Bí kíp thiền đời sống
Bản gõ chi tiếtTranscript
Tử nó nóng là 10 phút thì mở ra được thì là an toàn nó tấp nhận 10 15 đấy. Nói chung là nó rất là nhanh
nhưng mà người ta mở được đến 80 90% ổ khóa ở cái Hà Nội này. Chỉ trừ anh bảo là
thì đấy 10 phút là
chỉ trừ những loại khóa anh bảo là chỉ trừ những cái loại khóa mà họ nhập khẩu từ nước ngoài châu Âu ấy thì kiểu Đức Phá nói chung là nó rất là phức tạp thì người ta sẽ không có gọi qua mất khóa hay gì gọi qua họ qua họ cũng chịu họ không không làm được họ không Có một số ngày 21 tháng 12 là 5,6.
Được rồi, được rồi. 12 rồi.
Dạ.
À nhưng nhà con còn một loại khóa là không không khóa tra đấy.
Ra cái cửa nhà con á
ai mà muốn mở ấ sẽ giọc giật phát là mở ra luôn không cần phải phá phá luôn ấy. Nên a kiểu giống kiểu gì nhỉ? Ờ một loại các loại phòng ngủ với nhau ấy. Yêu kiểu giống trong một nhà thì nó có những cái tầng ấy Thì đấy là nhà em với chị lên một lần rồi mà đúng không? Đấy cái cửa đây. Đấy cái cửa đấy
bả bật cái cái cửa chính chính là quan trọng
thì cái cửa chính ở dưới tầm đấy ạ.
Mật không không cho
của nhà anh. Đấy thế là con phải bảo anh ấy đổi mã khóa vì chị biết gì không? Mã khóa nhà ông ý hôm bạn em nó nhờ nó hỏi thì em không không lấy con tay cho nó v em bỏ mã. Ông biết biết mã nhà ông để là bao nhiêu? 1 2 3 4 5 6 thăng.
Mẹ em không bị xe máy mà phải thằng nào nó ăn trộm ăn cướp nó bấm giò 1 2 3 4 5 6 thì nó cũng mở được. Cái cửa đấy. Vậy cái cửa khám vân tay nhà em lúc trước khi vào nhà ấy ở tầng một ấy. 1 2 3 4 5 6
tiền nhiều này. Lợi hại trên này các bác này.
Học học học hỏi học hỏi
nhự nhá. Ui giời giời ơi. Ai biết chư nhảy thả nà chảy nhảy
chư nhảy thì thì chưa biết à. Cứ đo đã nhá.
Cứ tăng rồi đứ vào tăng
chị em ăn bánh không
bên đầu bác không nhảy nhẫn. Giúp lên 850 n bác nhảy một phát lên chính bác tiền ngày bác bất động luôn
bác nhảy cái mộtt. Con bể phát con nhảy lên 950 luôn thể
không? Chưa thôi chưa nghe hết pháp chưa nghe hết à?
Vâng chưa bác vững quá
mấy môn mà bác vững bọ con
con thấy mất kì mà bác còn ngã lộn ngược ra mà bác còn thấy là không
tại cái sác quyết không 7 phẩy
bắt thêm một thứ là 381 đấy
ấy thì em bảo heo nhảy phát lên 950 luôn bất động luôn8
vẫn đị đấy chưa nhảy k không cao không
chưa nhảy Các con sắc cao cao rơi xuống đấy chứ không phải là rơ xuống b phát đấy đâu.
À thế đo là một cái c bao nhiêu phần trăm thô không đừ đâu thế đ
thôi chẳng muốn đo nữa đâu em biết thế gối là không nữa định bảo gì thiền đời sống nhỉ
ừ th sống định hỏi các con là định thiền hoặc là sẽ thiền thiền đời sống thế nào hoặc đang thiền đời sống thế nào
ừ con thấy lại hỏi một trong ba cái đấy
đang định thì đang đã đang đã đang thế nào hoặc là định thế nào hoặc sẽ thế nào tí
vâng Thế tiền rồi thì kể nếu mà còn định thế này thì lúc n chư đo mà kể nó nghe thế nào nghe con điện à
thiền pro sao
thế là từ từ thiền pro thì con thấy là bây giờ nó không tự nhiên nó rất là như đời ấy ý là nó rất bình thường rồi ấy
thì mô ra định thế nào là con đã thế nào để luôn được
thì nó chỉ khác là có cái quan trọng là có cái ý thức thỏa hiệp hay không ấy ý có ý thức không thỏa hiệp hay không ý thức không thỏa hiệp thì căn bản nó cũng không phải đổi cái gì mà nó chỉ là nhớ về nhớ về cái sự thật đấy và gọi là ở gọi là ở yên đúng đó là nhớ về và ăn trụ trong cái sự thật đấy thì con thấy là nó chỉ là ý thức thôi giống như cái hồi mà thiền à chơi tại ấy thì thì mình có ý thức thế thôi tức là nó về mặt thái độ là có ý thức và trân trọng ấy kiểu thế thì bây giờ vẫn thế thôi
nó vẫn là có ý thức nhớ về là không thở hiệp đấy theo con là nhớ về là không thở hiệp rồi vì thôi không thể hiệp bây giờ nó không phải biến đổi một cái gì đấy nữa ở rộng tập mắt hay cái gì nữa hay là làm bất kỳ cái gì cả mà chỉ là tức là để sống như con khi mà con thiền pro ấy thì con thấy là như thế mới đúng ấy nên là không không cần thay đổi bất kỳ cái gì mà chỉ là sự nhắc nhớ và nhận ra khi mình nhìn vào kinh nghiệm thế thôi.
Nhận ra cái gì? Ok nhớ đúng rồi. Nhìn nhận rồi nhìn rồi. Thấy cái gì?
Đang là chẳng là gì cả. Đ
nhớ cái gì? Nhắc nhớ cái gì?
Nhất nhớ đang làm mà chẳng là gì cả.
Ừ. Sao không thấy được
ra con thấy cái đấy là nó phá cả hai đầu một lúc thôi mà không cần phải thêm tư thêm
nhắc nhớ là mình nhớ vị thế của mình đang làm chẳng là gì cả nhá hoặc cái này cũng đang làm mà chẳng nói là gì chẳng cái quái gì cả luôn
rất chấp thực tế luôn
xong rồi sao
xong rồi
nhớ xong rồi sao
xong rồi nó sẽ nó vẫn mọi thứ nó vẫn sẽ diễn ra như thế nhưng mà con thấy là chỉ là nó không không còn bị trong cái mặc định nhầm Kiểu như ba góc nhìn ấy mà nó sẽ là nó không phải là con không biết mô tả cái này làm sao. Nó chỉ là một cái sự tự nhiên,
một cái sự nhìn vào kinh nghiệm ấy.
Ừ. Được rồi. Minh Trang thử n
con thì con thấy quan trọng nhất với con là thiết lặp lại mình là ai? Ừ thì mình đây đ đang biết đây thì mình chỉ có thể là một thứ thôi. Cái đang biết thôi. Thì lúc đấy là cái chính cái kinh nghiệm thì nó khẳng định cái điều đấy mình đang biết và mình cũng thú biết thôi. Thế thì xong rồi sau đấy thì thì cái này nó tự thành biểu diễn của mình đấy. Thì thì con đối với con thì cái đấy đang là cái gọi là trụ cột nhất. Những cái lúc mà nhầm lẫn nhất thì vẫn là quay về đấy. Còn à còn có những lúc thì là đang bị cuốn vào một cái chuyện gì đấy thì nhớ ra là không hề có cái đấy. Cũng có những lúc như thế đang kiểu như là Thôi cả hai đều ok đ nhá. Cả hai đều đúng.
Vâng. Vâng. Còn cái mà đang làm mà chẳng làm gì cả thì cũng thỉnh thoảng nhắc. Nhưng mà hai cái kia con cảm giác đang chính hơn. Đúng đốt.
Vâng. Con thì cứ quay về cảm nhận cái đang chỉ đang là ấy là giống cái tên của chị Quế chị chỉ đang là ấy là con thấy là nó rất là mạnh. Thứ nhất là mình lôi thẳng mình về cái kinh nghiệm đang là này này.
Và chính cái này nó kh nó nó nó sạch cả cái thu tế kia nữa. Tức là đang là mà chẳng là gì cả thì sẽ sạch những cái đang là gì? Là cái gì? Ví dụ là tôi là vật là người là gì ạ? Thì đấy Đấy không thế hỏi check th nào
nào nói tiếp đi chưa có chị chị bất cả phân x đ thử vụ loa chị bảo là
à có có một cái này sư phụ ạ có một cái này ví dụ như là sư phụ hỏi con dấu hiệu đúng không hay là cái gì lúc nãy sư phụ hỏi là là nhớ thì sao đúng không?
Ừ
thì khi mà mình đã nhớ nhớ không phải là nhớ kiểu bằng suy nghĩ ấy mà nhớ là nhìn vào kinh nghiệm mà thấy là như thế ấy
thì con thấy là nó rất đúng cái dấu hiệu là nó không nó không phải là có cái đấy thì mới là đang đang như thế nhưng mà nó sẽ thường là như thế khi mà con đang trải đang thực sự trải nghiệm ĩa là đang đang làm mà chẳng là gì cả ấy thì thì nó sẽ không nắm mắt đâu nên là thấy mọi thứ nó thực sự là nó hôm hôm trước giố sư phụ nói là hiện ra mà không để lại bất kỳ dấu vết nào ấy.
Ừ.
Sẽ cái thức tại nó diễn tiến liên tục
còn
Vâng
đúng
đúng không?
Dấu hiệu Thì dấu hiệu đứa là không nắm bắt thì mới là đúng.
Vâng. Không nắm bắt.
Ừ.
Còn nắm bắt thì đó thì là phải đấy. Đấy là dấu hiệu hiểu nhất, dễ hiểu nhất.
Vâng.
Con bằng lối nào cũng được nhưng mà con phải ra chỗ mà không nắm bắt gì.
Không nắm bắt.
Còn nếu con nắm bắt tôi là cái gì đấy là lại nắm bắt.
Vâng.
Đấy hay là cái chạng cái trạng thái này là trạng thái đang là chẳng phải gì cả. Thế đế lại nó là bắt đấy.
Ừ. Định nghĩa một trạng thái
con định nghĩa đây. Trạng thái thì còn nắm bắt
đúng rồi. Nhưng mà ý là con chỉ dùng cái đấy nhưng
còn dùng nó thì ok
câu nhắc thôi xong rồi. Nhưng mà con thường ấy là cái thời mấy hôm đầu để con thêm Con cũng dùng như thế nhá thì con sẽ hỏi thêm đang là mà chẳng là gì cả là cái gì.
Ừ
xong con im thôi.
Và như thế cả buổi như thế tưởng là có một cái gọi là đang làm chả là gì cả.
Đúng rồi.
Hoặc là như bên trang là tưởng là cái mình
chiếu thế giới mà.
Ừ.
Thế thì phải mình phải bỏ cái nắm bắt cuối cùng đi
phải kiểu gì mình cũng trụ lại nắm bắt câu nhắc nó sẽ trụ lại nắm bắt.
Ừ
nó sẽ giải nó sẽ thả rất nhiều chỗ
nhưng sẽ nắm đúng câu nhắc đấy.
Cái câu nhắc
thì phải thả câu nhắc. Ví dụ mình là cái gì thì mình chứa thế giới này nhá. Mình vẫn tin là mình là cái gì đó. Ừ.
Thế là mọi người mắt rồi chứ dân mình có là cái gì đâu.
Thật ra là sẽ còn giữ một cái mình
ấ mình là cái cái lõi thì là vẫn vẫn nắm mắt cái lõi
không biểu hiện
trong khi nó có gì thực ra có cái lõi này nó mắt đâu.
Cái lõi thì không thể nắm bắt được.
Còn cái lõi mình nắm bắt là một khái niệm.
Vâng.
Cái lõi thật thì không nắm bắt được.
Còn lõi mình đã nắm bắt rồi mình bảo mình cái lõi thì chắc chắn là một khải niệm vài tháng đ hay cái đang làm mà chả là gì cả cũng thế.
Vâng.
Con bảo con đấy xong thì con vẫn nắm mắt ở chỗ con con không mắt chỗ khác nữa
như con vẫn cho rằng có một cái trạng thái của nó đang làm chẳng là gì cả. thì con cũng phải thả cái ra nó phải về không nắm bắt chọn vậy
thì đấy chính là thiền
còn nắm bắt thì cái thiền đấy con vẫn bị ô nhiễm
đấy lưu ý đấy đừng đừng là cuối cùng phải là thả cái mình đang nắm bắt cuối cùng ra
thả cái
mặc dù mình tin được cái đúng này nhưng mà chắc chắn là nắm bắt là sai rồi
vâng
sao có cai thật thì không nắm bắt được
vâng
cái nắm bắt thì chỉ thể là cái không thật
vâng
đúng không cái nắm bắt được thế là cái không thật
ừ
con thật thì không thể nắm bắt được sao mà lại nắm bắt được cái gì Thô tế
đúng không?
Vâng.
Thả cái nắm mắt cuối cùng ra.
Ừ
thì lúc đấy con mới có cái cái gọi cái thiền đúng thiền xị không nói bắt gì cả. Bao gồm cả cái tế nhất những cái mà con cho là đúng nhất.
Vâng.
Đấy bảo là mình là đã biết tả mọi thứ mình nằm bắn vào mình nữa rồi. Lắm mé bằng mình luôn ấy.
Dạ.
Đúng không? Thế là một cái vị trí thế vị thế rồi.
Thì không phải nói là là không vũ trụ không không thể nói là không điểm quý chiếu.
Ừ.
Đấy là mọi điểm quý chiếu chắc rồi.
Ừ.
Xong bảo đây là cái đang làm chẳng là thế hết nó điểm quy chiếu rồi.
Ừ. Thì phải xem cái phần Kinh tế đấy
không thì chắc chắn là khó luôn. Con thả nút ra.
Vâng ạ. Vâng.
Vì một lời nhắc nó chỉ nó sẽ giải quyết rất nhiều thứ nhưng nó sẽ dừng đúng lời nhắc này luôn.
Ừ. Bọn chú chửi nó
ứ thả nó cái trạng thái thực sự là trạng thái rất đơn giản là không nắm bắt con kiểm tra bằng không nắm bắt.
Mọi thứ hiện ra con có bảo nó là cái gì không? Đúng không?
Vâng.
Đấy
con cần phải bảo thêm
đấy là nắm bắt rồi đúng không?
Con có chống lại nó không cũng là nắm bắt đấy. Chống lại cái gì đó hiện ra nắm bắt. Ví dụ con không bảo tôi không nắm bắt suy nghĩ nhưng mà con chống lại sự nắm bắt.
Thế là lại nắm bắt đấy. Con chống lại sự nắm bắt nghĩa là con đã đối dượng khó trong cái vật là vật nắm bắt để trừ từ chối nó.
Vâng.
Đấy nên là nên là cái chính là mình sẽ mình phải làm quen một trạng thái là không nắm bắt.
Ừ
trải nghiệm m không nắm bắt và không có sự chống lại nắm bắt và tất cả cái đấy đến từ hiểu đúng
chứ mình phải ngồi canh lắm. Bắt xong canh chống lại không làm thế được
mà mình hiểu đúng tự cứ hiểu đúng càng đúng càng tự động không nắm bắt nữa
không có gì cả tự không nắm mắt đâu đúng không
vâng vâng
đấy không có gì cả thì không nắm bắt nhưng mà con tin rằng có một trạng thái đang là không là gì cả thì lại hay nắm bắt
phải hiểu đúng làm gì có trạng hay đấy không nắm bắt đấy hoặc là tin là tôi đang biết mọi thứ tôi là cái là không vô tướng biết mọi thứ thì nắm bắt
thì lại phải hiểu rằng là không có cái gì trên đời th không có tướng bắt biết mọi thứ
đúng không đấy là cái khái niệm để nói về thứ không thể khái niệm được
vâng
đấy là cái hiểu cả đúng ấy thì cứ tự nắm bắt tự thả đ
hiểu có chỗ điểm nhầm tinh tế thì nó bắt sẽ làm đúng cái điểm nhầm đấy.
Vâng
thế là càng ngày phải làm cải làm sâu sắc cái hiểu mình đấy đấy sâu sắc dần tinh tế dần sắc dần và nhờ cái hiểu đấy thì nắm mắt nó sẽ hả xuống nó tự động rơi xuống đấy thì t là thiền đời sống thiền đời sống hoặc thiền thiền proc đ
vâng câu nhắc nào cũng được nhưng mà phải Mình phải không nắm bắt đầu chính câu nhắc thì mới đủ.
Vâng.
Thua thiền sẽ dễ thôi. Vì không nắm bắt thì dễ.
Nó khó lắm khó mới là dễ.
Vâng.
Còn ngồi để để duy trì một trạng thái thì mới là khó.
Vâng.
Duy trì một cái trạng thái thì chắc chắn là mình đang duy trì một cái trạng thái giải rồi.
Mà cái giải nó vô thường đúng không?
Bởi vì
mà nó vô thường thì chắc chắn là không nắm được không duy trì được.
Duy trì
nó đơn giản là mình Du trì cái gì đấy phải là cái giải.
Vâng
đúng
đúng không? Vì cái thật nó nằm ở ngoài suy nghĩ làm sao duy trì?
Có hình tướng nào đâu mà duy trì.
Thế là duy trì cái giả mà cái giải tho lại vô thường đúng không? Cái vô thường làm sao mà duy trì đượcấy tự thành khó khăn và tự làm khó chính mình không?
Mình vừa muốn duy trì cái là mình đã tự làm khó chính mình luôn.
Mình muốn duy trì bất trạng thái nào. Mình đang là đấy là thời điểm làm khó chính mình. Còn đây là không nắm mắt thì thế thôi. Thì cái mà cái mà nó hiện ra nó còn không nắm bắt ấy thì đấy chính là trạng thái thiền või.
Vâng. Đúng không
mà đến từ hiểu chứ không phải cố tình không
mà do hiểu chứ không phải tôi canh nắm mắt chố
thì lại là một cái hành
thế nên là nên là có loại là cảnh là thiền nghĩ cũng là thiền đấy
cảnh là thiền cũng là thiền
để cho mình không từ chối gì cả
hiểu như vậy mình không từ chối bất kỳ gì hiện ra trong thiền
chỉ là không nắm bắt thôi chứ không phải là ủ tĩ rồi cũng đượcấy
đấy là vô cùng đóng bắ Rồi
không được nghĩ nhiều thế này không nắm bắt ra
nắm một thứ và loại bỏ nó. Ừ
thựt ra cái đấy là vô cùng nắm bắt rồi cứ tự nhiên sống rất tự nhiên.
Vâng
và nhắc nhớ. Lúc nãy cho anh nói đúng là nhắc nhớn trợ nhắc nhớ
nhưng mà nhắc nhớ này nó phải dẫn đến không nắm bắt thì mới nhắc nhớ đúng.
Đấy dấu hiệu.
Còn nhắc nhớ mà vẫn được lại là nắm bắt thì vẫn là nhắc nhớ sai.
Vâng
cũng là nhắc nhớ nhưng mà cái nhắc nhớ cho mình nhớ được lại một cái nắm bắt nào đó thì có nắm nhắc nhớ vẫn bị sai. Nhớ đúng do hiểu đúng rồi. Hiểu đúng chắc nhớ đúng. N đúng thì nó tự giải quyết nắm bắt.
Đúng rồi. Con thấy là con bị hai cái trạng thái đấy rồi. Tức là tức là nó đã con đã tức là có cả hai cái kiểu đấy.
Lúc mà mình đắm bắt hết sư cụ.
Ừ.
Tức là sẽ tự nhiên mình làm được tức là tức là tự động đã trải nghiệm qua cái việc là nhắc như thế xong rồi tự động cái kinh nghiệm nó biểu diễn ra cảnh là không nắm bắt xong rồi mình nhận thức thấy cái tức là thấy cái kinh nghiệm đàm nó diễn tiến rất là tự nhiên. Thì mình thì tự nhiên là những cái lần sau ấy sẽ có một cái mong muốn là nó mắt nó mắt để ra cái đấy ra cái đang là chẳng là gì cả. Đấy ra cái cây chảy đấy
đúng rồi đấy.
Đấy nó sẽ có xu hướng như thế xong rồi mình
một hộp đầ đấy mình có chảy rất xịn.
Đúng rồi.
Thế là mình nắm bắt cái đấy để có những lần sau.
Đúng rồi.
Thền nó hay bị đấy.
Đúng rồi.
Mình không hiểu bản lợi chất là thiền là một cái trạng này không nắm bắt.
Ừ
mà lại mình lại biến theo này mình trạng này nắm bắt. Không
hiểu ạ. Thì lúc đấy con ví dụ như ra thiền thì sẽ thật ra đấy có đoạn căng căng là mình thấy có gì đấy sẽ sai rồi.
Ừ. Đúng không?
Tốt tốt tốt. Dấu hiệu việc đấy là căng căng
căng căng
dấu hiệu là có căng.
Đúng rồi.
Căng là rõ nhất của việc là đang nắm mắt.
Nếu tự nhiên thì không thể căng được bất kỳ căng gì thì lúc thiền ấy là chắc chắn là ở dưới là nắm bắt căng là do từ chối này. Căng do giữ lại
thì đều là nắm bắt hết.
Thì dưới căng nó là dấu hiệu dễ để kiểm hết thế là căng. căng nó căng mạnh ít có căng là có sai.
Thật ra nếu mà mà thật ra lúc thiền là mình đã đã đã kiểu kiểu có một cái đoạn là mình phỏng láp với sư phụ nên là sẽ có tự nhiên có căng ấy sẽ cảm nhận được mà kể cả là căng ít nhá sẽ có cái sự tự nhiên nhúng tay ấy sẽ có cái sự phải nhúng tay ấy phải làm cái tăng là tố hết của về thiền sai thì chưa đúng chưa đúng hết
thế là như kiểu muốn lao vào chỉnh sửa hoặc là muốn giữ một cái gì đấy rồi hoặc là kiểu thế
muốn giữ hoặc muốn trống thì sẽ căng
đấy.
Thấy nó kỳ vô thường mà muốn giữ nó thì
ừ
hoặc muốn chống nó cả hai đ không được đúng không? Nó vô thương sao nó chống được hoặc giữ được cả hai đều không chống được không giữ được
vâng
đầu tiên hiểu sai thôi
đúng rồi ạ chứ có giữ làm cái gì đâu nhở nhưng mà
sai sư phu đúng là tự hết
lúc trong thiền thì tự động sẽ có những cái đoạn nó nó trồi lên những cái sai lầm như thế ra thiền mình mình làm là làm sạch lại thôi thì làm sạch lại. Nào bỏ tiếp mẹ bỏ tiếp đi tiếp cho chị mất hả phân sinh đ ạ loa
câu hỏi gì
câu hỏi là cúng đường lăn này thì thích tập giúp chị bất giả phân tích tập bao nhiêu phần trăm công đức so với đầu đời ạ so với khó đồ đờ Chị đời
0,45.
Wow. Thế còn lại chị tăng rất là cao ấy.
Như vậy tăng tứng cố giường của loa mà tăng tinh với hết cách mạnh nhỉ.
Vâng nhưng mà có l chị tăng 1 ph mấy lợn đấy. 0,6 đến 2,3 là tăng tổng là 1,7
đấy mà trừ đi 45 tức là chị cũng tăng cao đấy. 1 phẩy mấy?
1,25 ra cũng gần ở dấu dấu kia đấy. Mà con thấy là nó trong thiền thì nó sẽ có rất nhiều dạng tặc khác nhau ấy sẽ nổi lên. Xong cũng có cái đoạn là con cũng sau thiền cũng tư ấy là ra là ờ nếu
ý là cái thật ấy thì không cần phải giữ nhất
không không mất được ấy.
Ừ
và nó cũng không biểu hiện. Còn nếu ý không thể nắm bắt được còn cái giả mà đã mất đã đã
đã đắm bắt là cái giả.
Đúng rồi. Đã đã phải giữ đã phải thấy
nắm mắt xảy ra cái giải đúng không?
Đúng rồi. Thả nắm bắt được họ. Thế là không phải sao phải nắm bắt mà là
đúng thế
nắm bắt kỹ hơn của cái đấy ấy là một đấy mình cho là đúng tính cái cho mình đúng
ừ
đấy xong rồi bắt đầu cố đạt được cái thạng hai đấy là cái thiền sai đấy
thiền là không nắm bắt chứ không phải là mình nắm bắt được cái đúng
ừ
con là trước khi thiền con định nghĩa một trạng thái là đúng
ừ
xong con cố tạo cái chẳng hấy trong thiền
ừ
ai cũng bị loại đấy hết thế xong dần dần mình mình cứ làm dần nhiều lần mình ừ th ra không phải như vậy
thế là không nói mắt gì thì là chính là thiền rồi
ừ Ch nghĩa một cái thật đúng xong rồi cuống đặt cái đấy trong thiền
xong rồi lo là không đạt được. Đấy là thiền trong hy vọng sợ hãi đấy.
Đó phải cho thực hành đấy. Thiền là sư không nắm bắt thế thôi chứ phải nắm bắt cái đúng. Các con bị định nghĩa nhầm là thiền là nắm bắt cái đúng.
Nắm bắt cái đúng.
Nghĩa là con phải định nghĩa cái đúng chứ đúng không? Định nghĩa cái đúng xong nắm lại nó một cái trạng thái đúng.
Ví dụ một trạng thái không nắm bắt. Đấy ví dụ thế đ trạng thái không nắm bắt trạng chỉ đang là trạng thái thỏa chiếu gì đấy xong cố nắm bắt cái đấy.
Cái cũng được nếu mà mình Nắm xong mình thả ra thì ok. Cái đấy thì được là cách cái đấy có thể giá trị tương đối chỗ là mình nắm cái đấy xong xong mình thả ra thì là thả hết.
Nhưng mình cho rằng đấy là cái mình đạt được thì là sai rồi.
Ừ
cuối cùng là mình đấy cái sự không phải một trạng thái cái này được không một trạng thái mà cái sự tự nhiên thôi
nó ra một cái sự tự nhiên ra một cái trạng thái mà mình định nghĩa trước xong mình cố đặt được.
Sự tự nhiên đấy chính là cái mà mình vẫn thiền để đạt được nhưng nó rất tự nhiên. Đấy còn mình nắm lóc thành một trạng thái thì tự cái tự nhiên hay không tự nhiên. Một dòng sông nó trôi chảy ấy thì mình đóng băng nó lại ấy.
Ừ.
Mình muốn nắm dòng sông thì phải là cái như đóng băng lại sông lại thôi.
Hoặc là nó nó không chảy cái cái mà mình
cái không nắm bắt được. Muốn nắm bắt được thì phải đóng bắc nó
đúng không? Giống như chụp ảnh nắm bắt lại đấy. Nhưng cái ảnh cái ảnh đấy đâu về cái thật nữa.
Ừ
đúng không? Mà xong thả chụp ảnh nó lại thì đấy cái con cái ảnh không có thật thì nắm bắt chứ là cái ảnh cái bức ảnh đấy chứ phải cái bức dòng sông chả nắm dòng được. À
còn dòng sông thực sự là cứ chơi cho để tự nhiên thôi. Vâng. Đấy nó cứ diễn tiến tự nhiên liên tục
đóng băng lại đấy. Chụ ảnh là đóng băng nó đấy đúng không? Chức ảnh bức dòng sông bức ảnh không có đóng băng nó không
đang chơi chảy đang diễn tiến chảy đứng im không.
Đấy thì nắm bắt là kiểu gì đó một cái bức ảnh một khái niệm một thứ mình cho là đúng
trạng thái
thì cái thứ đấy nhiều khi tinh tế là con tưởng rằng con là không nắm bắt.
Ừ
ủ đây đây rồi nó chuẩn rồi đấy thì vừa con bảo đây nó đây rồi con này con này thả ngay
ừ
còn nếu con thực sự đây nó đây rồi là con lại bị nắm bắt. Thực sự
đây rồi thả luôn thử sử đây rồi này. Có cái gì mà nó đây rồi.
Đúng chưa? Đấy thì việc chính con trong tớ là cứ thế thôi. Dết đi lại cái việc đấy thôi.
Thiền trong đời thiền trong lúc thiền trong đời hay chỗ là bây giờ là nếu mà làm được thì nó có giải thoát ngay tại trận.
Nó phải ngày xưa thiền mãi rồi mới có một cái giải thoát mà bây giờ nếu giả sử con thiền con thử không nắm bắt ấy thì không nắm bắt tự lo giải thoát luôn.
Đúng rồi.
Đúng không?
Đúng. Mình lo cho bố vừa vừa mới thả ra phát là hết giải thoát luôn tại đấy luôn chứ là một năm nữa mình sẽ giải thoát
đúng ạ
đúng không thoát ngay khi mình vừa thả tay ra đấy nó hay chỗ đấy
có đất có đất tại trận luôn
vâng
đúng không đấy cho anh liệu lấy được anh nào gì đấy tế tế đấy đấy đang nghĩ là mình có lấy anh gì tử tế à kinh tế tử tế
tế
kinh tế tử tế
tinh tế
tinh tế
đạo tế
đạo tế đang nghĩ iờ Đấy thả ngay chỗ đấy nó thở thát ngay cái chỗ vừa vừa thả đấy khác ngày xưa ngày xưa không đủ trình độ nó thả ra xong vẫn chạy thoát gì còn thảm lúc nào hết đ bắt lúc nào là thắt ngay tại chỗ đấy luôn v là do nhận thức này rất sâu sắc thả thả được thật sự
đúng không
đúng
đang lo về tương lai nghĩ đến đến đến đến đến không có quái hết phát là nó giải quyết cả tương lai luôn
đúng không ạ nó về cái cái thực
ừ đấy là
thì cái lúc con thả ra chính là con về cái thật
chứ không phải con Nắm một cái thật thì con về cái thật
mà con thả cái giả hết cái giả
ôi cái này hay
nó tự về cái thật còn hay có hay định nhễm cái thật xuống cố nắm đấy thế nó bị sai
cứu hận nó rất là thật thô
cái thật nó đang có sẵn th nắm làm gì nắm lại nắm cái giả đấy
nắm thì đương nhiên
muốn nắm cái thật thì chắc chắn là đương nhiên là sẽ nắm
chỉ nắm được cái giả chỉm được cái
thực ra như mình muốn nắm cái thật chứng tỏ mình đã vẽ được một thứ rồi
thứ là thật đắm mắt một thứ bảo là nó phải là giảng thôi
dòng chảy luôn luôn là chôi chảy xong mình lại muốn đóng khung lạ cái đóng khung đấy sẽ là giả được
xong
con vừa muốn thôi thì cái mà con muốn đấy là giả đ
ừ muốn phát là cái muốn là giả
cái mà con vừa muốn xong là nó thật thì nó đang ở đây rồi nhưng nó lại không nắm được đau
mà con thấy là trong trong thiền ấy hôm nay con có đoạn đi từ cái cái xe xe giường đằm đi về thì con muốn là nằm thì thiền một ca à thiền đ cứ nằm như thế rồi tỉnh tỉnh rồi thiền ấy nhưng mà cái Tự nhiên trong ca thiệt nó sẽ có rất là nhiều những cái mình thấy là ôm sao tự nhiên nó nổi lên rất là nhiều những cái là ờ nó rất là tinh nó rất là nhỏ thôi ấy kiểu như là sao sao sao hôm nay lại không được cảm giác như mọi khi nhở sao các thứ nhở xong check check là không không có gì hết ấy check thế check không có không có quái gì hết
đúng ngọ thi đắt đấy muốn đúng ngoại thi đấy
đấy thế là đ check xong con thấy là tự nhiên nó có một cái hình giá nó đằm nó vật lội con lại để nó nó biến đổi thực tạ xong tự nhên lúc đấy nó là cái câu hát Câu hát của sư phụ bài gì ấ thì em quên nhưng mà lúc đấy nó làm con rất là sáng lên đấy tự yêu quên luôn bây giờ không nhớ lại vẫn nhớ thôi v qua nhưng mà đại loại có một cái câu hát vang lên thì con mới nhận ra là cái cái muốn biến đổi cái thực tại ấy thì thì là thì là là cái giả ấy nghĩa là không có thật đấy. Thế là thôi con làm mua kiểu kiểu cho kinh nghiệm ra như nào hình như nào ấy à tìm không tìm nữa thì nó hiện ra thì lại tìm
tìm thì không thấy.
Tìm thì không thấy
không tìm nữa thì
nó lại hiện ra
nó đấy. Đúng rồi đấy.
Cái gì không tìm gì nữa là an làm có điều kiện.
Đúng rồi.
Ôi t em nó bắn ra ba câu đấy. Thế là buộc hết
không tìm nữa. Đúng rồi
không có đúng
các con bây giờ mà tìm là sẽ không ra nhưng mà không tìm nữa là có điều kiện.
Không tìm gì nữa thì an điều kiện thì là điều kiện. B
còn nếu tìm thì lại không ra
đấy. Tìm thì không không thấy không tìm nữa
không tìm nữa nó lại tự hiện ra.
Không tìm gì nữa nữa là
nên là bây giờ nắm bắt chứ tìm gì đó tìm
tìm thì tìm ra cái dở.
Còn kệ ngồi đây không nắm gì hết thì tự nó tự cái đấy nó sẽ từ từ nó hiện ra với con.
Vâng.
Thế thường thế là dễ quá nữa.
Vâng ạ.
Giữa cho mình hiểu do mình hiểu là cái trạng thái mặc định của mình.
Ừ.
Đấy do mình hiểu là th mình đại Đại hoàn hảo rồi đại viên mãn rồi
thì nó mới thế được. Nên là mới bảo cảnh là thiền, nghĩ là thiền.
Ừ.
Bất kỳ con là thằng thiền rồi
không phải tìm cái thiên nữa.
Vâng.
Con đi tìm cái thiền thì con mới chết.
Vâng.
Còn nếu mà cảnh ra thiền nghĩ là thiền thì chẳng thái nào con chả là thiền.
Thì có phải là con không tìm thiền nữa không?
Không.
Thì nó hiện ra không?
Hiện ra.
Con có đi tìm thiền thì con lại chết.
Ừ. Thì chứ giờ nó không ở đây.
Đúng rồi. Đi tìm thiền thì phải cái này.
Nếu cảnh là thiền như là thiền thì đây nó đấy. Rồi
thì con không tìm nữa. Không tìm nữa thì nó hiện ra và con không tìm nữa con làm vô điều kiện.
Còn con bảo thôi ngồi đây phải thiền nhá. Thế bảo là cho là cái này không phải thiền không?
Ừ.
Thế là con nắm mắt một cái gọi là th lộ là thiền.
Ừ.
Thì cái đấy đang tự nhiên trôi chảy tự nhiên biến thành một thứ mà
được định nghĩa sẵn là thế này thế này thế này. Đấy hiểu không?
Hiểu
th đơn giản kể thiền nĩ thiền xong
không sợ.
Ui đơn giản
thế là xong. Thế là ngồi đây sau đấy đừng có đọc cái gì nữa.
Ừ sau đấy đừng đọc
đọc bài thơ xong đúng không? Cảnh là thiện nĩa là thiệt.
Con đừng ngồi xuống đọc cảnh là thiền nữ là thiền. bất chấp chẳng hái gì
thì có phải con không tìm gì nữa không
không tìm gì nữa vì đây rồi con đi con ngồi thiền con ngồi thiền mà cảnh là thiền nĩ ngồi thiền thì con còn con tìm cái gì nữa thì đấy là không tìm nữa thì nó hiện ra thôi bây giờ mình phải thiền nhá thiền nhá trạng thái chuẩn định chốc đầu
định chốc trong đầu trạng thái nhá đang làm và không là gì cả vân vân nhá
vâng thì đúng là đánh vật với thực tại luôn
thì con không đặt trạng đấy con sẽ có chịu
vâng
còn đây hành lá thiệt gì Họ thiền một cách tự nhiên.
Sau đấy chứ còn đừng có nắm mắt gì nữa là được.
Vâng.
Đúng không?
Vâng.
Thế thôi thiên nó dễ mà.
Vâng.
Nhưng vừa nghĩ định nghĩa một cái một cái để nắm bắt thì lại gọi là hành xa.
Câu nhắc nào cũng được. Cảnh này thì là một câu nhắc
cũng rất tốt ở chỗ là thấy ngay rằng cái bây giờ là cái con tìm rồi.
Không phải tìm hiền nào nữa bởi vì đấy cái này là cái con tìm hiện giờ là con tìm rồi. Thì có nh có giá trị chỗ đấy. Cô nhấc đang làm không gì cả phá sạch mọi thứ hai đầu đấy. Đầu tôi đầu vật phá luôn
đấy. Nhắc rất tốt.
Xong thường câu đấy thì con sẽ hỏi th thế nó là cái gì ít lắ
sau đấy thì đừng có mắc vào cái gọi là cái đang làm không là gì cả nữa.
Chỉ xem thôi.
Thả nó ra.
Vâng.
Đúng không?
Để thả nó ra đấy
để nhìn k nhệp
mình là cái lõi. Đây là biểu hiện của mình cũng được. Xác lập vị trí rất rõ ràng. Đúng không? Thứ nhất là mình không động vào được. Còn cái huyện này thì không có thật.
Xong phải thả ra vì không lại mình lại mắc đúng hay
đúng không? Nên trong cả ba cũng phải thả
mà thả thì có đừng nắm bắt thì là thả vậy là có gì mình không phải thả không phải là cái gì đặc biệt cả. Mình không nắm bắt nữa thì nó thả.
Đừng bảo cái này cái kia đấy. Không bảo cái này cái kia đấy. Nhớ không câu đấy. Câu hổ long thân pa đấy.
Vâng.
Xuyên qua mọi lầm l Hiện giờ tôi không còn có hỏi nào. Nền tảng của công tế củaổ tâm đã biến mất đấy. Không còn chỗ trụ, không còn chắc chắn. Còn chỗ trụ quan trọng không còn cái gì là thật nữa. Thế chỗ trụ
không còn chắc chắn không bảo cái này kia chỉ có một dòng chảy liên tục rộng mở và trùng pháp. Thì cái còn lại là cái thiền là cái gọi là cái cái thật liên tục rộng mở
liên tục và rộng vở
và chung mà cách mô tả là mình bắt là chết
mình nắm cái mình bảo ôi phải Nắm được cái này chứ
chạy liên tục trung khóc.
Ừ thế ngày mai dùng từ khác lại chết. Nếu không dùng từ khác là con lại chết
không vậ rồi tô tả thì chỉ là mô tả thôi. À đúng rồi. Xong rồi cũng có cái đoạn là con thoát nắm bắt nữa thì nhận ra là cái đắm bắt cỡ nào nó cũng là thô tế thôi nó biểu hiện đợ ý là
nắm bắt thì chỉ ra
thô tế đ biểu hiện thịt
nhận ra nó đấy thì không tin biểu hiện tin thì nó là
chắc chắn nó là cái dởm rồi
đấy.
Không thật
không tin về cái thật
học ảnh cũng được. được biểu hiện được ảo ảnh được thô được nhưng nó là cái không có tồn tạ
chuyện tức ly đấy huyện tức
tập cách sống
sao quay lại quay về cái cái này
tập cách sống không n bắc đây là một lối sống chứ nó không chỉ đơn giận là là mấy lúc thiền đâu Hôn bắt chứ chỉ là nh sự thật thôi. Bản chất không làm mắt nghe thì tưởng là mình sẽ không này không kia ngăn chặn này kia.
Không phải hành động thật
không phải mình chỉ cần nhớ sự thật.
Vâng
họ không nắm bắt nhưng bản chất là nhớ sự thật rất khẳng định đấy.
Đúng rồi.
Không bắt người tưởng là kiểu như là tôi đang nghĩ về cái này không được nghĩ nữa
thế là thành từ chối.
Nhắc nhớ về sự thật. Thế là không nắm bắt cứ nhớ giật là không bật.
Mình đang nghĩ về ngày mai mình nhớ là nhỉ mà ngày mai Thế
ừ
thế là không nắm bắt. Ôi chết chết chết không nghĩ nghĩ hay là sai rồi.
Thế là vô cùng nắm bắt
thì lại mình tin là có cái cái gì đó để từ chối.
Có tin có để từ chối
thì lại là một loại nắm bắt cũng là một loại nắm bắt mà cứ ngồi nhớ thôi. Đằng ngày mai mà nhớ nhỉ mai nhỉ? Đúng không? Thế thôi đấy là thế là mất đấy.
Ừ thế là hô thì
khi nào mình giải hết nợ ví dụ thế đấy thì không ôi không được nghĩ sai không được nghĩ này. Nghĩ này sai rồi không phải thôi nhưng nữ nào Có nợ không nhỉ? Nó quay có gì nợ không? Đấy chị hết bắt mình chền đúng hay chền sai? Lắm bắt không được nghĩ thế không phải quay có thiền nhỉ thế đúng sai thiền c không có nữa. Thiền đúng sai đấy. Đúng phát thì là không nó bắt được gọi có thiệt.
Thiện nào
thiện này
không nắm bắt không có gì nắm bắt
không có gì nào không được nắm bắt. Thế là trí tuệ ấy.
Thiên nào thiên nó khái niệm bịa ra chứ thiền nào
đúng không? Trong sự tỏa chiếu này thì sao lại bảo thiền
đúng không? Cầu vồng có thất đông mà đúng chưa? Thiên đúng thiền sai cũng là lắm. Thiền nào đấy b hiểu biết nào đấy. Thền nào chứ có thiền đúng không? Muốn thền đương vai có thiền thế nào? X đề đấy.
X đề đấy.
X đề hết nó bắt bắt thì đấy là thiền xị
không tìm gì nữa là a lạc thật sự à? Hay là gì?
Hay là vô điều kiện
tìm gì nữa.
Vô điều kiện luôn.
Ừ.
Cái này đặt nó phải vô điều kiện chứ
cứ chụp điều kiện
đấy. Thì có còn là xong lấy rồi. Tế nó chụp thôi.
Xong đơn v xong xong đị hết rồi. Bây giờ chỉ nhớ nhắc nhớ thôi. Ngày xưa có nhắc nhớ chả làm được. Tại vì ngày xưa nhiều điều kiện quá dính vờ cái thại
hiểu chưa đủ ngày sẽ hiểu chưa
ngày xưa hiểu chưa đúng về thứ nhất tôi là ai không hiểu đúng
mà không có gì hết là thế nào hiểu sai nỗi đ không đ xong tại sao lên ngày hôm đấy mọi người nhảy hết đấy
đúng không ngày đấy xong mới chốt được thế nào là mình là ai và thực tại nó th gì
vâng đúng
thế nào không có thật không có gì hết
vâng không hết nghĩa đen
đấy ngày xưa không đủ trình độ thì thì thì chịu rồi Nào đọc đo tiếp đây. Có duy nhất ạ.
Đọc đây
số cũ 25 2,5%
hay nhở.
M chốt
đ các bác đây bí kí nhá. Đấy ch lại nhảy lên này.
B kí là ch b kí là chậm quá hết chư bị chư chết đó. T sao để chên đúng. Thiệt nào?
4,6.
Bí kích là gì? Bí kí nào?
Bí kí nào?
46. 4,6.
Wow. H
ờ đúng rồi. Ôi
ai cái gì hoạch trắng hả chị?
Duy nhất.
Duy nhất bao nhiêu?
2,5 lên 4. S
eo hình như mấy ông phải mấy ông trái tài khoản sao bây giờ lên cao thế không hiểu
nhờ ông phải nào với ông duy nhất đấy ông vũ toàn lên này ngoài dậy ra thì cũng lên kì cỡ thê mấy ông trái lên nhiều nhờ
ừ
bị hải thì sao đau chưa
ông hai đo rồi ông có cháy nhiều nữa nhưng mà thấy nhiều nhất là giả S Đ Đức Anh Đức Anh Đư Dạ
tìm thì nó chạy không tìm nữa thì nó sẽ hiện ra mình dính là tí loạn quang gấp đôi xấ đôi Chứ đang là đang là sẽ là đã là phải là
sao
đang là
đang đang là chỉ là thì là đang là rồi còn cứ bộ đấ phải là sẽ là đã là phải là
nên là
nên là
hiểu đúng thì đây đang là là tiền luôn lập tức
ừ
không cần phải chỉnh như thế không cần phải Chỉnh cái mảnh may bước nào thiên đây thiên đây cành là thiên thiên cành là thiên hiểu đúng phải dưới lên đúng th bám chắ bám ngay bắt sai luôn còn nó trong buông ra thì đúng không
giống mấy câu đấy tất cả câu đều đều nói phát mà buông ra thì đúng luôn mà nói phát nắm lại thì sai thôi
hay chưa
cỡ nào cũng cứ nắm sai được
nắm lật sai
nói phát nắm là sai mà nói phát buông là đúng
con nói th một câu cảnh là thiện nữa là thiền buông Thua thền nghĩ cũng là thiền
thế con đang thiền nữa.
Ừ
thế là đang thiền luôn. Con ngồi xuống đọc thề luôn. Không cái đấy chỉ cần hiểu rất đúng thôi.
Đúng rồi.
Chứ nếu không lại phải phân tích xem nó lại thiền như thế nào thì
hiểu đúng rồi. Hiểu đúng thì cành ra chân trước kia.
Ô xong đang tiền rồi.
Thiên tự nhiên rồi. Đang tiền một cách một cách không cố gì luôn rồi.
Không ai như thiền cả.
Thiền tự động đà đúng rồi.
Thì cái đấy có thể áp dụng trong đời luôn khi con làm trong trong
làm trong thề pro rồi thì con làm trong đời đúng cẩu này nhắc đúng c xong ôi thế lúc nào cũng thiền này
quên xem lại quấy thôi
ừ
thế là một một câu nhắc một câu cử vào cho tốt
đúng nhỉ Thôi nghỉ đi nhá. Th đủ đấy. Đứng lúc chề xong rồi.
Biết ơn sư phụ ạ.
Tên gì sư phụ?
Bí kên đời sầu.
Bí kiệt đời sầu. Cây bao nhiêu?
30 phút
39 phút. Hoa quả rực rỡ thật đấy.
Ừ chưa nào đúng không?
Thôi thôi sư phụ nói
không nói nhiều thành một bài lạc mới
không không không sư hỏi các bạn là năm nay con có tin luôn có đất không thì các bạn đ trả lời là có hôm cấy bảo nhưng mà cảm giác con là cảm giác đất ở đây rồi
đúng rồi Không phải là con sẽ có đất nữa mà tất cả con đều đang có đất rồi. Sau đấy con từ chối rằng đây là đất thì con mới không có đất.
Thế là từ chối
tin c thật.
Thế đất là gì? Đã khi mình thấy rằng là đây là mơ như không thầy đúng không? Mình thì ở ngoài giấc mơ thì đấy là đất đúng không? Nhưng mà trạng thái có sẵn với con hay là trạng thái phải tu mới ra?
Có sẵn có sẵn.
Đây là mơ và mình ngoài giấc mơ có sẵn thế không?
Sẵn thế.
Đây là không thật và con thì không ở trong giấc mơ này. Trong cảnh không thật này. Thế chuẩn quá nó tự thế rồi. Vậy bảo chắc là con rus đấy chứ.
Đúng rồi.
Nhưng nhưng mà khi đang giữa giấc mơ ấy con bảo là ôi cái này là thật tưởng.
Hoặc là con bảo mình trong mơ thì có phải cái đang giấc mơ biến thành thứ không phải mơ đâu mà thật không?
Nó thật không phải là vì vốn nó thật mà vì vốn nó không thật. Xong con nắm bắt con bảo là có cái này kia thật đúng không? Và có mình ở trong cái cảnh này thì nó mới thành
tưởng là không thật
nó mới trở thành một cái gọi là không phải là mơ nữa
đấy.
Hay nói khác là con luôn có giấc mơ này
nhưng mà con bắt thì trở thành quả có thật. Thực chất là đất có hết rồi. Đất trinh sắc mơ này
đâ m xảy ra rồi. Xảy ra rồi xong bảo nắm bắt nắm bắt chính là cái làm cho Cái gọi là cái mà con này gọi là mơ hình thật. Tôi phải nói là dòng sông đang chảy đóng bắc nữa đấy. Nóng bắc là đóng băng dòng sông này. Cái dòng thông bết nó chơi chảy này. Nóng băm nó lại bằng vật của tôi nó chảy là sao có vật đấy được đóng băng nó lại thế là đúng đừ một cái chôi chảy bên trên cục băng thì cái này thế thôi. Bản chất là nó không nó là mơ sẵn rồi. Con không đ m bắt nó nữa thì nó vẫn là mơ. Con có đ mắt thì nó biến thành thật với con. Nỗ là mơ như rời thì con nắm bắt bé thôi giống như là xong song mơ con tin là tôi đây này các bạn đây này thật hết này lúc sau thì còn mơ gì nữa
đúng rồi
nên là giống mơ ấy bản thân nó luôn luôn là giốc mơ kể cả con bảo là gì gì
nhưng với con thành thật thế thôi
với cái sự đắng bắt đấy thành thật
đúng rồi
nên là việc của con không phải là mình tạo ra một cái mảnh đất mà con phải nhận thức rằng là đất nó đang ở đây thôi được chưa
vâng Thế là đừng từ chối đất nữa.
Thế thôi.
Đừng từ chối đất bằng việc đi tìm đất nữa. Chị đi tìm đất về đất.
Như cái quan trọng nhất là con có mặc định nào?
Ừ.
Cái nhận thức đúng là cái là cái mặc định nhìn số 0. Đấy. Nhận thức đúng dẫn con mặc định đúng. Nhận thức sai thì dẫn không nhìn 1 2 3 nhận thức đúng dự tự còn về số 0. Đấy chính là nhận thức của đúng không?
Nhận thức đúng là nhận thức mà nó dẫn đến việc không nắm bắt thức nào cũng được thậm chí Thiên Chúa tất cả tự đế cũng được khỏi nắm bắt đế không thể hiểu được thế xong đúng không là phải rất chính xác khóa học đâu
đúng là nhận thức có cái hiệu quả dẫn đến không nắm bắt
đấy rất khỏ nó bịa ra lâu lâu khó học Nhận thức nào thì cũng bị
đúng rồi. Thô tế đấy.
Cái thực tế nó có nó có nhận thức đâu. Nó ra khỏi suy nghĩ như là thức đúng chỉ là nhận thức dậy đên không nắm bắt.
Không nắm bắt nghĩa là có đất.
Không nắm bắt chính là thiền. Còn nắm bắt thì còn chưa có tiền. Chưa có đất. Không nắm bắt là có đất. Không nắm bắt chính là đất. Đúng chưa? Tại sao không nói lại chính là đất? Tại vì đất là lúc nào cũng có. Chỉ nắm mắt mới biến cái đất đấy thành đồ rời đồ giải. Không có thật đâu.
Còn nếu mà con không nắm bắt nữa thì con bảnh đất. Thế là nói về con là không nắm bắt nhưng không thể ngồi canh xong không nắm bắt được. Đấy là lại nhầm lận. Mình không nắm bắt bằng cách là gì?
Nhận thức đúng.
Nhức đúng nhận thức không có gì hết. Mặc định
đ mình là đúng thật sự. là gì? Là cái mình lai đây cũng không nói mắt nữa.
Đúng thật sự là cái trạng thái đang là không là gì cả cũng không nắm bắt nữa vì nắm mắt nào luôn luôn sai đấy thì cái thức đúng đấy sẽ tự dẫn đến không nắm bắt mà không nắm bắt thì là đấy là thiền là giác ngộ đấy. Đấy bí kiếp chỉ đơn giản thôi. Làm để có đất làm nào để có đất đừng tôi ch đất đừng từ chối đất vì bạn đang có đất rồi. Thế làm nào để mình không từ chối đất? Đừng nắm bắt nữa. Vì nắm bắt ấy thì mình biến một cái không thật thành thật. Thế nào nó là không nắm bắt? Đừng từ chối việc nắm bắt.
Nhận thức
đừng từ chối việc nắm bắt vì đấy lại là một loại nắm bắt mới.
Để không nắm bắt thì bạn hãy nhận thức đúng. Đúng rồi.
Rất đúng thì không nắm bắt thế nào là thiền trong cuộc sống? Thiền cuộc sống nó chị nhắc nhớ cả cái nhắc nhớ đi.
Sau đó buông cái mình vừa mới cái còn nắm bắt lại sau khi nhắc nhở
thì thêm cho cô sợ
còn nhắc nhớ gì thì nhiều cách không nhất thiết một cách nón nẽ giờ hai ba cách rồi
đến bốn cách là đ
miễn là dẫn đến không đách là cái nhân giới chuẩn đấy đúng không dẫn đến nhận thức đúng để không nắm bắt thì là nhớ chuẩn sau đó buông cả cái mình vừa nhắc nhớ xong thì là cái cuối cùng còn lại là không nắm bắt gì hết cái là thiền thật sự đấy công thức ngắn nó gọn đấy nhá
yeah
hay quá Rồi được không? Chắc ngắn hút thô đã ít phút hơn rồi.
Thế gửi bản nào
được gửi hai bàn không vào nhau.
Vâng cho con gửi cho anh
bây giờ biết làm bắt mới làm được
chứ ngày xưa chịu chỉ có mỗi suy nghĩ thôi.
Không nắm bắt thì làm gì? Buông ra là không biết gì nữa
thì đành lại phải nắm bắt.
S đỏ mình giữ ch
thức chưa đủ ấ buông ra là chơ chơi vơi. Ấ
thì bưng ra mình làm gì có cái gì khác là phải nắm lại
tay trắng. Thế thôi nhá.
Vâng ạ.
Bác dọn đồ nhá. Xong rồi nhá.
Mai lại gặp lại.