. Còn lúc đời thì cơ bản là như con đời thì cơ bản là chỉ nghĩ đến thôi. Kiểu kiểu mình thì lúc lúc lúc nghĩ đến là ví dụ là cảm xúc tiêu cực này nó chỉ là tưởng tượng thôi chẳng hạn nhá. Thì nghĩ đến đấy nó có lúc suy nghĩ mạnh thì nó thắng thấy nó nhưng mà lúc suy nghĩ yếu thì thua nhưng mà lúc mà nhìn vào kinh nghiệm thì không bao giờ thua được. Tại vì lúc nhìn vào kinh nghiệm thì Thầy biết rõ ràng thế này rồi. Còn mấy cái kia nó chỉ gì nhở?
Nổi lên thôi. Nó tưởng tượng thôi. Và nó cái trạng thái biết nó không thay đổi. Như kiểu trạng thái gì nhỉ? Con với Duy Nguyên nói, con nói với Duy Nguyên là trạng thái nó giống tivi chiếu ấy, hình ảnh thì thay đổi liên tục nhưng mà cái cái cái trạng thái đang chiếu thì nó cứ liên tục là chiếu đấ thôi chứ nó không thay đổi cái trạng thái đấy. Còn nội dung vì saong thì thay đổi thổi thoải mái liên tục ờ phân biệt giữa giữa trạng thái và nội dung đấy. Thế thì thì nhờ hai cái đấy con mới thấy ờ thế thì tự tin nó phải đến từ việc là mình mình mình nhìn thấy mình đang ở trong cái mặc định đấy thì thấy thì nó mới tự tin được chứ còn bây giờ nghĩ nhiều có nghĩ nhiều hơn hay là có dùng mọi logic để nó nó kín nó không còn chỗ hở hay là là nói chung là dùng suy nghĩ ấy thì nó không thể đủ được thì con thấy cái giá trị đấy thì thì con thiền nhiều hơn thôi. Đấy. Còn trải nghiệm thì nói về trải nghiệm thì thiền nó cũng đúng là nó gọi là nó có sự à tại giải thoát về tương đối nó cũng hơn hẳn. Vì lúc mà cảm xúc mạnh có cơn nhắc bao nhiêu nó không ăn thua nhưng mà lúc mà ngồi thiền chẳng hạn thì ờ lúc đấy là vì cái mặc định mình chỉ gọi là mặc định chỉ chỉ nhìn vào kinh nghiệm thôi, không làm gì cái đống suy nghĩ cảm xúc kia nữa. Dẫn đến là thấy rõ nó là là tưởng tượng và nó nó không phải làm gì nó cả. Thì vì hai cái trạng thái đấy khiến mình muốn ở cái trạng thái là chỉ nhìn và kinh nghiệm thôi, chỉ biết thôi chứ mình không muốn ở cái trạng thái mà gặp chuyện xong rồi phải nói cái này là gì hay là kia là gọi là đánh vật với nó nữa đấy. Và và khi thiền nhiều hơn thì con thấy một cái là cuối cùng là cái gọi là cái gì nhỉ? Ví dụ là thiền đúng thiền sai này, địa có 100% hay không này hay tất cả những cái đấy những cái phân biệt đấy là nó nó không nó là sự thật nó là biết nó không có vấn đề gì cả. Tự nhiên mình tự nhiên là cái suy nghĩ bảo nó có vấn đề xong bắt đầu mới m ở đấy gọi là gì nhở? Nhận thức ấ tự nhiên nhận thức lại phân biệt ừ thiền đúng hay thiền sai có phải đang thiền không xong sư phụ đo số chẳng hạn lúc 100 lúc chín mấy chẳng hạn thì thì à suy nghĩ bắt đầu nó phân biệt ra đúng sai xong rồi nó bắt đầu nó suy diễn đấy thì lúc trước ấy thì là không mắc vào chỗ này thì cũng mắc vào chỗ khác kiểu đấy kiểu nó cũng phát hiện nhưng mà nó không không triệt được để nhưng mà khi mà nhìn vào kinh nghiệm thì thấy toàn bộ cái phân biệt đấy là tưởng tượng thì nó chia để hơn thì con mới cảm nhận được cái hôm mà nói ở tầng hai ngồi nói là à phân biệt là tưởng tượng như nó phân biệt thoải mái đi ấy thì lúc đấy nó không cảm nhận được là làm sao mà thoải mái đi được chứ bây giờ điểm kém thì vẫn phải phải gọi là gì thì là tập sai chẳng hạn 100 thì là đúng ví dụ thế nó không thể nào mà thấy tất à tất cả nó là là tưởng tượng được được vì vì là mình chỉ nghĩ thế thôi nhưng mình không không a không không đang nhìn vào kinh nghiệm. Lúc đang nhìn vào kinh nghiệm thì thấy đúng là mọi nội dung nó đều là tưởng tượng suy luận hết. Đấy thì là phân a thấy phân biệt nó không còn vấn đề nữa, không phải làm gì với phân biệt nữa. Thế thì bài toán nó chỉ còn lại là lúc có gọi là trân trọng cái sự thật mà nhìn kinh nghiệm mà nhìn vào nó không thôi. Chứ không phải là bài toán là bây giờ đúng hay sai làm cách nào là tất cả những cái kia là đều mắc vào cái bên suy luận rồi đấy.
Đấy
thì thì có thấy mỗi cái đấy thôi.
Đấy mình hải đợ đấy. Đấy mình phải chốt được là mọi giải mọi kinh nghiệm đều không vấn đề gì hết.
À
đúng không?
À
khả năng nói là kinh nghiệm của mình chưa ổn nhưng mà mình thực sự nhận thức nó chưa ổn thình chưa ổn tật. Dạ
đúng rồi nào.
Vâng
nhá. giải pháp kinh nghiệm mình rõ ràng chưa phải xịn đúng không?
Vâng.
Nhưng nếu mình nhận thức rằng nó không xịn thì mình có vấn đề đúng không? Một cái là biết mình thức là nó không phải là không xịn thôi. Con buộc phải đi qua đoạn này. Con buộc phải đi qua đoạn thấy nó không xịn mà vẫn phải nhận thức là nó xịn. Đúng không? Về lý đấy. Còn nếu con nhận thức nó không chị chính con đấy. Đấy mới là vấn đề.
Chính
cho nó là vấn đề thì mới đấy mới là vấn đề. Đúng
cho anh cho nó là vấn đề thành vấn đề luôn.
Bịnh bịch
thế nên là tu hành nó rất khéo
đúng không? Nếu con từ bỏ cái nhận thức sai nh đúng quá sớm thì con sẽ chỉ là một người suốt ngày có vấn đề kinh nghiệm thôi. Còn con đều trước mắt phải không có vấn đề về kinh nghiệm đã sau đó c nó mới là mở cánh cổng cho những kinh nghiệm thật sự xịn nó đến
đấy còn con có vấn đề kinh nghiệm gọi là muôn đời có vấn đề kinh nghiệm
đúng chưa nên bây giờ con thiền kiểu gì kiểu nó phải ra 100% đã đúng không dù kinh nghiệm trong thiền là cái gì mà nó chưa ra 100% nghĩa là con vẫn cho dòng thệ có vấn đề đúng chưa hiểu vấn đề này ở đây không
có Nên con chưa đến được cái đoạn sắc quyết về kinh nghiệm về nhận thức đã thì kinh nghiệm không cần đến đâu. Thì cố nắng còn chỉ là một cái tôi cố nặn kinh nghiệm thôi đúng không?
Cố lắm thì nó nặn kinh nghiệm không ra không thực sự có chứng ngộ là cái giă ngộ về lý phải đến trước phải đến nào không vấn đề đâ kinh nghiệm đã đấy. Nếu con tư quá sớm về việc là về việc là kinh nghiệm con bất ổn ấ thế cẩn thận con trở thành con phản bội lại chính cái mà điều con nên phải có
đúng không? Đ con phải bây giờ là số 100% nhớ vào. Đấy thì có bây giờ phải là bất chấp con nhận thức là nó ổn bất chấp kinh nghiệm nó ra gì đấy.
Còn bên đấy con đã khao khát kinh nghiệm xịn thì con đã bị lừa rồi.
Con đã cho thằng nghiệm con bất ổn thì con đã bị lừa rồi. Kể các ông gì đấy thầy đã chứng dụng nhận dấu không chịu đấy. Nhớ không?
A phải bằng núi thiền 20 năm
20 th
ông mới khao khát kinh nghiệm.
Ờ
phát kiệm bản thân nó hạ nó hạ cả nhận thức xuống mất cả nhậ thức luôn. Thế là bây giờ con tư gì tư Con phải có thể thấy kinh nghiệm con luôn không vấn đề gì con xịn bất chấp trải nghiệm con là cái gì đấy đấy là một cái bước đến lớn th đúng không
kinh nghiệm vẫn luôn xịn bất chấp trải nghiệm đúng
đúng rồi
đúng rồi đế là tự tin vào một cái suy nghĩ đúng không
tự tin vào sự giải phóng đấy
tin vào sự thật đấy nó có cả thức cả
tự tin vào bản chất sự thật
nó có trải nghiệm luôn đấy
phải trải nghiệm xong mới tự tin được
trải nghiệm dám xác quyết
không sao tự tin được
này xác quyết tự tin Con cũng chả tin nổi không? Nếu con chỉ tin đồ suy nghĩ đấy thì con chả tự tin nổi. Con phải có đủ trải nghiệm về một biết. Đấy là do tiền pro đấy. Nếu không thì con không tin được đâu. Nếu con đã từ chối cái việc kinh nghiệm con là xịn. Lập tức cái tôi nó sẽ có sự cơ mạng cơ hội nó bảo đây nhá. Tao sẽ làm cho kinh nghiệm xịn
đúng không? Mày tụ mày làm a làm b làm c đi. Có phải nó biến thành người làm không?
Đúng
biến nó biến giác ngộ thành một thứ là là
không có ở đây sẵn không?
Phải làm gì đó mới đạt được không?
Phản bội tất cả những kiến đã được học không? Còn con đây đã con này cọn 100% đã được chưa?
Đấy sáng sủa đấy không?
Sáng sủa
sai một ly dậm đấy. Chị nào có được 100% rồi đúng không? Đây một số bạn 100% rồi thì mình nên lên nên lên mới nên lên nên lên bàn xem là ơ ok v bản chất mọi cái nhịp đều là xịn đúng không?
Thế làm thế nào để cái xịn nó lộ ra đề mặt chứ không ở trong nó không chỉ ở trong trong bản chất nữa
đấy. Nhưng mà cái phải đồng ý là mọi nghiện xịn 100% đã. Được chưa? Tùy
đấy như Minh Hải bây giờ mà lại từ quá sớm về việc là giống Hải Nam nó năm nãy là hỏng đấy. Minh Hải Đức Anh được 300% đâu. Đấy tư cẩn thận đấy. Tư cũng phải cân nhắc không hiểu tại sao mình tư đấy. Rõ ràng Minh Hải anh đều chưa 100%. Hôm này đò đúng không?
Nghĩa là những người này vẫn còn nghi ngờ rằng kinh nghiệm mình có xịn hay không? Có thiền thật hay không. Đấy vậy sự nghi ngờ đấy mà lại tư Kiểu này nữa có phải tăng nghi ngờ không?
Tăng nghi ngờ
đúng không? Cứ lại đấy lại tư theo kiểu vừa xong thì tăng nghi ngờ c ngờ thì nó giảm kết quả thiên đấy phải cẩn thận đấy. Con nó không chuyển sai một ly là nó có thể đi diều dặn đấy. Cái thói quen của cái tâm trí thông thường ấy là kinh nghiệm kém chứng tỏ là nó phải chất lượng nó phải kém thật
đúng không? Con lại thắng cái đấy bằng trí tuệ. Bây giờ con lại lùi bước ở đấy thì đi gì nữa này? Người thường ai chả thấy là kinh nghiệm tệ thế này chứng tỏ nó không phải là biết, nó không phải là xịn, nó không phải giác ngộ. Người thường nào chẳng nghĩ thấy được. Mọi người tu hành bình thường nào ấy chẳng nghĩ thế được
đúng không?
Thấy xỉu rất là khó
cái mà con đang làm là cái khó thường thứ là kinh nghiệm không ổn.
Con thấy khi mình không ổn xong bảo là mình không ổn thì ai nói được bất kể cái nhà thu hành nào nói được đúng không? Cái nh bất thường chứng tỏ tôi có tôi cũng không có vấn đề. Thôi thì ông nào chả làm được ông ông tu hành non nớt l. được mà ông tu hành mấy trăm mấy chục năm mới làm được đấy đâu phải có trí tuệ đấy bây giờ là lúc mà phải thấy rằng kinh nghiệm bất thường đến mấy thì vẫn là tuyệt nó là hoàn hảo
thì con này đi tư rằng là nó không ổn thản bội chính cái thức của chính con không đức
ý ý là đoạn này là ví dụ như là mình thấy cái phần không ổn đấy thì mình có thể hạ hơn so với ngày xưa mình hỏi là nó có hiện ra rõ ràng trong biết hay không nó có tách được biết hay không thì thấy thực ra bản chất là nó chỉ là một biết thôi thì mình tự tin vào cái kinh nghiệm đấy kể cả có cho là đế ban nó nói là không ổn nhưng thực chất là mình chỉ kinh nghiệm được gọi là một biết thôi chứ không thể là kinh nghiệm trạng nào khác cả
thì là sự tự tin nó ở đấy đúng không?
Ứ
chứ ý
bây giờ phải thiền để thấy rằng là không ổn đến mấy thì nhìn vào nó
vâng
thì không ổn đến là giả
nó chỉ là tưởng tượng thôi chứ nó không
không phải kinh nghiệm mình không cái không ổn cảnh
hiểu luôn là không hiểu biết
không hổ nó chỉ là bảo thôi.
Vâng.
Còn trưa giờ mới có một kinh nghiệm không ổn xưa nay cả. Kể cả kinh nghiệm rất sợ hãi của con đấy đúng không? Rất sợ bị đốt đi.
Thì như kinh nghiệm đấy xem nó có gì khi nó rất sợ bị đốt biết
ch cái sự tự tin nằm chỗ đấy.
Còn cái hải năm nó là trường hợp khi mình đã mình đã đến một cái điểm mình thấy rằng mình phải đi tiếp thì mình cần phải tư thể để cho mình thấy là đây đủ đâu. Thế là kể cả sá quyết 100% chưa đủ.
Đúng rồi.
Nhưng mà chưa khết 100% mà đã cho rằng là
chưa đủ.
Chưa đủ.
Chưa đủ thì lại thành cái chưa đủ lại thành vấn đề thành ma
thì chưa đủ thành cái thật.
Cái chưa đủ cái chỉ là chưa đủ về cái vỏ thôi.
Nhưng mà mình đã từ thế nào mà nó lại biến thành thật thì là đi rồi. Từ hay sai rồi. phần đấy là phần nói có đốt được không anh nói
không thì Hải Nam có thể số khác thì sẽ tư duy đúng đúng với Hải Nam Vâng
ý là là là từ góc nhìn của con thì thấy là rõ ràng là mình sắp được kiến ấy nhưng mà cái cuộc sống của mình thì nó sẽ trải nghiệm nó chưa phải cái kiến đấy ấy thế cái trải nghiệm đâu phải lúc nào mình cũng nhớ đấy là là biết đâu ạ
nên là mình vẫn chìm vào chìm vào đau khổ được ấy. Nhưng mà biết chắc là cái cái chìm kể cả đau khổ và chìm và đau khổ đi thì nó không thể nào không phải là biết được cái gì khác.
Nhưng mà nó có hai đoạn đúng không? Bây giờ mình chụ nói trong đoạn này đừng tư kia bộ. Tập này phải tư cái việc là bọn nó ổn đã để mình thực sự thấy nó ổn đã cho từ giờ đến tận tận hai mấy đấy. 21
20 21
21 thì 12
đi
đi ba vì được hai
20 nếu mà mình đi b nhật thứ ha ba th May quá dụ nói nay mới nói đoạn đấy
không nguy hiểm đấy.
Đúng rồi. Hoàng mang
ngay bài hôm qua không hiểu đúng ý sư phụ đấy. Ngay bài hôm qua không không nghe rõ là hiểu ý. Bây giờ mà con linh hải mà không đến được cái đoạn 100% đấy thì bây giờ mà đã tư cái chuyện như Hải Nam nói nguy hiểm. Con mẹ phải tư ngược lại mới đúng. Tư ngược lại kể cả kinh nghiệm bất ổn mới thì mình vẫn đang rất xị. Vẫn là
chẳng qua là bị lừa là bất ổn thôi.
Nó bảo là bạn không dám đốt thì ok. Nhưng mà nhìn vào xem Không lốt thì có gì sai tôi không dám lốt đâu. Mình không đốt thì có gì sai. Đấy tư thế mới đúng. Thì kinh nghiệm không dám đốt thì có gì sai chí bé ba mới bảo là sai thôi. Không bạn là không hành giả không xịn thế thôi. Thế là không xịn có gì sai. Nhìn vào kinh nghiệm xem có gì sai.
Trong mọi trường hợp thì tô sợ mấy nữa thì nó vẫn là một biết.
Vậy thì không vấn đề gì cả. Cái không gian đốt bây giờ rất hoàn hảo. Không nốt chẳng có gì sai. Không nốt chỉ là cái vỏ. Còn ngay giữa cái không gian nốt đấy là biết sáng người ngờ. Nên là cái kinh nghiệm không đốt chẳng có gì để từ chối đấy. Chả do phải từ chối kinh nghiệm không giống đốt đấy.
Mình chấp nhận kinh nghiệm đấy như là một sự hòa hả.
Đấy đấy tư thế mới là tư đố. Còn bây giờ mình đi chê thì không dám đốt như là mình đ thức sai rồi.
Đã sai thì nhận thức thì càng ngày nó càng đi sai hơn.
Ừ. Ừ thời. Thì Minh Hải với Đức Anh phải thế đã chào xào. Còn cái ngày nào đấy khi mình đã thấy đúng là không phải sai rồi đúng không? Thì bắt đầu mình nghĩ xem. Đấy nghĩ xem là thế này xong chưa nhỉ? Đây có phải là xong hết không? Lấy sẽ khác. Còn cái người mặc vào giơ cái bẫy là từ chối kinh nghiệm mới là người không đi xa nữa. Là người hết hết luôn đóng tự đóng cửa chính mình.
Ừ
mình từ chối một kinh nghiệm mình cho rằng là nó là kinh nghiệm sai. Nên là mình không thể đồng ý tất cả là biết được. Mình phản bội luôn cái kiến tất cả là biết. Đúng chưa? Mình cứ nói đây là giác ngộ đều quả nhưng mà đến khi mình nhệm bảo cái nhện này hỏng rồi. Có vấn đề rồi. Mình sẽ từ chối lên một biết rồi. Bây giờ phải thấy là ơ gì không nốt thì thôi có gì đâu. Không nốt là hoàn hảo là biết. Có cái trên đời mà khác mới biết đâu. Đúng. Cái này thì con bị mắc rất lâu nay rồi. Ừ.
Chắc chắn là con mắc rồi.
Từ mắt mà lại còn cái lại còn được conf
nhìn số là biết là mắc không mắc đơn giản không 100% mắc gần đấy. Lý do mà yêu cầu thự 100%
thì lúc a ờ ví dụ như con có một cái niềm tin là có lần sư phụ bảo là ờ nếu mà cứ gặp vấn đề thì khác gì người thường ý là kiểu đấy. Thế là là phân biệt ấy là nếu mà cứ gặp vấn đề xố không biết gì thì khác gì người thường ví dụ thế là hôm mà cũng hỏi Hải Nam nhiều lần ý Hải Nam cũng bảo là ơ một ngày em gặp vấn đề trả làm gì như này nhưng mà nó vẫn rất tự tin với cái cái kinh nghiệm đấy. Thế thì lúc mà con nghĩ nó không thể ra được vì là hai cái đúng là đánh nhau thật. Như sư phụ nói đến nãy thì mới thấy ờ đúng là mình cứ bị đánh nhau ở cái chỗ này mãi. Một bên thì bảo là là mọi kinh nghiệm đều là sự thật đi. Nhưng một bên lại lại phân biệt và từ chối cái kinh nghiệm mà gặp chuyện ấy nó khác gì người thường đấy. Cái câu đấy là cái câu mà ờ Thế mình tu hành bao nhiêu lâu nay xong rồi lại không khác gì thì không thay đổi khác thường đúng
đúng đấy
mà tu hành mà theo đổ kệ đặc biệt thì khác tả đạo
thì thì đúng là cái con cứ mắc cái này mà nghĩ mãi không được thế chỉ có cái lần mà ừ ngồi thiền ý tôi thấy nó nó là nó chỉ là hai cái suy luận hai cái cái suy nghĩ ấy gọi cái này là vấn đề ấy thì mắc là từ cái lúc mà đã gọi
cho nó là vấn đề
cho nó là vấn đề Rồi vì khi mà cho nó là vấn đề xong thì có suy nghĩ kiểu gì cũng không được hoặc là cho cái ngược lại là không vấn đề. Ví dụ là cho cái trạng thái Hải Nam nói là là là đúng đi thì hay là cho cái trạng thái max là sai thì ngay từ đấy là đã ờ như kiểu nghe lời bé ba rồi là ừ là là chỉ nghĩ không thì không thể ra được vì hai cái nó ngược nhau nhưng mà khi mà à
khi mà nhìn vào kinh nghiệm thì nó mới khác. Nó khác biệt ở chỗ đấy. Thì sư phụ nói đúng là tại vì là Tư mà cứ cứ tiếpụ Hải Nam nãy Hải Nam nói đúng không? Không dám đốt thì thì khác gì người thường ví dụ là trình độ lên thì phải đốt không sao chẳng hạn. Thế thế nếu mà con mà chưa chắc chắn ở cái phần kia thì đúng cái nghĩ tiếp về cái điều đấy ấ nó lại đánh ngược lại con là ơ ví dụ là con hay bị Nghĩ cái câu kia là con nhớ là sư phụ nói nhưng mà con hay bị nghĩ là ô thế nếu mà kinh nghiệm tệ thế này thì làm sao mà đúng được nhỉ? Đời mình sợ hết cái này cái khác mình thấy tiền là thật là thấy mọi thứ là thật mình sợ thế này thì cái cái cái kinh nghiệm đấy ấy thì nó gọi là gì nhỉ? Nó nó không thể đúng được. Thế là là chưa xác quyết được đúng cái chỗ đấy là cái kinh nghiệm đấy là gì đấy. Và nếu mà nghĩ tiếp về cái cái cái cái xu hướng kia thì nó sẽ dẫn đến là nó lại cứ củng cố cái đấy. Tại vì tôi nó sẽ len vào đúng chỗ đấy. Nó bảo thế thì vẫn phải đi tìm cái mình đang sai mình phải đi tìm cái tốt hơn hay là mình đang dởm phải đi tìm kinh nghiệm xịn.
Ừ.
Đấy và con nhầm không chỉ là kinh nghiệm tệ đâu mà con còn ngầm kinh nghiệm xịn cơ. Có nghĩa là kinh nghiệm là rất là ví dụ tiền pro thì thấy rất là ờ tự tin thoải mái. Ok. Ví dụ thế. Mấy lần con đo 0 phút ý là là là ủa sao trải nghiệm nó rất tự tin thoải mái ok mà lại ra không phút. Ngày xưa một cái đợt mà con toàn không ấy ạ. Thì ờ thế thì mình không chỉ là từ chối cái này mà mình bám vào cái kia cũng là cũng là bị gọi là gì nhở? Nói chung là là có cái sự phân biệt giữa sai và đúng xong bám vào cái đúng thì nó cũng vẫn là kẹt ở đấy. Còn còn từ chối cái sai thì vẫn kẹt ở đấy. Kẹt ở cái chỗ là không thấy tất cả nó là biết mà lại lại thấy nó là thật. Thế thì cuối cùng bây giờ là bây giờ cần phải xác quyết tất cả kinh nghiệm đều đều chỉ có một biết này thôi này. Sáng ngời người thôi không đi nghe lời bè ba hay là tống phân biệt kia nữa.
Thì cái đấy là cái mà mục tiêu hiện tại chứ còn đặt sức vào mấy cái kia là sai. Đôi khi không nó không chỉ sai mà nó còn gây hại là tuy nhiên nó phản bội đúng cái mình đang hướng đến. chưa nhìn số là biết ngay mà chết được 100% kinh nghiệm chá có vấn đề là Phật hết nó đúng hơn là thế mà không vấn đề kinh
có ông bà không nhỉ bà ông bảo thôi xong con lại nghe lời nó còn đồng ý với nó là có vấn đề đấy vấn đề con nằm đây điều con là đồng ý với thằng bé ba thôi là kinh nghiệm này có vấn đề rồi
trong Thực ra chả vấn đề quá quá.
Đúng chưa?
Đúng.
Đúng rồi.
Hiện thực đấy. Khi nào Đức anh Minh Hải lên 100% đều đặn thì đấy mới ngồi bàn xem có đi tiếp nữa không.
Vì sao phải đi tiếp? Có người thấy là mình mới đắc ngộ về lý thôi, chưa rác ngộ về sự. Còn ngay bây giờ là giác ngộ về lý chưa xong mà lại đồ nghĩ xem là kinh nghiệm có vấn đề thế đứt rồi.
Sợ không? Hui ra
đáp ứng quá.
Cái gì nhiều cái đấy nó to lên mới chiều nay mới nói
sao tự nhiên càng ngày nó lại càng trinh.
Đi về nhá. Vâng
ý là lúc mà nghĩ thêm phải là nhắn
trước là đến đoạn là thấy rất là
qu
hôm nay bọn con cùng bật pháp ra nghe ấy chứ chưa nghe mà
xong ngồi bàn ngồi bàn tư ở trên
gọi sang đúng không sư mẫu phải gọi sang đáp ứng của gì đâu xịn thẳng Nếu mà nếu mà không ấy là định là mấy anh em hẹ nhau thiền một tiếng để xem mai xử lý như nào ấy chứ không phải là
xử lý xem như nào mà chứ không phải là thấy gì mỗi ông hiểu kiểu
thấy không cục 144
yếu bóng vía quá hai ông này yếu vía quá
xử lý đi
phải xử lý chả có gì phải xử lý
phải xử lý xế bài xử lý chứ vấn đề
hiểu không
không Tại vì là có lúc mà Hải Nam nói cái đoạn mà bảo hỏi có đốt được không thì mình thấy không đốt được thật được kiểu truyền cảm hứng mà
đúng nếu mà bây giờ mới chỉ đến đạn đấy thì không đốt được thật thì đúng chắc là phải bị à bị hổng ở đâu rồi mới kiểu không ấy được thì mới
không đốt được đúng không
thì đang đoạn đấy là may chỗ đây đốt đâu thế không đốt
đấy đấy đấy bằng chứng uống vía đấy này rõ trên cuốn
gì uống vía nghe bạn nói mấy câu là bị uống viếng Đoạn đấy thì con thấy là ý là yếu không biến theo cái kiểu là à mình không thể đồng ý được là với chỉ là dốc với lý ý là không thể đồng ý được chỉ đến đoạn đấy thôi ý chứ chứ chứ chưa chứ chưa còn chưa phải là đoạn đoạn về sự nó như thế nào
ừ
thì là nếu mà ừ đồng ý là ừ đúng rồi nếu mà sự nói là chỉ mới về lý thôi thì đúng rồi nó không thể dừng được cảm ứng cảm ứng đến đến đấy ý là phải đi thêm đi tiếp ấ Chưa bây giờ cứ phải ngộ về lý đã.
Vâng.
Bàn kia làm gì? Bạn kia nó phản ngược
tự nhiên mình lại có cảm nhận là kinh nghiệm mình có vấn đề
đúng không? Kinh không gi có vấn đề hết.
Đồng ý
đấy ba bảo có vấn đề thì vấn đề là máy ba bảo có vấn đề chứ không phải vấn đề gì có vấn đề. Đúng chưa?
Đúng
kinh nghiệm của con bây giờ không. Không giống như lúc mà trong mơ thấy là mơ. Vì mẹ Bảo là thật cho con tin
chứ không phải là kinh nghiệm con có vấn đề.
Con tin lời bé bả là thật đấy thì còn gì đâu. Có kinh nghiệm như thật. Còn đâ tưởng mà chưa có suy thì đã thật đâu. Nếu mà không từ lấy vào thì có vấn đề gì đâ? Đây con chỉ là quá tin 23 thôi. Muốn hết tin 3 thì không lý luận được nữa. Phải nhìn kinh nghiệm thôi. Hết này là lần khác nhìn vào kinh nghiệm thôi. Chỉ có một kinh nghiệm đấy thôi. Thế mày bảo gì? Bảo mày nói linh tình hết rồi.
Mày học 100 trạng thái đúng không? Trong khi tao nhìn vào cái lãm 100 Thái th mà nó láo rồi. Chơi một cách đấy thôi. Em thiền pro không đủ là sẽ bị tin ba nói đúng không? Còn cách giải quyết vấn đề là nhìn pro cho đủ. C không thì bé ba nói sẽ tin. Không cảm nhận là Thuyền là không bị lừa được.
Ừ.
Đời này lại rất dễ bị lừa.
Đôi khi là chả phải không để ý là bị lừa luôn rồi hoặc là không nhắc là bị lừa. Nhưng mà thiền vừa rồi là nó kiểu cái sự xem trọng nhìn vào kinh nghiệm nó mạnh hơn hẳn ý thế là nó chênh hẳn cho nên là không thể lửa được. Lúc đấy
thì đúng là nếu mà muốn tự tin hoặc là muốn thì phải từ tiền đồ ra. Ví dụ là
phát hiện ra nói dối nhiều lần nhưng mà phải phát hiện nhiều lần chứ. Bây giờ không nói được nhiều lần chính
chính nó lấy một lần mới nhiều lần nhưng mà mình chỉ được một lần
thì vẫn đáng tin. Đ Hôm nay ngồi phải sáng sủa thêm nữa đúng không?
Vâng.
Đấy việc của Minh Hải Đức Anh là về làm nào làm thấy bất chấp mọi cái lời của B nói là kinh nghiệm có vấn đề không bao giờ vấn đề hết đấy nhiệm vụ của mình luôn đấy. Và khi có đấy thì con sẽ có số 100
tự chất
đúng không?
Nó thấy biết
chứ. Cò hỏi các bạn khác Xem thiền các bạn có cao có vẻ là siêu cao gấp gì đâu. Siêu gấp gì đâu. Hỏi Châu Anh xem cho anh này 100% đấy. B này 100% rồi đấy. Ai hỏi Châu Anh đi đi. Châu anh phỏng vấn đi xem bạn đã làm gì ra 100% pro đến mức độ nào. Bạn đã đời sống ấy. Đây ai vấn đấy như anh chia sẻ đấy. Đấy
cựu crút. Cựu cà rốt
chia sẻ cho anh học.
Đề nghị đề nghị cho anh chia sẻ cho anh học tập.
Tiểu gì đã khiến lên 100% thiền thì thiền như nào để em nhớ xem thiền hay
đã làm nhiều thiền đúng không cứ nói về bề mặt trước đã đừng nói về phần nội dung bề mặt đi
bề mặt ạ trong thiên để anh học tập
gì thiền pro hay là thiền bình thường thiền đời sống đời sống thiền đời sống bình thường
thì cứ sống thôi cứ cứ như thế này thôi mà ý là kiểu giống mọi người thôi
ngủ dậy rồi đánh răng rồi ăn uống ý là về mặt thôi
rồi chơi game rồi thức đêm rồi
shopping Đấy, nói chung là kiểu như thế thôi, không có vấn đề gì hết, không có phải làm bước gì hết và trân trọng kinh nghiệm. Thì vâng thì em được chuyển cảm hứng từ bác nghị với chị Quế. Hình như cái lần 100 đầu tiên là cũng là thôi bả qua nhưng mà ý là em thấy là chỉ có là ừ vì mình thiền pro ấy thì mình có một cái xác quyết
là tức là từ từ ngày ngày trước với em ấy đã không có cái đã không không tin ý không nghĩ là thiền pro thì khác thiền đời sống.
Ừ.
Ừ. Nhưng mà cái đấy nó được confirm thêm nữa là lúc mà chị Quế cũng nghĩ thế.
Ừ.
Tức là ngày trước là em còn hay có kiểu là đoạn nào mà ngồi nhiều nhất thì em sẽ cắt đoạn đấy ra để xin đau thiền pro.
Trước
cái trước cái lúc mà sư mẫu bảo thiền pro là phải nằm yên. Tất nhiên ngồi yên ấy mà cái thời mà mình đang còn thiền đi bộ hay là đi tàu đi xe ấy
thì thì nếu như mà bản chất lúc đấy là thiền chỉ là kinh nghiệm sự thật. Mà sự thật thì lại là biết mà biết thì lại sư phụ lại có hiện ra rõ ràng ch biết không có tách rời hay không thì lúc nào kinh nghiệm cũng là không hiện ra rõ ràng không tách rời thì lúc nào cũng là một biết. Thế thì làm gì có phân lúc nào là lúc ngồi thiền hay là thiền đời sống.
Ừ
để thì đấy thì em chỉ nhặt ra đoạn nào mà em gọi là bớt bớt vận bớt di động bớt hoạt động nhất để em xin đ thiền pro thôi.
Thế về sau thì lúc mọi người thiền pro ok hơn thì sư phụ khó hơn thì lúc đấy em mới bắt đầu là ừ cái đợt mà em chỉnh mảng thiền pro đi ấy thì em ít tự tin hẳn vào kinh nghiệm thì Thì lúc đấy thì đời sống của em nó cũng không được 100.
Nhưng mà mấy hôm nay là do em cũng có một đợt lúc sư phụ dạy có một trạng thái thì em bị căng. Em bị căng là bị tìm kinh nghiệm đặc biệt ấy. Lúc dạy pháp mới thì cái tôi nó chỗi dậy ấy. Thế là nó tìm kinh nghiệm đặc biệt. Đúng rồi. Thì thì nó auto là cái kinh nghiệm này không ổn thì nó mới phải đi tìm kinh nghiệm đặc biệt.
Ừ.
Cái kinh nghiệm bình thường này này nó không phải là chưa phải là biết, chưa phải là Phật, chưa phải là giác ngộ ấy thì nó mới đi tìm cái kinh nghiệm đặc biệt khác mà nó cho là đấy mới là cái kinh nghiệm một trạng thái mà sư phụ nói. Thì lúc đấy là tự nhiên là cái số thiền đời sống của em nó cũng thấp hẳn luôn. Thì em mới bắt đầu là nhận ra là tư hay là ngẫm hay là nghĩ hay là chỉ suy nghĩ thì không không ok rồi. Ừ thì phải ngồi thiền pro lại. Thật ra là sư phụ cũng có nói một buổi tối.
Thế hôm sau em thiền pro lại thì à lại tự tin thì là kinh nghiệm này cũng lúc thì lại quay về là lúc nào cũng là một biết thôi. Một
không phải kinh nghiệm biết
tự. Vâng. Mà mà nó bằng kinh nghiệm ấy. Ý là
ừ bằng cái sự trân trọng kinh nghiệm thì lúc nào mình mỗi lúc mà nó vẫn trồi lên chứ một ngày của em nó vẫn cứ buồn. ngủ nó vẫn cứ chán nản, nó cứ nó như bình thường. Nhưng mà mình thấy ngay khi cái đấy ô nó hiện lên, nó hiện lên thì nó đã là Phật, nó đã hiện lên nó đã là biết rồi mà ch
cứ hiện ra là mùa biết thì thì đâu có vấn đề gì với cả cái đống kinh nghiệm mà mình cho là xấu là tệ đấy đâu.
Mà chắc em tu sa anh chị nên là không cả có thời gian mà kiểu rèn luyện tâm ha nhiều ấy. Nó nên là rất là nhiều những cái tiêu cực nó hiện lên rất dễ rơi vào tiêu cực, rất dễ trầm cảm, rất dễ buồn. À không phải trầm cảm mà nó là dạng kiểu nó cứ buồn, nó cứ hồi hộp nó cứ dễ bị vào cơn ấy. Nhưng mà đúng rồi, mình chưa có cái kinh nghiệm xịn nhưng mà mình thấy là ngay cái cơn đấy nó đã là biết rồi thì tự nhiên cũng không nó cắt hẳn cái nhu cầu là phải tìm kinh nghiệm khác hay là cái kinh nghiệm này sai hay là này là chưa đủ hay này chưa đúng. Tự nhiên nó là như thế. Với hôm nay đấy thế ạ. Chỉ cần chỉ cần sự xác quyết đấy thôi mà sự xác quyết đấy đến từ là thiền pro. Thấy là bất kỳ cái gì xảy ra trong ca thiền đấy
đều đều chỉ có thể là một biết mà không không nghiệm không thể. Có cái gì khác
nó b nó bảo chứ còn kinh nghiệm không có đi.
Vâng. Thì thấy thế là như thế ạ. Thôi ạ.
Thì vào đời sống cũng thế thôi. Tức là không không có ranh giới giữa cái thiền pro với thiên đời sống ấy. Ừ. Nó nếu như mà khác nhau thì nó chỉ là khác cái tỏ chiếu ra thôi mà còn về bản chất thì tại sao lại lúc thiền pro lại khác mà lúc thiền đ sống lại khác được. Đ kệ
đúng rồi. Bản chất một biết. Thế lúc thiền pro mới có một biết. Còn lúc tiền đời sống thì tí nữ lại có đời sống và tôi và vật vật cảnh làm sao được. Thế đấy ạ.
Đ sỗ giảng thế đi đâu rồi?
Hết rồi. Phụ giả xong rồi. Phụ nhã xong mà thôi. Nghĩ
hiểu vấn đề rồi đúng không?
Với những người mà chưa được 100% nghĩa là vẫn còn chưa có lòng tin thực sự hoàn toàn rằng là mọi
không vấn đề. Đấy
kinh nghiệm đ không vấn đề.
Với những người đấy thì việc của mình đi thấy mọi Nhưng không đâ thật sự đi đã thiền chủ yếu là thiền. Tư thì hết cỡ rồi đúng không? Chỉ thế thôi.
Cứ tư cũng được. Tư cũng tốt nhưng mà tư nhưng mà đừng coi trọng tư quá mức nữa vì
đến ngày hôm nay là giảng hết hết cỡ rồi đấy. Tư thì làm rõ cái chụ giảng ra cũng được thường thôi.
Thiền thì thấy rằng là kinh nghiệm nào n thì kinh nghiệm.
Đúng rồi. Th Đ là biết th
là biết luôn ấy. Nó hoàn đại hoàn hảo luôn
đúng không? Có gì mà phải nhận ra phải nhận ra vấn đề của chính mình là mình vẫn tin bé ba bảo vị nhệm có vấn đề
tức là bảo chỗ này
đấy
chỗ này hôm qua hôm qua nếu mà nghe game hôm qua có đoạn chị tuệ anh chia sẻ này khá hay rất là chạm cái đoạn đó
cái đoạn mà bà ấy bảo là đế đoạn mà thiền tại s lúc lúc thiền pro thì rất là cảm hứng rất sướng, rất muốn thiên pro nhiều
nhưng mà xong rồi ra đời sống thì chị thấy chán thì thì chị Vũ Trang mới bắt được cái đoạn đấy. Chị Vũ Trang bảo là đấy cái đoạn đấy là đang tin là ừ cái cái kinh nghiệm đời thiền đời sống thì nó không không ok ấy. Còn cái kinh nghiệm thiền pro với cả cái việc mà phải sắp xếp để thiền pro thì nó là cái tôi hình giả ấy. Tức là bây giờ thấy cái đoạn nào mà mình nếu mà mọi người đã chín mấy phần thì tức là phần gần như xác quyết rồi nhưng mà sẽ còn vô thức rất là nhiều. Tôi hôm nay chị Trang cũng chia sẻ ấy nhỉ. Còn rất nhiều đoạn tin là Cái chỗ này thì không phải biết. Chỗ này là biết nhưng mà nó không đạt.
Chưa chuẩn.
Chưa chuẩn.
Đấy Minh Trang chia sẻ thêm đi.
Đấy
vấn đề ra đây. Thì nói chung là hiện giờ mình chỉ có tự tin thôi mà. Tự tin tất cả đều là đều là biết hết. Thì xem chỗ nào đang không tự tin. Lôi ra lôi ra xem check từng cái ờ check bàn kiến, check bàn kinh nghiệm. Thế thôi. Ý là đấy xong rồi thiền pro đủ thì tự nhiên nó thành một cái mặc định tự nhiên ý. Giả dụ như là ừ cả ngày hôm nay là là chị cũng kiểu cứ nó cứ cơn nhẹ nhẹ từ đầu đến cuối ngày luôn ý. Cơ bản là nó cứ cơn nhẹ nhẹ từ đầu đến cuối ngày và
cũng đi tư rồi đi các kiểu nhưng mà trong lòng mình thì nó thấy không vấn đề gì. Ý là những cái đấy nó vẫn là vẫn là một biết ý.
Ừ. Thế thôi tức là hoạt động vẫn bình thường đấy.
Ừ.
Ừ. Thì nó chỉ là Cái cái tự tin thôi mà. Chỉ thấy chỗ nào không tự tin thì đem ra xem. Ừ.
Thế thôi.
Thì sẽ có cái ví dụ như là ừ kinh nghiệm phải kiểu thên pro mới chuẩn chẳng hạn.
Kinh nghiệm kiểu đời sống thì có lúc mình cuốn quá vào câu chuyện nào đấy,
ham vui quá.
Ừ.
Ừ. Hay là cảm xúc mạnh quá. Tức là đấy nó sẽ có những cái lúc mà nghi ngờ nó giấy lên thì
đời quá.
Ờ thì lại xem ở đấy là cái gì thôi.
Khi mình ham vô quá mình phán cái đấy đúng không?
Đúng rồi. Phán cái đấy. đời quá ấy. Sao lại nó lại
bình thường lại sống bình thường như này ấy.
Đúng rồi, đúng rồi. Tại sao lại đi cố gắng làm hài lòng người khác như này chẳng hạn.
Ừ.
Thế nó sẽ nổi lên những cái phán xét là nên như này lại đời quá rồi. Không không phải là tu, không phải là sự thật.
Thì đấy nó là những cái vô thức nó sẽ trồi lên thì đời sống nó có cơ hội trồi lên hơn là thiền pro. Thiền pro cũng có chứ không phải không.
Ừ.
Vấn đề nó sẽ tự xuất hiện những cái trong vô thức của mình vì mình nghỉ ngơi nó vẫn sẽ trồi lên. Nhưng mà thiền đời sống thì nó rõ hơn nữa. Còn nó không ở trong môi trường an toàn như tiền pro nên là cái nghi ngờ đấy tức là b vừa rồi là nó sẽ kiểu rung lắc ấ nó cứ có nửa phút nửa phút là tin là không phải là thiền đ vậy
xem hôm 99,98% thế
vâng
vẫn nửa phút à tính ra nửa phút à
nửa phút.
Hôm qua là 99,9 là ra nửa phút
99,9 là nửa phút.
Vâng 99,98 thì chắc cũng mấy chục giâyung rung bị rung
rung lắc ấy.
Rung lắc ấy sẽ có à sẽ có thường là như này. Nếu mà đã chín mấy ấ thì thường là cái rung lắc đấy lại là cái đoạn mà cái lúc sống bình thường thì không sao hết nhá. Kiểu đang trôi chảy kinh nghiệm cả. ngày có khi là không chỉ có một 2k th pro thôi nhưng mà cả ngày sống bình thường ấy thì thì không sao nhưng mà tự nhiên nó sẽẫn xuất hiện vài cái suy nghĩ là ô ừ từ nãy xem phim chả để ý thiền thiếc gì hết ý là chả có trân trọng kinh nghiệm gì hết hay là chả thấy biết gì hết chính hôm đấy luôn chính hôm đấy luôn
thì chính 30 giây mà mình tin cái suy nghĩ đấy
tự mình bảo đấy là mình rung dinh ấy mình mình ừ mình thấy nhượng bộ mình thấy ôi thôi chết thật tí kiểu thế nó nó hiện lên như thế thôi nhưng mà saong mình thấy ôi thôi chết thật ấy hoặc là ờ ôi phải nhìn vào kinh nghiệm ngay thôi kiểu kiểu ý là như kiểu là mình đã đồng ý với nó rồi và bây giờ mình phải là đặt đi nhìn vào kinh nghiệm ấy thì khoảng 30 giây thì mấy chục giây một phút. Đấy là mình chính là cái đoạn đo ra đ
chính là đoạn mình không tự tin chính cái
chỉ có thể là một biết đấy. Thế đoạn đấy mình không tự tin là kinh nghiệm chỉ một biết không bao giờ có vấn đề gì
như của bọn con có tám mấy phần trăm thì tỏ là trong một ngày rất là nhiều
những đoạn mất tự tin như thế
phải rất là nhiều đấy là tự bảo là đấy là không phải là kinh nghiệm là một biết
suy luận bảo không mình tin
b nó bảo xong mình tin luôn vào cái cái suy luận cái cái suy nghĩ đấy đúng không chú
là có hai hai trường hợp như bạn hỏi đúng không? Là một trường hợp là bé ba là nói nhá, xong mình bị tin nó.
Và một trường hợp nữa là con thấy có thể mác là nó nói nhưng mà bỏ qua thì thì lúc đấy là bị như kiểu tin rồi nhưng mà nó
tin rồi mà kệ hả?
Ờ kiểu đấy đúng không?
Vẫn là tin
là là như kiểu
nó vẫn là tin
nó là tin.
Vâng
không có tin nó. sự giảng bài đấy là nếu nó bảo mày có vấn là mình kia mình có vấn đề thì phải thấy nó có vấn đề
nh thấy không
nhớ trước sau khi lên 75 thì mới đọc giảng cái đấy
thế nhưng con không triệt để cái đấy
không triệt để
không giảng vậy nhưng con không sống triệt để như vậy đúng không
nó bảo mình chắc chắn nó sai
con không chia đề được đấy
con cho phép nó nó được nói như vậy mà con không không hề có sự triệt để trong cái cái trong việc đấy.
Tức là đứa nào nó nói sai hẳn thì thôi nhưng đứa nào nó nói có lý thường là mình sẽ nhượng bộ.
Đúng rồi.
Ừ. Ví dụ như nó bảo là tiền pro thì mình được cao hơn sống theo
mình phải làm cái đời sống nó giống nó giống thiền pro lên chẳng hạn.
Nhìn trực tiếp và kinh nghiệm nhiều hơn lên.
À
kinh nghiệm rõ ràng lên.
Ví dụ như hồi hồi hồi sư phụ bảo là nếu kinh nghiệm không sai Thiền là cuộc sống bình thường và nếu như suy nghĩ trồi lên bảo là kinh nghiệm này sai thì nó mới là có vấn đề. Ờ thì mình chỉ nhìn lại vào kinh nghiệm thôi và mình vẫn tự tin là kinh nghiệm chỉ muốn biết. Nhưng mà hồi đấy là lúc đi về nghe có đấy rồi xong rồi còn ở ở Ba Vì còn thiền được mấy cái đoạn 100% rồi ấy. Sau lúc đi về thì anh thấy là à có cái nhận thức đấy nên là thường ấy nếu mà cái suy nghĩ nào mà bảo mày sai mày nãy giờ mày không để ý nãy giờ nãy giờ chết rồi nãy giờ tiêu cực quá không phải muốn biết thì mình bạn nhận diện nó rất là nhanh nhưng mà thường những cái như kiểu là Vớt không nước th cái
nó cứ có lý quá.
Ừ nó cứ có lý nó cứ
đấy
nó xảo quyệt vô cùng ấy.
Nó xảo quyền lắm này nó càng ngày xảo quyền hơn nâng cấp
nó mỗi tồn tôi mới tồn tại nó phải nói tôi ở đấy
nó sẽ ngày càng xảo quyệt nó sẽ ngày càng tìm ra những cái lý luận thú vị hấp dẫn.
Đúng rồi đấy ạ.
Mượn lời của các cái bậc thánh trong bậc thầy trong quá khứ
của sư phụ luôn đấy chứ.
Sư phụ lời sư phụ nó làm đủ cho.
Thế là tin
nãy giờ con là bị nó mượ. lời sư phụ đấy. Vâng. Đấy
không
không không dám bảo không bật e là mày sai hiểu không? Nhưng mà tại nó mượn lời thế mà cho nên là
ừ
là xem lại nhưng mà xem lại là đã nghe theo nó rồi.
Đúng rồi. Thế là trong hỏi đấy là con bị thừa chắc rồi.
Nhưng mà
mượn lời
thôi. Nhưng mà hôm trước xong em cũng khóc em kể với sư phụ một loạt mấy cái đống đấy như kiểu là oan ức ấy. Kiểu là như kiểu là như kiểu như kiểu là vấn đề chỉ là cái suy luận đấy. Nhưng mà sư phụ bảo không. Đấy là do quá tin và suy luận thì đấy là do thiếu tiền pro thôi.
Ừ. Ừ
chứ không có gì. Chỉ cần thiên pro là
thiên pro nó sẽ nói thế suốt nhưng mà con thấy kinh nghiệm con cuộc đời nó nói thế còn không thấy kinh nghiệm khác nhau đấy.
Ừ
thêm pro nó cũng nói câu đấy. Ừ mệt này chán này nhưng kinh nghiệm thì con thấy ngay chả có vấn đề gì.
Cuộc sống thì con không nhìn được kinh nghiệm nên là nói th đồng ý luôn. Đồng ý ngay tại trận luôn.
Ừ chán này mệt này có vấn đề rồi.
Nhiều khi nó không phải chỉ là pháp đâu. Đời ấy kiểu mình đang ngồi nhà chán này phải đi uống cà phê thôi.
Mình đồng ý cái chán nó có thật.
Ừ đấy
nó có một trạng thái
lúc đấy mà nhìn được Lúc ấy đang thiền pro thì không sao nhá.
Đang ngồi thiền pro chán quá thì nhìn ờ nhìn vào kinh nghiệm thấy ng biết thôi. Không biết
nhưng mà nhưng mà thường cuộc sống này nó không nhìn và một một biết
nên bác nhị tại sao bác lại chiến thắng vì thế vì bác nhìn rất nhiều
nên là những cái suy nghĩ dần dần nó yếu cứ mờ dần yếu dần yếu dần đôi bác ấy con con không nhìn ấ thì nó vẫn khỏe bác con
và trong cái khoảng đấy là con bị lừa
nó bảo chán quá phải đi cà phê rồi lúc đấy phải nhìn được kinh nghiệm mới đúng thì ở ng chán lắm rồi phải đi cà phê bị lừa đúng chán cà phê Chấp kinh nghiệm.
Còn nếu con nhìn kinh nghiệm ở thì chán thì cũng được, cà phê cũng được nhưng mà chán hay cà phê đều là một biết thôi thì ok. Mình không phủ nhận cái chán chán được cà phê không x bảo con ấy nói gì đấy liên quan đến gì đấy sợ sợ đốt thì sao đấy? Sợ đốt thì ok sợ đốt cũng được
bản chất với sợ đốt này là cái gì?
Nó vẫn là một biết thôi. Nên là rõ ràng nó vẫn là một biết thôi mà
sợ chỉ biết
chỉ tưởng tượng 13 nó bảo
thì lại không có vấn đề. Th hết vấn đề tự tin để cho cái kinh nghiệm B3 B3 B có vấn đề thấy. Sáng sửa chưa? Sáng sủa
quá sáng rồi. X cứu kịp chứ không là mai thiền xong rồi ra nói chuyện tiếp với đoạn đấy. Rồi các bạn hỏi không nghỉ đi nhá. Bọn đến đây làm rõ quá gì nữa
thêm một lần nữa làm rõ đúng không? Phạm ứng kinh không?
Phản ứng tự nhiên.
Đấy, tất cả công sư mẫu đấy. Sư mẫu không phản đối sư phụ c đáp ứng. Đấy,
đấy thì cái này thì nói thêm là trước đấy thì thực ra là đến chiều nay thì mới có cái chuyện là tư về cái chuyện đốt với cả không đốt ấy thì con cũng thực ra là cũng hôm trước ấy thì được một ca cũng được 30 phút với cả 100% á.
Thì trong hôm sau một khoảng tầm hai lần đây thì nó chỉ xuống được tám mấy phần trăm thôi. Thì như sụ mà nói xong thì có những cái đoạn có nghĩa là trong Trong cuộc sống rõ ràng là mình vẫn có những cái phần tin đấy nó không phải là một biết trong kinh nghiệm của mình nhìn vào nó không phải kinh nghiệm một biết ấy thì con mới đang con đang thấy là hơi a hơi như nào nhỉ? Ừ n không đang không biết giải thích như thế nào ấy ý là nếu mà nọ thì chắc khả năng cao là bị ít thiền pro nên bị nó vào trong cái thiền đời sống. nhiều nó bị lừa nhiều khi nó nói là mình tin ngay ở đoạn
vừa rồi nó nói thì mình đang nhìn thấy giật rồi
hoặc là kể cả không giang thấy thì mình cũng quay lại mình thấy phát
vâng
thì nó mất giá trị
đúng không
vâng
đấy là lúc mình đang thền pro hoặc là mình thấy giật thì nó nói thoải mái chán quá mệt quá mình không thấy giật thì cũng có thời gian nhìn lạ
ừ không có sự giận nhưng mà vẫn có thời gian để nhìn lạ
đế lúc đấy lúc đấy câu chán quá mệt quá không có sức mạnh nữa kéo đ Bản chất vào kinh nghiệm mày có vấn đề rồi. Ừ.
Ừ.
Đúng không? Khi thiền đủ số lần như vậy, con chả có đủ số trải nghiệm như vậy thì bắt đầu ngoài đời nó bảo con câu đấy thì bên trong con vẫn có sự tự tin.
Nói linh tinh thôi chứ không phải thực tế không phải thế đâu.
Hệ quả việc như lân thên pro nhiều lần thấy điều đấy. Thế còn không đủ số lần trên pro như thế thì dù kiến thức con bảo là kiến con bảo là không vấn đề đâu nhưng mà bên trong con không tự tin
đây là sự tự tin nó không phải chứ nó không phải là là kiến của mình
nó không lấy tự kiến
có cả kiến nhưng mà nó không chỉ là kiến
nó có kiến chứ kiến mà đã sai thì
sẽ đồng ý ngay
kiến đã sai rồi thì sẽ đồng ý với câu đấy của nó đúng không sai thừ kiến nhá thì khỏi nói nhé
nó bảo gì mới tin Đúng không? Sai thì kiến mà thì đẩn th đấy. Thế nhưng kể cả kiến đúng đ ngồi đây ý hết đ hết không sai không phản ố chữ nào cả thì con hoàn toàn thể vẫn không tự tin trong cuộc sống.
Đúng chưa?
Thế còn không đủ cái trải nghiệm cần thiện. Thế như là phải cả hai Phải cả kiến là thiệt đúng không? Phải cả kiến đã đủ trải nghiệm đấy. Thế mà một trong hai cái mình coi thường được không được. Được chưa?
Nên coi nhệm trong cái không được luôn. Thì thường con rơi vào cả hai Hai nó hỗ trợ nhau mà. Nếu mình thiền mình ít thì kiến nó không được mạnh. Kiến mình yếu thì thiền cũng không được hiệu quả. Thế thôi là gọi là cứ cả kiến cả thiên. Thấy chỉ có nếu mà đã định kiến thì kiến cho đúng hướng. Thế thôi
chứ kiến rất tốt, kiến rất quan trọng của con đấy. Đúng chưa?
X quên cái này thôi. X kinh nghiệm. biết Đ hỏi gì con? Thá không ạ?
Sá sửa thì hơn hôm qua không?
Hơ hơn rõ ràng
ở chỗ nào? Sá sơn chỗ nào? là con rõ ràng hơn là cái tầm quan trọng của cái giai đoạn mà hôm qua sư phụ nói là giác ngộ về lý ạ.
Tức là cái này là buộc phải trải qua, buộc phải hoàn thành ấy ạ.
Thì tại vì ừ tại vì hôm qua sau khi nghe xong ấy thì lúc sáng nay vẫn con vẫn hơi vì hôm qua sư phụ nói là cái phần mới sư phụ dạy ấ một ch Thái à?
Ừ.
Thì nếu mà tập được bao nhiêu thì tập. Thì mình vẫn cứ đang băn khoăn là thế thì không biết đã tập hay chưa ấy ạ. Mà cái này con thấy rõ ràng là cứ 100% trước đã. Ấ
phải chắc chắn giai đoạn này đã. Xong rồi thì thì cái phần kia tính sau rồi ạ.
Thì con thấy nó rõ rõ ràng ra như thế rồi.
Vâng.
Một tháng mà cho hai mấy thằng tháng này cơ mà.
Vâng.
Hai tuần nữa. Mà hai tần nữa với nhóm mình là nhiều đấy.
Với lại có một gá này thế này nữa tức là chiều nay khi nói chuyện với Khải thì tự nhiên có một phần là sao? Tự nhiên nghe cái phần giác ngộ về lý này nghe nó nó cứ cái cái kiểu hơi chấm biếm nhở. Kiểu kiểu lại nó nửa châm biếm đấy.
Không hiểu nó mới ră bộ nửa thôi.
Vâng. Nó mới châm biếm đấy. Hay châm biếm
thì nhưng tức là tức là mình hiểu đầy đủ hơn nhá. Tức là buộc con đường phải đi qua
nhưng mà nó là con đường buộc phải đi qua ấy ạ. Phải đi qua phải đi qua. Thấy
thì mình vẫn có một cái sự trân trọng nó đi qua đi qua theo theo cách của sư phụ nhanh của sư phụ thôi.
Vâng.
Trong quá khứ này ông có những quá này đâu. Ông đấy kể sự câu chuyện đấy. Ông thấy ăn chứng rông chó thêm 10 năm nữa đấy. Cho chắc đấy.
Chất chắc.
Vâng.
Nhưng mà sẽ rất là chậm tại mỗi vì vì nó phản ngược lại với cả kiến.
Ừ
không giác bộ về lý thì cái thiền không phản kiến
đúng chưa?
Không thể tính sao nó bỏ đỡ rồi. Chúng là ngon rồi. Con đã cho có tất cả mọi thứ rồi. Năm bộ rồi. Vế còn sống thôi.
Không sống được. Ông phải ra ông phải tiền 10 năm mới sống được.
Chỗ này xem
thế mà sống đúng là thế mới đúng. Sao 10 năm thiền đã cần phải đi qua đang cần đi qua. cứ thiền phản ngược lại với cả cả kiến thiền nó hiệu quả thế nào được.
Vâng chơi Mặt nhận thức là kinh nghiệm không vấn đề. Mặt thì bài bài trì tất cả kinh nghiệm mà cho là không đúng.
Được chưa?
Xử ký nghiệm
đúng không? Bệnh hành giả quá thì nữa. Cái bệnh bài trừ kinh nghiệm mình cho không đúng là bệnh hành giả đúng không?
Cho người giác ngộ nào mà lại bài trừ kinh nghiệm bệnh hành giả quá rõ rồi đấy. Và nếu không dạy con th kiểu này thì con sẽ bài trừ đến cuối đờ đúng không? Tại vì nó nó bài ba nó đúng quá mà. Mà đang buồn chán này chưa ổn đâu. Cố lên phải xử lý đi đúng không?
Vườn chán này tôi rồi
đấy. Nói những câu đấy đúng thấy đúng quá nó sống theo nó sụ răng dạy con cách tu là lấy kết quả con đường thì nó thì mới đúng thôi. Cái này cái cách dạy th bây giờ ấy nó đúng với cả những người nào từ con đường kết quả con đường. Đúng không? Con giá gộ trong một đời với cả con đường.
Còn nếu không thì con cứ thu theo kiểu tích tích đi. Tích tích nhiều tăng tăng tỳ kiếp vào cho nó.
Mỗi đời mình tiến bộ một chút về kinh nghiệm sau đời sau lại xóa hết. Bây giờ rất ngon đấy. Bây giờ số con rất ngon. Một số bạn 100% khá khá lâu rồi đấy. Một số bạn thì cũng đang tiến dần đấy. Thực ra là đang đi rất đúng đường rồi đấy. Đấy là một điều khá phi thường đấy. Thì bình thường máy ba nó bảo là con sẽ bị tin chứ đúng không? À kinh nhệm mày có vấn đề phát là con. Úi giời chết rồi. Có vấn đề thật. Thôi
ừ c quýt đi sửa
c quýt ngay
phát
làm một thằng tôi hành giả
đúng không
đúng
đây là một kỳ tích rồi đối xụ là đến đoạn này là kỳ tích rồi đấy
kỳ tích
đoạn mà kinh nghiệm không không ra gì mà vẫn tự tin nó kỳ tích quá
ch anh kỳ tích không
kỳ tích rất kỳ tích
ch anh thì không mới tu 1 năm thôi không thấy kỳ tích bạn nào tù lâu mới thấy kịt tích
không tưởng 1 năm càng kỳ tích Không ý là một năm thì nó chưa do vào bệnh hành giả chưa mạnh
à.
Còn những người tu lâu ấy thì cái cái bệnh hành giả rất là mạnh
thì mới là kỳ tích.
Đ thấy kỳ tích không? Tự thấy kỳ tích không?
Nhân thấy kỳ tích không?
Nhân vấn đề mà không có vấn đề
có dư làm
không? Những người trầm trọng mà không phải sửa không thấy nó kinh nghiệm vấn đề
đây. Ai thích phát biểu thế nào? Cho cho cho
thôi đi ngủ trước này anh em
mỡ phát biểu trước khi đi ngủ có gì đi. lại vàng vừa sư mu
ch à có chứ vũ trang hôm qua nó phát nhờ cái này vũ trang giải quyết được vấn đề con
sống bình thường được con được không
nghe
không biết là một con nổi luôn h
con thấy thế kỳ tích là ý là ý là ý là giác ngộ nó phải sống kiểu như này thì nó mới đúng ấ cái đoạn trước thì nó nó không phải như này Nó phải sửa kinh nghiệm ấy chụ không?
Nó không phải kinh nghiệm đời hường ấy. Thì con thấy thay đổi nhất là ô mình chấp nhận được là cái đời sống bình thường này là giác ngộ. Đời sống bình thường
chú đạn trước mình không chấp nhận được thì cái đấy là con thấy ôn nhưng mà cảm cảm hứng hơn là vì thế này nó giác ngộ chứ còn đâu mình cứ phải ngồi căng để sửa ấy nó quá khổ đi. Cái trò đấy là trò chắc khổ nhất hành giả ấy. Khổ nhất luôn. Sửa từ đoạn trước thì sửa cả kinh nghiệm, sửa cả ý thức. Có một giai đoạn tập theo sư phụ là sửa cả kinh nghiệm ấy dụ không? Là tập
phải ra trạng thái vô ngã ra cả không một vật luôn. Con nhớ lần
nhưng mà có giai đoạn ngồi thiền mấy tiếng ấy phải cảm nhận thì rất nhiều cái đoạn mà trải qua thì nó nó là một hành giả đi sửa kinh nghiệm kinh dị luôn. Kiểu như đầy lần như phát điên. điên
con nhớ mất con ngồi cùng Hồng Ngập ở cái hồ hồ thủ lệ ấy.
Ừ.
Rõ ràng hôm trước ngồi với sư phụ thì nó nó rất là luột. Xong hôm ngồi cái trước cái bờ hồ mà đầu óc nó như điên loạn. Ý là là hôm đấy là hôm rất là kinh dị.
Ngồi yên ở trên bên bên cái bờ hồ nước thôi mà sao sao nó kinh dị thế này. Nhưng mà đi trên đường tự nhiên thấy là là hóa ra cái mình bị tin vào những cái suy nghĩ trên khi mà ngồi thiền nó quá mạnh. Nhưng mà nói chung là rất nhiều cái trải nghiệm của việc hành giả đi sửa kinh nghiệm mà không được ấy với con là ngày xưa còn có cái bệnh kiểm soát kinh nghiệm nữa. Uiờ
thì đấy là một trò rất là khổ sở.
Khúc kiểm soát.
Thế mà dần dần cái nhận thức bây giờ học thì thấy là thì cảm nhận được là kinh nghiệm tệ thì cứ tệ thế thôi chứ mà mình biết chắc là nó là cái gì thôi.
Thì thôi cho nó tệ ấ cũng không cần phải không cần phải sửa cái tệ đấy.
Với lại mình thấy là đời sống bình thường này là A là là giác ngộ rồi.
Ừ
thì cái đấy làm cho mình không phải đi chỗ khác nữa, không phải tìm một cái gì ở chỗ khác nữa. Bớt với rất nhiều.
Bây giờ con cảm thấy là không biết đằng trước nó là cái gì. Ngày xưa sư phụ nói nhá thì mình còn đoán về tương lai đằng trước nó là cái gì ấy. Sư phụ nói rất nhiều mà.
Nhưng bây giờ về góc độ trải nghiệm không biết là không biếtằ trước nó sẽ là cái gì nên Cứ sụ bảo gì thì cứ thử thôi chứ thử không được thì bỏ qua luôn đấy chứ còn cũng không biết thế nào
gì là gì thì lớp kỳ diệu
đúng chưaạ
giờ đã sẵn thì
quá kỳ rượu đến đây là có thịt rượu con đến ngày hôm nay là có kỳ rượu
ngày xưa 700 nhìn rất là xa xôi nhá con là 3 năm
bây giờ này
hồi hồi đếm đếm nữa hồi nhân
à đấy tính cái độ tự tin tự hẹp Phóng tính khoảng 3 năm lên thôi. Đo thôi đo ngủ đi đúng rồi.
Đo sóng đấy.
Xong 3 năm rồi sẽ lên.
Nhưng mà hồi đấy cũng thấy ấm ha. Có cửa năm là ấm rồi.
Hôm đấy lo là tính mấy anh chị thì khoảng cuối năm
đ tin tự giải phóng đoạn đấy em không phải bắt kiểu đích ấ tính 5 tháng
à. Ngày đầu tiên tháng này chị 3 ph mấy đúng không? Là 5 6 tháng là có mấy anh chị là tích l 3,4 em 1,2 à. Chị bí này vài người là sẽ cuối năm. Nó tăng có chíu
0,04 không phải.
Còn bình dân thì 3 năm
bình dân là 3 năm như thế ấm năm ấm rồi.
Ai về
Thái Nam là hồi đầu tiên là 1,15
con 0,1 bé New B 50 ba đo đi ba thá.
Ừ đi quảng ca đi không qua chưa đo đâu. Con chư đ
qu
Đức anh ạ.
Chiều nay hình như học sợ nhỉ.
Đức anh
Đức anh Đạt nó đạt
nó đạt vui vẻ thôi.
Chiều nay chiều đây chiều nay
chiều đây có học gì đâu học cái gì
bây giờ ngày mới rồi cô
à
trời ơi ngày mới
anh bao nhiêu tiền đúng
con nữa
con 63
60
cao đâu ai
Đức Oanh
số của em Đức An
thấp nhất hôm qua
Đức Oanh
số em thấp nhất hôm qua B 60 à
60 ạ
60
60
đi hơi hơi lố
lố gì
lố gì mới lố một chút thôi đ
tí lm
lố tí
lố đấy ừ lố may gặp sư phụ gọi sang
mày ông sự ngĩ nhân đấy s gọi sang nhưng mà nhân phản đối s không dám gọi nữa bảo nhân có cho gọi không nhân đồng ý mới dám gọi xấu trông đáp ứng kinh phết đấy đáp ứng bóc qua tiếp đi ăn
đọc đi sao đọc
Minh Hải ạ Minh Hải ạ
hai mảnh
Minh
ui giời ơi đây Minh Hải là yếu nhất này 56 này
nhất h nhó rồi đấy nhất rồi đúng không
tầm bao nhiêu nhỉ
63
tầm 63
đấy tằng 63
ờ đến anh Hải Nam Chỉ số này
ơ anh Vũ Thái xin đ chưa rồi đúng không anh đo số này bằng anh Vũ Thái rồi đúng không?
65 rồi
h l chắc 68 hoặc 67 cho số nào lại số đấy
t anh bao nhiêu
tiện anh qua 66 à 66
là 68
đấy ngồi trên rồi
nó là bằng chị Quế
Nam là bằng bất á bất cứ đâu
bằng chị Quế Quế chị Quế
chị Quế rồi ngon
tuyệt vời
giải th
tự tin tự giải phóng
tự tin vào tự giải phóng
là cái kinh nghiệm ấ kinh nghiệm của con nó đã giải phóng sẵn rồi không phải làm gì nữa. Các con là thường phải làm cái gì đó kể cả phải nhận ra cũng là một lại phải làm.
Như vậy cái độ tự tin giải phóng nó không cao bởi vì mình vẫn tin là cái kinh nghiệm này phải làm gì đó mới đúng mới ổn.
Ừ
còn tự tin là giải phóng nĩa là nếu còn 100% là chắc chắn là nó giải phóng rồi. Ngĩa là nó hiện ra, nó xuất hiện là nó giải phóng rồi giải phóng
chứ không phải là mình phải làm một cái gì đó để nó mới giải phóng. Mình phải nhận ra nó là biết chẳng hạn nó mới giải phóng.
Nó là biết sẵn giải phóng nó là biết rồi đúng không?
Vâng.
Nên đương nhiên là sóng rồi đúng không?
Vâng.
Hiện biết được
đúng chưa?
Dạ đương nhiên.
Nhưng vì dự nhiều nhiều lẫn bên trong con mà con
con vẫn chưa tin rằng nó tự giải pho. Vì thế con vẫn có một cảm giác mình phải làm gì đó cho cuộc sống này.
Ừ. Sao sao cho chì đúng không? Con cả tu gì đó
con vẫn bị á nhận ra này nhớ này hay là phải kể cả
lúc nãy anh nói đấy để ý
nhìn vào kinh nghiệm để ý này
để ý với cả vì nh lúc thấy là kinh nghiệm lúc nào chỉ đang nhìn vào kinh nghiệm chứ có lúc nào không đâu nhưng mà
nhưng mà cái
ba nó cứ bảo thế là lại tin
lại lại tin vì nó nói lại hợp lý quá
à anh phải để ý cái
nhưng mà khi những cái đấy lại chỉ có trong a trong tiền vừa đồ mới phát hiện được được tại vì ví dụ lúc đời đang đang bảo làm gì đấy ví dụ xong rồi nó bảo là thế thì quên rồi phải để ý lại phải nhớ lại thì mới được thế là làm theo ngay ấy hôm mà chỉ nhớ Vũ cha cũng bảo là kể cả cái câu đấy cũng phải xem lại chứ tại sao nó lại bảo thế
ừ
nó nói thế là thành ra nó bảo là cái cái quên là đang là sai là phải nhớ mới đúng thế
nhân bao nhiêu số và nhân bao nhiêu
80 80 80 lé hơn
80 là vẫn vẫn vẫn có 20% đúng không? Vẫn còn 2% cho rằng nó không tự giải phóng
đây tương đương mọi kinh nghiệm là giác ngộ đấy thế con không đi qua đoạn này thì làm sao con đến đoạn tự tin giải phóng được
đúng rồi
đúng chưa
bây giờ mà ngồi đo sở thí nghiệm thì khi nào tự tin giải phóng Đúng không?
Nếu bây giờ kinh nghiệm thì khi nào tự tin giải phóng không bao giờ thành
chưa? Không thể tu kiểu là còn muốn cho tôi
mặc định mất
đã mặc định là tôi rồi.
Thôi kinh lắm rồi. Ngày xưa còn phẩy mấy đúng không? Bắt đầu ấ nhỉ
anh em. Ngày xưa ấy
cắt 0,1 này. À Thấp nhất nh
ừ mấy cái đây bao lâu thôi đúng không?
6 tháng.
6 tháng
đấy.
Có 6 tháng con nhớ con xin sụ đo cái chỉ số phải 730 mới đo được
nhá 6
khởi đấy nghe thấy thấy ở đâu ấ
nghe không tưởng
lốp thông điềm ấy cũng thế sụ đo là phải
hôm đấy em là là 1,2 1,15 đúng không?
Sao hỏi sư phụ một cái chỉ số là trước xin công nghệ ấy là chỉ số đến 730 mới đo được nghe được
dè đúng không? Nhằng cái Sáng phải
đâ ngon quá rồi.
Thoải mái rồi đây.
Thôi nghỉ đi các bác quá xịn rồi.
Nghỉ thôi
án mừng
giác ngộ rồi.
Đợi khi nào mà 100% cả nhóm 100% hết ăn mừng nhá.
Vâng ạ.
Ăn mừ ăn mừ.
Vậy bọn con cứ tập trung vào cái 100%
đúng rồi giờ phải đảm bảo từ giờ đúng 21 đúng không? Cứ cho 21 đi đi.
Vâng
vâng
chăm em hết đã.
100% hết sức vụ chúc bọn con gì không ạ?
Gì không ạ?
Ăn gì đây? Uống gì
ăn gì để em có bánh này
ăn gì
chia nhau cái bánh nhá.
À Ăn cái ăn cái này từ nay đi thiền đời sống toàn 100%.
Ai cái đây thiền đời sống
từ nay ch đi thiền đống toàn
từ nay trở đi toàn 100%.
Cái gì có cái gì ngọt ngọt chị
cái này socola ít ngọt nhất
nhiều hôm đúng là giờ này là ở nhà đi.
Chắc nghe bài đêm này luôn.
Bài hôm nay nghe nó rõ bài hôm qua đi về nguyên đi về
phải đáp ứng đi đây. Cái này từ nay th Đời sống sẽ vào là 100% đời sống.
Thế là đang ngồi xong rồi thấy anh Thái có điện thoại cái bảo anh đi đâu đấy anh Trang tại vì cũng biết là tối nay có xem phim nhưng mà
biết không có chị Bích nhờ cho anh
trên mạng có được ăn không ạ?
Được sống
từ nay trở đi thuyền sống toàn 100% cứ đo độ tin tử y phóng như tụ kia
còn lại có chứ
không tuổi à M là chủ nhật á chưa cần
chên quá 75% bắt đầu tiên chưa 75% cái
giờ mới đo chắc cũng 512 ba là cùng
mình hải đây năm mấy hải có năm bao nhiêu năm mấy
hải giờ có 56% chuyển đấy cái bánh xong luôn tập trung được đúng cái điểm toàn là 100% ấy thì tức là phải Tin không đối chuyện là mọi kinh nghiệm kinh nghiệm trước hiện ra là một biết hiện ra là giác ngộ luôn ra là giác ngộ luôn mà không dậy
chưa kịp hiện ra đã giộ rồi nghe kện ra mới làm nào
nghe này là rõ lắm rồi đấy bài hôm nay
vâng
đúng không
vâng
kể cả ai còn hơi nghi ngờ là thấy cũng rõ hẳn nó rồi đấy
sung sướng luôn
chưa
tí
may anh ngày hôm nay là về đi ngược đường
ngược chiều luôn Đúng không?
Vâng.
Chiều tôi đếm có mấy đứa năm đứa Minh Hải Đức Anh Tuệ Vân Chí Dũng như ai nữa chị
chưa được 100
chưa được 100 mã hội sợ nh
đem cái về cho Vân ăn đi đ sống nhanh ch
ít
đây có cái bánh này này chưa ăn này cầm thẳng ăn
thử đi các bác
tuyệt vời. Mực vào đúng chỗ bé đi bé
mà thấy con đường đi đâu đấy nhưng mà chốc nó còn còn lệch ác nữa đầu mới lệch nữa
cứ l đi đâu
ừ
sau khi hăng hái tầm một thời gian sau hôm sau thầy nói ơ lạch hết rồi
bắt đầu lại
ai bị mình hai ngược trên
chút xíu mẹ ngược trên ăn xong chị lên 200% vậy khó tuổi
không cho kịp
hóa ra là mưu âm mưu rồi vậy
sư phụ nói Anh chen nhiều chư bọc đây anh ạ. Đấy anh bọc thích ngược chen hiểu à nhưng mà thích thích dầu có đi ngược chén bập
anh biết rồi anh không ơi
anh phải khác người che đời thôi sự đừng ngược chen tành
ok nhá Minh Hải chỉ ngược chen đời được rồi tu hành cứ ngược chen này chết
ok rồi từ nay trở đi hả chỉ được chen đời thôi nhá ming face ra chưa
mình sao phải ngược lên đời nhỉ vẫn vui để lại cái iconic
vẫn đặc biệt
còn một chút đặc biệt
một chút
vẫn tự đi vẫn thế
cái thú ấy ông
tự tin 2:00 sáng mà làm giống như 3:00 chiều
ông cũng là cái thú thú
đấy bắt đầu nào up lên cho group đi nhá
hôm nay xong mới yên tâm không
nghe hải nam kể được m thấy đúng là mỗi người mẫu khác mà
thế à
ờ chị chị nói đi chị
em em hồi đó em học là em vật vả để ra kinh nghiệm vô ngã
còn chị thấy là Nếu mà đúng kiến cái vật vã nó càng chính bảo vô ngã cho nên không cần nhì vô ngã là hết vô ngã luôn ấy.
Kiến cao một bậc ấy. Kiền cao hơn một bậc.
Thì hôm trước em nói chị là cùng kinh nghiệm hay là cùng nghe lời xả chị thì chốt kết luận chị chốt chị đi thẳng em chốt đúng ngược lại luôn đấy. Nó vẫn đúng.
Em không muốn chốt ngược lại đâu. Chốt được giống chị. Em phải chắc phải 10 lần chốt như thế
nó cứ chốt ngược lại
một lần chị chốt.
Thôi đi về đi.
Xin bài vợ. Chư anh xin tên kênh con xin tên bài ghi âm hôm nay ạ.
Tên bài ghi âm là thích người đi nhỉ? Trên đời sống 100% gì
làm thế nào đúng không? Nào tiền đời sống 100% kí thền đời sống 100%. Ok.