Đo số gì đoán đo vút lên định nhân là dễ bị nịnh lắm sư phụ hơi khó nịnh đấy nhưng mà nhân tại vì em nói vì em nói làm tụ h sợ có thương nh cái thà thường đúng không đoán đúng đúng tâm trạng của nó thì xuống coi thương với dân coi thương coi thường sợ sợ bô black leck ấy cho nên là phải thành thần đấy cái suy luận sợ sợ vô black cho nên là là là nó phải thà là thần còn hơn là là là ờ đứa nào mà khen sụ dạng hay phải nói đi bí này bí này ai nữa nhỉ ngân này phải nói to với ông mình nói trước đi để nói to phải trước đi con nói sau nói nhỏ bí nói to nhất bí nhỏ điên thầy nói nhỏ cái bí đâu nhở tự nhiên giọng mình nhỏ lại sau khi sự hỏi nó mới tự đổi thành màu đỏ chị điều chỉnh hết đ nào mời bí thì hôm nay sư phụ giảng ấy thì càng cái lúc sư vụ giảng đâu thì con cảm nhận thấy đúng thật là đến đấy luôn sáng nay có gì gì không Thằng này có bắt được ý gì mới không? Sáng này thằng này có ý rất hay luôn đấy. Có ai bắt được không? Ý rất quan trọng. Lúc nào nhỉ? Gì nhở? Để để nhớ lại đã. Thằng nay nhân bắt được ý đấy. Đấy. Nhân lên phát nói luôn sáng nay. Ừ. Hai bạn hay nhất là bàn gì? Sáng này quên không trả lời. Đúng rồi. Màn kể cả thông minh như nguyên nguyên nhá. Thuộc lại top rồi. Ở nhóm đấy nguyên chắc không trên nguyên chứ không có ai thỉnh đội hơn nguyên nguyên rồi. Có ai không nhỉ? Như là top không phải số một thì không phải top. Người nguyên là top nhưng mà trả lời phát thì sao? Mà hay thế quên luôn cái gốc gốc cái gốc là biết. nói rất hay nhưng mà quyền bé người biết vì sao không trải nghiệm không trải nghiệm nó một cách thường trực nên là không mặc định có thấy giá trị của trân trọng chưa không trải nghiệm cái cái đấy thường sự vì có trân trọng đâu chưa trân trọng chưa có năng trân trọng nên là trả lời gì trả lời thì quên nó ngay màn thành sáng nay đấy để con để chính các con phải nhìn lại chính các con đấy nếu mình thiếu sự trân trọng thì mình cũng giống các bạn thôi trời rất hay nhưng mà quên bé cứ biết nó là cái gì ở đấy Đúng không? Đấy bàn xanh sắng đấy. Có ai nhận ra màn đấy không? Có mà đấy bàn con phải giật mình chứ các con cẩn thận là rơi đấy ngay. Vâng đúng rồi. Nhân nhân nói mấy câu đi. Nhân là người phách nhân nói đi được nói đồ lại nhận thức đi hả? Đổi lại nhận thức đi. Mỗi lần nói là mình sâu chính mình luôn. Được nói các con đừng đừng nhận thức là phải nói trên mặt sư phụ hãy nhận thức là được nói vì nói là ai được lợi? Con được lợi. Con là người sâu sắc chính cái nhận thức con vừa nói ra. Đúng rồi. Nên Đừng nhận thức là phải nói. Nhận thức là đừng nói. Bí gọi phát nói luôn như thế đấy. Bích thì trông thấy nó khôn lắm đấy. Trông mặt thôi cứ giả vờ vì tôi khôn lắm. Ừ khôn. Nói cho mặt sư phụ là chính là con làm sắc chính nhận thức của chính mình luôn đúng là được đấy. Mấy lần trước có thụ hỏi con xong nhảy hỏi xong trả lời nhảy đấy. Hỏi nhảy không hỏi không nhảy đâu. Không hỏi nó không nó không làm sâu sắc không làm chắc vững chắc. Nó có đấy chứ nó không chắc. Nào đấy được nói nữa đi. Được nói yêu sá. Sư phụ ủa em khơi trước hay anh khơi trước nhỉ? Em quên mất rồi. Em khơi trước. Em nói hay lắm. Hay lắm. Anh hỏi là hay cái gì? À chị nói á là đúng là cứ mỗi lần nghe sư phụ giảng hay là mỗi lần mình cứ nhận thức sâu sắc hơn ý. Nghe cũng chừng nửa câu chữ thôi chứ chả có có gì mới hết. Nhưng mà răng thấm ghê luôn anh ơi. Tôi thấm chô hình chỗ nào hay. Thì đó anh hỏi mọi người đó mọi người trả lời ý. Thế xong rồi anh mới nói anh mới nhắc tới đó là là cái quà trọng nhất thì chẳng ai nhận ra cả vì chả có thói quen để ý cho nên trong cuộc đời mình nó không có nó luôn trong khi nó là nền tảng để mọi thứ hiện ra mà không hề một người nào đá động tới nó hết kiểu thế biết nó nó luôn luôn ở đây và nó là nền tảng cho mọi thứ hiện ra nhưng mà lại chả ai nhớ tới nó hết trơn á tại vì mình bận quan tâm để ý đến thứ khác mà mình quên mất nó trong khi nó luôn luôn lộ lộ đây mà mình chẳng bao giờ để ý đến nó hết thì cái ý nó nó quá cực kỳ hay đ nó nó nó kinh khủng luôn á. Cái th sụ nói lúc đó thì chị thấy là cái nhận thức của mình nó nó nó sâu sắc hơn, nó vỡ hơn và nó nó nói chung là nó nói là không biết nó diễn tả như thế nào nhưng mà đại khái là chị rất là thấm ở cái đoạn đó. Chỉ một một vài câu thô sư phụ nó đi nó lại mãi mà nhưng mà tự nhiên nghe tự nhiên tới thời điểm bây giờ nữa tự nhiên thấy nó rất là sâu sắc ấy kiểu thế chứ còn nó lý thuyết thì có cái gì mới đâu kia là bởi chị à chị lên chị ổ à là vì cái cứ mỗi lần đi nghe nói thì là mỗi lần là sâu sắc hơn. Mặc dù lý thuyết thì không có cái gì mới hết nhưng mà cái nhận thức nó cứ vỡ dần vỡ dần ra nó cứ sâu sắc sâu sắc dần mà cái ấn tượng nó rất là sâu sắc á chứ không phải là ấn tượng nó nhẹ nhẹ lờ lờ lờ lờ phớt phớt đấy thế thôi vì các con hàng ngày nữ chỉ quên sỉnh ra cái là lại thế thôi sỉnh là xí là mình bọc mình quan tâm đến thứ khác sảnh cái là con d vật mà con d vật lề sau nhớ được biết ừ không ai làm được hết tập trung vào vật thì không Không để ý biết nữa đúng không? Cho ngày mà vật là biết là một trước ngày đấy thì có con chưa ngày đấy mà. Cho con ngày một vị đấy thì chắc chắn là đầy vật là quên biết có đúng không? Đúng hay sai? Khi một vị rồi thì cái gì cũng vị biết hết không có cách nào thoát khỏi vị đấy. Nhưng mà còn chưa đến ngày đấy thì cứ để ý và vật là quên biết. Các con đâu khác các bạn đâu. Các con chỉ là được giải quá 20 bính hay chứ nếu mà trước 20 ngày trước thì sao? Thế chắc cũng thế thôi. Thế thôi đúng không? Thế nên là nó đánh thức đánh động các con là gì? Xong th ngày bây giờ ngay bây giờ ấy nếu mà con cứ hết vật này sang vật khác ấy lúc nào mở nến xanh đỏ nó ngắm ấy Hải Nam ạ thì sao xanh lúc ngắm cái nến đấy chắc chắn phải quen biết giờ hết ngắm hết ngắm rồi hết rồi à giỏi thế wowắ vì vì khách quan khách quan rồi à tiêu rồi à đã vừa xong ra tiền hai anh em đã ra đ ai nào ai nữa con nguyên không sao đấy là bán phước bán phước bán phước sụ kinh nghiệm sụ là mỗi lần sau mỗi lần mất thì mình được rất nhiều được chứng ngộ mất thì mất tài sản thứ vô tri vô giác vứt đi tưởng tượng mình tưởng tượng mình có tài sản đâu đúng không nhở mình là thự dạ nên là mất như thế là tuyệt vời luônấy mỗi lần ngày xưa là mỗi lần mất được được bị mất cả thấy sắp được cái gì đó rồi mình tận dụng tối đa cái mất đấy đúng không vì mất nó đi cảm xúc mà nó cảm xúc tiếc nuối giá mà nhiều không thì cái tiếc nuối giá mà đên vân vân chính là một cơ hội để mình ngẫm về rất nhiều sự thật Mình có làm được gì căn bản nhất là mình có làm được gì không? Hay trong chạy chạy thế riêng mất ấ nó mới làm mình bất lực được cháo ra mất lực b thấy mình giỏi thế mình ngon thế mình làm thế này lần nữa mình sẽ có tiền thêm nhưng mất chắc chắn là bất lực mình mới nhận sức sâu sắc rằng mình chả làm được quái cả lúc nay đúng là trò hề thế lúc này làm kia là trò hề luôn đúng cho hề không làm này làm kia được cái nọ có phải thực ra trò hề không nhưng mà khi con không mất con con có nghĩ ra trò hề không Tối thiểu con được cái cảm giác là đúng là trò hề và chẳng ai muốn mắc vào cái trò hề một lần nữa cả đúng không? Nếu mà muốn mắc lần nữa thì không muốn mắc lần nữa nữa, một lần nữa nữa cả nên sớm muộn gì thì con cũng sẽ có một cái ý thức rất mạnh. Mình muốn ra khỏi cái ảo giác làm trò hề này. Đây quay lại tại sao con thể yêu vật tại vì con th con tin là con làm được. Lý do hiếu Phật ấy là con làm được chứ không thì đúng không? Nếu mà chỉ là dòng chảy nó cứ cuốn phăng đi làm sao mà con con để nhiều thế? Con phải tin con làm được. Đúng không? Con đấy vào màn hình xanh đỏ thì con tin con làm ra được lợi nhuận. Con đấy vào máy tính để làm việc con tin là con hoàn con là người thành công việc. Con đấy vào con cái con tin là con nuôi được con cái. Đúng không? Đấy là trò hề đấy hay là thật? Cho hề rồi còn con là thằng hề nhảy nhót con làm được cái gì đâu. Thế khi mất thì nó mới bọc mới thấm. Linh cá nhân vừa nói là gì? Ngay cả bây giờ cái cản trở nhất là con là để vào vật quá nhiều ngay cả bây giờ ấy đúng không? Vì khi nào chưa đến một vị thì để vật bản chất là ngăn cản. Khi nào nó chưa có kinh nghiệm có cái nhận chứng ngộ một vị thì đế và vật chắc chắn là vật đấy không phải là biết. Đúng chưa? Đế vật đấy đúng không? Con nhìn phớt phớt này thì không sao nhưng con tập trung và một cái gì đó thôi. Tập trung đấy có phải ngăn chặn cái việc là thấy đó là biết không? Với trình độ này Đúng không? Nếu mình thấy rằng là mình làm được thì mình không ngừng muốn lập tập trung vào A tố và B. Còn mình thấy mình không làm được ấy thì mình tự nhiên mình không có cái động lực nào tập trung nữa. Chuẩn không quá. Đúng là gì nữa à. Bí phải th trăm được con mới có tâm nó nhiều thế chứ. Còn nếu mình mà hiểu là nó số vận của nó mình chết thì nó vẫn còn. Th tư khả năng ờ thì có gì đâu mà kinh khủng. Đúng rồi. Mình chết nó vẫn sợ bình thường chị. Không có mình nó còn sống được sao? Mình phải mình có làm quá đâu. Dòng chảy nó quyết nó ốm dòng chảy quyết nó khỏe, dòng chảy quyết nó lớn lớn lên học hành bình thường phải quết đúng không? Đấy thì lý thuyết là như vậy. Nhưng không có những cú đau mất mát ấy thì còn không ngấm được lý thuyết đấy. Bản thân sự có ngày hôm nay là ví dụ mất rất nhiều đây. Mất cả danh tiếng, tình yêu, tiền bạc, danh dự mất hết thì mình mới nhận ra rằng là không quyết được gì cả thì mới lấy nhân đ kiểu xúc sắc chứ. Nếu không thì phải gì? Lao vào mà tán nữa chứ. Đúng không? Sinh thế này cơ mà. Nhưng mà sao mình hiểu rồi được mất phải do mình quyết đâu được mất đều do chạy ông chảy hiệu chẳng từ cố gắng của cái cố gắng của cái tô ngay cả suy nghĩ mình phải cũng từ chạy đến đấy cái thói quen tập trung của vật con ấy sâu thẳm bên dưới là tin rằng là mình làm được cái gì đấy đấy nên là khi mà con mất con yếu cái việc là mình làm được con thấy dòng giải quyết ấy thì con thấy con phải làm cái gì con làm đúng thứ tối thiểu để sinh tồn Đúng chưa? Con không làm được nhưng mà về thân về mặt hành động ấ con vẫn làm thứ tối thiểu nhưng chỉ thế thôi vì có làm thực dị được là gì đâu. Đúng chưa? Kể những hoài bão rất là to lớn xã hội của con ấy cũng thực ra chẳng phải con ở vũ thái muốn hình huyền thoại có đang đâu đúng không? Mình nhìn cái nếu huyền thoại có xảy ra là mình nhìn huyền thoại xảy ra chứ mình có làm gì đâu. Sao con xu thành huyền thoại được không? Trong cái thế giới này thành huyền thoại được không? Sau khoảng mấy chút đ Th hiền thoại được không? Không làm được đâu. Số không quan tâm vì sao mình có làm được đâu. Dòng chảy nó làm huyền thoại thành huyền thoại dòng chảy làm mình thành tội đồ nó thành gì? Tội đồ. Tội đồ chứ chả làm gì hết. Nên mình không cần phải quan tâm được là ơ thế mình có huyền thoại không nhỉ? Thế giới nói gì về mình nhỉ? Mình có được mọi người trân trọng hay không nhỉ? Con tôm nó quái gì? Dòng chảy sẽ làm việc là mình trân trọng hay không? Dòng chảy cho nổi tiếng ngày mai ngay ngày mai có nổi tiếng không? Có dòng giảy. Dòng chảy cho mất tiếng thì sao? Mất hết luôn. Thế Thì tự nhiên mình chẳng còn quan tâm đến cái vật gọi là vật danh dự nữa đúng không nhở? Đúng chưa? Cứ cho là Duy Nguyên Hải nm mất tiền đi. Ngày mai trọng trẻ cho dầu có dầu được không? Dễ không? Dễ. Dễ. Nhưng ngày kia đang dầu sụ cho mất hết được không? Được được. Dễ khó quá dễ. Thế tại sao mình phải quan tâm mà thế đúng chưa? Nên con loại vật rất quan trọng trong cuộc đời con là vật tiền bạc. Vật mà hầu như người người thông thường nào cũng bị vướng cả đời. Đến chết vẫn còn lo là chia tài sản cho con cái nà. Đúng không? Con con bớt một cái vật rất quan trọng là vật tiền bạc. Con sống như bình thường thôi. Cô cho gì sự thưởng lấy thôi. Con không phải tích sản cho tương lai của con cái con nữa. Nghe thì có vẻ hay nhưng mà tích nào? Tích thế nào được chứ? Tích cho chính mình cũng chẳng được luôn. Tích con cái được. Đấy thì cho những cái ví dụ mất ấy nên mất thực ra là nếu mà nói là người thầy số một sư phụ thì là pháp rồi. Nhưng mà người số hai là mất. Các loại mất khác nhau ấ là người thầy số hai lời sư phụ. mà không có ông thầy đấy mà chù thầy đầu ấy thầy đầu là Phật pháp tăng đấy tam bảo đấy thì mình không có chứng ngộ ngày hôm nay đâu đấy cho th chắc chắn luôn nếu chỉ có tam bảo mà không có mất không có cái phần gọi phần mất ấy thì mình không có cái chứng ngộ ngụ là người rất là ý chí mãnh liệt cái cái cái tôi rất là lớn quyết tâm rất cao vân vân đúng không cái đấy mà không có mất thì ông ông giải quyết cái tôi thế nào đấy nên là các con nên là hai việc mặc dù là mất của Duy Nguyên Hải Nam và cái cái nhân vừa nói là tập trung vào vật tưởng là không liên quan như thư là rất liên quan cái mất đấy nó dần dần làm cho dụ mất thói quen và tập trung vào vật cái mà mất trong cuộc đời sụ ấy nó dần dần từ từ thôi nó không ngay tức được đâu. Nó đơn vị thì đơn vị năm nhưng mà nó từ từ nó cứ làm mình mất dần thói quen tập trung của vật vì mình có làm được cái gì đâu. Mỗi lần mình mất ấy mình lại ngấm rằng là mình chả làm được quái gì hết. Mỗi lần mất đúng không? Thì mình không làm được xong tập trung vật làm gì để làm gì không có câu trả lời tại sao mà tập trung vào tiền làm gì nếu mình không làm ra tiền được đúng không? Tại sao tập trung vào tình làm gì nếu mình không làm ra được tình cảm người khác đúng mình tập trung vào danh tiếng làm gì nữa mình không làm ra được danh tiếng đấy đúng không dòng trẻ cướp lúc nào cướp lúc đấy tập trung hộc trò làm gì nếu mà nó phản bội với mức thì lúc nào đúng không đầy xuống đấy đầy hộc trò phản bội đầy đúng chưa không có tập trung cả vì mình có làm được cái gì đâu nếu dụ xuất sắc thì đã phải tới học trò phải trung thành hết cỡ đúng không thằng này cứ thỉnh thoảng là có đứa nói xấu ra đi nói xấu đủ loạ chứng tỏ là mình không làm được gì hết mà nhưng mà thú vị là gì thế mình cần phải tập trung đúng không mình chẳng làm gì được cái gì hết thì tập trung nó làm gì có phải rút sự tập trung khỏi thế giới này không ngược lại ảo giác rằng mình làm được với chết giả sử như là hôm nay Hải Nam cả nhên thắng lớn đ tăng cường ảo giác hay là giảm ảo giác tưởng tượng hôm nay một tên có một nến xanh bất c bất kỳ đi thắng to sướng quá lần sau mình phải làm tiếp thôi thế là ảo giác tăng lên ảo giác thì thường nó có tính bong bóng, cục sau toàn cục trước bơm vào mà lần sau lạnh lớn hơn, lệnh to hơn và con tâm cho nhiều hơn lệnh càng to quan tâm càng nhiều. Đúng chưa? Lệnh nhỏ con tâm nhỏ, lệnh to gì? Quan tâm lớn. Có phải là con sự chú ý của con lẽ ra nó không nên chạy vật thì nó chạy sang vật không? Nên là phải mất có phải là người thầy số hai không? Nếu dù là người số một thì của các con ấy thì dụ tin rằng mất là người thầy số hai của các con. Ở đây có ai mà toàn vì được gặp sư vụ không? Đây gặp sư vụ không? Hay là toàn vì mất và gặp sư phụ thầy số hai không? Thậm chí ông thầy chức ông sư phụ này luôn đúng không? Nếu không ông đấy thì ông này không hiện sư vụ ra con chẳng thèm quan tâm. Đúng rồi. Chào anh Thắng em đi đây thôi. Em đi kiếm tiền đây. Em kiếm tình đây. Nếu nhân mà không ph mất năm cuộc tình ấy gặp sự thì sao? Bơ. Chào anh Bồ Nông nhá. Xấu trai thế nay cũng là đòi làm đòi làm sư phụ. Bye bye. Kim bác chào bầu nông rồi chào. Bye bye hai bác luôn. Chào. Đo bác đấy có phải là ông ông ông mất là cái ông ra thời lớn nhất không? Nên s sự S thực ra nói sụ rất hạnh phúc khi con mất khi gì nhở đau khổ chúng sinh trong địa ngục thì chí sinh đau khổ thì lại là ta nổi lên đấy theo nghĩa đen của nó đấy các con mất thôi vưng quá hai thằng này ngon rồi thế là nó có một có một cái gì có một cái nền tảng để đi để để đi tiếp với sự thật rồi đấy nhưng nghe tin mất còn mất là sự cười thầm đấy ui tuyệt vời quá còn nghe tin được thì bảo thôi để xem nhá nghe tin được không vui gì v sự biết là ảo giác tăng ngay mà với chi con bây giờ là được là ảo giác tăng ngay lập tức luôn vũ trang dỗ con thành công tin ngay là mình sau mình dỗ mình sẽ gì được chứ còn dỗ mãi không được thì mình thấy ở buồng chứ chuyện nhỏ như thuyện dỗ con thôi mà được nó cũng là tăng ảo giá đúng không bí mà trong con giỏi thành công thì bây giờ cắm mặt ở nhà rồi do không thành công mới ngồi đây đấy đúng chưa do không thành công mới ngồi đây thành công thì đã thằng này đã ở nhà trăm rồi ảo giác tăng ảo giác mà nên cái mất thực ra là cái tuyệt vời luôn là một cái ngày xưa ra tịnh hóa đấy tịnh hóa các che trướng về nhận thức ngoài tịnh hóa về về nghiệp ra ấy thì tịnh hóa chảy đến nhận thức luôn nhận thức con tự yên sáng sủ rõ ràng hơn sau một lần mất đúng không mà mất thì lại mất ít thì học lại ít mất phải nhiều các bài học mới nhiều đời nó thế mất ít ai quan tâm không đau ai quan tâm đúng không con đi ra ngoài phố một thằng một cái thằng xe ôm nó chửi có bác xe Hôm chỉ con là thằng điên quan tâm gì nhưng về người yêu con bảo mà anh là thằng điên quan tâm không trừ Hải Nam ra đúng không Hải Nam chắc con chả quan tâm nhỉ đấy nên là con rất tốt. Quay lại câu chuyện của Nhân là rất quan trọng là các con đến giờ này rồi thì đừng hãy hãy tập một th mới là bớt ý của Phật đi là cái nên tập vì nó có gì đâu. Nó có thật đâu. Nó chỉ tăng ảo giác thôi. Dụ có Facebook này cũng chẳng mấy khi xem thỉnh thoảng lướt tí ti ngày x chắc dành ra 5 phút đồng tứ nó có cái gì đấy đâu mà chả có gì húc đấy cả toàn ảo giác đúng không xem cho vui mắt thì thì được xem ảnh vợ chụp với mình thì đáng xem đấy chứ còn lại nó có cái gì đâu chú không sự không nghĩ ra cái gì mà dụ dành cho 5 10 phút quá game game thì ờ game thì cũng chỉ nhìn ship gọi là chơi game nhưng mà game mặc dụ toàn là game xem thôi không phải game điều khiển game xem cái là mình sắp sắp đạt xong rồi thấy nó để nó t Tự nó tự nó tự nó tự đi giống cái game gọi là game simulation là game gì ấy nhỉ? Màu phỏng mô phỏng ấy thành phố nó hoạt động tự động mình ngồi xem thành phố kiếm tiền cho mình giàu lên không phải làm gì hết đ dầu ảo được dầu ấy thì vui. Hải Nam cả Duy Nguyên lên chơi game mô phỏng nếu định kiếm tiền ấy vì dầu lên được mà lại rất rất sướng mà lại không mất gì thoải mái mà mình sắp hết sau tốt ấy thì hệ thống nó tự chạy mình thấy tiền nó cứ tăng tăng tăng đấy chơi game m ph hỏng đấy nhá Gửi link ờ đấy chơi mô phỏng trại nông trại đấy đúng không? Nó giống nông trại ấy. Mấy khi mất chơi nông trại mấy khi mất mà được thì cũng không mất công đấy. Đúng rồi. Kiểu nông trại pharm đúng farm đấy. Chơi game nông trại ấy. Đấy đấy đấy đấy đấy. Nó đấy. Chơi game nông trại đấy. Chơi nông trại ở đây có ai chơi nông trại th chưa? Có. Đấy nó giống chơi game nông trại ấy. Ngày xưa phải kiểu 3:00 sáng dậy để cho gà ăn các không? Bây giờ nó sẽ Xịn rồi chị xịn rồi đ nó vẫn nó vẫn là game nó chạy tiên tiến còn ông chạy kiểu 3:00 sáng dậy thôi không chơi game đấy các con thì còn đang rất nhiều nhiệm xã hội khác đúng không sụ không có dụ thì ở trình độ khác thôi nhưng mà nếu mà nói khác thì cái khác đầu tiên là sụ không không bỏ năng lượng vào đấy nữa không không chú vào cái việc đấy nữa. Các con thì do nhữ một là thói quen sống, hai là hoàn cảnh sống. Nhiều khi nó bắt mình phải tập trung minh ngân chẳng hạn đúng không? Thế thì nhưng mình cũng phải ý thức là cái gì nó thực sự ý nghĩa để tập trung, cái gì không đáng tập trung chứ mà là tôi tập trung tràn lan gì tập trung hết. Bằng cái thói quen sống như thế dần dần mình thấy cái số ý nghĩa tập trung nó không còn nhiều như mình tưởng nữa. Nó không nhiều như nữa nữa. Hoặc khi đấy thì mình mới có thể là gì? Vừa tập trung vừa vừa làm mà vừa tập nhớ biết được n các con tu độ thị có một thách thức rất lớn đấy là tập trung vào quá nhiều thứ mà cái ông tu núi tu rừng thì không phải là đúng không các ông tu núi rường thậm chí là đồ ăn không phải lo. Có người đến để đặt cửa hàng cho ăn các con là người thành tỵ nên là phải làm việc kiếm sống kiếm sống trong mình chưa đủ mà lại phải gì nuôi người này sang người khác đúng không đúng chưa nó khiến con tập trung vào vật các vật ấy quá nhiều và khi tập trung vào chính độ nhất định thì có thể quên biết đó. Cái ngày mà một vị thì thế nào cũng được không tập trung tập trung là giống nhau vì nó cũng con nhìn vào cái gì chẳng thấy biết nhưng ngày trước một vị thì con tập trung nó sẽ gây chuyện nên là con không thể hết tập trung được nhưng mà con có một nên có một thối sống một lối sống là giảm tập trung bởi vì cái số thực sự tập trung không nhiều đâu. Cái số mà tưởng là phải tập trung thì vô cùng nhiều. Ví dụ ví dụ như là ngồi đây mình sẽ tập trung vào thân thể rất mạnh. Nếu mình mình không Không để ý thì mình tập trung thân thể thân mắt. Nhưng mình để ý nhở m tập mắt ra đúng không? Thì mình cần tập trung thân thể làm gì? Đ nhỏ thế rồi. Tại sao lại tập trung thể khi ngồi đây? Tại sao cứ liên tục nhắc cho mình là tôi đang ngồi trong phòng? Tôi ngồi trong phòng ngồi trong phòng đúng không nhỉ? T mắt phát là con thấy là cả căn phòng hiện ra và con chứa cả căn phòng này luôn. Con có thể nghe sự giảng mà con không cần phải tập trung vào thân thể đúng chưa? Hay là khi nói chuyện đối tác cũng thế thôi. Con cần gì tập trung đối tác? Không cần. Họ không trách con mấy đâu. Họ con thấy mất con nhìn được nhìn xa xăm phía trước họ không chết. Còn mấy đâu có nói chuyện hiểu được là được. Thói quen tập trung con của con ấy nó sẽ giảm bằng cách như vậy chứ không cắt hẳn một việc để tập trung vào đâu. Cái đấy thì khó. Từ cắt hẳn một việc đi để không tập trung vào nữa thì khó nhưng mà ngay khi làm việc đấy mình không tập trung thì dễ đúng không? Chứ cắt là được nó thế vọng trẻ nó cứ bắt mình phải làm a làm b nhưng mà ngay khi làm giống như sự gặp nhân ấy nhân bảo sụ mắt nhưế nào bình thường đi tán gái thì mắt phải nhìn gì gái nhưng mình có nhìn gái đâu. Vì sao mình hiểu là gì? Cái vẻ đẹp trai này thì không cần nhìn người ta cũng gì đổ người ta cũng đổ đấy. Ví dụ thế không tập trung nữa hiểu không nhỉ? Đấy ví dụ nhỏ em thấy đấy. Tự tin tự tin thôi mà đẹp trai thế này cần nhìn người ta người ta cũng gì cũng độ thôi. Như vậy là con không có thể không cắt được bược việc đi nhưng con hoàn toàn có thể giảm tập trung vào vật khi con làm việc bởi vì cái số thứ phải tập trung khi làm việc nó không nhiều như con tưởng. Thôi gõ máy tính thì tập trung màn hình màn hình chấp nhận nhá. Nhưng mà qu Con có một tiếng liên tục đâu. Trong lúc gọi đấy con phải có nghỉ chứ đúng không? Con lúc mắt nhìn xa xăm chứ đúng không? Hay nói chuyện đối tác cũng thế thôi. Con bắt lại bắt con phải nhìn tụ chung đối với giác làm gì? Nhìn chầm chằm đúng không nhỉ? Đúng không? Sư phụ mà gặp đối tác nhầm chầm là nó sợ luôn sư phụ mấy lần đối tác đấy rồi. Đúng rồi. Tự nhiên chúng ta một bác bảo sao anh nhìn anh nhìn tôi kinh thế. Ồ mắt anh âm dương xong nói đúng thứ sau đấy luôn. Mắt âm dương so hết tâm hồn người ta nói sợ người ta sợ luôn mà. Mà mình có định làm gì đâu. Đấy chỉ mình chỉ là Nhìn không phải vì không phải lúc đấy đợ thấy ông ấy giống một người mình quen thế mình cứ nhìn đây này xem có giống thật không thế mà chỉ một tí thôi là ông đã bảo mình là bắt âm dương soi hết tâm hồn người ta đủ thứ rồi không đúng anh là m ăn như thợ thế nữa dương là sao chị dương nó nó hai con mắt nó không có như nhau á to đồng không thấy à to con đúng rồi nhìn nhìn mắt mắt mắt âm mắt dương nhìn rõ thấu chuyện hết người chuyện người khác thế là bị nhìn ông cảm thấy bị phơi bây hết ở bên trong ra ông không dám dù gì nữa hai con mắt nó khác nhau lắm hai con mắt sư phụ nó khác nhau khác gì thôi lạc đề lại quan tâm là nghiêm trọng hóa rồi đấy bí đấy châm trọng hóa mắt sư phụ bích chỉ là gì sáng tạo quá rồi tò mò chưa châm họng đâu ông kia ông đấy là trầm trọng ông già ông ấy cũng trả ông năm mấy tuổiấy bắt âm dương đâu rồi nhỉ Nhìn nhìn tập trung gặp khách hàng à rồi các con có thể không giảm được số lượng việc phải làm nhưng có thể giảm sự tập trung là chắc và đấy phải thành một thói quen cho đấy để tự nhiên chỉ có tập trung nhiều lên nếu mà con không có thói quen sụ đã nói ngày xưa sư thích con mở tầm mắt là như thế đấy để vì sự thấy rõ cái hại của việc tập trung vào vật quên hết không chỉ quên biết đâu mà quên tất cả thứ khác đúng chưa đ Sáng suốt mất sáng suốt luôn. Nó chơi trên mã sói mà tập trung một đứa quá thì mất đứa khác ngay. Ngu đúng rồi. Ok. Xong phần của nhân nhá. Anh em thấy giá trị của việc là để ý vào biết chưa? Không tập trung vào gì hết thì tự th mình thấy biết rõ ràng. Tập trung vào cái gì đó mình sẽ quên biết. Cái này đặc biệt là những ai đang làm được nhiều đấy. Kiểu như là Minh Ngân đúng không? Ai đang làm nhiều? Ai làm nhiều tay nà. Đấy những người này lưu ý nhá. Tập thói quen là đang làm việc mà không thể lý vậy. Khó hay dễ? Thói quen đấy. Sụ trải qua năm tháng sự rất là bận. Lúc này bắt đầu tu hành rất bận luôn. Kể cả khi ngộ xong mình vẫn rất là bận nhưng mà mình cứ mất thế thôi. Cùng lắm là bị nhân chê mấy câu cùng vẫn gì happy ending hay là hay là hay là happy ending mà nhìn đối tác như vậy khi nó còn nể mình hơn đấy chứ. Ui người này đúng là thần thánh rồi. Đúng không? Phải chơi cái này thôi. Mỗi người cũng như thế đấy. Ừ. Đấy. Đấy. Mắt anh âm dương ấy. Nhìn tí sợ. Rồi rồi. Bí đic đi. Bí nói chuyện này có gì hay đi. Cái hay nhất sáng nay là cái như mà sự vừa nói rồi đấy. Nói thành bài pháp luôn đấy. Đúng không? Kết nối luôn cả sự mất mất tiền của Duy Nguyên và Hải Nam. Một sự tịnh hóa nhận thức cực mạnh khi mất khi mất. Lẽ là phải án mừng tí nữa tối nay phải chúc cụng linh. gì nhá. Ăn lẩu ăn lẩu à? Y chuẩn rồi. Ăn mừng duy nguyên Hải Nam tăng tịnh tịnh hóa nhận thức mất tiền là h thức mạnh chứ còn được tiền thì tăng cường ảo giác đâu. Nên đoạn này có mấy ai dầu đến được đâu. Khó giàu bây giờ lắm. Nếu số mình là giác ngộ thì đoạn này khó giàu lắm. Nếu số mình không giác ngộ này có thể sẽ giấu mạnh lên để cho mình tăng ảo giác sao? May quá chóp mé sợ thế. Bao nhiêu xuống bao nhiêu thì sẽ cháy xuống decation là bao nhiêu con không con đi rồi mà Đức Anh mà chắc làầ 100 110 thế vẫn có cái hội sống đấy hội sống khá cao đấy tưởng từ trên nữa trăm khoảng trăm trăm mười mấy thì chết lắm đấy hết của con ắc cũng được không sao tịnh hóa không lắm tịnh hóa ch Không vấn đề gì. Các hôm trước Sụ nói các con là các con đang đứng ngưỡng cửa là có một tài có một cái kho tài sản vô biên thì mấy cái này nó là cái quái gì đâu? Nó đáng gì? Cứ cho mất 10 tỷ kinh khủng không? Nhưng mà con sóc có khải sản vô biên mà tài sản thật. Còn cái mà con đang sắp mất ấy nó lại gì? Tượng ảo nó toàn tưởng tượng tăng cường ảo giác. Con sắp có cái sản thật vô biên rồi. Ngưỡng cửa rất là gần đến các con ấy là ng gần lắm rồi đấy đúng không? Khi mà con thấy tất cả mọi thứ là tưởng tượng thanh tịnh là lấy con có thần vô biên đúng chưa? Giống như tất cả khi con thấy trong mơ tất cả là mơ thì độ dầu con là bao nhiêu trả lời giúp thầy giấc mơ tối nay con thấy tất cả là mơ độ dầu con là bao nhiêu con một ông vua cực dầu trong giấc mơ ai giàu hơn người biết đây là mơ chứ đúng rồi thế trờ mức độ dầu của con nếu đo là bao nhiêu nếu đêm nay trong mơ con biết đây là mơ thì mức độ dầu con nếu đo ra thì là bao nhiêu cơ con là có cả một giấc mơ hay là con là một thằng nghèo kết xác trong mơ con là một thằng ăn mày trong giấc mơ tới nay mơ một ông ăn mày bà ăn mày trong giấc mơ nhưng mày biết đ là mơ thì độ dầu con nó bao nhiêu ăn mày chỉ có một cái gậy cái bị thôi thì độ giầu con nó nhiêu cực cực con phả thằng ăn mày nữa đâu mà phải lúng rồi con là cái biết nó đúng không có cả giấc mơ ở bên trong sao thì Con đứng trước cửa đấy không? Sướng sướng sướng không? Thế bây giờ thằng mày bị gậy này có quan có gì quan trọng không? Cứ cho ngày mai Hải Nam chống cầm bị cầm gậy ra đ xin đi cảnh c tệ nhất chưa? Tối về ngủ cầm cầu đi tưởng suất đúng rồi đúng nhưng mà biết đấc mơ con đổi đấy hay là đổi với tài sản với anh anh Vượng đi đấy tài sản của anh Vượng hay là thằng mày nhưng biết làm ơ con đổi cái nào là cái này đúng rồi Đúng không? Cái mất của con thực là được hay mất? Đấy lại quay lại được và mất đấy. Cái mất này họ ra là được. Nhưng mà cái Đức Anh còn sừng hơn bị tra tấn còn khổ hơn được là mất. Mất thì xong rồi là xong. Mất ấy thì xong là xong. Chúng phải học xong là xong. Mà tra tấn thì sao? Chờ chờ chờ à thế à? Thế tốt thế tốt đấy. Thế tốt thế tốt nếu có hậu quả thì tốt đấy. Thế không ngủ ngo như lúc trước nữa Hải Nam được bán thậ. là cùng gì? Bán thân cùng ứ có gì đâu bán thân thôi. Gì đâu này là bán thân nhưng mình không phải thân sướng quá rồi đấy. Thân thắng quán ờ đúng rồi. Mình không gian mà thằng này mình đâu này là con kiểu như tự ấy nứ không vấn đề gì. Đấy thấy không? Khổ chưa? Mà áy náy rất tốt nhá. Ái lại tăng tăng chứng ngộ. Bây giờ bất kỳ cái gì nói chung ấy bất kỳ cái gì làm con tiêu cực là là cái tăng chứng ngộ của con hết. Tin quá vui gì nữa? Tự tự th trong đoạn này ấ bất kỳ cái gì thằm con tiêu cực thì con sẽ thấy được nó là tử dị và nó sẽ đi th sâu vào sâu nhận thức của con hơn là những thứ làm con thấy tích cực đúng chưa đây là tuyệt vời nhất nếu mà con tiêu cực thì dụ thấy đên thằng này nó may quá tại vì đấy là cội tuyệt vời nhất gì nữa gấp vạn lần là ngồi mình tích cực hoặc là xung tính thế nên là nhân đấy nhấy chuyện nhân có bệnh không chụ bảo nhân thôi đừng có có cho nó cho nó gì nhỉ hồi hướng phóng sinh Chứ đừng giữ lấy bệnh mà tăng gì? 9 91 đấy. Vẫn còn bệnh không hay đi rồi? Bệnh đi rồi. Vẫn còn à. Đấy tốt quá. Đấy sự chỉ mong nhân là tiếp tục có bệnh đấy để mà tăng chứng ngộ chứ dụ đâu muốn nó đi đâu. Vừa nói xong phát là hôm sau nhân tăng gấp đôi luôn. Không phải không saong lúc đấy luôn ấy nhỉ. Mọi người nhớ chuyện đấy không? Nhân vừa bảo với cả cả Nhung là đừng có hồi hướng cho chị thì nặng gấp đôi ngay tại trận luôn. Người ngoài nghe thấy sợ không? cũng sợ đúng không? Sợ quá thì nó tự nhiên nói một câu xong bệnh tăng gấp đôi ai chả sợ. Nhân thế nào? Thấy sợ không? Không. Vì sao? Mần cái thằng này đầu sợ. Đúng rồi. Đây là đầu gấu không? Chữ ngộ nữ tăng chữ ngộ đầu gấu không? Nói xong tăng gấp đôi thì lại là tốt. Nói xong nặng nặng hẳn lên đúng không? Thế nó sâu xuống phổi luôn đúng không? Mà kinh nhất là vừa nói vậy xong đúng không? Kể đi đi. Tối nữa kìa. Đ khoảng khoảng vừa xong đấy. Kể đi thì thì à kể tí cho anh em. Thì hôm nọ hôm mà mà mà chị Hồng Nhung mới đăng lên nhóm kiến tánh ấ hữu hướng nữa không là ta thấy nháy nháy rồi ta không muốn mà ta chưa biết cách nói như thế nào xong cái tự nhiên tự nhiên tình tự nhiên đang học pháp cái thấy mấy người nhắn bên ca giao tục ngữ gì sư mẫu sư mẫu gì gì đấy chị thấy không ổn rồi xong chị chị mới vô chị nhắn chị nói là là đó là nói gì quay mất tiêu rồi hả nhà đại khá là nói chung là là là để ý là chị có bệnh tiến bộ cơ hội tiến bộ cho nên không cần hồi hướng cho chị đâu. Nếu lúc nó chưa nói là không cần hồi hướng như cái cho lúc đó chị chứ có mạnh mẽ như thế chị nói là cứ bệnh thoải mái thôi. Cảm ơn mọi người quan tâm cái xong xuống mình nói đứa nó tức là như kiểu ý nó nhẹ nhàng là nó khéo để mọi người đừng có làm nữa. Nhưng mà nói xong rồi mọi người vẫn nhắn tiếp cho nên là chị lúc đó là không nói là học cái gì à cái gì cái gì cái gì không phải cái tịnh vọng tưởng vọng tưởng thanh tịnh ấy thì lúc đó cứ vọng tưởng thanh tịnh thì chị vẫn nghĩ là suy nghĩ thôi chứ chị không có nghĩ là cái cảnh này thì cho nên là Chị mới viết cái bài thơ tiếp tục vô trong đó để cho mọi người xem mẫu là ai ổ đâu là gì kia bằn tứ thinh tình hay gì đó để nó cắt cơn luôn cái xong a rước mà nó vẫn có tiếp tục nhắn cái là cái xong cái là là xong tối chị lấy sư phụ sư phụ m kì chứ em nói thẳng v luôn cái thì tức là chị cũng nói với sư phụ em nói rất mà tụ hắn ông nhắn cái em nói thẳng luôn là em không em muốn bệnh để để ốm đừng có hồi hướng đừng có kê giao tục ngữ gì hết nhắn thẳng lên đó luôn cái là chị mới nhắn thẳng lên như thế chị nhắn thẳng lên xong nó tối nó Trời ơi bình thường á là chỉ ngứa ngứa đó thôi nha. Còn tối hôm đó là nó về nó ngứa 3:30 sáng là nó ngồi nó gãi ngứa cho tới sáng luôn không ngủ được. Hắn ngứa mà h ngứa kinh khủng mề đai á. Hắn nổi cả người luôn. Hắn ngứa. Hắn ngứa, hắn ho, hắn đầu hắn đủ thứ hết. Coi như là nó bệnh nó nặng hơn rất là nhiều. Trong khi tối đó à tối đó là thực ra là chị đã hết hết đau họng rồi. Nhưng mà tự nhiên tối nó xong cái họng nó trở nặng luôn. Hắn đau dễ sợ mà nó xuống phổi luôn. Hắn đau họng ở đây không? nói rồi mà coi như ho một cái là nó như lô hết cả cái phổ mình lên luôn á. Nó đau kinh khủng luôn á. Mà nó khch khạt khạt dướ này nè. Mà trong khi là bình đã hết rồi nhá. Tối hôm nó học pháp là mọi người nó là hết họng ừ họng hết rồi hết đau hết đau luôn. Sáng nó là hết đau là chiều nó tối hết đâu mà tới tối nó xong á là mình nói mình muốn bệnh cái là xong bệnh dở tồn luôn cho tới ngày hôm sau ấy. Cho tới trưa hôm sau luôn. Đấy xong rồi nó mỗi ngày nó tiến triển một kiểu khác nhau rồi nó a xong rồi chưa hết chưa hết. Cái đó là nó đau nó xong. với là ngày hôm sau bắt đầu nó chuyển sang đau đầu đau đầu điên luôn mấy ngày tiếp tục sau đó nữa ai bảo nghe lợi sư vụ quá đúng không chị muốn bệnh tăng trứng gỗ thế cho một một ví dụ hơi quá trong cuộc sống nhưng mà để con thấy là thực ra là tốt và sự rất hài lòng khi mà thấy vợ mình ốm đao chồng kỳ quái không bình thường chồng phải mong vợ khỏe nhưng mà chồng lại là gì rất hài lòng khi thấy ch vợ ốm đau vì khi ngày nào vợ mình chưa có chứng ngộ bột vị thì ốm đau lại tốt cho vợ mình rất nhiều tại sao lại không mong ốm đau Con các con bây giờ mà khổ sự thì hài lòng thôi. Duy Nguyên Hải Nam hài lòng lắm đấy. Rất tốt, rất tốt đấy. Đây là thấy là may mắn tất cả gây con khó chịu. Nhỏ hay to đều là may mắn khi nhìn khó chịu đấy. Con thấy tưởng tượng thanh tịnh thì chứng ngộ nó tăng vọt. Có tự cảm thấy không? Có chứ cần gì phải dự nói đúng không? Nhưng mà nhìn vào cái hạnh phúc sướng bảo là từ thanh tịnh như sao không? Nó không kh chứ ngộ trả x nhề tằng trả tăng thế nào. À nó chỉ dễ bị ảo tắ đúng là thẳng nào không? Ui vui vẻ thế này đúng tử anh tịnh chả tăng tí nào nhưng mà đau ốm khó chịu mệt mỏi tức tối buôn bã tưởng tượng thấy giải thoát không giải thoát đúng không và mình biết chắc rằng nếu lần sau như này xảy ra mình không còn không còn khổ như thế này nữa nặng hơn thì có thể khổ hơn chứ còn đúng không còn tầm này thì gì đâu tử thanh tịnh mà nó ghi rốn rất sâu sắc vào tâm thức nhá rồi cho xong xong bí đ nói chuyện hơi tranh của bí rồi nào từ nay có gì hay nào sáng nay tổng kết xong rồi nhá như vậy là đi ngay lại không phải là dở đúng không Nghe lại đi quay lại đây nghe lại đấy. Có thở không? Nghe mới luôn nghe mới mà. Ok. Rồi thì lúc nghe hôm nay thì con thấy là sư phụ hệ thống lại là cực kỳ bài bản ấy ạ. Nhưng mà nó cũng rất là sâu sắc ấy. Tự dưng bên trong mình nó vỡ ra ấy và cảm giác cảm giác ngay trực tiếp lúc đấy. Chết lại khóc rồi. Sợ quá. Thực ra con cảm thấy là ngày một sôi sắc lên ấy. Tự mình cảm thấy luôn đấy. Mà điều đấy là con rất là kiểu con rất là nông ấy nên đấy. Ít khi con cảm thấy là cái sâu sắc lắm. Nhưng mà hô Nãy sư phụ nói đến đâu đâu không nữ rồi đúng rồi nông không ai tin rồi hôm nay sư phụ nói đến đâu thì đúng lắm sư phụ mình năm tẹt mà sư phụ kơi đậu cảm ừ thì hôm nay sư phụ nói đến đâu thì cảm nhận đúng đến đấy và thấy cái việc giá trị của cái việc trân trọng khi nhìn vào thực tại ấy ạ nó nó cắt đi rất là nhiều cái nhầm lẫn mà suy nghĩ nó bả ví dụ như mọi thứ có sẵn có thờ không có nhìn vào thực tại đúng là nhìn đến đâu là tỏa chiếu ra đến đấy ấy chứ tưởng tượng ngay lập tức ấy nhưng mà lúc nào mình vì mình mặc định mình là cái thân thể này và sống trong suy nghĩ ấy, mình tưởng thế mình có thật và thế giới có thật và một đống cái đau khổ nhầm lẫn nó xuất hiện. Nhưng mà khi mà nhìn vào kinh nghiệm thì 100% đúng lời sư vụ nói luôn. Như nhìn qua bên đây thì thì tỏa ra cảnh bên đây. Nhìn qua bên kia tỏa ra cảnh bên kia và một đống các cái topping lên nữa chứ làm gì có cái gì có ở đấy đâu. Mà đúng là sau khi mà những cái ranh giới mà ờ mơ ngày mơ đêm rồi mơ các thứ nó xoá nhoa thì chỉ có một biết nó thông thống từ từ các cảnh này sang cảnh kia. Đúng là cuộc đời là là những cái cái cảnh chiếu trong biết ấy ạ. Và khi mà mình nhìn vào cái cái này thì chính xác là mình đã nhìn vào chân thực tại không thể nhìn vào cái gì khác được nữa. Nó nó rõ vô cùng á. Tự dưng bên trong mình cứ cảm giác nó nó sâu sắc hơn hẳn luôn ấy. Nó nó vỡ ra ấy bằng cảm nhận của mình ấy ạ. Đó thì con thấy là về kiến thì sư phụ sư phụ làm lại hệ thống rất là rõ vì sao là đúng rồi cái này là cái tưởng tượng này xong rồi từ cái tưởng tượng đó mình suy luận lên thì nó cực kỳ khớp với cái cái cách nghĩ của cái cái tâm trí vô minh ấy ạ. Chứ còn hồi nãy Nguyên Nguyên cũng lại vừa hỏi con lại làm thơm ch chính cái đấy luôn mà lúc bọn con bị mắc ấy là cứ tưởng cái sắc thanh hương vị là sẵn rồi xong rồi cái pháp v nó khoanh lên thôi vô thức của mình về kinh nghiệm mình thấy như thế nhưng rõ ràng nếu mà không có nó thì làm sao mà con với sư phụ lại thấy hai cây khác nhau chẳng hạn cứ ô hoàn toàn là là đúng là cái không gian nhận biết này nó cho phép bất kỳ cái gì nó chiếu lên trên đó mà không có một cái gì cả thì nó kinh khủng vô cùng luôn ấy ạ về cảm nhận ấy ạ thì thì như thế cũng không biết mô tả sao nhưng mà chắc là đang bên trong nó đang được rồi vỡ ra Đấy thế thôi ạ. Thế nông cạn không? Thấy nông cạn không Hải Nam thấy nông bí nông cạn không? Quá ừ nông thế thế lông lông. Nào ai nữa nhỉ? Có ai nữa ngoài bí còn mấy giọng to to mà anh kìa. Ai nói to nói trước. Ai nói nhỏ. Là sao bà to hay nhỏ? Không biết. Hai hô to lên ấy. To nhất là đất. Ừ. Lúc chiều sư phụ giảng thì con cũng bị cứ nhớ nhớ cái đoạn lúc sáng mà sư phụ nói cả ba bạn đều không có không có đang thấy biết ấy sụ nên là không có không có nói được trong cái mô tả đó là cái biết mới là cái chủ thể kinh nghiệm. Ừ. Cái lúc con nghe cái bài buổi chiều cái con cứ con của con nghe bài buổi chiều nhưng con băng khoă cái buổi sáng thế là thế là nhưng mà tới cái đoạn mà sư phụ nói là cái đó thì sư phụ dạy từ hôm nhập tánh rồi là cái vị liệu như thế tôi đang ngồi trên ghế này là tôi tự nhiên nó lòi ra cái tôi á nó hoàn toàn là từ cái suy luận suy luận lại lại từ một cái tưởng tượng thì cơ bản là toàn bộ nó không có nó không có nhưng mà nó cứ nó cứ nó cứ bảo như thế thôi nhưng mà thực thực sự là nhìn v kinh nghiệm là là không thể có luôn cái kiểu cái kinh cái Cái cái nó bảo đang bảo là tôi đang abc gì đó thì nó con cảm giác cái sự thanh tịnh chứ thanh tịnh nó xuyên suốt bất chấp luôn là đâu đó cảm giác gì có mấy cái lúc con cứ bị cảm giác nhức mỏi cô toàn tin nhắn đi cảm giác nó nó nhức mỏi thân thể xong nó phải quay qua quay lại xong tự nhiên cảm giác sao lại phải cảm thấy là mình nhức mỏi như thế này trong khi nó nó nó chị tưởng tượng ra thụ Cái tự nhiên con con thấy là vừa quý hơn cái việc là thật sự phải rất là rõ ràng cái chuyện mình là ai và thứ hai là cảm thấy nó nó cứ liên tục và sẵn ở đây nhìn cũng thấy nó có cái độ an tâm an tâm cứ nhìn là thấy. Và thứ hai là là tự nhiên tự nhiên trong lòng tự cảm giác quý cái việc là không kinh nghiệm mọi kinh nghiệm như Và kinh nghiệm nó nó là một biết như thế này mà mình cũng không có phải là cái nhân vật này để mà phải lo nghĩ cho nó nhiều nhiều như thế nữa. Trầm trọng hóa lạ cảm giác là không có gì đáng lại trầm trọng hóa như thế nữa hết. Đ cảm giác không thế cũng khóc nha. Minh Hải phải khóc thì mới bằng chị em nhá. Chuyển Minh Hải đi rớm đấy được rơm rớm. Minh Hải sục lại có thể khóc được đấy. Không thì chấm sắng sáng tạo mà Bích Hồng Anh đều sáng tạo. Mạnh Hải sáng tạo mạnh là hôm nay thì vô tình là cái lúc mà sư phụ đợi chút đợi chút sụ đi vệ sinh chuẩn bị là không thể làm gì nước mắt là rơi đứng khóe rồi chảy ng nước mắt chảy ngược mắt là giống Anh khóc đi tí nữa khóc khóc dần đi. Chắc sư phụ không thích nghe khóc nó nó nghe không rõ chị ơi. Trời ơi em cắn một miếng mọi người ăn ngon lắm kiểu kiểu như thế nào phải vẫn giấy nhiều lon vẫn còn nhiều. của em bật lên đồ chơi lên ấ cao tự nhiên cái lệnh 5k mấyìn giả hạn Chà hôm nay đo cho các bạn kia bọ con xin đo từ nhau từ 8 gi 10 tiếng ấy vã thiền đời sống cho đời đời vì con cái lúc mà sư phụ nói về mơ ngày ấ tự nhiên lần này sư phụ nói về cái đấy thì đúng lúc đây con cũng đang mơ ngày đang thấy cảnh con thì cũng gần chết sống ra hồi ấy tra tấn thì Trá tấn là khổ nhất. Tấn xong rồi nghĩ là ngay lập tức nó tưởng tượng ra cảnh à nợ này xong rồi chủ nợ mà không phải là chủ theo kiểu là danh dự và những cái mình hứa lời hứa các thứ ấy. Tuyệt vời. Tuyệt vời nó hiện ra hình ảnh thế mất mới thế là mất kinh khủng nhất tốt nhất ấy. Danh dự thì danh dự ch đau hơn là tiền luôn đấy. Thì mất tiền thì con không ngại nhưng mà là thể thấy đây là mơ. Nếu mà danh dự ấy đúng không? Đây là mơ. Đấy thì à lúc đấy cũng kiểm tra trước rồi nhưng mà cái lúc ngồi ở đây này nó ra một cái cảnh khác là con rất hay bị con không tự tin ở cái chỗ đấy cái chỗ mà mơ ngài chỗ là tưởng tượng ra cả một cái cảnh khác và sống trong cảnh đấy gọi là chìm vào suy nghĩ ấy. Nhưng mà về lý thì mình hiểu là chìm vào suy nghĩ thì nó vẫn biết nó vẫn là tưởng tượng thanh tịnh nhưng mà đấy là lý thôi. Còn sự ấy thì cái từ lúc chìm vào suy nghĩ xong nó rất là mất tự tin và nó nó nó bảo là không chắc chắn được cái lúc vừa rồi là mình có như nào lý là mình là luôn luôn ở trong sự thật rồi nhưng mà cái kinh nghiệm cái trải nghiệm ấy không không nhớ được và nó rất tệ đấy thì đúng lúc đấy thì sư phụ miêu tả cứ đúc là ví dụ là thấy người này thấy màu thấy hình ảnh thấy cảnh thấy cả không gian trong cái cái lúc tưởng tượng để xốc phòng ấy kia này biết và nó cũng có biết rõ ràng không gian biết nó rõ ràng ở đấy thì đúng cái lúc đấy nó đánh vào kinh nghiệm của con ngay cái lúc đấy thì trước đây ấ thì con không tự tin vào cái kinh nghiệm đấy được kiểu là lý thì hiểu là là mơ ngày ấ chì vào suy nghĩ nhá là là vẫn là tưởng tượng thanh tịnh vẫn là một biết đây nhưng mà về kinh nghiệm thì thì về nhận thức của gọi ấy nó nó nó không tự tin vào cái cái đoạn đấy đấy nhưng mà cái lần này là được trải nghiệm là đúng lúc vừa đang là v đang tưởng tượng ra cái cảnh đấy thì sư phụ lại nói với các bạn đúng cái cảnh đấy luôn đây này mơ ngày thế này nhá xong rồi con nhìn thấy màu nhìn thấy cả không gian đủ các thứ luôn nhá đấy thì thì ngay cái lúc đấy thấy tự nhiên dạ đấy thấy cảnh gì lúc đấy ạ ừ lúc đấy cảnh đứng đứng trước mặt chủ nợ thấy không thấy có tuyệt vời không nói chuyện luôn đây nh lại bằng chứng sống việc là cọp chuyện thì tăng chứng ngộ không sư phụ chỉ là ông thầy thôi nếu mà không có chuyện đấy là Sao con rút con được? Vâng. Thì nó vừa tiêu cực mà nó lại vừa cái kiểu đến lúc nhớ lại ấ thì một lúc sau cái là mình nhớ lại ngay. Nhưng lúc nhớ lại ngay thấy biết ngay ở đây nhưng mà lại không biết là cái lúc đấy nó như thế nào. Về lý là quá khứ tương lai nó cũng là cái suy nghĩ bây giờ nó cũng là tưởng đâ bây giờ qu xuống khóc th mà xin thạ tội là cùng gì đâu. Trong biết mà quỳ xuống góc xin ra tội trong một giấc mơ thì sao? Có kinh khủng không? Không. không cái vấn đề mà với người ta thì con thì đơn giản tại vì không ảnh hưởng đến người ta cả nhưng mà cái chính là cái cảm xúc của của riêng con cái danh dự của tôi chứ đấy vậ còn còn còn người ta thì người ta chắc cũng chả chả sao đâu nhưng mà cái danh dự của tôi mới là cái bị bị sập ấy làm nam chính khổ không ai muốn làm nam chính thử xem chính sử hay khổ đúng không bên nào chả muốn làm nam chính nữ chính đấy khổ này Thì thì lúc đấy nó đánh đánh cái nốt cái phần mất tự tin và đúng cái cái chỗ đấy cứ m kinh nghiệm bình thường thiền hay là là sống bình thường ấy cứ cái chỗ mà kiểu cứ ngồi tưởng tượng xong nó nó chạy vào suy nghĩ chì một lúc ấy là không tự tin được cái chỗ đấy. Thì bây giờ thấy là ờ nhở nó vẫn rõ ràng như thế nó là biết và nó rõ ràng và thấy rõ là tưởng tượng thanh tịnh nó nó không khác gì là mơ ờ mơ ngài và và bây giờ đang đang kinh nghiệm thì nó giống nhau. Ừ. Phải phải thấy nó giống nhau thì mới tự tin được chứ còn trước đây là vẫn bị nhận thức vẫn bị phân biệt là không tự tin nổi. Đấy Minh Hải được ban phước còn gì nữa. Xong rồi lại có ngồi đúng chỗ này thì là lần trước ngồi đây sư phụ cũng bảo là mỗi người sẽ gặp một gì nhỉ? Một thử thách. Lúc đấy không không nghĩ thử thách gì. Lúc đấy rất là sướng. Tự tin sướng. Tiền cũng thoải mái rất thoải mái. Còn không nghĩ đúng không? Có cái tiên chi thử thách đấy nh mà từ hôm đấy đến hôm nay thì đối với con thì quá nhiều thử thách vật vã không có ngày nào là không vật vã cả rồi tuyệt vời con phải thấy là được bắt phước lớn th thấy bắt phước không có bát phước lớn đấy tất cả cái mất của dụ trước đây nhìn vào ấy bắt phước lớn hết con còn bị đi tàu lượn Đức Anh với Duy Nguyên biết này là nó nó thắng u u một cái xong rồi ảo xong rồi xong rồi kiểu bị ả vào ấy xong rồi tự tin tôi làm các thứ xong rồi nó sập xuống Cái đau khổ xong nó lại hng lên nó lại sập xuống chứ nó không phải là búa phát luôn. Tần đấy cái búa. Quá may mắn. Những người như Hạnh Minh Hải là may mắn đúng không? May hay là may hay là rủi? May quá may. Hài Nam thấy may rồi thấy mới cũng may th chưa thấy may à? Ngày đó sẽ thấy này là đây ý là nó không quan trọng lắm không may để tăng chứng ngộ ấy ngộ cạnh thì qua một sự kiện này thì cái cái sự kiện đấy nó làm cho ấn sâu ở nhận thức thấy. Ví dụ như cái nó chỉ thoáng qua là mình không kiểm soát được gì nhưng mà nó sâu sắc hơn rất nhiều là một cái cách nghĩ bình thường ấy. Ừ thì thì đứa phải nghĩ thêm ch với lại với lại con thấy là khi mà có cảm xúc tiêu cực ấy thì cái nhu cầu thấy một vị nó nó nó cao lắm. Đúng rồi. nhìn một kinh nghiệm. Đúng rồi. Với lại con con thấy là những cái đoạn đấy mới mới mới mới làm rõ về nhận thức của mình luôn ấy. Ừ. Vì khi mình tập pháp mà nó dễ thì vì vì bản chất là chưa có cảm xúc tiêu cực đến rồi. Còn khi cảm xúc tiêu cực đến bắt đầu cái sự nhầm lẫn về nhận thức nó mới bắt đầu trồi lên rất mạnh. Cái này có thật hay không này. Cái này cái này bây giờ nếu cảm xúc mạnh này có đang biết hay không thì lúc đấy bắt đầu nó con mới nó trồi ra để mình xem là cái cái nhận thức của mình đã chính xác chưa ấy. Thế con thấy rất nhiều đoạn đấy. Đoạn trước có lần trước cái đoạn mà thiền được 30 phút rồi thì có một cái kinh nghiệm là đúng lúc con hỏa loạn nhất ấy. Ngồi cái cố sập trước ấy. Ừ. Thế là bao nhiêu cảm xúc bán lên nó cắt lỗ thế nào, nợ bao nhiêu tính mà con ngồi quán cà phê nó tính toán từ đầu đến cuối thụ. Nhưng mà hôm đấy là là học xong cái bài mà phân biệt cũng là tưởng tượng thanh tịnh. Ừ. Ô thế là mình không từ chối gì cái tính toán cái hoảng loạn đấy cả. Thế là xong rồi sư phụ đo ra 30 phút. thấy quá quá kinh dị sợ không thì đến một cái kinh nghiệm con ôi sao nó lại nó còn vượt quả cả ca qua cả tất cả những cảm xúc tiêu cực như này vượt qua tất cả những cái thứ mà mình đang cho là có vấn đề nhất vì lúc đấy là với cái trạng thái tinh thần con là nó đang có vấn đề nhất rồi vì chả bao giờ mình ít khi mình gặp được những cái kinh nghiệm hoảng loạn kiểu đấy cả ngồi tính lên tính xuống 3 phút lại mở điện thoại ra xong rồi tính cắt lỗ bao nhiêu ý là nó cả một quá trình thế luôn nhưng mà cái hôm đấy nó chỉ cho mình phép mỗi cái là thực ra nó là phân biệt thôi nên là mà nó lại tưởng tượng thanh tịnh nên là không cần từ chố có mỗi cái tự tin là đây đây cũng chính là cái cái tưởng tượng thanh tịnh thôi mà sau khi sư phụ đo ra thì ô cái này chính xác rồi bất thường nhỉ đúng bất thường hồi đấy bạn phúc là kinh quá gì nữa hải nam đã được bao lần nào đâu đúng không vâng đúng cái lần mà hoảng loạn nhất thì lại buồn cười nhất đấy thì đấy là một cái thông điệp con rất rõ ràng thế là tất cả những cái kinh nghiệm tầm thường như như này mình đang trải nghiệm chắc chắn là tưởng tượng ánh tịnh rồi và mỗi lần mình nghĩ thế nhưng mà nó có một cái kinh nghiệm đấy nó ấn định sâu sắc hơn rất là nhiều đấy thì con thấy là cái cái cái lợi của việc có cảm xúc tiêu cực là cho mình rất rõ về nhận thức đấy. Nếu mà còn nhầm thì trong đấy sẽ nóng ngay sẽ hoang mang sẽ mất tự tin. Thì đấy là một cái cơ hội để làm rõ ra hơn th chứ còn không thấy vấn đề ở chỗ đấy bị sợ. Nhưng mà cơ hội để sâu sắc vào nhận thức. Đấy nãy lấy thân báo đáp là xong. Thân thân mình đâu đúng không? Anh n ai thân nó đáp người đấy. Thế là xong. Người ta lại chả vui quá. Cả hai cùng vui đúng không? Đời đơn giản thế đơn giản quá. Hải Nam đơn giản lắm. Đời đơn giản trời khi thích nhận hơn cả tiền chứ. Đương nhiên phải có khi chắc chắn con tự nhiên lại bị hai hôm nay tự nhiên bị đau lưng một bên đứng đi ngồi xuống khó luôn. Tuyệt vời đấy. Tuyệt vời không? Ở gốc độ sư phụ tuyệt thấy tuyệt vời luôn. Chứng ngộ sẽ tăng. Chắc chắn tăng. Đau lưng mà đau thì không thể tránh được rồi. Buộc phải thấy nó từng thanh tịnh. Có phải chứ ngộ buộc phải tăng không? Buộc phải tăng. Đau lưng còn sướng hơn là mất tiền. Mất tiền thì C thật nữa nó hết đau lưng nó không hết là tới nhất đau đầu chả đau đầu mấy có người lạc quan mấy hôm sau hết hết đau đầu luôn Hải Nam mà còn áy náy chứ Hải Nam mà thuộc lại lạc quan thì thối luôn á nái thì cũng lâu đấy vì chưa hả tiền thì có nái không mà tập nái hôm sư phụ đo cái phần 10% ấy phần gì nhỉ sư phụ chỉ con hay này -10 hay 10 nhỉ -10 đấy Bệnh áy náy. Áy náy là vì mình không thấy nó tưởng tượng thanh tịnh. Tưởng tượng thanh tịnh xong mà hái đúng không nhỉ? Thứ hai nữa là áy náy là do mình thấy cái áy náy là từ không phải thanh tịnh. Con mấu chốt ở cái phần mà cảm xúc áy náy ấy. Đấy phần đấy mình chưa nhìn ra chứ còn thế giới là thịnh. Đúng rồi. Kiếm sắp quyết nhưng mà mỗi l cảm xúc nó lên mình cho cái ái nấyy là thật. Đúng rồi. Thế mình chui vào đấy luôn. Còn nếu không thì lại là bạn là chắc luôn. Nếu mà con thấy được như thế này chắc rất là bạn. Đúng rồi. Cũng như đau lưng là bạn ấy đúng không? Đau lưng là bạn hoặc là bạn n cũng là bạn rồi mìnhh hải đã khóc rồi nào đến vũ trang rồi quế đi ai to miệng nữa đấy phải nói trước nguyên đi cho cạnh mình hải để nói luôn đang chen con thì hôm nay là mấy anh em đang gọi là gì nhở đang đi một hồi xong là rủ nhau thiền thế thì xong đến giữa ca con khoảng độ tầm 20 phút rồi xong tự dưng thấy điện thoại nó cứ rung bần bật ế xong Lúc ấy thì lúc ấy để tự nhiên à lúc ấy thì cũng bình thường thôi, cái gì cũng không chống lại thì dở lên xem. Thấy thanh lý thanh lý thanh lý thanh lý bảo thôi. Thế là xong bắt đầu nói chung là cảm xúc rồi suy nghĩ nó bắt đầu chạy. Thế đúng là nói là sư bảo là đấy là một cái cơ hội của mình thì đúng là lúc đấy nhìn thấy là nhìn thẳng nhìn tức là không từ chối và nhìn rõ luôn là ồ hóa ra chỉ có tức là lúc ấy thì đầu tiên là nhìn rõ cái một biết trước nó không lay động. Mà cái một biết đấy nó dù nói gì thì nói rồi suy nghĩ gì thì nó cũng mở cửa cho trường nó ra đi. Không mở cửa đi nó cho nó tìm cách bay ra bắt nó ra bắt được tốt nhất nó không gì mở cửa. Mở cửa lúc và lạnh lạnh rồi đấy. Đấy thì lúc đấy là đầu tiên nó rõ ràng. Ừ xong đấy thì nhìn thấy là ồ hóa ra là toàn là tưởng tượng anh tịnh hết. Bởi vì trên cái trên cái mục biết này liên tục liên tục đấy cái sự đấy xong xong thì thầy là ồ hóa ra là nó cũng nó cũng chỉ thế này thôi. Nó nó không kinh như là kiểu như suy nghĩ bảo trước ấy. Ừ. Đấy. Thế thì xong. Tức là trong cái quá trình đấy thì thấy tự dưng nhận ra rất nhiều điều khác nhau. Kể kể cả những cái về Pháp hay là những cái thông thông thường. Ví dụ như thông thường thấy là bình thường bình thường thì cái cảm xúc bình thường ấy nó sẽ xoáy theo những cái suy nghĩ và nó sẽ thành cơn rất là kinh. Nhưng mà khi mà nó được ngắt ngay cái đấy ấ thì nó cứ kiểu như nhấp nhô nhấp nhô thôi chứ nó không nó không thành cơn nữa. Nó không nó tức là nó bảo là ừ mày chết rồi mày như nào nhưng mà nó chỉ được nhìn nhận ở đúng lúc đấy thôi thì nó thấy bình thường thì thì đấy là thì nó cũng nó nó không không tức là con thấy là nó cả một chuỗi cơ chứ nó không phải là một ờ một khoảnh khắc nhưng mà cái việc là nó không đối với tạm gọi là là gì nhở là ấy thì nó không biến thành một cái cơn kinh khủng Tức đúng là con thấy cái giá trị của suy nghĩ bây giờ nó chỉ đơn giản nó thế nào thì bây giờ nó được nhìn nhận nó nó chính là cái cái tưởng tượng thanh tịnh nó chính là một biết rồi nó không như trước nữa như cái sức mạnh của nó nữa. Tốt rất tốt rất tốt. Đấy và cái những cái cảnh tức là nó không chỉ nói dọa nhưng mà nó nó nói cả suy nghĩ này xong b đưa ra những cái gọi là một cái tưởng tượng nữa. Ví dụ tưởng tượng đối diện trước mặt vợ rồi gì gì các kiểu. Tất cả nó xong rồi nó nó rây lên cảm xúc nữa. chứ nó phải đưa ra cảm xúc nhưng mà mới đầu như con nhận ra cái quá trình lúc đầu nó chỉ đưa ít thôi nhưng mà nếu mà không tức là bị lừa ấy tạm gọi là không nhận ra đấy là tưởng tượng anh tịnh ấy thì cái vòng xoáy nó bắt đầu bắt đầu kích hoạt tiếp. Ừ. Chứ mới đầu thì nó cũng bình thường lắm nó chỉ là một cái cảm cảm giác và những cái suy nghĩ mà cảnh nó bình thường thôi. Nhưng mà nếu mà không tức là không lậm vào phát đầu bắt đầu nó xoáy xoáy thành một cái chuỗi là ôi kinh khủng lắm tôi thế này tôi chết rồi các kiểu. Thì đấy là một con thấy nó nó rất là giá trị. Và lúc đấy cái một biết ấy tạm gọi là cái một biết và cái thưởng tượng tâ nó trở nên rất là rõ ràng và không cần phải lý luận nữa. Đấy. Cái thứ hai thì cái buổi chiều hôm nay thì sư phụ sư phụ nói về cái khí cạnh cái con ấn tượng một cái tức là ồ hóa ra là những cái mà mình cái cái gọi là cái ảo ảnh này cái cái tưởng tượng này nó chính là nhìn vào nó chính là nhìn vào cái cái một biết ấy. Nhìn vào nó chính là cái sự thật rồi chứ không cần phải tìm cái gì nữa. Tự dưng nó được rõ ràng hơn ấy. Ờ hóa ra trước đây mình vẫn có một cái xu hướng là tìm tìm ở đâu đấy nhưng mà Nó có thể là được rõ hơn rõ hơn là ồ hóa ra nó tạm loại nó lồ lộ như này và nó không ở đâu khác ở đây nữa thì đây chính là muốn biết mà đây chính là cái tưởng tượng thanh tịnh mà chứ không không ở chỗ nào khác nữa và nó đúng là nó không nó trở nên không che và không không thể trốn được nữa đấy tốt rất tốt. Đấy là rất là chú rồi nghe lại pháp có lợi phết nhỉ? Nghe lại pháp lợi đúng không? Đúng khôngạy? lại những các con là vẫn thói quen ấy còn rất nhiều lỗ hỏng nhận thứcạ không phải là do mình không hiểu bài mà là những cái thói quen cũ mình còn nhiều kinh khủng thôi nên là mình chỉ đồng ý được cái chỗ a chỗ bình cứ tưởng đồng ý tất nhưng mà không phải đâu. Nó không phải như vậy đấy. Đặc biệt những chỗ mà mình đã có hằn sâu những thói quen, thói quen sợ hãi, thói quen lo lắng vân vân ấy thì và đấy còn quên hết đúng không? Đúng rồi. Thế nếu mà nhận nhưng mà nó cái tất cả đ giải quyết bằng việc là con có nhận thức toàn thể toàn triệt thì đúng khắc nơi nếu đúng ở A đúng ở B thì ngày nào đó sẽ thấy nó tự đúng ở C không thể đến lúc C mới tập nữa. Đúng ở đau đúng ở mệt thì cũng phải đúng ở gì đó đúng không? Lúc đầu thì phải là tập ở A, tập ở B nhưng mà rồi sẽ lúc mà không cần tập ở đâu nữa chứ lúc nào phải tập đến cuối đời thì nói gì nữa đúng không nhỉ? Nếu A tưng thanh tịnh, B tượ thanh tịnh thì C tự là tưởng thanh tịnh chứ không phải là đến ngày đấy tôi gặp C tôi lại phải nhớ ra này gặp D phải nhớ ra. Đấy là cái thú vị của thực hành. Nhưng mà con phải trải qua đủ số A B C đấy. Nếu không đủ số đấy thì không thể nào mà có D được. Đồng ý không? Vì thế là cứ mỗi lần như này này như Duy Nguyên, như Minh Hải, như Hải Nam kể hôm này như nhân Nhân ấy là tăng kêu ABC lên. Ít người mà nghe phát xong rồi một phát tất cả là tưởng tĩnh định nhất lắm. Hiếm mà là phải đủ A B C. Còn bao nhiêu thì mỗ người khác nhau đúng không? Do nhân quả nghiệp lực, do cái kịch bản khác nhau nhưng phải đủ. Nguyên tắc là phải đủ. Kể sư phụ chẳng qua là do các đời trước đủ thôi chứ không phải là không là do nguyên tắc đấy đâu đúng chưa? Nên phải đủ thôi. Thế những lần này có phải là đủ không? Lần làm đủ lên không? Tưởng là mất nhó là làm đầy lên không? Đúng chưa? Nếu không có lần này thì con lại phải có một chuyện kinh khủng nó khác không biết được. Còn đây rõ ràng ngay bây giờ ở đây rồi dùng được ngay nên là mỗi lần các con mỗi lần các con mất thì thụ trong mắt thụ là con đang được đúng không? Con được cái chứng ngộ con mất những cái giả đáng gì đâu nóiấy thôiứ mình cứ nói là mình phải khóc lóc trước mặt chủ nợ chứ chủ nợ thật đâu. Khóc nó cũng chả có thật mình còn chả có thật đạn thứ linh tinh đúng đúng nhỉ đúng không cái mà nhận ra đây là giấc mơ thì nó là tất cả mọi thứ còn những kia thứ rất nhỏ nhỏ nhặt trong cái tất cả mọi thứ trong mơ còn đêm này bao nhiêu cảnh khóc khóc trước mặt người khác thì nó chỉ là mơ thôi mà có những lần mất thực ra là tuyệt vời không mà nói rộng ra những lần tiêu cực ấy mất thì là một loại tiêu cực thôi Đúng không? Những lần tực thực ra là một cơ hội hết. Nhất là khi con có cái pháp này rồi sướng ở chỗ đấy. Ngày xưa đánh nhau tiêu cực chứ còn bây giờ con có pháp này rồi. Con nuốt tiêu cực bản chất là nuốt tiêu cực khiến thấy tượng thanh tịnh bản chất nuốt tiêu cực không? Đúng rồi. Còn ngại gì tực nữa đúng không? Nếu lần thứ cực một con thấy đấy là tưởng thanh tịnh. Lần thứ cực hai thử thanh tịnh lần thự nữ hình tịnh thì con tự chắc chắn chính mình là gì? Nếu lần sau tôi kh xảy ra từ tịnh chắc chắn mình sẽ cảm nhận nó chứ không phải mình Mình hiểu nhá. Mình sẽ nếu con cảm nhận lần một là thường anh Tịnh, lần hai, lần ba, lần n là thưởng anh Tịnh thì con sẽ có tự tin là nếu lần sau có tiêu cực thì chắc chắn mình sẽ cảm nhận nó như là t đấy thì con con phải đủ số n đấy. Hiểu không? Con hiểu từ định không phải cái chỗ nói, số nó là cảm nhận. Lần thứ một con cảm nhận được tịnh, lần thứ hai thì ngày đó là số n con tự nói với chính mình, con tự cảm nhận chính mình là gì? Nếu n c 1 xảy ra thì mình sẽ cảm nhận nó như là đấy. Hiểu sự nói không? Khác với hiểu biết nhá. Hiểu biết thì ngay lần đứ không con đã hiểu rồi. Càng thông minh con càng hiểu nhanh con hiểu ngay là lần nào thì con t nhưng đấy là hiểu con phải có đủ số trải nghiệm 1 2 đến n. Dấu hiệu trải nghiệm đủ là tự nhiên quên trong con sự tự tin. Nếu lần sau nó xảy raụ nếu bây giờ mình ra cầm cầu ví dụ thế đ ở dưới đánh sau đêm thì mình sẽ trải nghiệm nó như tưởng tượng hình tịnh đấy. Bên trong con lại tự tin đấy. thì phải đủ số n. Nếu không đủ số n con sẽ không có tự tin. Đúng chưa? Có đồng ý không? Đúng ạ. Con phải đau đủ số lần hiểu lần thứ n c 1 thì chắc chắn mình sẽ cảm nhận nó như từ. Đấy thì n khác nhau giống nhau? Không ai biết n mình bao nhiêu nhưng mà chắc chắn tiến một bước là tuyệt vời rồi. Thế và ngày hôm nay là ngày đáng ăn mừng của cả Duy Nguyên lẫn Hải Nam Hải không? Cả hội. Cả hội không? Kể cả Đức anh chưa cháy thì cũng đang được hưởng cái cái tra tấn rồi. Cha tấn còn kinh hơn tra tấn còn cộng thêm là mới biết thả tức th mấy lần đúng không? Vâng con cứ ngủ như thế là coi rồi. Ok chỉ có thể thấy là tưởng tượng thanh tịnh mới được ngủ yên. Cuộc đời lên võ chố chó là bình thường. Ngủ được chứ hả? Không ngủ được. Đấy giống Duy Nguyên nói một lần nếu mà lậm vào những cái suy nghĩ cảm xúc đấy thì nó cứ mạnh. Tim đập rầm rầm rầm thì không thể ngủ được. Các con phải thấy rất may câu hội lớn luôn. Thế mới là ngủ ngon được đúng không? Nhất là ngay giữa cái pháp này. Pháp này kinh nhất rồi gì nữa? Phân biệt giải thoát và giác ngộ và vô min binh nó rõ ràng thế gì nữa. Có phải là mỗi lần hằn sâu con thế là giải thoát giác ngộ không? Để tâm con hư về đấy không? Có phải ai muốn cũng được đâu. Đây người không có được cái cảm giác tôi cực giống con ấy. Đúng chưa? Đây là một sự ban phước lớn rồi. Trước tiên chi là mọi người gặp thử thách đúng không? Hải Nam là thử thách gì đấy đúng không? Có có đấy combo có người phải là combo đấy. Sức khỏe, tài sản, gia đình, tình cảm đúng không? Con cái chuẩn thế nh. Không ngờ tên chi kinh phết nhỉ. Thế nhỉ? Rồi có ai thấy bài hôm nay có gì hay không? Minh Trang nói to, Vũ Trang nói to kìa, Quế nói to kìa. Hét to nhưng hét to phải nói đi. Còn hét nhỏ thì LC nói không tùy. Nói chước sau con thấy hôm nay có mấy đoạn rất là ghê. Ừ. Cái đoạn đầu tiên là lúc mà sư phụ nói về cái cơ chế là lúc đầu tiên thì tưởng tượng ra à thì là cái tưởng tượng tế là nó chưa phân chia chưa chưa có. Ô, tôi chưa có vật gì hết. Và sau đấy thì mới là cái tôi mới được suy luận ra ấy. Thì khi mà sư phụ ràng thế thì khi mà con nhìn vào thì đúng là là tự nhiên là cái tôi nó suy luận ra tận đằng sau ấy. Nhưng khi mình nhìn vào một phát là thế thì không thể nào có cái góc nhìn của tôi được luôn. Là phải là từ cái biết nhìn vào là giữa cái biết này thì bắt đầu có cái phần tưởng tượng và phần suy luận. Thì tất cả những thứ đấy tự nhiên nó thành tưởng tượng thanh tịnh hết. Thì mọi khi thì rõ ràng là sư phụ dạy là cái tôi là người đến sá đật từ rất lâu rồi nhưng mà hôm nay cái phần đấy của sư phụ tự nhiên con thấy rất là rõ ràng là mỗi khi nhìn vào thực tại ấ thì đúng là đầu tiên là biết xong bắt đầu là mới là tưởng tượng và tôi được suy giận ở đằng sau tôi tưởng tượng tế đúng không sau đó mới suy luận suy luận thô xong đến tận tận về sau bắt đầu cái tôi mới là suy luận ra tôi và suy luận thế giới chứ không phải là có tôi và tôi nhìn vào thế giới nữa mà hai thứ đấy là được suy luận ra mặc định của con là có một tôi sẵn xong cái tôi nó nhìn vào thế giớ ừ nhưng mà Tôi tận bước ba đấy. Tôi mãi về sau mới có. Vậy thì cái người nhìn thế giới là ai? Thì bắt buộc phải là biết rồi. Có cả đang con quế nó đấy đúng không? Vâng ạ. Cũng rất hay đấy. Là một cái xoay logic rất tốt. Nếu cái tôi là tận bước ba nó. Bước một là biết này, bước hai là tưởng tượng ra tế này. Xong bước ba là suy luận thô. Bước ba suy luận thô. Thế thì tôi là bước ba. Vậy thì ai nhìn vào thế giới này? Ngay bây giờ ai nhìn thế giới này? Nếu biết này xong rồi tưởng tượng tế này. Xong suy luận mới đến suy luận thô. Suy luận thô này thì mới có tôi thì xong mới có tô tôi tận bước ba cơ mà. Vâng ạ. Ngày xưa tôi là người sau thì nghe nó không rõ ràng đúng không? Nhưng đây là rất rõ ràng là tận bước ba tôi là cái suy luận cu nền biết này. Sau đó có tưởng tượng tế này ra sắc thanh hị xúc pháp này xong rồi có một cái suy luận thô. Đây là tôi kia là sư phụ đâ các bạn. Vậy tôi là bước ba không? Đúng rồi. Thế ai nhìn được thế giới này? Như vậy nhìn vào phát đầu tiên phải là biết nhìn vào rồi. Phải là biết nhìn luôn không? thể nào tôi được biết nhìn xong lại tưởng tượng thô thượng tế xong xô thì mới ra tôi. Vậy luôn luôn phải là biết nhìn không bao giờ là tôi nhìn được đúng không? Ví dụ thứ hai là mơ ngay đấy. Mình ngồi đây mà mình lại thấy mình đang nói chuyện với xếp ở chỗ kia đấy. Thế mình có phải thân thể này không? Nếu mình ngồi đây mình thấy biết đang nói chuyện mình thấy mình nói chuyện với Kiểu chỗ kia với sếp thế mình có thân thể này không? Không. Nếu mà thân thể này sao mình ở chỗ kia được? Đúng rồi. Vậy thế vậy nếu không thì mình là cái gì? Quan trọng nhất mình là cái gì? Thế thì mình là cái gì? Đúng không? Mình th là biết thôi đúng không? Đúng biết hết biết và xong rồi suy luận ra. Biết rồi suy luận ra như vậy tiến trình bao giờ là biết tưởng tượng suy luận. Đấy nếu con nhớ ngắn gọn biết đúng rồi ba bước này biết này biết t tưởng tượng suy luận. Hôm nay là hôm nay có cái này rõ hơn. Đúng hôm trước dùng từ thô tế nghe nó vẫn nói chung từ rất là là chuyên môn học giả. Nhưng mà biết này, tưởng tượng này suy luận luận là một cái tiến trình rõ ràng không? Đúng rồi. Mà chỉ ba bước thôi. Nó đơn giản thôi. Luôn luôn là biết tưởng tượng con nhìn vào thế giới phát là biết đã. Biết tng xong tưởng tượng tượng ra cái thô đúng không? Sau đó mới suy luận. Đúng rồi. Thế chắc chắn là phải biết rồi. Thế thì mình không thể nào cái thằng bước ba được. Đúng rồi. Mình nhìn ngay từ đầu cơ mà. Mình phải từ đầu biết từ tự luận nhìn ngay từ đầu mình biết đầu tiên đúng không? Đúng rồi. Thế mình không thể là cái thằng tôi này được. Đấy đấy ý với Bắc cũng rất là tốt đấy. Ý rất là rất là mới đấy. Không không cũ đâu. Nhân hiểu không? Hay biết. Ừ. Nhân là hay biết hết rồi đây. Không biết nhá. Mới toanh nhá. Biết đây. Áp dụng khi đau cũng được. Đau áp dụng luôn. Đau là bước mấy? Tôi đau là bước mấy? Tôi đau là bước mấy? Bước ba. Đau là bước tôi đau tận bước ba. Thế đau nó không gây chuyện đâu mà tôi đau mới là gây chuyện. Đúng rồi. Đúng không nhỉ? Đau nó không gâ chuyện. Khác đau gâ chuyện đâu. Nên là tôi đau mới là thứ gây chuyện. Nhưng mà tôi đau tận bước ba. Thế chắc chắn là cái người mà đang nhìn thấy cái đau này ấ thì không phải tôi đau rồi, không phải tôi rồi. Vì tôi bước ba mới sinh ra. Để hết khổ bản chất con chỉ nhận ra con là biết thôi. Hết ngăn ngại thì phải nhận ra thế là tưởng tượng đúng không? Hết khổ là vô ngã hô như rồi. Dân mình là biết. Còn hết ngăn ngại ấy thì phải là tận lúc tận phải nhận ra và tưởng tượng rồi. Còn gì đâu. Hay quá. Ý mới không? Biết suy luận rồi. À tưởng tượng rồi. Suy luận rồi. Vậy thì thằng tôi là bước ba. Thằng mất tiền bước mấy nào? Thằng mất tiền chắc chắn là bước ba rồi. Mất tiền bước ba chắc rồi. Thằng sau này phải quy lại chủ nợ bước mấy? Bước ba hết. Bước ba hết rồi. Toàn nó suy luận không có đây luôn. Đúng rồi. Sau này nó phải quỳ lệnh là còn không còn. Bước bốn bước bốn nữa phải suy thêm một lần nữa. Suy thêm một lần nữa. Suy sau này mà bắn thằng đấy phải đ bốn. Trên đấy su đ vì thậm chí cảnh đấy có thể hay không chưa biết nó còn chưa nhữ mình chết béo trước khi đấy sao hoặc là chủ nhợ chết béo trướ khi đấy sao hoặc là nhên trời cho một cục tiền không có thể không đúng rồi có phải cái đấy không xảy ra nổi không rồi nghĩa là thằng đấy còn bức bốn nữa nhưng cái lo lắng con nhiều khi là bức bốn các cái lo lắng sợ ai con sống sống nhiều khi là tận búc bn chứ phải bước ba đâu nhá đúng rồi tôi đau thì là bước ba nhưng mà sau này tôi phải quỳ khách chức chủ nợ ấy thì là bước mấy bước b về nhà vợ mắng bước mấy bước bốn có phải khổ tận khổ đến tận bước bốn không Đúng rồi. Chữ nói đấy. Nên là bạn nào đây mà dùng giải quế thì là giải quyết được tôi đau ngay đây. Nhưng mà bạn nào giải quyết được tôi phải mất danh dự với tôi phải quỳ lạy vợ tôi sau này giờ tôi ra cám ấy. Toàn là đây Đức Anh là bốc bốn rồi. Ngồi đây là tôi lo là bức ba nhưng mà tôi sẽ mất tiền là gì? Bốn bé rồi. Tiếp đây có gì nữa không? Có một cái thứ hai nữa là có cái sự so sánh giữa ba thứ. Một là giấc mơ đêm. Ừ. Ừ. Hai là mơ ngày và ba là cái bây giờ. Thì cái mơ đêm thì nó sẽ làm rõ hơn như cái mơ ngày và cái bây giờ ấy. Thì rõ ràng là cả hai cái cảnh đấy đều có một thằng người ngồi đấy. Ừ. Đều có một thằng tôi đấy. Và cả hai cái đây nó đều rõ ràng. Thế thì bây giờ nếu mà có thằng tôi thì làm sao mà tôi là thằng nào được? Không thể nào có cái thế thằng nào nhìn vào thì rõ ràng là phải có một thằng biết phải nhìn vào chứ mình không thể nào là hai thằng được. Mình sao vừa đây ngồi đây xong lại thấy mình chuyện với sếp. Làm sao mình là hai người lúc được mình ngồi đây trước mặt sư phụ xong lại thấy mình ở kia nó chị phải xếp kia hiểu vấn đề không? Quỳ trước mặt chủ nợ. Quý tr mặt chủ nợ. Vậy mình là thằng nào? Không thể hai mình không thể là hai thằng tôi ấy được. Đúng rồi. Mình chỉ là một thằng mà thấy cả hai thứ đấy thôi. Thấy cả hai thằng kia thôi. Đúng. Cái đấy nó rõ hơn mơ đêm bởi vì là hai thằng đấy cùng xuất hiện một lúc thì nó so sánh cực kỳ rõ ràng. Đấy thấy chưa? Nghe thế bài chiều nay trông thế thôi. Từ nghe lại thôi. Nhưng mà gì có nghe lại. Cái gì đâu còn nghe mới mà mới tin hôm nay sư phụ mình nói đấy lại sư phụ nói mà nghe lại mức bư nhá ngay khi ngồi đây con mơ ngày có phải con thấy hai thằng tôi không vậy con không thể nào lại là hai thằng tôi cùng lúc lúc ở đây lúc ở kia được con chỉ là một thằng duy nhất mà có thể biết được hai thằng tôiấy thôi đúng rồi hay không qu hay còn gì nữa quá ghê luôn Mạnh không? Mạnh. Logic này mạnh đấy. Mạnh không? Con thấy luôn là con không thể là thằng nào và cả hai thằng này tưởng tượng. Đúng rồi. Phải nó th thấy cả hai luôn. Vừa thấy vô ngã vấy tưởng tượng luôn. Thấy tưởng tượng luôn đúng không? Đúng. Đúng chưa? Đúng. Đấy. Logic rất hay đấy. Được. Cho quế một cờ nhá. Phệ ra hai logic giờ quan trọng cho một cờ nhá. Đây có một cái nữa. Cái thứ ba. Vâng. Ok. Nó nốt đi. Thứ ba là cái câu hỏi mà sư Vũ bảo là dạy các bạn là cái này có hiện ra rõ ràng cho ông biết không ấy. Ừ thì hồi trước là sư bảo là cái này hiện ra trên cái nền gì thì thực ra cái câu hỏi đấy ví dụ như là về là con phải tư các thứ các thứ xong bắt đầu nó mới ra được là không cái nền đấy chính là cái biết này và vẫn cảm giác là trên cái câu hỏi đ anh em anh em kia là sướng rồi á phả chịu bao nhiêu cực cực nhọc rồi vâng sụ thử không được s phải phải lẽ phải xóa để mà xử cái khác vâng mặc dù là sư Vũ cũng nói về cái nền nhá những cái đoạn mà sư Vũ nói cái nền ví dụ với con ấy là có một thứ nó lồi lên trên ừ cái nền nó ở dưới xong rồi là cái này nó hiện ra trên cái nền. Sau đấy thì mặc dù mình chú ý đến cái nền nhưng mà mình phải tìm một cái nền ở bên dưới. Thì con thấy cái câu này chưa đến đoạn là nó chính là biết nhưng mà rõ ràng là nó thấy rằng cái nó hiện ra cái là cái này đây. Tối nay nếu các bạn ok là tôi biết chưa ok là phải nắm dưới nữa để xem số hôm nay thế nào. Vâng thì con thấy đúng là đến cái câu hỏi cái bắt đầu là không phải là bắt đầu từ hôm cái nền đâu mà phải trên sau đấy mấy ngày tận gần đây mà. Cái này s cắt đến tận gần đây luôn mà. Gần luôn không phải hơn 20 ngày ạ. Vì cái ngày mùng 4 lấy là 20 ngày nhưng câu này phải sau đấy nhiều. Đấy cắt mạnh lắm. Con mạnh tay lắm. Cái gì mà thử với các con mà không hiệu quả phát là cắt hết. Vâng. Con thấy đúng là hôm chiều nay nó quá ghê luôn. Thế không? Quá ghê. Nó rất gần tít đến gần tưởng tượng thanh t. Mặc dù mình nói từ cái nền nhưng mà thế nào thấy cái nền? Nó quá sao cái nền đỏ thấy. Đúng rồi. Làm sao thế nổi cái nền nó vô hình vô tướng? Nhưng thấy sự hiện ra rõ ràng trong biết chính là đang gì? Chính là thấy cái nền quá ghê đấy. Ghê không? Rõ ràng các bạn là phải cảm ơn các con rất nhiều đấy. Đúng rồi. Vì cắt cắt cắt cắt đoạn trước cứ gạo hiệu quả cắt cắt đúng không? Thấy mọi thứ trong biết chính là thấy nền chính là thấy cái nền gì nữa à? Đúng rồi. Chỉ đư chứ là xong tách cái khác ra thấy cái nền ở dưới được không? Cách mạng phết đấy nhỉ. Quá kinh mạng luôn. Sợ không? Quá sợ. Eo. Thế đi ngày này có lợi phết chứ nhỉ? Có lợi không? Chứ ngăn các con ở nhà. Tại sao chắc không ăn bảo các bạn đây vừa tốn tiền đúng không? Đang nợ nần mà cháy tài khoản phải tốn một đống tiền đi đi nhập thất đi nghe lại cái cũ không nợ thêm được mấy đợ thế à vẫn nặ nợ đúngng rồi đúng khôngểu nói thù là đã các con đã có số giác ngộ rồi đừng hy vọng giàu vộ sụ cũng chỉ giàu sau giác ngộ x ấy cũng chỉ giầu sau ngộ mà sụ giỏi thì không giỏi trước đấy rồi nhá nếu mà nó giỏi thì trước đấy sụ đã giỏi lắm rồi giỏi này, hạ hết tâm này, quyết liệt này, ham kiếm tiền có hết mọi thứ gì chả thiếu gì cả. Nếu không nói sau này sẽ còn kém hơn ngày xưa bây giờ ấy, bây giờ mình thiếu nhất là cái quyết tâm. Ngày xưa gặp vấn đề mình sẽ tìm mọi cách vượt qua. Bây giờ gặp vấn đề nhiều khi mình chả chả quan tâm nữa. Đấy, như vậy nó phải nói là độ giỏi và độ quyết tâm ấ thì trước trước khi xong hộ x lớn hơn bây giờ. Nhưng mà có thể mất hết hết rồi. Mất hết âm chứ phải mất. Không phải là về không. mà về âm về nợ nần đấy. Nợ nần nhưng mà sự nghĩ lại xem nếu hồi đấy mình giàu thì sao? Không có ngày hôm nay luôn chẳng muốn tu tiếp gì cả cứ muốn kiếm thêm nhiều tiền có thêm danh vọng nếu có vào tiếng tăm ấy nhưng sự mất cả hai thứ đấy. Các con là chỉ mất tiền sự mất hết cả cả gọi là danh danh dự luôn không phải danh tiếng danh dự. Danh tiếng là mình không nổi tiếng nhưng mà danh dự là mình bị ô nhục luôn đúng không? Thằng ăn cấp luôn ăn trộm ăn cấp mà mất với ai? Mất với cả cái xã hội này. Chứ không phải chỉ mất với vài người đâu. Con không gặp sụ thấy đấy là con thấy gặp sụ thấy ngon quá sao sao ngon lành thế này gặp sụ tận tận lúc sụ đã giác ngộ xong rồi mọi thứ nó ổn rồi ngon rồi con không gặp sụ cái thời mà mà giống con bây giờ con gặp sụ thời đấy nên con tử là giác ngộ êm đềm lắm cứ từ từ lên này không phải đâu nhờ mà nó mất đấy sự mà sụ mới có cảm thấy có ngày hôm nay nên s nghĩ lại sự rất là may mắn ôi may quá mất hàh dự thậm chí là âm thì mình mới không mới Không tin rằng mình kiểm soát được danh dự nữa. Đấy cái bài chưc giảng cho các bạn đấy. Mình tin là mình kiểm soát được cả cái gì nhỉ? Người khác cái gì mình điều khiển được người khác gì mình ảo sát kinh khủng mà Sụ đã trải qua sự hiểu vì văn hóa đên bác nhà bác nhị bác quyền cũng thế mà sống kế suốt mà mà may là mình mất hết danh dự mình mới nhận ra là mình đúng là mình nhá sự được giải thưởng này rất chân chính này cùng mang tiếng thằng ăn cắp đến lúc tác giả xin lỗi thì tất cả mọi khi khoi nhớ cái tác giả xin lỗi nhá nhớ 6 tháng sau tác giả nói thế thì người ta đã ghi rồi lịch sử báo chí là ông Thắng là ăn cấp được giải rồi. Mình không gỡ được cái sự luôn. Gỡ không gỡ được. c ác liệt quá. Nhưng mà may quá gh lại mới may. Một cái người quyết tâm mạnh mẽ như mình mà theo đuổi danh dọọng tiền bạc thì khi nào mới dừng được? Chỉ khi nào nó không cho mình nữa, không cho một tí nào nữa rồi cảm giác là không thể lấy lại nổi nữa. Hay là bây giờ mình có có làm ăn tử tế bao nhiêu nữa thì không lấy lại nổi. Hồi đấy mình nghĩ thế thì mang tiếng thân cấp. trong lịch sử thôi. Đấy thì hồi đấy mình mới từ bỏ cái việc là đi kiếm danh dự. Thậm chí kinh hương là từ bỏ việc giữ danh dự đúng hơn là kiếm danh dự. Giữ kiếm danh dự mình không kiếm nhưng mà ngay cả giữ danh dự mình không giữ thôi. Bây giờ người ta nghĩ gì mình cũng được không giữ nữa không phân bô giải hích nữa. Họ hàng thấy mình không đến tưởng là mình là thằng ham tiền dụ lâu lắm không về quê thước rồi thì trong mắt bà con họ hàng ấ là mình ham làm ăn kiếm tiền quên tình lạc nghĩa xóm tình tình nghĩa gia đình ông cha thoải mái thì không cần giải thích chứ ngày xưa đấy mình không Bình thường mình sẽ giải thích không đúng không? Mình sẽ về quê mình sẽ làm mọi thứ để mình gỡ lại cái đấy nhưng bây giờ mình cho đi luôn. Mất là đi mất luôn. N trước khi sụ gặp những chuyện như vậy thì còn rất là khó là về quê này à đến thăm thầy cô 11 này sau đó mình sẽ x sạch không còn thầy cô không còn hội bạn bè gì hết nghĩ thế nào cũng được. Thế nếu không có sự kiện như vậy làm sao mình sống thế được phải có sự kiện mất sạch tiền bạc danh dự. Nế các con thực ra là đang được đấy xong. này khi con tác ngộ giống sư phụ con mấy nghĩ lại ngày hôm nay con thấy ôi sao may quá sao tuyệt vời như vậy luôn đấy sau một sự ban phớ cực kỳ lớn như thế đúng chưa cả với cả yên tâm do con có số giác ngộ nên không ai làm con chết trước đấy cả nếu có số giác ngộ ấy thứ nhất là con không giàu trước đấy được đâu nhưng mà thứ hai là con không chết thế được đâu đừng rõ ta chưa thấy ai mà gì cầu đạo mà lại thiếu độ mà lại chết v chết đói cả nên sanh nói đấy ta chưa thấy a chưa từng thấy ai bằng ngài thì đã trải qua luân hồi vô số kiếp rồi thấy chư đang thấy Tâm cầu đạo lại chết đói rồi. Thức ăn và nướng sẽ tự tìm đến. Thức ăn và đồ uống không con không phải xuống núi tìm thức ăn đồ uống mà thức ăn đồ nướng sẽ gì? Tự tìm đến lên núi tìm con. Nói không cho thế đấy. Con không cần phải xuống núi tìm ăn thức uống mà thức ăn uống sẽ lên núi tìm con. Hải Nam hết tiền thì vẫn có người bao tiêu. Bao gì bao nuôi là chắc. Có khôngấy hả? Bao nuôi đấy đúng rồiấy. Có người bao nuôi đúng không? Làm ăn làm ăn chương trình đấy. Tự tin bao n. Đây đấy nên là được bao nuôi không xấu hổ cả nếu con quyết tâm giác ngộ cái người bao nuôi con mới là người sướng đúng đúng không tưởng con là sướng như họ mới sướng chứ rộng phước họ họ họ đổ tiền vào cái ruộng phước con có thấy cái áo cà sa của nhà Phật mà hay có thấy nó có hình ô vuông không phước để đi đấy làể cho học để cho người người ngoài thế người thế tục nhìn vào thấy là ông này là ông sư là ruộng phước hình ô vuông là hình khí ruộng đúng chưa để khi mặc kéo cào xa hình ô vuông ấy thì người Hiểu là đây là cúng dường ông này nghĩa là cho tiền dụng phước đấy. Hiểu tại sao quóc ra nhà Phật nó con xem phim ch du ký thì đường tăng cái áo kim tuyến long lánh không? Vâng. Chia ô rượng lấp lánh chia ô chia ô áo màu đỏ xong kim tiế lấp lánh chia ô không có đấy ruộng phước phước đấy là cái cái ruộng phước hình vuông đấy hình lý nhật đấy phước điền đấy thế nó là kể cả con được bao nuôi ấy thì cũng chả có gì xấu ở đấy cả chứ đừng nghĩ là mình phải làm ăn kiếm tiền chân chính đừng có lên Đừ đảo thôi. Còn Đức báo nuôi vúng đúng chưa? Đức báo nuôi cũng là may mắn chứ đừng nghĩ là là may mắn cho người kia ấy chứ đừng nghĩ l đấy có gì xấu hổ cả. Mất tiền ơ còn họ tiêu tiền vào thư linh tinh phước gì họ không tiêu tiền vào mình thì họ cũng tiêu đi linh tinh. Cái đấy là cái dụ phước của họ tương lai. Nếu mà mình giác ngộ thì là dụng phức chính họ luôn. Ngày sư lộ cho tiền mìnhấ nuôi mình. Hải Nam yên tâm nhá. Vụ mất tiền của nó ấy. Dụ Phước luôn Phước kia cũng càng mục cho tiền vào để hai năm học về học để Hải Nam giác ngộ thì dụ phức của cái người cho tiền không chị thầy thiếu đúng rồi sư phụ chỉ là ông thầy đầu tiên về sự thật thôi còn cái ông thầy mà không ông mất ấ cho tiền ông mất xảy ra không mất thì có còn chả có giác ngộ đâu có phải là thực ra cái người mà hài năm mất tiền của aiấy được lợi không đúng rồi miễn hải năm du hành tử tế chứ mất tiền và ăn chơi xong không có du hành gì thì không nói đúng không nhưng mất tiền học học về giác ngộ thì cái người đấy sẽ lợ người ta nhìn xa trông rộng đ đấy đi nam là khôn đúng không hôm nụ đo cái xe đưa thả chắc chắn mất đấy vẫn chưa mất đúng không mất nổi không mất nổi đấy mất nồi có khi ông lên chư ngộ ông lên rồi nên không mất được nữa luôn chìa khóa xe người ta lại bẫy đang bảo luôn chìa khóa xe mà không ai lấy tho dễ thế người ta sợ bẫy ta Sợ quay camera dấu phim thật sợ không được xe của chị nhân còn cà không mất được gì xe xư mẫu xe không mất được rồi hay không một bài đơn giản được nhiều ý không quá hay quá tuyệt vời không có lôi quan trọng kinh không nghe lại pháp mà không có nỗi đúng không con ngồi đây kiểu gì con bị tấn công vô thức kể cả Con kể con không hiểu là bẫ có công thức luôn thì s công thức con như thừa. Ừ. Tố nhân đúng rồi. Rồi trang còn mấy giờ ăn nhở? 7 giây ôi sớm này. Con cũng thấy là tức là về mặt bài này nó logic một cách rất là chặt chẽ sư phụ. Hồi đầu sư phụ nó dạy chân thực tại không đang hiểu là tại sao mình phải tìm hiểu chân thực tại mình phải so sánh với một cái giả mình nó biết là chân thực tại là cái gì á. Ừ thì hôm nay sư phụ trả lời luôn hết cái phần là từ chân thực tại tới giả thực tại thì mình sẽ so sánh được ấ giả là như thế nào mà chân là như thế nào tại vì ngày đầu của sư phụ phụ giới thiệu đây là chân thực tại nhưng mà con cứ đi loanh quanh thế thì đặt dấu chấm hỏi là chân thực tại thì phải có một cái giả thực tại ngược lại. Thì thì con tìm ra cái câu trả lời này nhưng mà nó nó mình hôm nay mình được rõ ràng từ từ đầu đến cuối ạ. Cái phần mà con ấn tượng mạnh nhất của hôm nay là từ tưởng tượng của sư phụ ấ tức là cái hệ thống tưởng tượng nó được sinh ra như thế nào ấy. Ừ thì con thấy là nó mạnh là con thấy nó tưởng tượng toàn bộ luôn. Cái đoạn mà cái bài hát mà những chiếc xe đang chạy ở đâu ấy. Ui thấy tức là tức là con cảm thấy nó nổi da gà luôn. Tức là mình thấy là đúng là cái biết này nó có thể chứa chỉ có tưởng tượng chứ không thể nào chứa cái khác được. Vì nó tưởng tượng thì mới có thể chạy trong cái biết trong suốt này. Đúng rồi. Chứ làm sao mà đúng không? Nếu mà nó không chạy tiết ngồ khơi chứ. Đúng rồi ạ. Để chạy trong suốt ngày c phải tưởng tượng nếu không chạy quá xa là ra khỏi phải biết trong suốt ngay. Đúng không? Đúng chưa? Đúng rồi. Thùng mất. Đúng rồi. Thùng nó chạy ra ngoài mất luôn. Đúng rồi. Tức là mình thấy là chỉ có thể là hai cái câu mà chị thể tưởng tượng tức là nó cô động mới t mà con bị đánh động cái phần đó rất là mạnh ấy ạ. Thế mới thấy là cái biết này là nó vững bền ấy. Tức là và thêm cái là nó khi nà cái biết ở đây thì chắc chắn những cái đó là tưởng tượng chứ không thể là khác được. Giống như là sao mà nó nó có thể vừa chứa cái này vừa chứa cái kia á ạ. Tức là sau giai đoạn đó đó đúng là con chỉ ấn tượng những chiếc xe đang chạy ở đâu thì tự nhiên nó vỡ ra là đúng là chỉ có cái biết giống như biết thanh tịnh á chắc chắn chỉ có cái biết này thôi và tất cả mọi thứ ở trong là tưởng tượng không thể nào mà nó thật được. Tức là mọi vật có cái thước to nhỏ khác nhau. Đúng rồi đấy. Mà nó ra rõ bên trong nó đúng không nhở? Nó chứa cả tất cả mọi thứ to nhỏ khác nhau thì nó là cái gì? Cái đống cái đống đấy nó là cái gì? Chắc chắc là tưởng tượng. Tưởng tượng đúng không? Ừ. Biết thì không hình tướng không chứ biết sao giãn nở được để cho cái to lên đúng không? Ừ. Vật to lên thì biết giãn nở theo à? Không phải. Thế thì nó cào luôn cái biết luôn. Đúng rồi. To lên muốn vỡ. không người biết ra. Vâng ạ. Nhưng vật không to lên thật sự đâu. Và chỉ là cái tượng thôi mà. Thì đấy ạ. Tức là con thấy khi mà hệ thống xong rồi bắt đầu thấy cái phần mà tưởng tượng nó rất là rõ ràng á sư phụ. Tức là cái hệ thống mình mình được xác quýết hoàn toàn và tự nhiên cái lòng mình nó được trút cánh nặng luôn. Vì sao? Vì này cừ khi vô thủy tức là từ khi ấy đã bị cài là tưởng tượng rồi thì làm gì được nữa? Vào lòng mẹ chưa kịp. Đúng rồi. Chư dọn lòng mẹ chuyề là là gì nhở? Trước kia con lòng trong bào thai thôi đã gì? Đã bị gì rồi là bị cả đánh thuốc đánh thuốc rồi. đánh thuốc từ đấy rồi thì có thấy giác ngộ trong một đời nó kỳ diệu nào không đánh thuốc từ lúc vào đúng luôn kể cả Đức Phật xịn như vậy mà vào báo thai phát là gì bị đánh thuốc đánh thuốc luôn hai mấy tuổi 29 tuổi mới bỏ nhà đ vâng 35 tuổi mới giác ngộ giải đấy đánh thuốc gây không thuốc mà ngộ được thì đúng là kỳ diệu kỳ rượu Dạ. Ừ. Nhưng mà chính cái đánh thuốc đó mình mới thấy là bất lực sư phụ ạ. Tại vì mình cứ nghĩ mình là người này làm được gì mìnhị đánh thuốc mà làm được cái gì. Tức là con đã đoạn đó là tức là mình đã một là tưởng tượng thì thấy rất là thứ là thấy biết và thấy tưởng tượng và thứ hai nữa thấy mình đã là tưởng tượng ra thì có cái lực gì đâu mà làm cái gì á ạ. Nó chỉ là tưởng tượng ra nó là toàn bộ là tưởng tượng ra bị ra sao không thể nào mà có cái lực để mà làm được mất là do dòng chảy hiện chẳng từ cố gắng của cái thôi. Đấy thì con thấy nó nó ấn tượng những cái điểm như thế ạ. Rồi ok. Còn bác nào nữa không? Bác bác Ngân đi. Bác Ngân nhà xa đông đông con đông việc xếp hàng mãi mới được mới được mới được nói. Con thì lúc mà sư phụ đọc đến cái câu là cách đơn giản nhất để thấy nền biết thì tự nhiên là con òa lên bởi vì là ồ đơn giản đơn giản chưa từng có luôn. Con thì cái bài này Mặc dù là cắt nhưng mà cảm giác của con là nó không con con thấy sư phụ không cắt cái gì hết ấy mà nó gom hết tất cả bao nhiêu đời kiếp học từ bao nhiêu thứ vào trong cái bài này cắt th hả tức tức là ý là cái này con bé mà là gom đ gom hết đấy chẳng hạn như là cắt thời gian thôi chứ cắt gì không cắt pháp ý ý là nó cô đọng lại và hệ thống một cách rất là đúng rồi nó không có một khẽ hở ví dụ như là từ cái chuyện sư phụ bảo nhìn xuống cái nhà sàn nhà loang lổ như này tại sao cơ sở nào con bảo tách cái màu thì là tự nhiên trong đầu con hiện ra cái cảnh từ ngày xưa bao nhiêu thời nhóm ba rồi phá mô hình ở mấy cái camelia ở hồ tây là phá phá chầy chật để ra được cái việc là khác màu khác nhau như thế nào hay là khi mà sư phụ nói về cái phần tưởng tượng và một cái sâu chuỗi việc là từ khi không có gì hết là một cái biết sau đó là tưởng tượng rồi là suy luận thì con thấy là ồ đúng rồi tưởng tượng là không có cái gì hết tưởng tượng xong rồi suy luận là bắt đầu dựa trên một cái ờ tưởng như là có là có màu sắc xong rồi suy tiếp ra một cái thô ờ thì từ cái thời là vũ trang đi đi lại lại ở Hồ Tiên Gia để giảng năm bước chi huyễn lần đầu cũng là không có gì hết. Đầu tiên chỉ là một cái biết rất là sáng sáng tỏ rõ ràng thôi. Rồi sau đó năm bước bây giờ mình sẽ rút ngay còn ba bước th cho dễ nhớ đúng không? Ba bước gì đó biết suy luận tượng suy luận. Ừ biết tưởng tượng suy luậnấy thì nó chặt chẽ rõ ràng kinh khủng mà nó lại còn đơn giản nữa và nó vô cùng dễ để nhìn thấy ngay trong cái như vậy đã khá nhiều năm đấy nhà tù thiên xa rồi bao nhiêu năm rồi? Ôi giời ôi chục năm. Chục năm rồi mới rút gọn được từ năm bước hơn ba bước đấy. Ừ thì con thấy là cứ nghe đến đâu là cảm giác là đã có bao nhiêu cái nền móng này mà mình vẫn cứ tiếp tục làm cho đến khi mà à đến ngày hôm nay thì nó ra được cái đơn giản nhất là cái câu mà sư phụ đọc ấy là cuối cùng là bất kỳ khi nào con bất kỳ khi nào thì con chỉ cần nhìn vào cái kinh nghiệm này và hỏi là mọi thứ có hiện ra rõ ràng trong biết hay không và sau đó thì kết liên kết với cái chuyện sáng ngày hôm nay là ừ và đừng để ý và đừng đừng tập trung vào một vật thì cái mà con ờ tức là chư phụ sư phụ chỉ cho cái thật cái phần thật cái phần đúng đã rồi sau đó từ đó mới nhìn ra là à ok như vậy thì cái phần mắc của mình đó là tập trung một vật thì nó mới bị phân tán và mới liên kết đến việc là tại sao lại tập trung vào một vật là bởi vì mình tin là mình đang làm được cái gì ở chỗ đó. Chẳng hạn như thế thì ví dụ như vấn đề của con lớn nhất là ờ không phải là ừ mất tiền mất bạc gì nhưng mà con thấy là rất là ờ vẫn phải cố gắng rất là nhiều trong việc tu hành ví dụ như là thiền đời sống thì cứ lên lên xuống xuống chầy chật và Minh Ngân là số lượn như tàu lượn nhỉ. Dạ. Lên rồi xuống thì khi mà nhìn vào kinh nghiệm thì thấy rằng ồ đúng rồi là khi mà vẫn còn điểm cao thì vui, điểm thấp thì buồn. Nghĩa là mình vẫn đang bị ảnh hưởng bởi nó. Và vì sao? Bởi vì là mình vẫn tin là mình làm được. Đúng. Đó. Thế là cốt tử vẫn hiểu thì hiểu là không làm được gì hết. Nhưng mà trạng thái sống và cảm giác, cảm xúc thì nó vẫn đang ở trong cái trạng thái là cố gắng và làm được. Tại vì con cố nhiều thứ khác quá, bản chất nằm ở đây. Như nhân rất là dễ. Vì cả đời chỉ có một thực tu thôi. Nên là phá tu thế là hết. Ừ. Phá cái tu ấy. Mỗi lần nhân đo thấy một số khác nhau thấy ngày là cô cho. Nhưng mà mình có phải có cái gì khác ngoài việc cô tu đâu. Còn nhân là vừa cố đời trong việc đời vừa cố tu nên bị ảnh hưởng cái phần đời kia nó ảnh hưởng ngược lại sang cái phần tu này. Vâng. Đấy thì con cũng nghĩ là đấy con ngồi nghe thì mọi người gần đây cái bài sợ nháp sống thử của sư phụ con nghe đi nghe lại cái phần từ đại khái là con thấy rằng ồ ừ xong rồi nổi lên những suy nghĩ như là đây này mình bị phân tán quá nhiều tập trung vào quá nhiều việc và quá nhiều vật nên là mình không không để ý được vào nền biết đúng nó vẫn bị là tập đúng tập sai rồi thế này thế kia và mong mong một cái khác khác cái thực tại của cái hiện tại là phải thẳng băng Ừ. Chuyên tu và tô con mong là không phải tập trung với gì hết. Đó. Thói quen thông thường của tôi cái này hại tôi sẽ tiêu diệt nó. Vâng. Tôi sẽ không tập trung cái gì nữa. Tôi phải tôi phải tiêu diệt sự tập trung. Thế là con rơ thái cực khác. Hiểu không nhỉ? Khi sự giảng là tập trung gây hại cho cho giác ngộ thì con sẽ con sẽ có một cái xu hướng là con phải thiệt sự tập trung đi. Đấy lại là một cái sai mới. Giống như là cái suy nghĩ nó bảo là thấy suy nó nói dối thì mình muốn tiêu diệt suy nghĩ. Giống hôm trước nhớ cái hôm trước bài sự giảng không? Có có. Đấy bây giờ phải là thấy cái tập trung là biết là tưởng thanh tịnh mới là đúng. Giống như thấy cái biết cái thuy nó nói dối ấy thì ưu tiên phải là thấy cái chính suy nghĩ là gì chứ không phải là tao càng ngày ít suy nghĩ đi là được không thể làm nổi làm sao ngành bước suy nghĩ được nếu hết là do cô làm thấy nó thanh tịnh thế thôi thì bây giờ thế thôi đời con rất nhiều vật làm sao dòng trẻ con làm sao mà mà nó tự hết thì được ngày nào cô làm hết là sẽ hết. Còn bây giờ mình phải làm tận dụng cái sự tập trung đấy. Một là mình không cố tình tạo tập trung nhá. Nãy ý lúc nãy là là một nửa là thôi đừng cố tình tạo thêm vật nữa. Nhưng một nửa thứ hai chưa nói bây giờ ngân nói đi. Đấy là thấy là tập trung là không ổn rồi. Nhiều vật quá rồi. Thế này thế khác thì là phải chống lại cái sự tập trung đó và phải ra một cái trạng thái khác. Cái này nghĩa là làm thế nào để nó bớt phân tán đấy nhở. Làm thế nào để bớt cứ tùm lum tà la như thế này đi. Thì tự nhiên đã tưởng tượng ra một cái không ở đây này. rồi và cho ngay cái vấn đề cái sự tập trung này là vấn đề rồi thì chính cái suy nghĩ là đây không phải là thiền đã cản trở con là đang phá thiền. Trong khi đó trong đời sống này thì ngày hôm nay sư phụ cũng nói đấy là sư phụ gom tất cả các bài như là nhìn vào màn hình thì luôn luôn không bao giờ là nhìn thấy chàng trai cô gái thì không bao giờ tách khỏi màn hình và nhìn vào quả cầu thì lúc nào cái gì hiện ra nó cũng cũng chính là nó ờ thế cũng cũng chính là là cái cái nền biết đấy không bao giờ mất đi được cả. Thì ừ quay lại cái trải nghiệm của con thì con thấy rằng là rõ ràng có một cái sự chống lại và cảm thấy là phải đẩy phải khác chứ không phải là cái này và ở chỗ đấy không thấy nó là tưởng tượng thanh tịnh. Và thế nên con con nghĩ rằng đó thì bài bài tập bài ngày hôm nay nó hướng về một chỗ thôi. Chỉ có là cái phần mà nỗ lực phải nỗ lực quá nhiều là bởi vì mình vẫn tin là mình làm được một cái việc là chống lại được cái sự tập trung, chống lại được cái tập để ý vào một vật để phải làm một cái gì đấy á thì mới thấy biết. Trong khi đó câu hỏi hôm nay rất là đơn giản thôi là nhn nhìn thấy sự rõ ràng À tất cả mọi thứ hiện ra rõ ràng sáng sủa ở trong biết này là là nên biết rồi. Ờ hai thế cực một là mình tập trung quá nhiều thứ một thế cực xi là chống lại tập trung cả hai đều là hai hai cái sai lầm tập trung thứ đi sai nó giảng nãy giờ rồi nhưng con chống lại một thứ mà con không thể làm việc gì có phải sai lầm không đúng không thế giải pháp là gì giải pháp là gì mình cần nói được một nửa giải pháp ở đấy vấn đây là mình thấy nó hiện ra trong biết không chứ mình có phải tập trung vào nó không đúng không nhỉ khi tập trung nó vẫn rõ ràng xong biết mà đấy là một nửa hay là chính xác là nó là kết luận có phải làm gì ra từ cái đấy đúng rồi nếu mà con tập trung con thấy được là không biết thì xong rồi gì nữa nhưng mà nó là kết luận nó rồi nó là là đó là nếu mà thấy ngon quá nhưng mà nó chưa có tiến trình đúng không tiến trình nó hai thứ rất quan trọng một là kiến nhận thức ấy Nếu không nghe những bài hành sự giảng để còn nhận thức lại là ơ hóa ra là cái gì làm cho mình không thiền được là suy nghĩ chính là suy bảo đây không phải là thiền thì nó cần nó là là mình không thiền được phá thiền chứ còn không phải là mình mình chẳng bao giờ không thiền được mình lúc nào thấy cũng thấy thật hết nhưng mà suy nghĩ bảo đây là cái khác không phải thật đâu thì là bị phá đúng không đấy đấy là đấy là một cái đầu tiên là kiến của con nó phải sâu sắc hơn nếu mà con muốn là vừa vừa tập trung vừa nhìn vật mà lại vẫn thấy đấy là biết thì kiến phải sâu sắc hơn cả bây giờ bây giờ vẫn nông các con trong phát sụ thì vẫn nông lắm mặc dù là đã khen là sâu nhưng mà thực là ừ khen bí sâu cho vui nhân có dụ nói nông chuẹt hôm qua kia vừa mắng một trận nhân là như vậy nhưng mà cái thứ hai nữa là là thiền nếu con chỉ có kiến thôi thì con không nhớ đâu chính cái trải nghiệm trong thiền của con ấy mới là con nhớ ra được cái nhớ bằng trải nghiệm nhớ bằng nhận thức là gì ơ tôi nhớ ra thầy bảo tôi xong tôi nhớ lời thầy nhưng mà Cái đấy yếu còn phải có những cái trải nghiệm sâu sắc của việc nhìn nó biết là thế này, thế nào là thấy một thứ đang sáng tỏ trong biết thì khi đấy con mới nhớ ra được lúc con gặp chuyện. Nếu hàng ngày con không có cái trải nghiệm này thấy mọi thứ hiện ra đằng sau chóng biết ấy thì khi con đau ốm khi con gặp những cái cái tố cực ấy con không nhớ nổi đâu. Thế là con Con đừng đánh giá nhẹ vai trò thiền. Mặc dù bây giống dạy con cái loại thiền không cố gắng nhưng mà con nếu con coi nhẹ thôi tôi không ngồi thiền nữa, không thiền pro nữa là con bị lừa đấy. Nếu con không thiền pro thì con sẽ không có trải nghiệm sâu sắc đâu. Con sẽ gặp chuyện, con sẽ thấy là cái trải nghiệm thiền đời sống con vẫn nông lắm ở chính độ con ấy. Sẽ có một ngày như hai cái là ngang nhau. Sẽ một ngày mà thiền pro và thiền đời sống nó hết như nhau. Con thấy chả khác nhau lắm. Đấy là con thực sự là không thiền định trong nghĩa đen của nó. Nhưng mà chưa bây giờ con vẫn cần những trải nghiệm sâu sắc. Thấy mọi thứ thấy biết một biết rất rõ ràng và lâu. Thiền nó còn cái hay là lâu nữa. Sâu sắc và lâu dài. Đấy. Nếu mà con bỏ hết cái thiền đấy mà chỉ thiền đời sống thì con sẽ có nông. Có cũng có nhưng mà nông. Nông thì khi gặp chuyện con sẽ biết tay. Con sẽ không có định lực, không có khả năng nhìn thấy cái đấy mãi được cuốn đi ngay. Nên bây giờ một thứ vẫn rất quan trọng là thiền pro. Thiền đi Bộ không là thiền pro nữa. Ngày xưa mình gọi tạng gọi thiền pro vì bộ không thiền pro nữa vì nó dễ quá. Chư bác nhị đấy. Bác nhị đi 2k sụ cấm không cho đi 2k nữa. Là sư phụ yêu cầu cái ngồi in không được dùng gì hết thì bắt đầu là pro. Bây giờ bác nhị nhá là hôm trước sẽ đi bộ 2k được 30 phút đúng không? S cấm luôn không cho được 2k chỉ 1k vì mất 30 phút là vô nghĩa. Đ đi bộ 30 phút rồi thì 30 phút nữa không cần thiết nữa. Một lần đủ thôi dành ra để thiền ngồi. Còn nếu chưa ngồi được thì cũng phải làm vừa vừa thôi. Làm ít thôi chứ làm nhiều thứ thì có thể tập trung và có phải có cái gì để tập trung đâu. Thì làm sao mình học được cái là khi mình tập trung mình vẫn nhớ được đây là đây là hnh tĩnh đúng không nhỉ? Nếu con chỉ có đi bộ suốt ngày ấy thì con có tụ vật gì đâu. Thế sao con học được cái môn là vừa làm việc vừa để ý và thứ mà vừa thấy nó tưởng tượng thanh tịnh được chịu nên là s cắt bác nhị một nửa thời gian thiền đi bộ đi. Vì thế để thiên pro thiên được pro càng pro càng tốt pro là ng một chỗ. Còn nếu trong phòng con động đậy thì cũng được nhưng dù sao con hơn đi bộ nhiều. Trong đợi tí thì vẫn cơ bản rất vẫn rất nhiều vật để tập trung. Còn đi bộ đi liên tục làm sao mà tập trung vào cái gì đúng không? Nên là các anh em đi bộ vừa vừa thôi. Đi bộ để đủ biết thế nào là là không gian nhận biết mọi thứ hiện ra và đất trong nó thế thôi. Nhưng mà cái thiền thực sự gọi là bài test thực sự là làm việc thiền pro. Trong đấy con nhìn thấy biết ngày càng rõ ràng, sáng sủa hơn sâu sắc hơn. Đấy hiểu không nhở? Đấy tiện Minh Ngân. Minh Ngân nói dù với nói lại cái giải pháp cho việc là nhìn vào khi đang làm việc mà vẫn thấy cái đấy là tự thanh tịnh là kiến và thiền. Kiến là những cái suy nghĩ cho mình gạt nhầm suy nghĩ nhầm lẫn đi. Đây không phải thiền đâu, đây là sai rồi vân vân nhưng suy nó làm phá tan thiền của con đúng không? Có tin và những suy đấy bị lừa rồi không có lúc nào không nhìn màn hình cả. Xong xin bảo là không mình không thấy màn hình đâu. Mình thấy chẳng thấy cô gái mình không màn hình đâu mà con tin vào nó thì sao? Là bị lứa. Vậy thì cái kiến Con mạnh thì con không tin nữa. Kiến mạnh nó hay chỗ đấy. Nó bảo là mình không nhìn thấy biết đâu. Mình đang thấy chàng trai cô gái linh tinh. Làm gì có lúc nào không thấy biết mà nó linh tinh. Đấy. Kiến mạnh thì nó như thế. Còn kiến yếu thì sao? Ừ thôi chết rồi. Mình không thấy biết rồi. Thôi rồi sắp hết thời gian nhìn thấy biết thôi. Không thế này thì chết. Có phải kiến yếu cái mệnh khác hẳn nhau không? Đúng rồi. Đúng không? Đúng chưa? Nhưng thấy chưa đủ. Vấn đề không phải là con đánh thắng cái suy nghĩ đấy. Vấn đề con phải nhìn thấy cái biết khi đang suy nghĩ thế chứ vấn đề con không Phải là là đánh thắng cái suy nghĩ đấy đ bằng bằng một kiến mới thì cũng là suy nghĩ A đánh thắng suy nghĩ B chứ cái kiến nó chỉ là hỗ trợ thôi chứ nó không thể là kết quả. Con kết luận rằng thấy biết vô nghĩa con phải nhìn thấy biết nhìn thấy sự sáng tỏ rõ ràng đấy gọi là biết đấy không phải thấy một vật nào đấy mà thấy sáng sỏ rõ ràng hiện ra sỏ rõ ràng đấy trong mọi lúc mọi nơi. Cái đấy thì là thiền chứ đâu thì thế con cần kinh nghiệm về việc về việc là mọi thứ hiện ra rõ ràng sáng tỏ trong biết là thế nào càng nhiều càng tốt càng sâu sắc càng tốt nên là không thể bỏ thiền pro được ngược lại là nên tăng thiền pro mới đúng đúng không? Như Hồng Nhị gần đây số rất to nhá Hồng Nhị đúng không? Không được nghe giảng đâu. Gần đây giảng gì hồng nhị không được nghe luôn. Vẫn số vẫn tăng dều đấy là một ví dụ như thế đấy là thiền nó lợi hại như này Hồng Nhị là không được nghe giảng mới gần đây luôn vì không biết lý do gì đúng không nghe. Thế nhưng mà Hồng Nhị tăng số vẫn rất đều luôn tại vì là thiền tốt mà. Cái thiền đấy tự cho người ta đấy gọi là trí tuệ tự sinh chú ấy nói đấy. Trí tuệ thầy mình giả là một loại trí tuệ thôi. Còn sau này tất cả các bạn sẽ có trí tuệ tự sinh. Do mình ở trong biết nhiều nó tự sinh là trí tuệ. Nó không phải là cái cái khuôn mẫu sự đã từng giả. Thậm chí con thể sáng tạo những cái kiểu gì rất là riêng. Chả biết là cái gì luôn. Đấy thì đấy là do con ở trong biết. Càng nhầu nhiều thì càng ra nhiều trí tuệ. Thế thì tiện ngân nói hai việc phải là kết luận là đúng rồi. Ở trong mọi lúc mình thấy là hiện ra trong biết. Vậy thầy lúc nào chở thấy biết nhưng mà hai việc phải là phải làm tăng cường đúng không? Không một là tăng ý kiến cho sâu sắc. Cái tăng sâu sắc này thì thường là phải nghe trụ giảng xong rồi ngẫm xong rồi so sánh trong cuộc sống có bắt quả tang đấy. Còn nó cái kinh nghiệm thì chỉ có thiền thôi. Thiên pro chứ thiên pro thiền đi bộ dữ là không pro nữa rồi. Dễ quá rồi. Trở thành dễ rồi. Được rồi. Sáng sủa hơn chưa? Sáng sủa ghê nhỉ. Không ngờ. Đi một chuyến đi ngay lại mà tăng sáng sủa thế nhỉ. Mới có một buổi mới có một buổi thôi nhá. Hai buổi thôi. Khai vị th đấy. Khai vị khai vị tối này tối này đo nếu mà số to thì thì giảng tiếp còn không thì thế này đã các bạn ấy. Nếu mà các bạn bộ tiến bộ nhanh thì giảng sang cái bước tiếp theo. Còn nếu không thì lại giải đáp xong rồi mai lại làm vài cữ thiền. Các con mất hai mấy ngày cơ mà các bạn cắt xoét phát đến hai mấy ngày luôn. Ghê không? Qu g liên ho liên ho mấy giờ rồi giờ rồi ăn đi ăn đi ăn đi còn đối bài này là bài này tên gì nghe các con hỏi hỏi à ba bước rồi đ mới ba bước biết tưởng tượng chưa ba biết ba bước biết suy biết tưởng suy Biết tưởng tượng suy nhá. Ba bước biết tưởng suy ngon không? Biết tưởng suy. Biết tưởng suy quay.