Ba bí kíp để thành tựu thiền và không thoả hiệp

Bản gõ chi tiết
Transcript

Thôi hôm nay tập trung bôi quất tử thế quả rồi quả mà đúng không quả ờ năm nay đào vừa vừa thôi mua quất tử tế và nếu con ở đây thì đi vui có nữa số ngôi quất cho nó xịn đẹp đẹp mình mua cái quốc mà để ở tầng hai đúng không ừ thì năm này thì cái quất là điểm nhấn chính quất sẽ điểm nhấn quất quất bao tiền cái quýt bao nhiêu qu đi Hay là nó vẫn quất đào vẫn mua đào nhưng mà nhưng mà không sợ lo đào lo đâu lo đâu yên tâm đây này không sợ chị tới luôn là nó một góc nào hồi xưa ấy là chị mấy quất thấy nó đầy đủ ừ năm nay năm quả có quả xanh quả vàng có a có nụ có lộc năm ngoái năm hoa quả năm này là năm quả Vân gọi chưa có động. Ừ đúng rồi ạ. Alo mở chợ nhất. Ok ch mở cửa à à. Thôi anh ngồi đi đúng không? Thôi thế khỏi áp lực mua qua đào luôn. Một quất thôi nhá. Thế đào mua chơi thêm được mà. À vẫn vẫn mua chứ ý là không phải áp lực vào đấy nữa chứ Hải Nam mọi năm mua áp lực lắm thì có vấn đề gì là anh em đổi hết đội Hải Nam. Sao mà phải là được. Ờ đấy phải tính là mua cho hành trái mà l không được. Được sang máy đi. Không cần ánh sáng đâu. Đẹp thôi. Không cần sáng mà đẹp thôi. Không cần ánh sáng đẹp. Nhìn chỉ chất thôi. Không cần tráng lần chất thôi. Nào cho lư anh có điểu đây nào. À con xong rồi. Không nhị trên trầm hôm nay không đo à không chị cái máy này để nhà có đo không hôm nay có có tập không đấy. Ok rồi đây thì mới con mới ngồi nói chuyện cả Nam B để hỏi xem tìm xem là vấn đề nó ở đâu. Tại vì là hôm nay nó không phải là là Hôm hôm qua cũng bị có một K56, hôm nay là chỉ là lên 60 65 thôi thì con nghĩ là chắc là bị vướng ở đâu rồi thì con nói chuyện với bạn thì mới thấy là khi mà khi mà nghe lại cái bài của sư sư phân phân tích về phần lõi và phần biểu hiện ấy thì có thể ở đâu đấy là con bị nắm bắt vào khái niệm hóa nó lên nắm bắt vào cái phần lõi có nghĩa là vào trong thiền mình sẽ lại đi tìm xem là cái lõi là cái gì. Ừ. Ở ở đâu đấy mình sẽ lại thấy là ví dụ như là mình giống vũ trang đấy. Giống vũ trang đấy. Hai vòng tròn đấy. Con này vũ trang bao nhiêu? 12. Ok. Đấy thì thì có nghĩa là mình ví dụ như mình sẽ sẽ xem là nắm bắt cái lõi xem cái lõi nhà mặc dù mình hiểu là kể cả là nó là cái thứ không hình tướng không nắm bắt được nhưng mà chính và mình nghĩ lúc đấy là mình nghĩ mình nghĩ nó nó là mình nắm được cái lõi rồi nhưng mà thực ra bản chất khi mà nói tư ra mình thấy thực ra nó chỉ là cái biểu hiện thôi nó không phải là cái lõi cái lõi thực sự thì nó không thể nào mà nó gọi là nó nắm bắt được nó chỉ là cái tính biết thôi thì như và nó gọi là mình thông qua cái biểu hiện để mình mình thấy cái đấy chứ Không cho biểu hiện luôn. Dạ con chỉ có thể là nó thôi. Vâng. Thì con thể không thể thấy nó xong biểu hiện được nhầm rồi đấy. Thì là con đấy thì là bị nhầm như đấy. Có đấy là thành con thứ ba rồi. Vâng. Thì thì ngay từ đầu lần con cho rằng nhìn vào biểu hiện thấy lõi là con bị lừa rồi. Vâng. Hoặc là con là lõi hoặc là con con sai. Vâng. Chứ không phải nhìn biểu hiện thấy lõi rồi. Thì thì đấy thì đế nh thấy lõi thì khác gì lõi là một vật. Vâng đúng rồi thế ạ. Lõi không phải một vật mà mình lại bảo nhìn để thấy lõi. Vâng. Có phải bị lừa không? Bị nhập nhèm ở đoạn đấy. Nhìn bị Anh phát biểu là nhìn biểu hiện thì thấy được cái lõi ấy. Thấy bị sai rồi. Tại vì nếu mà thấy cái lõi thì nó là chính là cái biểu hiện rồi chứ không đã thấy được thì nó là biểu hiện. Biểu hiện giống như cái được biết và cái đi biết ấy. Thấy được là được biết rồi. Không thể đi biết được đúng không? Vì thế nên là cái đấy gọi là cái không thể thấy được nhưng có thể là được. Là được. Đấy kich để nó để cảm nhận được về nó là nó chứ không phải là thấy nó. Ừ. Đấy nhìn vào thể hiện thế lõi là suy luận. Thôi thì luận không thể lạ không thể là không phải là là thấy thật sự coi như biểu hiện thì biểu hiện nó chỉ này thôi đúng không? Biểu hiển nó chỉ là đang là sống động này con cho thấy nó thì con bị lừa rồi vâng đúng rồi nó có bị huyện đâu mà thấy nó vâng thế con lõ nó có hiện đâu mà thấy nó thấy được thì nó thành biểu hiện bắt rồi ờ nên nó không thể nào nhìn biểu hiện thấy thấy cái lõi đượcâ con nhìn biểu hiện suy ra cái lõi thì nó sẽ suy rồi không phải thấy. Còn đây là con phải là lõi. mà là nó chỉ cách thứ nhất là đang là thôi. Nó không cách số hai luôn đấy. Cách đang là cái may mắn mới mới mới rơi vào được. Không phải là cốn vào được. Vâng. Đấy cách nhất là may mắn thôi. Nhưng mà nếu không cố hết mình thì không được. Không cố mình lọc bỏ tất cả cái sai đi thì cũng không thấy được cái cái đúng. Đấy thì tất cả những tư duy là cái lõi là cái có thể cảm nhận được, có thể nhìn thấy được, có thể dùng cái này kia được ấy là tư duy sai hết rồi. Dạ. Mình phải chặt chặt hết cái chân lên. Dạ. Cái lõi chỉ có thể là là thôi đấy là nó hỏi là đấy hôm nay mình sẽ chốt cái bí kí nó là còn đâu làm thế xong thì trước là được nhưng mà cộng may mắn thì là đúng chưa đấy thì hôm nay mình sẽ chốt cái đấy mình chốt cái làm sao để là mặc dù là phải hiểu là làm xong thì trước đã là làm xong mà không may không làm được đúng không nhưng mà không làm cái đấy thì không làm được cũng không làm luôn lưu đống nhầm lẫn rồi làm sao muốn là đấy nên mình tìm cái này mình chốt với công thức cho mọi người đến tâm về ăn tết đúng không? Không bị bắt để học nữa nhá. Ok. Rồi thế thì đấy thì à với cả xong rồi với kiểu tại vì là cái cái cái khi mà với góc nhìn số ba mình đi vào là mình đã có cái sự nắm bắt đấy, cái lõi và cái biểu hiện lên thì ở đâu đấy mình có có những cái phần mình còn từ chối cả cái phần biểu hiện ra để mình tìm ấ ý tìm và nắm bắt nó. Lúc thì mình đồng ý nó là nó là lõi là đã là nhầm rồi nhá. Xong có lúc mình còn từ chối nó để xong mình lại để đi tìm cái lõi lại là lại làm Cái nhầm thứ hai thì con thấy là con phát hiện ra cả cả dệ mắc vào đấy đấy. Mắc từ chối để tìm cái lõi. Vâng. Ví dụ hay từ chối cái gì? Ví dụ bay từ chối. Ví dụ như là những cái nó gây cảm xúc mạnh cho mình. Ví dụ như là cảm xúc cảm giác trên thân thể chẳng hạn. Cảm xúc thân cảm giác thân thể. Cảm giác cảm xúc trong tinh thần. Cảm thân thể. Vâng. Ví dụ như ngồi ví dụ gió nó thổi ở ngoài nó lạnh quá mình ấy. Thế tự nhiên mình ví dụ như là mình sẽ lại từ chối cái cái biểu hiện đấy mình mình xem là cái lõi nó là cái gì chẳng hạn. Ừ thì thì ngay ở phần đấy mình đã thì thì phải về đến ví dụ như là lúc tư thì con mới nhận là thựt ra ở đâu đấy mình vẫn có cái sự từ chối. Ừ để mình mình không thấy nó chính là cái kinh nghiệm đang là diễn tiến mình từ chối nó để tìm kiếm một cái cái kinh nghiệm khác. Ừ thì chắc là một số lỗi mắc rồi. Bây giờ nếu con có một cảm xúc tiêu cực thiền thì các con những bạn đúng đi đây là phe chưa được 100% phe 100% nó thử thế nào nên tập thế này. Mời phe bên kia đi a 100% để được quyền nói. Nhân ch mà kêu mọi người nói con ạ. Ừ thì khi mà có một cảm xúc tiêu cực ở trong thiền ấy thì là khi nhìn vào cảm xúc tiêu cực đấy rất là rõ thấy là thấy luôn là mình là ai. Ừ. Thì nó càng biểu hiện rõ càng chứng tỏ mình là ai. Vì là mình là cái phần mà không bị ảnh hưởng nên là đương nhiên là cảm xúc tiêu cực là không ảnh hưởng gì đến mình. Thứ hai nữa là mình có một cái năng lực là luôn biết ấy thì cảm xúc tiêu cực đấy là thấy mình biết rất là rõ ràng và thấy luôn là đấy là năng lực biểu hiện của mình. Ê con ngồi thiền thì hay bị đau bụng hay bị các thứ ấy thì tự nhiên nếu mà từ góc nhìn của mình là mình là thực tại mình là chỉ là đang là không là gì cả ấy thì nhìn vào những cái tiêu cực đấy nó rất là rõ ràng là vừa là nó không ảnh hưởng gì đến mình mà vừa thấy rõ cái vị thế của mình. Ok. Một cách một cách nhìn ai chia sẻ khác đi. Cách nhìn cuối là thiết lập lại vị thế của mình đúng không? Tiêu cực thì mình thiết lập lại vị thế của mình. Dùng tiêu cực để thiết lập lại vị thế của mìnhấy. Hay đấy. Mình dùng cái tiêu cực để thiết lập lại lập lại là vị vị thế mình là cái gì? Hay mà khi mình bị tiêu cực bản chất là mình đã tin mình là cái gì rồi? Cái người chịu rồi đúng không nhỉ? Bản chất khi tiêu cực ấy là phần tế nó đã tin là mình là người chịu rồi. Khi đau tệ một phát là tôi người chịu ngay. Thì tức cũng thế thôi. Khi mà tiêu cực ấy xảy ra ấy thì bản chất là ở dưới đã có thần tế tin là tôi là người chịu rồi. Tiêu cực nhá. Khác với đau nhá. Tiêu cực đây là đau và khó chịu đấy. Cho nên đau mà không khó chịu thì chưa phải tiêu cực. Khi mình tiêu cực và con phải nhận ra cái tiêu cực đấy. Con này có khả năng lực là biết tiêu cực đúng không? Đau đớn theo kiểu tiêu cực khác với đau đớn theo kiểu không tiêu cực. Các cảm giác tiêu cực nổi lên khác với việc là bị tiêu cực khác với việc là nó chỉ nổi lên thì nhìn thế thôi. Đ Con thền con sẽ biết khi bị tiêu cực thật sự bị tiêu cực thì phải có một thằng tôi ngầm tiêu cực không có tôi không thể tiêu cực được vô ngại vô ưu mà đúng không như vậy tiêu cực thì mình đã sai vị thế chắc rồi thì phương án ở quế cũng ok là mình thiết lập lại vị thế mình là cái gì hiểu không nhỉ rất tốt cắt từ góc có phương án nào khác không khác không anh chẳng hạn anh đi à b em không Đ cho anh đi được rồi các bác khác đi. Đâu đọc đi đọc đi đọc đâu vẫn nhị đọc đi trên mạng nói cũng được nay hôm nay góp chung mà góp chung công nghệ chung nên là mọi người trên mạng ai có cái gì hay nói được nào các bác trên mạng có bác nào hay tươ cực nó thử mấy câu nào mà phơi phới xuân xanh không tư cực bao giờ thì thôi khỏi nó Nhưng bác nào mà thiền hay tôi vừc ấ nói thử nói lại 100% hôm nay nói thử mấy câu xem nào. Con Thúy Anh ạ. Con thử nói ạ. Rồi bác Thùy Anh hôm nay thì con không có tiêu cực nhưng hôm qua thì con tiêu cực hôm qua con cũng được 100%. Đấy. Con thấy là khi mà nhìn vào tiêu cực và hôm qua thì con rất là xác quyết cái ờ cái mà sư phụ nói trong cái tin nhắn ấy là mọi thứ hiện ra. Cái phần biểu hiện ấy nó không tách rời nhưng nó không có thật, nó là ảo ảnh. Ừ. Ừ. Thì hôm qua là con nó là một cái ca rất là mù mờ, nghĩa là nó đầu óc nó không có sáng suốt, không có không có có tỉnh ờ nó cứ mờ mịt ấy. Và con thấy cái sự mờ mịt này nó con nhìn vào nó và con thấy nó chỉ là ảo ảnh thôi. Ừ. Và khi mà nhìn thấy nó là ảo ảnh ấy thì mình xác lập rất là rõ cái vị thế không ấy. Ừ. Từ góc nhìn số 0. Thế hôm nay thì cái phiên Hai cái phiên của con thì nó không có không có quá nhiều những cái tiêu cực biểu hiện nhưng mà nó cũng có những cái dòng suy nghĩ thì con cũng mỗi lần mà một cái cái hình ảnh suy nghĩ hiện lên mình nó chỉ là một cái cái nhận thức thôi. Cái ý thức chứ không phải là cái sự nhắc nhớ đâu. Ý thức là à cái này nó chỉ là huyễn thôi. Như huyễn thôi. Ừ thì tự nhiên lập tức cái góc nhìn của mình là ở vị thế là góc nhìn đang là và để cho mọi thứ nó xảy ra đấy ạ. Thì con thấy cái chữ ảo ảnh hay là nó không có thật là Khi mà mình xác quyết là ở tất cả những thứ hiện ra này, những thứ mà kể cả ờ phần suy nghĩ thô và suy nghĩ tế, bất kể cái gì nó cũng chỉ là ảo ảnh không có thật. Rồi hay đấy, rất hay đấy. Để sụ tóm tắt lại nhá cho nó chính xác hơn nhá. Cách của quấy hay mà cách của thứ anh đều cũng rất hay. Hai con con đều có thể nhớ hai công nghệ này để mà để mà để mà thử hài. Lúc nãy c quế là gì? Nếu tôi có tiêu cực phải có tôi rồi. Dùng cái nó để thế hợp lại vì thế của tôi. Đúng không? Dùng cái chính tiêu cực đấy để được là tôi là cái không tụ ảnh hưởng. Cách thứ anh cũng rất hay. Cách thứ anh cũng rất hay. Nếu mình bị tiêu cực chắc chắn mình tin cái đối tượng gây tiêu cực phải có thật không còn lâu tiêu cực. Hai cách đều đúng đều đi vào từ hai đầu khác nhau thôi nhưng mà đều đúng đều về đều đến cùng một chỗ. Còn bị tiêu cực ấ thì cái làm con tiêu cực phải có thật. Chẳng ai bị tiêu cực về một thứ mình biết thương nó không thật của cuấ là tiêu cực sắ phả có tội cũng đúng. Nhưng mà đây là tiêu cực thì phải thì phải cái đấy phải có thật cái mà mình ghê mình tiêu cực ấy. Mệt quá, khó chịu quá. Sau đây nghĩ nhiều thế nhỉ? Đấy cậu gì hai theo bà xuống tằng hai em cũng có nghĩ sao thôi. Bẫn nhị xuống được không sao đâu. Hôm nay công nghệ Hồng Nhị 100% nhiều rồi không cần ngồi đây lắm đâu. Ôn lại sau. Ôn sau nhá. Các bật của Dũng Ninh Bình gọi cháy váy mẹ rồi rồi rồi cứ xuống đi cháy tốn tiền lắm đấy cái lợi 100% liên tục nó thế đấy không còn phải học nữa nữa chìa khóa bác cầm của con xuống hết được xuống giảng cho nó bài pháp nhá cậu bài pháp nhá giảng cậu bài pháp chỗ tu đ tới rồi đúng không đ rồi đúng không đã nhìn ai cho vô nhà vậy nói xuống đó thấy Rồi xuống hai ch làm gì nhau chưa? Là gặp gặp nhau chưa đấy nhau chưa? Không làm gì nữa rồi. Phơ rồi làm có thể ăn đâu mưa làm thoải mái chứ ông làm thoải mái không thể làm được thoải mái không làm được không bất được cả nhá. Cái này cũng rất hay này cách của anh cách của Thủy Anh cực hay luôn này. Mình bị tô cực bởi cái gì thì mình tin nghe thật. Bộ suy nghĩ là tiêu cực thì mình phải tin sĩ là thật lạnh là mình tiêu cực đau là mình cực thì phải đau phải là thật đúng không như quấy thôi là tôi là thật thì đây là đau là thật nếu đau là cực thì tôi là thật và chẽ là tôi là thật và đau là thật con đi đồng nào cũng được vì chắc chắn hai cũng không thật đúng nhở thế con đi đầu nào con đi vào đầu tôi ok đầu đạo rất hay vì sao ở đây nó đầu tiên nó là một cái nhận thức là không có giật hết trên đời hết Cái nhận thức đấy phải có trước khi thề không trên đời có thật cả. Mình chỉ nhìn lại xem đau nó là gì thôi. Khi mình thức là không thật ấy thì đầu tiên ấy là mình hiểu rằng là không cần phải làm gì đau này hết. Nhận thức nhá là đau là thật không phải thật mà bình thường là con khó chịu bởi cái gì con phải làm gì nó đúng không Đức Anh chẳng hạn đúng không? Lạnh hay là bực hay không thoải mái là phải làm gì mà lạnh cái bức không thoải mái đấy. Nhưng bây giờ con hiểu là không cần phải làm gì hết vì nó không thật. Không cần phải làm hết vì nó không thật. Được chưa? Đấy là cái trước khi mình phải mình nhận ra mình phải nhớ không làm gì hết vì nó không thật đấy. Sau nhìn vào nó mới thấy nó không thật thật. Nó chỉ là gì thôi. Có người thì dùng ảo ảnh có người dùng gì. Hôm qua cho một đống từ đấy. Hôm qua tự nói một đống câu đấy. Người thấy su nghĩ thô tế. Người thấy học ảnh người thấy là đang là Tiến tiến thấy cái bản chất của nó ở đấy thế là nó thành không thật thực sự luôn là bản chất là con được tức bởi vì con quên rằng nó không thật chứ mà vì nó thật xong rồi con bực tức con bị lừa. Con tưởng rằng là vì nó thật con bực tức hiểu bị lừa không? Thông thường ấy con là không ai nhắc con cả con không tu gì cả thì con sẽ được bực tức nhá. Con nghĩa là vì nó thật tao bực tức. Nghĩa là bản thân là con quên mất rằng nó không thật. Cuối là quên mất mình là ai còn thù anh là quên rằng nó không thật. Vậy thì mình với một tinh thần là trên đời không có thật hết bao giờ hết cái này phải có trước khi thiền luôn thì lúc đấy mình không phản ứng với nó nữa vì mình chỉ nhớ lại thôi làm quá thì có thật làm quá cho l quái có thật rất cái rất mạnh rất mạnh ấy thì muốn thực hành kiểu thủy anh ấy thì phải có một cái khẳng định cực mạnh trước khi thiền là trên đời làm quá thì có thật làm quá có gì tồn tại nên khi nó gây chuyện cho con và khi mình khi mình nói gây chuyện nghĩa là bản chất là ở dưới mình lại ngâm tim nó gì Mình chỉ nhắc lại làm quá cự thật thôi là mình đã không phản ứng rồi. Và khi mình nhìn mình vào nó mình thấy đúng vì mình đã rất xác quyết ở trước đấy mà. Nhưng nó cái mình thấy không thật này. Đấy cái này cực hay luôn. Cái này rất mạnh với những người mà thấy không thật ấy. Cái này cực mạnh luôn. Mà cái này cũng là cái cái rất trọng tâm của đoạn này. Trên đầm quá có thật nên là không thể nói là ô tô hôm nay tôi suy nghĩ nhiều quá được vớ vẩn đấy. Con phải có sức mạnh của sự chữ vớ vẩn đấy. Nhiều bạn nhữ nhân chưa có đấy đâu chân chưa có loại vớ vẩn đâu. Hôm nữ nhiều quá nhỉ. À không ngay khi suy nhiều quá làm một lệnh nh thức sai lầm rồi chứ chưa nói là sao mình khó chịu thấy mà trước cần hôm nay nhiều quá làm một lệnh sai lầm ấy ở đây gió quá nhỉ sai lầm đấy thì trước khi thiền con cần suy ngẫm rất kỹ và sau khi rất mạnh là không có cái quái gì hết không có quái gì hết nên là khi mình bị khó chịu với cái gì ấ mình chỉ nhớ rằng là không quái gì hết thôi chứ cái đấy lập tức biến thành không thật còn dùng từ gì để nhớ thì mỗi người một từ đúng không người dùng từ áo ảnh Người dùng từ suy nghĩ thô tế, người dùng từ đang đà diễn tiến. Biết hôm qua nhớ một số người dùng từ gì nữa? Tỏa chiếu. Đây chỉ tỏa chiếu. Tỏa chiếu là không thật mà là mờ. Con cần một từ rất mạnh nhưng mà cái quan trọng nhất cái thái độ là bảo nó thật là vớ vẩn rồi. Cái này con bị thiếu. Ai mà ai mà chưa có đấy là bị thiếu con có chịu cái gì thì chắc chắn là con tì nó thật. Con bảo tôi không tin đâu không đến con bị lừa lừa chính mình. Nó đủ cái con khó chịu. Nghĩa là con phải tin nó thật. Đấy là cái đứ đầu tiên là con phải nhận biết ngày tố nay dạy con nó đã đủ sức khó chịu. Nghĩa là bên dưới con đã ngầm tín thật rồi. Bất chấp con bên trên có lý luận gì lý luận nhưng vì con sắp là không thể có thật được. Bất chấp suy nghĩ thông vật tế bảo gì đấy? Thì ở đây nếu mà con có cái sức bất chấp mạnh, con cái sức khuyết mạnh thì con chỉ nhớ lại là xong. Như thỉ nhắc nhớ thôi. Quay có thật thế tự nhiên mình bảo mình n suy nghĩ nhiều quá vớ vẩn quá. Đấy bạn nào dùng từ không thỏa hiệp rất đúng. Mình không thỏa hiệp tại sao lại bảo chứ có suy nghĩ vớ vận của mình chạy nhiều vỡ vẫn ở đây muốn đấy là một sự thỏa hiệp con đồng ý rằng là con đang yều là con bị thỏa hiệp con đồng ý rằng đồng ý rằng là ôi mình khó chịu quá là thỏa hiệp con đồng ý rằng là mình lạnh quá là thỏa hiệp đấy và con không thỏa hiệp nữa đấy cái sức mạnh làm chỗ không thở hiệp nếu con không thở hiệp nữa thì sớm muộn thì con sẽ đến cái sự đang giả còn nếu quen thở hiệp rồi thì giống nhận là mình lạnh xong rồi tập cái gì đó không c sai từ bước một rồi thôi mình lạnh có phải tập gì đó thôi Ôi mình khó chịu quá tập gì đó thôi. Ôi mình nghĩ nhiều quá phải tập gì đó thôi. Con bị thấy không? Có phải là con đã thỏa hiệp bé việc là mình nghĩ nhiều quá không? Đấy con sai là gì? Là con thỏa hiệp với cái suy nghĩ là con th với cái việc là ôi mình nghĩ nhiều quá tập gì hô nãy chú nghe nhân chính pháp chú biết là nhân cũng sai chỗ đấy luôn. Ôi mình nghĩ nhiều quá. Ôi mình khó chịu quá mình không thoải mái quá phải tập gì đó thôi. Thế khắc quái con lại chọn cái này có thật rồi. Là cái cái sự không thể phải nó phải cực mạnh. Muốn th không thể cực mạnh thì mình phải rất sắc quyết việc là không có quá. gì hết bất chấp thu thế bảo cái khóa gì cũng được. Đấy thì nếu con có cái lợi lại sau khyên mạnh như vậy thì thực hành những tiểu thù anh là rất ok rất tốt. Ở đây mình không tiêu diệt nó nhá bây giờ chỉ là mình nhớ ra thế là mình nhầm thôi chứ mình không tiêu diệt cái gì cả vì làm gì có suy nghĩ mà tiêu diệt làm gì có khó chịu thì mà giải quyết sữa nhá phân biệt cho còn hai người tập đúng tập sai này người tập sai nhá ôi mình khó chị khó chịu quá phải tập gì đó thôi ôi mình nghĩ yêu quá tập gì đó thôi là người tập xa Nó đúng là gì? Làm quá có khó chịu. Làm quá cho có suy nghĩ trên lời làm gì có gì phải suy nghĩ thế là đủ đấy. Khác nhau cực khác hẳn nhau. Một bên là ôi mình nghĩ nhiều quá đẹp gì đó thôi. Ôi mình khó chịu quá tập gì đó thôi. Một bên cũng khó chịu cũng nghĩ nhiều nhưng khi khó chịu thay vì việc là ngũ mình khó chịu quá thì ơ cái tính không khả rất mạnh. Làm quá có suy nghĩ để mà để mà khổ vì suy nghĩ. Làm quá có khó chịu. Đấy thế còn cắt từ cũng là cắt từ gốc đấy. Cuối cắt từ góc tôi còn dưới là cắt từ góc vật. Đấy đấy là hai công nghệ các con phải gọi là tối thiểu là phải nắm vững một trong hai th phải rất thành thạo một trong hai đi con gì hay đầu rồi có ai cậu ba big à ai cười đấy bí nó đi. Không con chỉ thấy có hai đời thôi ba chưa nghĩ ra đi con cười có tốt không thôi. Có nhận ra mình trong hai câu chuyện không? Nó khó chịu thì phải có tôi chắc rồi. Thì sắc luận lại tôi là cái gì thôi. Không quan tâm nó nữa. Quan tâm tôi là cái gì? Mình là cái gì? Nó g chuyện với mình thì mình là cái gì? Không phải nó g chuyện mình thì nó là cái gì? Còn hủy hạnh là nó gệ cho mình thì nó là cái gì? Cả hai đ đến cung một chỗ. Bởi vì bản chất là nếu nó gợi ch cho mình thì con đã tin rằng có nó và có tôi nên con đi từ cái nào cũng được. Con không cần phải chọn một trong hai. Cái nào thuận t nhất thì con làm nó khó chịu cho tôi nó gây khó chịu bản chất là khó chịu cho tôi chứ ai chứ thì sợ lại mình là cái gì mình là không chạm vào được cơ mà đúng không nhỉ mà mình là gì thiết lập xong thì nó là cái gì cũng xong luôn nó tỏa chiếu của mình thôi biểu hiện của mình thôi mình thiết lập mình là cái gì xong thì tự nó thiết lập nó là bỏ biểu hiện của mình phảỏ chiếu của mình nhá lại nữa này khi con khó chịu ở dưới có hai niềm tin ngập tôi có thật và có thật bao giờ cũng là ha bao giờ cũng là hai vải quyết từ đầu nào vào thôi được chưa giải quyết từ đầu tôi là gì ừ có chị có thế tôi là cái gì Mình là cái gì mà mình phải có chịu nhỉ? Đúng không nhỉ? Thì quay việc là mình là cái lõi không thể chạm vào được và khi mình nhớ lõi tự nó hành tỏa chiếu của mình luôn cách tự nhiên con không cần phải làm hai bước đấy nữa khi xong còn lõi thì nó sẽ tự thành quả chiếu thành biểu hiện của con thì dùng từ gì thì dùng đúng chưa có phải là tôi không thật tôi là cái lõ thì nó tự không thật không đúng chưa thì anh là gì ôi khó chịu quá thì bình thường là con sẽ chấp nhận là ôi khó chịu quá phải tập gì đó thôi nên là con đã đồng ý rằng là gì? Cái khó chịu nó có thật nó tồn tại tập thấy là sai được chưa? Khi con khó chịu bởi một cái gì thì con phải tin cái đó thật đúng không? Và tôi có thật. Vậy thì con xem con nhìn cái đấy. Và vì trước khi thiền c đã rất sắc quyết giống như cuố ấy thôi. Rất sắc quyết quá quyết mình là cái gì? Th sác quyết là chẳng có cái quái gì thật cả. Nên khi mình nhìn lại một cái thôi là tự nó nhắc một câu thôi. đ* là quái quỳ thật. Thì nếu còn khó chịu bởi suy nghĩ chạ suy nghĩ nhiều ấy thì suy nghĩ tự thành công thật luôn. Khi mà con thấy suy nghĩ không thật mà nó chỉ là ảo ảnh hay nó chỉ là chấm chấm gì đấy con nói ấy thì tự thiết là con về vị trí của con hình số 0 luôn. Đấy cái kia tắc thắc mình thế là mình là cái gì sau mình nó thành nó thành tỏi chiếu của mình. Còn đây là khi mình xác nó là out ảnh chẳng hạn mình quay về cái nhìn số không thì nó tự thành mình ra. Đấy hai cách đều phải đều Phải nghĩ là những người đều phải những người sá quyết rất kỹ trước khi thiền rồi sá quyết là không có tôi rồi mình là ai sức không hết rồi thiền sẽ chỉ là nhắc nhớ thôi chứ mới không nghĩ luận gì cả đấy không phải ngồi lý luận nữa tại sao mình lại là lại là phần lõi nhỉ ý đấy Đức anh ngồi lý luận là sai rồi không ngồi lý luận không làm gì cả bởi vì mình đã xong xong rồi bản chất thiền chả nhắc nhớ nhắc nhớ ấy chứ không phải là ngồi lý luận chứng minh thì không có gì trong này hết không phân tích chứng minh nhắc nhớ nhắc nhớ tất nhiên là nếu luận nó vẫn đến không sao hết càng tốt không sao hết mình không chú lý luận thôi chứ lượng nó đến càng tốt. càng củng cố không sao hết không vấn đề gì luận cả nhưng mà mình phải hiểu là mình muốn như hệ mình phải làm trước lý luận thế mà nó không sao nếu mà lận nó tự đến mà con sóc xong vị thế rồi thì chả sá cũng tốt rồi cũng khẳng định thêm lần nữa đấy đây là hai cửa đi vào mà còn phải rất chắc tay trước đây là con không sắc cửa cửa của quế không chắc nhưng vì cửa quế không chắc là cửa chú anh không chắc luôn vì nó không biết mình là cái quái gì vì có sác lập xong nó lào ảnh ấy thì mình vẫn là thằng tôi nhìn độ ảnh nên là cũng nên là kể cả sắp lạ ảnh thì mình vẫn là tôi sẽ bị ảnh hưởng đấy. Còn bây giờ mình đã chắc cái tất cả cái dụ đã dạy mấy hôm nay rồi mình chắc rồi thì nhìn nó nhiều ảnh phát là mình quay về là là cái lõi biết ảnh thôi chứ không phải là cái gì khác được nữa. Biết ảnh và tỏa ra cả ảnh đấy luôn. Đấy thế là kiểu gì kiểu kiến phải rất là chắc chắn. Nhưng ở đây nó hai cái thái độ mạnh mẽ đấy. Con cần một thái độ mạnh mẽ không thỏa hiệp khi thiệt. Tại vì con là gì? Hay bị thỏa hiệp kiểu như là ơi mình ờ hôm nay mình nghĩ nhiều thế nhỉ còn thệp luôn và con c hỏi con là mình phải làm gì thôi thế là con thời bén rồi họ rất hay bị như thế nhưng mà bây giờ là gì mình nghĩ nhiều như nhỉ thế thì là cái quái có suy nghĩ chứ không phải là mình phải làm gì thôi là mình không đồng ý rằng mình nghĩ nhiều thế gì là sự thật nữa mình không đồng ý với cái việc là suy nghĩ bảo là mình nghĩ như thế nữa đúng không nhỉ mình không đồng ý suy nghĩ bảo là có nhiều su thế nữa kể cả nó không bảo là mình nghĩ nhiều thế nó bảo là nhiều suy nghĩ thế mình không đồng ý nữa Vì trên đời làm quá có suy nghĩ mà bảo mình nghĩ nhiều thế đấy. Có cần loại thời điểm như thế không thể như thế không thể cực mạnh vì con chỉ đồng ý rằng mình nghĩ nhiều thế thì con đã thua 1 rồi đúng không? Lệ nhân không thể 100% được vì thế bao giờ đã bao 100% đâu. Được một lần thôi. Tại vì sao? Vì cứ đồng ý phát là thu 1 thôi. 99 mấy được chứ không thể trăm được vì mình bị thỏa hiệp. Có hiểu không? Nhân đến giờ vẫn chỉ 9 mấy? 9,8 có thể 98 9,6 có rồi nhưng con chịu bị thỏa hiệp thôi. Không được hiểu ch nói không? Con không thể việc là ô sau này mình nghĩ như thế nhỉ? Sao mình khó chịu như thế sau mình thế này không có không thể được. Vì làm quá thì có cái đấy để mà con khó chịu để mà gây chuyện chưa làm quá có để gây chuyện đúng không? Ngay bài ngay sau về con xác quyết là ừ không có cái gây chuyện thì lần sau mình không được đồng ý việc là ôi Mình nghĩ nhiều quá nh chỉ phải tập gì đó thôi. Không mình khi mình nói là nghĩ nhiều quá nhỉ thì phải nhớ là quay có suy nghĩ mà nhiều quá chứ không phải là phò ơ đồng ý rồi mình nghĩ nhiều quá phải tập thôi. Đấy các con sai là sai cái chỗ chụ đã nói đấy. Khi nghĩ nhiều thì con đồng ý rằng ờ mình nghĩ nhiều quá phải tập nhiều thôi. Ví dụ tập là không có gì làm gì có suy nghĩ nên là con thừa nhận là có suy nghĩ rồi. Con đấy con không thừa nhận cả cái cái đề bài luôn ấy. Không có đề bài đấy. Không có đề bài là mình nghĩ nhiều qua phải đập thôi. Bởi vì là quá có suy nghĩ quá thì có mình đúng không? Con chọn hai hướng đều được tinh thần giống nhá. Tinh thần giống nhau. Cái này tung trung cách của Quế và cách của Thúy Hạnh. Nhưng cái tinh thần là mình không thỏa hiệp. Mình phải đồng ý rằng mình đang mệt, mình đang khó chịu, mình đang xỉ xỉ được thì làm gì có mình, làm gì có khó chịu và phải mạnh như thế đấy thì sao con đem ra đời được. Thế độ mạnh thế mới đem ra đời được. Từ từ dần dần trong đời từ từ mới nhớ ra là ừ không phải đâu. Nói chú ý thô tế nó bảo thế thôi. Đời thì nó khó hơn vì nó không tập trung như giờ là thiền nhưng nguyên tắc giống hết thôi. Nguyên tắc giống hệt như sự của nó nó sẽ bảo xong thô t Nó bảo có gì đâu đấy thì phải ngon kiểu ô cuối tháng cuối năm hết tiền rồi ngay đấy bật lên là ừ thôi thế nó bảo chứ con quái đâu chả ngon quá này thì là mình không thỏa hiệp con thế là ôi hết tiền đúng rồi bây giờ phải tập pháp thôi đấy con là kiểu là ơ đúng ý con làm hết tiền tập pháp có phải con thừa nhận bé rồi không con thua nó 1 rồi đúng không chói bài thắng đời 10 đấy bài tập như dụ mới gọi thắng đời 10 được đời nhắc lại nhá bây giờ nói trong đời nhá Ôi cuốn làm hết tiền phải làm gì? Hồi tập phát tập pháp thôi. Nghĩa là có đồng ý rằng cuốn hết tiền có thật xong phải tập phát đúng không? Bây giờ là gì? Còn hết tiền giờ làm gì nhỉ? Qu hết tiền quá ch có mình hết tiền cách nào cũng được làm quá thì có mình bị ảnh hưởng tại vì khi qu hết tiền bản thân ngầm nó có mình ảnh hưởng thôi nên con thể gọi là làm quá cho mình bị ảnh hưởng cũng được kiểu quế hoặc làm quá cho hết tiền nĩa là con không chấp nhận đề bài luôn. Đấy vấn đề các con là vẫn chấp nhận đề bài. Những ai chậu đề bài thì cứ 100% thì không không thấy có gì hay 100% nữa. Ảo giác Con này không thể hiệp thì 100% xưng đá mới là thực sự của con. Không thể hiệp 100% chẳng qua may thôi. Nói làm gì? Đây là 100% đến từ việc cố hết mình. Đấy quan nói đấy. Một cố hết mình không bảo 100% nhưng mà không cố hết mình 100% cũng vô nghĩa. Có bây giờ thì con không phải con không phải thỏa hiệp những cái nhỏ thế được. Cố cô ấy làm hết tiền nhở phải tập pháp thôi. Thế chết rồi. Nghĩa là có tôi và cô làm hết tiền rồi đâu nữa sau tôi hợp pháp không làm quá gói tiền cuối năm đấy mới đúng. Làm quá cái tôi ảnh hưởng bởi v tiền cũng được. Hai cái hai cửa khác nhau không đi vào một chỗ. Đấy là cố hết mình vì mình không thỏa hiệp mà đời rất khó là như mô tả là lý tưởng thôi. Đời thường là nghĩ lúc xong rồi nghĩ thật nhớ ra thật nhớ ra. Nhưng mà sao thiền thì phải nên cố nhìn sụ nó. Thiền thì nên lý nên thực hiện lý tưởng nó là mình không thỏi ngay từ đầu cắt phăng ngay từ đầu luôn. Đ mic có vấn đề gì? Đây cho cái áo này này. Anh em hiểu vấn đề chưa? Đây là một bí kip cực kỳ quan trọng luôn mà cũng phải ngẫm trước khi thiền nghĩ cũng phải tư với nhau vân vân nhiều vào. Đấy đây là một sự tỉnh giác rất mạnh để không bị lỗi vào đề bài. Các con là bị lôi vào đề bài xong rồi tìm tìm lời giải. Vấn đề là phải không có lời không có đề bài cơ. Đề bài sai thì đề bài cơ. Thế con là toàn đi tìm lời giải thôi. Giải con rất là mê giải nhưng mà con phải hiểu là sai. Con sai từ đề bài rồi. Đọc rồi đấy. Kiểu là mình mệt quá phải tập pháp thôi thì phải thì là sai ngay đấy rồi. Mình là mình mệt quá làm gì có cái quái k mình à mình là cái quái gì mà lại mệt đúng không? Mệt là cái quái gì mà lại gây chuyện đấy quái có mệt trên đời này đấy là thô tế vẽ vuông tròn khi con hiểu như vậy thế là thô tế nó bảo đấy thôi có mệt bao giờ đâu con hết tiền ở đâu ở đây có hết tiền không thô tề nó bảo chuyện đó đúng không thô tiền nó bảo không có không không hết tiền cả con không thể hết tiền được vì Hết tường hết tiền là cái ảo ảnh không có thật thì làm sao hết tiền được. Con không thể suy nghĩ nhiều được vì làm quá có suy nghĩ tại sao lại suy nghĩ nhiều được đấy. Sợ không con không thể tiêu cực được lắm quá tiêu cực chứ không phải là tiêu cực rồi tập pháp thôi. Sau này mình thực thế nhỉ? Chỉ tập pháp thôi. Thế chết rồi. Lúc đấy phải cực mạnh luôn. Làm gì có mình đúng không? Đ mình chẳng mình có nhỉ? Mình à mình là quái gì mà lại bị tiêu cực không? Mình mới là cái lõi này sao tiêu cực được. Đấy khi ở đặt bình vị thấy lõi một phát đây là phải cảm nhận nữa đấy chứ không phải chuyn nghĩ nghĩ đâu nhá chứ mình đặt mình quay về vị vị thế của lõi thì nhìn ra phát là nó vợ tỏ chiếu mình luôn đấy chứ không phải là mình nghĩ thế xong gì không xong đâu. Ở đây sự đang nói trên tinh thần là các con đã xác quyết được cái là trước đấy mình sác quyết được mình là cái gì thế đấy là gì rồi n là khi mình nhắc nhớ mình quay về mình nhìn kinh nghiệm ấy là mình quay về trạng thái đấy đấy hay là nó khá là đang là đấy đang là qu chưa nói gấp thứ ba hai cái vong là hai cái đi từ hai đầu và Nào quay phương án đi từ đang là ra. Ngày xưa đi được không cần đi từ đang là hai đầu vào vẫn thể giải quyết được vấn đề. Đứa nào đấy con nạ đấy. Con trâu anh ạ. Rồi con trâu đấy. Con trâu đấy. Con trâu anh đấy. Con trâu em nó đấy. Con trâu vùi. Thì vô tình hôm nay con thiền thì bật nhỏ nhạc h em một tí nhá. Hôm nay con thiền thì thì con con cũng thấy có cái này anh được 100% không nhỉ? Con được 100%. Vĩ dị ơi từ hôm nọ hoang mang lắm cơ mà khóc lóc cơ mà thì chính là hoc có vẻ lợi hại ấy nhỉ đổi tên một phát đổi đời luôn thì anh đổi như huyễn phát dùng như huyễn tập luôn vâng hay không nào mời con trâu nào thì con cũng không không biết là con có thật ra thì con nghĩ là nào ấy thì cũng phải là ừ xác quyết rõ ràng mình cái vị thế của mình ý và và cái kinh nghiệm đang là diễn tiến nó là cái gì rồi thì mới vào thiền đúng không? Thì trong ca thiền thì sẽ nó sẽ không trôi chảy ý như ca thiền của con hôm nay lúc đi xe này nó có rất là nhiều sự kiện ấy kiểu ngồi cùng mọi người nói chuyện qua lại rồi nó sẽ có những cảm giác bất an là ui nãy giờ chả để ý gì vào kinh nghiệm cả với cả là ờ ôi sao cứ thấy bất an ấy thế là nó sẽ có những cái mình gọi là thô tế nó hù dạ kiểu đấy liên tục trong ca thiền luôn mà con thấy là hôm nay cũng nhờ đấy mà con mới cảm nhận rõ cái mà sư phụ bảo hôm qua đấy là đang là mà chẳng là gì cả ấy nó là một cái một cái vô cùng khẳng định chứ không phải là phủ định. Thì hồi đầu ấy con nghe cái chém luôn ngay từ không cần quan tâm đầu nào đấy dùng chém tất cả mọi thứ bằng một câu luôn nói đi đây là đang đang comment nói đ vâng thì ừ mấy hôm nay thì con rất là bị ám ảnh bởi cái là mà chẳng là gì cả vì cái hôm đầu mà con hoảng phát hoảng lên ý con thuyền mà con run phát hoảng lên và con bảo là con không thể thiền được ấy là vì con không thể chấp nhận được là tại sao mà trong thiền lại lại đi phủ định. Thì lúc đầu con hiểu cái câu này là phủ định đang làm mà lại chẳng là gì cả, chẳng liệt gì cả thì cảm nhận thế nào được mà thiền. Nhưng mà đến hôm nay thì con mới thấy là ý là nhờ chắc là nhiều hôm sư vụ tinh chỉnh với cả nhờ tên mới vô ý đấy nên là có sợ hãi hay có bất an gì cứ cứ cứ cứ xem đang là mà chẳng là gì cả ấy. Cứ nhìn thẳng vào. Ừ. Con thấy là trước khi mà cái bất a nổi lên thì lúc đầu con sắc quyết thì lúc vào ca thiền con vẫn xem xem đang là gì cả. cả thì là dù dù mình nói là đang là mà chẳng là gì cả hoặc là kinh nghiệm đang là diễn tiến ấy thì nó là cái gì ấ xong rồi để mình có cái đoạn là mình cảm nhận thẳng vào cái ngay cái này này để cho nó không bị quấn vào cái vòng xoáy của khái niệm ấy tại đúng là đầu Vâng thì khi mà mình vì vì rõ ràng mình thấy rõ là đang làm mà chẳng là gì cả ấy nên là mình thấy là cái gì nó cũng là bất cứ bất kỳ cái gì nhá dù thô tế bảo gì thì gì thì gì thì nó cũng là cái đang là mà chẳng là gì cả này rồi rồi ok dừng đừng Đ để nói cho bạn hiểu. Vâng. Đang là chẳng mà chẳng lẽ cả mình dùng nó như một cái cái mộc ấy một cái dấu ấn ấy đóng vào thực tạ. Bởi vì sao? Cái thực tại này nhá con là cái gì? Con là cái mà chẳng là gì cả. Ok. Nhưng mà cơn buồn là cái gì đấy? Con đóng mục đang làm mà chẳng gì cả lên thì cơn buồn nó biến luôn. Nó trở về đúng lõi ch nó là đang về. Cái của của Châu Anh đóng một phát là đi cả hai đầu luôn. Vì cái đầu tôi cũng là gì? Đang là mà đầu bực tức khó chịu suy nghĩ nhiều là cái gì? Nó cũng là đang là đây là một dấu ấn thương tại đóng một phát xong thì cả hai đầu biến thành tăng là chẳng gì cả. Thì còn đúng cái gì? Đang làm mà đang là mà chẳng là gì cả. Thôi con không cần đi từ đầu vào con đóng một một phức lên luôn. Cực mạnh luôn. tiêu luôn cả hai đầu có nhận rằng là ở nhở thực tại cả tôi lẫn vật thì đều chả là gì cả. Đầu tiên không là gì cả đã nhưng đồng thời nhìn vào kinh nghiệm thì lại gì đang là đấy hiểu không? Cái chứ chẳng là gì cả nó cực mạnh cực mạnh vì nó tiêu cả vật cả tôi luôn nhưng mà nếu không có đang là thì chỉ là phủ định chẳng có tự tin mà phải là đủ cả câu đang là chẳng là gì cả. Con đóng một cái mộc lên là thực tạ biến về thành luôn đấy. Tất nhiên phải nhìn thực tại th nghĩ không được đâu. Khi nhìn thực tại nhắc một câu đấy, nó đóng cái dấu bộp một phát lên là bay sạch cả hai đầu cùng lúc luôn. Vì đấy là cái thực tại của cả hai thứ nhá. Nhắc lại của quấy là tập trung vào việc lõi là cái gì? Mình lấy lõi của Thùy Anh tập trung vào là huyễn không có thật đúng không? Còn của Châu Anh đóng cái mộc là thực tại. Nó vốn là như thế này. Nó không nói về lõi, nó không nói vì là tôi nó không nói về vật nó không nói về lõi, nó không nói về không có thật. Nhưng đóng một cái thứ không h Thực tại chỉ có thế thôi, chỉ có đang làm mà chẳng gì cả thôi. Có phải là chẳng là gì cả là bay luôn hai cải hai đầu không? Bay không đang là khẳng định luôn là chỉ có thế thôi. Nếu nó nếu lại không dại thiền không xả bảo là chừ một câu nhớ không? Xong rồi sụ bảo xóa cái loại thiền đế đi đấy chỉ một câu thôi. Câu này đóng mốc lên là đánh bay hết. Với điều kiện là con cũng phải suy nghĩ rất kỹ rất là nhiều thứ trước đấy rồi nên con đ ch đóng giống lên nhưng mà con chỉ đóng một cái mộc thôi là con quay về trạng hái đấy. đang làm chẳng phải gì cả đấy lúc đấy thì con tiếp tục trong chẳng là gì cả bất chấp thô thế nó bảo gì cũng thế thôi cũng bất chấp rồi thế thôi bảo gì thôi th vẫn nhảy ra bảo nhưng mà mình đã mình đã đóng mộc là không là gì cả rồi thế mày bảo gì kệ mày chứ đúng không th đóng mộc đang là rồi nên mình không mâu thuẫn với cái gì cả mình không từ chối cái gì cả đấy thì cả ba cái đều rất mạnh tay thực chất là rất mạnh tay em xem có đúng không mạnh mẽ không Đấy, cả ba cách đều cực kỳ mạnh tay thì mới làm được. Những cái mạnh tay là mạnh tay của trí tuệ. Không, mình không điều khiển thực tại. Mình không chỉnh cái lo biến thành cái khác, không làm cho cái tôi tốt lên, không làm gì cả. Mình chỉ là nhắc nhớ mạnh tay thôi, không thỏa hiệp thôi. Chứ mình không chỉnh gì hết. Nên cái mạnh tay này mạnh tay không điều chỉnh. Các cắt xuyên thấu thì là có một sự điều hình nhẹ. Đây là mình cái sự rất mạnh tay. Không có đầu này không đầu kia và đó mộc ở giữa là chỉ có gì thôi. Đẩn chất là chỉ có gì thôi nó tự phủ nhận hai đầu. Cái câu đang làm mà chẳng là hay chỗ vì sao? Vì nó là bản chất của cả cái tôi là người đang trải nghiệm lẫn cái được trải nghiệm nên đóng cái mộc đấy là nó mộc một phát là cả hai đầu giải quyết được cả hai đầu luôn. Vì con cũng chỉ là cái đang là mà cả mà cái bàn cái ghế này cũng thực ra nó chỉ là gì? Đang là mà. Thì khi có đóng dấu bộc xong rồi ấ một phát rồi ấ thì những cái mà trước đây con tưởng là vấn đề nó trở thành cái tuyệt hảo. Đấy cái hay của gió mộc là thế. Con đó mộc là cái bàn con có một cơn đau đi, một cơn khó chịu trong lòng đi. Con nó mộc lên nó là mày là cái đang làm chẳng là gì cả. Rồi có phải thành tuyệt hảo không? Có không? Thì nó mới dẫn đến cái câu là cảnh là thiền, nghĩ cũng là thiền. Vì thế vì cái lúc đấy tuyệt thảo cái suy nghĩ nó trở thành thiền luôn vì nó là đang là mà chẳng là gì cả. Nó tuyệt hảo thôi. Thì câu này nó dẫn ngay đến cái việc là cảnh là thiền bài thơ nó c pháp thiền luôn. Vì khi đấy khi đóng mộc xong rồi ấ thì còn thành tuyệt đảo không? Còn chưa đóng mộc nhá thì nó chưa tuyệt đảo đâu. Con nó xong rồi thì tự cái suy nghĩ cái gì đấy của con ấy, cái hiện tại con bất kỳ xảy ra nó biến thành cái đang làm mà nên nó tự thành tuyệt hảo. Đấy, rồi con sẽ có cảm giác là bây giờ mình nghĩ lung tung, cứ nghĩ lung tung thôi. Nên tuyên hảo và nên nó thiền đấy. Hiểu không? Thì đây là một cách rất hay. Đấy, ba cách đều rất hay. Tùy vào con mạnh mạnh tay bên nào, mạnh trái, mạnh phải. mạnh ở giữa đấy nhưng đều cực kỳ hay luôn. Đều có cách tứ có cách cứ tận gốc vấn đề luôn đấy. Ba trường phái đúng không? Hôm nay thùy anh 2k 100 này đúng không? Chỗ anh 3 cế bao nhiêu đấy? Ba trường phái đấy các con thể nghiên cứu ba cái trường phái đấy. Đến giờ sự thấy là ba trường là mạnh nhất, tốt nhất rồi. Không có trường 24 nữa. Chưa nghĩ là trường 24 đấy. Ba trường này rất mạnh. Hiểu trường của chú anh không? Con cầm một cái mục cực to đóng một phát bẹp cả hai đầu luôn. Hai thằng đang cụm nổi lên đúng không? Hai thằng một thằng là tôi này. Thằng khó chịu cùng cụm lên cục tròn này trên cầm mập đóng bụp phát hai thằng bẹp dí về không luôn với chưa về không mà nó về thành cái đang là thẳng cả về xịn luôn không chỉ về không còn về xịn cơ về không xong về xịn nó chỉ về không nhá. Về không là nó tiêu tan đúng không? Nhưng nó về xịn vì nó được nhận rằng nó chỉ là cái đang la chẳng là gì cả. Nó xịn không? Thế đấy nếu tôi suy nghĩ rồi Tiếp theo thì suy nghĩ đấy chính là gì? Thế có phải nó là thiền không? Bây giờ tại sao cảnh là thiền nghĩ cũng là thiền chưa? Đấy hai thằng nổi lên ta không quan tâm mày là ai luôn tao đập một phát bẹp hai thằng luôn đấy. Đập không có bất chấp mày là cái gì luôn. Đập xong thì mày thành không phải thành về không mà mày thành về gì về không xong về xị đấy. M gọi là đập thế thôi nói thế thôi nhá anh. Em lại về đập chừa chết đấy nhá. Đây là sự nhận ra thôi. Nhận ra là nó đóng dấu thôi. Nhận ra thôi chứ phải đập đâu nhá. Chết ông Khải nguy hiểm nhá. Lại phân tích là có mấy lớp để đập đây. Lớp vỏ cứng quá đập khó quá. Đẹp chưa nhỉ? Không chưa. Đây là bản chất là cũng chỉ là nhận ra thôi. Cả ba câu chuyện chỉ là nhận ra. Nhắc nhớ nhận ra. Bản chất là nhắc nhớ xong nhận ra. Một cái nhắc nhớ nào đó xong nó phải đi theo một cái nhận ra chứ không phải là một một cái đè bẹp nào hết. Không có một sự không có một sự gọi là điều Đ chỉnh thường tại nó hết luôn ấy. Nếu con đang tin phải điều chỉnh con đã bị lừa rồi. Con chỉ nhắc nhớ xong nhận ra thôi. Nhắc nhớ thì là một câu nhắc nhận ra là nhìn vào kinh nghiệm đấy. Nhắc nhớ nhận ra nhận ra cùng đến một kết quả chứ phải là ba kết quả khác nhất. Tôi đi vào đầu nào thôi đúng không? Cách của anh thì bạo lực hơn nhưng mà rất hiệu quả nếu mà con làm được rất hiệu quả. Đấy cách quế cả cả Thúy Anh thì nó là ít là không thở hiệp thôi. Đấy chỗ anh bất chấp thỏi b không cứ đập phát mà nói gì nói tao không tập đập phát đã tao không quan tâm là thoải hiệp hay không thỏa hiểm nữa tao đập cứ đập đã cái gì nổi lên tập phát đã chứ không cần phải là đây là đây là là thỏa hiệp đây không thỏa hiệp không cần đập đấy thứ sự khó đập thôi còn cái cách của quế th anh là tinh thần không thỏa hiệp không thể thở hiệp được không thể có vấn đề giải quyết đi được hiểu không nhỉ không thể là tôi nghĩ nhiều quá rồi phải tập thôi không được tại sao nghĩ nhiều quá là tôi mệt rồi sao lại tôi thậm sao lại Tôi tôi lại bị mệt không thệp được. Tôi là cái quái gì? À tôi là cái lõi tôi lõi phong mọi thứ tỏa chiếu của tôi tự nhiên luôn đấy. Và mấy bác chương 100 th bây giờ phát biểu xem có học được gì từ ba cái câu chuyện xong không được trăm khôngk 80% đâ nó tí đi nói câu 80 tí đi. Ngay đây bí kíp gì chưa? Có bí kíp ăn tết chưa? Có ạ. Ừ bí kíp chị Quế thì hôm nay con con cũng dùng nhưng mà tại vì mới đổi tên xong ấy thì xem mình xem dùng như nào. Đổi tên gì? Bất động thì buổi trưa vũ trang nó bất động thì thấy cái gì động thì không phải là mình thôi. Ừ thì tự nhiên a mình thấy ví dụ kiểu kiểu cái cái luôn bất động giới môn vàn biến động ấy thì mình thấy toàn những cái này thì là mình không phải nói được được. Hay thì Kiểu cái cái cái chị Quế vừa nói con thên thứ của Quế đấy. Nói về cái lõi mà. Vâng. Thấy thấy thấy cái gì thế? Một đống thứ tự nhiên nhớ ra mình là ai thế? Mới cái kỳ quái kiểu nó càng động thì nó lại càng mình dùng cái động để nhớ rằng mình bất động. Vâng. Thì đấy mình là cái lõi đấy thì nó luôn bất động đúng không? Mình dùng cái ảnh hưởng để nhớ rằng mình không bị ảnh hưởng cuộc kiều quế đấy. Dùng cái bị ảnh hưởng để nhớ rằng mình không bị ảnh hưởng mình là cái không bị ảnh hưởng. Dùng cái động để nhớ rằng mình là cái bất động. Vô thường độ pháp chân sáng chói. Cái cách của Quế thể nói được đấy. Vâng. Mình dùng chính cách bị ảnh hưởng để nhận ra là mình là cái không ảnh hưởng mình dùng chính cái động nhận ra là mình là cái không động bất động đấy chứ là dùng vô thường là độ ra không thắng chói đấy biết câu đấy của ai không sư phụ sư phụ không giời ơi mà trong bài của parampa sang đúng hơn sang ở nói ở giấy tạng ừ dùng vô thường để nhận ra cái chân thường rất ok đấy dùng cái động ra bất động mình không thể là nó là có cái đang xảy ra được bất động sao xảy ra được nhá. Con tin là con đây là con suy nghĩ này đây là buồn hay chán có phải con tin có cái đang xảy ra không nhưng đố con biết thực tại có gì đang xảy ra không chỉ thôi th nó bảo là có xảy ra thôi không thực sự xảy ra hết Bạn dùng cái động nhớ rằng cái bất động cái thật cái động là cái giả thôi. Bây giờ cái hỏi con là cái hình chiếu ra này nó có xảy ra thật không? Đúng ai biết đấy. Cái cái tỏa chiếu này nó có đang xảy ra không? Cái cái lực tỏa chiếu ra này có xảy ra không? Ví dụ như là X có đang nói chuyện không? Không ạ. Không ạ. X có đang vẫy vẫy tay này không? Không ạ. Vì sao? Thô đấy bảo thế thôi chứ bảo thế thôi không tế nó bảo thế chứ làm quá thì có cái đấy mạnh như thế đấy nó hôm qua cái đấy giống lúc nãy của Thùy Anh hôm qua có cái đấy để mà để mà để mà gây chuyện chứ muốn gây chuyện phải có đó chứ đúng không đã không có cái đấy rồi phải nhớ là cái biểu hiện này nó không hề có một sự tồn tại nào nên là không thể có gì động được muốn động thì có cái gì chứ nhưng mà có cái gì mà động đâu muốn động thì có cái gì động đương nhiên thế rồi đúng không mới có cái quái rồi đấy còn phải rất mạnh chỗ là quái quái gì muốn suy nghĩ chạy phải có gì phải có suy nghĩ đấy này các con lại bị chết chỗ đấy này suy nghĩ nhiều thế nhỉ mình đã thừa nhận bé là gì có suy nghĩ rồi muốn suy nghĩ nhiều thì có suy nghĩ còn mắc nhiều nhất mắc cái suy nghĩ các con gặp nhiều nhất sẽ là suy nghĩ sau này mình chui suy nghĩ nhiều ấy nhỉ khác thì tin rằng có suy nghĩ đây qua bị chui suy nghĩ không thì lúc đấy có chuẩn có phản ứng như sự nói không làm quá có suy nghĩ chứ không phải là mình suy nhiều chỉ pháp thôi mà phản ứng mạnh là gì lắm qua có suy nghĩ đấy phản ứng đúng là như thế đấy phản ứng mạnh như thế đấy Thế muốn suy nghĩ chạy nhiều thì thì phải có suy nghĩ đúng không? Nhưng thực tại có suy nghĩ không? Thế con phải là bị lừa thế con ch lừa để tập tiếp à? Em thấy bình thường nó đấy. Nó nó nói một câu như thế tức là khi mà thấy nhiều á là tự động nó sẽ nói sao mà toàn bắn linh tinh thế này. Thế xong rồi mới rồi mới lại mới quay lại là thế mà làm quá gì có cái gì đâu mà bắn đâ lung tung. Tức là hắn cứ cứ quy trình nó như thế nó vẫn bắn ra rồi nó lại cái coi một có một mình tin vào một cái coi cảm tháng tức là Nó sẽ không nói là em vẫn tin cộng tháng nói của em vẫn tin đó thì em nói là em tin đ cộng tháng mà nó bị mắc mắc vào cho cộng tháng rồi sau rồi mới thấy là bị tin cái cộng tháng đó xong rồi mới mới mới mới mới mới mới mới mới mới tự nhiên lại lại nói là ơ nó là kinh nghiệm hay là nó không có tức là sau đó sẽ nhắc luôn nhưng mà hắn luôn luôn có bản chất là đã tin rồi thì đó im là bản chất rồi có nhiều sĩ rồi bản chất đấy thì chỉ con là không được tin được cái đấy đấy mình không được tin nó thì thì trước khi mình tin và bản chất là một cái suy nghĩ tiếp theo thôi mà thì đúng rồi là con hoàn toàn thể không tin được đừng l Nhưng mà cái tứ hắn nhảy ra là tự tức là một cái cái tin nó rất là tự động á. Mặc dù mình đã xác quyết trước khi tiền rất là nhiều nhưng mà hắn nhảy vô rồi hắn tin xong rồi tức là hắn cứ phải quà bận đó cho nên không bao giờ được 100 là về như thế hắn sẽ sẽ ng nhảy hắn tin một cái suy nghĩ xong rồi lại bật vô liền chứ không phải là hắn bán ra suy nghĩ ô mình phải tập pháp thôi không á tức là cái sự nhớ lại nó tự động luôn nhưng mà vì cái khoảnh khắc tin vào cái suy nghĩ đó mình không thấy luôn luôn nên là trước khi thường con và người trong ngày ấy phải có nhóm tư vì thế đấy ghi cho mình ấn tượng không sâu sắc với không nhóm tư thì mình phải làm nào ghi cho mình dựng sâu sắc tự ghi cho mình dẫn sâu sắc là không có suy nghĩ đâu, không có đồng ấy đâu. Chứ còn nếu mà không chỉ là con vẹt thôi, con vẹt không đủ mình còn có một cái dấu ấn rất sâu sắc tâm thức mình là không có cái đấy chứ không phải là mình nghĩ không có cái đấy là được, không đủ nhưng nguyên nhân là không đủ đâu. Con cần một ấn tượng sâu sắc mà do thường là do tư này, do thiền pro này do có nhóm bạn hoặc là do thưởng một khoảnh khắc nào đó này. Tự nhiên con nảy trong ấn tượng sâu sắc là không có cái đấy đâu. Cái đấy nó không tự nhiên đến đâu nhá. Hiểu sự nói không? Cái trình độ s nói thì con cần một cái ấn tượng sâu sắc là không có cái đấy chứ không phải là con nghĩ là không thôi đấy không đủ mày thấy phải từ nhiều lên nó phải cối hết mình đấy cái cối hết mình khiến cho con ghi được cái rồi là không có ấy đâu có thể trong vòng 1 tháng tới mới có hay là 3 tháng mới có không biết rồi nó ghi xong rồi thì mới tập cách này mới hiệu quả cực mạnh luôn mà khi nhanh lên khó tư nhiều nói chuyện nhiều ngẫm nhiều ấy thiền nhiều tốt mà thiền nó cũng gây ra cảm giác đấy đấy tư ra được mà thiện ra được giống như ngày xưa sỏ đau ấy đau là tư đấy đau đang đau thì yên có ai bảo cháy rồi chạy ra ngoài có đau nữa đâu chứng tỏ đau nó là suy nghĩ th bảo chứ không phải thật Thì đấy là tư. Nhưng màú nếu con ngồi đấy mà con biến t cực mạnh thì là con đã ghi một cái dấu dấu ấn rồi đấy là làm gì có đau nên ngày mai con đau phát ấy con quãi có đau đấy chờ đau quá rồi tập thôi quãi có đau thì nó phụ thuộc về là dấu ấn đã rõ ràng trong con thấy chưa và cái đấy là chính lý do con không ngừng cố gắng vì thế nỗ lực giác ngộ chỉ đến người cố hết mình đấy con không thể cố gác ngộ được nhưng có thể cố ghi rồi được mà việc nhiệm vụ con phải ghi rồi đấy bằng tư nhóm này bằng tư cá nhân này bằng thiền ấy Nhiều khi bằng mơ nh ngày xưa là mơ như hôm tự nhiên mình mơ xong mơ tỉnh xong mình xác quyết luôn thì trong mơ cho mình những cái sự kiện để mình xác quyết l tỉnh dạy mình nhớ lại đấy nhiều khi không chỉ là chỉ là một giấc mơ nhưng mà vì sao nhưng cả ngày cả đêm thì tối mơ chứ chứ cả ngày làm công ăn việc làm chẳng quan tâm tến đến pháp thì sao mà tối lại mơ nhiều chuyện chu nhận ra là vì trong mơ tỉnh dậy mình nhớ được cái đoạn đấy mình ghi xuống là ừ không có chẳng hạn đấy kể con có hôm dụ mơ là mình đứng ở dòng nước siết cuốn đi rất khổ sở xong tự nhiên mình thấy mình ở trên bậ Và mình nhìn dòng nước rất là bình an, rất dễ chịu. Mình chỉ mơ thế thôi nhá, không có c lận trong mơ hết. Tỉnh dậy mình nhớ hai hành đấy. Thế mình là khổ được khi mình tin trong mình trong dòng nước siết. Còn nếu mình không tin mình trong dòng siết ấy thì cái cảnh khổ thành rất bình an. Đấy là cái mình nhận ra được sau giấc mơ. Lấy dữ kiện giấc mơ hiểu không? Cho dụ là mơ thậm chí là mơ có thể giúp mình ngẫm lại giấc mơ ấy. Chỉ ngẫm lại giấc mơ thôi. Hay là bí hôm nay nói về nói về tài sản cũng thế này. Vâng. Năm quái mình tưởng mình có phật có đồng này đồng kia. Năm quái gì có chưa mình xài được nó cả. Đúng không? Mình dùng hai khái niệm là có tiền không có tiền thôi. Có sờ xài được đâu. Có thực sự xài được mình không quan tâm. Mình tưởng là mình nghèo. Thì đấy là một cái rất tốt, rất mạnh mà nhiều khi chỉ ngẫm cuộc đời thôi chứ chả cần phải một lúc nà cuộc đời mình có chuyện xong mình ngẫm ra xong. Đấy thì cái là cái còn phải làm đấy đúng không? Để khi cái rốn nó đủ mạnh ấy ví dụ dụ bí đang ngồi ôi xong dọ này mình hết tiền rồi tự nhiên rồi nó quay trở lại. Ôi cái khái niệm đấy. Khi B có dối rồi ấy thì B sẽ không được hài lòng với câu là mình hết tiền. Ví dụ nhá B ngồi thiền nghĩ là ôi hết tiền rồi cuối năm lấy gì mà sống thì thông thường mới sẽ bảo về tập pháp thôi cuối năm phải tập pháp thôi mình đồng ý với cái việc là nghĩa là mình đã đồng ý là mình hết tiền thật nhưng nhờ d ấn mà chiều nay mới biết kể với dư hộ thì cái suy nghĩ đến phát bí bảo quá chuyện mình hết tiền nó vớ vẩn hiểu rồi không nên sự khi sụ giảng con bản chất là cũng ghi rốn cho con luôn đấy lúc giảng ấy là văn đấy nghe đấy nghe nhưng mà rồi nó ghi vào đấy văn tư tu đấy tư nghĩa là con tự tư và tư với người khác tu là con thiền đấy thì khi mà con làm ba việc đấy văn tư tu đấy thì rồi nó được ghi vào trong tâm con đến mức như bí vừa xong là nó rất ok nghĩa là ơ suy nh bắn lên là quố hết tiền thì mình không nghĩ là ơ quên hết tiền thì tập pháp gì bây giờ mà gì quá cái chuyện hết tiền cái khái niệm bắn ra nó suy nghĩ thô tế nó bảo đấy thì đấy đấy là cái mà các tất cả con đều cần và nó cần cù mới có được cái đấy tự nhiên một phát có tất cả th đấy đâu cần cù phải tăng tư tu đấy kiến thiền hành đúng không cần cu kiến thiền hành Nhiều khi không phải tư ngồi tư đâu nhá mà trong sống có sự kiện xảy ra xong vì vì tâm mình hứa đến pháp mà là mình ở nhờ ừ hóa ra là thế đấy nên là kiến thứ hai cũng được văn tư hay chỗ là nghe sư nó tự đổi luôn có người nghe xong là nó đổi bé dấu ấn đi vào trong mình luôn thì để thưa anh cả ba cái đấy đều phải có một cái dấu ấn để khi chuyện nó xảy ra thì con không đồng ý ngay là không đến với nó nữa chứ nếu không ấy thì con sẽ chuyển sang dạng là cắt đè bẹp theo khi là mày xé ra rồi tao phải xử lý mày như là mày có xé đâu mà tao phải xử lý khác hẳn nhau đấy còn cắt cắt là vì sao con tin nó có thật mới cắt chứ còn là đẹp gọi là đẹp bẹp cho vui chứ nếu có tin là đẹp bẹp chết rồi vì con tin nó có thật mới đè còn có xảy ra đâu mà phải đè với cắt mới là cách thành đúng có biết sao dướ con tập sai nhiều chưa cái con cho thật rồi con tập pháp mặc định mặc định sai từ mặc định sai từ thỏa hiệp này tôi 100% không có tự tin không thấy con tự tin này Khi cái đấy con đ 100% thấy con tự không thấy con tự tin con thỏi bén ở đâu đấy làm sao tự tin được nếu con tin là có vấn đề rồi con xử lý được thì con chỉ tự tin của một cái tôi thôi cái tự tin thực sự là không có vấn đề mới tự tin 100% khác nhau không tôi có vấn đề rồi và tôi thực hành pháp rất tốt để biết được để tin tự tin một cái tôi dựa trên là nó có vấn cái cái thực tại có vấn đề rồi tôi xử lý được ngày mai có hết tự tin cái tự tin thực sự là không thực tại chẳng có vấn đề gì thì chẳng cần tôi nào giải quyết cái gì cả cái tự tin mới là tự tin vào sự thật Còn khi tự tin vào năng lực của tôi xử lý vấn đề khác như trời đất không hiểu chú chàng hiểu vấn đề chưa? Một bên là thực tại nó không có gì hết nên là chẳng phải dừ tí gì hết coi như tiêu luôn ông nghiệp bộ đi luôn nghiệp bộ phải xử lý mà người bộ là phải có vấn đề để xử lý tiêu bé thành phật phật bộ luôn một bên là ôi có vấn đề lắm tôi giải quyết thành công rồi người bộ lên ngôi thì vũ trang từ xưa nay tôi tu kiểu người bộ lên ngôi mà nhưng mà khi gặp bài bài toạn mới này là nghiệp bộn nó không lên ngôi được nữa hoang mang nó vô niệm vô niệm nó không có ra cách nào nữa không mất ra phương án nào được nó bất ngực nó vô liệm bây giờ nó không có vấn đề thì tự cái tự tin không có vấn đề ấy mới mới thực sự là xịn đấy mọi mọi người hiểu đoạn hạn tu này nó khác hạn ngày xưa chưa ngày xưa là con mặc định là đồng ý là có vấn đề xong mình thnh th hành đó thực hành xong cứ trong 100% đi nữa hà nhân không được 100% tốt hơn tại vì trong đỡ bị ảo. Con 100% nó vẫn là ảo. Hiểu không? Hàng như không được 100% thì còn nghĩ là mình sai đâu đấy cơ. Con 100% theo kiểu đấy coi là càng ảo là mình giỏi mình tu đúng không? Cái tự xin 100% là nó không có vấn đề gì cả. Cái đấy là đáng tự tin. Thì đấy là tự tin vào sự thật. Còn nó có vấn đề tôi thử tí thành công rồi. Tôi 100% sự đo chuẩn rồi thì con chỉ là cái tôi đấy. Thế con nhìn lại nhầ 100% con mà xem. Có phải là rất nhiều lần là chỉ là cái tôi không giải quyết thành công không? Còn hôm nay khi mà hiểu đúng là dụ nó mới gỡ tất cả các vấn đề ra ba cách đều giống nhau để gỡ được vấn đề nhưng mà có theo kiểu là gì không quá có vấn đề đấy chưa từng có vấn đề để mà giải quyết cả ba cách đều giống nhau đúng không con nghe mà xem như vậy là không thể gọi là cách này cách tu có một cái tôi làm để đập phá với cắt gì cả nên tôi bỏ tự cắt như thế đấy vì từ cắt nó gợi lên có vấn đề phải cắt còn đây là quái vấn đề tự tin lấy việc làm quá vấn đề để mà cắt cái đập với gì Đấy hiểu sự khác biệt lớn chưa? Có cái mấu chốt này có mấy thứ nhất là thiền trong lúc sống và xong trong lúc thiền được thế này dần dần đưa vào đời được chứ vào đời giấn đề cực nhậu thì có phải con khẳng định có vấn đề bản chất là con đang khẳng định con con sẽ xong ấy thì con khẳng định là gì có vấn đề thế có phải bản chất là con phá không tưởng là xây nhưng mà gì 100% vẫn là phá sợ không sợ 100% vẫn là phá nếu còn tìmại thái độ đấy thì 100% vẫn là phá Ngược lại có thể không được 100% nhưng mà có thế độ đúng thì từ từ nó sẽ khác. Xây lên từ từ lên. Cái gì nó có lý do đấy. Nhân không được 100% có lý do nó. Còn không thì là cứ tôi giỏi quá tôi giải quyết xong hết rồi. Hết cái a sang thằng B. Ngày mai cái c đến lại gì lại căng như cũ. Nếu mà A B C là vấn đề thì hết A hết B. Vẫn sợ C không? Nhưng mà tao tao chẳng sợ C nữa. Có quái mà sợ đấy. Giống như làm ăn ấy. Làm ăn này mình ông mấy ông thành tựu là hết a vấn đề a rồi xong vấn đề b nhưng rất là lo sợ vấn đề c đúng mấy ông làm ăn đấy đúng không? Còn tập cái này thì chả ngại gì cả. Không phải mình giải quyết giỏi mà có cái gì đâu mà giải quyết. Nó chỉ là diễn tiến cứ diễn tiến thôi. Có cái quái mà giải quyết nó khác hẳn nhau đấy. Ai mà làm ăn sẽ hiểu cái cái dụ nó là một trang mới của làm ăn đấy. Mình chỉ làm cái diễn tiến thôi chứ không phải mình giải quyết vấn đề. Ông chủ doanh nghiệp hay là ông nhân viên thế thôi. Ông nào chỉ đi làm cái diễn tiến thôi. Diễn tiến đâu thì làm cái đấy. Mà đế nó làm mình làm luôn chứ mình không thể quyết vấn đề. Vì ai biết quyết được vấn đề bây giờ? Có vấn đề đâu. Vấn đề giải quyết được vấn đề chứ. Nhưng có vấn đề đâu. Khác ngày xưa là không thể vẽ được thì bó tay nhá. Ông thành tựu rất khó chịu nhưng mà không làm gì được. Còn đây là có vấn đề đâu mà giải quyết. Nó không gợi ra vấn đề giải quyết luôn. Đấy thì con đi kinh doanh, con đang áp dụng vào cái này vào đời ấy nữa con sẽ có cái trạng thái là thế trôi thôi để dong nhận biết tự do tuôn thôi. Cứ trôi thôi. Hết chuyện này sang chuyện khác nhưng mà chỉ là trôi. Chứ mình không giải quyết. Muốn giải quyết thì phải lớn gì phải có gì? Vấn đề có vấn đề gì? Vấn đề mình không có chuyện cũng không có. Cả hai đều là đang là mà chẳng là gì cả. Thì đấy là một vấn đề đấy. Như vậy thì lúc đấy mình thấy rằng kể cả mình có lo lắng giải quyết vấn đề thì cái đấy chỉ là diễn tiến chứ không phải là mình làm đâu. Đấy biết rõ không có vấn đề mà th giải quyết chứ dọ thân tiế. giải quyết biết rõ không có vấn đề mà vẫn đi giải quyết giống như là xem xem con xem kịch ấy mấy ông bà nó kịch có nào biết có ông nào nghĩ có vấn đề đâu nhưng mà lao vào giải quyết vì kịch bản nó phải giải quyết chứ mấy ông bài đâu có tin là có vấn đề kịch mà vợ mình vợ mình đã có thằng khác lao giải quyết nhưng mà bản chất ông bà nó kịch ấy có ông bà nào tin không không không nhưng mà cái diễn tiến của kịch nó phải xảy ra đấy cứ để xảy ra thôi như vậy là con vẫ đi giải quyết nhưng con cứ tâm thái là không có vấn đề con ngày xưa đi giải quyết với tâm thái là có vấn đề Đây khác nhau đấy thôi. Đây một đỉnh cao đấy. Đây mới là vô tác ông ông Hải ông Khải hướng đến đấy chứ vô tác không phải là không làm gì xong kiểu ngồi bó tay chân lại đâu. Đây là làm mà không làm gì hết mới là vô tác. Đây mới là bất động thái hướng đấy mà nó không độ chân động tay đâu. Chân tay động như mình thì bất động chân tay nó động thôi mà. Đấy thế là bất động hiểu hai bác thành tựu. Hiểu chưa? Muốn đến đoạn đấy thì phải không có vấn đề gì hết. Thì đấy nếu không là gì thế thì cứ đi giải quyết thôi. Nó chỉ có cái vỏ vấn đề do thô tế nó bảo thì mãi mãi không hết. Còn giác ngộ xong thì thô tế vẫn bảo kịch bản mà kịch bản nó bảo kệ nó chứ đúng chưa? Thấy sướng chưa? Khóc rồi. Khóc rồi. Chưa khóc rồi. Tí phải đo đng mic không? Anh thấy sướng chưa? Cóc cái tự tin đến việc là không có vấn đề quái nào hết chứ phải tự tôi giải quyết được vấn đề rồi đấy những ai thành tựu thì nghe các đoạn vong rồi ở đây thành dịu anh em manh động nhiều lắm đấy đã khóc ừ khóc động tác rồi ng tác động tác động gì nữa à tác động thì không khỏi mình tác động n cái lõi của cái ngày hôm nay là nó không có vấn đề tại sao nó không có vấn đề có là người có để mà vấn đề đúng không? Sau đó thì nó mới là đang là mà chẳng là gì cả. Đấy là nó cả nó cả khẳng định phủ định luôn nên là cứ yên tâm là nó là cái xịn chất trên đời rồi. Khi nó không vấn đề bảo nó vẫn xịn là dễ hiểu chứ đang cái vấn đề là sao mình bảo nó xịn có bảo nó chỉ là F thôi đúng không? Nên ba cách này tuy thế thôi nhưng mà nó đều dẫn đều đều nền tảng kiến cực chắc cực kỳ sâu phải có những dấu ấn rõ ràng. Đ nên con phải làm cái việc đấy trong thời gian tới. Kể cả nghỉ Tết thì cũng tìm cách nào mà ngẫm Cấp miếng gà lên rồi nghĩ xem đây ăn gà hay không. Đấy kiểu đấy tên gì nó vô niệm ấy cũng được không suy nghĩ thật vì ngày hôm qua là của em mà là em rất bị ảnh hưởng b suy nghĩ trong vô niệm suốt cũng ngon mà trong ok vô niệm nhân thành vô niệm vô niệm hôm qua dùng cái từ vẫn vẫn v mắt nhất là vẫn thấy là bị nhiều suy nghĩ ha t Tích lắm không phải là suy nghĩ gì đang chi á ví dụ như đó chị hay nói là tự nhiên bán cảnh này bán cảnh kia cảnh đâu đâu á ở đâu đâu á ở đâu đâu chứ không phải là liên quan gì tới cuộc sống này nhưng mà nhưng bên trong mình nó vẫn có một cái gì có rất là vô th anti ấy vô niệm còn nó đâu mà anti con nó đâu mà anti thì nó không có thì đấy bây giờ phải thế vô niệm ok đổi tên có vẻ hiệu quả nhỉ châu anh thên hiệu quả châu anh đỡ hiệu quả lắm à hiệu quả giữa nào cái đại đỉnh Nó nó hay nhưng mà nó không có ai cũng đến được thì hiệu khóa đúng như tên luôn sư phụ Thy anh quả không thú anh đang sợ là bất chấp sợ luôn bất chấp luôn đúng rồi bất chấp sợ luôn đập cho nó một cái đẹp một cái dấu ấn một cái mộc con thấy đổi tên hiệu quả lắm sư phụ ạ dư lu à nghĩa là đi đến đâu nhìn cái gì mình cũng thấy ơ như huyễn thôi mà tự nhiên nó khắc một cái cái tâm dấu ấn rất là mạnh vào tâm thức ấ Mà mỗi lần nhắc như huyễn như thôi mà ấy thì ngay lập tức là mình là con cảm nhận thấy là a mình là cái lõi luôn vì chỉ có cái lõi mới nhìn thấy cái này là huyện cái lõi thấy một thứ là huyễn thôi chứ cái tôi thấy mọi thứ là huyễn được cái tôi chỉ nghĩ mọi thứ là huyễn được thôi nên là khi con thấy mọi thứ là huyễn tự con là lõi hoặc là khi con là lõi thì tự thấy mọi thức là huyễn của quế hai cái là bổ đu nhau hai điều này nó đến cùng nhau đấyi đến cùng nhau hai điều xịn này như hai điều ngày xưa rồi Thế nh anh nhầm rồi anh đổ anh đổ trà vào cái này cũng mơ mất rồi. Xin lỗi em anh đã pha pha chế sai rồi. Ừ vẫn ngon. Có vấn đề không vấn đề sợ không? Không có vấn đề đúng bài này đâu. Thật hả? Mỹ 2017 à. làục năm 17 khoảng đấy cho giấy giấy anh em lên trình độ nhất định phải đi cho đi nhở đi nhá đây thăm lại chiến trường xưa chết người xưa chết đấy nhiều lắm con ngày xưa đấy người thì chết kiểu này miếu với canh kinh sách canh miếu anh kinh xong bị giết để thấy là là đấy ngày xưa tu nó khổ thậ đấy có đời này đâu có dễ đâu nào khi nào nhóm phải trình độ lên cao hơn bây giờ khi nào thấy nó huyễn đủ đủ huyễn đến cỡ nào đi mới sướng cứ để xem chưa biết đến cỡ nào Đấy ngày xưa chết như gì mà tu cũng chỉ là được sáu bao nhiêu thôi. Chết như thế mà chỉ tới sáu bao nhiêu cái giá phải trả quá lớn. Đời này đúng ngày đời hái quả không? Đời thuận lợi này không phải là vì nó dễ thế đâu mà chất là vì con được hái quả đấy. Trồng cây bao nhiêu Ngân Hà rồi chứ năm nữa. Đấy Thái hiểu vấn đề chưa? Dung động để gì? Dung động để thế mình là ai? Thế mình là bất động những cái ủ nhưng mà không biết nãy ở đâu để nuốt rồi nhân nuốt rồi ở đâu đây này hôm nọ nhận nuốt là đấy đâu nhỉ ai nhở cái này là để mình chặn đằng sau để cho nó đứng cái màn hình lên mình sẽ dùng những cái động để thầy Đấy mình chính là cái bất động. Ừ. Và khi mà mình chính là cái bất động rồi thì những thứ còn lại thì đều nó là huyễn hết á. Đúng rồi. Nó là cáiể điều hiện của mình nó là huyễn hết. Đấy. Hiểu vấn đề đấy. Vâng. Thì sao thấy là nó chả có vấn đề gì cả. Đúng rồi. Nên là không có gì phải giải quyết cả. Đúng rồi. Mình nên mặc định là nó không đề gì trước để mình đỡ giải quyết nó để mình quay lại mình là ai vì thói quen nó con là nhảy gửi vấn đề chứ quay coi quay lại mình là ai đâu. Nên mình có một cái loại dấu ấn trong tâm mình ấ là nó chả có vấn đề hết. Không có gì hết. Cái dấu ấn chinh nhất xác là không có gì hết. Ui giám anh bảo tôi nghĩ nhiều. linh tinh hết rồi hoặc là hoặc là ôi công việc này bận quá sai hết rồi vớ vẩn cuối năm này không có tiền trả lương linh tinh ngay linh tinh ngay thì đấy rồi cái dấu ấn rất càng mạnh càng tốt thì nó cắt khỏi vấn đề rất nhanh cuối năm không có tiền trả lương nên đâu ra cái cuối năm tiền lương đấy nhưng mà cái thì nó cũng từ từ không ngay được đâu nhưng để nói là là như thế đấy t nó thứng với chỗ đấy có không hôm qua sư phụ nói nó cố gắng hết sức với lại cộng may mắn đấy đúng rồi vô niệm nghĩa đen là không suy nghĩ nghĩa bóng là ra khỏi suy nghĩ ra ngoài suy nghĩ Hướng qua hôn chân hành động sống qua bút chân vui nhờ hôm qua là liên quan đến suy nghĩ tên thật tuyệt vời đó là con thấy có một cái hôm nay rõ ràng hơn cái cố gắng hết sức ấy là cái là mình ghi những cái dấu ấn ấy vào ấy và hai thứ một là không thở hiệp trong ấy đấy cái không thở hiệp ấy hai là mình phải chịu khó ghi có dấu ấn thế nếu đời mình nghĩ ngẫm ít ấy hoặc là không chịu rút kinh nghiệm ấy ghi ít lắm đúng chốt chốt xong rồi ghi chốt không quay lại thử đấy nữa kì bác nghĩ thề thô tế nó chỉ có khả năng khè con thôi chứ nó dọa đấy chứ nó không khả năng làm gì con được cái lõi sao lại bị lại bị làm gì được nhưng mà con khè rất kinh cái mẫu nó khè rất kinh nó khè vì nó nó nó khè quen rồi Nhất ở đây mà những người có dọc máu hoang tưởng như là Châu Anh bí thì nó khè cực mạnh và những thành tựu nó khè cực mạnh thì kiểm soát càng mạnh thì nó khè càng mạnh. Đấy bây giờ anh em cẩn thận với cái cái khè thôi. Nó không gây chuyện được đâu. Thì có đâu mà một gâ chuyện nhưng mà nó khè rất kinh. Mày không làm là mày chết, mày không hành động ngay là mày chết. Thế lành đợ không thành tựu ấy. Mày không làm ngay là mày chết. Mày không gọi điện thoại là mày chết. Đấy nó khè như thế luôn. Đấy là câu tập pháp đấy. Để mình nhớ sự thật lúc đấy cái câu ấn gì rồi. Vũ trang 92 cho nó đi. Thái rồi đến phụ trang tí nữa đo là bí cẩn thận đấy nhá. Đấy người ta sẽ khóc thì mình không khóc thì có khi người ta lên vừa đến mình đấy. Con này nghĩa cách để cứ để khóc đi rồi. Ok. Thế đi. À con thấy là cái cái phần mà rất là mạnh đó là không có hề có một cái vấn đề hay có không có một cái gì xảy ra á. Tự nhiên con con tự nhiên con thấy nó xúc động quá chứ không phải không xảy ra luôn. Muốn xảy ra thì phải coi khâu có suốt đấy. Ừ. Tưởng tượng đấy. Vâng. Đấy. Thì thì khi mà sư phụ nói như thế thì mình thấy là xưa giờ mình luôn thỏa hiệp khi nó xuất hiện là mình luôn tin rằng là tức là đánh thuốc là mình tin ngay là nó có cái gì đó. Nhưng mà bây giờ là mình phải không thỏa hiệp tức là mình đã biết chắc tức là mình đã tư rất là nhiều lần nhưng mà chưa bao giờ mình đóng cái dấu đinh trong đầu mình ấy ạ. Ừ. Cái đóng gì? Đóng dấu nhau đóng dấu đóng với lòng mình. Ấ đóng đóng thực sự luôn là không thỏa hiệp. Thì con thấy cái không thỏ hiểm nó rất là mạnh tại vì cái thuốc nó rất là vô cớ có nghĩa là mình tin một cách nó rất là vô cớ mà tại sao mình lại không không không thỏa hiệp nhất nhất quyết là không thỏa hiệp ấy ạ thì con thấy cái đó nó rất là mạnh tại vì mình quằn đi quằng lại nhiều lần rồi mà tại sao nó cứ thỏa hiệp đi thỏa hiệp lại ạ lần nào cũng làm vài vòng vài vòng rồi lại thỏa hiệp lại. Tức là luôn luôn trên một cái mặc định mặc định là có rồi đi xử lý khi nào cũng có rồi đi xử lý thì thật ra thì là ừ con thấy cái cái cái hướng nó rất là sáng á Vụ sáng không? Quá sáng. A thấy sáng xong đây thấy sáng lên không? Có thấy là bó công tối lên đây không? Đúng rồi. Đấy cứ bảo ở nhà ở nhà thôi mà cần gì trăm cả nhà thôi. Bay từ Sài Gòn ra thì thấy cỡ đúng không? Ừ. Nên là con thấy là trong cái chuyện chuyện kể cả chuyện bất lực của mình cũng vậy. Trưa nay khi sư phụ đổi thành à vô đắc cho con á tự nhiên con thấy mình là ai lại luôn. Tự nhiên s mình là ai. Xong rồi là chiều nay chiều nay Thiền thì cũng nhớ mình là ai nhưng mà mình cũng lại nhiều rớt cái mặc định đi là mình quay lại mình hì hục mình tập á ạ. Nhưng quên mất lại là khi tập đó mình cũng phải mặc định lại nhớ lại mình là ai thì con thấy chiều nay tập của con là bao giờ con thấy rất rõ là mặc định ví dụ như nha có suy nghĩ nhìn thẳng vào suy nghĩ thôi rồi chết rồi tức là mình tin có suy nghĩ mà mình nhìn thẳng vào suy nghĩ sau đó mình thấy ôi làm gì có suy nghĩ chỉ có đang là diễn tiếng th là chết luôn tức là mình đã mình đã đi từ cái mặc định nó bị sai mình rất là vất vả ạ ừ có suy nghĩ xong rồi nhìn vào nó để tập vâng thế rồi thì là con thấy là ôi có suy nghĩ xong rồi nhìn nó đ tập là sai rồi nhá Vâng. Sy nghĩ nào nếu một thứ gây chuyện thì phải có thật. Thế thôi. Mà nói không có thật thì sao là vấn đề? Ừ. Đấy để đi thế từ ra chứ không phải là mày có cái chuyện tao rồi tao phải xử lý thôi. Tao phải thấy mày không thật thôi. Dạ. Người ta là mày mày có rồi xong rồi nhìn thấy mày không thật. Đấy các con hay bị nhầm chỗ đấy. Ừ thì là chết luôn ấy. Tức là con thấy là cái đoạn đó là cái đoạn mà tự nhiên mình mình mình làm nặng nề cho chính cái việc thực hành của mình ấy ạ. Trong khi là mình đã xác quyết thì mình phải không thỏa hiệp luôn. Bất nói luôn làm gì có cái suy nghĩ nào. Vâng. B chấp làm cái quái gì xảy ra đâu mà con thấy mỗi lần như thế nó rất là là sạch sẽ lần sau mà nó trồi lên là biết ngay là bẩn nó không có ngồi phân mưa đâu. Ừ thì đó như đó là hôm nay con không có hai đây là mình không từ chối nó ừ mình hiểu rằng làm quá thì có gì thôi vâng dấu ấn đấy chứ mình không từ chối gì cả đúng rồi ạ ừ từ chối là thật là đâu đấy từ chối là đồng ý mày có mày có rồi mày không được nghĩ nhiều đâu mày nghĩ nhiều là chết thế mày có vâng thế như vô niệm nó hay Chỗ đấy vô niệm không có nghĩa là không nghĩ nghĩa đen nó không nghĩ nhưng mà không nghĩ thì cục đá à nghĩa thực sự của nó là không bị ảnh hưởng bởi suy nghĩ ra ngoài suy nghĩ ừ đấy con từ chố suy nghĩ bảo chắc là con đã tin nó thật rồi dạ đấy ngày xưa gampa gặp mea bảo là thế ông tu hành 20 năm hay không thì có thành tựu gì ừ bảo con có thể hai ngày không nghĩ thế là m ba bảo là may ông gặp tôi chứ không thì thôi đời hôm nay là vứt rồi ừ đấy hai ngày không nghĩ tôi th có thể hai ngày không nghĩ gì Vì khi mà Guba đi gặp là ông đã rất là nổi tiếng cả một hùng rồi. Ông là một y sĩ và một cái một cái nhà lý thuyết rất là giỏi. Ông chưa giác ngộ thôi. Thì vợ ông chết thì ông mới quyết tâm nhìn thầy giác ngộ. Thì thầy hỏi là ông đấy ông thành tựu được cái gì? Còn hai ngày không nghĩ oách không? May quá ông không gặp tôi thì ông tèo cái đề luôn. Đấy đây là có suy nghĩ để mà chặn nó. Ừ. Nên là không có gì tự hào khi không nghĩ cả. Vâng. Ảo thế gì nữa đúng không nhờ? Sống ảo thế. su tôi đã có suy nghĩ xong tôi đã không còn nghĩ nữa. May ông gặp tôi đấy không thấy ông tèo nữa đứng mạnh thế được giác ăn ăn phải chăn không khỏe rồi bình thường rồi bình thường uống này xong là bình thường rồi đúng là vợ cần kỳ vị nó chưa có ông đuẩn ma năng vô là coi chừng nó ăn đấy ừ anh thôi ăn một hai miếng cho vui nhệu không giảm dụ một nửa nào thì hôm nay hôm nay con có t ăn mừng bác chia gì ăn mừng đ hôm nay con có ăn đóng dấu nhá ăn đóng dấu đi ạ đóng dấu là không có cá Cái gì hết không có vấn đề gì hết nhá. Ờ không có cái gì hết. Không gì hết và không th hiệp không có vấn đề gì thôi. Bỏ không vấn đề đi. Không có vấn đề chính là không có cái rồi. Không cái hết và không thỏa hiệp với việc là tin là có. Không có không có cái gì hết. Ai ăn này nhá. Không có cái gì hết sẽ đắm cái dấu ấn là mới đây không có cái gì hết. Không có cái và không thỏa hiệp và không thở hiệp với việc tin là có. Không thở hiệp với việc tin. Đấy bác nào gõ đi. Không thể bảo hiểm với việc tin là có sẽ đóng một số nướ tâm thức là quá không có cái gì hết có gì hết và không thỏa hiệp thỏa hiệp với việc tin là có đúng rồi á ạ bây giờ mình đánh thuốc cái mình tin luôn xong rồi mình đi xử lý là chết luôn á có gì chấm đi Minh Trang cho em đ đây có chấm đây đây đây đây đây thức là không có cái gì hết và không phải hiệp với việc đi làm phó thôi thôi khỏi bây giờ xúc ăn một miếng không thích rồi hôm nay nó bị đầy bụng Chuyển đ chuyển chuyển mọi người đấy đâu chuyển bạn không là có sáng chưa nếu có buổi hôm qua thấy buổi hôm nay sao ngon không có thủ ngon không ngon ng rồi minh ngon nào à để để con kể thêm một đoạn này con mới mới mới mới ô đắc nói đây bây giờ nhớ tiền m gọi tên mới cho nhanh à nhanh công thức của con ấy lâu lắm đấy vâng ạ gọi số ấn sẽ rất mạnh dạ Vô đất, vô đất, vô đắc, vô đất. Đấy, thì là từ cái lúc mà vô đất con mới thấy bắt đầu là nó sáng sủa trở lại sư phụ. Tại vì là lúc mà tối tượng á không biết làm cái gì hết á là nó cứ cứ tin mãi mình là hành giả này nha. Tức là mình mình học mình học rất là nhiều và mình khi đó con chỉ nhớ câu nhắc mình là ai mà lại thôi. Ừ. Nhưng mà bắt đầu khi mà nắm bắt cái cái từ công nhên thứ ba á mình lại kẹt lại hành giả, mình tiếp tục khi mà thấy là không có gì để tức là vô đắc ấy ạ. Tự nhiên mình sáng sủa trở lại mình tự nhiên mình thấy ơ tức là mình thấy cái lõi mình là ai để tự nhiên cảm G số 0 đấy. Góc số 0 mới vô đắc. Vâng ạ. Chứ góc số 3 là phải đắc chứ. 1 2 3 là đắc hết. Dạ. Không mới là vô đắc. Thì con thấy là ô thế thì là thế thì tự nhiên mình thấy mình hiểu là mình là cái lõi là chính xác là như thế nào luôn. Tức là tất cả các tên con đều là quay về góc số không hết. Vâng. Thì mọi người nói mỗi người nói sẽ phân tích nha. Vô đắc là cái lõi đó nó cần đắc cái gì không? Không ạ. Không đắc cái gì nữa đúng không? Đúng ạ. Ảo hết và không có gì thật cả. Ừ. Còn nó thì hoàn hảo rồi cần gì đắc nữa. Vâng. Thì cái bắt đầu nó gợi mở từ đó. Cái chiều tối tối nay con chiều này con con thực hành xong xong con tư với m mọi người bắt đầu khi mà t cho chị chị Ngân à trụ biết là đắc ok đ trụ biết là đắc đấy ngon à thì bắt đầu tự nhiên khi mà mọi người bắt đầu nói về cái lõi hôm qua là con từ chối cái lõi tại vì là con nghĩ là cái lõi tự nhiên con lại nắm bắt cái lõi nhưng hôm nay á thì con mới phát hiện ra là à thấy biểu hiện đúng không mình không biểu hiện đây không phải là mình tới tự nhiên thấy mình là ai luôn ừ thì từ cái việc thấy mình là ai xong mình thấy cái biểu hiện này chính là là tỏa chiếu của mình luôn là tự nhiên nó thành không thật luôn thì con thấy ôi nó sướng tức là cái lúc mà nhớ mình la cái này không thật luôn thỏi chếu mình mà vâng đấy thì con thấy là khi mà tức là khi mình mình hiểu thực ra mình cái lõi chị để hiểu nhưng mà khi dùng á mình thấy là cái gì có biểu hiện không phải là mình thì tự động mình sẽ biết mình là ai luôn tức là tự động cái cái cái cảm nhận của mình ấy ạ mình sẽ biết là chắc chắn mình không phải tất cả các biểu hiện này và mình không bao giờ bị ảnh hưởng hết thì có cái sự tự tin rất là vô đối và tự nhiên thấy cái này là cái tỏa chiếu của mình luôn thì cái này con thấy là thực ra mình thực hành rất là nhiều lần rồi rồi chứ không phải là tức là không phải là là là không biết ấy ạ. Nhưng mà nó cứ khi mà mình mình mình nắm bắt từ góc thứ ba á là bắt đầu bắt đầu mọi thứ nó trở nên rất là con có thấy là suy nghĩ nó ghê. Thành ra cái câu của sư phụ nói là không có cái quá gì hết á. Không tức là đừng có tin cái lời suy nghĩ á nó rất là con thấy cả hai cả hai đều rất là giá trị với con chứ không phải là cách một và cách hai. Ừ ừ tối th một trong hai cách. Còn tố nhất là làm cả ba cách. Dạ. Giỏi cả ba cách. Vâng. 23 trong kinh Kim Cương câu rất là hay là phàm sở hữu tướng dạy thị hư vọng đấy chính là ngày hôm nay đấy ừ có tướng là hư vọng chắc à ừ đúng không mà cái gì con con kinh nghiệm chả có tướng ừ đúng không có nhanh có chậm có giàu có nghèo có đúng có sai có có suy nghĩ có không suy nghĩ toàn là tướng hết là hư vọng hết luôn bác nào vô tướng bác nào tên là vô tướng không đấy kìa đấy sở tướng thợ họng thế đấy. Hai mơ nhất tiền hai mơ tướng nó hơi kinh đấy. Nào hai mơ tướng nói đi. Một trong một trong bốn người nói đi. Vâng. Nào nhất là đi. Ngon nhất. Minh ngon đang bị à? Minh ngon. Minh ngon. Minh ngon. Minh ngon ngon nhất. Minh ngon nó trước xong rồi đấy. Xong rồi ngon nhất duy nhất nó sau 20 nước tướng. Ui giời. Nào nhở. Ờ về 12% công lực của tôi đấy. Lên được 630 để mà làm saong đấy. Đấy 12 là mới đến hôm qua đúng không? Sư bụ đến quản màn trưa nay thì chắc phải th thêm vì cảnh ghép này qu rồi bao nhiêu nhá công lực lên về mệt luôn về mệt đến tận con đến ấy x mệt từ đấy đến giờ luôn đấy lý do thì là ăn uống nhưng mà wow các bác ơi các bác em đã không còn 630 nữa rồi các bác ạ tin buồn bao nhiêu hết em đã lên 670 rồi sợ quá Mệt quá khí lên mệt xem bao nhiêu phần công lực để bỏ vào cái vụ tên từ giờ từ hôm qua đến giờ nhá của từ sá 30 đến sá tổng công lực 12% vẫn 12% ừ của cái 680 của cái số mới 670 ấy lên lên để mà có tên đủ thậ chưa đầu tiên là về cách tập thì con cũng hôm nay có ba cách quá là hay và rõ ràng cái phần con thì con hay đi cái cửa là nh nhận ra mình là ai giống cái khổ của Quế và đặc biệt là giống cái sư phụ vừa mới nói là cái gì mà biểu hiện ra được có tướng mô tả được ấy chắc chắn không phải là mình rồi. Thế cho nên là nhớ lại cái bài mà ngày xưa sư phụ giảng cho nhóm từ hồi mà nhảy á là phân biệt giữa biết với nội dung của biết ấy nó rõ ràng khác nhau một trời một vực. Cứ tất cả những thằng mà biểu hiện được ôi mình vừa ngồi nghĩ lung tung rồi đấy nói được mô tả được có tướng tức là chắc chắn là không phải mình nó là cái phần tỏa chiếu của mình và nó là nó chỉ khẳng định năng lực biểu hiện của mình thôi thì nó rất là đúng không? Nó không sai cả nhá. Nó chỉ chứng giò bánh xịn thôi. Ừ đúng rồi. Giỏ bánh xịn Xịn thì biểu cảnh phức tạp như thế. Đúng rồi. Phải nó sai đấy nhá. Nó xịn giống như cái của trong anh đóng hát ấy là nó xịn. Đúng. Thì cái này th mình biểu hiện ra nó nhưng mà nó là năng lực của mình. Đúng ạ. Mình quá xịn luôn. Thế là không vấn đề gì hết. Không phải làm gì đánh đập gì với cả cái thằng nào vừa mới nghĩ lung tung hay là cái vấn đề tiêu cực gì hết cả. Bởi vì là nó nó nó rất là rõ ràng. Nó là khẳng khẳng định cái cái năng lực của mình. Và từ đầu đến cuối cái phần có rất là rõ là cái tính biết ấy. Cái tính biết và cái biểu hiện này lúc nào cũng rõ ràng. Thế thế nên là con thấy là nếu mà đi thực hành thì con đi cái cửa đấy là rất lúc nào cũng cảm thấy dễ. Thế còn hôm nay khi mà sư phụ nói với cách thứ hai là về việc là khẳng định với cả cái phần không có vấn đề gì á thì và cái đóng đóng dấu. Nhưng mà có hai cái mà con thấy là rất là ừ rất là hay mà con cũng chiều tâm sự với các bạn ấy là bây giờ con thấy đi học rất là hay á mà mỗi lần đi học là đóng dấu đấy bản thân đọc là đọc sập sư phụ bản chất là ngày xưa thực ra là khi là tâm ấn chứ không phải chỉ là nói lời nói đâu đấy ạ là một cái tâm ấn tự bay sang mà vô hình á ừ thì nhiều cái đóng dấu xưa nay là sư phụ là dựa vào công lực rồi là rất là nhiều cái bài giảng với sư phụ nhưng mà từ đội giảng t 630 này cũng là đến đóng dấu nhá để tí nhá 670 nhớ sư phụ đóng liên tục bao nhiêu phần trăm của công công lực lên 670 là để đóng dấu ấn tâm thức nhá eo các bác ơi eo thức đ mặn quá em ngất rồi 55% đó hảo nào lên cao thế thể đóng dấu các bác ạ đúng rồi mà sư phụ chỉ còn như thế này thôi này xong rồi sư phụ đội cái mũ xanh xanh đỏ đỏ Nhưng mà rất là nhiều cái thứ mà cảm giống như thề ấy nhỉ. Không có vấn đề gì hết. Mà xong rồi con mới nhớ lại là từ cái lúc mà hôm mà sinh nhật sư phụ mà sư phụ giảng bộ bài đấy. Nhờ ok rồi sư phụ giải bộ bài cho mọi người thì lúc đấy là sư phụ đóng rất là nhiều dấu trong cái bài hôm đấy. Nhưng mà trong đấy có một cái dấu mà nó liên quan đến những cái vấn đề của con là lúc sư phụ giảm cho Vũ Thái cũng là ông cái team manh động là team đi giải quyết vấn đề bởi vì ngay từ đầu là ông đã cho là có vấn đề rồi. Thì hôm đấy là sư phụ đã khai mạc cái phần là ừ sự khác biệt giữa có vấn đề với không có vấn đề. Và cuối cùng thì cái chốt đi về không phải là giỏi giải quyết hơn mà là nhận ra là không có vấn đề gì hết. Đó. Thế thì vì thế từ hôm đấy là con đã rất là cảm hứng với cái chuyện là thấy không có vấn đề gì cả nên mọi thứ hoàn hảo rất là ổn ngon rồi đấy. Đấy. Thế nên là thấy rất là thích. Nhưng mà quay trở lại bài hôm nay thì có hai việc mà con thấy là cực kỳ cần. Thứ nhất là được hay không được 100 hay bao nhiêu hay gì ấy thì là may rồi. May mắn rồi. Cô ban rồi. Kịch bản rồi. Nó như nà. là nó đã không sờ đến giờ chỉ còn mỗi một việc đó là cố gắng hết mình đó. Thế nhưng mà cái cố gắng hết mình thì thực sự là gì thì có nghĩa đó chính là không thỏa hiệp. Nó đến từ những cái thứ mà ngày xưa là những chuyện thô chẳng hạn như là ôi sao mình lại ờ tức là những cái vấn đề lớn rõ ràng một một nhưng bây giờ bắt đầu rất là tinh là ngay trong lúc thiền ấy là có một cái suy nghĩ hiện ra và thấy rằng là ô mình lại nghĩ linh tinh rồi và chấp nhận cái suy nghĩ đó. Đó đã là thỏa hiệp rồi. Thì cái cố gắng hết mình bây giờ ấy là là cái chỗ đấy, là những cái khe hở đấy để làm sao mà mang ra ngoài đời thì mình mới có thể làm được chứ. B ở ngoài đời là nó bắt đầu phong ba bão tố kinh khủng rồi, không còn bình an nữa. Thì bây giờ phần may mắn thì chả làm gì được bởi vì có sẵn. Còn bây giờ cố gắng hết mình là chính là phần không thỏa hiệp này. Và thứ hai là cái dấu ấn. Thì ngoài sư phụ ra con thấy là rất là vui cái đoạn này là bởi vì là bây giờ có một cái dấu ấn nó hiện ra khắp mọi nơi. Như kiểu là mở cửa ra thì ví dụ như hôm trước các bạn kể chuyện Bắc Nhị xong là Bắc Nhị Bắc Bắc không thèm làm cái người mà cứ thích thờ cúng cái gì đấy nữa. Ừ. Hay là con nhìn Tuệ Anh bảo là tôi không thèm làm một cái tôi là cứ thế này thế kia nữa. Nhiều những cái cảnh đấy các bạn. Thế là là cái dấu ấn không thèm ngồi cạnh không th ngồi cái thảm xịn của sư phụ nữa. Dấu ấn mạnh thế gì nữa. Thì nhiều khi nó là điều mà mình cũng hiểu và nghe rất là nhiều nhưng mà khi được nhắc lại và và được tiếp xúc ấy ừ thì cũng đều là cảnh hiện ra thôi, đều là những cái biểu hiện ra thôi. Nhưng mà nếu trong lòng mình không có một cái thái độ là rất là cố gắng hết mình ấy cả cố gắng hết mình ờ một một cách chủ động đó là không thỏa hiệp mà một cái cố gắng hết mình nữa là ừ nghĩ về nó, để ý về nó thì xong con thấy vũ trụ hiện ra rất là nhiều cái cái dấu ấn đấy chứ không không thiếu đâu. Chẳng qua là mình không đúng rồi con nghĩ nhiều tự ra dấu ấn thế là mơ ra uấn đúng á con nghĩ nhiều về hướng về nó thì dốn nó hiện ra ấn tâm và con ấn vào tâm con nhưng mà cần một cái đời sống hướng với cái đấy đời sống hướng với nhiều à vâng mình không từ chối thực tại nhưng mình nên hướng về cái cái giang hồi này này cái mình đang giảng học với nhau đây này hay là như là lấy phần sư phụ đặt tên ấy ạ tự nhiên con không thấy là mình là cái người này và mình là cái tên này và tên mình hay đâu nhưng con thấy cái tên nào cũng hay hết á và sư phụ giảng cho bài nào bạn nào cũng Thấy ui đúng là cái tên ngon hết chạ hay tới dấu hiệu đây. Tên nào ngon hết ngon hết tên ngon hết. Ừ ngon tự nhiên thấn đấy. Tối về thấy Minh Nguyên ngon quáấy. Ăn thử ăn thử ăn thử ăn thử trông con cho mình đi học là ngon lắm đấyạ. Ok. Ngày ngày đêm đêm luôn. Đây thế thôi ạ. Nói chung là hay thế th không? Bó công ra đây không? Đó một ngày chứ. Bỏ công không? Bõ công. Úi giời. Con có đi đâu đâu đấy. Được được. Trong cuộc sống ấy thì mình cần phải giải thích được tại sao nó lại gây nó lại thật như thế. Vâng. Không thiền mình không cần giải thích đâu nhá. Chứ còn không thì tâm trí nó vì cuộc sống nó nhiều chuyện nó không có đáp án ấy thì nó không nhận được là không có gì không vấn đề đâu. Ừ thiền thì được thì tập trung toàn lý vào đấy nên cuộc sống con nhĩ là trong trong tư con phải có một cái giải thích cơ chế rồi nó cơ chế đấy là tại sao nó không có mà lại thật thế này đấy cơ chế đấy con phải lập hợp lại ví dụ như ta suy thô tế bẹ vông trò thô t thế thì thấy là ừ xong rồi đó là Chảng gì cả nhưng mà xin nó bảo với cảm giác nó bảo đấy con phải có những giải thích kiểu đấy nếu không khỏi thích được tại sao lại thật thế đâu và đợi nhanh lắm đúng không gặp chuyện như thật luôn ấy đấy thì con giải thích con có cơ chế giải thích thì nó cứ là dấu ấn mà quay nhiều vọng dần dần ngày nó ở đây chỉ là suy nghĩ thổ tế quá thì tự thế luôn đấy thì đấy là loại dấu ấn đấy mà con cần tự ghi cho con đấy ví dụ tự nhiên đang ngồi đây có một điện thoại ấy anh ơi hết tiền rồi anh ơi cuối tuần cần tiền hết tiền rồi thế là mìnhh sử nhật ngay đúng không thế Nếu có dấu ấn rồi thì dấu ấn nó sao mình thấy là ở hết tiền nào thô tế bảo đi thôi mình chưa có dấu ấn thì sẽ cuốn đi một đoạn khá xa nên là cái việc mà ghi dấu ấn cành không bao gi đủ cả đâu cứ mỗi lần ghi ít giờ nó khắc khắc rồi đó nghe hết tiền phát bí nghe hết tiền phát là biết ng biết ngày là khái niệm rồi có rồi ăn gì no không để đây cho b con troll cái kẹo thì được thì mang thu được lấy ra ăn không được mang cả hộp đấy xuống mang hộp đấy thì ngày mai là không còn zero đâu. Ơ quá hiểu ta ra đ này là ăn làm sao đau được đấy thì ch ra ăn được đin đau lắm được để cho chị một t đóng đinh vào đầu đinh đầu đấy mày nhìn nó ăn gì mày nhìn nó kìa một ba hộp rồi đây đấy ôi giời ơi ăn thịt à ừ khỏe lắm ăn như lợn luôn nhiều ăn đi nào duy nhất nào cái gì nhỉ hai mơ 02 đấy con thì hôm nay hôm nay bắt đầu là cái chiều nay là hôm nay con ngồi ngồi thiền ở quán cà phê xong bắt đầu đi cùng cái hội nó tư bên cạnh là có Hà Anh này có Kỷ Minh Ngân thấp tùng vợ. Ok. Thế là bọn bọn nó từ các thể loại mình ngồi nghe xong ồ xong lại tức là bây giờ mình thấy là thấy là thấy có thật thấy có thật trước xong xong mới bắt đầu là thực hành với cái có thật đấy. Thế thì ví dụ như những cái trước nhá khi mà tức là khi mà khi mà ngồi xuống ấy thì cũng xác quyết rồi và thấy mọi thứ nó chỉ có một trạng thái thôi thì bắt đầu bắt đầu mới bắt đầu mới thiền. Nhưng mà trong cái quá trình đấy thì bắt đầu cái suy nghĩ tạm gọi là câu câu chuyện nó đến đi. Câu chuyện nó đến thì Đúng là phải nói là như nào nhở? Cái hoàn cảnh hôm nay nó làm lộ ra là mình vẫn có thỏa hiệp là chấp nhận nó có thật. Xong rồi bắt đầu bắt đầu thức hành trên đấy. Đúng rồi. Giả quyết đấy. Thế trên đấy nghĩa là giải quyết đấy. Vâng. Thế thì tức là tức là có thể là ngày trước nhận thức nhận thức về thỏa hiệp là nó nó nó không đúng. Tức là nhận thức trước là mình là theo kiểu là nó đến kiểu như là đúng rồi. Nó đến mà mình không bỏ qua thì gọi là không thỏa hiệp. Thả hiệp. Nhưng mà bây giờ không không thể chấp nhận được là nó đến được nữa. Tầm cao mới rồi đó. Chẳng đến chẳng đi thế. L nó đến chỉ tự nhiên nó không đến nó không đi luôn chỉ thế này chỉ đang là đấy tự nhiên đang là đấy đúng rồi thì hôm nay con thấy là cái phần đấy nó rất tinh tế mà nó nó rất là đúng trúng vào cái điểm mà tại sao mà vế tại sao mà nó cứ bấp bênh bấp bênh ấy bởi vì ví dụ có những cái hoàn cảnh thuận lợi đi tức là nó không không xin hộp đ bác bác min để em tiêu khóa tí không khó chịu lắm anh nhá đấy nó nó giấy nó không quá thật để mà cái xác quyết lúc đầu của mình ấy nó kiểu như là đấy. Thế thì con thấy cái phần đấy là phần nó rất là là là rõ ràng để để trong cái khâu thực hành ấy. Cái thứ hai nữa là bởi vì nhiều khi ấ trước mắt cứ thực hành trong thiền cho nó tốt đã. Vâng. Vào đời đừng đánh nhau bởi vì được bao nhiêu tốt bấy nhiêu. Ừ. Ừ. Được bao nhiêu tôi nhiêu chứ đừng đừng đặt cái mục tiêu gì quá cao. Thiền thì là phải rất chể. Thiền mà không chơi cái trò thỏa hiệp nữa. Còn đời thì con được quá như tôi đấy nh thế nó mới hợp lý. Ừ. Vâng. Đấy thì cái phần đấy là phần thứ hai nữa là cái khi mà về cái dấu ấn về cái việc là là đang làm mà không làm gì cả con thấy cũng rất là mạnh mẽ bởi vì con cảm cảm nhận là đúng là nó rất là trực tiếp và nó gần gũi ấ để mà mình tức là nó không phải loằng hoằng là ừ theo kiểu là ok từ trước đến giờ là mình có cái tinh thần bây giờ mình mới update là có cái tinh thần rõ ràng là không thể chấp nhận được cái cái kiểu suy nghĩ hoặc là với cái thái độ là nó có giờ đi xử lý nữa. Nhưng mà khi mà ok rồi thì chỉ cần đơn giản là ờ thì đang là không là gì cả thôi thì là đã rõ ràng lắm rồi. Đấy thì đang làm mà chẳng làm gì cả thì nó vừa nhận thức nó vừ là trạng thái được cả hai. Thế chẳng là gì cả là nhận thức nhưng mà trạng thái là đang là đúng rồi đấy có nó được cả hai luôn ấy. Được cả kiến cả thiền trong một câu luôn. Vâng được cả chẳng đang là được cái nhận thức không có ra gì cả. Ừ. Ừ mà nó lại dấu ấn. Vì các bất kỳ cái pháp nào cái thứ gì nó cũng có cái tính chất đấy. Kể cả tôi với cả vật nó rút lên một chỗ. Ừ. Nó chính là cái một đấy. Nhưng cái một là được cả trạng thái, được cả kiến, được cả nhận thức. Đấy. Nó rất giá trị, rất lợi đấy. Ừ. Thì đấy mới thấy là khi mà nó kết hợp với cái kiểu mà mình không thỏa hiệp với cái việc là bởi vì khi mà đã xác nhận nó có rồi ấ thì cần gần như là chỉ là đấu tranh và đè thôi. Ừ. Đấy chứ còn kể cả cái thực hành gì lúc đấy là nó cũng không không còn đúng nữa rồi. Một cải tiến dựa trên mặc định sai lầm thì chỉ làm tăng cường. Có sai lầm từ có sai lầm mặc định sai lầm thì thôi rồi các con đoạn này là rất tinh tế thực hành rồi đấy đúng không? Đấy là bước sang lãnh lãnh địa của không có thật rồi đấy. Ừ ngay cả vấn đề cũng không có thật luôn. Sống thế có đã không? Nếu mà sống thế có đã không? Đã chỉ thiền được thế thấy đã chưa? Đã. Thiền thế đã rồi nên là ngày nó sống được như thế. không đất chính là đất không có đất bao giờ có hết thì lại chính là có đất đúng không? Được tốt đấy. Bác nào đây có mấy nhóm tư mới đây. Mấy nhóm tư nổi nổi nổi danh mới đi. Ngại tác động đấy. Ngại tác động. Ừ nóng ngại tác động. Nay conò có 2k và nó đúng là cái tinh thần hôm nay được rút ra cái bí quyết sụ ạ. Ừ. Cho nên là 2K đều à đều có gọi là đau chuột rút. Ừ thì ở K1 ấy là ấn tượng với con là khi mà cái cơn đau chân nó nổi lên thì lúc đấy cái ấn tượng đầu tiên mà ơ năm quái có mình có phải cái biểu hiện đâu mà mà bị làm sao? Tức là mình không chấp nhận cái đầu bài là có cơn đau và có mình. Ừ. Đấy thì cái tức là ừ cái K1 nó diễn tiến như thế nhưng mà tối nay thì mới được rút ra gọi là bí kí nó nằm chỗ nào chứ còn nó chỉ là vô tình rơi vào đúng cái cái hoạn thể là may đấy mà như còn 100% nhưng mà nó may chứ chỏ đâu. Nó rơi vào cái là mình không phải cái biểu hiện thế nên mình không sao cả. Không đồng ý việc là mình số rút luôn. Vâng. Nhưng cả hai cũng lại đau chân và lúc đấy thì lại bảo ơ chân bây giờ phải thấy nó là không thật đi. Tức là nó có một cái nhịp là thỏa hiệp rồi. Đầu bài rồi đấy thì nó nó khác nhau ở điểm đấy. Và tối nay được rút ra cái ờ không nằm quá có cái đau sân mình phải không thỏa hiệp luôn. Ừ mới đấy. Không có phối hợp gì làm sao? này thì làm gì m ừ đúng chưa đấy cái tên vô ngại hay đấy vô ngại là cho mình thấy là thứ đau chẫn không ngại nữa đau chứ ngày xưa mình có ngại ngại cái việc đau chân đấy biến thành có thật còn không ngại đau chân thì nó mới không thật được ngại đau chân thành thật gì nữa thế bảo là bồ tát mới thấy không có chỗ được thì mới gì tâm vua quái ngạ Có chỗ được phát là ngại rồi. Nào các nhóm tư khác có ai bây giờ mình nhóm tư nói tiếp nghe nào. Nhóm thứ nhất là nhóm gì? Vốn trụ biết là đắp trồ vô số thôi trong ngại tác động ngại tác động mơ nhất mơ nhất tướng giờ hơi bị hay đấy. Tên đây hơi bị hay đấy. Tên này rất xuất sắc luôn. Đảo thế nhở. Mơ đêm mơ ngày nhưng mà chỉ là một tướng chỉ giấc mơ thôi. Nghe bắt Nhất tướng là tướng mơ đấy. Chỉ là mơ thôi. Mơ đ chỉ là mơ chứ không như pháp bảo bốn chữ đấy. Đấy hai mơ nhất tượng hai rồi còn nhóm nhóm của mình trạng hay bất bất khả phân và không thể trạng hai cái nó phải đi với nhau. Khi nào một cái Minh Trang thấy các bạn đấy. Minh Trang chỉ phi hai người thấy nhầm bất khả bất khả chạm không thể chạm thấy ý là hôm nay con ngồi nói chuyện chịu là thấy hai cái này nó không có dùng riêng được luôn ý. Ý là nó sẽ không Như này ý là không thể chạm nhá. Thì nó nhấn rất là rõ luôn là mình là ai như mình là cục này thì kiểu gì cũng chạm được ấy. Ừ chắc chắn không phải cục này không thể chạm. Nhấn rất là rõ mình là ai và những cái hiện ra nó không thể chạm được vào mình. Nó không có thật. Nhắc được cả hai cái đấy luôn. Nhưng mà sao vẫn có hai. Ý là nó rất là dễ phân hai ấy. Hai thứ hai thứ nó khác hẳn nhau và nó không thể chạm vào nhau thì nó lại càng vân hai. Thế nhưng mà ờ bất khả phân thì lại là không thể tách ý. Đúng rồi. Đấy thì hai cái đấy kết hợp lại là nó phân cẩn thận. là gì? Bất khả phân mà không cần nếu mà ngược lại nhá chỉ có bất khả phân thì lại rất dễ bị rất là chạm rất chạm luôn nó chỉ nhúc nhích một tí thôi mình sợ vẫn có cái mà không phân được vất thả phân không thì nó chỉ kí rượu không tất cả phân ấy là không thể tách được thì nếu mà nó dở trò một tí là mình sợ mình bị ảnh hưởng không vì nó không nó dính chặt với mình mà đúng rồi với nhau thì lại phải không thể chạm phải là bất cả phân và không thể chạm chứ Một nửa là chết. Một nửa là nhầm là rút có một bên. Nếu mà nếu mà chị không thể chạm thì giống như cậu hôm trước cứ chia đôi hai vòng tròn ra ấy thì nó sẽ nó sẽ nhị chứ không phải là bất nhị. Còn nếu mà chỉ không thể tách thôi thì sẽ rất là sợ nó nhúc nhích gì là mình bị ảnh hưởng. Vừa bất khả phân vừa không thể chạ. Hai người nhìn mặt nhau là thấy sự thật tuyệt đối luôn. Đúng chưa? Đ số đẩy số sợ không? Hôm nay thiếu nhóm Minh Ngân thì ngon rồi. Minh Ngân thì vào nhóm nào cũng được. Nhóm nào có thêm ngon hoặc là ngon hết. Con đi với đội à biết là đ biết là đắc ngon đấy. Biết là đắc ngon ngon. Biết là đắc hai mơ nhất tướng ngon. Mới Ngân là cái tên cho bất kỳ nhóm nào được ngon ngon nhất không? Hai chỉ một ngon với quên thì thành ngon nhất chỉ nhất không có ngon hơn chỉ có à không có ngon nhất chỉ có ngon hơn. Nhà Minh Hải thì là một conảnh vua là nhà ai nhở? Con đảnh vua là nhà tụi anh Hải Nam. Nhà nhà này hay quá nữa. Làm mơ vô trụ nhóm Đức Anh Châu anh làm nhanh thì là vô ý may không phải nhóm đấy chứ nhóm là vô ý vô tứ ngay vô ý vô tứ phải đem bí vào ngay vô tứ hai người không đi với nhau được phải có bí ở giữa tứ cần đi là biết ý tứ đi với nhau là phải có bí ở giữa một cặp đây Châu Anh nó là vô ý thì Đức Anh là vô tướng thì Đức Anh bảo cái đội này mà đọc nhanh thì thành vô ý vô tứ nên sao mọi người là bảo phải có bí cờ giữa biết ý biết tứ đây là chi nhân chi diện chi cả xăm t khí là nó l tệ nó đ nói nó bậy mà bậy bậy thì chỉ có thua ý tứ gì vậy nó to cho anh em chú anh nó to bậy cho anh em nghe đ tò mò nó bậy gì đấy Nói gì nữa? Không dám nói nữa. Sợ quá. Con bị mút tiếng. Ai ai tắt tiếng con? Chà tắt đâu? Vai tắt cô. Tắt rồi bác nà. Nói gì nói đây? Đang nói gì? Thế rồi nữa. Còn ai đâu? Còn tên nào thế? Thấy không? Còn bộ đôi Hải Nam thế gì nữa? Nói đi không? Nhưng mà đang nói về V chụ v chụ đi. Ok. Tên là con con thấy cái đặt tên này nó rất là đi vào tâm thức ấ Sụ. Tức là nhìn tên của bạn thì mình cũng được nhắc về sự thật mà tên của mình thì tự nhiên cứ nghi về cái đấy ấy là hôm qua cái cái vô trụ là lúc sư phụ nói đến cái không điểm quy chiếu ấy. Thế là hôm nay với tư về cái việc là như thế như thế nào thì là không đỉnh quy chiếu thì đương nhiên nó phải là cái góc không rồi ấy. Thế là ờ thì Thì con con thấy gần đây khi mà sư phụ giảng về cái lõi ấ là rất là ấn tượng vì trước đấy là đã làm về cái phần mà ảo ảnh vì không có thật rất là nhiều rồi ấy nhưng mà lại quên mất là mình là là cái gì quên mất về cái đấy nhưng mà không điểm quy chiếu thì chắc chắn là phải từ góc nhìn số 0 rồi phải là mình thực biết cái lõi nó là như thế nào rồi ấy ừ thì mới có cái không điểm quy chiếu đấy thì khi mà đặt cái tên này tự nhiên tự nhiên cứ hướng về chỗ đấy thôiứ xong buồn cười lắm hôm nay lúc con gặp chị cha ấy Rồi ở v chỗ đấy là ai? Là mơ làm mơ làm mơ. Làm mơ đấy. Thôi nó là hợp lý rồi rồi. Ok hiểu rồi. Hiểu rồi. Hiểu rồi. Buồn cười lắm. Con gặp chị Trang chị Trang hỏi con là làm mơ đâu? Là mơ đâu? Thế là thế là con ừ con thấy tất cả là mơ luôn chứ con chả nhớ gì cả. Ui xong rồi xong con bảo ơ là mơ là mơ. Úi giời ơi thế còn cái cái tên thế không phải là không nhớ đến người nào hay là cái gì mà tự nhiên là làm mơ đâu. Thế là có thấy là mơ luôn ấy. Khủng khiếp lắm. Vũ trụ làm mơ đi với nhau không? Thế làm mơ phát biểu cách cho anh nà. Đấy làm mơ đi chuẩn rồiơ là nói gì cũng được. Đi đâu thấy vô trụ chẳng hạn. Đấy đi đâu con thấy vô trụ đấy. Đấy mơ gì đâu. Thì con thấy là làm mơ thì đương nhiên là vô trụ rồi. Làm mơ đâu trụ được chỗ nào được đâu. Dô trụ luôn. Nhà người ta. Có đỉnh vua đấy. Cẩn thận đấy. Đừng có trêu cho người ta vua ấy. Chị ngà quá hận vua nó đi tí đi nó gì được thiền thiếp gì cũng được tình yêu cũng được. Tủy cho chọn vô trụ con thấy là khi nào về Đà Nẵng này. Về luôn không có về luôn đâu. T đ kê đứa nào kê nó về Đà Nẵng mà đâu về luôn là là là gì nhỉ? Châu về luôn là là Vũ An. Vụ An có về luôn không? Có về luôn được không? Hay thôi Vũ An ấy chưa về dọa dọa về với Nhật Chiêu về Đà Nẵng ờ hai đứa Hải về còn Hải Nam Mộc Châu sắp xếp của cô biết Ngọc biết Ngọc biết con đang được quả chiếu đấy tỏ ra tỏ ra trâ thấy là là gần đây là kiểu nhiều cái tinh tế nó được lội ra ấy. Ừ. Là đần trước thì cũng thực hành cũng nghe sư phụ cũng giống như này mà. Nhưng mà dần dần là khi mình thực hành bắt đầu nhiều nhiều điểm tinh tế thấp hơn n không nghe nghe chả. Đúng rồi. Nó không hiểu nhưng bây giờ thế là phát hiện ra rất nhiều cái phần mà tinh tế mà mình ngày xưa mình tưởng đấy là đúng. Nhưng hóa ra ô hóa ra lại nhầm rồi. Ô hóa ra không phải ô hóa ra không phải nó rất nhiều cái ô ấy à. Nhất nhiều cái ô không phải thế. Thì ví v hôm nay con ngồi thiền con chỉ ngồi không này con chả làm gì cả. Ý là sao lại Đơn giản thế nhở. Kiểu thế chỉ ngồi kh nhiều ngồi thôi. Ý là hôm nay chư bộ nói là ba cách thì con cũng thử ở trên chiều nay mình ngồi kiểu gì nhỉ? Thì đang là thế nào thì đang là như thế thì nó con thấy là ô đang là xong hết đâu nữa cần chỉ là đúng rồi chỉ là dành cho những người cao thủ không cần phải làm gì nữa. Con đây là chỉ là nó tá đỉnh rồi hiểu không? Nó chỉ là thôi chỉ là hôm nay con thấy ô sao ngồi này trên thế này nhở? Đúng rồi. Cuối cùng nó chỉ là thôi là quen mấy trò này rồi ấy. Thì một ngày nào đó nhận thức còn đủ mạnh đến mức là không còn vấn đề trong theo nghĩa là nó tự ch thức không vấn đề luôn thì mới chỉ là vấn đề của hả nào là chỉ là nhưng mà vấn đề đến như thế nào đấy nếu chỉ là mà do không phải là do chứng ngộ mà do hoàn cảnh ấy thì sau hoàn cảnh xấu đến phát là là chỉ là là bị lao đạo lao đạo ngay đấy có vững đã hiểu không nhỉ chứ nếu chỉ làm mà không có phương án ấy như ba cái vừa xong ấy thì nó đến phát là còn để nhưng mà vào được 100% là do may thôi cái hoàn cảnh nó chỉ là rất là ngon rất tiện cái chỉ là con thấy là đến từ nhận thức rất rõ ràng mình là ai ừ là cái hiện ra này không không phải là mình mà nó không thật luôn. Ừ thì đương nhiên là ngồi thế thôi xong được đấy. Thế là đang làm mà chẳng là gì cả chứ? Ừ đúng rồi. Đang làm chẳng là gì cả. Ấ đúng rồi. Hải đang là về team của em. Anh Hải đang về team của em. Ờ rất có gà khìa với ờ rất hay gà khịa. Em chị bí không hiểu tại sao? Vì khi bí à quên khi mà cho anh cà khu Hải Nam ấy thì cho anh cảm thấy gần bí hơn cảm giác nhá. Gần bí hơn gần hơn cùng phe gần hơn chung kẻ thù mà. Hải Nam không may rồi rơi đúng vào tìm chị em gọng kìm rồi không có tội gì cũng bị lôi ra con hay cà khiện không con hay c à nếu không đời này đời trước con cũng có tiền đâu đúng đúng đúng đúng đời trước đó đã gây gợi đòn đúng rồi quả đầu đúng không được thì ý là con thấy là cái tư với cái thiền nó tư bản chất là để mình hiểu đúng về thực tại một cách rất tương đối. Xong rồi thiền thì thì thả hết ra thôi. Không phải không phải nghĩ thêm về đấy nữa. Nhưng mà nếu mà cái phần mà phần tư mà mình còn nháy nháy sư phụ là trong thiền bắt đầu nó nó chổ hết cái phần nháy nháy đấy là rất khó thiền vì cái nháy này nó lôi được lô bị lô vào thiền. Ừ. Nhưng con cảm thấy là à mỗi lần mà tư nó sạch sẽ thì ngồi thiền ngồi không luôn. Không phải không phải quan tâm đến cái cái kiến mà mà mình đã tư nữa. Vì cái thiền nó đâu phải là cái đống kiến đấy đâu. Cái đống kiến đấy là một cái là biểu hiện mà. Còn cái thiền là cái cái kinh nghiệm đang làm mà thì nó không bản chất là nó không liên quan đến nhau ấy. Thì Thì kinh nghiệm đang làm chỉ là kinh nghiệm đang làm thôi. Thì con thấy là thì ý là bây giờ cứ đến đâu thì tư đấy ạ. Mỗi mỗi lần mình mình thiền mà thấy mắc cái gì thiện lại tư xong thiền ngẫm nghe. Cuối cùng hậu gọi là hệ quả là cái dấu ấn. Hả? Nam kể như thế là vì dấu ấn nó mạnh mới như thế chứ còn nếu không dấu ấn nhẹ ấ tư thoải mái thì vẫn không giải quyết được vấn đề. Vấn đề là cái dấu ấn tâm thức không phải là mình đã tư chưa mà cái dấu ấn của mình là cái gì đấy mà dấu ấn thì nó kết thúc rất nhiều thứ thậm chí là từ trải nghiệm sống đấy. Cứ khi phải mất tiền bế phải mất tiền thì mới có cái dấu ấn nó mới mạnh không chỉ hiểu hiểu thôi nó lông lắm. Ừ cảm giác dưng mất nên tức con vẫn phải tích tập trải nghiệm để trưởng thành đấy. Vẫn có cái cái chỉ số đấy. Cái chỉ số đấy tích tập trải nghiệm để xúc đời đấy. Ngày nay còn tích cập nhiều lắm nên khả năng lấy vợ đẻ con là cũng khá cao đấy. Đúng không? Tích cập mà đó xin đế từ anh Thôi lúc trước nó không hay ờ lúc trước không đùa nữa lúc trước mới đùa phải không thỏi thịt anh vừa biết thư pháp con anh nó chạy nó xế là anh nói anh đổ hết lên đầu chị đừng đừng đừng bắt vật vào đầu em nữa ý là tránh khỏ tránh lên em được đằng làm sớm sớm hơn con nói còn sai hơn anh chắc đúng rồi cho là con học đêm không thức được đâu Tả bơ về sợ chứ gì cái quan điểm và tranh của anh phát thanh thất cái gì cầm bút và vẽ vào tranh của Hải Nam em đã mơ đoạn đấy rồi à nói là Hải Nam hồi ý là ch Hải Nam mà Hải Nam cái dấu ấn ấy cũng sẽ nói là thêm vài vật nữa thì dấu ấn à đúng đúng mạnh hơn mạnh hơn thêm một vật là thêm nhiều thôi đó thì quan đi one lãi n bây giờ là hơi ít vật đúng không con nó khác kể thuận lợi được khả năng kẻ thuận lợ ấy đúng rồi lợ trò đấy mày có hai đứa con xem mày viết có yên thân không con mẹ có khi cất bút luôn gác bút gác bút luôn rồi con xin nói gì nói đ con nói cái đoạn dấu ấn đấy tức là con Con thấy là đúng là đổi tên xong ấy. Tuy nhiên đô là lại vì nhớ với thầy Vẫn nhị cứ bảo là chỉ có không thể có hai được nữa. Vẫn nhị vẫn nhổ tên xong có hẳn không? Thì con mới thấy là đổi tên xong đến sáng ngủ dậy nhá. Thì nhớ đến chỉ là tự nhiên thấy là không chỉ là thôi là cái chỉ là nó vừa nhớ đến luôn là đang là mà chẳng là gì cả. Nên không thể mình không thể là cái này không thể cái hết tưởng. Ừ. Thì chữ chỉ ấy chính là không là gì cả. Đấy trong chữ già chữ chỉ là ấy. Vâng. Thì là Nó đang là rồi nhưng mà chỉ chí là không là gì cả. Đấy. Đấy là nó rất là mạnh là không thể là gì được nữa. Và cái chữ là đấy đúng là nó trỏ vào kinh nghiệm là buộc mình nhìn vào kinh nghiệm rồi thấy là mình là ai luôn. Thì thì con thấy đúng là là hôm nay tư ấy xong rồi là thực ra là tất cả mọi thứ thì nó đều quay vì một chỗ thôi. Thì mọi người vào bây giờ thế thì mình hãy tận dụng cái tên của mình như là một cửa ừ để mà nhắc về sự thật. Dạ. Thì hôm nay bọn con cũng tư đúng cái đoạn là không thả hiệp. Ừ. Và và cái khung khỏa hiệp hôm nay của sư phụ nói là đúng là cực kỳ là sâu sắc luôn. Không thờ cửu cũ đúng không? Con là cửu cũ. Không thả cử cũ là không là có coi nó là chuyện xảy ra xong không thỏa hiệp cái chuyện là không thể t không tập pháp được mà phải tập pháp. Đấy là không thỏa hiệp kiểu cũ. Cắt từ ngang thắt thân là thấy nó là cắt gốc. Còn trước là thấy là thầy kiểu thân có gốc rồi nhưng mà cắt thân đi chặt chặt. Còn bây giờ là không không thể có cái việc đấy được. Không thể có nó được khác. Rất là khác luôn. Không thể đúng là hôm nay sư phụ đóng dấu đóng dấu đóng dấu rồi mà đúng là ba cái cách của sư phụ là đều rất sư phụ nói rất là mạnh mẽ như là đóng dấu là không thể có như thế được sợ chưa ngẫu nhân bài thơ ra đời đâu bài thơ là đạo ông con đấy có khi dương khí cạo để làm thơ nên đấy là công cụ đúng nở rộ thôi sướng quá sướng khôngng Ngày xưa là tự tin do tôi thực hành tốt chả có được vấn đề còn tự tin là vì chẳng có vấn đề gì nó là hai đẳng cấp khác hẳn nhau rực sâu và vào và trời cao đúng không thì tôi lại quyết được vấn đề thì tôi giỏi đ mà có cái tôi gì nữa còn càng giải quyết giỏi bản chất là mình là càng hành giả xịn không ảo giác còn gì nữa đúng là đợt trước mà con cứ thiền được 100% ấy xong rồi con cũng thấy tự tin nhưng mà con cũng nghĩ là sẽ có những cái vấn đề nó chưa lộ ra thế con mới nghĩ là ồ mong là có cái gì đấy để mà những cái sai sót của mình ấy nó được lộ ra để nhìn thấy. Ấ. Ừ. Thế là đợt vừa rồi sư làm một đợt là giảng rất nhiều xong thay đổi rất nhiều ấy. Thế là buộc là nó phải cái phần sai đấy nó nó phải lộ ra. Thế là mình thì là đến bây giờ mới biết là sai như thế nào, nhập nhằng như thế nào á nên là đúng là rất là tuyệt vời luôn. Hoàn hảo thôi. Dạ. Hoàn hảo. Đang Tự ừ đang tự mình. Hello. Bản nhạc đi. Bản nhạc đây đi lại hoàn hả? Từ hello đi. Có hai bạn hay một bản ấ nhỉ? Có một bạn ngắn một bản dài hai bạnn dài cho nó sướng tai đi. Đấy h. Ha tự mình Hello thôi bạnn gắn đi. Bắn ngắn đi. Ừ sẽ cho tập trung hôm nay có kip rồi đấy đúng không? Tâm ăn tết rồi có b kip rồi. Đặc biệt là không thỏa hiệp là cái không thỏ hiệp cửu mới ấy. Cái đấy kinh quá chất. Cái đấy mới là bí kí đỉnh cao luôn. Cho hơi cửa cũ thì vẫn là vẫn là tin có vấn đề. Đây không thể đọc được rằng có vấn đề luôn. Hoàn h bao cái không hoài. sống bằng sự kiến của đời con nhằm ra giới hình thương đau buồn thệ vã luôn đàng suy nghĩ vào con ch là nhân quyền sống trong con bao giờ đại hoan hồi được không bây giờ tôi cách nhìn hoàn hảo đấy hôm nay nhìn hoàn hảo đấy nhìn số 0 đấy Đ hoàn hảo. Hình tướng đau buồn nhưng thực ra là gì? Biết tỏa chiều tùy con mơ huyễn tùy con nhưng mà là nó hoàn hảo luôn. Bây giờ tỏa chiếu lại hay không? Ở góc độ lõi thì bỏ cái lõi thì tỏa chiếu rất hay. Ngày xưa nhân cứ phản ứng tỏa xíu. Nhân ra nhỉ? Bọn nhân ra đúng không? thế nào ấy nhu đ tỏ chiếu lại quá hay chống không sáng tỏ chiếu lại quá hay luôn ch lại quá hay vị chưa bài này hay quá nhỉ nhân ra ấ nhỉ nhân đúng không? Nhân các gì là thường sau này sẽ là cái hình chen thôi. Nhớ rồi. chí nào đế đ quyền sâu s hiện chẳng khác biệt được biết bao giờ đại hoan hát tự mình ngồi chất thế ừ nghe tậ đài bài này bài phổ hiền đấy trên YouTube có đấy YouTube có đấy Nhớ hồn bài phổ hiền phổ hiền sữ phổ hiền trong trong suốt cái đâu sá tập mỗ c ngang mẫu bài nữa thôi nghe đi nghe lại tí đồng hồ luôn bài bài nữ đấy phổ hiền nhóm mình được ưu ái các ngài ban xong cả nhạc để nghe tăng chứng ngộ nhóm này ưu ái hết cỡ đấy kích thục luôn ấy đúng chưa tóc bạc cũng được bạn lì xì cho mất tiền còn lì Nói hết rồi. Các con đời trước tập mà tông rất nhiều nên là các bảo bổn tôn các thứ bảo hộ ấy nhiều lắm đấy. Tập bao đời các ngày đi theo nhiều đời không phải theo một đời đâu. Đời này mới không thầm mật tông thôi chứ đời trước tầm rất nhiều đời mật tông theo sụ thôi. Nên là đấy có mấy vị 100% nhá. Để xem mỗi người có vài vị tr% đấy. Bổn tôn ngày xưa đấy. này là năm trước làm cho rất lịch trong muôn vật sự kiện của đời con con nhận ra dây hình tướng đau buồn bạn này chất nhỉ bạn này bass longầm ầm luôn Giờ này sau mình đ vô niệm rồi đấy. Giá trị vô niệm rồi đấy. Đầu tiên cái đen đã đừng có nghĩ niệm nhiều quá nhân là hơi giỏi niệm đấy. Niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng, niệm Đà Nẵng luôn. To tí nghe cho sướng nghe phả to mới sướng đấy. Đập này nó đập phải không? Đư một điều khiển đ thử nghe 5.1 xem nó khác không nhá. Bài này nhá. Đưa cái điều khiển đây. Đây điều khiển loa đây. Thử xem khác không để test luôn một khác không tuyệt vời mai mang xong luôn cướp chân dắn bướp chỗ đấy đang đọc thế đấy cướp dán bướp luôn Về chưa để làm gì chưa làm gì đang để một chỗ để nhà chỉ chị ạ. Phổ Hiền trong suốt phổ hiền phổ hiền trong suốt ắp ắp không ra đây đây đây phiền như lai lại hạn hảo à bài đảo à kênh của micro nói đâu à đây rồi đại hoàn hảo nhạc trong suốt trong suốt được luôn vẫn được nhạc trong suất vẫn được suất lại hoành hả nữa bấm vào bán biểu hiện đúng không thả biết ra đúng khôngý anh em anh em trong suốt nghe chết thế nhở. có bát đây nó sẽ có cái độ dung của loa kia Nhìn hồn pháo và cái không thoàn pháo. Trong văn sự kiến của đời con con nhận rai hình t đau buồn mọi việc vẫn đã luôn luôn hoàn hảo không hoàn hảo chỉ là suy nghĩ vào con chính là tiếng đạt nhân sơ Con phổ hiền chẳng khác biết bao giờ đại hoàn hảo đã cứ mình tho từ đế ngày dân thương sáng suốt chắc cảm ấy không sợ hát là để trường thánh phải có ai l con được nơi nào tho đu không làm con nói diện để sai thoát tại nương tựa vào đâu Con đế dậm câu mọi sai lầm là bước đi hoàn hà hàn hảo trong muôn và sự kiện của đời con nhận ra giữ đi hình đau buồn mọi việc phố đã luôn luôn hoàn hàn hoàng suy nghĩ bao vẫn chính là nhập nh sơ con cổ hiên trong biết bao giờ lại hoàn thoáng tư mình khòn hì suy nghĩ con là nhận đẹp nguyên sổ hiế khó biết bao giờ anh còn h ngọc biết về đại là ngọc biết về đại lạc Bỏ bỏ vô ý vũ tứ đây à? Ơ vô tứ đang ở quê rồi. Ờ may quá chỉ có vô vô tứ thôi chứ vô ý ở quê rồi cũng được ngẹ hôm qua loa này cũng được. Ok tầng hai thư bộ phòng nó rộng ấy thì cái loa cái loa thùng kia nó sẽ không bị cái tiếng ù ù. Ừ đúng rồi. Đợ hơn đúng không? Vâng. Nó sẽ ấy hơn. Vâng. Ok. Rồi còn gì nữa không? Hay đo gì đó thì về đi. Nghỉ đi. Con con kể chuyện. Ok. Ok. Làm thơ nữa hả? Bình thơ ạ. Ừ. Bình thờ thơ thì à về bình và điểm danh. Ừ. Chiều nay Bình Thơ thấy điểm danh tất cả các bạn thấy nhắc đến các bạn liên tục. Thì hôm nay bọn con ngồi lúc ấy đi ra xong rồi cũng muốn ngẫm cái bài thơ sư phụ ấy. Ừ. Thế là bài à chẳng đến chẳng đi ấy. À thế à? Vâng. Có nhạc đấy. Cũng có một số câu hỏi ấy nhưng mà mà lấy cái bài đọc bài thơ thôi xong rồi xem nó như thế nào đấy. Thế là thấy chẳng đến bắt đầu từ chẳng đến chẳng đi chỉ tự nhiên. Ừ. Xong mới nghĩ xem là ở bình thường mình đúng là mình thấy đến đi nhiều lắm. Ngay lúc đấy buồn cười lắm. Ngay lúc đấy là thấy là mình vừa đi từ cà ri cà phê. Ừ. Xong rồi bình thường thì cũng cũng thầy đến đi nhiều ấy ạ. Thầy nhắc chính các con ấy. Đấy là trạng thái thật tớ các con. Vâng. Đấy thường xuyên là thầy đến trạng thái đấy. Một câu rất đáng nhớ không sống đấy. Hi thật là con. Con luôn luôn là cái cái không đến không đi chị nhiên chứ con không phải là người đi người đến như con tưởng. Vâng. Thì lúc đấy lấy ra xem là mình tin là mình đến đi cái gì ấy ạ. Ừ. Ví dụ Minh Trang thì thấy đến là thấy mình đến chỗ bố xong rồi nó có sự chuyển trạng thái ấy thì xong mình đến xong rồi mình đi xa rời đi xa rời vô vô gì đây? Xa rời vô ngạ anh đến chỗ bố xa vô ngại đến đi đấy. Vâng. phải đúng cái tên vô nghĩa là vô địch đại t Nhân sướng đúng không? Vô niệm sướng đúng không? Vộ niệm không dứng vính móc và niệm ở ngoài suy nghĩ chứ không phải là không nghĩ nữa. Đ mời bất khả b phải nhớ tên mọi người cho nó cho nó ấn tượng mạnh nhá. Bây giờ ưu tiên gọi tên a tên chữ khước đông người thôi màu bình thường sẽ ưu tiên gọi tên a tên ấn tượng b danh nhá để ấn tượng tâm thức nó mạnh dạ bất khả phận yeah thế thì con thấy nếu mà sụ gọi con mà lúc mà ít người mà vọn con bằng tên tên đời ấy thì tự bảo sụ chỉnh thì sụ sẽ nhớ rồi nhá dạ ok vâng ạ còn đư đông đám đông mà không phải nhóm mình thì thôi phải gọi tên chuẩn thôi nhá vâng vâng thì bọn con nhìn lại thì thấy mình tin là đến đi rất nhiều ấy sao lại có chẳng đến chẳng đi được xong rồi lấy lúc đến đi thì th cũng làm rõ nó ra ấy ạ. Đến đi có di chuyển vật lý, có di chuyển à tinh thần, có thay đổi trạng thái. Đấy ví dụ con như hôm qua con bảo là con thấy có những cái điểm sáng ấy nhưng mà ngay sau đấy là con thấy khổ rồi chứ rồi sao mình cứ ví dụ có điểm sáng lên thì mình vui nhá. Là đã có đến có đi rồi. Nhưng mà sau đấy ấy là thế mình cứ gỡ gỡ mãi như thế này đến bao giờ. Đấy cứ từng cái điểm điểm nhỏ nhỏ này thì vui thế nhưng mà xong rồi cứ gỡ mãi là bao giờ thì nó mới hết. Đấy thì nó nó lại khổ ngay lập tức. Thế xong rồi à. Tin tằng riêng rằng mình có vấn đề. Vâng. Đang tự tạo vấn đề. Bây giờ anh em nhớ câu lấy câu hai. Vâng. Ừ. Bây giờ chính là câu để không để không bị thỏa hiệp đấy. Vâng. Đấy. Thế là đấy thì xem là thế đến đi. Thực ra nó là cái gì? Đi từ đâu? Đi từ đâu và đến đâu ấy. Đấy. Xong rồi cuối cùng ra là ơ thế thì cuối cùng là từ màn hình đến màn hình, từ pháp thân về với pháp thân thì thấy nó nhẹ hẳn cái đoạn đến đi á từ lúc đấy là cái câu đến chẳng đến chẳng đi ấ thấy nó rất là rõ ràng ấy tại vì chỉ có từ màn hình đến màn hình thôi thì là đi đâu vàn đến đâu đâu. Thế thì con thấy là đấy cái câu mà từ phóng sinh từ mười mấy năm rồi ấy nhưng mà từ pháp thân với pháp thân đến bây giờ nó mới nó mới 2009 nh phóng 2009 đúng không nh bắt đầu nhỉ có ai nhớ không 2008 2009 ấy phải vâng lâu chắc 2008 anh còn là vc cọp rồi phải lâu lắm rồi nghĩa là hồi còn ngồi ở bên bên viêncom ấy cực sớm luôn ấy hầu như gặp Phòng sinh chưa? Rồi đúng không? Đấy phải trước l9 xưa là mình đi sơ xong đó bác con. Ừ đúng rồi. Rồi tiếp theo đi. Vâng. Thì lúc đấy mới thấy thấm cái câu chẳng đến chẳng đi ấy. Ừ chỉ đấy là đúng là chẳng có đến đi gì hết. Đấy chỉ có từ pháp thân về pháp thân thôi. À cho nó hơi tí bằng mặn nó nhớ lặn. Đó là năm ngoái là cũng xin lúc mùng 1 đến 5:00 chiều năm nay cũng xin lúc nào 8 giờ 5:00 chiều ok nay cũng 5:00 chiều ừ ok vì còn chiều m anh còn đến công ty sông đất nữa xong rồi ờ cảnh là thiền đi ng không cần ngâm cũng được bất nhị ừ vâng cảnh là thiền nghĩ cũng là thiền đấy thì xem cảnh là gì thị nghĩ là gì ấy đấy thì cố c cùng là chả có cái gì cả. Với cả chỗ đấy con thấy là à xong lúc đấy có một cái câu hỏi là ơ thế cái màn hình u ám với cả màn hình rực rỡ ấy ừ thế thì nó khác nhau à. Đấy thì thì mới thấy là à khi mà thấy cái màn hình u ám với màn hình rực rỡ khác nhau ấy thực ra là góc nhìn số ba rồi. Tức là phải từ từ bên ngoài nhìn vào rồi thì mới thấy màn hình u ám rực rỡ. Còn nếu mà từ cái màn hình nhìn ấy thì chẳng có u ám hay rực rỡ gì hết. Mặt gương mặt gương nhìn từ ngoài vào nó mới khác. Nhưng mặt gương nó tao từ nữ tao là mặt gương tao thấy khác gì cơ. Vâng nãy giờ tao là mặt gương tao phản chiếu nãy giờ. Đấy nó nó mỗi thế thôi. Mày thấy khác là vấn l của mày. Vâng. Mày nhìn vào còn tao nhìn ra thì tao là mặt gương phản chiếu từ nãy giờ. Vâng. Thế thì chỗ đấy chính con là được sáng lên ở cái góc nhìn nó rõ ràng về sự khác nhau giữa góc nhìn 1 2 3 với góc nhìn không ấy ạ. Ừ. Thế thì nó buồn cười nữa là lúc đầu ấy là lúc trước khi ngồi thì bọn con bảo là đang có những cái vướng mắc gì ấy. Lúc ấy cũng nói ra mấy cái vướng mắc kiểu ví dụ Minh Trang này bảo là thô mới tế là như thế nào cũng muốn làm rõ này. Thế còn con thì cũng chưa rõ lắm. Về góc nhìn một không 123 ấ 1 2 3 với cả 0 thì nhưng mà chỉ ngồi bình thơ thôi nhưng một lúc sau tất cả câu hỏi được giải đáp đấy thì cái chỗ mà ờ màn hình rực rỡ màn hình u ám ấy là nó làm cho con rất là rõ về góc nhìn không nếu mà từ cái màn hình thì chẳng có u ám hay rực rỡ gì hết nãy giờ ta nhấp nháy màn hình ta nhấp nháy nãy giờ dương người ta phản chếu nãy giờ đấy thôi mày mới bảo u ám mới rừng rỡ là vấn đề của mày được tao là đổi màu thôi nhấp nháy thôi đối với mình là sao lại cố gắng rực dỡ được Nĩa là thằng nhìn nó tưởng tượng ra đấy là u ám. Đối mà mình có phải đống màu không cái chỉ có ông nhìn vào ông bảo đấy đấy là mưu ám đây là rực rỡ không lối ra tao chỉ biểu hiện nấyy giờ tao biểu hiện mà đối với tao biểu hiện cái gì cũng rực rỡ hết là phong phú đa dạng đối với tao lúc nào rực rỡ chỉ là tỏa chiếu thôi tỏa chiếu ta tỏa chiếu liên tục vâng xong đến đang làm mà chẳng là gì cả thì trời ơi thấy mỗi câu nó a chả biết nói nào. Bài thơ đáp ứng quá mạnh rồi nữa. Vâng. Kinh dị mà tự nhiên sau đấy ấ là đến cái lúc thiền là tự nhiên những cái câu thơ đấy nó cứ hiện lên một cách rõ ràng ấy ạ. Mà nó như là một cái lời dạng nhắc rất là sắc và và ngắn gọn ấy. Chưa có nhạc đấy. Có nhạc nữa. Còn đi mạnh hơn nữa. Thế đúng là từ từ cái màn hình nhìn ấy, từ góc nhìn của đang là từ góc nhìn của biết ấy thì nó chả có cái gì cả. Sống động rực rỡ. Vâng. Đ biết đấy. Không có gì cùng lúc đây này con nhìn ra mà từ không đúng không? Sống động không có gì. Và ngay khi thấy nó có cái gì thực ra là không không phải từ góc nhìn biết rồi. Ừ. Mình lúc đấy mình không biết nữa rồi. Có hình tướng rồi, có biểu hiện rồi, là cái gì đấy rồi. Đấy, bài thơ ngắn mà chất. Biết chơi trò chơi là tao nhìn từ thân thể. Ừ. Đấy các con bây giò chơi tao nhìn từ thân thể. Ừ. Cho cho tao nhìn từ thân thể có nhìn thân thể đấy có nhìn cơ bản nhìn giống thân thể có đúng nhở. Gần xa thân thể cao thấp thân thể mọi chuyện là từ cũng nhìn thân thể hết biết chơi trò chơi xong rồi biết chơi trò chơi là tao khổ quá tí nữa nhìn thương thện thợ khổ quá xong tao tu hành xong giờ tao lại là chính ta về là chính ta đấy xong đời sau lại vấn đề hết đời xong lại thế. lại chơi mà chơi rất vui. Đối với biết thì rất vui. Vâng. Đối với tôi thì mới khổ chứ đối thằng biết thì chơi game mà. Vâng. Chơi game thì vui là hay là khổ? Vui nhưng mà nhưng mà nhưng mà làm thằng tôi thì khổ lắm. Đúng game càng cảm giác mạnh thì càng vui. Là một cái gì nhở? Một màn. Đin đế này hái quả rồi đấy. Đến đây là phải cảm thấy đái quả chưa? Các bạn cảm giác chưa? Ừ. Đây đa ngồi trên đang cười kìa. Đời trước bọn mày đầy đứa chết đấy. Thế chạy trốn rồi chết đây. Đấy. Thằng Tôngpo cũng đang cười này. Đấy. Cì đang cười kìa. Mạc Pa kìa. Bây giờ mấy ông đấy hết này. Thế thôi ạ. Bài thơ giải đáp mọi thắc mắc. Ba câu chứ. Thôi có gì kỳ bí r kỳ bí cho vui đi. Bí ký bí đi xin mấy cái nhìn lý do hết rồi. Phóng sinh là trong suốt người không người à nó mới làm mà. Thế trước đấy phóng sinh không làm nghi lễ. Em cũng làm như thế hay. Ờ trước đấy chưa làm chưa làm lễ chỉ là phóng sinh thôi chứ chưa làm lễ nghi lễ không 20098 là anh làm rồi anh nhớ anh làm sớm lắm. Anh làm rồi em nhất là đi về rồi và không làm mà chưa làm ghi lễ to. Ừ mấy người với nhau thôi. Với nhau thôi. Đây nhân đang tiện nhiều ngày đây đó gì nó kỳ bí tí. Hội các ngày đến 9 ngày sư phụ ở trong phòng này hết đúng không? Có có hết không? 9 ngày khi sư phụ đây. Văn Thù Sati kìa. Hai vị kìa. Cả hai vợ chồng đến luôn. Cả hai vợ chồng đến dự tiệc đấy. Đấy Văn Thù S đấy hai vợ chồng đấy. Văn Thù Sa đấy đen kìa. Không có ở đây. Mỗi ra khổng đây rồi nó xanh kìa. Thiếu thiếu hôm nào kiếm xanh đây. Ờ nào kiếm ngày đúng không? Hội mà kiếu cái trên tủ để một ngày nữa để tượng hả? Tượng á tượng ở tầng một không không có lấy không có lấy đi à của các con lại lấy chấn. Sống shop mà nhà trong địa phận ừ trong địa phận không địa phận về tầng hai cũng có rồi ta nói cho lên phòng này hội bạn cho lên phòng hả l xanh t xanh đấy b xanh ta xanh giờ sáng phạm nghĩ đi lú ý đi đấy đang nói là nhiều đời rồi đo cái gì đấy nhiều đời mới có ăn quả đúng không có thích đo gì không đo gia có gì con đời kiếp hay còn drama gì không hoặc là thực dụng thì đo cái gì cũng được thì có thể thực đo cái số gì mà hôm nay ngộ ra ấy cũng thực dụng mà hôm trước đo cái chỉ số gì rồi ấ nhỉ m chả cần đo cả hai đâu nên là nghĩ mới thực dụng trước đ chỉ số tên vận vào người ờ được chỉ số tên vận vào người dấu ấn cái gì dấu ấn không tên là người chưa dấu ấn rồi cái ý là liên quan đến cái dấu dấu ấn của tên vận và người người dự đoán trong năm 2026 đó dự đoán vui hơn là đó bây giờ bây giờ chắc chưa cao đâu mới bắt đầu thôi mà cả hai hay cả hai cả hai luôn hả ok rồi rồi cả hai ạ cả hai ạ cả hai mỗi mỗi bác một vé nhá tính mọi người số tên vận mọi người bây giờ và giờ này năm 2026 nhá bây giờ à 27 chứ nhỉ giờ này 27 chứ nhỉ à tính năm sau rồi Không đến tết từ bây giờ đến tết 2027 để đại một một người đây thử xem có đáng đo không. Minh Trang tên gì? Vâng không thể chạm. Không thể chạm. Ui gi thấp lắm Minh Trang bây giờ mới có không phảy mấy đoán đoán đoán đ1 đ không không cho đoán thì đoán một là được mới không phả mấy Minh Trang bây giờ mới có 0,1 là có số để số nào nhá. Bây giờ tiết loạn nhá. Tiên đ chính xác 97% thôi. Tên làm sao thôi để xem nhiêu? 0,1 ạ. Tiến đoán 97% đúng rồi nhá. Nào tết năm sau nhá. Tết là 30 tết hay mùng 1 tết? Ờ tết 11 tháng 2 là tết em đi là 11 tháng 026 đến 11 tháng 027. Ok giờ này sao hay là mùng 1 tết cho nó cho nó dễ nhớ. Tết sau nhá. 27 em đoán đi. Đoán bây giờ không đoán như cái sẽ được đoán cộng -5. Ngày đầu tiên cộng -5. năm cơ mà toàn coi thường trang đấy được thực dụng c chứng tỏ là gì c thường mìnhình chàng đau đau đau bình tràng quá đau thể trạng ạ may quá c thể trạng vào đấy đúng là nhờ nó thể trạng cho tự nhiên thế là năm minh trang này thì chạm 1 năm à 1 năm là cũng khét đấy 1 năm giữa được người đầu tiên cộng -5 Minh Trang là 56 coi thường chưa coi thường chưa quá quá sợ ấy bây giờ 01 mà đến giờ này 56 đã 56 560 lần sao 560 lần 56 lần chuẩn rồi chuẩn rồi vô y vô từ vô từ rồi chết đi chết đ Bây giờ từ này trở đi là được là 0,1 à cái 0,1 thôi nhá. Cái cái đ cái này không tính này. Số này không tính bất khả phân. Hiện giờ khả phân thầy không được đoán không được đoán số sau bất khả phân bây giờ mới có 0,04. Rồi số này dự đoạn quá. Nào đoán đi. Bây giố này thế thì 56 rồi 56 56 đi cho nó đôi bạn nhóm đào mới 561. 59 sợ chưa? Khét chưa? Bao nhiêu lần nh vô trụ nào tính đi cho nó vô trụ có nó bây giờ đâu giờ thấp lắm số bây giờ ấy thấp tẹt được vô trụ 0,01 khó mà 0,01 thế số nó khó thế này 0,01 nào xem là đến gì nhỉ? Tết năm sau đúng không? 72 69 69 à sờ dạ này đang 69 xem một năm nữa còn đam mê vô trụ vô trụ 31 0,01 đến 31 là kinh lắm rồi. 3100 Kinh dị lắm rồi. Kinh dị lắm rồi. Số số quá kinh dị nà. Tiếp đi. Tái là bất động đúng không ạ? Bất động bất động vận vào bạn thí khác không hiểu 35 phụ thái là 0 phẩ06.6 76. Nào bất động nhấ. X động luôn thế động địa là 950 ạ. Bất động hơn bất động địa luôn ấy. Động là nghìn đấy. Nói xong quên bé đang đo cái gì rồi đo gì tết năm sau người bất động tên bạn người 19 đấy. Đ Tướng tướng vô tướng tướng nhiều người ta vẫn người ta là hai mơ một tướng nói cứu tướng dần nó nhớ nhậm đấy nhở thôi bỏ ghê nhá đùa ít đa nhiều quá thôi không đùa nữa không đùa nữa ai lại ghép s anh với đức anh xài bé gấp ghép nhầm người rồi đức anh nghĩ ra tự vấn đề giờ nó vận vào người rồi đấy Ừ. Đấy vận rồi đấy. Chính chính mình tự tạo vấn đề thôi không trêu ghế nữa nhá. Vâng. Xóa đi nhá. Xóa nhá. Xóa nhá cho anh nhá. Vô tướng thôi. Vô tướng tướng phải vô tướng đâu. Thôi nào anh lo đi nhỉ? Bao nhiêu nhỉ? Bây giờ bây giờ bây giờ là tưởng 0,12. Nào giờ này năm phải tết năm 1 tết năm sau thua từ. 22 à 6 đi bây giờ 0,12 là cao chứ 46 ơi kinh thế tiếp đi tướng thật rồi duy nhất hiện giờ không đoán được giữa các từ nhưng mà có thể đoán được từ số thứ nhất và số thứ à chỉ có một rồi số thứ nhất thứ nhất là 0,1 1 56 vâng nhất Bao nhiêu đã? 0, m em lấy theo số của không thể chạm đấy. 56 luôn. Đúng 56 luôn. 5 0,1 lên 56 bé đ quá người rồi. Chỉ là hiện giờ nhá. Tiên là cái gì nhất đúng không? Thì là bây giờ là 0,6 đấy. 0,6 nhở. Đấy. À 66 cố tình 65 66 đi đấy là 0,06 mà 67 69 biết đâu lại là cái cặp đôi của em 69 đi hôm nay hôm nay chị 68 đúng không 86 6269 chạ Minh Ngon Minh Ngon hiện giờ Ngon đấy. Ngon đấy. Hiện giờ Minh Ngon là 1,4. Ngon ngon nào. Ngon thật ngon rồi. Vận luôn rồi. Đâu nói ngon rồi. Ngon rồi. Đúng kiểu trong suốt. Ngon. Úi giời ơi. 72 80â. Bây giờ đang làm bao nhiêu? 7,4 rồi ạ. 91. Sợ chưa? 91 ấm đi. Đ ấm còn ngon. được cái nào ngại 0,06 0,06 Thái là bao nhiêu? 19 vô ngại ngại lắm đấy. Đùa không ngại kinh mà không ngại là rất kinh đấy. Không ngại là hành rồi đấy. Ồi chất là hành rồi đấy. Hành đấy. Kinh lắm không ngại không ngại là hành rồi. 26 Đúng số hai vậy số mình đúng số sáu chị đúng số là gì nhỉ? Ô tác này kinh nhỉ? Ô tác cũng là hành rồi đấy. Câu này nó kinh một số người thiên về kiến thiên về thiền thiền hành câu này lô thiên về hành rồi mô tác là thiên hành quá rồi. Mất động thiền hành hành đấy độ hành đấy. Đấy mấy cái tên mấy cái tên rất hành thì là ai rồi? Got anh ơi. 0 phẩ 01 21 22 26 số nhà trong nhà ủ là rất kinh đấy 22 hai mấy vật chưa ha Hai luôn toàn kinh thế nhở. Hết đấy. Hết Khải bao nhiêu? Vô ngại hả? Khải bao nhiêu? Chưa đồ vô tác vô tác bao nhiêu? 22 à? Tức giận bao nhiêu? 26 vô ngại 26. Bất động bao nhiêu? Bất động 19 ạ. Ừ khó hơn hai ông kia. Bất động là kết quả gì quả kinh quá. Kinh thằng kia là không làm vẫn làm nhưng không làm. Ông này ông không làm gì chiếu thôi. Chiếu ra cả thế giới chiếu đi. Bài 78 bài về vô tác đấy. 19 hành động vô tác. Vô tác là không thể làm gì? Ba bước thưởng thức vô tác ba bước bổ thức là thức tiêu cực vô tác. Ôi nói chung rồi. Thế thì quản gia mơ mơ là mơ nào các bác là mơ bao nhiêu rồi nào? Không bây giờ không đoán được bây giờ thì đo thôi. Giờ thì đoán một tất bây giờ đán một xong lạc quan thế ý là nó hơn 0 và nó nhỏ hơn 2. 0,008 mơ khó chứ cực khó cực khó 12 còn hơn cả 0,008 làm mơ là kiến thnh trong l hết rồi nào 0,08 lên bao nhiêu nào các bác bao nhiêu nh à không phải 0,00 3 0,08 à 0,008 0,0,08 thấp lắm đấy. Lúc nãy là tụi anh 0,01 là cũng gần nhau đấy ạ. Ừ rồi thì bây giờ Từ đã đo lại xem 0,08 08 nhá. Mấy số 0 nhá 80. Đấy là hai số 0 đấy. 0,008 sợ không? Tại rồi rồi rồi. Nào bây giờ các bạn đoán đi. 31 31 31 giống ai? Giống thệ anh giống trụ 5 300 11,2 nó được à? 10 chẩn rồi ăn rồi đấy. 1,2 tăng nhiều lần lắm rồi đấy. Ai mà chia phép toán đi 1,2 là tăng nhiều lần lắm rồi. Cái tên nó vậnìn bao nhiêuì vận nó đúng không? Đ 1400 kinh lắm rồi. Thế đây các bác. Vô đ vô đ vô đắc. Hiện giờ hiện giờ. 0,14 à 36 chị Quế à chị Ngân Chân 1,46 thế 68 Ngọc biết xin đo ạ. Bao nhiêu? 68 nhân đã nhân trước nhá. Xong rồi đến ai? Ngọc biết nhân trước xong rồi vô niệm nào. Vô niệm bây giờ nào chưa anh đ mới bé rồi chưa bé nào cũng chưa có vé nào hết là vô đắc điện không có gì được mới ăn trụ được có đắt thôi chứ được cái vô đất rồi gì nữa nhân gọi là quan trọng chứng ngộ vô đất nhân bây giờ cũng là 0,08 à 008 đúng rồi vô niệmô niệm vô niệm 0,08 nào các bác điện là nó khỏi chứng chắc luôn không đơn giản đâu ra kinh nhỉ nghĩ đấy nào các bạn đoán chưa 21 chú nãy giờ có vẻ hơi không theo đúng không nhân là 10,1 đoán ra đưa máy cho ba con 60 tối chưa tắt mấy đ nhỏ đ tắt máy chưa đọc sách chưa đọc sách chưa con đọc sách chưa bao nhiêu Chỉ một nào các bác chỉ một chỉ một một giống ai nhỉ? Chỉ một giống cái gì ấ nhỉ? Duy nhất duy nhất nó đúng ông đ chỉ một duy nhất nghe số đọc đã để 0,02 chỉ 102 thành 02 sợ hả? Thế thì đầu Nào đó đi các bác. Vân 22 Người ta là vô ngại, không phải là son người ta vô ngại đoán vô ý. Xin đa ạ. Vô ý. Vô ý là ai nhỉ? Châu anh là Châu Anh ý. Chỉ 1 22 ạ. Chỉ 1 à 22 22 vô ý đứa đây bao nhiêu? Bao nhiêu hiện tại là bao nhiêu? Vô 0,02 với hiện tại là 0,2 2 ạ. Ừ t không phải nào nó đi học đấy. Ai ai đấy cái này tiên tiên chi thôi không anh em phải quết mình nhá. Không quết mình không không thua đâu. Nào nh vô ý chết bao nhiêu nhỉ? 77 sợ hãi Đầu gấu thế đúng đầu gấu không anh em đấy có cẩn thận nó nhá đừng trêu quết đừ quyết thoán kết đoán với nó nhá tự anh nhá ngày nó vô ý là chết đấy 77 b cơ đấyng may là vô tướng rồi đi chư đ Ngọc biết xin lo ạ Ngọc biết Ngọc biết thì ok Ngọc biết Ngọc biết 1 2 3 4 Ngọc biết thì úi giời ơi chị biết của em Em biết là cũng lâu chị biết của em bây giờ đã vận đến đến 2,8 rồi. Sợ chị biết chưa? Thảm số nó cao sợ không? Chưa. Tên Ngọc biết từ lâu rồi.Hanh từ đầu này. Ừ. Ngọc biết từ sớm rồi. Hack hack hack. Bất nhị th nhỉ? Ngọc biết. Ừ. Tí nữa bất nhị nữa. Ngọc biết nào. Tết năm 27 đúng không? 8 biết rồi. 86. Ui giời ơi chị biết. của em chị Ngân mới bao nhiêu? 91 đồng chí chị biết của em là 97 sợ h ấm thế 96 rồi tiếp đi. Còn bác nào nữa không? Còn bác nào nữa không? Nói đi. Hét lên đi. Như huyễn xin đâu ạ? Như huyễn. Ok. Hét lên nhá. Như huyễn. Như Hiễn là 0,1 Nào các bác đoán sao cho đúng đi. Bao nhiêu sa ok rồi. Cái gì nhở? Quên rồi. Ạ đúng rồi. Giời thôi đúng nhận Thy à. Như Hiến các bác đoán bao nhiêu? 66 88 Sợ hải chưa? 88 sợ hải không? Thật tướng xin đôi sư phụ. Thật tướng nào các bác. Thật tướng. Sợ quá. Có một nhóm quá vợ vận quá kinh đúng không? Không dè rú gì nữế nào thật tướng. 0,06 số 10 đây là 0,008 thì mình ra phải thật tướng. Gian 215 thật tướng 56 ngại đang từ vô ngại đúng không? À bất nhị bất nhị bất nhị chư thiếu ai nhỉ với cả 02 à bất nhị 02 bất nhị trước nhá chị chắc là cao rồi cao rồi chị bây giờ 5 Bất nhị bây giờ là 2,7 98 mic à 98 98 đi 99 98 93 đúng rồi sao nhìn bất nhị ơi bất nhị ơi rồi 96 sợ không thấy tên này lợi hại không ít thật hai người hơn nó con Mấy tháng nhỉ? 3 tháng nhở. Mấy tháng bất nhị mà hơn có mấy tháng tên đấy. Từ hồi tháng 7 tháng 8 hồi tháng tháng s rồi bắt đầu nhóm ăn điểm đấy. Nửa năm phát là nó khác hẳn thấy không? Bí cũng từ nào đến nào rồi lâu lắm. Chứng tỏ là tên nó vẫn kinh hủng không? Cái bằng chứng người vận này riêng số hiện tại đã vận gì nữa các con mới lẹt đẹt 0, không mấy. Người ta đã 2 phẩy mấy rồi gấp cả trăm lần rồi đúng không? Thế cho th lợi hại không? Đấy nguyện tôi nói gì sẽ làm được nhớ không? Mấy phần trăm m sư phụ đấy. Cái trò nguyện của dư vụ đấy. Đặt tên bé lấy rồi phải làm được chứ. May giấc mơ của mình nên là làm được được mơ mà thật mới sợ. Ừ. Biết mà sao là biết Ngọc biết. Ngọc biết hỏi bí bí bí là người vận bí thì bí phải trả lời chứ. 02 02 0,2 02 giờ là 0,3 đúng bao nhiêu 02 39 Các bác được bao nhiêu? Bao nhiêu vé? Vé vé hai vé thì trừ đi hai cái vé đo nhá. Hai lượt đo vế thì con đấy. Số nghe vui thấy chưa đúng không? Ừ thôi số vui đi ấm chưa? Xong một năm thế là khinh khủng rồi đấy. Đúng không? Vận đến cả mấy chì. Đặt luôn gì nữa nà. Vận kinh nhất là mấy bác còn vận chín mấy 96 97%. Đúng không? Ơ con tưởng sư mẫu là sư phụ đo mỹ nhân cơ. Mỹ nhân cũng là biệt danh mỹ nhân á không đệu đo gì tùy chứ. Mỹ nhân thì quá bận 100% rồi. Sinh này gì nữa đau đau tỏa hào quang tr% chắc rồi. Ngh000% rồi. Lấy vợ này trêu sướng không? Đấy rồi nhấn thích vô niệm hay là binh chân nào? Đo bệnh nhân nào đâ nhá vẫn bao nhiêu bệnh nhân hiện giờ vẫn bao nhiêu luôn đấy nói không sai mà phá đảo phá đảo biệt danh cũ rồi nên phải đặt biệt danh mới. Chín ch 9 ch9 99,98% rồi nhân bây giờ Dạy pháp rồi mi ân chuẩn chưa? Đi dạy cả pháp rồi mi ân chưa chứ không phải là đẹp nhá. Đẹp là nói vui thôi chứ mệ nhân là nhân xịn rồi 99,98% bh mới đ chuẩn rồi. Mẹ nhân là người có cái đẹp sự thật đấy. Có vẻ đẹp sự thật đấy. Thế chuẩn chưa? Đẹp bên ngoài đi dạy pháp mọi người phải là dạy phật không? N là 98 có đúng không? Sai chữ nào không? Sai chữ nào? Chắc là vì còn hay mắng chồng hay coi thường chồng thì nó còn giảm tí câu 100% rồi đấy. Đấy người mang về đẹp sự thật chuẩn rồi. Bây giờ chuyển sang vô niệm nhá. Xem bao lâu. nhá. Đây bằng nhân là bằng chứng ứng kinh không đúng không? Ngày xưa nó là người đẹp thôi đúng không? Nhưng mà thế thì chỉ là một nửa nh chư Mỹ thôi. Chứ Mỹ thứ ra là cái vẻ đẹp của sượt đấy. Đấy đấy chuyển sang vô niệm nhá. Hay thơ thích mỹ nhân cho nó tr đổi vô liệu của nhà gọi luôn. Riêng nhân thì ở nhà gọi luôn. Hay là thích gọi mi nhân? Thích chọn đi. Nhân ơi nhân hay là vô niệm ơi vô niệm chọn đi chọn đi chốt luôn đấy. Nhân ơi nhân nhân hay là vô niệm. Vô niệm vô niệm gọi cửa nh không sư phụ gọi thôi các con đi gọi bình thường bình thường không chị đi chỉ sư phụ gọi thôi nhân chọn đi thích ở nhà gọi kiểu gì gọi điện thử thích thế thôi gọi mỹ nhân ch thuận miệng ừ nhân mất th nữa là nhớ hết tuần nữa là nhớ hết Đúng không? Vô đắc đấy chưa? Đúng không nhỉ? Kiệt yêu gọi quá gọi kìa. Bố niệm cả bốn địm được xin lỗ. Về đi về đi về đi về đi. Ơ ú khó này. Không ai trả lời à? Không ai trả lời ý vô ý. Test mà nhớ mà con là vô ý. Ý con đang tắt mic nên là nói sư phụ không nghe. Đùa đùa vô ý. Ai gọi Ú? Ú thì sợ. Úy là sợ. NM nìm nể nghĩ nghỉ nghỉ nghỉ nghỉ nghĩ gọi yên tâm gọi sẽ gọi đủ. Vô niệm ơi. Vô niệm đấy. Có quyền bác nhị ngất hết. Thấy gọi ai gọi lên ăn cơm. Bộ niệm ăn cơm. Bộ niệm ăn cơm ch hai bá ngất luôn th nghỉ đi nhá. Rồi. Hôm nay quá sướng rồi. Đủ đúng không? Rõ ràng chưa? Hôm nay bảo là ba bí kíp để thanh tịnh thiệt nhá. Thành thiệt từ từ đời hôm nào nói chuyện thiền thiền đời ta cứ thành thiên đi đã. Mạnh động mạnh động ba bí kí thành tự thọ từ nó vận tí thôi. Mới vận 0, bao nhiêu nhỉ? Ờ mới vận 04 thì thảo nào nó thế đúng rồi. Vận vận nhớ nhất đâ là ai rồi? Vận nhiều nhất là bí với cả nhị với ai nữa? Những ai nữa? Không vận vận hiện giờ hiện giờ hiện giờ hiện giờ hiện giờ hiện giờ giờ top 5 bây giờ đấy top 5 top 5 vận nhớ bây giờ đấy. Bích nhị Ngân quế chỉ là Đấy. Ờ thì vụ gọi tên a ờ gọi tên cho nó quen chỉ là bất nhị Minh Ngon. Chỉ là ai nữa? Hai người nữa đi. Vô đắc biết. Vô đ* và Ngọc Biết à? Bất nhị Ngọc biết. Minh Ngân à Minh Ngon chỉ là vô ý. Vô đắc vô ý 0,2 vô ý. Ok. Vô đắc 0,14 rồi. Tốc top 5 là từng năm rồi đấy. Bây giờ tương lai đi 1 năm nữa đi. Đọc xung top 10 đi. 3 nữa. Đọc top 10 xuống đi. Đọc top 10 đi. Bây giờ vui vui thôi. Xem 1 năm vui hơn 12. Lớp 10 năm nữa. Ừ. Đọc đi. Đọc đi. Lúc 10 1 năm nữa. Ngọc biết 97. Ngọc Biết 97. Bất nhị. Bất nhị 96. Bất Minh Ngon. Minh Ngon 91. Như Nguyễn 88. Nghĩa là nhỉ? Thùy Anh à? Kinh 88 cìa. Vô Úy 77 Nam ý 77. Ok. Số đẹp thế. 77 88. Vô đắc 68. Vô đắc chỉ là 62. Đọc thứ tự đi 127 đi đọc bình dung nhá. Vâng. 7 rồi. Bảy là chỉ là bảy là chỉ là tám là bất khả phân 9 chín là thật tướng này với cả duy nhất và không thể chạm đều 56 ạ. Thật tướng nhất là gì? Thật tướng duy nhất và không thể chạm không thể chạm. Thế là 9 10 11 à? Vâng 9 10 11 gi số bao nhiêu nhở? 10 m được số ai bảo sư mẫu phá đảo biệt danh trước rồiờ. đến lượt hai rồi chị được đi hai lượt nó theo cái nội dung ở đấy rồi ừ mình qua một kiếp rồi một một lượt với nhân một lượt rồi là xong một kiếp rồi sang một tên mới luôn rồi tên đấy là quá hiệu quả rồi đúng không xương vì xương con sao Đây chưa bá nào có b nào chưa nói câu nào không nói với câu đi. Rồi bác vô tác vô tác mấy câu vận luôn đấy. Vận vận vận phải làm vận nhanh quá. Bao nhiêu vận bao nhiêu rồi? Bố tác vận bao nhiêu rồi? Dạ vận bao nhiêu rồi? Vận 0,01 dụ đấy. Bố tác vận 1 rồi anh em đúng à. Ăn để được cái gì đó đi được. Nào các bác muốn được gì nào? được gọi chú đang được cái gì thôi câu đế bố nói xong rồi cũng được nghĩ là cái gì đấy nói để tác nói vâng con thì nói mấy cái ấn tượng buổi hôm nay ăn ăn sẽ được cái dụ sẽ nói đấy cho anh thoải mái đỡ bị ngại ăn ăn sẽ được cái sụ sấp đấy vâng con là thấy là cái mà không a thôi không không thỏa hiệp kiểu gọi là gọi là kiểu kiểu mớ dạng gọi Kiều mới là trước là đúng là kiểu có một cái vấn đề à có một tin à cho là có một cái vấn đề sau đó thì dùng cái từ t thực hành cái gì đấy thực hành về cái vấn đề đấy thì còn bây giờ thì tức mình không thỏa hợp cái việc là có có cái vấn đề có đau có buồn có mấy tiền có cái cái gì đấy thì với cái nh cái trước thì thấy là nó sẽ đúng là lúc sụ nói đoạn đấy con thấy rất là chạm cái đoạn là nhất là bị trong nhìn vào trong kiểu thiền này hai ở trong kiểu làm ăn ấy là khi mình vẫn thỏa hiệp với cái việc là có vấn đề ấy thì cứ có thể mình giải quyết được vấn đề này ấy thì mình lại càng củng cố là cái cái trong thiền cùng cố tôi hành giả ngoài đời củng cố một cái tôi có thể làm được cái gì đấy thì cứ giải quyết vấn đề này hay sang vấn đề khác thì trong lòng bản chất là nó rất bất an vẫn bất an rất nhiều bởi vì là vẫn tinh thần là có vấn đề và mình giải quyết được nó nhưng mà thực ra cái vấn đề mới sắp phát sinh ấy thì nó lại lại như cũ lại như cũ thì thực dụng là nó rất là cảm giác là rất là nó không không có sự vững trãi Đấy lại reset không biết có thể bên này không lo mình chết không đấy thì trong thiền nó dẫn tượng các buổi ca thiền thì nó rất nhiều những mỗi ca sẽ ngôn hình vạn trạng ấy là phát sinh những cái này kia thì kiểu đúng là kiểu khi gặp những cái mà ngoài những cái cái mình đã gặp chẳng hạn nàyấy cái mình đã quen hay những người đã xử lý cái đấy thì thì là mình lại lại kiểu nó lại kiểu tức là vẫn là cho là vấn đề để đi giải quyết thì nếu câu chuyện đấy là nếu tiếp tĩnh như thế thì lúc nào sẽ đi giải thoy giải quyết đấy kể là giải quyết được thì vẫn là củng cố một cái một cái tôi hành giả để có giải quyết được chứ không phải là là thực sự là thì thấy là cái đấy là cảm hứng để mình thấy ồ nếu mà cách tiếp cận kiểu này thì nếu mà tiếp tục kiểu đấy thì không không không ok còn cái kiểu mới đấy thì đúng là nó cái sự sạch sẽ tức là thực sự là không thoải hiểu cái việc có vấn đề luôn không hiểu quả có vấn đề thì thấy ồ thế thì cũng là kiểu t gọi không thở hiệp lên một level mới rồi ừ mà trước đây cũng chưa kiểu như là chưa chưa đến đến cái đoạn kiểu như thế tức là mình nó chỉ thỏi thỉnh thoảng dơ bản là xu hướng chính sẽ là tin vào vấn đề và đi mặc định có vấn đề xong rồi đi giải quyết đi thực hành cái gì đấy để để giải quyết vấn đề thì đấy là cái hôm nay con thấy ba gì ba cách để thành thựu thuyền đúng không vạ và không thỏa hiệp thế bảo vì ý rất là mạnh vâ và không thở hiệp vâng phần đấy cực mạnh luôn phải có cái đấy mới thành tựu được vấn đề không có đấy chả thành tựu được như mình búc xong Thầy nói quen rồi trên mị sai lầm thì và không thỏa hiệp xịn. Ừ xịn xịn chứ phải để tránh nhầm thơ ngày xưa ngày xưa của tôi thôi chứ không phải lên thời của sự thật với tôi là có rồi xong đi xử lý. Vâng làm gì sợ không? Sợ sợ ngày cuối cùng của năm mà vẫn gì? Vẫn kỳ diệu nhờ. Hôm nay kỳ rượu không cùng rồi đấy. Mai là anh em về quê hết chưa? Chưa. Hôm nay mọi người về rồi. Ông gì ý về rồi. Mai qu ai về không? Chưa. Chưa à chưa. Hai mấy rồi? 25 chưa về. 26 quay về không? Về đấy. 26 là về hết rồi. Gọi nhế là vừa đẹp rồi. 27 quay về không? Chưa ạ. Không đến không đi. Thôi thôi thôi thôi. Hỏi thật. Hi giả 27 27 Minh Ngên Minh Ngên Hô nào về Tết ạ hả? Ở đây t mù tết c à khỏe thế chị đi công tác kiểu gì đấy công tác đấy bạn bảo việ mình ngon khác 27 quay về không 27 quay về không 28 quay về không 28 vô tác về khả năng là 28 28 Hải Nam về thế mua mua đà quất hôm nào 27 nhá mai hai mấy nhỉ ok 26 đi mua nhá đ đi học đấy nhá. Nhà gần ừ bảy đi học thứ bảy phụ bán dạy mà họ online được mà hả các bạn học online cũng được thứ bảy giảng nhóm kia thôi ở chính thôi bảy giảm thiền 1 th chính thôi anh em nghe online lại cũng được ngày thứ tư 28 có ai có về không 29 con 28 29 thì đấy về tết 29 tết đấy 29 là 30 29 30 à 28 29 ối tại năm nay không về à vô vô tướng có về không vô tướng ngơ tướng gọi được vô tướng không thể gọi được luôn anh không về à ok thứ nhất có về không con chưa có lịch cụ thể tức là cũng có không về nhưng mà chạy quanh quanh đây nhà chắc phải mùng 10 mới về thì cũng mùng em bảo mùng 3 đến mùng 10 mùng ba là nhà em đi mục trâu xong đi mục trâu ơ mục trâu đấy chơi à vâng kinh không đi xem đường trước cho ảnh ra ừ đúng rồi vô tướng là được vô tướng nó gì cũng được mà vì không tướng này không có tướng cho nên là nói đấy phần đấy Vì không có không có gì nhỉ? Vì không có cho nên là mới nói là có. Ừ vì không phải không có giác ngộ nên mới nói ta đã là giác ngộ. Không có tướng không có tướng mới nói được chứ. Tướng không được không đấy. Có tướng là là vận rồi. Vận rồi đấy. Vận rồi đấy. Vận rồi. Vận nhanh không? Vận nhanh quá. Rồi về là dọn đường Hải Nam. Ok. Dọn đường cho làm mơ. Cho làm mơ. Mỗi tướng thì dọn đường cho làm mơ.